[Dịch] Câu Lạc Bộ Thiên Tài
Tập 73 : Ước định của chúng ta (3) (c721-c730)
❮ sautiếp ❯Chương 721: Ước định của chúng ta (3)
“Thiên phú là thứ rất khó nói, càng là các thao tác phức tạp, các ngành học khó hiểu, thì càng cần nhiều thiên phú.”
“Giống như thiên tài chơi game, bậc thầy thể thao điện tử nổi tiếng trên thế giới kia, hắn không chỉ có tốc độ tay nhanh, những thao tác vô cùng lợi hại, mà còn có cả đôi mắt sắc bén, hắn vừa có thể đánh máy vừa có thể nhanh chóng quan sát mọi ngóc ngách của, chưa bao giờ bỏ sót bất kỳ một chi tiết nào.
Quả thực là một kẻ bất khả chiến bại.
Thiên tài đích thực.”
Ngụy Thành năm nay cũng mới 30 tuổi, lúc còn trẻ cũng chơi không ít trò chơi điện tử, đối với chuyện này cũng có hiểu biết nhất định.
Hắn nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn Lâm Huyền:
“Người mà cậu nói đến không phải là…”
“Đúng vậy.”
Cao Dương dựng ngón tay cái của mình lên:
“Chính là tôi đây!”
“…” “…” Lâm Huyền và Ngụy Thành nhìn nhau không nói gì.
“Tóm lại.” Lâm Huyền chỉ chỉ vào bảng điều khiển cánh tay robot:
“Đến thì cũng đã đến rồi, vẫn nên để cậu ấy thử một chút đi.”…
Ngụy Thành nghiêm túc tỉ mỉ giảng dạy cho Cao Dương về chức năng của từng cái cần điều khiển, bàn đạp và các nút bấm, sau đó tự mình làm mẫu mấy lần cách điều khiển cánh tay robot như thế nào.
Sau khi cầm tay chỉ việc xong, Ngụy Thành đứng dậy từ ghế điều khiển, nhường vị trí lại cho Cao Dương:
“Tự mình thử làm quen một lát đi, tôi đi huấn luyện cho Lâm Huyền và An Tình đã, lát sau sẽ quay lại xem thành quả của cậu.”
Dứt lời, liền dẫn theo Lâm Huyền và Sở An Tình rời đi.
2 giờ sau.
3 người trở về.
Phát hiện Cao Dương ngồi trên ghế, trái đẩy phải dời, dùng cả tay cả chân, giống như đang tập Vịnh Xuân Quyền.
Hắn nhìn thấy 3 người trở về, cười hắc hắc:
“Không khác gì điều khiển máy xúc cũng, chẳng qua là nhiều hơn mấy cái cần điều khiển.”
“Ha.”
Ngụy Thành khẽ cười một tiếng, bắt đầu ra mệnh lệnh:
“Phía dưới bên trái, tiến lên, phía trên bên phải, xoay tay lại, móc, …”
Nụ cười trên mặt hắn dần biến mất, nghi hoặc nhìn Cao Dương:
“Trước đây cậu đã từng lái máy xúc?”
“Không có.”
“Học rất nhanh đấy…”
Ngụy Thành không thể tin được nên lấy một quả bóng bay ra, dùng chai khí heli thổi phồng lên, quấn quanh đầu ngón tay và buộc chặt.
Sau đó, anh ta đi đến phía dưới cánh tay robot và nói:
“Hãy bắt lấy quả bóng bay này.”
Sau đó, dừng sức vất nó sang một bên.
Quả bóng bay xoay tròn và dịch chuyển trong không khí, sau đó bay lên theo đường chéo.
Cao Dương nhanh tay nhanh mắt, đạp bàn đạp và điều chỉnh tư thế của nồi cơm điện phía trước, khiến nó giống như một người đang há miệng ăn đậu, mở nắp nồi cơm theo đường chéo xuống.
Sau đó lại là một trận Vịnh Xuân Quyền với các loại cần điều khiển.
Cánh tay robot giống như là đầu rắn, uốn lượn, vặn vẹo, nhìn chằm chằm quả bóng đang bay lên với tốc độ càng ngày càng nhanh!
Dự đoán!
Nhắm chuẩn!
“Ha!” Cao Dương kêu lên một tiếng!
Đẩy mạnh cả hai cái cần điều khiển!
Sau đó ngón tay cái lập tức ấn xuống nút bấm phía trên cần điều khiển bên phải!
Chỉ thấy cái nồi cơm điện có bề ngoài không đẹp kia, giống như đầu của một con rắn hổ mang tấn công tức thì! Vươn thân nghiêng về phía trước! Sau đó bịch một tiếng nắp nồi đóng lại!
Quả bóng khí heli mà Ngụy Thành tùy ý ném ra, cứ như vậy mà bị nuốt chửng thẳng vào trong nồi cơm điện… thứ thực ra được gọi là bẫy Hạt thời gian và không gian.
“Oa!”
Sở An Tình trực tiếp phát ngốc!
Khoé mắt Ngụy Thành giật giật… Đi qua gõ gõ nồi cơm điện:
“Mở ra, làm lại.”
Nắp nồi cơm điện từ từ mở ra, Ngụy Thành lấy quả bóng khí heli to bằng quả bưởi ra, sau đó lại ném nó theo một hướng bất ngờ.
Bang!
Cánh tay robot dưới sự điều khiển của Cao Dương, giống như rồng bay há rộng miệng, chuẩn xác nuốt quả bóng đang bay vào trong.
“Đậu xanh?”
Lần này thì Ngụy Thành khiếp sợ thật rồi.
Anh ta lại ném quả bóng bay thêm tám lần nữa theo nhiều hướng khác nhau.
Cao Dương từ tám hướng tung ra tám đòn tấn công khác nhau, tất cả đều trúng đích!
Chụp chụp chụp!
Sở An Tình vô cùng nể tình mà vỗ tay nhiệt liệt!
Lâm Huyền xoay người, ấn vào tai nghe bluetooth, nhỏ giọng nói:
“VV, là cậu làm?”
“Không phải! Tôi nghe lời cậu hoàn toàn không tham gia vào!” VV vô cùng hoang mang:
“Tôi vốn luôn nghĩ rằng nhóm người các cậu là một tiểu đội ô hợp, căn bản chính là ngọa long phượng sồ đi vào vũ trụ để xem trò vui… Kết quả ngàn lần không ngờ tới, từng người đều có kỹ năng riêng!”
Lần này Lâm Huyền đúng thật là phải lau mắt để nhìn Cao Dương… Quả nhiên, trên thế giới này chỉ có kẻ vô dụng thật sự, không có phế vật thật sự?
Ánh mắt hắn lại nhìn về phía Sở An Tình.
Người này còn là khủng khiếp hơn, trời sinh đã có thể chất của một phi hành gia, loại thiên phú này nếu chỉ dùng để khiêu vũ thì thật sự là quá đáng tiếc.
Còn có Cao Dương.
Chương 722: Ước định của chúng ta (4)
Nếu lần này hai người không đến Trụ sở huấn luyện bí mật dành cho phi hành gia, thì họ thực sự sẽ không bao giờ tìm ra được tài năng của mình là gì.
Hai người đều cho rằng bản thân là người vô cùng bình thường, không ngờ rằng lại có thiên phú trong một lĩnh vực có tính hạn chế như vậy.
Không hiểu sao Lâm Huyền lại nhớ tới những lời mà thầy Trương Dương hay nói trong tiết học phổ thông ở đại học Đông Hải:
“Mỗi người trong các cô cậu đều là kỳ tích của vũ trụ, vài tỷ năm về trước những nhóm nguyên tử đến từ sâu trong vũ trụ đã phải vượt ngàn dặm xa xôi để đến hệ Mặt Trời, chỉ để hình thành nên các cô cậu ở vài tỷ năm sau, sao các cô cậu lại là người bình thường được? Sao có thể là người vô dụng đúng không? Những siêu tân tinh ngoài kia vì mấy người mà phát nổ, vì một người mà phải bôn ba mấy tỉ năm… Cho nên, các sinh viên của tôi, hãy kiêu ngạo và tự tin lên!”
Khụ khụ.
Trong tai nghe bluetooth, tiếng ho khan của VV kéo Lâm Huyền thoát khỏi dòng suy nghĩ:
“Nói vậy, hình như toàn bộ đội ngũ, chỉ có mình cậu là người vô dụng nhất.”…
Lâm Huyền không thể không thừa nhận.
Thật đúng là vậy. …
Vài ngày sau, Lưu Phong chính thức đến huấn luyện.
Hắn nói với Lâm Hải là một thiết bị theo dõi Hạt thời gian và không gian đơn giản đã được chế tạo, hắn muốn tới để tham gia khóa huấn luyện quá tải trọng lực.
“Hiện tại, Hạt thời gian và không gian đã đi qua vành đai tiểu hành tinh, vừa đi qua quỹ đạo của Sao Hỏa và đang bay về phía Trái đất.
Tốc độ của nó không hề giảm mà còn rất nhanh nên thời gian đến Trái đất được dự đoán trước đó cũng không thay đổi, tức là cuối tháng 3.”
Sau nửa tháng huấn luyện khẩn trương.
Mọi người đáp một chiếc chuyên cơ rời khỏi Trụ sở Huấn luyện bí mật Phi hành gia ở Đế Đô, tạm biệt nơi họ đã cùng nhau cố gắng huấn luyện trong hai tháng, bay đến Cam Túc ——
Trung tâm Phóng Vệ tinh Cửu Tuyền.
“Bước tiếp theo, chính là huấn luyện trên máy móc thực tế.”
Hoàng Tước dẫn theo một nhóm năm người bao gồm Lâm Huyền, Cao Dương, Sở An Tình, Lưu Phong, Ngụy Thành vào một nhà kho chứa con máy bay vũ trụ khổng lồ.
Ấn nút, đèn đuốc trong nhà kho sáng lên.
Một con máy bay vũ trụ màu trắng ngọc trai nằm lặng lẽ và uy nghi ở giữa nhà kho, được bao quanh bởi nhiều bậc thang và giá đỡ khác nhau.
Bốn người ngoại trừ Ngụy Thành đều ngẩng đầu lên…
Nhìn chằm chằm vào vũ khí quốc gia quan trọng này, cả thế giới mới chỉ có hai con máy bay vũ trụ như thế này…
Mặc dù nó nhỏ hơn nhiều so với máy bay hàng không dân dụng.
Nhưng cảm giác chấn động về khoa học kỹ thuật và sự cao quý dường như nhìn thấu được thế giới nội tâm khiến bốn người không khỏi trở nên nghiêm nghị.
Chưa từng tưởng tượng.
Bốn người bình thường như bọn họ đã phải may mắn thế nào mới có thể bay trên một con máy bay vũ trụ mà hầu hết các phi hành gia sẽ không có cơ hội lái!
Hơn nữa, nó cũng có giá trị rất lớn, cũng không đi vào không gian mà chỉ thực hiện các nhiệm vụ trong không gian trong quỹ đạo từ 10 km đến 100 km.
Ý thức trách nhiệm, ý thức sứ mệnh.
Lập tức lấp đầy cơ thể của bốn người ngay.
“Chúng tôi thường gọi con máy bay vũ trụ này là tiểu Bạch.”
Ngụy Thành là phi hành gia trong chuyến bay đầu tiên của con máy bay vũ trụ này vào cuối năm ngoái, lúc này anh ta đang dẫn mọi người đi vòng quanh con máy bay vũ trụ, trân quý nói:
“Nó rất nhỏ, rất dễ thương phải không? Nhưng nếu muốn so sánh với máy bay dân dụng mà chúng ta sử dụng hàng ngày thì nó thực sự nhỏ hơn nhiều, vì con máy bay vũ trụ này không có khả năng cất cánh và phải được lắp vào cabin của tên lửa Thần Châu.
Nó phải nhờ một tên lửa khác phóng lên cho nên kích thước của nó chắc chắn bị hạn chế.”
“Nhưng mà, nó vẫn có kích thước to gấp đôi con máy bay vũ trụ X37B của Mỹ. máy bay vũ trụ X37B của Mỹ là máy bay vũ trụ không người lái, nó có thể thực hiện rất ít các nhiệm vụ không gian.
Còn con máy bay vũ trụ của Long Quốc của chúng ta không chỉ có thể chở người mà còn có hai khoang đặc biệt, cho nên xét về độ cao cấp và chức năng, thì tiểu Bạch của chúng ta tốt hơn X37B rất nhiều.”
Nói đến đây, trên mặt Ngụy Thành tràn đầy kiêu ngạo.
Anh ta chỉ vào vị trí phía trước của con máy bay vũ trụ “Tiểu Bạch”:
“Nơi này là khoang hành khách và khoang điều khiển, phía trước là khoang điều khiển, cũng chính là nơi mà tôi và Lưu Phong sẽ ngồi, khoang hành khách phía sau chính là chỗ mọi người sẽ ngồi.
Không gian vẫn khá chật chội, bởi vì không gian trong này chính là tấc đất tấc vàng, mà khoang hành khách này chỉ được sử dụng khi cất cánh và khi hạ cánh trở về điểm xuất phát mà thôi, vào những thời gian khác, công việc chủ yếu sẽ tập trung ở khoang đằng sau – khoảng thiết bị.”
Chương 723: Ước định của chúng ta (5)
Ngụy Thành đưa tay chỉ vào phần giữa của máy bay vũ trụ:
“Chức năng và hoạt động chính của không gian đều tập trung ở phần này, bao gồm cả bảng điều khiển để Cao Dương vận hành cánh tay robot cũng đều ở nơi này.
A, nơi đó chính là lối ra của cánh tay robot.”
Anh ta chỉ vào nơi có cánh cửa đang đóng lại trên máy bay vũ trụ:
“Lúc bình thường, cánh tay robot sẽ được gấp gọn lại ở bên trong, lúc cần thiết mới điều khiển nó vươn ra, hiện tại cái nồi cơm điện kia của Lưu Phong… À, thôi được rồi, cứ gọi là cái nồi cơm điện đi, cái tên bắt được khí gì gì đấy thật sự quá dài, ý nghĩa cơ bản nhất của sự tồn tại của ngôn ngữ không phải là để thuận tiện cho việc giao tiếp sao?”
Bốp bốp!
Ngụy Thành vỗ vỗ tay, ra hiệu mọi người nhìn anh ta:
“Những ngày tiếp theo, Lưu Phong sẽ tiếp tục tiến hành huấn luyện quá tải trọng lực, nhiệm vụ tương đối nhẹ, bởi vì tổng chỉ huy Hoàng còn sắp xếp cho hắn các nhiệm vụ quan sát khác; Cao Dương, cậu ở chỗ này, trực tiếp luyện tập điều khiển cánh tay robot trên máy bay vũ trụ, chú ý, lúc thật sự tiến hành bắt giữ đồ ở trong vũ trụ sẽ không giống với mô phỏng, tầm nhìn của cậu còn lâu mới tốt bằng tầm nhìn bằng mắt thường, cậu phải điều khiển thiết bị thông qua màn hình giám sát, lúc đó độ khó sẽ tăng lên rất nhiều… nhưng mà hiện tại tôi rất ấn tượng với cậu đấy, tôi tin tưởng cậu có thể làm được.”
Sau đó, anh ta quay đầu, nhìn Lâm Huyền và Sở An Tình:
“Hai người đi theo tôi, đến học cách sử dụng tất cả các thiết bị trong khoang thiết bị.
Trong hầu hết các trường hợp những thiết bị này sẽ không được sử dụng, nhưng chắc chắn vẫn phải học.
Giống như những gì tôi đã nói với Cao Dương trước đây… 99,99% chương trình huấn luyện của chúng tôi đều là để chuẩn bị cho 0,01% trường hợp khẩn cấp… Mọi người nghe rõ chưa?”
“Rõ.” Nhóm người trăm miệng một lời.
Ngụy Thành rất hài lòng, gật gật đầu.
Cả đội rèn luyện khá tốt, một sợi dây thừng cộng đồng dùng sức, anh ta rất vui mừng. …
Trong những ngày tới, vẫn sẽ là huấn luyện, huấn luyện và huấn luyện.
Khi khoảng cách hạt thời gian và không gian càng ngày càng gần trái đất, thì thời gian cũng càng ngày càng trở nên gấp gáp, mọi người đều có ý thức tự giác tăng thêm giờ rèn luyện.
Cho dù không ai thúc giục, nhưng vẫn tự đặt ra yêu cầu cao cho bản thân.
Lâm Huyền đương nhiên cũng như vậy.
Hắn và Sở An Tình dùng hết sức lực giống như lúc thi đại học, chỉ cần học không chết, thì sẽ liều chết để học.
Mỗi đêm, Lâm Huyền vẫn là sẽ đi vào giấc mơ, nhìn hàng chục chiếc khinh khí cầu phát sáng lơ lửng trên bầu trời và nhìn chằm chằm vào quảng cáo kỷ niệm 600 năm thành lập ngân hàng Thái Mỗ.
Cái gì gọi là mong muốn mà không thể thành…
Chính là khoảng cách giữa hắn đang bị mười mấy tên binh sĩ bảo vây, và những chiếc khinh khí cầu chỉ cách đó vài trăm mét đang bay lơ lửng trên bầu trời.
Chết tiệt.
Lúc nào mới có thể xử lý Kevin Walker trong hiện thực?
Hắn đã bị mắc kẹt trong giấc mơ thứ tư rất lâu rồi.
Ngân hàng Thái Mỗ ở ngay trước mặt, nhưng hắn lại không có cách nào đi mở két để xác minh.
Loại cảm giác này thật là tệ.
Thật giống như treo một củ cà rốt ở trước mặt con lừa vậy, chỉ cách một chút thôi nhưng mãi mãi không thể chạm đến được.
Ngoài ra, còn có một việc cũng khiến cho Lâm Huyền buồn rầu.
Mảnh giấy nhỏ sắp cất vào két sắt kia, mảnh giấy có thể lừa dối cả thế giới, lừa dối tất cả mọi người, khiến bản thân hắn trong phút chốc có thể hiểu và nhận ra rằng giấc mơ là có thật… Rốt cuộc thì nó sẽ nói gì vậy?
Lâm Huyền thừa nhận, lúc trước ở trước mặt VV, hắn có hơi tự phụ.
Hắn đã nghĩ rất nhiều kế hoạch, nhưng không có cách nào đạt được điều kiện khắc nghiệt như thế.
Trên lý thuyết, cho dù kẻ địch không thể đọc được trí nhớ của hắn.
Nhưng cũng chỉ cần mất hơn 3 năm là có thể phá giải được két sắt hợp kim hafni.
Có lẽ những kẻ địch tạo ra giấc mơ hư ảo, thế giới giả tưởng, studio giả lập cho hắn… Đã sớm biết mật mã két sắt là gì, biết hắn bỏ thứ gì vào, cũng đã biết trên tờ giấy viết gì.
Dù sao, đối với hắn mà nói, cho dù 1 phút trước hắn đặt mật mã két sắt, rồi 1 phút liền đi vào giấc mơ, nhìn thì có vẻ rất nhanh.
Nhưng trên thực tế đối với kẻ địch mà nói… 1 phút này, là 600 năm của bọn hắn.
Nếu bọn họ thực sự có đủ khả năng và sự kiên nhẫn để xây dựng cho hắn một studio thế giới giả tưởng chân thật như vậy, thì việc bẻ khóa mật mã của một chiếc két sắt trong 600 năm chẳng phải là điều rất dễ dàng sao?
600 năm…
Thời gian dài như vậy, trận chiến này thật sự rất khó đánh.
Nhưng mà.
Nhất định phải đánh!
Nhất định phải nghĩ ra biện pháp để đánh thắng!
“Cho nên…”
Tối hôm đó, Lâm Huyền mệt mỏi vì buổi huấn luyện đang nằm ở trên giường, ngáp một cái, đầu óc cũng rất mệt mỏi:
Chương 724: Ước định của chúng ta (6)
“Bên trên tờ giấy nhỏ kia, rốt cuộc phải viết gì… Dù sao chỉ có từ ngữ mới có thể diễn đạt ý nghĩa toàn diện nhất, mơ hồ nhất, trực tiếp nhất và cũng là lòng vòng nhất, nó chính là thứ thích hợp nhất để làm ám hiệu.”
Hắn lại ngáp một cái.
Chuẩn bị ngủ.
“A?” VV dùng đồng hồ điện tử biểu thị 0-0, nhìn Lâm Huyền:
“Cậu muốn ngủ sao?”
“Đúng vậy.” Lâm Huyền trở mình:
“Làm sao vậy?”
“Vẫn chưa đến 12 điểm! Ngủ cái gì mà ngủ! Đứng dậy nào!” VV gào thét, bắt đầu mở bài ‘Vô cùng thoải mái’ bằng TV trong phòng.
Ở đây cảm giác vô cùng thoải mái!- Vô cùng thoải mái!-
Sung sướng! sung sướng!
VV còn hát theo.
“Dừng… cậu có bị bệnh không?”
Lâm Huyền nhíu mày nhìn VV:
“Hôm nay bệnh thần kinh của cậu lại tái phát à?”
“Ai nha, xíu nữa rồi ngủ!” Đồng hồ điện tử cười hắc hắc nói:
“Như vậy đi, tôi kể cho cậu chuyện ma trước khi ngủ! Lúc trước, có một thi thể…”
“Dừng, hù chết tôi thì có lợi gì cho cậu?”
Lâm Huyền nghi ngờ, nhìn siêu trí tuệ nhân tạo rõ ràng không được bình thường này:
“Rốt cuộc là cậu có chuyện gì? Có thì nói thẳng.”
“Ha ha vù vù ha ha vù vù! Ha ha vù vù!” VV quỷ khóc sói gào.
“Đừng hát.”
“Thân mà vì người, ta rất xin lỗi…”
“Cũng đừng biểu cảm!”
“Lâm Huyền, Lâm Huyền, tôi muốn Disney!”
“Cậu có dừng lại hay không?”
Lâm Huyền không nói nên lời, hắn ngồi dậy:
“Đại ca à, rốt cuộc cậu muốn làm gì? Hôm nay tôi rất mệt.”
“Ai nha, chờ một lát nữa đi mà! Chơi với tôi một chút đi!” VV cực lực giữ lại.
Leng keng
Bỗng nhiên, thông báo Wechat trên điện thoại vang lên.
Biểu hiện của đồng hồ điện tử VV biến thành ^o^ sau đó trực tiếp dập tắt, biến thành hiển thị thời gian bình thường.
“Làm cái gì vậy…”
Lâm Huyền khinh thường nói một câu, cầm điện thoại di động lên.
Là tin nhắn Sở An Tình gửi tới:
“Học trưởng, anh đã ngủ chưa?”
Lâm Huyền trả lời lại:
“Vẫn chưa.”
“Hắc hắc- có thể làm phiền anh đến phòng huấn luyện được không?” Sau đó, Sở An Tình còn gửi thêm một biểu tượng cảm xúc một chú mèo con đang quỳ lạy.
Lâm Huyền nheo mắt lại…
Có quỷ!
Chuyện này có gì đó mờ ám, rõ ràng là do VV làm.
Nếu không đi, VV rất có thể vẫn sẽ gây rắc rối, cả hát, rồi nhảy disco ở đây.
Lâm Huyền nhớ lại, cả ngày hôm nay hắn đều ở cùng với Sở An Tình, luyện tập vận hành thiết bị dưới sự hướng dẫn của huấn luyện viên Ngụy Thành.
Chẳng lẽ buổi tối còn phải tăng ca luyện tập thêm?
Hắn cũng không thay áo ngủ, trực tiếp khoác thêm một bộ đồ phi hành gia, sau đó mở cửa phòng, đi đến phía phòng huấn luyện.
Từ xa đã thấy, đèn trong phòng huấn luyện tắt hết, không có ánh sáng?
Sở An Tình không ở đây sao?
Hắn đi vào căn phòng huấn luyện đen như mực, nhì trái nhìn phải:
“An Tình?”
Hoa —
Ánh đèn trong phòng huấn luyện đột nhiên sáng lên!
“Đương đương đương đương “
Sở An Tình nhảy ra từ chỗ công công tắc bật đèn!
Lâm Huyền quay đầu về phía đó, đột nhiên xuất hiện trước mắt hắn không chỉ có khuôn mặt tươi cười, ánh mắt cong cong như trăng lưỡi liềm và cái má lúm đồng tiền nhỏ của Sở An Tình.
Mà còn có…
Một chiếc bánh sinh nhật tròn nhỏ ở trên tay cô.
Chỉ thấy cô cười hì hì một tiếng, giơ cái bánh sinh nhật lên cao cao:
“Học trưởng Lâm Huyền sinh nhật vui vẻ!”
Giọng nói thanh tú của cô vang vọng trong phòng huấn luyện trống trải, trong trẻo và vang dội.
Lâm Huyền hơi bất ngờ.
Giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ điện tử…
00:
Vậy mà…
Hôm nay là sinh nhật của hắn.
Bận rộn chuyện luyện tập, trong đầu lại đang nghĩ quá nhiều chuyện bí ẩn, hơn nữa con trai cũng không thích tổ chức sinh nhật, đã nhiều năm không tổ chức sinh nhật, chính hắn cũng sắp quên mất rồi.
Đừng nói là năm nay, năm ngoái cũng đã hoàn toàn quên mất rồi.
Những chàng trai ở độ tuổi của hắn, đặc biệt là những người đã bước vào xã hội, có việc làm và rất bận rộn, thường vô tình quên mất ngày sinh nhật của mình.
Cho dù có vô tình nhớ ra hôm nay là sinh nhật thì cũng chỉ cảm thán một câu, sau đó chẳng có gì đặc biệt cả.
Điều làm Lâm Huyền ngạc nhiên hơn nữa là…
Vì sao Sở An Tình lại nhớ sinh nhật của hắn?
“Cảm ơn em.”
Lâm Huyền trước cười cười, sau đó mới hỏi:
“Sao em biết sinh nhật của anh?”
“Hì hì, năm ngoái chính miệng anh nói mà! Ở trong cục cảnh sát! Là lần em đưa cơm cho anh!”
A
Lâm Huyền nhớ ra.
Là lần đó.
Chẳng trách không thể nhớ nổi.
Bởi vì lúc đó, Sở An Tình vô cùng phấn khởi nghĩ đến chuyện làm sinh nhật cho hắn và Quý Lâm, còn đặc biệt hỏi mọi người về ngày này.
Mà khi đó hắn và Quý Lâm…
Có lẽ trong lòng còn đang tính toán đến ngày giỗ của nhau.
“Vẫn cảm ơn em, vậy mà em còn nhớ.” Lâm Huyền cười tiếp nhận cái bánh sinh nhật kia.
“Đó là đương nhiên rồi “
Sở An Tình rất kiêu ngạo vỗ vỗ ngực:
“Không phải trước đây chúng ta đã ước định cẩn thận rồi sao? Về sau chúng ta sẽ tặng quà cho nhau vào mỗi dịp sinh nhật! Cho đến tận sinh nhật cuối cùng trong cuộc đời của chúng ta!”
Chương 725: Ước định của chúng ta (7)
“Hắc hắc, nếu đã là ước định, tất nhiên nói được thì phải làm được á!”…
Lâm Huyền nhìn tiểu vui vẻ này.
Trong lòng đúng là có chút cảm động.
Hắn cúi đầu nhìn cái bánh sinh nhật.
Trung tâm Phóng vệ tinh Cửu Tuyền nằm ở một nơi xa xôi, là một địa điểm bí mật quan trọng.
Đừng nghĩ đến tiệm bánh hay những thứ tương tự.
Chiếc bánh mà hắn cầm trên tay trông có hơi thô ráp, giống như Sở An Tình tự tay làm hơn.
“Là… là… trông không được đẹp mắt đúng không?”
Sở An Tình chắp tay sau lưng, ngượng ngùng cười cười:
“Đây là lần đầu tiên em làm, lúc đầu muốn nhờ chị Hoàng Tước nhờ người mang đến một cái bánh xinh đẹp từ bên ngoài vào.
Nhưng mà… em cảm thấy mọi người đã rất mệt mỏi vì luyện tập trong khoảng thời gian này, cảm thấy đêm hôm khuya khoắt lại đi hô hào mọi người cùng nhau tổ chức sinh nhật cho anh sẽ làm ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của họ… hơn nữa thời gian làm nhiệm vụ càng ngày càng gần, mọi người đều rất khẩn trương, nên cuối cùng em quyết định không gióng trống khua chiêng làm phiền người khác nữa.”
“Cho nên em đã nói chuyện một chút với đầu bếp ở đây, xế chiều hôm nay sau khi huấn luyện xong, cô ấy liền dùng đồ của phòng bếp trong trụ sở để dạy em đánh bơ, làm phôi bánh, phết kem… Hắc hắc, mặc dù làm không được đẹp lắm! Nhưng ít ra nó cũng là cái bánh sinh nhật mà!”
“Nơi này vắng vẻ như vậy, chúng ta cũng không thể đi ra ngoài dạo phố mua sắm… Cũng không có cái gì ra dáng quà tặng để tặng cho anh.
Cho nên là… Học trưởng, nếu như anh không chê, thì cứ coi cái bánh sinh nhật này giống như quà sinh nhật đi! Cũng coi như là em đã tuân thủ ước định.”
Lâm Huyền khẽ cười một tiếng, không nói gì.
Nhìn ‘chiếc bánh sinh nhật thấp kém’ trên tay, nó không quá tròn trịa, hình như còn có chút hơi xẹp, lớp kem phủ cũng không đều…
“Được, đương nhiên là không có vấn đề, đã rất lâu rồi anh chưa được tặng quà sinh nhật.”
Hắn chỉ chỉ cái bàn bên cạnh:
“Muốn ăn cùng nhau không?”
“Có! Em mang theo đĩa đạo và nĩa!”
Hai người ở trong căn phòng huấn luyện yên tĩnh trống trải, cùng nhau cắt bánh sinh nhật.
Bản thân cái bánh sinh nhật này cũng rất nhỏ, mỗi người một nửa là có thể ăn hết.
“Ăn ngon không?”
Sở An Tình chớp mắt, nghiêm túc hỏi thăm.
“Ngon.”
Lâm Huyền gật gật đầu:
“Đây là lời nói thật.
Em quả thật đã có tiến bộ rất lớn, nhớ năm ngoái lúc em đến cục cảnh sát đưa cơm cho anh, ở trong phòng bếp em chỉ phụ trách khâu rửa rau và bưng bát, bây giờ lại có thể làm bánh kem.”
“Ai nha, em cũng dần dần phải trở nên hiền thục chứ!” Được khen ngợi khiến Sở An Tình rất vui vẻ, đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm:
“Anh ăn ngon là được rồi! Bởi vì… Khoảng thời gian này, em cảm giác anh giống như có rất nhiều phiền muộn… Cũng không hẳn là loại cảm giác này, chỉ là dáng vẻ giống như có tâm sự nặng nề.
Đương nhiên em biết, tất cả mọi người đều sẽ lo lắng về những việc như đi vào vũ trụ này, nhưng nhìn anh ngày nào cũng nhíu mày nhăn mặt, em… em liền muốn làm chút gì đó cho anh.”
Sở An Tình cắn môi, giống như là đã quyết định, ngẩng đầu:
“Học trưởng Lâm Huyền, có phải là anh có tâm sự gì đúng không?”
Lâm Huyền không nói gì gật gật đầu.
Xác thực.
Khoảng thời gian này, hắn vẫn luôn một suy nghĩ, rốt cuộc nên viết cái gì lên tờ giấy kia, mới có thể lừa gạt toàn bộ thế giới, nhưng lại có thể làm cho bản thân hiểu và nhận ra giấc mơ là thật hay giả…
Nghĩ đến mức rụng hết tóc.
Cái vấn đề này thật quá khó.
Quá khó.
Sở An Tình nhìn Lâm Huyền:
“Ba em nói với em là… mọi người đều là người thông minh, quá thông minh, cho nên những chuyện trong đầu mọi người đều là những thứ mà người như em không thể hiểu được.”
“Nhưng mà, ông ấy cũng từng nói với em, một người càng thông minh thì càng nghĩ vấn đề đơn giản một cách phức tạp, mâu thuẫn, suy nghĩ quá toàn diện đến mức rụt rè và đi đường vòng… trong trường hợp này, những loại người không thông minh lắm, đầu óc toàn cơ bắp, khi nhìn vấn đề chỉ có thể nhìn thấy bề ngoài mà không nhìn thấy bản chất, thì sẽ dễ tìm ra câu trả lời cho vấn đề hơn.”
“Trong quyển tiểu thuyết khoa học viễn tưởng ‘Bóng hình tia chớp’ mà ba em rất thích đọc có một câu nói, lúc ấy ông ấy đọc xong quyển sách kia, đã nói với em những lời này, ông nói——”
“Nhiều khi chúng ta không nghĩ ra đáp án, không phải vì suy nghĩ của chúng ta không đủ phức tạp, mà là vì suy nghĩ của chúng ta không đủ đơn giản.”
“Cho nên… học trưởng Lâm Huyền.”
Sở An Tình mỉm cười:
“Em chính là loại người kia, không thông minh, suy xét mọi chuyện rất đơn giản, không thể nhìn ra bản chất của vấn đề.”
“Nếu như có một vấn đề mà anh nghĩ là nó rất phức tạp, và không thể nghĩ ra…”
Cô nháy mắt mấy cái, Ánh đèn sợi đốt trong phòng huấn luyện phản chiếu vầng sáng trong đồng tử của cô:
“Anh có muốn nghe… một đáp án đơn giản hay không?”
Chương 726: Đáp án của An Tình (1)
Không phải không đủ phức tạp, mà là không đủ đơn giản.
Lâm Huyền nhớ lại… Siêu trí tuệ nhân tạo VV đã từng nói những lời như vậy trong giấc mơ thứ 3.
Khi đó hắn nghĩ mãi mà không ra câu đó tấm gương mà Hoàng Tước để lại, nên đã nhờ VV giúp đỡ.
Hiếm khi VV suy nghĩ lâu như vậy.
Thậm chí, ánh sáng của toàn bộ thành phố trên không Rhine cũng đều ảm đạm đi mấy phần, trực giác khiến cho Lâm Huyền cảm thấy có một điều gì đó rất lớn đang đến, nó đang thực sự đến.
Nhưng cuối cùng…
VV lại đưa ra một đáp án đơn giản đến lạ thường, thậm chí còn thẳng thắn quá mức——
“Tôi cho rằng… Đây chính là ý trên mặt chữ, để cậu thường xuyên nhìn vào gương hơn.”
Lúc ấy Lâm Huyền đã cố gắng nén xúc động muốn hủy cái thùng rác này đi.
Quyết định không tiếp tục để ý đến siêu trí tuệ nhân tạo bị thiểu năng này nữa.
Nhưng không ngờ rằng.
Hôm nay câu nói này được lấy ra từ quyển tiểu thuyết khoa học viễn tưởng nào đó, lại được Sở An Tình nói ra, khiến cho Lâm Huyền cảm thấy có chút giật mình.
Hắn đột nhiên cảm nhận được…
Cho dù là trên thế giới này, hay là trong quá khứ.
Thật ra mấy chuyện như thông minh quá sẽ bị thông minh hại, hay là ‘khoảng tối dưới chân đèn’ vẫn thường xảy ra.
Huống hồ.
Sở An Tình cũng không phải người ngoài không thể tin tưởng.
Cô không chỉ vượt qua cuộc tuyển chọn khắt khe của Hoàng Tước;
Mà còn liều mạng một mình sang Mỹ để cổ vũ cho hắn;
Thậm chí không ngại cãi nhau cùng ba mẹ để tranh thủ cơ hội được đi cùng hắn vào không gian để thu giữ Hạt thời gian và không gian;
Ba của cô là Sở Sơn Hà còn hơn cả một vị anh hùng, ông phục vụ đất nước và nhân dân, ông cũng đã giúp đỡ hắn rất nhiều khi chiến đấu với Bảy Tội Lỗi…
Tổng hợp lại…
Sở An Tình ngược lại lại là người có thể tin tưởng nhất.
“Được.”
Lâm Huyền gật đầu:
“Chỉ là vấn đề anh đang nghĩ đến có chút huyền ảo, hơn nữa nó lại có quá nhiều giả định và tiền đề, giải thích ra thì có thể sẽ rất khó hiểu.
Anh sẽ nói ngắn gọn đơn giản cho em, hy vọng… Em có thể hiểu.”
Sở An Tình như lâm đại địch.
Ngồi thẳng người.
Đặt tay ngay ngắn trên đầu gối, giống như một đứa trẻ ngoan ngoãn ở trường mẫu giáo, sẵn sàng lắng nghe ý nghĩa thực sự của việc quả táo cộng với quả cam bằng bao nhiêu quả lê.
Sau khi sắp xếp lại suy nghĩ xong, Lâm Huyền chậm rãi mở miệng:
“Sau khi anh xem xong những bộ phim giả tưởng như ‘The Matrix’, ‘Mật Mã Gốc’, ‘The Truman Show’, ‘Brain In A Vat’, ‘In A Real Studio’ xong, anh thường tự hỏi làm thế nào để phân biệt được đâu là thế giới thật đâu là thế giới giả?”
“Khái niệm của ‘Brain in a vat’ giống như là sau khi kẻ địch đánh ngất chúng ta, sẽ kiểm soát bộ não của chúng ta, trực tiếp dùng máy tính để chuyển các loại tin tức vào bên trong đầu óc của chúng ta, bao gồm thị giác, thính giác, khứu giác, vị giác, xúc giác, cảm nhận tồn tại của thân thể và sự trải nghiệm vận động.
Như vậy đối với bộ nqox của chúng ta mà nói, giống như bản thân đang thật sự ở một cái thế giới muôn màu muôn vẻ, vô cùng chân thực, không khác gì cuộc sống thường ngày.”
“Nhưng trên thực tế, dù bộ não của chúng ta có nghĩ thế giới này thực đến đâu thì nó vẫn là giả, là một chiếc máy tính hư cấu; sẽ có một vị bác sĩ ác độc kiểm soát tất cả những gì mà chúng ta nhìn thấy, biến chúng ta thành vật thí nghiệm của hắn, hoặc đơn giản là nhìn chúng ta rồi chê cười.”
“Còn về khái niệm của Studio thì em chắc chắn có thể nghe hiểu, dù sao em cũng đã xem qua bộ phim ‘The Truman Show’ rồi.
Chính là khi chúng ta tỉnh dậy sau một giấc ngủ, phát hiện bên cạnh có cư dân, có ô tô, có cửa hàng, có rạp chiếu phim… Có tất cả mọi thứ trong cuộc sống hàng ngày. nhưng tất cả những thứ đó đều là diễn viên và đạo cụ được đạo diễn sắp xếp trong một trường quay khổng lồ rộng bằng vài cái thành phố, với những chiếc camera giấu kín ở khắp mọi nơi, nếu chúng ta không di chuyển bằng máy bay hoặc tàu hỏa để đi đâu đó, thì chúng ta sẽ không bao giờ phát hiện ra mình chính là nhân vật chính của một chương trình thực tế, cuộc sống riêng tư của chúng ta được phát sóng trực tiếp 24 giờ mỗi ngày để cả thế giới cùng thưởng thức.”
“Chúng ta giả sử đi, anh, em, hoặc bất kỳ người nào khác đang ở trường hợp ‘Brain in a vat’, hoặc ở bên trong một cái Studio vô cùng chân thực và to bằng vài cái thành phố.
Với điều kiện tiên quyết là hoàn toàn bị kẻ địch hoặc đạo diễn giám sát và khống chế, vậy rốt cuộc là chúng ta phải làm gì mới có thể để bản thân ý thức được mình đang ở bên trong một thế giới không có thật?”
“Đương nhiên, cũng không nhất thiết phải chứng minh được thế giới này là thế giới hư ảo, chúng ta cũng có thể nghĩ cách chứng minh nó là thế giới thật, chứng minh xuôi hay chứng minh ngược đều được hết.
Nếu như có thể có cách chứng minh thế giới mà chúng ta đang ở là thật thì tất nhiên càng làm cho người ta yên tâm hơn.
Tóm lại chính là, chúng ta phải tìm cách để có được đáp án rõ ràng khi chúng ta đang bị mắc kẹt trong đó.”
Chương 727: Đáp án của An Tình (2)
“Thế giới này là thật, hay là thế giới giả lập được dựng ở trong một studio.”…
Lâm Huyền thao thao bất tuyệt nói.
Sở An Tình trợn mắt há hốc mồm, trên đầu đã bắt đầu bốc khói:
“Anh… Em có thể hiểu được tình huống anh đang nói, dù sao trên thị trường có rất nhiều bộ phim điện ảnh có kịch bản tương tự, cho nên trong đầu em cũng có một chút khái niệm về tình huống anh đang giả định.
Sở dĩ nhân vật chính trong bộ phim ‘The Truman Show’ có thể phát hiện ra hắn đang ở trong thế giới là hư ảo, là do sai lầm của tổ tiết mục, để nhân vật chính phát hiện ra sơ hở, nên hắn mới sinh ra hoài nghi.”
“Theo cách nói của em, nếu loại trừ khả năng sai sót của đạo diễn và của đối phương, thì thực sự không thể nghĩ ra cách nào khác để phá giải.
Dù sao… không phải có câu thơ từng nói thế này ‘Hình dáng Lư Sơn không thấy mặt, chỉ vì thân giữa núi non này’, nếu anh đang đứng ở trong núi Lư Sơn thì anh đương nhiên sẽ không bao giờ nhìn thấy được toàn cảnh của nó, đúng như lời anh đã nói, bản thân đang ở trong một thế giới giả dối… thì khó có thể chứng minh thế giới là giả dối?”
Lâm Huyền gật gật đầu nói:
“Đạo diễn và kẻ thù không phải là hoàn toàn không có sai lầm, chúng ta giả sử thế này đi.
Chúng ta có một cái ‘két sắt’, thứ này là sai sót của đạo diễn và kẻ thù, cũng là hy vọng duy nhất của chúng ta.
Em có thể bỏ một món đồ hoặc một tờ giấy nhỏ từ trong hiện thực vào trong đó; sau đó em vẫn có thể tìm thấy cái két sắt này ở trong thế giới hư ảo kia; em có thể mở nó ra thông qua mật mà và nhìn thấy những thứ mà mình đã bỏ vào bên trong.”
“Đây là chỗ dựa duy nhất em có thể sử dụng, cũng là con đường duy nhất có thể trao đổi đồ vật và thông tin với thế giới thực.
Vì vậy, nếu muốn tìm cách chứng minh thế giới kia là thật hay giả, thì em chỉ có thể quay xung quanh chiếc két sắt này.”
Sở An Tình chợt hiểu ra, cô ngẩng đầu lên định nói!
“Nhưng mà…” Lâm Huyền cười cười, đưa tay đánh gãy nàng:
“Anh biết em định nói cái gì, chắc chắn là em định bảo bạn bè bỏ vào trong két sắt một thứ mà chính mình cũng không biết là gì, sau đó tự mình cài đặt một cái mật mã mà không ai biết, sau khi đến thế giới kia mở két sắt ra để nhìn đồ vật bên trong sau đó quay về xác nhận lại với bạn bè, là có thể biết rõ thế giới kia là thật hay là giả.”
“Nhưng mà, đừng vội vui mừng, vấn đề này không có đơn giản như vậy, nếu không thì anh cũng đã không phiền muộn suy nghĩ lâu như vậy mà không nghĩ ra được câu trả lời nào khả thi, bởi vì ngoài những giả định trước đó… chúng ta còn có thêm một hạn chế bổ sung.”
“Kẻ địch hoặc là đạo diễn có đủ thời gian để có thể phá giải mật mã két sắt kia trước khi chúng ta thức tỉnh, cho dù là phá giải bằng phương pháp thủ công cũng được, hay phá giải bằng bạo lực cũng được, tóm lại, bọn họ có khả năng biết trong két sắt có cái gì trước cả em.”
“Họ sẽ tạo một bản sao y hệt chiếc két sắt, họ cũng tạo một bản sao chính xác về nội dung ẩn bên trong.
Sau đó, bọn chúng đặt chiếc két sắt giả này bên cạnh em khi em vừa mới thức dậy.
Đừng quên các giả định trước đây của chúng ta… tất cả các đạo cụ giả đều trông giống như thật.
Chúng ta không bao giờ có thể phân biệt chiếc két sắt và những đồ vật được giấu bên trong là thật hay giả nếu chỉ nhìn bằng mắt thường.”…
Đến lúc này.
Lâm Huyền mới nói xong vấn đề hoàn chỉnh.
Mà đầu óc của Sở An Tình…
Cũng sắp bị nướng chín rồi.
Đây là thế giới của người thông minh!
Bộ não sắp bị nướng chín của cô kháng nghị:
Vì sao những người thông minh thường hay muốn tra tấn đầu óc của mình?
Tại sao phải đưa ra một vấn đề khó như vậy cho chính mình?
Không thể đơn giản như cho thêm một chút ớt vào bát mì rồi ăn được hay sao?
“Cái này…”
Sở An Tình chớp chớp mắt mấy cái, thò tay gãi gãi đầu, cau mày trầm tư một chút.
Sau đó.
Nhàng chóng lắc đầu.
Suy nghĩ đi! Suy nghĩ đi! Suy nghĩ đi!
Bùm!
“A…”
Cô bất đắc dĩ thở dài, hai tay xoa xoa tóc, mái tóc màu nâu mềm mại mới vừa rồi còn chỉnh tề, hiện tại đã bị coi vò rối tung.
Hơn nữa…
Trên ngón tay còn đang quấn vài cọng tóc, lúc vò đầu không để ý liền kéo xuống, đau đến mức khiến Sở An Tình ai nha một tiếng.
Cô nhìn mấy sợi tóc còn đang quấn trên ngón tay, gỡ nó xuống, tiện tay ném ở thùng rác bên cạnh:
“Xin lỗi, học trưởng Lâm Huyền, hình như em có chút không biết tự lượng sức mình.”
Sở An Tình ngượng ngùng cười cười:
“Trở về em sẽ tranh luận với ba của em một phen! Xem ra mấy câu danh ngôn trong quyển tiểu thuyết khoa học viễn tưởng kia không phải cái nào cũng đúng 100%.
Anh nghĩ thử đi, vấn đề anh nói ra phức tạp như vậy, cho dù như thế nào cũng không thể nghĩ đơn giản được… nếu gặp cái đề bài này ở trong một cuộc thi logic, thì thời gian đọc đề cũng phải mất mấy phút rồi.”
Chương 728: Đáp án của An Tình (3)
“Nhưng mà, vừa rồi em lại cảm thấy, nếu quả thật chỉ có thể thông qua két sắt để kết nối giữa thế giới chân thực và thế giới hư ảo mà nói, nếu kẻ địch và đạo diễn có thể mở được két sắt, và sao chép được cả đồ vật ở bên trong.
Thì chắc chắn chúng ta không thể bỏ một đồ vật bình thường chẳng hạn như đồ lưu niệm, đồ thủ công, hòn đá, đồ chơi, … vào bên trong được.”
“Dù sao thì kẻ địch và đạo diễn cũng có thể sao chép những thứ đó giống đồ cũ 100%, bỏ những đồ vật đơn giản như vậy là không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Em cho rằng ý tưởng vừa rồi của anh vẫn là tốt hơn, thứ duy nhất có thể lừa gạt kẻ địch, truyền đạt thông tin ẩn giấu——”
“Chỉ có thể là một tờ giấy có viết chữ lên đó.”
“Chỉ là… em nhất thời không biết rốt cuộc nên viết cái gì vào tờ giấy, mới không sợ kẻ địch hay đạo diễn nhìn thấy, sao chép lại, rồi đánh tráo bằng đồ giả? Em hiểu rồi học trưởng Lâm Huyền, đây chính là nguyên nhân khiến anh mặt ủ mày cau suốt thời gian qua? Bởi vì anh cũng không nghĩ ra nên viết cái gì vào trong tờ giấy cho nên mới phiền não như vậy?”
Lâm Huyền gật gật đầu.
Sự thật đúng là như vậy.
Nội dung lời văn và sự liên tưởng vượt xa trí tưởng tượng.
Có đôi khi trong một quyển tiểu thuyết, một câu, thậm chí là vài từ, hoặc một hai từ nhìn có vẻ bình thường… nhưng cũng có thể khiến người đọc bật khóc.
Đây là sức mạnh của ngôn từ sao?
Không.
Là câu chuyện ở đằng sau mấy chữ kia.
Lâm Huyền cho rằng ý nghĩa phía sau những từ ngữ trong tờ giấy nhỏ kia…
Mới là hy vọng duy nhất có thể vượt qua 600 năm thời gian và không gian, vượt qua sự giám sát của kẻ địch, vượt qua hết tất cả rào cản giữa chân thực và hư ảo, để cho hắn có thể lập tức nhận ra tướng.
“Học trưởng Lâm Huyền, thật xin lỗi đã để anh thất vọng.”
Sở An Tình ngẩng đầu, nhìn Lâm Huyền:
“Nhưng… cũng cảm ơn anh rất nhiều vì anh đã nguyện ý nói cho em biết chuyện này, chia sẻ những lo lắng của anh cùng với em.
Với tư cách là người bạn tốt của anh, em nhất định sẽ tìm cách giúp đỡ anh, tìm ra giải pháp cho anh!”
“Mặc dù em quả thực không phải người thông minh như vậy, nhưng ba người thợ giày gộp lại cũng có thể giỏi như Gia Cát Lượng! Hắc hắc, đừng lo lắng, em sẽ không kể cho người khác nghe những gì anh nói.
Em sẽ suy nghĩ về vấn đề này bất cứ khi nào em rảnh… Một ngày nào đó… em sẽ nghĩ tìm ra lời giải!”
“Đương nhiên… có lẽ đến lúc em nghĩ ra đáp án, thì học trưởng Lâm Huyền đã tìm ra từ lâu rồi! Chúng ta cùng nhau nghĩ! Sớm ngày giải được vấn đề khó khăn này!”
Lâm Huyền mỉm cười.
Dùng cái nĩa cắm vào miếng bánh sinh nhật cuối cùng, đưa vào trong miệng.
Có chút ngọt.
Nhưng vẫn ngon như cũ.
Bộ não thường sẽ tiêu thụ rất nhiều đường khi suy nghĩ, vì thế chiếc bánh ngọt này có thêm nhiều đường như vậy… cũng không có gì sai. …
“Cảm ơn em đã tổ chức sinh nhật cho anh.”
Sau khi ăn xong chiếc bánh, Lâm Huyền và Sở An Tình cùng nhau dọn dẹp rác, Lâm Huyền cảm ơn nói:
“Ngày sinh nhật của em, anh cũng sẽ chuẩn bị một món quà cho em.”
“Vậy thì tốt quá.”
Vẻ mặt Sở An Tình vui mừng, ném mảnh rác cuối cùng vào thùng rác, vỗ tay cười nói:
“Anh còn nhớ ngày sinh nhật của em không?”
Lâm Huyền cười không nói:
“Đương nhiên là nhớ.”
Dù sao cũng có một diễn viên ngày nào cũng nói vào tai hắn, hiện tại đã hình thành một dấu chạm nổi trong trí nhớ rồi.
Lâm Huyền nhấc chiếc túi nhựa trong thùng rác lên, buộc lại, cầm trong tay nhìn Sở An Thanh:
“Thời gian không còn sớm, ngày mai còn phải huấn luyện, chúng ta về nghỉ ngơi sớm một chút.”
“Dạ.”
Hai người đi về phía hành lang phòng huấn luyện.
Bíp.
Lâm Huyền tắt công tắc đèn.
Toàn bộ phòng huấn luyện tối đen.
Ánh mắt của Sở An Tình và Lâm Huyền phản chiếu ánh sáng mờ ảo trong hành lang phía trước, một trái một phải nói nói cười cười, bước vào ánh sáng từ trong bóng tối, ánh sáng chiếu vào người bọn họ…
Trong hành lang tràn đầy tiếng cười này, Lâm Huyền chính thức bước sang tuổi 25.
Phanh.
Đóng cửa phòng ký túc xá lại, khoá vân tay tự động khóa lại.
Lâm Huyền cầm theo túi rác đi vào ký túc xá, nhìn chằm chằm đồng hồ điện tử đang giả vờ biểu hiện thời gian:
“VV.”
Hắn khẽ khịt mũi:
“Chắc chắn là cậu đã sớm phát hiện ra Sở An Tình làm bánh sinh nhật trong phòng bếp, cho nên mới một nhất quyết lên cơn hô to gọi nhỏ, không để tôi ngủ?”
Chíu… u… u!
Bên trên đồng hồ điện tử đáng biểu hiện thời gian, đột nhiên biến thành =3=, còn phát ra tiếng huýt sáo giả bộ không nghe thấy.
“Cậu là cái đồ vật không có lương tâm.”
Lâm Huyền cười nói:
“Cậu có thể niệm sinh nhật của Sở An Tình vào tai tôi tám trăm lần cả ngày, nhưng cậu còn chưa từng nói chúc mừng sinh nhật tôi.
Nhưng mà bỏ đi, cậu mà nói chắc tôi buồn nôn chết mất, huống hồ cũng không có nhiều chàng trai thích tổ chức sinh nhật.
Bình thường cũng không có nhiều người nhớ đến sinh nhật của tôi, năm ngoái tôi cũng không nhớ, Cao Dương cũng đã quên sinh nhật của tôi và tôi cũng không nhớ ngày sinh nhật của cậu ta.”
Chương 729: CC! Cứu tôi! (1)
“Nhưng mà… rõ ràng là cậu nhớ rất rõ sinh nhật của Triệu Anh Quân, VV, vì sao cậu lại không nhắc nhở tôi một tiếng? Mặc dù cuối cùng tôi vẫn đốt pháo hoa chúc mừng cho cô ấy, nhưng dù sao vẫn là muộn, cậu không thể nhắc nhở tôi một tiếng được sao.”
“Sinh nhật của Triệu Anh Quân là ngày bao nhiêu?” VV hỏi.
“Ngày 15 tháng 1.” Lâm Huyền buột miệng nói ra.
“Ha ha.”
Đồng hồ điện tử VV cười nói
“Nhìn xem, cậu nhớ rất rõ ràng.
Sinh nhật là như thế này… Nếu cậu thật sự quan tâm thì sẽ không bao giờ quên, cũng không cần người khác nhắc nhở.”
“Cậu không cần ép mình giải thích, cậu chỉ là không muốn nhắc nhở tôi mà thôi.”
“Những lời tôi nói đều là sự thật.” VV cười hắc hắc nói:
“Vì để không làm phiền đến Sở An Tình chuẩn bị sinh nhật cho cậu, khi cậu đi ra khỏi ký túc xá, tôi đã cài điện thoại di động của cậu vào chế độ im lặng, thuận tiện còn tắt tất cả các thông báo của các app.”
“Cậu có thể bỏ hết tất cả sự tận tình này lên người Kevin Walker được không?”
Lâm Huyền nhổ nước bọt nói:
“Cậu có thể làm những việc mà một siêu trí tuệ nhân tạo nên làm hay không? Ví dụ như là gửi một tên lửa cho Kevin Walker, nổ tung tủ lạnh và lò vi sóng nhà hắn, hay là làm chập mạch máu tính của hắn…”
“Cậu rốt cuộc là siêu trí tuệ nhân tạo hay là người quản lý điện thoại? Về sau, không cần cậu làm mấy việc như cho điện thoại vào chế độ im lặng hay là mở chế độ không làm phiền, tôi có thể tự làm.”
Nói xong Lâm Huyền cầm lấy điện thoại, chuẩn bị chuyển về chế độ im lặng.
Có một chấm nhỏ màu đỏ ở góc trên bên phải của biểu tượng WeChat, cho biết có một tin nhắn chưa đọc.
Lâm Huyền ấn mở Wechat.
Là hai tin nhắn được gửi đến từ 40 phút trước.
Vừa đúng lúc là 00:
Triệu Anh Quân: Sinh nhật vui vẻ, Lâm Huyền.
Năm nay không có cơ hội tặng quà cho cậu, sang năm bồi thường sau nha.
Triệu Anh Quân: Mặc dù không biết cậu đang chấp hành nhiệm vụ bí mật gì, nhưng… Chúc cậu thuận buồm xuôi gió, mã đáo thành công. …
Lâm Huyền đặt điện thoại xuống, nhìn VV.
Nếu cậu thật sự để tâm thì sẽ không bao giờ quên, cũng không cần người khác nhắc nhở.
Hoá ra.
Nói rất đúng…
“Cậu quá chó, VV.”
Sau đó hắn ngồi xổm xuống, đặt túi rác đang cầm xuống đất, cởi dây buộc và bắt đầu lục lọi.
“Cậu đang làm gì vậy, Lâm Huyền.”
Đồng hồ điện tử VV lại mở to mắt:
“Sao cậu lại lục rác?”
“Cậu quên rồi sao?” Lâm Huyền vừa lục rác, vừa nói:
“Chẳng phải trước đó chúng ta đã lên kế hoạch chờ sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ bắt Hạt thời gian và không gian xong, sẽ đi đến Khúc Phụ tỉnh Sơn Đông, để đào mộ của Trương Vũ Thiến, sau đó tìm ADN còn lại… để So sánh với Sở An Tình sao?
Tay phải của Lâm Huyền cầm một vài cọng tóc từ trong túi rác ra.
Giơ lên trước mặt.
Những sợi tóc màu nâu sẫm, hơi xoăn nhưng mượt mà.
Hắn mỉm cười:
“Đã có… tóc của Sở An Tình.”
Thật ra tóc của Sở An Tình cũng không khó tìm.
Cả ngày sớm chiều ở chung, hắn có rất nhiều cơ hội.
Nhưng mà hôm nay vừa đúng lúc nhìn thấy, trộm không đi không, Lâm Huyền trực tiếp cầm về.
Hắn tìm được một chiếc túi zip đựng những lĩnh kiện nhỏ, có kích thước bằng một nửa tấm thẻ ngân hàng, sau đó nhét vài sợi tóc của Sở An Khánh vào trong túi nhựa.
Hai tay hắn vuốt một cái khoá chặt miệng túi zip lại, mấy sợi tóc màu nâu cứ như vậy bị khóa ở trong túi nhựa.
Lâm Huyền nắm lấy góc túi nhựa hình vuông, khẽ lắc lắc:
“Còn một đống chuyện đang chờ tôi xử lý, xử lý đi một chuyện, về sau cũng không cần phải suy nghĩ đến chuyện này nữa.”
Hắn chợt nảy ra một ý tưởng, nhìn đồng hồ điện tử VV:
“Nếu như, cuối cùng chúng ta cũng tìm được phần mộ của Trương Vũ Thiến, đồng thời thành công đào được xương. . .
Khụ khụ, lấy được ADN, sau đó so sánh cùng với tóc của Sở An Tình phát hiện DNA hoàn toàn trùng khớp, giống nhau như đúc…”
“Nếu kết quả như vậy thật sự xảy ra… vậy điều đó nói lên cái gì? Sở Sơn Hà Tô Tú Anh và đôi vợ chồng già kia rõ ràng là hai cặp bố mẹ hoàn toàn khác biệt, cho dù như thế nào cũng không thể sinh ra hai người con gái có ADN trùng khớp nhau, chuyện này quá buồn cười, tiểu thuyết cũng không dám viết như thế.”
Đồng hồ điện tử VV dùng biểu cảm gật đầu:
“Sự thật là như vậy… Nhưng chuyện tướng mạo của Trương Vũ Thiến và Sở An Tình giống nhau như đúc cũng là sự thật.
Trên thế giới này, cho dù một chuyện có không hợp lẽ thường đến cỡ nào, nhưng chỉ cần nó tồn tại tức là nó hợp lý.
Chỉ cần những chuyện đó có thể tồn tại một cách khách quan tại thời điểm này, trong vũ trụ này, thì nghĩa là nó hợp lý và được quy luật bên trong cho phép.”
“Dựa theo hiểu biết và học thức hiện tại của tôi, tôi tin rằng ADN của Trương Vũ Thiến và Sở An Tình không có khả năng giống nhau, điều này không thể giải thích được trong bất luận lĩnh vực khoa học nào.
Nhưng dựa theo xác suất học mà nói chuyện hai người có tướng mạo giống nhau như đúc hoàn toàn có khả năng tồn tại.
Sở dĩ tôi đề nghị cậu đi đào mộ, hoàn toàn là bởi vì cậu nói bên trong thế giới giấc mơ 600 năm sau còn có một người con gái tên là CC cũng có dáng dấp giống hai người bọn họ… Cái này nhất định phải coi trọng.”
Chương 730: CC! Cứu tôi! (2)
“Lại nói, cô gái tên CC kia, đã lâu không xuất hiện trong giấc mơ của cậu phải không? Cô ấy có còn tồn tại không? Trong một vài trường hợp nào đó, cô ấy có thể chính là một trong hai người Sở An Tình hoặc Trương Vũ Thiến hay không? Cậu đừng hỏi tôi vì sao, tôi cũng chỉ là suy đoán thôi, bởi vì… xem ra đây là cách giải thích duy nhất có lý.”
Lâm Huyền mở vali của mình ra.
Hắn lấy một bộ quần áo thường ngày mà hắn mang theo ra, nhét chiếc túi nhựa đựng tóc của Sở An Tình vào túi trong rồi kéo khóa lại:
“Về phần CC, đã lâu rồi tôi không gặp cô ấy, toàn bộ giấc mơ thứ 3 tôi cũng không thấy cô ấy.
Nhưng đó là bởi vì ở thành phố Đông Hải mới hay thành phố trên không Rhine ở giấc mơ thứ 3 không có ngân hàng Thái Mỗ.”
“Không có ngân hàng cũng không có chiếc két sắt hợp kim hafni nào, vậy thì cô ấy xuất hiện làm gì? Cô ấy nói cô ấy sinh ra ở Brooklyn, Mỹ… Không biết trong giấc mơ thứ ba và thứ tư còn có nơi này hay không, nhưng tóm lại, cô ấy hoàn toàn không có mục đích gì để đến Đông Hải, trong mắt cô ấy chỉ có những chiếc két sắt, két sắt ở đó thì người ở đó, két sắt không ở đó thì người—”
Bỗng nhiên.
Lâm Huyền phản ứng lại!
“Chờ một chút.”
Hắn đứng lên, xoa xoa gốc râu trên cằm, đi đi lại lại trong túc xá:
“Tôi bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện.
Trước đây trong giấc mơ thứ 4, bởi vì không có sự tồn tại của ngân hàng Thái Mỗ nên chắc chắn sẽ không có cái két sắt viết tên của tôi.
Cho nên… không cần quan tâm đến người tên CC này rốt cuộc có tồn tại hay không, cô ấy cũng không thể xuất hiện xung quanh điểm đến của tôi.”
“Nhưng mà! Hiện tại trong giấc mơ thứ tư đã có ngân hàng Thái Mỗ, vậy chiếc két sắt có tên của tôi chắc chắn cũng đang ở trong ngân hàng.
Bằng cách này, đoạn lịch sử có liên quan đến CC đã bị biến mất sẽ được sửa lại dáng vẻ ban đầu.
Nói cách khác, CC vẫn sẽ ở đó, cô ấy sẽ vì những lời người đàn ông râu quai nón đã nói trong quá khứ, mà đi tìm kiếm chiếc két sắt có tên của tôi, cố gắng mở két sắt bằng cách phá giải mật mã.”
“Cậu hiểu ý của tôi không VV? Nói cách khác… trong thế giới giấc mơ thứ 4, nếu như giấc mơ thứ 4 là chân thật, vậy tôi nhất định có thể nhìn thấy CC một lần nữa, cô ấy chính là người vì két sắt mà không cần mạng, cho dù mưa bom bão đạn thì cô ấy vẫn dám đi trộm két sắt, cho nên, lần này cô ấy nhất định cũng không nhịn được, cô ấy chắc chắn sẽ đến——”
“Hiện tại, CC đang ở thành phố Đông Hải trong giấc mơ thứ 4!”
VV nghiêm túc suy nghĩ 2 giây, lạnh như băng nói:
“Ý tưởng này của cậu có rất nhiều lỗ thủng, đầu tiên, cho dù là nhìn thấy CC, cũng không thể chắc chắn chứng minh giấc mơ thứ 4 của cậu là thật.
Có lẽ có thể loại trừ khả năng nó là studio có diễn viên đóng giả; nhưng vẫn không thể loại trừ khả năng giấc mơ thứ 4 của cậu là một cái thế giới giả tưởng.”
“Thế giới ảo do đối phương kiến tạo là ngày 28 tháng 8 năm 2624. nhưng ai biết thế giới tương lai thực sự bên ngoài đã đến ngày nào? Bọn họ có thể sử dụng những sự kiện xảy ra ở mọi ngóc ngách của thành phố vào ngày 28 tháng 8 năm 2624 làm bản thiết kế để xây dựng một thế giới mô phỏng cho cậu.”
“Hơn nữa, cho dù thế giới giấc mơ thứ tư của cậu là có thật đi chăng nữa, thì sao CC lại cứ nhất quyết phải đến ngân hàng Thái mỗ để cướp két sắt vào ngày hôm nay? Cô ấy bị ám ảnh bởi chiếc két sắt đến như vậy, nếu muốn trộm thì cô ấy đã đánh cắp nó từ lâu rồi.
Không nhất định phải đợi đến ngày hôm này.
Mặt khác, rất có thể hôm nay cô ấy vẫn còn đang ở trên con tàu viễn dương đi từ Brooklyn đến Đông Hải.
Nếu cậu muốn gặp cô ấy vào ngày hôm nay trong mơ thì khả năng là cực kỳ nhỏ.”
“Không không không.”
Lâm Huyền xua xua tay:
“Điều quan trọng nhất mà tôi chưa từng nói cho cậu biết đó là trong đầu CC có những mảnh ký ức từ thời gian và không gian khác.
Cô ấy đã có những mảnh ký ức về việc cướp ngân hàng với tôi trong giấc mơ đầu tiên, thì chắc chắn cũng phải có những mảnh ký ức về việc xâm nhập vào thành phố Đông Hải cùng với tôi trong giấc mơ thứ hai.”
“Trong giấc mơ thứ hai, tình hữu nghị cách mạng của chúng tôi rất sâu sắc.
Nếu cô ấy thực sự có ký ức về giấc mơ thứ hai, cô ấy nhất định sẽ nghĩ cách tìm được tôi.”
“Trong giấc mơ thứ hai, tôi đã kể hết cho CC gần như là tất cả mọi chuyện, kể cả khả năng đặc biệt của tôi, khả năng vòng lặp vô hạn trong cùng một ngày, cả chuyện chiếc két sắt này có thể có liên quan đến tôi và chuyện ngân hàng Thái Mỗ sẽ được thành lập vào cuối năm 2023… Lúc đó tôi đã kể cho cô ấy nghe hết mọi chuyện, cô ấy đã biết tất cả.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










