- Home
- Truyện Tiên Hiệp
- [Dịch] Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên
- Tập 29 : Đại thọ năm mươi 3 (c281-c290)
[Dịch] Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên
Tập 29 : Đại thọ năm mươi 3 (c281-c290)
❮ sautiếp ❯Chương 281 – Đại thọ năm mươi 3
Phương Tịch khá xúc động, cũng nhận lấy pháp bào.
Bây giờ Vi Nhất Tịch được hắn chỉ điểm vè Ngự Thú Thuật, thủ đoạn nuôi dưỡng Ngọc Phong tiến rất xa, đồng thời nắm giữ linh địa riêng, nàng không cần mua đan dược, thuê động phủ… Tích lũy nhiều năm, quả nhiên cũng là một tiểu phú bà.
– Đại thúc mau thay đi!
Vi Nhất Tịch cười nói.
– Ừ!
Nhìn thấy đám người Vương quả phụ cũng đang khuyên, Phương Tịch lại đi vào trong phòng thay Thanh Trúc Pháp Bào.
Đám người chỉ thấy một thiếu niên ngọc thụ lâm phong, mày kiếm mắt sáng, phiêu dật xuất trần, Thanh Trúc Pháp Bào trên người càng tôn dáng cho hắn.
Ai nấy đều không khỏi lớn tiếng khen ngợi.
– Lão gia mặc trang phục này đúng là vừa người, tiểu thư cũng thật khéo chọn.
Vương quả phụ cười híp mắt nói.
– Đúng vậy… Nhất Tịch khéo léo.
Sau này ai cưới được ngươi đúng là có phúc đấy.
Phương Tịch cười ha ha:
– Hôm nay vui vẻ, đại thúc phá lệ cho ngươi uống thêm một chén Đào Hoa Nhưỡng hai mươi năm…
– Thật ạ?
Mắt Vi Nhất Tịch sáng lên.
Nàng còn muốn nói gì đó lại nghe có một giọng nữ truyền từ bên ngoài vào:
– Nguyễn Đan của Kính Nguyệt Hồ thay mặt gia sư chúc mừng Phương thúc vạn thọ vô cương, đặc biệt đưa quà mừng tới!
– Không ngờ lại là nàng?
Phương Tịch hơi kinh ngạc, phất tay tản ra trận pháp.
Chỉ thấy một nữ tu một tay đi tới.
Người đó chính là Nguyễn Đan!
Nữ tử này mặc một bộ trường bào màu đen, gương mặt lạnh lùng, ống tay áo bên phải trống rỗng, theo gió phất phới.
Điều khiến cho người ta kinh ngạc là tu vi của nàng đã tăng tới cảnh giới Luyện Khí tầng bảy!
– Hóa ra là Nguyễn đạo hữu! Chúc mừng tu vi của đạo hữu cuối cùng đã đột phá!
Phương Tịch cười và mời người vào.
Từ sau khi Nguyễn Đan cụt tay, tính cách trở nên lạnh lùng quái gở hơn u, không còn chọc cho người ghét như trước.
Đại khái là do nguyên nhân từ hai bài học trước đây, bị ám sát dẫn tới chậm trễ tiến độ tu luyện, lại thêm lần này bị lão đại Khấu gia chặt mất cánh tay, cuối cùng khiến nữ tử này đã trưởng thành.
Chỉ là cái giá này quá nghiêm trọng!
Ngược lại, Lư Quá nhìn thấy Nguyễn Đan dưỡng thương mấy năm, không ngờ vẫn có thể đột phá, trong mắt hắn dường như cũng cháy lên ý chí chiến đấu.
Đều có căn cơ bị hao tổn, Nguyễn Đan vẫn có thể đột phá được bình cảnh Luyện Khí trung kỳ và hậu kỳ, sao hắn không thể làm được chứ?
– Chúc mừng Phương thúc, đây là quà mừng do gia sư lệnh cho ta đưa tới!
Nguyễn Đan thi lễ và đưa tới hộp quà chữ nhật.
Khi mở ra, một khí tức sắc bén đập vào mặt.
Phương Tịch nhìn qua, chỉ thấy một thanh pháp khí trường kiếm màu xanh nằm lẳng lặng ở trong hộp quà, hình dáng giống như lá lúa, thân kiếm hẹp dài, hình thức hơi quen mắt:
– Đây là…
– Đây là Thanh Hòa Kiếm.
Sau khi gia sư đúc lại, nó đã thăng cấp thành pháp khí thượng phẩm!
Nguyễn Đan cung kính trả lời.
Từ sau khi cụt tay, nàng thu lại sự sắc bén của mình.
Cho dù bây giờ nàng thăng cấp Luyện Khí tầng bảy nhưng không cuồng ngạo như trước.
– Đây là Thanh Hòa Kiếm khiến danh tiếng của đại thúc chấn động Đào Hoa Đảo năm đó à?
Hai mắt Vi Nhất Tịch mở to, dường như đang chiêm ngưỡng tồn tại trong truyền thuyết.
Truyền thuyết này có quan hệ sâu xa với nhà nàng, khiến tâm trạng nàng vô cùng phức tạp.
– Đảo chủ có lòng rồi…
Bây giờ Phương Tịch ngoài mặt đang cần một món pháp khí thượng phẩm.
Hắn cầm lấy Thanh Hòa Kiếm và búng vài cái, kiếm âm chợt vang lên giống như rồng ngâm!
Vào giờ phút đặc biệt như vậy, Nguyễn Tinh Linh đúc lại thanh kiếm này cũng có ẩn ý sâu xa đấy!
– Đảo chủ đâu?
Phương Tịch cất Thanh Hòa Kiếm và đột nhiên hỏi một câu.
Với quan hệ giữa hắn và Nguyễn Tinh Linh, ngày đại thọ của hắn, đối phương dù sao cũng sẽ đích thân tới chúc mừng, chứ không phải bảo tiểu đồ đệ tới thay.
– Sư tôn đang chiêu đãi một người khách quan trọng nên phân phó ta đến đây thông báo một tiếng.
Nàng sẽ đến sau…
Nguyễn Đan hơi cúi thấp người, thay mặt Nguyễn Tinh Linh biểu đạt sự áy náy.
– Thì ra là thế…
Phương Tịch ung dung giống như không hề nghi ngờ gì về điều này, mỉm cười:
– Thiếu đảo chủ đã đến đây, nhất định phải uống thêm vài chén…
– Được…
Nguyễn Đan nhìn dáng vẻ tao nhã đạm bạc của Phương Tịch, không khỏi âm thầm hối hận.
Lúc trước, bản thân mình trẻ tuổi bồng bột, thật sự đắc tội không ít người, về sau trả giá đắt, bây giờ muốn bù đắp lại, cũng không biết có kịp không?
Đào Hoa Nhưỡng hai mươi năm vừa uống vào miệng đã thấy mùi thơm thuần, lưu hương lâu, nhất thời không cẩn thận sẽ say.
Đặc biệt là tiểu nha đầu Vi Nhất Tịch này bất giác đỏ mặt choáng váng, không chịu nổi nằm sấp ở trên bàn, trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm gì đó.
Nguyễn Đan uống mấy chén, gương mặt cũng ửng hồng, ánh mắt long lanh.
– Ha ha, hôm nay các vị đều phải tận hứng đấy…
Phương Tịch cũng uống mấy chén, rất có cảm giác lão phu trò chuyện với thiếu niên:
– Chờ lát, ta sẽ mời đảo chủ cùng tới uống…
Chương 282 – Lò luyện đan
Hắn nói dứt lời thì khống chế Hắc Vũ Chu bay về phía Kính Nguyệt Hồ.
Gió mạnh vù vù thổi tới, đôi mắt của hắn trong treo, không hề có sáng vẻ gì say.
Hắn thật sự thấy hứng thú với người khách quan trọng của Nguyễn Tinh Linh.
Bên trong sơn trang.
– Phương đạo hữu…
Hai tu sĩ nhìn thấy Phương Tịch, vội vàng bước tới đón.
– Đảo chủ ở đâu, hôm nay đại thọ của ta, ta đặc biệt tới mời đảo chủ đi uống một chén rượu nhạt.
Phương Tịch cười híp mắt nói.
Các tu sĩ không dám tiếp đón chậm trễ vị cao thủ thứ hai trên đảo này, hắn trả lời ngay:
– Đảo chủ ở Túy Noãn Các tiếp đón một người khách.
Phương đạo hữu không ngại thì chờ một lát.
– Ừ, vậy ta lại tới Thính Vũ Lâu bên cạnh chờ vậy.
Phương Tịch tùy tiện bảo một người đi cùng mình tới Thính Vũ lâu.
Hắn rất quen thuộc với bố cục ở đây, Thính Vũ Lâu ở ngay bên cạnh Túy Noãn Các, chỉ cách nhau không tới mấy chục mét!
Sau khi hắn đột phá đại viên mãn, thần thức của hắn đã có thể đạt tới phạm vi mười trượng, cũng chính là khoảng cách ba mươi ba thước!
Chờ sau khi đến Thính Vũ Lâu, Phương Tịch vừa nhấm nháp linh trà, vừa âm thầm phóng thần thức ra.
Tuy lo lắng bên trong Túy Noãn Các có thiết lập cấm chế, ví dụ như Hộ Thân Phù, Phương Tịch không dám mạo muội kéo thần thức vào trong đó.
Nhưng hắn chỉ ở bên ngoài đã nghe được những lời nói mơ hồ.
– … Lão tổ Chung gia ta…
– Ba mươi sáu đảo cách hủy diệt không xa…
– Ngư Linh Tử đã chết… Đạo hữu suy nghĩ kỹ đi…
Sau một nén hương, một tu sĩ trung niên bay ra khỏi Túy Noãn Các.
Hai bên tóc mai của hắn đã điểm bạc, gương mặt khiến Phương Tịch mơ hồ có cảm giác quen thuộc.
– Là người tiếp khách ở Long Môn Các năm đó… Chung Vạn Cốc!
– Không ngờ thật sự là người của Chung gia.
Bọn họ tới mượn sức của Đào Hoa Đảo sao?
– Nếu hắn nói không sai, tu sĩ Trúc Cơ ở Linh Không Phường Thị… Ngư Linh Tử đã chết?
– Liên minh ba mươi sáu đảo trăm phương ngàn kế muốn lấn át Chung gia, không ngờ được vừa bắt đầu đã bị tổn thất nặng nề!
Chờ đến khi Chung Vạn Cốc với vẻ mặt thâm trầm đi rồi, Nguyễn Tinh Linh mới tới Thính Vũ Lâu.
– Đảo chủ, ta mở ba vò rượu hai mươi năm, đảo chủ không bằng tới chỗ ta uống một chén?
Phương Tịch cười ha hả và đưa ra lời mời.
– Thật khéo!
Nguyễn Tinh Linh khẽ ngoắc một cái, một cánh hoa vây quanh nàng, hai người liên kết độn quang, cùng phóng lên cao.
Gió mạnh ập vào mặt, Nguyễn Tinh Linh cười như không cười nhìn Phương Tịch:
– Phương đạo hữu có thể có gì muốn hỏi không?
– Đảo chủ vừa đúc lại Thanh Hòa Kiếm, ta đã hiểu rõ ý của đảo chủ, nhưng…
Trên mặt Phương Tịch lộ vẻ do dự:
– Nguyện vọng duy nhất trong cuộc đời ta là rèn kiếm để cày, không muốn lại đánh đánh giết giết nữa…
– Đáng tiếc trong tu tiên giới, ngươi không giết người, người lại muốn giết ngươi, ba nhà trên như hổ đói rình mồi, muốn hoàn toàn chỉnh đốn liên minh thành tông môn, thậm chí độc bá Vạn Đảo Hồ…
Nguyễn Tinh Linh căm phẫn nói:
– Vì thế, bọn họ không tiếc liên kết với người ngoài, phá hủy việc Trúc Cơ của ta…
“Lần này, chẳng lẽ muốn thổ lộ tình cảm?”
Phương Tịch thử hỏi một câu:
– Vậy đảo chủ càng coi trọng Chung gia hơn sao?
– Chung gia cũng là hổ lang!
Nguyễn Tinh Linh lắc đầu:
– Lẽ nào ngươi không biết phía sau ma đầu mặc giáp bạc bảy năm trước có Chung gia ủng hộ! Ta làm sao có thể coi trọng bọn họ được…
Phương Tịch không khỏi im lặng.
Trước đây, hắn còn nhìn thấy Chung Vạn Cốc tới làm thuyết khách!
Thậm chí đối phương còn để lộ ra tin tức quan trọng, như vậy, Chung gia chắc hẳn đang chiếm ưu thế.
Dưới tình huống này, Nguyễn Tinh Linh hình như còn không lựa chọn bọn họ.
Chẳng lẽ… còn có thế lực thứ ba nhúng tay vào Vạn Đảo Hồ?
Cũng không phải không có khả năng này!
“Chỉ không biết… là thế lực phương nào? Nguyễn Tinh Linh làm sao đi chung đường, đồng thời tín nhiệm đối phương?”
Phương Tịch kìm chế sự tò mò trong lòng.
Thật ra hắn không quan tâm ai thống trị Vạn Đảo Hồ, chỉ cần không quấy rầy hắn trồng cây đều dễ bàn.
Chẳng bao lâu, hắn và Nguyễn Tinh Linh đến Phỉ Thúy Nhai, bọn họ cùng uống rượu, khách và chủ đều vui vẻ…
Vào đêm, đám người trên Phỉ Thúy Nhai rời đi, chỉ để lại một mình Phương Tịch ngồi im lặng ở dưới cây đào.
Đại Thanh Ngư nấp ở dưới đáy hồ nước, thậm chí không dám ngoi đầu lên.
Cho dù nó đã thành Ngư Vương, lại làm cá gian, nhưng mỗi lần đối mặt với chủ nhân không rõ vui buồn này, trong lòng nó vẫn sợ hãi.
– cho dù ba nhà trên muốn che giấu chuyện Ngư Linh Tử mất mạng, sớm muộn gì cũng không che giấu được…
– Lần này, Liên minh ba mươi sáu đảo chủ động khơi mào gây sự, có thể nói là không khôn ngoan!
– Chung gia bộc lộ tài năng, cũng không biết cuối cùng sẽ làm sao giải quyết… Nhưng có thể dự kiến được các tu sĩ Trúc Cơ tất nhiên sẽ ra tay.
– Đến lúc đó, cường độ của chiến tranh sẽ hoàn toàn khác!
Tuy Phương Tịch đều đã tu luyện Luyện Khí và Luyện Thể đến tới Luyện Khí viên mãn, tự nghĩ trong Luyện Khí kỳ không có bao nhiêu kẻ địch.
Chương 283 – Lò luyện đan 2
Thậm chí đứng ở dưới Yêu Ma Thụ, hắn có thể nói là vô địch trong Luyện Khí kỳ, cho dù Trúc Cơ tới, hắn cũng dám đánh một trận… Nhưng chỉ là đánh một trận mà thôi…
Từ trước đến nay, hắn đều chủ trương cảnh giới đè người mà không phải bị người áp chế!
Cho dù hắn có năng lực chiến đấu với Trúc Cơ, đấu pháp với Trúc Cơ cùng cấp cũng phải thật cẩn thận, hơn nữa hắn còn chưa phải là Trúc Cơ kỳ!
Vì một Nguyễn Tinh Linh mà giao đấu với kẻ địch lớn như thế là hành vi rất ngu xuẩn.
“Nếu thật sự phải đối đầu với kẻ địch mạnh, có tu sĩ Trúc Cơ ra tay với Đào Hoa Đảo… Cho dù từ bỏ Yêu Ma Thụ, mình cũng phải chạy trốn!”
“Dù sao ta còn có thọ nguyên một trăm mấy chục năm, hoàn toàn có thể đi tới Đại Lương tìm Yêu Ma Thụ lấy ít hạt giống, đổi một nơi khác tiếp tục trồng cây!”
“Lấy tuy Luyện Khí nghênh chiến Trúc Cơ cảm giác rất nhiệt huyết, nhưng không phải phong cách của ta!”
“Trường sinh phải nhìn về lâu về dài, vẫn cần phải cẩn thận mới được lâu dài!”
Chỉ có duy nhất một mạng, một khi mất rồi thì chẳng có gì nữa.
Ngoài điều này ra, không gì không thể bỏ được!
Phương Tịch luôn rất kiên tinh với tâm tư ban đầu của mình.
“Chẳng qua, mình có thể cố gắng tăng cường thực lực trước!”
Hắn nghĩ đến Yêu Ma Thụ, lại nhìn về phía nắm tay của mình.
Bây giờ, Phương Tịch đã có thể cảm nhận được dưới thể phách này của mình rốt cuộc che giấu khí huyết khủng khiếp tới mức nào!
Đây là sau khi trồng cây gần ba mươi năm, mỗi ngày không ngừng tăng cường khí huyết, mới có thể thu được lợi ích này!
Đã có thể tương đương với dùng một viên thậm chí nhiều viên bảo đan loại khí huyết cấp hai!
“Không lâu nữa… Không, có lẽ mỗi ngày phải bỏ xuống được kéo dài nguyên khí tuổi thọ và tu luyện Ất Mộc Pháp Thân, dồn sức tăng cường khí huyết của bản thân, để đột phá cảnh giới Chân Cương Hóa Hình!”
Cảnh giới võ đạo trong truyền thuyết Đại Lương này có thể tương đương với Vạn Thú Thân tu vi tầng bốn trong thuật luyện thể của tiên đạo, tương đương với thể tu Trúc Cơ sơ kỳ!
Cho dù trên thủ đoạn kém hơn tu sĩ Trúc Cơ, nhưng vẫn miễn cưỡng có thể có năng lực tự vệ nhất định.
Phương Tịch nghĩ tới đây lại đi tới hang động dưới lòng đất, nhìn thấy Yêu Ma Thụ đã sinh trưởng xuống phía dưới quá sáu trượng, hắn không khỏi hít sâu một hơi:
– Giáp Nhất!
Khôi lỗi đeo mặt nạ dây leo lập tức bước từ trong bóng tối ra, đi tới trước mặt Phương Tịch.
– Ngươi đi tới gần Kính Nguyệt Hồ theo dõi từng hành động cử chỉ của Nguyễn Tinh Linh, một khi người này ra khỏi trang thì lập tức báo cho ta biết!
Phương Tịch phân phó một câu, Giáp Nhất lập tức lên đường, đi về phía Kính Nguyệt Hồ.
Không lâu sau đó, trong rừng đào bên hồ.
Giáp Nhất đi tới bên một gốc đào bình thường và xòe bàn tay ra, từ lòng bàn tay hiện ra vô số xúc tu hòa làm một với cây đào.
Trong phút chốc, toàn thân hắn đều tiến vào trong thân cây một cách kỳ quái, gương mặt giấu ở trong hốc cây, hai mắt thất thần nhìn chằm chằm về phía sơn trang.
Đây cũng là một phát hiện nhỏ của Phương Tịch, loại khôi lỗi này có một loại pháp thuật mộc độn kỳ lạ, có thể dung hợp cùng cây cối, đồng thời khí tức gần như không có, rất thích hợp làm thám tử!
Phương Tịch làm vậy, thật ra cũng không phải nghi ngờ gì Nguyễn Tinh Linh, chỉ là tò mò về thế lực thứ ba kia thôi.
Dù sao bọn họ dám nhúng tay vào Vạn Đảo Hồ, tối thiểu cũng phải là thế lực Trúc Cơ!
Nếu chẳng may dẫn sói vào nhà, đến lúc đó mình cũng có thể có sự chuẩn bị trước!
Một năm sau, trong phòng luyện đan.
Phương Tịch vừa lật xem đan sách vừa bắt đầu luyện đan.
Bây giờ, hắn luyện Bổ Khí Đan, là một loại đan phương hắn mới nhận được trong hội trao đổi gần đây!
Viên đan dược này thật ra cũng khá thú vị, chia ra ba cấp hạ, trung, thượng phẩm.
Trong đó, Bổ Khí Đan hạ phẩm chỉ có thể trong khoảng thời gian ngắn hồi phục sáu bảy phần pháp lực cho tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ.
Còn về Bổ Khí Đan thượng phẩm cấp một, cho dù tu sĩ Luyện Khí viên mãn cạn kiệt pháp lực, cũng có thể hồi phục chừng bốn năm phần trong khoảng thời gian ngắn!
“Sau khi đến thượng phẩm cấp một, bất luận đan phương hay dược liệu đều không tiện thu thập…”
Phương Tịch phóng thần thức ra ngoài, cảm nhận dược tính của từng đan dịch bán trong suốt trong lò luyện đan thay đổi, tự nhiên có cảm giác thành thạo.
Trong phút chốc, hắn vỗ nhẹ vào lò luyện đan, đánh ra từng pháp quyết.
Ong ong!
Nắp lò luyện đan mở ra, có mùi thơm tỏa ra xung quanh.
Bên trong bay ra một nước thuốc được cô đọng, trong đó không ngờ có không ít tạp chất chủ động tách ra, rơi vào bên trong lò luyện đan.
Năm viên đan dược thuần khiết không tỳ vết giống như trân châu v lại xuất hiện ở trong tay Phương Tịch, tất cả đều là Bổ Khí Đan thượng phẩm!
– Lại lần nữa!
Phương Tịch cất đan dược xong, tiếp tục đánh ra pháp quyết thu đan về phía lò luyện đan.
Chương 284 – Xác định kế sách
Trong giây lát, mùi thuốc tỏa ra xung quanh.
Từng viên đan dược kích thước nhỏ hơn hiện ra, rơi vào trên đĩa ngọc, không ngờ đó là tám viên Bổ Khí Đan trung phẩm!
Đến lúc này, ngọn lửa dưới đáy lò luyện đan chưa tắt!
Chờ đến khi Phương Tịch thi triển pháp quyết thu đan lần thứ ba, lại có mười sáu hạt Bổ Khí Đan hạ phẩm bay ra!
– Tạp chất của linh đan thượng phẩm có thể làm dược liệu chính cho đan dược trung phẩm… Bộ thủ quyết thu đan Tam Điệt Lãng này của ta có thể lấy nguyên liệu còn lại của đan dược thượng phẩm để luyện đan tiếp.
Kể từ đó, có thể lợi dụng dược liệu của một lò đan dược tới gần chín phần…
Phương Tịch nhìn lò luyện đan đồng đỏ với vẻ tiếc nuối:
– Nếu không phải chất lượng lò luyện đan này không tốt, ta còn có thể thêm được mấy viên đan dược trung phẩm và hạ phẩm nữa…
Sau khi phân loại và cất Bổ Khí Đan xong, Phương Tịch đứng dậy.
Mình sẽ dùng những Bổ Khí Đan thượng phẩm này, còn Bổ Khí Đan trung phẩm và hạ phẩm có thể cầm tới hội trao đổi tiếp tục giao dịch các loại vật tư.
Một khi nghiên cứu sâu về bốn kỹ năng tu tiên, muốn kiếm linh thạch không phải là chuyện quá khó.
Từ sau khi hắn để lộ ra tu vi Luyện Khí hậu kỳ, bây giờ danh tiếng của hắn ở trên Đào Hoa Đảo lại tăng cao, không ít tán tu đến nhà nhờ hắn luyện đan giúp.
Ban đầu, bọn họ chỉ muốn bồi dưỡng tình cảm, không quan tâm tới xác suất thành đan.
Nhưng dần dần, tin tức trình độ luyện đan của Phương Tịch thật tốt, thu phí rẻ lại được truyền ra, việc kinh doanh càng lúc càng nhiều.
“Không ngờ Luyện Đan Sư có thể kiếm lời như thế… Nếu nhờ vào việc luyện đan hộ, đầu tiên có thể xem đan phương không ràng buộc, sau đó đan dược luyện hỏng cũng không cần bồi thường…”
Trong mỗi lò chỉ cần có một đan dược chính phẩm, lại tính là chế luyện thành công, có thể thu được thù lao hậu hĩnh…”
Những thứ này đều là “luật lệ” của Luyện Đan Sư.
Lúc Phương Tịch mới nghe được lần đầu cũng cảm thấy khó tin, sau đó lại không khỏi xúc động trước khả năng kiếm lời kếch xù của Luyện Đan Sư, chẳng trách bọn họ có thể khinh thường Phù Sư và Luyện Khí Sư…
Sau khi ra khỏi phòng luyện đan, Phương Tịch lại nhìn thấy Lư Quá với vẻ mặt hoảng loạn.
– Xảy ra chuyện gì vậy?
Phương Tịch khẽ nhíu mày.
Từ sau khi người này nhìn thấy Nguyễn Đan cụt tay đã đột phá, hình như hắn bị kích thích, gần đây vẫn luôn cố gắng tu luyện.
Lúc này, hắn đột nhiên tìm tới cửa, nhất định là có chuyện quan trọng!
– Chung gia… Chung gia dẫn đầu tuyên chiến với Liên minh ba mươi sáu đảo!
Lư Quá chắp tay nói và đưa lên một miếng ngọc giản:
– Đây là hịch văn… Nếu những lời bên trong là thật, Ngư Linh Tử kia chết rồi… Chúng ta… chúng ta nên đi đâu?
Phương Tịch nhận lấy ngọc giản, thần thức thoáng đảo qua lại cười:
– Cũng thật đường hoàng…
Chung gia là một trong bảy đại tiên tộc Trúc Cơ ở Việt Quốc, vẫn có không ít nhân tài, trang hịch văn này viết rất dõng dạc, viết hết những thủ đoạn bỉ ổi thất tín bội nghĩa, khơi mào chiến tranh của Liên minh ba mươi sáu đảo.
Về phần “ma đầu mặc giáp bạc” là gì lại không hề đề cập tới.
Dù sao thế gia mà, bọn họ đều vậy thôi.
Lịch sử cuối cùng đều do người thắng viết.
Mấu chốt nhất là ở trong ngọc giản này cố ý để lại một cảnh tượng!
Đó là cảnh tu sĩ Trúc Cơ Ngư Linh Tử mất mạng!
Liên minh ba mươi sáu đảo vốn chỉ có một vị tán tu Trúc Cơ cung phụng, Thái Thúc gia lại mời Ngư Linh Tử làm khách khanh thái thượng trưởng lão, lúc này mới có tự tin đối đầu với Chung gia.
Bây giờ vị này chết, có thể nói lfa một cây chẳng chống vững nhà, không chiến lại có vài phần phần thua.
– Thái Thúc gia che giấu thật sâu.
Chẳng trách Ngư Linh Tử này có thể Trúc Cơ, hóa ra bản thân hắn chính là tu sĩ của Thái Thúc gia.
Chỉ là về sau hắn mai danh ẩn tích, thay hình đổi dạng… Chung gia thậm chí có thể điều tra ra được điều này, quả nhiên bọn họ cũng có mật thám trong Thái Thúc gia!
Phương Tịch nhìn thấy được hịch văn này thì lập tức xúc động.
– Nhưng bây giờ, đại quân Chung gia sắp tiếp cận, chúng ta nên làm thế nào đây?
Vẻ mặt Lư Quá lo sợ không yên.
Hắn vừa nhận được tin tức Linh Không Phường Thị bị công phá, phần lớn những người cùng trong đội chấp pháp liên kết trước đây đều dữ nhiều lành ít.
Nếu không phải trước đó hắn bị thương nặng phải rời đội, có lẽ kết quả của hắn lúc này cũng tương tự!
Lúc này hắn còn cảm thấy may mắn vì mình không bị chôn cùng trong Linh Không Phường Thị!
Chẳng lẽ đây là trong họa được phúc như lời lão gia đã nói à?
– Chuyện lớn như vậy, chúng ta tất nhiên phải nghe theo đảo chủ rồi.
Phương Tịch trả lời rất đương nhiên, khiến Lư Quá bất giác âm thầm trợn mắt khinh thường.
Lần trước, khi ma đầu mặc giáp bạc đánh tới, biểu hiện của đối phương cũng không quá trung thành.
Đương nhiên, phần lớn tu sĩ đều như vậy, Lư Quá sẽ không ngốc đến mức đi mật báo gì đó.
Chương 285 – Xác định kế sách 2
Với thân phận của hắn mà mạo muội mật báo, không chừng người cuối cùng gặp tai ương lại là mình!
Quả nhiên một lát sau, một Truyền Âm Phù bay tới.
Phương Tịch nhận lấy, trên mặt lại tươi cười:
– Đảo chủ nghị sự, tất cả đều đi tới sảnh nghị sự…
Rất nhiều tu sĩ tập trung ở trong đại sảnh nghị sự.
Bây giờ, có thể nói Đào Hoa Đảo đang phát triển mạnh, chỉ riêng tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ đã có tới ba người Nguyễn Đan, Phương Tịch, Nguyễn Tinh Linh!
Ở trong ba mươi sáu đảo, bọn họ tuyệt đối được xem là thế lực số một, cũng khó trách bọn họ bị rất nhiều người mơ ước.
Chuyện Nguyễn Đan bị ám sát là ảnh hưởng tới tiến độ tu hành và Nguyễn Tinh Linh gặp phải biến cố lớn cũng không có cách nào đột phá Trúc Cơ đều có bóng dáng của các thế lực khác.
Lúc này, qua mấy chục năm, từng nhóm Tiên Miêu cũng dần dần trưởng thành lên.
Cho dù lần trước bọn họ bị tử thương nặng nề, nhưng trải qua đấu pháp sinh tử cũng có thể nâng cao tâm tính và ý chí của tu sĩ lên rất nhiều.
Mấy năm qua, đã xuất hiện năm, sáu tu sĩ Luyện Khí tầng sáu.
Bọn họ không còn là những con mèo nhỏ như trước đây nữa.
– Đại thúc!
Trong đám tu sĩ, Vi Nhất Tịch nhìn thấy Phương Tịch mặc Thanh Trúc Pháp Bào đến đây, ánh mắt lập tức sáng lên, vẫy tay gọi.
– Ôi… sao ngươi sắp ba mươi mà vẫn như đứa trẻ vậy.
Phương Tịch đi qua, khẽ xoa đầu Vi Nhất Tịch với vẻ bất đắc dĩ.
Chẳng qua nữ tử này cũng chỉ lộ vẻ ngây thơ ở trước mặt hắn, phần lớn thời gian tính tình vẫn tinh quái, ở trên Đào Hoa Đảo đã dần dần lưu truyền ra danh hiệu tiểu ma nữ Tây Phong…
Hắn nhìn lướt qua, phát hiện người của Mộc gia cũng ở đây.
Đó là Mộc Lục Anh, con trai út của Mộc Trung.
Ngoài ra, gia chủ Mạc gia Mạc Thanh Hạc không ngờ cũng đến, nhìn dáng vẻ hắn dường như đã quyết tâm muốn phụ thuộc vào Đào Hoa Đảo.
Chờ sau khi đám người tập trung đông đủ, Nguyễn Đan hô to một tiếng:
– Đảo chủ đến!
Nguyễn Tinh Linh mặc chiếc váy màu đỏ thẫm bước tới và ngồi xuống ghế của mình.
– Bái kiến đảo chủ đại nhân!
Một đám tu sĩ vội vàng hành lễ.
– Miễn lễ… Hôm nay ta triệu tập các vị đến đây thực vì chuyện Chung gia khai chiến với Liên minh ba mươi sáu đảo!
Nguyễn Tinh Linh chậm rãi nói, giọng nói giống như Ngân Linh trong trẻo, kể lại đầu đuôi mọi chuyện:
– Bây giờ, bản đảo chủ muốn nghe thử ý kiến của các vị xem Đào Hoa Đảo chúng ta nên đi theo con đường nào?
– Chuyện này còn phải nói nữa sao? Liên minh ba mươi sáu đảo bất nghĩa trước, lại có tình thế bất lợi, chúng ta không bằng trực tiếp đầu hàng Chung gia!
Một tu sĩ có tướng mạo thô lỗ, để râu quai nón lớn tiếng nói.
Lời này vừa nói ra, mọi người liếc nhìn nhau.
“Người này đại khái là nội ứng của Chung gia, không đúng, là quân cờ ngoài mặt!”
Trong lòng Phương Tịch thầm nghĩ.
Quả nhiên, lập tức có một nữ tu sĩ phản bác:
– Đại quân Chung gia còn ở xa.
Một khi chúng ta tuyên bố phản bội, vị tán tu Trúc Cơ kia đánh tới thì làm thế nào?
– Hắn chỉ là một cung phụng, chưa chắc sẽ bán mạng cho ba nhà Thái Thúc!
Nam tử râu quai nón không cho là đúng, trả lời:
– Lúc này, ai nấy đều nhìn ra được Liên minh ba mươi sáu đảo đang gặp nguy hiểm sớm tối, chúng ta không lập tức nhảy thuyền, còn chờ gì nữa? Mặc dù có chút nguy hiểm, nhưng cầu phú quý trong nguy hiểm, nếu như quay giáo đánh một đòn, lập được công lớn, bọn họ chưa chắc đã không ban thưởng cơ duyên Trúc Cơ.
Vẫn mong đảo chủ minh giám!
– Trúc Cơ, Trúc Cơ đấy…
Nguyễn Tinh Linh xúc động than một tiếng.
Từ sau khi mất đi cơ hội từ mấy năm trước, nàng không tìm được cơ duyên Trúc Cơ nào khác.
Lúc này, nàng bỗng nhiên nói:
– Bản đảo chủ đã quyết, đầu hàng Chung gia!
– Cái gì?
Không ít người chấn động ngẩng đầu, nam tử râu quai nón lại mừng rỡ:
– Đảo chủ sáng suốt!
– Mong Phương đạo hữu dừng bước!
Chờ đến khi đám người tản đi, Nguyễn Đan gọi Phương Tịch lại.
– Ồ, Thiếu đảo chủ có việc gì sao?
Phương Tịch hơi kinh ngạc.
– Gia sư cho mời!
Nguyễn Đan hạ giọng nói, sau đó dẫn Phương Tịch tới trong một gian mật thất.
Xung quanh mật thất đều dán Hộ Thân Phù, sau khi đóng lại có vẻ khá yên tĩnh.
– Phương đạo hữu…
Nguyễn Tinh Linh quả nhiên ở trong đó, vẻ mặt nàng nghiêm túc nói:
– Không biết Thanh Hòa Kiếm của ngươi còn sắc bén không?
– Ngay cả khi kiếm cũ bị rỉ sét ăn mòn, vào lúc quan trọng vẫn có thể giết người…
Phương Tịch thở dài:
– Không biết đảo chủ có gì chỉ giáo?
– Đâu dám, đâu dám…
Nguyễn Tinh Linh mím môi cười:
– Hôm nay, bản đảo chủ tuyên bố đầu hàng Chung gia trước mặt mọi người thật ra chỉ là kế sách trong liên minh!
– Hả?
Phương Tịch lập tức ngẩng đầu lên.
– Hừ! So với liên minh thấy chết mà không cứu, Chung gia chủ động phái người tập kích, tàn sát Mạc gia, lại hại đồ nhi ta cụt tay, chẳng lẽ ta phải bỏ qua mối thù này như vậy sao?
Nguyễn Tinh Linh cười lạnh và giải thích:
– Bây giờ ta thông qua nội ứng của Chung gia truyền ra tin tức, để cho Chung gia phái người có vai trò quan trọng đến đây bàn bạc, đến lúc đó chúng ta có thể cướp giết…
Chương 286 – Xác định kế sách 3
– Thì ra là thế.
Phương Tịch gật đầu.
– Ta biết ngươi một lòng làm ruộng nuôi cá, nhưng Vạn Đảo Hồ đại loạn, không có một hải đảo nào có thể mặc kệ được…
Nguyễn Tinh Linh nói:
– Nếu chuyện này thành công, bản đảo chủ lập lời thề, sau này Phỉ Thúy Nhai đời đời kiếp kiếp đều là linh địa của Phương gia!
– Cảm ơn đảo chủ!
Phương Tịch thở dài:
– Vậy ta lại bán thanh kiếm cũ này cho đảo chủ…
Trong tình cảnh này, hắn không đáp ứng cũng không được.
Buổi tối, mây đen che khuất mặt trăng.
Một độn quang ảm đạm khiêm tốn lướt qua phía trên Kính Nguyệt Hồ, lặng lẽ tiến vào bên trong sơn trang.
Không lâu sau, một bóng dáng xinh đẹp bay khởi, xung quanh có vô số cánh hoa rơi xuống.
Trong hốc cây hoa đào bên bờ Kính Nguyệt Hồ, một mặt nạ giống như dây leo thối nát khẽ cử động, hai con mắt vô thần bên trong nhìn chằm chằm vào cảnh tượng này.
Trong hang động dưới lòng đất.
– Nguyễn Tinh Linh quả nhiên có liên hệ với thế lực thứ ba…
– Độn quang ảm đạm này còn có khí tức…
Trong hang động dưới lòng đất, Phương Tịch mở hai mắt ra.
Hắn thông qua liên hệ giữa Yêu Ma Thụ và ma phó, tầm mắt của đối phương lại giống như tầm mắt của mình!
Phương Tịch không hề oán hận khi thấy Nguyễn Tinh Linh giấu hắn chuyện này.
Quân không bí mật lại mất thần, thần không bí mật lại mất thân!
Từ trước tới nay phải làm đại sự người, giữ bí mật đều việc quan trọng nhất!
Hơn nữa, mình ngoại trừ có chút tình cảm cũ với Nguyễn Tinh Linh, quan hệ cũng không mấy thân thiết.
Vào thời điểm quan trọng, nàng giữ lại thủ đoạn đề phòng mình cũng là điều có thể hiểu được.
Phương Tịch xoa cằm:
– Nguyễn Tinh Linh tích cực liên hệ với thế lực thứ ba để lấy hạt dẻ trong lò lửa như vậy, tất nhiên có chỗ tốt…
Nguyễn Tinh Linh và hắn đã là Luyện Khí tầng mười đại viên mãn, pháp lực không thể tăng tiến.
Bọn họ chỉ có khả năng theo đuổi Trúc Cơ!
Đây là suy đoán của Phương Tịch.
Dù sao nữ tử này cũng chỉ có một con đường tâm đạo, ngoại trừ cơ duyên Trúc Cơ, hắn không nghĩ ra điều gì có thể khiến đối phương động lòng.
“Lão nguyễn lòng dạ hẹp hòi, có chuyện tốt cũng không dẫn ta theo…”
“Thôi, ta tự mình tới!”
Phía sau Phương Tịch, từng rễ phụ vung vẩy và đâm vào trong cơ thể hắn.
Nếu nói trước đây chỉ khi Yêu Ma Thụ ăn uống no đủ mới “báo đáp lại”, vậy bây giờ hắn đang nghiền ép tiềm lực của bản thân Yêu Ma Thụ tới cực hạn.
Hắn chuyển hóa rất nhiều nguyên khí sinh mệnh thành lực khí huyết tinh thuần, sau đó rót vào trong cơ thể để tìm kiếm đột phá!
– Sắp rồi!
Phương Tịch khẽ thì thầm:
– Đến lúc đó…
Mấy ngày sau, người của Chung gia tới trao đổi.
Đào Hoa Đảo đang mùa hoa rụng, ngàn hoa khoe sắc thắm, phong cảnh không tệ.
– Vạn Cốc, Đào Hoa Đảo này có ba tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ, ngươi có thể lôi kéo bọn họ quy thuận cũng xem như đã lập ra công lớn…
Một lão tu nói với Chung Vạn Cốc.
Lão tu này tuổi già sức yếu, mặc pháp bào phi ngư màu đen, không ngờ tu vi là Luyện Khí hậu kỳ!
Bọn họ đều đi theo gia chủ Chung Thiên Cừu đến đây, được sắp xếp ở trong viện tiếp khách.
Gia chủ của gia tộc tu tiên thật ra không có quyền lực lớn, càng tương tự với một quản gia trong gia tộc lớn, bình thường đều là tu sĩ không có tư chất gì đặc biệt nhưng am hiểu quản lý chuyện vặt.
Chung Thiên Cừu có tu vi Luyện Khí tầng chín đã được xem là không tệ rồi.
Hắn với thân phận gia chủ Chung gia đích thân đến đây, có thể thấy được đối coi trọng Đào Hoa Đảo.
– Hy vọng lần này có thể thuận lợi…
Vẻ mặt Chung Vạn Cốc có phần thâm trầm.
Cuộc sống làm người tiếp khách khi còn trẻ đã khiến hắn nhìn thấy hết mọi sắc thái của đời người, biết rất nhiều chuyện không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Đúng lúc này, trận pháp ầm ầm mở ra, vây nhốt đám người bọn họ.
– Không tốt!
Chung Vạn Cốc theo bản năng sử dụng một món pháp khí phòng ngự:
– Lần này chỉ sợ Đào Hoa Đảo không có ý tốt!
Cửa viện mở ra, Phương Tịch ôm Thanh Hòa Kiếm đi ra.
– Đời người biệt ly thường khó gặp được nhau, giống như sao Hôm và sao Mai…
Ánh mắt hắn cực kỳ lạnh lùng liếc nhìn những người ở đây và dừng lại trên người Chung Vạn Cốc.
Tiếp theo, Thanh Hòa Kiếm trong tay hắn hóa thành một luồng ánh sáng màu xanh giống như một rồng xanh lao ra, ánh kiếm vừa bay một vòng đã nuốt lấy một tu sĩ Chung gia…
– Thật to gan!
Chung Vạn Cốc quát lớn một tiếng, năm đan hoàn màu đỏ bay vút lên không trung, rơi vào phía trên Thanh Nguyên Thuẫn và liên tiếp phát ra tiếng nổ mạnh.
Mặt đất chấn động, sương mù quanh quẩn, Phương Tịch hóa thành một bóng đen nhào ra.
Thanh Hòa Kiếm rơi vào trong tay hắn, trong giây lát xẹt qua cổ Chung Vạn Cốc.
– Ôi ôi… Ta không thể…
Khóe miệng Chung Vạn Cốc tràn ra bọt máu, che cổ và ngã oặt xuống.
– Là Luyện Khí hậu kỳ!
– Còn có pháp khí thượng phẩm phi kiếm và tấm lá chắn!
– Đi mau!
…
Chương 287 – Xu thế dễ công dễ thủ
Bên trong tiểu viện, tu sĩ Chung gia lần lượt giận dữ gầm thét lên, nhưng rất nhanh đã yên tĩnh trở lại.
Phương Tịch đi từ bên trong ra, lau Thanh Hòa Kiếm trong tay.
Ngoài cửa, Lư Quá nhìn thi thể nằm đầy đất, đột nhiên cảm giác trên người giá lạnh, rất lạnh…
Ầm ầm!
Cách đó không xa, Thủy Nguyệt Đại Trận được khởi động, một mặt trăng bao phủ cả lầu các.
Từ trong lầu các mơ hồ truyền đến tiếng nổ mạnh cùng với tiếng một nam nhân nào đó giận dữ gầm lên:
– Đào Hoa Đảo các ngươi làm vậy là muốn tự diệt vong…
– Là gia chủ Chung gia!
Một tu sĩ Luyện Khí bên cạnh khẽ nói.
Người này chính là tu sĩ Mạc gia ở Hắc Sa Đảo đến đây trợ giúp.
Hắn thoạt nhìn chỉ có mười sáu mười bảy tuổi, tuổi còn trẻ đã có tu vi Luyện Khí tầng ba.
Quan trọng hơn là Phương Tịch cảm giác người này rất quen mặt!
– Không cần lo lắng.
Đảo chủ là tu sĩ Luyện Khí đại viên mãn, lại có đại trận và đồ nhi Luyện Khí hậu kỳ giúp đỡ, nhất định có thể ứng phó được…
Phương Tịch thuận miệng trả lời một câu và lại hỏi:
– Ngươi là ai?
– Tại hạ Mạc Tiêu Diêu, ra mắt tiền bối!
Mạc Tiêu Diêu vội vàng khom người, cung kính trả lời.
– Mạc Tiêu Diêu? Tên rất hay…
Phương Tịch mỉm cười, bỗng nhiên tìm được nguồn gốc của cảm giác quen thuộc kia:
– Mạc Thanh Y là gì của ngươi?
– Chính là gia tổ!
Mạc Thanh Y sửng sốt, nhưng bất chợt vội vàng trả lời.
Tổ phụ hắn chỉ là một người phàm, vẫn luôn sinh sống ở trong Bảo Chu Phường Thị, khó nhọc làm việc, lại cưới rất nhiều nữ tử người phàm, sinh ra con cháu.
Cuối cùng ở đời cháu mới phát hiện ra một đứa trẻ có linh căn là hắn.
Tổ phụ hắn vui mừng, tập trung rất nhiều tài nguyên bồi dưỡng hắn, hắn mới có được tu vi như bây giờ.
Sau đó, Mạc gia ở Hắc Sa Đảo bị diệt, gia chủ mới xây dựng lại Mạc gia đã kêu gọi rất nhiều chi trở về, trao tặng cho địa vị dòng chính.
Lúc đó, tuy Mạc Thanh Y ốm đau nằm liệt giường, nhưng vẫn quyết định đánh cược cả gia tộc, vì vậy lệnh cho Mạc Tiêu Diêu dẫn dắt tộc nhân quay về, xây dựng Mạc gia ở Hắc Sa Đảo!
– Tiền bối… chẳng lẽ có quen biết với gia tổ?
Mạc Tiêu Diêu kích động hỏi thăm.
Nếu vị cao thủ Luyện Khí hậu kỳ đại này có quan hệ với nhà mình, vậy địa vị của mình ở Mạc gia ở Hắc Sa Đảo có thể sẽ được nâng cao rất lớn.
Dù sao, Mạc gia bây giờ còn chưa có một vị Luyện Khí hậu kỳ nào trấn giữ!
– Ta đã từng đi qua Phường thị một chuyến, có gặp mặt một lần.
Phương Tịch nhìn Mạc Tiêu Diêu trông rất giống Mạc Thanh Y, lại cảm thấy vô cùng xúc động.
Người phàm dùng huyết mạch để gửi gắm hy vọng trường sinh, bây giờ xem ra cũng có vài phần đáng khen ngợi?
Đúng lúc này, cách đó không xa truyền tới một tiếng động cực lớn.
Trong linh quang pháp thuật mạnh mẽ, cả lầu các đều ầm ầm đổ nát!
Đại trận tiêu tan, Thủy Nguyệt biến mất, chỉ thấy một bóng người lảo đảo bay ra, không ngờ chính là Nguyễn Đan!
– Đảo chủ có lệnh, phong tỏa toàn bộ đảo!
Trên ngực Nguyễn Đan vết máu đỏ, rõ ràng nàng đã bị thương không nhẹ.
Nàng lộ ra sự sảng khoái vì giết chết được kẻ thù:
– Gia chủ Chung gia đã chết!
Người năm đó bày mưu đặt kế cho ma đầu mặc giáp bạc tập kích Đào Hoa Đảo chính là Chung gia!
Nàng làm vậy cũng xem như báo được mối thù bị chặt đứt một tay!
– Vâng!
Đám người không dám chậm trễ, vội vàng trở về vị trí của mình.
Phương Tịch nhìn về phía Nguyễn Đan gật đầu, sau đó trở về Phỉ Thúy Nhai.
Ầm!
Đúng lúc này, trên mặt hồ có một cái bóng màu xanh bay ra, không ngừng phun bọt khí.
Đó là Đại Thanh Ngư bị dọa đến trợn trừng mắt!
Nó thông qua thần thức đã có thể truyền ra được vài ý tứ đơn giản.
– Có đại tu đang giao đấu ở trong khu vực hồ gần Đào Hoa Đảo? Long trời lở đất?
– Quả nhiên giống như ta dự đoán, Chung gia sẽ không hoàn toàn tin tưởng Đào Hoa Đảo.
Gia chủ không chừng chỉ là một kẻ ngụy trang, phía sau còn có tu sĩ Trúc Cơ đi theo!
Phương Tịch lập tức hạ xuống trong Tiểu Vân Vũ Trận, hoàn toàn mở ra đại trận.
Bản thân hắn đi vào trong hang động dưới lòng đất.
“Tiểu Vân Vũ Trận chưa chắc có thể chống đỡ được thần thức của tu sĩ Trúc Cơ quét qua…”
“Nhưng chỉ cần có thần thức đảo qua hang động, ta tất nhiên có thể phát hiện ra.”
Phương Tịch ngồi xếp bằng ở dưới Yêu Ma Thụ, lẳng lặng chờ đợi kết quả.
Ba ngày sau, một tin tức động trời được lan truyền trong Vạn Đảo Hồ!
Gia chủ Chung gia Chung Thiên Cừu chết trong tay đảo chủ Đào Hoa Đảo!
Nghe đồn đảo chủ Đào Hoa Đảo có dũng có mưu, thi triển kế giả hàng lấy được mạng của Chung Thiên Cừu!
Những lời đồn ngầm càng thái quá hơn, cái gì cũng nói được.
Ví dụ như Chung Thiên Cừu trúng mỹ nhân kế, Đào Hoa Đảo hàng thật, chỉ có điều bị ba nhà trên sớm phát hiện…
Trong đó khoa trương nhất không ngoài chuyện Chung gia thật ra đã sớm có sự chuẩn bị cho điều này, thậm chí hai lão tổ Trúc Cơ cũng âm thầm đến đây, chuẩn bị một lần hành động hủy diệt Đào Hoa Đảo.
Chương 288 – Xu thế dễ công dễ thủ 2
Nhưng không ngờ vào thời điểm quan trọng, cung phụng Trúc Cơ của Liên minh ba mươi sáu đảo… Diệp Tán Nhân ra tay!
Trước kia, Diệp Tán Nhân chẳng qua là Trúc Cơ sơ kỳ, đồng thời rất ít khi lộ diện, nhưng lần này hắn ra tay, không ngờ tu vi đã được nâng cao tới Trúc Cơ trung kỳ, gần như đánh ép hai vị Trúc Cơ của Chung gia!
Sau trận đại chiến, hai vị lão tổ Chung gia thấy không chiếm được lợi, chỉ có thể bất đắc dĩ rút lui.
– Trải qua một trận đánh này, thanh thế của Liên minh ba mươi sáu đảo tăng lên, xem ra đã quét sạch xu hướng suy tàn do Linh Không Phường Thị bị công phá và Ngư Linh Tử mất mạng lúc trước…
Ở Phỉ Thúy Nhai, Lư Quá đứng ở trước mặt Phương Tịch, cuối cùng đưa ra lời tổng kết.
– Đúng vậy… Không ngờ lúc xảy ra chuyện, vị Diệp Tán Nhân mà người ta nói là được mời tới cung phụng lại thật sự ra tay, còn âm thầm nâng cấp đến Trúc Cơ trung kỳ!
Phương Tịch xúc động.
Trúc Cơ trung kỳ và Trúc Cơ sơ kỳ nhìn như chỉ chênh lệch một cảnh giới nhỏ, nhưng trên thực tế có thể đánh bại hai ba Trúc Cơ sơ kỳ!
Một tu sĩ Trúc Cơ Trung kỳ ra tay với tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, thực lực hoàn toàn có thể nghiền ép.
Bởi vậy lần này hai lão tổ Trúc Cơ sơ kỳ Chung gia không chỉ bị thua phải bỏ trốn, thậm chí có khả năng còn tổn thương nguyên khí.
– Hừ, ta thấy vị Diệp Tán Nhân này cũng có chút tâm tư riêng.
Bằng không vì sao hắn ngồi nhìn Ngư Linh Tử mất mạng, vào thời điểm quan trọng mới ra ngoài ngăn cơn sóng dữ!
Vi Nhất Tịch ở bên cạnh nghe lại tức giận bất bình nói.
– Nhất Tịch?
Phương Tịch trừng mắt nhìn cháu gái không nên thân này:
– Việc riêng của đại tu sĩ Trúc Cơ, cháu cũng có thể nói được sao? Nếu để người khác nghe được, ngươi có chín cái mạng cũng không đủ chết đâu!
– Đại thúc, người ta chỉ nói riêng thôi ra.
Vi Nhất Tịch thè lưỡi:
– Ta nghe Nguyễn Đan tỷ tỷ nói, vị Diệp Tán Nhân kia không chừng không thể nhìn thấy Trúc Cơ khác tới cùng hưởng sự cung phụng của ba mươi sáu đảo…
– Ngươi còn nói nữa à?
Phương Tịch làm ra vẻ muốn đánh, lúc này mới khiến Vi Nhất Tịch khiếp sợ đến mức không dám nhiều lời nữa.
Hắn nhìn về phía Lư Quá:
– Ngươi nói tiếp đi…
– Sau lần này, đại quân tu sĩ của Liên minh ba mươi sáu đảo cũng nhân thời kỳ hỗn loạn do Chung gia mất đi gia chủ để phát động phản công.
Có người nói, bọn họ đã một lần hành động thu phục được hòn đảo có linh mạch cấp hai là Linh Không Đảo, thậm chí tiến vào khu vực hồ của Chung gia ban đầu…
– Tán tu trên Đào Hoa Đảo lần lượt được chiêu mộ, gia nhập Liên minh ba mươi sáu đảo, có người thậm chí hô to khẩu hiệu đánh lên Long Ngư Đảo!
Lư Quá cũng không biết tâm tình của mình thế nào.
Giới tu tiên này biến đổi bất ngờ, thực sự quá nhanh.
Một khắc trước, Liên minh ba mươi sáu đảo còn trong tình trạng bấp bênh, lúc này đã liên tục giành được thắng lợi.
Long Ngư Đảo là đại bản doanh của Long Ngư Chung gia, trên hòn đảo có trăm vạn người phàm, còn có một linh mạch cấp hai thượng phẩm!
Lấy đại trận hộ đảo do các đời của bọn họ đầu tư rất nhiều tâm huyết xây dựng lên, chỉ cần có tu sĩ Trúc Cơ trấn giữ, cho dù là Trúc Cơ hậu kỳ cũng khó có thể công phá.
Phương Tịch cũng cạn lời trước khẩu hiệu này.
“Chẳng qua, thế lực Nguyễn Tinh Linh âm thầm liên kết có ra tay trong lần hành động này không?”
Phương Tịch biết được ở gần Đào Hoa Đảo từng xảy ra cuộc chiến giữa các tu sĩ Trúc Cơ.
Đại Thanh Ngư thậm chí còn tận mắt nhìn thấy được!
“Có thể lấy một địch hai, thậm chí đánh cho hai Trúc Cơ bị thương, ngoại trừ bản thân Diệp Tán Nhân là Trúc Cơ trung kỳ… Có lẽ còn có tu sĩ Trúc Cơ khác ra tay trợ giúp?”
“Không ngờ lúc này mới mấy năm, tình thế công thủ lại xảy ra sự thay đổi lớn như vậy.”
Phương Tịch cũng cảm thấy sự thay đổi này khá thú vị.
Quả nhiên sống đủ lâu, chuyện gì cũng có thể nhìn thấy được.
Bây giờ, ba mươi sáu đảo phản công, rất nhiều tán tu trên Đào Hoa Đảo bị thu hút bởi phần thưởng và thù lao kếch xù do Liên quân đưa ra, lần lượt gia nhập vào trong Liên quân, dẫn đến Đào Hoa Đảo trở nên vắng vẻ hơn.
Phương Tịch lại ước gì chuyện này xảy ra.
Đào Hoa Đảo trở thành hậu phương, không cần lo lắng tới sự an toàn, cũng thuận tiện cho hắn trồng cây.
Một đêm này, Giáp Nhất ẩn nấp trong cây đào lại nhìn thấy được độn quang ảm đạm kia.
– Không uổng công ta không thu Giáp Nhất về, vẫn bảo hắn ở lại đó canh, cuối cùng đã có thu hoạch rồi.
Trong Phỉ Thúy Nhai, ánh mắt Phương Tịch lập tức sáng lên, khống chế Hắc Vũ Chu bay ra khỏi đại trận.
Khi hắn cách Kính Nguyệt Hồ vài dặm, hắn xuống khỏi phi thuyền và thi triển thân pháp tới gần.
Không lâu sau, hắn đi tới trong rừng hoa đào, thu lại khí tức, chờ đợi luồng ánh sáng ki bay ra…
Phương Tịch cũng không biết chờ đợi bao lâu.
Hắn dựa ở phía trên cây hoa đào, khí tức hình như hòa vào cây cối, không tới gần căn bản khó có thể phát hiện ra.
Chương 289 – Ma tu
Công pháp hệ mộc vốn am hiểu thu lại khí tức, hơn nữa hắn còn rất kiên trì.
Sau nửa canh giờ, độn quang ảm đạm kia bay từ trong sơn trang ra.
Phương Tịch đứng ở trên cành đào, lặng lẽ tính toán phương hướng vị trí của đối phương, không ngừng mượn bóng cây để di chuyển, tới gần đối phương…
Khi độn quang kia lướt qua đỉnh đầu, thần thức của Phương Tịch đảo qua!
Bóng người kia đã ngụy trang, nhưng ở dưới thần thức lại không thể che giấu, hiện ra một gương mặt gầy gò và già nua, trên người mơ hồ có ma khí!
– Ma tu?
Phương Tịch chợt kinh ngạc, sau đó càng kinh ngạc hơn khi phát hiện ra mình biết người này!
Đối phương thoạt nhìn khoảng năm mươi sáu mươi tuổi, gương mặt già nua, gương mặt gầy gò, nhưng nếu làm cho gương mặt đó trở nên béo tốt, phúc hậu, lại thêm đôi mắt ti hí giảo hoạt kia…
– Tư Đồ Anh của Tư Đồ gia… quản sự linh điền trước kia! Hắn gày đi không ít, trước kia trông khá béo tốt…
Phương Tịch thì thào một tiếng.
Trên Thanh Trúc Sơn có bao nhiêu linh nông căm hận người này tới thấu xương, lại không thể làm gì được.
Bao gồm cả nguyên thân của mình trước kia cũng thường bị hắn nghiền ép.
Lúc này nhìn thấy kẻ thù, Phương Tịch lại không trực tiếp ra tay.
Tuy hơn ba mươi năm không gặp, tu vi của người này cũng miễn cưỡng đạt tới Luyện Khí tầng bảy, nhưng tuyệt đối không phải là đối thủ mình!
Chẳng qua người này xuất hiện ở đây, không phải có nghĩa là Tư Đồ gia cũng vậy sao?
Phương Tịch nghiêm mặt, nhanh chóng nhớ lại những tin tức có liên quan tới Tư Đồ gia.
Từ sau khi Tư Đồ gia bị diệt tộc, các tộc nhân còn lại đã gây dựng ra thế lực ma đạo Diệt Thiên Minh này, vẫn đấu với Huyền Thiên Tông, Tống gia không chết không dừng!
Lại sau đó, có người nói bọn họ bị nhiều lần đả kích, bất đắc dĩ phải trốn vào Mộc Quốc…
– Bây giờ xem ra, lời đồn kia là sai, hoặc có một phần lén trở về? Bọn họ còn lựa chọn nơi hẻo lánh như Vạn Đảo Hồ để chuẩn bị gây sự?
– Chẳng trách trước đây Vạn Đảo Hồ vẫn gió êm sóng lặng, mấy chục năm nay gần đây lại thay đổi bất ngờ, hóa ra là do các ngươi đang âm thầm làm mưa làm gió!
Phương Tịch không có tình cảm gì với Tư Đồ gia.
Lúc này, hắn phát hiện phía sau rối loạn ở Vạn Đảo Hồ có bóng dáng của ma tu, phản ứng đầu tiên chính là… tố cáo hắn!
Huyền Thiên Tông vẫn treo lệnh truy nã Diệt Thiên Minh và Tư Đồ gia!
Đồng thời, mức thưởng vẫn luôn rất lớn.
Chỉ cần tố cáo, nhất định có thể mượn đao giết người, báo lại mối thù mũi tên năm đó!
Nhưng Phương Tịch nghĩ tới bí mật trên người mình thì lập tức loại bỏ ý định này.
– Nếu không… Ta tự mình ra tay?
– Hoặc… chờ sau này thực lực tăng lên lại tố cáo?
Phương Tịch nhìn luồng ánh sáng kia, nhưng thật lâu vẫn không hành động, mặc cho hắn bay ra khỏi phạm vi hoạt động của mình.
Mặc dù có thù hận, nhưng hắn càng hiểu cách nhẫn nại hơn!
Một Tư Đồ Anh không tính là gì!
Nhưng Tư Đồ gia và Diệt Thiên Minh phía sau hắn tất nhiên có ma tu Trúc Cơ!
Nếu như chỉ giết một kẻ thù nhỏ, dẫn tới kẻ chủ mưu phía sau thì được một mất mười!
“Nguyễn Tinh Linh không ngờ không khôn ngoan như vậy, làm bạn với ma tu?”
Phương Tịch thu hồi Giáp Nhất và trở lại Phỉ Thúy Nhai, tới bên trong hang động dưới lòng đất.
Hắn ngồi xếp bằng ở dưới Yêu Ma Thụ, nhìn thi thể tu sĩ khô quắt bị treo phía trên cao, không khỏi trầm ngâm suy nghĩ.
“Có lẽ Nguyễn Tinh Linh cũng không biết hợp tác với mình là ai, nhưng đối phương cung cấp sự hấp dẫn khó có thể từ chối, ví dụ như linh vật Trúc Cơ?”
“Hoặc Nguyễn Tinh Linh cũng là quân cờ ngầm của ma tu? Sau khi nữ tử này bị diệt tộc vẫn ra ngoài du lịch, chưa chắc đã không có cơ hội tiếp xúc với ma tu và Tư Đồ gia!”
“Còn có Diệp Tán Nhân của ba mươi sáu đảo… Nghe nói người này là tán tu, nhưng hắn thật sự là tán tu Trúc Cơ sao? Vì sao lúc này hắn vừa vặn đột phá bình cảnh? Lẽ nào hắn cũng có giao dịch nhất định với Diệt Thiên Minh?”
“Diệt Thiên Minh lựa chọn Vạn Đảo Hồ ra tay, tất nhiên ở đây là một bàn cờ rất lớn.
Với khẩu vị của bọn họ, ít nhất cũng phải âm thầm nuốt cả Vạn Đảo Hồ?”
Phương Tịch ngồi âm thầm suy xét các loại khả năng, vẻ mặt khiếp sợ!
Vạn Đảo Hồ hình như bất giác đã thành tâm bão!
– Vận may của ta…
– Tư Đồ gia cũng thật giỏi.
Năm đó, bọn họ nghiền ép sức lao động còn sót lại của lão tử, bây giờ bọn họ chạy tới nhúng tay vào nơi ta coi trọng, muốn làm địa chủ của lão tử làm tới nghiện thật sao?
Vẻ mặt Phương Tịch uể oải.
Năm đó, hắn đối đãi thành khẩn với người, cũng khó nhọc ngụy trang nhiều năm, cũng chưa che giấu thân phận của mình.
Thân phận linh nông của Tư Đồ gia ở Thanh Trúc Sơn không là gì đối với Tư Đồ gia, nhưng tương lai Huyền Thiên Tông xem ra vẫn có tình nghi…
Đây cũng là một phiền phức!
– Mấu chốt nhất là mình đang tu luyện Ất Mộc Pháp Thân đến thời điểm quan trọng, bản tôn không có cách nào di chuyển, đây là cái hại của Trường Sinh Thuật.
Phương Tịch quay đầu liếc nhìn Yêu Ma Thụ, ánh mắt dần dần trở nên u ám.
…
Chương 290 – Ma tu 2
Tư Đồ Anh khống chế độn quang bay quanh một hòn đảo hoang một vòng, xác nhận không có người nào theo dõi, hắn mới lặng lẽ hạ xuống trong một sơn cốc.
Vù!
Khi hắn tiến vào sơn cốc, thiên địa xung quanh lập tức thay đổi!
Linh khí tinh thuần ập vào mặt.
Ở trong sơn cốc còn có số lượng lớn kiến trúc tinh tế, rường cột chạm trổ đẹp mắt.
Từng bóng tu sĩ ngồi tĩnh tọa tu luyện, hoặc luyện tập pháp thuật trong đó.
Không ngờ ở đây chính là một phân bộ của Diệt Thiên Minh!
– Tiểu thư!
Tư Đồ Anh đi tới trước một cung điện, khom lưng kêu một câu.
– Vào đi!
Cửa lớn của cung điện mở ra, bên trong hiện ra nguồn sáng màu xanh lục, ngọn đèn trên đầu từng bức tượng thú tản ra mùi thơm mê người.
Ở trung tâm của vô số ngọn đèn là một nữ tu xinh đẹp đang ngồi xếp bằng.
Khí chất của nàng mơ hồ, gương mặt đẹp như vẽ, giống như bước từ trong bức tranh thủy mặc ra!
Nữ tử này chính là Tư Đồ Thanh Thanh!
Cho dù hơn ba mươi năm trôi qua, phong thái của nữ tử này chẳng khác nào năm đó, tu vi ở khoảng Luyện Khí viên mãn, đại khái dùng một loại đan dược để giữ nhan sắc.
– Khởi bẩm tiểu thư, lão phu đã gặp người kia, hai bên hợp tác vui vẻ…
Tư Đồ Anh kể lại tất cả mọi chuyện từ khi gặp mặt Nguyễn Tinh Linh.
– Không tệ, sau khi chứng kiến thực lực của chúng ta, nữ tử này cũng chỉ có thể thỏa hiệp…
Giọng nói của Tư Đồ Thanh Thanh trong vắt giống như nước suối, kèm theo ý cười:
– Ngay cả Diệp Tán Nhân cũng là người của chúng ta.
Chung gia sớm muộn gì cũng sẽ bị tiêu diệt… Đến lúc đó, ngoài mặt lấy Liên minh ba mươi sáu đảo thống trị Vạn Đảo Hồ, chúng ta ở phía sau lặng lẽ tích góp thực lực, chung quy sẽ chờ được đến ngày Huyền Thiên Tông suy yếu!
Nói xong lời cuối cùng, trong mắt nàng đầy thù hận.
Mối thù phá nhà diệt môn, quả thật dùng hết nước trong Vạn Đảo Hồ và Đại Mộng Trạch cũng không thể nào rửa sạch được!
– Đúng rồi, lần trước tiểu thư căn dặn thuộc hạ điều tra một người, cũng đã có kết quả.
Tư Đồ Anh hình như nghĩ đến điều gì đó, cung kính lấy một miếng ngọc giản đưa cho Tư Đồ Thanh Thanh, trên mặt cũng lộ vẻ xúc động:
– Không ngờ một tá điền nhỏ của nhà ta năm đó lại có thể đến trong Vạn Đảo Hồ sống đâu ra đấy, ha ha… Cũng không biết trước đây hắn vớt được bao nhiêu lợi ích từ trong Phường thị!
Hắn thấy, bây giờ tiểu linh nông Luyện Khí sơ kỳ Phương Tịch kia có thể thành Luyện Khí tầng bảy, tất nhiên đã lấy đi không ít thứ trong lần rối loạn ở Phường thị, thậm chí có khả năng may mắn gặp phải hai cao thủ đồng quy vu tận, sau đó nhặt đi túi trữ vật…
Mặc dù có chút ly kỳ, nhưng trong tu tiên giới rộng lớn, ở đâu cũng có thể có kỳ ngộ này.
So với người có vận khí lớn lại không đáng kể tới.
Ngay cả như vậy, hắn cũng rất hận đối phương!
Dựa vào đâu mình bị người ta truy sát như chó, gặp đủ các nguy cơ tu luyện ma công, nhiều lần bước qua ranh giới giữa sống và chết, đến bây giờ mới có thể đạt được tu vi Luyện Khí hậu kỳ, đối phương lại có thể sống ở trên Đào Hoa Đảo làm ruộng nuôi cá, sau đó đạt được?
– Phương Tịch…
Tư Đồ Thanh Thanh đưa linh thức vào trong ngọc giản, lại nhìn thấy bức tranh thiếu niên gần không khác nào nào thiếu niên năm đó la lên “Thanh Thanh tiểu thư tới rồi, thanh thiên lại có rồi”.
Đương nhiên, hắn tu luyện công pháp hệ mộc, nếu lại dùng một vài loại đan dược giữ nhan sắc, gương mặt không già cũng là chuyện rất bình thường.
Nàng thật sự để ý là thân phận, còn có tu vi của Phương Tịch!
– Hơn bốn mươi tuổi mới thăng cấp Luyện Khí tầng bảy? Còn cùng tu Luyện Thể? Đáng tiếc… Nếu thăng cấp Luyện Khí hậu kỳ trước bốn mươi tuổi còn có một hy vọng Trúc Cơ…
– Đến bây giờ, hy vọng Trúc Cơ đã rất mong manh…
Luyện Khí tầng bảy hơn năm mươi tuổi đã không có cơ hội đột phá Luyện Khí viên mãn trước đại nạn sáu mươi, bởi vậy thường sẽ bị vứt bỏ.
Ở trong tông môn và gia tộc Trúc Cơ, người như thế sẽ bị bố trí làm quản sự cửa hàng ở Phường thị, hoặc đi tới phàm tục trấn giữ một phương, thành lập chi nhánh của gia tộc, sinh con sinh cháu, chờ đợi trong con cháu có thể xuất hiện Tiên Miêu có linh căn xuất chúng.
Tư Đồ Thanh Thanh thản nhiên đánh giá, trong lòng lại đang chấn động.
Trên tin tức tình báo còn ghi lại nội dung năm đó Phương Tịch dựa vào một thanh Thanh Hòa Kiếm, lấy tu vi Luyện Khí trung kỳ phối hợp với Luyện Thể để trấn áp Lư gia ở Đào Hoa Đảo.
Điều này làm Tư Đồ Thanh Thanh bỗng nhiên nhớ tới một thể tu thần bí.
Năm đó, vị thể tu kia từng cứu nàng thoát khỏi truy binh, nhưng không nhận tấm lòng của Tư Đồ gia, trực tiếp phất tay áo bỏ đi.
Sự thật chứng minh, lựa chọn trước đây của đối phương là rất chính xác!
Nếu không, lên thuyền của Tư Đồ gia, cho dù có thể sống qua được nước của Hắc Thủy Đàm, cũng sẽ biến thành ma tu bị người người kêu đánh ở trong tu tiên giới Việt Quốc!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










