[Dịch] Câu Lạc Bộ Thiên Tài
Tập 34 : Bẫy (3) (c331-c340)
❮ sautiếp ❯Chương 331: Bẫy (3)
Quý Lâm nheo mắt, nhìn Lâm Huyền, không nói gì.
“Hôm nay vẫn cảm ơn anh.”
Lâm Huyền đứng dậy, đi về phía cửa:
“Cảm ơn anh đã cho tôi xem những thứ này, mặc dù tâm trạng tôi rất phức tạp nhưng biết được sự thật này vẫn tốt hơn là không biết.”
Hắn bước đi nhanh chóng.
Lùi một bước để tiến hai bước, đây chính là kế hoạch của Lâm Huyền.
Hắn cho rằng với tình bạn chỉ gặp một lần giữa hắn và Quý Lâm thì đối phương không nên dẫn hắn đến xem những bí mật của sở cảnh sát.
Vậy thì mục đích của hắn ta là gì?
Có phải cho rằng hắn có tội nên muốn lừa lời khai của hắn? Tìm ra sơ hở của hắn không?
Hay là… có mục đích khác?
Nhưng dù thế nào đi nữa, hắn cũng không thể coi thường sự an toàn của mình.
“Xin phép.”
Lâm Huyền kéo cửa phòng làm việc rồi bước ra ngoài.
Hắn khá bất ngờ.
Theo suy đoán của hắn, nếu Quý Lâm có mục đích gì thì hẳn sẽ gọi hắn lại.
Thực ra trước đó khi hắn giải thích về mối quan hệ với Hứa Vân, vẫn có một số chỗ không ổn nhưng Quý Lâm đều không hỏi kỹ.
Lâm Huyền thực sự không hiểu nổi người này.
Trên đường đi, hắn cũng đã nghĩ…
Hoàng Tước nói rằng trò chơi mèo vờn chuột của cô ta đã bắt đầu, theo quan điểm của cô ta thì hắn chắc chắn là con chuột.
Vậy thì con mèo là ai?
Chu Đoạn Vân, không nghi ngờ gì nữa, là một phần của con mèo.
Vậy thì phần còn lại là gì?
Có phải là Quý Lâm không?
Theo như suy đoán trước đó của hắn, những con mèo này sớm muộn gì cũng sẽ tìm đến hắn, nếu mục đích giết người của chúng liên quan đến “nghiên cứu ngủ đông”… có lẽ bây giờ chỉ còn thiếu chứng minh rằng hắn đã giúp đỡ Hứa Vân.
Hứa Vân chết vì nghiên cứu ngủ đông, Đường Hân chết vì nghiên cứu ngủ đông, nếu cuối cùng thực sự chứng minh được rằng hắn cũng liên quan đến nghiên cứu ngủ đông thì liệu chúng có giết hắn không?
Nhưng… Nói đi cũng phải nói lại.
Trên thế giới có rất nhiều người nghiên cứu về ngủ đông, không thể giết hết họ được chứ? Tiêu chuẩn giết người của hung thủ, cơ chế sàng lọc là gì?
Trước cửa Sở công an thành phố Đông Hải, Lâm Huyền giơ tay chặn một chiếc taxi.
Hắn không biết Quý Lâm có phải là “con mèo” đó hay không.
Nhưng hắn tin rằng…
Nếu Quý Lâm thực sự là con mèo đó, hắn ta nhất định sẽ tìm đến mình.
Nếu không phải thì sau này hai người cũng khó có khả năng gặp lại nhau.
Thành phố Đông Hải rộng lớn như vậy.
Nếu không cố ý đi gặp ai đó thì rất khó gặp được.
“Hy vọng anh không phải thế.”
Chiếc taxi khởi động, Lâm Huyền quay đầu nhìn qua cửa sổ xe, nhìn Sở công an thành phố Đông Hải dần xa.
Hắn rất thích những cuốn sách do Quý Lâm viết.
Người ta thường nói sách như người, cảm giác mà Quý Lâm mang lại trong sách, tác giả không nên là một người tàn ác, giết người không chớp mắt như vậy.
Nhưng…
Ai mà biết được chứ?…
Ngoại ô thành phố Đông Hải, biệt thự ven hồ.
“Nghe nói anh thất bại rồi à?” Chu Đoạn Vân ngồi trên ghế sofa, ngón tay xoay chìa khóa xe, nhìn Quý Lâm đang ngồi xổm trong đống sách với vẻ chế giễu:
“Con chuột này khó bắt đến vậy sao?”
“Hắn thông minh và thận trọng hơn tôi tưởng.” Quý Lâm nhẹ giọng nói:
“Nhưng có vẻ như hắn cũng yếu hơn tôi nghĩ… Theo như suy đoán trước đây của tôi, nếu hắn có khả năng làm nhiễu loạn lịch sử thì giết một người không tiếng động đối với hắn chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?”
Quý Lâm ngẩng đầu nhìn Chu Đoạn Vân:
“Kết quả là anh không sao cả, tôi còn tưởng Lâm Huyền sẽ giết anh chứ.”
“Mẹ kiếp!” Chu Đoạn Vân ném chìa khóa trong tay đi, trừng mắt nhìn Quý Lâm:
“Đừng nói với tôi là anh đoán sai người nhé! Nếu không phải để giết Lâm Huyền thì tôi đã không hợp tác với anh!”
“Có hai khả năng.” Quý Lâm cúi đầu nói:
“Một là, có thể tôi đoán sai người, người làm nhiễu loạn lịch sử không phải là Lâm Huyền.”
“Hai là, Lâm Huyền thực sự là người làm nhiễu loạn lịch sử nhưng khả năng của hắn rất hạn chế, không có sức mạnh siêu nhiên như chúng ta tưởng tượng, vẫn chưa thể làm được điều gì đó tùy ý, vẫn phải bị ràng buộc bởi các quy tắc và luật pháp thực tế.”
“Vậy chúng ta phải làm sao?” Chu Đoạn Vân rất mất kiên nhẫn:
“Hắn thận trọng như vậy, chúng ta lại không biết lịch sử ban đầu, làm sao có thể chứng minh hắn nhiễu loạn lịch sử? Đây hoàn toàn là nhiệm vụ bất khả thi!”
“Không sao.” Quý Lâm ngẩng đầu, đứng dậy khỏi đống sách:
“Vì chúng ta không biết lịch sử ban đầu…”
“Vậy thì chúng ta tự tạo ra một đoạn… Lịch sử giả đi.”
“Lịch sử giả ư?”
Chu Đoạn Vân nhíu mày:
“Ý là sao, lịch sử còn có giả?”
“Lịch sử, thực ra chính là sự việc đã xảy ra.
Trong miệng Ngạo Mạn, mặc dù nói là làm lịch sử nhưng thực ra ý của họ là những sự việc đáng lẽ phải xảy ra trong tương lai.”
Chu Đoạn Vân gật đầu, hắn ta đã nhận ra điều này từ lâu.
Chương 332: Lịch sử giả (1)
Lão già khô khan Ngạo Mạn đó, suốt ngày miệng lưỡi liên quan đến lịch sử nhưng không phải lịch sử đã xảy ra, mà là tương lai chưa xảy ra và đáng lẽ phải xảy ra.
Hắn ta vẫn luôn tin rằng Ngạo Mạn có cấp trên, có người chỉ huy Ngạo Mạn.
Nhưng hắn ta không dám nhắc đến chuyện này trước mặt Ngạo Mạn.
Đó là một lão già rất đáng sợ, quyền lực và thế lực của ông ta rất lớn, có thể dễ dàng bóp chết bất kỳ ai.
Hắn ta cũng không biết Ngạo Mạn bận rộn cả ngày để làm gì, mục đích là gì, cứ như thể không phải đang giết người thì cũng đang trên đường chuẩn bị giết người.
Tuy nhiên, hắn ta cũng không quan tâm đến những điều này, Ngạo Mạn đã cho hắn ta thứ mà hắn ta hằng mơ ước.
Hắn ta không biết ơn Ngạo Mạn, vì đây vốn là thứ hắn ta nên có, chỉ là làm việc cho Ngạo Mạn… Thì có thể đạt được nhiều hơn mà thôi.
“Tôi hiểu ý anh rồi.” Chu Đoạn Vân hiểu ra:
“Ý anh là ngụy tạo một sự việc và đảm bảo rằng sự việc đó thực sự xảy ra thì đối với tương lai thì sự việc đó chính là lịch sử.”
“Đúng vậy, tôi không chỉ phải đảm bảo nó xảy ra, mà còn phải khiến nó nhất định phải xảy ra, như vậy mới được coi là một đoạn lịch sử thực sự.”
“Vậy làm sao anh chắc chắn Lâm Huyền nhất định sẽ đi nhiễu loạn nó?” Chu Đoạn Vân hỏi:
“Bây giờ hắn đã đủ cẩn thận và thận trọng rồi, cho dù anh có ngụy tạo một đoạn lịch sử, hắn cũng chưa chắc đã quan tâm đến anh, rất có thể sẽ vì tự bảo vệ mình mà phớt lờ anh.”
“Hắn sẽ quan tâm.”
Quý Lâm đi đến bàn ăn, nhìn hai bản ghi trò chuyện đã in ra đặt trên đó…
Hai bản ghi trò chuyện này đều là giả, là Đường Hân gửi tin nhắn tình cảm cho người đàn ông khác vào lúc 00:42:
“Nếu để Lâm Huyền biết trước có một người sẽ giống như Hứa Vân và Đường Hân chết trên đường phố vào lúc 00:42, với tính cách của Lâm Huyền, hắn sẽ không thể không quan tâm.”
Chu Đoạn Vân cười nói:
“Lỡ đâu hắn không tốt bụng như vậy thì sao?”
“Đây không phải là tốt bụng…” Quý Lâm lắc đầu:
“Chúng ta muốn bắt hắn, hắn cũng muốn bắt chúng ta ra, cho hắn một cơ hội bắt chúng ta ra, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.”…
Công ty MX, tầng 20, văn phòng Lâm Huyền.
Hắn tìm kiếm trên máy tính viện nghiên cứu mà Đường Hân đang làm việc, muốn tìm thông tin về ông chủ của viện nghiên cứu.
Kết quả là không tìm được gì.
Nghĩ đi nghĩ lại, chi bằng đổi hướng suy nghĩ.
Đường Hân đã nói người mời cô ấy đến Đông Hải là cựu cố vấn của Hứa Vân, chi bằng tra cứu về người này.
Lâm Huyền bắt đầu tìm kiếm từ khóa “giáo viên của Hứa Vân.”
Ôi trời, kết quả tìm kiếm rất nhiều, trên mạng có rất nhiều người tự nhận là giáo viên của Hứa Vân, rất nhiều người còn được đưa tin trên báo.
Giáo viên tiểu học, giáo viên trung học, giáo viên phổ thông, giảng viên Đại học… nhiều vô kể.
“Rõ ràng là cố ý để tự PR mà.”
Xem rất lâu nhưng hắn vẫn không tìm thấy thông tin hữu ích nào.
Lâm Huyền chống cằm suy nghĩ, thông tin trên mạng vẫn quá hỗn loạn, rất khó tìm được thông tin hữu ích, mục tiêu nên chính xác hơn một chút.
“Có rồi.”
Hắn mở tiểu sử của giáo sư Hứa Vân, bắt đầu xem lại quá trình cuộc đời của ông ấy.
Đây là thông tin chính thức công bố, có thể tin cậy 100%.
Giáo sư Hứa Vân không học Đại học ở trường Đại học Đông Hải mà là một trường Đại học ở Tây Bắc.
Sau đó thi nghiên cứu sinh ở trường Đại học Đông Hải, học lên tiến sĩ, cuối cùng ở lại trường Đại học Đông Hải để giảng dạy.
“Nói cách khác, người mời Đường Hân đến Đông Hải làm nghiên cứu rất có thể là cố vấn thời nghiên cứu sinh của Hứa Vân, hoặc là cố vấn thời tiến sĩ… dù sao thì mọi người thường gọi cố vấn là giáo viên, chỉ có thời kỳ thạc sĩ tiến sĩ mới dùng cách gọi là cố vấn như vậy.”
Lâm Huyền tìm được thời gian tốt nghiệp các giai đoạn của Hứa Vân.
Thời gian tốt nghiệp nghiên cứu sinh, năm 2004.
Thời gian tốt nghiệp tiến sĩ, năm 2007.
Kế hoạch của Lâm Huyền là như thế này——
Bất kỳ sinh viên nào tốt nghiệp tại trường Đại học Đông Hải, thông tin tốt nghiệp và ảnh chụp chung tốt nghiệp của họ sẽ được đóng thành một cuốn “Kỷ yếu tốt nghiệp khóa XXX, khoa XX.”
Cuốn kỷ yếu này không chỉ phát cho mỗi sinh viên tốt nghiệp một bản mà còn lưu giữ tại thư viện trường Đại học Đông Hải.
Đây là hoạt động cơ bản của mỗi trường Đại học, trước đây hắn cũng tìm thông tin của Lưu Phong theo cách này, vì vậy tìm cố vấn của Hứa Vân cũng có thể bắt chước theo cách này. …
Lâm Huyền đi taxi đến trường Đại học Đông Hải.
Kết quả là vấn đề xuất hiện…
Người bảo vệ không cho hắn vào!
Phải quẹt thẻ sinh viên mới được vào.
Không ngờ sau kỳ nghỉ Tết, an ninh của trường Đại học Đông Hải lại nghiêm ngặt hơn nhiều.
Hơn nữa, nghĩ đến việc ra vào thư viện trường Đại học Đông Hải cũng cần quẹt thẻ sinh viên… Đây là một khâu không thể tránh khỏi.
Chương 333: Lịch sử giả (2)
Không còn cách nào khác, gọi người đến thôi.
Lâm Huyền lấy điện thoại ra gọi cho Sở An Tình.
Một lát sau.
Cô gái nhỏ vui vẻ này chạy nhảy, để kiểu tóc đuôi ngựa cao bồng bềnh, mềm mại đến trước cổng trường:
“Học trưởng Lâm Huyền, sao anh lại đến đây!”
Thấy Lâm Huyền, Sở An Tình rất vui.
“Anh muốn đến thư viện tìm chút đồ.” Lâm Huyền cười nói:
“Hồi đi học, trường luôn nói là chúng ta là cả đời của trường cũ… Kết quả tốt nghiệp rồi thì không cho vào cổng.”
Sở An Tình bật cười, rất thuận lợi dẫn Lâm Huyền vào trường, đến thư viện.
Sở An Tình thực sự rất có duyên, cô ấy cũng rất quen với các đàn em trực thư viện, hai người nhanh chóng tìm được nơi để kỷ yếu tốt nghiệp.
“Học trưởng Lâm Huyền, anh muốn tìm kỷ yếu tốt nghiệp năm nào?”
Lâm Huyền nói năm tốt nghiệp thạc sĩ và tiến sĩ của giáo sư Hứa Vân:
“2004. 2007.
Tìm hai năm này trước xem có tìm được không.”
“Không cần tìm Đại học, chỉ cần tìm thạc sĩ và nghiên cứu sinh là được.”
Kỷ yếu ở đây thực sự rất lộn xộn.
Hoàn toàn không sắp xếp theo thứ tự thời gian, còn có một lớp bụi mỏng, hẳn là đã lâu không ai xem rồi.
Hai người vừa tìm vừa trò chuyện.
Sở An Tình phủi bụi trên một cuốn album ảnh kỷ yếu rồi nhìn Lâm Huyền:
“Học trưởng Lâm Huyền, nói mới nhớ… Mấy hôm nay cha của em có liên lạc với anh không?”
“Hội trưởng Sở à?”
Lâm Huyền lật album ảnh, lắc đầu:
“Không, mấy hôm nay anh không nhận được điện thoại của cha em.
Sao thế, ông ấy tìm anh có chuyện gì à?”
“Ông ấy…”
Sở An Tình gãi đầu, cảm thấy ở đây không thích hợp để nói thẳng chuyện của dì nhỏ, như vậy sẽ khiến Lâm Huyền khó xử:
“Bố mẹ em hình như muốn giới thiệu cho anh một đối tượng.”
“Ồ, ha ha.” Lâm Huyền cười cười:
“Cảm ơn sự quan tâm của họ, nói thật là anh chưa từng được ai giới thiệu đối tượng cả.”
“Anh chưa từng đi xem mắt à?” Sở An Tình tò mò.
“Chưa, năm ngoái anh mới tốt nghiệp mà, hơn nữa anh cũng không ở quê, ở Đông Hải này cũng không có họ hàng.”
“Vậy vậy vậy, vậy anh thích kiểu con gái nào!”
Sở An Tình tiến lại gần:
“Kiểu con gái ngầu ngầu, anh thích không?” Cô ấy nghĩ đến dì nhỏ ngang ngược của mình.
“Con gái ngầu ngầu à?” Người đầu tiên hiện lên trong đầu Lâm Huyền chính là CC, quay đầu nhìn Sở An Tình có ngoại hình giống hệt CC:
“Cũng được, con gái ngầu ngầu khá cá tính.”
“Khụ khụ.”
Sở An Tình ho khan hai tiếng:
“Là… thích đua xe, tính tình không tốt lắm, còn thích cãi nhau với người khác, không hợp là cãi nhau ngay.”
Lâm Huyền nhớ lại vẻ tự phụ, ngỗ ngược của CC.
À, như vậy thì khá phiền, còn luôn làm người ta khó hiểu.
Nhưng nhìn Sở An Tình đang chớp mắt đáng yêu trước mặt, anh lại thấy CC có ngoại hình giống hệt cô ấy cũng đáng yêu hơn hẳn:
“Cũng… được, thực ra anh không quan tâm những điều này lắm, người tốt là được.”
Sở An Tình thầm giật mình.
Cái này!
Dì nhỏ của mình và Lâm Huyền thực sự rất hợp nhau!
Học trưởng Lâm Huyền thích kiểu này thật sao?
“Tìm thấy rồi, ở đây.”
Khi Sở An Tình giật mình thì Lâm Huyền đã thuận lợi tìm thấy ảnh chụp chung lễ tốt nghiệp tiến sĩ của Hứa Vân.
Trên trang mở ra của album ảnh… Chính giữa là một bức ảnh mờ, ố vàng, mang đậm dấu ấn thời gian.
Đây là một bức ảnh chụp chung lễ tốt nghiệp tiến sĩ nên không có nhiều người.
Đứng ở vị trí trung tâm C là một người đàn ông trẻ tuổi đang cười ha hả, Lâm Huyền nhận ra ngay, chính là Hứa Vân.
Trong phần tên dưới ảnh, tên ở giữa thực sự cũng là Hứa Vân.
Không sai.
Lần này thực sự tìm đúng rồi.
Còn người đứng sau Hứa Vân, tay đáp trên vai Hứa Vân là một ông lão tóc bạc trắng, nụ cười hiền từ.
Ông ta không nhìn vào ống kính, mà nhìn Hứa Vân, trong ánh mắt tràn đầy niềm vui và tự hào… Giống như nhìn đứa con của mình vậy.
Đây hẳn là cố vấn của Hứa Vân.
Lâm Huyền nhìn xuống phần tên dưới trang sách, nhanh chóng tìm thấy tên của giáo viên hướng dẫn này.
Tên ông ta nằm ngay phía trên Hứa Vân, giống như vị trí đứng của ông ta.
Tên chỉ có ba chữ rất đơn giản——
[Quý Tâm Thủy]…
“Quý Tâm Thuỷ?”
Lâm Huyền đọc lại một lần nữa.
Cái tên thật kỳ lạ.
“Quý Tâm Thuỷ.”
Sở An Tình đọc tên này, mở to mắt:
“Em biết cái tên này!”
“Em từng nghe rồi à?”
“Ừ!” Sở An Tình gật đầu khẳng định:
“Em nghe ba kể về ông ấy rồi, vì cái tên của ông ấy quá đặc biệt… Nên em nhớ rất rõ.”
“Ba em vẫn luôn quan tâm đến lĩnh vực khoa học, những chuyện về các nhà khoa học, đặc biệt là các nhà khoa học ở Đông Hải, ông ấy hầu như đều biết.”
Lâm Huyền rất hứng thú:
“Ba em cũng từng tài trợ cho Quý Tâm Thuỷ nghiên cứu à?”
Sở An Tình lắc đầu cười:
“Không phải vậy đâu.”
“Ông Quý Tâm Thuỷ này là một người rất vĩ đại! Ông ấy không cần ba em tài trợ đâu… Ông ấy có thể còn giàu hơn cả ba em cơ.”
Chương 334: Ăn cắp lại kêu bắt cướp
Giàu hơn cả Sở Sơn Hà?
Lâm Huyền chớp chớp mắt.
Thế thì đúng là không thể đùa được…
Những người có thể giàu hơn Sở Sơn Hà, có lẽ trên cả nước cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tất nhiên, Lâm Huyền cũng chỉ đoán vậy thôi.
Hắn cũng không biết Sở Sơn Hà rốt cuộc có bao nhiêu tiền, đủ loại tin đồn trắng đen, ai mà biết được cái nào là thật.
Thấy Lâm Huyền có vẻ rất hứng thú, Sở An Tình kể tiếp:
“Em nhớ ba từng nói… hồi trẻ ông Quý Tâm Thuỷ cũng không được coi trọng trong lĩnh vực nghiên cứu, thậm chí còn bị những người ở viện nghiên cứu của Đông Hải xa lánh, đối xử tệ bạc.”
“Nhưng sau đó, ông ấy như thể đột nhiên khai sáng vậy.
Liên tiếp công bố một số thành quả nghiên cứu có sức nặng, danh tiếng trong giới hóa dược tăng cao, một bước ngồi vững vị trí viện trưởng viện nghiên cứu Đông Hải.”…
Thì ra là vậy.
Cũng là một câu chuyện ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thường thiếu niên nghèo.
Trước kia vẫn luôn bị giới học thuật xa lánh, cũng giống như Hứa Vân.
Nhưng sau đó lại nổi tiếng, ngồi vững vị trí viện trưởng viện nghiên cứu, đúng là chuyện rất sảng khoái.
“Vậy thì ông ấy hẳn đã làm cố vấn cho Hứa Vân trong một thời gian dài, rất có thể từ khi còn là nghiên cứu sinh, tiến sĩ, cho đến khi trở thành nghiên cứu viên, Hứa Vân đều là học trò của ông ấy.”
Lâm Huyền suy nghĩ:
“Nói như vậy thì quan hệ của hai người hẳn là rất tốt, trong bức ảnh chụp chung lễ tốt nghiệp này, ông ấy nhìn Hứa Vân bằng ánh mắt rất thân thiết, cảm giác như coi như con đẻ vậy.”
Sở An Tình gật đầu:
“Hắn nói vậy em cũng nhớ ra rồi, dạo trước ba em trò chuyện với em về Hứa Vân cũng từng nhắc đến vị tiên sinh già này, quan hệ giữa Hứa Vân và ông ấy thực sự rất tốt, thầy trò mà như cha con vậy.”
“Mà vợ của thầy Hứa Vân chính là do vị tiên sinh già này giới thiệu, là cháu gái của ông ấy… Nên mối quan hệ của Hứa Vân và vị tiên sinh già này cuối cùng không chỉ là thầy trò mà còn là họ hàng nữa.”
Thì ra là vậy…
Lâm Huyền lắng nghe mô tả của Sở An Tình, chìm vào suy tư.
Mối quan hệ tốt đẹp giữa Sở Sơn Hà và Hứa Vân là điều ai cũng thấy, ông ấy đã tài trợ cho Hứa Vân trong mười năm, Hứa Vân cũng rất biết ơn nên chắc chắn hai người cũng đã trò chuyện rất nhiều, những thông tin tình báo này của Sở An Tình hẳn là có thật, xuất phát từ miệng của Hứa Vân.
Nhưng vẫn có một vấn đề không hiểu được…
Nếu Hứa Vân và Quý Tâm Thuỷ có mối quan hệ tốt như cha con thì tại sao cuối cùng lại vì nghiên cứu ngủ đông mà mỗi người một ngả, mười năm không liên lạc?
Có phải là chuyện bé xé ra to rồi không?
“Vậy tại sao mối quan hệ tốt như vậy, cuối cùng hai người lại cãi nhau?” Lâm Huyền trực tiếp nêu câu hỏi của em.
Sở An Tình lắc đầu:
“Chuyện đó thì em không rõ lắm, ba em cũng chỉ nói với em những điều này khi trò chuyện, em không hỏi chi tiết.”
“Em chỉ biết rằng, sau đó ông Quý Tâm Thuỷ này đã rời khỏi trường Đại học Đông Hải, hình như đi kinh doanh? Hoặc đi nghiên cứu gì đó? Cái này thì em không rõ lắm nhưng nghe ý ba em thì vị tiên sinh già này có địa vị và quyền lực rất cao.”
Lâm Huyền lấy điện thoại ra, tìm kiếm tên Quý Tâm Thuỷ.
Hắn tìm ra khá nhiều tin tức.
Nhưng hầu hết đều là tin tức từ nhiều năm trước, thông tin gần đây nhất cũng là hai năm trước.
Có lẽ vì tuổi cao nên vị tiên sinh già này cũng ít xuất hiện trước công chúng.
Lâm Huyền tiện tay mở một tin tức.
Đó là một hội nghị y khoa quốc tế, Quý Tâm Thuỷ ngồi ở vị trí hàng đầu gần giữa, xem ra thân phận địa vị của ông ta thực sự không thấp.
Phóng to bức ảnh lên.
Lúc này, Quý Tâm Thuỷ già hơn nhiều so với bức ảnh chụp chung lễ tốt nghiệp.
Tóc gần như rụng hết, chỉ còn một vòng tóc bạc trắng.
Trên mặt cũng có nhiều nếp nhăn, da rất khô, thậm chí còn có một số đốm đồi mồi.
Thời gian không chừa một ai.
So với bức ảnh chụp chung lễ tốt nghiệp, có lẽ ông ta đã già đi khoảng 20 tuổi, ước tính bây giờ Quý Tâm Thuỷ cũng đã ngoài 80 tuổi rồi.
Liên tưởng đến việc Quý Lâm và Quý Tâm Thuỷ cùng họ, cộng với việc Quý Lâm đã đích thân nói rằng Hứa Vân là chồng của chị gái hắn ta, còn hắn ta thì được nhận nuôi.
Tính ra thì…
Chẳng phải những người này là một nhà sao?
Mối quan hệ có hơi phức tạp, Lâm Huyền quyết định về nhà sẽ sắp xếp lại suy nghĩ.
Hắn dùng điện thoại chụp lại bức ảnh chụp chung lễ tốt nghiệp tiến sĩ này, sau đó tạm biệt Sở An Tình, trở về nhà.
Hắn lấy một tờ giấy ra, bắt đầu tóm tắt mối quan hệ phức tạp giữa những người này.
Dựa theo những thông tin đã biết, suy đoán theo dòng thời gian… Lâm Huyền suy luận câu chuyện giữa những người này như sau:
Chương 335: Ăn cắp lại kêu bắt cướp (2)
Đầu tiên, Quý Tâm Thuỷ là một nhân vật lớn rất thành công, rất có quyền lực, có địa vị uy tín và phát tích rất đột ngột, có thể coi là mẫu người trong truyện sảng văn, khi gặp giáo sư Hứa Vân, ông ta đã là viện trưởng viện nghiên cứu của trường Đại học Đông Hải (thông tin từ Sở An Tình).
Sau đó, Quý Tâm Thuỷ gặp giáo sư Hứa Vân trẻ tuổi, nhận làm học trò, xem ra mối quan hệ thầy trò và mối quan hệ riêng tư của hai người đều rất tốt, thân thiết như cha con.
Mà Quý Tâm Thuỷ còn giới thiệu cháu gái của ông ta cho Hứa Vân làm đối tượng, tác hợp cho hai người kết hôn và sinh ra Hứa Y Y (thông tin từ Sở An Tình).
Mà cháu gái này còn có một cậu em trai nuôi tên là Quý Lâm.
Vì Quý Lâm gọi vợ Hứa Vân là chị thì hẳn là cha của vợ Hứa Vân, hắn trai ruột của Quý Tâm Thuỷ đã nhận nuôi nên họ cũng giống như Quý Tâm Thuỷ (thông tin từ Quý Lâm).
Trong khoảng thời gian này, cuộc sống của mọi người đều hạnh phúc, Quý Tâm Thuỷ và Hứa Vân trở thành thông gia, Hứa Vân và cháu gái của Quý Tâm Thuỷ hạnh phúc, ngay cả Quý Lâm còn nhỏ tuổi cũng trở thành bạn với Hứa Vân, nghe hắn ta kể chuyện và xem những cuốn sách hắn ta mang đến (thông tin từ Quý Lâm).
Sau đó, biến cố liên tiếp xảy ra, vợ Hứa Vân bị tắc mạch ối khi sinh Hứa Y Y và qua đời.
Nhưng có vẻ như chuyện này không ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa Hứa Vân và Quý Tâm Thuỷ, thời điểm hai người rạn nứt là khi Hứa Y Y bốn năm tuổi, từ trên cầu trượt ngã xuống, trở thành người thực vật, Hứa Vân nhất quyết nghiên cứu công nghệ khoang thuyền ngủ đông, hai người vì thế mà mỗi người một ngả (thông tin từ Hứa Vân).
10 năm sau, tất cả mọi người như người dưng, không có bất kỳ giao thoa nào, mỗi người sống cuộc sống của riêng mình.
Cho đến khi bản thân từ tương lai sao chép bản thảo đưa cho Hứa Vân, giúp ông ấy khắc phục được chất lỏng làm đầy khoang thuyền ngủ đông, cũng khiến Hứa Vân chết thảm trên đường phố (thông tin từ bản thân).
Sau khi Hứa Vân chết, gió nổi mây vần.
Đường Hân được Quý Tâm Thuỷ mời đến thành phố Đông Hải để nghiên cứu, Quý Lâm vì muốn báo thù cho Hứa Vân cũng đến Đông Hải để tìm ra hung thủ, Hoàng Tước cũng cảnh báo bản thân đang ở trong trò chơi mèo vờn chuột, còn Đường Hân cũng chết trước mắt bản thân vào lúc 00:42, Chu Đoạn Vân rất có khả năng là một trong những hung thủ (thông tin từ bản thân).
Cạch.
Lâm Huyền đậy nắp bút lại.
“Đại khái mối quan hệ của những người này là như vậy.”
Lâm Huyền cảm thấy suy luận của mình có vẻ bị mắc kẹt ở đâu đó…
Có một vài chỗ không hợp lý.
Trước đây hắn vẫn luôn nghi ngờ, Quý Tâm Thuỷ, Chu Đoạn Vân đều có liên quan đến vụ giết Đường Hân nhưng bây giờ xem ra Hứa Vân và Quý Tâm Thuỷ thân như cha con… Nếu kẻ giết Hứa Vân và Đường Hân là cùng một hung thủ, vậy thì Quý Tâm Thuỷ có thật sự ra tay được không?
“Thực ra cũng chưa chắc không thể.”
Lâm Huyền đột nhiên cảm thấy tìm kiếm nhân tính từ một kẻ giết người không có ý nghĩa gì cả.
Hắn ta đã dám giết một người lạ vì mục đích nào đó thì cũng dám giết người thân của mình vì lợi ích lớn hơn.
Mặc dù có câu hổ dữ không ăn thịt con nhưng trong cuộc sống thực… Cũng có rất nhiều trường hợp cha con thù giết, hắn em phản bội mà.
Tiếp tục suy luận theo logic này…
Nếu Quý Tâm Thuỷ thực sự là hung thủ giết Hứa Vân, vậy thì Quý Lâm lại lấy danh nghĩa “báo thù cho Hứa Vân” đến Đông Hải, rốt cuộc đây là đứng dưới chân đèn bị che mắt, hay là giả vờ hồ đồ?
Lâm Huyền xoay bút lại, suy nghĩ vấn đề này rất lâu.
Hắn không cho rằng Quý Lâm là người ngu ngốc đến mức như vậy.
Hắn ta là nhà suy luận học thiên tài được cả thế giới công nhận, hắn ta còn hỗ trợ cảnh sát Long Quốc phá nhiều vụ án ở nước ngoài, thậm chí chỉ trong vài ngày đã giúp Sở cảnh sát thành phố Đông Hải giải quyết nhiều vụ án hóc búa.
Cốt truyện chỉ có trong truyện tranh thám tử này đủ để chứng minh Quý Lâm là một thám tử thiên tài thực sự.
“Vậy nên… Nếu bản thân mình là một người bình thường thì cũng có thể suy luận đến mức này thông qua việc tìm kiếm manh mối, tìm ra tính khả nghi của Quý Tâm Thuỷ và Chu Đoạn Vân.”
“Vậy thì Quý Lâm có chỉ số IQ cao như vậy, có nhiều kinh nghiệm phá án như vậy, lại đang có thể có được nhiều manh mối và tài liệu ở Sở cảnh sát thành phố Đông Hải, hắn ta không có lý do gì không điều tra ra được tội danh của Quý Tâm Thuỷ và Chu Đoạn Vân!”
Rầm.
Lâm Huyền đập cây bút trong tay xuống bàn.
Trong nháy mắt, hắn bừng tỉnh, như được Đề Hồ quán đỉnh.
Thuật ngữ Phật học: Được dùng để ví dụ một khi trí tuệ khơi mở thì con người có thể trừ phiền não vô minh, được thanh tịnh sáng suốt
Chương 336: Chu Đoạn Vân (1)
Quả nhiên trước đây hắn vẫn luôn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn… bây giờ tất cả các manh mối đều tập hợp lại với nhau, Lâm Huyền cuối cùng cũng phát hiện ra điểm mù lớn nhất trong tất cả các sự kiện này——
Trong tình huống các manh mối đều rõ ràng như vậy, Quý Lâm không những không nghi ngờ Chu Đoạn Vân và Quý Tâm Thuỷ, thậm chí còn không nghi ngờ khả năng những đoạn tin nhắn đó là giả, càng vô lý hơn là dùng những bản ghi những đoạn tin nhắn giả này để thử hắn!
Lâm Huyền thầm chửi trong lòng, may mà sáng nay hắn đã cẩn thận, không đứng ra chứng minh sự trong sạch cho Đường Hân.
Đây chắc chắn là một cái bẫy!
Cái bẫy này quá sâu…
Nếu tất cả suy luận của hắn là đúng thì cái chết của Đường Hân cũng là một mắt xích trong cái bẫy này! Mục đích là để dụ con cá lớn, cũng chính là hắn!
“Xem ra, không phải cảnh sát thành phố Đông Hải điều tra không hiệu quả.”
Lâm Huyền bình tĩnh lại, ngồi lại trên ghế, nhìn ra bầu trời đêm đen kịt ngoài cửa sổ:
“Mà là có người lợi dụng sự tin tưởng, cố ý làm nhiễu loạn hướng điều tra…”
“Ăn cắp mà kêu bắt cướp!”…
Lâm Huyền nhìn tuyến suy luận lít nha lít nhít trên tờ giấy trắng…
Hắn không dám đảm bảo những suy đoán chủ quan này đều đúng, bởi vì tất cả các câu trả lời cho suy luận này đều có một tiền đề mang tính giả định——
Cái chết của Hứa Vân là do Quý Tâm Thuỷ tham gia mưu tính.
Chỉ cần tạo nên điểm này thì tất cả các suy luận của hắn đều được thành lập.
Còn nếu không tạo nên điểm này thì tất cả các suy luận của hắn đều là chuyện viển vông.
Mà để chứng minh tiền đề này thì có một bước đột phá trực tiếp nhất——
Chỉ cần có thể chứng minh Chu Đoạn Vân và Quý Tâm Thuỷ có quan hệ mật thiết thì khả năng lớn là hai người là đồng bọn.
Bởi vì xem xét ở hiện tại thì Chu Đoạn Vân chắc chắn không thể rửa sạch được mối nghi ngờ.
Vậy nên ai có quan hệ với Chu Đoạn Vân thì người đó có nghi vấn.
“Trực tiếp điều tra Quý Tâm Thuỷ và Quý Lâm rất khó, hiện tại mình không có khả năng đối đầu trực diện với họ, so với họ thì điều tra Chu Đoạn Vân đơn giản hơn nhiều.”
Lâm Huyền chống cằm suy nghĩ…
Dù sao hắn và Chu Đoạn Vân cũng là bạn học, hơn nữa ở Hàng Thị có rất nhiều người hiểu rõ Chu Đoạn Vân nên điều tra cũng không khó khăn.
Nếu suy luận của hắn là đúng thì bây giờ dù là Chu Đoạn Vân hay Quý Lâm, thực ra khi đối mặt với hắn đều là giả vờ hồ đồ, tất cả những thiện ý mà họ thể hiện đều chỉ là chờ hắn lộ ra sơ hở mà thôi.
Đã bị kẻ địch khóa chặt thì tiếp tục ẩn núp cũng không có ý nghĩa gì.
Phân tích một cách khách quan, hiện tại hắn vẫn có ba lợi thế:
Vì Quý Lâm tìm mọi cách để thăm dò hắn, điều đó chứng tỏ họ chưa nắm được bằng chứng liên quan đến việc hắn giúp Hứa Vân hoàn thành nghiên cứu về ngủ đông, vậy thì tạm thời hắn vẫn an toàn.
Hắn hiểu rõ, bọn họ chỉ giết người bằng cách gây tai nạn xe hơi vào lúc 00:42, cách giết người khắt khe như vậy rất dễ tránh, chỉ cần cẩn thận một chút là được, không ra ngoài vào buổi tối là có thể giải quyết mọi vấn đề.
Bản thân hắn hiện vẫn còn một vài quân bài tẩy khá tốt, dù là giấc mơ 600 năm sau hay là ân tình to lớn mà Sở Sơn Hà nợ hắn, chỉ cần tìm được cơ hội thích hợp vào thời điểm quan trọng, chúng đều có thể trở thành yếu tố giúp hắn lật ngược tình thế.
Rồng mạnh không át được rắn địa phương, ở vùng đất Đông Hải này, Sở Sơn Hà muốn gì được nấy, ngay cả khi người mạnh như Quý Tâm Thủy đến cũng không được.
“Đợi giải quyết xong những người này, nhất định phải nhanh chóng phát triển thế lực của mình.”
Hiện tại.
Trong lòng Lâm Huyền đã có một kế hoạch sơ bộ cho tương lai.
Phát triển bản thân, bảo Lưu Phong nghiên cứu hằng số vũ trụ 42 một cách an toàn, tìm cách có được một lá thư mời của Câu Lạc Bộ Thiên Tài, thông qua việc không ngừng khám phá giấc mơ để nắm bắt thêm nhiều thông tin tình báo, nắm giữ quyền chủ động lớn hơn.
Nhưng muốn thực hiện những điều này, trước tiên hắn phải giành chiến thắng trong trò chơi mèo vờn chuột vô cùng căng thẳng và cấp bách hiện tại.
Hắn lại nhớ đến lời Hoàng Tước nói trong văn phòng của Triệu Anh Quân ngày hôm đó…
Cô ta nói không có cách nào để nói cho Lâm Huyền biết cách có được thư mời của Câu Lạc Bộ Thiên Tài.
Nhưng cô ta lại xuất hiện vào thời điểm thích hợp, đồng thời còn nhắc nhở hắn về sự tồn tại của trò chơi mèo vờn chuột, có lẽ… Trò chơi mèo vờn chuột này chính là chìa khóa để có được thư mời của Câu Lạc Bộ Thiên Tài!
“Mình phải tìm cách giành chiến thắng trong trò chơi này.”
Lâm Huyền lấy một chiếc khay nướng cỡ lớn từ trong bếp, sau đó đốt toàn bộ giấy dùng để suy luận trong đó.
Chương 337: Chu Đoạn Vân (2)
Ngọn lửa lan rộng và uốn éo trên giấy.
Lâm Huyền như ngửi thấy mùi khét lẹt đặc trưng của lò hỏa táng…
Đó là mùi ghê tởm khắc sâu vào gen của con người, là một cơ chế cảnh báo nguy hiểm.
Nhưng chỉ trong vòng hai ba tháng ngắn ngủi, Lâm Huyền đã ngửi thấy mùi này hai lần.
Khi em trai của Đường Hân nhận bình tro cốt từ nhân viên nhà tang lễ, Lâm Huyền và Cao Dương đã đứng bên cạnh.
Đây là lần đầu tiên trong đời Lâm Huyền tiếp xúc gần với hỏa táng.
Hắn không ngờ rằng ở nhiệt độ cao như vậy, cơ thể con người cũng phải mất tới hai tiếng mới có thể cháy thành tro.
Hai tiếng đồng hồ đó, từng phút từng giây đều vô cùng khó chịu.
Một người bạn học đang sống sờ sờ, vậy mà chỉ trong chốc lát đã biến thành nửa bình tro cốt.
Lý do gì khiến Chu Đoạn Vân có thể từ bỏ nhân tính như vậy để giết một người bạn học cũ và còn cố tình giết một người bạn học cũ khác?
“Chờ tôi.”
Trong ngọn lửa nhảy múa mờ ảo, khuôn mặt tươi cười của Đường Hân hiện lên.
Lâm Huyền từng chữ một nói:
“Không ai có thể thoát được đâu!”…
Ngày hôm sau, hắn xử lý xong công việc của công ty từ xa, sau đó trở về Hàng Thị, đến khu trường học mới của trường cao trung số một Hàng Thị, tìm người chủ nhiệm lớp năm xưa của mình.
Năm năm trôi qua, người chủ nhiệm lớp vẫn rất khỏe mạnh, vẫn tràn đầy sức sống và nhiệt huyết, dẫn dắt lớp tốt nghiệp.
“Ồ, Lâm Huyền à! Trong số các em khóa đó, ấn tượng của tôi về em là sâu sắc nhất!”
Người chủ nhiệm lớp cười ha ha, vỗ vai Lâm Huyền:
“Hồi đó em liên tục ba năm giành chức vô địch cuộc thi chạy vượt chướng ngại vật của thành phố, cho đến bây giờ vẫn là giai thoại trong số các đàn em.
Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên nhất vẫn là em thi đỗ vào trường Đại học Đông Hải! Hồi đó thành tích của em chỉ ở mức trung bình khá, theo lý mà nói thì không thể nào thi đỗ vào trường danh tiếng như vậy được… Kết quả là sau đó thành tích của em tiến bộ vượt bậc, quả nhiên là nỗ lực sẽ được đền đáp!”
Lâm Huyền mỉm cười.
Đúng vậy, học ban ngày thì không nói làm gì, ban đêm trong mơ còn tăng ca, không thể không có chút thành quả nào được chứ?
Sau một hồi trò chuyện, Lâm Huyền nói rõ mục đích đến đây:
“Thầy ơi, em nhớ là hồi đó thầy còn đăng tin vui trong nhóm lớp, nói rằng tất cả học sinh của chúng ta đều đỗ Đại học, không có ai trượt và lúc đó thầy còn lập một bảng thống kê, ghi lại từng người được trường nào trúng tuyển, thầy còn nhớ không?”
Đây chính là mục đích Lâm Huyền đến tìm người chủ nhiệm lớp cấp ba lần này.
Hắn muốn biết Chu Đoạn Vân đã thi đỗ vào trường Đại học nào, sau đó có thể đến trường Đại học đó để tìm hiểu thêm tình hình, xem tại sao hắn ta lại chọn bỏ học giữa chừng, rồi trong vòng một hai năm ngắn ngủi lại kiếm được nhiều tiền như vậy.
Theo lời Chu Đoạn Vân nói, những trải nghiệm trong cuộc đời hắn ta mấy năm nay đủ để viết thành một cuốn sách.
Đầu tiên là cậu bé nghèo tốt nghiệp rồi trúng số, tiền bạc rủng rỉnh, phất lên nhanh chóng; sau đó là hắn ta vốn học không giỏi nhưng cũng thi đỗ Đại học như ý nguyện, nở mày nở mặt; lợi hại hơn nữa là bỏ học giữa chừng, từ bỏ con đường học vấn để theo đuổi thương trường, sau đó đăng quang bằng chiếc Rolls-Royce.
Không ai ngờ được rằng cậu bé tự ti và nghèo khó hồi cấp ba lại có thể thành công đến mức này.
Câu chuyện ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thường thiếu niên nghèo này…
Có phải là có điểm gì đó giống với trải nghiệm cuộc đời của Quý Tâm Thủy không?
Không phải Lâm Huyền ghen tị với Chu Đoạn Vân.
Nhưng cuộc đời kỳ lạ như vậy, nếu không phải là bịa đặt… thì chắc chắn phải có một số hào quang của nhân vật chính hoặc hệ thống thức tỉnh gì đó.
“Ha ha, tất nhiên là tôi nhớ rồi! Khóa của các em khiến tôi nở mày nở mặt ag!”
Người chủ nhiệm lớp cười ha ha, lấy một hộp hồ sơ từ ngăn kéo bên cạnh, bắt đầu lục lọi bên trong:
“Thật sự là khóa sau kém hơn khóa trước, khóa của các em là khóa học sinh mà tôi dẫn dắt tự hào nhất! Các em nghĩ xem, ai đều đỗ Đại học, không có một ai trượt luôn!”
Rất nhanh, người chủ nhiệm lớp đã tìm thấy bảng thống kê đó, còn được ép plastic cẩn thận.
Lâm Huyền cầm bảng thống kê xem, người chủ nhiệm lớp bên cạnh hồi tưởng lại cảnh tượng năm xưa:
“Tôi đã chụp ảnh giấy báo trúng tuyển của từng em để làm kỷ niệm! Lúc đó từng người một đưa ảnh cho tôi rồi từng người một thống kê, tôi thực sự rất vui mừng cho các em.”
Lâm Huyền xem từng người một:
“Mọi người đều thi khá tốt, trường nào cũng giỏi.”
“Cao Dương phát triển lệch hướng.” Giọng điệu của người chủ nhiệm lớp rất tiếc nuối:
“Không phải hai đứa chơi với nhau rất tốt sao? Cao Dương làm lớp trưởng rất tốt, chỉ là thi không phát huy tốt, nếu không thì có thể đỗ vào một trường Đại học chính quy.”
Chương 338: Mẹ (1)
Cuối cùng, Lâm Huyền cũng chú ý đến tên của Chu Đoạn Vân, trường được nhận vào ghi ở phía sau là trường Đại học Hồ Nam.
“Trường Đại học Hồ Nam?” Lâm Huyền có chút kinh ngạc:
“Chu Đoạn Vân thi đỗ vào một trường tốt như vậy à?”
Trường Đại học Hồ Nam nhưng là trường Đại học 985,211!
Bản thân hắn với thành tích trung bình khá đã phải cố gắng lắm mới thi đỗ vào trường Đại học Đông Hải 211, vào thời điểm đó đã được coi là phàm nhân tu tiên rồi.
Phải biết rằng, thành tích của Chu Đoạn Vân luôn ổn định ở mức cuối lớp!
Một học sinh cuối lớp mà thi đỗ vào trường Đại học 985, hơn nữa còn là kỳ thi văn hóa thuần túy, không phải đi theo con đường học sinh năng khiếu…
Cái này!
Cái này không phải là phàm nhân tu tiên có thể hình dung được nữa rồi.
“Thầy ơi, chuyện lợi hại như vậy, sao năm đó thầy không nhắc đến ạ!”
Lâm Huyền rất bất ngờ.
Với tính cách của người chủ nhiệm lớp dạy ra một thiên tài như vậy, không phải nên khen ngợi hết lời, khắc tên Chu Đoạn Vân lên bảng đen để thể hiện mình là người thầy có đạo đức sao?
Nhưng mỗi lần nhắc đến thì người chủ nhiệm lớp lại thích nói đến một sinh viên mỹ thuật của trường Đại học Đông Hải 211 để khoe khoang, còn không muốn nhắc đến Chu Đoạn Vân của trường Đại học Hồ Nam 985…
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?
Người chủ nhiệm lớp mím môi, không nói gì.
Ông ấy đi đến bên cửa sổ phòng làm việc, mở cửa sổ, châm một điếu thuốc.
Hút vài hơi xong ông ấy gạt tàn thuốc ra ngoài cửa sổ, lúc này mới hạ quyết tâm, thở dài nói:
“Lâm Huyền à… Em hỏi rồi thì thầy cũng không thể nói dối nữa.
Thực ra chuyện này cũng giấu trong lòng thầy lâu lắm rồi.”
Ông ấy quay đầu lại, nhìn Lâm Huyền:
“Em còn nhớ Chu Đoạn Vân chứ? Ăn mặc rách rưới, gia đình cũng rất nghèo, cha mất sớm, mẹ một em nuôi lớn em ấy… Hơn nữa thầy còn thấy mẹ em ấy đến đưa chăn cho Chu Đoạn Vân.
Là một người phụ nữ nông thôn rất gầy gò, trong làng cũng bị bắt nạt… Thực ra hai mẹ con họ rất đáng thương.”
Lâm Huyền gật đầu, hắn cũng có nghe nói đến những điều này.
Nhưng hắn nhớ là trong lớp không có ai bắt nạt Chu Đoạn Vân, mọi người vẫn rất thân thiện.
“Những đứa trẻ như vậy càng cần sĩ diện, càng coi trọng lòng tự trọng hơn.”
Người chủ nhiệm lớp rít một hơi thuốc, tiếp tục nói:
“Lúc thầy đi xin giấy báo trúng tuyển cho các em, mẹ của Chu Đoạn Vân đích thân đến trường, đưa cho thầy giấy báo trúng tuyển của trường Đại học Hồ Nam.”
“Vì bà ấy không biết dùng điện thoại nên đã phải ngồi xe buýt rất lâu đến trường tìm tôi… Còn mang cho tôi một túi trứng gà lớn và một bao lạc.”
Nói đến đây, điếu thuốc của người chủ nhiệm lớp có chút run rẩy:
“Cho đến bây giờ tôi vẫn không biết một người phụ nữ nông thôn gầy gò như vậy, làm thế nào để mang hai túi đồ này đi xa như vậy… Nhưng lúc đó bà ấy thực sự rất vui, rất phấn khích, rất tự hào.
Bà ấy liên tục nói về trường Đại học Hồ Nam, nói rằng con trai bà ấy cuối cùng cũng có tiền đồ rồi, sau này sẽ không còn ai trong làng bắt nạt nhà họ nữa.”
Lâm Huyền im lặng lắng nghe, nhìn vẻ mặt của người chủ nhiệm lớp ngày càng ảm đạm, ông ấy ấn đầu thuốc lá vào bệ cửa sổ:
“Tôi không thể nói gì, cũng không nói nên lời, lúc đó tôi thực sự không biết phải làm sao.
Nhìn một người mẹ một em nuôi con lớn, chịu hết mọi gian khổ, lại đắm chìm trong sự phấn khích, tôi thực sự không thể nói ra sự thật.”
“Ý thầy là…” Lâm Huyền nghẹn lại, hắn dường như đã đoán ra sự thật.
Người chủ nhiệm lớp quay người, nhìn Lâm Huyền gật đầu:
“Thực ra chúng tôi làm chủ nhiệm lớp thì đều biết điểm thi Đại học của các em sớm hơn các em.”
“Điểm thi Đại học năm đó của Chu Đoạn Vân…”
“Chỉ có hơn 300 điểm.”
“Hơn 300 điểm?”
Lâm Huyền nhớ rất rõ, năm họ thi Đại học, hơn 300 điểm thậm chí còn không vào được trường cao đẳng, còn kém xa điểm chuẩn… Huống chi là có thể được trường Đại học Hồ Nam nhận vào.
“Đúng vậy.” Ánh mắt chủ nhiệm lớp có chút buồn bã:
“Năm đó các em đều đã điền nguyện vọng trực tuyến, điểm của em ấy thậm chí còn không đạt đến điểm chuẩn của trường cao đẳng, vì vậy thậm chí em ấy còn không có tư cách điền nguyện vọng… Do đó, làm sao có thể được trường Đại học Hồ Nam nhận vào? Đừng nói là trường Đại học Hồ Nam, bất kỳ trường Đại học nào cũng không thể nhận em ấy.”
Lâm Huyền hiểu rồi.
Hắn lục tìm trong hộp hồ sơ đó, bên trong là những bức ảnh giấy báo trúng tuyển mà người chủ nhiệm lớp in ra, hắn đã xem rất nhiều người quen, Lâm Huyền cũng đã xem của mình, còn có giấy báo trúng tuyển cao đẳng của Cao Dương.
Lật mãi đến cuối cùng, có một tờ giấy in duy nhất được gấp đôi.
Lâm Huyền mở ra xem…
Quả nhiên.
Là giấy báo trúng tuyển của Chu Đoạn Vân.
Chương 339: Mẹ (2)
Trường Đại học Hồ Nam, chuyên ngành máy tính.
Chỉ nhìn vào bức ảnh in này, Lâm Huyền cũng không phân biệt được thật giả, đủ các yếu tố, còn có chữ ký của hiệu trưởng, con dấu đỏ của trường.
Nhưng trên mạng hiện nay, việc tạo ra một giấy báo trúng tuyển giả không hề khó, chỉ cần chỉnh sửa ảnh một chút, tốn chút công sức in màu là xong.
Chủ yếu là thứ này làm giả cũng vô dụng…
Mang giấy báo đến trường báo danh chỉ là một hình thức mà thôi.
Quan trọng vẫn là trường phải có thông tin trúng tuyển của mình nữa, thực ra ngay cả khi mất giấy báo trúng tuyển cũng không ảnh hưởng đến việc báo danh vào trường Đại học.
Vì vậy.
Lâm Huyền cũng hiểu sơ bộ về ngọn nguồn sự việc của Chu Đoạn Vân——
Hắn ta có khả năng là vì sĩ diện hoặc vì lý do gì khác nên đã làm giả một giấy báo trúng tuyển.
Vì Chu Đoạn Vân không có nhiều bạn bè trong lớp, cũng không giao lưu nhiều nên mọi người cũng không quan tâm đến hắn ta.
Mà khi người chủ nhiệm lớp yêu cầu mọi người gửi ảnh giấy báo trúng tuyển, chắc chắn Chu Đoạn Vân không muốn gửi cho người chủ nhiệm lớp.
Nhưng khi mẹ hắn ta biết được, bà đã chạy đường xa đến, khoe giấy báo trúng tuyển của đứa con trai mà bà tự hào nhất với người chủ nhiệm lớp.
Người chủ nhiệm lớp đương nhiên biết giấy báo trúng tuyển của Chu Đoạn Vân là giả, ông ấy biết rõ Chu Đoạn Vân đã thi được bao nhiêu điểm.
Chỉ là…
Đối mặt với người mẹ khổ cực nhưng vui mừng và phấn khích này, ông ấy không thể nói ra sự thật nên cứ thế mà che giấu.
“Sau đó, tôi cũng tìm một số bạn học để tìm hiểu về Chu Đoạn Vân.”
Người chủ nhiệm lớp quay người lại, tiếp tục nói:
“Dù sao thì giấy báo trúng tuyển của em ấy là giả, chắc chắn không thể đi báo danh vào trường Đại học, tôi chắc chắn lo lắng đứa trẻ này sẽ đi đường vòng, ra ngoài gây chuyện nên đã tìm người tìm hiểu về em ấy.”
“Nhưng mọi người đều không hiểu rõ về em ấy, đều cho rằng em ấy đã đi học Đại học và còn có người nói rằng em ấy đã trúng số sau khi thi Đại học, mua một bộ quần áo hàng hiệu, điện thoại Apple, máy tính cao cấp, một chiếc thắt lưng cũng rất đắt tiền.”
“Nhưng thực ra… chuyện trúng số cũng là giả.”
Lâm Huyền nheo mắt lại:
“Cũng là giả sao?”
Trên người Chu Đoạn Vân này, rốt cuộc có thứ gì là thật? Sao toàn là đồ giả vậy?
“Tôi biết chuyện này là giả, vì khi mẹ em ấy đến gửi giấy báo trúng tuyển, tôi đã trò chuyện với bà ấy rất nhiều.
Mẹ em ấy vất vả cả đời cũng không để dành được bao nhiêu tiền nhưng khi cha của Chu Đoạn Vân mất thì có một số tiền trợ cấp, bà ấy vẫn luôn giữ lại để cho Chu Đoạn Vân đi học Đại học.
Sau khi biết con trai được trường Đại học danh tiếng nhận vào, bà ấy đã lấy hết ra đưa cho Chu Đoạn Vân cho em ấy học hành tử tế.”
“Những bộ quần áo giày dép, điện thoại máy tính hàng hiệu mà Chu Đoạn Vân mua đều là dùng số tiền này mua.
Còn tại sao mọi người đều cho rằng em ấy trúng số thì tôi không biết, cũng không rõ có phải do chính Chu Đoạn Vân nói không.”
“Kể từ đó, các em cũng đã đi xa, Chu Đoạn Vân cũng rời khỏi quê nhà, thỉnh thoảng có bạn học đến thăm tôi, tôi thuận miệng hỏi một câu.
Phần lớn đều không biết Chu Đoạn Vân đang làm gì, có một số biết, cũng chỉ là những lời đồn đại, nói rằng em ấy đang làm bán hàng đa cấp, nói em ấy đã bỏ học, nói em ấy đã phát đạt… Tóm lại là nói đủ thứ, tôi cũng không biết bây giờ em ấy cụ thể thế nào.”…
Lâm Huyền không nói gì.
Nghe chủ nhiệm lớp nói vậy, cuộc đời của Chu Đoạn Vân không hề tươi sáng như hắn ta mô tả, thậm chí còn có phần tệ hại nhưng cho dù giấy báo trúng tuyển và vé số là giả thì chiếc Rolls-Royce Phantom kia chắc chắn không phải là giả chứ?
Thứ này cho thuê thì một ngày cũng phải mất vài nghìn tệ, người thuê được chắc chắn không phải là người tầm thường, huống hồ xe của Chu Đoạn Vân lại chạy hàng ngày, rất rõ ràng là của hắn ta.
Bây giờ Chu Đoạn Vân thực sự phát đạt rồi, đây là sự thật.
Nhưng cụ thể là phát đạt như thế nào thì vẫn là một bí ẩn, hơn nữa còn là một bí ẩn không bình thường, bên trong chắc chắn ẩn chứa bí mật mà hắn muốn biết.
“Hiện tại Chu Đoạn Vân sống rất tốt.” Lâm Huyền nói thật:
“Rất giàu, hẳn là một ông chủ lớn, lái Rolls-Royce Phantom, còn có tài xế riêng nữa.”
“Thật sao!”
Người chủ nhiệm lớp nghe tin này, vui mừng cười nói:
“Thật sao? Nếu thật thì tôi yên tâm rồi!”
“Thật ạ.” Lâm Huyền gật đầu:
“Bọn em đã gặp trong buổi họp lớp, Chu Đoạn Vân được coi là người thành công nhất trong lớp chúng ta.”
“Vậy thì tốt… Vậy thì tốt…” Sắc mặt của người chủ nhiệm lớp hoàn toàn thoải mái, lại cười ha hả châm một điếu thuốc:
“Này, nói thế nào thì nói, các em học sinh này giống như con em đối với tôi vậy, thầy đều mong các em sống tốt.
Bất kể trước đây thế nào… Chỉ cần bây giờ sống tốt là được! Chu Đoạn Vân cũng là một đứa trẻ khổ, cách làm của nó năm đó tôi cũng không thể không hiểu được.”
Chương 340: Ngủ ngon (1)
Lâm Huyền hỏi người chủ nhiệm lớp, những tin đồn về việc Chu Đoạn Vân trúng số và làm bán hàng đa cấp ban đầu là nghe từ ai.
Trực giác hắn cho rằng…
Có lẽ những chuyện không mấy vẻ vang này mới chính là cuộc sống thực sự của Chu Đoạn Vân.
Cuộc sống mười phần thì không như ý muốn hết tám chín phần; thất bại luôn đeo bám, không được như ý mới là trạng thái bình thường; nào có hào quang và truyền kỳ như vậy?
Ngay cả tự truyện của người nổi tiếng cũng chỉ là tránh nặng tìm nhẹ, nói chuyện sau khi sự việc đã xảy ra, huống hồ là cuộc đời của một người bình thường?
Người chủ nhiệm lớp nói với Lâm Huyền rằng những điều này đều là nghe từ miệng của Chu Nhạc.
Chu Nhạc và Chu Đoạn Vân lớn lên ở cùng một làng, học cao đẳng tại Hàng Thị, sau khi tốt nghiệp cũng làm việc tại huyện quê nhà, vì vậy tiếp xúc với người chủ nhiệm lớp khá nhiều.
Sau khi tạm biệt người chủ nhiệm lớp, Lâm Huyền đã liên lạc với Chu Nhạc.
Vì có việc vào dịp Tết nên Chu Nhạc đã không tham dự buổi họp lớp, Lâm Huyền lấy cớ vừa đi ngang qua đây, gọi người bạn học cũ cùng đi ăn cơm.
Lâm Huyền rất được lòng mọi người ở trường cấp ba, Chu Nhạc cũng rất vui, trưa hôm đó tìm một chỗ uống rượu.
Bạn học gặp nhau thì luôn có chuyện nói không hết.
Chu Nhạc hỏi rất nhiều chuyện về buổi họp lớp, vì vậy chủ đề rất dễ dàng chuyển sang Chu Đoạn Vân… Bởi vì hắn ta là người nổi bật nhất trong toàn buổi họp lớp nên không thể tránh khỏi bị bàn tán.
“Nghe nói hai người cùng một làng à?” Lâm Huyền hỏi.
“Đúng vậy, mặc dù đều họ Chu nhưng thực ra không phải một nhánh.” Chu Nhạc uống một ly rượu, nhấp môi nói:
“Cha của Chu Đoạn Vân bị bệnh mất sớm… Gia đình rất nghèo và ở nông thôn thì cậu hiểu đấy, nhà không có trụ cột thì luôn bị bắt nạt mà.”
“Những chuyện này tôi cũng chỉ biết sau khi lớn lên, ruộng đất nhà Chu Đoạn Vân cơ bản đều bị hàng xóm xung quanh chiếm hết, chẳng khác gì cướp đoạt, mỗi lần cày ruộng đều dựa vào bên đó một chút, cuối cùng chỉ còn lại một chút cho nhà Chu Đoạn Vân.”
“Đất nền cũng vậy, nhà Chu Đoạn Vân không có tiền xây nhà, hàng xóm xung quanh xây nhà cũng không nói lý lẽ, chiếm đất lung tung.
Nhưng Chu Đoạn Vân và mẹ cậu ta làm gì có cách nào? Hai mẹ con nương tựa vào nhau, không ai chống lưng, cứ thế bị bắt nạt.”
“Vậy họ lấy đâu ra thu nhập?” Lâm Huyền hỏi.
Nghe Chu Nhạc kể, Lâm Huyền mới hiểu tại sao Chu Đoạn Vân lại nghèo như vậy, bảo sao đến cả một bộ quần áo tử tế cũng không có.
Ở nông thôn, chuyện xây nhà tranh đất là chuyện thường xảy ra, rất nhiều mâu thuẫn đều bắt nguồn từ đây.
Nhưng Chu Đoạn Vân không có cha, gặp phải những người hàng xóm ngang ngược như vậy thì không có cách nào thật.
“Mẹ của Chu Đoạn Vân đúng là một người rất kiên cường…” Chu Nhạc thở dài nói:
“Bà ấy tự mình khai khẩn một số đất hoang mà người khác không cần, trồng lạc.”
“Lâu dần, bà ấy khai khẩn được đất, người khác liền lấy đất lại, bà ấy lại phải đi khai khẩn những vùng đất hoang khác… Cứ như vậy, mẹ của Chu Đoạn Vân thực sự không dễ dàng…”
“Cứ dùng từng hạt lạc nuôi lớn Chu Đoạn Vân.”
Lâm Huyền buông đũa xuống, im lặng dựa vào lưng ghế.
Trong đĩa trước mặt chính là một đĩa lạc luộc trộn với váng đậu.
Thật khó để tưởng tượng…
Một người phụ nữ nông thôn gầy yếu, nghèo khó và bị bắt nạt khắp nơi, đã nhặt những mảnh đất bỏ đi của người khác, tích tiểu thành đại, trồng từng hạt lạc nuôi lớn Chu Đoạn Vân như thế nào.
Chuyện này nghe còn thảm hơn cả vết thương của văn học.
Nhưng đây là sự thật.
Một sự thật về người mẹ thì mạnh mẽ.
“Sau đó, cậu ta trúng số thật sao?” Lâm Huyền thử dò hỏi.
“Chắc chắn rồi!”
Chu Nhạc không chút do dự trả lời:
“Cậu ta chắc chắn đã trúng số! Nếu không thì làm sao có thể đột nhiên có nhiều tiền như vậy! Cậu không biết Chu Đoạn Vân thời đó giàu có đến mức nào đâu!”
“Chu Đoạn Vân tự thừa nhận à?” Lâm Huyền tiếp tục hỏi.
“Cậu ta chắc chắn không dám thừa nhận ha ha!” Chu Nhạc tự rót cho mình một ly rượu, ngửa đầu uống cạn rồi cười ha hả nhìn Lâm Huyền:
“Ai trúng số mà thừa nhận mình trúng số chứ? Chỉ cần cậu ta dám thừa nhận, mọi người chẳng vội vàng chạy đến nhà cậu ta vay tiền sao? Lúc đó cả làng đều nói cậu ta trúng số nhưng cậu ta cứ nhất quyết không thừa nhận nhưng cậu ta càng không thừa nhận thì bọn tôi càng biết là thật!”
“Cuộc đời của Chu Đoạn Vân hẳn là bắt đầu thăng hoa từ thời điểm đó.” Chu Nhạc gắp vài hạt lạc bỏ vào miệng:
“Thời vận là vậy, rơi xuống đáy rồi thì phải bật lên thôi.
Chu Đoạn Vân thi đỗ Đại học danh tiếng, lại trúng số, lập tức trở thành người nổi tiếng trong làng.
Từ đó về sau không còn ai bắt nạt nhà họ nữa, ngược lại khi Chu Đoạn Vân đi học Đại học, rất nhiều người trong làng đều tặng quà cho cậu ta, hy vọng sau này cậu ta thành đạt sẽ báo đáp lại.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










