[Dịch] Đế Tôn
Tập 345 [Chương 2359 đến 2364]
❮ sautiếp ❯Chương 2359: Sáu ngón tay tập sát
Giang Nam biến sắc mặt, vội chộp lấy Linh Lung đạo đồng, nhanh chóng thụt lùi.
Giang Nam cao giọng quát:
– Mau đi!
Ma Thiên Tiên Quân sửng sốt, thụt lùi theo Giang Nam. Hai người mới di chuyển ra mấy ngàn dặm đột nhiên hỗn độn dâng lên, vị trí bọn họ đứng bị một ngón tay khổng lồ từ bên trên đâm xuống.
Đây là một ngón cái, ngón tay siuê to, vân tay đầu ngón tay như xoắn ốc. Khi ngón tay đâm xuống, xoắn ốc chuyển động, hỗn độn bị cuốn vào xoắn ốc.
Ngón cái đâm xuống dưới, hỗn độn bị hút vào trong xoắn ốc. Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng cách xa mấy ngàn dặm vẫn cảm giác lực lượng nặng nề gợn sóng khuếch tán hướng bọn họ.
Giang Nam chắn trước mặt Linh Lung đạo đồng, gợn sóng nặng nề ập hướng ba bây giờ.
Thùng thùng thùng!
Sóng gợn vỗ vào người bọn họ, chấn ngực phồng lên như da trâu, thanh âm như tiếng trống.
Năm mươi gợn sóng ập đến, cơ thể bọn họ vang năm mươi tiếng trống. Sóng gợn vẫn đổ xuống liên miên mấy vạn dặm.
Sóng gợn tạm dừng, từng vòng sóng gợn khựng giữa hỗn độn, lặng im.
Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân biến sắc mặt.
Ma Thiên Tiên Quân lạnh lùng nói:
– Là Đại Diễn Cổ Thần! Chúng ta ở trong vân ngón tay của Đại Diễn Cổ Thần!
Linh Lung đạo đồng ngước lên nhìn, lòng hoảng sợ. Trên đầu bọn họ không phải hỗn độn mà là màn trời thịt đỏ hồng, từng vòng gợn sóng vừa rồi là chỉ tay phát ra từ màn thịt đỏ.
Đại Diễn Cổ Thần đánh ra một kích thoạt trông bị hụt nhưng pháp lực của gã đã đến trình độ không thể tưởng tượng, chỉ tay toát ra sóng gợn không phải dư âm một kích mà là ngón tay gã biến to, ngày càng to ra.
Khi chỉ tay trùng kích thì thật sự đánh trúng địa điểm, cảm ứng vị trí của Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng.
Ngón cái của Đại Diễn Cổ Thần phóng to gấp vô số lần, ngón tay to mấy vạn dặm. Đám người Giang Nam ở trong vâ nay ngón ái đó, ngón tay đè xuống. Thần thông như thế thật là không tưởng tượng nổi.
Ma Thiên Tiên Quân ngửa đầu gầm lên, biến thành hỗn độn cự long, thân hình dài mấy ngàn dặm, đuôi rồng vẫy đập mạnh vào ngón tay.
Ma Thiên Tiên Quân hiện ra nguên hình liều mạng chống lại ngón cái đè xuống. Ngón cái nhấn xuống, từng vòng xoắn ốc vân tay chuyển động đè bẹp hỗn độn cự long.
– Quá mạnh…
Ma Thiên Tiên Quân gầm rống vùng vẫy, đại đạo toàn thân bộc phát, từng đợt thần thông đánh vào ngón cái, liều mạng đối kháng ngón cái đè xuống.
Ma Thiên Tiên Quân bị ngón cái đè máu thịt nứt toác ra nhưng trong lòng có ý chí bất khuất, không muốn bó tay chịu nghiền áp, liều chết đấu tranh.
– Quả nhiên Đại Diễn Cổ Thần bất phàm, không uổng là bá chủ Hỗn Độn thiên quốc!
Thần thông của Ma Thiên Tiên Quân mạnh thật, gã là Tiên Quân mạnh hơn Long La Bồ Đề Tiên Quân một bậc, nhưng không thể lung lay ngón cái một li.
Cơ thể Đại Diễn Cổ Thần siêu mạnh, cùng là Tiên Quân nhưng gã và Ma Thiên Tiên Quân cách biệt làm người ta tuyệt vọng.
Cùng lúc đó, Giang Nam hú dài, cơ thể ngày càng to, càng mạnh hơn, pháp lực dâng trào trong cơ thể. Trán Giang Nam bắn ra thần thức đưa Linh Lung đạo đồng vào tử phủ.
– Kiếm đến!
Nguyên thủy chứng đạo kiếm bay ra, kiếm quang kinh diễm thế giới hỗn độn. Giang Nam biến thành người khổng lồ ngàn trượng, nguyên thủy chứng đạo kiếm cũng biến to lớn. Giang Nam chém một nhát vào ngón cái.
Đinh!
Hỏa hao văng tung tóe, vân ngón tay cái hơi lõm xuống nhưng không bị Giang Nam đâm thủng.
Giang Nam gầm lên, bộc phát hết lực lượng cơ thể, pháp lực trút xuống rót vào nguyên thủy chứng đạo kiếm. Thanh âm trúc trắc chói tai vang lên, cuối cùng nguyên thủy chứng đạo kiếm đâm thủng lớp da ngón cái, đâm mạnh ngay giữa vòng xoáy vân tay.
Ngón cái bị đau nhấc lên, nhẹ giật ném bay nguyên thủy chứng đạo kiếm, Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân.
Giang Nam thầm hoảng sợ. Nguyên thủy chứng đạo kiếm của hắn rèn bằng trụ hoang thần thạch, dung nhập một ít tiên thiên kim tinh, thanh kiếm cực kỳ sắc bén, cứng rắn. Cộng thêm pháp, thân, đạo, quả của Giang Nam hợp nhất, cơ thể giữ trạng thái mạnh nhất, lực lượng cường đại nổi trội trong hàng Tiên Quân.
Giang Nam lại có pháp lực, rót pháp lực vào nguyên thủy chứng đạo kiếm cộng sức mạnh, vậy mà hắn chỉ miễn cưỡng đâm rách da tay Đại Diễn Cổ Thần.
Có thể tưởng tượng thực lực Đại Diễn Cổ Thần cường đại cỡ nào.
– Đi!
Thân hình thon dài của Ma Thiên Tiên Quân mấp máy như dãy núi phập phềnh lao nhanh tới, cõng Giang Nam trên lưng lao đi vào sâu trong hỗn độn.
Thùng thùng thùng!
Từng tiếng sóng gợn va chạm vang lên, sóng đánh vào người bọn họ. Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân hoảng sợ, sóng gợn là chỉ tay trên ngón tay Đại Diễn Cổ Thần. Ngón cái vẫn không ngừng trướng to, to ra. Ngón cái đè xuống, thần thông này lạ lùng chưa từng thấy.
Trong khoảnh khắc ngón cái của Đại Diễn Cổ Thần bao phủ trăm vạn dặm, vẫn đang liên tục biến to ra.
Ma Thiên Tiên Quân hét dài:
– Không uổng là một trong ba thủ lĩnh Hỗn Độn Cổ Thần, tồn tại gần Thiên Quân nhất. Nhưng muốn giết ta không dễ!
Ma Thiên Tiên Quân bơi trong hỗn độn, gã là hỗn độn cự long, bản thân ở trong hỗn độn như cá gặp nước. Ma Thiên Tiên Quân liều mạng, tốc độ tăng vọt, vượt qua tốc độ ngó nay khuếch trương, chạy thoát phạm vi ngón cái bao phủ.
Ma Thiên Tiên Quân mừng rỡ. Lúc này Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân bỗng biến sắc mặt. Hỗn độn mênh mang lại có một ngón tay thịt màu đỏ từ trên trời giáng xuống, đè mạnh hai người.
Chỉ tay xoay tít như vòng xoáy hút người Ma Thiên Tiên Quân vào ngón tay.
Giang Nam gầm rống, đầu chĩa xuống đất, chân chổng lên trời, hai tay bắt chặt Ma Thiên Tiên Quân, nâng gã lên. Chân Giang Nam đáp xuống đầu ngón tay thịt, lực lượng nghiền áp đè hai người khẽ rên, hộc búng máu, xương kêu răng rắc sắp gãy vụn.
Giang Nam đứng trên ngón tay, nhấc chân chạy nhanh, thế giới lao ra mấy trăm vạn dặm. Giang Nam nhảy ra khỏi phạm vi ngón tay kia bao phủ.
Ngón tay thứ ba đè xuống. Trán Giang Nam ướt mồ hôi lạnh, Ma Thiên Tiên Quân lật người chở hắn vọt nhanh.
Các ngón tay đè xuống, hai người liên tục gặp nạn chín chết một sống.
Ma Thiên Tiên Quân trầm giọng nói:
– Đại Diễn Cổ Thần là Hỗn Độn thần tộc, có sáu ngón tay, tránh thoát sáu ngón tập sát là sẽ tìm được đường sống! Trong hỗn độn Đại Diễn Cổ Thần không thể biết vị trí của chúng ta!
Giang Nam gầm rống, lại nâng Ma Thiên Tiên Quân lên lao ra ngón tay thứ sáu tập sát. Nhưng lúc này lại một ngón tay từ trên trời giáng xuống nghiền hai người.
Ma Thiên Tiên Quân hét thất thanh:
– Không thể nào! Hỗn độn dày nặng như vậy, Đại Diễn Cổ Thần không thể nào biết vị trí của chúng ta…!
Mắt Giang Nam lóe tia sáng:
– Nhưng hắn biết!
Giang Nam đứng trên lưng Ma Thiên Tiên Quân, lạnh lùng cười:
– Ta biết là ai đang giúp Đại Diễn Cổ Thần tính ra vị trí của chúng ta. Ma Thiên sư huynh hãy cõng ta, để ta chú chết người này, dù không giết hắn được cũng phải làm hắn tính sai!
– Chú Đạo thiên đàn đại thần thông!
Quần áo Giang Nam bay phần phật, dây cột tóc đứt lìa, tóc đen xõa vai. Giang Nam quát to, Nguyên Thủy đại đạo tuôn ra biến thành nguyên thủy chi khí, nguyên thủy chi khí dâng lên hóa thành một tòa tế đàn khổng lồ, giống Chú Đạo thiên đàn y như đúc. Đây chính là Chú Đạo thiên đàn đại thần thông
Chương 2360: Đại tế chú sát (1)
Thần thông này dùng đại đạo biến thành ảo ảnh Chú Đạo thiên đàn, câu thông với Chú Đạo thiên đàn thật, mượn lực lượng Chú Đạo thiên đàn hoàn thành đại tế chú sát.
Giang Nam tóc xõa vai, giẫm mạnh 88 do pháp lực đại đạo biến thành. Nguyên thủy chứng đạo kiếm nằm trong tay Giang Nam lóe từng tia sáng huyễn lệ thực hiện thi chú. Ma Thiên Tiên Quân đang liều mạng đối kháng các ngón tay Đại Diễn Cổ Thần từ trên trời giáng xuống.
Đại Diễn Cổ Thần liên tục công kích, các ngón tay nghiền áp, hoặc búng, công kích bá đạo vô song, thực lực mạnh mẽ Ma Thiên Tiên Quân iếm thấy.
Cổ Thần này trừ vô nhân cấm khu ra, trong tất cả không gian khác thì gã lợi hại nhất.
Ma Thiên Tiên Quân liên tục ho ra máu, gã dốc hết lực lượng, pháp lực đối kháng nhưng không cách nào trốn thoát. Mới rồi có Giang Nam phối hợp, tuy nguy hiểm nhưng hai người có cơ hội chạy trốn. Bây giờ Giang Nam thực hiện thi chú, chỉ còn lại một mình Ma Thiên Tiên Quân chống chọi, rơi vào nguy hiểm sẽ thua chết trận.
Ma Thiên Tiên Quân bị đè ép hộc máu, gào thét:
– Giáo chủ, ngươi xong chưa?
Trên ảo ảnh Chú Đạo thiên đàn, Giang Nam tạm dừng tân hình, hoàn thành đại tế chú sát. Thần quang bắn ra từ trán Giang Nam, hắn đưa Linh Lung đạo đồng ra không gian tử phủ.
Giang Nam nhìn chằm chằm mũi kiếm nguyên thủy chứng đạo kiếm. Chỗ mũi kiếm có một đóa chú hỏa rực cháy, trong chú hỏa là một quái nhân, trước mặt có quả cầu xoay tròn lơ lửng.
Giang Nam trầm giọng hỏi:
– Linh Lung, Long La Bồ Đề Tiên Quân ở đâu?
Linh Lung đạo đồng sửng sốt, vội cảm ứng vị trí của Long La Bồ Đề Tiên Quân.
Linh Lung đạo đồng chỉ một hướng:
– Bên kia.
Giang Nam tập trung tinh thần, người không phát ra chút hơi thở nào, hắn từ từ đâm một kiếm ra. Nhát kiếm di chuyển rất chậm như thể kiếm cực kỳ nặng. Nhưng kiếm di chuyển, Chú Đạo thiên đàn cũng vận chuyển theo. Chú Đạo thiên đàn nhỏ dần, tựa khói tựa sương chảy hướng chú hỏa trên nguyên thủy chứng đạo kiếm.
Giang Nam đâm đến cuối:
– Đi!
Chú hỏa trên mũi kiếm vụt tắt, trong chú hỏa chứa năng lượng khủng bố, nếu bùng nổ sẽ rất kinh người. Năng lượng đột nhiên biến mất, không cảm ứng được chút nào.
Giang Nam cất nguyên thủy chứng đạo kiếm, cuốn lấy Linh Lung đạo đồng, lại túm Ma Thiên Tiên Quân bị thương nặng, dốc sức chạy nhanh đi.
Bên cạnh đám người Đại Diễn Cổ Thần, quái nhân hơi thở dao động, pháp lực không ngừng ùa vào quái nhãn. Quái nhãn chiếu ra vị trí đám người Giang Nam không ngừng thay đổi, quái nhân thì dùng thước rùa tính toán vị trí của bọn họ.
Sáu ngón tay Đại Diễn Cổ Thần liên tục nhúc nhích đuổi theo công kích đám người Giang Nam.
Một người định vị, một người giết, phối hợp hoàn mỹ vô khuyết, làm người không kịp nhìn.
Long La Bồ Đề Tiên Quân đã phục quái nhân sát đất, gã vừa phục vừa sợ quái nhân.
Long La Bồ Đề Tiên Quân thầm nghĩ:
– Người này rốt cuộc có lai lịch gì mà thần toán khủng bố đến thế? Nếu hắn muốn giết ta thì…
Long La Bồ Đề Tiên Quân đánh rùng mình.
cường giả thần toán thế này phải nói là nghịch thiên, thử hỏi nếu bị cường giả như thế theo dõi còn đường sống không?
Mọi đường sống của ngươi sẽ bị cường giả thần toán cắt đứt hết, chờ đợi ngươi là cái chết, bị đánh chết.
Long La Bồ Đề Tiên Quân nở nụ cười:
– Huyền Thiên giáo chủ chết chắc.
Long La Bồ Đề Tiên Quân nhỏ giọng nói:
– Mối thù của nhi tử ta cuối cùng có thể trả. Ma Thiên cũng chết luôn, tiếc nuối là không thể tự tay giết hắn, nhưng xem như nhổ bỏ cái gai lớn trong lòng…
Long La Bồ Đề Tiên Quân mới nghĩ đến đây chợt nghe quái nhân quát to, một vòi máu phun ra từ tiên quang quanh thân gã. Quái nhân bỗng biến mất, thay thế là gốc cây liễu. Cây liễu rực cháy, vô số kiếm quang bắn ra từ trong cây liễu, cắt cây liễu thành nhiều mảnh nhỏ.
Cùng lúc đó, quái nhãn rực cháy, bị kiếm quang cắt nát.
Quái nhân hiện hình, gã nhìn hư không chằm chằm. Hừ lạnh một tiếng:
– Huyền Thiên thật lợi hại, suýt nữa bị ngươi ám toán.
Đại Diễn Cổ Thần nét mặt sa sầm nói:
– Đại tế chú sát? Là Huyền Thiên làm hay Vạn Chú Đạo Quân làm?
– Là Huyền Thiên.
Quái nhân hầm hừ:
– Chú đạo của Huyền Thiên đến từ Vạn Chú Đạo Quân, tuy không lợi hại bằng Vạn Chú Đạo Quân nhưng cũng rất kinh người. Ta sơ sẩy, không ngờ Huyền Thiên sẽ chú sát ta nên bị hắn phá hỏng pháp bảo.
Đại Diễn Cổ Thần nhíu mày, rút bàn tay về, lắc đầu, nói:
– Hắn trốn rồi, nếu không có quái nhãn thì ngươi còn năng lực tỏa định hắn không?
Quái nhân lắc đầu:
– Tỏa định thì được nhưng ta sẽ hao nhiều tinh lực, không thoải mái như lúc trước. Bây giờ Huyền Thiên đã trốn thoát, hắn sẽ cảnh giác, dù tỏa định chưa chắc giết được hắn.
Đại Diễn Cổ Thần gật gù, khẽ thở dài:
– Sớm nghe nói Huyền Thiên giáo chủ gian xảo khó bắt như cá chạch, hôm nay gặp quả nhiên đúng thật. Tiên giới có người này là may mắn.
Long La Bồ Đề Tiên Quân cười khẩy nói:
– Đạo huynh nói sai rồi, Huyền Thiên giáo chủ lạm sát vô tội trong Tiên giới, tai họa các tiên châu, là mầm họa cho Tiên giới, phải diệt trừ. Nếu không nhờ Càn Nguyên, Huyền Đô che chở thì Huyền Thiên sớm chết nhiều lần.
– Mềm họa?
Đại Diễn Cổ Thần nhấc chân bước đi, cười nói:
– Long La, ngươi quá hẹp hòi, hèn gì bị Ma Thiên đánh bại. Nếu mọi người trong Tiên giới đều cho rằng Huyền Thiên là tai họa càng tốt, hắn bị chúng bạn xa lánh chắc chắn sẽ theo ta lôi kéo, trở thành đại tướng hung mãnh nhất Hỗn Độn thiên quốc. Đáng tiếc Càn Nguyên, Huyền Đô nhìn thấu, xem trọng, dung chứa Huyền Thiên. Có hai người này thì ta không thể thống trị Tiên giới được, Đế và Tôn thu đệ tử rất tốt.
Long La Bồ Đề Tiên Quân ngạc nhiên, rõ ràng Đại Diễn Cổ Thần hận không thể giết Giang Nam ngay, cướp đại đạo Bất Không của hắn. Nhưng tại sao Đại Diễn Cổ Thần lộ ý thưởng thức Giang Nam, trong lời nói có ý lôi kéo hắn?
Đại Diễn Cổ Thần nói:
– Chúng ta đi, nhanh chóng rời khỏi đây. Đám người Huyền Thiên giáo chủ không cảm ứng được hơi thở của ngươi thì sẽ không theo đuôi được.
Nhóm Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần vội vàng đi theo, biến mất trong hỗn độn.
Bên kia, Giang Nam kéo Ma Thiên Tiên Quân chạy xa thật xa, cuối cùng thoát khỏi Đại Diễn Cổ Thần truy sát, liên tục độn ra mấy ngàn vạn dặm mới dừng lại. Giang Nam buông Ma Thiên Tiên Quân xuống, thả Linh Lung đạo đồng ra khỏi tử phủ.
Ba người nhìn nhau, trong mắt tràn ngập sợ hãi.
– Đại Diễn Cổ Thần không uổng là thủ lĩnh Hỗn Độn Cổ Thần, thật sự quá cường đại quá đáng sợ. Thực lực của Đại Diễn Cổ Thần cách Thiên Quân chỉ nửa bước, nếu hắn thành tựu Thiên Quân thì Tiên giới sẽ nguy hiểm.
Ma Thiên Tiên Quân ức chế vết thương, khẽ thở dài:
– Ta sớm biết người này lợi hại, nhưng không ngờ Đại Diễn Cổ Thần sẽ mạnh đến mức này. Tiên giới có tồn tại gần như Thiên Quân là Huyền Đô, Càn Nguyên, Ngọc Kinh, Trọng Quang. Tiếc rằng Tiên giới không đồng lòng, đầu tiên Trọng Quang bị ám toán, đồng quy vu tận với Ma Kha Cổ Thần, sau đó Huyền Đô cũng bị ám toán, trấn áp năm ngàn vạn năm. Ha ha, ao nước Tiên giới đục ngầu
Chương 2361: Đại tế chú sát (2)
Giang Nam gật gù. Trong bốn cường giả, Trọng Quang chết, bây giờ cùng Ma Kha Cổ Thần chuyển thế tu luyện lại. Huyền Đô Tiên Quân bị trấn áp, hiện giờ kiếp mãn trở về nhưng không bằng Càn Nguyên, Ngọc Kinh.
Giữa Tiên Đế cung và Tiên Tôn cung có mâu thuẫn, xích mích lẫn nhau, cho rằng đối phương phản bội Tiên Đế, Tiên Tôn. Sức chiến đấu cao nhất năm bè bảy máng, tương lai của Tiên giới không có triển vọng gì.
Hỗn Độn thiên quốc có thủ lĩnh hùng tài đại lược như Đại Diễn Cổ Thần thống nhất Hỗn Độn Cổ Thần, không có tiếng nói khác, lực lượng tụ tập lại đánh cùng một chỗ, dù tổng thể không mạnh bằng Tiên giới nhưng sức chiến đấu cường đại hơn nhiều.
Linh Lung đạo đồng lên tiếng:
– Ta không cảm ứng được vị trí của Long La Bồ Đề!
Ma Thiên Tiên Quân nhíu mày, trầm giọng nói:
– Chắc bọn họ thừa dịp này đi rồi, tệ thật.
Lòng Ma Thiên Tiên Quân chìm xuống, khàn giọng nói:
– Hiện tại chúng ta không cảm ứng được Tiên giới, cũng không cảm ứng hơi thở của Long La Bồ Đề, e rằng sẽ bị lạc trong hỗn độn.
Linh Lung đạo đồng nhỏ giọng nói:
– Không trở về Tiên giới được nữa sao? Chúng ta đi bốn phía xem, không chừng có thể cảm ứng được Tiên giới.
Hỗn độn xa xăm, Tiên giới không còn bóng dáng, không cảm ứng được chút gì.
Giang Nam nhiu chặt mày nhìn xung quanh. Hỗn độn mênh mông, các ngôi sao hỗn độn lơ lửng sâu bên trong.
Nơi này không có trên dưới trái phải, không có địa lý, không thấy phía xa, thần thức không thể vươn đi xa. Nếu lạc trong đó đúng là kinh khủng.
Giang Nam thẫn thờ:
– Những ngôi sao này…
Ma Thiên Tiên Quân đứng dậy, khẽ thở dài:
– Chuyện đến nước này đành đi lung tung thử vận may xem, không chừng có thể cảm ứng được vị trí Tiên giới hoặc Long La Bồ Đề.
Ma Thiên Tiên Quân không tin tưởng lời mình nói, hỗn độn quá lớn, muốn cảm ứng Tiên giới hay đám người Long La Bồ Đề Tiên Quân không khác gì biển rộng tìm kim.
Linh Lung đạo đồng đứng dậy nói:
– Ta cảm ứng Long La Bồ Đề mãnh liệt nhất, không chừng có thể tìm được hắn. Phụ thân, chúng ta đi bốn phía tìm kiếm, tốt nhất là để lại dấu hiệu tiện định vị. Chúng ta thu những ngôi sao trong hỗn độn này đi, để định vị.
Ma Thiên Tiên Quân gật gù, hai phụ tử định hành động thì thấy Giang Nam đứng yên không nhúc nhích.
Linh Lung đạo đồng lên tiếng kêu:
– Lão gia!
Giang Nam thẫn thờ không nghe thấy, mắt đăm đăm nhìn các ngôi sao, nhỏ giọng nói:
– Ta từng thấy những ngôi sao hỗn độn này.
Đầu óc Giang Nam ù vang, mày nhíu chặt. Các ngôi sao to trong hỗn độn hợp thành bức tranh, Giang Nam từng thấy bức tranh sao này. Lúc ở tam giới, Giang Nam luyện hóa nguyên thần của Đô Thiên Cổ Thần được một đoạn ký ức của Đô Thiên, bên trong có bức tranh sao giống y như cái trước mắt hắn.
Đoạn ký ức của Đô Thiên Cổ Thần thuộc về La Ma Cổ Thần, một trong ba thủ lĩnh Hỗn Độn thiên quốc. Trong ký ức của La Ma Cổ Thần có nguyện vọng mãnh liệt là tìm mảnh trời sao này, đến tận cùng tìm hiểu bí mật ẩn giấu trong đó.
Nhưng trong hỗn độn không có tọa độ, cường đại như La Ma Cổ Thần cũng không cách nào tìm thấy trời sao kia.
Sau khi Giang Nam thấy bức tranh sao này, hắn tìm khắp tam giới, Tiên giới vẫn không có cái nào đối ứng, bây giờ hắn đã tìm được.
Giang Nam bất ngờ là bức tranh sao này chính là ngôi sao hỗn độn cực kỳ cổ xưa.
Giang Nam nhỏ giọng nói:
– Rốt cuộc La Ma Cổ Thần muốn tìm cái gì?
Giang Nam đứng dậy đi hướng trời sao trong hỗn độn.
Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng vội đi theo Giang Nam, nói:
– Giáo chủ, những ngôi sao này chắc là sao lớn sáu mươi bốn hỗn độn thần thành để lại, điểm xuyết trang sức hỗn độn, không phải vật tốt gì. Hay dùng các ngôi sao định vị phương hướng? Không chừng sẽ tìm được đường về Tiên giới.
Giang Nam lắc đầu, nói:
– Ta từng thấy bức tranh sao này trong ký ức của Ma La Cổ Thần, nó là một con đường, không đơn giản dùng để trang trí. La Ma Cổ Thần muốn tìm hiểu tận cùng trời sao, không chừng chúng ta đi đến cuối sẽ bọn họ cơ hội rời khỏi hỗn độn quay về Tiên giới.
La Ma Cổ Thần là một trong ba lãnh tụ của Hỗn Độn thiên quốc, tuy là Cổ Thần đẳng cấp Tiên Quân nhưng thực lực ngang ngả Huyền Đô Tiên Quân, Ngọc Kinh Tiên Quân, Càn Nguyên Tiên Quân. Lai lịch La Ma Cổ Thần cực kỳ cổ xưa, cùng thời đại với Hỗn Độn Ôn Đế. La Ma Cổ Thần có nhiều bí mật người ngoài không biết.
Giang Nam có được mảnh ký ức của La Ma Cổ Thần nhưng hắn không rõ lai lịch bức tranh sao này. Tuy nhiên, làm La Ma Cổ Thần nhớ mãi không quên thì bí mật trong bức tranh sao không nhỏ.
La Ma Cổ Thần có được bức tranh sao bí ẩn nhưng gã vào hỗn độn cũng sẽ lạc đường, vì vậy mấy năm nay không đi vào hỗn độn tìm kiếm.
Giang Nam đến tinh vực này hoàn toàn là may mắn, có thể dựa vào bức tranh sao đi ra hỗn độn hay không thì chưa biết.
Ba người đi trong trời sao, bốn phía tĩnh lặng, không nghe thấy tiếng vang gì, một mảnh hoang vắng tiêu điều. Tinh vực này có vài ngôi sao thấp thoáng di tích cổ đại, một số là động phủ, số khác là khoáng sơn, chắc là dấu vết Hỗn Độn Cổ Thần để lại.
Những kiến trúc vô cùng to lớn nguy nga, khác hẳn động phủ tiên gia xinh đẹp tinh xảo, nó có vẻ đẹp thô kệch.
Trời sao này đúng là một con đường, dãy sao tụ tập chỉ thẳng đằng trước.
– Nơi này có trời sao hỗn độn hơn phân nửa sẽ có hỗn độn thần thành.
Ma Thiên Tiên Quân nhìn xung quanh, nói:
– Thời kỳ hỗn độn thần thành hưng thịnh có mấy chục vạn Hỗn Độn Cổ Thần sinh sống trong đó. Các Cổ Thần cực kỳ cường đại, đặt ở Tiên giới hiện tại cũng cỡ chân tiên, Tiên Vương. Hỗn Độn thiên quốc bây giờ, số lượng Hỗn Độn Cổ Thần sinh sống tuy rằng khá nhiều nhưng không như tiền sử, chất lượng cũng kém hơn.
Giang Nam gật gù. Hỗn Độn Cổ Thần sinh ra thần thánh, trời sinh địa dưỡng, vừa sinh ra đã có nguyên thần, là thần linh, cũng có Cổ Thần sinh ra từ phần cơ thể Cổ Thần khác rơi rụng.
Nhìn di tích nơi này thì tồn tại có thể cư ngụ trong hỗn độn thần thành toàn là quý tộc, cường giả. Cổ Thần đẳng cấp thấp sẽ cư ngụ trong ngôi sao hỗn độn, thấp hơn nữa là nô lệ đào mỏ.
Ba người đi thật lâu sau cuối cùng thấy một di tích thần thành, tòa thần thành đã bị đánh nát, phế tích không chút sự sống.
Nhìn di tích còn giữ lại huy hoàng thời đại đỉnh cao của Hỗn Độn Cổ Thần, đó là một văn minh cực kỳ kinh người, cực kỳ cường đại, ít người nhưng toàn là tinh anh.
Ba người có điều phát hiện:
– Nơi này từng là một tòa trọng trấn, đóng quân mã!
Linh Lung đạo đồng tìm thấy di tích binh doanh, hưng phấn nói:
– Những Cổ Thần này chắc chắn đang trấn áp cái gì!
Ma Thiên Tiên Quân vẻ mặt trầm trọng. Hỗn Độn Cổ Thần đóng giữ mấy chục vạn binh ãm tại đây trấn áp thứ gì, còn để lại một tòa hỗn độn thần thành. Thứ Hỗn Độn Cổ Thần trấn áp chắc chắn siêu khủng bố.
– La Ma Cổ Thần cũng tìm đến đây, chắc biết nơi này trú đóng nhiều binh mã trấn áp cái gì, chẳng lẽ là Hỗn Độn Ôn Đế? Không đúng, Hỗn Độn Ôn Đế bị trấn áp trong Ôn Đế quan, hiện giờ đã được thả vào Tiên giới, trở thành một trong các trọng bảo khai thiên
Chương 2362: Đường trời sao
Giang Nam sưu tầm tranh trời sao, tiếc rằng khi hắn chuyện gì Đô Thiên Cổ Thần thì ký ức về chuyện này bị gã đốt hết.
Giang Nam thầm nghĩ:
– Không phải trấn áp Hỗn Độn Ôn Đế vậy sẽ là gì? Đi đến tận cùng trời sao liền biết!
Con đường trời sao này rất dài, đi đến cuối cùng Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng hoang ợ nhìn trời sao. Từng sợi xích hỗn độn xuyên qua các ngôi sao xâu chuỗi chúng nó lại, có chín mươi chín sợi xích xâu các ngôi sao thành hàng, hợp thành một con đường đi thông phương xa.
Bọn họ đi trong đường hầm, các ngôi sao to hỗn độn thường lóe sáng, nhấp nháy phù văn đại đạo cổ xưa, áp chế tu vi ba người, khiến pháp lực của họ ém chặt trong cơ thể không nhúc nhích một li.
Dù hàng ức thời gian trôi qua thì những phong ấn vẫn chất chứa năng lượng vô cùng kinh khủng.
Đi đến đây ba người rất giật mình, tận cùng trời sao này, thứ bị trấn áp chắc chắn không đơn giản, có lẽ siêu khủng bố.
– Cẩn thận chút, ta linh cảm không amy.
Lòng Ma Thiên Tiên Quân thấp thỏm:
– Giáo chủ, ngươi và ta đều là đẳng cấp Tiên Quân, trong Tiên giới, Hỗn Độn thiên quốc là nhân vật hiếm hoi như lông phượng sừng lân. Chúng ta đi trong đường hầm này bị trấn áp không thể thi triển pháp lực, có thể tưởng tượng tồn tại bị nhốt tại đây khủng bố cỡ nào.
Giang Nam gật đầu, nói:
– Chuyện đến nước này chúng ta chỉ có thể tiếp tục đi tới.
Không biết qua bao lâu, bọn họ đến tận cùng đường trời sao. Ngước lên nhìn, chín mươi chín sợi xích sao bị kéo căng, xuyên qua hư không hỗn độn, biến mất.
Từng sợi xích sao biến mất trong vòng xoáy cuối con đường, không biết bên dưới vòng xoáy là cái gì.
Các sợi xích trói thứ gì đó bên dưới vòng xoáy.
Uy thế vòng xoáy nội liễm, không ai biết uy lực của nó mạnh đến mức nào.
Nếu uy lực quá mạnh, Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng vào trong vòng xoáy sẽ bị cắt nát không chừa mẩu xương.
Giang Nam lên tiếng:
– Linh Lung, hẫy lấy cây cột hỗn độn ngọc ra.
Linh Lung đạo đồng vội lấy cây cột hỗn độn ngọc mình giữ ra. Giang Nam quát khẽ, cơ thể biến cao to ôm cây cột đâm vào vòng xoáy.
Tiếng ma sát chói tai vang lên, cây cột hỗn độn ngọc rung bần bật, gần như bị hút vào vòng xoáy, Giang Nam rất vất vả kéo lên. Ba người nhìn bên trên cây cột. Cột ngọc cực kỳ cứng rắn như bị quái vật gì gặm cắn, lởm chởm nham nhở, bị vòng xoáy cắt nát.
Nếu thời gian lâu e rằng cây cột hỗn độn ngọc bị cắt đứt hoàn toàn.
Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng hoảng sợ nhìn nhau.
Ma Thiên Tiên Quân lắc đầu, nói:
– Tuy cơ thể của ta mạnh nhưng không vượt qua vòng xoáy này được, nếu có thể dùng pháp lực thì còn cơ may. Cơ thể của giáo chủ mạnh hơn ta nhưng chắc cũng không xuyên qua vòng xoáy được. Nhưng kiếm của giáo chủ có thể xuyên qua, nếu ba chúng ta ẩn thân trong không gian thần kiếm là sẽ vượt qua vòng xoáy.
Giang Nam lắc đầu, nói:
– Nguyên thủy chứng đạo kiếm của ta là thực tâm.
Vẻ mặt Ma Thiên Tiên Quân quái dị, lạc giọng hỏi:
– Thực tâm? Ngươi không mở thời không trong thần kiếm kia?
Giang Nam ủ rũ nói:
– Có thể luyện hóa trụ hoang thần thạch đã là quá mức, ai có thể mở thơi không trong đó? Hơn nữa tại đây pháp lực của chúng ta bị trấn áp, ai có pháp lực khởi động thanh kiếm này?
Ma Thiên Tiên Quân ngạc nhiên. Trụ hoang thần thạch là tài liệu cứng rắn nhất, chỉ trong tịch diệt kiếp mới sinh ra loại thần thạch này, đúng là khó thể khai phá thời không trong thân kiếm.
Bọn họ không có pháp lực khởi động nguyên thủy chứng đạo kiếm, nếu ẩn thân trong kiếm cũng sẽ bị vòng xoáy giam cầm sâu bên trong, suốt đời bị nhốt chết.
Giang Nam nhíu mày nhìn vòng xoáy, trầm giọng nói:
– Ma Thiên sư huynh, Linh Lung, các người núp trong tử phủ của ta đi. Để ta thử xem có xuyên qua được không.
Linh Lung đạo đồng sợ hết hồn nói:
– Lão gia, lỡ như người không chống nổi…
Giang Nam lấy nguyên thủy chứng đạo kiếm ra, cười hỏi lại:
– Chúng ta có đường khác để đi sao?
Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng cắn răng, lần lượt bay vào tử phủ trên trán Giang Nam.
Giang Nam thụt lùi mấy vạn dặm, hít sâu, gồng mình nổi cơ bắp cục cục như có con rồng to dưới làn da mấpháp môn áy. Giang Nam bỗng nhảy vọt lên chạy nhanh tới cuối con đường.
Giang Nam sải bước ngày càng dài, tốc độ càng lúc càng nhanh, quanh thân phát ra tiếng sấm, điều động tất cả sức mạnh cơ bắp. Giang Nam gầm rống, nhanh chóng xoay tít như con quay nhảy vào vòng xoáy.
Ầm!
Hướng vòng xoáy quay cùng chiều với Giang Nam nên sức cắt yếu nhiều. Giang Nam tựa mũi khoan to, dùng nguyên thủy chứng đạo kiếm làm tiên phong chui sâu vào vòng xoáy.
Nhưng Giang Nam càng vào sâu bên trong vòng xoáy thì tốc độ di chuyển chậm dần, vòng xoáy quay nhanh hơn. Da Giang Nam rách toác, từng miếng thịt bị xé khỏi khúc xương.
Giang Nam rít gào, cơ thể liên tục phục hồi rồi lại bị xé rách, hắn dốc sức chui xuống dưới.
Dần dần tốc độ cơ thể lành lặn không bằng tốc độ phá hoại. Giang Nam huơ nguyên thủy chứng đạo kiếm bảo vệ cơ thể mình nhưng chỉ giảm bớt tốc độ chết.
Khi Giang Nam sắp không chịu nổi nữa thì trong vòng xoáy mơ hồ bay ra tịch diệt chi khí, rất yếu, nhưng chui vào người Giang Nam làm trấn áp pháp lực lỏng một chút.
– Hơi thở tịch diệt, tại sao chỗ này có hơi thở tịch diệt?
Hơi thở tịch diệt kiếp khiến người sợ hãi né tránh còn không kịp, lực lượng trấn áp trong đường trời sao này cũng bị hơi thở tịch diệt kiếp xâm thực. Nhưng đối với Giang Nam thì tịch diệt chi khí là thứ siêu bổ, càng vào sâu bên trong thì hơi thở tịch diệt càng đậm đặc, đường trời sao áp chế hắn càng nhỏ dần.
Uy lực nguyên thủy chứng đạo kiếm ngày càng mạnh, kiếm quay quanh người Giang Nam ngăn cản vòng xoáy xé rách. Giang Nam yên lòng, tiếp tục chui xuống đáy vòng xoáy.
Cuối cùng Giang Nam lao ra khỏi vòng xoáy, người lơ lửng trong không gian.
– May mắn có hơi thở tịch diệt triệt tiêu một phần lực lượng trấn áp trong đường trời sao, nếu không ta sẽ dữ nhiều lành ít.
Giang Nam mời Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng ra tử phủ. Ba người nhìn bốn phía. Bọn họ vào một vũ trụ tử vong, ngôi sao cách mặt đất rất gần, những vì sao trở nên to lớn vô cùng. Giữa không trung hay có ngôi sao kéo cái đuôi lửa rớt xuống làm địa thủy phong hỏa tuôn ra.
Không chỉ thế, tịch diệt kiếp tàn phá nơi này, khắp chốn là hơi thở thiên nhân ngũ suy. Các tịch diệt ma nhãn khổng lồ chuyển động, cắn nuốt tất cả những gì chúng nó gặp.
Đây là vũ trụđiêu tàn đang chết.
Đường hầm trời sao bị kéo căng chui vào sâu trong một tịch diệt ma nhãn.
– Ha ha ha ha ha ha! Là hậu bối Hỗn Độn thần tộc đến sao?
Trong tịch diệt ma nhãn phát ra tiếng cười khiến người lạnh gáy:
– Bất Không trấn áp ta quá lâu, ha ha ha ha ha ha! Bất Không phái ba tiểu quỷ các ngươi đến nhặt xác cho ta sao? Quá khinh thường ta! Hắn không ngờ rằng ta nhờ vào tịch diệt kiếp sinh ra khi vũ trụ hắn sáng tạo bị hủy diệt để phá vỡ trấn áp của hắn!
Giang Nam kinh ngạc nói:
– Là Bất Không Đạo Nhân trấn áp người này tại đây? Nơi này là vũ trụ Bất Không Đạo Nhân mở ra, tức là mảnh đất bỏ hoang?
Chương 2363: Thiên Nguyên thần tổ (1)
Giang Nam và Ma Thiên Tiên Quân liếc nhau, thấy niềm vui cùng khó hiểu trong mắt đối phương. Vui vì may mắn cuối cùng tìm được mảnh đất bỏ hoang. Khó hiểu là Bất Không Đạo Nhân là tồn tại như thế nào, đời này chỉ trấn áp hai người, một là Hỗn Độn Ôn Đế, một là cùng Đế và Tôn hợp sức phân thây, trấn áp Tịch Diệt Đạo Nhân.
Trong tịch diệt ma nhãn rốt cuộc là ai, có tư cách bị Bất Không Đạo Nhân trấn áp tại đây?
Linh Lung đạo đồng nổi can đảm non nớt nói:
– Ngươi nhận sai người, chúng ta không phải Hỗn Độn Cổ Thần, cũng không là Bất Không Đạo Nhân phái chúng ta đến. Chúng ta vô tình đi ngang qua, chúng ta rời đi ngay.
Trong tịch diệt ma nhãn, thanh âm kỳ dị lại vang lên. Ma nhãn liên tục di chuyển làm chín mươi chín xiêng xích hành tinh kêu leng keng.
Thanh âm treàn ngập oán niệm lạnh lùng nói:
– Ba tiểu quỷ định lừa ta? Ta cảm ứng được hai trong ba người có huyết mạch của Hỗn Độn Long Tổ, tiếc rằng không thuần. Một người khác có hơi thở đại đạo của Bất Không!
– La Ma ở đâu? Tên khốn phụng mệnh Bất Không trấn áp ta chắc chắn không dám đến gặp mặt nên phái ba tiểu quỷ xem ta chết hay chưa phải không?
Trong tịch diệt ma nhãn phát ra hơi thở cực kỳ khủng bố, đó là hơi thở vô cùng bá khí đặc biệt của Hỗn Độn Cổ Thần. Người bị chín mươi chín sợi xích tinh cầu hỗn độn trấn áp rõ ràng là một tồn tại cực kỳ cổ xưa trong hỗn độn.
Trong tịch diệt ma nhãn, hơi thở bá khí thô bạo tuôn ra bao phủ Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng. Ý niệm táo bạo, tràn ngập hủy diệt.
Ba người biểu tình trầm trọng liếc nhau. Bọn họ không ngốc, nghe Cổ Thần nói hàng loạt là hiểu ngay đầu đuôi người này bị trấn áp tại đây.
Trươc khi khai thiên người đó đã bị trấn áp, Bất Không Đạo Nhân không tiếc để lại một tòa hỗn độn thần thành trông chừng, bảo đảm người kia không trốn thoát được.
Nhưng sau khi bùng nổ Hỗn Độn Cổ Thần và tiên nhân đại chiến, La Ma Cổ Thần trấn thủ nơi đây cũng tham gia cuộc chiến. Kết quả phe Hỗn Độn Cổ Thần đánh thua, Bất Không Đạo Nhân bị giết. Quả vị Đạo Quân còn sót lại đành núp trong Hỗn Độn thiên quốc kéo dài hơi tàn, mất đi hỗn độn cương vực, La Ma Cổ Thần cũng lạc mất vị trí mình trấn thủ.
Lão quái vật bị trấn áp tại đây không ai trông chừng, cảm ứng được hơi thở mảnh đất bỏ hoang nên kéo chín mơi chín sợi xích tinh cầu đánh thủng hư không, cứng rắn vào mảnh đất bỏ hoang.
Mảnh đất bỏ hoang là vũ trụ Đế và Tôn, Bất Không khai thiên tịch địa thất bại, tạo thành ba cương vực tử vong, tiêu điều, tịch diệt kiếp tàn phá. Lão quái vật trong Cổ Thần nương nhờ tịch diệt kiếp xâm thực chín mơi chín sợi xích tinh cầu, định thoát khỏi trấn áp.
Tịch diệt ma nhãn di chuyển khiến Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng cảm ứng tia mắt xuyên qua ma nhãn nhìn mình chằm chằm.
Thanh âm kia nói:
– Ta cảm ứng được huyết mạch của các ngươi không tinh thuần, thế giới bên ngoài đã tan vỡ đến mức độ này rồi sao? Huyết mạch cỡ các ngươi ở trong thời đại của chúng ta chỉ có nước làm nô lệ. Hỗn Độn Cổ Thần giao trách nhiệm quan trọng cho nô lệ huyết mạch không tinh thuần, cái tên Bất Không còn thu một người làm đệ tử, mất mặt, quá mất mặt!
Cổ Thần kia nói đệ tử ý chỉ Giang Nam, hắn tu luyện đại đạo Bất Không bị y nhận ra ngay. Ba người càng kinh hoàng, chắc chắn người này là tồn tại siêu đẳng trong thời đại hỗn độn.
– Ha ha ha ha ha ha! Ba nô lệ huyết mạch không tinh thuần như các ngươi mà cũng được trọng dụng, xem ra Đế và Tôn đã lộ ra bộ mặt thật. Chắc Bất Không bị Đế và Tôn đánh tàn phế, thời đại Cổ Thần ta bị thay thế! Ta sớm nói với hắn là không thể tin hai kẻ xứ lạ Đế và Tôn, Bất Không không chịu nghe, bây giờ hắn làm hỏng giang sơn mấy trăm vạn năm rồi.
Người trong tịch diệt ma nhãn hùng hổ mắng Đế và Tôn là tiểu nhân âm hiểm, mắng Bất Không Đạo Nhân ngu như heo. Tuy Cổ Thần này nhận sai Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng là Hỗn Độn Cổ Thần nhưng đoán không ầm.
Sự việc đúng như Cổ Thần đó nói, Đế và Tôn giết Bất Không Đạo Nhân, thời đại hỗn độn Cổ Thần bị thay thế từ nay không còn nữa.
Giang Nam đá lông nheo với Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng.
Giang Nam hắng giọng:
– Vị tiền bối này, chúng ta thật sự không phải Bất Không Đạo Nhân hay La Ma Cổ Thần phái đến, chúng ta còn bận việc, xin cáo từ trước.
Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng nhấc chân định đi vòng qua tịch diệt ma nhãn.
Trong tịch diệt ma nhãn, hơi thở cực kỳ thô bạo bộc phát bao phủ ba người. Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng toát mồ hôi lạnh ròng ròng.
Cổ Thần lạnh lùng cười:
– Các ngươi cho rằng Thiên Nguyên thần tổ ta đây dễ bị lừa thế sao? Bây giờ cho các ngươi hai con đường, một là chết, hai là bái ta làm nghĩa phụ.
Thiên Nguyên thần tổ cười tà:
– Đường chết là ta giết các ngươi, bóp nát lấy nước. Các ngươi còn trẻ chắc chất dịch sẽ rất ngon, nô lệ như các ngươi chỉ có nước chờ bị bóp nát thành chất dịch.
– Con đường khác thoải mái hơn nhiều, các ngươi bái ta làm nghĩa phụ có rất nhiều ích lợi. Ta có thể chiết xuất huyết mạch biến các ngươi thành Cổ Thần thuần chủng, luyện máu của ta vào cơ thể các ngươi, cho huyết mạch các ngươi chớp mắt tăng lên trình độ quý tộc. Hai con đường, các ngươi hãy chọn đi.
Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng toát mồ hôi lạnh.
Linh Lung đạo đồng nhỏ giọng nói:
– Phụ thân, nếu chúng ta bái hắn làm nghĩa phụ hết thì bối phận sẽ rối. Khi đó ta gọi người là phụ thân hay ca đây?
Ma Thiên Tiên Quân cốc đầu Linh Lung đạo đồng, giận dữ nói:
– Dù thế nào ta vẫn là phụ thân của ngươi!
Giang Nam buồn cười tiến tới trước, nói:
– Thiên Nguyên thần tổ đúng không? Ngươi nói hai con đường… Chúng ta không chọn đường nào hết. Nếu ngươi muốn chơi thì tự chơi một mình, chúng ta đi!
Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng ngạc nhiên, run giọng nói:
– Giáo chủ đừng chịu chết, cùng lắm cúi thấp đầu. Chúng ta bái hắn làm nghĩa phụ đi.
Giang Nam ngoái đầu cười nói:
– Lão tiện nhân này đang hù chúng ta, muốn chúng ta bái hắn làm nghĩa phụ, làm việc cho hắn, cứu hắn thoát khốn. Lão ta bị chín mươi chín sợi xích tinh cầu hỗn độn Bất Không Đạo Nhân để lại trấn áp, không có pháp lực, sợ quái gì?
Thiên Nguyên thần tổ trong tịch diệt ma nhãn giận dữ bật cười:
– Tiểu bối, tuy xiềng xích của Bất Không trấn áp tu vi của ta nhưng ta nhờ vào tịch diệt ma nhãn hao mồn uy lực của nó…
Giang Nam chớp mắt:
– Tịch diệt ma nhãn bao bọc ngươi và xiềng xích, chẳng những ăn mòn uy lực xiềng xích còn có sức mạnh của ngươi. Tịch diệt ma nhãn bao vây ngươi, dù ngươi có thể sử dụng mấy phần pháp lực cũng không cách nào truyền pháp lực ra khỏi tịch diệt ma nhãn. Bây giờ ngươi ở trong tịch diệt ma nhãn, ta sợ ngươi chắc?
Thiên Nguyên thần tổ tức giận quát:
– Tiểu quỷ, ngươi không biết thủ đoan thần thông của ta! Bất Không còn phải kiêng dè ta, không tiếc trấn áp ta tại đây…
– Bất Không kiêng dè ngươi?
Chương 2364: Thiên Nguyên thần tổ (2)
Giang Nam cười nói:
– Bất Không Đạo Nhân trấn áp cả Hỗn Độn Ôn Đế, phân thây Tịch Diệt Đạo Nhân, Bất Không sẽ kiêng dè ngươi sao? Nếu Bất Không Đạo Nhân e ngại ngươi thì sớm giết ngươi, trấn áp ngươi tại đây chỉ vì muốn ngươi biết mình sai. Nhưng nếu ngươi nói với ta một tiếng ngươi sai, bái ta làm nghĩa phụ thì ta sẽ thả ngươi ra, suy nghĩ kỹ đi.
Thiên Nguyên thần tổ tức hộc máu, lạnh lùng nói:
– Tiểu quỷ, ta muốn làm ngươi…
Giang Nam nét mặt sa sầm nói:
– Đừng ồn ào!
Giang Nam lạnh lùng nói:
– Trong thiên hạ bàn về tạo nghệ đại đạo tịch diệt trừ Tịch Diệt Đạo Nhân ra chính là ta. Nếu ngươi còn lảm nhảm nữa ta sẽ khiến tịch diệt ma nhãn bao phủ ngươi hấp thu ngươi luôn, cho ngươi không biết ngày tháng năm nào thoát khốn!
Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng sợ ướt quần, thót cả tim chờ đợi. Thiên Nguyên thần tổ trong tịch diệt ma nhãn im lặng, không biết là tức xỉu hay đúng là không dám chọc giận Giang Nam.
Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng đi theo Giang Nam, nhỏ giọng nói:
– Giáo chủ, lão quái vật này… A không, lão tiện nhân này thật sự không thể sử dụng pháp lực?
Giang Nam cất bước đi tới, cười nói:
– Nếu hắn có thể dùng pháp lực thì sẽ nói nhảm nhiều như vậy sao? Sơm lmà thịt chúng ta, tự mình luyện hóa xiềng xích tinh cầu giết về Hỗn Độn thiên quốc, tìm Bất Không báo thù.
Linh Lung đạo đồng nuốt nước miếng nói:
– Lão gia thật sự có thể hấp thu tịch diệt ma nhãn quanh thân hắn sao?
– Đương nhiên có thể hấp thu luyện hóa, nhưng nếu ta đến gần sẽ bị lão tiện nhân làm thịt.
Giang Nam cười nói:
– Bàn về cơ thể thì ta không phải là đối thủ của lão.
Linh Lung đạo đồng ngoái đầu nhìn, bật cười nói:
– Lão gia, tại sao lão ta không dám hó hé câu nào?
Giang Nam cười nói:
– Chắc vì ngồi tù lâu quá nên đầu óc đần độn.
Thiên Nguyên thần tổ nghe câu kia tịch diệt ma nhãn nhảy loi choi, tức giận quát:
– Tiểu tử thối, ngươi quay lại đây! Lão phu phải bằm thây ngươi ra! Trở về cho ta!
Linh Lung đạo đồng đồng tình nhìn Thiên Nguyên thần tổ, hỏi:
– Lão gia trở lại làm gì? Xem ra lão ta đúng là đần thật.
Thiên Nguyên thần tổ giận dữ rít gào:
– Chờ lão phu thoát khốn, lão phu sẽ bóp nát ngươi thành nước!
Ma Thiên Tiên Quân than thở lắc đầu, nói:
– Bị trấn áp lâu như vậy cũng tội, giáo chủ có cách nào giết lão ta không?
Giang Nam suy tư, lắc đầu, nói:
– Nếu có thể thu gom tất cả tịch diệt ma nhãn trong mảnh đất bỏ hoang xếp trên người lão thì hơn phân nửa có thể luyện chết lão. Nhưng thu gom nhiều tịch diệt kiếp vượt ngoài khả năng của ta.
Thiên Nguyên thần tổ giận dữ hét toáng lên:
– Bóp nát ba ngươi thành nước!
Ba người lắc đầu.
Giang Nam cười nói:
– Nếu có cơ hội hãy giết lão ta đi, miễn cho tương lai lão ta thoát khốn hại chúng ta, ta không muốn bị lão ta bóp thành nước.
Linh Lung đạo đồng thè lưỡi hỏi:
– Lão gia, nơi này to như vậy chúng ta nên đi đâu?
Giang Nam nhìn xung quanh, khắp nơi là đất đai và bầu trời tan vỡ, tử khí tràn ngập, hết thảy đều chết. Mặt trời tắt, vì sao rơi, hư không chết, không co giãn được, đụng vào là vỡ.
Không gian nơ ianày bị ăn mòn thủng lỗ chỗ, hơi thở thiên nhân ngũ suy bao phủ. Nơi nơi tràn ngập trứ hỗn độn chi khí, có vài chỗ đã biến thành tuyệt cảnh, vô cùng khủng bố, Tiên Quân rơi vào trong cũng sẽ thân chết đạo tiêu.
Nhưng có vài nơi không bị tịch diệt kiếp hủy diệt, vẫn có núi sông, rất là kỳ lạ.
– Hai người đi tìm Hỗn Độn Long Tổ, ta cũng phải đi tìm hai cố nhân.
Lòng Giang Nam máy động, hai khí nguyên thủy bay ra nhập vào người Linh Lung đạo đồng, Ma Thiên Tiên Quân.
Giang Nam cười nói:
– Hai khí nguyên thủy này chứa đại đạo tịch diệt, có thể bảo đảm các ngươi không bị tịch diệt kiếp xâm nhập, nhưng cần tránh khỏi những tuyệt cảnh này. Ma Thiên sư huynh, Linh Lung, chúng ta từ biệt tại đây, sau này sẽ gặp lại ởn ơi này.
Ma Thiên Tiên Quân gật đầu, mang Linh Lung đạo đồng đi xa. Giang Nam nhìn bốn phía, chọn một hướng xuất phát.
Hư không nơi này rất yếu ớt, Giang Nam phải hét sức cẩn thận. Nếu đi nhanh chút hư không sẽ bị hắn đụng sập, không lành lại được, sơ sẩy một cái là rơi vào tuyệt cảnh, thân chết đạo tiêu.
Thiên địa trong hủy diệt là đáng sợ nhất. Nếu tịch diệt kiếp hoàn toàn phá hủy thiên địa này thì nơi đây hoàn toàn hóa thành hỗn độn giống bên ngoài, không có nguy hiểm gì.
Nơi còn tồn tại trong tịch diệt kiếp là nguy hiểm nhất, chỗ nào cũng có thiên nhân ngũ suy, tịch diệt kiếp cuốn trôi, thời không hỗn loạn, đại đạo héo tàn, thọ nguyên trôi qua, hết thảy điêu linh.
Dù ngươi là Thiên Quân, Đạo Quân cũng không thay đổi được đạo hạnh bị tịch diệt kiếp tước đoạt, cơ thể mục rữa, thọ nguyên vô tận đến cuối, tậm chí biến thành người bình thường, khó tránh khỏi cái chết.
Dù có năng lực tránh thoát cũng khó trốn khỏi vũ trụ sụp đổ, bốn phía đầy kiếp quang. Khi vũ trụ tan vỡ, lực lượng hủy diệt tất cả sẽ bẻ gãy nghiền nát phá hủy hết thảy sinh linh, biến mọi thứ thành hư vô.
Kinh khủng là kiếp quang tựa các lỡi kiếm bén, kiếp quang cắt qua tước thọ tước khí tước đạo hạnh, trảm thần trảm nguyên trảm đạo quả. Hư không sụp đổ, đạo quả không có chỗ ký thác, bị kiếp quang chém đứt tất nhiên hồn phi phách tán, tu vi thành nước chảy đi.
Thiên địa này vì nguyên nhân gì đó không hoàn toàn sụp đổ nhưng đã có kiếp quang, từng đợt kiếp quang xao động xẹt qua hư không tử vong, như cái lưới vô hình bắt lấy cá lọt lưới.
Giang Nam rất khó hiểu hỏi:
– Tại sao chỗ này không hoàn toàn sụp đổ, hủy diệt trong tịch diệt kiếp?
Lý ra tịch diệt kiếp khí thế hùng hổ hủy diệt vũ trụ, biến tất cả quay vè hỗn độn, đốt cháy tịch diệt thiên hỏa, làm lại thời đại mới.
Nhưng Đế và Tôn, Bất Không sáng tạo ba vũ trụ chưa hoàn toàn điêu linh hủy diệt, tám ức năm qua vẫn còn đây, thật lạ lùng.
Không chỉ lạ một điểm, nơi này có vị trí bồng bột sức sống, núi sông rừng rậm tựa như thế ngoại đào nguyên.
Giang Nam đi không biết bao xa, rốt cuộc đến một chỗ không bị tịch diệt kiếp quấy nhiễu.
Giang Nam nhìn đằng trước, tim rung lên:
– Nơi này vẫn còn nhân loại sống?
Trước mặt Giang Nam là quốc gia vô cùng to lớn, các thành trì cổ xưa tráng lệ đứng thẳng giữa dãy núi. Trong thành trì đầy ắp người đến người đi, nam nữ già trẻ, nhốn nháo náo nhiệt.
Có nông dân, thợ xây, thương nhân, quan phủ, kỹ viện, xe ngựa như nước, không khác gì quốc gia bình thường.
Cính giữa tòa thành có một hoàng thành ộng mấy vạn dặm, trang nghiêm rộng rãi, thậm chí có tu sĩ trấn thủ trên bầu trời.
Thần thức Giang Nam quét qua, tim đập nhanh. Tu vi mọi người đều không yếu, nhỏ từ trẻ sơ sinh đến lớn tóc bạc phơ đều là cảnh giới thần linh.
Thần thức Giang Nam quét qua hoàng thành, bên trong có mấy cao thủ tu vi tiên nhân.
Đương nhiên đối với Giang Nam thì bọn họ không xem như cao thủ. Tuy nhiên trước kia tám vũ trụ mấy ngàn vạn năm mới xuất hiện vài tiên nhân, nơi đây chỉ là một quốc gia trong vũ trụ hủy diệt có đến mấy tiên nhân, làm Giang Nam tặc lưỡi lấy làm lạ.
Giang Nam nhíu mày hỏi:
– Quốc gia kia làm sao tránh thoát tịch diệt kiếp được?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










