[Dịch] Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên
Tập 13 : Tông Sư Hội 2 (c121-c130)
❮ sautiếp ❯Chương 121 – Tông Sư Hội 2
– Tông Sư Hội sao… Đó là một tổ chức thần bí trải rộng Đại Lương, yêu cầu nhập hội là chân cương Võ Thánh, có người nói là vì tìm kiếm cảnh giới trên Võ Thánh…
Lệnh Hồ Sơn rơi vào hồi ức.
– Trên Võ Thánh?
Phương Tịch giật mình:
– Tìm được chưa?
– Đáng tiếc không có, Tông Sư chính là cực hạn của võ giả.
Lệnh Hồ Sơn tiếc nuối lắc đầu.
– Vậy thì thật tiếc nuối.
Phương Tịch thở dài.
Hắn còn tưởng thế giới này có tồn tại tương đương Thể Tu Trúc Cơ kỳ, không nghĩ tới Võ Thánh đã là cực hạn!
– Tông Sư Hội chính là tổ chức do một đám người không cam lòng thành lập, bọn họ cảm thấy trên Võ Thánh tất nhiên còn có cảnh giới khác, vì vậy bắt đầu nghiên cứu Yêu Ma… Đặc biệt là đặc tính không chết và chú lực của Ma, bị coi là hy vọng mới, làm rất nhiều thí nghiệm cực kỳ bi thảm, nhưng vẫn không tìm được con đường…
Lệnh Hồ Sơn thở dài.
– Nghiên cứu… Ma?
Đột nhiên Phương Tịch cười gằn:
– Nếu bàn về bi thảm, Chủng Ma Nhập Thân của Nguyên Hợp Sơn các ngươi cũng không kém bao nhiêu, hay nói… bí thuật này là ngươi đổi từ trong Tông Sư Hội?
– Ha ha, Tông Sư Hội chỉ là một cơ cấu phân tán, lúc lão hủ còn trẻ từng gia nhập qua.
Lệnh Hồ Sơn cũng không phủ nhận.
– Như thế thoạt nhìn… Ngày sau chờ ta đột phá Tông Sư, cũng muốn đi Tông Sư Hội nhìn xem.
Trong lòng Phương Tịch làm ra quyết định.
Sau khi ăn uống no nê, hắn đứng dậy nói:
– Lệnh Hồ Sơn, đến chiến một trận không!
Cho dù bây giờ chỉ là Võ Sư tứ bộ, nhưng thông qua giao thủ với Võ Thánh, có lẽ có thể lĩnh ngộ một ít, đi ra bước thứ nhất của chân kình hóa thành chân cương!
– Còn đánh?
Lệnh Hồ Sơn trợn mắt, trực tiếp nằm trở lại:
– Không đánh không đánh… lồng ánh sáng hộ thân kia của ngươi quá vô lại, chỉ cho ngươi đánh ta, không cho phép ta đánh ngươi, một chút ý tứ cũng không có…
Nói thật, hắn rất hiếu kỳ bí thuật của Quỷ Kiến Sầu Phương Lãnh.
Đáng tiếc, đối phương giấu kín như bưng, không cho hắn cơ hội nhìn qua.
– Chẳng lẽ là bí thuật mô phỏng theo Ma gì?
Trong lòng Lệnh Hồ Sơn có chút suy đoán, chợt nói sang chuyện khác:
– Kỳ thực bất luận là con đường du lịch hồng trần, hay liều mạng tranh đấu đột phá, mấu chốt nhất chính là nhận rõ nội tâm của mình, đây là khởi điểm của Tông Sư!
– Tông Sư chi tâm? Tâm ta sao?
Phương Tịch ngẩn ra
– Tâm ta…
Đi xuống Nguyên Hợp Sơn, Phương Tịch triển khai thân pháp, chạy về phía thành Tam Nguyên.
Vừa chạy vừa suy tư tình huống quyết đấu với Lệnh Hồ Sơn.
Không, nói là quyết đấu, không bằng nói là một phương chà đạp.
Chân cương Võ Thánh cường đại là toàn phương vị, hầu như đè hắn đánh, đồng thời ngoại phóng cương khí cũng cực kỳ sắc bén.
Nhiều lần Phương Tịch suýt chút nữa không nhịn được, thả ra pháp khí trực tiếp chém lão già kia!
Then chốt là sau khi đánh qua, đối với làm sao cô đọng chân cương, đột phá Tông Sư, thì đầu óc vẫn mơ hồ như trước.
Tiến vào thành Tam Nguyên, Phương Tịch đang muốn về võ quán Hữu Gian.
Bỗng nhiên, trong lòng hắn hơi động, tìm chỗ không người, triệt hồi ngụy trang của Phương Lãnh, khôi phục diện mạo thật sự.
Nơi nào đó ở khu ngoại thành.
Bên ngoài một võ quán không lớn, hai hàng dương liễu theo gió đung đưa.
Bảng hiệu võ quán mới tinh, viết bốn chữ võ quán Bạch Vân, biên giới còn có vân văn.
Trên diễn võ trường.
Trương Minh Đính biểu hiện kiên nghị, đang dùng nồi sắt đốt nấu nọc độc, rèn luyện song chưởng của mình.
Hắn trải qua Phương Tịch giới thiệu, bái vào võ quán Bạch Vân, trở thành tiểu sư đệ của Mộ Phiêu Miểu.
Lúc này đang khổ tu Bạch Vân Chưởng, thậm chí đã tiến vào cảnh giới Ô Vân!
Cách Võ Giả chỉ kém một đường mà thôi.
– Được!
Mộ Thương Long ở bên cạnh vừa uống trà, vừa liên tiếp gật đầu:
– Bây giờ trong mười tám tân tú của thành Tam Nguyên, có thể ổn ép ngươi chỉ hai ba người mà thôi… Năm nay Võ Minh bình chọn Bát Tuấn, Minh Đính ngươi rất có hi vọng… Khục khục…
– Cha, thân thể ngươi còn chưa khỏe, không nên đi ra ngoài.
Mộ Phiêu Miểu vội vã lại nâng, năm ấy cha nàng suýt chút nữa chết ở thành Hắc Thạch, sau đó may mắn được Phương Tịch cho một hạt linh đan bảo mệnh, nhưng dư độc chưa hết, khoảng thời gian này thân thể vẫn không tốt lắm, xem rất nhiều thầy thuốc cũng vô dụng.
Lúc này Mộ Thương Long cao hứng như thế, đại khái là nhìn thấy võ quán rốt cục có người nối nghiệp?
Mấy người này vẫn không phát hiện trên tường vây, đang có một đôi mắt yên lặng nhìn bọn hắn.
– Mộ Thương Long không sống được lâu nữa…
Trong lòng Phương Tịch thở dài, tay áo hơi động, liền tiến vào võ quán.
Khinh công của hắn cực kỳ kinh người, đệ tử lui tới không ai có thể phát hiện hắn.
Mà trong một gian phòng nhỏ, Bách Hợp đang thêu một bộ y phục, nhìn đường kim đều tăm tắp, hiển nhiên là rất để tâm.
– Công tử…
Vừa thêu, Bách Hợp vừa nhìn quần áo, tựa hồ ngây dại.
– Ai…
Phương Tịch thở dài, nhưng không có đi vào, trái lại rời đi.
Lần này hắn tới, chỉ là tuân theo nội tâm của mình, tới xem mọi người của võ quán Bạch Vân.
Chương 122 – Thuyết Phục
Nhìn thấy bọn họ bình an, hắn liền an tâm.
– Trái tim của ta… Tông Sư chi tâm… Là trở nên mạnh mẽ! Trở nên mạnh mẽ!
– Nơi này không phải tu tiên giới Nam Hoang, chỉ cần thực lực ta đủ mạnh… thì có thể trấn áp tất cả!
– Thậm chí, chỉ cần đột phá Tông Sư, sẽ không còn kiêng dè… Không cần ẩn trốn, cố ý che dấu thân phận.
Vẻ mặt Phương Tịch dần dần trở nên kiên định:
– Vô câu vô thúc… Lấy cường đại làm trụ cột, đây chính là… võ đạo chi tâm của ta?
Thành Tam Nguyên đương nhiên cũng có chợ đen.
Đồng thời quy mô lớn hơn thành Hắc Thạch không ít.
Ở cuối con đường buôn bán, nếu có khách quen giới thiệu, là có thể xuyên qua mấy vách tường che dấu tai mắt người, tiến vào một con phố phồn hoa khác.
– Đây chính là chợ đen của thành Tam Nguyên sao?
Phương Tịch cất bước ở trong chợ đen, ánh mắt bỏ qua binh khí, bí tịch, bảo dược… mà ngoại giới khó gặp, phàm là đồ vật xuất hiện ở trong chợ đen, lai lịch ít nhiều đều có chút không minh bạch.
Đồng thời còn có rất nhiều hàng giả!
Hắn biết chợ đen này, cũng mua qua chút ít tài liệu Yêu Thú.
Bất quá hôm nay đến, không phải tới mua đồ.
Đi qua một vài quầy hàng nhỏ, Phương Tịch tới trước một kiến trúc.
– Thiên Kim Lâu?
Nhìn bảng hiệu, Phương Tịch khẽ cười:
– Nên gọi Thiên Cân Lâu chứ?
Sau đó đi vào.
– Vị khách quan này cần gì?
Một tiểu nhị nghênh tiếp, cười rạng rỡ hỏi.
– Tìm người! Hàn mập có ở đây không?
Phương Tịch nhìn xung quanh, phát hiện nơi này là một cửa hàng thịt.
Hàn mập này không có Thái Tuế, vẫn làm lại nghề cũ, có thể nói không quên bản tâm.
– Hàn chưởng quỹ? Tiểu nhân đi thông báo ngay!
Tiểu nhị kia sợ hết hồn, thấy Phương Tịch ăn nói tự nhiên, cảm thấy là người quen, vội vã đi vào thông báo.
Không bao lâu, liền đi ra mời Phương Tịch vào trong.
– Phương huynh… Lão Hàn nhớ ngươi chết rồi!
Trong phòng, quả nhiên là một ngọn núi thịt.
Hàn mập ngồi dưới đất, xung quanh có rất nhiều chậu lớn, bên trong chứa gà quay, vịt nướng, heo sữa quay… Các loại thịt thơm chất thành núi nhỏ, bị hắn tiện tay ném vào trong miệng.
Nhìn thấy Phương Tịch, lập tức ném đùi gà trong tay, thân thiết hô.
– Hàn mập, ngươi còn mập hơn trước đây!
Phương Tịch nhìn thấy tải trọng của Hàn mập còn hơn trước, không khỏi nói.
Nói đến, đây là lần thứ nhất gặp Hàn mập sau khi đến thành Tam Nguyên.
Hàn mập phất tay, tiểu nhị lập tức lui ra, lúc này hắn mới nhìn Phương Tịch, vẻ mặt trịnh trọng:
– Lần này Phương huynh đến chợ đen, tất nhiên là có việc cần lão Hàn làm, lên núi đao, xuống chảo dầu, chỉ cần một câu nói là được!
– Ngược lại cũng không cần ngươi bồi vào hơn một nghìn cân thịt mỡ này.
Phương Tịch lắc đầu:
– Ta chỉ muốn nhờ ngươi thay ta lưu ý tài liệu Yêu Thú trong chợ đen, ta lấy giá cao thu mua…
Nói xong trực tiếp ném ra một cái bao, bên trong đều là hoàng kim.
– Tài liệu Yêu Thú? Không có vấn đề… Thứ này tuy ít, nhưng mỗi một quãng thời gian vẫn có!
Hàn mập nhận bao, nụ cười trên mặt càng thêm chân thành:
– Đúng rồi Phương huynh, ngày đó từ biệt, không biết đi nơi nào?
– Đi xung quanh dạo mà thôi… sau khi ngươi thu được tài liệu thì cất ở đây, ta sẽ tới lấy.
Phương Tịch dặn dò một câu, liền chuẩn bị rời đi.
– Chờ đã, Phương huynh…
Hàn mập gọi Phương Tịch lại:
– Phương huynh có biết… gần đây Võ quán Bạch Vân gặp phiền toái không?
– Ồ?
Phương Tịch còn thật không biết, lập tức dừng bước lại:
– Chuyện gì…
– Vẫn là chuyện trong Võ Minh, từ khi Hoàng gia diệt môn, bọn họ trong bóng tối nắm giữ võ quán Phi Hồng, võ quán Hoàng Ngọc đều liên tiếp có chuyện, thế lực suy yếu, không thể không lui ra hạch tâm của Võ Minh, mà vừa vặn mấy năm qua lại có mấy võ quán mới xuất hiện… Quyền thế tranh đấu, bởi vậy mà đến! Hơn nữa vừa vặn gặp phải gần đây bình chọn Bát Tuấn, võ quán Bạch Vân Trương Minh Đính cũng cuốn vào trong đó…
Hàn mập nói.
– Xem ra… Có người không muốn võ quán nhỏ đánh ra tiếng tăm, sau đó thượng vị?
Ánh mắt Phương Tịch u ám.
Thế này đâu phải chuyện của Trương Minh Đính?
Võ quán Hữu Gian của mình, chỉ sợ càng trốn không thoát!
– Hừ, chỉ sợ những người kia còn không biết Quỷ Kiến Sầu Phương Lãnh ta lợi hại!
Trong lòng Phương Tịch thầm nói, lại hỏi:
– Không biết là mấy nhà nào?
– Võ quán Liệt Phong Tây Môn lão thái gia, năm đó được xưng Võ Minh đệ nhất cao thủ, chỉ là vẫn bị Hoàng gia áp chế, bây giờ có tâm chỉnh hợp Võ Minh…
Hàn mập lập tức trả lời.
– Đa tạ.
Phương Tịch ôm quyền, xoay người rời đi.
Hắn đương nhiên không đến nỗi đối phương nói gì tin nấy, nhưng trở lại điều tra một chút sẽ biết kết quả.
Nhìn bóng lưng Phương Tịch rời đi, Hàn mập nhất thời gọi tiểu nhị tới:
– Ta nhớ… Tây Môn gia còn âm thầm cho vay nặng lãi? Mau phái người đi vay, không cần sợ lãi cao… chờ chút!
Nhìn tiểu nhị đáp ứng, đang muốn ra ngoài, Hàn mập lại hô:
– Quên đi, việc này coi như thôi!
Hắn đối với Phương Tịch có một loại kiêng kỵ không nói ra được.
Chương 123 – Thuyết Phục 2
Dù loại sự tình này không liên quan gì, nhưng chỉ cần có thể rước lấy đối phương không vui, hắn sẽ tận lực phòng ngừa…
– Võ quán Liệt Phong, Tây Môn gia?
Sau khi đi ra chợ đen, Phương Tịch suy nghĩ một chút, không có trực tiếp hóa thân Quỷ Kiến Sầu giết tới cửa.
Nếu không ngày mai, thành Tam Nguyên sẽ có tin đồn, bởi vì người Tây Môn gia ra ngoài bước chân trái trước mà chịu khổ diệt môn.
– Lại nói loại chuyện này có người tin sao? Trừ khi có thể chứng minh Quỷ Kiến Sầu bị bệnh tâm thần…
– Nếu dựa theo Lệnh Hồ Sơn nói, ta muốn đóng vai người tốt, lúc này chẳng phải chỉ có thể mặc cho bọn hắn xâu xé? Cái kia sẽ uất ức như thế nào!
– Con đường hồng trần luyện tâm của hắn, không phải đường của ta!
– Tâm ta… tâm ta…
Một đường suy nghĩ, Phương Tịch tiến vào hẻm tối.
Đến lúc đi ra, hắn đã không phải Phương Tịch, mà là tướng mạo Phương Lãnh!
Võ quán Hữu Gian.
Thanh Tang từ bên trong đi ra, trên mặt nụ cười nhu hòa, chuẩn bị trở về phủ.
Đùng!
Đột nhiên một cục đá bắn ra, bị hắn nắm lấy:
– Ai?
Bóng người lóe lên, đã biến mất.
Thanh Tang lập tức đuổi theo.
Hai người một đuổi một chạy, rất nhanh đi tới một hẻm nhỏ không người.
– Thanh Tang… Nhìn Thanh Mộc từng ngày từng ngày vượt qua ngươi, trong lòng ngươi nhất định không thoải mái a?
Bóng đen xoay người, trên đầu đeo mặt nạ, chỉ lộ ra đôi mắt.
– Hừ, tẻ nhạt!
Thanh Tang bày ra tư thái chiến đấu.
Hắn và Thanh Mộc có giao tình như thế nào, người ngoài làm sao biết!
– Ha ha… Sư phụ ngươi cũng chưa từng vừa ý ngươi, hắn nhìn trúng chỉ là Thanh Mộc… Một ngày nào đó, hắn sẽ giao hết thảy cho Thanh Mộc, mà không phải ngươi!
Người bịt mặt mỉm cười:
– Đồng thời… võ quán Hữu Gian sắp đại họa lâm đầu, ngươi có biết hay không?
– Ha ha… Hư ngôn đe dọa, muốn doạ ngã ta? Thời điểm tiểu gia ở ven đường liều mạng với chó hoang, ngươi còn không biết chơi bùn ở nơi nào!
Thanh Tang gào thét, đánh ra một quyền.
Hắn khổ luyện Hỗn Nguyên Chân Công nhiều năm, tu vi cũng coi như cao thâm, có thể hội tụ phần lớn lực lượng toàn thân tại trong một quyền, uy thế kinh người!
Nhưng sau một khắc, người bịt mặt chỉ lóe lên, liền tránh thoát một quyền của hắn, thân hình giống như quỷ mị!
Một quyền đánh hụt, Thanh Tang nhất thời cảm giác phía sau lưng đau xót, cả người bổ nhào về phía trước, nằm trên mặt đất, nửa ngày bò dậy không nổi.
– Võ Giả?
Hắn nhìn người bịt mặt, có chút khó tin.
Lúc nào cảnh giới Quán Chủ nhiều như thế?
– Khà khà… Ta chỉ là một lính hầu, sau lưng ta, còn có Võ Sư đại nhân chân chính… Mà võ quán Hữu Gian các ngươi, chỉ có hai võ giả mà thôi…
Người bịt mặt nhàn nhạt nói:
– Là theo võ quán cùng chết, hay đi ra một con đường sống, chỉ xem chính ngươi lựa chọn!
Thành Tam Nguyên, ngày mùng 8 tháng 8.
Võ Minh cử hành đại hội, rất nhiều võ quán chủ tụ hội.
– Trương lão ca khỏe!
– Mấy ngày trước Hồ lão lại nạp một tiểu thiếp, uy phong không thua năm đó!
– Đây không phải Tây Môn lão gia tử của võ quán Liệt Phong sao? Hắn cũng tới!
Phương Tịch đứng ở một bên, lăn lộn với đám võ quán chủ âu sầu thất bại, lười đi chém gió thổi phồng nhau.
Những đại võ quán kia nắm giữ Võ Minh, thành lập cái gọi là quy củ, trên thực tế chính là nâng cánh cửa, làm khó dễ những người đến sau như bọn họ.
Trước kia võ quán Hữu Gian làm ăn thảm đạm, cũng là do đám gia hỏa kia.
Mộ Thương Long cũng ở trong đám người, trên mặt mang theo vẻ vui mừng, đang nói chuyện với một nữ quán chủ chừng bốn mươi tuổi, không có nhận ra Phương Tịch.
Dù sao bây giờ Phương Tịch đã dịch dung.
Lấy Võ Sư tứ bộ dịch cân hoán cốt, cộng thêm thủ đoạn nhỏ của tu tiên giả, cho dù là Tông Sư cũng không thể nhận ra hắn ngụy trang.
Địa điểm bọn tập hợp, là Hồi Phong Lâu của thành Tam Nguyên.
Lâu này không chỉ tráng lệ, còn hiện ra kết cấu hình chữ Hồi (回), bốn phía bao sương quay xung quanh ở giữa một sân khấu cực lớn.
Phía trên có thể dùng để ca múa biểu diễn, cũng có thể dùng để luận võ!
Sau một phen khiêm tốn, các võ quán chủ ngồi xuống.
Bóng người lóe lên, một ông lão râu trắng tóc bạc, cái trán mọc ra bướu thịt đỏ thẫm nhảy lên võ đài, nhìn bốn phía ôm quyền:
– Các vị… hôm nay Võ Minh ta tụ hội, chính là tuyển ra Bát Tuấn… Phàm là có người ý nguyện, học trò võ quán dưới hai mươi tuổi đều có thể báo danh, luận võ quyết thắng bại!
Bát Tuấn này không chỉ danh hào êm tai, còn đại biểu có thể thu được Võ Minh toàn lực bồi dưỡng, tiếp sau còn có thể tăng lên danh tiếng của võ quán, chỗ tốt rất nhiều.
Cũng bởi vậy cạnh tranh cực kỳ kịch liệt.
Thanh Mộc đại biểu võ quán Hữu Gian xuất chiến, tự nhiên đã ghi danh rất sớm, chờ lên võ đài.
– Trận đầu, võ quán Thanh Huyền Dương Kiến, giao thủ với võ quán Bảo Bình Phan Diệu Diệu!
Phương Tịch ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư, vừa uống trà vừa nhìn lôi đài luận võ.
– Võ quán Bảo Bình lại phái thiếu nữ lên đài?
Chương 124 – Võ Đài
Bên cạnh, một võ quán chủ tóc trắng xoá không khỏi thán phục.
– Triệu lão ca không biết, Phan Diệu Diệu này là Võ Đồ khí huyết tam biến!
Một tên võ quán chủ ở bên cạnh giới thiệu:
– Nữ tử này tu hành Bảo Bình Ấn của võ quán Bảo Bình, môn võ công này ảo diệu tinh thâm, có người nói vượt qua võ công tam lưu bình thường một đoạn dài, đã đến trình độ võ học nhị lưu.
Quả nhiên, không qua ba chiêu, Phan Diệu Diệu đánh Dương Kiến xuống lôi đài, dứt khoát thắng trận đầu.
– Sư phụ, bọn họ đánh thật nhanh!
Thanh Tang nhìn từng tổ từng tổ lên lôi đài, lại nhanh chóng phân ra thắng bại, không khỏi nói.
– Cái này rất tự nhiên… võ công cao một đường, thực chiến sẽ càng chênh lệch! Dù sao người tập võ chúng ta, chú ý là một chiêu chế địch… Một khi lên đài đánh vượt quá ba mươi chiêu còn bất phân thắng bại, cơ bản đều là đánh giả!
Phương Tịch đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng nói.
– Vị Phương quán chủ này rất chính xác.
Triệu quán chủ ở bên cạnh nghe xong, ánh mắt không khỏi sáng lên:
– Không biết quý võ quán ở phương nào thu đồ?
– Phương Lãnh bất tài, mở võ quán Hữu Gian.
Phương Tịch khẽ mỉm cười.
– Võ quán Hữu Gian?
Triệu quán chủ đỏ mặt, dù hắn tự xưng kiến thức uyên bác, nhưng vẫn chưa từng nghe nói tên võ quán này, chỉ có thể ha ha lừa gạt.
Lúc này, liền nghe ông lão trọng tài hô to:
– Trận tiếp theo… võ quán Hữu Gian Thanh Mộc, đối chiến võ quán Đại Bằng Tống Tư Phi!
– Đi thôi!
Phương Tịch nhìn Thanh Mộc nói.
– Ồ!
Ánh mắt Thanh Mộc dại ra, đáp ứng một tiếng, đi tới bên cạnh lôi đài, sau đó bò lên…
– Híc, cái này…
Triệu quán chủ có chút thương hại nhìn Thanh Mộc:
– Đứa nhỏ này ngốc sao? Bậc thang ở bên cạnh a…
Kỳ thực những thiếu niên võ giả kia vì cầu đẹp trai, phần lớn đều triển khai thân pháp nhảy lên.
Bò lên giống như Thanh Mộc, quá hiếm thấy…
Thanh Tang lại biết, đây là A Ngốc ngoài thô trong mảnh, hắn căn bản không để ý ngoại giới nhìn hắn thế nào, sư phụ bảo hắn lên đài, hắn liền lên đài, sư phụ bảo hắn đánh lôi đài, hắn liền đánh lôi đài!
– Xin mời!
Tống Tư Phi mặc võ phục màu xanh lam giản đơn, lộ ra hai tay bắp thịt cuồn cuộn, nhìn thấy Thanh Mộc lên đài, trong mắt loé ra vẻ vui mừng.
Chờ trọng tài tuyên bố mở màn, hai tay lập tức như gió, triển khai Đại Bằng Thiết Sí Quyền đánh về phía Thanh Mộc!
Dưới cái nhìn của hắn, trận đầu luận võ gặp phải đối thủ ngay cả nhảy lên võ đài cũng không làm được này, là may mắn!
– A!
Sau một khắc, Tống Tư Phi còn chưa phục hồi tinh thần lại, liền cảm giác ngực đau xót, cả người đã bị đánh bay ra võ đài.
– Ta… làm sao lại bại?
Trên mặt hắn hiện lên vẻ nghi hoặc, căn bản không nghĩ ra, mình là làm sao thua một tên ngốc?
– Hả?
– Chân lực?
– Võ Giả?
Trừ mấy võ quán lớn và cao tầng tin tức linh thông ra, võ quán nhỏ còn lại đều sững sờ.
– Người kia là ai? Trẻ tuổi như vậy, lại đột phá Võ Giả!
Mộ Thương Long khó có thể tin, nhìn Trương Minh Đính ở bên cạnh nói:
– Người này là đại địch của ngươi, nếu gặp phải, có thể nhận thua!
Hắn quá hiểu Võ Giả và Võ Đồ khác nhau.
– Hắn… thật sự mạnh như vậy?
Trương Minh Đính cũng thắng một trận, không quá chịu phục.
– Không chỉ mạnh, hơn nữa thiên tư… Đại khái cũng chỉ có đại sư huynh Phương Tịch của ngươi mới có thể sánh bằng.
Mộ Thương Long thở dài, không biết đại đệ tử thiên tư hơn người kia, bây giờ đi nơi nào?
– Tây Môn lão gia tử mời xem!
Trong bao sương lớn nhất Hồi Phong Lâu, một ông lão bàn tay thô to, tướng mạo uy mãnh, đang cầm một cây tẩu thuốt màu vàng, im lặng nhìn Thanh Mộc xuống đài.
Bên cạnh, một võ giả trung niên khom người nói:
– Đây chính là Thanh Mộc kia, giống như Trương Minh Đính, đều xuất từ võ quán nhỏ…
– Hừ, võ quán Bạch Vân thì thôi, võ quán Hữu Gian này ngay cả bái phỏng cũng không bái đã dám tự ý khai trương, rõ ràng không để chúng ta ở trong mắt!
Một võ giả khác cười híp mắt vuốt râu nhỏ, hắn là quán chủ Tây Môn Hợp của võ quán Liệt Phong, đồng thời cũng là con trai của Tây Môn lão gia tử:
– Bất quá là số may, nhặt được một thiên tài, hết lần này tới lần khác trong minh còn có người muốn lôi kéo bồi dưỡng… Xin cha yên tâm, hôm nay rút thăm, ta từ lâu đã động tay chân, ở bên kia cũng có bố trí, bảo đảm tiểu tử kia sẽ bị khiêng xuống lôi đài!
– A Hợp!
Bỗng nhiên Tây Môn lão gia tử trừng mắt.
Hắn thích nhất lúc bình thường như lão nông hiền lành, khi phát uy lại phảng phất như nộ mục kim cương, để Tây Môn Hợp thở cũng không dám thở:
– Cha…
– Ta sớm nói qua, bớt dùng những thủ đoạn thấp hèn kia, sẽ tổn hại uy danh của Tây Môn gia chúng ta, chỉ là một võ quán nhỏ, giơ tay có thể làm cho bọn họ đóng cửa, cần gì dùng loại chiêu số nham hiểm này?
Tây Môn lão gia tử lắc đầu:
– Huống chi… ngươi không hiểu đại thế!
– Đại thế?
Tây Môn Hợp kinh ngạc.
– Đúng vậy… Võ Minh quá rối loạn, cần chỉnh hợp, đây là ý tứ của bên trên.
Chương 125 – Võ Đài 2
Tây Môn lão thái gia ung dung hút thuốc:
– Tuy Hoàng gia diệt, nhưng còn có Tiền gia… Đi thông con đường của bọn họ, phía dưới này chỉ là việc nhỏ, lại tính là cái gì? Thanh Mộc gì kia, sau này chính là con chó của ngươi, đối phó chó của mình, cần phải trực tiếp giết sao? Lãng phí!
– Tiền gia một trong tứ đại thế gia ủng hộ chúng ta?
Ánh mắt Tây Môn Hợp sáng lên:
– Này còn có gì phải sợ… Ha ha, vẫn là cha ngài đa mưu túc trí!
Hiện tại hắn có chút không thể chờ đợi được nữa, muốn xem sắc mặt như cha mẹ chết những người phản đối kia.
– A Ngốc, khá lắm.
A Ngốc xuống lôi đài, vẫn là dáng dấp thần du vật ngoại.
Nhưng Triệu quán chủ ở bên cạnh Phương Tịch đã ngồi không yên:
– Phương lão đệ… Ta có cháu gái, tuổi mới hai tám, trổ mã cực kỳ xinh đẹp, muốn kết thông gia không?
Phương Tịch cũng ha ha ứng phó qua.
Thanh Tang vỗ vai A Ngốc:
– Thanh Mộc, khá lắm… Đến, ăn bánh bao thịt, lên đài càng có lực hơn!
Vừa nói, vừa lấy ra một bọc giấy, bánh bao bên trong còn bốc hơi nóng.
– Đại ca…
Thanh Mộc nhìn Thanh Tang, sau đó ăn bánh bao thịt, lộ ra nụ cười thân thiết…
– Trận tiếp theo… võ quán Hữu Gian Thanh Mộc, giao thủ với võ quán Liệt Phong Tây Môn Chung!
Lúc này, trên võ đài, ông lão trọng tài lại gọi lên.
– Lại đến phiên, Phương lão đệ, tuy đồ đệ ngươi võ công cao, nhưng vận khí lại không tốt lắm…
Triệu quán chủ lắc đầu:
– Tây Môn Chung là con ruột của quán chủ võ quán Liệt Phong Tây Môn Hợp, tự tay dẫn dắt dạy dỗ, võ công rất sớm đã bước vào chân lực…
– Đi thôi!
Sắc mặt Phương Tịch bình tĩnh, nhìn A Ngốc nói.
A Ngốc gật gù lên võ đài, đối diện là một người trẻ tuổi mặc quần áo đỏ thẫm, sắc mặt tràn đầy vẻ kiêu căng:
– Thanh Mộc đúng không? Nếu trong hai mươi chiêu ta không đánh ngươi xuống lôi đài, ta theo họ ngươi!
Dưới lôi đài.
– Sư phụ! Trước đó có người áo đen tìm ta, bảo ta lén lút bỏ loại thuốc bột này vào trong đồ ăn của A Ngốc!
Trên mặt Thanh Tang giãy dụa, bỗng nhiên đi tới bên người Phương Tịch, giao ra một bao giấy vàng:
– Ta không dùng…
– Hừm, A Ngốc cũng biết, dù sao trước đây ngươi đều gọi hắn A Ngốc, không có gọi hắn Thanh Mộc.
Phương Tịch gật gù, thu bọc giấy, tùy ý phân biệt một thoáng:
– Đốt Gân Tán? Lợi hại… Đây là muốn đồ đệ của ta chết ở trên võ đài sao?
– Cái gì? A Ngốc hắn?
Thanh Tang như bị sét đánh, lùi lại mấy bước.
– Yên tâm, A Ngốc vẫn tin ngươi, bằng không sao có thể ăn bánh bao?
Phương Tịch cười ha ha nhìn võ đài.
Trên lôi đài, bóng người tung bay, trong nháy mắt liền qua mười mấy chiêu.
– Đáng chết, đây là ngươi buộc ta.
Tây Môn Chung đã bị bức đến góc võ đài, vẻ mặt dữ tợn, hai tay như gió:
– Bí kỹ Liệt Sơn Chưởng!
Trong nháy mắt đôi tay của hắn đỏ thẫm, giống như quỷ mị liên hoàn đánh ra, đầy trời đều là chưởng ảnh màu đỏ thắm.
– Không xong!
Dưới đài, Mộ Thương Long sợ hãi:
– Đây chính là sát chiêu bí truyền của võ quán Liệt Phong, triển khai ra không chết cũng bị thương!
Rất nhiều lão nhân đã không đành lòng nhắm mắt lại.
Chớp mắt tiếp theo, chỉ thấy dưới chân A Ngốc như mọc rễ, chậm rãi đánh ra một chưởng.
Một chưởng này không quá kinh người, cũng không có nhiều tinh diệu, chỉ có vừa đúng!
Đùng!
Một chưởng này tránh thoát chưởng ảnh đầy trời, trực tiếp khắc lên lồng ngực của Tây Môn Chung, đánh hắn xuống lôi đài.
Vẻ mặt Tây Môn Chung ngơ ngác, đứng ở nơi đó.
Bỗng nhiên!
Ầm!
Sau lưng hắn nứt ra một lỗ máu, vô số nội tạng chen lẫn xương cốt tung toé ra!
Bí kỹ Hỗn Nguyên Vô Cực!
– Được!
Cả sảnh đường kinh ngạc, Phương Tịch trước tiên vỗ tay bảo hay.
– A Ngốc này, quả thật thiên phú dị bẩm, đã tu luyện thành công Hỗn Nguyên Chân Công của ta!
Trong lòng Phương Tịch vui vẻ.
Có thể triển khai bí kỹ, đại biểu ngày sau A Ngốc ngưng tụ chân kình không có nhiều vấn đề.
Hỗn Nguyên Chân Công của mình, sau khi tra thiếu bù khuyết, đã thành một môn võ công bất phá!
Nhưng Triệu quán chủ ở bên cạnh căn bản không hiểu Phương Tịch vui sướng chỗ nào, cái mông không tự chủ được di chuyển qua bên cạnh, muốn giữ một khoảng cách với người này.
Còn thông gia gì đó? Đó là hắn phát điên bệnh, ăn nói linh tinh!
Thầy trò của võ quán Hữu Gian này đều là người điên, nên giữ một khoảng cách mới tốt nhất!
– Lớn mật, dám giết Chung nhi của ta? Nạp mạng!
Trong bao sương, Tây Môn Hợp vốn còn cười híp mắt nhìn võ đài, đột nhiên thấy nhi tử của mình nổ tung, ngũ tạng nát bấy, đầu tiên là khó tin, sau đó liền phẫn nộ!
Hắn gào thét, thân hình đánh vỡ cửa sổ, từ trên trời giáng xuống, vỗ ra một chưởng.
Thanh Mộc giơ hai tay lên trời, lấy chiêu thức tương tự Bá Vương nâng đỉnh đón đỡ.
Ầm!
Hắn lùi lại bảy bước, mỗi một bước đều giẫm xuống vết chân thâm thúy, bỗng nhiên gò má đỏ ửng, phun ra một ngụm máu tươi:
– Chân kình?
– Dám giết nhi tử của ta, để mạng lại đền, không chỉ ngươi, người nhà ngươi, sư trưởng… Đều phải chết!
Tây Môn Hợp giận điên, hắn sớm đột phá Võ Sư, một chưởng không có giết được Thanh Mộc, càng như lửa đổ thêm dầu.
Chương 126 – Hung Danh
Lúc này gào thét, song chưởng cùng phát, chân kình giống như sóng to gió lớn tuôn ra.
Đùng!
Sau một khắc, bóng người lóe lên.
Phương Tịch đã đi tới bên cạnh Thanh Mộc, tay phải nắm lấy cổ tay của Tây Môn Hợp:
– Ngươi muốn giết ta? Câu nói này ta cũng không thể làm như không nghe thấy nha!
– Hả?
Tây Môn Hợp khó có thể tin nhìn Phương Tịch, chỉ cảm giác chân kình mình khổ luyện nhiều năm, giống như gặp phải tường đồng vách sắt, dù như thế nào cũng khó có thể đột phá!
– Võ Sư? Làm sao có thể?
Võ quán bình thường đều chỉ truyền dạy võ học tam lưu, Võ Giả chân lực đã là cực hạn!
Chỉ có võ quán lớn như võ quán Liệt Phong, mới truyền thụ võ học nhị lưu, để Võ Giả đột phá Võ Sư, luyện thành chân kình!
Nhưng võ quán Hữu Gian không phải một võ quán rách nát sao?
Làm sao có thể?
Hắn còn chưa kịp phản ứng, đã thấy nụ cười trên mặt Phương Tịch dần dần lạnh xuống.
Răng rắc!
Bàn tay Phương Tịch dùng sức, trực tiếp bóp nát xương cốt của Tây Môn Hợp.
Sau đó hắn tung một cước, đá vào ngực Tây Môn Hợp.
– Phốc!
Ngực Tây Môn Hợp lún xuống, trong miệng không ngừng phun ra nội tạng và máu tươi, thi thể bay xuống lôi đài, nằm ở bên cạnh nhi tử.
– Hợp nhi?
Tiếng gầm giận dữ từ trong bao sương truyền ra.
Tây Môn lão thái gia nhìn nhi tử, tôn tử chết thảm… Bàn tay trực tiếp bóp gãy tẩu thuốc, ánh mắt như có thể ăn thịt người!
– Gay go!
Lúc này, các võ quán chủ ở dưới đài nhìn hai bộ thi thể kia, cái trán có mồ hôi lạnh chảy ra.
– Xảy ra chuyện gì? Sao đột nhiên biến thành như vậy?
Trương Minh Đính sững sờ.
– Là Tây Môn Chung hạ tử thủ trước, sau đó bị giết ngược… Tây Môn Hợp tức giận lấy lớn hiếp nhỏ, lại bị đánh chết tươi… đá trúng tấm sắt rồi.
Mộ Thương Long chậm rãi thở ra một hơi:
– Nhưng có lúc… Không, phần lớn lúc, võ quán Liệt Phong đều không nói lý!
– Người trẻ tuổi này, lại tu luyện tới Võ Sư, võ quán Hữu Gian lại có truyền thừa Võ Sư?
– Gay go, năm đó Tây Môn lão thái gia là Võ Minh đệ nhất cao thủ, tu vi chân kình từ lâu đến cương gân thiết cốt…
– Ha ha, có trò hay nhìn.
Các võ quán chủ ở dưới đài thần sắc khác nhau.
– Tây Môn lão nhi, kêu la cái gì?
Phương Tịch đối mặt ánh mắt muốn ăn thịt người của Tây Môn lão thái gia, lại móc móc lỗ tai:
– Lên võ đài, đã ký giấy sinh tử, bị đánh chết không oán được người khác, nhi tử của ngươi lấy lớn hiếp nhỏ, phá hoại quy củ trước, bị ta đánh chết đã xem như nhẹ, ta còn chưa tìm ngươi tính sổ đây!
– Hừ!
Tây Môn lão thái gia xiết chặt nắm đấm, tựa hồ sau một khắc sẽ ra tay.
Nhưng hắn trước sau không nhảy lên võ đài.
Quyền sợ trẻ trung!
Hắn già rồi, đồng thời nhãn lực rất độc.
Tuy hắn là Võ Sư tam bộ, nhưng Võ Sư trẻ tuổi kia có thể dễ dàng đánh chết nhi tử của hắn, ít nhất cũng là Nhị bộ!
Một khi sinh tử chiến, hắn không có nắm chắt chiến thắng!
Tuy Võ Sư có thể khóa lại khí huyết, duy trì cơ năng thân thể, nhưng tâm của hắn đã xế chiều.
Đây chính là kẽ hở lớn nhất!
Huống chi trong lòng Tây Môn lão thái gia càng có một tầng lo lắng.
Vạn nhất… Vạn nhất đối thủ là Võ Sư tam bộ, vậy hôm nay hắn tuyệt đối không thể động thủ.
Bằng không, toàn bộ võ quán Liệt Phong sẽ bồi vào!
Cũng may, hắn mèo già hóa cáo, từ lâu đã làm chuẩn bị vẹn toàn!
– Xin mời Tiền công tử xem… đôi hung đồ kia bắt nạt lão hủ già yếu, bá đạo đánh chết nhi tử tôn tử của lão hủ…
Hắn đảo mắt liền khóc, nhìn qua bên cạnh bái xuống:
– Xin thay lão hủ giữ gìn lẽ phải!
Ở bên người Tây Môn lão thái gia, chẳng biết lúc nào xuất hiện một người trẻ tuổi hoa phục.
Trên đầu hắn đội ngọc quan, mặc cẩm bào thêu tiền đồng màu vàng, nụ cười ôn hòa, con ngươi thâm thúy, mang theo một loại khí chất cao cao tại thượng.
Nhìn thấy tiền đồng màu vàng kia, để thần sắc các võ quán chủ đều thay đổi:
– Là Tiền gia!
– Tiền gia là một trong tứ đại thế gia, lẽ nào cũng muốn đưa tay vào giới võ quán?
– Võ quán Hữu Gian này xong đời…
– Tại hạ Tiền Khải Minh! Hôm nay được mời, đến tham dự thịnh hội của giới võ quán.
Tiền Khải Minh nụ cười ôn hòa, không có cái giá chút nào, đối nhân xử thế như gió xuân ấm áp:
– Không nghĩ đến gặp phải hai võ giả lâm nạn, thật đáng tiếc…
– Làm sao? Tiền gia ngươi muốn ra mặt thay võ quán Liệt Phong?
Phương Tịch cười lạnh, hỏi ra căn bản.
Nụ cười trên mặt Tiền Khải Minh cứng đờ, người trên đài căn bản không theo lẽ thường ra bài a.
Hoặc là nói, quá trực tiếp!
Nào có vừa lên liền không nể mặt mũi, hắn không sợ gia thế của mình sao?
Dừng một chút, nụ cười của Tiền Khải Minh cũng trở nên lạnh:
– Tiền mỗ bất tài, vừa lúc ở trong châu phủ đảm nhiệm chức vụ Pháp Tào, vị huynh đài này và đệ tử đánh người chết, dựa theo đạo lý, xác thực nên đi phủ nha một chuyến…
Giấy sinh tử gì kia, mục đích là để không kiện cáo, nhưng nghiêm khắc tính toán, thì vẫn xem như trái pháp luật!
Chương 127 – Hung Danh 2
Tiền Khải Minh cũng rất thông minh, trực tiếp dùng quan phủ ép người.
Các võ quán chủ ở đây, người nào dám đối kháng quan phủ?
Cái này chính là đại thế, tùy tiện ép tội ngươi, mặc cho ngươi võ công ngập trời, cũng phải bó tay chịu trói!
Võ giả kiêu căng khó thuần, Tiền Khải Minh nhìn nhiều lắm.
Nhưng cuối cùng kết cục như thế nào?
– Ai… Đáng tiếc.
Mộ Thương Long âm thầm thở dài, cảm thấy vị quán chủ Phương Lãnh này không có kết quả tốt.
– Quan phủ sao, ta rất sợ nha!
Phương Tịch cười lạnh, lúc này hắn rốt cục biết rõ trong lòng mình muốn cái gì:
– Vị Tiền công tử này, ngươi có biết ngươi ra ngoài dám bước chân trái trước, đã phạm vào tối kỵ của ta hay không!
– Ngươi nói cái gì?
Tiền Khải Minh nhíu mày, một lão bộc ở bên cạnh sắc mặt lại tái hợt, ở bên tai công tử nói nhỏ vài câu.
Chân Tiền Khải Minh nhất thời mềm nhũn, nụ cười nhanh chóng biến thành vẻ mặt khóc tang, thoạt nhìn cực kỳ khôi hài:
– Dám… hỏi các hạ… Cùng vị kia… là quan hệ như thế nào?
– Tại hạ Phương Lãnh, năm đó hành tẩu giang hồ, được phụ lão thành Tam Nguyên đặt biệt hiệu là Quỷ Kiến Sầu.
Phương Tịch cười lạnh.
– Quỷ Kiến Sầu!
– Lại là hắn?
Người có tên, cây có bóng!
Chỉ một thoáng, trong Hồi Phong Lâu hoàn toàn tĩnh mịch!
Năm đó vì sao Hoàng gia, một trong tứ đại thế gia bị diệt cả nhà, không phải bởi vì chọc người này sao?
Mà bây giờ, Tiền gia lại chọc?
Sắc mặt Tiền Khải Minh tái nhợt, tựa hồ muốn té xỉu.
– Quỷ Kiến Sầu… Phương Lãnh?
Tây Môn lão thái gia cảm thấy trong lòng rất đắng, đắng giống như ăn mấy cân hoàng liên.
Ngươi nói ngươi là ma đầu nổi danh nhất Định Châu, không có chuyện gì chạy đi mở võ quán làm gì?
Bẫy người chuyên nghiệp sao?
Chớp mắt tiếp theo, Phương Tịch đã đi tới trước mặt hắn, cùng hắn hầu như mặt đối mặt.
– A!
Tây Môn lão thái gia mới vừa định vận chuyển chân kình, lại phát hiện bản thân đã mất đi khí lực, trên người trở nên rất lạnh, rất lạnh…
Nhìn Quỷ Kiến Sầu trong vòng một chiêu, đã giết chết Võ Minh đệ nhất cao thủ, lão bộc sau lưng Tiền Khải Minh rút ra binh khí, trong con ngươi lóe lên hung quang.
Sặc!
Chớp mắt tiếp theo, một tia sáng trắng thoáng hiện.
– A!
Tiền Khải Minh kêu thảm, chân trái đã không cánh mà bay, lượng lớn máu tươi chảy ra.
– Không biết các hạ đã thỏa mãn chưa?
Lão bộc khom người, cực kỳ khiêm tốn hỏi.
Làm con cháu thế gia, bình thường hưởng hết vinh quang, nhưng thời khắc mấu chốt, cũng phải có giác ngộ hi sinh vì gia tộc!
– Ha ha ha… Tiền gia thức thời hơn Hoàng gia nhiều lắm, cút đi!
Phương Tịch vung tay.
– Đồ nhi, chúng ta đi!
Hắn lướt người, đã rơi xuống lầu các, đi tới bên cạnh Thanh Tang và Thanh Mộc, sau đó rời Hồi Phong Lâu.
Cả sảnh đường lặng ngắt như tờ!
– Sư phụ, ngài đúng là… Quỷ Kiến Sầu lúc trước diệt Hoàng gia?
Trên đường đi, Thanh Mộc không nói lời nào.
Ngược lại Thanh Tang, vẻ mặt khó có thể tin.
– Ai đồn? Sư phụ không có diệt Hoàng gia, chỉ giết mấy người mà thôi.
Phương Tịch vừa đi vừa nói.
Không bao lâu liền trở về võ quán Hữu Gian.
– Thế nhưng… sư phụ, vì sao ngươi muốn đánh vỡ sinh hoạt yên tĩnh, thừa nhận mình là Quỷ Kiến Sầu?
Bỗng nhiên Thanh Tang lại hỏi ra một vấn đề khác.
– Bởi vì hành vi của ngươi, làm mẫu cho sư phụ… Người phải trực diện nội tâm của mình.
Phương Tịch cười ha ha:
– Sư phụ theo đuổi, là tự do vô câu vô thúc, cần gì phải che che giấu giấu? Đêm nay… các ngươi rời đi trước, ân, mang theo gia đình Tôn Hồng Điệp ở sát vách.
Tuy mặt ngoài Tiền gia chịu thua, nhưng việc năm đó, chưa chắc sẽ dễ dàng chấm dứt như thế.
Tối nay tất có một trận đại chiến!
Đến thời điểm ngộ thương người vô tội sẽ không tốt.
Bây giờ tâm thần của Phương Tịch cực kỳ sinh động, cảm giác chân kình cơ hồ muốn phá thể lao ra, tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Đồng thời thuận theo bản tâm, vô câu vô thúc, cũng không phải muốn đi tìm chết.
Nếu đêm nay thật đánh không lại… vậy cùng lắm thì hắn đạp Hắc Vân Đâu chạy trốn!
Lên cấp Tông Sư, nào có trọng yếu bằng mạng nhỏ của mình?
Cái này cũng là bản tâm của mình!
Trăng sáng sao thưa.
Xung quanh võ quán Hữu Gian, chẳng biết lúc nào trở nên yên tĩnh.
– Nửa đêm canh ba, cẩn thận củi lửa!
Người tuần tra gõ chiêng đồng và cái mõ, chậm rãi đi qua đường phố.
Cửa thành đóng chặt, thậm chí thay đổi quân đội đóng giữ, thuyên chuyển Định Châu Quân cường hãn hơn.
Buổi tối hôm nay, không biết bao nhiêu người đêm không thể chợp mắt.
Gió nổi lên, báo hiệu cơn mưa sắp đến!
Võ quán Hữu Gian, trên thao trường.
Phương Tịch bình tĩnh tập luyện Hỗn Nguyên Chân Công.
Còn Thanh Tang và Thanh Mộc có thể chạy thoát hay không, hắn không quá để ở trong lòng.
Dù sao nếu mình không có chuyện gì, bọn họ nhất định sẽ không có chuyện gì.
Nếu mình bản thân khó bảo toàn, còn hơi đâu quản bọn họ làm chi?
Còn bị bắt đến uy hiếp mình? Hắn xưa nay không phải người bị uy hiếp.
Chương 128 – Đột Phá Võ Thánh
– Thần dung thiên địa, thiên nhân hợp nhất?
Phương Tịch cảm giác quyền cước của mình vung lên, chân kình không ngừng bộc phát, cực kỳ linh hoạt.
Chỉ kém bước cuối cùng, là có thể từ toàn thân dâng lên, hóa thành một loại lực lượng càng thêm huyền diệu!
Vèo!
Đúng lúc này, một bóng người tựa hồ từ trong bóng tối hiện lên, như một con trăn lớn lao ra, bắp thịt trên cánh tay xoắn xuýt, móng tay sắc bén, huyết quản dữ tợn như lợi trảo của thú hoang, phát động tập kích về phía Phương Tịch!
Ầm!
Tựa hồ Phương Tịch sớm có dự liệu, bàn tay phải ép xuống, tiếp được bàn tay đánh lén, Hỗn Nguyên chân kình bộc phát!
Thứ lạp!
Trong bóng tối, tựa hồ có điện quang lóe lên, thân hình người đột kích ngưng lại.
Cao thủ tranh chấp, trong chớp mắt đã có thể phân ra thắng bại!
Năm ngón tay trái của Phương Tịch khép lại, hóa thành một quyền, giống như Khai Sơn Phủ của Cự Linh Thần nện ra, nhưng bỗng nhiên dừng lại, quay nửa vòng, đánh về một chỗ khác.
Ầm ầm!
Tường vây của đình viện bị xô ra một cái động lớn, bên trong có Võ Sư chiều cao vượt qua ba mét, bắp thịt cả người gồ lên, da thịt màu hắc thiết lao ra, hai tay đan xen, giống như có thú hoang gào thét:
– Bí kỹ Vạn Thú Bào Hao!
Phương Tịch nửa đường biến quyền, vừa vặn nện ở trên con đường mà người này tất đi qua.
Vẻ mặt đối phương thay đổi, hai tay khoanh tròn, che ở trước ngực.
Ngay sau đó, hắn thống khổ rên lên, hai tay gãy lìa, mơ hồ có thể thấy được xương cốt trắng tinh, lấy tốc độ nhanh hơn bay ngược ra ngoài.
Nhưng nhân cơ hội này, bóng đen vừa rồi đánh lén Phương Tịch cũng đột nhiên nhảy ra, đi tới trên tường vây, thân pháp cực kỳ kinh người, nhưng vóc người rất thấp, giống như người lùn.
– Quỷ Kiến Sầu Phương Lãnh?
Con ngươi của người lùn màu xanh, phát ra thanh âm oán độc nói:
– Chết tiệt, phải thêm tiền… tình báo của châu phủ không chuẩn chút nào, này mà là Võ Sư tam bộ? Không nhìn thấy cánh tay của lão sư tử bị đánh gãy sao? Con mẹ nó đây là Võ Sư tứ bộ đỉnh phong a! Ngươi nói hắn là nửa bước Tông Sư ta cũng tin!
– Ta liền biết, ban ngày sau khi bại lộ thân phận, thế nào cũng sẽ có người đến tập kích.
Phương Tịch thu tay lại, nhìn về bốn phía:
– Đều ra đi!
Loạch xoạch!
Tay áo tung bay, từng bóng người xuất hiện.
Ở bên cạnh người lùn, lại thêm một bóng người cao lớn, thân thể mọc đầy bộ lông màu vàng, cánh tay mềm oặt, chính là Thiết Sư vừa nãy đánh lén!
Ngoài ra trên nóc nhà, đứng một nữ nhân vóc người cao gầy, mặc váy dài màu tím, tay cầm Uyên Ương Việt.
Vị trí cửa chính còn có một lão nhân độc nhãn tóc bạc trắng, hút tẩu thuốc chậm rãi đi vào:
– Quỷ Kiến Sầu… Ngươi nhiều lần phạm vương pháp, còn dám trắng trợn không kiêng dè như thế? Không bằng lui một bước, ngươi thề vĩnh viễn không tiến vào thành Tam Nguyên, chúng ta sẽ rút lui, như thế nào?
Tuy dám đến vây giết Quỷ Kiến Sầu, ít nhất cũng là Võ Sư tam bộ, nhưng cao thủ cũng có gia có nghiệp, không muốn liều mạng với người!
Nếu Phương Lãnh chỉ là Võ Sư tam bộ thì thôi, nhưng bây giờ thực lực của mục tiêu vượt xa dự liệu, tự nhiên là dĩ hòa vi quý.
– Ha ha… Đây chính là triều đình, ngoài mạnh trong yếu!
Phương Tịch lắc đầu:
– Bất quá… ta đang muốn dựa vào các ngươi, để hoàn thành bước cuối cùng!
Lúc hắn nói chuyện, đột nhiên thân hình bành trướng, từng bắp thịt nhô lên, bên trên có vô số gân xanh giống như mãng xà vặn vẹo.
Khi chữ cuối cùng vang lên, Phương Tịch đã đến trước mặt lão giả, bàn tay phủ đầu chụp xuống.
– Nghịch Điểm Thất Tinh!
Tuy lão đầu độc nhãn hút thuốc, nhưng động tác lại cực kỳ nhạy bén, cái tẩu đâm về phía các đại huyệt của Phương Tịch.
Cái tẩu phá không, phát ra tiếng xèo xèo khủng bố!
Chớp mắt tiếp theo, thân ảnh hai người đan xen mà qua.
Phốc phốc!
Ngoài thân thể Phương Tịch hiện ra từng điểm đỏ, nhưng máu thịt nhúc nhích, vết thương nhanh chóng khép lại.
Ông lão lui mấy bước, liên tục ho khan:
– Khục khục… Thần cùng kình hợp? Quả nhiên là Võ Sư tứ bộ đỉnh phong… Đi mau, người này đã điên cuồng, muốn dựa vào cuộc chiến sinh tử đột phá Tông Sư, chúng ta không thể tiện nghi hắn, lập tức khởi động phương án hai, để Định Châu Quân tiến lên!
Trong khi nói chuyện, hắn đã nhanh chóng lui ra sau.
Nhưng Phương Tịch nhanh hơn hắn, bước chân như rắn, đã giết tới trước mặt lão đầu độc nhãn.
– Thật can đảm!
Nữ nhân áo tím quát một tiếng, Uyên Ương Việt đi sau mà đến trước, đã đến sau lưng Phương Tịch.
Người lùn và Thiết Sư hai bên trái phải, quyền pháp cương mãnh, đánh về phía yếu huyệt của Phương Tịch.
Rất hiển nhiên, đây là vây Ngụy cứu Triệu!
Dù Phương Tịch có thể đánh chết lão đầu độc nhãn, nhưng bị ba Võ Sư oanh trúng, đại khái cũng sẽ chết!
– Tê tê!
Thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, bỗng nhiên bốn người đồng thời nghe được tiếng hít thở của Phương Tịch.
Âm thanh kia như viễn cổ cự mãng, lại phảng phất như linh quy ngàn năm, ầm ầm vang vọng… Trong sân gió mây gào thét, giống như bị Phương Tịch hút tất cả vào miệng mũi, để cho lồng ngực của hắn nâng cao.
Chương 129 – Đột Phá Võ Thánh 2
– Ha!
Sau một khắc, một đạo kinh lôi nổ vang ở trong đình viện.
Trong sóng âm cuồn cuộn, tựa hồ còn mang theo kình lực và tinh thần đáng sợ, để cho bốn người ngoại trừ lão giả đều hoảng hốt nháy mắt.
Chính là nháy mắt đó, khiến Phương Tịch càng nhanh một bước, bàn tay đưa đến đỉnh đầu lão giả:
– Bí kỹ Hỗn Nguyên Vô Cực!
Ầm!
Một chưởng này của hắn giống như Phiên Thiên Ấn, lại như Thái Sơn áp đỉnh, bàn tay đặt ở trên đỉnh đầu lão giả, từng tấc từng tấc ép đối phương xuống mặt đất!
Nửa người dưới của lão đầu độc nhãn trở nên máu thịt be bét, hiển nhiên không sống được.
Mà lúc này, Phương Tịch mới xoay người lại, nắm lấy Uyên Ương Việt của nữ tử áo tím.
– Chết!
Nhưng Phương Tịch tranh được cơ hội, chỉ có thể để hắn tiếp được Uyên Ương Việt, quyền cước của người lùn và Thiết Sư vẫn rơi xuống ở trên người hắn!
Coong!
Quyền cước bao hàm chân kình của Võ Sư, lúc đánh vào trên người Phương Tịch, lại phát ra âm thanh giống như đánh chuông đồng.
– Không… Đây là?
Người lùn rút lui, nhìn bàn tay của mình, phát hiện phía trên đã tràn đầy lỗ máu, trong đầu đột ngột hiện ra một ý nghĩ kinh hoàng:
– Cương khí?
Dưới ánh trăng, chỉ thấy quần áo của Phương Tịch vỡ vụn, hiện ra da thịt trắng noãn.
Mà trên da thịt, lại có một tầng chân cương mờ nhạt màu máu!
Chân cương này chỉ ngưng tụ nháy mắt, lại trong khoảnh khắc tản đi, nhưng giúp Phương Tịch ngăn cản kết cục trọng thương!
– Ngươi đã đột phá Tông Sư?
Âm thanh bén nhọn của nữ tử áo tím, xé rách màn đêm yên tĩnh.
– Còn kém một chút xíu… Nhưng đã tìm được con đường.
Phương Tịch mỉm cười, điểm ra một chỉ.
Nữ tử áo tím lập tức rút Uyên Ương Việt về phòng ngự, từng ánh đao giống như trăng lưỡi liềm bảo vệ thân thể đến gió thổi không lọt.
Cho dù là ngón tay của Phương Tịch, cũng chỉ có thể điểm đến cách cái trán của nàng ba tấc, liền không thể không dừng lại.
Nhưng cái này đã đầy đủ!
Chân cương của Võ Thánh, có thể ly thể!
Đột nhiên trên ngón tay của Phương Tịch hiện ra một đạo cương khí màu đỏ, xuyên qua mi tâm của nữ tử áo tím, lóe lên liền qua.
Cái trán của nữ tử áo tím hiện ra một điểm đỏ, thân thể ngưng trệ, khí huyết trong nháy mắt tiêu tan.
– Đi!
Thiết Sư gào thét, tiến lên ngăn cản Phương Tịch.
Người lùn thì hú lên một tiếng, xoay người bỏ trốn!
Quỷ Kiến Sầu này thật đáng sợ!
Bị bọn họ vây giết, không chỉ không thoát thân, trái lại hung hãn giết ngược lại hai người!
Thậm chí ở trong chiến đấu đột phá Tông Sư!
– Định Châu Quân nghe lệnh, san bằng tiểu viện này!
Hắn chạy ra võ quán, nhìn tinh nhuệ Định Châu Quân mặc áo giáp, tay cầm binh khí ở trên đường phố, đặc biệt là cung trên tay bọn họ nỏ, cuối cùng cũng cảm thấy an tâm một chút.
Cho dù là Tông Sư thì đã làm sao?
Bị Định Châu Quân bao vây, phối hợp cung nỏ và cao thủ kiềm chế, cuối cùng vẫn phải chết!
Người lùn trốn vào trong quân trận thở dốc, lại không khỏi cảm giác bi thương, vì tranh thủ cơ hội thoát thân cho hắn, Thiết Sư tất nhiên đã chết ở trong tay hung nhân kia!
– Kết Phong Tượng Trận, tiến lên!
Trong Định Châu Quân, một giáo úy lập tức truyền lệnh.
Từng làn từng làn giáp sĩ dâng lên, bao vây cả võ quán.
– Cung nỏ chuẩn bị… bắn!
Xì xì!
Trong tiếng máy móc vận chuyển, từng mũi tên nỏ bắn về phía tiểu viện.
– Ngẫu nhân bác hí phi thần kiếm, tồi khước chung nam đệ nhất phong!
Một bóng người bên cạnh trôi nổi Huyền Thiết Thuẫn từ trong sân đi ra, tay cầm thanh kiếm màu vàng tinh xảo, vừa đi vừa ngâm nga.
Sau một khắc!
Một ánh kiếm từ trong tay đối phương bắn ra, giáp sĩ ven đường giống như trang giấy bị cắt đứt, kiếm quang kích xạ, bao phủ người lùn cùng tên giáo úy kia, cuối cùng biến mất không thấy.
Định Châu Quân ngơ ngác nhìn tình cảnh này, mãi đến khi người kia rời đi, mới phát ra tiếng la sợ hãi:
– Giáo úy… Giáo úy chết rồi!
Xa xa trong bóng tối.
Phương Tịch thu hồi Kim Giao Kiếm, cảm thụ pháp lực trong cơ thể tiêu hao hơn nửa, không khỏi cười khổ:
– Pháp khí thượng phẩm quả nhiên là vũ khí của Luyện Khí hậu kỳ, miễn cưỡng sử dụng, pháp lực tiêu hao quá lớn…
– Cũng được, nếu đã đột phá, rốt cục có thể trở về xem tình huống.
Bóng người lóe lên, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Ở một nơi khác trong thành.
Ầm!
Thanh Mộc A Ngốc ra sức vung quyền, lại đánh bay một tên Võ Giả.
Thanh Tang trốn sau lưng Thanh Mộc, khóe miệng chảy máu.
Sau khi rời võ quán, bọn họ liền gặp phải người thần bí tập kích, lúc này đã bị bức ép đến tuyệt cảnh!
Nhưng thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, một quả pháo hoa từ ngoại thành tỏa ra.
Tất cả người thần bí vây công lập tức thối lui.
Thời điểm Thanh Mộc và Thanh Tang hai mặt nhìn nhau, một chiếc xe ngựa chạy nhanh đến, phía trên đi xuống một lão viên ngoại khuôn mặt hiền lành.
Hắn nhìn hai người Thanh Mộc, nhất thời lộ ra nụ cười:
– Hai vị thiếu hiệp… Lão hủ là đại biểu của triều đình và thế gia trong thành, kính xin hai vị yên tâm, từ giờ trở đi, không ai dám thương tổn các ngươi…
Chương 130 – Thanh Trúc Phường Thị đổi thay
Tu tiên giới Nam Hoang.
Suối nước róc rách, cây rừng xanh um.
Ầm ầm!
Một tảng đá xanh bỗng nhiên di chuyển, hiện ra hang động phía dưới.
Phương Tịch một tay cầm Kim Giao Kiếm, một tay thủ sẵn phù chú, cẩn thận thò đầu ra.
Nhìn thấy ngoại giới bình thường, không khác lúc hắn rời đi, liền thở phào nhẹ nhõm.
– Rốt cục lại trở về.
Hắn hít sâu một hơi, cảm thấy linh khí ở tu tiên giới Nam Hoang thật sảng khoái.
– Cũng may là ta… Đổi thành Võ Sư tứ bộ khác, ở dưới cao thủ và quân đội của thành Tam Nguyên vây quét, chỉ sợ cuối cùng sẽ bị tươi sống vây chết.
– Đột phá chân cương Võ Thánh, đổi làm tiên đạo, chính là tu sĩ Luyện Thể tầng ba, có thể so với Luyện Khí hậu kỳ!
– Cho dù phụ cận Thanh Trúc Phường Thị chưa kết thúc hỗn loạn, cũng đầy đủ tự vệ.
Lúc trước Phương Tịch chạy ra Thanh Trúc Phường Thị, là bởi vì sợ hỗn loạn.
Hiện tại lại nóng lòng muốn thử, dù sao hỗn loạn là nơi thử thân thủ tốt nhất.
– Không được, vẫn phải cẩn thận.
– Bây giờ, trọng yếu nhất là tìm người, hiểu rõ thế cuộc gần đây!
Phương Tịch nhìn bầu trời, quyết định phương hướng, triển khai thân pháp rời đi.
Huyền quốc.
Thành Gia Hợp.
Đây là thành trì phàm nhân cách Thanh Trúc Sơn gần nhất.
Trong Thiên Tiên Lâu.
Thiên Tiên Lâu nằm ở giữa thành trì, tấc đất tấc vàng, xây dựng cực kỳ trang nhã.
Đặc biệt tầng cao nhất, xưa nay chỉ có khách quý đến mới mở ra.
Còn quý khách là người phương nào, thì cho dù tiểu nhị trong lầu cũng chưa chắc rõ ràng.
– Gia gia, có người nói chủ nhân sau lưng Thiên Tiên Lâu, cho dù là thành chủ cũng phải cung kính, không biết là thần thánh phương nào?
Dưới tầng cao nhất của Thiên Tiên Lâu, trong bao gian, cửa lớn mở, có thể nhìn thấy một nữ hài dịu dàng, đang tò mò hỏi gia gia bên cạnh mình.
– Khà khà, ngươi hỏi đúng người rồi…
Ông lão cười vuốt râu, lại ở dưới nữ hài năn nỉ, rốt cục hạ thấp giọng:
– Có thể để thành chủ đại nhân cũng khúm núm, tự nhiên chỉ có những tiên sư đại nhân kia…
– Lại là tiên sư?
Nữ hài nghe xong, ánh mắt lập tức sáng lên, con ngươi xoay chuyển nhìn xung quanh, tựa hồ muốn tìm con đường lên lầu.
Đáng tiếc, lối vào tầng cao nhất, tựa hồ không ở nơi đây.
Lúc này, nương theo tiếng bước chân, một thiếu niên mặc áo xanh đi tới, nhìn xung quanh một chút.
Sau đó tựa hồ quyết định phương hướng, đi tới trước một bức tường gỗ.
Trên tường gỗ treo một bức tranh mỹ nữ cổ trang.
– Là nơi này…
Phương Tịch lẩm bẩm, sau đó đi vào.
Ba!
Quang mang hiện lên, cả người hắn liền tiến vào trong quang mang, biến mất không thấy.
Phương Tịch học qua Trận Đạo Sơ Giải, tự nhiên nhận ra đây chỉ là một cấm chế nhỏ, dùng để ngăn cản phàm nhân, hoàn toàn vô hiệu với tu tiên giả.
– Gia gia…
Nhìn bóng lưng hắn biến mất, nữ hài kéo gia gia bên cạnh.
Hai mắt của ông lão cũng đăm đăm, ngay cả rượu vẩy lên người cũng không phát hiện, một lúc lâu mới xoay người nhìn tôn nữ nói:
– Vân Vân, vận may của con rất tốt, vị thiếu niên mặc áo xanh kia, đại khái chính là một tiên sư…
– Tiên sư…
Thiếu nữ nghe xong, trong con ngươi không khỏi tràn đầy vẻ hâm mộ!
Sau cấm chế, là một cầu thang bằng gỗ.
Phương Tịch từng bước đi lên cầu thang, đến cao tầng nhất của Thiên Tiên Lâu.
Nơi này bố trí trang nhã tinh xảo, mỗi một vật phẩm đều là đồ vật phàm tục khó kiếm, tầm nhìn cũng trống trải, có thể quan sát toàn bộ thành Gia Hợp.
Chỉ là chỗ ngồi rất ít, lúc này đang ngồi vài người.
– Ha ha… Vị đạo hữu này, tại hạ Cát Hồng Đan, hiện là lâu chủ Thiên Tiên Lâu!
Một mập mạp mặc trang phục giống như viên ngoại phàm nhân chắp tay:
– Bổn lâu mở ra với tất cả tu tiên giả, đạo hữu có thể tùy ý ở lại hưởng dụng, toàn bộ đồ vật phàm tục đều miễn phí.
– Đạo hữu hùng hồn!
Phương Tịch chắp tay.
Cát Hồng Đan cười ha ha:
– Tại hạ thích kết giao bằng hữu… Thực không dám giấu giếm, cũng nhờ Bát vương gia của Huyền quốc đang ủng hộ tại hạ, không biết đạo hữu quê quán ở đâu, có nguyện ở thế tục làm cung phụng hay không? Chỉ cần đạo hữu đồng ý đến vương phủ, linh thạch khó nói, nhưng phàm tục hưởng dụng, bất luận là vàng bạc châu báu, mỹ nữ biệt thự, bảo mã đồ cổ… Không thiếu gì cả!
– Đa tạ ý tốt của Cát đạo hữu, đáng tiếc tại hạ còn trẻ tuổi, vẫn muốn tiếp tục giãy dụa ở trên đạo đồ một phen.
Phương Tịch uyển chuyển từ chối, lại nói:
– Chờ lúc tuổi già hoặc nản lòng thoái chí, tất nhiên sẽ tới đây, đến lúc đó kính xin đạo hữu thu nhận giúp đỡ.
– Ha ha, nhất định nhất định.
Cát Hồng Đan cũng không cưỡng cầu, loại tu sĩ trẻ tuổi này hắn gặp nhiều lắm rồi, từng người kiêu căng tự mãn, những tu sĩ qua sáu mươi mới là mục tiêu của hắn.
Tu sĩ tuổi già vô vọng Trúc Cơ, muốn ở phàm tục thành lập gia tộc, hoặc kéo dài huyết mạch, phương thức tốt nhất chính là nương nhờ vào quyền quý, như vậy vinh hoa phú quý không thiếu gì cả.
– Rất tốt, quả nhiên giống như nghe đồn, đều là gà yếu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










