- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 109 : Chu Thánh Nóng Nảy, Đại Nghĩa Diệt Thân, Tiêu Diệt Người Đọc Sách Trong Thiên Hạ, Thánh Uy Ngất Trời (10) (c1081-c1090)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 109 : Chu Thánh Nóng Nảy, Đại Nghĩa Diệt Thân, Tiêu Diệt Người Đọc Sách Trong Thiên Hạ, Thánh Uy Ngất Trời (10) (c1081-c1090)
❮ sautiếp ❯Chương 1081: Chu Thánh Nóng Nảy, Đại Nghĩa Diệt Thân, Tiêu Diệt Người Đọc Sách Trong Thiên Hạ, Thánh Uy Ngất Trời (10)
Sau khi ông xuất hiện, thiên địa cũng không ngừng phản hồi đủ loại tin tức cho ông, rất nhiều chuyện đều đã xuất hiện ở trong đầu ông rồi.
Mọi hành động của người đọc sách và của Hứa Thanh Tiêu.
Càng biết rõ ràng, trong lòng ông càng phẫn nộ.
Đến cuối cùng ông đã hoàn toàn minh bạch, thế hệ này của mình đã triệt để thối rữa rồi, rữa đến tận gốc.
Có cứu cũng không kịp nữa.
Đối mặt với ngôn từ của Chu thánh, cả người Lữ Tử run rẩy.
Hắn đột nhiên ý thức được, Chu thánh trước mắt, tuyệt đối không chỉ là chân linh, rất có khả năng đã khôi phục ý thức.
Giấc mộng muốn không chế chân linh Chu thánh của mình đã hoàn toàn tan biến.
Ngươi không thể nào mê hoặc, cũng không thể nào lừa gạt một vị Thánh chân chính.
Giờ khắc này, Lữ Tử hoang mang rồi, hắn hoàn toàn sợ hãi rồi, so với việc Hứa Thanh Tiêu giết hắn thì còn đáng sợ hơn vạn phần.
Hứa Thanh Tiêu giết hắn, hắn còn có cơ hội cứu vãn.
Nhưng khiến cho một vị Thánh nhân giận dữ, đây là chuyện còn khủng bố gấp trăm lần so với việc giết hắn.
Nghĩ đến đây, Lữ Tử quỳ trên mặt đất không ngừng dập đầu van xin Chu thánh.
“Xin Thánh nhân bớt giận, xin Thánh nhân bớt giận.”
“Tất cả đều là do Hứa Thanh Tiêu.
Thánh nhân minh giám a, nếu không phải Hứa Thanh Tiêu bức bách chúng con, chúng con cũng sẽ không rời khỏi Vương triều Đại Ngụy.”
“Nhưng học trò sở dĩ như vậy bởi vì cũng có tư tâm.
Học trò hy vọng có thể phát huy mạnh mẽ học vấn của Thánh nhân, xây dựng vương triều của người đọc sách, mong người đọc sách chúng ta ai cũng như rồng.”
“Thánh nhân minh giám a!”
Lữ Tử còn đang mạnh miệng.
Đến lúc này, hắn vẫn không nói ra chân tướng mà lại càng mặt dày vô sỉ nói ra những lời này.
“Ai cũng như rồng? Ngươi cũng không biết xấu hổ mà nói những lời này?”
“Bổn thánh xem như đã rõ, vì sao Hứa Thanh Tiêu lại giết Nho.”
“Các ngươi đúng là mặt dày đến cực điểm.”
“Lại còn ai cũng như rồng, phát huy mạnh học vấn của Thánh nhân.
Ngươi đây là phát huy mạnh mẽ học vấn Thánh nhân sao? Ngươi đang làm bại hoại thanh danh của bổn thánh đấy.”
“Bổn thánh hỏi ngươi, ai cho phép các ngươi tách khỏi Đại Ngụy?”
“Bổn thánh đến từ Đại Ngụy.
Năm đó mượn sức mạnh của bá tánh Đại Ngụy, trở thành Thánh nhân.
Tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo, đây là thánh đạo của bổn thánh.”
“Mà các ngươi, vậy mà dám để Văn Cung tách ra, làm hại muôn dân Đại Ngụy khổ không tả nổi.
Nếu không phải có Hứa Thanh Tiêu thăng lên Bán thánh, cưỡng ép kéo dài vận mệnh cho Đại Ngụy, thì giờ này Đại Ngụy sớm đã dậy tiếng than trời gọi đất, thi cốt như núi rồi.”
“Các ngươi còn là con người sao?”
“Các ngươi ngay cả súc sinh cũng không bằng.”
Chu thánh là thật sự quá phẫn nộ rồi.
Ông là Thánh nhân, theo lý thuyết sớm đã ‘thượng thiện nhược thủy*’ rồi, nhưng sự trơ tráo của Lữ Tử đã vượt quá tưởng tượng của người thường.
(*Không tranh với đời, tâm lặng như nước.)
Ngay cả ông cũng không chịu được.
Ầm ầm ầm.
Ngay sau đó, toàn bộ Vương triều Hạo Nhiên nháy mắt tan vỡ sụp đổ.
Toàn bộ tường thành trực tiếp sập xuống, mọi phòng ốc trực tiếp vỡ vụn, nhưng không có thương tổn đến bất cứ một người dân vô tội nào.
“Vương triều Hạo Nhiên chó má.”
“Bổn thánh giác ngộ từ Đại Ngụy, trong xương cốt bổn thánh đang chảy dòng máu của Đại Ngụy.”
“Đám súc sinh các ngươi có tư cách gì lựa chọn thay bổn thánh?”
“Ai cho các ngươi cái quyền đó?”
“Là ai cho các ngươi lá gan?”
Giọng của Chu thánh càng ngày càng lớn, càng ngày càng gay gắt.
Đến cuối cùng, ông nhấc tay lên, toàn bộ người đọc sách trong Văn Cung toàn bộ đều bị một luồng sức mạnh khủng khiếp vô cùng đẩy ra ngoài Văn Cung.
Lữ Tử quỳ gối ở phía trước.
Hai vị Bán thánh quỳ ở hai bên phải trái phía sau Lữ Tử.
Bảy tám chục vị thiên địa Đại nho cũng quỳ trên mặt đất, còn về những Đại nho cùng với người đọc sách khác thì quỳ gối phía sau, nhìn lướt qua thì có khoảng ba nghìn người đọc sách.
Ba nghìn người đọc sách này là thành viên chính của Văn Cung.
Bọn hắn ngày thường cao cao tại thượng, ỷ vào việc mình là người Văn Cung hoành hành ngang ngược, đồng thời cũng là người tiếp xúc với các quốc gia khác nhau, bọn hắn là thành viên quan trọng.
Hiện tại toàn bộ đều bị Chu thánh bắt đến trước mặt hành quyết giống như heo như chó.
Lúc này, đám người đó cả người run rẩy, sắc mặt trắng bệch đến đến cùng cực.
Loại tự tin cùng với cao ngạo trước đó, hiện tại đã không còn sót lại chút gì.
Bởi vì người bọn hắn đang đối mặt chính là Chu thánh.
Là thần trong lòng thiên hạ người đọc sách.
Là vị Thánh nhân duy nhất trong ngàn năm qua.
Bọn hắn không dám chống đối, một chút cũng không dám.
Dưới thánh uy, bọn hắn không dậy nổi một chút phản kháng.
“Các ngươi ở trong Văn Cung, không lo nghĩ cho thiên hạ muôn dân mà chỉ cầu danh lợi, bại hoại thanh danh của ta, làm xằng làm bậy.”
“Tội ác ngập trời, thập ác bất xá.
Hôm nay ở trước mặt bá tính thiên hạ, ta sẽ thanh lý môn hộ.” Chu thánh lên tiếng.
Nói tới đây, Bát Ngọc Thánh Xích hóa thành một thanh đao, xuất hiện ở trong tay ông.
Ầm.
Lưỡi đao chém ra, một đao này khiến tất cả Nho vị bị tước, thiên địa Đại nho ngay đương trường bị phế sạch sẽ.
Phụt phụt phụt.
Hộc ra từng ngụm máu tươi.
Bọn hắn vô pháp chống cự, Nho vị bị cưỡng chế phế truất nên phải chịu trọng thương, tổn thất đến tận gốc rễ.
“Thánh nhân tha mạng!”
“Khẩn cầu Thánh nhân tha mạng cho chúng con.”
“Chuyện Văn Cung thoát ly là chúng ta lỗ mãng, mong Thánh nhân thứ tội.”
“Xin Thánh nhân bớt giận, xin Thánh nhân bớt giận!”
Vào lúc này, bọn hắn đã rối loạn thành một đoàn.
Ai có thể ngờ Chu thánh lại tàn nhẫn như vậy, chỉ với một đao mà Nho vị của ba nghìn người đã không còn nữa.
Thiên địa Đại nho đã bị phế toàn bộ.
Bị phế thì thôi đi, nhưng lại tổn thương đến căn nguyên.
Chỉ sợ sống không nổi mười năm đã phải chết già.
So với Hứa Thanh Tiêu còn tàn nhẫn gấp mười lần.
Hứa Thanh Tiêu chỉ là phế bỏ Nho vị nhưng không tổn hại thọ nguyên, nhưng Chu thánh gần như là trực tiếp lấy mạng bọn hắn.
Bọn hắn hoàn toàn hoảng loạn, quỳ trên mặt đất điên cuồng dập đầu, khẩn cầu Chu thánh bớt giận, cũng hy vọng Chu thánh tha bọn hắn một mạng.
Đặc biệt là thiên địa Đại nho thậm chí phủ phục dưới đất quỳ lạy, kiên trì cầu xin Chu thánh.
Bọn hắn tạm thời chưa bị tước vị, nhưng bọn hắn biết, dựa vào tính tình hiện tại của Chu thánh, bị tước chỉ là chuyện sớm muộn.
Hai vị Bán thánh cũng khóc lóc thảm thiết.
Bọn hắn cực khổ tu luyện đến cảnh giới Bán thánh, nếu như bị tước thẳng thừng, bọn hắn không thể chịu nổi.
Song, Chu thánh không hề nhiều lời.
Ông giơ tay lên, Bát Ngọc Thánh Xích lại lần nữa ngưng tụ thành thánh đao.
Mà một đao này, nhằm vào đám thiên địa Đại nho đó.
Chương 1082: Chu Thánh Nóng Nảy, Đại Nghĩa Diệt Thân, Tiêu Diệt Người Đọc Sách Trong Thiên Hạ, Thánh Uy Ngất Trời (11)
Đồng thời, giọng nói của Chu thánh cũng vang lên, chiêu cáo thiên hạ.
“Từ hôm nay trở đi, trong thiên địa này ngoại trừ Hứa Thanh Tiêu, ai nếu còn dám dùng thanh danh của bổn thánh hồ ngôn loạn ngữ, mê hoặc chúng sinh, làm xằng làm bậy, ắt bị thiên địa khiển trách, ngũ lôi oanh đỉnh, chết không có chỗ chôn thây.”
Chu thánh mở miệng, dựa vào thánh lực vô thượng điều khiển sức mạnh thiên địa.
Đồng thời ông đã nói rõ hết thảy.
Nếu ai còn dám dùng tên tuổi của ông đi làm xằng làm bậy, ắt bị thiên địa khiển trách, ngũ lôi oanh đỉnh.
Những lời này không phải uy hiếp, mà là chân ngôn của ông.
Đóng dấu ở trong thiên địa, nếu ai dám xằng bậy, thiên địa tức khắc khiển phạt.
Thánh ngôn đóng dấu trong thiên địa.
Ngay sau đó, đao thánh chém xuống lần hai.
Bảy tám mươi vị thiên địa Đại nho bị phế nho vị ngay tại chỗ.
Một đám càng là kêu la thảm thiết liên tục, bọn hắn vốn đã già cả, bị chém một nhát như vậy, tóc tai nháy mắt trở nên bạc phơ, trên mặt cũng không còn một chút huyết sắc.
Thọ mệnh không đủ một năm, có một vài người thậm chí chết ngay ở hiện trường.
Chỉ là, này còn chưa xong đâu.
Đao thứ ba xuất hiện.
Một đao này là nhằm vào Bán thánh.
“Xin Thánh nhân bớt giận, chúng con đã biết sai rồi, chúng con đã biết sai rồi.
Chuyện này không kiên quan đến chúng con, tất cả đều là do Lữ thánh làm, tất cả đều là do Lữ thánh chủ đạo, không liên can đến chúng con.”
“Vâng vâng, khẩn cầu Thánh nhân minh giám.
Chuyện này, thật sự không liên quan đến chúng con.
Chúng con đã biết sai, hiện tại lập tức dời Văn Cung trở về Đại Ngụy.”
Hai vị Bán thánh hoàn toàn hoảng sợ đến run rẩy cả mình.
Bọn hắn không muốn kết cục như thế này, hơn nữa từ đầu tới đuôi, bọn hắn cũng không có ra mặt làm gì hết.
Hết thảy mọi thứ đều là Lữ thánh chủ đạo, bọn hắn chẳng qua là nghe theo lệnh của Lữ thánh mà thôi.
Hiện tại bảo bọn hắn trả cái giá đắt như vậy, dĩ nhiên bọn hắn cảm thấy oan ức, cũng cảm thấy không cam lòng.
Đáng tiếc, đao thứ ba đã trực tiếp rơi xuống, vô tình đến tột cùng.
Phụt.
Hai người phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch cực kỳ.
Thánh khí trong cơ thể bọn hắn lập tức trào ra.
Cảnh giới Bán thánh cực khổ tu hành cả đời đã bị hủy trong chốc lát.
Việc này khiến bọn hắn khó chịu vô cùng.
Bọn hắn muốn phát tiết lửa giận, nhưng nhìn ánh mắt cực kỳ lãnh lẽo của Chu thánh, hai người bọn hắn căn bản không dám.
Mọi người ở hiện trường thì líu lưỡi, tất cả đều chết lặng.
Ở trong mắt mọi người, Hứa Thanh Tiêu quả thực là tên quái thai.
Theo lý Văn Cung cũng đã hồi sinh Chu thánh, nhưng không ngờ rằng Hứa Thanh Tiêu lại còn có thể chuyển bại thành thắng.
Hơn nữa từ đầu tới đuôi, Hứa Thanh Tiêu cũng không nói một lời, là Chu thánh chủ động bước ra đại nghĩa diệt thân.
Bọn họ rất tò mò, rốt cuộc Hứa Thanh Tiêu có sức hấp dẫn gì vậy?
Vì sao có thể khiến nhiều người ủng hộ hắn, trợ giúp hắn vô điều kiện?
Đầu tiên là võ giả nhất phẩm.
Hiện tại lại là Văn Thánh nhất phẩm.
Kỳ diệu hơn chính là vị Thánh nhân nhất phẩm này còn là người do chính Văn Cung hồi sinh
Nếu như không hồi sinh Chu thánh thì còn không có lắm chuyện như vậy.
Ít nhất Hứa Thanh Tiêu có cuồng vọng kiêu ngạo đi nữa, hắn cũng không thể kìm hãm được Vương triều Hạo Nhiên.
Không hồi sinh Chu thánh, Vương triều Hạo Nhiên có thể kiến quốc, còn có thể ngưng tụ vương triều đỉnh khí vận, thế nào cũng không lỗ.
Không chừng còn có thể làm ghê tởm Hứa Thanh Tiêu, không nói đến chèn ép, khiến Hứa Thanh Tiêu khó chịu một trận hoàn toàn không thành vấn đề.
Hiện tại thì hay rồi, Hứa Thanh Tiêu chắc chắn không hề khó chịu, nếu không phải Thánh nhân ở đây, phỏng chừng hắn cũng sắp cười ra tiếng rồi.
Bên khó chịu chính là dòng dõi Văn Cung, một đám thảm không nỡ nhìn.
Lần này là quả đúng là đại thương nguyên khí.
Ngồi ở trên đài.
Hứa Thanh Tiêu cũng có chút líu lưỡi.
Hắn biết Chu thánh đang kìm nén lửa giận, nhưng không ngờ Chu thánh lại đại nghĩa diệt thân, thật sự có chút khoa trương.
Một đao tước đi ba nghìn Văn Cung ba nghìn nho.
Một đao tước đi tám mươi tư vị thiên địa Đại nho.
Một đao tước đi hai Bán thánh.
Cảm giác giống như cắt dưa hấu vậy.
Nói thật, đổi lại là mình, chỉ sợ mình cũng không hạ tay tàn nhẫn như vậy được.
Văn Cung lần này quả đúng là xúi quẩy.
Không, không phải xúi quẩy, là xui tám kiếp.
Ba nghìn người đọc sách quỳ gối trước mặt Chu thánh.
Cơ thể Lữ Tử phát run, trong ánh mắt hắn tràn ngập sợ hãi, cũng có chút không hiểu và không cam lòng.
Hắn không hiểu, vì sao tất cả đều khồn giống như tưởng tượng của mình.
Hắn không hiểu, vì sao Chu thánh không có lựa chọn giúp mình, mà lại lựa chọn giúp Hứa Thanh Tiêu?
Tại sao vậy?
Hắn không cam lòng, không cam lòng vì sao mỗi một lần Hứa Thanh Tiêu đều có thể chuyển bại thành thắng.
Nhưng mà.
Giờ khắc này.
Đao thứ tư xuất hiện.
Một đao này là chuyện bị cho Lữ Tử.
“Thánh nhân, học sinh không phục!”
Cảm nhận được sự áp bức khủng bố, Lữ Tử nắm chặt tay, lên tiếng cực kỳ không cam tâm.
Nhưng mà, Chu thánh không để ý đến Lữ Tử.
Ầm.
Đao khí tán loạn, hóa thành sấm sét kinh hoàng.
Răng rắc.
Một đạo sấm sét trực tiếp giáng xuống bổ thẳng vào người Hồng Chính Thiên đang bị đóng đinh trong Văn Cung.
Đúng vậy.
Là Hồng Chính Thiên, chứ không phải Lữ Tử.
“A!”
Tiếng thét vô cùng thảm thiết vang lên.
Hồng Chính Thiên vẫn luôn giả chết, từ khi Thánh nhân sống lại, hắn rất kích động, cho rằng ngày tháng thoát khỏi bể khổ của mình tới rồi.
Nhưng tình thế phát triển càng ngày càng quái đản, hắn câm miệng, muốn giả chết, tránh thoát một kiếp này.
Tuy rằng hiện tại cực kỳ thống khổ, nhưng ít nhất mình còn sống, hắn không xui xẻo mà đụng vào Chu thánh.
Chỉ là không ngờ rằng, mình vẫn luôn không nói chuyện nhưng vẫn là bị Chu thánh theo dõi.
Điều khiến cho hắn càng tuyệt vọng hơn, chính là Chu thánh lại dẫn dắt lực lượng thiên lôi để giết chính mình.
Này quả thực là cực hình.
Thân xác Hồng Chính Thiên nứt toác, hắn lại không có thân xác của Hứa Thanh Tiêu, hiện tại đau đến cả người run rẩy.
Lại thêm một đạo sấm sét giáng xuống.
Hồng Chính Thiên lập tức đứt rời gân cốt, đứt lìa từng mảnh, hắn đau đến hốc mắt muốn nứt ra, hàm răng cũng nghiến đến vỡ nát.
“Thánh nhân tha mạng, Thánh nhân tha mạng.”
“Thánh nhân, con sai rồi, Thánh nhân, con sai rồi.”
“Là con không đúng, là con sai, con không nên như vậy.
Thánh nhân, cầu xin người niệm tình mấy năm qua ta cống hiến vì Văn Cung mà tha cho con đi.”
Chương 1083: Chu Thánh Nóng Nảy, Đại Nghĩa Diệt Thân, Tiêu Diệt Người Đọc Sách Trong Thiên Hạ, Thánh Uy Ngất Trời (12)
Hồng Chính Thiên lớn tiếng gào khóc.
Hắn không có chút cốt khí nào, chỉ hy vọng Chu thánh có thể bỏ qua cho hắn, nếu không thì hắn sẽ đau đớn đến chết.
Chỉ là, Chu thánh căn bản không thèm để ý đến Hồng Chính Thiên.
Ông từng nói, người này ông sẽ tự mình tới xử lý.
Nếu nói được, Chu thánh ông liền sẽ làm được.
Nhưng làm như vậy không chỉ là vì trừng phạt, đồng thời cũng là cho Lữ Tử một cơ hội cuối cùng.
Đây là một vị Á thánh, có thể đi đến một bước này, không có khả năng chuyện xấu gì cũng làm.
Niệm tình Lữ Tử là Á thánh, Chu thánh cho hắn một cơ hội cuối cùng.
Nói ra toàn bộ chân tướng.
“Nói cho bổn thánh.”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
Chu thánh nhìn Lữ Tử, giọng nói lạnh buốt đến đáng sợ.
Cảm nhận được ánh mắt rét lạnh đáng sợ này của Chu thánh, trong lòng Lữ Tử rất sợ hãi.
Sợ hãi không gì sánh nổi.
Nhưng hắn không thể nói, hắn biết nếu mình nói ra sẽ chết càng thảm hại hơn.
“Thánh nhân, ta không phục.”
“Này không công bằng.”
“Ông thiên vị Hứa Thanh Tiêu.”
Lữ Tử không có trả lời vấn đề của Chu thánh, mà là kéo đề tài đến trên người Hứa Thanh Tiêu.
Cho rằng Chu thánh bất công.
Hắn không phục.
Vừa nói xong.
Chu thánh thở dài thườn thượt.
Hắn nhìn Lữ Tử.
Một chút kỳ vọng cuối cùng trong ánh mắt cuối cùng đã biến mất.
Thế hện này.
Đã hoàn toàn thối rứa đến tận gốc rồi.
Thối rữa đến mức không có thuốc nào cứu được.
Nghĩ đến đây.
Chu thánh xoay người lại, ông nhìn Hứa Thanh Tiêu, chậm rãi mở miệng.
“Thủ Nhân.”
Giọng nói vang lên.
Hứa Thanh Tiêu lập tức cung kính hành lễ với Thánh nhân.
“Thánh nhân tại thượng.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng.
“Ta cho ngươi hai lựa chọn.”
“Thứ nhất, ta vì ngươi diệt trừ toàn bộ người đọc sách, phế chín mươi phần trăm Nho vị, trả lại hạo nhiên chính khí cho thiên địa.
Nhưng nếu như thế, thiên hạ sẽ xảy ra biến động không thể tưởng tượng.
Ngươi phải phát huy mạnh mẽ Tâm học, sớm ngày thành Thánh, bình định họa loạn.”
“Thứ hai, Ta trảm toàn bộ Nho trong Văn Cung, nhưng việc còn lại, ta khó có thể ra tay, tương lai vẫn phải dựa vào chính ngươi.”
“Quyết định đi! Bất luận chọn cái gì, ta cũng sẽ không trách tội ngươi.”
“Toàn bộ nhân quả sẽ do ta gánh vác.”
Chu thánh chậm rãi mở miệng.
Lời nói này đã làm thế nhân trong thiên hạ hoàn toàn kinh ngạc.
Ý gì đây?
Diệt thiên hạ người đọc sách?
Thế nhân trầm mặc.
Thiên hạ người đọc sách choáng váng, sững sờ tại chỗ.
Không thể tin tưởng.
Không có ai sẽ nghĩ rằng, Chu thánh lại cho Hứa Thanh Tiêu hai lựa chọn này.
Một là phế bỏ thiên hạ người đọc sách, nhưng Hứa Thanh Tiêu phải tự nhận lấy mọi hậu quả, dù sao đám người đọc sách này tuy phẩm hạnh có vấn đề, nhưng bọn hắn quả thật có thể trấn áp yêu ma.
Đây là sự thật không thể tranh luận.
Nếu như người đọc sách bị diệt toàn bộ, vậy đối với cả trần giới mà nói cũng là một tổn thất to lớn.
Hoặc là giết hết toàn bộ Nho sinh Văn Cung, giữ lại dòng dõi Chu thánh.
Chỉ là nếu như dòng dõi Chu thánh vẫn còn muốn tiếp tục gây phiền phức, hắn cũng không có cách nào.
Giờ khắc này.
Thiên hạ người đọc sách đều choáng váng.
Tất cả người đọc sách Văn Cung cũng ngỡ ngàng.
Bọn hắn không thể tưởng tượng, Chu thánh lại sẽ tàn nhẫn như vậy.
Giao toàn bộ vận mệnh của người đọc sách cho Hứa Thanh Tiêu.
Dùng ngón chân nghĩ cũng biết, Hứa Thanh Tiêu sẽ lựa chọn cái gì.
Này không phải muốn bọn hắn chết không có chỗ chôn sao?
“Chu thánh.”
“Học sinh không phục.”
“Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì lại để Hứa Thanh Tiêu quyết định?”
“Học sinh đọc sách trăm năm, kính trọng Chu thánh, phát huy mạnh mẽ học vẫn của người, khiến cho dòng dõi Chu thánh trở thành dòng đứng đầu Nho đạo.
Nhưng vì sao ông lại chọn Hứa Thanh Tiêu?”
Cuối cùng, Lữ Tử phát ra tiếng gào thét, hắn nhìn Chu thánh tràn ngập phẫn nộ.
Rõ ràng là hắn hồi sinh Chu thánh, nhưng vì sao Chu thánh lại lựa chọn giúp cho Hứa Thanh Tiêu?
Mình đọc sách thánh hiền, là người thừa kế của dòng dõi Chu thánh, để phát huy rộng rãi học vấn Chu thánh mà cúc cung tận tụy, nhưng kết quả lại là không nhận được sự công nhận.
Ngược lại là Hứa Thanh Tiêu, bất kính Thánh nhân, bất tôn thánh ý, nhưng lại có thể được Thánh nhân chiếu cố.
Hắn không phục.
Không phục từ tận đáy lòng.
Lữ Tử nhìn Chu thánh, trong ánh mắt tràn đầy sự không cam lòng và nghẹn khuất.
Cảm nhận được ánh mắt của Lữ Tử, vẻ mặt Chu thánh vẫn bình tĩnh lạ thường.
Ông chậm rãi đi tới trước một bước, nhìn Lữ Tử nói.
“Ngươi thật sự là vì phát huy mạnh mẽ học vấn của bổn thánh sao?”
Chu thánh cất tiếng, ông chất vấn Lữ Tử.
Nghe thấy lời này, kẻ đó có chút trầm mặc.
Mà người đọc sách thuộc dòng dõi Chu thánh lại không biết nên nói cái gì.
“Bổn thánh đã cho ngươi bao nhiêu lần cơ hội?”
“Cho tới bây giờ, ngươi cũng không muốn nói ra.”
“Được, hôm nay bổn thánh muốn xem xem ngươi còn có thể mạnh miệng tới khi nào.”
Chu thánh mở miệng.
Nói tới đây, thánh lực tràn ngập.
Trong phút chốc, hai bóng người bị cưỡng ép áp tải đến trước mặt Chu thánh.
Khi nhìn thấy hai bóng người này, ánh mắt Lữ Tử tức khắc thay đổi.
Đây là vị Bán thánh có liên lạc với hắn.
Lai lịch rất lớn.
“Sao lại còn có hai vị Bán thánh thế này?”
“Là ai nữa đây? Bán thánh từ đâu đến vậy?”
“Vì sao vẫn còn Bán thánh?”
Trong nháy mắt, mọi người rất kinh ngạc, không biết hai vị này Bán thánh này đến từ nơi nào.
Bọn họ không ở trong Văn Cung mà là bị Chu thánh áp giải thẳng qua đây.
Nơi bắt chưa xác định.
Ầm ầm.
Trong phút chốc, một tiếng sấm vang lên.
Sau đó một bức hoạ xuất hiện ở trên vòm trời, rọi sáng toàn bộ trần giới.
Là bóng hình của Lữ Tử, và cả hai vị Bán thánh này nữa.
“Lữ thánh, chỉ cần Văn Cung Đại Ngụy tách ra, chúng ta có thể thành lập vương triều học giả, có thể nhận được sức mạnh thiên địa, ngưng tụ đỉnh quốc vận.”
“Đến lúc đó nhờ vào sức mạnh thiên hạ người đọc sách là có thể phá vỡ gông cùm xiềng xích, đạt được cảnh giới Văn Thánh.”
“Đặc biệt là Lữ thánh ngài, rất có khả năng trở thành Thánh nhân đời thứ sáu, vượt qua cả Chu thánh.”
Một giọng nói vang lên, mọi người trên thế giới đều nghe thấy.
Mọi người kinh ngạc theo dõi một màn này, đặc biệt là người đọc sách thuộc dòng dõi Chu thánh.
Sau khi nghe được những lời như vậy, sắc mặt kẻ nào kẻ nấy đều trở nên cổ quái.
Chương 1084: Thiên Uy Của Chu Thánh, Giết Sạch Môn Đồ, Cơn Thịnh Nộ Của Trời! Hắc Thủ Phía Sau Màn (1)
“Nhưng vấn đề là, một khi Văn Cung thoát ly, quốc vận của Đại Ngụy vương triều chỉ sợ sẽ tán loạn, đến lúc đó toàn bộ bách tính Đại Ngụy chỉ sợ sẽ phải chịu tai ương.”
Giọng nói Lữ thánh vang lên có vẻ hơi lo lắng.
Nhưng mà người đó tiếp tục lên tiếng.
“Lữ thánh, ngài vẫn cả nghĩ quá.
Vận mệnh quốc gia Đại Ngụy tán loạn thì có thể thế nào? Cùng lắm thì chết một đám dân thường mà thôi, nhưng đối với toàn bộ bá tính trên thiên hạ thì lại có thêm một vị Thánh nhân.”
“Cũng coi như gián tiếp tạo phúc cho muôn dân, về phần nhân dân Đại Ngụy chết thì chết thôi.”
Giọng nói lộ vẻ bình tĩnh, nhưng âm thanh này truyền đến trong tai bá tính Đại Ngụy có vẻ chói tai vô cùng.
“Thằng chó này.”
“Chết thì chết thôi? Con mẹ nó, loại chó má này thật sự không coi chúng ta là người mà!”
“Lại còn thiên hạ bách tính có thêm một vị Thánh nhân? Lấy mạng chúng ta đổi lấy thánh vị? Tên Lữ Tử này đúng là tính toán hay đấy!”
Bá tính không nhịn nổi chưởi mắng té tát, cho dù là thiên hạ thương sinh cũng không khỏi nhíu mày.
Tuy rằng nghe có vẻ như không có vấn đề gì, nhưng vấn đề là muốn hy sinh toàn bộ bá tính Đại Ngụy đó.
Thở ra cái chính là triệu mạng người, cực nhiều cực nhiều mạng người.
Nhiều mạng người người như thế chỉ để đổi một vị thánh?
Nếu ngươi nói rằng yêu ma tác loạn, bọn ta còn có thể chịu đựng, dù sao cũng không có cách nào hợp lý hơn.
Nhưng vấn đề là hiện nay đang là năm Thái Bình, lại không có yêu ma loạn thế, nhưng ngươi chỉ vì tư dục của bản thân mà hy sinh ngàn vạn thậm chí cực nhiều bá tính, bọn ta không thể chấp nhận.
“Mạng của nhân dân Đại Ngụy, lão phu quả thực không để bụng, dùng mạng của bọn chúng đổi lấy một vị Thánh nhân, đó là vinh hạnh của chúng.”
“Có điều, thứ khiến cho bổn thánh lo lắng không phải nhân dân bách tính, mà là thiên hạ người đọc sách.
Dựa theo lời của các ngươi, tụ hội đỉnh quốc vận yêu cầu phải có lực lượng của thiên hạ người đọc sách.”
“Một khi ta thành thánh, bọn hắn sẽ bị cướp đoạt căn cơ thành Nho, trong vòng trăm năm khó có thể có thêm Đại nho nữa.
Đây mới là điều bổn thánh lo lắng.”
Lữ thánh nói ra chân tướng.
Khi những lời này vừa được thốt ra, thiên hạ người đọc sách liền đứng hình.
Bọn hắn không nghĩ rằng, ngưng tụ đỉnh quốc vận sẽ khiến cho bọn hắn đoạn tuyệt căn cơ.
Trong vòng trăm năm sẽ không có Đại nho?
Đây là khái niệm gì chứ?
Trăm năm không có Thánh, bọn họ có thể hiểu được, dù sao cảnh giới Thánh quá khó khăn.
Trăm năm không có Đại nho, vậy Nho đạo chẳng phải là bị phế bỏ toàn bộ sao?
“Lữ thánh, ngươi vẫn là cả nghĩ quá rồi.”
“Nếu ngươi thành Thánh nhân, ít nhất có thể sống thêm một trăm năm nữa, vả lại chúng ta còn có biện pháp làm cho ngươi sống thêm một trăm năm.”
“Cộng lại cũng là hai trăm năm rồi.”
“Thời gian hai trăm năm này, cho dù là không có Đại nho thì có thể thế nào?”
“Có thể ảnh hưởng gì?”
“Hơn nữa ngàn ngàn vạn vạn người đọc sách cũng không so được với sự tồn tại của một vị Thánh nhân, hy sinh một đám người đọc sách để đổi lấy một vị Thánh nhân, đối bọn chúng mà nói cũng là một loại vinh quang.”
“Vả lại, đám người đọc sách này còn là người đọc sách sao?”
Giọng nói Bán thánh tiếp tục vang lên, mê hoặc Lữ thánh.
Nghe thấy lời này, Lữ thánh có chút trầm mặc.
“Lữ thánh, đã đến lúc này, cần gì phải rối rắm?”
“Hiện giờ dòng dõi Chu thánh người không giống người, quỷ không giống quỷ, nói bọn chúng là người đọc sách, chi bằng nói chúng là một đám tiểu nhân đọc sách.”
“Bọn chúng còn có chút khí khái quân từ nào không? Chẳng qua chỉ là vật chứa của hạo nhiên chính khí mà thôi.”
“Nếu ở thời điểm mấu chốt này mà Lữ thánh lùi bước, vậy toàn bộ những tính toán trước đó sẽ trở thành phế thải.”
“Lữ thánh, ngươi nghĩ kỹ một chút, dòng dõi Chu thánh đã hoàn toàn bại hoại căn cơ rồi, hiện tại ngươi cần phải trở thành Thánh nhân đời thứ sáu.
Đến lúc đó hãy dưỡng dục lại một tốp người đọc sách mới.”
“Chẳng phải càng tốt hơn sao?”
Mỗi một câu của vị Bán thánh nọ đều giống như một cái bạt tai đang vỗ lên mặt đám người đọc sách.
Bọn hắn không ngờ rằng bản thân mình tận tâm tận lực vì Văn Cung, nhưng lại bị hình dung thành ‘vật chứa’? Đúng là buồn cười đến cực điểm.
“Bổn thánh cũng không phải lo lắng về điều này.”
“Dòng dõi Chu thánh quả thực đã thối nát tận gốc rễ, đám người này ích kỷ tư lợi, ngay cả tiểu nhân cũng không bằng nữa, đều là đám ngụy quân tử mà thôi.”
“Ngược lại là cái tên Hứa Thanh Tiêu đó đích thực có phong phạm Nho giả, nhưng chỉ một mình Hứa Thanh Tiêu cũng không là cái thá gì.”
“Bổn thánh chỉ cần mở miệng, người đọc sách dòng dõi Chu thánh sẽ như chó điên đi cắn xé hắn, cho dù không chèn ép được Hứa Thanh Tiêu, nhưng cũng có thể làm hắn ghê tởm.”
“Chuyện Bổn thánh thật sự lo lắng chính là không thành nổi Thánh nhân.”
“Ngươi nói nhiều như vậy, hết thảy cũng chỉ giả thuyết, rốt cuộc có thể thành thánh hay không vẫn là một ẩn số.”
Lữ thánh nói ra lời trong lòng mình.
Đúng vậy, thiên hạ thương sinh hắn không đặt vào trong mắt, chẳng qua là một đám kiến hôi mà thôi.
Thiên hạ người đọc sách, hắn càng không để bụng, vật chứa của hạo nhiên chính khí mà thôi, chết nhiều hơn nữa cũng chẳng sao.
Đừng nói là trăm năm không có Đại nho, cho dù là ngàn năm cũng chẳng liên quan đến hắn?
Điều hắn thật sự để ý và khó xử chính là đối phương cũng không cho mình một câu trả lời rõ ràng.
Ngộ nhỡ không thể thành thánh thì sao?
Vậy tất cả những gì mình làm chẳng phải sẽ trở thành trò cười?
Giờ khắc này.
Người đọc sách dòng dõi Chu thánh triệt để thất vọng.
Dù sao nhìn thấy Lữ thánh vẫn luôn trầm mặc và bối rối, bọn hắn vẫn còn tưởng rằng Lữ thánh còn có lương tâm, hiện tại xem ra, chẳng qua là người ta lo lắng có thể thành thánh hay không thôi.
Ở trong mắt Lữ thánh, bọn hắn sống hay chết cũng không xứng nhắc tới.
“Lữ thánh, điểm này xin yên tâm.”
“Bọn ta tuy rằng không thể lấy gì để đảm bảo với Lữ thánh, nhưng lui một bước nếu như biện pháp này không được, chỉ sợ cả đời này của ngài sẽ vô vọng với cảnh giới Thánh.”
“Đây là cơ hội duy nhất của ngài, cũng là cơ hội cuối cùng.”
Người sau mở miệng, những lời này không phải uy hiếp, mà là nhắc nhở.
Chương 1085: Thiên Uy Của Chu Thánh, Giết Sạch Môn Đồ, Cơn Thịnh Nộ Của Trời! Hắc Thủ Phía Sau Màn (2)
Ngay khi lời nói này vừa dứt, giọng nói Lữ Tử liền vang lên.
“Được.”
“Lão phu quả thực không có đường lui thối lui, chỉ là nếu như ngưng tụ đỉnh quốc vận, lão phu không nhận được lợi ích xứng đáng thì cũng sẽ không để cho các ngươi đạt được.”
Lữ Tử lên tiếng, lúc hắn nói tới đây, hình ảnh lập tức biến mất.
Ngay sau đó.
Chu thánh không nói gì mà chỉ phất phất tay, ngưng tụ hình ảnh lại lần nữa.
Là cảnh tượng sau khi hai vị Bán thánh rời đi.
“Muốn thành thánh à?”
“Đúng là si tâm vọng tưởng.”
Giọng nói trước đó vang lên, tràn ngập khinh miệt và coi thường.
“Thánh đạo dễ thành như vậy sao? Mượn lực lượng của thiên hạ người đọc sách? Hắn chung quy chỉ là may áo cưới cho chúng ta thôi.
Thật khó tưởng tượng, rõ ràng là Á thánh, sao hắn lại dễ dàng mắc mưu như vậy?”
Nhưng giọng nói thứ hai vang lên cũng đầy vẻ khinh thường.
“Không dễ dàng gì, hắn đã lớn tuổi, sống không được mấy năm.
Ngươi phải biết rằng, bất luận là ai cũng sợ hãi cái chết, đế vương cũng vậy, võ giả cũng thế, người chết như đèn tắt, ai mà không muốn sống lâu mấy năm chứ?”
“Trước kia mấy kẻ đó không phải đều như vậy sao? Chỉ là vận khí của hắn tốt nhất thôi.
Lần này quả thật hắn có chút tác dụng, đại nhân còn cần hắn tiếp tục kiểm soát dòng dõi Chu thánh.”
“Ngẫm lại xem, trước kia những thế hệ người khống chế của Văn Cung có kết cục thảm thế nào? Kết quả vẫn là chết già, trả giá nhiều như vậy, chung quy vẫn thành công dã tràng.”
Thanh âm đến đây cũng đột nhiên im bặt.
Thế nhân đã chứng kiến hết thảy.
Trong nhất thời, bọn họ đã rõ kế hoạch của Văn Cung là gì.
Nhưng bọn họ không biết, ai đang giật dây phía sau màn?
Vả lại mục đích của bọn chúng rốt cuộc là cái gì?
Biến Lữ thánh trở thành Thánh nhân đời thứ sáu sao? Chuyện này rõ ràng là không thể nào.
Giờ này khắc này.
Sắc mặt Lữ thánh khó coi tới cực hạn.
Hắn nhìn về phía hai vị Bán thánh, trong ánh mắt đã tràn ngập phẫn nộ, nhưng lại có chút cổ quái.
Phẫn nộ là biểu hiện bình thường, chỉ là cổ quái thì có hơi bất thường.
“Người đứng sau các ngươi, rốt cuộc là ai?”
Chu thánh cất tiếng, thiên uy huy hoàng.
Chèn ép hai vị Bán thánh đến phát run cả người.
Nhưng hai vị Bán thánh này cũng không có bị doạ mà khai ra tất cả, mà là chỉ vào Chu thánh nói.
“Ngươi không phải Chu thánh chân linh.”
“Lữ thánh, ngươi chớ có hồ đồ, đây căn bản là không phải Chu thánh chân linh, đây là giả, là cảnh tượng giả do Hứa Thanh Tiêu phối hợp với nhất phẩm tạo ra.”
Gã rống lớn chỉ vào Chu thánh, tuy rằng sợ hãi thiên uy, nhưng gã không sợ hãi Chu thánh.
Trái lại còn nói ra lời đại nghịch bất đạo như vậy.
Nghe thấy giọng nói này.
Lữ thánh không ngu, hắn biết ý tứ của đối phương là gì.
Người trước mắt có phải Chu thánh hay không, trong lòng hắn đều rõ ràng hơn ai hết.
Nhưng hắn hiểu rõ một điều, nếu cứ diễn biến như thế, mình hẳn sẽ chết không phải nghi ngờ.
Hai vị Bán thánh này dám nói như vậy, chứng tỏ còn có át chủ bài.
Nghĩ đến đây.
Giọng nói Lữ thánh vang lên.
Hắn chịu đựng toàn bộ áp lực, nhìn Chu thánh rồi lại nhìn Hứa Thanh Tiêu nói.
“Hứa Thanh Tiêu!”
“Vừa rồi ngươi đã ném một tấm lệnh bài nhập vào trong cơ thể Chu thánh chân linh.”
“Đây là Chu thánh chân linh, nhưng ý thức đã bị ngươi khống chế.”
“Toàn bộ những chuyện vừa rồi đều là ảo cảnh do ngươi bịa đặt ra.”
Lữ Tử mở miệng, chuyện tới bây giờ, cho dù đã bị phơi bày, hắn cũng phải giả vờ đến cuối cùng.
Nếu không thì mình thật sự chỉ còn một con đường chết.
Giờ khắc này.
Vẻ mặt Hứa Thanh Tiêu có chút cổ quái, hắn đang nhìn Lữ Tử, thật sự không thể tưởng tượng miệng của một người có thể cứng đến mức nào?
Lữ Tử đã dạy cho Hứa Thanh Tiêu một bài học kỹ càng.
Chẳng qua, Hứa Thanh Tiêu không nói một lời, Chu thánh đã xuất hiện rồi, cũng không tới phiên mình lên tiếng.
Mọi chuyện chỉ cần có Chu thánh ở đây thì không cần phải lo lắng gì nữa.
Đối với lời nói của Lữ Tử, Chu thánh không có chút dao động nào.
Ông không trả lời mà là nhìn Hứa Thanh Tiêu và nói tiếp.
“Thủ Nhân.”
“Đưa ra lựa chọn đi.”
Chu thánh cất lời, Lữ Tử đã hoàn toàn mất trí.
Sự tồn tại này trong mắt hắn giống như con kiến, muốn mạt sát quá đơn giản.
Ở trước thực lực tuyệt đối thì ngôn luận hữu dụng sao?
Đáp án là vô dụng.
Nghe thấy Chu thánh trưng cầu ý kiến lần nữa, Hứa Thanh Tiêu quả thật có hơi do dự.
Phế.
Hứa Thanh Tiêu chắc chắn là muốn phế.
Nhưng có một việc, chính mình cần phải suy xét rõ ràng.
Đó chính là một khi người đọc sách bị phế, cho dù trong dòng dõi Chu thánh có một bộ phận có thể phân rõ thị phi, nhưng ít nhất cũng phải phế bỏ tám mươi phần trăm.
Một khi phế bỏ tám mươi phần trăm người đọc sách, toàn bộ thiên hạ chẳng phải sẽ đại loạn sao?
Đại Ngụy vương triều có tiên môn, những vương triều khác có tiên môn viện trợ không?
Mà một mình mình có quản được thiên hạ không?
Trấn áp Đại Ngụy cũng đã không dễ rồi, một khi thiên hạ đại loạn thì ai là người được lợi lớn nhất?
Không ai khác ngoài Phật môn.
Mà Phật môn cũng có thể quang minh chính đại xâm lấn Trung Châu.
Một khi yêu ma náo động, thiên hạ bách tính sẽ chịu liên lụy, như vậy hết thảy nhân quả đều sẽ tính trên đầu mình.
Cho nên Hứa Thanh Tiêu rất muốn phế bỏ đám người đọc sách đó, nhưng phế bỏ một mạch tám mươi phần trăm chỉ sợ sẽ rước lấy phiền toái thực sự.
Vào lúc này.
Hứa Thanh Tiêu trầm mặc.
Hắn đang do dự.
Ân oán cá nhân cho dù lớn đi chăng nữa, nhưng nếu liên lụy đến cả thế giới thì cũng sẽ thành nhỏ bé.
Đây không phải là vấn đề ích kỷ hay là thánh mẫu, mà là suy xét đến toàn bộ thế giới.
Đừng để đến lúc đó yêu ma tàn sát bách tính thiên hạ, tạo ra đại loạn này đến đại loạn khác.
Đại Ngụy thì yên bình, nơi khác thì chết dần chết mòn.
Một khi yêu ma lớn mạnh dần, một ngày nào đó cũng sẽ bước vào Đại Ngụy, đến lúc đó chính là tự vác đá nện chân mình.
Vấn đề này, Hứa Thanh Tiêu cần phải nghĩ kỹ một chút.
Lựa chọn cái thứ nhất, vậy thì mình nhất định phải lưng gánh áp lực thiên hạ, tận lực trở thành Á thánh, thậm chí là trở thành Thánh nhân, bồi dưỡng ra một lứa người đọc sách mới, hơn nữa số lượng không thể ít được.
Lựa chọn cái thứ hai chính là kế hoãn binh, giết chết nhóm người đứng đầu, sau đó đàn áp những môn đồ hiện tại của Chu thánh.
Chờ một lứa người đọc sách mới mọc lên thì lại phế bỏ bọn chúng.
Đương nhiên muốn phế bỏ đám người đó thì mình cần phải trở thành Á thánh.
Nói cách khác, vẫn là không làm được.
Chương 1086: Thiên Uy Của Chu Thánh, Giết Sạch Môn Đồ, Cơn Thịnh Nộ Của Trời! Hắc Thủ Phía Sau Màn (3)
Hứa Thanh Tiêu đang suy tư.
Lựa chọn mà Chu thánh cho mình quả thực không thể trả lời ngay được.
Nhưng một chuyện khác có thể trả lời trực tiếp.
“Thánh nhân tại thượng, học sinh cho rằng, cho dù như thế nào thì đầu tiên cũng nên xử lý sạch sẽ dòng dõi Văn Cung.”
“Những người này trái tim cũng đã bị nhuộm đen rồi.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng.
Việc có xử lý môn đồ của Chu thánh hay không có thể suy nghĩ cẩn thận, nhưng đám người Lữ thánh này cần phải thanh trừng sạch sẽ ngay lập tức.
Những người này trái tim đã nhuốm đen, không còn là chuyện thối rữa hay không nữa.
“Ừm.”
Chu thánh gật đầu, ông đồng ý với quan điểm của Hứa Thanh Tiêu.
Vào lúc này.
Ánh đao thứ tư xuất hiện.
Nếu như chém lượt đao này, toàn bộ dòng dõi Văn Cung một sẽ phải chết.
Lần này cũng không phải là tước nho vị nữa, mà là sát thân.
Hơi thở chết chóc nháy mắt bao trùm Văn Cung, tất cả mọi người đều cảm nhận được áp bách khủng khiếp, trên mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng.
“Thánh nhân thực sự sẽ không như thế.”
“Nào có Thánh nhân như thế? Chu thánh nhân ái vô tư, sao có thể hở ra là chém giết? Đây không phải là Thánh nhân chân chính.”
“Chân linh này đúng là Chu thánh, nhưng ý chí đã bị quấy nhiễu, đã biến thành ma đầu.
Hứa Thanh Tiêu đang khống chế chân linh Chu thánh.”
“Chúng ta đều bị lừa cả rồi.”
Hai Bán thánh bị áp giải tới, có một người mở miệng chỉ vào Chu thánh, nói ẩu nói tả.
Gã căn bản không sợ Chu thánh, cũng không biết là tự tin đâu ra.
“Đừng có mà nguỵ biện, thân phận của hai người các ngươi là gì? Nói rõ ràng.”
Có người lớn tiếng chất vấn thân phận hai người này.
Là một vị Đại nho, có điều không phải Đại nho thuộc dòng dõi Chu thánh.
Mặc kệ sự tồn tại của Chu thánh rốt cuộc là gì, nhưng có một việc không thể phủ nhận, chính là hai vị Bán thánh này chưa từng xuất hiện lần nào, hơn nữa còn không phải người Văn Cung.
Vậy giải thích thế nào đây?
“Chúng ta chính là người thủ hộ Văn Cung, bảo vệ Văn Cung trong nhiều thế hệ.
Bất luận xảy ra bất kỳ chuyện gì, chúng ta đều sẽ không tham dự, chỉ duy nhất lúc Văn Cung gặp phải đại nạn, chúng ta mới có thể xuất hiện.”
“Ngươi đừng có mà ở đây nói xằng nói xiên.”
“Lữ thánh, ngươi còn chưa chịu tỉnh sao?”
“Chu thánh thật sự sao có thể ra tay tàn nhẫn với môn đồ của mình? Há mồm ngậm miệng là muốn diệt sạch thiên hạ người đọc sách.”
“Hơn nữa còn giao lựa chọn cho Hứa Thanh Tiêu? Thế mà cũng được à?”
“Thiên hạ người đọc sách một khi bị giết sạch, chỉ sợ đến lúc đó yêu ma tràn lan, thiên hạ đại loạn, mà đây cũng là mục đích của Hứa Thanh Tiêu.”
“Các ngươi cẩn thẩn nghĩ lại mà xem, Hứa Thanh Tiêu từ đầu tới đuôi đang làm cái gì? Hắn giận dữ quát mắng Đại nho, giết Nho diệt Thánh, lại còn ra lệnh tướng sĩ Đại Ngụy đi tàn sát dân trong thành, hắn đang mưu đồ một chuyện lớn động trời.”
“Để có thể phục sinh cho một vị ma thần nào đó.
Nếu không thì hắn vì sao lại phải làm như vậy?”
“Một khi để Hứa Thanh Tiêu thực hiện được gian kế, đến lúc đó tất cả mọi người đều sẽ chết.
Tự các ngươi ngẫm lại xem, tạm không nói đến thiên hạ người đọc sách rốt cuộc có làm sai hay không, cho dù thật sự làm sai thì khiển trách một phen là được, sao lại phế bỏ toàn bộ Nho vị? Dòng dõi Nho đạo liền hoàn toàn biến mất, đến lúc đó ai vui vẻ nhất? Còn không phải là ma đầu vui vẻ nhất?”
“Đáng hận a đáng hận! Hứa Thanh Tiêu, bổn thánh không ngờ rằng ngươi lại còn có thể khống chế ý chí của chân linh Chu thánh.”
“Ngươi thật sự là tội đáng muôn chết, muốn mượn tay của chân linh Chu thánh để diệt sạch dòng dõi Chu thánh.”
“Tâm địa ngươi quá độc ác.
Rốt cuộc ngươi đang mưu đồ cái gì?”
“Ngươi muốn hại Chu thánh của chúng ta.”
Gã điên cuồng rống to, không có chỉ trích Chu thánh, cũng không có phủ nhận đây không phải Chu thánh, mà là cho rằng đây chỉ là một Chu thánh đang bị Hứa Thanh Tiêu khống chế ý thức.
Dù sao trước đó Hứa Thanh Tiêu đã ném ra một tấm lệnh bài.
Hiện tại bọn chúng lại bắt lấy cái cớ này làm ầm ĩ, đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu Hứa Thanh Tiêu.
Mắng nhiếc Chu thánh, gã không dám.
Chu thánh không có sai, đây là Thánh nhân, ai dám đại nghịch bất đạo nói Thánh nhân có vấn đề?
Bán thánh không dám, thiên hạ người đọc sách cũng không dám.
Cho nên ném hết trách nhiệm cho Hứa Thanh Tiêu là biện pháp tốt nhất hiện giờ, không có cách nào tốt hơn.
Cuối cùng.
Lữ thánh đã tỉnh ngộ.
Hắn nhìn về phía chân linh Chu thánh, rồi nhớ lại chuyện Hứa Thanh Tiêu vừa mới làm, trong nhất thời hắn đột nhiên hiểu rõ.
Người trước mắt đúng là chân linh Chu thánh.
Thứ mình tìm thấy ẩn chứa châm linh Chu thánh, mà chân linh Chu thánh chính là một mảnh linh hồn do Chu thánh để lại.
Không có bất kỳ ý thức nào.
Điểm này ghi lại ở trong sách cổ, có thể chắc chắn.
Cho nên Lữ thánh lúc này mới tỉnh ngộ, làm sao đang êm đẹp lại xảy ra chuyện như vậy.
Hơn nữa từ lúc bắt đầu, Chu thánh đã sinh ra ác cảm với mình một cách khó hiểu.
Hết thảy đều do Hứa Thanh Tiêu ở sau lưng giở trò quỷ.
Trước đó hắn còn chưa dám xác định, dù sao người đối diện là Chu thánh, là thần trong lòng bọn họ.
Nhưng hiện tại hắn đã hoàn toàn hiểu ra, hoàn toàn nghĩ thông suốt.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi thật sự đáng chết.”
“Chúng ta hồi sinh chân linh Chu thánh là để tru sát loại yêu ma nhà ngươi, trả lại cho thiên địa một tương lai sáng sủa.”
“Nhưng không ngờ rằng, ngươi lại tính kế lên người Chu thánh.”
“Muốn mượn tay Chu thánh để giết sạch thiên hạ người đọc sách, khiến Chu thánh gánh lấy bêu danh thiên cổ này.”
“Ngươi còn là người sao?”
“Hôm nay, mặc dù lão phu chết cũng phải thề sống chết bảo hộ thiên hạ người đọc sách.”
“Chu thánh, người mau tỉnh lại đi, chớ có bị Hứa Thanh Tiêu mê hoặc!”
Lữ thánh quỳ trên mặt đất, nửa câu đầu của hắn dõng dạc hùng hồn, nửa câu sau thì nghẹn ngào không thành tiếng.
Nói một hồi đã tẩy trắng toàn bộ sự tình.
Cho rằng Chu thánh hiện giờ đang bị Hứa Thanh Tiêu mê hoặc, biến đen thành trắng.
Giờ khắc này, toàn bộ người đọc sách Văn Cung đều kích động hẳn lên.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi đúng là đồ súc sinh.”
“Thế mà ngươi lại khống chế ý thức của Chu thánh? Thương thay thanh danh của Chu thánh chúng ta bị ngươi bôi nhọ như thế.”
“Ngươi giết bọn ta, bọn ta không sợ, nhưng ngươi muốn mượn tay Chu thánh tàn sát thiên hạ người đọc sách, ta không đồng ý.”
“Chu thánh, người tỉnh lại đi, môn đồ của người sắp bị diệt rồi.”
“Ý chí quân tử của chúng ta bất diệt.”
Từng giọng nói vang lên, toàn bộ người đọc sách trong Văn Cung giống như bắt lấy được cọng rơm cứu mạng.
Bọn hắn gào lớn theo Lữ thánh.
Chuyện này rõ ràng có lỗ hổng, dù sao trên đời này ai có thể quấy nhiễu được Thánh nhân? Ai có thể khống chế Thánh nhân?
Nhưng bọn hắn cũng biết, nếu không nói như vậy thì bản thân hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Nếu nói như vậy, có thể cũng là chết, nhưng ít nhất còn có một đường sinh cơ.
Cho nên bọn hắn nắm chặt lấy đường sinh cơ này để sống sót.
Chương 1087: Thiên Uy Của Chu Thánh, Giết Sạch Môn Đồ, Cơn Thịnh Nộ Của Trời! Hắc Thủ Phía Sau Màn (4)
Giờ khắc này.
Vô số đệ tử thuộc dòng dõi Chu thánh trên thế giới cũng đồng loạt tỉnh ngộ.
Giọng nói bọn hắn run rẩy, nắm chặt tay thét lên.
“Đúng đúng đúng! Chu thánh sao có thể diệt sạch môn đồ của mình được? Chuyện này căn bản là không thể nào, bọn ta cũng không có phạm tội lớn tày trời.
Cho dù có lỗi cũng chỉ là tin vào lời mê hoặc của người khác mà thôi.”
“Chúng ta có tội, nhưng không phải tội chết.
Chỉ chút chuyện nhỏ này mà lại phải phế bỏ toàn bộ chúng ta sao?”
“Đây là chuyện Thánh nhân nên làm sao?”
“Đây không phải chuyện Thánh nhân nên làm, ngược lại giống như chuyện yêu ma sẽ làm.”
“Không sai, Chu thánh chân chính nhân ái vô tư.
Trong sách cổ có ghi lại, môn đồ của Chu thánh đã từng phạm phải một tội lớn, sau khi Chu thánh biết, chẳng những không có trừng phạt người đồ đệ này, mà bản thân mình lại chịu phạt thay thế đồ đệ đó.”
“Chu thánh chân chính sẽ dùng phương thức này đi dạy bảo đệ tử.
Hãy nhìn nhìn lại Chu thánh trước mắt xem, có được sức mạnh của Thánh nhân nhưng lại không có đức hạnh của Thánh nhân.
Đây rõ ràng chính là Hứa Thanh Tiêu đang khống chế Chu thánh.”
“Đúng vậy, là Hứa Thanh Tiêu đang khống chế.”
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi quá ác độc. vốn dĩ ta chỉ cho rằng ngươi chỉ là căm hận bọn ta, hiện tại xem ra ngươi căn bản là không phải hận bọn ta, ngươi đang căm hận muôn dân, ngươi muốn khiến cho thiên hạ rối loạn.”
“Cảnh tượng vừa rồi đều là giả, Lữ thánh không thể nào như vậy.
Lữ thánh sống nhiều năm như thế, là Á thánh của tộc chúng ta, tài hoa tuyệt thế, há có thể bị mắc lừa loại này?”
“Người thành Thánh sao có thể dựa vào lực lượng của người đọc sách? Nếu như có thể dựa vào lực lượng của người đọc sách, có thể trực tiếp trở thành Văn Thánh, vậy mỗi một thời đại cũng thiếu người đọc sách sao? Chuyện này chắc chắn là giả, là Hứa Thanh Tiêu mượn lực lượng của Chu thánh bịa đặt ra.”
Đủ loại giọng nói vang lên.
Giống như người đọc sách Văn Cung, thiên hạ tộc Chu thánh cũng bắt lấy cọng rơm cứu mạng này.
Bọn hắn biết, nếu như không giải thích, một khi Hứa Thanh Tiêu lựa chọn cái thứ nhất, bọn hắn sẽ chết chắc.
Dù sao đều là chết, không bằng giành giật một chút, ngộ nhỡ giành thắng thì sao?
Lỡ vậy thì sao?
Ai muốn chết đi như vậy chứ?
Đủ loại giọng nói vang lên, lực lượng người đọc sách ngưng tụ thêm lần nữa.
Trong thành Văn Thánh.
Chu thánh im lặng theo dõi hết thảy.
Ông không nói một lời, mà là để cho bọn chúng nói trước.
Lúc này, Lữ thánh đã hoàn toàn cho rằng Chu thánh trước mắt đã bị Hứa Thanh Tiêu khống chế.
Mọi nhút nhát đã tan biến.
Mọi sợ hãi đã bay đi.
Hết thảy chột dạ cũng hoá hư không.
Người hắn sợ hãi chính là Chu thánh.
Mà không phải một mảnh linh hồn của Chu thánh.
Chẳng qua ánh mắt hắn vẫn nhìn thoáng qua hai vị thánh.
Lữ thánh không nói gì mà chỉ dùng ánh mắt giao lưu, ý tứ rất đơn giản, có người nào xuất hiện cứu viện không.
Muốn dựa vào sức mạnh của ngôn luận để ngăn cản một vị Thánh nhân là không thể nào.
Duy chỉ người đứng sau hai vị Bán thánh mới có thể ngăn cản chân linh Chu thánh.
Ánh mắt hai vị Bán thánh ánh mắt kiên định lạ thường.
Trong ánh mắt bọn chúng không có chút nào sợ hãi, dừng như đã đã tính trước mọi việc.
“Chu thánh, hãy tỉnh lại đi, hãy mở mắt ra nhìn chúng con một chút đi!”
Lữ thánh quỳ trên mặt đất phục lạy Chu thánh, dối trá đến cực điểm.
Bên ngoài Văn Cung.
Chu thánh đang theo dõi toàn bộ màn kịch.
Cuối cùng, giọng nói của ông đã vang lên.
“Thủ Nhân.”
“Hết thảy còn đáng sợ hơn so với tưởng tượng của lão phu.”
“Đám người này không phải rễ thối, cũng không phải trái tim nhuốm đen.”
“Bọn chúng đã hoàn toàn nhập ma.”
“Ngươi không cần lựa chọn nữa, lão phu sẽ ra quyết định.”
Giọng nói Chu thánh rất bình tĩnh.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu có thể nghe ra được Chu thánh thật sự rất thất vọng.
Ông đã thất vọng tới cùng cực.
Vốn dĩ ông cho rằng, người đọc sách dòng dõi Chu thánh chỉ là ghen ghét người khác thôi, không có lĩnh hội ý chí quân tử, chỉ biết tu luyện hạo nhiên chính khí.
Quan điểm này là sai lầm, nhưng quan điểm này có thể dần dần thay đổi từ từ thông qua giảng đạo.
Tuy rằng quá trình có chút khó khăn, nhưng ít nhất có thể sửa lại.
Sau này ông phát hiện, những người này đã thối nát đến tận cùng, đã không thể nào thay đổi được nữa.
Cho nên ông đã nảy sinh suy nghĩ phế bỏ môn đồ của mình.
Nhưng giữ lại cho chúng một cái mạng, cho bọn chúng một cơ hội cuối cùng, để bọn chúng lĩnh hội ý chí quân tử cẩn thận, hi vọng đến một ngày có thể giác ngộ trở lại.
Chỉ là làm như vậy sẽ rước lấy một vài náo động, một mình Hứa Thanh Tiêu không thể khống chế.
Nhưng nếu như mặc kệ không quản, đối với Hứa Thanh Tiêu mà nói cũng là một phiền toái rất lớn.
Nếu như mình vẫn còn sống, ông sẽ trực tiếp ra tay giải quyết, nhưng vấn đề là mình đã không còn nữa, cho nên ông liền giao lựa chọn lại cho Hứa Thanh Tiêu.
Nếu như Hứa Thanh Tiêu lựa chọn cái thứ nhất, vậy thì Hứa Thanh Tiêu sẽ phải chịu đựng áp lực xưa chưa từng có.
Nhưng nếu như Hứa Thanh Tiêu lựa chọn cái thứ hai, vậy thì chuyện tiếp theo cũng sẽ do chính Hứa Thanh Tiêu giải quyết.
Người thế hệ nào thì giải quyết việc của thế hệ đó.
Ông không thể chi phối được thời đại này.
Nhưng bây giờ thì khác.
Ông đã triệt để cảm giác được, những người này không phải cặn bã, cũng không phải tâm nhuộm đen.
Mà đã hoàn toàn nhập ma.
Cuối cùng ông đã hiểu rõ vì sao cứ luôn cảm thấy thiên địa có chút vấn đề.
Tám mươi phần trăm học giả Nho đạo đã hoàn toàn nhập ma.
Chuyện này nghe thật nực cười biết mấy?
Lại còn là môn đồ của dòng dõi Chu thánh ông, chuyện này quá mức nực cười.
Điều ông thất vọng chính là cái này.
Thất vọng tới đỉnh điểm.
Thất vọng đến tột cùng.
Ầm ầm ầm.
Giờ khắc này, mây đen phủ kín toàn bộ bầu trời.
Bên trong tầng mây, từng tia chớp xẹt qua, giống như là từng con rồng sấm đang quay cuồng trong biển mây.
Hơi thở khủng bố quét qua toàn bộ trần giới.
Khiến người ta cảm thấy hít thở không thông, cũng khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
Vù vù vù vù.
Một trận cuồng phong thổi tới, thiên địa đổi sắc, nhật nguyệt tắt sáng, hết thảy toàn bộ có vẻ cực kỳ khủng bố.
Giống như là ngày tận thế đang tới.
Chương 1088: Thiên Uy Của Chu Thánh, Giết Sạch Môn Đồ, Cơn Thịnh Nộ Của Trời! Hắc Thủ Phía Sau Màn (5)
Giờ khắc này.
Chu thánh đang bồng bềnh ở trên bầu trời.
Ông nhìn Hứa Thanh Tiêu, nói với hắn bằng một vẻ rất bình tĩnh.
“Thủ Nhân, ngươi từng hỏi lão phu, Thánh nhân mạnh đến nhường nào.”
“Hôm nay, lão phu sẽ thị phạm cho ngươi, lực lượng của Thánh nhân mạnh như thế nào.”
Chu thánh chậm rãi mở miệng.
Vừa dứt lời.
Trong phút chốc.
Hàng con rồng sấm thò ra từ trong tầng mây, lộ rõ vẻ đáng sợ vô cùng, mang lại cảm giác áp bách cuồn cuộn.
Cũng nhưng vào lúc này, giọng nói Chu thánh vang lên.
“Năm trăm năm trước ta chứng đạo thành thánh.”
“Truyền bá đạo nhân ái, đạo vô tư, thiên lý nhân dục chi đạo, mong thiên hạ người đọc sách có thể khắc chế dục vọng, hiểu được nhân ái, vô tư, tạo phúc cho bách tính.”
“Lại chưa từng nghĩ rằng, ngày nay dòng dõi của ta ích kỷ tư lợi, vô tình vô đạo, thối nát tâm đen, hoá thành tà ma.
Nếu như còn mặc kệ không quản nữa, ắt sẽ đem tai họa đến cho muôn dân.”
“Hôm nay, ta dùng thánh ý diệt thánh đạo thuộc chi ta, thiên địa chứng giám, nhật nguyệt chứng minh.”
“Sau ngày hôm nay, thiên hạ sẽ không còn dòng dõi Chu thánh nữa.”
Giọng nói Chu thánh vang lên.
Thô bạo vô cùng.
Ầm ầm ầm.
Khi giọng nói của ông vang lên.
Mọi người trong Đại Ngụy Văn Cung hoàn toàn trợn tròn mắt.
Chu thánh không chỉ ra tay, mà còn lấy thánh ý chiêu cáo thiên địa, dẫn tới sức mạnh thiên địa chân chính.
Răng rắc.
Đừng chùm sấm sét giáng xuống.
Rồng sấm trong tầng mây sà xuống dưới bổ thẳng xuống mặt đất, hóa thành từng tia chớp, rửa tội toàn bộ trần giới.
Không chỉ nhằm vào người đọc sách, đa số là nhằm vào yêu ma tà tuý.
Hôm nay, Chu thánh không phải phế bỏ người đọc sách, mà là muốn giết hết đám người này.
Đám người này đã nhập ma, nếu như không giết, sau này ắt sẽ tạo ra sai lầm khổng lồ.
Nhưng sau khi giết hết đám người đọc sách này, trần giới cũng sẽ rước đến càng nhiều rắc rối đáng sợ.
Yêu ma sống lại, bóng tối buông xuống.
Cho nên Chu thánh dốc hết toàn lực để rửa tội cho yêu ma trên thiên hạ một lần.
Ông không thể diệt sạch yêu ma, nhưng ông có thể khiến cho đám yêu ma đó đại thương nguyên khí, tương đương với việc kéo dài thời gian.
Vì Hứa Thanh Tiêu kéo dài thời gian.
“Chu thánh, xin tha mạng!.”
“Chu thánh, con sai rồi, con thật sự sai rồi!”
“Học sinh biết sai rồi, học sinh biết sai rồi!”
“Hứa thánh cứu mạng a! Hứa thánh, chúng ta sai rồi, là chúng ta sai rồi, là chúng ta đố kỵ với ngươi.
Ngươi cầu xin Chu thánh tha cho chúng ta đi.”
“Xin Chu thánh hay tha cho chúng con! Chúng con chỉ bị mê hoặc, chúng con chỉ là nhất thời bị mê hoặc.”
Từng giọng nói sợ sệt vang lên, đám người đọc sách đó đã không còn thói kiêu ngạo như vừa rồi nữa.
Khi tia chớp bổ suống, bọn chúng đã hoàn toàn loạn thành một cục, không lâu sau liền phát ra tiếng hét vô cùng thê thảm.
Sức mạnh của sấm sét khiến cho bọn hắn cảm thấy đau nhức, bất luận là thân thể hay là tinh thần, bọn hắn đều bị tra tấn không có gì bằng.
Một đám người đọc sách nằm trên mặt đất kêu gào thê lương.
Bọn hắn điên cuồng dập đầu, không phải nhận sai, mà là đau, đau, đau đến mức phải đập đầu lên nền đất.
Vô số người đọc sách khóc lóc thảm thiết, bọn hắn vỡ đầu chảy máu, điên cuồng dập đầu trên mặt đất.
Đủ loại âm thanh xin tha vang lên, thậm chí còn xin Hứa Thanh Tiêu tha thứ.
Nhưng mà, Hứa Thanh Tiêu căn bản không để ý đến.
Những kẻ này, đáng chết.
Lần trước mình ngưng tụ quân tử chi kiếm, vốn tưởng rằng những người này hẳn là đã tỉnh ngộ, có lẽ đã hối cải.
Nhưng không ngờ rằng những người này vẫn cứ làm theo ý mình.
Lần này biết được Văn Cung sẽ hồi sinh Chu thánh, bọn hắn lập tức khôi phục lại nguyên hình.
Hứa Thanh Tiêu sẽ giúp bọn hắn nữa sao?
Trước kia còn do dự, còn đang cân nhắc quyền lợi, hiện giờ Chu thánh động thủ, hắn cũng không có gì để nói.
Ầm ầm ầm.
Rồng sấm sà xuống, xuất hiện ở trong Văn Cung.
Chúng như hóa thành thác nước, trực tiếp cọ rửa toàn bộ Văn Cung.
Mọi người ở hiện trường bị lôi đình oanh kích, bọn hắn đau đến mặt mày biến dạng.
Lữ Tử và hai vị Bán thánh bị áp giải tới, kể cả hai vị Bán thánh trong Văn Cung đều phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Đặc biệt là Lữ Tử, hắn đau đến cả người co giật, liền chộp lấy tên Bán thánh nọ.
Hắn nói không nên lời, cũng không dám nói chuyện, trong ánh mắt chỉ có một điều.
Vì sao đại nhân vật còn chưa ra mặt?
Kẻ đó run rẩy toàn thân, hắn cũng đau đến hoài nghi cuộc đời.
Hơn nữa hắn cũng nghi hoặc, vì sao đại nhân vật đến tận bây giờ cũng chưa xuất hiện?
Cũng đã đến lúc này, nếu như còn không xuất hiện nữa, có lẽ bọn hắn sẽ chết ở đây.
Ầm.
Ngay sau đó lại sấm sét vô cùng vô tận bổ xuống.
Giống như là lôi kiếp.
Một đòn sấm sét này trực tiếp phân năm xẻ bảy thân xác của chúng.
Xương cốt nứt toạc, thân thể thối rữa, tóc bị cháy sạch, thảm không nỡ nhìn.
“Chu thánh, hãy để ta chết đi, trực tiếp ban chết cho ta đi! Cầu xin người đấy, ta đau quá!”
“Chu thánh, ta không muốn sống nữa, ngài cho ta một cái kết thống khoái đi.”
“Vì sao? Vì sao? Ta sai chỗ nào? Ta làm sai chỗ nào?”
Người đọc sách của dòng dõi Chu thánh đã hoàn toàn tê dại.
Bọn hắn hiện tại chính là sống không bằng chết.
Thế nhân kinh ngạc.
Ai cũng chấn động không thôi, bọn họ không biết nên nói cái gì.
Vốn dĩ cho rằng Hứa Thanh Tiêu hung mãnh vô song.
Hiện giờ so với Chu thánh, quả thực là khác nhau một trời một vực!
Hứa Thanh Tiêu có tàn nhẫn đi nữa cũng không thể tàn nhẫn đến mức này.
Chu thánh một lời không hợp liền tru sát tám mươi phần trăm môn đồ của mình.
Tuy rằng những môn đồ đó quả thực làm sai, nhưng tội cũng không đáng chết.
Này quá hung tàn.
“Hứa Thanh Tiêu, lão phu hôm nay cho dù có chết cũng phải đứng chết.”
“Ngươi khống chế Chu thánh, tàn sát chúng ta, muốn khiến cho thiên địa đại loạn.
Ngươi mới là ma đầu chân chính, là tuyệt thế ma đầu!”
Lữ thánh da tróc thịt bong, nhưng hắn lại cắn răng đứng lên, chỉ vào Hứa Thanh Tiêu, phát ra tiếng rít gào.
Tới lúc này rồi mà hắn vẫn còn muốn hắt nước bẩn lên người Hứa Thanh Tiêu.
Còn không chịu thừa nhận, đây là Chu thánh.
Trên bầu trời.
Chu thánh hít sâu một hơi, ông nhắm hai mắt lại, rồi sau đó mở choàng mắt.
Hung bạo quát một tiếng.
“Còn không hiện thân sao?”
“Ngươi thật sự cho là bổn thánh không tìm thấy ngươi sao?”
Ông hét lớn một tiếng.
Lúc này, thánh uy không gì sánh kịp khiến cho sao trên bầu trời run rẩy.
Chương 1089: Thiên Uy Của Chu Thánh, Giết Sạch Môn Đồ, Cơn Thịnh Nộ Của Trời! Hắc Thủ Phía Sau Màn (6)
Chu thánh đã hoàn toàn nổi giận.
Không phải phẫn nộ vì Lữ thánh.
Mà là phẫn nộ người đứng sau màn.
Đến lúc này rồi mà kẻ đứng sau còn chưa hiện thân.
Nhưng khi tiếng quát bạo nộ của Chu thánh vang lên.
Toàn bộ thiên địa đều an tĩnh.
Ngoại trừ tiếng sấm vang lên đì đùng.
Ngay cả một chút âm thanh khác cũng không có.
“Được.”
“Một khi đã như vậy, vậy đừng trách bổn thánh cùng ngươi đồng quy vu tận.”
“Hôm nay, ngoại trừ nhất phẩm Đại Ngụy.”
“Bổn thánh đại khai sát giới.”
“Đầu tiên là giết người đọc sách nhập ma.”
“Sau đó sẽ tàn sát sạch sẽ thiên hạ nhất phẩm.”
“Bất luận ngươi là ai, bổn thánh đều có thể tìm được ngươi, cho dù ngươi mục đích gì, bổn thánh cũng giết sạch nhất phẩm.”
“Không tin thì ngươi cứ lặn đi.”
Chu thánh mở miệng, ông đã hoàn toàn nổi giận.
Có người ở phía sau màn làm hại dòng dõi của hắn hoàn toàn nhập ma, người không giống người, quỷ không giống quỷ, nho cũng không giống nho.
Thân là Thánh nhân, ông sao có thể không giận chứ?
Hơn nữa, điều quan trọng là đối phương làm như vậy, chắc chắn có mưu đồ kinh thiên động địa.
Nhưng cụ thể là mưu đồ gì thì ông không biết.
Đây mới là chỗ ông thực sự phẫn nộ.
Đối phương mưu toan mấy trăm năm, thậm chí trước khi bản thân mình thành thánh là đã bắt đầu mưu đồ rồi.
Nhưng ngay cả đối phương là ai mình cũng không biết.
Chỉ biết có một bóng người như vậy.
Trước mắt đến lúc này, đối phương còn chưa xuất hiện, thậm chí còn hy vọng mình sẽ giết hết toàn bộ đám người đọc sách này.
Chứng tỏ đối phương không phải nhắm vào mình, mà là nhắm vào sinh linh thiên hạ.
Nếu vẫn cứ mãi ẩn nấp.
Vậy Chu thánh dứt khoát xốc bàn, chém toàn bộ yêu ma nhất, rồi lại trảm võ đạo, trảm tiên đạo, Phật đạo.
Mặc kệ ngươi là ai, cũng đều chôn cùng đi.
Ngược lại ông muốn xem xem, kẻ đó có xuất hiện hay không.
Khi âm thanh vang lên.
Các đại cường giả trong thiên hạ đều nhíu mày.
Bởi vì bọn họ nghe ra được, Chu thánh không phải đang nói giỡn.
“Thiên địa nghe lệnh, tụ thiên hạ văn tâm, giết!”
Ngay sau đó.
Giọng của Chu thánh vang lên.
Trong nháy mắt.
Toàn bộ người đọc sách thuộc dòng dõi Chu thánh ngưng tụ ra từng chùm hào quang, nhập vào trong bầu trời.
Trong Văn Cung, Lữ Tử thì trương mắt mà nhìn.
Hắn đã chết lặng.
Bởi vì Chu thánh thế mà lại ngưng tụ Văn tâm?
Sức mạnh thần thông của Thánh nhân.
Bản lĩnh thần thông thực sự, chỉ mình Thánh nhân mới có thể thi triển, ngưng tụ hạo nhiên chính khí của học trò, ngưng tụ văn tâm.
Điều này chứng tỏ rất có thể đây đúng là Chu thánh, ý chí không có bị Hứa Thanh Tiêu khống chế.
Hắn kinh ngạc.
Không chỉ mình hắn, rất nhiều người đọc sách cũng ngây ngẩn cả người.
Thậm chí nhóm cường giả nhất phẩm trên thiên hạ cũng lũ lượt lộ ra vẻ chấn động.
Chu thánh thế mà lại chơi thật.
Đây không phải uy hiếp, mà là trực tiếp ngưng tụ đại sát chiêu!!!
Ngay sau đó, hàng tỉ tia sét hóa thành từng thanh thần đao, trực tiếp giết xuống dưới.
Phụt phụt phụt phụt.
Một đám người đọc sách bị chém phăng đầu.
Từng cỗ thi thể xuất hiện.
Thánh nhân giận dữ.
Thây phơi ngàn dặm.
Thế nhân hoàn toàn choáng váng.
Bọn họ không ngờ rằng thật sự sẽ đi đến một bước này.
Chu thánh.
Thật sự muốn diệt sạch sẽ dòng dõi Chu thánh.
Như vậy.
Cũng quá đáng sợ rồi.
Từng thi thể rơi xuống đất.
Đây đều là người đọc sách của Chu Thánh nhất mạch.
Thế nhân ai cũng trầm mặc.
Ai có thể ngờ được, Chu Thánh lại hung ác như vậy.
Hứa Thanh Tiêu có hung ác đến đâu thì hắn cũng chỉ là nói ngoài miệng, nhưng Chu Thánh không như thế, một khi xuất thế là làm thật.
Tại thời điểm này.
Người đọc sách bị chém, toàn bộ ngưng tụ thành một luồng quang mang, xuất hiện trước mặt Chu Thánh.
Đây là Hạo Nhiên Thánh khí.
Không phải Hạo Nhiên Chính Khí.
“Chu Thánh thật sự nổi giận rồi.”
“Đọc Thánh hiền thư, ngưng tụ Thánh nhân chi khí, Chu Thánh tru sát môn đồ, ngưng tụ lại Thánh khí của bọn họ, đây là thật sự muốn tru sát tất cả kẻ địch.
Có người kinh hô, cả người ông ta run rẩy, đây là một vị đại nho, ông ta lộ ra vẻ sợ hãi, nói ra đây là thứ gì.
Giọng nói này vang lên, mọi người lần thứ hai chấn động, thật sự là khó có thể hoàn hồn.
Cường giả khắp nơi vào giờ khắc này cũng hoàn toàn ngồi không yên.
“A Di Đà Phật.”
“Chu Thánh, cần gì phải làm vậy?”
Giờ khắc này, ở giữa Tây Châu, phật quang tràn ngập đầy trời, chiếu rọi Tây Châu, xua tan bóng tối.
Đây là Phật môn nhất phẩm, là một lão tăng, phía sau đầu có Lục Trọng phật quang, có vẻ rất hào hùng thiêng liêng.
Ông ta là người đầu tiên ra mặt khuyên can Chu Thánh.
“Hừ.”
“Nho đạo nhất mạch đã thối rễ, phá hỏng ý nghĩa vốn có, Nho không giống Nho, người không giống người.”
“Trong đây không thiếu bóng dáng của các ngươi đâu.”
“Lão phu tuy rằng không có ở đây, nhưng lão phu cũng tuyệt đối sẽ không dung túng.”
“Phật môn cá ngươi cũng vọng tưởng độc thiện kỳ thân, hôm nay lão phu ngưng tụ Thánh tâm, tất cả nhất phẩm đều cùng chôn theo đi.”
“Còn dám khuyên nhủ lão phu, si tâm vọng tưởng.”
Chu Thánh Bá Khí giận dữ quở trách.
Từ sau khi ông ta không còn, Nho đạo nhất mạch đã bị người ta nhằm vào, hao phí tâm huyết mấy trăm năm, khiến cho Nho đạo nhất mạch biến thành bộ dáng như vậy.
Sao ông ta không tức giận cho được?
Hơn nữa Chu Thánh rất rõ, thủ đoạn của đối phương cực kỳ cao minh.
Ẩn nấp trong bóng tối, cung phụng chính mình, mưu đồ tạo thần.
Rõ ràng là ý của mình, lại nhất định phải thêm vào trong đầu mình, có chút giống với Phật môn.
Cho nên, nếu đã đến mức này, Chu Thánh cũng không giấu diếm.
Thích chơi có đúng không?
Vậy thì cùng chết.
Thiên hạ ngoại trừ Võ đạo nhất phẩm Đại Ngụy ra, toàn bộ ông ta đều phải giết.
Phật môn nhất phẩm, giết.
Tiên môn nhất phẩm, ông ta cũng giết.
Yêu ma nhất phẩm, ông ta cũng sẽ lôi theo.
Ông ta cũng không tin đã tới bước này, đối phương còn không ra mặt?
Nếu thật sự như thế, vậy cũng không sao cả, nên giết đều giết, còn có thể gây ra loạn gì nữa?
Hứa Thanh Tiêu nhất định là tư chất Thành Thánh,
Cho Hứa Thanh Tiêu đủ thời gian, mọi chuyện đều không thành vấn đề.
Nghĩ tới đây, Hạo Nhiên Thánh khí ngưng tụ, một trái Thánh tâm xuất hiện.
Đây là đang nghiêm túc, không phải nói đùa.
Chương 1090: Tàn Sát Tất Cả, Kẻ Đứng Sau, Thánh Nhân Đời Thứ Tư, Nguy Cơ To Lớn (1)
“Chu Thánh, nhất định có người đứng sau chuyện này, cụ thể là ai, chúng ta quả thực không biết.”
“Thế này đi, Tiên môn nhất phái sẽ dốc hết toàn lực trợ giúp ngươi tìm ra hung thủ thật sự, quét sạch hết thảy, thấy thế nào?”
Trong phút chốc, giọng nói của Thái Thượng Tiên Tông vang lên.
Đây là người đứng đầu Thất Đại Tiên Môn, có một vị Tiên đạo cường giả nhất phẩm cũng rất bình thường.
Thái Thượng Tiên Tông phóng mở vô lượng quang mang, tiên nhạc trận trận, hư ảnh trùng trùng điệp điệp, giống như tiên cảnh, một bóng người xuất hiện, ông ta ở cách mười vạn dặm khuyên can Chu Thánh.
Bởi vì ông ta biết, Chu Thánh rất nghiêm túc, căn bản không phải uy hiếp.
Một khi Chu Thánh phát cuồng, đương thời ai có thể ngăn được?
“Chu Thánh, chúng ta không có tham dự vào việc này, từ sau khi ngươi thành Thánh, chúng ta cũng trung thực khuôn phép, ngươi hà tất phải làm vậy? Chẳng có chút Thánh nhân chi tướng gì cả? ”
Trong Vực Sâu là tiếng của Ma đạo nhất phẩm, trong giọng nói của ông ta đã có 3 phần phẫn nộ, 7 phần bất đắc dĩ.
“Việc này nhất định có người ở sau lưng làm bậy, có thể ông ta chính là muốn ngài như vậy, chớ để bị lừa.”
Núi Thiên Kì, Yêu tộc nhất phẩm cũng nói vọng đến.
Hiện giờ Thái Bình Thịnh Thế, mọi người đều tương đối an ổn, không có bất kỳ chiến loạn nào, tình hình này đã rất tốt rồi.
Nhưng nếu Chu Thánh phát cuồng, thật sự tru sát cường giả nhất phẩm trong thiên hạ, đối với bọn họ mà nói, tuyệt đối không phải là chuyện tốt.
Không phải vấn đề bọn họ có chết hay không, một khi toàn bộ nhất phẩm đều chết, chỉ còn lại Võ giả nhất phẩm Đại Ngụy, Đại Ngụy có chuẩn bị tấn công hay không?
Hơn nữa người đứng sau màn này, không liên quan đến bọn họ, nếu người đứng sau màn này ra tay, khi đó bọn họ nên làm gì bây giờ?
Chiêu này của Chu Thánh đích thực uy hiếp đến bọn họ, nhưng cũng quả thật rất nghiêm túc.
“Om sòm”
Chu Thánh mở miệng, ánh mắt ông ta bình tĩnh
Sở dĩ ông ta làm như vậy, chính là có sức mạnh, người đứng sau nhất định có liên quan với các thế lực khác.
Nhất phẩm là tồn tại mạnh nhất trên thế gian này.
Tàn sát nhất phẩm, đối phương cũng tất nhiên bị thương nặng.
Trước mắt, việc ông ta làm chính là muốn ép kẻ đứng sau này phải lộ diện.
Nếu đã ẩn mình ở phía sau, không dám hiện thân, Chu Thánh trong nháy mắt liền hiểu được đối phương cũng không có thực lực thật sự.
Có thực lực tuyệt đối, ai mà lại đứng sau bức màn chứ?
Trực tiếp ra mặt là được.
Chỉ có kiêng kỵ, hoặc là không có thực lực tuyệt đối, mới có thể đứng sau bức màn để khống chế hết thảy.
Bây giờ.
Việc Chu Thánh muốn làm chính là bức ra người đứng đằng sau chuyện này.
Phù phù phù.
Một đám người đọc sách ngã trên mặt đất, trực tiếp bị chém chết.
Chu Thánh ngoan độc, ngay cả Hứa Thanh Tiêu cũng tự thẹn không bằng.
Có điều ngẫm lại cũng đúng, những người này luôn miệng nói là môn đồ Chu Thánh, nhưng trên thực tế thì sao? Đơn giản là lấy danh hiệu của Chu Thánh để làm một ít mánh khóe đáng xấu hổ mà thôi.
Không có bất kỳ Nho tâm nào, cũng không có bất kỳ chút Chu Thánh chi ý, quân tử chi ý nào.
Ngược lại còn nói mình là môn đồ Chu Thánh.
Thật sự qua nực cười rồi.
Số lượng lớn người đọc sách đã bị chém.
Chuyện hôm nay, chắc chắn sẽ được ghi vào trong sử sách.
“Chu Thánh, bọn ta biết sai rồi, thật sự biết sai rồi, cầu xin Thánh nhân đừng giết nữa.”
“Thánh nhân, việc này bọn ta đã sai rồi, khẩn cầu Thánh nhân buông tha cho ta.”
“Cầu xin Thánh nhân tha tội.”
Không biết có bao nhiêu người đọc sách quỳ trên mặt đất, đối mặt với lực lượng tuyệt đối, bọn họ cũng không giữ bình tĩnh được nữa.
Cũng không còn sức lực la hét nữa.
Trước mắt chỉ có chính là hối hận, vô cùng hối hận.
Nhưng sự hối hận của họ không phải là sự hối tiếc từ trái tim của họ, mà là đối mặt với sự hối hận của cái chết.
Trong Văn Cung.
Từng đạo Lôi Đình chi đao xuất hiện, trực tiếp chém chết bọn họ.
Bọn họ cũng quỳ trên mặt đất, cũng đang khóc rống, chủ yếu hơn chính là, bọn họ thật không ngờ, Chu Thánh thật sự sẽ giết bọn họ.
Hơn nữa quyết đoán như thế, một chút cơ hội cũng không có.
Đám người Lữ Tử càng hoang mang không thôi.
Chu Thánh không tru sát bọn họ liền, giống như là cố ý lưu lại tính mạng của bọn họ.
Nhưng người đọc sách bên cạnh, hết người này đến người khác đều chết đi, loại tư vị này còn tra tấn hơn so với việc giết bọn họ.
Hai pho tượng bán Thánh của Văn Cung cả người run rẩy, ông ta đã sợ tới mức chân mềm nhũn.
Hai vị bán Thánh bị Chu Thánh bắt được, sắc mặt cũng trắng bệch, bởi vì đến lúc này, người phía sau bọn họ còn chưa xuất hiện.
“Nói ra chân tướng.”
Một khắc sau.
Chu Thánh nhìn hai pho tượng bán Thánh này, giọng nói của ông ta khủng bố, chất vấn hai người.
Hai người bị thanh âm này dọa sợ.
Đầu óc hoảng loạn, sợ hãi ập đến, lập tức bất tri bất giác mở miệng.
“Mọi chuyện….”
Có người mở miệng, muốn nói ra chân tướng.
Chỉ là ngay sau đó.
Trên người ông ta ngưng tụ hỏa diễm, thoạt nhìn cực kỳ khủng bố, trong nháy mắt thiêu đốt bản thân, phát ra tiếng kêu thảm thiết tại chỗ.
“Nghiệp hỏa?”
Có người kinh hô, liếc mắt một cái nhìn ra đây là vật gì.
Đây không phải là ngọn lửa bình thường, đây là nghiệp lực chi hỏa, không thể dập tắt.
Là thủ đoạn thần thông của Phật Môn.
“Có liên quan đến Phật môn?”
“Là Phật môn ở sau lưng gây chuyện?”
Trong lúc nhất thời, các loại thanh âm vang lên, có người rống giận, nhìn về phía Phật môn.
Thiên hạ nhất phẩm cường giả, cũng lần lượt dỗ dồn ánh mắt vào trên người Phật môn.
“A Di Đà Phật, việc này không liên quan đến Phật môn, có người muốn hãm hại Phật môn.”
Phật môn nhất phẩm, phương trượng Thiên Tranh Tự thần sắc bình tĩnh, ông ta không có bất kỳ một chút kinh hoảng nào, mà là một mực khẳng định, chuyện này không có liên quan gì đến bọn họ.
Chỉ là, Chu Thánh không có làm khó dễ mà là nhìn nhị tôn bán Thánh.
Nhưng mà, người kia ngay cả lời còn chưa kịp nói, trên khắp người cũng bị xuất nghiệp hỏa, ngay sau đó phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương vô cùng.
“A.”
Tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế vang lên, đường đường là nhị tôn bán Thánh, căn bản không thể chống cự nghiệp hỏa gia trì, bọn họ đau đến mức mặt mài méo mó, một câu cũng nói không nên lời.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










