- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 11 : Thi Phủ Bắt Đầu, Đề Thi An Quốc (2) (c101-c110)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 11 : Thi Phủ Bắt Đầu, Đề Thi An Quốc (2) (c101-c110)
❮ sautiếp ❯Chương 101: Thi Phủ Bắt Đầu, Đề Thi An Quốc (2)
Sau khi đã bái thánh nhân xong, lại đi qua nội đường, bên trái là sân thi Giáp Ất, bên phải là sân thi Bính Đinh.
“Sư đệ, ngươi đi bên trái, ta và Vương Nho huynh đi bên phải, thi cho tốt nhé, đợi sau khi kết thúc, chúng ta gặp nhau ở khách điếm.”
“À, đúng rồi, đây là giấy mực bút nghiên cho ngươi, cầm đi.”
Trần Tinh Hà mở miệng, chỉ về phía cổng vào bên trái, đồng thời lấy ra một cái bao nhỏ từ trong tay áo, đây là giấy mực bút nghiên chuẩn bị cho Hứa Thanh Tiêu.
“Đa tạ sư huynh.”
Thấy đối phương đưa bút mực tới, Hứa Thanh Tiêu nhận lấy.
Trước khi đến đây, Trần Tinh Hà đã chuẩn bị sẵn cho Hứa Thanh Tiêu, hắn sợ Hứa Thanh Tiêu sẽ làm mất cho nên vẫn luôn giữ bên người.
Ba người hành lễ với nhau rồi sau đó tự ai nấy rời đi.
Sau khi chào tạm biệt xong, Hứa Thanh Tiêu liền đi về phía trường thi Giáp.
Không bao lâu, toàn cảnh trường thi đã hiện ra ngay trước mắt Hứa Thanh Tiêu.
Chia làm hai hàng, không gian tương đối nhỏ, phía trước không có vật gì che chắn, chỉ có một tủ sách, mỗi trường thi đều có hai giám khảo đi đi lại lại kiểm tra.
Sau khi giao thẻ số ra thì liền có người chỉ cho Hứa Thanh Tiêu vị trí của mình.
Khá gần phía trước, là vị trí thứ bảy.
Vào trường thi, động tác của Hứa Thanh Tiêu cũng nhẹ nhàng khẽ khàng hơn một chút.
Một trong những quy tắc nghiêm khắc nhất của trường thi chính là không được ồn ào.
Đợi sau khi đi vào trong phòng của mình thì Hứa Thanh Tiêu mới hiểu được khoa khảo nghiêm khắc đến thế nào.
Không gian trong phòng khá nhỏ, tương đối âm u, hai bên trái phải đều có một cái thùng, một cái là để đi đại tiểu tiện còn một cái thì đựng đầy nước sạch.
Thi phủ chỉ có một bài, thời gian là ba canh giờ.
Sau khi ngồi xuống.
Hứa Thanh Tiêu liền tĩnh tâm chờ đợi.
Gần nữa canh giờ trôi qua.
Có không ít người lục tục loe ngoe đi đến nơi này.
Nhìn lướt qua sắc trời, đã đến giờ Mão ba khắc.
Giờ Thìn mới chính thức bắt đầu thi.
Nay vào lúc này, một lão giả đi đến trước mặt Hứa Thanh Tiêu, đây chính là thầy giám khảo.
Ông ta khoảng hơn sáu mươi tuổi, mái tóc trắng xóa, trên mặt mang theo ý cười nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nói:
“Hứa đại tài?”
“Bái kiến tiên sinh.”
Hứa Thanh Tiêu đứng dậy làm lễ.
Đối phương dứt khoát nói: “Không cần như thế, thi tốt vào nhé, tranh chút hào quang cho phủ Nam Dự ta.”
Lão giả cười nói.
Mà Hứa Thanh Tiêu cũng cười nhẹ gật đầu.
Đợi sau khi lão giả đi rồi, Hứa Thanh Tiêu cũng không nhàn rỗi, hắn bày giấy mực bút nghiên trong cái túi nhỏ ra.
Chờ sau khi đã sắp xếp xong.
Hứa Thanh Tiêu bắt đầu mài mực.
Chẳng qua là khi mài tới mài lui.
Ánh mắt Hứa Thanh Tiêu không khỏi rơi vào bên trên mấy cây bút lông.
Bởi vì chính hắn cũng có một cây bút.
Hơn nữa, còn là văn khí.
Không biết… nếu như dùng văn khí do mình ngưng tụ ra để viết văn thì sẽ có hiệu quả gì nhỉ?
Ngay vào lúc Hứa Thanh Tiêu đang suy nghĩ.
Thì một tiếng chuông lại vang lên.
Giờ Thìn đã đến.
Đám học sinh nhao nhao đứng dậy, mà giám khảo của sân thi cũng đã đứng ở vị trí trung tâm, bắt đầu nói về quy tắc của trường thi.
Đợi sau khi khảo quan đọc xong quy tắc của trường thi thì một âm thanh to vô cùng lại vang lên.
Là giọng của quan chủ khảo Triệu Nguyên.
“Thi phủ bắt đầu.”
“Đề thi.”
“An quốc.”
Âm thanh kia vang lên, truyền khắp toàn bộ phủ viện.
Không ít người lộ ra vẻ kinh ngạc và vui mừng.
Sau khi quan chủ khảo nói ra đề thi lần này.
Rất nhiều người đều lộ ra vẻ kích động.
Chuyện đoán đề năm nay các nơi đều làm không tệ, đề mục An quốc này cũng đã bị người ta đoán trúng.
Thật ra chuyện này cũng khá đơn giản, dù sao người ra đề mục cũng là đương kim Hoàng đế, các văn võ đại thần dành phần lớn thời gian ở trong triều cho nên hiểu rất rõ thánh ý.
Có thể đoán được đề cũng không có gì bất ngờ.
Căn cứ vào tình hình trong nước mà đoán đề thì sẽ nghĩ ra được thôi.
Đề thi đã được công bố.
Sau khi đám người ngồi xuống xong thì bắt đầu suy nghĩ làm bài.
Hứa Thanh Tiêu cũng không tiếp tục nghĩ xem có cần dùng bút của mình để thi hay không.
Cái này có thể đợi đến lúc khoa cử rồi thử xem sao.
Sắp xếp xong mấy trang giấy trên bàn đọc sách trước mặt xong, Hứa Thanh Tiêu nhắm mắt lại bắt đầu suy tư.
Đề thi là An quốc.
Nằm trong dự liệu.
Đề thi An quốc trước mắt này, có hai loại cách viết.
Bắc phạt Man di.
Kinh tế quốc gia.
Loại thứ nhất đã bị Hứa Thanh Tiêu trực tiếp bỏ qua, về phần loại thứ hai, Hứa Thanh Tiêu vẫn đang thầm suy nghĩ tìm từ.
Thời gian một nén hương nhanh chóng trôi qua.
Về cơ bản, tất cả học sinh đã bắt đầu viết.
Triệu Nguyên quét mắt nhìn sơ qua đám sĩ tử, rất nhanh sau đó, ánh mắt ông tập trung vào Hứa Thanh Tiêu.
Thời gian một nén nhang.
Hứa Thanh Tiêu vẫn chưa viết được gì.
Điều này có hơi kỳ quái.
Thời gian khảo thí chỉ có ba canh giờ.
Nhưng khoảng thời gian thật sự dùng để thi cử kì thật chỉ có hai canh giờ rưỡi.
Nửa canh giờ cuối cùng là thời gian dùng để chép lại.
Trang văn thứ nhất của các sĩ tử đều viết ở trên giấy tự mang theo.
Chờ sao khi chỉnh sửa kỹ càng lại rồi mới sao chép lên trên quyển sách của trường thi, cuối cùng là nộp lên.
“Làm thơ tuy là tốt, nhưng ta cũng nghe nói Hứa Thanh Tiêu này nhập học vẫn chưa đến một tháng, văn chương chứ đâu phải tuyệt từ.”
Triệu Nguyên mở miệng, cũng không phải là ông xem thường Hứa Thanh Tiêu mà chỉ trần thuật một chuyện có thể xảy ra.
Hai vị giám khảo ngồi kế bên cũng không đáp lời, bọn họ tương đối xem trọng Hứa Thanh Tiêu, chẳng qua quan chủ khảo đã nói như vậy thì cũng chẳng có cách nào phản bác được.
Hoàn toàn chính xác, làm thơ thì tốt thật đấy, nhưng như vậy cũng không có nghĩa là sẽ viết văn tốt.
Thời gian lại qua thêm một nén nhang.
Hứa Thanh Tiêu vẫn chậm chạp không động bút.
Thậm chí bây giờ Hứa Thanh Tiêu đã nhắm mắt lại, trong đầu hắn bây giờ hiện lên rất nhiều tin tức.
Viết văn chương gì đó, Hứa Thanh Tiêu biết.
Nên viết như thế nào, Hứa Thanh Tiêu cũng biết.
Nhưng dùng cái gì để mở đầu, dùng cái gì để làm phần cuối, cái này thì cần phải suy nghĩ thật kỹ mới được.
Viết văn giảng giải phải viết một mạch mà thành.
Như vậy ở trong đó mới có tinh, khí, thần.
Làm từ làm thơ thì còn có thể từ từ mà làm, điều chỉnh vần điệu và sửa đổi từ ngữ.
Viết như thế nào đây?
Sau khi tự hỏi một lúc lâu, Hứa Thanh Tiêu mở mắt.
Hắn bình ổn lại tâm tình, đưa mắt nhìn chằm chằm lên bầu trời xanh bên trên.
Chợt.
Một cơn gió thổi tới.
Cuốn bay lọn tóc của Hứa Thanh Tiêu.
Trang giấy bị thổi gợn lên, truyền đến âm thanh rì rào.
Chỉ trong phút chốc, Hứa Thanh Tiêu cười.
Nâng bút.
Chấm mực.
Trên mặt Hứa Thanh Tiêu vẫn mang theo nụ cười lạnh, hắn biết mình nên viết như thế nào rồi.
Tiêu đề ở hàng thứ nhất.
‘Đại Ngụy An quốc sách.’
Hứa Thanh Tiêu rất to gan, hắn lấy tên cho bài văn của mình là Đại Ngụy An quốc sách.
Chương 102: An Quốc Sách (1)
Sau khi nét bút đầu tiên hạ xuống, Hứa Thanh Tiêu liền viết với tốc độ cực nhanh.
Từng chữ từng chữ rơi trên trang giấy trắng.
Có lẽ là bởi vì đã nghĩ thông suốt, cũng có lẽ là do đã được khai thông rồi, cho nên kiểu chữ của Hứa Thanh Tiêu trông rất chỉn chu có thần.
Mỗi một chữ đều được hắn rót tinh, khí, thần vào.
‘Đại Ngụy vương triều trải qua bảy lần Bắc phạt, quốc khố trống rỗng, bách tính khó khăn.
Theo học sinh thấy, An quốc sách cần an ở chỗ bách tính, ở chỗ xã tắc, ở chỗ thiên hạ.’
Hứa Thanh Tiêu lấy Bắc phạt làm đoạn mở đầu văn chương, trực tiếp vạch ra chuyện quốc khố trống rỗng, dẫn xuất lời mình muốn nói.
Vương triều Đại Ngụy, Bắc phạt bảy lần, quốc khố trống rỗng.
Đánh trận mà đánh thành như thế này thì còn có tư cách gì mà đi đánh trận nữa.
Cái gọi là hưng, bách tính khổ, Vong, bách tính khổ.
Đánh trận, người khổ chính là bách tính, không đánh trận, người khổ cũng là bách tính.
Vương triều Đại Ngụy dựng nước lâu như thế, năm đời Văn đế, quản lý quốc gia, quốc thái dân an, mặc dù nỗi nhục Tĩnh thành vẫn còn ngay trước mắt, nhưng không thể phủ nhận một điều là, Ngũ đại Văn đế đã làm cho người dân được an cư lạc nghiệp, mưa thuận gió hòa.
Cũng chính vì có sự quản lý của Ngũ đại Văn đế cho nên Võ đế mới có thể tiến hành bảy lần Bắc phạt.
Cho nên muốn đánh trận cũng không phải là không được, nhưng mà trước tiên cũng phải kiếm được tiền đã.
Đây chính là nội dung chính trong đoạn văn thứ nhất của Hứa Thanh Tiêu.
Cách viết tự nhiên, dùng nhiều cổ từ, không thể nào thẳng thắn như vậy.
Sau khi viết ra đoạn thứ nhất, Hứa Thanh Tiêu cũng không do dự gì nữa, trực tiếp đặt bút xuống viết đoạn thứ hai.
Nếu như nói văn chương mà Hứa Thanh Tiêu viết ở đoạn thứ nhất vẫn còn khá khéo léo nhẹ nhàng thì ở đoạn thứ hai, hắn lại hoàn toàn buông thả.
Cái gọi là An quốc tất nhiên không thể thoát khỏi lợi ích tiền bạc, Hứa Thanh Tiêu lấy bảy trăm năm lịch sử ra làm cơ sở, vô số tuấn kiệt xuất hiện, lịch đại Hoàng đế, văn trị võ công, trong các văn nhân lại cho ra một vị thánh nhân.
Sau khi mối nhục Tĩnh thành qua đi, lại xuất hiện thêm một vị Võ đế.
Đánh cũng đã đánh rồi, mắng cũng đã mắng xong.
Về cơ bản thì, vương triều bảy trăm năm, có gì chưa từng làm?
Cho nên Bắc phạt chi tranh, không phải là việc gấp của Đại Ngụy, dân sinh đại kế mới là chuyện đau đầu trước mắt của Đại Ngụy.
Bách tính cần nghỉ ngơi lấy lại sức, Đại Ngụy cũng cần phải nghỉ ngơi dưỡng sức.
Cho nên bách tính cần kiếm tiền nuôi gia đình, Đại Ngụy vương triều cũng cần kiếm tiền nuôi đất nước.
‘Dân nghèo thì không có lương thực, nước nghèo thì dân loạn.’
Sau khi Hứa Thanh Tiêu viết xong đoạn thứ hai thì lại vung bút viết đoạn thứ ba.
Đoạn này lại càng sắc bén hơn đoạn trước.
‘Theo học sinh thấy, từ cổ chí kim, trăn ngàn vương triều đều mong được thiên thu vạn đại, nhưng biển cả hóa nương dâu, vương triều đổi thay.
Theo lẽ thường của thiên địa, con người cũng thay đổi, chín phần là vì dân.
Nước nghèo thì dân loạn, dân loạn thì sinh biến mà đã biến thì thiên mệnh thay đổi.’
Vừa mở đầu đoạn ba, Hứa Thanh Tiêu đã không chỉ đơn giản là dùng những từ ngữ sắc bén hơn nữa mà thậm chí có thể nói là hắn đang cả gan làm loạn.
Dùng sự thay đổi của các đời vương triều để làm nhạc dạo, hình dung tình hình gấp gáp hiện tại của vương triều Đại Ngụy, nhưng điểm xuất phát thì lại cực kỳ trực tiếp, cơ hồ là chẳng thèm sử dụng bất cứ phương pháp tu từ nào, nói ra nguyên nhân cơ bản nhất của việc thay triều đổi đại.
Đúng vậy, từ xưa đến nay, vương triều bị lật đổ cơ hồ chín phần đều là bởi vì đế vương ngu ngốc, hệ thống quốc gia hỗn loạn, bách tính ăn không no, kêu khổ thấu trời, cuối cùng dẫn tới dân biến, sau đó có người thuận thiên mà đi, lật đổ cựu triều, lập ra tân triều vạn thế.
Ba đoạn phía trước là lời dạo đầu của Hứa Thanh Tiêu, trình bày quan điểm, dẫn theo điển tịch xác định lập trường.
Như vậy, nội dung tiếp theo chính là biện pháp giải quyết.
Ngươi đưa ra vấn đề, như vậy ngươi nhất định phải giải quyết, nếu không, ngươi đặt câu hỏi rồi ai đi trả lời?
Mắng Hoàng đế, những văn nhân kia ai không dám mắng?
Nhưng mắng rồi thì ngươi phải đưa ra cách giải quyết, bất luận là tốt hay xấu thì ngươi đều có thể nói ra.
Nếu quả thật là kế hay thì trận mắng này, Hoàng đế chấp nhận.
Nếu như nói ra phương pháp giải quyết chẳng ra sao cả, vậy ít nhất thì ngươi cũng đã có tâm, vậy trận mắng này Hoàng đế nhịn.
Nếu như ngươi đưa ra phương pháp mà lại không giải quyết, vậy thì Hoàng đế cũng chỉ có thể giải quyết người đưa ra vấn đề là ngươi mà thôi.
Mà phương pháp giải quyết, Hứa Thanh Tiêu đã có sự chuẩn bị.
Phương pháp giải quyết của hắn rất đơn giản.
Muốn là cho nước giàu thì đầu tiên là phải để dân giàu, mà muốn cho người dân giàu có thì chỉ có một thứ có thể làm được.
Ngân hàng.
Không sai, chính là hệ thống ngân hàng, hơn nữa, quốc gia có thể làm chủ ngân hàng.
Nếu như thế giới mà Hứa Thanh Tiêu xuyên qua là bất kỳ một triều đại nào trong Đường Tống Nguyên Minh Thanh, vậy thì Hứa Thanh Tiêu tuyệt đối sẽ không đưa ra ý tưởng ngân hàng này, bởi vì, có ba vấn đề tuyệt đối không thể nào giải quyết được.
Đầu tiên, vấn đề quản lý.
Thứ hai, vấn đề sơn trại.
Thứ ba, vấn đề lạm phát.
Nhưng ở thế giới này, Hứa Thanh Tiêu đã dùng một ngày để nghiên cứu qua, hắn phát hiện hệ thống ngân hàng ở thế giới này quả thật là một tồn tại cấp thần khí.
Để cho Nho giả quản lý, những người Nho đạo nhập phẩm đều có phẩm hạnh, nếu như vơ vét mồ hôi nước mắt của dân thì không cần người khác ra tay, thiên địa cũng sẽ không dung ngươi.
Cho nên vấn đề quản lý có thể đạt được hiệt quả vô cùng tốt.
Vấn đề sơn trại, cái này thì càng không cần phải nói, thế giới này có tiên đạo, muốn chế tạo ngân phiếu tiền giả quả thực không phải là một chuyện quá nhẹ nhàng.
Nói một cách khác đã có năng lực sở hữu sơn trại thì tuyệt đối sẽ không thiếu tiền.
Sau cùng chính là vấn đề lạm phát.
Muốn giải quyết vấn đề này thì lại càng thêm dễ, vấn đề lớn nhất của lạm phát là gì?
Lạm phát loạn in tiền.
Dưới sự quản lý của Nho đạo.
Cho dù là nhà vua muốn in tiền, ngươi muốn in không phải là không được, nhưng mà như vậy thì tất cả các văn thần nho sinh đều sẽ đâm đầu chết tại Kim Loan điện của ngươi.
Coi ngươi còn muốn in nữa hay không?
Ngươi muốn phá nát? Vậy ta không nói nữa, dù sao thì người xui xẻo nhất chắc chắn không phải là mọi người.
Biện pháp giải quyết của Hứa Thanh Tiêu chính là ngân hàng.
Đại Ngụy có tiền trang, nhưng các tiền trang này lại cực kỳ cứng nhắc, đã giữ ngân lượng rồi mà còn muốn thu phí đảm bảo của ngươi, hơn nữa lại còn thu không ít nữa.
Đồng thời, tiền trang các phủ cũng không thông suốt lẫn nhau, tiền trang ở phủ Nam Dự thì chỉ có thể dùng được ở phủ Nam Dự.
Đi đến phủ khác, vậy ngươi còn phải tìm mấy người buôn phiếu để đổi ngân phiếu mà dùng nữa.
Một khi đi đến quận thành, vậy ngươi có tìm người buôn phiếu thì cũng vô dụng thôi, cực kỳ phiền phức.
Nghĩ tới đây, Hứa Thanh Tiêu hạ bút như thần, hắn ném ý tưởng ngân hàng này vào bài văn.
Viết liên tiếp một mạch mấy ngàn chữ.
Trọn nửa canh giờ.
Sau khi Hứa Thanh Tiêu viết xong tác dụng của ngân hàng thì bắt đầu viết đến điểm tốt của ngân hàng.
Điểm tốt dễ thấy nhất của ngân hàng là gì?
Chương 103: An Quốc Sách (2)
Điểm này rất đơn giản, thẳng thắn nói một câu, lấy của dân dùng lại cho dân.
Có một câu nói cũ rất hay.
Muốn giàu thì phải sửa đường trước, sửa đường xong thì buôn bán sẽ phát đạt.
Nhưng mà, phí sửa đường, ai bỏ ra đây?
Phủ nha ra tiền sao?
Những phủ nha có tiền thì có thể đấy, vậy còn phủ nha không có tiền thì phải làm sao?
Mọi người cùng nhau bỏ ra?
Điều này thực tế sao? Chắc chắn là phi thực tế, trước hết, không nói đến chuyện mọi người có thể đồng lòng cùng nhau hay không, cho dù có chung một tấm lòng đi chăng nữa, vậy thì lại phát sinh thêm một vấn đề nữa.
Nhà ta không buôn bán, sao ta phải sửa đường?
Nhà ta nghèo ta không bỏ nổi tiền, nhưng sửa đường thì ta nhất định phải chiếm lợi ích trong đó.
Những nghi kị lẫn nhau nơing tầng chót của bách tính thời cổ đại thường được quy kết ra bốn chữ, tầm nhìn hạn hẹp.
Những người vì lời thêm một văn tiền mà đánh nhau cũng không ít.
Có người nhất định sẽ nghĩ đến chiếm lợi lộc, cũng có người chắc chắn sẽ nổi giận.
Nhưng mà đối với người bản địa nơi đó mà nói, đối với một quốc gia mà nói, sự tức tối này có ý nghĩa gì chứ?
Không có ý nghĩa gì cả.
Nhưng nếu như để đế vương đương triều phụ trách sửa đường.
Quốc gia sẽ không quan tâm xem ai chiếm lợi ai không được lợi.
Dù sao đều là con dân Đại Ngụy, ngươi có muốn phá hay làm cá mặn thì cũng tùy ngươi, dù sao không phải tất cả mọi người ai cũng đều giống như ngươi.
Mà vương triều Đại Ngụy đem ngân lượng của bách tính cho phủ nha vay, sửa đường xây dựng, lợi tức không cao, cũng cho ngươi một khoảng thời gian đầy đủ.
Chờ đến khi kinh tế địa phương phát triển rồi thì lại lấy khoản mà phủ nha thu được rồi từ từ trả lại.
Đây chính là một trong những giải thích cho câu lấy của người dân dùng cho người dân.
Từng trang từng trang giấy trắng đều được Hứa Thanh Tiêu viết đến đầy ắp.
Đến cuối cùng, Hứa Thanh Tiêu càng viết càng kích động, càng viết mạch suy nghĩ càng khoáng đạt.
Một canh giờ sau.
Cuối cùng thì Hứa Thanh Tiêu cũng đã viết xong.
Hắn hít sâu một hơi.
Sau đó chậm rãi đặt bút.
‘Học sinh cho rằng, dân lấy ăn làm gốc, nước lấy dân làm trời.
Dân giàu thì nước mạnh, nhưng nước giàu thì dân càng giàu hơn.
Dân nghèo thì nước suy, nước nghèo thì vận không thông, sách này là An quốc chi sách, tiền trang Đại Ngụy, lợi ngay lúc này, công đến thiên thu, lợi cho vua đời sau, phúc bách tính muôn đời.’
‘Học sinh, Hứa Thanh Tiêu, bài thi phủ phủ Nam Dự.’
Viết đến đây.
An quốc sách kết thúc, trước sau tổng cộng hai mươi bảy trang giấy, viết trọn vẹn hơn một vạn chữ.
Hứa Thanh Tiêu thở ra một hơi thật dài.
Thời điểm đặt bút xuống.
Ngay khoảnh khắc này.
Giữa khoảng không mênh mông.
Xuất hiện dị biến.
Trường thi Nam Dự.
Ngay sau khi Hứa Thanh Tiêu đặt bút xuống.
Đột nhiên có hiện tượng lạ thường xảy ra.
Là gió.
Gió lớn xoáy tới, thổi tan những đám mây trắng vốn cũng không nhiều trên bầu trời kia.
Từng trang giấy trắng bị gió thổ bay xì xào lay động.
Rất nhanh sau đó, giấy trắng của nhiều người bị gió thổi bay, những người đọc sách này lập tức đứng dậy nhặt lấy, hơi sợ hãi.
Văn chương bọn họ khổ cực lắm mới viết ra được, nếu như bị hư hại vậy thì phiền phức rồi.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Triệu Nguyên đứng dậy, ông nhìn lên trên bầu trời, không có tà ma, nhưng vì sao đột nhiên lại có gió lớn thổi tới?
Sau một khắc.
Một tiếng kinh hô vang lên.
“Đại nhân, ngài mau nhìn, trên bàn Hứa Thanh Tiêu.”
Có người kinh ngạc chủ về phía vị trí của Hứa Thanh Tiêu hô lên.
Trong phút chốc, không chỉ ba vị giám thị mà ngay cả các thí sinh ngồi ở đối diện cũng không khỏi dời mắt nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
Chỉ thấy, trên bàn sách của hắn.
Những trang giấy trắng viết An quốc sách, đột nhiên phát ra hào quang cực kỳ chói lọi.
Ánh sáng trắng hừng hực phóng lên tận trời, bắn thẳng lên mây.
Tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.
Các thí sinh kinh hô, còn tưởng là tiên pháp, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Ba vị giám khảo cũng kinh ngạc, bọn hắn nhìn chằm chằm cảnh tượng này, trong ánh mắt lộ ra vẻ khó tin.
Không chỉ bọn họ mà tất cả những người có mặt ở trường thi đều nhìn thấy cảnh chùm sáng bắn lên mây xanh.
Ngoại trừ một người.
Trần Tinh Hà.
Giờ này khắc này, Trần Tinh Hà tiến vào trạng thái vong ngã, viết văn chương, không để ý đến chuyện bên ngoài.
“Chuyện gì vậy?”
“Tại sao lại có cầu vồng vậy?”
“Chuyện gì đã xảy ra?”
“Vị trí này, là sân thi Giáp.”
“Sân thi Giáp, hình như Hứa Thanh Tiêu, Hứa Vạn Cổ đang ở sân thi Giáp, đây chẳng lẻ là dị tượng do Hứa Vạn Cổ dẫn đến?”
“Có thể lắm, rất có thể là như vậy.”
“Ồ, ta có nghe chuyện của Hứa Thanh Tiêu trên yến hội, lấy bài Mãn Giang Hồng dẫn tài khí nhập thể, tấn thăng cửu phẩm.
Hôm nay trong lần thi phủ này, chẳng lẽ Hứa Thanh Tiêu lại viết ra được tuyệt thế văn chương gì nữa hay sao?”
“Nhất định là Hứa huynh, Hứa Vạn Cổ dẫn đến dị tượng, nhất định là như vậy.”
Tất cả các thí sinh đều sôi trào, có người suy đoán, không biết có chuyện gì xảy ra, có người biết được chuyện đang xảy ra thì trợn mắt há mồm.
Kích động nhất chính là Lý Hâm, hắn nắm chặt nắm đấm, vô cùng kích động nói:
“Yên lặng!”
“Người nào ồn ào, tước đoạt tư cách thi phủ.”
Các giám khảo trước sau mở miệng, trong lòng bọn họ cũng rất kích động nhưng vẫn cố giữ gìn trận tự trường thi.
Đợi sau khi đám người yên tĩnh rồi thì bọn họ liền muốn chạy đến sân thi Giáp để có thể tận mắt nhìn xem chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng mà không được tự ý rời khỏi sân thi, bao gồm cả bọn họ cũng vậy, cho nên bọn họ chỉ có thể nắm chặt nắm đấm, tỏ ra nôn nóng.
Mà theo ánh hào quang xông lên trời.
Bên trong trạch viện Phủ Quân.
Lý Quảng Tân đang phê duyệt tấu chương sự vụ trong phủ đột nhiên cảm nhận được một loại sức mạnh khó hiểu.
Ông ta đứng dậy đi ra đại điện, chỉ trong chốc lát ông ta đã nhìn thấy luồng ánh sáng ở hướng đông nam.
Cơ hồ là chỉ trong chốc lát, trong mắt ông ta đã lộ ra vẻ cực kỳ chấn động.
“Bạch hồng quán nhật.”
(là một hiện tượng tự nhiên, giữa ban ngày bỗng có cầu vồng màu trắng bắt qua mặt trời)
“Đây là bạch hồng quán nhật.”
“Thiên địa dị tượng.”
Lý Quảng Tân ngây ngẩn cả người.
Ông ta thân là Phủ Quân phủ Nam Dự Đại Ngụy, quyền cao chức trọng chưởng quản dân sinh một phủ, kiến thức rộng rãi.
Có sóng gió nào mà chưa từng gặp qua?
Nhưng mà cảnh tượng hôm nay lại làm cho ông ta không thể không chấn kinh.
“Là trường thi! Trường thi!”
Chỉ trong nháy mắt, Lý Quảng Tân lập tức di chuyển.
Ông ta hóa thành một đạo tàn ảnh, tốc độ cực nhanh, giống như là cơn gió chạy về phía trường thi.
Bạch hồng quán nhật chính là điều tốt lành xuất hiện, là thiên địa dị tượng.
Nếu như chuyện này xảy ra trong địa bàn quản hạt thì với ông ta mà nói, đây chính là một công tích to lớn.
Chương 104: An Quốc Chi Sách, Văn Cung Ngũ Hưởng (1)
Không chỉ trong trạch viện Phủ Quân.
Toàn bộ trên dưới Phủ Nam Dự mấy trăm vạn bách tính cũng đều tận mắt nhìn thấy kỳ tích bậc này.
Có một vài bách tính còn quỳ lạy trên đất.
Miệng hô to thần linh hiển linh, có một vài lão giả cũng kinh hô lên, sau đó cực kỳ vui mừng tuyên cáo đây là trời ban điềm lành, trong tương lai phủ Nam Dự sẽ mưa thuận gió hòa.
Bên ngoài phủ Nam Dự.
Trên đường lớn.
Ba cỗ xe ngựa đang chạy chầm chậm, ngồi trong xe ngựa là ba vị phu tử, bọn họ vừa đi hàng yêu trở về.
Hàng yêu liên tục mấy ngày cũng làm cho bạn họ thấy hơi rã rời, lúc này, bọn họ đang nghỉ ngơi ở trong xe.
Nhưng mà vào lúc này, theo sự xuất hiện của cầu vòng, ba vị phu tử dường như là có cảm ứng, bừng tỉnh trong nháy mắt.
Vén rèm xe lên, không đợi gia nhân mở miệng, bọn họ đã thấy luồng sáng chiếu thẳng lên mây kia.
“Bạch hồng quán nhật, lại có dị tượng bậc này, Phủ Nam Dự đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại xuất hiện điềm lành như vậy? Nhanh nhanh, nhanh, đi vào phủ.”
Lưu phu tử kinh ngạc, đợi sau khi lấy lại tinh thần, ông ta lập tức bảo mã phu nhanh chóng đánh xe.
“Bạch hồng quán nhật, phương hướng là… Phủ viện, Lưu phu tử, Trần phu tử, là phương hướng phủ viện, chẳng lẽ lại có người viết ra tuyệt thế văn chương, dẫn tới đất trời hiện lên cảnh tượng kì dị?”
Tề phu tử mở to hai mắt nhìn xem, ông ta nhạy bén phát hiện vị trí của bạch hồng hình như là hướng của phủ viện.
“Đúng là hướng phủ viện, nhưng mà cũng không nhất định là bên trong trường thi, chúng ta nên nhanh chóng trở về, đợi đến đó mới biết được.”
Trần phu tử mở miệng.
Ba vị phu tử có thể xem là còn khá trầm tĩnh, nhưng nếu như bọn họ có thể khống chế được tiếng hít thở của mình một chút, vậy thì lại càng hoàn mỹ.
Bên trong trường thi phủ Nam Dự.
Luồng sáng xung thiên bắn thẳng lên bầy trời.
Dị tượng xảy ra làm cho tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm, bao gồm cả Hứa Thanh Tiêu.
Hắn tự nhận rằng thiên văn chương này của mình viết không tệ, ít nhất thì hắn cũng đã viết ra được tất cả những gì trong lòng mình muốn nói.
Nhưng điều mà hắn không nghĩ đến chính là thiên văn chương này lại dẫn đến dị tượng bậc này.
Có cần khoa trương như vậy không hả?
Hào quang này hình như hơi lớn nhỉ?
Nhưng rất nhanh thôi, Hứa Thanh Tiêu lấy lại tinh thần.
Cái gọi là văn chương sách luận, chính là lập ý trước, nói cho mọi người biết rằng ta muốn nói gì, sau đó nói đến vấn đề này nghiêm trọng đến mức nào, ngay sau đó là phương pháp giải quyết.
Văn chương tốt hay xấu, đơn giản ở hai điểm, lập ý có hay không, phương án có hay không.
Dưới góc độ khách quan mà nói, Hứa Thanh Tiêu cho rằng mình đã lập ý vô cùng tốt, bởi vì nó bén nhọn, vạch ra vấn đề cấp thiết hiện nay của Đại Ngụy.
Hơn nữa còn là vấn đề chí mạng, liên lụy đến không chỉ là Hoàng đế, mà còn là quốc gia, thiên hạ bách tính, từ hoàng quyền quý tộc, cho tới lê dân bách tính, cho nên lập ý vô cùng tốt.
Mà phương án giải quyết có tốt hay không?
Nhất định cũng là vô cùng tốt.
Khái niệm ngân hàng Đại Ngụy này có thể nói là một thứ đã vượt qua thời đại.
Hơn nữa nếu như có sự quản lý của Nho gia mà nói thì đây chính là một thần khí lợi quốc.
Ngươi hỏi, có khuyết điểm gì hay không?
Vậy thì chắc chắn là có.
Nhưng mà khuyết điểm này lại không chút liên quan nào đến ngân hàng mà là ở chỗ xem xem hoàng đế sẽ sử dụng nó như thế nào.
Nếu như dùng tốt, vậy sẽ ích nước lợi dân.
Nếu như dùng không tốt, vậy thì sẽ hại nước hại dân.
Nhưng điều này cũng có ảnh hưởng gì đến ngân hàng Đại Ngụy đâu.
Ngân hàng này, có thể xem là thần khí trấn quốc, vượt qua cả thiên quân vạn mã.
Nói tóm lại.
Thiên văn chương này có tốt hay không?
Tốt.
Hơn nữa lại còn tốt đến không bắt bẻ được gì.
Thường thì văn chương thế này người ta sẽ gọi là tuyệt thế văn chương, cũng có thể xưng là thiên cổ sách luận.
Nhưng mà, cũng vào lúc này.
Kinh đô Đại Ngụy.
Keng!
Đông vực Hoàng đô, bên trong Văn Cung to lớn hùng vĩ năm tiếng chuông oanh tai vang lên.
Kinh động đến toàn bộ quốc đô.
“Là Thánh chung, Thánh chung tự vang lên năm lần, là tuyệt thế văn chương, có người viết ra tuyệt thế văn chương.”
Giọng của một vị đại Nho vang lên, lộ ra vẻ cực kỳ kích động.
“Thánh chung vang lên năm lần, chính là tuyệt thế, lợi quốc lợi dân, là người phương nào đã viết ra tuyệt thế văn chương vậy?”
Giọng của một vị đại Nho khác vang lên, trần đầy rung động.
“Tốt, tốt, tốt, thời gian trôi qua đã năm năm, vậy mà tuyệt thế văn chương lại hiện ra ở Đại Ngụy một lần nữa, tốt, tốt, tốt, trời giúp Đại Ngụy, trời giúp Đại Ngụy.”
Từng giọng nói vang vọng toàn bộ Hoàng đô.
Vô số phỏng đoán được nêu ra.
Tuyệt thế văn chương được viết ra hoặc là để trấn tà, hoặc là sách luận vì nước vì dân, bất luận là loại nào trong hai loại kia thì đối với Đại Ngụy mà nói, đều là chuyện tốt.
Bên trong hoàng đô Đại Ngụy.
Một âm thanh cũng theo đó mà vang lên.
“Bẩm bệ hạ, Tinh Thiên viện truyền tin tức đến, phủ Nam Dự hiện lên dị tượng, là bạch hồng quán nhật.”
“Trong kinh thành, Văn Cung Đại Ngụy, Thánh chung vang lên năm tiếng, chính là biểu hiện cho sự xuất thế của tuyệt thế văn chương.”
Giọng nói dễ nghe vang lên, rất nhanh sau đó, giọng nói trầm tĩnh khác lại vang lên.
“Tra, là người phương nào.”
“Nói Tinh Thiên viện đi điều tra, người gây ra dị tượng này là văn hay võ.”
Giọng nói ngừng lại.
Một bóng người tuyệt mỹ rời khỏi cung điện.
Mà trong Văn Cung Đại Ngụy, Hạo nhiên chính khí xung thiên không nhập vào thiên khung bên trên, tốc độ nhanh đến nổi mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Cách đó ngàn dặm.
Phủ đô Nam Dự.
Khi mọi người ở đây còn đang chấn kinh, một cảnh tượng làm cho mọi người càng thêm ngạc nhiên xuất hiện.
Hạo nhiên chính khí kinh khủng giống như một dòng sông lớn, như mưa trút xuống trút vào trên người Hứa Thanh Tiêu.
Bao nhiêu Hạo nhiên chính khí nồng đậm như thế toàn bộ chảy vào trong cơ thể hắn, rót vào Văn trì.
Luồng Hạo nhiên chính khí dày đặc kia sau khi chui vào trong cơ thể hắn thì hóa thành từng luồng khí màu tím.
Thời gian khoảng chừng một nén nhang.
Phủ Quân, ba vị phu tử còn có không ít Nho sinh tất cả cùng tụ tập lại ở bên ngoài phủ viện.
Trong đó đang thi, bọn họ không thể vào bên trong được, đây chính là luật pháp Đại Ngụy, cho dù có chuyện lớn hơn đi chăng nữa cũng không được phép vi phạm, bằng không sẽ là đại tội.
“Đây là Thánh nhân chi khí.”
Lưu phu tử chỉ vào luồng Hạo nhiên chính khí kia, thân thể không nhịn được run nhẹ.
“Từ phía tây mà đến, đó là hướng của quốc đô Đại Ngụy.”
“Quốc đô? Đó chính là Văn Cung, bạch hồng quán nhật, chỉ có văn chương tuyệt thế mới có thể dẫn đến dị tượng bậc này, đáng sợ hơn nữa là lại được gia trì bởi bao nhiêu Hạo nhiên chính khí thế này, nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn, chỉ có duy nhất Hứa Thanh Tiêu mới có thể tạo ra động tĩnh lớn đến thế này.”
Chương 105: An Quốc Chi Sách, Văn Cung Ngũ Hưởng (2)
Tề phu tử và Trần phu tử trước sau mở miệng, bọn họ phỏng đoán rất chính xác, chỉ là, lúc họ nói có vẻ rất bình tĩnh nhưng thật ra trong lòng đã sớm gợn lên hàng ngàn cơn sóng.
“Trước đó có thiên cổ tuyệt từ, sau lại có tuyệt thế văn chương, Hứa Thanh Tiêu, Hứa Vạn Cổ, quả nhiên ngoại hiệu này không sai chút nào, người này, ta nhất định phải bồi dưỡng cho thật tốt, để Đại Ngụy ta lại có thêm một vị Thánh nhân.”
Lưu phu tử mở miệng.
Đương nhiên Thánh nhân trong miệng ông ấy chỉ là một loại ví von mà thôi, Á Thánh thì cũng là thánh, Bán Thánh thì cũng là thánh, đương nhiên, Thánh nhân cũng là thánh.
Chỉ là, Lưu phu tử vừa nói xong thì Tề phu tử và Trần phu tử lại không phục.
“Lưu phu tử, không phải ngươi nói là sẽ không tranh sao?”
“Đúng vậy, Lưu phu tử, không phải ngươi đã nói sẽ không tranh hay sao? Lật lọng à, vậy thì còn là quân tử gì chứ?”
Hai người có chút khó chịu.
Trước đó đã nói sẽ không tranh, bây giờ nhìn thấy Hứa Thanh Tiêu tài cao như thế lại đổi ý à? Ngươi có còn là quân tử hay không?
Lưu phu tử quét mắt nhìn qua hai người một chút, sau đó chậm rãi nói:
“Đại tài như thế, cho dù có mang tiếng xấu ta cũng phải dốc lòng bồi dưỡng.
Bây giờ ta sẽ viết thư nói chuyện này cho lão sư biết, nếu như hai vị đã cảm thấy ta không phải là quân tử vậy thì cứ coi như cho ta làm tiểu nhân một lần đi.”
Lưu phu tử không thèm để ý bọn hắn.
Không phải quân tử thì không phải là quân tử.
Loại đại tài này ở ngay trước mắt, muốn ta bỏ qua à? Ta cũng đâu phải là tên ngốc?
“Được, nếu như Lưu phu tử đã không biết xấu hổ, vậy thì ta đây cũng không cần quân tử làm gì, ta sẽ cùng một phe với Tề huynh, chèn ép lão thất phu này, không để cho ông ta viết được thư.”
Trần phu tử giận giữ quát, gọi thêm Tề phu tử, hai người trực tiếp động thủ, không để Lưu phu tử viết được thư.
“Ba vị phu tử, còn có người đấy, chớ có làm như vậy, mất hết thân phận.”
Lý Quảng Tân ở một bên nhìn thấy mọi chuyện như vậy thì lập tức mở miệng, dù sao chung quanh cũng có rất nhiều người đang đứng nhìn, không sợ làm ra chuyện xấu hổ à?
“Ngươi chỉ là một tên vũ phu, có tư cách gì mà tham dự chuyện của người đọc sách chúng ta, ở đây không có chuyện của ngươi, đứng qua một bên nhìn đi.”
“Đúng vậy, chỉ là một tên vũ phu, cũng xứng luận văn đạo sao?”
Tề phu tử và Trần phu tử thật sự rất tức giận, trực tiếp động thủ, cũng mặc kệ là xung quanh có người hay không, dù sao thì tuyệt đối cũng không để cho Lưu phu tử viết xong lá thư.
Nếu như lá thư kia được viết xong thì Hứa Thanh Tiêu chắc chắn sẽ không còn chút quan hệ nào với bọn ông nữa.
Về phần Lý Quảng Tân, ông ta có ý tốt khuyên can nhưng kết quả đổi được lại là một trận mắng, Lý Quảng Tân ngay lập tức bước sang bên cạnh vài bước, bên ngoài thì ngượng ngùng cười nhưng trong lòng lại âm thầm cắn răng.
“Hâm nhi.
Cố gắng thi đậu cho ta , sau này trở thành đại Nho, chọc tức chết ba lão già này cho cha.”
Lý Quảng Tân duy trì vẻ bình thản.
Có câu nói, quân tử báo thù mười năm chưa muộn.
Mà bên trong viện phủ.
Sau khi Văn trì được lấp đầy.
Hứa Thanh Tiêu cũng chính thức bước vào vòng bát phẩm.
Nho đạo bát phẩm.
‘Tu Thân cảnh.’
Sân thi Giáp.
Yên tĩnh đến đáng sợ.
Ba vị giám khảo cũng hoàn toàn không nói gì.
Nho sinh bát phẩm hai mươi tuổi.
Từ trước đến nay rất hiếm có.
Hơn nữa, Hứa Thanh Tiêu lại chỉ vừa nhập học được có một tháng.
À, không đúng, là hai mươi chín ngày.
Hai mươi chín ngày đã tấn thăng lên bát phẩm.
Đây, nếu như cho hắn thêm mấy trăm năm, vậy chẳng phải là hắn có thể bay được luôn sao?
Yên lặng.
Yên lặng như chết.
Nhìn lướt qua đám người đang yên lặng.
Người mới thăng bát phẩm Hứa Thanh Tiêu lại giữ yên lặng một lần nữa.
Tránh để mọi chuyện trở nên khó xử hơn.
Nho đạo bát phẩm.
Gọi là Tu Thân cảnh.
Tu dưỡng thân thể, tu dưỡng khí vận, được coi là tinh khí thần.
Đến cảnh giới này, điểm lợi lớn nhất chính là bách bệnh bất xâm, tà ma bất nhập.
Bản thân hệ thống Nho đạo cũng không trực tiếp như Võ đạo, chủ yếu vẫn là nhằm vào trị quốc bình thiên hạ, lại nhắm vào một ít yêu ma, nhưng nó không thể đạt được đến loại trình độ như xuất khẩu thành kiếm hay dùng thơ từ để trấn yêu ma.
Muốn kéo dài tuổi thọ cũng đã có chút khó khăn, bách bệnh bất xâm đã coi như là cực hạn.
Nếu như có thể đạt được trình độ nắm được lực thiên địa tự nhiên, lại còn có thể kéo dài tuổi thọ, vậy người người đều sẽ đi tu luyện Nho đạo, lấy ai đi tu luyện Tiên đạo và Võ đạo.
Mỗi một loại đều sẽ có ưu khuyết điểm của riêng mình, có người gan lớn dám đặt chân vào hai loại đạo.
Giai đoạn trước thì vẫn còn tốt, nhưng một khi vượt qua thất phẩm, cho dù ngươi có thiên phú hơn trời đi chăng nữa thì cũng sẽ dần đi vào chỗ chết mà thôi.
Kiểu như Hứa Thanh Tiêu thì không tính.
Hai mươi chín ngày tấn thăng ba phẩm, mãi cho đến bát phẩm tu thân cảnh mà còn có thể đồng thời tu luyện hai đạo.
Chẳng qua là cuối cùng thì hắn cũng phải lựa chọn một con đường duy nhất, đây là chuyện sớm muộn mà thôi.
Bên trong trường thi.
Đám người thật sự không biết nói gì.
Triệu Nguyên lại càng không thể nói thêm điều gì.
Hứa Thanh Tiêu tấn thăng bát phẩm, luận về phẩm cấp, cùng lắm ông ta cũng chỉ là cửu phẩm, cho dù xuất thân từ Hàn Lâm viện, nhưng mà Hàn Lâm viện lại không hoàn toàn chỉ nhìn phẩm cấp.
Toàn bộ phủ Nam Dự cũng chỉ có ba vị phu tử là bát phẩm, bây giờ lại có thêm một người, hơn nữa lại còn trẻ tuổi như vậy, thật là không thể khinh thường.
Nhưng điều càng làm cho Triệu Nguyên rung động chính là, Hứa Thanh Tiêu lại làm ra được một thiên tuyệt thế văn chương.
Đây mới là điều khiến ông ta chấn động nhất.
“Hứa Thanh Tiêu… không, Hứa tiên sinh, có thể để tại hạ nhìn qua văn chương của ngài hay không?”
Sau khi lấy lại tinh thần, Triệu Nguyên đi đến trước mặt Hứa Thanh Tiêu, trực tiếp mở miệng gọi Hứa Thanh Tiêu, chỉ là, bây giờ Hứa Thanh Tiêu đã lên bát phẩm, cho nên ông ta lập tức thay đổi xưng hô, gọi là tiên sinh.
Không có chút không phục nào.
Thiên địa tán thành, còn gì không phục nữa?
“Đại nhân khách khí, hai chữ tiên sinh học trò không dám nhận, cứ gọi thẳng tên học trò là được.”
Cho dù là vậy thì Hứa Thanh Tiêu cũng không khinh thường, có thể thăng lên bát phẩm nhanh như vậy chủ yếu là do dựa vào Thiên Địa Văn Cung, sao có thể khinh thường người khác.
“Không phải đâu, không phải đâu, bát phẩm tu thân, được thiên địa tán thành, hai chữ tiên sinh này các hạ đáng nhận được.”
Triệu Nguyên lắc đầu, hắn cung kính cúi đầu hướng về phía Hứa Thanh Tiêu, lại cúi đầu với sách văn chương trên bàn.
Bái Hứa Thanh Tiêu, là kính thiên địa.
Bái văn chương, là kính đạo thương sinh.
Chương 106: Phẩm Văn Khí (1)
Sau khi bái hai bái, Triệu Nguyên chuyển ánh mắt về phía trang giấy trắng, nhưng trên trang vẫn lóe lên ánh sáng cầu vồng, nhìn không rõ nét chữ.
“Haiz.”
Thở dài một hơi, Triệu Nguyên không nhịn được mở miệng.
“Hứa tiên sinh viết ra tuyệt thế văn chương, văn chương như thế, kinh thiên địa, khiếp quỷ thần, hoặc là thương cho thiên hạ chúng sinh, hoặc là đem lại lợi ích cho đất nước.
Văn chương bậc này, phàm phu tục tử chúng ta không thể nào nhìn lén được, trừ phi là đại nho hay thánh thượng, nếu không thì những người khác đều không thể xem được.”
Triệu Nguyên mở miệng nói như thế cũng coi như là giải thích chuyện vì sao trên tờ giấu lại có ánh sáng cầu vồng.
Lời này nói ra làm cho đám người lại kinh ngạc một lần nữa, bọn họ không hề nghĩ tới còn có cách nói như vậy.
Tuyệt thế văn chương, không thể xem thường, hạng người bình thường không có cách nào xem được.
“Vậy vãn bối có cần sao chép lại một phần hay không?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Không cần, tuyệt thế văn chương, tự nhiên mà thành, Hứa tiên sinh, Triệu mỗ dự định đóng hộp văn chương này lại, rồi khởi bẩm triều đình, mời đại nho tự mình hộ tống.”
Triệu Nguyên mở miệng, một câu nói kia làm cho cả sảnh đều kinh ngạc xôn xao.
Mời đại nho tới hộ tống văn chương?
Có cần phải làm lớn như vậy không?
“Mời đại nho đến đây, phải chăng có chút quá mức …khoa trương?”
Hứa Thanh Tiêu khẽ nhíu mày.
Có hai điều, một là quá nể mặt, hơi khoa trương.
Hai là, đại nho là gì chứ? Đó chính là những người đọc sách chân chính, những tồn tại dám chỉ tội hoàng đế, đừng nói là Phủ quân phủ Nam Dự, cho dù có là Quận vương quận Trường Bình nhìn thấy đại nho thì cũng phải cung kính.
Không còn cách nào, địa vị của người đọc sách quá cao, nhưng cái mà Hứa Thanh Tiêu sợ chính là mời đại nho đến đây.
Nếu như để bọn họ nhìn ra mình tu luyện dị thuật, vậy thì thật phiền toái.
“Không, không khoa trương chút nào.”
“Hứa tiên sinh không biết đó thôi, phàm là tuyệt thế văn chương thì không ngoài hai loại là văn chương lập ý hoặc là văn chương trị quốc, hôm nay đề tài thi phủ là An quốc, nghĩ lại, Hứa tiên sinh viết chắc là văn chương trị quốc.”
“Có thể được thiên địa tán thành, thiên văn chương này quá quan trọng, ảnh hưởng đến quốc vận của Đại Ngụy.
Hơn nữa, chỉ sợ việc này xảy ra không quá nửa ngày thì đã lan truyền ra khắp phủ Nam Dự, không bao lâu nữa sẽ dương danh thiên hạ.”
“Thiên hạ này cũng không phải chỉ là thiên hạ của Đại Ngụy, có một vài người chỉ hận quốc vận Đại Ngụy ta không lụn bại.
Trong mắt bọn họ, loại văn chương bậc này giống như cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, nếu như không mời đại nho đến trấn áp, vậy thì Triệu mỗ dám chắc, văn chương không thể nào đưa đến tay bệ hạ được.”
Vẻ mặt Triệu Nguyên đầy nghiêm túc nói.
Mỗi chữ mỗi câu của ông ta đều cực kỳ nghiêm túc.
Nghe xong những lời này, Hứa Thanh Tiêu đã rõ.
Thật đúng là như vậy, văn chương trị quốc có thể được sự tán thành của thiên địa thì cũng đã đủ để chứng minh trình độ của văn chương này.
Tuy sẽ làm quốc vận Đại Ngụy càng thêm mạnh hơn nhưng mà thiên hạ này cũng không phải toàn bộ đều là của Đại Ngụy.
Cho dù Đại Ngụy cường thịnh nhất nhưng mà do bảy lần bắc phạt đã làm hao hết vốn liếng, uy danh cường thịnh cũng đã suy yếu không ít.
Chỉ nói đơn giản một điểm này, lúc Võ đế còn tại thế, đặc biệt là trước mấy lần bắc phạt thì thiên hạ cũng không loạn như vậy, đâu có cái gì mà yêu ma loạn thế, nhưng đến cuối thời kì thì có rất nhiều chuyện kỳ quái đã xảy ra.
Là ai cũng không quan trọng, nhưng có thể chứng minh được một điều rằng có người không hy vọng quốc vận của Đại Ngụy được khôi phục.
Bây giờ tuyệt thế văn chương lại hiện thế, vậy những người khác có thể ra tay hay không?
Đáp án rất rõ ràng.
“Nếu như thế thì vãn bối có thể viết thêm mấy quyển, chẳng lẽ cũng không thể giải quyết được vấn đề sao?”
Hứa Thanh Tiêu suy tư nói, nếu đã lo lắng có người sẽ hủy văn chương vậy thì viết thêm mấy quyển đưa qua, cùng lắm thì sẽ chia thành một trăm đường, bản thân hắn cũng chỉ mệt hơn một chút mà thôi.
“Cũng không được.”
Triệu Nguyên vẫn lắc đầu như cũ, nhưng ông không nói rõ ra, mà chỉ mở miệng nói:
“Hứa tiên sinh, có một số chuyện tạm thời không thể nói được, để Triệu mỗ niêm phong hộp trước đã.”
Triệu Nguyên không trả lời, dù sao thì nơi này còn có quá nhiều thí sinh, mặc dù đều là người đọc sách, tài tử các nơi nhưng cũng không thể khẳng định rằng nhân phẩm của bọn họ nhất định sẽ tốt.
Loại chuyện này chắc chắn không thể nói lung tung được, liên quan quá lớn, hiểu được bao nhiêu thì hiểu.
“Được.”
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu, Triệu Nguyên lập tức sai người đem một cái hộp ngọc tới, giơ tờ giấy trắng lên, sau đó trang trọng thần thánh mà chầm chậm đặt vào trong hộp ngọc, dán lên trên đó Hoàng Đạo cổ phù Đại Ngụy, lúc này mới xem như trút được gánh nặng.
“Triệu đại nhân, mới đột phá cảnh giới, vãn bối nghĩ mình nên rời đi trước, về quán trọ nghỉ ngơi một chút, điều dưỡng lại thân thể.”
Hứa Thanh Tiêu mượn chuyện vừa đột phá bát phẩm làm lý do, muốn nhanh chóng quay về, khắc ấn văn chương.
“Hứa tiên sinh, bên trong phủ viện có nơi đùng để nghỉ ngơi, xin mời Hứa tiên sinh vào trong nghỉ ngơi.”
Triệu Nguyên không nói gì thêm, nhưng Hứa Thanh Tiêu đã rõ ràng dụng ý của ông.
Nhẹ gật đầu, Hứa Thanh Tiêu liền đứng dậy đi theo Triệu Nguyên.
“Các thí sinh khác tiếp tục khoa khảo, sau khi lần khoa khảo này kết thúc, không được ra ngoài, tất cả đồ ăn trường thi sẽ sắp xếp hết.”
Âm thanh của Triệu Nguyên vang lên nhắc nhở đám người phải tiếp tục khảo thí.
Có lời nói này, đám người cũng không dám trễ nãi vội vàng nâng bút, chỉ là cảnh tượng vừa rồi của Hứa Thanh Tiêu lại cứ khắc sâu trong đầu, nhất thời khó mà có thể khôi phục lại bình tĩnh để tiếp tục làm khảo thí.
Nội viện.
Hứa Thanh Tiêu đi vào nơi nghỉ ngơi, bọn người Triệu Nguyên không thể rời khỏi trường thi, đây là chức trách của bọn họ, cho nên họ chỉ phái người mang hắn vào phòng nghỉ ngơi mà thôi.
“Hứa tiên sinh, nơi đây thanh tịnh, không có sự quấy rầy của người ngoài.
Triệu đại nhân nói nếu như Hứa tiên sinh đã tịnh dưỡng xong thì chỉ cần hô với bên ngoài một tiếng, thuộc hạ sẽ đi mời Triệu đại nhân đến đây trao đổi một vài chuyện với ngài, chuyện rất quan trọng.”
Thuộc hạ dẫn đường mở miệng nói với Hứa Thanh Tiêu rằng Triệu Nguyên vẫn còn có chuyện quan trọng.
“Được.”
Hứa Thanh Tiêu khẽ gật đầu.
Hôm nay làm ra tuyệt thế văn chương dẫn tới nhiều điều tốt nhưng tất nhiên cũng sẽ gây ra một ít phiền toái, chỉ sợ cụ thể là sẽ xảy ra chuyện gì thì còn cần phải chờ Triệu Nguyên tự mình nói ra mới được.
“Tiên sinh nghỉ ngơi.”
Sau khi người kia nói xong lời này thì sẵn tiện đóng cửa dùm Hứa Thanh Tiêu rồi rời đi.
Chờ người kia đi rồi
Bên trong gian phòng.
Hứa Thanh Tiêu nghỉ ngơi khoảng nửa khắc đồng hồ thì nhắm hai mắt lại, đi vào Thiên Địa Văn Cung.
Chương 107: Phẩm Văn Khí (2)
Thiên Địa Văn Cung.
Hứa Thanh Tiêu đi vào bên trong đại điện, lúc này Triều Ca cũng không diễn hóa thành bản tôn mà chỉ hóa thành pho tượng đứng đó.
Có lẽ y còn đang suy nghĩ về trí nhớ của mình.
Hứa Thanh Tiêu cũng không có đánh thức y mà nhảy một phát vào Văn trì.
Tấn thăng bát phẩm.
Hứa Thanh Tiêu cần khắc ấn văn chương thi từ lên cơ thể.
Thập phẩm Chính Khí ca.
Cửu phẩm Mãn Giang Hồng.
Bát phẩm, lúc trước Hứa Thanh Tiêu đã nghĩ xong rồi, nhưng bây giờ chỉ dựa vào văn chương nhập phẩm, Hứa Thanh Tiêu chỉ có thể từ bỏ.
Khắc ấn văn chương trong cơ thể, tốt ở chỗ nào thì tạm thời Hứa Thanh Tiêu vẫn chưa biết.
Hứa Thanh Tiêu có không ít thiên cổ thi từ, nhưng hắn vào bát phẩm dựa vào văn chương trị quốc, suy nghĩ một hồi, Hứa Thanh Tiêu nghĩ vẫn nên khắc thi từ hợp với tình hình thì hơn.
Khắc cho bát phẩm, không phải thi từ, cũng không phải văn chương, mà là khúc.
‘Sơn pha dương, Đồng Quan hoàn cổ.’
Chỉ nhìn cái tên này thôi thì có lẽ rất nhiều người không hiểu, nhưng mà trong đó lại có một câu văn cực kỳ kinh điển, có thể nói là một bút vẽ rồng thêm mắt.
“Hưng, bách tính khổ, vong, bách tính khổ.”
Phù hợp với chủ đề văn chương của mình.
Vương triều trong thiên hạ, thịnh thế cũng vậy, xuống dốc cũng vậy, người khổ chung quy vẫn là bách tính trong thiên hạ.
Bát phẩm tu thân, Hứa Thanh Tiêu dùng sự khó khăn của thiên hạ chúng sinh để nhắc nhở, thời thời khắc khắc đều nhắc nhở mình không được quên cái tâm ban đầu của người đọc sách.
Cứ như vậy, Hứa Thanh Tiêu dẫn khí khắc ấn.
Khắc ấn văn chương.
Luồng Hạo nhiên chính khí khủng khiếp càn quét toàn bộ Văn Cung.
Chỉ trong chốc lát, Văn Cung truyền đến tiếng vang đinh tai nhứt óc.
Nhưng mà tâm của Hứa Thanh Tiêu lại vô cùng tập trung, một lòng khắc ấn văn chương, không phát hiện ra bất cứ điều gì.
Sau khi khắc ấn văn chương xong, tất cả Hạo nhiên chính khí vào thời khắc này đều ngưng tụ lại, hóa thành một chiếc chuông cổ màu xanh.
Bên trên chuông có điêu khắc vương triều hưng suy, bách tính hưng suy.
Đây chính là Văn khí bát phẩm.
Lần này không cần mình quan tưởng cũng có thể tự động ngưng tụ mà thành.
Chỉ trong nháy mắt, Hứa Thanh Tiêu liền biết, đề mà mình chọn là đúng.
Cũng vào lúc này, không đợi Hứa Thanh Tiêu cẩn thận quan sát Văn khí.
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Ta nhớ ra rồi.”
“Cuối cùng ta cũng nhớ ra rồi.”
Một loạt âm thanh kích động vang lên, Hứa Thanh Tiêu cũng kích động lên.
Đây là giọng nói của Triều Ca.
Hứa Thanh Tiêu nhanh chóng đứng dậy, leo từ dưới Văn trì lên.
Quả nhiên, bên trong đại điện, Triều Ca đã lộ ra bản tôn, mang theo vẻ hết sức kích động.
“Triều Ca huynh, huynh lại nhớ ra sao?”
Hứa Thanh Tiêu rất là kích động, kích động đến nổi Văn cung hơi thay đổi cũng không phát hiện ra.
“Thanh Tiêu huynh, ta nhớ rồi, bây giờ ta thật sự nhớ ra rồi.”
Triều Ca cực kỳ kích động, y nắm lấy bả vai Hứa Thanh Tiêu, lộ ra vẻ hết sức kích động.
“Triều Ca huynh, huynh nhớ ra điều gì?”
Hứa Thanh Tiêu dò hỏi, trên mặt cũng mang theo nét cười.
“Ta nhớ lại được rất nhiều thứ, nhưng vẫn chưa nhớ lại được thân phận của mình, nhưng mà rất nhiều chuyện có liên quan đến Võ đạo ta đều đã nhớ ra.”
Triều Ca kích động nói.
“Võ đạo?”
Hứa Thanh Tiêu có chút sửng sốt.
Thế nào lại là Võ đạo?
Theo lý thuyết không phải nên là Nho đạo sao?
Nhưng rất nhanh sau đó, Hứa Thanh Tiêu nhớ ra, Đại Thánh nhân văn võ song toàn, Nho đại thành thánh, Võ đạo cũng mạnh.
Sinh vào thời đại đen tối, văn nhân tập võ cũng không có gì kì quái.
Triều Ca được tôn sùng là Bán thánh, biết chút võ công thì chắc là mọi người cũng có thể tiếp nhận.
Hơn nữa, nếu như nghĩ kĩ hơn thì nhớ ra Võ đạo còn tốt hơn, bây giờ mình không phải là võ giả hay sao?
Về phương diện Nho đạo, mặc dù sao này cần có Triều Ca chỉ điểm cho mình nhưng ở giai đoạn trước thì Nho đạo của mình đã coi như là rất tốt, nếu như nâng lên nữa thì hình như hơi đốt cháy giai đoạn.
“Ừ, là Võ đạo.”
“Thanh Tiêu huynh, ta thân là Bán thánh của Nhân tộc, biết chút võ công cũng là chuyện hợp tình hợp lý.”
“Hơn nữa, Thanh Tiêu huynh, ngươi nhìn xem, thấy tòa Văn cung này có thêm cái gì không?”
Tâm trạng Triều Ca rất tốt.
“Thêm cái gì vậy?”
Hứa Thanh Tiêu mới vừa khắc xong văn chương, ngưng tụ ra ba kiện Văn khí thì nghe thấy Triều Ca mở miệng bảo mình nhớ ra rồi.
Vì vậy hắn cũng không quan sát Văn cung cẩn thận.
Bây giờ nhìn lại, có một cánh cửa hiện ra ở bên trái Văn cung.
Trên cửa viết bốn chữ ‘Võ đạo vi vương’.
“Đây là?”
Hứa Thanh Tiêu hiếu kỳ, hỏi thăm Triều Ca.
“Ta khôi phục một phần ký ức, đa số đều có liên quan đến Võ đạo, vừa lúc trong đó có tin tức của cánh cửa này.”
“Đây là nơi sư phụ tu hành Võ đạo, có thể phán đoán thực lực của bản thân, nhưng năng lực lớn nhất là hình dung kẻ thù.”
Triều Ca lên tiếng, giải thích cho Hứa Thanh Tiêu nghe.
“Mô phỏng kẻ thù?”
Phán đoán thực lực của bản thân thì Hứa Thanh Tiêu có thể lý giải, nhưng mô phỏng kẻ thù là gì nhỉ?
“Thanh Tiêu huynh tất nhiên là biết rất nhiều người tập võ, bọn họ chỉ cần chút da lông liên quan đến đối phương thì sẽ có thể huyễn hóa ra một người giả, người giả có thể có được tất cả các năng lực dưới nhất phẩm, chẳng qua là không có trí tuệ mà thôi.”
“Dùng để tôi luyện Võ đạo của bản thân.”
Triều Ca trả lời làm cho Hứa Thanh Tiêu ngạc nhiên.
Chỉ cần có da lông là có thể diễn hóa ra người giả, từ đó dùng nó để tôi luyện Võ đạo của bản thân?
Đây quả thật là thần kỹ.
Thử tưởng tượng một chút, nếu như ngươi có một kẻ địch, không phân cao thấp với hắn, ngươi muốn đánh bại hắn nhưng lại không thể trực iếp ra tay, lỡ như đánh không lại vậy thì sẽ rất xấu hổ, đúng không nào?
Nếu như đánh được, người ta cố ý nhường ngươi, chờ đến khi ngươi cho là mình rất mạnh, lúc muốn xử lý hắn kết quả là bị người ta âm thầm ám toán ngươi một chiêu, nói một câu tên nhóc kia, không ngờ đúng không? Chiêu này của ta gọi là ẩn giấu một chiêu.
Xấu hổ hay không chứ?
Nhưng nếu như ngươi có được năng lực này, diễn hóa ra một người giả nhưng lại có thực lực y như người thật, chỉ là không có trí tuệ mà thôi.
Nhưng ít ra thì về mặt võ lực đại khái cũng có thể nhìn ra được là mình đánh được hay không.
Thứ này tốt, quả thật chính là thần khí đơn đấu.
“Da lông hả.”
Hứa Thanh Tiêu bắt đầu suy nghĩ, trước mắt, kẻ địch lớn nhất của hắn là ai?
Không nghi ngờ gì nữa, chính là Trình Lập Đông.
Thật ra thì lấy uy vọng của mình bây giờ, muốn chơi chết Trình Lập Đông cũng không phải là việc khó, nhưng Hứa Thanh Tiêu lại không thể làm cho Trình Lập Đông đột nhiên chết đi được.
Như vậy sẽ dẫn tới những hậu họa càng lớn hơn.
Hứa Thanh Tiêu muốn để cho Trình Lập Đông từng bước từng bước đi vào trong bẫy rập của mình.
Chương 108: Văn Cung Biến Hóa, Nguy Cơ Yêu Ma (1)
Chẳng qua cái bẫy này còn cần phải có một khâu tất yếu, đó chính là phải đánh một trận với Trình Lập Đông.
Vì thế Hứa Thanh Tiêu vẫn luôn băn khoan, dù sao thì thực lực của Trình Lập Đông cũng hơn mình, nhưng rốt cuộc là mạnh đến mức nào, mình với Trình Lập Đông chênh lệch nhiều hay ít, đây cũng là một vấn đề.
Bây giờ có Võ đạo trường này thì có thể giải quyết phiền toái này.
Có ẩn giấu gì hay không, cuối cùng là mạnh hay không mạnh thì Hứa Thanh Tiêu cũng có thể biết được,
“Thanh Tiêu huynh.”
Đột nhiên âm thanh của Triều Ca vang lên.
“Ta đây.”
Hứa Thanh Tiêu lấy lại tinh thần nhìn về phía Triều Ca.
“Thanh Tiêu huynh, dù không biết ngươi đã xảy ra chuyện gì nhưng ngươi và ta là một thể, còn nữa, ta cũng biết ngươi rất thông minh, cũng có thiện tâm, có một số việc, nếu ngươi đã lựa chọn phải làm thì nhất định là ngươi có nỗi khổ tâm.”
“Ta cũng không khuyên ngươi điều gì, nhưng vừa rồi trong khi ngươi đang suy nghĩ việc khác thì ta đã quan sát tình huống của ngươi, Võ đạo của ngươi có tỳ vết.”
Triều Ca lên tiếng, y không quan tâm Hứa Thanh Tiêu muốn làm gì bởi vì y tin tưởng Hứa Thanh Tiêu .
Đơn giản y chỉ muốn khuyên Hứa Thanh Tiêu suy nghĩ cho kỹ mà thôi, chẳng qua đây cũng không phải là chuyện quan trọng gì, điều quan trọng chính là y đã phát hiện ra Võ đạo của Hứa Thanh Tiêu có vấn đề.
Trước đó y chưa khôi phục ký ức cho nên vẫn không nhìn ra.
Sau khi khôi phục lại, hắn liền thấy được bây giờ Hứa Thanh Tiêu đang xảy ra vấn đề gì.
“Mong Triều Ca huynh chỉ giáo.”
Võ đạo xảy ra vấn đề?
Đúng thật là Hứa Thanh Tiêu không hiểu.
Đến bây giờ, hắn vẫn tu luyện Võ đạo theo kiểu người mù qua sông.
Bây giờ có người chỉ điểm cho, tất nhiên là Hứa Thanh Tiêu cực kỳ mong đợi.
“Huynh viết nguyên bản của dị thuật ra cho ta xem xem.”
Triều Ca biến ra văn phòng tứ bảo, bảo Hứa Thanh Tiêu viết ra dị thuật trước đã.
“Được.”
Hứa Thanh Tiêu không chần chờ, nâng bút viết xuống bản đầy đủ của Kim Ô tôi thể thuật, một chữ cũng không bỏ sót.
Đợi sau khi viết xong.
Triều Ca cẩn thận tỉ mỉ nhìn xem một hồi, qua thật lâu sau, y mới khẽ gật đầu, chợt nhận ra điều gì đó.
“Ta hiểu rồi.”
“Thanh Tiêu huynh, công pháp mà huynh tu luyện lúc trước tuy là Thuần Dương công pháp, nhưng mà chẳng qua cũng chỉ thuộc về loại công pháp tương đối cơ bản mà thôi.”
“Còn bản Kim Ô tôi thể thuật này dẫn Thái Dương chi khi giúp huynh tẩy gân phật tủy, khơi thông gân mạch, Thuần Dương quá bá đạo làm cho tính tình người ta trở nên nóng nảy, sinh ra sát niệm.”
“Nguyên nhân chủ yếu là bản công pháp này cũng là một bản công pháp không được hoàn chỉnh, hẳn là công pháp đã bị thiếu khuyết.”
Triều Ca trả lời như thế, khiến cho Hứa Thanh Tiêu cũng bừng tỉnh ra.
Thì ra là như vậy à, mặc dù không hiểu rõ lắm nhưng mà nghe thì thấy rất có lý.
“Vậy có phải là ta cần phải tìm ra bản công pháp đầy đủ đúng không?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Không cần, ngu huynh có thể giúp ngươi thôi diễn ra.”
Triều Ca tự tin nói.
Thôi diễn?
Lúc này, Hứa Thanh Tiêu cảm thấy thật kinh ngạc.
“Thanh Tiêu hiền đệ, dù có thể nào đi chăng nữa thì ngu huynh cũng là một Bán thánh, chỉ mấy trang công pháp thế này, ta có thể diễn ra được.”
Triều Ca lộ ra mười phần tự tin.
“Đa tạ Triều Ca đại huynh, ngu đệ chỉ là kinh ngạc mà thôi, không phải là muốn chất vấn.”
Hứa Thanh Tiêu sẽ không đi chất vấn một vị Bán thánh.
Vào thời kì đỉnh phong, người ta có thể thổi một hơi chết mười vạn tên như mình, vậy thì còn gì mà không tin nữa chứ.
“Chẳng qua là, chính đệ phải suy nghĩ cho kỹ, ngu huynh có thể thôi diễn ra bản đầy đủ nhưng có thể giải quyết phiền toái của dị thuật hay không thì ta cũng không rõ ràng lắm.”
“Nhưng mà cũng có hai điểm tốt.”
“Một là bản Kim Ô tôi thể thuật đầy đủ sẽ có thể giúp ngươi ngưng tụ ra Thái Dương thánh thể, trong trí nhớ của ta thì loại thể chất này rất mạnh, thậm chí có thể giúp cho ngươi vượt cấp chiến đấu.”
“Thứ hai, nếu như cứ mãi tu luyện bản dị thuật bị khiếm khuyết này thì căn cơ của ngươi sẽ bị hủy, đừng thấy tốc độ tu luyện của ngươi bây giờ rất nhanh, nhưng mà sớm muộn gì thì có một ngày ngươi sẽ bị kẹt mãi tại một cảnh giới, cả đời cũng khó có thể đột phá, điểm này thì không đùa được đâu.”
Triều Ca mang vẻ mặt nghiêm túc nói.
Y chỉ cần liếc một cái là đã nhìn ra khuyết điểm trí mạng của bản công pháp này, cho nên tốt xấu gì cũng phải nói trước một tiếng với Hứa Thanh Tiêu, để cho hắn tự mình quyết định.
“Triều Ca đại huynh, đệ đồng ý tu luyện.”
Suốt đời cứ kẹt ở một cảnh giới, vậy đây không phải là con đường chết hay sao?
Chắc chắn là phải luyện rồi, ít nhất còn có thể ngưng tụ cái gọi là Thái Dương thánh thể, có thể tăng cường thực lực, về phần tác dụng phụ của nó có phải sẽ càng lớn hơn hay không thì Hứa Thanh Tiêu không thể quản được.
Chuyện giai đoạn đầu còn chưa giải quyết xong mà ngươi lại nghĩ đến giai đoạn sau à?
Không phải tầm nhìn của Hứa Thanh Tiêu hạn hẹp mà ngược lại, hắn làm việc rất quyết đoán.
“Vậy được, vì muốn tốt cho ngươi, ngu huynh sẽ thôi diễn một phen, mấy ngày này ngươi đừng nên đột phá cảnh giới Võ đạo nữa, chờ đến khi ngu huynh thôi diễn xong sẽ lập tức đi tìm ngươi.”
Triều Ca nói.
Làm phiền huynh trưởng.
Hứa Thanh Tiêu hành đại lễ.
“Khách khí rồi.”
Triều Ca đáp lễ.
Nếu đã như thế thì Hứa Thanh Tiêu cũng không nói thêm gì nữa, chậm rãi rời khỏi Thiên Địa Văn cung.
Đợi sau khi Hứa Thanh Tiêu rời khỏi Thiên Địa Văn cung.
Đập vào mắt hắn chính là phòng khách.
“Khụ.”
Sau khi ho nhẹ một tiếng, Hứa Thanh Tiêu đứng dậy, đẩy cửa phòng ra, ngoài cửa đang có hai người đứng canh gác.
“Hứa tiên sinh.”
Nghe được động tĩnh của Hứa Thanh Tiêu, hai người bọn họ hết sức chú ý, giờ Hứa Thanh Tiêu lại mở cửa ra, hai người cũng rất cung kính.
Trước mắt địa vị của vị này là gì, bọn họ rõ hơn bất cứ ai, tương lai chắc chắn hắn sẽ lên như diều gặp gió, sao có thể không tôn trọng cho được?
“Thi phủ đã kết thúc rồi, phiền ngươi thông báo cho Triệu đại nhân một tiếng.”
Nhìn sơ qua sắc trời, Hứa Thanh Tiêu mở miệng, nhờ hai người đi thông báo cho Triệu Nguyên.
“Vâng, Hứa tiên sinh đợi một lát.”
Hai người gật đầu, sau đó người đứng bên phải lập tức lên đường, đi tìm Triệu Nguyên.
Không đến hai mươi hơi thở, bóng dáng Triệu Nguyên đã xuất hiện trong tầm mắt.
Ông ta ôm hộp ngọc, lộ ra vẻ cẩn thận.
“Ra mắt Triệu đại nhân.”
“Ra mắt Hứa tiên sinh.”
Hai người làm lễ, có điều Triệu Nguyên ôm hộp ngọc, không cách nào hành lễ, cho nên chỉ hô lên một tiếng.
“Các ngươi đi ra bên ngoài trông coi, bất luận là ai cũng không cần quấy rầy chúng ta.”
Nghe được lời căn dặn của Triệu Nguyên, hai thủ vệ lập tức rời đi.
Đợi sau khi thủ vệ rời đi, triệu nguyên mới đi vào trong phòng, đặt hộp ngọc xuống, sau đó nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nói:
“Hứa tiên sinh, lúc ở trường thi người đông phức tạp, cho nên có rất nhiều lời ta không thể nói ra được.”
Chương 109: Văn Cung Biến Hóa, Nguy Cơ Yêu Ma (2)
“Bây giờ chỉ còn lại hai chúng ta, những lời này, ta có thể nói thẳng.”
Triệu Nguyên mở miệng, nói ra những lo lắng trước đó.
“Hứa mỗ đã rõ.”
Hứa Thanh Tiêu gật gật đầu.
“Hứa tiên sinh, bây giờ ngài đã sắp nổi tiếng toàn thiên hạ, trước có thiên cổ danh từ, sau có tuyệt thế văn chương, công tích bậc này, người bình thường chỉ cần được được một thứ đã đủ để lưu danh ngàn năm.”
“Nhưng tuổi của ngài chưa quá hai mươi, chỉ mới học khoảng chừng một tháng thì đã đạt được thành tựu như thế, có thể nói là kinh thiên địa khiếp quỷ thần, nếu như nói về chỗ tốt thì chắc là có hơn ba ngàn loại.”
“Chỉ có điều, cũng có một hai chỗ không tốt.”
“Thiên tuyệt thế văn chương này còn đỡ.
Nếu như thật sự bị hủy đi thì cùng lắm cũng chỉ coi như tổn hại chút ít quốc vận, không gây ra ảnh hưởng gì to tát.”
“Về căn bản nằm ở Hứa tiên sinh đây, Đại Ngụy ta có một tồn tại như ngài thế này chỉ sợ là sắp được nghênh đón thời kỳ hưng thịnh.
Nhưng thiên hạ này có rất nhiều người không hy vọng Đại Ngụy ta trở nên hưng thịnh một lần nữa, nhất là đám yêu ma.”
“Ta mới vừa báo với ba vị phu tử cùng với phủ quân, nhờ bọn họ mời Võ đạo và Nho đạo từ các nơi đến, thận chí là mời cả cường giả Tiên đạo trấn thủ nơi này.
Cảnh tượng như bạch hồng quán nhật chắc chắn đã làm cho đám yêu ma chú ý.”
“Nếu như bọn chúng gây bất lợi cho ngài, vậy mới thật sự gọi là hủy đi gốc rễ.
Đây cũng là chuyện mà bọn ta sợ nhất.”
Triệu Nguyên lên tiếng, mỗi câu mỗi chữ đều thể hiện sự lo lắng.
Những điều này, Hứa Thanh Tiêu cũng đã đoán được một phần, chỉ là, có một vài chỗ Hứa Thanh Tiêu vẫn chưa hiểu lắm.
Yêu ma?
Có phu tử Nho đạo ở đây, sao còn phải sợ yêu ma?
Đây chính là điều mà Hứa Thanh Tiêu vẫn chưa hiểu.
Không phải đã nói là nho đạo có thể khắc chế được yêu ma hay sao?
Dị tượng như bạch hồng quán nhật, Hứa Thanh Tiêu biết sẽ làm cho nhiều người chú ý.
Sau đó khi nhìn thấy vẻ mặt và cách nói chuyện ấp úng của Triệu Nguyên thì Hứa Thanh Tiêu cũng đoán được thêm một ít.
Chỉ là, Hứa Thanh Tiêu cũng không lo gì mấy, nhưng giờ thấy Triệu Nguyên nghiêm túc như vậy, Hứa Thanh Tiêu cũng thấy căng thẳng theo.
“Mời nhiều người đến như vậy để đề phòng ai?”
“Chẳng lẽ những yêu ma này dám bước vào phủ Nam Dự hay sao?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Tất nhiên là chúng không dám rồi, Đại Ngụy ta có cường giả nhất phẩm, trong vòng vạn dặm, bọn họ có thể bước một bước vào.
Nhưng nếu bọn họ thật sự dám giết đến đây, thì sẽ được nếm thử sự lợi hại của cường giả nhất phẩm.
“Chỉ là, bọn họ không đánh chính diện nhưng có thể âm thầm đánh lén.”
“Trong yêu đạo có một loại yêu vật tên là Yểm, loại tà ma yêu vật này có thể lặng lẽ nhập vào trong mộng của con người.”
“Khi con người chìm vào giấc ngủ, nó sẽ tiến vào mộng cảnh, gieo xuống tâm ma, làm loạn tâm trí, nhiễu loạn chân thần, có rất nhiều người trẻ tuổi tài cao của nho đạo ta chết trong tay yêu vật này.”
“Loại dị tượng như bạch hồng quán nhật sẽ dẫn tới sự chú ý của yêu ma, nếu không có gì bất ngờ, chắc chắn chúng sẽ tìm tới yểm chú hãm hại ngươi.”
“Nhưng mà Hứa tiên sinh cũng đừng quá sợ hãi.
Ta đã đốt hương thượng tấu lên triều đình, triều đình nói sẽ phái hai vị đại nho xuất phát từ kinh thành, đi thuyền rồng đến đây, chỉ cần thời gian hai ngày là có thể đến được phủ Nam Dự.”
“Mà trong hai ngày này ba vị phu tử, phủ quân và các vị cao thủ được mời đến sẽ pử đây tọa trấn, sẽ đề phòng chuyện yêu ma tập kích, chỉ khổ cho Hứa tiên sinh, hai ngày tới không được đi ngủ.”
Những nguy hiểm phía trước Triệu Nguyên đã nói rất rõ ràng.
Lúc này, Hứa Thanh Tiêu đã hiểu ra.
Nho đạo đúng là có thể hoàn toàn khắc chế yêu ma, nhưng mà cũng phải phân ra phẩm cấp.
Ví dụ hắn là một nho sinh bát phẩm thì chắc chắn có thể dễ dàng trấn áp yêu ma bát phẩm, thậm chí nói là dễ như trở bàn tay cũng không quá lời.
Đối mặt với yêu ma thất phẩm cũng có phần thắng, hơn nữa còn là phần thắng cực lớn.
Nhưng đối mặt với loại yêu ma lục phẩm thì sao? Một phẩm một tầng trời, tiên thiên áp chế cũng chỉ có mức độ.
Đối mặt với yêu ma lục phẩm thì có lẽ hắn sẽ có cách để chống cự nhưng nếu như muốn thắng nó thì sẽ khó khăn hơn nhiều.
Về phần nếu như tâm người ta hung ác, phái ra một con yêu ma ngũ phẩm thì sao, vậy thì hắn cũng chỉ có thể ngồi đó chờ chết, khỏi giằng co chi cho thêm khổ.
“Đại nhân yên tâm, hai ngày này Hứa mỗ chắc chắn sẽ không ngủ.”
Hứa Thanh Tiêu thẳng thắng đồng ý.
Chuyện liên quan đến tính mạng tất nhiên hắn sẽ không coi là trò đùa.
“Được, vậy mệt cho Hứa tiên sinh rồi.”
“Còn có, nếu như không có chuyện gì, ta mong Hứa tiên sinh có thể sao chép văn chương ra thêm một bản nữa, chuẩn bị thêm vài biện pháp phòng ngừa.”
“Đây chính là bản gốc tuyệt thế văn chương, có thể tăng thêm quốc vận, nhất định phải đặt nó trong Thái Hòa cung, để tăng thêm quốc vận cho Đại Ngụy.”
Triệu Nguyên nói.
Bản gốc văn chương mà Hứa Thanh Tiêu viết được thiên địa tán thành, lại còn có thêm một tia quốc vận, cần phải để vào Thái Hòa cung của Đại Ngụy để tăng cường khí vận cho Đại Ngụy.
Mặc dù không tăng thêm nhiều nhưng dù chỉ một chút nhưng khi gia trì cho Đại Ngụy thì sẽ mang theo ý nghĩa phi phàm.
Mà sao chép văn chương lại một lần nữa chính là dùng để cho bệ hạ và các đại nho đọc.
“Được.”
Hứa Thanh Tiêu nhanh chóng gật đầu.
“Vậy ta không phiền Hứa tiên sinh nữa.”
Triệu Nguyên đứng dậy, đi ra khỏi phòng.
Sau khi đưa mắt nhìn Triệu Nguyên rời đi, Hứa Thanh Tiêu cũng chầm chậm ngồi xuống.
Không được ngủ?
Nói thật thì hình như đã gần mười ngày rồi mình không ngủ đúng không nhỉ?
Xem sách trong thư lâu hết bảy ngày, sau đó lại dùng một đêm để nghiên cứu lập bẫy Trình Lập Đông, sau đó lại suy nghĩ về An quốc sách hết một đêm.
Mãi cho đến hôm nay, đúng là mình không ngủ được chút nào.
Thể chất võ giả đúng là tốt, gần mười ngày không ngủ, vậy mà vẫn tỉnh bơ như không.
Ngoại trừ có chút buồn ngủ ra thì thật đúng là không muốn ngủ.
Cùng lúc đó.
Cách nơi này một ngàn bảy trăm dặm.
Đêm đã khuya.
Trong sơn cốc.
Ánh sáng âm u, bên dưới một đầm nước cổ có ẩn giấu một hang động.
Trong hang động,
Năm cái bóng quỷ dị trôi nổi bồng bềnh giữa không trung.
Những cái bóng này không thể nào nhìn ra hình dạng, giống như quỷ mị.
“Trong phủ Nam Dự có dị tượng bạch hồng quán nhật, chính là có người đã viết ra tuyệt thế văn chương, hơn nữa nghe đồn là người viết ra bài văn đó năm nay còn chưa tới hai mươi tuổi, nhập học qua cũng chỉ mới được một tháng đã bước vào bát phẩm chi cảnh.”
“Nho đạo đại tài bậc này, tương lai sẽ trở thành kẻ địch lớn của Yêu tộc chúng ta.”
Âm thanh quỷ dị vang lên, tràn đầy sát khí.
“Tuổi gần hai mươi, nhập học chưa tới một tháng? Huyền Cơ, là ngươi ngu xuẩn hay là bọn ta ngu xuẩn? Nhân tộc có người tài giỏi, ta tin, nhưng đại tài kiểu này căn bản chưa bao giờ nghe thấy, bản thân đám Nhân tộc đã thích nói bốc phét tộc mình.”
Chương 110: Yểm Ma (1)
“Chỉ sợ bọn họ cố ý dẫn dụ chúng ta mắc câu, là cạm bẫy mà bọn họ bố trí mà thôi.”
Một cái bóng khác lên tiếng, hắn cho rằng đây là cạm bẫy.
“Có phải gần hai mươi tuổi rồi nhập học không quá một tháng hay không cũng không quan trọng, quan trọng là Bạch hồng quán nhật là sự thật, ít nhất đã có Nhân tộc viết ra tuyệt thế văn chương, người có thể viết ra loại văn chương như vậy tuyệt đối không phải người thường, tất phải giết.”
Âm thanh thứ ba vang lên, hắn ta cũng không thèm để ý chuyện Hứa Thanh Tiêu có phải chỉ mới gần hai mươi tuổi, cũng không quan tâm có phải Hứa Thanh Tiêu chỉ mới nhập học một tháng hay không.
Người làm ra tuyệt thế văn chương như vậy tất phải giết.
“Nói nghe nhẹ nhàng quá ha, trong phủ Nam Dự có người đọc sách trấn thủ, còn có một vài tên võ phu thất phẩm, nếu như mãnh mẽ tiến công vào thì chỉ trong nháy mắt, võ giả thất phẩm Đại Ngụy sẽ để mắt đến, trảm chúng ta như giết một con kiến.
Phải giết làm sao? Giết như thế nào?”
Âm thanh thứ tư vang lên, đầy vẻ mỉa mai.
“Ngu xuẩn, tất nhiên là không thể đánh thẳng vào rồi, nếu như đánh thẳng vào phủ Nam Dự thì sẽ dẫn đến tai họa ngập trời cho Yêu tộc chúng ta.
Mấy ngày trước Cuồng Xà đã bị tiêu diệt, lẽ nào ta không biết điều này?”
“Muốn trừ hại thì chỉ có thể dùng trí, không thấy Yểm tộc cũng tới sao? Kế hoạch rất đơn giản, để Yểm tộc chui vào trong mộng của hắn, làm loạn thần trí của hắn, tiêu diệt tâm trí của hắn.
Cho dù hắn có còn sống thì cũng chỉ là một tên khùng điên si ngốc mà thôi.”
Giọng nói kia vang lên, vạch ra kế hoạch.
Lúc này, âm thanh của Yểm yêu cũng theo đó mà vang lên.
“Bảo ta chui vào trong mộng của hắn thì không khó, vấn đề là sau khi nhiễu loạn tâm trí của hắn xong thì ta sẽ thoát thân bằng cách nào? Nếu như bảo ta đi chịu chết, ta thà để hắn thành đại nho.”
Hắn lên tiếng, nói ra vấn đề mấu chốt nhất.
Bảo hắn đi thì không phải là không được, nhưng vấn đề là, sẽ trở về như thế nào?
“Yểm ma, ngươi yên tâm, ta đã chuẩn bị kỹ càng rồi.
Đợi ngươi hủy tâm trí của hắn xong thì bốn người bọn ta sẽ trực tiếp gây nên sóng gió, cho dù không dám công thành nhưng cũng đủ để hấp dẫn sự chú ý của bọn chúng.
Chẳng qua đám người Nhân tộc này rất xảo trá, chỉ sợ sẽ nhanh chóng phát hiện ra dụng ý của bọn ta, ngươi chỉ có thời gian là mười hơi thở thôi.”
“Trốn ra được thì coi như chúng ta đã lập đại công, có thể tranh công trước vương thượng.
Nếu như không trốn thoát thì chúng ta chắc chắn cũng sẽ không bỏ lại ngươi, chúng ta cùng tiến cùng lùi.”
Chủ nhân của âm thanh thứ nhất đáp lại, ngữ khí chắc chắn vô cùng.
“Đúng vậy, Yểm ma, kế hoạch này không tệ đâu, tiêu diệt một vị đại nho tương lai, một khi trở về Yêu tộc thì đây chính là công lao siêu to đó, ngươi chiếm công đầu, chúng ta chỉ cần chiếm chút công cực khổ là được.”
“Yểm ma, nếu ngươi không trốn thoát được, bọn ta sẽ đánh thẳng vào đó, cho dù nhất phẩm có tới thì ta cũng muốn giết một vài người hỗ trợ, sao hả?”
Mấy con yêu ma kích động Yểm ma, thân thể Yểm ma vặn vẹo.
Bọn chúng đều không phải bản thể mà là quỷ mị hóa thành, thuận tiện cho việc đi đến và rời đi.
“Được, các ngươi không được gạt ta.”
Ngữ khí Yểm ma lạnh lùng.
“Điều này thì ngươi yên tâm đi, chúng ta đều là đồng đạo Yêu tộc, sao có thể vong ân phụ nghĩa chứ?”
“Chẳng qua, mấy tên Nhân tộc này chắc chắn sẽ có đề phòng, ta chỉ lo ngươi không tiến vào trong mộng của hắn được.”
Bọn chúng đều nói với vẻ chắc chắn, nhưng rất nhanh sau đó lại tràn đầy hiếu kì.
Lo lắng Yểm ma không tiến được vào trong mộng.
“Chuyện này các ngươi không cần phải lo, Yểm ma ta đây đã là thất phẩm, không mơ cũng có thể đi vào được.
Nếu như hắn không nằm mơ, ta sẽ chui vào nguyên thần của hắn, đến lúc đó hắn sẽ chết càng thảm hơn mà thôi.”
Ngữ khí Yểm ma đầy vẻ tự tin.
“Được, vậy thì khổ cực cho ngươi rồi.”
“Chờ tin tức tốt của ngươi.”
“Cùng nhau trở về tranh công.”
Mấy con yêu ma thanh âm trầm giọng nói.
“Trong vòng một canh giờ.”
Yểm ma rời khỏi nơi này, chỉ để lại một câu nói.
Ý của câu nói này rất đơn giản, chính là một canh giờ sau hắn sẽ giải quyết xong chuyện này.
Rất nhanh sau đó, sau khi Yểm ma rời đi.
Mấy giọng nói lại vang lên lần nữa.
“Nếu như hắn thất bại, chúng ta sẽ đánh vào phủ Nam Dự thật sao?”
Âm thanh này vang lên chỉ đổi lại mấy tiếng cười lạnh.
“Đánh vào phủ Nam Dự? Ngươi cho chúng ta ngốc sao?”
“Ta chưa muốn chết đâu, nếu hắn thất bại, chúng ta sẽ bỏ đi, phần công lao to lớn này, chúng ta độc chiếm.”
“Nhưng làm vậy không phải sẽ khiến Yểm tộc phẫn nộ sao? Dù sao thì tại Yêu tộc, bọn chúng vẫn là những kẻ có địa vị.”
“Địa vị? Địa vị gì? Làm xong chuyện này, Yểm tộc cũng không dám tìm chúng ta phiền phức, muốn trách thì trách bọn hắn ngu xuẩn mà thôi.”
“Chẳng qua cũng chỉ con cháu đời thứ ba của Yểm tộc thôi, không phải nhân vật trung tâm nên sẽ không gây ra phiền phức gì đâu, cứ chờ là được.”
“Đúng vậy, hơn nữa, chúng ta là yêu ma thì có uy tín gì chứ, chẳng qua nếu như hắn thành công thì chúng ta cũng sẽ khốn đốn một phen.
Chỉ là, lần này hắn đi, muốn trở lại sẽ rất khó.
Mấy con yêu ma trao đổi với nhau, trước là hai kiểu thái độ hoàn toàn trái ngược nhau.
Nhưng lúc này.
Yểm ma phi lên không trung mà đi.
Hắn lẫn vào trong bóng đêm với tốc độ cực kỳ nhanh.
Đi đến một ngọn núi lớn cách xa ngàn dặm thì bắt đầu ngồi xếp bằng.
“Cùng nhau hợp tác?”
“Ta chiếm công lao?”
“Tưởng ta ngốc sao?”
Trên ngọn núi lớn, Yểm ma ngồi trên tàng cây, hắn vẫn không hiển hóa chân dung, ngữ điệu tràn đầy vẻ khinh thường.
Yểm ma không mắc lừa mà ngược lại, hắn đã có sự đề phòng từ sớm.
Phủ Nam Dự vừa xảy ra chuyện như vậy thôi hắn đã biết chắc đám yêu ma kia sẽ đến tìm mình.
Chẳng qua hắn cũng không cự tuyệt mà còn giả vờ đồng ý ra trận.
Mục đích của hắn rất đơn giản, chính là để bọn kia cõng nồi.
Trước đó hắn nói mình không có cách nào thoát ra được cũng toàn là những lời nói dối để lừa gạt đám yêu ma kia.
Hắn hoàn toàn có thể thoát thân bỏ chạy, chỉ là, sẽ bị truy sát mà thôi.
Trốn tránh mấy thủ đoạn truy sát thì rất đơn giản.
Hắn chỉ cần chìm vào trong mộng của người viết ra tuyệt thế văn chương kia, chiếm cứ tâm trí, diễn một màn kịch mà thôi.”
Trước tiên hắn sẽ không hủy tâm trí người kia mà sẽ làm bộ như đánh không lại, để lại vị trí của bốn tên yêu ma kia, sau đó hắn giả vờ chạy trốn nhưng trên thực tế là sẽ chui vào nguyên thần của đối phương, nơi đó còn sâu hơn mộng nữa.
Đến lúc đó, đối phương nhất định sẽ nói lại với đám người đọc sách của phủ Nam Dự kia.
Kể từ đó, đám người đọc sách đó chắc chắn sẽ phái ra một phần lực lượng đi tiêu diệt yêu ma, còn mình lại thừa cơ chơi chết đối phương, thừa lúc không còn nhiều người mà trốn thoát.
Cho dù có người truy sát đi chăng nữa thì quân chủ lực cũng sẽ không đến tìm mình gây phiền phức.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










