[Dịch] Câu Lạc Bộ Thiên Tài
Tập 33 : Gia đình (2) (c321-c330)
❮ sautiếp ❯Chương 321: Gia đình (2)
Nhưng vấn đề là, Lâm Huyền rất chắc chắn rằng Đường Hân không phải loại người lẳng lơ.
Dù phán đoán này rất chủ quan…
Nhưng trong tình huống cái chết của Đường Hân vốn đã đầy bí ẩn và thiết kế, nguyên nhân cái chết lại kỳ lạ như vậy, Lâm Huyền thật sự rất khó tin.
Vấn đề then chốt là…
Sở Sơn Hà vừa nói, cảnh sát đã phát hiện ra bằng chứng cụ thể, thậm chí đã xác định được hung thủ.
Vậy những bằng chứng này từ đâu mà ra?
Là do mình thực sự nhìn lầm Đường Hân… hay là, những bằng chứng đó được làm giả một cách hoàn hảo đến mức cảnh sát Đông Hải và Quý Lâm cũng không nhận ra?
“Có những lúc, con người sẽ bị lừa bởi ảo giác.”
Sở Sơn Hà thở dài một tiếng, tiếp tục nói:
“Dù là tôi, trôi nổi trên thương trường bao năm nay, cũng thường xuyên có lúc nhìn nhầm người.
Đây là điều không thể tránh khỏi, sự phán đoán của con người luôn bị ảnh hưởng bởi cảm xúc, nên nhiều lúc chưa chắc có thể đưa ra phán đoán chính xác.”
“Tôi biết những chuyện của Đường Hân có thể khó chấp nhận đối với cậu, nhưng cảnh sát phá án nhất định phải dựa vào bằng chứng, dù cụ thể bằng chứng thế nào tôi cũng chưa xem qua… nhưng tôi tin, khi cảnh sát công bố toàn bộ vụ án trong tương lai, mọi thứ sẽ sáng tỏ.”
“Lâm Huyền, chuyện của bạn cậu tất nhiên đáng tiếc, nhưng dù sao lỗi không phải ở cậu, cậu không nên cảm thấy quá tội lỗi, giống như cậu là hung thủ vậy.
Đời người không như ý mười phần có đến tám chín, khi cậu lớn hơn, những chuyện như thế này sẽ càng gặp nhiều… cậu phải nghĩ thoáng hơn, đừng rơi vào ngõ cụt của cảm xúc.”
Nói xong, Sở Sơn Hà ra hiệu cho Lâm Huyền lấy điện thoại ra:
“Nào, chúng ta trao đổi số điện thoại.
Như tôi đã nói, cậu đã cứu con gái tôi, cái ơn này tôi chắc chắn sẽ trả.”
“Sau này nếu cậu cần giúp đỡ gì, cứ gọi cho tôi, ở đất Đông Hải này hiếm có chuyện gì tôi không thể giải quyết, chỉ cần là chuyện cậu đưa ra, tôi sẽ hết sức giúp cậu.”
Lâm Huyền gật đầu, và trao đổi số điện thoại với Sở Sơn Hà.
Cái ơn này hắn vẫn phải nhận lấy… nó quan trọng hơn nhiều so với chiếc thẻ ngân hàng và số tiền đó.
Hiện tại, trong trò chơi mèo vờn chuột của mình, không nghi ngờ gì đối phương đang chiếm thế thượng phong, thậm chí còn có chút khiêu khích mình không chút lý lẽ.
Mà hiện tại năng lực của mình thực sự quá nhỏ, không có siêu năng lực cũng không có thế lực của riêng mình, nếu muốn thắng trong trò chơi trốn tìm này… không nhờ đến một số lực lượng mạnh mẽ là không thể được.
Ở đất Đông Hải này, thế lực đáng tin cậy và mạnh mẽ nhất, không nghi ngờ gì chính là hội trưởng thương hội ngoài mặt, giáo phụ ngầm dưới mặt đất trước mắt này.
Đến khi cần thiết…
Sở Sơn Hà, chính là quân át chủ bài để mình lật ngược tình thế.
Hiện tại xem ra, lập trường của Sở Sơn Hà vẫn khá đáng tin cậy.
Ban đầu Lâm Huyền còn nghi ngờ Sở Sơn Hà là người của Câu Lạc Bộ Thiên Tài, nhưng với cái chết của Hứa Vân, và việc xác nhận thiệp mời của Triệu Anh Quân là giả…
Triệu Anh Quân bị hiểu lầm, và Sở Sơn Hà âm thầm tài trợ Hứa Vân suốt mười năm, ngược lại trở thành những người hiếm hoi có thể tin tưởng. …
Nói chuyện phiếm thêm một lúc, Tô Tú Anh và Sở An Tình chuẩn bị xong thức ăn, hai người vừa cười vừa bước ra từ phòng trà, ngồi xuống bàn ăn.
Sở Sơn Hà lấy ra một chai rượu ngon, muốn uống vài ly với Lâm Huyền; Tô Tú Anh có lẽ cũng vì cảm ơn Lâm Huyền đã cứu mạng Sở An Tình, nên rất nhiệt tình với Lâm Huyền:
“Lâm Huyền, thử món sườn này đi.”
“Lâm Huyền, món cá này là sở trường của dì, cháu ăn nhiều vào.”
Phải nói rằng, tài nấu nướng của Tô Tú Anh rất giỏi, mỗi món ăn đều rất ngon.
Đặc biệt là món cá này, dù chỉ hấp nhưng hương vị và mùi vị khi ăn còn ngon hơn tất cả các loại cá mà Lâm Huyền đã từng ăn trước đó.
“Món này thực sự rất ngon.”
Lâm Huyền khen ngợi từ đáy lòng sau khi nếm thử một miếng cá.
“Đấy, dì đã nói cá là món sở trường của dì mà!”
Được Lâm Huyền khen ngợi tay nghề, Tô Tú Anh rất vui, liền chuyển cả đĩa cá đến trước mặt Lâm Huyền:
“Dì luôn rất giỏi làm món cá, chỉ tiếc là… trong nhà có hai người này đều không thích ăn cá, khiến cho tài nghệ của dì không có đất dụng võ, sắp bị mai một rồi.
Nào nào, ăn nhiều vào!”
Lâm Huyền cảm thấy vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, đúng là gặp đúng người tri kỷ rồi.
“Anh Lâm Huyền, món này là em làm đấy! Anh thử xem có ngon không?”
Sở An Tình cười tươi chỉ vào đĩa cánh gà Coca hơi đen, lè lưỡi nói:
“Em cho hơi nhiều xì dầu rồi.”
“Cũng rất ngon.” Lâm Huyền nếm thử một miếng, nhận xét.
Món cánh gà Coca này, chỉ cần nấu đủ thời gian, thật ra khá khó để làm không ngon, hơn nữa lại có Tô Tú Anh giám sát, nên cũng không thể tệ được.
Chương 322: Tô Tô (1)
Sở Sơn Hà vừa uống rượu với Lâm Huyền, vừa cười nói chuyện phiếm hàng ngày, cả nhà hòa thuận vui vẻ, thật sự rất hạnh phúc.
Dù Lâm Huyền là người ngoài, nhưng cũng rất thích bầu không khí của gia đình này.
Người ta thường nói gia đình hòa thuận, vạn sự hưng, điều này ở Sở Sơn Hà thể hiện rất rõ ràng.
Cũng không lạ gì khi Sở An Tình là một cô gái vui vẻ, đáng yêu như vậy, chỉ có gia đình hòa thuận mới nuôi dưỡng được một người như thế.
Hơn nữa, Sở Sơn Hà rất coi trọng gia đình, khiến Lâm Huyền có cái nhìn hoàn toàn mới về ông ta.
Có thể thấy, Sở Sơn Hà có quan niệm gia đình rất mạnh mẽ, ông ta yêu con gái mình, cũng yêu vợ mình, dù bận rộn công việc, nhưng vẫn kiên trì mỗi ngày về nhà ăn cơm.
Ông ta ở Đông Hải địa vị cao quý, nhưng ở nhà lại không hề ra vẻ, ông a cũng sẽ đấu khẩu với Tô Tú Anh, bị Sở An Tình trêu đến câm nín, bất đắc dĩ cười cười vừa phàn nàn về vị trí của mình trong gia đình, vừa cụng ly với Lâm Huyền.
Bầu không khí này… không khác gì so với nhà của Đại Kiểm Miêu.
Thật sự khiến người ta cảm thấy rất ấm áp.
“Lâm Huyền, quê cháu ở Hàng Châu phải không?”
Tô Tú Anh thêm một bát cơm cho Lâm Huyền, đưa qua.
“Dạ đúng, dì ạ, nhưng không phải ở thành phố, mà là ở một huyện nhỏ.”
“Hàng Châu cảnh đẹp lắm.” Tô Tú Anh cảm thán:
“Nhưng dù gần thế này, hồi trẻ cũng chỉ đi vài lần, nhiều năm rồi không đi… Lâm Huyền, bố mẹ cháu bây giờ vẫn ở Hàng Châu chứ?”
“Dạ đúng, trước đây họ đều là công nhân nhà nước, sau khi tái cấu trúc thì về hưu, bây giờ ở nhà làm kinh doanh nhỏ.” Lâm Huyền trả lời thật lòng.
“Cháu là con một à? Có anh chị em gì không?”
“Không có.”
Lâm Huyền lắc đầu:
“Nhà cháu chỉ có mỗi mình cháu.”
“Mẹ!”
Sở An Tình nhịn không nổi nữa! Đặt đũa xuống, cau mày nhìn Tô Tú Anh:
“Mẹ đang điều tra hộ khẩu đấy à! Sao hỏi nhiều chuyện riêng tư thế!”
“Con bé này nói gì vậy… chẳng phải chỉ là đang trò chuyện sao, đây tính gì là riêng tư?” Tô Tú Anh không vui nhìn Sở An Tình một cái, ra hiệu cho cô im lặng:
“Mẹ chỉ muốn hiểu rõ tình hình cơ bản của Lâm Huyền thôi mà.”
Nói xong, bà ấy quay đầu, mỉm cười nhìn Lâm Huyền:
“Lâm Huyền, cháu có bạn gái chưa? Đang hẹn hò với ai không?”
Hừ—
Sở An Tình nuốt không trôi miếng cơm, suýt nữa thì nghẹn!
“Không có đâu dì ạ.”
Lâm Huyền cười cười, trả lời:
“Cháu cũng mới ra trường nửa năm rồi mới đi làm nên cũng không có thời gian kiếm người yêu.”
“Khụ khụ khụ… khụ khụ khụ!”
Sở An Tình mới vội vàng uống một ngụm nước, nuốt cơm bị nghẹn xuống rồi dùng khuỷu tay huých Tô Tú Anh một cái:
“Mẹ đừng hỏi nữa! Học trưởng Lâm Huyền ngại kìa!”
“Ha ha, đàn ông mà, sự nghiệp là quan trọng nhưng gia đình cũng quan trọng không kém.” Sở Sơn Hà nâng ly rượu lên cụng ly với Lâm Huyền:
“Nhưng chuyện này cũng không thể cưỡng cầu được, lập gia đình là chuyện lớn của đời người, vẫn phải xem duyên số.”
Sau đó, Sở Sơn Hà chuyển chủ đề.
Bữa cơm này ăn rất vui vẻ, Lâm Huyền cũng coi như thấy được một mặt khác của Sở Sơn Hà với tư cách là một người cha và một người chồng, thực sự khiến hắn thêm phần kính trọng và ngưỡng mộ người đàn ông này.
Đây là một người đàn ông rất có tình người, rất có trách nhiệm, cũng chẳng trách mọi người đều đánh giá Sở Sơn Hà cao như vậy.
Ăn xong, Lâm Huyền không quấy rầy thêm nữa, hắn lấy cớ công ty còn việc vào buổi chiều nên xin phép đi về.
Sở Sơn Hà cho tài xế riêng đưa Lâm Huyền đi, ba người đến cửa biệt thự tiễn Lâm Huyền:
“Lâm Huyền, có chuyện gì cứ gọi điện cho tôi là được.”
“Thường xuyên đến chơi nhé Lâm Huyền, dì còn nhiều món tủ lắm.”
“Học trưởng Lâm Huyền, anh đi chậm thôi đấy!”
Lâm Huyền cũng vẫy tay, xe khởi động chở hắn rời khỏi khu nhà…
Nhìn chiếc xe biến mất ở khúc cua.
Sở Sơn Hà gật đầu đầy vui vẻ:
“Đúng là một đứa trẻ rất tốt, phẩm đức cao thượng, tử tế, lại rất có giáo dưỡng và lễ phép, bảo sao Triệu Anh Quân lại trọng dụng Lâm Huyền như vậy… Quả là một nhân tài hiếm có.”
“Đúng không?”
Sở An Tình cười khúc khích, rất đỗi tự hào:
“Con đã nói với ba mẹ rồi mà, học trưởng Lâm Huyền thực sự rất tuyệt! Rất nhiều đàn chị và thầy cô trong trường bọn con đều rất thích anh ấy, anh ấy rất nổi tiếng ở trường Đại học Đông Hải! Lúc anh ấy còn ở trường thì là người chủ trì chính thức của các buổi lễ… Bây giờ người chủ trì của trường chúng con đều là do Lâm Huyền chỉ bảo đó!”
“Ừm…” Sở Sơn Hà gật đầu tán thành:
“Người chủ trì à, Lâm Huyền đúng thật là có tài ăn nói và khí chất, quả nhiên là vàng đến đâu thì sáng chỗ đó.”
“Em cũng rất thích đứa nhóc này.” Tô Tú Anh cũng gật đầu, sau đó quay sang nhìn Sở Sơn Hà:
“Nhớ kỹ chuyện ba nói với con nhé, khi nào có cơ hội thì ba mai mối cho con.”
Chương 323: Tô Tô (2)
Sở An Tình đỏ mặt, suýt nữa thì nhảy dựng lên:
“Gì, gì cơ! Mai mối cái gì chứ, thiệt tình, con còn——”
“Chuyện của dì nhỏ con đấy.” Sở Sơn Hà từ tốn nói:
“Dì nhỏ của con cũng không còn trẻ nữa rồi, ngày nào cũng không có việc gì chính đáng, chỉ gây rắc rối khắp nơi, khiến mẹ con đau đầu… Thực ra mọi mặt của dì nhỏ của con đều rất tốt, chỉ là thích chơi bời và nóng tính, sớm tìm được một người đàn ông tốt cũng có thể an phận hơn một chút.”
“Hả? Dì nhỏ của con!?”
Sở An Tình trợn tròn mắt:
“Không phải chứ ba, đừng nói ba định giới thiệu học trưởng Lâm Huyền làm đối tượng cho dì nhỏ đấy nhé?”
“An Tình hôm nay con sao thế?”
Tô Tú Anh nhìn Sở An Tình như nhìn đứa ngốc:
“Nói năng ầm ĩ, chẳng có chút hình tượng của một cô gái nào cả! Vừa nãy mẹ cũng hỏi tình hình của Lâm Huyền rồi, rất xứng đôi với dì nhỏ của con.
Về tuổi tác cũng phù hợp, Lâm Huyền còn hơn dì nhỏ của con mấy tháng… Đổi lại là những chàng trai bình thường thì chắc chắn không kiềm chế được tính cách của dì nhỏ con nhưng Lâm Huyền thì mẹ thấy được, mẹ rất thích, là một người đàn ông tốt có trách nhiệm.”
“Con không nói là Lâm Huyền có vấn đề mà!”
Sở An Tình cảm thấy đầu mình sắp nổ tung, quay sang nhìn cha mình:
“Là dì nhỏ có vấn đề chứ ba! Ba không thể lừa học trưởng Lâm Huyền như vậy được! Sao dì nhỏ xứng với anh Lâm Huyền được chứ!”
“Thôi nào, chuyện của hai người họ, con có ý kiến gì chứ.”
Sở Sơn Hà phẩy tay, cười ngắt lời Sở An Tình:
“Chúng ta chỉ giới thiệu cho bọn họ thôi, cụ thể có nói chuyện được hay không còn phải xem hai người họ.
Hơn nữa, Lâm Huyền cũng không còn trẻ nữa, cũng nên lập gia đình rồi, nhà thằng bé chỉ có một mình nó, ba mẹ lại đã nghỉ hưu, chắc chắn rất nóng lòng muốn có cháu bế rồi!”
“Dì nhỏ của con suốt ngày gây chuyện, cũng nên để dì ấy nghiêm túc yêu đương, kết hôn, tìm một người quản thúc dì ấy một chút.
Tô Tô chỉ hơn con bốn tuổi thôi, lúc ba và mẹ con quen nhau thì dì ấy mới vừa chào đời, mẹ gần như nhìn dì ấy lớn lên, từ nhỏ đã hay chơi với con rồi, chuyện của dì ấy mẹ có thể không quan tâm sao?”
“Được rồi, về phòng thôi, lần sau gặp Lâm Huyền, ba sẽ nói với cậu ấy.
Tú Anh, em cũng nói tình hình của Lâm Huyền cho Tô Tô biết đi, tìm cơ hội để hai người gặp nhau.”
Tô Tú Anh gật đầu quay người đi vào trong nhà theo Sở Sơn Hà——
Rầm.
Cạch.
Tay trái Sở An Tình kéo góc áo Sở Sơn Hà, tay phải giữ chặt cánh tay Tô Tú Anh.
Hai người quay lại, thấy mặt Sở An Tình đầy nghiêm trọng:
“Con không đồng ý!”
“Con bị làm sao thế!”
“Hai người họ trai tài gái sắc, con có tư cách gì mà phản đối!” Tô Tú Anh và Sở Sơn Hà vừa buồn cười vừa bất lực.
“Anh, anh Lâm Huyền đã cứu mạng con! Con không thể nhìn ba mẹ đẩy anh ấy vào hố lửa được!”
Sở An Tình bất lực thở dài, nhìn Sở Sơn Hà, lại nhìn Tô Tú Anh:
“Dì nhỏ của con là người như thế nào… Chẳng lẽ ba mẹ còn không biết sao?”
Ầm ầm!!!
Chiếc McLaren màu đỏ máu như tia chớp lao đi trên cầu vượt.
Kiểu xe thấp và nhỏ gọn khiến nó trông như một bóng ma lướt ngang lướt dọc, như một chú thỏ nhảy qua nhảy lại giữa các phương tiện đang lưu thông, tiếng động cơ gầm rú dữ dội khiến một loạt xe xung quanh phải nhường đường cho chiếc siêu xe này.
“Tô Tô! Đi chậm lại một chút đi!”
Cô gái trang điểm khói ngồi ở ghế phụ kêu lên:
“Xe cảnh sát kìa! Xe cảnh sát đang đuổi theo cậu kìa!”
“Ha ha, như vậy mới thú vị chứ.” Tô Tô ngồi ở ghế lái cười nói.
Cô ấy cũng trang điểm rất kỹ, mái tóc vàng sáng tung bay trong gió, làn da trắng nõn, khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp trông rất rạng rỡ.
Lúc này, cô ấy đang nhai kẹo cao su, tay trái chống lên cửa sổ xe, tay phải đánh mạnh vô lăng.
“Cậu chạy quá tốc độ rồi!” Cô gái ngồi ghế phụ nhìn bảng đồng hồ, mặt tái mét.
“Tớ chạy chậm thì chẳng phải cảnh sát bắt được tớ sao?” Tô Tô thản nhiên nói.
“Không bắt được cô thì cũng có camera mà!”
“Không sao.”
Tô Tô thổi một quả bóng, đột ngột đánh lái sang phải, rời khỏi cầu vượt:
“Có anh rể của tớ mà.”…
“Họ tên.”
“Tô Tô.”
“Nghề nghiệp.”
“Ăn bám.”
Sở cảnh sát thành phố Đông Hải.
Tô Tô ngồi trên ghế, cảnh sát ngồi đối diện vừa hỏi vừa ghi chép:
“Ăn bám không phải là nghề nghiệp, nếu cô không có việc làm thì tôi sẽ ghi là thất nghiệp.”
“Vậy thì là thất nghiệp.” Tô Tô nhún vai. …
Mười mấy phút sau.
Một cảnh sát mở khóa cửa phòng giam, thả Tô Tô và cô gái đi cùng ra ngoài, anh ta nói với giọng nặng nề:
“Tô Tô, đây là lần thứ mấy rồi.
Muốn chạy xe nhanh thì cô ra đường đua mà chạy, chơi gì trên cầu vượt thế? Nếu xảy ra chuyện thì người chịu tội vẫn là cô thôi!”
Nói xong, anh ta đưa cho Tô Tô chiếc điện thoại đang gọi đến:
“Ông Sở bảo cô nghe điện thoại.”
Chương 324: Tô Tô (3)
Tút.
Tô Tô cầm lấy điện thoại lên rồi nhấn nút cúp máy, sau đó kéo cô bạn đi cùng:
“Đi thôi.”
“Này! Đứa trẻ này… Haiz…” Cảnh sát phía sau lắc đầu thở dài, lại gọi điện lại cho Sở Sơn Hà.
Tô Tô dẫn cô bạn đi qua khu vực làm việc của Sở cảnh sát rồi đi về phía bãi đậu xe ở cổng.
“Tô Tô… Cậu quen thuộc quá nhỉ.” Cô bạn kinh ngạc trước sự quen thuộc của Tô Tô với đường đi trong Sở cảnh sát.
“Từ nhỏ đã đến đây nhiều lần rồi, giống như về nhà vậy.”
Tô Tô lấy một viên kẹo cao su cho vào miệng, rồi lại kéo cô bạn rẽ sang một góc.
Đối diện, một nhóm cảnh sát đang đi cùng nhau, bọn họ vây quanh một chàng thiếu niên gầy gò trắng trẻo:
“Quý Lâm! Nhờ có cậu mà chúng ta phá được vụ án bí ẩn kéo dài mười mấy năm này! Quả nhiên đúng như cậu suy luận! Bọn tôi không ngờ hung thủ lại ở một nơi không ngờ đến như vậy…”
“Quý Lâm, giúp tôi xem thêm hồ sơ này nhé? Đây cũng là một vụ án cũ chưa phá được, trước khi tôi nghỉ hưu, tôi chỉ có một mong muốn này thôi.”
“Này, không phải đã nói là giúp chúng tôi một vụ rồi sao?”
“Khụ khụ, các anh có quên cảnh sát trưởng mời Quý Lâm đến cục chúng ta để làm gì không? Các anh cứ để Quý Lâm mất tập trung thế này thì vụ án của giáo sư Hứa Vân còn phá được không? Không phân biệt được việc nào quan trọng việc nào không quan trọng à!”…
Cô bạn kinh ngạc nhìn đám đông ùa đến, nghiêng người tránh sang một bên, nhìn cậu thiếu niên bị mọi người vây quanh:
“Oa, đẹp trai quá… Tô Tô! Cậu có thấy không? Cậu nam sinh kia trông giống như bước ra từ truyện tranh vậy!”
“Đẹp trai thì đẹp trai thật.” Tô Tô không thèm ngoảnh lại:
“Nhưng mà hơi yếu đuối.”
Hai người đến bãi đậu xe, Tô Tô nổ máy chiếc McLaren màu đỏ rồi tăng tốc lao thẳng ra khỏi bãi đậu xe.
“Trong bãi đậu xe mà cậu còn chạy nhanh thế này làm gì!”
“Tớ không thích chạy chậm.”
“Nhanh dừng lại đi! Cổng chắn xe còn chưa nâng lên kìa!”
Cô bạn hét lên, nhìn chiếc McLaren không hề giảm tốc độ! lao thẳng về phía cổng chắn xe của bãi đậu xe! Tốc độ quá nhanh, không kịp nhận dạng biển số xe——
Vù!!
Chiếc McLaren thấp bé đã lao thẳng qua gầm cổng chắn xe!
Ông bảo vệ chạy ra với vẻ mặt kinh ngạc, nhìn cổng chắn xe không hề hấn gì, lại nhìn chiếc xe thể thao chạy mất hút, gãi đầu:
“Thế này… Tiền đỗ xe tính thế nào nhỉ…”
“Ha ha ha! Thế nào? Không ngờ đúng không!” Trên xe McLaren, Tô Tô cười lớn, vỗ vô vô lăng, nhướng mày với cô bạn bên cạnh:
“Đây chính là lý do tớ thích chiếc xe này, thân xe rất thấp! Mỗi lần ra khỏi bãi đậu xe không cần phải đợi nâng cổng chắn! Cứ thế mà chạy thẳng qua!”
Cô bạn bên cạnh nước mắt lưng tròng:
“Tớ muốn về nhà.”
“Đừng mà, tớ đã đặt phòng khách sạn rồi, chúng ta nghỉ ngơi một lát, tối lại đi chơi tiếp.” Tô Tô ngáp một cái rồi lái xe lên cầu vượt.
“Nói mới nhớ Tô Tô… Cậu cúp điện thoại của Sở Sơn Hà như vậy không sao chứ?” Nhớ đến hình ảnh vĩ đại của người đàn ông thường xuyên xuất hiện trên TV, cô bạn có chút sợ hãi:
“Đó là Sở Sơn Hà đấy! Cho dù ông ấy là anh rể của cậu, cậu không sợ ông ấy nổi giận sao?”
“Ông ấy dám!”
Tô Tô nghiến răng hừ một tiếng:
“Tớ là cổ đông đầu tiên của ông ấy đấy, ông ấy dám tức giận với tớ sao?”
“Hả?”
Cô bạn có chút không hiểu:
“Sở Sơn Hà phát đạt bao nhiêu năm rồi… Sao cậu có thể là cổ đông đầu tiên của ông ấy được? Hơn nữa, tập đoàn Sơn Hà không phải là công ty cổ phần, cũng không niêm yết mà.”
“Đó là chuyện gần hai mươi năm trước rồi.” Tô Tô thổi một quả bong bóng, tiếp tục nhai kẹo cao su:
“Lúc đó Sở Sơn Hà vẫn là một cậu bé nghèo.
Ông ấy vừa mới kết hôn với chị tớ, khởi nghiệp thất bại, tiền bạc đều mất hết, kể cả của hồi môn của chị tớ cũng mất hết, còn nợ rất nhiều tiền.
Nhưng ông ấy đối xử với tớ rất tốt, luôn dẫn tớ đi chơi mua đồ cho tớ… Vì vậy, tớ đã đập vỡ ống heo đất, đưa cho ông ấy toàn bộ tiền mừng tuổi và tiền tiêu vặt mà tớ tích cóp được.”
“Mặc dù tổng cộng không có nhiều, chỉ vài nghìn tệ thôi, tớ nhớ lúc đó ông ấy cầm ống heo đất vỡ của tớ với đôi mắt đỏ hoe, nhặt từng đồng xu một đồng xu một trên sàn cùng tôi.”
“Ha ha ha, nhiều năm trôi qua rồi nhưng tớ vẫn nhớ biểu cảm của ông ấy lúc đó, được một đứa trẻ ba tuổi tài trợ, đây có lẽ là lúc ông ấy khốn cùng nhất trong cuộc đời.”
“Lúc đó, ông ấy nắm tay tớ nói bất kể sau này ông ấy có thành công lớn đến đâu, tớ cũng có một phần công lao, vài nghìn tệ này coi như là cổ phần ban đầu.
Lúc đó, tớ nghĩ ông ấy chỉ nói đùa, không tin ông ấy ta chút nào, chỉ thấy ông ấy là người tốt nên mới đưa tiền mừng tuổi cho ông ta, tớ còn nhỏ như vậy thì hiểu gì.”
Chương 325: Mồi nhử (1)
“Kết quả là không ngờ, cuối cùng ông ấy thành công thật, bây giờ chỉ riêng tiền chia cổ tức hàng năm của tớ đã tiêu không hết, tiêu thế nào cũng không hết… Nếu không, tớ lấy đâu ra tiền chơi bời lêu lổng cả ngày chứ?”
Cô bạn nghe xong, hít một hơi:
“Nói như vậy, anh rể của cậu đúng là rất tốt, nói được làm được.
Nhiều người lớn bình thường đều lấy tiền mừng tuổi của trẻ con một cách danh chính ngôn thuận, chẳng ai lại coi trọng ống heo đất của trẻ con làm gì cả? Huống chi là cổ phần hay cổ tức.”
“Đúng vậy nên tớ chưa bao giờ nói ông ấy không tốt! Ông ấy thực sự rất tốt.” Tô Tú Anh bật đèn xi nhan trái, trong tiếng tít tít, rẽ vào một đường cao tốc khác:
“Nếu bình thường đừng có lải nhải nhiều như vậy thì tốt hơn!”…
Công ty MX, tầng 20, văn phòng Lâm Huyền.
Lâm Huyền ngồi trước bàn làm việc, xoay bút, suy nghĩ về những gì Sở Sơn Hà nói với mình vào giờ trưa.
Theo những bằng chứng mà Sở cảnh sát thành phố Đông Hải nắm được hiện nay, Đường Hân là một người phụ nữ có đời sống riêng tư rất hỗn loạn, lăng nhăng, vì vậy mới bị trả thù tình cảm…
Chuyện này có camera hành trình làm chứng, đồng thời có tin nhắn trò chuyện trong điện thoại của Đường Hân làm bằng chứng, xem ra suy luận này không có gì không ổn.
Trừ khi…
Tất cả những bằng chứng đó đều là giả.
Nếu là giả, có phải là do Chu Đoạn Vân và đồng bọn của hắn ta làm giả không?
Vậy thì một vấn đề khác tiếp theo là——
Đồng bọn của Chu Đoạn Vân là ai?
Cho đến nay, Chu Đoạn Vân đã thoái thác trách nhiệm của mình rất sạch sẽ, cộng thêm vụ án của Đường Hân có oan có chủ nên ngoài Lâm Huyền ra, hiện tại không ai nghi ngờ hắn ta.
Còn sự nghi ngờ của Lâm Huyền cũng chỉ dừng lại ở mức phỏng đoán chủ quan nên cũng không có bằng chứng.
Phải tìm cách tìm thêm manh mối mới được.
Lâm Huyền gõ tay xuống mặt bàn.
Hiện tại, tình hình của hắn tương đối an toàn, có lẽ Chu Đoạn Vân và đồng bọn đã đưa hắn vào danh sách mục tiêu… Nhưng tạm thời vẫn chưa có ý định giết hắn, không biết bọn chúng đang chờ đợi điều gì.
Dù sao thì hắn cũng phải tranh thủ thời gian hành động.
Điểm đột phá của tất cả những vấn đề trước mắt đều nằm ở những bằng chứng giả mạo để bôi nhọ Đường Hân:
“Phải tìm cách xem những bằng chứng đó mới được.”
Lâm Huyền nhắm mắt lại, bắt đầu suy nghĩ.
Nếu hắn đến đến Sở cảnh sát, cảnh sát chắc chắn sẽ không để ý đến hắn càng không thể đưa những bí mật chưa được công bố này cho hắn xem.
Vì vậy…
“Có lẽ có thể tìm Quý Lâm hỏi thôi.”
Tuy hắn và Quý Lâm chỉ có duyên gặp nhau một lần nhưng trong bữa tiệc mừng năm mới của Hiệp hội Thương mại Đông Hải, hai người trò chuyện khá hợp, đối phương thích mèo Rhine, hắn cũng là một người hâm mộ sách của hắn ta, tin chắc có thể nghe ngóng được một số chuyện từ hắn ta… Ít nhất là có hy vọng hơn so với bên cảnh sát.
Lâm Huyền mở tin tức ra, bắt đầu tìm kiếm tin tức liên quan đến Quý Lâm.
Có lẽ là do lễ trao giải Oscar sắp diễn ra… Gần đây, Quý Lâm thường xuyên trở thành tiêu đề của mục giải trí, mọi người đều rất quan tâm đến việc hắn ta có thể giành được giải Oscar cho kịch bản hay nhất hay không.
Dù sao thì cho đến này giải thưởng Oscar danh giá này vẫn chưa có một người bản địa Long Quốc nào đạt được.
Lâm Huyền lướt qua một vài tin tức, phát hiện ra gần đây Quý Lâm thường xuyên tham dự các hoạt động và tiệc chiêu đãi ở thành phố Đông Hải, tỷ lệ xuất hiện rất cao.
Điều này có chút khác biệt so với “phong cách nam tính” của hắn ta trước đây, không biết có phải là do công ty giải trí đứng sau yêu cầu hắn ta tạo thế hay không.
Sau một hồi dò hỏi, một ông chủ nhà xuất bản trước đây có quan hệ hợp tác đã nói với Lâm Huyền rằng Quý Lâm sẽ tham dự một hội chợ sách vào sáng ngày kia.
Lâm Huyền định đến gặp Quý Lâm vào lúc đó. …
Ngày kia.
Phòng ngoài của thư viện thành phố Đông Hải, hội chợ sách.
Nơi đây được chia thành nhiều khu vực rất náo nhiệt.
Sau khi các hoạt động kết thúc, Lâm Huyền đi theo ông chủ nhà xuất bản đó, gặp Quý Lâm ở hậu trường.
“Chào anh, Quý Lâm.”
“Lâm Huyền?” Quý Lâm quay người lại, nhìn thấy vị khách bất ngờ:
“Không ngờ lại gặp anh ở đây.”
“Anh có thời gian không?” Lâm Huyền hỏi:
“Có một số chuyện tôi muốn nói riêng với anh, nếu anh bận thì chúng ta có thể hẹn giờ khác.”
“Không sao vào đây đi.”
Quý Lâm dẫn Lâm Huyền vào một phòng tiếp khách, ra hiệu cho hắn ngồi xuống.
Lâm Huyền nói thẳng mục đích đến đây.
Quý Lâm gật đầu như có điều suy nghĩ:
“Ồ, anh đã nghe nói rồi à.
Nhưng cũng không sao, thiên hạ không có bức tường nào không lọt gió, chuyện tôi hỗ trợ điều tra ở công an thành phố Đông Hải sớm muộn gì cũng sẽ truyền ra ngoài, bản thân tôi cũng không để tâm đến những chuyện này.”
Chương 326: Mồi nhử (2)
“Anh không để tâm là tốt rồi.” Lâm Huyền nói:
“Chủ yếu là Đường Hân là bạn học cấp ba của tôi, hơn nữa quan hệ riêng tư của chúng tôi cũng không tệ, tôi cũng không giấu anh, tôi cũng có nghe nói về kết quả điều tra vụ án của Đường Hân nhưng… Theo nhận thức của tôi, Đường Hân không phải là cô gái như vậy, vì vậy tôi muốn tìm anh để hiểu rõ hơn.”
“Tất nhiên, anh cũng đừng khó xử, tôi biết anh cũng có những chuyện cần giữ bí mật.
Tóm lại, nếu có thể, tôi muốn làm rõ mọi chuyện.
Dù sao thì chuyện này liên quan đến vấn đề danh tiếng của Đường Hân, mặc dù cô ấy đã mất nhưng cha mẹ và gia đình cô ấy vẫn còn sống, dù sao cũng phải giữ được sự trong sạch cho cô ấy ở trần gian chứ?”
Quý Lâm cúi đầu cười:
“Lâm Huyền, anh đúng là một người tốt bụng… Tôi hiểu ý anh rồi, nói một cách đơn giản thì… Anh không tin những bằng chứng liên quan đến Đường Hân mà cảnh sát tìm thấy, anh cho rằng có người cố tình làm giả bằng chứng để bôi nhọ Đường Hân.”
Lâm Huyền gật đầu:
“Đúng là ý đó.”
“Tôi rất hiểu suy nghĩ của anh, Lâm Huyền.” Quý Lâm đổi tư thế ngồi, nhìn Lâm Huyền nói:
“Bởi vì tôi cũng giống như anh, thực ra đến thành phố Đông Hải cũng vì mục đích tương tự.”
“Mục đích gì?” Lâm Huyền hỏi.
“Báo thù cho bạn bè.” Quý Lâm đáp.
Bạn bè?
Lâm Huyền nhớ lại Quý Lâm cúi đầu trước di ảnh của Hứa Vân:
“Giáo sư Hứa Vân là bạn của anh sao? Hai người có vẻ… là bạn vong niên?”
Bạn vong niên là già trẻ làm bạn với nhau.
“Không phải.”
Quý Lâm lắc đầu:
“Hứa Vân là chồng của chị gái tôi.”
“Thế không phải là anh rể của anh sao?” Lâm Huyền nói thẳng.
Thật là…
Anh rể thì cứ nói là anh rể, nói vòng vo làm gì.
“Anh rể à…”
Quý Lâm nhìn lên trần nhà, khoanh tay lại:
“Về lý thì không sai nhưng thực ra tôi chưa từng gọi ông ấy là anh rể, cũng chưa từng coi ông ấy là người thân, tôi vẫn luôn coi ông ấy là bạn.”
“Tại sao?”
“Bởi vì tôi là con nuôi, tôi và chị gái tôi không có quan hệ huyết thống.”
“Được rồi.”
Lâm Huyền thầm sắp xếp lại mối quan hệ gia đình của Quý Lâm, quả thực rất phức tạp:
“Vậy mục đích anh đến Đông Hải là để tìm ra hung thủ giết chết Hứa Vân à?”
“Đúng vậy.” Quý Lâm gật đầu:
“Mặc dù tôi và Hứa Vân không có quan hệ trực tiếp nào nhưng vì chị gái tôi, Hứa Vân thường tặng sách cho tôi khi tôi còn nhỏ, kể một số câu chuyện khoa học, tôi tự nhận rằng mối quan hệ của chúng tôi khá tốt.”
“Từ nhỏ tôi đã không có bạn bè, ngoài chị gái ra, Hứa Vân có thể coi là người bạn đầu tiên trong cuộc đời tôi… Chỉ tiếc là ông ấy đã chết, mà hung thủ vẫn chưa bị bắt, vì vậy tôi mới đến thành phố Đông Hải mãi không đi, mục đích… Chính là muốn tìm ra hung thủ giết chết Hứa Vân, báo thù cho ông ấy.”
Thì ra là vậy…
Lâm Huyền vốn vẫn không hiểu rõ mối quan hệ giữa Quý Lâm và Hứa Vân, cũng không hiểu tại sao Quý Lâm vốn không thích ra ngoài lại đột nhiên tham gia hỗ trợ điều tra vụ án ở công an Đông Hải.
Bây giờ đã hiểu rõ hoàn toàn thì ra hắn ta và Hứa Vân còn có mối quan hệ như vậy.
“Vì vậy tôi mới nói, tôi hiểu tâm trạng của anh, Lâm Huyền.”
Quý Lâm quay đầu, nhìn vào mắt Lâm Huyền:
“Là bạn học của Đường Hân, anh thực sự khó chấp nhận việc cô ấy có những hành vi xấu như vậy, hơn nữa còn chết vì tình.
Công an thành phố Đông Hải cũng chính vì cân nhắc đến khía cạnh này nên tạm thời chưa công khai những thông tin có hại đến danh tiếng của Đường Hân.”
“Nhưng… Sự thật là sự thật, bằng chứng là bằng chứng, hiện tại hung thủ giết Đường Hân đã bị khóa chặt, việc công bố toàn bộ sự thật trong thông báo tình hình của cảnh sát chỉ là vấn đề thời gian.”
“Nếu anh không tin tưởng vào kết quả điều tra của chúng tôi, tôi có thể cho anh xem những tài liệu chưa được công khai, anh có thể tự mình đánh giá.”
“Được chứ?”
Lâm Huyền rất bất ngờ.
Hắn vốn chỉ định hỏi thăm tình hình của Quý Lâm, không ngờ rằng mình lại có thể xem được tình hình chưa được công bố của cục cảnh sát…
Chuyện này có hợp lệ không?
“Về nguyên tắc thì không được.” Quý Lâm cười cười:
“Nhưng tôi có thể phá lệ cho anh.”
Dừng lại một chút, Quý Lâm tiếp tục nói:
“Không giấu gì anh, Lâm Huyền, cho dù hôm nay anh không đến tìm tôi, tôi cũng sẽ sớm đến tìm anh một chuyến.”
“Tại sao?”
“Bởi vì trong vụ án của giáo sư Hứa Vân, có rất nhiều điểm không thể tách rời khỏi anh.
Tất nhiên, tôi không nói anh là hung thủ, chỉ là có một số chuyện thực sự khó giải thích, tôi luôn cảm thấy… Giữa anh và giáo sư Hứa Vân dường như có một số bí mật bất thường.”
Quý Lâm ngẩng đầu nhìn Lâm Huyền:
“Có thể nói cho tôi biết…”
“Tại sao toàn bộ lợi nhuận ủy quyền của chất hóa học do Hứa Vân nghiên cứu lại đều thuộc về anh không?”
Chương 327: Vào cuộc (1)
“Đây là thẩm vấn chính thức sao?” Lâm Huyền hỏi.
Thành thật mà nói…
Đây cũng là một nước đi sai lầm mà Lâm Huyền luôn cảm thấy.
Nếu lúc đó không nhận ủy quyền này của giáo sư Hứa Vân, có lẽ tình cảnh hiện tại của hắn sẽ tốt hơn rất nhiều.
Mặc dù đây không phải là chuyện gì phạm pháp, cũng không phải chuyện gì nhất định phải giải thích nhưng… Nếu giáo sư Hứa Vân còn sống thì mọi chuyện đều dễ nói, đằng này ông ấy lại chết rồi thì bản thân hắn thực sự khó giải thích rõ ràng về ủy quyền của chất hóa học này.
Sự thật là hắn đã dùng bản thảo chất lỏng ngủ đông đến từ tương lai để đổi lấy ủy quyền này.
Mà một khi sự thật này bị tiết lộ, gần như 100% sẽ dẫn đến họa sát thân.
Đây là lý do duy nhất mà Lâm Huyền có thể nghĩ đến khiến mình bị cuốn vào “trò chơi mèo vờn chuột”.
Những ngày qua, hắn đã nghĩ vô số lần…
Giá như lúc đầu không nhận ủy quyền này thì tốt biết mấy.
Nhưng sau này mới tính toán thì chẳng có ý nghĩa gì, hơn nữa trong khoảng thời gian trước khi Hứa Vân chết, hắn thường xuyên tiếp xúc với ông ấy, cho dù không có ủy quyền này thì cũng chưa chắc đã rửa sạch được mọi nghi ngờ.
May mắn thay, Hứa Vân đã xử lý sạch sẽ bản thảo của mình từ lâu mới khiến hắn không bị bại lộ.
“Tất nhiên là không.” Quý Lâm cúi đầu cười:
“Nếu anh có nỗi khổ khó nói thì tất nhiên có thể không trả lời, đây là quyền riêng tư cũng là quyền lợi của anh.”
“Tôi phải thừa nhận rằng, chuyện này không thể coi là tình tiết phạm tội, cũng không thể coi là bằng chứng, cho nên cho dù là công an thành phố Đông Hải cũng không thể làm khó anh về chuyện này, hoặc ép anh trả lời thì anh cũng có quyền từ chối trả lời.”
“Câu hỏi của tôi… Anh cứ coi như là bạn bè trò chuyện tùy tiện hỏi thôi, nó không hợp lệ nhưng lại hợp lý, giống như tôi phá lệ cho anh xem những bằng chứng liên quan đến Đường Hân vậy… Đường Hân rất quan trọng với anh, Hứa Vân cũng rất quan trọng với tôi, vì vậy để tìm ra hung thủ giết hại ông ấy… Tôi không muốn bỏ sót bất kỳ thông tin tình báo nào có ý nghĩa.”…
Quý Lâm nói vậy rất khéo léo nhưng cũng rất rõ ràng.
Không gì khác ngoài việc nói với Lâm Huyền rằng, anh muốn xem những tài liệu chưa được công khai của Đường Hân thì được nhưng phải nói cho tôi biết câu trả lời của câu hỏi này.
Đây không phải là thẩm vấn chính thức, mà chỉ là một giao dịch riêng không hợp lệ.
Thực ra Lâm Huyền cũng hiểu rõ điều này.
Hắn không phạm tội, cũng không phải nghi phạm, đương nhiên không cần phải giải thích chuyện ủy quyền của giáo sư Hứa Vân, không ai có thể yêu cầu hắn làm như vậy.
Nhưng hắn cũng không ngại giải thích.
Hắn đã sớm nghĩ đến “sơ hở” này của mình, đương nhiên… Cũng đã sớm nghĩ ra đối sách ứng phó.
“Thực ra tôi không muốn nói ra.” Lâm Huyền quay đầu, giả vờ khó xử:
“Nói thật, lý do không mấy vẻ vang, đến giờ tôi vẫn chưa nói với ai, đây cũng coi như là bí mật giữa tôi và giáo sư Hứa Vân.”
Quý Lâm nheo mắt nhìn Lâm Huyền, chờ đợi câu trả lời của hắn…
“Vì Hứa Vân là anh rể anh, chắc anh biết chuyện Hứa Y Y chứ?” Lâm Huyền hỏi.
Quý Lâm gật đầu.
Tất nhiên hắn ta biết.
Chính vì chuyện Hứa Y Y bị ngã thành người thực vật, Ngạo Mạn mới mỗi người một ngả Hứa Vân, hắn ta cũng vì thế mà không bao giờ gặp lại Hứa Vân, không bao giờ gặp lại người bạn đầu tiên trong cuộc đời này nữa.
“Ngay từ đâu giáo sư Hứa Vân đã không định ngủ đông cùng Hứa Y Y.” Lâm Huyền bắt đầu nói dối nửa thật nửa giả, đây là cách nói dối an toàn nhất, cũng khó bị vạch trần nhất:
“Một là ông ấy không muốn mất đi ký ức về Hứa Y Y, hai là ông ấy muốn dành hết tâm sức của mình cho nghiên cứu tiếp theo về khoang ngủ đông.
Vì vậy, điều này dẫn đến một vấn đề—”
“Đến khi Hứa Y Y tỉnh lại trong tương lai, chắc chắn giáo sư Hứa Vân đã không còn trên đời nữa.
Mà Hứa Y Y lúc đó, bất kể tuổi thực tế là bao nhiêu thì trí tuệ chỉ là một cô bé bốn năm tuổi… Lúc đó cô ấy không còn người thân, giáo sư Hứa Vân rất không yên tâm nên đã nhờ tôi một việc.”
“Giáo sư Hứa Vân hy vọng tôi có thể chăm sóc Hứa Y Y sau khi cô ấy tỉnh dậy, ít nhất là có thể giúp đỡ cô ấy trong cuộc sống, mặc dù trình độ y tế trong tương lai có thể chữa khỏi chứng thực vật của cô ấy nhưng tâm lý trẻ con của cô ấy vẫn cần có người hướng dẫn.”
“Lúc đó tôi không đồng ý, vì không ai biết Hứa Y Y phải ngủ đông đến tương lai xa như thế nào mới có thể tỉnh lại để chữa bệnh.
Nếu là vài chục năm thì tôi còn đợi được nhưng nếu cô ấy phải ngủ đông vài trăm năm thì chẳng phải tương lai tôi cũng phải ngủ đông cùng Hứa Y Y sao? Vì vậy, lúc đầu tôi không đồng ý nên từ chối.”
Chương 328: Vào cuộc (2)
“Nhưng sau đó… Không giấu anh, giáo sư Hứa Vân đã thành tâm ủy thác, cũng cho tôi ủy quyền miễn phí, về tình về lý thì tôi đã đồng ý chuyện này.
Vì vậy, anh nói tôi vì tiền mà mờ mắt cũng được, sự thật cũng vậy, tôi cho rằng mức thù lao mà giáo sư Hứa Vân đưa ra đủ cao, cao đến mức tôi sẵn sàng mạo hiểm ngủ đông cùng Hứa Y Y.”…
Lời nói dối này là do Lâm Huyền đã chuẩn bị từ trước.
Hắn biết, sớm muộn gì cũng có người hỏi mình câu hỏi này, vì vậy phải nghĩ ra một lý do hoàn hảo.
Việc ủy thác mình chăm sóc Hứa Y Y thực sự là do Hứa Vân đưa ra, cũng thực sự là ý tưởng của Hứa Vân, bản thân điều này là sự thật.
Còn chuyện ủy quyền chất hóa học, lý do thực sự chỉ có mình và Hứa Vân biết, bây giờ chết không đối chứng, mình ghép chuyện ủy quyền và chăm sóc Hứa Y Y lại với nhau thì đương nhiên cũng có thể giả thật lẫn lộn, hợp tình hợp lý.
“Thì ra là vậy.” Quý Lâm lập tức đáp:
“Thảo nào… hóa ra là có chuyện như vậy.
Thực ra tôi thấy đây cũng không phải là chuyện gì khó nói, bản thân nó là một cuộc trao đổi ngang giá.
Bây giờ kỹ thuật ngủ đông vẫn còn rất nhiều tác dụng phụ không thể giải quyết được, anh sẵn sàng mạo hiểm như vậy cũng xứng đáng với lợi ích mà ủy quyền mang lại.”
“Nhưng mà… Hứa Vân thực sự tin tưởng anh, giao phó cô con gái quan trọng như vậy cho anh.
Hai người ở trường Đại học là quan hệ thầy trò sao?”
“Không phải vậy.” Lâm Huyền thành thật nói:
“Tôi cũng vì công việc của công ty mới có vài lần tiếp xúc với giáo sư Hứa Vân, tôi nghĩ ông ấy tin tưởng tôi như vậy có liên quan đến sếp của chúng tôi, khi các công ty khác đều tranh nhau giành lấy ủy quyền của ông ấy thì công ty chúng tôi vì tôn trọng ông ấy nên đã từ bỏ, có lẽ vì điều này mà ông ấy có thiện cảm với tôi.”
Về phương diện này, Lâm Huyền hoàn toàn nói thật, bởi vì những thứ này chỉ cần tốn chút công sức là có thể điều tra được, nói dối ở đây chẳng khác nào tự vả.
Quý Lâm gật đầu, không nói gì nữa.
Hắn ta nhìn đồng hồ:
“Thời gian này… Tôi cũng nên về Sở cảnh sát Đông Hải rồi, anh có muốn đi cùng không? Vừa nãy tôi đã hứa với anh, tôi có thể đưa anh đi xem những bằng chứng về vụ án Đường Hân.”
Lâm Huyền gật đầu, ra khỏi cửa lên xe của Quý Lâm.
Mọi chuyện đều diễn ra suôn sẻ hơn Lâm Huyền nghĩ nhiều, dù là việc liên lạc với Quý Lâm hay việc hắn tự nhận mình giao dịch với Hứa Vân, còn có cả việc đến Sở cảnh sát xem bằng chứng vụ án Đường Hân… Đều diễn ra hoàn toàn như hắn mong muốn.
Suôn sẻ.
Lâm Huyền không khỏi nhớ lại lời Đường Hân đã nói…
“Tôi cũng không biết tại sao mọi chuyện lại suôn sẻ như vậy, dù là đến phỏng vấn dàn nhạc hay sau này là tập luyện gia nhập đội chính thức, trở thành nghệ sĩ vĩ cầm chính, ngay cả bản thân tôi cũng thấy khó tin.”
Trên xe, tài xế âm thầm lái xe, Lâm Huyền và Quý Lâm nói chuyện phiếm nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ về những chuyện mình đã trải qua hôm nay, cũng như những chuyện Đường Hân đã trải qua trước đây.
Hiện tại hắn không nhìn ra được mình có vấn đề gì.
Nhưng mà…
Nếu như mọi chuyện mình trải qua đều giống như Đường Hân đã trải qua, đều là được thiết kế sẵn thì sao?
Từ việc cố ý tạo ra cái chết vào phút 00:42, có thể thấy hung thủ là một nhóm người rất giỏi thiết kế, bố trí, giấu kế hoạch vào trong cuộc sống thường ngày, thậm chí ngụy trang sự ngẫu nhiên thành sự tất yếu…
Kế hoạch của chúng rất chặt chẽ, nếu không đến phút cuối cùng thì rất khó nhận ra mình đang ở trong vòng vây.
Cho nên…
Lâm Huyền mặt không đổi sắc, nhìn Quý Lâm đang ngồi cách mình chỉ vài gang tay.
Chẳng lẽ…
Bây giờ mình.
Cũng nằm trong kế hoạch của chúng?
Nếu bây giờ thực sự đang ở trong vòng vây, vậy thì Quý Lâm đang đóng vai trò gì?
Bây giờ lúc nào Lâm Huyền cũng có cảm giác như gió lay cỏ động.
Hắn có thể cảm nhận được nguy hiểm đã rất gần mình… nhưng lại không biết kẻ địch rốt cuộc ẩn núp ở đâu.
Hắn bắt đầu nhắm mắt suy nghĩ, kết hợp vụ án Đường Hân với hoàn cảnh hiện tại của mình.
Hắn tin rằng.
Nếu tất cả những vụ án này đều do cùng một hung thủ gây ra thì thủ pháp nhất định có điểm tương đồng.
Quái lạ!
Lâm Huyền phát hiện ra một điểm mù!
Dường như cả Đường Hân và hắn… Đều trên cơ sở cho rằng mình chủ động, thực tế lại bị động rơi vào cái bẫy mà hung thủ sắp đặt.
Đường Hân tưởng rằng mình tự chọn Đông Hải nhưng thực ra là do giáo viên của Hứa Vân mời; cô ấy tưởng rằng mình chủ động gia nhập dàn nhạc giao hưởng nhưng nguyên nhân cũng là do đồng nghiệp giới thiệu; cô ấy tưởng rằng mình chủ động tặng quà cho mình nhưng đó cũng là do cô ấy và Chu Đoạn Vân cùng nhau bày mưu.
Mọi chuyện… Đều có người đứng sau thúc đẩy và sắp xếp.
Vậy thì.
Còn mình thì sao?
Có phải cũng đã cắn câu giống như Đường Hân rồi không? Đã vào tròng rồi không?
Chương 329: Bẫy (1)
Xe của Quý Lâm đã rẽ vào Sở cảnh sát thành phố Đông Hải, thanh chắn của bãi đỗ xe nâng lên rồi hạ xuống, giống như máy chém rơi xuống. …
Tổ chuyên án Hứa Vân, bên trong văn phòng tạm thời.
Quý Lâm đẩy một xấp tài liệu đã phân loại đến trước mặt Lâm Huyền:
“Những bản ghi chép trò chuyện này là bằng chứng chúng tôi trích xuất từ điện thoại của Đường Hân… Không được chụp ảnh, không được mang ra ngoài, anh có thể xem thoải mái ở đây.”
Chương 330: Bẫy (2)
Cuối cùng.
Hắn lật đến ghi chép ngày liên hoan với bạn học.
Có ghi chép trò chuyện với Cao Dương, cũng có ghi chép trò chuyện với rất nhiều người đàn ông khác.
Không sai…
Lần này Lâm Huyền nhìn rất rõ.
Vào lúc 00:42:12, Đường Hân đã gửi cho người đàn ông đó một tin nhắn vô cùng ám muội:
“Em nhớ anh quá, không thể chờ được, chỉ muốn về gặp anh.”
Xoạt.
Lâm Huyền không dừng lại nhiều, sau đó lật trang này sang, tiếp tục xem trang tiếp theo.
Ghi chép này chắc chắn là giả mạo.
Vào thời điểm đó, Đường Hân đang trò chuyện với hắn, tay bị hắn nắm chặt, cô ấy lấy đâu ra thời gian để nhắn tin chứ?
Một khi xác định được tin nhắn này là giả mạo thì không cần nói cũng biết, khi bạn phát hiện ra một con gián thì cả nhà bạn đã đầy gián rồi.
Điều này đủ để chứng minh rằng tất cả những ghi chép trò chuyện này gần như đều là giả mạo, là ảo.
Lâm Huyền tiếp tục duy trì nhịp độ lật trang đều đặn, lật đến ngày bốn người họ hẹn nhau ăn cơm ở Đông Hải.
Tương tự như vậy…
00:42:47.
Đường Hân vẫn gửi cho người đàn ông đó một tin nhắn:
“Tối nay đi ăn với bạn học nên không thể đến tìm anh được, hì hì, ngày mai em sẽ đến nhà anh sớm.”
Đằng sau còn kèm theo một biểu tượng cảm xúc mà Đường Hân thường dùng.
Vào thời điểm này, Lâm Huyền cũng vừa kéo Đường Hân từ bên cạnh chiếc taxi về, hai người đang đứng trên vỉa hè, bàn bạc một lát nữa sẽ đi đâu để trò chuyện thêm, Đường Hân cũng không có thời gian chơi điện thoại.
Xoạt.
Lâm Huyền vẫn không dừng lại ở trang này quá lâu, lật sang trang sau.
Đến đây, hắn đã hoàn toàn hiểu rõ.
Hắn có thể dễ dàng chứng minh sự trong sạch của Đường Hân, chỉ cần nói với Quý Lâm rằng vào hai thời điểm này, Đường Hân đều ở cùng hắn, cô ấy hoàn toàn không có thời gian chơi điện thoại.
Hắn có thể khẳng định chắc chắn rằng trong hai phút từ 00:41 đến 00:43, Đường Hân tuyệt đối không chơi điện thoại.
Như vậy, có thể chứng minh sự trong sạch của Đường Hân, bác bỏ tất cả những ghi chép trò chuyện này.
Đây là điều mà chỉ có hắn mới có thể chứng minh, chỉ có hắn mới để ý đến thời điểm 00:42 này, chỉ có hắn mới có thể chắc chắn 100% rằng Đường Hân không chơi điện thoại vào thời điểm này.
Chỉ có hắn.
Xoạt.
Lâm Huyền không lộ vẻ gì, lật xem tài liệu trong tay, vẫn duy trì tốc độ cân bằng để xem xét từng trang.
Nhưng trong lòng hắn đang suy nghĩ nhanh chóng.
Chỉ có hắn…
Nhưng vấn đề nằm ở đây.
Tại sao chỉ có hắn mới để ý đến thời điểm 00:42 này?
Nếu đổi thành bất kỳ thời điểm nào khác trong ngày, hắn đều không nhớ mình đang làm gì.
Nhưng chỉ có thời điểm 00:42 bên vệ đường, hắn đều nhớ rất rõ ràng.
Trước khi Đường Hân chết.
Trong thế giới thực, không có ai đặc biệt chú ý đến thời điểm 00:42 này.
Bởi vì nếu không có trường hợp thứ hai thì Hứa Vân chết vào thời điểm 00:42 này, chỉ là một thời điểm bình thường, không có ý nghĩa gì đặc biệt, không ai để ý đến.
Lúc đó hắn để ý đến là vì trong giấc mơ, cha của Đại Kiểm Miêu cũng chết vào thời điểm này nên khi so sánh đối chiếu, thời điểm này mới có ý nghĩa đặc biệt.
Vì vậy…
Đây là một cái bẫy!
Nếu bây giờ hắn đứng dậy nói với Quý Lâm về phát hiện của mình và khẳng định Đường Hân không chơi điện thoại vào thời điểm 00:42 này.
Điều này thật kỳ lạ!
Rất có thể câu tiếp theo của Quý Lâm sẽ là:
“Tại sao anh lại nhớ rõ như vậy về chuyện xảy ra vào 00:42 hai ngày này? Thời điểm này có ý nghĩa gì với anh không?”
Nhìn vào hiện tại, Đường Hân và Hứa Vân đều chết vào lúc 00:42, vẫn có thể giải thích rõ ràng.
Nhưng vào thời điểm đó, Đường Hân vẫn chưa chết, chỉ có một mình Hứa Vân chết vào lúc 00:42, có lý do gì để để ý đến thời điểm này?
Thời điểm này quá bình thường, quá đỗi bình thường.
Nếu Quý Lâm thực sự hỏi ra câu hỏi này thì hắn rất khó giải thích.
Không thể nói rằng cả hai lần đều tình cờ nhìn đồng hồ và tình cờ kéo Đường Hân lại, tình cờ trò chuyện rất lâu nên mới nhớ rõ như vậy được?
Quá giả tạo.
Lâm Huyền không thể mạo hiểm như vậy.
Sau khi Đường Hân chết, hắn có lý do để để ý đến thời điểm này; nhưng trước khi Đường Hân chết, hắn không có lý do gì để để ý đến thời điểm này, trừ khi——
Hắn thừa nhận rằng trong tương lai biết được cha của Đại Kiểm Miêu cũng chết vào lúc 00:42.
Bịch.
Lâm Huyền lật xong trang cuối cùng, đặt tập tài liệu dày cộp trở lại mặt bàn, thở dài:
“Tôi không có gì để nói.”
“Thất vọng lắm sao?” Quý Lâm hỏi.
“Có chút.”
Lâm Huyền đáp:
“Tôi khá bất ngờ, tôi không biết nên nói gì, dù sao thì trong đó cũng có cả ghi chép trò chuyện của tôi… Tôi không biết trong mắt Đường Hân, tôi là một người như thế nào.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Vị Hôn Thê Của Ta Là Kiếm Thánh [Dịch] Vị Hôn Thê Của Ta Là Kiếm Thánh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/08/Dich-Vi-Hon-The-Cua-Ta-La-Kiem-Thanh-Audio-FUll.jpg)





