[Dịch] Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên
Tập 25 : Lời đồn đại (c241-c250)
❮ sautiếp ❯Chương 241 – Lời đồn đại
Trong khoảnh khắc, từng sương mù dày đặc hiện lên, che kín phạm vi hồ nước.
Các loại ánh sáng rực rỡ liên tiếp lập lòe.
Tiếp theo, ở vị trí hồ nước ban đầu đã biến thành tường vây và phiến đá xanh bình thường, hình như cả hồ nước đều biến mất không thấy đâu nữa.
Xuyên qua trận bàn còn có thể nhìn thấy Đại Thanh Ngư với vẻ mặt ngỡ ngàng ở dưới đáy hồ nước…
Tiểu Mê Tung Trận… Miễn cưỡng xem là trận pháp cấp một hạ phẩm, chỉ có khả năng che giấu và khiến người ta lạc hướng, bất luận phạm vi hay uy lực đều kém xa Tiểu Vân Vũ Trận.
Những tu tiên giả trong thế tục căn bản chỉ chuyên dùng để ngăn cản người phàm!
Nhưng nó có ý nghĩa trọng đại, xem như là trận khí đầu tiên Phương Tịch luyện ra!
Phương Tịch càng nghiên cứu trận pháp, càng cảm giác trong đó vô cùng ảo diệu, sợ rằng một tu sĩ bỏ ra tâm huyết cả đời cũng chưa chắc có thể nhập môn.
Trận pháp như vậy, đan khí phù cũng không khác lắm.
Bởi vậy hắn chỉ có thể bỏ công sức tu luyện thêm một môn thuật luyện đan.
Thành tích cũng khá đáng mừng.
Bởi vì hắn có thể dùng thần thức thăm dò vào trong lò luyện đan, quan sát thực tế sự thay đổi của dược tính, tiện hơn các Đan Sư Luyện Khí kỳ nhiều.
Có thể nói Phương Tịch tu hành ở trên phương diện thuật luyện đan có tiến triển cực nhanh, đã bắt đầu thử chế luyện các loại đan dược giải độc, chữa thương cấp một hạ phẩm, tuyệt đối không phải tay mơ chỉ biết luyện Ích Cốc Đan như trước nữa.
Bởi vậy dẫn đến hậu quả là các loại nguyên liệu tiêu hao nhanh chóng.
Cho dù Phương Tịch sớm có sự chuẩn bị tâm lý, cũng cảm giác được nhà kho từ từ cạn tới đáy…
– Có lẽ… Ta chắc hẳn chờ sau khi thuật luyện đan đạt tới tiểu thành, lại bắt đầu luyện đan kiếm tiền?
Phương Tịch theo thói quen giấu thủ đoạn về trận pháp.
Đồng thời, hắn luyện đan chỉ cần bảo người khác mang nguyên liệu qua, trận pháp làm không tốt còn phải tới cửa bố trí, điều chỉnh thử… Hoàn toàn không phù hợp với nguyên tắc của hắn.
– Lão gia!
Mấy ngày sau, Vương quả phụ tới cửa với vẻ mặt không cam lòng.
– Vương đạo hữu, có chuyện gì khiến ngươi tức giận như vậy?
Phương Tịch mỉm cười, có vẻ vẫn thản nhiên như không.
– Còn không phải là đám bà già kia sao.
Mỗi người bọn họ đều ngầm hãm hại lão gia, nói xấu lão gia… Ta giận quá nên mắng lại!
Tính cách Vương quả phụ thật ra tương đối mạnh mẽ, bằng không đã không dẫn con làm tá điền ở đảo khác.
– Ồ? Các nàng nói gì về ta?
Phương Tịch cảm thấy hứng thú.
– Những kẻ khốn kiếp kia nói… nói lão gia vong ân phụ nghĩa, là con rùa già chỉ để ý tới mình…
– Còn nữa, bọn họ nói lão gia bị thương nặng từ lâu, vừa ra tay sẽ khiến vết thương nặng thêm, bởi vậy không dám ra tay với ai…
Vương quả phụ lần lượt kể lại những lời đồn đại.
Phương Tịch nghe được lại cảm giác rất thú vị.
Vương quả phụ thấy hắn không để tâm, cũng cảm giác lão gia đúng là giỏi nhịn.
– Vinh nhục của cá nhân ta chỉ là chuyện nhỏ, trên Đào Hoa Đảo chủ yếu vẫn là đảo chủ… quyết sách tạm thời thế nào?
Phương Tịch hỏi đúng chỗ mấu chốt.
– Đã quyết định, hai tháng sau, đảo chủ sẽ đích thân ra tay khiêu chiến với Kim Nha Lão Quái!
Trên gương mặt Vương quả phụ đầy vẻ lo âu:
– Đặt cược chính là ba cửa hàng Linh Không Phường Thị, cũng không phân thắng bại, chỉ đánh cược đảo chủ có thể chống đỡ Kim Nha Lão Quái hơn một nén hương.
Nếu thua, tất nhiên phải chắp tay dâng lên khế ước của ba cửa hàng.
Nếu thắng, Kim Nha Lão Quái không hỏi chuyện ba cửa hàng nữa, còn phải bồi thường một khoản linh thạch!
– Có giao hẹn đấu pháp không?
Phương Tịch thì thào một tiếng.
Nguyễn Tinh Linh có tư chất linh căn tốt hơn hắn lúc trước nhiều rồi, chính là tư chất linh căn thượng phẩm.
Bây giờ mười năm trôi qua, nàng ít nhất cũng tu luyện đến Luyện Khí tầng chín!
Lấy Luyện Khí hậu kỳ đỉnh phong chiến đấu với tu sĩ Luyện Khí đại viên mãn, khả năng chống đỡ được một nén hương là 50/50.
Chẳng qua, Phương Tịch tin tưởng nếu Nguyễn Tinh Linh dám đánh cược, tất nhiên phải nắm chắc phần nào.
Kim Nha Lão Quái đáp ứng cũng rất bình thường.
Đây là một cách chứng minh thực lực!
Nếu Nguyễn Tinh Linh có thể chống đỡ được hắn trong một nén hương, vậy một khi phái rất nhiều tu sĩ tới đấu pháp, đệ tử Kim Diễm Đảo tất nhiên sẽ tử thương nặng nề!
Càng không cần phải nói trận pháp trên Đào Hoa Đảo, Kim Nha Lão Quái tất nhiên sẽ không bắt được Nguyễn Tinh Linh, bởi vậy chỉ có thể lùi một bước!
Nguyễn Tinh Linh không thể cố thủ Đào Hoa Đảo, đồng thời còn có tu sĩ của Bạch Vũ Đảo và Hắc Sa Đảo.
Nếu như Kim Nha Lão Quái không quan tâm tới thể diện, chuyên môn đánh lén tu sĩ cấp thấp cũng rất khó giải quyết.
Bởi vậy thỏa hiệp với nhau để đánh cược chính là cách giải quyết thích hợp nhất.
“Giới tu tiên cũng không hoàn toàn là đánh đánh giết giết, khi lực lượng tương đương nhau, chuyện đối nhân xử thế lại rất quan trọng…”
Phương Tịch ngẫm nghĩ, sau đó bảo Vương quả phụ lui ra.
Hắn trở lại trong phòng tu luyện, bắt đầu tu luyện công pháp Trường Xuân Quyết.
Chương 242 – Lời đồn đại 2
Từ sau khi luyện thành Thanh Mộc Linh Thể, tốc độ tu luyện của Phương Tịch lại được nâng cao lên gấp mấy lần, pháp lực nâng cao thông suốt, quả thật khiến cho người ta muốn ngừng mà không được!
Dựa theo Phương Tịch tính toán, hắn mượn linh mạch cấp một, cho dù không dùng bất kỳ đan dược nào, hắn vẫn nắm chắc năm năm sẽ nâng cao một tầng, trong vòng mười năm lại thăng cấp tới Luyện Khí tầng chín!
Pháp lực Luyện Khí hậu kỳ muốn kéo dài và đột phá vốn khó hơn Luyện Khí trung kỳ rất nhiều.
Có thể năm năm một tầng chính là tốc độ của tư chất linh căn thượng phẩm!
Ví dụ như Nguyễn Tinh Linh!
Năm đó, nàng là Luyện Khí tầng bảy, bây giờ mười năm trôi qua, tu vi vào khoảng Luyện Khí tầng chín!
Phương Tịch đoán, nếu mình còn là linh căn hạ phẩm, chắc hẳn tu luyện xong công pháp Luyện Khí tầng bảy viên mãn, ít nhất cần phải lấy mười năm làm đơn vị khổ luyện, còn không bao gồm đột phá bình cảnh nhỏ!
– Cho dù mười năm sau, ta mới bốn mươi ba tuổi đã là Luyện Khí tầng chín, lại tốn mười năm, dù thế nào cũng có thể đạt tới Luyện Khí đại viên mãn.
Năm mươi ba tuổi bắt đầu chuẩn bị đột phá Trúc Cơ… Đây đã được xem là tiêu chuẩn thiên kiêu trong gia tộc Luyện Khí.
Về phần đệ tử trong tông môn Kim Đan?
Đệ tử bọn họ hưởng thụ linh mạch cấp ba, còn có sư trưởng ân cần dạy bảo, cùng với đan dược cung ứng, tư chất linh căn của bản thân lại khá tốt, sẽ có ối người khoảng hai mươi ba mươi tuổi đạt tới Luyện Khí viên mãn, sau đó thử đột phá Trúc Cơ.
Phương Tịch xem thường so đo với bọn họ!
Được rồi… mẹ kiếp, thật ra hắn không bằng…
Thời gian thấm thoát, hai tháng nhanh chóng trôi qua.
Ngày này chính là thời điểm Nguyễn Tinh Linh hẹn chiến với Kim Nha Lão Quái.
Lư Quá dậy từ sáng sớm, muốn đi địa điểm giao hẹn đấu pháp… một rặng san hô hoang vắng.
Nhưng khổ nổi không có người nào dẫn theo, hắn thật sự không dám ra ngoài.
Bản thân hắn không có vật gì, ngay cả một món pháp khí bay cũng không có, muốn ra khỏi đảo thì chỉ có thể bơi lội…
– Lão gia!
Vương quả phụ dẫn theo Tiểu Hổ mặc khá nghiêm trang:
– Đấu pháp vào buổi trưa, ngài xem bao giờ xuất phát thì thỏa đáng hơn?
– Thôi, các ngươi đi đi, ta sẽ không tới góp náo nhiệt.
Phương Tịch lắc đầu.
Hắn mặc áo bào lớn, tay áo rộng, mái tóc để xõa, chắp hai tay giấu trong tay áo, dáng vẻ nhàn nhã thảnh thơi.
– Nhưng… đây là cuộc chiến của đảo chủ có liên quan tới trên dưới Đào Hoa Đảo… Không phải lão gia vẫn luôn qua lại thân thiết với đảo sao? Cuối năm, đảo chủ đều sẽ đến chỗ lão gia thử rượu mới…
Vương quả phụ cũng không hiểu.
Chẳng lẽ, Phương lão gia thật sự bị thương nặng, không dám ra khỏi Đào Hoa Đảo như bên ngoài đồn?
Đáng tiếc, nàng không dám hỏi, chỉ có thể dẫn theo Lư Quá và Vương Tiểu Hổ khống chế một Diệp Linh Chu cùng tu sĩ trên đảo đi tới rặng san hô xem cuộc chiến…
Sau khi mấy người này đi rồi, trên Phỉ Thúy Nhai lập tức hoàn toàn yên tĩnh, vắng vẻ…
– Cuối cùng… đều đi rồi, thật ra cũng thanh tịnh!
Phương Tịch cầm lấy hồ lô bên thắt lưng và mở nắp bình ra, uống một hớp Đào Hoa Tửu.
Linh tửu vào cổ họng, có mùi hoa đào thoang thoảng trong miệng.
Hắn khẽ cười một tiếng và đi ra khỏi Phỉ Thúy Nhai.
Ở dưới thân Phương Tịch, từng rễ cây Yêu Ma Thụ đang sinh trưởng, lan tràn… Hình như luôn đuổi theo bước chân của hắn…
– Bây giờ trên Đào Hoa Đảo thật vắng vẻ…
Bên bờ Kính Nguyệt Hồ.
Phương Tịch lại uống một hớp linh tửu, ngắm nhìn cảnh vật trên hồ.
Nước hồ trong vắt, bên trong cỏ mọc um tùm, có cá tôm bơi qua bơi lại.
Có người nói trong hồ còn nuôi linh ngư!
Tuy không bằng Thanh Ngọc Lý của Long Ngư Chung gia, nhưng Nguyễn Tinh Linh đã tốn số tiền lớn để mua cá bột, bây giờ chúng đã dần dần thành quy mô, hàng năm còn có thể kiếm được rất nhiều linh thạch.
Bây giờ, Đào Hoa Đảo hòa bình yên tĩnh, cũng thu hút không ít tán tu vào ở, hoặc trở thành khách khanh, hoặc thuê động phủ.
Lại chờ đến khi Tiên Miêu trên Trắc Linh Đại Hội đợt trước trưởng thành, thật sự sẽ là hình thức ban đầu của một thế lực vui vẻ hướng tới vinh quang.
Gần Kính Nguyệt Hồ cũng không có ai.
Đại khái cho dù là người không quan tâm tới đấu pháp, cũng phải đi tới để tỏ lòng trung thành với đảo chủ.
Phương Tịch suy nghĩ, sau đó lên Song Tử Tây Phong.
Không ngờ linh địa gần Song Tử Tây Phong còn có một tầng sương mù dày đặc.
– Cấp một hạ phẩm… Mê Huyễn Trận?
Phương Tịch hơi kinh ngạc:
– Hoa đạo hữu còn thật sự gom đủ tiền bố trí một Sáo Trận Pháp à?
Hắn nhìn thấy trận pháp này thì không khỏi ngứa tay, thần thức phóng ra ngoài, bắt đầu tìm kiếm chỗ sơ hở.
Trận pháp ở chỗ này cấp bậc thấp, lại là Tử Trận tệ nhất, chuyện tìm kiếm sơ hở không làm khó được Phương Tịch đã trở thành Trận Pháp Sư.
Một lát sau, hắn lại đi vào trong sương mù dày đặc, lúc thì đi tới, lúc thì lùi lại…
Chờ sau khi lại đi thêm hai bước, tầm mắt sáng sủa.
Hắn lại đi tới trong một sơn cốc thơm ngát mùi hoa.
– Ngươi là ai?
Chương 243 – Đào Linh Tiên Tử
Phương Tịch đang chắp tay ngắm nhìn hoa cỏ, một giọng nói trong trẻo dễ nghe đột ngột vang lên.
Hắn cúi đầu nhìn, chỉ thấy một tiểu nữ hài mặt bánh bao, làn da trắng trẻo, trên đầu có hai búi tóc, mặc một chiếc váy màu trắng thuần, thoạt nhìn đặc biệt đáng yêu.
Nàng đang chớp chớp đôi mắt đen láy, tò mò quan sát hắn từ trên xuống dưới.
– Ta à…
Phương Tịch mỉm cười:
– Ta là đại thúc của ngươi…
– Đại thúc?
Mặt bánh bao hơi nghi ngờ, bất chợt lắc đầu:
– Ngươi gạt người! Ta không có thúc thúc…
– Ha ha!
Phương Tịch không nhịn được nhẹ nhàng xoa gương mặt của nàng, cười nói:
– Ngươi tên là Vi Nhất Tịch đúng không? Nếu ta không quen biết ngươi, làm sao biết được tên ngươi?
Vi Nhất Tịch nhíu lên này, hơi phiền não muốn cắn ngón tay.
Hình như nàng thật sự đang suy ngẫm xem tại sao người xa lạ này biết được tên của nàng.
Chẳng lẽ là thúc thúc thật à?
– Được rồi Nhất Tịch…
Vẻ mặt Phương Tịch trở nên ôn hòa:
– Thúc thúc không cẩn thận đi nhầm đường, ngươi mở trận pháp thả thúc thúc ra ngoài được không? Sau này, thúc thúc mang đồ ăn ngon tới cho ngươi…
– Ừ!
Vi Nhất Tịch gật đầu và lấy ra một mặt lệnh bài ra khỏi túi.
Trong phút chốc, nàng cười giảo hoạt, bỗng nhiên nhảy ra thật xa và vung lệnh bài lên.
Một mảnh sương mù dày đặc lập tức hiện lên, ngăn cản hai người.
– Ngươi gạt người!
Vi Nhất Tịch quẹt tay vào gò má của mình:
– Nếu ngươi là thúc thúc của ta, sao có thể không biết bí quyết tiến vào trận pháp? Mẫu thân! Mẫu thân nhanh tới đây, có người xấu!
Giọng nói trẻ con thanh thúy của nàng vang vọng ở trong sơn cốc, truyền đi rất xa, rất xa…
– Là tên chuột nhắt phương nào dám xông vào Tây Phong ta?
Theo một tiếng quát chói tai vang lên, ánh sáng một pháp khí bao phủ lấy một người nhanh chóng từ giữa không trung hạ xuống, hiện ra một phụ nhân trung niên.
Nàng nhìn thấy Phương Tịch thì sửng sốt.
– Hoa đạo hữu, mười năm không gặp rồi…
Phương Tịch nghiêm túc chắp tay, đồng thời hơi xúc động.
Hoa Thiền Quyên đã không còn dáng vẻ yểu điệu như mười năm trước, ngược lại khóe mắt nàng đã có nếp nhăn, lưng hơi còng, trên đầu cũng điểm bạc, thoạt nhìn giống như phụ nhân chừng bốn mươi tuổi trên thế gian vậy.
Tu tiên giả vốn sẽ không già yếu như vậy.
Nhưng mười năm qua, đối phương liều mạng làm việc, tích góp linh thạch, mua trận pháp… khá vất vả, lâu ngày có khuynh hướng mau già.
– Là… Phương Tịch Phương đạo hữu à?
Hoa Thiền Quyên có phần không dám nhận.
Tuy gương mặt giống hệt, nhưng trước đây khí chất của Phương Tịch bình thường, trên người có sự cẩn thận chặt chẽ của linh nông.
Phương Tịch bây giờ lại giống như ngọc thụ lâm phong, khí chất vui vẻ hướng tới vinh quang.
Hắn chỉ đứng ở đó lại giống như một gốc Tùng Bách cao ngất, bừng bừng sức sống, khiến Hoa Thiền Quyên cũng cảm thấy mình trẻ lại vài phần.
– Mẫu thân… Ai vậy?
Vi Nhất Tịch kéo tay áo của Hoa Thiền Quyên khẽ hỏi.
Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy mẫu thân đối xử ôn hòa với tu sĩ từ bên ngoài đến, nàng không khỏi tò mò.
– Là Phương Tịch Phương thúc thúc mà mẫu thân đã nói với ngươi, xem như bằng hữu tốt của mẫu thân và phụ thân ngươi…
Ánh mắt Hoa Thiền Quyên phức tạp, nói với Phương Tịch:
– Mười năm không gặp, mời đạo hữu vào trong, uống một chén nước mật…
– Cảm ơn!
Phương Tịch chắp tay và đi theo Hoa Thiền Quyên vào phòng.
Trên gương mặt Vi Nhất Tịch vẫn đầy tò mò, quan sát Phương Tịch, hình như muốn ghi nhớ giọng nói vừa gương mặt của đại thúc thúc này.
– Tịch tịch, còn không chào đại thúc?
Phương Tịch uống một hớp nước mật, và bắt đầu trêu đứa trẻ.
– Đại thúc!
Lần này, Vi Nhất Tịch ngoan ngoãn kêu lên một tiếng và đột nhiên nhớ ra điều gì, bàn tay nhỏ trắng như tuyết vỗ một cái:
– Ta nhớ ra rồi, ngươi chính là thúc thúc giống nương ta, co đầu rút cổ ở Phỉ Thúy Nhai không ra được!
– Khụ khụ…
Phương Tịch bị sặc.
Hoa Thiền Quyên lại mắng nữ nhi một câu:
– Sao con nói như vậy? Con phải lễ phép với người bên ngoài…
– Nhưng không phải mẫu thân nói dưới chân núi có nhiều người xấu à?
Vi Nhất Tịch nghi ngờ hỏi ngược lại.
Hoa Thiền Quyên cạn lời, chỉ có thể hành lễ với Phương Tịch:
– Đứa trẻ nói lung tung, mong đạo hữu đừng trách.
– Đâu có đâu có, Tịch Tịch ngây thơ đáng yêu, ta rất thích.
Phương Tịch cười ha ha và lại hỏi linh căn của cô bé.
Hắn phát hiện ra Hoa Thiền Quyên khá may mắn, Vi Nhất Tịch chính là tư chất thủy linh căn trung phẩm.
Con cháu của giữa tu sĩ với tu sĩ có khả năng sinh ra linh căn ưu tú lớn hơn tu sĩ với người phàm.
Phương Tịch không cảm thấy bất ngờ khi xuất hiện kết quả này.
– Đạo hữu luôn không ra khỏi cửa, không biết lần này tới chỗ thiếp thân có chuyện gì?
Hoa Thiền Quyên ôm nữ nhi, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
– Ôi… hôm nay đảo chủ hẹn chiến với Kim Nha Lão Quái, lòng ta có chút bất an…
Phương Tịch nói:
– Vì vậy muốn tìm tới bằng hữu hỏi một câu về cách đối phó, lại không ngờ đạo hữu tự nhiên bố trí trận pháp ở đây, nhất thời không cẩn thận xông vào trận, vẫn mong đạo hữu đừng trách!
Chương 244 – Đào Linh Tiên Tử 2
Hắn đứng dậy và thành khẩn xin lỗi.
Bất kể thế nào, hắn tự tiện xông vào trận pháp của người khác là không đúng.
– Hóa ra là vì chuyện này!
Sắc mặt Hoa Thiền Quyên lạnh như băng:
– Trước đây cũng có người tới tìm thiếp thân, dù sao thiếp thân chỉ nói một câu… Ai dám tới cướp Tây Phong, thiếp thân sẽ giết kẻ đó! Đây là thứ duy nhất tiên phu để lại cho thiếp thân và Tịch Tịch tưởng nhớ! Về phần đảo chủ thắng hay bại? Không liên quan tới thiếp thân!
Phương Tịch nhạy cảm cảm giác được Hoa Thiền Quyên hình như có vài phần oán hận Nguyễn Tinh Linh.
Có lẽ sâu trong lòng đối phương vẫn đang nghi ngờ về chuyện xảy ra với Vi Nhất Tâm trước đây.
Nguyễn Tinh Linh cũng có khả năng ra tay hoặc ít nhất là ngầm đồng ý!
– Tại hạ một lòng khổ luyện, hôm nay từ biệt, sau này chẳng biết tới bao giờ mới có thể gặp lại, đạo hữu bảo trọng!
Cuối cùng, Phương Tịch chắp tay hành lễ và chuẩn bị từ biệt.
– Đại thúc!
Khi hắn sắp đi ra khỏi trận pháp, Vi Nhất Tịch đuổi theo, giơ nắm đấm nhỏ hét lớn:
– Ngươi đừng quên, ngươi đã hứa sẽ mang đồ ăn ngon cho ta…
Đứa trẻ đại khái rất hiếm khi nhìn thấy người khác, vẫn còn chút cảnh giác.
Phương Tịch gật đầu, tính sau này sẽ sai người ta đưa tới ít đồ ăn vặt, đồ chơi trẻ con cho nàng.
Phỉ Thúy Nhai, mặt trời chiều đã ngả về phía tây, chiếu xuống mặt hồ giống như dát một lớp vàng lấp lánh.
– Lão gia, chúng ta trở về rồi.
Vương quả phụ dẫn theo hai người Lư Quá trở lại Phỉ Thúy Nhai, trên mặt đầy vẻ vui mừng.
– Xem ra hôm nay, đảo chủ thắng cược rồi.
Phương Tịch nhìn thấy cảnh tượng này, không khỏi mỉm cười.
Nguyễn Tinh Linh thắng lại phù hợp với lợi ích của hắn.
– Không sai! Lão gia ngươi không đi, đúng là đáng tiếc…
Vương quả phụ thao thao bất tuyệt nói tiếp:
– Hôm nay, đảo chủ mặc một bộ trang phục màu đỏ, đại phát thần uy… không ngờ không phân thắng bại với Kim Nha Lão Quái là Luyện Khí viên mãn, kết quả mãi đến sau một nén hương rưỡi mới chịu thua… Theo ta thấy, Kim Nha Lão Quái kia căn bản không làm gì được đảo chủ!
– Đúng vậy… Đảo chủ vừa ra tay là những tiếng chuông ngân, người tới gần đều cảm giác thức hải bị che mờ, không có cách nào nhúc nhích… Sau trận đánh ngày hôm nay, Kim Nha Lão Quái khách khí bồi thường linh thạch, trả lại cho đảo chủ một danh hiệu tao nhã Đào Linh Tiên Tử.
Lư Quá ở bên cạnh cũng bổ sung.
“Xem ra Nguyễn Tinh Linh thật sự tu luyện tới Luyện Khí tầng chín đỉnh phong, thậm chí có thể là tầng mười đại viên mãn…”
Phương Tịch thầm nghĩ, đồng thời cười nói:
– Xem ra sau ngày hôm nay, tên Đào Linh Tiên Tử sẽ vang vọng ở Vạn Đảo Hồ.
Cùng lúc đó, Kim Nha Lão Quái tiền mất tật mang, nhất định sẽ trì hoãn tiến độ đột phá Trúc Cơ, đây là chuyện tốt đối với Phương Tịch.
– Sau trận chiến này, Đào Hoa Đảo chúng ta ở trong ba mươi sáu đảo cũng được xem là thượng đảo, không có kẻ nào không mở mắt còn dám tới chiếm cửa hàng ở Phường thị nữa.
Gương mặt Vương quả phụ hưng phấn.
Nàng dường như nghĩ đến điều gì đó lại xì một tiếng khinh miệt:
– Ta thấy cao hứng nhất là Mộc Văn kia.
Ta nghe nói lần này hắn báo cáo công tác, đảo chủ rất thưởng thức hắn, để hắn tiếp tục đảm nhiệm đại chưởng quỹ!
– Thì ra là thế.
Phương Tịch thật ra không để ý tới điều này.
Lúc nào Mộc Văn đột phá Luyện Khí hậu kỳ, mới có thể khiến hắn coi trọng đôi chút.
– Ta cũng nghe được một vài tin tức liên quan tới Mộc Văn.
Lư Quá bỗng nhiên mở miệng.
– Ồ? Ngươi nói thử xem nào…
Phương Tịch mỉm cười:
– Nếu như có giá trị, lão gia lại chỉ đạo pháp thuật cho ngươi một ngày…
– Cảm ơn lão gia.
Lư Quá vội vàng cảm ơn và nói ra điều mình biết được:
– Ta vào trong diễn đàn của đám trẻ Mộc gia, nghe thấy bọn họ nói dạo này Mộc gia đang ầm ĩ… Có người nói gia chủ không chỉ muốn thế chấp tất cả linh điền, còn muốn thết chấp cả linh địa tổ trạch, mượn số lượng lớn linh thạch để mua một cửa hàng ở Linh Không Phường Thị… Một số lão nhân không đồng ý, ầm ý đòi ở riêng!
– Đây là mạo hiểm ăn tới phát nghiện rồi…
Phương Tịch thì thào một tiếng, không khỏi nghĩ đến đám con nhà giàu kiếp trước.
Chỉ cần không đi đầu tư gây dựng sự nghiệp, không đánh cược, cho dù bọn họ ra sức phá sản cũng có thể tiếp tục thua mấy chục năm…
Mà một khi muốn làm ra động tác lớn, đầu tư lớn lại đầy nguy cơ!
Có lẽ có rất ít người sẽ thành công, nhưng phần lớn là thất bại.
Mộc Văn chắc nếm được ngon ngọt trong lần đầu cơ trước, lần này muốn làm lớn!
Nếu như thành công, sau này Mộc gia chính là gia tộc cắm rễ trong linh mạch cấp hai ở Linh Không Phường Thị!
Về phần thất bại?
Người này đại khái cho rằng mình vĩnh viễn sẽ không thất bại.
– Ta cảm thấy có thể thực hiện được.
Đó chính là cửa hàng trong Phường thị linh mạch cấp hai, tuyệt đối có thể nuôi được vài thế hệ.
Trên gương mặt Vương quả phụ đầy hâm mộ:
– Đặc biệt là bây giờ, ai dám xúc phạm tới tu sĩ Đào Hoa Đảo chúng ta?
Chương 245 – Giáp bạc lại xuất hiện
– Lư Quá, ngươi thấy thế nào?
Phương Tịch nhìn về phía Lư Quá.
– Lão gia, ta cảm thấy trồng trọt vẫn kiên định hơn!
Cho dù trong lòng vẫn có ý định ra ngoài, nhưng Lư Quá vẫn rất chín chắn.
– Rất tốt, ngày mai ta dạy ngươi pháp thuật…
Phương Tịch không khỏi thỏa mãn gật đầu.
Mộc gia làm sao, thật ra không lấy liên quan tới hắn.
Chỉ là nghĩ đến Mộc Hủ năm đó, hắn ít nhiều vẫn hơi xúc động mà thôi.
Ngày hôm sau, Phương Tịch dạy Lư Quá bí quyết Xuân Phong Hóa Vũ Thuật và Canh Kim Thảo Thế Kiếm, sau đó lại phái đối phương đưa chút điểm tâm tới Song Tử Tây Phong.
Phương Tịch hắn là người đã nói sẽ giữ lời.
Mùa thu, quả lớn trĩu cành.
Trong linh điền lại được mùa.
Trong lúc gặt gấp linh mễ, đừng nói là Phương Tịch, ngay cả Vương Tiểu Hổ cũng bị Vương quả phụ đưa xuống ruộng, nhặt thóc rơi trên đất.
Tuy khổ cực nhưng nhìn trong kho chất đầy linh mễ, hắn vẫn có cảm giác thành tựu.
Phương Tịch lại âm thầm lưu ý tới độ màu mỡ trong linh điền, chuẩn bị năm sau sẽ để lại một hai mẫu, tính trồng hạt giống linh dược.
Thuật luyện đan của hắn cần rất nhiều nguyên liệu để luyện tập, bây giờ số lượng hàng tồn kho dần dần không đủ, cần bổ sung một ít từ bên ngoài.
Mình trồng tất nhiên là có lời nhất.
Chỉ là năm sau, Lư Quá lại phải khổ cực học cách trồng vài loại linh thảo loại thôi… Đồng thời mình tương đương với truyền thụ Linh Thực Phu cho hắn, các linh nông khác mừng còn không kịp đấy!
Vào mùa đông, bên ngoài tuyết lớn bay loạn.
Phương Tịch mở ra Tiểu Vân Vũ Trận để bên trong trận pháp trước sau vẫn ấm áp giống như xuân, bên trong đình viện, hoa đào nở rộ.
Dưới cây hoa đào đặt một cái bàn đen, phía trên là bình Thanh Trúc Tửu cùng với hai cái chén.
Phương Tịch lặng lẽ rót cho mình một chén, uống vào quả nhiên vẫn thấy đắng.
Năm này, Nguyễn Tinh Linh vẫn không đến đây…
Đầu xuân, cây cỏ tươi tốt.
Phương Tịch đi tới trước một mẫu linh điền được đặc biệt thu dọn.
Hắn cẩn thận kiểm tra một lúc, không khỏi gật đầu:
– Linh điền này có linh khí dồi dào nhất, có thể trồng một ít linh thảo linh dược.
Sau khi hắn kiểm tra một lúc, ngón tay rạch một cái, một đường kiếm khí hiện lên, chia mảnh ruộng ra làm hai.
– Nửa bên này trồng Sinh Huyết Thảo, bên kia trồng Xà Lan Quả! “
Sinh Huyết Thảo và Xà Lan Quả đều nguyên liệu chính cho đan dược Chỉ Huyết Đan cấp một hạ phẩm….
Chỉ Huyết Đan chỉ với có hiệu quả tốt hơn với vết thương bên ngoài, được xem là một loại đan dược khá rẻ trong Phường thị.
Bởi vì nó thường gặp, cho nên hạt giống cũng rất dễ tìm.
Phương Tịch nói với Lư Quá bên cạnh:
– Năm đầu tiên, ta dẫn theo ngươi trồng, từ năm thứ hai đành phải nhờ vào bản thân ngươi.
– Vâng.
Lư Quá nghiêm túc nhìn động tác của Phương Tịch, âm thầm học tập và ghi nhớ.
– Lão gia, ta cũng tới phụ một tay!
Không lâu sau, một người đi tới bên bờ ruộng.
Người đó chính là Vương quả phụ!
Nàng chăm sóc xong linh điền nhà mình, lại tới đây hỗ trợ.
Phương Tịch cũng không vạch trần chút tâm tư của Vương quả phụ, ngầm thừa nhận để đối phương qua phụ một tay.
Ở trong chợ của tán tu, riêng thuật trồng linh thảo này cũng đáng giá một hai viên linh thạch.
Hang động dưới lòng đất.
Phương Tịch nhìn đã Yêu Ma Thụ cao hơn ba trượng, trầm ngâm suy nghĩ.
Bây giờ tán cây đã đến lên tới đỉnh hang động, nếu muốn mọc thêm sẽ tương đối phiền phức, hắn tính lệnh cho nó chủ yếu mở rộng về hệ rễ.
– Mười năm Thanh Mộc Linh Thể, như vậy xem ra phải mất trăm năm mới có khả năng tu thành Ất Mộc Pháp Thân à?
Tốc độ này thực sự hơi chậm.
Phương Tịch không muốn tốn nhiều thọ nguyên như vậy ở đây.
– Phải nhanh hơn nữa!
Phương Tịch muốn Yêu Ma Thụ sinh trưởng nhanh hơn, hắn lại nhìn về phía Thái Tuế.
Bây giờ yêu khí của Thái Tuế đã đến tình trạng cấp một trung phẩm đỉnh phong, nếu lại tăng thêm một cấp sẽ là yêu thú cấp một thượng phẩm, thịt của nó chắc chắn sẽ càng bổ hơn!
Ngoài điều này ra, Phương Tịch cũng mở ra trận pháp ở mạch nước ngầm, để cho Yêu Ma Thụ có thể ra đánh bắt cá ăn ngon mỗi ngày.
– Con cá mặn kia cũng thật vô dụng… Nếu nó thăng cấp trở thành Ngư Vương cấp một thượng phẩm, có thể ra lệnh cho bầy cá, lại có thể xua đuổi rất nhiều đàn linh ngư hoang qua nuôi Yêu Ma Thụ.
Phương Tịch tính toán một lúc, phát hiện thủ đoạn thích hợp nhất bây giờ vẫn là mau chóng bồi dưỡng Thái Tuế đến cấp một thượng phẩm!
Sau khi luyện được thần thức, hắn cho Thái Tuế thêm một dấu ấn thần thức, cũng không sợ yêu thú này sẽ gây ra chuyện gì nữa.
– Thái Tuế có nền tảng không tệ, chỉ còn kém một chút…
Hắn lại đi tới phòng luyện đan, chuẩn bị bắt đầu tập chế luyện đan dược cấp một trung phẩm.
Mà ở trong ngọc giản truyền thừa luyện đan, Phương Tịch đã chọn một loại linh đan tên là Thú Lương Hoàn!
Phần lớn linh thú đều rất thích ăn loại linh đan này, dùng lâu sẽ có hiệu quả kích thích sinh trưởng phát triển.
Nếu có thể chế luyện ra, Thái Tuế và con cá mặn kia đều có thể có thêm một phần cơ hội thăng cấp.
…
Chương 246 – Giáp bạc lại xuất hiện 2
Xuân đi thu tới.
Trong linh điền, Sinh Huyết Thảo hoàn toàn đỏ như máu, Xà Lan Quả lại là từng sợi màu xanh lục, đầu cành hiện ra hình rắn cuộn mình, ở giữa mọc ra một hoặc hai quả màu xanh lam giống quả mơ.
Phương Tịch chuyên tâm lựa chọn hai loại linh thảo này, chỉ cần một năm là có thể làm thuốc.
Đương nhiên, nếu muốn dược tính tốt hơn, năm năm và mười năm là tốt nhất.
– Lần này được mùa, chỉ lấy một nửa linh thảo, giữ phần còn lại tiếp tục sinh trưởng.
Phương Tịch đi sang xem và quyết định.
– Vâng!
Lư Quá và Vương quả phụ đều cầm bình ngọc và hộp ngọc, dùng thủ pháp đặc biệt để thu linh thảo quả, còn phải phối hợp với pháp lực để cất giữ dược tính, bảo đảm mỗi gốc đều ở trạng thái hoàn mỹ nhất.
Chỉ là Vương Tiểu Hổ không làm được việc này nên không đến, chỉ có thể ở trong linh điền nhặt hạt thóc…
Chờ đến sau khi thu hoạch xong ruộng dược liệu, Phương Tịch thu dược liệu vào trong túi trữ vật và quay về bên trong nơi luyện đan.
Lư Quá và Vương quả phụ nhìn theo Phương Tịch rời đi.
Vương quả phụ bỗng nhiên ngẫm nghĩ và nói:
– Lão gia muốn chế luyện Chỉ Huyết Đan sao? Nhiều năm đập xuống nhiều tài nguyên như vậy, thật sự vẫn nghe được chút tiếng vang…
Tu sĩ ở đâu cũng có thể luyện Ích Cốc Đan.
Nhưng không nhiều người có thể chế luyện Chỉ Huyết Đan.
Trong các cửa hàng đan dược ở Phường thị đều có thể thấy học đồ luyện đan.
Vương quả phụ cũng biết mấy năm nay Phương Tịch đầu tư rất nhiều vào thuật luyện đan.
Thậm chí nàng còn từng mua linh than cho Phương Tịch.
Không ngờ được, hắn thật sự có chút thành tựu.
Lúc này nhìn lại, nàng không khỏi hâm mộ:
– Ôi… Sớm biết vậy, ta đã bảo Tiểu Hổ nhà ta bái lão gia làm sư phụ.
Cho dù hắn không học Trường Xuân Quyết, học một ít luyện đan cũng tốt…
Lư Quá nghe đến đó, sắc mặt không khỏi tối sầm lại.
Cho tới bây giờ, hắn đại khái cũng biết được công pháp Trường Xuân Quyết mình tu luyện là cấp bậc gì.
Vương quả phụ biết mình nói lỡ lời, vội vàng nói sang chuyện khác:
– Ngươi có nghe nói về chuyện của Mộc gia không?
– Tất cả Đào Hoa Đảo đều đang bàn tán xôn xao, ta đương nhiên có nghe nói rồi.
Lư Quá thản nhiên trả lời.
Mộc Văn quyết tâm muốn lấy linh địa của gia tộc đi thế chấp, mua cửa hàng ở Linh Không Phường Thị.
Mấy lão già tranh cãi không lại, cuối cùng trong lúc nóng giận đã báo lại tới chỗ của Nguyễn Tinh Linh.
Sau đó, đảo chủ chủ trì phân vài mẫu linh điền cho bọn họ, xem như chính thức ở riêng.
Sau đó, Mộc Văn không còn ai ngăn cản đã lấy linh địa ra thế chân, mượn được số lượng lớn linh thạch từ chỗ của Phong gia, Mạc gia, đầu tư tất cả vào trong Linh Không Phường Thị, còn thật sự mua được một cửa hàng.
Gần đây, hắn trắng trợn mở tiệc chiêu đãi khách để tuyên bố “tin tức tốt” này!
– Gia chủ Mộc gia này cũng thật quyết đoán!
Vương quả phụ không khỏi thở dài:
– Bây giờ trong Linh Không Phường Thị tấc đất tấc vàng, một cửa hàng cho dù để người ngoài thuê, hàng năm cũng có thể kiếm lời được rất nhiều linh thạch, cực khổ chút nữa, hàng năm vẫn kiếm được khoản chênh lệch không lớn… Chỉ cần khổ cực bốn mươi, năm mươi năm, cửa hàng này và linh địa đều thuộc về Mộc gia.
– Linh Không Phường Thị…
Lư Quá lầm bầm, trong ánh mắt khá hâm mộ.
Hắn cũng muốn đi tới trong Phường thị làm việc, đáng tiếc thân phận của hắn đặc biệt, đảo chủ và những người khác chưa chắc đã bằng lòng thả cho hắn rời đi.
Lúc này, hắn cũng chỉ có thể suy nghĩ trong lòng mà thôi.
Bên trong phòng luyện đan, Phương Tịch đốt than, lại bố trí một trận pháp khống chế lửa ở bên cạnh.
Có hai linh hỏa này đủ để chế luyện đan dược Luyện Khí kỳ rồi.
Về phần đan dược cấp hai?
Nếu như không có Tiên Thiên Chân Hỏa của tu sĩ Trúc Cơ, vậy thì ngoan ngoãn thuê Địa Hỏa sẽ tốt hơn.
Hắn lấy ra Sinh Huyết Thảo và Xà Lan Quả tươi, dựa theo ghi chép trên phương pháp luyện đan, hoặc nghiền thành bột, hoặc ép ra chất lỏng.
Tiếp theo, hắn mở lò luyện đan ra và bỏ nguyên liệu vào, bắt đầu luyện đan.
Thần thức của Phương Tịch tiến vào trong lò luyện đan, nhanh chóng nắm bắt từng thay đổi bên trong nước thuốc, phỏng đoán được tiến triển cực nhanh của dược tính.
Đổi lại thành Đan Sư Luyện Khí kỳ khác, cũng chỉ có thể đau khổ suy nghĩ về lò luyện đan, căn cứ vào mỗi kết quả luyện đan để suy đoán ngược, chênh lệch trong này quả thật không thể nói hết được.
Ầm!
Từ trong lò luyện đan truyền ra tiếng nổ nhỏ.
Phương Tịch thản nhiên mở lò luyện đan ra, đào ra không ít mảnh cháy đen.
Không hề nghi ngờ, lần này luyện đan thất bại.
Cho dù có thần thức giúp đỡ, luyện đan cũng không phải là chuyện dễ dàng!
Trên mặt Phương Tịch không cảm xúc, ghi chép kinh nghiệm trong lần này:
– Thao tác quá mau, quá theo đuổi sự phát huy viên mãn của dược tính… Tiếp tục!
Linh hỏa bốc lên không tắt.
Sau ba ngày ba đêm, Phương Tịch nhìn chằm chằm vào lò luyện đan bằng đồng đỏ trước mặt, tay bấm pháp quyết thu đan:
– Mở!
Chương 247 – Giáp bạc lại xuất hiện 3
Ong ong!
Nắp lò luyện đan mở ra, lần này xuất hiện mùi mùi thuốc thơm ngào ngạt.
Trong phút chốc, mấy viên đan dược bay ra, rơi vào trong tay của Phương Tịch.
Vẻ mặt Phương Tịch vẫn thản nhiên nhìn chằm chằm vào chúng.
Chỉ thấy những đan dược này lớn như trân châu, từng viên tròn trịa, mặt ngoài có ánh đỏ chuyển động, số lượng chừng bảy viên!
Nhưng trong phút chốc, ánh sáng của hai viên trong đó không ngừng tối đi, biến thành màu đen.
Trong năm viên còn lại có một viên bên ngoài hiện ra một hoa văn màu xám.
– Một lò thành đan được bảy viên, hai viên là phế đan, một viên thứ phẩm…
Phương Tịch lẩm bẩm, sau đó sử dụng bình ngọc chứa bốn viên “Chỉ Huyết Đan” chính phẩm còn lại.
Với một học đồ luyện đan cấp một hạ phẩm, xác suất thành đan như vậy đã được xem là không tệ rồi.
Hắn luyện tập đến mức này, mới tự tin khiêu chiến Thú Lương Hoàn càng khó hơn!
Chẳng qua, bây giờ rõ ràng không phải lúc.
Dù sao hắn đã luyện đan rất lâu, thần thức và cơ thể đều vô cùng mệt mỏi.
Phương Tịch đi ra khỏi phòng luyện đan, tắm rửa thay quần áo, nghỉ ngơi một lúc mới cảm giác tinh thần sảng khoái.
Vì vậy, hắn ra ngoài đi dạo.
Lư Quá đang ngồi rảnh rỗi bên ruộng.
Hắn nhìn thấy Phương Tịch đi qua thì vội vàng đứng lên:
– Lão gia!
– Bên kia xảy ra chuyện gì vậy?
Phương Tịch chỉ vào Vương quả phụ gia.
Ở trong nhà Vương quả phụ vọng ra tiếng khóc thê lương của Tiểu Hổ.
– Hai ngày nay, tâm trạng của Vương quả phụ không tốt.
Tiểu Hổ đúng lúc lại phạm sai lầm, vì vậy bị đánh.
Lư Quá giải thích, trong lòng cảm giác hết sức phức tạp, cũng không biết là hâm mộ hay gì.
– Ừ, hóa ra là trời đổ mưa đánh trẻ con.
Dù sao cũng rảnh rỗi không có việc gì làm… sao tâm trạng của Vương quả phụ lại không tốt?
Phương Tịch xoa cằm.
– Vương thẩm muốn có thêm mấy viên linh thạch, không đưa linh mễ mình để dành tới hội trao đổi trên Đào Hoa Đảo mà nhờ người đưa tới Linh Không Phường Thị bán.
Mấy lần trước không sao, nhưng lần này bị cướp, người và hàng đều không còn…
Lư Quá đáp lại.
– Gặp phải phỉ tu à? Đây cũng là chuyện bình thường…
Phương Tịch gật đầu, xung quanh Phường thị có phỉ tu hoạt động là chuyện rất bình thường, càng không cần phải nói tới Linh Không Phường Thị kinh doanh tốt như vậy.
– Ừ, mấy tu sĩ Đào Hoa Đảo đã chết nhưng không phát lệnh tuyên bố truy nã.
Lư Quá tiếp tục bổ sung.
– Vậy thì lạ thật đấy.
Không biết là người nào vậy?
Phương Tịch cảm thấy kỳ lạ.
Chẳng lẽ phỉ tu lần này là một nhân vật hung ác nào? Ngay cả Nguyễn Tinh Linh cũng phải sợ?
– Có người nói phỉ tu kia mặc giáp bạc, sử dụng là một thanh pháp khí là kiếm sắt màu đen… Ra tay vô cùng hung tàn.
Lư Quá kể lại tình hình mình nghe được.
– Giáp bạc kiếm đen?
Phương Tịch hít sâu một hơi, phản ứng đầu tiên là mình không ra tay, sau đó lại cảm giác một nỗi oan ức cực lớn ập tới!
– Lão gia từng nghe nói về người này?
Lư Quá lập tức hứng thú.
– Cách nay đại khái mười năm, khi đó ngươi còn nhỏ…
Phương Tịch thở dài:
– Có kẻ hung ác đánh lén đại trưởng lão và gia chủ của Mạc gia và Phong gia trước đây, thậm chí còn đánh Kim Nha Lão Quái bị thương nặng.
Lúc đó có người nhìn thấy kẻ hung ác này mặc giáp bạc trên người, trong tay cầm kiếm đen… Không ngờ được kẻ hung ác này ẩn nấp mười năm, bây giờ lại đi ra làm mưa làm gió!
Phương Tịch nói xong, trong lòng cũng hiểu được.
Lần này, phỉ tu giáp bạc xuất hiện hoặc là kẻ thù của mình trước đây hắt nước bẩn cho mình.
Hoặc là… có người cố ý mượn danh tiếng trước đây của hắn để đục nước béo cò!
Bách Điểu Đình ở bên bờ Kính Nguyệt Hồ là nơi tu sĩ Đào Hoa Đảo tiến hành hội trao đổi vào mùng một và mười lăm.
Hôm nay là mười lăm, Phương Tịch mặc áo bào xanh, đầu cài trâm gỗ, tay áo tung bay, phong độ phiêu dật, đi tới chỗ bày sạp.
– Người kia là ai?
Không ít tán tu và các Tiên Miêu được tuyển nhận tới sau ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ đều không nhận ra hắn!
Người này giống như Chi Lan Ngọc Thụ, phong thái tuyệt vời.
Nếu trước đây bọn họ từng gặp, tất nhiên phải có ấn tượng mới đúng.
Vẫn là mấy người cũ ở Mộc gia dụi mắt, nhận ra:
– Vị này là Phương Tịch Phương đạo hữu một trong ba nhà năm đó!
– Hóa ra là Phỉ Thúy Nhai lão… nhân!
Một thiếu nữ lẩm bẩm, hình như nghĩ đến điều gì đó lại che miệng.
Nàng có thể bàn luận sau lưng nhưng còn chưa có can đảm bàn luận trước mặt một tu sĩ Luyện Khí trung kỳ đỉnh phong!
Ở trong ba mươi sáu đảo, Luyện Khí hậu kỳ đủ để ngồi vững ở vị trí đảo chủ, Luyện Khí tầng sáu tối thiểu cũng có thể tiến vào trung tầng, thậm chí là trưởng lão!
Dù sao bọn họ chỉ thiếu một bước tiến vào hậu kỳ, tuy bước này có lẽ cả đời cũng không vượt qua được.
Phương Tịch không để ý tới những người này, hắn bày sạp hàng, trên đó là một số Chỉ Huyết Đan” mới luyện ra, cùng với một ít đan dược giải độc hạ phẩm và rất nhiều Ích Cốc Đan.
Chương 248 – Giao hẹn ba năm
Bởi vì giá rẻ, rất nhanh đã có tu sĩ bắt đầu tới hỏi giá.
Trong lời nói, Phương Tịch cũng tiết lộ thân phận mình là một Luyện Đan Sư, đồng thời có hứng luyện đan.
Đáng tiếc không có mấy tu sĩ tín nhiệm thuật luyện đan của hắn, dẫn đến buôn bán rất kém.
Chẳng qua Phương Tịch không quan tâm.
Dù sao chỉ cần hắn đánh ra chiêu bài này, sau này ai muốn nhờ luyện đan có thể đi thẳng tới Phỉ Thúy Nhai là được rồi.
– Lão hủ Mộc Trung ra mắt thế thúc, chúc mừng thế thúc đã có thuật luyện đan đại thành!
Lúc này, lại có một tu sĩ già nua đi tới trước mặt Phương Tịch, chắp tay hành lễ.
Mái tóc hắn hoa râm, trên tay trên mặt đầy nếp nhăn, khớp xương cũng rất lớn, vừa nhìn là biết lão linh nông quanh năm làm việc.
– Ừ, ngươi là người của Mộc gia à?
Tu tiên giả có năng lực đã gặp qua sẽ không quên được.
Phương Tịch nhớ lại, người này là một trong những người đi theo Hủ Mộc lão đạo trước đây, chỉ có điều khi đó hắn trẻ hơn.
Mộc Trung cười chất phác:
– Thế thúc còn nhận a được lão hủ? Đúng là vinh hạnh… Ôi, năm đó lão tổ tông tha thiết căn dặn chúng ta phải học tập sự ổn định của đạo hữu, mọi chuyện dường như còn ở trước mắt, không ngờ đã trải qua mười năm nóng lạnh…
Sau khi nói chuyện với nhau vài câu, Phương Tịch mới biết được Mộc Trung này là nhóm người trước đây tranh cãi ầm ĩ với Mộc Văn đòi tách ra ở riêng.
Bây giờ, hắn được phân hai mẫu linh điền, ca nhà năm miệng ăn chăm chỉ cày sâu cuốc bẫm, cuộc sống cũng trôi qua bình thường.
Tuy không kiếm lời được bao nhiêu linh thạch, nhưng được cái an toàn!
Mộc Trung xúc động nói:
– Lần này đội ngũ trong đảo đi Phường thị xảy ra chuyện, trong đó có hai người của Mộc gia, chi thứ hai và chi thứ ba khóc ầm ĩ, gia chủ còn tính kế chút linh thạch hắn kinh doanh được!
Trong lời nói khá căm giận bất bình.
Lần này Phương Tịch đi ra, ngoại trừ rảnh rỗi muốn ra ngoài, cũng muốn hỏi thăm tin tức về “người mặc giáp bạc” kia.
Hắn nghe vậy lại thở dài:
– Mộc Văn cũng khó xử, bây giờ hàng năm đều phải trả khoản linh thạch lớn, áp lực rất lớn… Một khi cửa hàng ở Linh Không Phường Thị kinh doanh kém, vậy coi như…
– Ôi… năm đó lão hủ đáng lẽ phải khuyên gia chủ thêm.
Nếu như xảy ra chuyện gì, căn cơ của gia tộc có vấn đề, sau khi trăm tuổi, lão hủ làm gì còn mặt mũi đi gặp lão tổ tông nữa…
Mộc Trung dùng tay áo bẩn lau khóe mắt, nắm chặt nắm tay:
– Đều do “người mặc giáp bạc” đáng chết kia!
– Đúng vậy, đều do tên hung ác kia!
Phương Tịch sờ mặt giống như cùng chung mối thù nói:
– Không biết người kia rốt cuộc là ai? Có lai lịch ra sao?
– Ta không biết.
Nhưng sau lần này, Linh Không Phường Thị phát lệnh truy nã, chúng ta mới hiểu.
Năm đó, người kia không chỉ đánh cho Kim Nha Lão Quái bị thương, còn từng phạm phải án lớn tày trời ở ngoài Bảo Chu Phường Thị, giết năm Luyện Khí hậu kỳ! Chắc hẳn lúc đó hắn bị thương, bằng không lão tổ hai nhà Phong, Mạc chưa chắc có thể sống sót chạy thoát thân…
Mộc Trung nhắc tới người này lại nghiến răng nghiến lợi.
Cho dù hắn chướng mắt Mộc Văn, nhưng khi nhìn thấy Mộc gia đầu tư gặp phải cản trở, hắn cũng cảm giác như tự mình trải qua.
Làm tu sĩ của gia tộc, vinh nhục đều buộc chung với gia tộc, không phải ở riêng là có thể cắt đứt mối liên hệ này.
– Đúng vậy…
Phương Tịch lầm bầm.
Hắn không ngờ được bọn họ có thể điều tra chuyện năm đó đến mức này.
Cũng may trước đây hắn đi tới Bảo Chu Phường Thị đã sử dụng thân phận giả.
“Hai chuyện trước là do ta làm, nhưng chuyện gần đây thật sự không phải là ta… Nhất định là có người nào đó mượn danh nghĩa của ta.
Nhưng vì sao bọn họ phải làm vậy? Để câu cá à?”
“Bất kể hắn tính câu ai? Dù sao ta chết sống không đi ra.”
Phương Tịch suy nghĩ, trong lòng không khỏi trấn tĩnh lại, chuẩn bị lấy bất biến ứng vạn biến.
Dù sao tình huống xấu nhất chẳng qua là mình bỏ lại tất cả, nhảy xuống hồ xuyên qua mà thôi.
Thanh Mộc Linh Thể đã thành tựu, mình đã tu luyện tới Luyện Khí tầng bảy, cũng không thiệt.
Chỉ cần còn sống, lại có khả năng làm lại!
– Bây giờ bên ngoài đều đồn, người mặc giáp bạc kia có thực lực Luyện Khí đại viên mãn, còn đồng thời tu luyện Luyện Thể, lực chiến đấu mạnh mẽ, giết Luyện Khí hậu kỳ giống như giết con gà… Do điều này ảnh hưởng khiến người tới Linh Không Phường Thị giảm đi, kinh doanh ảm đạm hơn rất nhiều.
Một người mặc giáp bạc chỉ có thể gây ra hỗn loạn, khiến lòng người bàng hoàng.
Nếu như sau đó mãi không thể bắt được, sẽ dẫn tới các phỉ tu khác và những tu sĩ vốn có lòng tham tới.
Điều đó cũng dẫn đến trị an xung quanh Linh Không Phường Thị càng thêm hỗn loạn, ảnh hưởng tới việc kinh doanh.
Cuối cùng chính là vòng tuần hoàn ác tính!
Cảm giác quen thuộc này khiến Phương Tịch không khỏi nhớ lại:
“Cảm giác này… không chừng là Chung gia làm!”
Hắn điều tra vụ án căn bản không cần chứng cứ, chỉ cần xem ai là người cuối cùng được lợi, kẻ đó là đáng nghi nhất.
Chương 249 – Giao hẹn ba năm 2
Việc kinh doanh của Linh Không Phường Thị bị ảnh hưởng, Chung gia cho dù không phải là người được lợi thứ nhất, tuyệt đối cũng là người được lợi thứ hai, người được lợi thứ ba!
Về phần vì sao Chung gia làm ra “người mặc giáp bạc” ?
“Mẹ nó, đây là tìm kẻ chết thay! Dù sao không thể trắng trợn khai chiến, người mặc giáp bạc lại phạm phải án lớn vào mười năm trước, từng giết người ở gần Bảo Chu Phường Thị, chắc chắn không phải là người của Chung gia, bọn họ có thể phủi sạch quan hệ!”
Phương Tịch biết rất rõ điểm này, bởi vì hắn có thể xác định người mặc giáp bạc kia là giả.
Nhưng các tu sĩ khác không biết!
Theo bọn họ thấy, người mặc giáp bạc kia hành sự hung tàn chẳng khác nào ma tu, mười năm sau lành vết thương lại đi ra tiếp tục gây án là chuyện rất bình thường!
Bọn họ không đến mức liên tưởng đến trên đầu Chung gia!
“Thật hay cho Chung gia ngươi, dám mượn danh nghĩa của ta, hắt nước bẩn cho ta… ta sẽ ghi vào sổ, sau này nhất định sẽ phải báo thù!”
Trong lòng Phương Tịch thầm cắn răng.
Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn thản nhiên kinh doanh.
Chờ sau khi thấy đến lúc rồi, hắn chuẩn bị đứng dậy quay về Phỉ Thúy Nhai.
Lúc này, trong đám người bỗng nhiên ồn ào náo động và bất chợt tách ra hai bên, hành lễ với một thiếu nữ.
Trên mặt bọn họ đều tươi cười lấy lòng, miệng nói “Thiếu đảo chủ”!
– Hả?
Phương Tịch không ngẩng đầu, thần thức đảo qua, lập tức thấy được một thiếu nữ mặc váy màu đỏ, vóc dáng uyển chuyển kèm theo đôi mắt xếch.
Tu vi của nữ tử này nhìn qua chỉ có Luyện Khí tầng bốn, nhưng ở dưới thần thức của hắn, tất cả những gì nàng che giấu đều lộ rõ.
Không ngờ nàng có tu vi Luyện Khí tầng năm, tu luyện một môn công pháp thu lại khí tức.
Đại khái là Nguyễn Tinh Linh yêu cầu nàng làm vậy.
Dù sao cây to đón gió nhất định sẽ đổ, cũng không phải là chuyện gì tốt.
“Nữ tử này chính là Nguyễn Đan? Không hổ danh là thiên tài linh căn thượng phẩm.
Bây giờ, Lư Quá còn đang ở Luyện Khí sơ kỳ!”
Trong lòng Phương Tịch thầm nghĩ.
Chẳng qua Lư Quá không chỉ không bằng đối phương về tư chất linh căn, mức độ bồi dưỡng và tài nguyên đan dược lấy được còn chênh lệch một trời một vực, bị ném xa như vậy cũng là chuyện có thể hiểu được.
Vẻ mặt Nguyễn Đan lãnh đạm giống như hàn băng vạn năm, nàng đi tới trước sạp hàng của Phương Tịch:
– Ngươi chính là Phương Tịch?
– Ta chính là Phương Tịch, ra mắt Thiếu đảo chủ!
Phương Tịch đứng dậy thi lễ, khí độ phong thái đều không tầm thường.
Nhưng Nguyễn Đan nhìn thấy, sâu trong đôi mắt lại càng lạnh hơn.
Trước đây, khi nàng còn bé, từng nghe nói người này một người một kiếm, dưới đảo chủ không có người nào địch lại.
Sau khi nàng trở thành đệ tử của đảo chủ, người này lại thành rùa đen rút đầu, co đầu rút cổ ở Phỉ Thúy Nhai mười năm không ra!
Đến năm ngoái, đảo chủ hẹn giao chiến với Kim Nha Lão Quái, chuyện có quan hệ trọng đại như thế, đối phương lại dám từ chối không đến!
Nguyễn Đan vốn xem mình là Thiếu đảo chủ từ lâu, tất nhiên không thể để một tồn tại “Phiên Trấn” như vậy ở trên địa bàn của mình!
Hơn nữa, giữa sư phụ và đối phương mơ hồ có chút quan hệ, làm thiếu nữ càng không cam lòng.
Sau nhiều năm tích lũy, khi nàng nhìn thấy Phương Tịch tất nhiên sẽ không vui.
Phương Tịch lại giống như không phát hiện ra:
– Thiếu đảo chủ cũng cần đan dược sao? Chỉ cần ngươi để ý thứ nào trên sạp hàng của tại hạ, tại hạ sẽ tặng ngươi một bình!
– Không cần!
Nguyễn Đan lạnh lùng đáp lại.
– Vậy… có phải thiếu đảo chủ muốn luyện đan? Thật không dám giấu, thuật luyện đan của tại hạ đã đến cấp một hạ phẩm, xác suất thành đan này…
Phương Tịch đang nói không ngừng, bỗng nhiên bị Nguyễn Đan cắt ngang:
– Ta từ lâu đã nghe nói Phương đạo hữu có đấu pháp sắc bén… Nguyễn Đan bất tài, ba năm sau muốn đi tới Phỉ Thúy Nhai, đích thân xin chỉ giáo!
Trong lòng thiếu nữ có tự tin mạnh mẽ.
Bây giờ, tu vi của nàng thật ra đã đột phá Luyện Khí tầng năm từ lâu.
Ba năm sau, nàng tất nhiên sẽ là Luyện Khí tầng sáu, thậm chí có khả năng tu luyện tới tầng sáu đỉnh phong.
Chỉ là một tán tu Luyện Khí trung kỳ, cho dù hắn đồng thời tu luyện Luyện Thể, nàng vẫn có thể chiến thắng!
– Lại là mời đấu pháp sao?
– Đệ tử của đảo chủ đích thân hẹn chiến với Phương Tịch, chẳng lẽ là có bất mãn với Phỉ Thúy Nhai?
Tán tu và các đệ tử đứng ngoài xem đều vui vẻ hóng chuyện.
Bọn họ đã sớm bất mãn và đố kỵ với địa vị đặc biệt của Phỉ Thúy Nhai và Song Tử Phong từ lâu…
Lúc này, bọn họ nhìn thấy Phương Tịch gặp nạn, không bỏ đá xuống giếng đã không tệ rồi.
Ngược lại có mấy người già dặn vẫn lo lắng:
– Thiếu đảo chủ có mạo hiểm quá không? Dù sao Phương Tịch này là Luyện Khí trung kỳ đỉnh phong, thủ đoạn sức bén, còn có thuật luyện thể…
– Phì, thiếu chủ là nhân thế nào? Hắn chỉ là một tán tu làm sao có thể so sánh được?
– Ba năm sau, thiếu chủ tất nhiên sẽ thắng!
…
Chương 250 – Thăng cấp và ra ngoài
Một đám đám tu sĩ ăn dưa thậm chí còn suýt nữa vì thế mà tranh cãi.
– Chuyện này… hay là thôi đi? Bây giờ tại hạ chỉ muốn cố gắng dưỡng sinh, không giỏi đấu pháp!
Phương Tịch gãi đầu, không ngờ mình đi ra một chuyến còn có thể gặp phải chuyện tệ như vậy.
– Cho dù đạo hữu một lòng trốn ở Phỉ Thúy Nhai, sau này ta cũng sẽ đích thân đến nhà!
Nguyễn Đan đã sớm có quyết định này, hôm nay chẳng qua vừa vặn gặp phải, mới đặt ra giao hẹn mà thôi.
– Ôi… nếu thiếu đảo chủ muốn ép, vậy tại hạ… chịu thua! Tại hạ chịu thua!
Phương Tịch hoàn toàn không cần tới thể diện, trực tiếp nhận thua.
Nguyễn Đan nghe đến đó thì không khỏi ngây người…
Nàng từng nghĩ tới rất nhiều trường hợp, nhưng duy nhất không ngờ được đối phương sẽ trực tiếp chịu thua với một người ngoài mặt chỉ là “Luyện Khí tầng bốn” như mình!
Người này còn biết xấu hổ hay không?
Phỉ Thúy Nhai.
– Ôi, quả nhiên nên ít đi ra ngoài thôi!
Phương Tịch đi ra ngoài một chuyến lại gặp phải chuyện như vậy, trong lòng có chút buồn bực.
Đối với hắn, một cô bé không cam lòng lại chẳng khác nào chuyện nực cười.
Về phần giao hẹn ba năm gì đó?
Dù sao hắn không đáp ứng!
Cẩu thả tu tiên là được rồi, phong cách nhiệt huyết không thích hợp với hắn.
Trong phòng luyện đan, Phương Tịch mở lò luyện đan ra và đốt lửa luyện đan.
Hôm nay, hắn ra ngoài một chuyến đã mua được ít nguyên liệu để chế luyện Thú Lương Hoàn, lại có thể mở lò rồi.
Viên đan dược này là cấp một trung phẩm, độ khó hơn hẳn Chỉ Huyết Đan.
Trước đây, Phương Tịch đã từng thử chế luyện nhưng làm hỏng mất mấy lò.
Nhưng bây giờ, hắn đã phần nào nắm chắc.
Làm nóng lò, cho thêm dược liệu, đun nóng lên, điều hòa dược tính, ngưng tụ nước thuốc…
Từng hành động cử chỉ của Phương Tịch đều bình tĩnh, giống như có tính toán kỹ từ trước.
Mấy canh giờ sau, tiếng nổ của lò luyện đan vang lên, có một mùi lạ tản ra.
– Thu!
Hắn đánh ra pháp quyết thu đan, mấy viên đan dược màu vàng đất bay ra khỏi lò luyện đan và rơi vào trong lòng bàn tay của hắn.
Rắc!
Sau khi ra khỏi lò, ba viên đan dược trong đó lại phát ra một tiếng động, vỡ nát.
Trong ba viên còn lại có một viên lộ ra ánh sáng u ám, chính là một viên phế đan!
Phương Tịch cầm hai viên Thú Lương Hoàn chính phẩm, căn bản không để ý tới con cá mặn trong đình viện, hắn đi tới hang động dưới lòng đất.
– Cho ngươi, ăn đi!
Hắn tiện tay ném hai viên Thú Lương Hoàn tới trên người Thái Tuế.
Thái Tuế lặng lẽ nhúc nhích, nuốt đan dược, dung hòa…
Tiếp theo, Phương Tịch nhìn một viên phế đan trong tay và ngẫm nghĩ.
Mặc dù viên phế đan đã thành đan, nhưng đan độc vượt quá tiêu chuẩn nghiêm trọng, dược tính pha tạp, đan dược chỉ có hại không có lợi!
Trên thực tế, từ khi hắn luyện đan tới nay, phế đan chế luyện ra cũng tích lại không ít, đồng thời hoàn toàn không có giá trị gì.
Nhưng Phương Tịch nhìn Yêu Ma Thụ ngẫm nghĩ:
– Ta… tới ăn!
Yêu Ma Thụ giơ một rễ phụ cuốn lấy viên phế đan trong tay Phương Tịch và kéo vào trong tán cây.
– Ừ… có vẻ như không sao hết!
– Sau này, ném tất cả phế đan cho Yêu Ma Thụ ăn, cũng coi như lợi dụng được thứ vô dụng…
Trong lúc Phương Tịch đang suy xét, bỗng nhiên chấn động trước sự thay đổi của linh khí trong hang động.
Chỉ thấy rất nhiều linh khí hội tụ, thậm chí hình thành một vòng xoáy nhỏ!
Mà Thái Tuế ở trung tâm vòng xoáy giống như một cục bột trắng đang nhanh chóng “phồng” lên.
– Thăng cấp thành yêu thú cấp một thượng phẩm?
Phương Tịch biết được điều này không phải là công lao của Thú Lương Hoàn, mà Thái Tuế vốn ở cấp một trung phẩm đỉnh phong, sau đó ăn Thú Lương Hoàn mới gặp được cơ hội đột phá.
– Được, tốt…
Trên mặt hắn không khỏi hiện ra vẻ vui mừng.
Vẫn là Thái Tuế ra sức, còn tốt hơn con cá mặn kia nhiều!
Phương Tịch lập tức bắt đầu kiểm tra các năng lực của Thái Tuế, phát hiện thực lực nó vẫn quá kém, gặp phải công kích tối đa nhúc nhích vài cái, ngược lại năng lực khôi phục và năng lực tự lành vết thương lại được nâng cao.
Đồng thời, hình thể cũng lớn hơn trước gần gấp đôi!
– Sau này, ngươi lại phải khổ cực hơn rồi.
Phương Tịch vuốt ve làn da mềm mềm trắng trắng của Thái Tuế, khá xúc động nói.
Nếu không có yêu này, phong cách mình trồng cây tất nhiên sẽ thiên về đẫm máu hung tàn, không phù hợp với hình tượng tu tiên giả đạm bạc như mình…
Sau khi trải qua thử nghiệm, thịt Thái Tuế cấp một thượng phẩm quả nhiên càng thích hợp với khẩu vị của Yêu Ma Thụ hơn.
Đáng tiếc, Yêu Ma Thụ đã mọc đến đỉnh hang động, Phương Tịch không thể để cho đối phương trực tiếp phá đỉnh chui ra, mọc ở trong Phỉ Thúy Nhai được.
Hắn chỉ có thể ra lệnh cho nó cố gắng mọc theo chiều ngang, đồng thời phát triển bộ rễ mạnh hơn.
Bây giờ, Phương Tịch nhìn thấy Yêu Ma Thụ đi săn, rất nhiều cái rễ đan vào nhau giống như túi lưới giữa hồ, bỗng chốc lại có thể lao ra vớt không ít cá, cua, tôm càng xanh…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành [Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Tuyet-Trung-Han-Dao-Hanh-Audio.jpg)






