[Dịch] Câu Lạc Bộ Thiên Tài
Tập 74 : CC! Cứu tôi! (3) (c731-c740)
❮ sautiếp ❯Chương 731: CC! Cứu tôi! (3)
“Lúc đó cô ấy không hoàn toàn tin tưởng tôi.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau ở trong thế giới giấc mơ thứ hai, CC nghi ngờ những gì tôi nói.
Tuy nhiên, nếu trong giấc mơ thứ tư, CC có thể có được ký ức về tôi ở giấc mơ đầu tiên và giấc mơ thứ hai, so sánh như vậy, cô ấy sẽ tự nhiên hiểu rằng tất cả những gì tôi nói lúc đầu đều là sự thật và tôi không hề nói dối cô ấy chút nào.”
“Nếu như tôi không ở đây thì cho dù làm như thê nào CC cũng không thể phá giải két sắt được.
Ngân hàng Thái Mỗ vẫn có thể kỷ niệm 600 năm thành lập một cách hoành tráng như vậy, điều đó có nghĩa là an ninh và uy tín của ngân hàng không có vấn đề gì, chắc chắn là sẽ không có sự cố trộm cắp hoặc xâm nhập nào.”
“Bởi vậy, nếu như CC trong giấc mơ thứ tư muốn phá giải mật mã két sắt, cô ấy nhất định sẽ nghĩ biện pháp tới tìm tôi.
Trong lòng cô ấy hiểu rõ ràng, tôi có nhiều biện pháp hơn cô ấy, tôi quả thật có năng lực lặp lại một ngày vô hạn, so với cô ấy thì tôi có khả năng phá giải được mật mã két sắt hơn.”
“Hơn nữa, điều quan trọng hơn chính là kẻ địch trong thế giới tương lai không có năng lực rút được ký ức của tôi, cái này đã được tôi chứng minh rồi.
Cho nên cho dù là bọn họ thật sự có thể tạo ra một CC giả ở trong thế giới giả tưởng, thì nhiều nhất bọn họ cũng chỉ có thể sao chép một CC đã cướp ngân hàng Thái Mỗ, bọn họ chỉ có thể sao chép hành vi của CC chứ không thể sao chép bộ nhớ của CC.”
“Đây là điều mà kẻ thù 600 năm sau hoàn toàn không dự kiến đến, cũng không thể đoán ra——”
“Bọn họ cho rằng nếu tôi đột ngột du hành đến thế giới 600 năm sau thì chắc chắn sẽ không có ai nhận ra tôi, tôi cũng không quen biết ai.
Nhưng họ không bao giờ ngờ được rằng trước khi tôi gặp CC, CC đã có sẵn những mảnh ký ức về tôi trong đầu! Hơn nữa còn rất nhiều là đằng khác, những mảnh kí ức của cả hai giấc mơ!”
“Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng chìa khoá để phá bỏ cục diện này lại nằm ở trên người CC.”
“Nếu CC trong giấc mơ thứ tư biết tôi, đồng thời có thể kể chính xác những gì đã xảy ra trong giấc mơ đầu tiên và giấc mơ thứ hai, điều đó cũng đủ để chứng minh rằng giấc mơ của tôi là có thật!”
Trong nháy mắt, suy nghĩ của Lâm Huyền đột nhiên trở nên rõ ràng.
Hoá ra…
Hoá ra CC mới thật sự là đèn báo hiệu thời gian và không gian!
Mảnh vỡ kí ức trong đầu cô còn đáng tin cậy hơn két sắt hợp kim hafni nhiều! Cho dù vất ông lão thần bí kia ra khỏi não… Hắn chắc chắn cũng nghĩ không ra, cách xa nhau 600 năm thời gian và không gian, hắn và CC vậy mà đã trở thành bạn bè thân thiết.
Cho nên.
Chỉ cần có thể gặp được CC ở giấc mơ thứ 4, đồng thời có thể đối chiều ký ức và ám hiệu trùng khớp, thì không cần phải suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác.
Có thể trực tiếp kết luận, thế giới giấc mơ nhất định là chân thật!
“Thật sự là ngàn tính vạn tính không bằng trời tính…”
Lâm Huyền cảm khái nói:
“Nghĩ lâu như vậy, không nghĩ tới đáp án thật sự lại nằm ở trên người CC.”
“Nhưng mà, Lâm Huyền…”
Đồng hồ điện tử VV nói:
“CC mà cậu đang nói đến, cô ấy có thể chất có thể bảo tồn mảnh ký ức của những thời gian và không gian khác, quả thực là một điểm đột phá tốt, dù sao thì kẻ thù cũng sẽ không thể biết được điểm này.
Tôi cũng đồng ý rằng nếu cậu thực sự có thể nói chuyện với CC, thì cậu có thể ngay lập tức xác nhận tính chân thực của giấc mơ.”
“Nhưng vấn đề là… cậu đừng quên, ở trong giấc mơ thứ 4, cậu đang bị mười mấy tên binh sĩ trang bị súng ống đầy đủ bao vây, đứng không được nửa phút liền bị điện giật bất tỉnh rồi bị mang đi.
Cho dù CC đứng ở ngay bên ngoài vòng vây, thì cậu cũng không đủ thời gian để nói chuyện với cô ấy, cũng không thể coi một cô gái như cô ấy là Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ, đạp Cân Đẩu Vân xông vào hang ổ của địch để đại sát tứ phương, sau đó cứu cậu ra?”
Lâm Huyền cười ha ha:
“Chưa hẳn là không thể.”
“CC, cô gái này rất là thần kỳ, cô ấy không phải một cô gái bình thường.
Cô ấy rất dũng cảm, thực lực cũng rất mạnh, cũng có rất nhiều ý tưởng, là người rất lạnh lùng nhưng trong nội tâm lại rất chân thành, đầu óc cũng rất thông minh.”
Hồi ức biến thành gió, bỗng dưng bùng lên.
Lâm Huyền nhớ lại cô gái đeo mặt nạ Ultraman đã bắn một phát súng vào đầu Đại Kiểm Miêu;
Nhớ lại lúc cô ấy ngụy trang thành Lê Ninh Ninh, giẫm đạp lên các thành viên trụ cột của bang Kiểm để nhảy lật vọt qua bức tường cao;
Nhớ lại lúc cô không sợ nguy hiểm tính mạng, khi bị drone phát hiện cô đã cố phá giải mật mã lối thoát hiểm vào thời khắc sống còn;
Chương 732: Trận chiến cuối cùng! chúng ta gặp nhau trên bầu trời! (1)
Nhớ lại khi cô giơ tay cắt đứt yết hầu của kiểm sát trưởng, hóp lưng lại như mèo vừa lạnh lùng vừa mau lẹ xoá bỏ người trông coi ngân hàng.
Cô là chuyên gia mật mã.
Cô một mình đi đến Đông Hải.
Tâm tư cô cẩn mật nên giỏi về việc thu thập tình báo.
Cô luôn luôn có thể tạo bất ngờ cho người khác.
“Cô ấy không phải là cô gái bình thường.”
Lâm Huyền lại lặp lại một lần nữa, quay đầu nhìn đồng hồ điện tử VV:
“Cậu chưa từng thấy CC, cũng không hiểu cô ấy.
Trên người cô gái này dường như tồn tại rất nhiều năng lực.
Nếu như cô ấy có dự định tới tìm tôi, tới cứu tôi mà nói, cô ấy nhất định sẽ nghĩ ra biện pháp.
Hoặc là, chúng ta cũng có thể suy nghĩ từ khía cạnh này một chút, xem liệu có cách nào có thể để lại gợi ý cho CC 600 năm sau, để cô ấy đến địa điểm tôi xuất hiện rồi cứu tôi vào đúng ngày kỷ niệm 600 năm ngày thành lập ngân hàng Thái Mỗ không.”
“Cậu thật sự rất tín nhiệm cô gái tên CC này.” VV từ tốn nói.
“Tạm.”
Lâm Huyền khẽ cười một tiếng:
“Tôi vẫn có ấn tượng rất tốt về cô ấy.
Tuy tôi không thích tính cách của cô ấy lắm nhưng thực ra tôi cũng không ghét cô ấy đến mức đó.
Trước kia gần như là đêm nào tôi cũng ở cùng cô ấy, tôi rất quen thuộc với cô ấy.
Và rõ ràng cô ấy có mối liên hệ sâu sắc với người đàn ông có râu quai nón, người rất có thể sẽ là tôi của sau này, quả thực là một người đáng tin cậy.”
“Cho dù vứt bỏ sự tín nhiệm sang một bên, thì CC có được mảnh vỡ kí ức trước kia cũng vô cùng rõ ràng, tôi và cô ấy chính là châu chấu ở trên cùng một sợi thừng.
Sau bao nhiêu lần thử mà không mở được két, CC đương nhiên hiểu rằng nếu không có tôi thì cô ấy không thể mở két được; còn tôi nếu muốn thoát ra khỏi vòng vây của binh sĩ thì không thể không có CC.
Lần này… hai chúng ta thật sự gắn bó với nhau.”…
VV trầm mặc.
An tĩnh đến dị thường.
“Làm sao vậy?”
Lâm Huyền cảm giác có cái gì không đúng:
“Là phân tích của tôi bị sai chỗ nào sao?”
“Ai…”
Đồng hồ điện tử VV thở dài:
“Đối thủ cạnh tranh của tiểu công chúa… lại tăng thêm rồi.”
“…”
Lâm Huyền hít sâu một hơi, nhớ lại cảnh tượng hung bạo tháo dỡ robot thùng rác, cố nén xuống loại xúc động này:
“Đừng quên tiếp tục giám sát Jask, còn có con máy bay vũ trụ X37B của nước Mỹ đang bay trong quỹ đạo kia.”
Dứt lời, hắn lười phải nói chuyện với trí tuệ nhân tạo thiểu năng này.
Vén chăn lên chui vào.
Ngủ. …
Ngày hôm sau.
Lâm Huyền và Sở An Tình đang tiến hành các bài tập thực hành trên máy bay vũ trụ, làm quen với các loại thiết bị trong khoang thiết bị.
Cộc cộc cộc cộc cộc dồn dập tiếng giày cao gót truyền đến.
Hoàng Tước dẫn Lưu Phong giẫm lên bậc thang dẫn vào máy bay vũ trụ, đi vào khoang thiết bị, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Lâm Huyền, Hạt thời gian và không gian đã bay qua quỹ đạo mặt trăng, đi vào không gian của mặt trăng, đồng thời tốc độ cũng hoàn toàn bị giảm đi không theo lẽ thường, không tuân theo định luật Newton, tốc độ ngay lập tức giảm xuống còn khoảng 3 Mach.”
“Nếu dựa theo tốc độ này để ước tính, Hạt thời gian và không gian này sẽ đi vào tầng khí quyển ở độ cao 1. 000 km vào ngày 27 tháng 3.
Chính xác như thời gian tôi đã báo cáo trước đó cho Hoàng Tước.”
Ngày 27 tháng 3…
Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần cho khoảng thời gian này, nhưng khi thực sự nghe được ngày xuất hiện chính xác của các Hạt thời gian và không gian, Lâm Huyền và Sở An Tình nhìn nhau vẫn không thể giấu được vẻ khẩn trương.
Nhìn đồng hồ, Lâm Huyền biết rõ nhưng vẫn liếc nhìn thoáng qua ngày của hôm nay.
Ngày 20 tháng 3.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn đỉnh của con máy bay vũ trụ, nhìn xuyên qua mái vòm treo đầy đèn pha sáng chói của nhà kho chứa máy bay vũ trụ, nhìn xuyên qua Đường Karman cách mặt nước biển 100 cây số, nhìn xuyên qua nền tối của không gian vũ trụ.
Khoảng cách thật sự để nhìn thấy Hạt thời gian và không gian đang vượt qua thời không mà đến…
Còn lại 7 ngày!…
“Lâm Huyền, đây chính là con máy bay vũ trụ X37B mà Kevin Walker dự định lấy cắp.”
Buổi tối, trong ký túc xá.
VV hiện lên cho Lâm Huyền một bức ảnh trên màn hình máy tính bảng.
Kia là một con máy bay vũ trụ mà theo miêu tả của huấn luyện viên Ngụy Thành là nhỏ và ngắn hơn nhiều so với “tiểu Bạch”.
Hai màu trắng đen được phối hợp với nhau, từ việc phối hợp màu thì cho thấy nó có phần thời thượng hơn so với con máy bay vũ trụ toàn màu trắng của Long Quốc… Nhưng thật ra phối màu như vậy cũng không phải là vì trào lưu hay là để cho đẹp mắt.
máy bay vũ trụ là một loại vũ khí quan trọng của quốc gia cho nên sẽ không có bất kỳ đồ vật dư thừa nào, tất cả chi tiết đều là phương án tốt nhất được lựa chọn sau vô số lần cân nhắc.
Chương 733: Trận chiến cuối cùng! chúng ta gặp nhau trên bầu trời! (2)
Lớp sơn đen ở phần dưới của con máy bay vũ trụ thực chất là vật liệu cách nhiệt.
Do con máy bay vũ trụ X-37B là con máy bay vũ trụ không người lái, không cần quan tâm đến cảm xúc của các phi hành gia nên nó có thể thực hiện các nhiệm vụ nguy hiểm hơn ở quỹ đạo cao hơn.
Đồng thời.
Bởi vì không có phi hành gia bên trong nên cách nó quay trở lại bầu khí quyển và quay trở lại mặt đất có thể sẽ tiên tiến hơn.
Do đó, bên trong máy còn máy bay vũ trụ, nơi mà mỗi tấc đất đều được coi trọng, có thể dành nhiều không gian hơn cho các thiết bị hữu ích, và có thể bỏ qua một số thiết bị bảo vệ phi hành gia.
Sau đó lắp một lớp vật liệu cách nhiệt bên dưới để đảm bảo máy bay vũ trụ sẽ không bị nhiệt độ cao phá hủy khi rơi vào bầu khí quyển với tốc độ nhanh.
“Chiếc máy bay hàng không vũ trụ này được phóng từ Florida vào tối ngày 28 tháng 12 năm 2023 để thực hiện sứ mệnh nhiệm vụ bay vào quỹ đạo lần thứ 7, có mật danh là USSF-52, dự tính sẽ hoạt động trên quỹ đạo trong 612 ngày.”
“Sau nhiều tháng bay lên, thì quỹ đạo hiện tại của con máy bay vũ trụ này đang ở độ cao 1. 200 km và nó sẽ ổn định ở độ cao này trong hơn một tháng “…
Lâm Huyền nhìn con máy bay vũ trụ của nước Mỹ ở trên hình ảnh.
Mấy ngày nay VV đã xác nhận, mục tiêu của Kevin Walker đúng là con máy bay vũ trụ này, bây giờ VV đã trở nên đủ mạnh mẽ, trong trò chơi mèo vờn chuột cùng với Kevin Walker, tất nhiên là nó sẽ chiếm thế thượng phong.
Ít nhất.
Mặc dù VV vẫn chưa thể tìm ra thân phận thật sự và địa chỉ của Kevin Walker, nhưng nó đã có thể phát hiện ra quỹ đạo hoạt động của hắn ở trên mạng, hơn nữa điều này còn dựa trên tiền đề là bản thân không bị đối phương phát hiện.
Hiện tại, cuối cùng thì VV cũng đã có một chút dáng vẻ của siêu trí tuệ nhân tạo.
“Nhưng mà…”
Lâm Huyền lo lắng nói:
“Nhưng mà máy bay vũ trụ của Long Quốc chúng ta không thể bày cao đến vị trí như vậy được, hơn nữa Lưu Phong cũng đã xác định, chỉ có ở gần Đường Karman cách mặt đất khoảng 100 cây số, mới là vị trí tốt nhất để bắt được Hạt thời gian và không gian.
Mấy ngày nay, Hạt thời gian và không gian liên tục giảm tốc độ, hiện tại tốc độ của nó chỉ còn 2 Mach, cũng có nghĩa là gấp 2 lần vận tốc âm thanh, khả năng cao là nó sẽ còn giảm tốc độ lần nữa trong thời gian tiếp theo.”
“Tên lửa Thần Châu 2 sẽ đưa chúng ta đến vị trí quỹ đạo cách mặt đất 300 cây số, sau đó tách khỏi máy bay vũ trụ do Ngụy Thành điều khiển, rồi bắt đầu bay vòng quanh Trái Đất, độ cao của quỹ đạo cũng dần dần giảm xuống, cuối cùng nó sẽ song song với Hạt thời gian và không gian ở độ cao 100 cây số, cho phép Cao Dương điều khiển cánh tay robot và nồi cơm điện để thu giữ Hạt thời gian và không gian.”
“Nếu so sánh như vậy thì lại có vấn đề phát sinh.”
Hắn buông tay:
“Độ cao quỹ đạo cao nhất của chúng ta là 300km, mà độ cao quỹ đạo của con máy bay vũ trụ X37B của nước Mỹ lại là 1200km.
Lúc Hạt thời gian và không gian kia bay từ không gian mặt trăng về phía Trái Đất, sẽ phải bay qua độ cao quỹ đạo của X37B trước, sau đó mới có thể tiếp tục hạ xuống độ cao 300km.”
“Điều đó có nghĩa là, nếu như Kevin Walker thật sự có thể cướp con máy bay vũ trụ kia, thì hắn liền có thể chặn được Hạt thời gian và không gian trước, sau đó bắt lấy Hạt thời gian và không gian ở độ cao 1200km.
Nếu thật sự như vậy, công sức của chúng ta coi như là bỏ đi.”
“Điều này không thể xảy ra đâu, Lâm Huyền.” VV đáp:
“Đầu tiên, tôi cam đoan với cậu thực lực của Kevin Walker còn đang kém xa tôi, đặc biệt là trong thời điểm quan trọng này chúng ta không cần phải quan tâm đến tính bí mật, dưới tình huống tôi có thể giải phóng toàn bộ sức mạnh, Kevin Walker hoàn toàn không có phần thắng, hắn tuyệt đối không có khả năng cướp quyền khống chế con máy bay vũ trụ X37B từ trong tay của tôi.”
“Tiếp theo, cũng là quan trọng nhất nhất.
Muốn bắt được Hạt thời gian và không gian thì cần phải có bẫy Hạt thời gian và không gian cũng chính là cái nồi cơm điện mà các cậu đang có.
Tôi đã xâm nhập vào con máy bay vũ trụ kia rất nhiều lần để thăm dò, phía trên không có loại trang bị này, cũng không có bất kỳ thiết bị gì có nguyên lý tương tự để bắt được Hạt thời gian và không gian.”
“Xét cho cùng, con máy bay vũ trụ kia là do Cơ quan Hàng không Vũ trụ NASA của nước Mỹ tiến hành thí nghiệm vũ trụ nên mới phóng nó lên… chứ không giống như máy bay vũ trụ của chúng ta, chuyên bay lên để bắt Hạt thời gian và không gian, cho dù Kevin Walker có tạm thời cướp được nó thì cũng sẽ không thể làm ra được chuyện gì.”
Chương 734: Trận chiến cuối cùng! chúng ta gặp nhau trên bầu trời! (3)
“Tôi đoán, lý do lớn nhất để hắn bắt cóc con máy bay vũ trụ X37B là đến quấy nhiễu chúng ta, thậm chí tấn công chúng ta, mục đích đơn thuần là để ngăn cản chúng ta bắt được Hạt thời gian và không gian… Thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành, nếu hắn không lấy được, thì hắn cũng sẽ không để chúng ta lấy được.”
Lâm Huyền gật gật đầu:
“máy bay vũ trụ có vũ khí sao?”
“Cái này chắc chắn là không có.” VV nói:
“Cho dù là máy bay vũ trụ của nước Mỹ, hay là máy bay vũ trụ chúng ta dùng lần này, đều không mang theo bất kỳ vũ khí nào.
Mục đích thiết kế bản đầu của hai con máy bay vũ trụ này chính là để thí nghiệm vũ trụ, kết nối các trạm không gian, hoàn toàn không có suy nghĩ đến vấn đề vũ khí và chiến đấu.”
“Cho nên…”
Lâm Huyền hừ nhẹ một tiếng:
“Cho nên, Kevin Walker dự định trực tiếp biến con máy bay vũ trụ của nước Mỹ trở thành đạn pháo bắn thẳng về phía chúng ta đúng không? Lá gan của hắn cũng lớn quá nhỉ, cũng còn may là trên thế giới không ai biết hắn là ai, và cũng không ai có thể tìm ra hắn ta đang ở đâu… Bằng không, cho dù là Lòng Quốc hay là nước Mỹ thì cũng sẽ không tha cho thằng nhóc này.”
VV dùng đồng hồ điện tử ngáp một cái:
“Có phải là thằng nhóc hay không cũng không thể nói chắc, hắn giấu kỹ như vậy, khả năng cao là tất cả tên tuổi lý lịch đều là giả.
Nhưng mà trước khi nghĩ đến chuyện bắt hắn thì cũng không cần phải để ý đến mấy cái chuyện lắm.”
“Tóm lại, cậu cứ yên tâm đi Lâm Huyền, có tôi ở đây, Kevin Walker tuyệt đối không thể cướp được con máy bay vũ trụ này.
Bởi vậy, độ cao quỹ đạo 1200km không có chút uy hiếp nào với mọi người cả, mọi người cứ dựa theo kế hoạch bay vào vũ trụ như ban đầu, thay đổi quỹ đạo, bắt được Hạt thời gian và không gian là được.
Tôi sẽ làm tốt công tác bảo an.”
“Jask bên kia thì sao?” Lâm Huyền hỏi.
Lướt qua—
Trên máy tính bảng, mấy tấm hình ảnh giống lướt qua giống nhau được trình chiếu, VV biểu hiện ra từng cái cho Lâm Huyền xem:
“Thấy chưa, hắn vẫn ăn chơi như trước, hơn nữa mấy ngày nay hắn thậm chí còn không đi đến tòa tháp quan sát ở trong trung tâm phóng tên lửa Tinh Hạm, dưới sự giám thị 24/7 của tôi, thì tên này không có điểm nào bất thường.”
“Nói thật, Jask không hề có điểm nào giống như thành viên Câu Lạc Bộ Thiên Tài, bản lĩnh của hắn còn kém xa Kevin Walker… cũng kém xa Hoàng Tước… Hoàng Tước và Kevin đều là những người có bản lĩnh thật sự, còn đều là người có bản lĩnh vượt xa thời đại hiện tại.”
“Nhất là Kevin Walker, từ khi được cậu khởi động đến nay, tôi đã tiến hoá thay đổi nhiều lần như vậy, nhưng vẫn không thể tìm thấy tung tích của hắn.
Người này đúng là thiên tài! Chắc chắn là thiên tài!”
“Nhưng Jask thì ngược lại, mặc dù hắn thật sự rất có kỹ thuật không giả, nhưng những kỹ thuật này cũng không vượt qua thời đại hiện tại quá nhiều, có rất nhiều chuyện cho dù hắn không làm, thì cũng sẽ có người khác làm, không có Jask, cũng sẽ có Ngưu Tư khắc, Lư Tư Khắc, Lang Tư Khắc…”
“Hắn quả thực có thể đưa người bình thường vào du hành vũ trụ, nhưng trên thực tế những đất nước lớn đã nắm giữ được kỹ thuật này từ thế kỷ trước rồi.
Ngay cả kỹ thuật thu hồi tên lửa mà hắn lấy làm kiêu ngạo cũng đã bị rất nhiều quốc gia lớn chinh phục.
Nhiều khi suy nghĩ của hắn đi trước, nhiều mánh khóe hơn là làm thật, cũng giống như kế hoạch di dân lên sao Hoả mà hắn thường… Thật ra, đến bây giờ ngay cả một cái Powerpoint cũng đều không có.”…
Lâm Huyền rất tán thành phân tích của VV.
Nhìn bề ngoài, Jask quả thực chỉ là một người giàu nhất thế giới mà thôi, người cuồng khoa học kỹ thuật, cũng không có tài năng và bản lĩnh gì vượt mức quy định của thời đại.
Nhưng.
Nó tồn tại nghĩ là nó là sự thật.
Nếu hắn ta có thể cầm được con dấu sáp của Câu Lạc Bộ Thiên Tài, cho dù là thật hay là giả, đều chứng minh hắn nhất định không chỉ là một người giàu nhất thế giới, hay chỉ biết ăn chơi.
“Tóm lại, chú ý thêm một chút đi, cẩn thận sẽ không gây ra sai lầm lớn.”
Đi đến bên cửa sổ.
Mở cửa sổ ra.
Lâm Huyền thò đầu ra ngoài cửa sổ, nhìn lên mặt trăng tròn trịa trên bầu trời.
Hôm nay, là ngày 25 tháng 3 năm 2024.
Là ngày 16 tháng 2 âm lịch, chính là lúc mà mặt trăng tròn nhất.
Lâm Huyền nhìn chằm chằm mặt trăng sạch sẽ lại sáng tỏ kia.
Giấc mơ thứ tư…
Trên mặt trăng vẫn còn tồn tại một cái ngón tay to lớn màu đen, trải dài hai cực bắc nam của mặt trăng, ngón trỏ màu đen chỉ thẳng lên bầu trời, kiêu ngạo, quái dị, bá đạo.
“Rốt cuộc là từ khi nào mà mặt trăng lại biến thành dạng như này?”
Lâm Huyền nghĩ mãi mà không rõ.
Cho đến ngày nay, nhân loại vẫn không có khả năng quay về mặt trăng.
Chương 735: Trận chiến cuối cùng! chúng ta gặp nhau trên bầu trời! (4)
Hắn dùng tiền của Quý Lâm, mua cho Trịnh Tưởng Nguyệt một tấm vé du hành mặt trăng, trước mắt xem ra nó vẫn là một tấm vé trắng của Jask.
Nhưng mà cho dù là tấm vé trắng, Lâm Huyền vẫn nguyện ý mua cho Trịnh Tưởng Nguyệt.
Đối với người đã mất đi anh trai mà nói, một cái hy vọng và động lực để kiên cường sống tiếp mới là điều quan trọng.
Lâm Huyền cũng không quan tâm, lúc nào Trịnh Tưởng Nguyệt mới có thể lên mặt trăng được như ý nguyện.
Hắn chỉ hy vọng cô không phải chịu đựng, không coi thường sinh mệnh, cố gắng sống càng lâu càng tốt, đợi đến khi có trái tim tương thích, hoặc là… giống như Hứa Y Y, đi vào khoang ngủ đông, đợi đến mấy chục mấy trăm năm sau, lúc mà con người có thể trị tận gốc bệnh tim bẩm sinh.
Chỉ là…
Khi Trịnh Tưởng Nguyệt tỉnh lại một lần nữa từ trong khoang ngủ đông, liệu cô còn nhớ anh trai Trịnh Thành Hà, còn nhớ đến chấp niệm phải đi lên mặt trăng hay không?
Mỗi lần nghĩ đến chuyện mất trí nhớ này, Lâm Huyền liền cảm giác rất khủng bố.
Không có ký ức…
Chính mình còn là mình sao?
Tỉnh lại sau giấc ngủ, trong đại não hoàn toàn trống không, không biết cái gì cả.
Chỉ có thể tin vào những gì người khác nói, hoặc là xem lại băng ghi hình mà bản thân ghi lại để tìm về ký ức bị mất đi…
Bản thân ở thời điểm đó sẽ chấp nhận sao?
Có tin hay không?
Thật sự sẽ tin cuốn băng ghi hình kia là là quá khứ thật sự của mình sao sao?
Như vậy xem ra.
Ngủ đông mang đến rất nhiều vấn đề phát sinh phía sau, nếu như không phải vô cùng cần thiết… thì không nên tìm đến khoang ngủ đông.
“Lâm Huyền…”
Nhìn thấy Lâm Huyền trầm mặc thật lâu không nói chuyện, đồng hồ điện tử VV, tại biểu hiện sự lo lắng lên mặt đồng hồ, oo, nói:
“Ngồi máy bay vũ trụ bay vào vũ trụ… cậu có sợ không?”
“Chắc chắn là có sợ.”
Lâm Huyền thành thật đáp:
“Cho dù là không có câu nói ‘chúng ta gặp nhau trên vũ trụ’ kia của Jask, dù không có Kevin Walker đang nhăm nhe con máy bay vũ trụ kia… Cho dù là không có bất kỳ chuyện rắc rối gì xảy ra, để tôi ngồi tên lửa bay một vòng vũ trụ cũng đủ khiến tôi sợ hãi.”
Hắn bất đắc dĩ cười cười:
“Cho nên, nếu không thì sao lại có câu mỗi một vị phi hành gia đều là một người hùng? Đó là vũ trụ đấy… nếu xảy ra chuyện gì, thì chắc chắn sẽ không thể quay lại, lo lắng sợ hãi là điều khó tránh khỏi.”
“Nhưng mà.”
Lời nói thay đổi, Lâm Huyền ngẩng đầu:
“Đây chính là chuyện mà tôi nhất định phải làm, tôi nhất định phải bắt được Hạt thời gian và không gian.”
“Yên tâm đi Lâm Huyền.”
Đồng hồ điện tử biểu hiện ra một khuôn mặt tươi cười ^^:
“Tôi sẽ bảo vệ cậu thật tốt, đây là nguyên tắc đầu tiên được ghi vào mã code cơ bản của tôi, cũng ý nghĩa sống của tôi.”…
Đông.
2 ngày sau, Trung tâm Phóng vệ tinh Cửu Tuyền, trong phòng hội nghị bí mật.
Lưu Phong đặt một quả địa cầu lên bàn hội nghị và bắt đầu mô tả kế hoạch phóng tên lửa vào tối mai.
“Trung tâm Phóng vệ tinh Cửu Tuyền nằm ở đây.”
Hắn chỉ vào một điểm trên mô hình Địa Cầu:
“9 giờ tối ngày mai, tên lửa vận chuyển Thần Châu số 2 sẽ được phóng từ chỗ này, khoảng 20 phút sau, nó sẽ đến không gian cách mặt đất 300km, sau đó cabin phía trước của tên lửa sẽ mở ra, phóng máy bay vũ trụ của chúng ta ra.”
Ngón tay của hắn chậm rãi dời đi, sau đó dừng lại ở một vị trí khác, lấy ra một miếng cao su từ trong lòng bàn tay:
“Đây chính là máy bay vũ trụ của chúng ta, tiểu Bạch.
Độ cao hiện tại là 300km.
Và quả cầu thủy tinh mà tôi đang cầm trong tay trái bây giờ…”
Lưu Phong giữ một quả cầu thủy tinh giữa ngón trỏ và ngón cái bên tay trái, rồi từ từ tiếp cận mô hình Địa Cầu từ một vị trí cách xa Trái Đất:
“Đây là vật chất alpha – Hạt thời gian và không gian.
Bởi vì nó không bị tác động bởi ngoại lực nên nó sẽ không chuyển động quanh trái đất dưới tác dụng của trọng lực mà sẽ lao thẳng về phía Trái Đất… Thật là kỳ diệu và phi lý, nó hoàn toàn không bị ràng buộc bởi các quy luật vật lý của vũ trụ chúng ta.”
“Nhưng con máy bay vũ trụ của chúng ta không thể làm được điều đó.
Khi tên lửa phóng chúng ta ra ngoài, chúng ta sẽ có một vận tốc ban đầu nhất định nên chắc chắn chúng ta sẽ bắt đầu bay xung quanh trái đất như một vệ tinh dưới tác dụng của lực hút của trái đất.”
Vừa nói.
Quả cầu thủy tinh trên tay trái của Lưu Phong vừa lao thẳng xuống gần mô hình Địa Cầu.
Mà miếng cao su trong tay phải cũng đang bắt đầu bay vòng quanh trái đất.
Trái phải hỗ trợ, đúng là lợi hại.
Loại giảng dạy đơn giản này đã giúp mọi người hiểu rõ hơn về quỹ đạo chuyển động của Hạt thời gian và không gian và quỹ đạo chuyển động của máy bay vũ trụ.
Chương 736: Trận chiến cuối cùng! chúng ta gặp nhau trên bầu trời! (5)
“Một khi con máy bay vũ trụ của chúng ta đi vào không gian, nó sẽ ngay lập tức giảm tốc độ và thay đổi quỹ đạo, hạ thấp độ cao quỹ đạo và tiếp tục bay vòng quanh trái đất như thế này——”
Dựa theo lời giảng của Lưu Phong, miếng cao su đã bay một vòng quanh mô hình Địa Cầu lại quay về vị trí ban đầu, độ cao cũng đã giảm đi một chút, cũng càng ngày càng gần sát mô hình Địa Cầu hơn một chút.
Còn quả cầu thủy tinh đang bay thẳng đến Địa Cầu kia, cũng chính là Hạt thời gian và không gian, lúc này cũng đang bay đến vị trí tương tự.
Đùng.
Một tiếng vang nhỏ, quả cầu thủy tinh và miếng cao su đụng vào nhau.
Lưu Phong nhìn mọi người:
“Lúc này là khoảng 11 giờ 50 phút tối, chúng ta sẽ chạm trán với vật chất alpha trong khí quyển ở độ cao 100 km.
Lúc này, kế hoạch bắt giữ sẽ chính thức được triển khai.”
“Trước lúc này, Ngụy Thành sẽ điều chỉnh tư thế của con máy bay vũ trụ theo tốc độ và hướng chuyển động của chất alpha để Cao Dương có thể bắt nó bằng cánh tay robot.”
“Tin tức tốt là, góc ngang của vật chất alpha khi đi vào bầu khí quyển là rất nhỏ.
Về lý thuyết, máy bay vũ trụ của chúng ta đang ở tư thế lao xuống.
Chúng ta có thể giữ máy bay vũ trụ song song với nó.
Cái này cũng coi như là nó đã cho chúng ta mặt mũi rồi, nếu nó thực sự xuyên thẳng vuông góc với trái đất thì với trình độ kỹ thuật khoa học hiện nay của con người sẽ không có cách nào có thể bắt được nó.”
Ngụy Thành gật gật đầu:
“Vào cuối năm ngoái, tôi là người lái con máy bay vũ trụ tiểu Bạch này, khi nó thực hiện chuyến bay đầu tiên trong khí quyển và ngoài vũ trụ, kỹ thuật điều khiển của tôi chắc chắn sẽ không có vấn đề gì, miễn là góc lao xuống không vượt quá 40 độ, tôi tự tin bản thân có thể giữ thăng bằng trên không, nhưng nếu góc độ lớn hơn thì lại không được.
Dù sao thì máy bay vũ trụ cũng không phải là máy bay chiến đấu, độ nhạy của động cơ và cấu trúc không cho phép nó làm điều đó.”
Tổng chỉ huy Hoàng Tước gật gật đầu, nhìn Lâm Huyền, Cao Dương, Sở An Tình:
“Đại khái kế hoạch chính là như vậy, ba người có vấn đề gì không.”
Bạch!
Lâm Huyền và Sở An Tình còn chưa kịp lắc đầu, Cao Dương đã trực tiếp giơ tay phải lên cao.
“…” Hoàng Tước dùng ánh mắt không muốn phản ứng lại để nhìn Cao Dương, nhưng cuối cùng vẫn nhắm mắt hít sâu thở đều, nhẫn nại nói:
“Cao Dương, cậu lại có vấn đề gì.”
“Sau khi chúng tôi trở về, có được trao huân chương vinh dự không?” Trong ánh mắt Cao Dương khẽ lóe lên ánh sáng.
“Không có.” Hoàng Tước lạnh lùng đáp:
“Đây là nhiệm vụ bí mật.”
“Vậy thì có thể bí mật trao huân chương!” Đầu óc Cao Dương rất linh hoạt:
“Hiện tại toàn công ty đều biết tôi bị quốc gia điều động đi, tất nhiên là tôi rất hưởng thụ sự sùng bái của mọi người, nhưng nếu không lấy ra được thứ gì để chứng minh, thì khi quay lại tôi sẽ không thuyết phục được mọi người! Tôi còn phải khẳng định quyền lực của mình với tư cách là quản lý cửa hàng!”
Lông mày đang nhíu lại của Hoàng Tước bắt đầu run run.
“Ha ha ha ha… Cao Dương, sau này cậu lấy cái huân chương của tôi là được.” Lão đại ca Ngụy Thành cười ha hả vỗ vỗ bả vai Cao Dương:
“Mấy cái kia tôi có rất nhiều, tặng cho cậu một cái.”
“Hơn nữa, nếu như nhiệm vụ lần này thật sự có thể hoàn thành, công lao của cậu quả thực không nhỏ, đây cũng là thứ mà cậu xứng đáng có được.”
“Được đấy đại ca! Chờ mỗi câu này của anh!” Cao Dương cười ha hả đứng vỗ vỗ vai cùng với Ngụy Thành. …
Lâm Huyền và Sở An Tình yên lặng nhìn cái này tên dở hơi này.
Sở An Tình nháy mắt mấy cái:
“Học trưởng Cao Dương… Tính tình của anh ấy rất tốt, luôn luôn lạc quan như vậy.”
“Có thể là do quá vô tư.”
Lâm Huyền đáp:
“Quả thật là vậy, từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng thấy cậu ta bối rối lần nào cả, lúc nào cũng cười toe toét như thế.
Cái này thật ra cũng được coi là một loại bản lĩnh đi, gặp nguy không hoảng, lâm nguy không sợ.”
Hoàng Tước vỗ vỗ tay, ra hiệu mọi người im lặng, sau đó liếc nhìn mọi người:
“Như vậy, tối nay mọi người về nghỉ ngơi sớm đi.
Khoảng thời gian luyện tập này mọi người đã vất vả rồi, ngày mai là thời gian kiểm tra kết quả, mọi người cũng không nên lơ là.”
“Được rồi, giải tán.”
Đám người tản ra, rời đi.
Sở An Tình quay đầu, phát hiện Lâm Huyền còn đứng ở chỗ cũ:
“Học trưởng Lâm Huyền? Anh làm sao vậy?”
Lâm Huyền nhìn cô:
“An Tình, em đi về trước đi, ta có chút chuyện muốn nói với Hoàng Tước.”
Sở An Tình nháy mắt mấy cái… Gật gật đầu, quay người chạy chậm, đuổi theo Cao Dương, Lưu Phong, Ngụy Thành đang đi bộ.
Hoàng Tước vẫn khoanh tay đứng ở nơi đó như cũ, nhìn Lâm Huyền đang chậm rãi bước tới:
“Làm sao vậy?”
Lâm Huyền nhìn chằm chằm vào mắt của cô.
Chương 737: Trận chiến cuối cùng! chúng ta gặp nhau trên bầu trời! (6)
Vẫn sâu hút xanh thẳm như cũ.
“Cô nói thật cho tôi biết đi, hành động lần này, rốt cuộc có nguy hiểm hay không.”
Lâm Huyền biểu lộ rất chân thành:
“Tôi hy vọng cô nghiêm túc trả lời vấn đề này của tôi, đừng nói thêm một câu đố nữa, cô đã biết tất cả mọi chuyện, trong lòng cũng biết rõ, giống như là một người du hành từ tương lai đến đây.”
“Như vậy. . .
Có lẽ cô đã biết tất cả mọi việc sẽ phát triển như thế nào, sẽ phát sinh những chuyện gì, sẽ có kết cục như thế nào.”
“Tôi hy vọng cô nói thật cho tôi, tôi có thể cam đoan với cô, cho dù cô có xác thực là sẽ gặp nguy hiểm, tôi cũng vẫn sẽ đi, nhưng mà hãy để đám người Cao Dương, Ngụy Thành, Sở An Tình lại.
VV… cô biết đấy, siêu cấp trí tuệ nhân tạo của tôi có thể điều khiển được tất cả, bao gồm cả điều khiển máy bay vũ trụ và cánh tay robot, còn đánh tin cậy hơn nhân loại nhiều.”
“Nếu như bởi vì sự co dãn của thời gian và không gian khiến cô không thể nói ra, vậy tôi hy vọng cô có thể dùng một cách thức khác để ba người bọn họ không đi lên vũ trụ.
Đối với bọn họ mà nói Hạt thời gian và không gian không hề có tác dụng gì, chỉ cần Lưu Phong chỉ đường cho VV là được, chỉ có tôi và Lưu Phong là thật sự muốn Hạt thời gian và không gian này… Thậm chí, nếu thật sự gặp phải nguy hiểm, tôi hy vọng cô cũng không cần đi.”…
Hoàng Tước nghe Lâm Huyền kể xong, cúi đầu cười cười.
Sau đó ngẩng đầu nhìn về phía bệ phóng tên lửa ở ngoài cửa sổ, vén lọn tóc đang bay ra sau tai:
“Cậu thay đổi rồi, Lâm Huyền.”
Cô nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn Lâm Huyền:
“Cậu trở nên… biết quan tâm người khác.”
“Tôi vẫn luôn như vậy.” Lâm Huyền nói:
“Cho nên, đừng vòng vo, trực tiếp nói cho tôi đáp án đi.”
Hoàng Tước thở dài ra một hơi.
Nụ cười trên mặt biến mất.
Sắc mặt trở nên nghiêm trọng:
“Tôi không biết.”
Cô dừng một chút, tiếp tục nói:
“Tất cả mọi chuyện… Cũng sớm khác xa với lịch sử mà tôi biết.”
Lâm Huyền nheo mắt lại, nhìn cô.
Quả nhiên.
Khoảng thời gian này, sự co giãn của thời gian và không gian đã gia tăng.
Đổi lại là trước đây thì Hoàng Tước sẽ không bao giờ đưa ra câu trả lời rõ ràng như vậy… Mặc dù câu trả lời vẫn chưa rõ ràng nhưng ít ra thì vẫn có thể hiểu và giao tiếp bình thường.
Cô không phủ nhận.
Cô còn dùng hai chữ lịch sử.
Cho nên…
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Hoàng Tước, chính là một người du hành thời gian đến từ tương lai.
“Bao gồm hết tất cả những thứ này sao?”
Lâm Huyền chỉ cái bệ phóng bên ngoài, chỉ cái mô hình Địa Cầu mà Lưu Phong mới vừa dùng qua:
“Vậy là cô đã biết đến sự tồn tại của Hạt thời gian và không gian, có lẽ cô cũng đã nhìn thấy nó.
Nhưng đối với Hạt thời gian và không gian sắp tới thì cô lại không biết, cho nên bắt đầu từ con máy bay vũ trụ, bắt đầu từ việc thành lập đội ngũ chúng tôi, mọi thứ… đều là một lịch sử hoàn toàn mới.”
“Không, không phải lịch sử.” Lâm Huyền nhìn cô:
“Chúng ta đang hướng một cái tương lai hoàn toàn mới, nhưng lại chưa biết kết quả.”
Sắc mặt của Hoàng Tước không thay đổi
Không nói bất kỳ cái gì, cũng không trả lời.
“Được.”
Lâm Huyền gật gật đầu.
Hắn biết, nếu Hoàng Tước có thể nói, chắc chắn đã nói từ lâu rồi.
“Một vấn đề cuối cùng.”
Lâm Huyền khẽ nói:
“Trong cái đội ngũ này, Ngụy Thành là người điều khiển không thể thay thế; tôi và Lưu Phong là người nhất định phải đi; Cao Dương có lẽ là bảo hiểm mà cô gọi tới để điều khiển cánh tay robot, hoặc là nếu như tôi không chủ động nhắc đến Cao Dương, thì cậu ta cũng không nhất định phải đến, nhưng sự thật đã chứng minh cậu ta thực sự hữu dụng.”
“Nhưng mà, chỉ có duy nhất Sở An Tình, cô ấy cũng không phải là người không thể thay thế, cũng không phải là người không thể thiếu.
Sự xuất hiện của cô ấy rất kỳ quái, hơn nữa còn là do cô đặc biệt gọi cô ấy đến, nhưng cô lại không sắp xếp cho cô ấy bất kỳ một cái nhiệm vụ cụ thể nào, cô ấy chính là người có cũng được mà không có cũng không sao, vậy tại sao phải đặc biệt gọi cô ấy đến?”
“Làm linh vật sao? Làm tiểu vui vẻ sao? Hiển nhiên là không phải chứ? Tại sao trên máy bay vũ trụ phải có một linh vật? Nhưng cô ấy đã ở trên máy bay vũ trụ, thì chắc chắn phải có lý do gì đó để cô ấy xuất hiện ở đây đúng không?”
“Hơn nữa, dùng một con máy bay vũ trụ để đuổi theo một Hạt thời gian và không gian không chịu ảnh hưởng bởi ngoại lực, không có quỹ đạo hoạt động bình thường, từ đầu đến cuối tôi đều cảm thấy kế hoạch này quá mức điên cuồng.
Rất dễ bị mất dấu, bỏ lỡ, mất dấu mục tiêu.”
“Tôi nghĩ rất lâu, trong khoảng thời gian này khi tôi càng hiểu rõ hơn về Hạt thời gian và không gian, tôi lại càng cảm giác được chuyện này quá kỳ quái.
Đem tất cả mọi chuyện xâu chuỗi lại với nhau, nghĩ tới nghĩ lui, tôi cũng chỉ có thể nghĩ đến một loại khả năng——”
“Hoàng Tước, nhìn tôi.”
Lâm Huyền gọi thẳng tên của người phụ nữ này, nhìn thẳng vào hai con mắt màu xanh lam của cô:
“Hạt thời gian và không gian kia… đến để tìm Sở An Tình?”
Chương 738: Lời nói dối chân thực! (1)
Vấn đề này.
Lâm Huyền đã nghĩ ở trong lòng rất lâu.
Ngay từ đầu, khi Hoàng Tước im lặng dẫn Sở An Tình đến trước mặt bọn họ, Lâm Huyền đã cảm thấy có gì đó không đúng.
Bởi vì lúc đó hắn không biết nhiều về các Hạt thời gian và không gian, cũng chưa gặp được cặp vợ chồng già có con gái mất sớm ở Trung tâm mua sắm Tây Đan, biết được rằng họ có một cô con gái trông giống hệt Sở An Tình và đã mất từ hơn 20 năm trước.
Vì vậy, đương nhiên Lâm Huyền cũng không nghĩ quá nhiều, hắn cảm thấy có lẽ chỉ là do Hoàng Tước biết được Sở An Tình trời sinh có thánh thể của phi hành gia, thể chất tương đối tốt, cho nên mới gọi cô đến để hỗ trợ.
Nhưng mà.
Trong khoảng thời gian này, khi các loại thông tin tình báo được tổng hợp càng ngày càng nhiều, càng ngày càng rõ ràng, kế hoạch máy bay vũ trụ bắt giữ thứ kia cũng càng ngày càng hoàn thiện, Lâm Huyền lại càng cảm nhận được nhiều điểm kỳ lạ.
Trước hết là sự phân công nhiệm vụ và chức năng của từng người.
Không cần phải nói, Lâm Huyền và Hoàng Tước là những nhân vật cốt lõi, Hoàng Tước là tổng chỉ huy, Lâm Huyền là người cần Hạt thời gian và không gian nhất.
Họ không thể nào không đi vào không gian một chuyến.
Ngụy Thành là người điều khiển, nếu không có anh ta thì không thể nào nhìn thấy được Hạt thời gian và không gian, Lưu Phong phải quan sát máy theo dõi nhỏ và dẫn đường cho Ngụy Thành nên đành phải đi.
Cao Dương là một người giữ vai trò vô cùng quan trọng.
Thiên phú chơi game của cậu ta cho phép cậu ta điều khiển cánh tay robot một cách xuất sắc.
Mặc dù VV hoàn toàn có thể thay thế cậu ta, nhưng nếu mang theo một người thay thế có kỹ thuật thành thục chẳng phải sẽ an toàn hơn sao?
Hơn nữa, rốt cuộc thì Hạt thời gian và không gian có hình dáng như thế nào, liệu có thể nhìn thấy nó bằng mắt thường được hay không là hai câu hỏi chưa có lời giải.
Trong bất kỳ tình huống thực tế nào, đôi khi trí tuệ nhân tạo còn không đáng tin cậy bằng con người.
Trực giác, sự bốc đồng và liều lĩnh của con người đôi khi có khả năng tạo nên những điều kỳ diệu hơn cả lý trí của trí tuệ nhân tạo.
So sánh như vậy.
Sở An Tình là người có vai trò gì mà lại là người không thể thiếu, nếu không phải cô ấy thì không được?
Với tình hình hiện tại thì xem ra hoàn toàn không có vai trò gì.
Ngoại trừ thành tích xuất sắc của cô ấy trong các bài tập ghế xoay, máy ly tâm, bể bơi phao và luyện tập phối hợp cơ thể lúc đầu làm cho người khác loá mắt…
Thì những cái khác cũng không có gì quá nổi trội hơn người, chỉ có thể nói là phù dung sớm nở tối tàn.
Không thể phủ nhận, cô ấy đúng là trời sinh có tố chất làm phi hành gia.
Nhưng đối với nhiệm vụ tiến hành bắt giữ vật chất trong quỹ đạo dưới không gian vũ trụ này, thể chất này có vai trò gì đặc biệt không?
Bọn họ không cần phải rời khỏi khoang tàu.
Không cần phải du hành trong vũ trụ.
Thậm chí ngay cả bộ đồ du hành vũ trụ màu trắng bọn họ cũng không phải mặc.
Vị trí độ cao mà bọn họ đến chỉ là 100km trong bầu khí quyển, không được tính là đi vào vũ trụ.
Cho nên, nhìn từ góc độ này mà nói.
Sở An Tình không có vai trò gì trong nhiệm vụ lần này.
Mỗi lần Sở An Tình hỏi Hoàng Tước, nhiệm vụ của mình là cái gì.
Hoàng Tước cũng nói là đến để đảm bảo hậu cần, hỗ trợ Lâm Huyền, … Loại lý do úp mở khó hiểu này chẳng khác nào đang nói “Cô đứng chờ ở một bên, ai bảo cô hỗ trợ cái gì thì cô giúp đỡ cái đó, bưng trà, rót nước, đổ rác…”
Trên máy bay vũ trụ có thể không cần bưng trà rót nước.
Có nhất thiết phải mang theo một cô gái mới 19 tuổi không có bất kỳ tác dụng gì, không có bất kỳ ý nghĩa gì, không thể giúp được bất luận cái gì vào trong vũ trụ hay không?
Nếu như chỉ là có những nghi hoặc này thôi thì chưa đủ lấy để Lâm Huyền đưa ra được kết luận kia.
Nhưng mà.
Trong khoảng thời gian này, khi sự quan sát và nghiên cứu của Lưu Phong về Hạt thời gian và không gian ngày càng chi tiết hơn, Lâm Huyền cũng phát hiện ra sự bất thường trong quỹ đạo của Hạt thời gian và không gian.
Hiện nay chúng ta đã xác định được rằng Hạt thời gian và không gian này không chịu tác động của bất kỳ ngoại lực nào, và cũng không chịu sự chi phối của bất kỳ định luật vật lý hiện hành nào của vũ trụ.
Nhưng nó có thể bay về trái đất một cách vô tư, không ngừng nghỉ và chính xác mà không bị tụt lại phía sau.
Điều này cho thấy chắc chắn phải có thứ gì đó trên trái đất thu hút nó!
Hoặc là nói, nó đang chủ động tìm một thứ gì đó trên Trái Đất!
Hơn nữa, càng đến gần trái đất, sự giảm tốc của các Hạt thời gian và không gian càng ngày càng rõ ràng, thậm chí hiện tại nó đã giảm xuống 2 Mach.
Rõ ràng là nó đã tìm thấy mục tiêu và đang chuẩn bị hội tụ.
Chương 739: Lời nói dối chân thực! (2)
Cho đến tận bây giờ Lâm Huyền vẫn không hề nghi ngờ rằng Hạt thời gian và không gian đang hướng tới Sở An Tình.
Nhưng.
Ngay lúc nãy!
Khi Lưu Phong sử dụng miếng cao su và quả cầu thủy tinh để chứng minh sự cả chạm giữa Hạt thời gian và không gian với con máy bay vũ trụ, cộng thêm việc huấn luyện viên Ngụy Thành cho biết rất khó để bắt được nếu góc lao xuống lớn hơn một chút, Hạt thời gian và không gian sẽ bị văng đi…
Lâm Huyền đột nhiên nhận ra.
Sử dụng một con máy bay vũ trụ không linh hoạt như vậy để bắt một vật không xác định, liên tục nhấp nháy, đột ngột giảm tốc độ và dễ thay đổi hướng đột ngột, biến hóa khôn lường và hoàn toàn không thể đoán trước quỹ đạo của nó… Có vẻ như! Bản thân nó đã là một đề xuất sai lầm!
Đó là một nhiệm vụ bất khả thi!
Trước đây, đối với loại nhiệm vụ truy bắt ở độ cao 100km, hắn thực sự không có cảm giác gì, đồng thời cảm thấy kế hoạch của Hoàng Tước là khả thi.
Nhưng khi sự minh chứng thực sự trực quan ở trước mặt, Lâm Huyền lại cảm thấy kế hoạch này quá điên rồ, đầy sơ hở và thậm chí không đảm bảo là sẽ thành công.
Như vậy.
Điều gì đã cho Hoàng Tước sự tự tin và kiên trì như thế, tự tin rằng kế hoạch lần này của mình sẽ thành công?
Càng nghĩ.
[Chỉ có nhiệm vụ và ý nghĩa của Sở An Tình là vẫn chưa rõ ràng. 】
Cuối cùng.
Lại liên tưởng đến, Trương Vũ Thiến mất ở năm 2000.
Sở An Tình sinh ra ở năm 2004 cùng với CC sống ở thế giới 600 năm sau.
Ba người bọn họ trông giống hệt nhau, sống ở ba thời gian và không gian hoàn toàn khác nhau, hoàn toàn khác nhau về thời gian và không gian.
thời gian và không gian!
Hạt thời gian và không gian!
Chuỗi sự việc tưởng như không rõ ràng và không liên quan này được trộn lẫn với nhau, chỉ có một câu trả lời chính xác có thể kết nối hoàn toàn tất cả manh mối…
[Mục tiêu của Hạt thời gian và không gian rõ ràng là nhằm vào Sở An Tình!]
[Việc Trương Vũ Thiến, Sở An Tình và CC trông giống nhau trong thời gian và không gian khác nhau rất có thể là do Hạt thời gian và không gian gây ra!]
[Lý do khiến Hoàng Tước đặc biệt gọi Sở An Tình tham gia nhiệm vụ bắt giữ này cũng không có ý nghĩa gì, chỉ là để cho cô ấy tiếp tục thu hút Hạt thời gian và không gian, làm một cái bia ngắm bắn mà thôi!]
[Chỉ cần Sở An Tình còn ở trong máy bay vũ trụ, thì không có chuyện máy bay vũ trụ phải đuổi theo Hạt thời gian và không gian, mà Hạt thời gian và không gian phải chủ động đuổi theo máy bay vũ trụ! Chỉ bằng cách chuyển từ bị động sang chủ động, thì chúng ta mới có thể đảm bảo rằng mình không bao giờ mất dấu Hạt thời gian và không gian, để Cao Dương có thể bắt nó và khiến nhiệm vụ tưởng chừng như điên rồ và bất khả thi này hoàn thành, đảo khách thành chủ!]
Chỉ có như vậy
Tất cả mọi chuyện mới có thể giải thích được.
Chỉ là…
Lâm Huyền vô cùng lo lắng.
Nếu như Hạt thời gian và không gian thật sự đến tìm Sở An Tình.
Vậy thì.
Điều gì sẽ xảy ra sau khi nó tìm thấy?
Chuyện gì sẽ xảy ra chuyện với Sở An Tình?
Loại ý nghĩ này, khiến cho Lâm Huyền bất an và cực kỳ sợ hãi khi nghĩ đến.
Vì vậy.
Vấn đề này, hắn nhất định phải hỏi rõ ràng, nhất định phải để Hoàng Tước đưa ra một đáp án chuẩn xác.
Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh thẳm như dòng nước của Hoàng Tước…
Tất cả những câu đố, những hành vi bí ẩn trước đó, hắn đều có thể không thèm để ý.
Duy chỉ có vấn đề này.
Phải biết rõ ràng.
Không thể nhượng bộ.
Nhưng mà…
Đôi mắt của Lâm Huyền hùng hổ doạ người như vậy.
Hoàng Tước hơi bất ngờ một chút, sau đó lại trực tiếp bật cười một tiếng:
“Lâm Huyền, cậu đoán mò cái gì vậy?”
“Hả?”
Vừa nãy, Lâm Huyền còn đang bày mưu tính kế, bây giờ lại đơ ra như Đại Kiểm Miêu.
Hắn chớp mắt mấy cái:
“Không phải sao?”
“Đương nhiên là không phải, rốt cuộc là làm thế nào mà cậu lại đưa ra được một cái kết luận hoang đường như vậy.”
Trong mắt Hoàng Tước hiện lên một tia cười nhạo, giống như vừa nghe được một câu chuyện rất buồn cười:
“Nếu thật sự là như vậy, tại sao chúng ta lại phải đi lên trời để bắt giữ Hạt thời gian và không gian? Chúng ta không thể tạo ra hàng chục cái bẫy hạt thời gian và không gian, bao quanh Sở An Tình, rồi ngồi ôm cây đợi thỏ không phải là xong rồi sao?
“Thậm chí cũng không cần nồi cơm điện luôn… A, cái bẫy Hạt thời gian và không gian cũng hoàn toàn không cần Cao Dương điều khiển.
Đem những cái nồi cơm điện này xếp thành núi bao xung quanh Sở An Tình, chờ đợi nó hiện ra rồi tự chui đầu vào lưới là được, chúng ta cần gì phải phiền phức như hiện tại?”
“Đó là bởi vì chúng ta không biết Hạt thời gian và không gian muốn đi đâu, muốn tìm cái gì, lúc nào sẽ biến mất, điểm cuối cùng của nó là ở nơi nào… Cho nên chúng ta mới cần đi lên vũ trụ để bắt được nó trước.
Nếu thật sự giống như những gì cậu nói, vậy thì quá đơn giản, có 1 vạn cách để bắt được Hạt thời gian và không gian.”
Chương 740: Lời nói dối chân thực! (3)
“Với cả…”
Hoàng Tước mỉm cười, nhìn Lâm Huyền:
“Hạt thời gian và không gian cũng không phải là duy nhất, chỉ cần có thể phát hiện một cái, vậy có nghĩ là trong vũ trụ rộng lớn sẽ có sự tồn tại của vô số hạt, chuyện này chắc chắn không cần phải bàn cãi.
Trong vũ trụ rộng lớn như vậy, bất kỳ thứ gì mà cậu có thể tìm thấy một cái, thì nghĩa là nó sẽ còn có vô số cái khác nữa.”
“Nếu đúng như cậu nói, vậy chắc là sẽ giống như một trận mưa sao băng bao quanh khắp Địa Cầu, mỗi thời mỗi khắc đều có số lượng lớn Hạt thời gian và không gian bay về phía Sở An Tình, giống như một trận oanh tạc… cậu cảm thấy điều này có thực tế không?”
“Suy luận logic là một việc rất thú vị, chỉ cần tưởng tượng, mô phỏng và phát triển dựa theo điều kiện, tự nhiên là có thể rút ra được đáp án có thể thực hiện hoặc không thể thực hiện.
Quan trọng là ở chỗ——”
“Không nên tin bất cứ chuyện gì hay bất cứ món đồ gì là duy nhất.
Bởi vì vũ trụ và thời không thật sự quá rộng lớn, lớn đến mức có thể dung nạp vô hạn khả năng.”…
Nghe Hoàng Tước nói.
Lâm Huyền quả thật đã bị thuyết phục.
Hợp lý và có cơ sở.
Nhất là câu nói cuối cùng kia.
Nếu như Lưu Phong chỉ dùng mấy tháng thời gian là đã có thể phát hiện ra được một Hạt thời gian và không gian trong hệ Mặt Trời.
Vậy trong vũ trụ rộng lớn kia, với 10 tỷ năm thời gian, 10 tỷ năm ánh sáng thì phải có bao nhiêu Hạt thời gian và không gian? Quả thực là phải dùng đến từ vô hạn để hình dung.
Tất cả những Hạt thời gian và không gian này cũng không thể hướng hết về phía Trái Đất và Sở An Tình đúng không?
Cảnh tượng kia quả thực quá khủng bố.
Xem ra, suy nghĩ của còn quá hạn hẹp.
Rất nhiều chuyện nhìn như là kỳ tích, nhưng khi đặt nó ở trong quy mô vũ trụ, thì nó cũng chỉ là điều bình thường không có gì lạ.
Bao gồm cả văn minh.
Bao gồm cả sinh mệnh.
Bao gồm cả hủy diệt.
Những điều này xảy ra ở mọi lúc mọi nơi mọi ngóc ngách của vũ trụ.
Chỉ là…
Vũ trụ quá lớn.
Suy cho cùng, tất cả những điều chấn động trời đất đều chỉ là tầm thường và cực kỳ nhỏ bé.
“Vậy tại sao cô nhất định phải kéo Sở An Tình vào không gian?” Lâm Huyền hỏi.
“Chỉ là thêm một cái bảo hiểm mà thôi, giống như Cao Dương vậy.”
Hoàng Tước quay đầu lại nhẹ nhàng nói:
“Từ góc độ an toàn để nói, bớt một người quả thực ổn định hơn là thêm một người.”
“Nhưng từ nhìn từ góc độ thành công để nói, thì thêm một người nữa đồng nghĩa với việc có thêm một phần sức mạnh, thêm một phần hy vọng.”
“Chỉ là tôi và cậu đang suy xét vấn đề ở các góc độ khác nhau mà thôi, cậu đang suy xét đến tính an toàn, còn tôi để ý đến việc nhiệm vụ có thể thành công hay không.”
Cô quay đầu, nhìn Lâm Huyền:
“Lâm Huyền, trong những tình huống như thế này Sở An Tình dũng cảm hơn cậu nhiều.”
“Nếu như cậu luôn luôn nghĩ đến, chỉ có an toàn tuyệt đối, không có bất kỳ nguy hiểm gì, thì 100% sẽ không thất bại, dưới tình huống không có sơ hở nào, cậu mới đồng ý đi làm một chuyện… Vậy cậu gần như là không thể làm được cái gì.”
“Trên thế giới này không có nhiều sự nhân từ và ôn nhu như vậy chờ cậu đâu, cũng không có nhiều câu truyện cổ tích xinh đẹp như vậy dành cho cậu đâu.”
“Tôi chỉ là không muốn bởi vì chuyện của bản thân mà lại hại người khác lâm vào nguy hiểm mà thôi.” Lâm Huyền nói: “Chỉ thế thôi, tôi cũng không có sợ hãi rụt rè cái gì cả.”
“Cậu không sợ, tất nhiên chúng tôi cũng sẽ không sợ.”
Hoàng Tước chớp chớp đôi mắt như lưu ly, nhìn Lâm Huyền:
“Chúng tôi cam tâm tình nguyện đi cùng với cậu vào nguy hiểm, đây là lựa chọn của chúng tôi.
Vừa có liên quan gì tới cậu, vừa không liên quan gì đến tới cậu.”
“Lưu Phong nguyện ý vì cậu mà ném cả đời mình vào một nghiên cứu mà cả thế giới cho là sai lầm; Cao Dương nguyện ý vì cậu mà từ bỏ tiền đồ và cuộc sống ổn định, từ đầu đến cuối cậu ta đều không dám đến công ty của cậu vì sợ liên lụy đến cậu; Sở An Tình được nuông chiều như một tiểu công chúa từ bé, cũng vì cậu mà thức khuya dậy sớm để huấn luyện, bàn tay sắp chai hết rồi; tôi cũng vậy…”
Cô dừng lại một chút, cuối cùng, cổ họng cô nghẹn lại, nuốt xuống vài lời chưa nói:
“Tôi cũng giống vậy.”
“Cho nên.” Cô tiến về phía trước một bước, đưa ngón trỏ ra, chỉ thẳng vào ngực Lâm Huyền, khiến xương sườn của Lâm Huyền đau nhức.
Đôi mắt u lam của cô nhìn thẳng Lâm Huyền:
“Những lúc như thế này, không cần phải nói mấy lời khách sáo.
Đây không phải là ôn nhu, cũng không phải thiện lương, chỉ là một loại trốn tránh.”
“Khi một đám người kiên định đứng ở sau lưng cậu, nguyện xông pha khói lửa không để ý sống chết vì cậu, thì điều cậu cần làm không phải là thương hại, không phải là đau lòng, cũng không phải là cảm động, mà là hô to một tiếng, dùng hết khả năng của cậu dẫn đầu bọn họ cùng nhau tiến lên, thấy chết không sờn.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










