[Dịch] Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên
Tập 45 : Đột phá trung kỳ (c441-c450)
❮ sautiếp ❯Chương 441 – Đột phá trung kỳ
Trừ khi đầu của hắn bị cửa kẹp, mới có thể đi tới chỗ những thế lực Kim Đan kia vạch trần thân phận của mình.
“Khiến cho bây giờ mua nguyên liệu chế luyện cờ trận và trận bàn cũng phải lén lén lút lút, tốt nhất là đổi mấy thân phận, lại kéo dài thời gian để tốn thêm chút thời gian chuẩn bị…”
Về phần cực phẩm bảo toàn tính mạng… bảo văn Túng Địa Kim Quang, cho dù bây giờ Phương Tịch lập tức nhặt lên bản lĩnh phù lục, cũng chưa chắc có thể nhanh chóng thăng cấp tới Phù Sư cấp hai thượng phẩm, chỉ có thể liệt vào kế hoạch dự bị…
Thời gian như lướt qua mặt nước, trong nháy mắt lại trôi qua ba năm.
Trong phòng bế quan ở Trường Thanh Các, Phương Tịch vận chuyển Thanh Mộc Trường Sinh Công, toàn thân có ánh sáng màu xanh quanh quẩn, giống như gợn sóng nhộn nhạo càng lúc càng mạnh.
Hiện nay, hắn mượn linh mạch cấp hai thượng phẩm, cho dù mấy năm qua không mấy dùng đan dược, hắn vẫn mở rộng chất lỏng pháp lực trong đan điền khí hải tới cực hạn của Thanh Mộc Trường Sinh Công ở trong Trúc Cơ sơ kỳ!
Sau đó, hắn bắt đầu vượt qua cửa ải một cách tự nhiên!
Sau khi cảm nhận được quá trình mình đột phá một cửa ải nào đó, dưới linh áp mạnh mẽ ở bên ngoài, rất nhiều linh khí thiên địa hội tụ vào đan điền, không ngừng bị luyện hóa thành chất lỏng pháp lực, Phương Tịch không khỏi mỉm cười.
Vào giờ phút này, hắn thình lình phá cửa ải thành công, thăng cấp trở thành tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ!
– Lần này bế quan đột phá có phần nước chảy thành sông… Nếu ta cố đột phá vào lúc bốn mươi giọt chất lỏng pháp lực, tất nhiên sẽ vô cùng gian nan, lúc đó chắc hẳn sẽ cần đan dược phá giai trợ giúp.
– Nhưng ta không kiêu ngạo không nóng nảy, đánh bóng pháp lực Trúc Cơ sơ kỳ đến cực hạn viên mãn, tuy linh căn của bản thân bình thường, nhưng có Thanh Mộc Linh Thể gia tăng, cũng không có bình cảnh… Bởi vậy lại đột phá một cách tự nhiên.
Thần thức của Phương Tịch phóng ra ngoài, phát hiện lúc này giới hạn thần thức vt bản thân thình lình đạt đến một trăm năm mươi trượng, có thể tương đương với tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ.
Đồng thời, thọ nguyên của bản thân cũng tăng lên đến bốn trăm năm mươi năm!
– Tăng ba mươi năm thọ nguyên à? Tu sĩ bình thường đột phá cảnh giới nhỏ, tuyệt đối không tăng lớn như vậy.
Đại khái là vì Thanh Mộc Linh Thể của ta cộng thêm tu luyện công pháp hệ mộc?
Không chỉ có vậy, khi hắn quan sát bên trong thần thức, phát hiện đan điền khí hải lại mở rộng, bên trong thình lình có bảy mươi lăm giọt chất lỏng pháp lực ngưng tụ thành một vực sâu.
– Lúc ta là Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong, có năm mươi giọt chất lỏng pháp lực.
Sau đó, ta đột phá Trúc Cơ trung kỳ, pháp lực tăng thêm gấp rưỡi, thêm hai mươi lăm giọt chất lỏng pháp lực… Chẳng trách tu tiên giả sùng bái nghiền ép cảnh giới.
Chỉ riêng pháp lực Thanh Mộc Trường Sinh của ta lúc này đã có thể nghiền ép tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ tu luyện công pháp đỉnh cấp?
– Tuy Thanh Mộc Trường Sinh Công kém hơn công pháp đỉnh cấp, nhưng cũng là một tiểu tinh phẩm, nhảy qua cảnh giới nghiền ép những thiên tài trong tông môn kia cũng không thành!
– Còn nữa, thần thức của ta không ngờ cũng tăng lên rất nhiều?
Phương Tịch suy nghĩ nhưng không lập tức xuất quan mà rèn sắt khi còn nóng, tu luyện Thiên Tư Khống Khôi Quyết tầng thứ ba!
Hắn đã thuộc lòng khẩu quyết công pháp tầng thứ ba hắn từ lâu, chẳng qua vì thần thức không đạt tới yêu cầu nên vẫn tu luyện không thành.
Bây giờ, cảnh giới của hắn đột phá, thần thức cũng tăng vọt, không lâu sau đã thuận lợi tu luyện thành công!
– Luyện thành khẩu quyết tầng thứ ba, có thể phân ra tám ý niệm thần thức…
– Chẳng qua, đây cũng là cực hạn của thuật khôi lỗi này.
Phương Tịch chỉnh đốn lại chiến lực của bản thân, lại chế luyện thêm mấy con khôi lỗi cấp hai, không khỏi hài lòng nói:
– Với pháp lực Trúc Cơ trung kỳ của ta bây giờ, thần thức có thể ngang với Trúc Cơ hậu kỳ, còn có Thanh Hòa Kiếm và bảy khôi lỗi cấp hai… Cho dù không dùng tới con át chủ bài Chu Tước Hoàn Phù Bảo, vẫn có thể đấu với Trúc Cơ hậu kỳ một trận…
Sở dĩ chỉ có bảy khôi lỗi cấp hai vì hắn còn giấu một ý niệm thần thức ở sâu trong thức hải, liên kết với Chư Thiên Bảo Giám.
– Trúc Cơ hơn ba mươi năm, bây giờ ta đã chín mươi tuổi, cuối cùng mới đột phá tới Trúc Cơ trung kỳ!
– Hôm nay vui vẻ phải ăn mừng mới được!
Phương Tịch bắn ra một “thuật làm sạch” lên người, loại bỏ những dơ bẩn do tác dụng dịch cân tẩy tủy khi đột phá công pháp, sau đó tinh thần sảng khoái xuất quan.
Trước khi xuất quan, hắn suy nghĩ và âm thầm thi triển một pháp quyết.
Đây là Liễm Khí Thuật được ghi chép ở trong Thanh Mộc Trường Sinh Công, hắn vẫn luôn tu luyện!
Trong phút chốc, khí tức trên người Phương Tịch thu lại rất nhiều, duy trì ở tình trạng Trúc Cơ sơ kỳ.
“Lấy tu vi của ta lúc này, cho dù Trúc Cơ hậu kỳ thậm chí viên mãn cũng chưa chắc có thể nhìn thấu được sự ngụy trang của ta…”
Chương 442 – Đột phá trung kỳ 2
Phương Tịch đi ra khỏi phòng luyện công.
Có thị nữ nhìn thấy, lập tức hành lễ và chạy đi thông báo với Hạ Hầu Oánh.
– Chúc mừng đảo chủ xuất quan!
Bây giờ tu vi của Hạ Hầu Oánh cũng đột phá Luyện Khí trung kỳ.
Nàng bớt ngượng ngùng, cười dài bước tới trước thi lễ.
– Ừ, trong khoảng thời gian bản công tử bế quan, trong đảo có xảy ra chuyện gì không?
Phương Tịch được Hạ Hầu Oánh hầu hạ tahy pháp bào, thuận miệng hỏi.
– Không có…
Hạ Hầu Oánh nhìn Phương Tịch hoàn toàn không già đi, gương mặt vẫn đẹp trai giống như công tử trẻ tuổi, gương mặt không khỏi ửng hồng:
– Thật ra tộc huynh của nô tỳ đã thành công trồng ra Long Lân Tinh Mễ cấp hai, đang muốn báo tin vui với đảo chủ…
– Ồ? Đây là chuyện tốt đấy.
Phương Tịch cười ha ha:
– Bản công tử sẽ thưởng cho ngươi…
Sau khi vui đùa một lát, Phương Tịch lại thay pháp bào và đi tới Linh Dược Cốc.
– Bái kiến đảo chủ!
Hạ Hầu Tôn vội vàng dẫn theo mấy lão nông đến chào.
– Miễn, dẫn ta đi tới linh điền cấp hai xem thử…
Phương Tịch phất ống tay áo và đi tới khu linh điền cấp hai, chỉ thấy một mảnh ruộng lúa đầy sức sống.
Mỗi hạt Long Lân Tinh Mễ giống như răng rồng, lớn bằng nắm tay, từng hạt trắng như ngọc, trên đó có đường vân giống như vảy rồng.
Tuy còn chưa chín hẳn nhưng đã có một mùi thơm tỏa ra khắp nơi.
– Khởi bẩm đảo chủ, Long Lân Tinh Mễ này quả nhiên cần nước lịnh tôn ở tưới mới có khả năng trưởng thành…
Trên gương mặt Hạ Hầu Tôn đầy vẻ vui mừng báo lại.
Hắn đã trở thành một vị linh thực phu xuất sắc.
– Không tệ, tiếp tục cố gắng!
Phương Tịch lại kiểm tra tình hình dược liệu trồng trong Linh Dược Viên, cổ vũ Hạ Hầu Tôn vài câu, lúc này mới quay về Trường Thanh Các.
Phương Tịch chắp tay sau lưng, đứng ở phía trước cửa sổ nơi cao nhất của Trường Thanh Các, nhìn cảnh sắc bãi nuôi cá và Linh Dược Cốc ở phía xa, trong lòng thầm suy nghĩ:
“Bây giờ tu vi của mình tiến nhanh, mấy năm qua cũng thỉnh thoảng ra ngoài dịch dung mua nguyên liệu, bây giờ chỉ thiếu Thiên Tằm Tơ năm trăm năm là có thể chế luyện lại Hám Địa Đại Trận, sau đó có thể tìm kiếm Ma Vực của Yêu Ma Thụ.”
Yêu Ma Thụ kia không phải mọc rễ dưới đất, sau đó không đi.
Căn cứ theo các Võ Thần ở lại trấn giữ báo cáo, một năm trước cây này đã rời khỏi Tam Xuyên Thành không còn sức sống, lại chiếm một thành thị người phàm, biến chỗ đó thành luyện ngục.
Điều này làm Phương Tịch cảm giác cấp bách.
Yêu Ma Thụ này rõ ràng đang trưởng thành, bất luận tốc độ cắn nuốt hay các khả năng khác đều đang tăng lên!
“Bây giờ mình thăm dò nghe ngóng về Thiên Tằm Tơ năm trăm năm… U chỉ biết ở trong Phường thị gần U Nguyệt Môn có bán.”
Việt Quốc không tính là Huyền Thiên Tông, trước có bảy thế gia năm tông môn lớn có uy danh hiển hách.
U Nguyệt Môn chính là một trong năm tông môn lớn, chỉ nhận nữ tử, nổi tiếng về việc nuôi dưỡng các loại linh tằm.
Đến bây giờ, Tống gia bị hủy diệt, thế lực gia tộc Trúc Cơ lớn suy yếu, ngược lại năm tông môn lớn lần lượt mở rộng địa bàn, ăn sạch nước luộc lộ ra sau khi Tống gia ngã xuống.
Trong lúc Phương Tịch đang trầm ngâm suy nghĩ, một độn quang màu hồng phấn bay từ bên ngoài Long Ngư Đảo tới, tốc độ độn địa rất nhanh, chính là tu sĩ Trúc Cơ!
Thần thức của Phương Tịch đảo qua, mỉm cười và chủ động mở ra trận pháp.
Độn quang đi thẳng tới đỉnh của Trường Thanh Các, hiện ra một nữ tu xinh đẹp.
Người này chính là Nguyễn Tinh Linh!
– Nguyễn tiên tử đại giá quang lâm, quả thật hiếm thấy…
Phương Tịch mỉm cười nói:
– Có thể ngồi xuống uống một chén linh trà không?
Nguyễn Tinh Linh nhìn Phương Tịch, vẻ mặt có chút hoảng hốt.
Mấy năm không gặp, gương mặt Phương Tịch vẫn vậy.
Thật ra điều này không có gì.
Rất nhiều tu tiên giả đều có thể làm được.
Nhưng không người nào bắt chước được khí chất trên thân yên tĩnh đạm bạc, lại đầy sức sống này.
Nàng nghiêm mặt, trầm giọng nói:
– Phương đạo hữu, gần đây Vạn Đảo Hồ không bình yên, sợ rằng ngầm có sóng gió!
– Ngầm có sóng gió…
Phương Tịch trầm ngâm một lát, nói ra suy đoán của mình:
– Chẳng lẽ là thái thượng trưởng lão Ngôn gia Ngôn Vô Tuất lại có hành động gì khác?
Bây giờ, hơn nửa Vạn Đảo Hồ đều thần phục với dưới váy của Nguyễn Tinh Linh, cũng chỉ có Ngôn gia ở Linh Không Đảo còn có thể có chút hành động mờ ám.
Sau khi gia tộc này rời qua đó, mấy năm gần đây vừa nỗ lực khai khẩn linh điền, phát triển các loại nghề phụ, vừa thử mở lại Phường Thị Linh Không, thật ra có vẻ hoàn toàn yên ổn.
Nhưng Phương Tịch biết rất rõ, một tu sĩ sẽ không quên mối thù cướp đoạt cơ nghiệp như vậy.
Ngôn gia âm thầm có hành động mờ ám, thật sự là chuyện rất bình thường.
– Đúng vậy… ta điều tra ra được Ngôn Vô Tuất chuyển tới Linh Không Đảo vẫn lo sợ bất an, muốn đưa Trúc Cơ cứu viện từ bên ngoài vào…
Nguyễn Tinh Linh chậm rãi nói:
– Mấy năm nay, người này vẫn vấp phải trắc trở, mãi đến gần đây lại có tin tức…
Chương 443 – Gặp lại phỉ tu
– Ồ? Không ngờ có người bằng lòng cùng hắn làm việc xấu.
Chẳng lẽ là nhân vật lợi hại Trúc Cơ trung kỳ thậm chí hậu kỳ?
Phương Tịch có vẻ ngẫm nghĩ và đưa ra suy đoán.
Dám khiêu chiến liên minh ba Trúc Cơ bọn họ này, chứng tỏ thực lực của đối thủ rõ ràng cũng phải tương đương.
– Lại nói tiếp, người này còn có quan hệ sau xa với Long Ngư Đảo… Ngươi có từng nghe nói tới Chung Thiên Quận chưa?
Nguyễn Tinh Linh nói.
Phương Tịch nhớ lại, từ sau khi luyện thành năng lực thần thức, hắn dễ dàng kiểm tra ra một đoạn ngắn trong ký ức:
– Là Trúc Cơ Chung gia chạy thoát khi Long Ngư Chung gia kia bị phá à? Sao người này còn chưa chết vậy?
Đó chính là đối tượng Diệp Tán Nhân Trúc Cơ trung kỳ đích thân đuổi bắt khi đó!
“Họ Diệp này còn không biết xấu hổ nói mình tu luyện ma công, năng lực bày thực sự quá kém.
Sao có vậy cũng không thể giết người diệt khẩu được?”
Trong lòng Phương Tịch phỉ nhổ.
Bây giờ hắn chiếm Long Ngư Đảo, tất nhiên phải đề phòng dư nghiệt của Chung gia trở về.
– Ngôn gia không ngờ liên lạc với dư nghiệt của Chung gia, thật thú vị…
Phương Tịch chỉ thoáng chấn động, sau đó lập tức bình tĩnh trở lại.
– Ban đầu, ta vốn phái Đan nhi truy tìm hắn để điều tra chuyện này, kết quả nàng một đi không trở lại, bây giờ đã qua một năm vẫn không hề có tin tức…
Trên mặt Nguyễn Tinh Linh hiện ra vẻ lo lắng buồn phiền hiếm thấy.
– Thậm chí ngay cả Nguyễn Đan cũng mất tích…
Đây là một vị tu sĩ Trúc Cơ, cho dù gặp phải Ngôn Vô Tuất, đánh không nổi cũng có thể chạy thoát.
Vẻ mặt Phương Tịch trở nên trịnh trọng:
– Nếu vậy, vừa lúc đang tính chuẩn bị ra ngoài mua nguyên liệu, có thể tiện thể xem thử…
– Cảm ơn…
Nguyễn Tinh Linh nhìn Phương Tịch ngập ngừng muốn nói, cuối cùng chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài…
Mấy ngày sau, Phương Tịch để Thanh Giác Ngư Long ở lại giữ nhà, bản thân khiêm tốn che giấu độn quang, bay ra Long Ngư Đảo.
Cho dù là Hạ Hầu Oánh cũng cho rằng Phương Tịch chỉ bế quan lâu, không biết hắn đã rời khỏi Trường Thanh Các.
“Ngôn gia ở Vạn Đảo Hồ, dư nghiệt Chung gia, Nguyễn Đan mất tích…”
“Những chuyện này đều là chuyện nhỏ, chỉ có mau chóng mua Thiên Tằm Tơ năm trăm năm, chế luyện Hám Địa Đại Trận, thăm dò Ma Vực của Yêu Ma Thụ mới thật sự là chuyện lớn liên quan tới việc Kết Đan của ta!”
Dù sao Ngôn gia và Chung Thiên Quận liên thủ đánh lên Long Ngư Đảo đều không cần Phương Tịch ra tay.
Đại Thanh phối hợp với Ất Mộc Thần Lôi Trận pháp lại có thể giải quyết.
Đồng thời, Ngôn gia làm chuyện kia rất bí ẩn, ngay cả Nguyễn Tinh Linh cũng không điều tra ra được manh mối gì.
Phương Tịch chỉ có thể trơ mắt nhìn.
U Nguyệt Phường thị, Phường thị này ở gần U Nguyệt Môn.
Ở đây có một nữ tu sĩ Trúc Cơ của U Nguyệt Môn trấn giữ, vẫn luôn thái bình.
Ngày này, Phương Tịch hóa thành một nam tử vạm vỡ mặc áo bào tím, lưng hùm vai gấu, mặt để râu quai nón, tướng mạo uy mãnh bước vào Phường thị.
Không ngờ nam tử vạm vỡ này có tu vi Luyện Khí viên mãn, chính là cao thủ hiếm thấy trong các tán tu.
“Phong cảnh U Nguyệt Phường thị này không giống mấy chỗ khác… chủ yếu kinh doanh linh bào, các loại lá cờ pháp khí… Quả nhiên là dựa núi ăn núi dựa vào nước ăn nước…”
Phương Tịch sải bước tới cửa hàng lớn nhất trong Phường thị.
“Có người nói U Nguyệt Môn có ba nữ Trúc Cơ, một vị trong đó thậm chí đạt đến cảnh giới Trúc Cơ hậu kỳ… Đồng thời bọn họ cách Vạn Đảo Hồ không xa, là một hàng xóm sau này cần phải chú ý.”
Hắn quan sát nữ tiếp khách, giọng nói hào phóng:
– Mỗ gia muốn chế luyện pháp khí, cần Thiên Tằm Tơ từ năm trăm năm trở lên, không biết chỗ các ngươi có không?
Nữ tiếp khách thoạt nhìn mới hơn hai mươi tuổi, nhưng trương mặt tràn ngập vẻ phong tình, thiếu nữ ngây ngô tuyệt đối không thể bằng được.
Vừa nghe Phương Tịch hỏi vậy, gương mặt đầy ý cười càng thêm quyến rũ:
– Đại gia tới thật đúng lúc.
Trong môn vừa vặn có một số Thiên Tằm Tơ đủ năm.
Chỉ là Thiên Tằm Tơ năm trăm năm không rẻ đâu…
– Bớt nói nhảm đi!
Phương Tịch ném một túi trữ vật qua.
Nữ tiếp khách này nhìn lướt qua, lập tức tươi cười càng ngọt hơn:
– Mong đại gia vui lòng chờ một lát, thiếp đây đi lấy hàng!
– Đi nhanh về nhanh!
Trên gương mặt Phương Tịch có vẻ mất kiên nhẫn.
Hắn quan sát các vật khác được bán ở trong cửa hàng.
Đúng lúc này, hắn cảm nhận được một thần thức bí ẩn lén lén lút lút đảo qua mình.
“Hả? Trúc Cơ sơ kỳ?”
“Chẳng lẽ U Nguyệt Môn muốn giết người đoạt bảo à?”
Thần thức của hắn có thể tương đương với Trúc Cơ hậu kỳ, hắn lại tu luyện Liễm Tức Thuật và rất nhiều bí pháp khác.
Chỉ là thần thức của một Trúc Cơ sơ kỳ căn bản không có cách nào phát hiện ra sự ngụy trang của hắn, chỉ có thể xem hắn thành tu sĩ Luyện Khí viên mãn bình thường.
Phương Tịch bỗng nhiên cảm giác được trước khi thần thức kia rút lại, còn lén lút để lại một dấu ấn thần thức bí mật trên vạt áo của mình, có thể dùng để theo dõi trong khoảng cách ngắn!
Chương 444 – Gặp lại phỉ tu 2
“Thoạt nhìn, giống như thủ đoạn của một phỉ tu…”
Hắn vẫn thản nhiên giao dịch với nữ tiếp khách.
Cứ lấy được Thiên Tằm Tơ năm trăm năm quan trọng nhất vào trong tay đã.
Sau đó, hắn đi dạo trong Phường thị một lát, lúc này mới rời khỏi U Nguyệt Phường thị.
Hắn lấy ra một món pháp khí thượng phẩm, bay với tốc độ của tu sĩ Luyện Khí viên mãn bình thường.
“Bám theo rồi!”
Sau khi bay một hơi mấy chục dặm, Phương Tịch lập tức phát hiện ra có một bóng dáng với ý xấu đang bám theo cách mình hơn trăm trượng.
Thần thức của hắn đảo qua, thậm chí nhìn thấu được sự ngụy trang người này, nhìn thấy gương mặt thật của hắn!
– Không ngờ là người này? Xem ra không phải U Nguyệt Môn muốn pháo hỏng uy tín nhà mình…
Trong lòng Phương Tịch thầm nghĩ và bình tĩnh chờ đợi.
Thần thức của hắn quá mạnh mẽ, sau khi đảo qua người phía sau, đối phương không hề hay biết.
Khi nhìn thấy hắn dừng pháp khí lại, đối phương lập tức cười lạnh, sóng pháp lực mạnh mẽ quét ngang qua.
Không ngờ là một tu sĩ Trúc Cơ!
Người này khống chế độn quang đi tới cách Phương Tịch mười trượng, cười lạnh:
– Tiểu bối giao túi trữ vật và pháp khí ra, lão phu có thể tha cho ngươi một mạng!
Tuy người này che mặt nhưng giọng nói già nua, thi triển một thanh linh khí phi đao kèm lông trắng, đôi mắt cảnh giác nhìn xung quanh.
– Hóa Hạc đạo hữu, đã lâu không gặp!
Phương Tịch thở dài và giải trừ sự ngụy trang, tu vi cũng tăng lên đến Trúc Cơ sơ kỳ.
– Cái gì? Không ngờ là ngươi?
Hóa Hạc lão đạo kéo khăn che mặt, hiện ra gương mặt tiên phong đạo cốt.
Hắn nhìn Phương Tịch với ánh mắt kinh ngạc không hiểu:
– Đào Linh Tiên Tử đâu?
Độn quang dưới chân hắn liên tục chớp hiện, hình như chuẩn bị một khi thấy tình hình không ổn sẽ lập tức bỏ chạy.
Hóa Hạc lão đạo đã sớm trốn khỏi Bạch Trạch Tiên Thành, không biết biểu hiện của Phương Tịch trong lúc có thú triều.
Ở trong ấn tượng của hắn, Phương Tịch chẳng qua là một Trúc Cơ bình thường đấu pháp kém, nhưng quá may mắn, còn có một vị bằng hữu tốt là Trúc Cơ sơ kỳ!
Một khi Nguyễn Tinh Linh cũng tới, trong lúc hai đánh một, hắn tuyệt đối không phải là đối thủ!
– Nguyễn Tinh Linh tất nhiên không ở đây… Ta còn có một nghi vấn, vì sao trước đây ngươi nhớ ta mãi không quên, hai lần ba lượt dùng mồi nhử ta ra khỏi thành?
Phương Tịch lấy ra Ngũ Hành Thuẫn Giáp, đột nhiên hỏi.
– Hì hì… Lão đạo sẽ nói cho ngươi biết… Đi tìm chết đi!
Hóa Hạc lão đạo dường như muốn nói chuyện, bỗng nhiên vẻ mặt dữ tợn, bấm pháp quyết đánh ra.
Sau lưng Phương Tịch hiện ra ba lông chim đen như mực, kèm theo kình khí sắc bén lao nhanh về phía chỗ hiểm.
Vèo vèo!
Lông vũ đen như mực phá không, phát ra tiếng rít chói tai!
Hóa Hạc lão đạo thấy vậy, trên nét mặt già nua hiện ra một nụ cười đắc ý.
Hắc Vũ Toản chính là bí thuật kèm theo trong công pháp hắn tu luyện, lúc phát động sẽ lặng lẽ, am hiểu khoan phá các loại linh tráo hộ thân, mỗi lần hắn giết người cướp của, gặp phải cao thủ đều sẽ cố thu hút sự chú ý của đối phương ở phía trước, lại phát động Hắc Vũ Toản tập kích, gần như lần nào cũng thuận lợi!
Trong chớp mắt tiếp theo, hai Hắc Vũ Toản bị tấm lá chắn ánh sáng năm màu ngăn cản, một Hắc Vũ Toản khác đã đột phá tấm lá chắn ánh sáng năm màu, tiến tới sau lưng Phương Tịch, va chạm vào một tầng chân cương màu đỏ, phát ra tiếng kim loại va chạm.
– Không ngờ ngươi là thể tu?
Hóa Hạc lão đạo trợn trừng mắt.
Hắn chỉ thấy Phương Tịch không quan tâm tới đòn công kích phía sau, tay phải điểm một điểm.
Một đường kiếm quang màu xanh xé gió tới nhanh như chớp, giống như sấm sét đánh xuống!
Phụt!
Linh khí Phi Vũ Đao trong tay hắn vừa tiếp xúc với ánh sáng màu xanh, đã bị một đường kiếm quang chém bay, trên lưỡi đao hiện ra một lỗ thủng.
– Linh khí của ta…
Hóa Hạc lão đạo không kịp đau lòng vì linh khí của mình, đã thấy trên ánh kiếm thuần thanh hiện lên chút màu vàng, giống như một con giao long chạy nhanh với khí thế không giảm, chém lên trên lá chắn bảo vệ của mình.
Vù!
Tấm lá chắn hình tròn màu trắng trước mặt hắn bị chém ra một vết kiếm, không ngờ tổn thương đến bản thể linh khí phòng ngự!
– Là linh khí trung phẩm, thậm chí linh khí thượng phẩm?
– Sao hắn có thể phát động pháp lực mạnh như vậy?
Trong lòng Hóa Hạc lão điên cuồng suy nghĩ.
Nhưng hắn thấy được Thanh Hòa Kiếm chỉ bay qua nửa vòng tròn lại quay lại, một kiếm có khí thế như thiên quân chém lên trên tấm lá chắn, khiến linh khí nhà mình không chịu nổi gánh nặng phát ra tiếng rên rỉ, hắn chỉ có thể vừa về trốn về phía sau và nhanh chóng thần thức truyền âm:
– Phương đạo hữu tha mạng… Lão đạo bằng lòng khai ra… Lão đạo là thế lực bên ngoài được Tống gia bí mật thu phục, vẫn luôn làm việc cho Tống gia.
Chuyện năm đó là do Tống Thanh ra lệnh cho lão đạo làm…
– Thì ra là thế…
Ánh mắt Phương Tịch thoáng động, Thanh Hòa Kiếm lại hung hăng bổ xuống, chém nát linh khí của Hóa Hạc lão đạo, thậm chí dư âm của kiếm khí chém xuống, cho dù lão đạo này cố né tránh vẫn bị chém mất một cánh tay.
Chương 445 – Gặp lại phỉ tu3
– A…
Trong máu tươi bắn tung tóe, Hóa Hạc lão đạo kêu thảm một tiếng, phát hiện tốc độ độn địa của mình không bằng Phương Tịch, lập tức rơi vào tuyệt vọng:
– Ngươi còn muốn gì nữa?
– Không gì cả.
Không bằng ngươi giơ tay chịu trói đi…
Phương Tịch hừ lạnh một tiếng, Nguyên Ma Thứ lặng lẽ phát động.
Trong chớp mắt, Hóa Hạc lão đạo kêu thảm một tiếng, thậm chí không thể duy trì được độn quang.
Một cánh tay Võ Thần cực lớn đã nắm chặt lấy Hóa Hạc lão đạo.
Phương Tịch bỗng nhiên tiến lên, từng pháp lực đánh vào trong thức hải và đan điền của người này, phong ấn thần thức và pháp lực của người này.
“Hừ… Nếu không phải muốn bắt sống ngươi, ngươi đã chết sớm rồi…”
Lấy thủ đoạn thần thông của Phương Tịch bây giờ, hắn muốn nhanh chóng giết chết Hóa Hạc lão đạo sẽ rất đơn giản, nhưng hắn muốn bắt sống người này lại tương đối gian nan.
Trong một chỗ động phủ mới mở.
– Ngươi… muốn làm gì?
Hóa Hạc lão đạo gian nan ngẩng đầu, trong mắt đầy vẻ khẩn xin.
Đáng tiếc, Phương Tịch sẽ không thương hại đạo tặc ngang dọc bên ngoài Bạch Trạch Tiên Thành này.
– Hóa Hạc đạo hữu, mong ngươi thả lỏng.
Ta chỉ muốn ngươi phối hợp để thi triển ra một pháp thuật mà thôi…
Phương Tịch nở nụ cười ấm áp, một sợi dây leo thò từ trong tay áo ra, cuối cùng có một hạt giống Yêu Ma Thụ.
Dựa theo kinh nghiệm hắn chế luyện Nhân Khôi Lỗi, muốn lại cảnh giới pháp lực của tu sĩ ở mức độ mới nhất, vậy tốt nhất là chế tạo trong lúc đối phương còn sống!
Đồng thời, chế tạo thành Nhân Khôi Lỗi khi còn sống, lợi dụng Yêu Ma Thụ làm chất môi giới, phối hợp với vài bí thuật ma đạo, hắn có thể thu được một vài đoạn ngắn ký ức của đối phương, cùng loại với Sưu Hồn Thuật trong truyền thuyết!
– Ngươi… Ngươi muốn làm gì? A a a…
Hóa Hạc lão đạo nhìn thấy Phương Tịch trồng một cây giống lên trên người mình, ban đầu còn nghi ngờ, nhưng theo cây giống rơi vào máu thịt, mọc rễ nẩy mầm, cắn nuốt xương cốt… Hắn lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết chói tai.
Cũng may xung quanh động phủ có trận pháp bố trí, không quan tâm Hóa Hạc lão đạo kêu thảm tới mức nào, tuyệt đối không có cách nào truyền ra ngoài.
Phương Tịch đặt một tay ở trên đầu Hóa Hạc lão đạo, giống như đang xem một đoạn phim đứt quãng.
Những ký ức này tương đối rối hoạn, cần phải có thần thức mạnh mẽ và sự kiên trì mới tìm được tin tức hữu dụng:
– Hóa ra… năm đó lúc ta còn là Luyện Khí, gặp được một nhóm phỉ tu ở bên ngoài hội đấu giá lớn, kẻ đứng phía sau cũng là Hóa Hạc này!
– Người này chuyên cướp Luyện Khí, phạm vô số vụ án, kết quả tu vi vẫn là Trúc Cơ sơ kỳ… Bởi vì đầu to đều bị Tống gia âm thầm cầm đi…
– Về sau, hắn bị Bạch Trạch Tiên Thành phát lệnh truy nã, được Tống gia che chở… Thậm chí thỉnh thoảng còn dám động vào cả đoàn xe Trúc Cơ…
– Hả? Đây là… Tống Thanh? !
– Không ngờ người này còn chưa rời khỏi Việt Quốc?
Một lát sau, gương mặt Hóa Hạc lão đạo đã hoàn toàn cứng đờ.
Theo Phương Tịch phát động Yêu Ma Thụ, sắc mặt người này tái xanh, sau khi nối cánh tay, hai tay bấm quyết, khó khăn lắm mới tản ra pháp lực Trúc Cơ sơ kỳ.
– Tuy pháp lực giảm xuống nhưng vẫn duy trì ở Trúc Cơ kỳ, không tệ, không tệ…
Tâm tư Phương Tịch thoáng động, lại nghĩ ra nhiều cách dùng loại Nhân Khôi Lỗi này hơn.
Nhân Khôi Lỗi hành động chậm chạp, công kích cao phòng thủ thấp, lại không linh hoạt, trực tiếp lấy ra đấu pháp với người khác chính là bia ngắm sống.
Bởi vậy, tốt nhất là học tập một ít chiến trận, chỉ cần số lượng đủ, lại tạo thành chiến trận, Luyện Khí đấu với Trúc Cơ, Trúc Cơ đấu với Kết Đan… tuyệt đối không phải là vọng tưởng!
“Chiến trận” cũng cùng loại với trận pháp, do tu sĩ đảm nhiệm các trận cơ và mắt trận, do đó pháp lực liên kết, lực lượng công kích ra ở cấp bạc cao hơn!
Ngoài ra, để cho Nhân Khôi Lỗi cầm cờ trận, làm linh thạch hình người bảo vệ và bổ sung linh lực cũng là lựa chọn tốt.
Có cờ trận và trận pháp bảo vệ, có thể bù đắp được khuyết điểm của Nhân Khôi Lỗi.
Đương nhiên… Chính là danh tiếng sẽ không tốt lắm.
Sở dĩ Phương Tịch chế tạo Hóa Hạc lão đạo thành Nhân Khôi Lỗi, chủ yếu vẫn vì cố gắng thu được ký ức của người này.
– Lão già này nói dối… Trước đây, sở dĩ hắn lấy mồi nhử ta ở Bạch Trạch Tiên Thành… hoàn toàn là tự chủ trương.
Hắn nghe nói Tống Thanh chán ghét ta, muốn giết ta lấy lòng thiếu chủ Tống gia… Ha ha…
Trước đây, lão đạo này bị Phương Tịch truy sát, đương nhiên không dám ăn ngay nói thật, chỉ có thể đẩy thù hận sang Tống Thanh.
Nhưng ngay cả như vậy, Phương Tịch vẫn không định tha cho Tống Thanh!
“Dựa theo ký ức của Hóa Hạc lão đạo, Tống Thanh đang ẩn nấp ở trong một gia tộc Luyện Khí tại Việt Quốc…”
“Trên thân người này tuyệt đối có tài phú do Tống gia tích góp nhiều năm… cùng với nội tình thật sự!”
“Đồng thời, hắn còn có thù oán với ta.
Bây giờ thực lực của hắn vẫn chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ… Đây là gặp phải bình cảnh sao?”
Chương 446 – Ẩn nấp, giết Tống Thanh
Tuy Phương Tịch luôn hành sự cẩn thận, nhưng vào thời điểm quan trọng, hắn không thiếu can đảm mạo hiểm!
“Cho dù người này có điều che giấu, tu vi cao nhất cũng chỉ là Trúc Cơ trung kỳ… Qua mấy chục năm ngắn ngủi, linh căn thượng phẩm khó có thể tu luyện tới Trúc Cơ hậu kỳ, thậm chí cho dù gặp phải hậu kỳ, ta thi triển bí thuật và phù bảo, chưa chắc đã không thể giết chết được…”
Lúc này cẩn thận so sánh một lúc, Phương Tịch vẫn quyết định… Ra tay!
Tuy hắn còn có thể thông qua Huyền Thiên Tông mượn đao giết người lần nữa, nhưng phần chiến lợi phẩm phong phú kia sẽ vô duyên với hắn.
Đây chính là tích lũy của thế gia lớn nhất Việt Quốc trong mấy trăm năm đấy!
Tằng gia ở Hồng Phong Lâm.
Đây là một gia tộc Luyện Khí nhỏ, không mấy danh tiếng ở Việt Quốc.
Nó nằm ở phía đông nam Việt Quốc, gần với ranh giới Mộc Quốc.
Khắp Phong Lâm Sơn đều là lá đỏ, từng tầng nhuộm đỏ, cảnh sắc rất đẹp.
Trong sơn cốc có một gia tộc Luyện Khí nhỏ.
Gia chủ là một tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ vẫn dẫn dắt tộc nhân gian khổ cầu sống.
Ngày này, Phương Tịch đội đấu lạp, thoạt nhìn chỉ có tu vi Luyện Khí trung kỳ đi tới gần Phong Lâm Sơn.
“Dựa theo ký ức của Hóa Hạc lão đạo, Tằng gia ở Phong Lâm Sơn này cũng là một quân cờ ngầm của Tống gia… Tống Thanh ẩn trốn ở nơi này, không trốn tới Mộc Quốc, chẳng lẽ hắn còn có chỗ dựa nào sao?”
Phương Tịch thầm nghĩ.
Chờ đến khi bầu trời tối đen, hắn phát động Liễm Tức Thuật, đi tới gần tộc địa của Tằng gia.
Lấy thành tựu Trận Pháp Sư của hắn, muốn âm thầm lẻn vào trong trận pháp cấp một hoàn toàn không tốn sức.
Chỉ là chờ đến khi hắn còn muốn đi sâu vào trong, lại đột nhiên cảm giác được một sự nguy hiểm.
“Trong Tằng gia che giấu trận pháp cấp hai?”
Mắt Phương Tịch lập tức sáng lên.
Hắn không cố hóa giải mà lặng lẽ lùi ra ngoài, để lại một khôi lôi gỗ ở bên ngoài Tằng gia, chuyên theo dõi những người ra vào Tằng gia.
Làm trường thọ người, hắn rất kiên trì.
Hắn ở đây chờ Tống Thanh mấy năm tới hơn chục năm cũng không sao.
Phương Tịch không cần chờ đợi quá lâu.
Mấy ngày sau, một luồng ánh sáng bay ra khỏi Tằng gia, ; ao về phía Mộc Quốc phương hướng.
Khí tức của độn quang ban đầu thấp, ánh sáng ảm đạm… Nhưng chờ đến sau khi rời khỏi Tằng gia, tốc độ lập tức tăng vọt!
Ở trong độn quang, sắc mặt Tống Thanh vô cùng thâm trầm.
– Gia tộc… không ngờ đã chết… Thanh Mộc Tông không ngờ không muốn phát binh!
Hắn vẫn trốn ở Việt Quốc, ngoại trừ thu thập thế lực ngầm của Tống gia, còn muốn khuyên Thanh Mộc Tông đánh Việt Quốc, gây ra đại chiến tu tiên giới của hai nước để báo thù cho Tống gia!
Thế nhưng theo thời gian trôi qua, Huyền Thiên Tông khống chế Việt Quốc càng thêm vững chắc, Thanh Mộc Tông hoàn toàn không định ra tay.
Đến mấy ngày trước, Mệnh bài của Hóa Hạc đạo nhân để lại trên tay hắn cũng hiện ra một vết nứt.
Điều này làm Tống Thanh cảm giác Việt Quốc vô cùng nguy hiểm.
Hắn hoàn toàn từ bỏ kế hoạch báo thù, chuẩn bị trốn thật xa sang Mộc Quốc.
Trước đây, khi sắp xếp quân cờ ngầm Tằng gia này, chính là nhìn trúng nó nằm ở ranh giới giữa hai nước, cách Mộc Quốc không xa, thuận tiện chạy thoát thân.
Trong nháy mắt, Tống Thanh đã bay xa mấy chục dặm, chỉ cần xuyên qua một Phường thị nằm ở trong Vạn Thú Sơn Mạch, hắn lại có thể tiến vào Mộc Quốc!
– Quả nhiên… Thần thức mạnh mẽ, đấu pháp tương đối tiện lợi.
Phương Tịch bám theo sau lưng Tống Thanh, thần thức vẫn theo dõi người này mà người này không hề phát giác ra.
Bởi vậy có thể thấy được thần thức của người này tuyệt đối yếu hơn Trúc Cơ hậu kỳ!
Chỉ có điều, tuy thần thức và khí tức pháp lực đều là người kia, nhưng Tống Thanh lúc này lại có dáng vẻ trung niên, thậm chí tóc đã sớm bạc, vẻ mặt tiều tụy.
Phương Tịch cảm thấy điều này là rất bình thường, có tu sĩ không quan tâm tới vẻ bề ngoài, đồng thời gia tộc bị diệt môn, tâm thần bị đả kích, tiều tụy già yếu là chuyện rất bình thường.
– Sư tử vồ thỏ, cũng muốn dồn hết sức lực…
Tâm thần Phương Tịch đã quyết, bỗng nhiên tăng tốc, hoàn toàn từ bỏ che giấu hiện thân:
– Hừ!
Trong tiếng hừ lạnh vang lên, Nguyên Ma Thứ nhanh chóng phát động.
Một cái gai nhỏ màu tối lặng lẽ xẹt qua vòng bảo hộ linh lực của Tống Thanh, chui vào thức hải của hắn.
bí thuật thần thức vốn không để ý tới lá chắn bảo vệ linh lực và pháp khí phòng ngự bình thường, rất khó đối phó.
Nhưng trong phút chốc, Tống Thanh chỉ rên lên một tiếng, cũng không hề có dấu hiệu trúng chiêu.
Ngược lại, hai mắt hắn sáng như điện, liếc nhìn xung quanh.
Một vòng tay màu tím trên cổ tay trái của hắn phóng to, kích thước gần bằng một tòa nhà hoàn toàn bảo vệ hắn ở giữa.
Xoẹt!
Gần như trong chớp mắt tiếp theo, Thanh Hòa Kiếm giống như một tia sét màu xanh đâm mạnh vào phía trên Tử Uẩn Trạc, phát ra tiếng chấn động vang trời.
– Ơ? Ngươi không ngờ có thể chống đỡ được thần thức công kích… Thần thức của ngươi rõ ràng không mạnh bằng ta, bằng không sẽ không thể phát hiện ra ta muộn như vậy… Xem ra ngươi có pháp khí hoặc phù lục đặc biệt nào đó bảo vệ thần thức?
Chương 447 – Ẩn nấp, giết Tống Thanh 2
Phương Tịch hóa thành ánh sáng màu xanh từ giữa không trung hạ xuống, vẫy tay một cái.
Vèo vèo vèo!
Tám con khôi lỗi yêu thú cấp hai hiện thân, từng con đứng giữa không trung, từ bốn phương tám hướng bao vây xung quanh Tống Thanh.
… Để đối phó với kẻ địch lớn, Phương Tịch rút một ý niệm thần thức theo dõi Tàn Phiến Thế Giới kia vè, để tám khôi lỗi chủ chiến đều xuất hiện!
– Ngươi là… Phương Tịch?
Lúc này, Tống Thanh mới phát hiện kẻ tập kích, lại nhìn thấy tám khôi lỗi cấp hai, vẻ mặt trở nên thâm trầm:
– Bí thuật công kích thần thức… Khôi Lỗi Sư… Còn có thanh phi kiếm kia… Ngươi che giấu thật sâu! Hóa Hạc là do ngươi giết?
Hắn rất thông minh, bây giờ, ngoại trừ Tằng gia, cũng chỉ có duy nhất tu sĩ Trúc Cơ Hóa Hạc kia biết được hành tung của mình.
Chỉ là Tống Thanh không rõ, Hóa Hạc rõ ràng bị trồng cấm chế, làm sao còn dám tiết lộ bí mật về nơi ẩn thân của hắn?
Hắn càng không ngờ được, một kẻ chờ sắp tới đại nạn mới đột phá Trúc Cơ khiến hắn chướng mắt năm đó lại có thể che giấu sâu như vậy!
– Người chết cần gì phải biết quá nhiều!
Phương Tịch nhẹ nhàng phất tay.
– Ngao ngao!
Kim Mao Viên Hầu rít gào một tiếng, một nhúm lông trước ngực giống như phù văn lập lòe phá sáng.
Nó cầm một khối nham thạch cực lớn đập về phía Tử Uẩn Trạc!
Lấy con khôi lỗi cấp hai này ra tay làm dấu hiệu, bảy con khôi lỗi khác cũng đồng thời phát động công kích!
Nếu là tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ bình thường bị tám khôi lỗi cấp hai bao vây tấn công, sợ rằng không duy trì nổi nhất thời nửa khắc, xương thịt đã nát thành bùn!
– Hừ!
Tống Thanh hừ lạnh một tiếng, hai tay bấm pháp quyết.
Trong phút chốc, tự trên người hắn bạo phát ra pháp lực mạnh mẽ, không ngờ đột phá giới hạn của Trúc Cơ sơ kỳ, tiến vào Trúc Cơ trung kỳ!
“Quả nhiên, người này vẫn luôn che giấu tu vi!”
Phương Tịch nhìn thấy tu vi thật sự của Tống Thanh, hắn vẫn không căng thẳng, trái lại thầm thở phào nhẹ nhõm.
– Đi!
Tống Thanh rót pháp lực Trúc Cơ trung kỳ vào trong Tử Uẩn Trạc, khiến ánh sáng của dị bảo này lập tức bùng lên, cho dù đỡ đòn công kích của tám khôi lỗi cấp hai vẫn không hề tổn hại.
Hắn oán hận nhìn lướt qua Phương Tịch và chợt lật bàn tay, lại hiện ra một phù lục màu xám, trên đó vẽ một thanh kiếm nhỏ.
– Phù bảo?
Con ngươi của Phương Tịch hơi co lại.
Tống gia làm thế gia tu tiên đứng đầu Việt Quốc, cất kỹ vô số.
Mà ở trên thân một vị tu sĩ Trúc Cơ cuối cùng có xác suất rất lớn sẽ xuất hiện phù bảo.
– Nhanh!
Tống Thanh nhìn Phương Tịch, thật giống như đang nhìn một người chết.
Tiếp theo, phù lục màu xám trong tay hắn nhanh chóng phát ra linh quang mạnh mẽ, hóa thành một thanh kiếm nhỏ màu xám mang theo hai ba phần uy năng của pháp bảo đâm nhanh tới!
– Đi!
Phương Tịch đã bảo rùa khôi lỗi cấp hai bảo vệ ở trước người mình từ lâu.
Lúc này, hắn rút hết ý niệm thần thức, làm cho khôi lỗi cấp hai này đón lấy thanh kiếm nhỏ màu xám.
Ầm!
Dưới một kiếm, trong giây lát khôi lỗi cấp hai hóa thành tro tàn.
Vẻ mặt Phương Tịch vô cùng nghiêm trọng, tranh thủ chút thời gian này cũng lấy ra Chu Tước Hoàn Phù Bảo!
Không chỉ có vậy, hắn lập tức đỏ mặt, thình lình phát động Thiên Ma Giải Thể Tiểu Pháp!
Trên hồ sâu trong cơ thể hắn vốn tiêu hao một ít pháp lực, có từng luồng khí huyết và tinh nguyên hội tụ, hình thành từng giọt chất lỏng pháp lực, tổng cộng có hai ba mươi giọt!
Sau khi thi triển Thiên Ma Giải Thể Tiểu Pháp, pháp lực của hắn có thể lập tức tăng lên ba bốn phần!
Bây giờ, giới hạn pháp lực của Phương Tịch là bảy mươi lăm giọt, hắn còn là thân Võ Thần, khí huyết dồi dào, chịu được tàn phá, không ngờ đột nhiên tăng lên gần ba mươi giọt chất lỏng pháp lực!
Tuy sau này pháp lực tăng mạnh như vậy sẽ lập tức biến mất, còn có thể nguyên khí tổn thương nặng nề, nhưng lúc này pháp lực của Phương Tịch mạnh gần tương đương với tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ!
Lúc này, hắn tăng mạnh pháp lực và rót vào phù bảo trên tay.
Chiêm chiếp!
Một ngọn lửa với hai màu đỏ vàng giao nhau hiện lên.
Trong ngọn lửa đỏ vàng bỗng nhiên truyền ra một tiếng giống như tiếng chim hót.
Tiếp theo, một vòng tròn bay ra, trong nháy mắt đã bao phủ lấy thanh kiếm nhỏ màu xám, khiến nó không nhúc nhích được.
– Chu Tước Hoàn?
Tống Thanh hoảng sợ biến sắc:
– Ngươi là người của Huyền Thiên Tông? !
Hắn đã sử dụng qua thanh kiếm phù bảo này vài lần, linh lực căn bản không dồi dào, không thể là đối thủ của Chu Tước Hoàn hoàn toàn mới.
Không tới hai hiệp, nó đã bị Chu Tước Hỏa đốt hết pháp lực, thoái hóa trở về một phù lục màu xám, sau đó tản ra, hóa thành tro tàn!
Tống Thanh hét lên một tiếng quái dị, xoa chiếc nhẫn trên tay, không ngờ có mười mấy phù lục cấp hai hiện ra!
Ất Mộc Thần Lôi, Bính Hỏa Thần Lôi, Liệt Hỏa Kim Đao, Huyền Âm Chân Thủy…
Từng tờ phù lục cấp hai trung phẩm, thậm chí thượng phẩm bị hắn điên cuồng tiêu hao pháp lực phát động.
Sau một lúc điên cuồng đánh phá, khôi lỗi của Phương Tịch đều bị nổ tanh bành, từng con tản ra.
Chương 448 – Bí thuật Kết Đan
Tống Thanh lại phát động Tử Uẩn Trạc nhưng không tham chiến, hai tay bấm pháp quyết, đỏ mặt lên, hóa thành một tia sáng máu bỏ chạy!
– Độn thuật của Ma đạo?
Hai tay Phương Tịch cũng bấm quyết, từ đầu ngón tay hiện ra tinh huyết:
– Nhiên Huyết Độn Pháp!
Vèo!
Trong phút chốc, hắn thu khôi lỗi và phù bảo phi kiếm, cũng hóa thành một cầu vồng máu bám chặt theo phía sau Tống Thanh.
Hai người một đuổi một chạy, trong nháy mắt đã di chuyển qua trăm dặm.
– Ngươi nổi điên cái gì chứ?
Thần thức của Tống Thanh đảo qua phía sau thì thấy Phương Tịch thi triển Nhiên Huyết Độn Pháp, hắn tức giận đến mức chửi ầm lên.
Hắn không nghĩ ra mình vì chạy thoát thân mới bất đắc dĩ thi triển loại bí thuật tổn hao nguyên khí nặng nề này.
Đối phương không có mối thù sinh tử với mình, hắn cần gì phải làm như vậy?
Tống Thanh càng không nghĩ đến, tu sĩ Trúc Cơ cao tuổi năm đó mình chướng mắt lại có thực lực như thế, có thể ép thiếu chủ Tống gia hắn vào đường cùng!
Pháp lực của đối phương thậm chí có thể ngang với Trúc Cơ hậu kỳ, độn quang còn nhanh hơn hắn!
Khoảng cách hai bên đang không ngừng thu hẹp.
– A a a… Đây là ngươi ép ta đấy!
Thần thức của Tống Thanh truyền âm, vẻ mặt dữ tợn.
Trong chớp mắt tiếp theo, hắn chợt dừng độn quang, trong mười ngón kẹp từng viên lôi châu và đẩy về phía sau:
– Hôm nay ta phải đồng quy vu tận với ngươi!
Sắc mặt Phương Tịch không thay đổi, Thanh Hòa Kiếm bay ra đánh bay hai viên lôi châu trong đó.
Ầm ầm! Ầm ầm!
Tiếng nổ mạnh khủng khiếp vang lên xung quanh, lôi châu còn lại đánh vào trên Ngũ Hành Thuẫn Giáp, chỉ có thể nổ thành tro bụi tiêu tan, không ngờ đều là hàng giả!
Ở dưới thần thức mạnh mẽ hắn, chút trò vặt này của Tống Thanh căn bản chẳng ăn thua, trái lại để lộ sự suy yếu của bản thân.
– Nguyên Ma Thứ!
Phương Tịch chợt nghiêm mặt, hai gai nhỏ màu đen còn lại bay ra.
Tống Thanh rên lên một tiếng, mặt ngoài một miếng ngọc bội trên cổ bỗng nhiên hiện ra từng vết nứt.
Hắn chuẩn bị xoay người bỏ chạy nhưng động tác chậm lại.
Ngay sau đó, hắn bị một cánh tay Võ Thần dài mấy trượng quét ngang, vỗ xuống mặt đất.
– Đi!
Phương Tịch chỉ tay vào Thanh Hòa Kiếm, linh văn Canh Kim trên thân kiếm phóng ra ánh sáng mạnh, hóa thành một lưu quang màu xanh vàng đánh bay Tử Uẩn Trạc.
Chiếp chiếp!
Trong Chu Tước Hoàn, một con thần điểu với lửa cháy mạnh bay ra, khống chế vô số ngọn lửa bay về phía Tống Thanh.
Tống Thanh bất đắc dĩ, chỉ có thể ném ra một tấm lá chắn nhỏ đen xì, không ngờ nó cũng là linh khí thượng phẩm.
Nó khó nhọc đấu với Chu Tước Hoàn, không lâu sau đã nghìn lở trăm lỗ.
– Bí kỹ, Hỗn Nguyên Vô Cực!
Ầm ầm ầm!
Phía sau Phương Tịch hiện lên thân thể Võ Thần, vô số cánh tay giống như Quan Thế Âm nghìn tay, giống như hạt mưa dày đặc rơi xuống, nện ở trên lá chắn bảo vệ Tống Thanh.
Rắc!
Theo một tiếng vỡ vụn khiến cho người ta ê răng vang lên, lồng linh lực hộ thân của Tống Thanh vỡ nát trong giây lát.
Tiếp theo, Phương Tịch khống chế Kim Giao Tiễn, một kéo đâm tới đan điền khí hải của Tống Thanh…
– A!
Tống Thanh vừa phát ra một tiếng hét thảm, đã bị Phương Tịch đè đầu, nhét một hạt giống Yêu Ma Thụ vào trong miệng hắn.
Đối với một thế lực lớn, bí tàng thật sự đều không thể mang theo trên người, ví dụ như một vài bí quyết trong công pháp đỉnh cấp sẽ không được viết rõ ra ngoài mà được truyền miệng, để giữ bí mật tuyệt đối.
Tống Thanh làm thiếu chủ Tống gia chiếm giữ thế lực đỉnh cấp ở Việt Quốc mấy trăm năm, có thể biết bao nhiêu bí ẩn?
Quan hệ với những tu sĩ cao cấp còn có công pháp bí thuật, tài nguyên…
Những điều đó mới là tài phú thật sự của Tống gia!
Tất cả chưa chắc đã nằm trong ngọc giản.
Bởi vậy Phương Tịch lựa chọn chế tạo Tống Thanh thành Nhân Khôi Lỗi, cố gắng nhìn lén các bí mật của Việt Quốc!
Sau một lát, ánh sáng màu xanh trong đôi mắt Phương Tịch tiêu tan.
Hắn điều khiển Tống Thanh, để đối phương lấy chiếc nhẫn màu xanh lam đeo trên tay xuống, giao cho mình, sau đó lại thu về dị bảo như Tử Uẩn Trạc và ngọc bội trên cổ… Lúc này, hắn mới thu Tống Thanh vào trong túi trữ vật, quét dọn vết tích chiến trường xung quanh và thản nhiên rời đi.
Vào ban đêm, trong một động phủ được mở tạm, Dạ Minh Châu được gắn trên vách tường xung quanh phát ra ánh sáng chói lòa.
Phương Tịch mở hai mắt ra, trong mắt hình như có tinh quang lóe lên:
– Thì ra là thế… Tống Thanh này còn muốn gây đại chiến cho tu tiên giới của hai nước, quả thật là can đảm.
Một khi hắn thành công, sẽ phải có bao nhiêu tu sĩ bị tử thương?
Đoạn ngắn ký ức của Tống Thanh rất hỗn loạn, Phương Tịch sắp xếp lại mới biết rõ một vài chuyện.
Chiếc nhẫn hắn lấy được từ trên tay Tống Thanh là một nhẫn trữ vật, tên là Hãn Hải Giới, không gian bên trong vô cùng rộng lớn.
Lúc này, sau khi hắn luyện hóa xong, nhẹ nhàng đổ ra, lại có một đống linh thạch đủ mọi màu sắc hiện ra.
Chương 449 – Bí thuật Kết Đan 2
Trong đó chỉ có hơn một ngàn viên linh thạch hạ phẩm có giá trị thấp nhất, sau đó là hơn năm mươi viên linh thạch trung phẩm được tu sĩ Trúc Cơ sử dụng, cuối cùng thậm chí còn có một viên linh thạch thượng phẩm với linh quang tỏa ra bốn phía!
– Chỉ riêng linh thạch đã gần hai mươi nghìn? Trời ạ, quả thật là lợi hại.
Phương Tịch cẩn thận cất linh thạch thượng phẩm đi, cảm giác lần này mình tới giết Tống Thanh quả nhiên là một quyết định cực kỳ chính xác.
– Cho dù vì thế tiêu hao gần mười năm thọ nguyên cũng đáng giá!
Lần này hắn giết chết Tống Thanh, tuy không bị thương tích gì nhưng đã thi triển Thiên Ma Giải Thể Tiểu Pháp và Nhiên Huyết Độn Pháp, đều gây tổn hao nguyên khí.
Cho dù có thể dùng thân thể Võ Thần thi triển Quy Nguyên Bí Thuật, kết hợp với linh đan sẽ nhanh chóng khỏi chữa trị tổn thương trên thân thể, nhưng thọ nguyên tiêu hao lại khó có thể bù đắp được.
Cũng may thọ nguyên của hắn đủ dài, sau này còn có thể trồng cây kéo dài tuổi thọ, cũng không có cảm giác gì.
Thần thức của Phương Tịch tiến vào trong Hãn Hải Giới, kiểm tra các loại linh vật, linh khí, ngọc giản… Hắn không khỏi hít sâu một hơi:
– Giàu thật… Không hổ danh là thiếu chủ Tống gia…
Hắn liên tưởng đến dáng vẻ đối phương già yếu tiều tụy, còn có phù bảo kiếm nhỏ không lưu lại bao nhiêu pháp lực, không khỏi trầm ngâm suy nghĩ:
– Trước đó, Tống Thanh này liên tiếp đấu pháp, tiêu hao không ít uy năng phù bảo với phù lục, pháp khí dùng một lần, còn có tinh huyết của bản thân… Nếu không, hôm nay hắn còn phát huy ra tốt hơn mấy phần.
Đáng tiếc… Chuột chạy qua đường chính là kết cục này.
Thần thức của Phương Tịch lướt nhanh qua, bất chợt lấy từ trong túi trữ vật ra một miếng ngọc giản.
Trong ngọc giản này không ngờ cũng ghi là Trường Sinh Thuật, thậm chí căn cứ theo ký ức của Tống Thanh, đây chính là bản chính của Trường Sinh Thuật!
Hắn kiểm tra cẩn thận qua một lượt, phát hiện trong đó không khác gì mình đã học, không khỏi thở hắt ra một hơi.
Về phần trong ngọc giản khác lại có một môn truyền thừa trận pháp cấp ba Thiên Lang Khiếu Nguyệt cùng với công pháp đỉnh cấp trân quý nhất.
Môn công pháp đỉnh cấp này có tên là Dung Kim Quyết, chính là một môn pháp quyết thích hợp cho kim linh căn và hỏa linh căn tu luyện, tổng cộng chia ra làm mười tầng Luyện Khí, ba tầng Trúc Cơ, ba tầng Kết Đan, còn có Ngưng Anh Pháp, có thể một đường tu luyện tới cảnh giới Nguyên Anh!
– Đáng tiếc, thuộc tính của ta không thích hợp…
Về phần trong những linh vật khác, pháp khí tương đối trân quý là dị bảo Tử Uẩn Trạc đã bị Phương Tịch cất đi, đồng thời làm dị bảo nên rất dễ luyện hóa.
Bảo vật này có cả công lẫn phòng, uy lực còn vượt qua linh khí thượng phẩm, làm Phương Tịch khá yêu thích không buông tay.
Hắn cảm giác có thể ném Ngũ Hành Thuẫn Giáp đi.
Còn lại là một miếng ngọc bội bị nứt, dường như có hiệu quả bảo vệ thức hải.
Về phần tấm lá chắn linh khí thượng phẩm kia? Nó đã bị Chu Tước Hoàn Phù Bảo phá hủy…
– Ngoài ra, linh tài quan trọng nhất…
Phương Tịch đổ nhẫn trữ vật màu xanh lam ra, lấy từ trong đó ra một hộp gỗ đen xì, trên đó dán mấy tấm phù lục.
Sau khi hắn lần lượt xé ra, chỉ thấy trong hộp gỗ phong ấn một đoạn rễ linh mộc, rễ cây này cháy đen, kèm theo một mùi thơm kỳ dị.
– linh mộc cấp bốn… một đoạn rễ cây của Phượng Tê Ngô Đồng Thụ!
– Lão tổ Tống gia quả thật có tài năng hơn người!
Phương Tịch nhớ lại một đoạn ngắn ký ức nào đó của Tống Thanh, không khỏi xúc động.
Trước đây, sau khi Tống gia nhận được Trường Sinh Thuật, bản thân lão tổ Tống gia chính là Thiên Hỏa linh căn, căn bản không có cách nào tu luyện được.
Chẳng qua người này lại có thể mở ra lối đi riêng, từ trong Trường Sinh Thuật tìm hiểu ra được một phương pháp trợ giúp Kết Đan!
Đó chính là lấy phương pháp ma đạo vòng qua hạn chế công pháp thuộc tính mộc mới có khả năng tu luyện được, luyện ngược Trường Sinh Thuật, tích góp Ất Mộc Khí, cuối cùng lấy mộc sinh hỏa, hóa thành quân lương tăng cường Dung Kim Quyết.
Dựa theo cách nhìn của lão tổ Tống gia, cần nghìn năm mới có khả năng khiến Ất Mộc Pháp Thân thành tựu, hắn dĩ nhiên không chờ được.
Nhưng nếu có thể khổ luyện trăm năm, luyện thành Thanh Mộc Linh Thân, lại hóa Thanh Mộc Linh Thân thành linh khí Ất Mộc tinh thuần, thiêu đốt Dung Kim Quyết, lấy mộc trợ giúp hỏa, ít nhất có thể tăng thêm hai phần xác suất Kết Đan!
Huyền Thủy Dịch tăng thêm không quá nửa phần xác suất Kết Đan!
Vừa đến hai phần xác suất đã tương đối khá rồi!
Dù sao, bản thân tu sĩ vẫn có xác suất Kết Đan, lại thêm vào một hai phần là có thể tăng thêm rất nhiều tự tin!
– Đáng tiếc… Hoặc nói là đáng ăn mừng là Huyền Thiên Tông ra tay rất nhanh, không cho lão tổ Tống gia có đủ trăm năm… Bằng không không chừng thật sự để cho người này thuận lợi Kết Đan mất!
Chương 450 – Biến cố
Trước đây, sau khi Khương lão tổ thu được yêu đan cấp ba, lão tổ Tống gia biết mình không có khả năng chịu đựng hơn trăm năm, lại mạo hiểm Kết Đan… Dựa vào tích góp Ất Mộc Khí mấy chục năm, cộng thêm công pháp Ma đạo, không ngờ đã thành công cố định hóa hơn nửa pháp lực, đủ thấy tư chất của hắn.
Nếu có đủ thời gian, hắn tất nhiên có thể thuận lợi Kết Đan!
Hinh thực hắn tu luyện cùng chính là gốc cây Phượng Tê Ngô Đồng Thụ này.
Đương nhiên, phần chính của linh tài này đã biến thành chiến lợi phẩm của Huyền Thiên Tông từ lâu, ngược lại một đoạn rễ này được sớm giao cho Tống Thanh.
– Ngươi còn muốn Kết Đan à?
Phương Tịch nhìn Tống Thanh bị chế tạo thành Nhân Khôi Lỗi, không khỏi buồn cười.
“Bí pháp này được xem là truyền thừa cao nhất của Tống gia, chỉ có Tống Thanh mới nắm giữ… Ở Vọng Nguyệt Sơn có lẽ đã bị lão tổ Tống gia tiêu hủy.”
“Đáng tiếc… Ta không phải tu luyện công pháp chính thuộc tính hỏa, căn bản vô dụng…”
“Tọa quan trăm năm, tăng thêm một hai phần xác suất đột phá Kết Đan… Nếu để các tu sĩ khác biết được, chắc chắn sẽ đổ xô tới.”
“Nhưng nó lại quá yếu đối với ta! Quá yếu!”
“Ta nhất định sẽ tu thành Ất Mộc Pháp Thân.
Ất Mộc Pháp Thân vô cùng thần diệu, phần lớn người nắm giữ nó đều sẽ Kết Anh, tự mang theo mấy phần xác suất Kết Đan…”
“Có Ất Mộc Pháp Thân, ta còn muốn bí pháp này làm gì?”
Phương Tịch thưởng thức rễ của Phượng Tê Ngô Đồng Thụ, cái rễ này rất yếu ớt.
Cho dù ở trên linh mạch cấp ba, cộng thêm Tụ Linh Pháp Trận cũng chỉ có thể miễn cưỡng sinh trưởng, đặt trên linh mạch cấp hai căn bản trồng không sống nổi.
– Chỉ có một đoạn rễ, chế luyện pháp bảo cũng ngại ít, tối đa xem là nguyên liệu phụ trợ… Vậy thì quá phí của trời.
Phương Tịch suy nghĩ, chỉ có thể tạm thời cất giữ cái rễ này, chờ đợi ngày sau lại tính.
– Thù nhỏ đã báo, cũng xem như một vui thú trong đời người.
Mình phải uống một chén mới được!
Hắn cười ha ha, lấy ra Đào Hoa Nhưỡng, cố ý bảo Tống Thanh ở bên cạnh qua rót rượu, uống một hơi cạn sạch.
Vạn Đảo Hồ.
Sau khi đi một vòng, Phương Tịch trở về Vạn Đảo Hồ.
Chẳng qua, hắn không đi thẳng về Long Ngư Đảo mà đi tới Linh Không Đảo.
Khi hắn tới gần Linh Không Đảo, thấy có không ít tu sĩ lần lượt ngồi thuyền nhỏ hoặc khống chế pháp khí đi tới Linh Không Đảo giao dịch.
Ngôn gia vừa chuyển sang đã khai khẩn linh điền, vừa khai trương cần đầu tư rất nhiều vật tư, nhân cơ hội mở lại Phường thị, trắng trợn mua các loại vật tư cơ sở để thu hút tu sĩ các đảo đến đây giao dịch.
Rất nhiều tu sĩ linh đảo chuyên chở cả thuyền linh mễ đến Linh Không Đảo.
Sau khi bọn họ giao hàng cho Ngôn gia sẽ không tránh được đi dạo Phường thị, mua một ít đan dược phù lục, hoặc pháp bào phi kiếm… Thậm chí đi uống một chén linh tửu, tới khu giải trí một lần, thường xuyên qua lại, linh thạch vẫn về chỗ cũ.
Phương Tịch thấy vậy, cũng cảm thấy Ngôn gia rất có đầu óc kinh doanh, cũng bỏ được đầu tư, quả nhiên là một gia tộc mạnh mẽ hướng lên.
– Đáng tiếc… Linh Không Đảo này không lành… Trước đây Ngư Linh Tử thành lập Phường thị, cuối cùng kéo cả mình bù vào…
Lần này, hắn đến đây chủ yếu là xem thử, tiện thể điều tra chuyện Nguyễn Đan mất tích.
Tu sĩ làm việc không cần chứng cứ!
Phương Tịch nhìn về hướng Ngôn gia với vẻ mặt lạnh lùng.
Anh hùng này là kẻ địch của ta!
Ngôn gia không mạnh mẽ, chỉ có một vị Trúc Cơ sơ kỳ, hắn tiện tay có thể giết chết.
Về phần giải thích à?
Tống Thanh và Hóa Hạc lão đạo trong túi linh thú của hắn là lời giải thích tốt nhất!
Dư nghiệt Tống gia cùng phỉ tu cướp bóc Linh Không Đảo, liên quan gì tới Long Ngư Đảo ta?
“Chẳng qua thiếu chủ Tống gia là mục tiêu quá lớn…”
“Để cẩn thận, mình vẫn phải sai Hóa Hạc lão đạo ra tay… Ngoài mặt, hắn chỉ là lão đại phỉ tu, không liên quan tới Tống gia.”
“Mà phỉ tu giết người cướp hàng không phải là chuyện đương nhiên sao?”
Phương Tịch đi tới ngoài tộc địa Ngôn gia, bố trí trước mấy khôi lỗi gỗ.
Dù sao ở trong mắt hắn, Ngôn Vô Tuất đã là một người chết, nhưng tốt nhất là chờ đến khi Chung Thiên Quận kia đến mới cùng ra tay.
Đối với kẻ tuyên bố có quyền chiếm hữu Long Ngư Đảo này, vẫn nên mau chóng tiễn đối phương ra đi thì thỏa đáng hơn.
Sau nửa tháng, Phương Tịch phát hiện có một luồng ánh sáng tản ra sóng pháp lực cấp bậc Trúc Cơ, đồng thời không thuộc về Ngôn Vô Tuất nghênh ngang tiến vào tộc địa của Ngôn gia.
– Chung Thiên Quận tới rồi? Vừa lúc…
Đồng tử của một khôi lỗi gỗ khẽ động, hòa làm một thể với cây cổ thụ phía sau.
Không lâu, Phương Tịch khống chế độn quang đến, trên tay ném ra Tử Uẩn Trạc, chuẩn bị thử uy lực dị bảo này một lần!
Nhưng Phương Tịch còn chưa kịp ra tay.
Bỗng nhiên, trong linh địa bên cạnh Linh Không Phường Thị của Ngôn gia chợt vang lên tiếng ầm ĩ, tiếp theo hóa thành từng tiếng kêu thảm thiết!
Giống như có một thanh liêm đao vô hình đang tùy ý thu gặt sinh mạng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Vũ Cực Thiên Hạ [Dịch] Vũ Cực Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Vu-Cuc-Thien-Ha-2.jpg)
![[Dịch] Thạch Kiếm [Dịch] Thạch Kiếm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Thach-Kiem.jpg)





