[Dịch] Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên
Tập 93 : Bốn biển (c921-c930)
❮ sautiếp ❯Chương 921 – Bốn biển
Phương Tịch có vẻ khá xúc động.
Trên thực tế, trong lòng hắn thả lỏng: Dự đoán kẻ địch quá lớn.
Cho dù bây giờ hắn tám trăm tuổi… Nguyên Anh hậu kỳ phổ biến sống lâu hơn sơ kỳ, có lẽ còn có vài phương pháp và đan dược kéo dài tuổi thọ.
Nhưng một nghìn ba bốn trăm tuổi gần như là cực hạn.
Năm sáu trăm năm thọ nguyên không phải là áp lực đối với ta…”
– Hóa ra đạo hữu lo lắng về chuyện này…
Hoàng Vân Công lại nhíu mày:
– Khó có thể nói được… Tuy bình thường Hàng Giới kéo dài mấy năm mấy chục năm sẽ qua, nhưng cũng có khả năng gặp phải loại Đại Hàng Giới này kéo dài trăm năm, mấy trăm năm… Căn cứ theo như lời một số đạo hữu nói, động tĩnh của Hư Không Chinh Triệu lần này khá lớn…
– Chẳng trách… Thất Sát Điện cũng bắt đầu chuẩn bị đường lui.
Bây giờ Nguyên Quốc đều rối loạn.
Phương Tịch thở dài và đưa ra sự nghi ngờ của mình:
– Hành vi như vậy… Thiên Đố Ma Quân không quan tâm sao?
– Ma đạo luôn vì lợi ích của cá nhân mình, đến cấp Nguyên Anh lại càng là cáo già…
Hoàng Vân Công hình như xem thường điều này:
– Hơn nữa… Vị đại trưởng lão Thất Sát Điện… Thất Sát Ma Quân kia là người đứng thứ hai trong ma đạo Khương Quốc, đồng thời hình như có hứa hẹn chỉ di chuyển một phần đệ tử tông môn tiến vào Nguyên Quốc.
Lão ma Nguyên Anh vẫn sẽ ở lại, cùng đồng đạo Khương Quốc chống lại Hàng Giới… Lấy nó thần thông Nguyên Anh trung kỳ, chỉ cần không bị dồn vào đường cùng chắc chắn phải chết, thật ra nguy hiểm trong Hàng Giới cũng không tính là quá lớn.
– Thì ra là thế… Không biết hội gặp mặt kia sẽ diễn ra ở đâu?
Trong lòng Phương Tịch nhầm nhắc lại những in tức quan trọng về Thất Sát Ma Quân, Nguyên Anh trung kỳ, sau đó mở miệng hỏi.
– Sau ba năm lẻ năm tháng, ở Băng Sát Hồ!
Hoàng Vân Công nói:
– Đạo hữu có thể ở lại Hoàng Vân Giản tu hành một thời gian, sau đó đi cùng lão phu tới đó…
– Ha ha… Ta mới lần đầu tiên đến Khương Quốc, còn muốn đi dạo một vòng, thu thập một ít nguyên liệu đặc biệt.
Phương Tịch cười và từ chối.
Thu thập tài nguyên chỉ là điều thứ nhất, quan trọng là phải tìm được phương pháp giải chú thuật Oán Hồn Dẫn.
Bằng không hắn mang theo một cái tên đỏ thẫm đi tham gia buổi gặp mặt với một đám lão ma Nguyên Anh vẫn quá kích thích.
– Nếu vậy… cũng được, lão phu không giữ lại nữa.
Ba năm sau, lão phu sẽ ở xung quanh Băng Sát Hồ chờ đạo hữu.
Hoàng Vân Công nói.
– Cảm ơn!
Phương Tịch chắp tay nói.
Sau đó, hắn lại cùng Hoàng Vân Công tham khảo một vài bí quyết tu luyện nhỏ và cấm kỵ của Nguyên Anh, cũng có thu hoạch rất lớn.
Đến giai đoạn Nguyên Anh, tu sĩ tiến giai càng khó hơn, bọn họ đều dựa vào kinh nghiệm để bù đắp cho nhau.
Cho dù hắn vừa mới tu luyện tới Nguyên Anh, nhưng Ngoại Đạo Nguyên Anh đã thành từ lâu.
Hắn còn tu luyện là đao pháp tu thượng cổ pháp, có một vài quan điểm đã dẫn dắt Hoàng Vân Công.
Dù sao Hoàng Vân Công đã thăng cấp Nguyên Anh sơ kỳ nhiều năm, cũng rất có tâm đắc bồi dưỡng và củng cố Nguyên Anh sơ kỳ, khiến Phương Tịch nhận được không ít lợi ích.
Sau khi rời khỏi Hoàng Vân Giản, Phương Tịch lại đi dạo ở trong Khương Quốc, tùy ý thu thập một số đặc sản linh vật.
“Nói đến Khương Quốc này… Ma đạo có xu thế lớn, chính đạo chỉ có thể kéo dài hơi tàn.
Tông môn Nguyên Anh duy nhất hình như chính là Thái Hư Tông… Trước đây, bọn họ còn không biết sống chết đi tới Nguyên Quốc gây xích mích ly gián, sau đó bị ta giết một hạt giống Nguyên Anh có tư chất linh căn Thiên phẩm…”
“Chuyện này cũng phải tính cả quyển sổ nhỏ nữa.
Đáng tiếc, trong sách cổ của tông này chỉ có giới thiệu liên quan tới Oán Hồn Dẫn, cũng không có cách giải chú thuật.”
Phương Tịch khống chế một ma quang che giấu thân hình, duy trì khí tức ở mức Kết Đan kỳ, hạ xuống trước một tòa Phường thị.
– Hoan nghênh tiên sư đi tới Tứ Hải Phường thị!
Một thiếu nữ với gương mặt tuyệt mỹ lập tức tiến lên và cười duyên, hình như từng hành động cử chỉ đều đã trải qua sự huấn luyện đặc biệt:
– Tiên sư có cần người dẫn đường không? Một ngày chỉ cần một viên linh thạch.
– Ồ? Ngươi là người phàm?
Ánh mắt của Phương Tịch đảo qua, lại vô cùng kinh ngạc.
– Thiếp thân Yến Yến thật sự là người phàm.
Trên mặt Yến Yến thoáng ảm đạm, sau đó lại ưỡn ngực nói:
– Chẳng qua thiếp thân hiểu rõ từng ngọn cây cọng cỏ của Phường thị này như lòng bàn tay, sẽ không để cho tiền bối thất vọng…
– Sao ta nghe nói… người phàm ở trong Khương Quốc giống như ở địa ngục?
Phương Tịch nhìn thấy xung quanh có không ít người phàm đang mời chào, không khỏi kinh ngạc.
– Xem ra tiền bối đến từ nước khác tới?
Yến Yến không nghĩ vậy, cười giải thích:
– Lời đồn này có phần sai lầm, tiên sư môn cao quý làm sao có thể cố ý tàn sát người phàm chúng ta? Chỉ có điều trong thế tục, mỗi nhà đều phải nộp thuế theo nhân khẩu đúng hạn được gọi là Huyết Thuế… Ngoài ra, người phàm và tu tiên giới phân chia rõ ràng, tiên sư môn cao quý, bình thường sẽ không can thiệp vào chuyện của chúng ta…
Chương 922 – Bốn biển 2
Phương Tịch ngeh Yến Yến giải thích, cũng hiểu rõ.
Ma đạo cũng hấp thu linh khí để tu luyện, cần từ người phàm tuyển ra có người có đầy đủ linh căn để thay máu mới.
Tàn sát quá nhiều người phàm chính là chuyện ngu xuẩn từ chặt căn cơ.
Về phần Ma đạo tu luyện các loại công pháp cần tài nguyên gì?
Tất nhiên có vương triều thế tục dâng lên Huyết Thuế.
Thậm chí có vương Triều còn có thể cố ý cổ vũ sinh để, đặc biệt là vào ngày âm, tháng âm năm âm… Bình thường dâng lên đứa trẻ sinh ra lúc này, có thể được tông môn ban thưởng càng nhiều hơn.
“Về phần chút Huyết Thuế ấy… nói không khách khí, cho dù không có, vương triều thay đổi, thiên tai nhân họa, nạn đói chiến tranh loạn lạc… sẽ khiến rất nhiều người chết… Đối với số lượng nhân khẩu khổng lồ thì không đáng giá nhắc tới.”
Trong lòng Phương Tịch vừa nghĩ vừa nhìn về phía Yến Yến.
Yến Yến này cũng là một thành viên Huyết Thuế, được hiến tặng cho một tông môn Kim Đan gần đây…Huyết Hải Môn!
Trong những Huyết Thuế này, người nào may mắn có đủ linh căn có thể trở thành đệ tử tạp dịch… những người phàm còn lại có sức lực lớn sẽ làm nô bộc thợ mỏ, gương mặt đẹp làm thị thiếp đồ chơi.
Người xui xẻo hơn sẽ làm tài nguyên tu luyện ma công…
Chỉ có điều, Ma môn đối xử bình đẳng về phương diện này.
Cho dù là đệ tử ngoại môn, đệ tử nội môn… Một khi phụng dưỡng không như ý sẽ bị trưởng bối sư môn lấy đi luyện pháp, chuyện này ở đâu cũng có.
Yến Yến xem như tâm cơ, không có linh căn, bị phân đến trong Phường thị làm nô tỳ, mỗi ngày kiếm được linh thạch tất nhiên đều phải nộp lên trên Huyết Hải Môn.
– Nếu mỗi ngày chúng ta nộp linh thạch lên trên không đạt được tiêu chuẩn, sẽ bị…
Trên gương mặt Yến Yến đầy vẻ đáng thương, mắt nhìn chằm chằm vào Phương Tịch, còn ám chỉ có thể làm vài chuyện khác.
– Thôi… Ngươi dẫn đường, ta đi mua một số linh vật cao cấp trước.
Sau đó sẽ đi tới chỗ tốt nhất trong Phường thị mua vui.
Phương Tịch khoát tay ném ra một viên linh thạch hạ phẩm, khiến Yến Yến mừng rỡ lại chợt buồn bã.
Kết quả tốt nhất đối với tỳ nữ như các nàng cũng chỉ là được một tu sĩ nào đó đi ngang qua coi trọng, sau đó chuộc thân mua về làm thị thiếp nô tỳ, bằng không một khi chờ tới lúc hoa tàn ít bướm, chỉ sợ…
Thế nhưng, Phương Tịch căn bản chướng mắt nữ tử này.
Hắn đã nhìn chán các loại tiên tử, cảm giác ma nữ có phần mới mẻ, muốn tăng kiến thức một lúc thôi…
– Trong Phường thị, vị trí mua vui tốt nhất là Tiêu Hồn Lâu…
Yến Yến thuộc điều này như lòng bàn tay:
– Tiêu Hồn Lâu do Như Ý Môn kinh doanh… Như Ý Môn có uy danh hiển hách ở Khương Quốc ta, chính là phái lớn Nguyên Anh nổi tiếng về song tu và thải bổ thuật… Có người nói các Tiêu Hồn Phi Tử trong Tiêu Hồn Lâu am hiểu một loại thuật song tu ngược hướng, có thể tăng ngược thêm lợi ích tu vi của tu sĩ, một lần tu luyện không thua gì với dùng một viên đan dược tăng thêm pháp lực, còn có rất hưởng thụ, có danh tiếng cực tốt trong các tu sĩ gần đây.
Chỉ là thu lệ phí đắt…
– Đi mấy cửa hàng nguyên liệu xem thử trước đã… Còn có cửa hàng đan dược nữa.
Phương Tịch nói.
Tuy không có khả năng, nhưng nếu chẳng may ở đây có bán đan phương cấp bốn thì sao?
Một lát sau, Phương Tịch bước ra khỏi một nhà cửa hàng linh tài trong Tứ Hải Phường thị.
Chưởng quỹ còn cúi người thật sâu cung kính đưa tiễn.
“Tiên sư này… không ngờ có thể khiến cho cao thủ Trúc Cơ cũng phải cung kính hành lễ.
Chẳng lẽ hắn là một nhân vật lão tổ ngưng tụ Kim Đan sao?”
Yến Yến một mực cung kính đi phía trước dẫn đường, trái lại không dám tỏ ra mê hoặc như vậy trước.
Nếu Phương Tịch còn là một vị tu sĩ Luyện Khí, Trúc Cơ, nàng còn dám đánh bạo khiêu khích một lúc, để cầu được chuộc thân mua đi.
Nhưng sau khi nàng phát hiện Phương Tịch có thể là một lão tổ Kết Đan, suy nghĩ này của nàng lập tức biến mất.
Lão tổ như vậy có tuổi thọ dài, mỹ nhân nào mà chưa từng gặp qua? Nàng không cần tự rước lấy nhục, còn trêu chọc ra tai họa.
“Ôi… Trong Phường thị này quả nhiên không có thứ nào quá mức cao cấp… Hoặc nói, vật có tác dụng đối với tu sĩ Nguyên Anh thật sự cực hiếm khi xuất hiện.”
Trong lòng Phương Tịch thầm than và nói tiếp:
– Đi Tiêu Hồn Lâu!
Nơi vui chơi như vậy tất nhiên có tin tức nhạy bén hàng đầu.
Hắn muốn qua tìm hiểu thêm…
– Tiền bối, phía trước chính là Tiêu Hồn Lâu.
Yến Yến dẫn theo Phương Tịch đi tới trước một lầu các bằng gỗ tản ra mùi thơm kỳ lạ, gương mặt ửng hồng, rõ ràng không chịu nổi mùi thơm này mê hoặc.
– Hả?
Phương Tịch đang muốn nhấc chân đi vào, ánh mắt đảo qua lại thấy được một người, không khỏi kinh ngạc:
– Là hắn?
Một người mặc áo đen đội đấu lạp đang đi qua cách Phương Tịch không xa, toàn thân có một sát khí âm u lạnh lẽo quanh quẩn, khiến cho người ta sợ, không dám tới gần.
Chương 923 – Nhập hồn thuật
Rất nhiều tu sĩ tiến vào Phường thị đều sẽ ngụy trang.
Nhưng linh mục của Phương Tịch căn bản vẫn nhìn thấy rõ ràng gương mặt thật của người này.
Tóc bạc, râu dài ba chỏm… Không ngờ là Thanh Dương Thượng Nhân của Thái Hư Tông!
– Thanh Dương Thượng Nhân? Chính là kiếm chủng linh căn Thiên phẩm lần trước tới Huyền Băng Cung gây sự với ta.
Người này cũng coi như có phần, còn từng tính kế ta…
– Lần trước để hắn chạy thoát, lần này hắn còn dám xuất hiện ở trước mặt ta… Quả nhiên là ý trời.
– Chẳng qua, người này vốn là người của Thái Hư Tông.
Hắn trở lại quê cũ à? Thiên Minh đã xong đời từ lâu, có thể người này còn bị tông môn khiển trách?
Trong lòng Phương Tịch thoáng động.
– Tiên sư đại nhân?
Yến Yến đứng bên cạnh hơi tò mò vì sao Phương Tịch tới cửa bỗng nhiên do dự không vào.
– Bản tọa bỗng nhiên nghĩ tới vài chuyện phải làm, không cần ngươi hầu hạ nữa.
Phương Tịch khoát tay đuổi nữ tử này đi, tiếp theo đi vào một góc khuất.
Chờ đến lúc hắn xuất hiện lại, đã biến thành một người thanh niên mặc áo đen có thực lực Trúc Cơ, không nhanh không chậm bám theo sau lưng Thanh Dương Thượng Nhân.
Thanh Dương Thượng Nhân ra khỏi Phường thị, đang khống chế pháp bảo bay thì bỗng nhiên trong lòng buồn bã nói:
– Lão phu thẹn với sư môn…
Kế hoạch của Nguyên Quốc lúc trước xem như đã hoàn toàn thất bại.
Không chỉ có vậy, vẫn bù vào một hạt giống Kết Anh!
Trong chớp mắt biết được tin sư đệ đã mất, Thanh Dương Thượng Nhân thật sự muốn lấy cái chết tạ tội với tông môn… Người có thể được phái đi Nguyên Quốc chủ trì chuyện lớn tất nhiên đều là người được tông môn bồi dưỡng từ nhỏ tới lớn, trung thành và tận tâm!
Thái Hư Tông ở Khương Quốc không dễ dàng gì, trong môn thật ra chỉ có hạt giống Nguyên Anh linh căn Thiên phẩm kia.
Bây giờ hắn chết ở Nguyên Quốc, sau khi Thanh Dương Thượng Nhân trở về, thực sự chịu tội một thời gian.
Mãi đến gần đây tông môn cần dùng người, hắn mới được thả ra.
Bây giờ, hắn mang trọng trách, cần phải đi giao dịch với một vị Kết Đan nào đó đổi lấy một bí thuật hữu dụng với tông môn.
“Không đúng… Lấy tâm cảnh của ta bây giờ làm sao có thể đột nhiên đa sầu đa cảm như vậy chứ?”
Thanh Dương Thượng Nhân dù sao cũng là tu sĩ Kết Đan.
Hắn nhanh chóng phát giác tình hình không đúng, lập tức bấm một Thanh Tâm Quyết.
Một pháp bảo nghiên mực bay ra, xuất hiện từng dòng mực đen đậm bảo vệ toàn thân.
Lúc này, hắn mới phát hiện ra xung quanh bỗng nhiên thay đổi từ bao giờ.
Không trung mờ mịt, sáu hố đen lớn chậm rãi xoay tròn và phát ra khí tức âm u khó lường.
Liên hệ giữa hắn và bên ngoài thậm chí đã bị ngăn cách, không có cách nào hấp thu linh khí thiên địa nữa!
– Đây là… Pháp vực của Nguyên Anh?
Thanh Dương Thượng Nhân thấy vậy, trên gương mặt không khỏi lộ vẻ tuyệt vọng.
Ánh sáng màu đen lóe lên, Phương Tịch xuất hiện, hắn vẫn dùng gương mặt của Vân Kiệt Tử đứng chắp hai tay sau lưng:
– Thanh Dương đạo hữu, đã lâu không gặp…
– Là ngươi! Ngươi không ngờ là tu sĩ Nguyên Anh?
Trên gương mặt Thanh Dương Thượng Nhân đầy tuyệt vọng, mơ hồ cảm giác mình đã trêu chọc một mối họa cực lớn cho tông môn.
Nhưng đã quá muộn rồi.
Phương Tịch đưa tay phải ra và duỗi năm ngón tay, một cánh tay của Diêm La Thiên Tử Pháp Tướng hạ xuống, bàn tay khổng lồ che khuất bầu trời vỗ xuống, mục tiêu chính là Thanh Dương Thượng Nhân!
Một lát sau, Diêm Ma Pháp Vực tản ra, hiện ra Phương Tịch trong bộ áo bào màu đen.
Hắn tùy tiện lắc tay một cái, lại có một ngọn lửa hiện lên, đốt Thanh Dương Thượng Nhân thành tro tàn, một cái túi trữ vật màu xanh rơi vào trong tay hắn.
Thông qua soát hồn trước đó, Phương Tịch nhận được không ít tin tức.
Thanh Dương Thượng Nhân dường như không còn hy vọng đối với đại đạo nữa, bởi vậy dồn hết tâm tư vào việc tu luyện phù lục và bách nghệ tu tiên, cũng có chút danh tiếng ở Thái Hư Tông.
Sau khi hắn công phá thần niệm cấm chế, ngược lại có thể gom được một bộ truyền thừa phù lục tiêu chuẩn cấp bốn.
Đây cũng là vật có giá trị nhất trong thức hải của hắn.
– Lần này, người này đi ra ngoài có một nhiệm vụ, đó là đi gặp một tu sĩ Hỗn Nguyên Tông, sử dụng truyền thừa phù lục đổi lấy một môn bí thuật…
Phương Tịch xoa cằm, trầm ngâm suy nghĩ:
– Thái Hư Tông âm thầm ra phát hiện một Quý Thủy Âm Ngọc Khoáng, khoáng thạch này tương đối quý giá, có thể làm một trong nguyên vật liệu pháp bảo khá tốt… Chỉ là khoáng mạch này lại dính với U Minh Địa Mạch, phần lớn Quý Thủy Âm Ngọc đều bị quỷ khí ô nhiễm… Giá trị giảm mạnh.
– Thái Hư Tông nhiều lần tìm hiểu mới phát hiện ra trong Hỗn Nguyên Tông có một môn bí thuật Ngũ Hành Luân Chuyển, rất có hiệu quả trong việc loại bỏ âm khí, quỷ khí của đất bị ô nhiễm.
Bọn họ đã bàn bạc thỏa đáng cùng Hỗn Nguyên Tông, tính hai bên phái người tới giao dịch…
– Tu tiên giới quả nhiên có không ít bí thuật kỳ công, ta cũng không biết còn có một môn bí thuật như vậy, có thể khiến U Minh Địa Mạch Khí tan hết… Kể từ đó, nếu như tìm hiểu và hóa thành cấm chế bố trí vào trong trận pháp, ngược lại có thể khiến Phỉ Thúy Đảo vững như Thái Sơn, không cần phải lo lắng sau khi ta rời đi sẽ xảy ra chuyện nữa…
Chương 924 – Nhập hồn thuật 2
Phương Tịch xoa cằm.
Hắn dẫn theo Yêu Ma Thụ rời đi, nhưng trên Phỉ Thúy Đảo vẫn có một đám thủ hạ Chung Hồng Ngọc đang dựa vào Thiên Cương Bắc Đấu Phong Ma Trận Pháp hắn bố trí trước đó để trấn áp U Minh Địa Mạch, mỗi ngày còn phải khổ cực rót vào pháp lực.
Bọn họ nhất thời không cẩn thận khiến U Minh Địa Mạch bạo phát, vậy Phỉ Thúy Đảo sẽ biến thành dáng vẻ như trước.
Nhưng nếu thêm cấm chế tìm hiểu được trong bí thuật này vào Phong Ma Trận Pháp, khả năng nó bị phá sẽ giảm đi rất nhiều, tính an toàn cũng tăng lên!
– Thật ra có thể làm được vụ giao dịch này…
Phương Tịch mở ra túi trữ vật vt Thanh Dương Thượng Nhân, lấy từ trong đó ra một ngọc bội Đồng Tâm Hồ Điệp.
Ngọc bội này được bị chia ra làm hai, có thể khiến cho người cầm hai bên cảm ứng được vị trí của đối phương trong vòng mười nghìn dặm.
Đây chính là tín vật giao dịch lần này!
Hắn cầm ngọc bội đồng tâm hồ điệp, trên mặt cười hì hì.
Bỗng nhiên da thịt nhúc nhích, ánh sáng màu đen qua đi, hắn lại biến thành hình dáng của Thanh Dương Thượng Nhân.
Diêm La Thiên Tử Đạo chính là thần thông thượng vị của Huyết Bì Pháp, tất nhiên bao hàm tinh túy của môn công pháp này.
Bây giờ, Phương Tịch thi triển loại thuật biến hóa này ít nhất tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ cùng một cảnh giới không quá khả năng nhìn thấu.
“Linh Phong Chân Quân đâu có rảnh rỗi tới đây.
Giao dịch này chắc hẳn tám phần là do một tu sĩ Kết Đan tới thực hiện.
Cho dù hắn đích thân đến, hắn có thể làm gì Vân Kiệt Tử ta chứ?”
“Cho dù Thái Hư Tông phát hiện không đúng, trong khoảng thời gian ngắn cũng chưa chắc liên hệ được với đối phương.”
“Đến lúc đó là giao dịch hay cướp thì phải xem tình hình để hành sự…”
Hai ngày sau ở trên Lạc Phượng Sơn.
Tuy núi này tên là Lạc Phượng nhưng chỉ là một dãy núi phàm tục, không có chút linh khí nào.
Đỉnh núi trơ trụi không có cây cối gì.
Độn quang lóe lên, một nam tử trung niên mặc áo bào xanh lại hạ xuống đỉnh núi.
Trên mặt hắn có ba vết sẹo giống như vết thương do bị loài dã thú nào đó tập kích để lại, khí tức vô cùng mạnh mẽ, đạt đến cảnh giới Kết Đan.
Nói chung, loại tu tiên giả tu vi này bất luận thi triển pháp thuật hay dùng đan dược đều có thể loại bỏ sẹo.
Nhưng hắn không như vậy, rõ ràng là cố ý.
Trên mặt tu sĩ Kết Đan trung niên hiện ra vẻ cảnh giác.
Hắn lại lấy ra một miếng ngọc bội Đồng Tâm Hồ Điệp và cẩn thận quan sát hai điểm sáng trên đó.
Khi thấy một điểm sáng đang nhanh chóng tới gần, ánh mắt hắn không khỏi vui mừng.
Vèo!
Trong ánh sáng lập lòe, một độn quang Kim Đan từ giữa không trung hạ xuống.
Đó chính là Thanh Dương Thượng Nhân!
– Thanh Dương đạo hữu, ngươi đến muộn.
Tu sĩ Kết Đan trung niên mở miệng, dường như có chút không vui.
– Ha ha, trước đó ta trong Phường thị bị chậm trễ một lúc, vẫn mong đạo hữu tha tội.
Phương Tịch ôm quyền hành lễ, ngược lại làm đủ lễ nghi.
Trên thực tế, hắn đã sớm đến gần Lạc Phượng Sơn, chỉ là ẩn nấp, quan sát xem có cạm bẫy không.
Khi hắn nhìn thấy thật sự không có ai, mới bảo Đại Thanh ngậm ngọc bội Đồng Tâm Hồ Điệp từ phía xa bay tới, giả vờ vừa đến nơi.
– Thật may không quá giờ, không bằng chúng ta bắt đầu giao dịch trước.
Hắn cười và kiến nghị.
– Khoan đã, trước đó phải nghiệm chứng đã.
Tính cách của tu sĩ Kết Đan trung niên hình như khá cổ hủ, nói.
– Tất nhiên rồi…
Phương Tịch sửng sốt, trên gương mặt bất chợt mỉm cười và lấy từ trong ngực ra nửa miếng ngọc bội Đồng Tâm Hồ Điệp, làm cho vật ấy chậm rãi bay lên giữa không trung.
Tu sĩ Kết Đan trung niên thấy vậy, cũng để ngọc bội trong tay bay ra.
Hai ngọc bội ghép lại giữa không trung, không ngờ lập tức hòa vào nhau, không có một khe hở.
– Thế nào?
Phương Tịch cười hỏi.
– Tín vật chính xác không sai, chúng ta có thể bắt đầu.
Tu sĩ Kết Đan trung niên lấy ra một tấm ngọc bội và đặt ở trán.
Giao dịch bí thuật như thế, bọn họ dĩ nhiên phải nhớ kỹ, trong thức hải còn có thần niệm cấm chế, cho dù bắt được soát hồn cũng chưa chắc có thể thuận lợi lấy được.
Phương Tịch cũng lấy ra một miếng ngọc giản trắng và làm tương tự.
Chờ đến sau khi in xong, trung niên Kết Đan nói:
– Chúng ta ra tay cùng lúc, chậm rãi trao đổi ngọc giản…
– Được!
Phương Tịch khoát tay, ngọc giản chậm rãi bay về phía tu sĩ Kết Đan trung niên.
Đối phương mấp máy môi, một quầng ánh sáng màu vàng đất bao quanh ngọc giản, đồng dạng chậm rãi bay về phía Phương Tịch.
Phương Tịch vươn tay ra nhẹ nhàng nhận lấy, chỉ thấy trong đó là một bí thuật từ Ngũ Hành Luân Chuyển hóa giải U Minh Địa Mạch Khí, lấy kinh nghiệm và ánh mắt của hắn xem ra đại khái không sai được.
– Không sai, thật sự là Ngọc Phù Thuật thượng cổ…
Tu sĩ trung niên đưa thần thức vào ngọc giản, cũng hết sức hài lòng.
– Nếu vậy, chúng ta từ biệt tại đây!
Phương Tịch ôm quyền rồi xoay người muốn chạy.
Sau đó Thái Hư Tông và Hỗn Nguyên Tông tranh cãi thế nào thì không liên quan đến hắn.
Chương 925 – Nhập hồn thuật 3
Thậm chí hai tông môn có quan hệ xem như không tệ cũng rất có thể vì vậy mà trở mặt…
Phương Tịch vừa nghĩ đến kết quả này, còn âm thầm cảm thấy sảng khoái.
– Đi thong thả không tiễn.
Tu sĩ Kết Đan trung niên ôm quyền, thân hình bắn nhanh về phía sau, còn dán lên trên thân một tấm phù lục phòng ngự, rõ ràng cũng đặc biệt cẩn thận, đề phòng Phương Tịch đột nhiên ra tay.
Hai bên bay về hai hướng ngược nhau, thật ra rất bình yên vô sự.
Một cuộc giao dịch đến đây thành công kết thúc.
Tu sĩ Kết Đan trung niên này bay ra xa trăm dặm, bỗng nhiên hạ độn quang xuống, đi tới trước một động phủ mở tạm, cung kính hành lễ:
– Thái thượng trưởng lão!
– Tiến vào!
Từ trong động phủ truyền ra giọng nói Linh Phong Chân Quân.
Tu sĩ Kết Đan trung niên đi vào bên trong động phủ, nhìn thấy Linh Phong Chân Quân đang ngồi xếp bằng trên giường mây bằng ngọc, cung kính hành lễ:
– Giao dịch với Thái Hư Tông đã hoàn thành, truyền thừa phù lục ở đây.
Hắn nói xong lại dâng lên ngọc giản.
Linh Phong Chân Quân nhận lấy, thần thức đảo qua và không khỏi thỏa mãn mỉm cười:
– Sau này phủ kho của tông môn lại có thêm một phần… Ngươi làm việc không tệ, lại là người lão luyện thành thục.
Sau này, ngươi đi cùng bản tọa tới tham gia hội của Thiên Đố Ma Quân.
– Cảm ơn lão tổ dẫn dắt.
Tu sĩ Kết Đan trung niên mừng rỡ, tiếp theo lo lắng nói:
– Thất Sát Điện ra sức ép, chúng ta mạo hiểm tiến vào Khương Quốc có qua đáng không?
– Bây giờ chính là cơ hội tốt, lão phu đã có tin tức…
Nhắc tới chuyện này, Linh Phong Chân Quân mỉm cười:
– Ly Thương Ma Cung thống lĩnh thế lực tu tiên của mấy nước Khương, Nguyên cùng chống lại tai họa lớn Hàng Giới, có ý định ban bố lệnh ngừng chiến.
Hỗn Nguyên Tông ta dây dưa đến nay, cuối cùng đã nhìn thấy ánh sáng lúc rạng đông! Chỉ cần chính thức đi tới hội minh, Thất Sát Chân Quân sẽ không dám ra tay với chúng ta nữa!
– Nói rất đúng…
Trên mặt tu sĩ Kết Đan trung niên cũng hiện ra vẻ tươi cười, chỉ là hơi quỷ dị, chuyển thành tiếng nam tử trầm khẽ:
– Bởi vậy bản quân mới giải quyết ngươi trước đại hội!
– Thất Sát Ma Quân? Nhập hồn thuật?
Linh Phong Chân Quân hoảng sợ biến sắc, chỉ thấy trên gương mặt tu sĩ Kết Đan trung niên đầy vẻ dữ tợn, Kim Đan bỗng nhiên nổ tung…
– Chuyện gì xảy ra vậy?
Phương Tịch vừa bay xa hơn một trăm dặm, bỗng nhiên khẽ nhướng mày nhìn về phía sau.
Sau khi hắn đột phá Tâm Ma Kiếp, thần thức lại một lần nữa tăng vọt.
Bây giờ không chỉ mọi thứ trong vòng trăm dặm hiện rõ ở trước mắt, thậm chí có thể cảm ứng được đại khái tình hình trong một trăm hai mươi dặm.
Lúc này, hắn cảm nhận được một sóng linh khí đáng sợ từ một hướng khác truyền đến.
– Các lão quái Nguyên Anh đang đấu pháp với nhau à?
– Không chỉ đấu pháp, nổ mạnh như vậy đạt tới hơn trăm dặm… Đơn giản là đang liều mạng!
– Chắc hẳn không phải tới tìm ta chứ? Không thể trêu vào, không thể trêu vào… Chuồn thô, chuồn thôi.
Phương Tịch vừa nghĩ đến đây, lập tức giải trừ ngụy trang Thanh Dương Thượng Nhân về dáng vẻ Vân Kiệt Tử, tốc độ độn địa tăng vọt, lấy tốc độ độn địa của cấp bậc Nguyên Anh nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Chỗ động phủ của Linh Phong Chân Quân.
Trên mặt đất hiện ra một hố sâu, tối đen giống như sâu không thấy đáy vậy.
Mà ở giữa không trung là vô số phong nhận màu xanh liên kết thành một con linh chuẩn hình, trên hai cánh có từng hoa văn phức tạp không ngừng lập lòe.
Từ bụng của con linh chuẩn truyền ra một giọng nói đầy thù hận:
– Thất Sát lão ma…
– Linh Phong đạo hữu… Sao còn chưa lên đường?
Thất Sát Ma Quân mặc một bộ áo bào màu vàng sậm, trên đó có chín con rồng vàng qua lại.
Hắn mặc giống như hoàng giả trong vương triều thế tục, gương mặt cũng đàng hoàng, chỉ có đôi mắt phát ra ma quang, cho người ta cảm giác tà ác.
Tu vi của hắn là Nguyên Anh trung kỳ, pháp lực vô cùng dồi dào.
Lúc này, hắn vung tay ném ra, một hạt châu màu vàng lại bay lên giữa không trung, từng phù lục nhỏ bằng con kiến hiện lên, mơ hồ tạo thành một phù lục nào đó phát ra ánh sáng mờ nhạt.
Oong!
Hạt châu này vừa ra, trong thiên địa bỗng nhiên yên tĩnh, hình như ngay cả gió nhẹ cũng hoàn toàn biến mất.
– Định Phong Châu?
Linh Phong Chân Quân kêu thảm một tiếng, linh chuẩn được tạo thành từ phong nhận cực lớn bị ánh sáng màu vàng chiếu vào, phong nhận lại không ngừng bị loại bỏ…
Đúng lúc này, một đường ánh sáng máu chợt hiện!
Từ phía xa nhìn lại, ánh sáng máu giống như một mặt trăng khuyết cực lớn xẹt qua linh chuẩn với thế sét đánh không kịp bưng tai.
Từng huyết khí màu đỏ sậm trên đó hình như kèm theo khả năng ô nhiễm mạnh, lập tức cất linh chuẩn làm hai.
Trong tinh quang lập lòe hiện ra một lão già cầm trường đao đỏ như máu trong tay.
Hắn nhìn Linh Phong Chân Quân cười lạnh:
– Linh Phong… Lão hữu đặc biệt tới tiễn ngươi ra đi!
– Xích Huyết lão quái!
Linh chuẩn tiêu tan, trong ngực Linh Phong Chân Quân hiện ra một vết thương cực lớn đang không ngừng chảy máu.
Gương mặt hắn trắng bệch nói:
– Còn có một người nữa đâu? Cũng ra đi…
Chương 926 – Huyết sát
Một độn quang màu vàng đất hiện lên, trong đó là một lão quái Nguyên Anh có diện mạo xấu xí, trong tay cầm một cái bát màu vàng đất mơ hồ bọc kín hai người.
– Được, được, được… Thất Sát Lão Ma, Xích Huyết lão quái, Cổ lão quái… Thanh Diệp Thương Hội, Xích Huyết Giáo, Thất Sát Điện!
Linh Phong Chân Quân nhìn chăm chú vào Thất Sát Ma Quân:
– Nhập hồn thuật của các hạ rất lợi hại, cho dù là lão phu cũng chưa từng nhìn ra được manh mối.
– Cảm ơn chân quân khích lệ… Bản tọa chỉ lấy Ma Niệm Phân Hóa Thuật trồng một viên Ma Chủng ở trong tim đệ tử của quý tông mà thôi…
Thất Sát Ma Quân mỉm cười nói:
– Lúc Ma Chủng của người này chưa phát tác, thật sự còn có thể xem mình thành đệ tử Hỗn Nguyên Tông, chỉ có tiếp xúc với khí tức của đạo hữu, Ma Chủng mới có thể toàn diện nổi giận, tiếp quản tất cả của người này, bằng không… ta làm sao tìm ra được đạo hữu?
Loại Ma Chủng phân hoá này lại tương đương với một loại ý niệm thần hồn đặc biệt mà không phải phân hồn.
Bởi vậy cho dù thi triển bí pháp tự nổ, Thất Sát Ma Quân cũng hoàn toàn không đáng tiếc.
– Thôi…
Ánh mắt Linh Phong Chân Quân lập lòe:
– Ta bằng lòng phát ra lời thề đại đạo tặng Nguyên Quốc cho đạo hữu…
– Đề nghị này thật sự không sai.
Nếu là trước khi khai chiến, có lẽ bản tọa sẽ động lòng đôi chút… Đáng tiếc, Xích Huyết đạo hữu không đồng ý với kiến nghị như thế, nhất quyết dồn đạo hữu vào chỗ chết.
Thất Sát Ma Quân cười lạnh mấy tiếng, ma quang trong hai con mắt tăng mạnh, hai tay bỗng nhiên hợp lại, trong miệng nhanh chóng đọc vài câu chú ngữ.
Một tầng mây máu lập tức mở rộng, bao phủ trong phạm vi vài dặm.
Sắc mặt Linh Phong Chân Quân thâm trầm như nước.
Hắn bỗng nhiên há miệng ra.
Một chiếc quạt lông màu xanh hiện ra ở trong tay hắn.
Đố chính là linh bảo bản mệnh của hắn.
Hắn thi triển bí thuật ép xuống tổn thương, miễn cưỡng ngưng tụ pháp lực rót vào trong linh quạt và quạt mạnh về phía mây máu.
Linh quang màu xanh bỗng nhiên tăng mạnh!
Một cột ánh sáng màu xanh hiện lên, tiến vào trong mây máu lại nhanh chóng biến mất không thấy nữa.
Linh Phong Chân Quân thấy thế, không khỏi hoảng sợ biến sắc.
Mà lúc này, hai đường ánh sáng một trái một phải lập tức tập kích tới.
Đó chính là Xích Huyết lão quái và Cổ lão quái đang đánh nhau với Linh Phong Chân Quân ở trong mây máu.
Ầm ầm ầm!
Mặc cho bên trong đấu pháp nghiêng trời lệch đất thế nào, tầng mây máu này lại vô cùng cứng rắn, tối đa chỉ cuộn vài cái, vẫn chưa bị đột phá.
Cuối cùng…
Ầm!
Thất Sát Ma Quân lộ ra có phần hứng thú.
Theo một tiếng động lớn vang lên, mây máu bị một cột ánh sáng màu xanh ầm ầm phá vỡ, vô số lông vũ màu xanh bay đầy trời.
Ánh sáng lóe lên!
Một Nguyên Anh màu xanh có gương mặt giống hệt với Linh Phong Chân Quân, trong tay cầm một cái quạt lông màu xanh thu nhỏ lóe lên và biến mất.
Khi Nguyên Anh xuất hiện đã đi tới cách đó hơn mấy trăm trượng.
Đó chính là Nguyên Anh của Linh Phong Chân Quân!
Người này hình như tự cho nổ cơ thể, cuối cùng mới có thể chạy trốn được hai đồng đạo bao vây tấn công.
Lúc này, hắn hoàn toàn không do dự, lại muốn liên tiếp sử dụng thuấn di thuật rời khỏi nơi nguy hiểm!
Với tốc độ kia, không bao lâu lại có thể thuấn di tới cách đó mấy chục dặm, hoàn toàn rời khỏi chiến trường.
– Đạo hữu có tâm tính quyết đoán, Thất Sát bội phục!
Thất Sát Ma Quân thấy vậy lại khẽ thở dài, không hề căng thẳng.
Linh Phong Chân Quân căn bản không nghe, sau mấy lần thuấn di đã đi tới ngoài vài dặm.
Trong lúc hắn còn muốn không tiếc tiêu hao bản nguyên thi triển bí thuật, nhanh chóng chạy trốn khỏi chiến trường, bỗng nhiên thân hình thoáng dừng lại.
Trên gương mặt nhỏ nhắn của hắn hiện ra vẻ vô cùng kinh hoàng.
Oong!
Chẳng biết ở vị trí đỉnh đầu của hắn đã xuất hiện thêm một cung điện màu máu nhỏ nhắn từ lúc nào.
Nó phóng ra ngoài từng quầng ánh sáng máu, bọc lấy Nguyên Anh nhỏ.
Từng ánh sáng đỏ đậm kia giống như phi châm đâm tới, chui vào bên trong Nguyên Anh, khiến pháp lực của Linh Phong Chân Quân bắt đầu tán loạn, không có cách nào tự nổ liều mạng được nữa.
Dần dần… Vẻ mặt của hắn trở nên hoang mang.
– Thu!
Thất Sát Ma Quân thấy vậy, trên mặt hiện ra vẻ hài lòng.
Hắn đánh ra từng pháp quyết vào trong cung điện màu máu nhỏ kia.
Xuy xuy!
Từng mũi châm dài màu máu đâm vào trong thân thể Nguyên Anh, khiến Linh Phong Chân Quân hoàn toàn bất tỉnh.
Thất Sát Ma Quân thấy thế, lấy ra một bình ngọc đen xì.
Sau khi hắn mở nắp bình ra, lại niệm mấy chú ngữ.
Bình ngọc này lập tức sinh ra một lực hút, lại nuốt Nguyên Anh của Linh Phong Chân Quân vào trong đó.
Vút!
Bàn tay của Thất Sát Ma Quân giống như chậm nhưng thực chất nhanh chóng đậy cái bình lại, dán một tấm phù lục tới.
Theo đó, một vòng phù văn lập lòe hoàn toàn phong ấn miệng bình.
Lúc này, hắn mới mỉm cười.
– Không ngờ…
Chương 927 – Huyết sát 2
Xích Huyết lão quái cầm trường đao trong tay, nhìn cung điện màu máu trong tay Thất Sát Ma Quân, trên mặt hiện ra vẻ kiêng kỵ:
– Ma Quân vì Linh Phong Chân Quân này thậm chí lấy ra cả Huyết Sát Điện linh bảo truyền thừa của Thất Sát Điện.
Linh bảo này được mấy đời đại trưởng lão Thất Sát Điện bồi dưỡng, uy năng vô cùng lớn, có chứa thuộc tính hư không, không ngờ có thể hạn chế Nguyên Anh thuấn di, thật sự khiến cho người ta mở rộng tầm mắt.
Chỉ là… vì sao ngươi không trực tiếp tiêu diệt Nguyên Anh, để Linh Phong lão nhi hình thần đều bị tiêu diệt?
– Xích Huyết đạo hữu đừng vội, sở dĩ bản tọa giữ lại Nguyên Thần Anh Nhi của người này chỉ để mang về nghiên cứu, thử soát hồn mà thôi.
Thất Sát Ma Quân mỉm cười nói.
– Chúng ta bão nguyên thủ anh, Nguyên Thần Anh Nhi vô cùng rắn chắc, rất khó bị soát hồn… Đạo hữu không ngờ có thể làm được, trình độ ma công quả thật không thể tưởng tượng nổi.
Ánh sáng màu vàng đất lóe lên, Cổ lão quái cũng nâng bát xuất hiện, xúc động nói.
– Ma công của bản điện tất nhiên rất nhiều ảo diệu, nếu như Cổ đạo hữu bằng lòng gia nhập bản điện, bản tọa có thể dốc túi truyền cho! Không biết ý của đạo hữu thế nào…
Thất Sát Ma Quân nhìn về phía Cổ lão quái và đưa ra lời mời.
– Cảm ơn thịnh tình của điện chủ, nhưng lão phu có giao hẹn với người đầu tiên sáng lập Thanh Diệp Thương Hội, không muốn nuốt lời…
Cổ lão quái thở dài một tiếng:
– Đồng thời… Lão phu tu luyện Càn Thổ Quyết nhiều năm, đã sớm cảm giác được tiềm lực của bản thân đã cạn, khó có thể lại tiến bước, cho dù học thêm một vài bí thuật ma công cũng không thể làm cho lão phu đột phá bình cảnh, thăng cấp Nguyên Anh trung kỳ kéo dài tuổi thọ… Đại nạn đến, còn không phải là một nắm đất vàng sao?
Tu sĩ Nguyên Anh muốn kéo dài thọ nguyên, thật ra càng khó khăn hơn.
Rất nhiều đan dược bí thuật kéo dài tuổi thọ cấp thấp đã không còn hiệu quả đối với bọn họ.
Xích Huyết lão quái nghe vậy lại cười hì hì, vẫn chưa nói gì.
Hắn thăng cấp Nguyên Anh không lâu, còn chưa cần phải lo lắng về thọ nguyên.
– Nếu ngươi không muốn thì thôi… Ngược lại hai vị có bằng lòng lại theo bản tọa ra tay một lần không?
Thất Sát Ma Quân bỗng nhiên đưa ra lời mời.
– Ra tay, đối phó vị nào?
Xích Huyết lão quái đảo tròng mắt.
Cổ lão quái lại không mấy tình nguyện nhưng không dám từ chối.
– Chính là Thanh Dương Thượng Nhân mới vừa giao dịch cùng ta.
Tuy hắn ngụy trang rất tốt, nhưng căn bản không che giấu được mùi Oán Hồn Dẫn trên thân.
Nếu không phải lúc đó đang có chuyện quan trọng trong người, bản tọa thật sự muốn giết hắn ở đó rồi.
Thất Sát Ma Quân thản nhiên nói.
– Người kia cũng là tu sĩ Nguyên Anh sao?
Cổ lão quái cảm thấy kinh hãi.
– Chẳng qua chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ mà thôi…
Thất Sát Ma Quân thản nhiên trả lời:
– Có Huyết Sát Điện ở đây, các ngươi không cần phải lo lắng Nguyên Anh của người này xuất khiếu chạy mất, sau này gây phiền phức cho các ngươi…
“Nghe nói lúc Thất Sát Ma Quân này còn trẻ, đạo lữ bị một vị tu sĩ chính đạo trừ ma bảo vệ đạo giết chết, từ đó về sau vui buồn thất thường, đặc biệt căm hận người tùy ý giết đệ tử Ma môn.
Xem ra điều này là thật rồi…”
Trong lòng Cổ lão quái thầm nghĩ, nhưng vẫn không muốn làm chuyện này.
Lúc này, vẻ mặt Thất Sát Ma Quân bỗng nhiên thay đổi, cười nói:
– Bản tọa thả ra Vô Túc Điểu chịu trách nhiệm theo dõi người này đã truyền lại một đoạn hình ảnh, các ngươi xem!
Hắn vỗ một cái vào túi linh thú, một con chim xương màu trắng lại bay ra.
Toàn thân con chim xương này trắng như tuyết không có chân, có thể nhìn thấy quỷ hỏa màu xanh lục thiêu đốt bên trong.
– Có người nói loại linh thú ma đạo này không phải trời sinh mà do chế luyện thành, Vô Túc Điểu sinh ra lại có một đôi, chúng có thể tâm ý tương thông…
Xích Huyết lão quái nhìn một con Vô Túc Điểu này, trên mặt hiện ra sự hâm mộ.
– A!
Vô Túc Điểu há mỏ xương trắng phun ra một bức tranh quỷ hỏa.
Đó chính là cảnh tượng Phương Tịch vứt bỏ ngụy trang Thanh Dương Thượng Nhân hóa thành Vân Kiệt Tử bay đi!
– Vân Kiệt Tử! Không ngờ là người này?
Cổ lão quái kinh ngạc kêu lên một tiếng trước.
– Vân Kiệt Tử?
Thất Sát Ma Quân vỗ tay cười, nhìn Cổ lão quái:
– Xem ra ngươi nhận ra người này?
– Người này chính là tán tu ở Nguyên Quốc.
Hắn vốn không có tiếng tăm gì, về sau gia nhập Huyền Băng Cung trở thành thái thượng trưởng lão… Không biết sao tự nhiên ngưng tụ Nguyên Anh.
Cổ lão quái nhanh chóng truyền âm nói:
– Người này ở Huyền Không Sơn giết Chung Vô Vọng một vị trưởng lão Kết Đan viên mãn của Thanh Diệp Thương Hội ta, đã lộ ra sự thù địch từ lâu… Bây giờ có cơ hội, lão phu tất nhiên không thể để hắn sống sót!
Năm đó, tuy Phương Tịch hành sự bí ẩn, nhưng tu tiên giới có bí thuật quá nhiều, luôn có thể truy xét được manh mối.
Chương 928 – Một đấu với ba
Trên thực tế, năm đó Huyền Không Sơn không ngừng xuất hiện tin tức về một vị Nguyên Anh Hoàng Vân Công, sớm đã bị Hỗn Nguyên Tông và Thanh Diệp Thương Hội, Xích Huyết Giáo và các thế lực Nguyên Anh biết được.
Chỉ có điều Cổ lão quái không muốn trêu chọc một vị lão quái Nguyên Anh khác, lúc đó mới bị Hoàng Vân Công dây dưa đến sứt đầu mẻ trán, lúc này mới phải nhịn xuống.
Linh Phong Chân Quân cũng e ngại sự tồn tại của Vân Kiệt Tử, mới ngầm đồng ý cho Huyền Băng Cung di chuyển lên phía bắc.
Nếu không đang lúc đại chiến tông môn, Phượng Băng Tiên chỉ là một Kết Đan làm sao có thể thuận lợi làm đào binh?
Chẳng qua, bọn họ đều không liên hệ Vân Kiệt Tử với Long Ngư Đảo Chủ bây giờ.
Dù sao thiên tượng Kết Anh của Phương Tịch không giả được!
Mà Vân Kiệt Tử thành danh còn trước cả khi Long Ngư Đảo Chủ kết anh!
Đây là bằng chứng!
Không ai tưởng tượng nổi Phương Tịch kỳ lạ này lại có thể lại tu luyện ra thần thông Nguyên Anh thứ hai ở Kết Đan kỳ!
– Ha ha, nếu vậy, chúng ta lại cùng đi thôi.
Thất Sát Ma Quân ném Huyết Sát Điện trong tay đi, điện này lập tức lớn lên, hóa thành một cung điện màu máu, xung quanh mơ hồ có mây máu:
– Linh bảo này của bản tọa này bay rất nhanh… Tốc độ còn muốn hơn tu sĩ phong linh căn Nguyên Anh trung kỳ một bậc, lại thêm một con Vô Túc Điểu khác theo dõi, Vân Kiệt Tử kia có trốn cũng không thoát được.
Ba vị Nguyên Anh lập tức bay vào trong Huyết Sát Điện.
Cung điện này phát ra tiếng nổ giống như tiếng sấm sét, bỗng nhiên hóa thành một tia sáng máu lập lòe và biến mất ở phía chân trời.
Bên trong cung điện, Thất Sát Ma Quân lại đột nhiên hừ lạnh một tiếng:
– Đáng chết!
– Xảy ra chuyện gì vậy?
Xích Huyết lão quái mở miệng.
– Vô Túc Điểu của bản tọa bị phát hiện cũng bị tiêu diệt rồi…
Thất Sát Ma Quân hừ lạnh một tiếng:
– Chẳng qua Vô Túc Điểu đã sử dụng bí thuật để lại dấu vết trên thân người này… Hắn trốn không thoát được đâu.
Lúc này, không biết cách đó bao nhiêu dặm, sắc mặt Phương Tịch khó coi, phun ra một luồng Anh Hỏa đen xì khiến một con quỷ vật chim xương trắng hóa thành tro tàn.
Tốc độ bay của con chim này không ngờ có thể tương đương với Nguyên Anh, đồng thời ẩn nấp vô hình, mình suýt nữa bị nó lừa.
– Không xong!
Phương Tịch đổi phương hướng, toàn thân phát ra ma quang bay mấy trăm dặm, thần thức lại mơ hồ cảm giác được có một nguy hiểm tới gần, thậm chí còn đang nhanh chóng thu hẹp khoảng cách.
Xét về tốc độ còn nhanh hơn hắn!
Lần này, vẻ mặt Phương Tịch cực kỳ khó coi.
“Sao xui xẻo vậy… Ta chỉ là giả làm một Kết Đan đi giao dịch công bằng, cũng có thể bị để mắt tới à?”
Sau khi lại bay thêm ba trăm dặm, thần thức của Phương Tịch đã có thể bắt được một quầng ánh sáng máu, ở trong đó hình như có một cung điện.
– Vân Kiệt Tử, ngươi không chạy thoát được đâu.
Một thần thức thuần túy mạnh mẽ, sắc bén lại lạnh lẽo phong tỏa chặt lấy hắn.
Phương Tịch hít sâu một hơi và đi tới một vùng hoang vắng, bắt đầu lặng lẽ chờ đợi.
Không lâu sau, phía chân trời lóe lên ánh sáng máu.
Một cung điện màu máu hiện lên, từ trong đó bay ra ba vị lão quái Nguyên Anh!
– Hai người sơ kỳ, một trung kỳ!
Trong lòng Phương Tịch suy nghĩ và nhìn về phía Thất Sát Ma Quân lạnh lùng nói:
– Bản thân làm gì đắc tội đạo hữu, không ngờ lại cố ép ta như vậy?
– Hì hì… Trên người ngươi nồng đậm Oán Hồn Dẫn như vậy, chính là đắc tội bản tọa rồi.
Thất Sát Ma Quân cười lạnh nói:
– Hơn nữa… Năm đó, ngươi cũng đắc tội vị Cổ đạo hữu ở Huyền Không Sơn, hôm nay lại coi như ngươi xui xẻo, thật vất vả luyện ra Nguyên Anh, nhưng không có cách nào hưởng thụ nghìn năm thọ.
– Cổ lão quái của Thanh Diệp Thương Hội…
Phương Tịch nhìn một vị Nguyên Anh sơ kỳ khác cầm bát, lạinhìn về phía một người khác.
Người này lại có tranh vẽ được lưu truyền ở Nguyên Quốc:
– Xích Huyết lão quái ở Xích Huyết Giáo!
Hắn nhìn về phía Thất Sát Ma Quân, thở dài một tiếng:
– Các hạ chính là đại trưởng lão Thất Sát Điện… người đứng thứ hai của Khương Quốc, Thất Sát Ma Quân? Nếu Nguyên Anh của ta xuất khiếu, các ngươi chưa chắc có thể đuổi kịp ta.
Nếu vậy không bằng hai bên dừng tay ở đây, dĩ hòa vi quý, các vị thấy sao?
– Nguyên Anh xuất khiếu, ngươi đại khái có thể thử xem!
Trong đôi mắt Thất Sát Ma Quân phát ra ánh sáng lạnh:
– Về phần dừng tay à? Chờ tới khi bắt được Nguyên Anh của ngươi… Bản tọa sẽ suy nghĩ thật kỹ.
Tu vi của hắn đã đạt đến Nguyên Anh trung kỳ đỉnh phong, lại đối mặt với tai họa lớn Hàng Giới, trong lòng đang có một kế hoạch cực quan trọng, lúc này căn bản sẽ không cân nhắc tới vấn đề giải hòa.
– Cổ đạo hữu, Xích Huyết đạo hữu, các ngươi cảm thấy thế nào?
Phương Tịch nỗ lực lần cuối cùng, hắn thật sự chỉ muốn thành thật làm ruộng trưởng thành, không muốn đại khai sát giới.
Vẻ mặt Cổ lão quái lạnh lùng nghiêm nghị:
– Vân Kiệt Tử, hôm nay Thất Sát Ma Quân ở đây, ngươi chắp cánh cũng khó thoát được!
Chương 929 – Một đấu với ba 2
Xích Huyết lão quái còn cười khà khà một cách quái dị:
– Không ngờ hôm nay Hóa Huyết Ma Đao của lão phu có thể uống máu của hai vị tu sĩ Nguyên Anh máu…
– Ngươi đừng nhiều lời vô ích nữa!
Thất Sát Ma Quân cười lạnh, hai tay bấm pháp quyết, từ trên người hắn bạo phát ra ma quang khủng khiếp với sóng pháp lực vượt xa Nguyên Anh trung kỳ bình thường.
Nguyên Anh của hai vị lão quái Nguyên Anh bên cạnh dường như cũng đang run rẩy…
Sát khí nồng đậm hiện lên, hình thành một bộ khôi giáp màu đỏ sậm vừa dày vừa nặng, cổ xưa ở trên thân Thất Sát Ma Quân.
Đây chính là bí truyền cao nhất của Thất Sát Điện… Thất Sát Ma Công!
– Nếu vậy… Xin hỏi Thất Sát Ma Quân năm nay bao nhiêu niên kỷ?
Trong tay Phương Tịch lóe lên ánh sáng màu đen, Sinh Tử Ấn hiện ra.
Xào xạc!
Trong hư không, ảo ảnh một gốc Yêu Ma Thụ hiện lên, cành xoè ra, tản ra một hào quang huyền ảo không rõ.
– Bao nhiêu niên kỷ à?
Thất Sát Ma Quân cảm thấy khó hiểu.
Nhưng Phương Tịch không cần Thất Sát Ma Quân trả lời.
Sau khi hắn thi triển Khô Vinh Huyền Quang, thọ nguyên của người này đã hiện rõ ở trong mắt hắn.
“Hơn bảy trăm tuổi… Đại nạn hơn một ngàn một trăm…”
“Đại khái còn bốn trăm năm thọ nguyên… vậy cũng dám theo đuổi giết ta?”
“Chết cho ta!”
Trong hai mắt hắn phóng ra ánh sáng vàng xanh, Khô Vinh Huyền Quang lướt qua Thất Sát Ma Quân.
Thất Sát Ma Quân đang định phát động ma công, Nguyên Anh trong đan điền lại nhất thời biến sắc, nhìn bàn tay nhỏ bé của mình.
Chỉ thấy bàn tay nhỏ bé vốn trắng trẻo nhẵn nhụi đã biến thành da gà trảo hạc, phía trên đầy nếp nhăn.
Một loại cảm giác sợ hãi vô cùng khủng hoảng lập tức hạ xuống!
Trên gương mặt nhỏ nhắn Nguyên Anh hiện ra sự sợ hãi, kim quan hoa trên đầu héo, trên trang phục đầy chất dơ bẩn, dưới nách chảy mồ hôi, thân thể nhỏ bé không ngờ tỏa ra mùi tanh!
– Thiên Nhân Ngũ Suy… Thọ nguyên… của bản tọa hết rồi?
Cho dù Thất Sát Ma Quân không sao tin nổi.
Nguyên Anh chỉ có thể ngồi xếp bằng và bỗng nhiên tản ra, hóa thành từng điểm sáng, sau đó tọa hóa…
Bên ngoài, ma giáp trên thân Thất Sát Ma Quân biến mất, khí tức hoàn toàn không còn, thân thể ngã lộn nhào xuống mặt đất rộng lớn.
Huyết Sát Điện cũng rên rỉ một tiếng, linh quang lóe lên và hóa thành kích thước lớn bằng bàn tay, cùng rơi xuống…
Mặc cho hắn có ma công cao cường, còn có một bí thuật kinh người, linh bảo mạnh mẽ làm con át chủ bài.
Nhưng thọ nguyên cạn kiệt chính là tình thế không có cách nào thay đổi, làm gì cũng vô dụng…
– Điều này…
Xích Huyết lão quái trợn trừng mắt.
Hắn vốn còn tưởng Thất Sát Ma Quân sẽ thi triển ra bí thuật kinh thiên động địa tới mức nào, sao khi tức bỗng chốc lại không còn, ngã xuống đất?
– Ma Quân có bí thuật thực sự lợi hại, một chiêu này che giấu khí tức khiến chúng ta không có cách nào phát hiện ra được…
Hắn nói ra một câu khô khốc.
Hắn chỉ thấy Phương Tịch vỗ một cái vào thiên linh cái, trong ánh sáng màu đen lóe lên, một Nguyên Anh có hai cái sừng trên đầu, phía sau có sáu hố đen lớn hiện lên.
Hai tay Nguyên Anh bấm pháp quyết, thi triển Diêm Ma Pháp Vực cuốn Xích Huyết lão quái vào vào!
Trong ba lão quái Nguyên Anh, thật ra người này thành tựu Nguyên Anh muộn nhất, cũng là người yếu nhất.
Lấy thủ đoạn ma công của Ngoại Đạo Nguyên Anh không nói là có thể đối phó thành thạo, nhưng vẫn miễn cưỡng ngăn chặn được.
Phương Tịch để lại Tinh La Kỳ Bàn trong tay bản tôn, quyết định dồn sức ra tay bắt Cổ lão quái trước rồi tính sau!
Thọ nguyên của hắn cũng rất quý giá, không đến mức lấy tới đối phó với con gà yếu này…
– Thất Sát Ma Quân… tọa hóa à?
Cổ lão quái cũng trợn trừng mắt.
Hắn nhìn thấy Phương Tịch thi triển Nguyên Anh xuất khiếu vây khốn Xích Huyết lão quái, không ngờ cơ thể vẫn có thể hành động, hắn cuối cùng nghĩ đến điều gì đó, kinh ngạc kêu lên một tiếng:
– Ngươi không ngờ luyện ra được thần thông lớn Nguyên Anh thứ hai?
Hắn không hề nghĩ ngợi, cái bát màu vàng đất trong tay hóa thành một ánh sáng màu vàng đất bảo vệ toàn thân, sau đó phát động độn quang bay về phía xa!
Hắn không trốn không được!
Vân Kiệt Tử thật sự quá đáng sợ.
Không chỉ thi triển thần thông nào đó hắn khó có thể hiểu được giết chết Thất Sát Ma Quân là Nguyên Anh trung kỳ trong chớp mắt, còn luyện ra bí thuật Nguyên Anh thứ hai vây khốn Xích Huyết lão quái.
Nghĩ đến tiếp theo mình phải một đấu một với người này, Cổ lão quái lại cảm giác da đầu tê dại.
– Cổ lão quái… Nhận lấy cái chết!
Phương Tịch hóa thành một dải cầu vồng màu xanh xẹt qua không trung rất nhanh, đuổi kịp độn quang của Cổ lão quái.
Cổ lão quái bất đắc dĩ, chỉ có thể phun ra hai quả cầu đất màu vàng.
Xôn xao!
Trên quả cầu đất màu vàng có ánh sáng lập lòe, hóa thành hai khôi lỗi nham thạch cực lớn ở giữa không trung, ngăn cản trước mặt Phương Tịch.
Chương 930 – Một đấu với ba 3
Nhưng trong tay Phương Tịch chợt hiện ra linh châu với ánh sáng rực rỡ.
Hắn lập lòe vòng qua nham thạch khôi lỗi ngăn cản, đi tới trên không trung của Cổ lão quái và vung tay lên.
Vèo vèo!
Từng ánh sáng cực kỳ xanh tốt chiếu xuống, đó chính là Thái Ất Thanh Mộc Thần Quang!
Xuy xuy!
Vòng bảo hộ màu vàng đất vừa dày vừa nặng trên thân Cổ lão quái bị cắt ra giống như đậu hũ, khiến người này suýt nôn ra máu.
“Vân Kiệt Tử không phải tu luyện ma công sao? Sao công pháp toàn thân thuộc tính mộc tinh thuần, cực kỳ khắc ta như thế?”
Cổ lão quái bất đắc dĩ, giơ bát lên ngăn cản.
Cái bát màu vàng đất lập tức biến thành kích thước bằng tòa nhà, bảo vệ hắn.
Xuy xuy!
Thái Ất Thanh Mộc Thần Quang chiếu xuống cái bát, không ngờ để lại từng vết sâu.
– Đây là loại pháp thuật gì vậy? Sao nó sắc bén như thế?
Bên trong bát, linh bảo bản mệnh của Cổ lão quái bị hao tổn, trực tiếp phun ra một ngụm tinh huyết, hồn còn bay ra ngoài!
Đây là tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ sao?
Có thể một đòn dễ dàng tổn thương linh bảo của hắn, nói là đại tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ hắn cũng tin!
“Dù sao Thái Ất Thanh Mộc Thần Quang vừa mới nhập môn, tu vi của ta cũng mới là Nguyên Anh sơ kỳ, muốn chém ra linh bảo vẫn hơi khó… dù sao nguyên khí của Ngoại Đạo Nguyên Anh chưa hồi phục, càng kéo dài càng có khả năng có biến số.
Ta vẫn phải tốc chiến tốc thắng thôi.”
Phương Tịch cảm nhận tình hình chiến đấu bên phía Ngoại Đạo Nguyên Anh, trong đầu lóe lên một ý nghĩ.
Một viên lôi châu màu xanh lam ầm ầm hạ xuống.
Ầm ầm!
Sấm sét màu tím vàng hóa thành cột ánh sáng đập thẳng lên trên cái bát màu vàng đất.
… Diệt Linh Cổ Lôi Châu!
Xoẹt!
Trong giây lát, cái bát đầy những vết thương chia năm xẻ bảy, hiện ra gương mặt sợ gần chết của Cổ lão quái.
Phương Tịch giơ tay lên, lại có mấy Thái Ất Thanh Mộc Thần Quang giống như những vết cào song song xẹt qua cơ thể của Cổ lão quái.
Ào ào!
Cổ lão quái vội vàng thả phù lục ra, pháp y phòng ngự của bản thân bị cắt ra giống như tờ giấy, cơ thể chia năm xẻ bảy, máu bắn lên trời cao.
Trong không trung lại có ánh sáng rực rỡ lóe lên.
Ngoài mấy trăm trượng, một Nguyên Anh nguyên khí tổn thương nặng nề hiện lên.
Hắn sợ hãi liếc nhìn Phương Tịch, lại muốn tiếp tục thuấn di chạy trốn.
Vút!
Trong tiếng hạ cờ, một quân cờ trắng đánh vào trên thân Nguyên Anh.
Nguyên Anh nhỏ bé sửng sốt, cơ thể đã bị từng luồng ánh sáng trắng trói buộc, ngã từ giữa không trung xuống và bị một bàn tay lớn màu xanh bắt lấy.
– Tinh La Kỳ Bàn phối hợp Cấm Không Phù quả nhiên thích hợp phong tỏa thuấn di thuật của Nguyên Anh!
Phương Tịch lấy ra một hộp ngọc thu Nguyên Anh của Cổ lão quái vào.
Tiếp theo, thân hình hắn lóe lên, lại đi tới vòng ngoài của Diêm Ma Pháp Vực.
Diêm Ma Pháp Vực hiện ra một con đường chỉ đủ một người đi qua.
Hắn lắc người tiến vào.
Trong không trung màu xám có sáu hố đen lớn đang xoay tròn, tràn ra khí tức khủng khiếp khó hiểu.
Xuy!
Một tia sáng máu lóe lên, Diêm La Thiên Tử Pháp Tướng ba mắt sáu tay lại bị một đao cắt thành hai đoạn, vô số ánh sáng máu bị ô uế, ăn mòn gần hết ảo ảnh pháp tướng.
Sắc mặt Xích Huyết lão quái thâm trầm, trong tay cầm Hóa Huyết Ma Đao chém xuống một đao.
Dải cầu vồng màu đỏ dài mấy trăm trượng hiện lên, nhưng Ngoại Đạo Nguyên Anh vốn phải ở dưới ánh đao lại lộ ra gương mặt nghiêm nghị, nhanh chóng bấm pháp quyết.
Trong chớp mắt, hắn đã lướt ngang ra xa mấy trăm trượng, tránh được phạm vi ánh đao bao phủ.
– Không ổn… Pháp vực Nguyên Anh này rất khó đối phó, mấu chốt là nó đang vây khốn lão phu.
Xích Huyết lão quái thấy cách đánh vô lại của Ngoại Đạo Nguyên Anh lại không thể làm được gì.
Nguyên Anh thuấn di chỉ trong một ý niệm, lại không để ý tới phần lớn cấm chế và ràng buộc.
Cho dù tu vi của hắn mạnh mẽ, trong tay lại cầm ma bảo mạnh mẽ, đối phương không liều mạng với hắn mà chỉ một mực dây dưa, hắn cũng không có cách nào.
Đại pháo bắn muỗi vốn là một chuyện rất khổ sở.
– Không thể tiếp tục như vậy được nữa…
Xích Huyết lão quái cầm túi linh thú bên thắt lưng lên và tiện tay ném về phía giữa không trung.
Vù vù!
Theo tiếng cánh vỗ, từng con Huyết Dực Biên Bức hiện ra, hai cánh như đao, trông dữ tợn lao về phía bốn phương tám hướng.
– Súc Sinh Đạo!
Ngoại Đạo Nguyên Anh lại bấm pháp quyết, từ trong hố đen bay ra từng quỷ vật có cánh dài, toàn thân xanh đen, đấu với đám Huyết Dực Biên Bức.
Xích Huyết lão quái thả ra linh thú mình bồi dưỡng không phải để giết chết Ngoại Đạo Nguyên Anh mà tìm kiếm điểm pháp vực yếu ớt.
Nhưng không nghĩ đến đối phương có vô số thần thông khiến mình vướng tay vướng chân.
Hắn không khỏi tức giận:
– Đáng chết… Người này không ngờ luyện thanh bí thuật Nguyên Anh thứ hai, sợ rằng bản thân hắn cũng không đơn giản… Lần này e là Thất Sát đụng phải xương cứng rồi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










