- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
- Tập 100 : Kiếm Vấn Tâm, Tuyệt Thế Bán Thánh, Văn Cung Á Thánh, Đăng Tràng! (2) (c991-c1000)
[Dịch] Đại Ngụy Độc Thư Nhân
Tập 100 : Kiếm Vấn Tâm, Tuyệt Thế Bán Thánh, Văn Cung Á Thánh, Đăng Tràng! (2) (c991-c1000)
❮ sautiếp ❯Chương 991: Kiếm Vấn Tâm, Tuyệt Thế Bán Thánh, Văn Cung Á Thánh, Đăng Tràng! (2)
Theo lý thuyết, sau khi Hứa Thanh Tiêu trở thành Bán Thánh thì nên hiểu chuyện một chút, thật sự không ngờ rằng Hứa Thanh Tiêu lại vẫn giống như trước kia, tùy ý làm bậy, cơ bản là không cho ai mặt mũi.
Cũng không cho bất cứ cơ hội nào.
Loại người này sao có thể thành Thánh chứ?
Không chỉ có hắn ta mà có không ít thế lực trong thiên hạ cũng đang quan sát.
Vương triều Đại Ngụy xảy ra chuyện như vậy, muốn không làm cho người trong thiên hạ chú ý cũng không thể.
Bảy Tiên môn, Phật môn, Yêu tộc, Ma giáo, Tà tu trong thiên hạ đều đang chăm chú nhìn trận chiến này, trên thực tế thì bọn họ cũng nghĩ như thế.
Hứa Thanh Tiêu đã thành Thánh, chuyện vừa rồi có thể kết thúc, trừng phạt một lượt cũng không quá đáng, nhưng nếu như muốn hủy căn cơ Nho đạo của người đọc sách trong thiên hạ thì có chút quá đáng.
Chính đạo nhất mạch thật ra cũng không muốn nhìn thấy cảnh tượng này, bởi vì cho dù là Chu thánh nhất mạch không may hay là Hứa Thanh Tiêu không may thì đối với muôn dân thiên hạ mà nói đều không phải chuyện tốt.
Nhưng Yêu tộc và Ma giáo lại duy trì trạng thái bình tĩnh, bọn chúng cũng không hy vọng Nho đạo càng ngày càng lớn mạnh.
Đương nhiên cũng không muốn nhìn thấy Nho đạo xuống dốc hoàn toàn, dù sao thì có Nho đạo ở đây cũng là một hạn định cân đối.
Cái gọi là Yêu tộc và Ma giáo cũng không phải nhất định đều là người xấu, bọn họ có cân nhắc của mình.
Nếu như Nho đạo thật sự xuống dốc thì bọn họ cũng không khó tiếp nhận, đối với bọn họ mà nói thì không có cái gì xấu xa rất lớn, nhưng cũng không có cái gì có rất nhiều chỗ tốt.
Người có được siêu lợi ích thực sự là ai? Là tà tu.
Tà tu nhiều như biển, loại người nào cũng có, những người này mới là tà ma chân chính.
Người bọn chúng sợ nhất là ai? Không phải là Nho đạo sao? Nếu như Nho đạo xuống dốc như vậy thì tà tu bọn chúng có thể xuất thế, muốn làm cái gì cũng được.
Thế lực trong thiên hạ bị Nho đạo áp chế quá độc ác.
Chính đạo đơn giản là thích Nho đạo, tà đạo đơn giản là yêu ma quỷ.
Có Nho đạo ở đây, thiên hạ không sợ yêu ma quỷ quái, cũng chính bởi vậy mà tác dụng của tiên môn và phật môn yếu đi rất nhiều, nhất là Phật môn.
Theo lý thuyết thì Phật môn hàng yêu trừ ma, cũng có được áp chế tự nhiên.
Đáng tiếc chính là kém hơn Nho đạo, hơn nữa Phật môn hạn chế rất nhiều, bát đại giới mười sáu điều kiêng kỵ, có chỗ nào tốt hơn người đọc sách?
Muốn ăn cái gì thì ăn cái đấy, muốn uống cái gì thì thì uống, còn có thể làm quan rồi lấy vợ sinh con, đương nhiên vì thế mà Phật môn muốn mở rộng cũng quá khó khăn.
Cũng duy chỉ có địa phương cùng khổ như Tây Châu mới có thể thành lập quốc gia Phật môn, đổi lại bất kỳ nơi nào thì Phật môn cũng khó lòng mà mở rộng.
Vậy nên hiện tại vui sướng nhất chính là tà tu, tiếp theo càng vui sướng hơn chính là Phật môn.
Bọn họ hận không thể để Hứa Thanh Tiêu tiếp tục náo loạn, hung hăng náo loạn, náo loạn càng lớn càng tốt, tốt nhất là cắt đứt cột sống của Nho dạo nhất mạch.
Phật môn không lo Hứa Thanh Tiêu tương lai sẽ thành thánh, bởi vì bọn họ có kiên nhẫn, bọn họ có thể đợi, có thể chịu, chịu chết Hứa Thanh Tiêu.
Keng.
Nhưng mà, đối diện với sự gào thét của Hồng Chính Thiên, lời đáp lại duy nhất của Hứa Thanh Tiêu chính là làm Hạo nhiên Văn chung chấn động.
Giờ phút này vang lên tiếng la khóc của người đọc sách trong thiên hạ.
“Hồng Thánh, cầu xin ngài đừng nói nữa, cầu xin ngài đừng nói nữa, nếu nói tiếp thì chúng ta sẽ chết.”
“Hồng Thánh, ta đau đến chết rồi, ngài đừng nói nữa, cầu xin ngài.”
“Hồng Thánh, cứu ta với.”
“Hứa Thánh, ta sai rồi ta sai rồi, là chúng ta sai rồi.
Cầu xin ngài bỏ qua cho chúng ta đi, đừng gõ chuông nữa, đừng gõ chuông nữa.”
Từng đợt tiếng khóc kêu vang lên.
Đám người thật sự là khó chịu, từng người đều rơi lệ đầy mặt, nhóm người đọc sách trong thiên hạ đúng là muốn khóc.
Kiếm vấn tâm khiến cho bọn họ thống khổ không chịu được, chuyện này cũng coi như xong đi.
Hồng Chính Thiên làm chuyện đứng đắn thì không làm, còn ở nơi này giận dỗi Hứa Thanh Tiêu.
Ngươi dỗi thì dỗi, Hứa Thanh Tiêu rung Hạo Nhiên văn chung thì người đau là mọi người.
Ngươi không thể cân nhắc vì mọi người sao?
Giọng nói của người đọc sách trong thiên hạ vang vọng khắp Đại Ngụy, là do sức mạnh của người đọc sách đã ngưng tụ lúc trước.
Những lời cầu xin tha thứ này khiến cho dân chúng Đại Ngụy không khỏi cười vang.
Bên trong hoàng cung, văn võ bá quan cũng không nhịn được mà bật cười.
Mà bên trong văn cung, mặt Hồng Thánh lúc đỏ lúc trắng, cũng may là hắn đang ở bên trong tiểu thiên địa cho nên không ai nhìn thấy được.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi dùng cách này để bức ép người đọc sách trong thiên hạ, ngươi cho rằng bọn họ thật sự sợ ngươi sao? Hình phạt không hơn thầy thuốc, bọn họ đều là người đọc sách, ngươi lại dùng cực hình trừng phạt bọn họ như vậy mà ngươi còn tính là thánh nhân sao?”
“Đức không xứng với vị!”
Nghe thấy Chu thánh nhất mạch nói như vậy, Hồng Chính Thiên lại càng tức.
Không phải chỉ đau một chút thôi sao? Có cần phải như vậy không Chẳng có một chút gan dạ nào cả vậy?
Hiện tại Hồng Chính Thiên mất hết mặt mũi, nhưng mặc dù vậy thì hắn ta vẫn phải mạnh miệng, tức giận mắng mỏ Hứa Thanh Tiêu.
Lời này vừa dứt.
Ngay lập tức có một đợt âm thanh vang lên.
Keng! Keng! Keng! Keng! Keng!
Hứa Thanh Tiêu cầm Hạo nhiên văn chung trên tay, đối diện với Hồng Chính Thiên đang gầm thét thì rung lên mười lần.
Hạo nhiên chính khí trong cơ thể cũng bị rút sạch một phần trăm.
Đây!
Chính là câu trả lời của hắn!
Giờ phút này, giữa trời đất liên yên tĩnh lại.
Tất cả người đọc sách đều im lặng.
Bên trong Đại Ngụy Văn cung, nhóm nho sinh sững sờ đứng yên tại chỗ.
Trong mắt của họ đã không phải sợ hãi, mà là tuyệt vọng.
Tuyệt vọng thực sự.
Trước đó mới gõ ba lần bọn họ đã không chống đỡ nổi, hiện tại gõ mười lần sao?
Ta chơi ông lớn nhà ngươi.
Trong hoàng cung, nhóm Lục bộ Thượng thư cũng trầm mặc.
Hứa Thanh Tiêu này mặc dù đã thành Thánh, nhưng cũng vẫn như vậy sao.
Cơ bản là không có bất cứ thay đổi nào.
Quả nhiên là hung mãnh mà.
Có điều như vậy cũng rất tốt, ít nhất thì sơ tâm của Hứa Thanh Tiêu không đổi.
Giờ phút này, Hồng Chính Thiên cũng ngây người.
Hứa Thanh Tiêu quả thật là !!! Khinh người quá đáng!!!
Chương 992: Kiếm Vấn Tâm, Tuyệt Thế Bán Thánh, Văn Cung Á Thánh, Đăng Tràng! (3)
“Người đọc sách chúng ta thì sợ gì thống khổ.
Chư vị, mau nhịn xuống, chúng ta còn có đại sát chiêu!”
Hồng Chính Thiên rống to, hắn ta đã thông báo cho người đọc sách trong thiên hạ là còn có đại sát chiêu để mọi người nhịn xuống.
Đừng hốt hoảng, cùng lắm thì chết thôi.
Nhưng khi Hồng Chính Thiên nói ra những lời này xong, từng tiếng rống bi phẫn giận dữ vang lên.
“A!!!”
“Hồng Chính Thiên, mẹ nó ngươi không thể im lặng sao?”
“Lão chó nhà ngươi, hóa ra không phải ngươi đau à?”
“Nhịn xuống ông tổ nhà ngươi, ngươi đến thử một lần xem? Đứng nói chuyện sao thấy đau lưng.”
“May ngươi là Bán thánh, nếu ngươi không phải Bán Thánh thì ta xxx tổ tông tám đời nhà ngươi.”
Có người đọc sách thật sự không nhịn được.
Bọn họ đã gây chuyện theo Văn cung, nỗ lực có vì Hạo nhiên chính khí của mình thì cũng không nói, nhưng chịu nhiều thua thiệt như thế thì thôi.
Hiện tại thế mà lại bảo mình nhịn một chút? Ta nhịn cái ông tổ nhà ngươi!
Hoàn toàn chính xác.
Kiếm vấn tâm khiến tinh thần của bọn họ bị thương nặng, không phải là nhục thể đau đớn mà là tinh thần càng đau đớn hơn.
Những người trước đó kêu gào rất hung ác, hiện tại cũng là người khóc to nhất.
Thậm chí còn có không ít người đọc sách cố nén đau đớn, hướng về phía Hứa Thanh Tiêu để dập đầu nhận sai.
Khóc lớn tiếng kêu ta sai rồi.
Kết quả của bọn họ rất thảm, chỉ là không có ai thương hại cho bọn họ, bởi vì loại người này không cần thương hại.
Nhưng vẫn có một nhóm người y như cũ, sau khi nghe thấy Hồng Chính Thiên nói xong thì không khỏi lộ ra vẻ kích động.
Dù sao thì vẫn còn có đại sát chiêu chưa tung ra.
Nghe thấy những tiếng mắng này, cuối cùng Hồng Chính Thiên có hơi không nhịn được.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi đừng có được một tấc lại tiến một thước.
Nếu thật sự dùng đại sát khí thì sinh linh sẽ đồ thán.”
Hồng Chính Thiên vô cùng kích động nói.
Ý hận của hắn ta vô tận, nhìn sang Hứa Thanh Tiêu rồi nói như thế, trong lời nói còn mang theo uy hiếp.
Keng! Keng! Keng!
Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu không có bất kỳ câu trả lời nào, vẫn lấy Hạo Nhiên văn chung ra gõ không ngừng.
Đây chính là lời đáp lại của Hứa Thanh Tiêu.
Sở dĩ như vậy là vì Hứa Thanh Tiêu muốn nhìn xem, nhân vật đứng đằng sau Văn cung rốt cuộc là ai.
Chu thánh nói, ở trong Văn cung đương nhiên có người dẫn đường.
Đây mới thực sự là người phía sau.
Nếu như mình có thể ép ra, cho dù là hiện thân một chút thì mình cũng sẽ lập tức đi mời Chu thánh khôi phục lại.
Nhổ sạch tận gốc Văn cung.
Dạng này cũng không để lại bất cứ hậu họa gì.
“Hứa Thanh Tiêu!”
“Ngoại trừ rung văn chung thì ngươi còn làm được gì?”
Lúc này Hồng Chính Thiên thực sự không biết nên nói cái gì, hắn ta không hiểu sao cảm thấy bản thân mình giống như kẻ ngu.
Mặc kệ nói cái gì thì Hứa Thanh Tiêu cũng chỉ cầm Hạo nhiên văn chung rung kêu keng keng keng.
Có dừng hay không hả?
Nghe xong, Hứa Thanh Tiêu từ từ hạ văn chung xuống, ngay sau đó ánh mắt của hắn trở nên lạnh lẽo.
Trong chốc lát, Đại Ngụy Long đỉnh treo trên đỉnh đầu vang lên từng đợt tiếng rồng ngâm, khiến cho kiếm quân tử càng trở nên khủng bố hơn.
Giờ phút này người đọc sách Chu thánh nhất mạch phát ra một trận tiếng quỷ khóc sói gào.
Được, không chơi Hạo Nhiên văn chung, chơi Đại Ngụy Long đỉnh vậy.
Mẹ nó chuyện này làm cho hắn ta giận rồi.
Lá gan của Hồng Chính Thiên tức đến nổ tung.
Gặp được loại người như Hứa Thanh Tiêu đây, hắn thật sự không biết nên làm gì bây giờ.
Rời khỏi Đại Ngụy, không muốn lãng phí thời gian.
Giờ phút này, bên trong văn cung truyền đến một âm thanh truyền vào trong tai Hồng Chính Thiên.
Theo âm thanh này vang lên, Hồng Chính Thiên tỉnh ngộ ra.
Trước mắt chuyện quan trọng nhất chính là rời khỏi Đại Ngụy chứ không phải ở đây dây dưa với Hứa Thanh Tiêu.
“Rời khỏi Đại Nguy!”
Lúc này, tròng mắt Hồng Chính Thiên như muốn nứt ra, hắn ta rống to.
Cả tòa Đại Ngụy Văn cung to lớn tách ra ánh sáng vô tận một lần nữa.
Phải rời khỏi.
Nhưng đúng lúc này, tiếng nói của Hứa Thanh Tiêu lại vang lên.
“Có bản Thánh ở đây, muốn rời khỏi Đại Ngụy sao? Nằm mơ!
Theo lời của Hứa Thanh Tiêu vang lên.
Trong chốc lát, Đại Ngụy Long Đỉnh hóa dài trăm trượng, rủ xuống ngàn vạn đạo dân ý.
Chân linh bay lên từ thân đỉnh, thiên uy kinh khủng ngập tràn.
Đây chính là sức mạnh của Đại Ngụy quốc vận.
Hạo nhiên văn chung thì treo trên đỉnh đầu Hứa Thanh Tiêu, bảo vệ an nguy của hắn.
Mặc dù cả tòa văn cung ngút trời hào quang nhưng Đại Ngụy Long đỉnh trấn áp bên dưới thì khó mà động đậy.
Dân ý như biển, quốc vận như núi.
Nương theo sức mạnh thánh nhân của Hứa Thanh Tiêu, Đại Ngụy Văn cung quả thật không ngăn cản được áp lực như vậy.
Một tôn Bán Thánh, quốc vận Long đỉnh.
Chuyện này ai mà chịu nổi?
Toàn bộ văn cung bị ép có hơi không thở nổi.
Cho dù là Hồng Chính Thiên cũng khó có thể chống đỡ được sức mạnh như vậy của Hứa Thanh Tiêu.
“Hứa Thanh Tiêu, chúng ta muốn rời khỏi Đại Ngụy, ngươi cũng muốn cản chuyện này sao?”
“Cho dù là ngươi để ta ở lại, nhưng lòng người đã tản đi rồi, ngươi cảm thấy nó còn hữu dụng sao?”
Hồng Chính Thiên mở miệng, nói như vậy.
Bên trong Yên Vân phủ.
Hứa Thanh Tiêu rót Hạo nhiên chính khí vào bên trong Hạo nhiên văn chung, sau đó cả người biến mất.
Rồi xuất hiện trên không trung ở Đại Ngụy Văn cung.
Pháp tướng của hắn cao vạn trượng, quang huy vô tận giống như thần minh duy nhất giữa trời đất.
Nhìn qua bên trong văn cung, ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu xuyên thấu hết tất cả, nhìn thẳng về phía Hồng Chính Thiên.
“Quả nhiên ngươi rất ồn ào.”.
Hứa Thanh Tiêu ở miệng, một khắc sau, hắn vươn tay ra, một lực lượng vô hình ngưng tụ, vượt qua hết tất cả hung hăng quạt chi Hồng Chính Thiên một bàn tay.
Một cái tát này vang lên rất thanh thúy, đồng thời cũng chiếu đến toàn bộ Đại Ngụy vương triều.
Thân là Bán Thánh, thực lực hôm nay của Hứa Thanh Tiêu vượt qua những Bán Thánh bình thường.
Hồng Chính Thiên đã từng có thể chèn ép được Hứa Thanh Tiêu, nhưng bây giờ hắn chỉ như sâu kiến.
Bốp.
Một tát này của Hứa Thanh Tiêu cực kỳ thẳng thắn cũng cực kỳ hung tàn.
Tát Hồng Chính Thiên gãy cả răng, khiến cho hắn ta phun một ngụm máu tươi ra ngoài, gò má bên trái sưng lên trong nháy mắt.
Chương 993: Kiếm Vấn Tâm, Tuyệt Thế Bán Thánh, Văn Cung Á Thánh, Đăng Tràng! (4)
Mà cảnh tượng này cũng bị người đọc sách trong thiên hạ nhìn thấy, phần lớn người đọc sách Chu Thánh nhất mạch nhìn thấy Bán thánh nhà mình bị Hứa Thanh Tiêu treo lên đánh.
Đương nhiên là sẽ đầy phẫn nộ và không cam lòng, nhưng nhiều hơn cả là khuất nhục.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi không nên ép ta.”
Bị làm nhục như vậy đương nhiên khiến Hồng Chính Thiên gần như đánh mất lý trí.
Hắn ta nhìn lướt qua Hứa Thanh Tiêu, giọng nói rét lạnh thấu xương.
Trên bầu trời.
Hứa Thanh Tiêu lắc đầu.
Hắn thở dài một hơi.
Đã khiến đám người này tò mò nhưng không biết vì sao phải thở dài .
“Cả đám người các ngươi hôm nay, quả nhiên là tiện cốt.”
“Được, ngược lại là hôm nay bản Thánh muốn xem xem ngươi có đại sát chiêu gì.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng.
Một khắc sau, hắn trực tiếp rơi từ trên nền trời xuống, từ từ đáp xuống mặt đất, cũng chính là cửa vào Đại Ngụy văn cung.
Không hề do dự, Hứa Thanh Tiêu đi thẳng về phía bên trong Văn cung.
Giờ khắc này, văn cung nở rộ ánh sáng hừng hực, Bát ngọc thánh thước bảo vệ Văn Cung, đi vào theo Hứa Thanh Tiêu, Bát Ngọc thánh thước chấn động.
Nhưng mà, ánh mắt này của Hứa Thanh Tiêu hạ xuống, Bát Ngọc Thánh thước yên tĩnh lại, không quẩy nhiễu Hứa Thanh Tiêu.
Lập tức, Hứa Thanh Tiêu bước từng bước vào bên trong Văn cung.
Cảnh tượng này cũng được chiếu ra, khiến chi người đời cực kỳ tò mò, không biết Hứa Thanh Tiêu muốn làm gì.
Bên trong Văn cung, không ai dám quấy nhiễu Hứa Thanh Tiêu.
Kiếm vấn tâm đã khiến bọn họ thống khổ không chịu được rồi, trước mắt đau đớn đã giảm đi ít nhiều nhưng vẫn còn phần lớn tác dụng phụ như cũ.
Tự nhiên vì thế mà không có người nào dám nói chuyện cũng không có tư cách để nói chuyện.
Nho sinh trong Văn cung, phẩm cấp cao nhất cũng chỉ là thiên địa đại nho, còn Hứa Thanh Tiêu là ai?
Là Bán Thánh!
Ai dám chọc vào vị Bán Thánh này chứ.
“Hồng Chính Thiên.”
“Mau chui ra đây!”
Ngay khi Hứa Thanh Tiêu đi vào khu trung tâm của Văn cung, tiếng rống giận dữ của hắn vang lên.
Trong chốc lát, sức mạnh trời đất ngưng tụ, thẳng thừng kéo Hồng Chính Thiên đang ở trong tiểu thế giới ra ngoài.
Đây chính là sức mạnh của Hứa Thanh Tiêu, sức mạnh trời đất, sức mạnh Bán Thánh.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi muốn làm gì?”
Vẻ mặt của Hồng Chính Thiên hơi hoảng sợ.
Hắn ta nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu rồi hỏi như thế.
Uỳnh!
Một khắc sau, Hứa Thanh Tiêu đánh một quyền đến.
Hắn là vương giả, là vương giả võ đạo, độ khống chế sức mạnh cực kỳ hoàn hảo, thẳng thừng đánh bay Hồng Chính Thiên.
Một quyền này đánh xuống, chỉ trong nháy mắt xương ngực của Hứa Thanh Tiêu đã bị đứt gãy.
Hắn ta trở nên tương đối già nua, tóc trắng phơ, nhìn hiền lành nhưng ở trong mắt Hứa Thanh Tiêu lại có vẻ cực kỳ buồn nôn.
Phụt.
Hồng Chính Thiên nhổ ra một ngụm máu tươi.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi điên rồi sao? Ta là Bán Thánh đấy.”
Hắn ta ngã trên mặt đất, chỉ vào Hứa Thanh Tiêu rồi lớn tiếng giận mắng.
Một quyền này hạ xuống, gần như hắn ta mất nửa cái mạng, nhưng giận hơn chính là một quyền này của Hứa Thanh Tiêu đã đánh bay sạch tôn nghiêm của mình không còn gì.
Ít nhất thì bên trong tiểu thế giới một cú đánh này của Hứa Thanh Tiêu là sức mạnh vô hình.
Nhưng bây giờ là một nắm đấm thật đánh vào da thịt, đánh mình tơi bời ngã trên mặt đất giống như là đánh chó.
Không để lại cho mình chút mặt mũi nào.
Hồng Chính Thiên thật sự nhếch nhác, nhưng vấn đề là hắn ta cơ bản không thể chống đỡ được sức mạnh võ đạo của Hứa Thanh Tiêu,
Đây chính là điểm tốt của văn nhân biết võ công.
Dùng đạo lý để thuyết phục ngươi, ngươi lại không nghe à? Vậy thì liền dùng nắm đấm để thu phục ngươi.
Nói tóm lại.
Hoặc là thuyết phục ngươi, hoặc là đánh phục ngươi!
Hiển nhiên là Hồng Chính Thiên nói không phục, vậy thì Hứa Thanh Tiêu liền đánh đến khi nào Hồng Chính Thiên phục mới thôi.
“Ngươi còn dám chỉ!”
Hứa Thanh Tiêu lại ra một quyền, đè Hồng Chính Thiên xuống đất đập mạnh.
Cũng may Hồng Chính Thiên là Bán Thánh, Hạo nhiên chính khí trong cơ thể đã chữa thương cho hắn ta, nếu không thì dựa theo tư thế này của Hứa Thanh Tiêu, Hồng Chính Thiên không sống nổi qua hôm nay.
Uỳnh.
Lại một quyền nữa.
Hứa Thanh Tiêu giống như mãnh hổ hành hung Hồng Chính Thiên đủ kiểu, từng đấm đánh vào da thịt, không có bất kỳ cái gì có thể dùng từ nhã nhặn để nói.
Mọi người tặc lưỡi, ánh mắt kinh ngạc.
Đây chính là Bán thánh mới sao?
Sao vẫn giống như trước kia vậy.
Nhóm người đọc sách hoàn toàn trầm mặc.
Vốn tưởng rằng Hứa Thanh Tiêu trở thánh Bán Thánh rồi thì sẽ thay đổi, không ngờ rằng Hứa Thanh Tiêu vẫn là Hứa Thanh Tiêu như cũ.
Không nghe đạo lý, dùng nắm đấm để nói.
“Giống y như một con chó.”
“Ngươi thân là môn đồ Chu Thánh nhất mạch, lại không hề hiểu thế nào là nhân ái!”
“Truyền thừa Chu thánh là để cho người đọc sách các ngươi nhân ái vô tư, vì muôn dân thiên hạ.
Thế nhưng tên lão cẩu như ngươi ỷ mình là Bán thánh mà làm xằng làm bậy, chuyện này thì cũng coi như xong.
Nhưng đáng giận nhất chính là ngươi để cho Đại Ngụy Văn cung rời đi.”
“Muốn trấn áp quốc vận Đại Ngụy ta.
Một khi quốc vận sụp đổ thì khắp nơi ở Đại Ngụy đều là thiên tai nhân họa.”
“Lúc đó có bao nhiêu người vì thế mà mất mạng? Lại có bao nhiêu bách tính phiêu bạt khắp nơi? Ngươi mặc kệ không hỏi, ngược lại là đổ hết trách nhiệm cho ta.”
“Chó Hồng, bản Thánh hỏi ngươi, rốt cuộc trong lòng ngươi giấu rắp tâm cỡ nào?”
Hứa Thanh Tiêu liên tục gào thét, còn Hồng Chính Thiên bị hành hung đến mức miệng phun đầy máu tươi, miệng vốn đầy răng cũng bị mất hết, vô cùng thê thảm.
Lúc trước hắn ta phách lối bao nhiêu thì hiện tại chật vật bấy nhiêu.
Chỉ là Hồng Chính Thiên không nói gì mà có một tiếng nói khác vang lên.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi thân là Bán Thánh mà làm việc như thế, vậy ngươi còn có một chút phong thái Nho đạo nào sao? Rồi thì còn một chút phong thái Bán Thánh nào sao.”
“Người nói chuyện là Tào nho.
Ông ta suýt chút nữa thì bị kiếm vấn tâm chém, nhưng cuối cùng vẫn còn sống.
Bây giờ khi nhìn thấy Hồng Chính Thiên bị đánh tơi bời như vậy, sao ông ta có thể không phẫn nộ chứ?
Chương 994: Kiếm Vấn Tâm, Tuyệt Thế Bán Thánh, Văn Cung Á Thánh, Đăng Tràng! (5)
Giờ phút này, ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu rơi lên trên người Tào nho.
Ánh mắt này lạnh lẽo thấu xương.
“Suýt chút nữa quên mất là các ngươi có tận mấy lão cẩu.”
“Cùng chết đi.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng nói.
Hứa Thanh Tiêu chỉ một phát thôi là bắt được Tào nho và Phương nho.
Giờ phút này Phương nho có chút mơ hồ.
Mình cũng không nói gì mà, sao lại bắt mình rồi?
Nhưng Hứa Thanh Tiêu quan tâm sao?
Cơ bản là hắn mặc kệ.
Giờ phút này, Hứa Thanh Tiêu giống như hổ đói nhào dê, biến Tào nho, Phương nho và Hồng Chính Thiên thành giống như bùn nhão.
Ba người kêu cũng không kêu ra ngoài, miệng đầy răng đều bị đánh gãy, chảy máu không ngừng.
Về phần những người khác thì từng người đều đứng ở bên đó.
Bọn họ muốn thuyết phục nhưng không dám thuyết phục.
Ai lại dám mở miệng chứ?
Mở miệng là chết.
“Có còn mạnh miệng nữa hay không?”
“Còn còn đem tai họa đến cho muôn dân hay không?”
“Tào nho, có còn kêu hay không?”
“Phương nho, có còn muốn tôi nhận sai rồi hay không?”
“Sao? Câm rồi?”
Hứa Thanh Tiêu đánh ba người đến mức đau không muốn sống, có thể nói là hung bạo thở dài một hơi.
Ba người không nói gì.
Lúc này, sau lưng Hứa Thanh Tiêu ngưng tụ Hạo nhiên chính khí, thành thước.
Văn khí của hắn.
Chỉ trong chốc lát, thước đã phân ra nghìn chiếc treo trên người phần lớn nho sinh của Đại Ngụy văn cung.
“Nho sinh các ngươi vì tư dục của bản thân mà muốn rời khỏi Đại Ngụy, không màng đến sự nguy hiểm của muôn dân Đại Ngụy.”
“Đây là tội chết!”
“Hôm nay, xử cực hình nho đạo.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng.
Hắn sẽ không bỏ qua cho bất kỳ người nào.
Chu thánh nhất mạch, đây là thời điểm phải thanh lý.
Đương nhiên mục đích làm như vậy vẫn là vì bức ép người chân chính đứng sau màn xuất hiện.
Hắn ta không xuất hiện thì Hứa Thanh Tiêu ăn ngủ không yên.
Bốp!
Mấy nghìn chiếc thước rơi xuống, mạnh mẽ quật vào những nho sinh này.
Bọn họ vừa mới chịu sự tra tấn của kiếm vấn tâm, hiện tại lại phải nhận đau đớn thế này.
Làm sao không khó chịu chứ?
Tiếng quỷ khóc sói tru vang lên không ngừng, tiếng kêu thảm thiết thê lương cũng vang lên từng đợt.
Thước cực kỳ đáng sợ, mạnh mẽ quật vào người nho sinh văn cung.
“Hứa thánh, tha cho chúng ta đi, tha cho chúng ta.
Chúng ta chỉ là hồ đồ nhất thời thôi, hồ đồ nhất thời thôi.”
“Khẩn cầu Hứa Thánh cho tôi một con đường, khẩn cầu Hứa thánh cho tôi một con đường.”
Những người này liên tục kêu khóc.
Bọn họ quỳ trên mặt đất, hướng về phía Hứa Thanh Tiêu dập đầu nhận sai, đau đớn đến mức nghi ngờ cuộc sống.
Gần như là muốn tự bị bịt mình lại.
Hơn nữa nếu cứ đánh xuống như thế này thì bọn họ thật sự bỏ mạng xuống suối vàng.
“Hồ đồ nhất thời sao?”
“Đúng là buồn cười.”
“Các người hồ đồ nhất thời mà suýt chút nữa đạt muôn dân Đại Ngụy vào trong nước sôi lửa bỏng, thiệt cho các ngươi vẫn là người đọc sách.”
“Hôm nay hãy dùng mạng của các ngươi để đền bù cho sai lầm đi.”
Giọng nói của Hứa Thanh Tiêu lạnh lùng.
Nói xong những lời này, Hứa Thanh Tiêu vung tay lên, Hạo nhiên chính khí tràn ngập khắp văn cung.
Còn hắn thì cũng từ từ cất tiếng.
“Hôm nay! Hứa Thanh Tiêu ta chứng đạo thành Thánh, Tân thánh vì Đại Ngụy.”
“Căn cơ của người đọc sách trong thiên hạ đã xấu, Chu thánh nhất mạch lại không có chút nhân ái nào, hôm nay xin trời minh giám.”
“Ta nguyện lập mười hai lời nguyện lớn vì muôn dân thiên hạ, vì đạo lý thiên hạ, vì chính đạo thế gian đang chờ, khẩn cầu thiên địa minh ngộ.”
“Phế căn cơ của văn nhân Chu thánh nhất mạch, phế căn cơ của ngụy quân tử trong thiên hạ, còn thiên địa càn khôn tươi sáng!”
“Bản thánh, nguyện trả giá bằng thánh vị!”
Giọng nói của Hứa Thanh Tiêu vô cùng to lớn, thần sắc của hắn kiên định, vô cùng cuồng nhiệt, nguyện lập xuống mười hai lời nguyện lớn, thậm chí còn nguyện hy sinh vị trí Bán Thánh của mình để quét sạch ngụy quân tử trong thiên hạ.”
Đây không phải là kiếm chuyện mà Hứa Thanh Tiêu như này là muốn vạch mặt Chu thánh nhất mạch.
Phải trảm sạch căn cơ của Chu thánh nhất mạch.
Tất cả mọi người đều sợ ngây người, không có người nào không kinh ngạc đến ngây người.
Cho dù là trong cung Đại Ngụy, Trần Chính Nho, Vương Tân chí, Cố Ngôn và trăm quan choáng váng hay thậm chí là Nữ Đế cũng sững sờ đứng yên tại chỗ.
Người đọc sách trong thiên hạ cũng mơ hồ, các thế lực lớn cũng yên lặng.
Biết rằng Hứa Thanh Tiêu hắn hung ác gan dạ nhưng thật sự không ngờ rằng Hứa Thanh Tiêu lại cấp tiến như thế.
Vừa trở thành Bán thánh, bây giờ lại diệt cỏ tận gốc, thà rằng phải hy sinh vị chí Bán thánh của mình sao?
Thử hỏi có mấy người có thể làm được?
Cũng chỉ có một mình Hứa Thanh Tiêu là làm được đúng không?
Bên trong Đại Ngụy văn cung.
Hồng Chính Thiên bị đánh cho hồ đồ, có điều Hứa Thanh Tiêu nghỉ ngơi một hồi xong, Hạo nhiên chính khí trong cơ thể hắn ta cũng dần được chữa trụ.
Sau khi hắn ta tỉnh táo xong, nghe thấy câu nói này của Hứa Thanh Tiêu thì cả người lộ ra vẻ không thể tin được.
Hứa Thanh Tiêu đây là muốn làm gì?
Hắn điên rồi sao?
Hồng Chính Thiên thật sự không ngờ rằng Hứa Thanh Tiêu lại không tiếc bất cứ giá nào như vậy.
Hôm nay đây chính là đang muốn đồng quy vô tận cùng với Đại Ngụy Văn cung.
Không đúng, Hứa Thanh Tiêu chỉ hy sinh vị trí Bán Thánh của mình, nhưng lại muốn Chu Thánh nhất mạch hủy diệt hoàn toàn sao.
Người này đúng là một tên điên, từ đầu đến cuối là một tên điên.
Chương 995: Kiếm Vấn Tâm, Tuyệt Thế Bán Thánh, Văn Cung Á Thánh, Đăng Tràng! (6)
Bên trong Văn cung Đại Ngụy.
Giọng nói của Hứa Thanh Tiêu truyền khắp thiên hạ, mà giữa trời đất cũng xuất hiện dị tượng.
Mây đen cuồn cuộn, sấm sét vang dội, ngập tràn tia sét tạo thành gông xiềng, từng đầu rồng đen xuất hiện.
Đây là ý chí thiên địa, nếu như gông xiềng biến mất thì rồng đen sẽ giáng lâm.
Mang theo ý chí thiên địa, trấn áp hết toàn bộ đám ngụy quân tử này.
Đương nhiên Hứa Thanh Tiêu cũng phải bỏ ra một cái giá khổng lồ.
Không chỉ là cái giác về vị trí Bán thánh mà còn phải cố gắng trả một cái giá càng thê thảm hơn.
Vậy nên nói, Hứa Thanh Tiêu đây là muốn lấy mạng liều mạng.
Bên trong Văn cung.
Ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh.
Hắn không tin đã đến mức này rồi mà người đứng sau văn cung kia vẫn không ra mặt!
“Hứa Thánh, chậm đã.”
“Hứa Thánh, việc này không cần phải như vậy .”
Cũng chính vào lúc này, cuối cùng cũng có giọng nói vang lên.
Hơn nữa còn là một lượt xuất hiện hai tiếng nói.
Giờ phút này, hai bóng dáng xuất hiện ở trong Văn cung Đại Ngụy, là hai vị thánh nhân vẫn là Bán Thánh, ánh sáng vờn quanh bọn họ, tràn ngập Hạo nhiên chính khí.
Họ ngồi xếp bằng xuất hiện, pháp tướng xuất hiện bên trên bầu trời.
Họ nhìn qua Hứa Thanh Tiêu rồi đứng dậy triều bái.
“Hứa Thanh, quả thật chuyện này là Hồng Thánh làm sai, hắn ta không nên quá đáng như vậy, nhưng Văn cung rời đi cũng là tâm ý của người đọc sách trong thiên hạ, điểm này không thể thay đổi được.”
“Hứa Thánh, nếu như trong lòng ngươi có giận, dù có trừng phạt hết những kẻ đã ủng hộ trấn áp Đại Ngụy quốc vận, chỉ có điều mong Hứa Thánh không nên quá đáng.
Nếu như người đọc sách trong thiên hạ bị trời đất trấn áp.”
“Nho đạo nhất mạch liền hoàn toàn mất tinh thần, đến lúc đó yêu ma làm loạn vậy không phải sinh linh cũng đồ thán sao, mà xa hơn là không chỉ có mình vương triều Đại Ngụy.”
Hai vị Bán Thánh xuất hiện, đây chính là nền móng sau cùng của Văn cung Đại Ngụy.
Toàn bộ Văn cung Đại Ngụy, tất cả có ba vị Bán Thánh..
Hiện tại đã xuất hiện hết.
Bọn họ cùng lên tiếng, chủ động mời tội, tình nguyện giao ra kẻ cầm đầu, không mong Hứa Thanh Tiêu quá đáng quá mức.
Mọi người tặc lưỡi, cũng tràn đầy kinh ngạc.
Không ngờ rằng Văn cung Đại Ngụy lại có hai vị Bán Thánh.
Có điều suy nghĩ kỹ một chút thì cũng đúng, dù sao thì cũng là truyền thừa thánh nhân, nên còn hai vị Bán Thánh cũng không phải là chuyện không thể nào.
Chỉ là ở bên trong Văn cung.
Ánh mắt của Hứa Thanh Tiêu rơi lên người hai vị Bán Thánh này, gần như là chỉ trong nháy mắt, Hứa Thanh Tiêu đã phát hiện ra.
Hai người này, tuyệt đối không phải là người đứng sau màn.
Cho dù là ba vị Bán Thánh thì cũng không thể nào hủy hoại căn cơ của người đọc sách trong thiên hạ.
Hiện tại người đọc sách đã xuất hiện vấn đề, Nho không giống Nho.
Hơn nữa sau khi tấn thăng Bán Thánh, Hứa Thanh Tiêu cũng nhạy bén phát hiện ra thiên đạo xảy ra vấn đề.
Nói đúng hơn là Nho đạo xảy ra vấn đề.
Chỉ có điều hắn không rõ cụ thể là đã xảy ra vấn đề gì.
Chu thánh thực sự đã nói với mình là có người ẩn núp trong mạch này của ngài, lấy danh nghĩa của ngài để mưu đồ một chuyện lớn.
Trên thực tế, chuyện bại hoại danh tiếng này, Chu thánh cũng không thèm để ý đến.
Hứa Thanh Tiêu hiểu, Chu thánh thực sự để ý chính là chuyện đối phương toan tính mưu đồ.
Ẩn núp trong Chu thánh nhất mạch, trải qua năm trăm năm dẫn đến từng người đọc sách trong thiên hạ không hề có chút nhân ái nào, không hề có chút tinh thần vô tư nào, giống như là yêu ma.
Thủ đoạn này rất đáng sợ.
Nếu như chỉ là ba vị Bán Thánh, Hứa Thanh Tiêu chết cũng không tin, đánh chết cũng không tin.
Khiến người cầm quyền chân chính của Văn cung xuất hiện!
“Các người còn chưa xứng để nói chuyện với bản Thánh.’
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, một câu nói khiến cho người đời chấn kinh.
Trong mắt bọn họ, Bán Thánh đã là sự tồn tại mạnh nhất của Nho đạo, nhưng câu nói này của Hứa Thanh Tiêu lại khiến cho bọn họ biết.
Văn cung còn tồn tại người mạnh hơn.
Chỉ là vẫn luôn cất giấu.
Giấu cực sâu.
Hai vị Tôn Thánh trên bầu trời có chút sững sờ, bọn họ nhìn thoáng qua nhau, sau đó nhìn Húa Thanh Tiêu rồi cười khổ nói.
“Ba người chúng ta là người cầm quyền của Văn cung.
Hứa Thanh, ngươi suy nghĩ nhiều rồi.”
Bọn họ không thừa nhận, trả lời như thế.
“Nếu đã như vậy thì hai người các ngươi cũng cùng chết đi.”
Hứa Thanh Tiêu hừ lạnh một tiếng, Hạo nhiên chính khí trong cơ thể hắn tiếp tục ảnh hưởng đến vùng đất này.
Hắc long gầm thét giống như tận thế.
Hứa Thanh Tiêu cũng không dung túng cho tật xấu của đám người này, trước đó không thành Thánh thì có thể còn chút kiêng dè, hiện tại đã thành Thánh rồi thì Hứa Thanh Tiêu thật sự chẳng sợ bọn họ cái gì cả.
Mình chưa thành Đại nho đã có thể dẫn được Thánh ý đến, bây giờ thành Thánh rồi thì càng tình nguyện lập ra mười hai lời nguyện lớn.
Diệt trừ ngụy quân tử trong thiên hạ, chuyện này làm không khó, đơn giản chính là trả một cái giá rất đau đớn thê thảm mà thôi.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu cũng tin.
Một người đã ẩn mình ở Chu thánh nhất mạch năm trăm năm, âm mưu năm trăm năm sao bỏ được thời khắc mấu chốt bị người khác phá rối chứ?
Vậy nên Hứa Thanh Tiêu biết người này sẽ xuất hiện.
Đoàng đoàng đoàng!
Tiếng sấm nổ to, hai vị Bán Thánh nhíu mày.
Hứa Thanh Tiêu quá độc ác, hơn nữa cũng quá cực đoan, bọn họ thật sự không biết nên nói như thế nào.
Cuối cùng, hai vị tôn thánh thở một hơi thật dài, cúi đầu với Hạo nhiên văn chung rồi nói.
“Nếu đã như vậy thì cứ theo ý nguyện của ngươi đi.”
“Khẩn cầu văn chung chấn minh, thức tỉnh Á Thánh.”
Chỉ có điều Á Thánh hoàn toàn không chú ý, hắn vẫn luôn rơi vào trạng thái ngủ say.
Cần văn chung để làm tỉnh lại.
Trong nháy mắt, thiên hạ kinh sợ.
Cũng không ai ngờ rằng Văn cung Đại Ngụy thật sự cất giấu một vị Á Thánh.
Chương 996: Kiếm Vấn Tâm, Tuyệt Thế Bán Thánh, Văn Cung Á Thánh, Đăng Tràng! (7)
Nhị phẩm Á Thánh.
Đây là khái niệm cỡ nào? Có thể sóng vai tồn tại cùng với nhất phẩm.
Nếu như nói theo một ý nghĩa nào đó, lực ảnh hưởng của Á Thánh đã thắng võ giả nhất phẩm.
Keng.
Lúc này, Hạo nhiên văn chung chấn động,
Tiếng chung này liên miên lâu dài.
Bên trong Văn cung, Hứa Thanh Tiêu không khỏi lộ ra vẻ tò mò.
Nhân vật lớn thật sự muốn ra sân sao?
Hắn rất chờ mong.
Kẻ cầm đầu của Văn cung Đại Ngụy rốt cuộc là ai.
Cũng dưới tiếng Hạo nhiên văn chung chấn động.
Một tiếng ho khan rất nhỏ vang lên.
Theo tiếng ho khan này.
Trời đất hoàn toàn đứng im.
Mây đen tiêu tán với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy.
Hắc long cũng dần dần tan biến.
Tất cả dị tượng đều biến mất.
Cho dù là pháp tướng của hai vị Tôn Thánh cũng biến mất không ánh sáng.
Chỉ còn lại duy nhất pháp tướng của Hứa Thanh Tiêu.
Kinh đô Đại Ngụy.
Tất cả đều yên bình lại.
Tất cả dị tượng, tất cả ánh sáng đều hoàn toàn yên tĩnh lại.
Hai vị Bán Thánh mời Hạo nhiên văn chung thức tỉnh Á Thánh.
Cái này quả thật là một cảnh tượng khiến người ta không ngờ được.
Văn cung Đại Ngụy vẫn còn Bán Thánh còn sống, chuyện này sao lại không khiến người ta chấn động chứ? Làm sao khiến người ta không kinh ngạc chứ?
Theo ánh sáng dần tiêu tán.
Văn cung Đại Ngụy.
Một bóng dáng chậm rãi xuất hiện.
Đây là một lão giả, người già đến mức không thể tưởng tượng được đang ngồi trên một chiếc bồ đoàn.
Bồ đoàn là một loại văn khí nâng ông ta bay đi.
Lão giả tóc trắng xóa, sắc mặt trắng bệch, gần như không còn chút màu máu nào, khóe mắt sưng đỏ đáng sợ, gần như cũng không nhìn thấy mắt đâu.
Ông ta quá già, như thể lúc nào cũng có thể chết.
Nhưng người này là Văn cung Á Thánh.
Nho đạo Nhị phẩm Á Thánh.
Tiến thêm một bước nữa chính là thánh nhân trong truyền thuyết.
“Là Lữ Tử!”
“Á Thánh là Lữ Tử sao?”
“Ối, sao có thể? Không phải năm mươi năm trước Lữ Tử đã mất rồi sao?”
“Lữ Tử là ai vậy?”
“Câm miệng, không được nói bừa.”
“Sao Lữ Tử lại còn sống? Tính ra năm nay ông ta cũng hai trăm tuổi rồi.”
“Thánh nhân sống hai trăm năm, hóa ra là Lữ Tử.”
“Hai trăm năm trước, Nho sinh kinh diễm nhất Đại Ngụy vừa tròn một tuổi đã biết chữ, ba tuổi làm thơ, năm tuổi nhập phẩm, mười tuổi minh ý, mười lăm tuổi đã lập ngôn, hai mươi tuổi thành Đại nho vào trong Văn cung ở.
Hai trăm năm trước, vị Lữ Tử này thật sự không kém gì Hứa Thánh cả.”
“Ùm, đoạn lịch sử này quá xa xưa, có đại nho viết sách cho Lữ Tử.
Hứa Thánh dùng một năm để thánh Thánh, nhưng phần lớn thành tựu của Hứa Thanh vẫn nằm ở triều đình, còn Lữ Tử vẫn luôn ở Nho đạo.
Thật không ngờ ông ta lại còn sống.”
“Cái gì mà Lữ Tử với không Lữ Tử chứ.
Thánh nhân hiện tại chính là Hứa Thanh Tiêu, Hứa Thủ Nhân.”
“Đừng có nói bậy, không thể bất kính với Á Thánh.
“Vì sao không thể nói? Văn cung Đại Ngụy rời đi, lại còn muốn trấn áp quốc vận Đại Ngụy, dựa vào đâu mà không thể nói?”
Mọi người bàn tán với nhau, có người nhận ra thân phận của người này liền phát ra tiếng kêu kinh ngạc.
Nhưng rất nhanh đã có người nói ra thân phận và lai lịch của Lữ Tử, bao gồm vô số sự tích đủ loại, không nhịn được mà tán thưởng rồi lộ ra vẻ sùng kính, nhưng rồi cũng đưa đến một chút phẫn nộ từ bách tính.
Trong mắt bọn họ, cái gì Lữ Tử hay không Lữ Tử thì Hứa Thanh Tiêu cũng một lòng vì Đại Ngụy, tâm vì muôn dân.
Còn Văn cung Đại Ngụy làm ra chuyện lớn như thế, bọn họ dựa vào đâu mà phải chịu phục vị Lữ Tử này.
Bên trong Văn cung.
Những lời này cũng được truyền tới.
Lữ Tử nghe được nhưng ông ta không tức giận mà chỉ từ từ đi đến trước mặt Hứa Thanh Tiêu.
Ông ta mở to mắt, chỉ có vẻn vẹn một tia nhưng trong mắt cũng đầy tử khí nặng nề.
“Hứa Thánh.”
“Ngươi đã thành thánh, chuyện nên làm ngươi cũng đã làm.”
“Không cần phải như vậy.”
“Văn cung rời đi đã là một kết cục định sẵn.
Có điều lão phu cũng tình nguyện mang ngươi đi cùng, đồng thời không phải chịu bất cứ hạn chế nào.”
“Ngươi vẫn là Đại Ngụy Bán Thánh, nhưng ngươi cũng là người đọc sách Nho đạo.
Nếu như ngươi tình nguyện, lão phu đây sống chẳng được bao lâu nữa, tương lai của văn cung sẽ so ngươi quản lý.”
“Đến lúc đó ngươi làm cái gì cũng được.
Người đọc sách trong thiên hạ đều ủng hộ Đại Ngụy cũng không phải không được.”
“Ngươi đã đạt được nửa quốc vận của Đại Ngụy.
Nếu như người đọc sách trong thiên hạ cũng ủng hộ Đại Ngụy thì có vô số chỗ tốt.
“Ngươi cảm thấy sao?”
Lữ Tử mở miệng.
Ông ta cũng không cực đoan như Hồng Chính Thiên, có điều cũng mời chào Hứa Thanh Tiêu và mở ra những điều kiện cực kỳ phong phú.
Tương lai để Hứa Thanh Tiêu quản lý văn cung, đồng thời không yêu cầu Hứa Thanh Tiêu rời khỏi Đại Ngụy.
Điều kiện này quả thật là mê người.
Cho dù như thế nào thì không đáng để mọi người giằng co nữa, mà hoàn toàn có thể cùng giải quyết.
Hơn nữa còn phải chờ Lữ Tử chết, Hứa Thanh Tiêu mượn Văn cung và người sách thiên hạ để trở thành Á Thánh, trước năm một trăm tuổi sẽ bước vào Nhị phẩm.
Vậy thì đó quả thật khiến Hứa Thanh Tiêu trở thành người dẫn đầu người đọc sách.
Người đọc sách trong thiên hạ ủng hộ Đại Ngụy, nghĩ mà xem như thế quốc vận phải mạnh cỡ nào? Nói không chừng thật sự sẽ ngưng tụ thành Trung Châu Long Đỉnh.
Đương nhiên, đây là chuyện có khả năng.
Lữ Tử đúng là đưa ra dụ hoặc rất lớn, vậy nên rất nhiều người tò mò, không biết Hứa Thanh Tiêu sẽ lựa chọn như thế nào.
“Văn cung đã thối nát còn muốn hắn để làm gì?”
Hứa Thanh Tiêu nhìn thoáng qua Lữ Tử.
Nếu không tâm sự cùng với Chu Thánh thì sau khi Hứa Thanh Tiêu nghe được điều kiện này thì nói thật đúng là sẽ có khả năng rung động.
Nhưng biết được lời nói của Chu thánh rồi, Hứa Thanh Tiêu biết Văn cung Đại Ngụy còn chất giấu một nhân vật lớn đứng sau màn.
Nhân vật lớn sau màn này muốn phá bỏ Chu thánh nhất mạch, hoặc nói đúng hơn là phá đổ Nho đạo nhất mạch.
Một trong năm người lúc trước tiếp xúc với tiên thi.
Chương 997: Kính Trấn Ma Hóa Chiến Mâu! Giết Tào Nho! Trảm Á Thánh! (1)
Nhìn Lữ Tử, Hứa Thanh Tiêu cũng không dám xác định có đúng là đối phương.
Đã đến mức này rồi, nghĩ đến nên là ông ta.
Thiên hạ không có người có thể là Văn thánh, huống hồ gì năm đời Văn thánh đều đã chết, nếu nhất định phải nói thì chỉ có một người có khả năng còn sống.
Chính là Chu thánh.
Nhưng chuyện này không hợp lý.
Khi Chu thánh còn sống đã làm loạn sao? Lén lút biến mất rồi sau đó bắt đầu làm loạn?
Chuyện này hoàn toàn không hợp lý.
Nếu Chu thánh thật sự tình nguyện thì hắn ta hoàn toàn có thể để người đọc sách trong thiên hạ làm rất nhiều chuyện, coi như là cần thời gian ấp ủ, chờ đợi năm trăm năm thì hiện tại đã xuất hiện.
Nói thẳng ra, Đại Ngụy bất công, người đọc sách bị các quốc gia ức hiếp, độc lập thành quốc sao?
Ai có thể ngăn cản?
Nhất phẩm đến ngăn cản sao? Nhất phẩm cũng chẳng có lý do gì mà ngăn cản cả nhỉ?
Ngăn cản người ta làm cái gì? Người ta nghĩ đến rời đi cũng không được sao? Ngươi quy định là không thể thoát ly à?
Mấy đời thánh nhân đều đã chết sạch, nhất là thánh nhân đời thứ nhất kia, cũng chẳng biết là là chuyện của bao nhiêu năm trước rồi.
Muốn sống đến bây giờ thì kể cả hắn ta có muốn hủy cả trời đất thì Hứa Thanh Tiêu cũng không có gì nhiều để nói.
Như vậy thì đánh làm sao?
Võ giả nhất phẩm còn thêm thánh nhân nhất phẩm, ai mà thắng được?
Vậy nên, Lữ Tử ở trước mặt đây không thể nói thật sự là người đứng phía sau màn, nhưng trên cơ bản thì cũng là nửa người phía sau màn.
Khả năng còn có một đồng đội nữa chưa xuất hiện.
Chỉ có điều chuyện này cũng không quan trọng, dù sao thì đối với Hứa Thanh Tiêu mà nói thì chỉ cần đối phương chịu chồi lên mặt nước là được.
Phía sau Chu thánh sẽ giải quyết toàn bộ.
Nghe thấy Hứa Thanh Tiêu nói như vậy Lữ Tử cũng không tức giận mà chỉ nhìn thoáng qua Hứa Thanh Tiêu rồi nói.
“Hứa Thánh, chớ trả lời quả quyết như vậy.”
“Thứ cho lão phu nói thẳng.
Hai mươi tuổi ngươi đã thành Bán Thánh, chuyện này quả thật là vang dội cổ kim, lão phu không sánh bằng ngươi.”
“Nhưng có cái gọi là thời thế tạo anh hùng.
Đại Ngụy Thái tổ cũng được, Đột Tà Thái tổ cũng được, Văn thánh cũng chẳng sao, Đại Ngụy Tân thánh cũng không hề gì.
Cho dù Á Thánh ta đây thật ra cũng chỉ là do thời thế bồi dưỡng mà thành.”
“Thời đại này cần ngươi, Đại Ngụy cần ngươi, vậy nên ngươi xuất hiện rồi thành Thánh, ngăn cơn sóng dữ, trở thành chúa cứu thế của bách tính Đại Ngụy.
Giờ khắc này ngươi cho rằng mình là thiên hạ vô song.”
“Cũng giống như năm đó lão phu cho rằng như vậy.
Hai mươi tuổi lão phu thành Đại nho, ở thời đại đó tất cả đều kinh diễm, bách quan quỳ lại về phía ta, người đọc sách phụng ta thành thánh nhân tương lai.”
“Cho dù là Bán Thánh lúc đó của Văn cung cũng cho rằng tương lai lão phu cói thể đạt được Văn thánh Nhất phẩm.
Nhưng kết quả thì thế nào chứ? Một trăm tám mươi năm, lão phu tốn mất một trăm tám mươi năm cũng không có cách nào thành Thánh.”
Giọng điệu của Lữ Tử vô cùng bình tĩnh.
Ông ta không tiếp tục thuyết phục Hứa Thanh Tiêu mà muốn giảng giải cho Hứa Thanh Tiêu một đạo lý.
“Thiên tư của ngươi vượt qua lão phu, nhưng ngươi vĩnh viễn sẽ không biết rằng thành Thánh có bao nhiêu khó khăn, mấy bước cuối cùng này so với đường đi cả đời còn xa hơn nữa.”
“Lúc này, ngươi chính là thiên kiêu do thời thế tạo ra, nhưng ngươi sắp rơi vào một sự nhầm lẫn, một sự nhầm lẫn mà tất cả các thiên kiêu đều sẽ rơi vào.”
“Ngươi sẽ cho rằng là ngươi bồi dưỡng thời thế chứ không phải thời thế sáng tạo ra ngươi, dần dần ngươi sẽ tự tin, dần dần mê man, từ đó bắt đầu gặp phải trắc trở lần một lần hai, thậm chí là vô số lần.”
“Khiến cho lúc ngươi bị đâm đến đầy máu tươi thì ngươi sẽ hối hận, nhưng thế gian nào có thuốc chữa hối hận chứ.
“Hứa thánh, ngươi thành Thánh trong một năm, tâm trí thành thục nên ngươi sẽ không giống với những thiên kiêu khác.”
“Không phải lão phu để ngươi rời khỏi Đại Ngụy mà là để ngươi lựa chọn một con đường mới, con đường mà không ảnh hưởng đến điều kiện tiên quyết của ngươi.’
“Gia nhập văn cung, ta và ngươi cùng nhau khai sáng thời đại thuộc về Nho đạo.
Đến lúc đó ngươi là người được lợi lớn nhất.”
“Người đọc sách trong thiên hạ giúp ngươi trở thành Á Thánh.
Ba năm, lão phu có thể cam đoan, ba năm sau ngươi đương nhiên có thể trở thành Á Thánh.
Về phần cảnh giới Nho thánh thì vẫn phải xem tạo hóa của chính ngươi.
“Chỉ có điều, ngươi còn có thể nhận thời gian hai trăm năm để lĩnh hội cảnh giới Nho thánh.
Trong hai trăm năm này, ngươi muốn làm gì cũng được.”
Lữ Tử tiếp tục mở miệng, ông ta nói ra suy nghĩ của mình.
Thông báo cho Hứa Thanh Tiêu rẳng không có bất kỳ ai là thời thế.
Nhưng sau khi nghe xong những lời này, Hứa Thanh Tiêu tử từ lắc đầu, nhìn qua Lữ Tử rồi nói.
“Ngươi có nói nhiều cũng vô dụng.”
“Bản thánh sẽ không thông đồng làm bậy với các ngươi.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng.
Đây là câu trả lời của hắn, cũng là câu trả lời chắc chắn.
“Ài.”
Lữ Tử mở miệng.
Ông ta lắc đầu, nhìn qua Hứa Thanh Tiêu, trong mắt tràn đầy sự tiếc hận, còn có một thoáng ánh mắt ngu xuẩn dành cho Hứa Thanh Tiêu.
Một vòng hàn quang này khiến cho sắc mặt của Hứa Thanh Tiêu hơi thay đổi.
“COn người quý ở chỗ tự mình ngộ ra.
Lão phu vốn cho rằng ngươi không phải thiên kiêu bình thường, lại không ngờ rằng ngươi chính là thiên kiêu bình thường như vậy.”
“Ngu xuẩn.”
Nói đến đây, Lữ Tử phất tay.
Giờ phút này một luồng Hạo nhiên chính khí mãnh liệt đáng sợ tràn ngập, rót vào trong Bát Ngọc Thánh Thước, cũng rót vào bên trong Hạo nhiên văn chung.
Giờ phút này, Đại Ngụy Văn cung lại nở rộ một lần nữa, âm thanh vang lên ầm ầm ầm ầm, mặt đất chấn động.
Đối phương đã không muốn nhiều lời nữa, định mang theo Đại Ngụy Văn cung rời đi.
“Muốn đi sao?”
“Ngươi cảm thấy có Bản thánh ở đây mà các ngươi có thể đi sao?”
Hứa Thanh Tiêu đứng dậy.
Hạo nhiên chính khí trong cơ thể hắn mạnh mẽ phun trào ra ngoài ngay đúng lúc này, ý đồ trấn áp Đại Ngụy Văn cung, đồng thời Hạo nhiên văn chung cũng kêu ông ông cộng hưởng, giống như muốn thoát khỏi trấn áp của Lữ Tử.
Chương 998: Kính Trấn Ma Hóa Chiến Mâu! Giết Tào nho! Trảm Á Thánh! (2)
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi chẳng qua chỉ là mới thăng Bán thánh mà thôi.”
“Giữa ngươi và ta chênh lệch một phẩm, nhưng một phẩm này lại khác biệt như trời với đất.”
“Nếu ngươi đã muốn chết như vậy.”
“Được thôi, hôm nay lão phu sẽ để cho ngươi xem Á Thánh là như thế nào.”
Lữ Tử lên tiếng, giọng nói của ông ta vô cùng lạnh lẽo.
Một khắc sau, văn khí khủng khiếp hóa thành một cây trường mâu, nhắm ngay về phía Hứa Thanh Tiêu.
Uỳnh.
Trường mâu xông ra ngoài, xuyên qua không gian, chỉ một lát sau cả Đại Ngụy Long đỉnh và Hạo nhiên văn chung đều xuất hiện trên đỉnh đầu của Hứa Thanh Tiêu, muốn ngăn cản sát chiêu này cho Hứa Thanh Tiêu.
Mà trong nháy mắt này.
Hai âm thanh vang lên.
“Xem ra Văn cung cơ bản không để chúng ta vào mắt nhỉ?”
“Nói nhảm cái gì, giết.”
Là tiếng của Triệu Nguyên và Ngô Minh, Triệu Nguyên vẫn luôn ở Văn cung, còn Ngô Minh thì chạy đến theo Hứa Thanh Tiêu.
Lúc trước không ra tay là vì Hứa Thanh Tiêu có thể tự mình giải quyết, hiện tại xuất hiện một vị Á Thánh nên đương nhiên hai người không hề do dự chút nào, giết thẳng về phía Lữ Tử.
Nhưng, trong một thoáng khi hai người động thủ.
Bất ngờ giữa lúc đó có một tiếng rống giận dữ vang lên.
“Gào!”
Tiếng rống khủng khiếp khiến cho trời đất u ám, nhật nguyệt vô quang.
Một luồng hơi thở kinh khủng và tuyệt vọng tràn ngập khắp vương triều Đại Ngụy.
Loại kinh khủng và tuyệt vọng này gần như khó giải, giống như thể có một tuyệt thế Ma Thần sinh ra, khiến cho người ta không có một chút phản kháng nào.
Mà ma chủng trong cơ thể của Hứa Thanh Tiêu sôi trào lên đúng vào lúc này, vừa sợ hãi lại kèm theo ý chí chiến đấu.
“Không ổn.”
Hai người Triệu Nguyên và Ngô Minh liếc nhai, chỉ trong nháy mắt đã biết chuyện gì xảy ra, trong mắt bọn họ ngoài ý lạnh thì còn có cả sự kinh hãi.
Koong.
Một tiếng trầm thấp vang lên, chiến mâu của Lữ Tử đánh vào Hạo nhiên văn chung, chỉ trong tích tắc vỡ thành đủ loại hoa lửa, Đại Ngụy Long đỉnh run rẩy từng đột.
Một kích này quá mức kinh khủng, cả Đại Ngụy Long đỉnh và Hạo nhiên văn chung gần như không chống đỡ được, chỉ mới có một chiêu thôi đã khó mà ngăn chặn.
Một kích qua đi, không thẳng thừng chém chết Hứa Thanh Tiêu, Lữ Tử đúng là có hơi kinh ngạc.
Nhưng ông ta không hề do dự lại biến ra một chiến mâu ngưng tụ từ Hạo nhiên chính khí.
Lần này càng khủng bố hơn, ông ta muốn giết chết Hứa Thanh Tiêu ngay y\tại nơi này.
Đến cảnh giới Á Thánh, đương nhiên có thủ đoạn công kích, nhất là dùng để nhằm vào văn nhân thì càng tăng mạnh.
Đây là công kích tinh thần, có thể đủ để trấn sát Hứa Thanh Tiêu.
Tam phẩm và Nhị phẩm, chỉ chênh một phẩm như trên thực tế là sự chênh lệch long trời lở đất.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi đã không còn cơ hội.”
“Đại Ngụy Long đỉnh và Hạo nhiên văn chung không ngăn được ba lần công phạt của lão phu.
Đây là kích thứ hai.”
“Ngươi đã lựa chọn sai, có hối hận cũng đã không kịp rồi, trên thế gian này không có bất cứ chuyện gì có thể hối hận.”
“Kiếp sau hãy chú ý chút đi.”
Giọng điệu của Lữ Tử nhạt nhẽo, nhưng ánh mắt của ông ta lại tràn đầy vẻ lạnh lùng.
Ông ta đã cho Hứa Thanh Tiêu cơ hội, là Hứa Thanh Tiêu không quý trọng.
Trước mắt chính là thời điểm để chấm dứt.
Cũng chính vào lúc này.
Uỳnh.
Ngô Minh và Triệu Nguyên ra tay ngay lập tức, hai người bọn họ tấn công Văn cung Đại Ngụy, khiến cho cả tòa Văn cung Đại Ngụy gần như muốn nứt vỡ ra, cả người Lữ Tử chấn động, nhận lấy tổn thương.
Dù sao thì đây cũng là nhất phẩm, Võ đạo nhất phẩm, Võ đế nhân gian.
Lữ Tử có chút nín nhịn, khí huyết trong cơ thể quay cuồng phun trào không ngừng.
Lúc đầu theo lý thuyết thì một kích kia của minh nên chém chết Hứa Thanh Tiêu, nhưng hoàn toàn đã đánh giá thấp Đại Ngụy Long đỉnh và Hạo nhiên văn chung.
Nói đúng hơn thì đã đánh giá thấp Đại Ngụy Long đỉnh.
Về phần hai vị nhất phẩm cùng công phạt, ông ta đã dự liệu được.
Với năng lực hiện tại của Văn cung Đại Ngụy thì có thể kéo đối phương thêm một khoảng thời gian ngắn.
Ồng ta vốn dĩ hy vọng nhờ vào khoảng thời gian này mà chém giết được Hứa Thanh Tiêu, nhưng lại đánh giá thấp Đại Ngụy long đỉnh.
“Ma vực xảy ra chuyện.”
Ngô Minh lập tức lên tiếng thông báo cho Hứa Thanh Tiêu, đồng thời hắn ta không ngừng tấn công Văn cung, ý đồ trực tiếp phá vỡ văn cung, nhanh chóng chém giết Lữ Tử.
Nếu không thì thật là phiền toái.
Trước mắt, có chuyện lớn xảy ra ở Ma Vực, tiếng gầm thét kinh thế vừa rồi chính là được truyền đến từ Ma Vực, rất có thể là tiếng nói tiên thi.
Cái này nếu như xảy ra chuyện thì có chết mười Lữ Tử cũng vô dụng.
Nghe nói như thế thì Hứa Thanh Tiêu biến sắc.
Ma vực trấn áp tiên thi, một khi không thể trấn áp thì không chỉ là muôn dân Đại Ngụy chịu tội mà muôn dân thiên hạ cũng phải chịu tội.
Sao đang êm đẹp lại xảy ra chuyện chứ? Là Lữ Tử làm sao?
Hứa Thanh Tiêu không thể tin người của Văn cung Đại Ngụy vì muốn thoát ly mà cả loại chuyện này cũng làm ra được sao?
Chỉ sợ người trong ma đạo cũng không làm như vậy đúng không?
Nhưng thời khắc mấu chốt Ma vực xảy ra chuyện, nói xem lại quá trùng hợp rồi.
“Sư phụ, là do bọn họ làm sao?”
Hứa Thanh Tiêu hỏi.
“Không thể nào, vị trí của ma vực trong thiên hạ chỉ có ta và sư bá của ngươi biết, còn lại không có bất kỳ người nào biết được.”
“Bọn chúng khó có thể tìm được, nhưng vẫn có khả năng.
Một khi ma vực xảy ra chuyện thì sẽ khiến thiên hạ đại loạn, đám người đọc sách này có thể trấn áp tà ma.”
“Đối với bọn họ mà nói là chuyện tốt, nhất là khi muốn thoát ly Văn cung Đại Ngụy thì mượn nhờ chuyện này có thể xoay người, không nhận sự phỉ nhổ của bách tính trong thiên hạ.”
“Nhưng khả năng cũng không lớn, bọn họ không thể nào biết được Ma vực ở đâu.”
Mặc dù có đủ dấu hiệu cho thấy rất có thể là do Văn cung Đại Ngụy làm, nhưng vấn đề là vị trí của Ma vực chỉ có hắn ta và Triệu Nguyên biết.
Vậy nên đây không có khả năng.
Vị trí của Ma vực không thể có chuyện bị tiết lộ ra ngoài.
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!
Ngô Minh và Triệu Nguyên đập Văn cung, thiên uy nhất phẩm khiến cho Văn cung chấn động lắc lư không thôi, trên mặt tường đều xuất hiện vết nứt.
Chương 999: Kính Trấn Ma Hóa Chiến Mâu! Giết Tào nho! Trảm Á Thánh! (3)
Còn tiếp tục như vậy thì đúng là Văn cung không duy trì được bao lâu nữa, không duy trì được đến nửa nén hương.
Có điều ngẫm lại cũng đúng thôi, có thể kiên trì nửa nén hương dưới tay của nhất phẩm, văn cung cũng thật phi phàm.
“Giết!”
Lữ Tử hét lớn một tiếng.
Ông ta điều động toàn bộ Hạo nhiên chính khí, chiến mâu trở nên óng ánh vô cùng, uy lực mạnh hơn gấp mấy lần so với lúc trước.
Ông ta dự tính dùng một chiêu tru sát Hứa Thanh Tiêu.
Nhất cổ tác khí, không để lại bất cứ tiếc nuối nào.
“Hứa Thanh Tiêu, ngươi nhất định phải chết.”
“Ha ha ha ha ha! Đắc tội với Lữ thánh sao.
Đây là Á Thánh, ngươi quá cuồng vọng.”
“Ngươi nhất định phải trả giá đắt vì chính sự cuồng vọng của mình.”
Giờ phút này, ba người Hồng Chính Thiên, Tào nho, Phương Nho lên tiếng.
Bọn hắn cười điên cuồng, giống như thể nhìn thấy thời khắc Hứa Thanh Tiêu ngã xuống.
Dù sao thì đến Á Thánh cũng ra tay, Hứa Thanh Tiêu đã không còn cơ hội xoay người.
Nhị phẩm đấu với Tam phẩm, dùng đầu ngón chân cũng biết Hứa Thanh Tiêu phải chết là điều không thể nghi ngờ.
Nghe thấy những tiếng này.
Hứa Thanh Tiêu không có bất cứ do dự nào.
“Giết!”
Giờ phút này, Hứa Thanh Tiêu cũng không bất cứ suy nghĩ gì khác, hắn hét lớn một tiếng, khí thế vương đạo trong cơ thể tràn ra ngoài trong nháy mắt.
Kính trấn ma màu vàng tràn ngập, bao phủ toàn bộ văn cung.
Nếu Lữ Tử quyết tâm muốn giết mình thì Hứa Thanh Tiêu cũng không giấu giếm nữa.
Hắn không cho bất cứ cơ hội nào, hắn muốn thẳng tay giết chết Lữ Tử.
Đám người này đã hoàn toàn nát bét.
Không giết không được.
Phục sinh Chu thánh thì thôi, trước tiên phải giúp Chu thánh giải quyết những tai họa ngầm này.
Uỳnh.
Theo khí thế vương đạo trong cơ thể Hứa Thanh Tiêu tràn ngập, kính trấn ma hóa thành một chiến mâu màu vàng chói mắt hơn so với Lữ Tử.
Chiến mâu của Lữ Tử là do Hạo nhiên chính khí ngưng tụ mà thành.
Nhưng chiến mâu của Hứa Thanh Tiêu lại do kính trấn ma ngưng tụ thành, khí thế vương đạo, sức mạnh vương đạo tuyệt thế.
Nếu từ phương diện Nho đạo mà nói thì đương nhiên Lữ Tử lớn mạnh hơn một chút, nhưng Hứa Thanh Tiêu có Đại Ngụy Long đỉnh và Hạo nhiên văn chuông ngăn cản.
Lữ Tử có cái gì?
Chiến mâu của Hứa Thanh Tiêu có sức mạnh vô song, đừng nói là Lữ Tử mà xem như là một vị thánh nhân cũng có thể chết dưới chiến mâu này.
Sức mạnh Nho đạo là nắm giữ sức mạnh trời đất chứ không phải là sức mạnh võ đạo.
Giờ phút này.
Hứa Thanh Tiêu rút ra át chủ bài thật sự khiến cho người đời phải sợ hãi.
Ai có thể ngờ rằng một vị Bán Thánh lại còn là một vị vương giả nữa chứ?
Hứa Thanh Tiêu thành thánh mới chỉ một năm, tất cả mọi người cho rằng hắn chỉ là một Bán thánh mà thôi, hiện tại đột nhiên Hứa Thạnh Tiêu thể hiện ra thực lực vương giả, hoàn toàn khiến tất cả mọi người đều kinh diễm.
“Ngươi là vương giả sao?”
Giờ phút này, cuối cùng Lữ Tử cũng không còn âm u đầy tử khí như trước nữa.
Ông ta không ngờ rằng Hứa Thanh Tiêu thế mà là vương giả sao?
Văn võ song tu, đây là chuyện không ai dự liệu được.
Khoảnh khắc này, ánh mắt Lữ Tử lộ ra vẻ hoảng sợ.
Ông ta sợ hãi, ông ta đang sợ hãi.
Thân là Nhị phẩm Á Thánh, đương nhiên Lữ Tử không sợ vương giả Tứ phẩm, nhưng loại không sợ này chính là không sợ trên tinh thần và về mặt thân phận.
Bởi vì vương giả tứ phẩm không dám giết nho.
Huống chi còn là một vị Á Thánh? Trừ khi vương giả tứ phẩm không muốn sống.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu không giống.
Hắn là một Bán Thánh, nhất là khoảng cách giữa hai người chẳng cách nhau mấy trăm mét, đây đối với một vương giả mà nói thì chính là mặt đối mặt.
Điểm này, là do ông ta hoàn toàn không nghĩ đến.
Cảnh giới võ đạo của Hứa Thanh Tiêu đến từ dị thuật ma chủng, mà dân ý thì đã che khuất đi dị thuật ma chủng, nên vì nguyên nhân này ông ta cũng không biết Hứa Thanh Tiêu còn tu luyện cả võ đạo.
Đương nhiên vì thế mà ông ta không phòng bị.
Muốn dùng Hạo nhiên chính khí Nho đạo để trấn áp Hứa Thanh Tiêu, kết quả lại bị Đại Ngụy Long đỉnh và Hạo nhiên văn chung ngăn cản, mất đi cơ hội tốt nhất.
Hiện tại Hứa Thanh Tiêu dùng kính Trấn ma hóa thành trường mâu kim sắc.
Đằng đằng sát khí.
“Hứa Thánh.”
“Đừng có xúc động.”
“Ngươi không thể giết… không thể giết lão phu.
Lão phu là Á Thánh, nếu như ngươi giết lão phu thì sẽ có vận rủi vô cùng lớn rơi vào người ngươi.”
“Không chỉ có vậy.
Lão phu vừa chết, tất cả đều không có hòa đàm, toàn bộ thiên hạ đều sẽ gặp phải khủng bố lớn thật sự.’
“Lão phu không thể chết, chết rồi, sẽ xuất hiện chuyện lớn.”
“Ma Vực xảy ra chuyện lớn.”
Cảm nhận được sự khủng khiếp từ kính Trấn Ma của Hứa Thanh Tiêu, Lữ Tử nhanh chóng mở miệng.
Ngoài mặt thì ông ta bình tĩnh nhưng trong mắt lại đầy hoảng sợ.
Dù ông ta không tiếp xúc với Hứa Thanh Tiêu được bao lâu.
Nhưng ông ta biết Hứa Thanh Tiêu cực kỳ hung mãnh.
Loại người này nếu như nổi cơn giận thì đừng nói mình là Á Thánh, chỉ sợ có là Thánh nhân thì cũng phải nuốt hận.
“Ma Vực, quả nhiên là ngươi giở trò quỷ!”
“Các ngươi hoàn toàn nát rồi.”
Không nói chuyện Ma Vực thì còn tốt, nói chuyện Ma Vực thì Hứa Thanh Tiêu càng nổi trận lôi đình.
Chuyện Ma Vực liên quan đến muôn dân thiên hạ, Lữ Tử vì hạn chế Đại Ngụy nhất phẩm mà dám ra tay với Ma Vực.
Coi muôn dân thiên hạ như cỏ rác sao?
Nếu đã như vậy thì Hứa Thanh Tiêu vì muôn dân thiên hạ, diệt ma.
Uỳnh.
Chiến mâu kim sắc lóe lên liệt hỏa khác biệt, trong mắt Hứa Thanh Tiêu tràn đầy sát ý.
“Đồ nhi không được giết hắn, ngươi đã thành Bán Thánh, nếu như giết hắn thì sẽ có vận rủi lớn xuất hiện, để vi sư giết đi.”
Giờ phút này, Ngô Minh lên tiếng.
Hắn ta ngăn cản Hứa Thanh Tiêu ra tay.
Hứa Thanh Tiêu là Bán thánh Tam phẩm, nhưng hệ thống nho đạo không giống với những hệ thống khác.
Nhưng hệ thống khác đến Nhị phẩm thì sẽ nhận hạn chế của trời đất, không thể làm loạn.
Nếu không mà nói thì không thể nào thăng lên nhất phẩm.
Mà nho đạo tam phẩm cũng giống như hệ thống nhị phẩm khác là không giết được, huống chi là giết một vị Á Thánh.
Chương 1000: Kính Trấn Ma Hóa Chiến Mâu! Giết Tào nho! Trảm Á Thánh! (4)
Nếu như thật sự giết thì vận rủi kinh khủng sẽ rơi vào trên người Hứa Thanh Tiêu, đối với tương lai của Hứa Thanh Tiêu cực kỳ không tốt.
Vậy nên Ngô Minh lên tiếng, bảo Hứa Thanh Tiêu không được giết Thánh còn hắn ta thì có thể.
“Sư phụ, chuyện của Ma Vực có liên quan đến ông ta.”
Hứa Thanh Tiêu mở miệng nói.
Văn cung đã bị phong bế hoàn toàn, tất cả âm thanh đều không truyền ra được, trừ khi cố tình muốn truyền đạt.
“Cái gì?”
“Đây là chuyện không thể nào, sao bọn chúng lại biết được vị trí của Ma Vực?”
Sau khi biết được tin này, Ngô Minh không tức giận mà là chấn kinh.
Lúc trước hắn ta còn có chỗ nghi ngờ, nhưng vẫn không tin.
Không phải hắn ta không tình nguyện tin tưởng phẩm chất của đám người này mà là vì vị trí của Ma vực cực kỳ ẩn nấp, ông ta không thể nào biết được.
“Ta cũng không rõ.
Nhưng chuyện này liên quan rất lớn đến đám người này, đồ nhi không giết thì chỉ sợ là sẽ rước lấy phiền phức lớn hơn.’
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng nói.
Hắn đã nổi lên sát tâm, nếu như không giết thì hắn không cam lòng.
“Đợt thêm một lát nữa vi sư có thể đánh tan Văn cung, để vi sư giết, ngươi không giết được.”
“Đừng vì loại người này mà hủy đi căn cơ của chính mình.”
Ngô Minh lên tiếng, Hắn ta không nói đùa, nếu như Hứa Thanh Tiêu có thể giết thì hắn tuyệt đối sẽ không ngăn cản.
Nhưng Bán Thánh giết Á Thánh thì sẽ lọt vào thiên khiển không có gì sánh kịp, sẽ có vận rủi lớn đến.
Nghe thấy lời của Ngô Minh.
Hứa Thanh Tiêu cau mày.
Hắn muốn giết, không cho đối phương bất cứ cơ hội nhỏ nhoi nào, nhưng vấn đề là Ngô Minh nói cũng không sai.
Bởi vì loại người này mà hủy đi căn cơ của mình, chuyện này quả thật là có vấn đề.
Chỉ là ngay một khắc này, Lữ Tử nắm lấy cơ hội điều khiển chiến mâu của ông ta đánh đến.
Rầm rầm rầm!
Hạo nhiên văn chung nở rộ văn khí vô tận, muốn ngăn cản cho Hứa Thanh Tiêu nhưng lần này chiến mâu quá mức kinh khủng làm Hạo nhiên văn chung rug động keng keng, đến cuối cùng là ngã thẳng ra đất, nhận lấy trọng thương.
Còn Đại Ngụy long đỉnh kịp thời bảo vệ Hứa Thanh Tiêu.
Long đỉnh lắc lư, chân long xuất hiện, móng rồng nắm chặt lấy chiến mâu, nhưng lại bị chiến mâu thẳng thừng xoắn nát.
Uỳnh.
Đại Ngụy Long đỉnh bị đánh bay ra ngoài ngàn mét, chiến mâu đánh đến, Hứa Thanh Tiêu ngưng tụ Hạo nhiên chính khí để ngăn cản, trùng kích đầy sức mạnh khiến cho cả người Hứa Thanh Tiêu bay ngược ra sau mấy chục mét, va mạnh vào đại điện.
Cả người từ trên xuống dưới như tam ra thành từng mảnh, đến cuối cùng không nhịn được mà nhổ ra một ngụm máu tươi.
Máu của hắn là màu vàng, nhìn vào khiến người ta vô cùng sợ hãi.
Giờ phút này tất cả mọi người không nhịn được mà lo lắng cho Hứa Thanh Tiêu.
Bên trong Đại Ngụy Văn cung, Nữ Đế cũng phun ra một ngụm máu tươi.
Hứa Thanh Tiêu bị trọng thương thì nàng cũng nhận lấy trọng thương, nhưng trong mắt của Nữ đế thì không có bất kỳ phẫn nộ nào, hơn nữa còn đầy lo lắng nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu.
“Lão cẩu!”
“Ta nhất định phải giết cả nhà ngươi.”
Ngô Minh hoàn toàn điên cuồng, hắn ta oanh kích Đại Ngụy Văn cung không ngừng.
Kính trấn ma hóa thành chùy thần, mạnh mẽ đánh vào trong văn cung khiến cho tất cả nho sinh bị trấn động đến thổ huyết.
Ngay cả Lữ Tử cũng không nhịn được mà phun ra một ngụm máu tươi.
Thiên uy nhất phẩm, Võ đế nhân gian, mạnh đến mức khiến cho người ta giận sôi.
Có Đại Ngụy Văn cung và Bát ngọc thánh thước ở đây mà cũng không đỡ nổi thế tiến công của đối phương.
Vậy nếu như không có hai Thánh khí này thì bọn hắn chết là chuyện không thể nghi ngờ.
Nhưng Lữ Tử nhíu chặt mày, bởi vì chiêu thứ hai không thể giết được Hứa Thanh Tiêu, chuyện này đối với hắn mà nói thì cực kỳ bất lợi.
“Hứa Thanh Tiêu, việc này dừng ở đây, ân oán của ngươi và ta đã thanh toán xong, ta sẽ mang Văn cung đi, còn ngươi tiếp tục ở lại Đại Ngụy.
Từ nay về sau, nước sông không phạm nước giếng, như thế nào?”
Lữ Tử mở miệng.
Ông ta đột nhiên lên tiếng muốn cầu hòa với Hứa Thanh Tiêu vào chính thời điểm này.
Nhưng trên thực tế thì ông ta lại điều động Hạo nhiên chính khí, muốn dùng kích thứ ba giết chết Hứa Thanh Tiêu.
Nhưng mà trên đại điện, Hứa Thanh Tiêu hít sâu một, ngay cả hô hấp cũng khiến hắn cảm thấy đau đớn vô cùng.
Hắn do dự một lúc, kết quả không ngờ rằng mình bị Lữ Tử đánh lén.
Cũng may chính là Hạo Nhiên văn chung và Đại Ngụy Long đỉnh chặn được một kích mấu chốt này.
Nếu không thì mình thật sự sẽ chết ở đây.
HIện tại, Lữ Tử mở miệng giả ý cầu hòa, thật ra chỉ là muốn kéo dài thời gian, sao Hứa Thanh Tiêu óc thể không biết được chứ?
“Chết đi cho ta!”
Hứa Thanh Tiêu ngẩng đầu lên, ma chủng trong cơ thể cũng bộc phát ra sức mạnh không gì sánh kịp, rót vào trong cơ thể hắn.
Trong mắt của hắn đầy sát ý.
Giờ phút này, Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn phẫn nộ rồi.
Uỳnh!
Một cây chiến mâu màu vàng xuất hiện, kính trấn ma ngưng tụ luồng uy năng đáng sợ.
Sát ý vô tận.
“Hứa Thanh Tiêu, lão phu bỏ qua cho ngươi, ấy vậy mà ngươi được một tấc lại tiến một thước sao?”
“Hơn nữa, nếu như lão phu chết, ngươi biết sẽ xảy ra chuyện gì hay không?”
Lữ Tử vẫn còn đang líu ríu không ngừng, trong mắt ông ta lộ ra vẻ sợ hãi, đồng thời Hạo Nhiên chính khí cũng đã ngưng tụ thành công.
Chỉ có điều lần này Hứa Thanh Tiêu không bị mắc lừa, một người không thể bị cùng một thủ đoạn lừa hai lần.
“Giết!”
Chiến mâu tung ra ánh lửa, ảo ảnh một chiếc ô vàng xuất hiện nương theo đó là một ảo ảnh chân long.
Một cây chiến mâu được ngưng tụ từ kính trấn ma vạch phá thời gian, mang theo sức mạnh vô song xuyên thấu tim Lữ Tử ngay tại chỗ.
Cứng rắn ghim Lữ Tử vào trên bức tường của văn cung.
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên, Lữ Tử đau đến mức mặt mũi vặn vẹo.
Trái tim của ông ta đã vỡ nát, nhục thân cũng nứt vỡ từng tấc từng tấc một, hạo nhiên chính khí trong cơ thể ngập tràn chỉ trong nháy mắt để tu bổ cho ông ta.
Nhưng sức mạnh to lớn này khiến cho ông ta thống khổ không chịu được, Hạo nhiên chính khí cơ bản là không chữ được loại vết thương này.
Mọi người ngơ ngẩn cả người.
Tất cả nho sinh của Đại Ngụy Văn cung đều trợn tròn mắt.
Hứa Thanh Tiêu thật sự dám giết chết Á Thánh sao?
Đây cũng là quá hung tàn rồi nhỉ?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










