[Dịch] Đế Tôn
Tập 346 [Chương 2365 đến 2371]
❮ sautiếp ❯Chương 2365: Đông A Đạo Nhân
tịch diệt kiếp ngày càng nghiêm trọng trong mảnh đất bỏ hoang, chỗ này không thể nào không bị tịch diệt kiếp quấy nhiễu, tu vi của đám người này sớm chết trong tịch diệt kiếp. Thế nhưng bọn họ vẫn vui vẻ sống, không quantâm thiên địa bên ngoài đã hủy diệt.
– Chắc chắn quốc gia kia có bí mật!
Giang Nam đi giữa phố phường, nơi hắn đi qua không có điểm nào khác với bên ngoài. Có cãi lộn, đánh nhau, mặc cả, thành thân, khoang tình cảm.
Giang Nam khó hiểu thầm nghĩ:
– Lạ lùng, bọn họ không biết mình đang ở trong vũ trụ tan vỡ, tùy thời sẽ chết sao?
Giang Nam đi lên bắt chuyện với từng người, bọn họ hồn nhiên không khác gì người bên ngoài, lời ăn tiếng nói không có gì lạ.
Lòng Giang Nam máy động, ngước lên nhìn. Vài tiên quang bay ra khỏi hoàng thành, đáp xuống đất biến thành mấy tiên nhân. Các tiên nhân bước nhanh tới trước mặt Giang Nam, vội vàng hành lễ.
– Quốc chủ của tệ quốc cảm giác tiên sinh đến, đặc biệt lệnh chúng ta đến nghênh tiếp, mời tiên sinh vào hoàng thành gặp mặt.
Mắt Giang Nam hấp háy, cười nói:
– Ta vừa đến mà quốc phủ của quý quốc đã biết, đúng là nhân vật thâm tàng bất lộ. Cũng tốt, ta có việc muốn thỉnh giáo quốc phủ của quý quốc.
Mấy tiên nhân dẫn đường, Giang Nam đi theo bọn họ tới hoàng thành, vào hoàng cung. Hoàng đế Thiên Vũ quốc đang trầu chiều, văn võ bá quan yết kiến. Thấy Giang Nam tới, hoàng đế Thiên Vũ quốc bước xuống ngai vàng, dẫn dắt văn võ bá quan nghênh ra Kim Loan điện.
Hoàng đế Thiên Vũ quốc cười to bảo:
– Có khách quý tiến đến, tiểu vương Đông A có gì không chu đáo mong quý khách thứ tội, thứ tội!
Giang Nam nhìn chằm chằm, lòng rung động. Đông A hoàng đế là cường giả đẳng cấp Tiên Vương, công pháp cực kỳ quái dị, giấu diếm thần thức Giang Nam điều tra.
Giang Nam tự hỏi mình vô địch trong cảnh giới Tiên Vương vậy mà hắn không điều tra được Đông A hoàng đế, rất kỳ lạ.
Giang Nam trả lễ:
– Quấy rầy bệ hạ, ta rất áy náy.
Giang Nam cười nói:
– Tên của bệ hạ là Đông A? Cái tên thật hiếm thấy.
Đông A hoàng đế tiến lên mời Giang Nam vào điện:
– Tên họ của tiểu Vương khá cổ xưa, tệ quốc ở phương đông nên đặt tên này. Tiên sinh từ nơi nào đến? Tại sao đến Thiên Vũ quốc ta?
Trong KimLoan điện, Giang Nam và Đông A hoàng đế ngồi xuống ghế chủ và khách, quần thần hành lễ.
Giang Nam đáp:
– Ta đến quý quốc là muốn hỏi thăm hai người, không biết bệ hạ có từng thấy người này?
Lòng Giang Nam máy động, mắt ắn ra thần quang chiếu hình ảnh Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế giữa triều đường, hình ảnh sống động như thật.
Đông A hoàng đế nhìn hình tịch diệt thiên hỏa, Bỉ Ngạn Nữ Đế, biến sắc mặt.
Đông A hoàng đế trầm ngâm giây lát, nói:
– Không dám giấu diếm, tiểu vương từng thấy hai người đó nhưng hơn một trăm vạn năm trước, hai người kia đến gây ra náo động.
Mắt Đông A hoàng đế chớp lóe gác vấn đề này sang một bên, cười hỏi:
– Tiên sinh, mới rồi người chỉ nói đến Thiên Vũ quốc ta vì chuyện gì, nhưng không nói tiên sinh đến từ đâu. Hay tiên sinh là đồng hương của hai người này?
Mắt Giang Nam lóe tia sáng hỏi ngược lại:
– Tại sao bệ hạ cứ bắt chặt chuyện này?
Đông A hoàng đế cười to, chân thành nói:
– Hay tiên sinh đến từ bên ngoài? Không biết tiên sinh vào bằng đường nào? Có thể nói ra được không?
Giang Nam cười nói:
– Nếu bệ hạ nói cho ta biết hai người này bây giờ ở đâu không? Rồi ta sẽ nói cho bệ hạ biết ta đến từ đâu.
Sắc mặt Đông A hoàng đế liên tục thay đổi, đứng dậy mỉm cười nói:
– Được, mời tiên sinh theo ta.
Giang Nam đứng dậy, võ bá quan theo sát, vây quanh hai người đi sâu vào hoàng cung. Trên đường đi cung đài lâu vũ, cung nữ tới lui hành lễ.
Đông A hoàng đế không đáp lại, thẳng tiến tới trước:
– Lúc hai người kia đến đây dẫn tới náo động lớn, nhiều người cho rằng có hy vọng trốn khỏi đây nên rất kích động. Một đông người chết mới bình ổn sự kiện.
Giang Nam cười nói:
– Ta thấy người trong quý quốc ai nấy an cư lạc nghiệp, không có ý định trốn khỏi đây, có thể thấy bệ hạ cai trị rất tốt.
Đông A hoàng đế mỉm cười nói:
– Năm xưa ta từng muốn ra ngoài, nhưng thấy nhiều người chết, hai người kia biến mất thì dằn lòng lại. Nhưng lần này thấy tiên sinh đến, trái tim lại rạo rực.
Đoàn người đi sâu vào hoàng cung, đằng trước có một cái hố sâu to lớn, miệng hố tràn đầy phù văn kỳ lạ, rậm rạp mà thần thánh.
Hố to sâu không thấy đáy, trong hố tràn ngập tiên quang như nước như triều, huyễn lệ sặc sỡ.
Đông A hoàng đế cười nói:
– Mời tiên sinh xem, đây là giếng thần của Thiên Vũ quốc ta. Trong giếng có thần, không gì không biết. Tiên sinh muốn biết tung tích của hai người kia thì hãy đứng bên miệng giếng, hỏi thần trong giếng, chắc chắn thần sẽ cho tiên sinh biết.
– Thần trong giếng?
Giang Nam không đi lên, hắn đánh giá giếng thần, cười nói:
– Trong giếng không phải thần mà là ma trú ngụ đúng không?
Đông A hoàng đế cười cười:
– Sao tiên sinh nói vậy?
Giang Nam đánh giá quanh hố sâu, nói:
– Phù văn bên cạnh giếng là phù văn tế tự, đứng cạnh giếng tức là leo lên tế đài, bị hiến tế. Trong miệng giếng cư ngụ một ác thú tịch diệt, giếng này không phải giếng thần, nó tên là động uyên.
Giang Nam cảm thán rằng:
– Ta từng có một cái giếng như vậy, hèn gì Thiên Vũ quốc không bị tịch diệt kiếp pháh ủy, hóa ra có động uyên, ác thú tịch diệt ở đây.
Đông A hoàng đế biến sắc mặt, khom lưng cười nịnh lặp lại:
– Sao tiên sinh nói vậy?
Giang Nam mỉm cười nói:
– Đông A đạo hữu, ngươi đừng khom lưng thấp giọng như thế, một mình ngươi hóa thân một đế quốc, vô số sinh linh. Tự mình biến thành nam biến thành nữ, thậm chí biến thành phu thê, biến thành văn võ quần thần. Chơi trò mình ta với ta nghiên rồi sao?
Đông A hoàng đế mặt không còn chút máu, cười to bảo:
– Không ngờ bị ngươi phát hiện!
Vù vù vù vù vù!
Tất cả sinh linh trong Thiên Vũ quốc bỗng hóa thành từng đợt nguyên khí, mọi thứ biến mất. Những văn võ bá quan, cung nữ, nương nương, phi tử trong hoàng cung đều biến thành nguyên khí. Các nguyên khí tuôn ra hóa thành nước lũ nhập vào người Đông A hoàng đế.
– Ngươi phát hiện thì sao?
Khí thế Đông A hoàng đế tăng vọt, trong khoảnh khắc từ Tiên Vương lên đẳng cấp Tiên Quân. Cơ thể Đông A hoàng đế phát ra tiếng xoẹt xoẹt, từng mảnh vảy chui lên lớp da, gã biến thành thần linh tiền sử không phải con người, hơi thở khủng bố tràn ngập quanh thân.
Giang Nam ngước nhìn Đông A hoàng đế, khó hiểu hỏi:
– Kẻ theo hầu Tịch Diệt Đạo Nhân?
Đông A Đạo Nhân cười to bảo:
– Đúng vậy! Ta là Đông A Đạo Nhân, người chăn nuôi cự thú tịch diệt mà bệ hạ nuôi dưỡng!
Đông A Đạo Nhân nhìn xuống Giang Nam, lạnh lùng cười:
– Ta bị lưu dày đến đây, vốn định hiến tế nguyên mảnh đất bỏ hoang hồi sinh bệ hạ, tiếc rằng mãi không thành công. Ta định hiến tế ngươi cho Tịch Diệt đại đế, thức tỉnh đại đế, để đại đế sống lại. Chẳng ngờ ngươi không mắc công, nhưng không sao, ta tự hành động, ngươi chết càng mau. Ra đi bảo bối của ta, huyế thực của ngươi đã đến! Nuốt hắn, hiến tế cho đại đế!
Chương 2366: Kiếp quang thiên hỏa (1)
Sau lưng Giang Nam, trong động uyên phát ra tiếng răng rắc đinh tai nhức óc, tiên quang tuôn trào trong hố đã biến mất, thay thế là một cự thú xấu xí nhảy ra khỏi giếng. Cự thú tràn ngập khí thế tà ác nhất thế gian táp hướng Giang Nam.
Tịch diệt ác thú!
Keng!
Giang Nam vẫn đối diện Đông A Đạo Nhân, một kiếm quang bay ra khỏi trán, xẹt qua không trung. Tịch Diệt ác thú sau lưng Giang Nam bị cắt thành ai khúc, cơ thể khổng lồ lướt qua hai bên hắn đập vào cung điện lầu vũ.
– Ngươi cũng hiểu đại đạo tịch diệt?
Con ngươi Đông A Đạo Nhân co rút, giọng the thé nói:
– Đúng rồi, mới rồi ngươi nói cũng có một động uyên, hay ngươi cũng là người chăn nuôi dưới tay địa đế?
Đông A Đạo Nhân không ngờ Tịch Diệt ác thú chết mau người, làm gã không kịp thấy rõ thực lực của Giang Nam.
Động uyên từng là thủ đoan cường đại nhất của Giang Nam, động uyên cắn nuốt người khác, kéo bọn họ vào trong sẽ bị Tịch Diệt ác thú ăn mất. Giang Nam hiểu biết động uyên, Tịch Diệt ác thú không kém gì Đông A Đạo Nhân, thậm chí hắn tự mình giết ác thú động uyên, biết điểm yếu của nó.
Thực lực Tịch Diệt ác thú ngang ngửa với Tiên Vương đỉnh cao bát Tiên Vương, nếu đổi lại người khác dù là Tiên Quân cũng sẽ bó tay bó chân. Bởi vì động uyên ác thú là sinh linh do đại đạo tịch diệt sinh ra, cắn nuốt tất cả, bất cứ công kích nào đều trở thành chất dinh dưỡng cho Tịch Diệt ác thú.
Nhưng trước mặt Giang Nam thì Tịch Diệt ác thú không là gì, một nhát kiếm là phân thây nó.
Đây là kết quả Giang Nam tăng trưởng thực lực, bởi vì hắn tinh thông đại đạo tịch diệt, thắng Tịch Diệt ác thú. Động uyên ác thú chẳng những không thể cắn nuốt bất cứ năng lượng nào của Giang Nam, ngược lại bị một thanh kiếm hấp thu đại đạo, chết ngắc.
Giang Nam mỉm cười hỏi lại:
– Người chăn nuôi của Tịch Diệt Đạo Nhân?
Kiếm quang chợt lóe ẩn vào trán Giang Nam, hắn cười nói:
– Ta là người tự do, sao làm nô tài của Tịch Diệt Đạo Nhân được? Đông A Đạo Nhân, Tịch Diệt đã bị phân thây trấn áp, ngươi đừng đi theo hắn nữa. Hãy nói tung tích của hai người kia, ta tha cho ngươi một con đường sống, từ nay ngươi tiêu dao tự tại không bị Tịch Diệt khống chế.
Đông A Đạo Nhân lấy lại bình tĩnh, giơ tay lên:
– Không bị Tịch Diệt đại đế khống chế?
Đông A Đạo Nhân mỉa mai:
– Từ xưa đến nay mười một thời đại có ai không bị Tịch Diệt đại đế khống chế? Muốn trường sinh bất diệt thì phải bái vào môn hạ của đại đế, chờ đại kiếp nạn đến là đại đế sẽ ngắt trái, cắt đầu người xuống. Phản đồ, ngươi vốn là kẻ chăn nuôi của đại đế lại phản bội đại đế, thứ như ngươi không có cả vinh hạnh được đại đế cắt đầu!
Đông A Đạo Nhân giơ tay lên, xuất hiện dị tượng ngôi sao trên trời rơi xuống, thiên tượng hỗn loạn. Các vì ao rơi lộp bộp, đây là đại thần thông đại đạo tịch diệt.
– Cảnh giới của ngươi thua xa ta, tuy có chút bản lĩnh nhưng chênh lệch cảnh giới rõ rành rành. Hôm nay ta thay đại đế tiêu diệt phản đồ nhà ngươi, Tịch Diệt Thiên Tinh!
Thần thông này ẩn chứa tinh túy đại đạo tịch diệt thiên địa không tồn, đại đạo không tồn, bất cứ người nào đối diện chiêu này đều bị áp chế. Đại đạo bị áp chế, thậm chí tan rã, đạo quả nghiêng, nguyên thần rơi vào tịch diệt.
Mảnh đất lành sụp đổ, hoàng thành cung vàng dát ngọc trong khoảnh khắc thành bột phấn, dãy núi sụp đổ tan nát. Các thành trì, thành thị, phòng ốc, ruộng nước ngoài thành, kênh rạch, sông hồ trong Thiên Vũ quốc đều biến thành hư ảo.
Một kích của Đông A Đạo Nhân kéo những Hỗn Độn thiên quốc di chuyển bên ngoài tập trung vào bàn tay gã, ngôi sao trên bầu trời cũng bị cuốn lấy. Các tinh ạch tàn phá bay tới, kéo cái đuôi dài đập vào người Giang Nam.
Cảnh tượng này thật như vũ trụ tịch diệt.
Trong trán Giang Nam bỗng có con mắt tựa lá liễuc từ từ mở ra, mắt không có con ngươi tựa như vòng xoáy.
Đại thần thông của Đông A Đạo Nhân hầu như bị con mắt phá vỡ. Di tượng các ngôi sao rơi biến mất, chỉ còn lại những tinh hạch tàn phá bị bàn tay Đông A Đạo Nhân kéo theo vẫn lao hướng Giang Nam.
Giang Nam giơ tay lên, hai lòng bàn tay chạm vào nhau. Các tinh hạch tànp há nổ tung. Đông A Đạo Nhân bị lực lượng hùng hồn từ lòng bàn tay Giang Nam chấn xương cốt kêu răng rắc, người nhanh chóng thụt lùi. Một chuỗi tiếng nổ liên tục vang lên.
Chân Đông A Đạo Nhân đạp xuống là mặt đất nổ tung, mảnh đất vốn bị đại thần thông Tịch Diệt Thiên Tinh san bằng, giờ Đông A Đạo Nhân giẫm chân xuống, mặt đất rung rinh, các ngọn núi to lớn nhô lên. Chân Đông A Đạo Nhân giẫm xuống đất quá mạnh, đè ép vỏ mặt đất dồn lại thành các ngọn núi.
Mỗi khi Đông A Đạo Nhân đạp chân xuống là mấy dãy núi hùng vĩ xinh đẹp tựa đạo qua kiếm kích nhô lên. Đông A Đạo Nhân lùi trăm bước, xa mấy ngàn dặm nhô lên hai, ba vạn núi to tựa kiếm tựa qua, xen kẽ giao nhau, cực kỳ sắc bén.
Giang Nam cất bước đuổi theo, nháy mắt đến trước mặt Đông A Đạo Nhân. Giang Nam bỗng cảm giác có nguy hiểm mãnh liệt, ovọi vàng thụt lùi.
Xoẹt!
Một tia sáng rực rỡ bay ra từ bàn tay Đông A Đạo Nhân xẹt qua ngực Giang Nam, cắt một lỗ hổng dài cả thước.
Đó là kiếp quang, ánh sáng hủy diệt chỉ sinh ra trong tịch diệt kiếp. Tước thọ tước khí tước đạo hạnh, trảm thần trảm nguyên trảm đạo quả, phá hỏng đạo cơ một kiếp.
Kiếp quang cực kỳ nguy hiểm, sức mạnh vô địch. Giang Nam không dám nói có thể khống chế kiếp quang. Không biết Đông A Đạo Nhân dùng cách gì mà thu được một luồng kiếp quang.
Kiếp quang này sắc bén không gì sánh được, dù cơ thể Giang Nam cường đại cũng không đối kháng nổi. Chỗ kiếp quang cắt qua máu chảy ròng ròng, miệng vết thương không khép lại được.
Không chỉ thế, Giang Nam cảm giác tu vi của mình bị cắt một chút.
Khi kiếp quang đến, đạo quả của Giang Nam run rẩy, dường như kiếp quang chạm nhẹ một cái sẽ bị trảm đạo quả, diệt nguyên thần, giết thần hồn.
Đông A Đạo Nhân công kích thành công, gã bay lên, kiếp quang như giao long sắc bén bay đầy trời.
Đông A Đạo Nhân lao tới, cười to bảo:
– Xem ra ngươi không được đại đế truyền dạy, tự mình lần mò, chưa biết ý nghĩa tịch diệt. Tiểu qur, Tịch Diệt đại đế mới là vĩnh hằng, duy nhất, là tồn tại vạn cổ bất diệt!
kiếp quang rực rỡ chói lòa, cực kỳ hoàn mỹ, cũng siêu nguy hiểm. Nơi kiếp quang xẹt qua hư không vỡ vụn, tất cả bị hủy. Trước kia Đông A Đạo Nhân đã được Tịch Diệt Đạo Nhân truyền dạy, hiểu cách hút và vận dụng kiếp quang.
Xoẹt!
Giang Nam lại bị thương, kiếp quang tước pháp lực của hắn, mỗi một lần bị thương là tu vi lại giảm mạnh. Nếu Giang Nam không kịp né e rằng đạo quả cũng bị giết.
kiếp quang không phải pháp bảo nhưng hơn hẳn pháp bảo. Nó sắc bén, quỷ dị, cường đại, nếu bị kiếp quang cắt trúng sẽ là sát kiếp ngập đầu.
Đại đạo tịch diệt của Giang Nam không cách nào luyện hóa dư âm kiếp quang trong cơ thể, điều này chứng minh tạo nghệ đại đạo tịch diệt của hắn đúng là yếu kém, không được tinh túy.
Keng!
Trán Giang Nam toát ra kiếm quang, nguyên thủy chứng đạo kiếm như thất luyện chém ra. Kiếm quang chớp động, trong phút chốc không biết chém bao nhiêu nhát.
Chương 2367: Kiếp quang thiên hỏa (2)
Kiếp quang bị chặt đứt từng khúc, Giang Nam vừa thở phào thì thấy kiếp quang đứt lại bay lên. Vài mảnh nhỏ kiếp quang xuyên qua người Giang Nam.
– Quái dị vậy?
Giang Nam hộc máu, thụt lùi lại. Mảnh nhỏ kiếp quang đầy trời bỗng gắn liền thành một chém xuống Giang Nam.
Giang Nam quát to:
– Khai Nguyên!
Kiếm quang sáng tạo thiên địa, biến thành các thời không, mở ra từng thịnh thế huy hoàng trong tịch diệt kiếp.
Kiếm quang cùng kiếp quang va chạm bộc phát tiếng nổ kinh thiên động địa. Trên người Giang Nam thêm mấy vết thương, kiếp quang trong tay Đông A Đạo Nhân không thể hoàn toàn đỡ nhát kiếm Khai Nguyên, người Đông A Đạo Nhân bị thương. Kiếm quanggần như xé mở cơ thể Đông A Đạo Nhân.
May mắn tu vi của Đông A Đạo Nhân siêu mạnh, dù gì cũng là đẳng cấp Tiên Quân. Rất nhanh Đông A Đạo Nhân đè xuống uy lực nhát kiếm Khai Nguyên, không tạo thành phá hoại gì lớn.
Giang Nam thở phào:
– May mắn Khai Nguyên kiếm thức của ta có thể phá kiếp quang.
Kiếp chỉ là ánh sáng tịch diệt kiếp, hủy thiên diệt địa, tuyệt diệt sự sống. Khai Nguyên kiếm thức của Giang Nam là sáng tạo ra thiên địa, vạn vật trong tịch diệt kiếp, vừa lúc tương khắc nhau.
Kiếp quang có thể khắc chế Khai Nguyên kiếm thức, hủy diệt ác thiên địa Khai Nguyên kiếm thức sáng tạo. Khai Nguyên kiếm thức cũng có thể khắc chế kiếp quang, từ trong tĩnh mịch diệt tuyệt sáng tạo sự sống.
Nhưng kiếp quang là thiên địa diễn sinh, nó tự nhiên hình thành, bẩm sinh cường đại, là ánh sáng hủy diệt. Khai Nguyên kiếm thức là Giang Nam tự mình sáng tạo, có khuyết điểm.
Giang Nam hú dài, nguyên thủy chứng đạo kiếm bộc phát ánh sáng vô tận, kiếm quang nhấp nháy. Từng đợt kiếm quang đâm ra, các thế giới sinh ra trong kiếm quang. Ngân hà chiếu rọi, nhật nguyệt trên trời, sông ngòi hồ nước, non xanh nước biếc như cuộn tranh ập vào mặt.
Kiếm quang cùng kiếp quang chạm vào nhau, kiếm quang sáng tạo các thế giới bị tiêu diệt biến thành ảo ảnh. Kiếp quang trong tay Đông A Đạo Nhân liên tục co rút, bị Khai Nguyên kiếm thức phá từng luồng uy lực.
Hai người lấy nhanh thắng nhanh, cơ thể bị thương. Tu vi của Giang Nam bị chém, uy lực kiếp quang trong tay Đông A Đạo Nhân giảm sút. Hai phe giằng co.
Kiếp quang trong tay Đông A Đạo Nhân dần co rút gã nôn nóng bứt rứt.
Đông A Đạo Nhân hú dài:
– Thì ra là pháp bảo chế tạo bằng trụ hoang thần thạch, hèn gì chống đỡ được tịch diệt kiếp quang! Tịch diệt thiên hỏa!
Đông A Đạo Nhân chỉ vào trán mình, một hỏa long phun ra, là tịch diệt thiên hỏa bay hướng Giang Nam.
Tịch diệt thiên hỏa đi qua làm nguyên thủy chứng đạo kiếm đỏ rựa như lửa. Thân kiếm chế tạo bằng trụ hoang thần thạch cực kỳ cứng rắn, tiên hỏa, hỗn độn hỏa không luyện hóa nó được. Nhưng gặp phải tịch diệt thiên hỏa thì như nước sôi đổ vào tuyết, thân kiếm bắt đầu tan rã, chảy dung nham tí tách.
Thiên hỏa ùa hướng Giang Nam, trong khoảnh khắc nhấn chìm hắn.
Đông A Đạo Nhân mừng rỡ cười to bảo:
– Giờ thì chết đi!
Bỗng trong tịch diệt thiên hỏa ngút trời, một bàn tay hoàn mỹ không tỳ vết cầm thần kiếm đốt đỏ vươn ra khỏi màn lửa đâm vào trán Đông A Đạo Nhân.
Giang Nam đi ra tịch diệt thiên hỏa, kiếm quang huơ nhẹ chém đầu Đông A Đạo Nhân xuống. Kiếm quang chém xuống, chặt bàn tay cầm kiếp quang của gã.
– Ngu ngốc, thấy ta có thể luyện hóa trụ hoang thần thạch, luyện thành thần kiếm thì ngươi nên biết ta cũng tinh thông tịch diệt thiên hỏa.
Giang Nam cất đi nguyên thủy chứng đạo kiếm, năm ngón cầm đầu Đông A Đạo Nhân, gồng sức chấn vỡ đầu lâu.
Đông A Đạo Nhân tu luyện đại đạo tịch diệt, đạo quả không có chỗ ký thác trong thiên địa, chỉ có thể ký thác bản thân. Đầu Đông A Đạo Nhân vỡ, đạo quả bay lên bị Giang Nam bắt chặt.
Trong đạo quả, đạo cung của Đông A Đạo Nhân rực cháy thiêu đốt nguyên thần. Đông A Đạo Nhân rất quyết tuyệt, tự biết khó thể may mắn thoát khỏi thì muốn tự hủy, tránh cho Giang Nam biết bí mật trong ký ức của mình.
– Muốn chết? Ngươi đi theo Tịch Diệt Đạo Nhân nhiều năm, trải qua tịch diệt kiếp, chắc chắn biết nhiều bí mật, sao ta có thể cho ngươi chết dễ vậy?
Giang Nam vươn tay ra đâm vào đạo quả của Đông A Đạo Nhân, một ngón tay đè tắt đạo cung thánh hỏa, điểm vào nguyên thần.
Giang Nam một chỉ nhấn mạnh nguyên thần của Đông A Đạo Nhân, ngăn cản nguyên thần tan vỡ. Giang Nam sưu tầm ký ức của Đông A Đạo Nhân, nguyên thần gầm rống, đạo quả tự động nứt vỡ, đại đạo tịch diệt tan nát vẫn không ngăn cản Giang Nam được.
Đạo quả của Đông A Đạo Nhân vỡ, đại đạo tịch diệt bị Giang Nam hấp thu luyện hóa, không lãng phí chút năng lượng nào.
Dù sao đây một đạo quả Tiên Quân, Giang Nam muốn luyện hóa cũng sẽ tốn công sức và thời gian.
Đông A Đạo Nhân tự động tan rã đạo quả ngược lại giúp Giang Nam bớt nhiều thời gian luyện hóa.
nguyên thần Đông A Đạo Nhân gầm rống nhưng không vùng thoát khỏi ngón tay Giang Nam được, ký ức bị hắn đánh cắp. Đông A Đạo Nhân biết không thể che giấu bí mật gì được.
– Tịch Diệt Đạo Nhân… Mạnh quá.
Giang Nam thấy các hình ảnh trong ký ức của Đông A Đạo Nhân, đó là cảnh tượng trong tịch diệt kiếp. Tịch Diệt Đạo Nhân giết các Thiên Quân, Đạo Quân, hủy diệt vô số sinh linh. Không biết bao nhiêu Thiên Quân, Đạo Quân chết vào tay Tịch Diệt Đạo Nhân. Có Đạo Quân sở hữu tiên thiên pháp bảo nhưng vẫn bị Tịch Diệt Đạo Nhân giết.
Trong ký ức của Đông A Đạo Nhân, gã đi theo Tịch Diệt Đạo Nhân qua bảy kỷ nguyên, bảy thời đại cổ xưa dài dặc. Trừ Đông A Đạo Nhân ra còn có người chăn nuôi khác, bọn họ ngày thường không ra ngoài mà luôn theo bên Tịch Diệt Đạo Nhân, đi đến tận cùng một kỷ nguyên.
Chờ kỷ nguyên này đến cuối, hồng hoang đại đạo bắt đầu héo tàn, tịch diệt kiếp đến với vũ trụ này thì người chăn nuôi sẽ xuất thế. Gieo các động uy trong các thế giới ở thời đại này, để động uyên cắn nuốt những thế giới, tăng buy thế tịch diệt kiếp, thúc đẩy tịch diệt kiếp đến nhanh hơn, bùng nổ càng mãnh liểt hơn.
Khi tịch diệt kiếp đến, trong tịch diệt thiên hỏa sinh ra kỷ nguyên mới. Kỷ nguyên mới sinh thành cũng là thời kỳ Tịch Diệt Đạo Nhân yếu ớt, người chăn nuôi sẽ lặn xuống, Tịch Diệt Đạo Nhân cũng ngủ say, chờ tịch diệt kiếp đến.
Chỉ có đời này là sự việc thay đổi.
Thời đại chú đạo tuyệt chủng, lực lượng kỳ lạ đánh vào tịch diệt thiên hỏa khiến tịch diệt thiên hỏa nổ tung, đốt cháy không gian hỗn độn. Khắp nơi trong tịch diệt thiên hỏa, hỗn độn dựng dục ra sinh mệnh. Hỗn Độn Ôn Đế, các Hỗn Độn Cổ Thần sinh ra, không khai thiên tích địa mà lấy hỗn độn làm không gian sống.
Lực lượng làm nổ tịch diệt thiên hỏa đến từ đâu thì Tịch Diệt Đạo Nhân không rõ.
Vụ nổ lớn diễn sinh ra Hỗn Độn Cổ Thần vượt ngoài dự đoán của Tịch Diệt Đạo Nhân. Hỗn độn thành chỗ cho Cổ Thần sống, Tịch Diệt Đạo Nhân không thể chìm vào ngủ say, ngược lại quan sát những sinh mệnh kỳ diệu đó.
Hỗn Độn Ôn Đế, Tịch Diệt Đạo Nhân đánh nhau mấy lần. Tuy Tịch Diệt Đạo Nhân trong thời kỳ suy yếu nhưng vẫn dễ dàng đánh bại Hỗn Độn Ôn Đế.
Mười ức năm dài dặc qua đi, một vị bá chủ khác trong hỗn độn là Bất Không Đạo Nhân nổi lên, mạnh mẽ trấn áp Hỗn Độn Ôn Đế, trở thành đại đế khác trong hỗn độn.
Chương 2368: Lực lượng bí ẩn
Bất Không Đạo Nhân quấy rầy Tịch Diệt Đạo Nhân ngủ say, nhưng gã cũng bị Tịch Diệt Đạo Nhân đánh bại. Lúc này hai người xứ lạ đến.
Tịch Diệt Đạo Nhân dào dạt hứng thú quan sát hai người xứ lạ, bọn họ từn ơi khác đến bái phỏng nhiều sinh linh cổ xưa sâu trong hỗn độn, đi vô nhân cấm khu ngoan cố không thay đổi, cuối cùng tìm dến Bất Không Đạo Nhân.
Ba người trò chuyện ý hợp tâm đầu, ngồi với nhau mấy trăm vạn năm, tu vi tiến bộ nhiều. Biến đổi kỳ diệu hơn xuất hiện, hai người xứ lạ và Bất Không Đạo Nhân hợp tác với nhau, quyết định khai thiên.
Bọn họ quyết định khai thiên, Tịch Diệt Đạo Nhân xui xẻo. Người xứ lạ và Bất Không Đạo Nhân hợp tác giết Tịch Diệt Đạo Nhân, phân thây trấn áp.
Đám người chăn nuôi Đông A Đạo Nhân thì hoặc chết hoặc trốn rải rác khắp nơi trong hỗn độn.
Đông A Đạo Nhân bị người bắt, lưu đày trong mảnh đất bỏ hoang.
Tịch Diệt Đạo Nhân từng truyền dạy nhiều tinh túy đại đạo tịch diệt cho bọn họ. Đông A Đạo Nhân đến mảnh đất bỏ hoang, mừng rỡ phát hiện nơi này là vũ trụ đang vụn vỡ, khắp nơi là tịch diệt kiếp nhưng chưa hủy diệt mọi thứ hoàn toàn.
Đông A Đạo Nhân muốn thúc đẩy tịch diệt kiếp trong đây lớn mạnh hơn, hiến tế nguyên mảnh đất bỏ hoang, hiến tế cho Tịch Diệt đại đế vĩ đại, hồi sinh Tịch Diệt Đạo Nhân. Nhưng Đông A Đạo Nhân không ngờ mảnh đất bỏ hoang mặc dù nguy hiểm lại không bằng các tồn tại bị lưu đày trong đây.
Nơi này còn một số chỗ có sự sống, dân bản xứ cường đại, mạnh mẽ sinh sống trong đó. Với thực lực của Đông A Đạo Nhân muốn giải quyết đám cư dân này không khó, nhưng trừ dân bản xứ ra còn có đám tội nhân hung thần ác ôn bị lưu đày.
Đông A Đạo Nhân chọc phải mấy tồn tại siêu khủng bố, bị truy sát vài lần suýt chết, cuối cùng chạy trốn đến đây. Đông A Đạo Nhân yên phận trong góc này, cơ duyên xảo hợp luyện hóa một đại đế, ngẫu nhiên lừa mấy cường giả bị lưu đày mới tới, hiến tế bọn họ cho Tịch Diệt Đạo Nhân.
Nhưng năng lượng hiến tế quá ít, không thể hồi sinh Tịch Diệt Đạo Nhân.
Đông A Đạo Nhân muốn rời khỏi mảnh đất bỏ hoang, nhưng tồn tại cường đại còn bị trấn áp tại đây chứ nói gì đến gã. Đông A Đạo Nhân đành ngoan ngoãn yên phận tại đây.
– Sau khi chú đạo diệt tuyệt, tịch diệt thiên hỏa đốt thế muốn sáng tạo ra kỷ nguên mới trong hỗn độn, sinh ra đại đạo mới. Tại sao vào lúc này tịch diệt thiên hỏa bị một lực lượng kỳ lạ nổ nát?
Giang Nam nhíu mày thầm nghĩ:
– Lực lượng này do ai phát ra? Tại sao muốn làm nổ tịch diệt thiên hỏa? Người này có lai lịch gì? Thúc giục thời đại Cổ Thần sinh ra vì mục đích gì?
Bản thân Tịch Diệt Đạo Nhân cũng không biết lực lượng đó đến từ đâu, do ai phát ra nên Giang Nam nghĩ nát óc cũng không rõ.
Giang Nam phấn chấn tinh thần:
– Quả nhiên có tin của Bỉ Ngạn, Càn Khôn!
rốt cuộc Giang Nam tìm đến ký ức về Bỉ Ngạn Nữ Đế, Càn Khôn lão tổ.
Bỉ Ngạn Nữ Đế, Càn Khôn lão tổ vô tình xâm nhập mảnh đất bỏ hoang gây ra náo động lớn, khiến cường giả bị lưu đày chú ý. Những kẻ bị lưu đày có một số là tồn tại cổ xưa trong hỗn độn, số khác là Hỗn Độn Cổ Thần, có một tiên nhân siêu cường đại, có bá chủ dân bản xứ. Bọn họ muốn thông qua Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế tìm đường rời khỏi chỗ quái quỷ này.
Các cuộc tranh đấu bắt đầu, giết đến thánh địa thưa thớt lại bị phá diệt gần một nửa, nhiều người chết và bị thương. Cuối cùng thủ lĩnh mảnh đất lưu đày hiệp ước ngừng cuộc chiến, mọi người bắt tay sau rời khỏi mảnh đất bỏ hoang.
Nhưng con đường Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế đến là thông qua một phong ấn thả lỏng, phong ấn luôn di chuyển, thế là không tìm ra đường bọn họ đến.
Nhiều thủ lĩnh xâm nhập vào trong đó, vài tồn tại cường đại chết. Mấy cường giả khác sợ hãi từ bỏ ý nghĩ rời đi.
– Bỉ Ngạn, Càn Khôn rơi vào tay ai thì Đông A Đạo Nhân không rõ.
Giang Nam nhíu mày, Thiên Nguyên thần tổ không biết tung tích của Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế làm Giang Nam bó tay.
Quỷ Bà Thiên suy tính Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế còn sống, chưa chết. Nhưng Quỷ Bà Thiên không phải vạn năng, không thể tính ra hai người ở đâu trong mảnh đất bỏ hoang.
Giang Nam hít sâu, nói:
– Đành tiếp tục tìm vậy, đi gặp thủ lĩnh nơi này xem sao.
Một số thủ lĩnh trong mảnh đất bỏ hoang là tồn tại cực kỳ khủng bố, ví dụ tiên nhân siêu đẳng kia có lẽ là đại đệ tử của Đế và Tôn. Đại sư huynh chân tiên có tôn hiệu Thái Ất, là một vị nửa bước Thiên Quân, đủ sức đối kháng với Đại Diễn Cổ Thần.
Tồn tại cổ xưa trong hỗn độn mạnh nhất là một cường giả tên Mông Tốn Đạo Chủ. Trong ký ức của Đông A Đạo Nhân, nghe nói người này là một vị Đạo Quân bị hủy diệt tiên thiên pháp bảo trong tịch diệt kiếp. Tuy sống qua tịch diệt kiếp nhưng Mông Tốn Đạo Chủ rớt cảnh giới, rơi xuống đẳng cấp Tiên Quân. Bị Đế và Tôn ném vào mảnh đất bỏ hoang làm Mông Tốn Đạo Chủ không thể phục hồi lại tu vi.
Dân bản xứ mảnh đất bỏ hoang có cao thủ lợi hại, là tồn tại trời sinh đất dưỡng. Có ba người là ba đế Tố Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ. Nghe nói Đế và Tôn, Bất Không tự sáng tạo ba vũ trụ, ba vũ trụ tan vỡ, a bthiên chi kiêu tử ứng thiên đạo sinh ra tụ tập khí vạn ba vũ trụ tan vỡ, siêu cường đại koa thua gì Mông Tốn Đạo Chủ, đại sư huynh Thái Ất của Tiên giới.
Cường giả trong Hỗn Độn Cổ Thần thì là Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần. Nhưng hai Cổ Thần yếu hơn năm người này nhiều, có tin đồn Hỗn Độn Long Tổ bị lưu đày tại đây, vẫn còn sống.
Nhưng chưa ai thấy Hỗn Độn Long Tổ bao giờ, chỉ nghe tin đồn. Nghe nói có người từng thấy Hỗn Độn Long Tổ nhưng không biết thật giả ra sao.
Trừ mấy người kia còn một số tồn tại cường đại khác, đều là sinh linh kỳ lạ sinh ra từ thái cổ, không biết lai lịch. Dù không bằng đám người Thái Ất, Mông Tốn nhưng bọn họ đều là cao thủ rất kinh khủng.
Những người này tự chiếm mấy khối thánh địa cuối cùng trong mảnh đất bỏ hoang, tránh cho chính mình bị hủy trong tịch diệt kiếp.
Giang Nam xem lướt qua ký ức của Đông A Đạo Nhân, búng tay một cái, nguyên thần vỡ, Đông A Đạo Nhân hồn phi phách tán.
– Năm cường giả gần Thiên Quân, có Hỗn Độn Long Tổ không rõ sống chết thế nào, cộng thêm đoàn người Đại Diễn Cổ Thần. Nhiều tồn tại cường đại như thế, thực lực của ta không đủ xem.
Giang Nam nhíu mày, bình tĩnh lại, thầm nghĩ:
– Tịch Diệt Đạo Nhân đúng là truyền dạy một số tinh diệu trong đại đạo tịch diệt cho đám người chăn nuôi, tốt hơn ta tự mình lần mò nhiều. Mảnh đất bỏ hoang là chỗ tuyệt vời để tu luyện đại đạo tịch diệt, có thể giúp Nguyên Thủy đại đạo của ta thăng lên một bậc.
– Hơn nữa Đông A Đạo Nhân có thể thu lấy kiếp quang thì ta cũng làm được!
Uy lực của kiếp quang siêu mạnh, cơ thể Giang Nam cũng không ngăn cản được. Nếu thu được vài kiếp quang hoàn chỉnh là Giang Nam có chiêu tự bảo vệ mình, ít ra không dễ bị người giết.
Chương 2369: Người khổng lồ sơ sinh (1)
Giang Nam nhặt bàn tay Đông A Đạo Nhân nắm kiếp quang lên, ném sang một bên. Kiếp quang đã bị Khai Nguyên kiếm thức của Giang Nam luyện hơn một nửa uy lực, mất giá trị. Dùng kiếp quang đối phó với người bình thường còn được, ứng chiến tồn tại cỡ Tiên Quân thì khó chống đỡ nổi.
Giang Nam ngồi xếp bằng tham ngộ kỹ thần thông mà Đông A Đạo Nhân học từ chỗ Tịch Diệt Đạo Nhân. Phải nói tài học của Tịch Diệt Đạo Nhân kinh thiên động địa, tùy tiện truyền dạy công pháp thần thông cho mấy người chăn nuôi đã thuộc hàng đẳng cấp đỉnh, ngang ngửa với công pháp Thiên Quân. Giang Nam khen không dứt miệng, phục sát đất.
– Công pháp Đông A tu luyện không phải đại đạo tịch diệt thuần khiết, chắc Tịch Diệt Đạo Nhân thay đổi công pháp của một Thiên Quân tiền sử, thêm một ít tinh hoa đại đạo tịch diệt rồi dạy cho hắn. Đông A không được chân truyền.
Giang Nam nghiên cứu kỹ, tạo nghệ tịch diệt thiên hỏa của Đông A Đạo Nhân mạnh hơn hắn, hiểu cách thu và tế luyện kiếp quang. Nhưng ngộ tính của Đông A Đạo Nhân thua xa Giang Nam, không thể hoàn toàn phát huy uy lực tịch diệt thiên hỏa, kiếp quang, nếu không trận chiến giữa hai người khó phân thắng thua.
Không lâu sau Giang Nam tham ngộ ra diệu dụng sâu hơn của tịch diệt thiên hỏa, kiếp quang. Giang Nam đứng dậy cất bước đi hướng một kiếp quang hoàn chỉnh.
Trước mặt Giang Nam là kiếp quang xao động tỏa ánh sáng huyễn lệ. Kiếp chỉ là ánh sáng hủy diệt thiên địa, Đông A Đạo Nhân thu kiếp quang là một loại nhỏ nhưng uy lực đủ để uy hiếp mạng sống và đạo quả của Giang Nam.
Có thể thấy tịch diệt kiếp snh ra kiếp quang có uy lực kinh người cỡ nào.
Đương nhiên kiếp quang chỉ có uy lực siêu kinh khủng trong mảnh đất bỏ hoang, nếu đến Tiên giới, vũ trụ phát triển mạnh mẽ, thiên địa đại đạo chưa héo tàn mà còn khuếch trương lớn mạnh thì uy lực kiếp quang sẽ bị áp chế, thậm chí xóa na.
Đây là lý do tại sao khi thời đại phát triển, thực lực tu vi của Tịch Diệt Đạo Nhân không mạnh như trong tịch diệt kiếp.
Trong mảnh đất bỏ hoang có kiếp quang lớn nhỏ nhiều không đếm xuể, mỗi kiếp quang đều là đại sát khí, ai thấy cũng né tránh. Trong đó kiếp quang nhỏ chỉ hơn mười trượng, kiếp quang to thì khủng bố, kiếp quang lớn nhất treo trên trời sao, xuyên suốt một tinh hệ, dài mấy vạn năm ánh sáng.
Kiếp quang này nhúc nhích nhẹ là phá hủy các tinh hệ, vô số ngôi sao bị quét thành tro bụi, trời sao bị xé ra lỗ hổng lớn nhìn thấy ghê người, cực kỳ kinh khủng.
Đương nhiên không có nhiều kiếp quang khủng bố như thế, chỉ một, haicái.
Kiếp quang khác dài mấy vạn, mấy trăm vạn dặm. Màu sắc kiếp quang khác nhau, uy lực lớn nhỏ khác biệt.
Giang Nam chọn kiếp quang này như cây cầu bắc trong không trung, cắt nát hư không.
Muốn thu kiếp quang không dễ, dù được truyền thừa của Tịch Diệt Đạo Nhân, tinh thông đại đạo tịch diệt, có cách thu kiếp quang thì hành động vẫn rất nguy hiểm.
Khi Đông A Đạo Nhân thu kiếp quang phải chín chết một sống mới thành công.
Giang Nam hết sức cẩn thận, Nguyên Thủy đại đạo bay ra. Trong đại đạo đậm đặc hơi thở đại đạo tịch diệt như nước chảy bao phủ kiếp quang này, Giang Nam định thẩm thấu đại đạo tịch diệt vào kiếp quang.
Kiếp quang khẽ rung rinh, Giang Nam rùng mình. Giang Nam bị kiếp quang chấn thương, khóe môi tràn máu.
Giang Nam chọn kiếp quang này to hơn cái Đông A Đạo Nhân thu gấp bốn, năm lần, lực phản chấn siêu kinh khủng. Kiếp quang nhẹ rung rinh đã có thể cắt Nguyên Thủy đại đạo, chấn Giang Nam bị thương.
May mắn Nguyên Thủy đại đạo bao gồm nhiều mặt, diễn biến làm đại đạo tịch diệt cực kỳ thuần khiết. Kiếp quang không ghét đại đạo bao dung, nếu để kiếp quang tạo phản thì Giang Nam không chịu nổi sức mạnh phản phệ của nó.
Tuy nhiên lực phản chấn nhẹ nhàng đru làm Giang Nam không chịu nổi, hắn phải hết sức cẩn thận, sơ sẩy một cái bị kiếp quang phản phệ là thân chết đạo tiêu, đạo quả cũng khó trốn thoát.
Pháp lực của Giang Nam nhanh chóng tiêu hao, qua mấy tháng Nguyên Thủy đại đạo dần nuốt một nửa kiếp quang, thẩm thấu vào trong. Nguyên Thủy đại đạo và kiếp quang cảm ứng với nhau.
Mấy ngày nay Giang Nam vài lần tìm đường sống trong chỗ chết. Kiếp quang thường chấn động, đổi phương hướng. Có lần nguy hiểm nhất, kiếp quang này va chạm với kiếp quang khác.
Hai kiếp quang va chạm, uy lực bộc phát đánh Giang Nam dẹp lép.
Giang Nam bất đắc dĩ sử dụng nguyên thủy chứng đạo kiếm thúc giục Khai Nguyên kiếm thức mới giữ được mạng sống. Nhưng ngay khi Giang Nam mất tâm trung thì kiếp quang suýt chút phản phệ, hắn sợ hãi ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Nếu kiếp quang phản phệ thì không đơn giản là bị thương, sẽ mất mạng.
May mắn điều đó không xảy ra, Giang Nam chỉ kinh không gặp nguy hiểm.
Đoạn thời gian này tiêu hao pháp lực Giang Nam chỉ có thể sử dụng tiên dịch bù đắp, may mà hắn dựa vào Chú Đạo thiên đàn trấn lột nhiều tiên dịch từ các Tiên Vương, Tiên Quân. Nếu hao hết pháp lực thì Giang Nam sẽ kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
– Trong ký ức của Đông A Đạo Nhân, Tịch Diệt Đạo Nhân một tay hủy từng đợt kiếp quang cắt nát các tinh hệ. Tịch Diệt Đạo Nhân lợi hại vượt xa sức tưởng tượng của mọi người.
Giang Nam vừa luyện hóa kiếp quang vừa thầm nghĩ:
– Nhưng tịch diệt kiếp sinh ra ứng thiên địa kiếp vận, là tịch diệt kiếp trời sinh. Vũ trụ sinh sinh diệt diệt, từng thời đại hủy diệt rồi lại sinh ra đều do quy luật tự nhiên, không liên quan gì Tịch Diệt Đạo Nhân.
– Tịch Diệt Đạo Nhân chắc cũng là sinh linh tiền sử, một Tiên Quân tu luyện đại đạo tịch diệt. Tịch Diệt Đạo Nhân có thể lam đến trình độ này là vì trải qua tịch diệt kiếp trong mười bảy kỷ nguyên tôi luyện, hắn không phải tồn tại vô địch.
Trong ký ức Đông A Đạo Nhân, gã không biết nhiều bí mật của Tịch Diệt Đạo Nhân. Nhưng Giang Nam chắc chắn rằng Tịch Diệt Đạo Nhân không phải sinh ra ứng kiếp, không phải thủ phạm dấy lên tịch diệt kiếp hủy diệt các thời đại.
Tịch Diệt Đạo Nhân chỉ tu luyện đại đạo tịch diệt, tu hành nhờ vào tịch diệt kiếp để mình càng lên cao một đẳng cấp.
Nhưng Tịch Diệt Đạo Nhân thu kiếp quang của từng thời đại, mỗi một kiếp quang có thể quán thông một tinh hệ, Giang Nam không bao giờ làm được điều khủng bố này.
Lại qua mấy tháng Giang Nam mới hoàn toàn thẩm thấu kiếp quang, Nguyên Thủy đại đạo bao bọc, luyện hóa xong kiếp quang đó.
Giang Nam đè nén nỗi lòng kích động, khẽ quát:
– Thu!
Nguyên Thủy đại đạo như sông lớn kéo kiếp quang rầm rập quay về cơ thể Giang Nam. Hắn thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy, lòng máy động. Kiếp quang bay ra khỏi trán Giang Nam, kiếp quang dài mấy chục vạn dặm, thay đổi biến hóa cắt từng mảnh ưh không.
Nơi kiếp quang đi qua mọi thứ bị chôn vùi, hóa thành hư vô.
Giang Nam khen không dứt miệng:
– Đúng là bảo bối tuyệt vời, tiếc rằng chỉ có uy lực như thế trong tịch diệt kiếp, nếu mang đến Tiên giới thì có thể càn quét quần hùng rồi.
Giang Nam thu kiếp quang, nhìn bốn phía, phân biệt phương hướng, nhấc chân đi xa.
Trong ký ức Đông A Đạo Nhân có địa lý mảnh đất bỏ hoang.
Mảnh đất bỏ hoang chia ba khối lớn, là ba vũ trụ Đế và Tôn, Bất Không khai thiên sinh ra. Ba vũ trụ này tuy liên kết với nhau nhưng không hợp nhất.
Chương 2370: Người khổng lồ sơ sinh (2)
Tuy nhiên vì tịch diệt kiếp khiến mảnh đất bỏ hoang không ngừng xao động, địa lý tùy thời thay đổi, ký ức của Đông A Đạo Nhân không giúp gì nhiều cho Giang Nam.
– Lần trước khi thủ lĩnh mảnh đất bỏ hoang muốn rời đi, Bỉ Ngạn, Càn Khôn rơi vào tay bọn họ. Nhưng hành động bỏ trốn thất bại, hai người biến mất. Chắc Bỉ Ngạn, Càn Khôn rơi vào khống chế của tay trùm nào đó, nhưng hai người rốt cuộc vào tay ai?
Mảnh đất bỏ hoang đầy rẫy nguy hiểm, có nên xuất hiện tịch diệt sấm chớp mưa bão, tia sét khủng bố tuyệt diệt hết thảy liên tục đánh xuống ầm ầm tiêu diệt mọi sự sống. Có từng mây đen gió đen càn quét bốn phía, nơi nó lướt qua mọi thứ thành ảo ảnh. Trên bầu trời có vì sao rơi như mít rụng, có tinh hệ va vào nhau.
Ngoài ra có lỗ đen siêu khổng lồ lăn tới lăn lui, cắn nuốt, cắt nát tất cả. Đầu bên kia lỗ đen phun ra hỗn độn hồng mông.
Nơi này chính là tận thế, nhưng thứ nguy hiểm nhất không phải mấy cái này, không phải đám tịch diệt ma nhãn trôi nổi, không phải tịch diệt kiếp quang mà là hơi thở thiên nhân ngũ suy không chỗ không ở.
Loại hơi thở này có thể khiến bất cứ sinh linh nào rơi vào thiên nhân ngũ suy, thọ nguyên có tận cùng, thân thể khô héo, đạo quả héo tàn, nguyên thần mục rữa.
Dù ngươi là Thiên Quân thủ đoan thông thiên hay Đạo Quân có thể tạo hóa vạn vật cũng khó tránh khỏi tịch diệt.
Nên trong mảnh đất bỏ hoang, chỉ có ít ải vài thánh địa chống đỡ được thiên nhân ngũ suy trong tịch diệt kiếp. Trừ những thánh địa đó, cơ bản không thấy sinh linh nào khác.
Giang Nam tinh thông đại đạo tịch diệt, thiên nhân ngũ suy cực kỳ nguy hiểm cho người khác nhưng với hắn thì vô hình.
– Những thánh địa trong mảnh đất bỏ hoang là sao? Đông A Đạo Nhân có thể sinh tồn tại mảnh đất hiểm ác này là vì hắn tu luyện đại đạo tịch diệt, là người chăn nuôi của Tịch Diệt Đạo Nhân. Những thánh địa làm sao tránh khỏi uy lực tịch diệt kiếp, chống lại thiên nhân ngũ suy?
Giang Nam bỗng dừng bước ngước lên nhìn trời. Một tinh cầu siêu khổng lồ lơ lửng trong không trung, có núi xanh nước biển, ao hồ đại dương, các tòa thành thị thành trì, thậm chí bao gồm quốc gia. Mấy chục ức sinh linh sinh sản, như thế ngoại đào viên.
Bên ngoài tinh cầu là kiếp quang khắp lối, sấm chớp bão tố cuốn động cực kỳ kinh người. Mặc cho tịch diệt kiếp dâng trào vẫn không cách nào xâm nhập vào tinh cầu được.
Trong tinh cầu cực kỳ bình tĩnh, sinh linh sống trong đó có chiến tranh, có tranh đấu vì giành đất đai.
Giang Nam đánh giá:
– Tinh cầu kia là sao? Bị tịch diệt kiếp vòng quanh nhưng không bị hủy diệt, có thể đối kháng uy lực tịch diệt kiếp thì chắc có bí mật gì.
Bỗng tim Giang Nam rung lên. Tinh cầu bỗng rung lắc, dãy núi sụp, sinh linh sống trong dó chết hàng đống. Rung mạnh kéo dài một đoạn thời gian rồi bình ổn.
Giang Nam trợn mắt há hốc mồm nhìn, câm nín.
Giang Nam rung động nói:
– Đây là một quả trứng.
Ngay khi tinh cầu chấn động, Giang Nam thấy vỏ đất nứt ra, ánh mắt hắn xuyên qua vỏ đất nhìn vào bên trong.
Đây không phải tinh cầu gì mà là quả trứng to, không phải là trứng sinh vật nào đẻ ra. Tình nghi là thiên địa sinh ra, cực kỳ cường đại, cực kỳ khủng bố. Nhờ sinh mệnh dựng dục trong quả trứng ngăn cản uy lực tịch diệt kiếp.
Mấy chục ức sinh linh sinh hoạt trên một quả trứng.
Giang Nam choáng váng:
– Là quái vật gì có thể sinh ra một quả trứng to như vậy?
Sự thật đảo điên hiểu biết của Giang Nam, một thoáng nhìn qua hắn thấy sinh mệnh đã hình thành trong quả trứng to là một người khổng lồ, cơ thể cuộn lại bị tròng trứng bao vây.
Mới rồi chấn động là vì người khổng lồ duỗi người.
Người khổng lồ sơ sinh.
– Hơi lạ, người khổng lồ như thế không phải quái vật sinh ra mà nên là thiên địa sinh, để ta xem ngươi có lai lịch gì! Tịch diệt thiên nhãn!
Đôi mắt Giang Nam thay đổi, biến thành hai vòng xoáy như hai vòng tịch diệt kiếp nhìn vào tinh cầu, xem thấu các tầng ngăn cách. Cảnh tượng trong tinh cầu dần rõ ràng hơn.
Quanh thân trẻ sơ sinh khổng lồ trải rộng phù văn xinh đẹp, các phù văn nhấp nháy ánh sáng, phức tạp huyền ảo. Trời sinh trẻ sơ sinh khổng lồ đã siêu cường đại, cực kỳ khủng bố.
Trẻ sơ sinh khổng lồ còn đang trưởng thành, tròng trứng là từng đóa tịch diệt thiên hỏa vô cùng tinh khiết.
– Tịch diệt thiên hỏa…
Giang Nam hút ngụm khí lạnh, nhíu chặt mày.
Giang Nam thầm nghĩ:
– Tịch diệt thiên hỏa là thiên hỏa sinh ra trong tịch diệt kiếp một vũ trụ biến mất. Thiên hỏa diệt tuyệt mọi hứ của thời đại trước, là tử khí cực kỳ dày nặng, cũng dựng dục thời đại tiếp theo. Có người đánh nát tịch diệt thiên hỏa hủy diệt thời đại chú đạo, tịch diệt thiên hỏa nổ tung rải rác trong hỗn độn sinh ra Hỗn Độn Cổ Thần. Trẻ sơ sinh này sinh ra trong tịch diệt thiên hỏa, không đơn giản.
Giang Nam quan sát kỹ thực lực trẻ sơ sinh khổng lồ cực kỳ khủng bố, mạnh hơn hắn nhiều. Dây không phải phân chia cảnh giới theo truyền thống, trẻ sơ sinh khổng lồ không phải Tiên Quân, Thiên Quân, càng không là Đạo Quân.
Lực lượng của trẻ sơ sinh khổng lồ thuần khiết một thể, hơi giống pháp, thân, đạo, quả hợp nhất của Giang Nam. Nhưng trẻ sơ sinh khổng lồ không có đạo quả, nó chỉ có ba lực lượng pháp, thân, đạo, ba loại lực lượng chặt chẽ như một.
Pháp lực, cơ thể, đại đạo của trẻ sơ sinh khổng lồ đang không ngừng trưởng thành.
Giang Nam quan sát cẩn thận, lắc đầu, nói:
– Đạo của nó không phải hồng mông đại đạo, không cùng tộc với Hỗn Độn Cổ Thần.
Hỗn Độn Cổ Thần sinh ra vì tịch diệt thiên hỏa nhưng bọn họ sinh trong hỗn độn, nhờ sức sống chất chứa trong thiên hỏa mà sinh ra. Trẻ sơ sinh khổng lồ thì sinh trong thiên hỏa, càng tinh thuần hơn.
Không chỉ thế, lực lượng và cơ thể trẻ sơ sinh khổng lồ hoàn mỹ hơn Hỗn Độn Cổ Thần nhiều.
Trẻ sơ sinh khổng lồ là sinh linh kỳ diệu khi Đế và Tôn, Bất Không sáng tạo ba vũ trụ hủy diệt, hình thành tịch diệt thiên hỏa, sinh ra từ thiên hỏa.
– Đại thiên vũ trụ thứ gì cũng có, không ngờ sinh ra quả trứng to cỡ tinh cầu, trong trứng có một trẻ sơ sinh khổng lồ.
Giang Nam nghiên cứu một lúc sau khẽ kêu. Đại đạo quanh thân trẻ sơ sinh khổng lồ hơi lạ, trong đó có đoạn ngắn đại đạo thời đại yêu tộc.
Không lâu sau Giang Nam phát hiện đoạn ngắn đại đạo tiền sử thần đạo. Giang Nam tìm ra nhiều đoạn ngắn đại đạo các thời đại hơn, có ma đạo, chú đạo, cự linh, sa môn…
Còn có đại đạo khác Giang Nam chưa từng gặp, hắn dám chắc chắn những đoạn ngắn này hơn một nửa từng xuất hiện trong tiền sử thời đại đại đạo.
– Nếu thật sự là thiên địa sinh ra, số phận đã định là nhân vật sáng tạo thời đại mới thì trong cơ thể trẻ sơ sinh khổng lồ nên là đại đạo hoàn toàn mới, khác với trước kia. Thế nhưng trong người nó bao gồm tinh hoa đại đạo của thời đại khác chứng minh trẻ sơ sinh khổng lồ này…
Giang Nam hít sâu, nhỏ giọng nói:
– Do người tạo ra, là Đế và Tôn hay Bất Không chế tạo sinh mệnh kỳ lạ này?
Lúc này trẻ sơ sinh khổng lồ trong tinh cầu dường như cảm ứng ánh mắt Giang Nam, hơi quay đầu nhìn hướng hắn.
Chương 2371: Thì ra là ngươi
Ánh mắt hai người giao nhau, tim Giang Nam rung động. Đôi mắt trẻ sơ sinh khổng lồ sáng ngời trong suốt toát ra cổ xưa, tang thương, không sống sinh linh đơn thuần mới sinh.
Đầu óc Giang Nam ù vang:
– Có người chuyển thế vào cơ thể trẻ sơ sinh khổng lồ!
Giang Nam mới nghĩ đến đây bỗng đứa bé nhắm mắt lại. Giang Nam cảm giác trước mắt tối sầm, khi đôi mắt hắn lại thấy ánh sáng thì tinh cầu đã biến mất.
Giang Nam tìm kiếm xung quanh nhưng không thấy tinh cầu kỳ lạ kia đâu.
– Lạ, lạ quá.
Vẻ mặt Giang Nam nghiêm túc nói:
– Không phải Đế và Tôn, Bất Không bài bố. Với khí độ rộng rãi của bọn họ khinh thường làm hành động quái dị như thế, chắc là lực lượng bên ngoài xâmn hập mảnh đất bỏ hoang sáng tạo ra sinh mệnh này. Là lực lượng gì xâm nhập mảnh đất bỏ hoang? Có ý đồ gì khi chế tạo trẻ sơ sinh khổng lồ?
Giang Nam sưu tầm không được gì đành rời đi, thầm nghĩ:
– Mọi người sinh hoạt trong tinh cầu chắc thầmmừng mình có một thánh địa mà tịch diệt kiếp không cách nào lại gần, không hay rằng đang sống trên một quả trứng. Khi trẻ sơ sinh khổng lồ xuất thế thì mọi người sẽ thành tro tàn.
Lúc này Đại Diễn Cổ Thần, Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần, Long La Bồ Đề Tiên Quân, quái nhân đã sớm đến mảnh đất bỏ hoang. Vị trí bọn họ vào mảnh đất bỏ hoang cách xa chỗ Giang Nam, Linh Lung đạo đồng, Ma Thiên Tiên Quân.
Trên đường đi có Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần ngựa quen đường cũ, quái nhân thôi diễn vị trí của Hỗn Độn Long Tổ, gần cát tránh hung nên tốc độ cả đám rất nhanh. Bọn họ tiến sâu vào mảnh đất bỏ hoang.
Trên đường đi quái nhân trình diễn cho Đại Diễn Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần, Kim Đồng Cổ Thần, Long La Bồ Đề Tiên Quân thấy chỗ đáng sợ của cường giả thần toán. Tuyệt địa khắp nơi, tìm đường sống trong chỗ chết. Rõ ràng là đường chết nhưng quái nhân tìm ra đường sống, Đại Diễn Cổ Thần là nửa bước Thiên Quân khen không dứt miệng.
Đại Diễn Cổ Thần nhìn quái nhân:
– Tiên sinh, nếu sau này gặp đại chiến mong tiên sinh giúp đỡ Cổ Thần một tay.
Đại Diễn Cổ Thần cười to bảo:
– Nếu tiên sinh trợ giúp Tiên giới thì ta ăn ngủ không yên.
Tiên quang quanh thân quái nhân bị tiếng cười của Đại Diễn Cổ Thần chấn dao động.
Quái nhân biết Đại Diễn Cổ Thần thấy gã có năng lực thần toán kinh người thì nổi sát khí, vội vàng khom lưng nói:
– Đại Diễn đạo huynh yên tâm, ta và Cổ Thần vốn có nguồn gốc sâu xa, tương lai nếu Tiên giới và Cổ Thần đánh nhau tất nhiên ta sẽ bỏ gian tà theo chính nghĩa giúp đỡ Cổ Thần.
Đại Diễn Cổ Thần nhìn chằm chằm quái nhân, nhoẻn miệng cười nói:
– Ta tin ngươi.
Quái nhân thở phào, cười nói:
– Các vị đạo hữu, cứ tiếp tục đi tới vài ức dặm là Long La đạo hữu sẽ cảm ứng được vị trí của Hỗn Độn Long Tổ. Ta chỉ có thể tính ra phương hướng đại khái, Long La đạo hữu thì cảm ứng được vị trí cụ thể. Ta ở lại đây không giúp ích được gì, cáo từ.
Long La Bồ Đề Tiên Quân vội hỏi:
– Đạo huynh thần toán vô địch, có thể tính ra Hỗn Độn Long Tổ sống chêt thế nào không?
Quái nhân lắc đầu, nói:
– Hỗn Độn Long Tổ là bá chủ trong Thiên Quân, sinh tử của Hỗn Độn Long Tổ vượt qua suy tính của ta, thứ lỗi cho ta bất lực.
Đại Diễn Cổ Thần gật đầu, nói:
– Đạo hữu cứ đi đi, mảnh đất bỏ hoang có thể giam cầm Thiên Quân nhưng không trói buộc được cường giả thần toán như ngươi. Ngày nào đó nếu Hỗn Độn Cổ Thần có điều cần nhờ…
Quái nhân chắp tay:
– Tất nhiên ta sẽ đến giúp đỡ!
Quái nhân biến mất trong phế tích.
Đại Diễn Cổ Thần im lặng giây lát sau nhỏ giọng nói:
– Thật là nhân vật đáng sợ.
Mắt Kim Đồng Cổ Thần lóe tia sáng, cười quái dị hỏi:
– Thủ lĩnh có muốn ta đi theo giết hắn không?
Đại Diễn Cổ Thần lắc đầu, bình tĩnh nói:
– Ngươi không giết hắn được, ngươi động sát khí thôi đã bị hắn cảm giác ra ngay, biết nguy hiểm đến từ đâu liền có cách ứng đối. Nếu không có chỗ mượn sức thì giết hắn không khó, nhưng trong mảnh đất bỏ hoang có nhiều chỗ cho hắn mượn sức. Đừng nói ngươi không giết hắn được, dù là ta đích thân ra tay cũng chỉ được xác xuất năm mươi phần trăm.
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần, Long La Bồ Đề Tiên Quân kinh hoàng.
Đại Diễn Cổ Thần là tồn tại như thế nào? Trong Tiên Quân không địch thủ, rất gần Thiên Quân, tồn tại như thế lại bảo là không giết quái nhân được, có thể thấy gã lợi hại cỡ nào.
– Cộng thêm ta cảm ứng được người này có liên quan chặt chẽ với Hỗn Độn Cổ Thần.
Đại Diễn Cổ Thần nhẹ giọng nói:
– Trong hơi thở của hắn có hơi thở tộc Cổ Thần, rất kỳ lạ, cao đẳng, như sinh linh sinh ra trong thiên hỏa. Không giết hắn được.
Đại Diễn Cổ Thần khẽ thở dài:
– Từ sau khi Ma Kha chết thì tộc Cổ Thần ta không còn vô trí giả nữa. Tiên giới thì anh hào lớp lớp, nếu ta chứng đạo Thiên Quân thì có thể kéo dài khí vận cho tộc Cổ Thần một đoạn thời gian. Nếu Ngọc Kinh, Huyền Đô, Càn Nguyên chứng đạo Thiên Quân thì khí vận tộc Cổ Thần ta chấm dứt.
– Nếu được cường giả thần toán này giúp đỡ thì khí vận Cổ Thần có thể kéo dài, thậm chí giành chính thống với Tiên giới.
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần biểu tình nghiêm túc, khom lưng đồng thanh kêu lên:
– Thủ lĩnh hết lòng lo lắng cho tộc Cổ Thần, hai chúng ta rất khâm phục người. Nhưng thủ lĩnh quá đề cao Tiên giới, tám ức năm qua Tiên giới không tiến bộ được gì. Miễn tìm đến Hỗn Độn Long Tổ, có Thiên Quân vô địch này thì Tiên giới làm gì được ta?
Đại Diễn Cổ Thần lắc đầu, cất bước đi tới:
– Các ngươi không đọ lượng được không nhìn ra xu hướng Tiên giới hiện tại, không biết Hỗn Độn Cổ Thần đã đến lúc nguy hiểm. Thôi, tìm Hỗn Độn Long Tổ trước đi.
Phía bên kia mảnh đất bỏ hoang, Linh Lung đạo đồng bỗng hít mũi, vui vẻ nói:
– Phụ thân, ta cảm ứng được vị trí của Long Tổ!
Ma Thiên Tiên Quân mừng rỡ cười nói:
– May mắn có giáo chủ tặng cho hai nguyên thủy chi khí tang tốc độ tìm kiếm, hy vọng sẽ đến trước đám người Đại Diễn tìm ra Long Tổ.
Hai phụ tử Ma Thiên Tiên Quân chạy hướng có Hỗn Độn Long Tổ.
Lại nói quái nhân rời xa nhóm Đại Diễn Cổ Thần, gã tiến tới trước, thường dừng lại suy tính rồi đi tiếp.
Hướng quái nhân đi giống y như của Giang Nam.
Không lâu sau quái nhân dừng bước, ngước lên nhìn. Hư không tan vỡ, một tinh cầu to lớn bay ra khỏi hư không vỡ vụn, các sinh linh sống trên tinh cầu. Đây là thánh địa dồi dào sức sống.
Quái nhân hét chói tai:
– Đây là… Một trẻ sơ sinh khổng lồ!
Quái nhân vội vàng suy tính, lòng rung động, yêu tộc tràn ra khỏi người. Quái nhân tiếp tục suy tính, không lâu sau gã tính ra lai lịch của trẻ sơ sinh khổng lồ.
Quái nhân giật mình kêu lên:
– Thì ra là sinh linh sinh ra từ tịch diệt thiên hỏa, ủa? Không đúng, có lực lượng bên ngoài can thiệp vào mảnh đất bỏ hoang, là lực lượng gì mà… Ta không tính ra được?
Trước mắt quái nhân tối sầm, tinh cầu biến mất.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










