- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
- Tập 98 : Phát hiện bí mật lớn của Lục 2 (c971-c980)
[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
Tập 98 : Phát hiện bí mật lớn của Lục 2 (c971-c980)
❮ sautiếp ❯Chương 971: Phát hiện bí mật lớn của Lục 2
Phát hiện bí mật lớn của Lục 2
Lúc Lục Thủy tiếp xúc với thông đạo, ngược lại không có tiến vào loại không gian trống kia như Minh.
Mà là đi thẳng tới một tòa nhà.
Tòa nhà này có mấy tầng.
Phía trước viết hai chữ — Nguyệt Lâu.
Phía dưới Nguyệt Lâu cũng không có cái gì, nhưng ở trên cùng, có một luồng sức mạnh đang tràn ra.
Người đàn ông mặc đạo bào hẳn là đã trích dẫn nguồn sức mạnh này.
Vượt qua sức mạnh của Đại Đạo Giả thông thường.
Nhìn đến đây, Lục Thủy đã có đáp án.
Nguyệt tộc hẳn là không có người thứ hai có sức mạnh cấp bậc này, chỉ có mình Minh Nguyệt.
Sau đó Lục Thủy không còn quan tâm tới sức mạnh kia nữa, mà chú ý tới tòa nhà này.
‘Hẳn là nơi chứa sách.’
Sau khi có suy đoán, Lục Thủy liền định vào xem.
Cót két!
Nhẹ nhàng đẩy, cửa liền mở ra.
Quá mức dễ dàng.
‘Không có bất kỳ trở ngại gì, khó trách bọn họ có thể lấy được tri thức từ nơi này.’
Nơi này khác với Khởi Nguyên Thạch của Mộ gia, dường như không có bất kỳ hạn chế gì.
Hơn nữa tri thức còn được bày ở chỗ này.
Khác với Minh, ném ra bên ngoài.
Sau khi đi vào, Lục Thủy nhìn thấy đầu tiên chính là giá sách, rất nhiều giá sách.
Mà trên giá sách lại có rất nhiều đạo quang.
Mỗi một đạo đại biểu cho một cuốn sách.
Chỉ là sách trên giá cũng không nhiều.
Giống như đã bị lấy ra ngoài hết.
Sau khi lấy xong thì không trả lại.
Nhìn qua những vật này một chút, Lục Thủy đi lên tầng tiếp theo.
Không có cái gì hữu dụng đối với hắn.
Lúc lên đến tầng hai, Lục Thủy nhìn thấy đồ vật ở đây cũng đã bị lấy ra không ít.
Có điều vẫn là đồ vật không có lợi ích gì.
Đến tận tầng thứ năm.
Lục Thủy phát hiện những thứ ở đây cơ bản không bị động vào.
Chỉ thiếu một quyển sách.
Mà quyển kia lại có ở ít nhất hai tậptập.
Sau đó Lục Thủy lấy ra tập sausau, phát hiện quyển này nói về Vĩnh Hằng Quốc Độ.
Lướt qua một lượt.
Trên đó viết:
Vĩnh Hằng Quốc Độ trên lý thuyết có thể thực hiện được, nhưng không có ý nghĩa.
Hạn mức cao nhất bị khóa chặt, tương đương với khóa lại tương lai.
Sự tuần hoàn vô tận cũng chỉ là lừa mình dối người.
Người sống một đời, trong thời gian có hạn, tỏa sáng đủ, mới có ý nghĩa.
Nguyệt Tộc ta không cần đời đời bất diệt, chỉ cần qua một kiếp không hối hận là đủ.
Phong ấn Vĩnh Hằng Quốc Độ, vĩnh viễn sẽ không mở ra.
Xem hết câu này, Lục Thủy đóng sách, đặt lại lên giá sách.
Một quyển này bị khóa lại.
Người khác không được xem.
Lục Thủy không có ý định mở khóa.
Cũng không có ý định xem nội dung bên trong.
Mà quyển trước không có khóa, hẳn là đã bị vị bên ngoài kia tình cờ lấy được.
Tất cả mới có Vĩnh Hằng Quốc Độ hiện tại.
Nhìn đồ vật trở về chỗ cũ, Lục Thủy lại đi lên tầng tiếp theo.
Đi thêm hai tầng nữa lên đến tầng cao nhất.
Chỗ này còn cao hơn nhà của hắn.
Chất lượng chỉ có hơn chứ không kém.
Nguyệt Tộc cũng thật là giàu.
Có điều chỉ một bản Thiên Địa Trận Văn là đủ để đè chết bọn hắn.
Mặc dù không có ai biết.
Lên đến tầng sáu, nơi này cũng không có thứ gì đặc biệt, nhưng ở một góc hẻo lánh lại có một cuốn sách, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy nó.
‘Ngược lại là hiếm lạ.’
Lục Thủy giơ tay lên, không có động tác dư thừa gì, cuốn sách trực tiếp biến mất tại chỗ.
Lúc nó xuất hiện lần nữa thì đã ở trong tay Lục Thủy.
‘nhật ký?’
Nhìn hai chữ ở trang bìa, Lục Thủy có chút ngạc nhiên.
Hắn không rõ đây là nhật ký của hai.
Mở cuốn sách ra, hắn bắt đầu xem xét:
Ta thua rồi, bại hoàn toàn.
Ta cũng không biết tại sao mình thua, có lẽ là giống như Cửu nói đi, tâm ta không giống với bọn hắn.
Giết thần thành công.
Cửu, chết.
Sau khi việc giết thần kết thúc được một năm, ta khôi phục đi ra.
Ta đi tìm Kiếm Nhất.
Không tìm được hắn.
Ta biết, Kiếm Nhất chết rồi.
Người mạnh nhất trong số chúng ta, thế mà lại chết.
Giống như nằm mơ giữa ban ngày vậy.
Cái tên tự xưng chỉ cần có kiếm trong tay liền có thế chém vạn vật, Kiếm Nhất, cứ như vậy mà chết rồi.
Nếu như Kiếm Nhất tham dự cuộc chiến giết thần, vậy…
Đáng tiếc hắn không có khả năng tham gia.
Tất cả mọi người đều biết.
Thời đại thuộc về Chân Thần đã kết thúc, thế giới bắt đầu có sự thay đổi.
Tiên Đình, Phật Môn, Đạo Tông bắt đầu quật khởi.
Mới chỉ có hai năm, ta đã cảm thấy lạ lẫm.
Ta thích thời đại có Chân Thần.
Ba năm sau việc giết thần, ta tìm được Lục.
Lục đang nói chuyện với một người, ta từng thấy người đó, nhưng lại giống như chưa từng gặp qua.
Cảm giác rất kỳ quái.
Có điều việc khiến ta bất ngờ nhất là, ta thấy một cô bé.
Một cô bé còn không biết nói chuyện thế nào, rất đáng yêu.
Chỉ là tóc có bảy màu, rất quái dị.
Bên người nàng luôn có một con chó con trông coi.
…
Lục Thủy đọc đến đây, cảm giác có chút kỳ quái, hắn quả thực không nghĩ tới cái này lại ghi chép chuyện sau việc giết thần.
Hơn nữa thoạt nhìn so với những chuyện hắn biết trước đó còn kỹ càng hơn.
Kiếm Nhất chết rồi, rất nhiều người đều biết, nguyên nhân cụ thể không nhắc tới, Lục Thủy cũng không để ý.
Thứ hắn để ý là cô bé kia.
Cô bé có mái tóc bảy màu, còn có ai khác sao?
Ngoại trừ Chân Thần Duy Nhất, chắc chắn không còn ai khác.
‘Lục có quan hệ với Chân Thần Duy Nhất?’
‘Không, nói cách khác, Lục có quan hệ với Lục gia?’
Chắc chắn có một ít quan hệ.
Nếu không, Chân Thần Duy Nhất tại sao lại phải ở Lục gia?
Nhưng cụ thể là quan hệ như thế nào, hắn không biết.
Về phần người nói chuyện với Lục, cái này lại không có manh mối nào.
Lục Thủy tiếp tục đọc:
Ta hàn huyên cùng Lục một hồi.
Lục nói cho ta biết, Chân Thần chết là chuyện đương nhiên, tương lai sẽ còn có người vượt qua cả Chân Thần.
Ta hiếu kỳ hỏi hắn, ngươi sao?
Lục cười không nói.
Khi đó ta không biết Lục có ý gì, về sau ta mới hiểu.
Lục, cũng sẽ chết.
Lục nói hắn muốn đi cảm ngộ mảnh trời đất này, tìm ra một loại sức mạnh tương đương với thần lực.
Suy nghĩ của ngựa thần lướt gió, ta chưa từng nghĩ tới.
Lục không thành công, đây là điều về sau ta biết được.
Nhưng Lục cũng nói cho ta biết, hắn không có thất bại.
Ta không rõ.
Trăm năm sau, Lục biến mất.
Hoàn toàn biến mất khỏi vùng trời đất này.
Ta không tìm thấy hắn.
Ngày đó, ta gặp Cổ thành Thiên Tai.
Tộc Bất Tử đã hoàn toàn điên rồi, nơi này liên quan quá nhiều, ta bất lực.
Sau đó ta đi tìm Thiên Cơ.
Thiên Cơ không tham gia trận chiến giết thần, hắn vẫn luôn trốn tránh.
Nói rằng bên ngoài quá nguy hiểm.
Giết thần không thích hợp với hắn.
Ta hỏi Thiên Cơ, ở đâu có thể tìm được Kiếm Nhất.
Thiên Cơ bảo ta đến Đạo Tông, nơi đó có vật mà Kiếm Nhất để lại.
Có thể giao lưu với Kiếm Nhất.
Ta đi, sau đó lại nghe được một lý do hối hận hoàn toàn khác.
Tử giả vi đại.
Sau đó, ta rời đi.
…
Lục Thủy nhìn cuốn nhật ký này, hắn không hiểu rõ lắm ý câu nói kia.
Sức mạnh giống như thần lực, là có ý gì?
‘Theo ta được biết, sức mạnh giống như thần lực trước mắt chỉ có hai loại, một là loại ta tu luyện, sức mạnh thiên địa, một là loại Mộ Tuyết tu luyện, Hỗn Nguyên chi khí.’
‘Hỗn Nguyên chi khí không xuất hiện lúc này, mà là sau khi Mộ Tuyết lĩnh ngộ mới có.
Như vậy, chính là Thiên Địa Trận Văn?’
Lục Thủy không chắc, nhưng không loại trừ khả năng này.
Dù sao hắn cũng không biết Thiên Địa Trận Văn ra đời như thế nào.
Chỉ biết là tổ truyền của Lục gia.
Như vậy, tổ tiên Lục gia là Lục sao?
Nhìn thế nào Lục cũng không giống người sẽ có hậu nhân.
Lục Thủy không quá rõ.
Có điều vẫn không có tin tức gì khác về Lục.
Luôn có cảm giác Lục không hề tồn tại trong bảng xếp hạng những người này.
Kiếm Nhất xưng mạnh nhất, nhưng không có ai tranh phong với Lục.
Chương 972: Phát hiện bí mật lớn của Lục 3
Phát hiện bí mật lớn của Lục 3
Sau đó Lục Thủy xem tiếp, nhật ký này hẳn là do Minh Nguyệt viết, đoạn thời gian kia hắn vẫn luôn đi tìm người.
Tới Minh Thổ và Tịnh Thổ, đi một chuyến tới khu vực của ma tu, ra biển, lại đi dạo Tiên Sơn một lần.
Cuối cùng, hắn vẫn luôn du tẩu ở tu chân giới.
Tận đến một ngày, hắn để Nguyệt Tộc rơi xuống Mê Vụ Chi Đô.
Lý do rất đơn giản.
Ở Mê Vụ Chi Đô thanh tịnh.
Lục Thủy lật đến trang cuối cùng.
Trên đó ghi:
Chúng ta tách ra, trí nhớ của ta bắt đầu trở nên mơ hồ, cần ghi chép lại tất cả những việc này.
Nhìn thấy dòng này, Lục Thủy cau mày lại.
‘Đây là Nguyệt viết?’
Minh không ở đây.
Như vậy khả năng cao nhất là do Nguyệt viết.
Trừ khi Minh Nguyệt chưa từng bị tách ra.
Lục Thủy lật tiếp, nhưng không thấy nói tại sao trí nhớ lại trở nên mơ hồ.
‘Được rồi, đi lên xem một chút đi, hỏi thẳng đối phương.’
Cất sách lại, Lục Thủy liền đi một đường lên trên.
Đồ của người khác, hắn không có ý định mang đi.
Nếu như là tự truyện thì sẽ trực tiếp cầm đi.
Ví dụ như « Kiếm Nhất Vi Kỳ Truyện »
Không thể không nói, đọc qua nhiều sách như vậy, tự truyện của Kiếm Nhất vẫn là hay nhất.
Tiếc là không có tập tiếp theo.
Truyện ký của Thần Ma Cẩu Tử mặc dù đăng nhiều kỳ, nhưng không phải cho người đọc.
Sau đó, Lục Thủy lại đi lên tầng thứ bảy.
Ở tầng thứ sáu quả thật đã biết một chút chuyện, Lục và Chân Thần Duy Nhất kia có quan hệ với nhau.
Cụ thể là gì, chỉ có thể đến Thần Vực của Chân Thần Duy Nhất xem một chút.
Sau đó lại trở về tìm ghi chép liên quan đến tổ tiên Lục gia.
Tầng thứ bảy không giống với các tầng phía dưới.
Trong mắt Lục Thủy, nơi này không có cái gì.
Trống rỗng, giống như một gian phòng bị phong bế.
Mà ở đối diện gian phòng có một cánh cửa.
Một cánh cửa rất bình thường.
Nhìn thấy cửa này, Lục Thủy tự nhiên lại nhớ lại lúc liên hệ với Minh.
Gần như giống nhau như đúc.
Dựa theo nguyên tắc cũ, Lục Thủy đi tới trước của, gõ vài cái.
Cốc cốc!
Tiếng gõ cửa đều đều vang lên.
Tiếng gõ cửa vừa dứt, Lục Thủy liền nghe thấy có tiếng đáp lại:
“Có người?” Là giọng nữ.
Lục Thủy cười cười nói:
“Hai ngày trước, là ngươi cầu kết nối đúng không?”
Hắn lấy ra cái ghế ngồi xuống, cùng đối diện nói chuyện một chút về chuyện thời kỳ Viễn Cổ, hắn cần một chút chút thời gian.
Có điều không gian bị phong bế, hắn chỉ có thể ngồi trên ghế nhìn qua cánh cửa.
Đôi khi cứ có cảm giác như mình đang bị thẩm vấn.
“Ngươi là ai?” Tiếng nói từ bên trong vang lên.
Rất bình ổn, không có cảm giác như bị chậm mạng.
Dường như sự truyền tin của đối phương hoàn toàn khác biệt so với Minh.
Minh là loại dùng mạng trong núi sâu kia, khi có khi không.
Nói được một chút đã thấy mất dạng.
Mà người này, giống như có cáp quang học, nhanh như ánh sáng vậy.
Không hề bị chậm hay ngắc ngứ.
“Ngươi muốn tìm ai?” Lục Thủy hỏi ngược lại.
Rõ ràng là vẩy nước tìm người.
Mà đối phương giống như đã có mục tiêu tìm kiếm xác định.
“Ngươi từng nghe nói về Nguyệt Tộc chưa?” Tiếng nói bên trong vang lên.
“Năm đó ngươi mang Nguyệt Tộc xuống Mê Vụ Chi Đô, tu chân giới hẳn đã không còn Nguyệt Tộc nữa mới đúng.
Ngươi là tìm người cùng nguồn gốc với Nguyệt Tộc sao?” Lục Thủy hỏi.
Minh cũng đã nói, Mộ gia và bọn hắn khả năng là sinh ra ở cùng một nơi.
Hoặc là nói tổ tiên của Mộ gia.
Có điều Mộ gia chỉ là người bình thường.
“Vậy ngươi là sao?” Người ở bên trong hỏi.
“Không phải.” Lục Thủy không định vòng vo, hỏi thẳng:
“Ngươi có phải một nửa khác của Minh, Nguyệt không?”
Lục Thủy dứt lời.
Bên trong đột nhiên trầm mặc.
Bởi vì không nhìn thấy tình huống của đối phương, Lục Thủy cũng không biết đối phương đang có biểu tình gì.
“Ngươi, đã nói chuyện qua với Minh rồi?” Một lúc sau, phía bên kia mới nói tiếp.
Trong giọng nói còn có chút kinh ngạc.
Lục Thủy cảm thấy mình đoán không sai.
“Vậy có thể nói cho ta biết, Minh không biết chuyện một nửa khác sao?” Đây chính là chuyện Lục Thủy muốn biết.
Minh biết quá ít.
Nhưng đối phương cũng đã nói ký ức mình có vấn đề.
Cũng không biết vấn đề có lớn hay không.
“Ta đúng là Nguyệt, nhưng ta không biết chuyện lúc trước, trong đầu ta, nhớ rõ ràng nhất chỉ có một việc.” Giọng nói của Nguyệt trầm xuống.
“Là gì?” Lục Thủy hỏi.
Nguyệt thế mà lại hoàn toàn mất trí nhớ, điều này khiến hắn cảm thấy có chút bất đắc dĩ.
Rất nhanh sau đó, Lục Thủy liền nghe thấy bên kia trả lời:
“Minh, không thể cứu.”
“Vì sao?” Lục Thủy có chút tò mò.
Ngược lại không hề kinh ngạc.
Bởi vì hắn nhất định phải đến chỗ Minh xem.
Cái này không liên quan tới việc hắn có thể cứu hay không.
“Lục để Minh trông coi một vật, vật rất quan trọng.
Thứ này vẫn luôn ở đó, ta cảm giác được Minh đã bắt đầu quên vật này.
Hắn muốn rời khỏi chỗ kia.
Không thể rời đi.” Giọng nói của Nguyệt có chút sốt ruột.
“Minh chỉ có thể được cứu, không thể tự mình đi ra được.
Cho nên, Minh không thể cứu.”
Nghe thấy như vậy, Lục Thủy rất kinh ngạc:
“Minh đang bảo vệ cái gì?
Làm sao ngươi biết việc này còn chưa kết thúc?
Lục đã chết rồi.”
Lục chết rồi, tất cả mọi người đều biết.
“Cảm giác, loại cảm giác này còn chưa xuất hiện, thế giới thay đổi khiến Minh có năng lực liên hệ với bên ngoài, cho nên ta mới thử nhúng ta.
Minh quên mất quá nhiều, nhưng bây giờ không phải lúc cứu hắn ra ngoài.
Ngươi có thể nói cho hắn biết, giờ chưa phải lúc đi ra.
Hắn sẽ tự hiểu.”
“Ngươi chắc chắn hắn tự hiểu được?”
“Chắc chắn.” Ngừng một chút, Nguyệt tiếp tục nói:
“Bởi vì ta chính là hắn.”
Lục Thủy: “…”
Nguyệt Tộc thật khiến người ta khó hiểu.
“Minh rốt cuộc là đang trông coi cái gì? Vì sao lại phải ở đó?” Lục Thủy hỏi.
Lần sau đến Mộ gia đương nhiên có thể liên hệ với Minh, hắn muốn biết rõ ràng đại khái đã có chuyện gì xảy ra.
Đương nhiên, hắn cũng rất tò mò về vật mà Lục để lại.
“Ta không biết, có điều ngươi có thể tới Nguyệt Tộc, Nguyệt Tộc hẳn là có ghi chép.
Minh mới chỉ bắt đầu quên mọi chuyện, còn ta thậm chí đã quên đi chính mình.
Ta không có cách nào trả lời ngươi.” Âm thanh của Nguyệt chậm rãi vang lên.
“Nguyệt Tộc ở Mê Vụ Chi Đô, ta bây giờ không vào được.
Có manh mối nào khác không?” Lục Thủy hỏi.
Đến lúc hắn đến Mê Vụ Chi Đô, hẳn là còn một thời gian rất dài.
Một khi đi vào, sẽ tốn không ít thời gian.
Cho nên, chỉ có thể để sau.
“Mê Đô.” Giọng nói của Nguyệt vang lên.
“Mê Đô?” Lục Thủy hỏi lại.
“Ừm, Mê Đô, chỉ cần biết rõ Mê Đô là cái gì, có lẽ sẽ biết Minh đang thủ hộ cái gì.” Nguyệt nói.
Mê Đô là cái gì?
Chuyện thật đúng là khiến cho người ta hoang mang.
Hắn từng hỏi Kiếm Nhất vấn đề này.
Kiếm Nhất bảo hắn đến Mê Vụ Chi Đô xem xem.
Bây giờ để không phải đến Nguyệt Tộc, lại cần biết rõ Mê Đô là gì.
Thật đúng là làm khó hắn.
“Nếu như ta để ngươi nói chuyện với Minh thì sao?” Lục Thủy không có ý định hỏi về Mê Đô, trực tiếp muốn tìm cách khác:
“Như vậy các ngươi có thể nhớ ra gì không?”
“Ngươi có thể thử một chút, có điều trong trí nhớ của ta, cũng không quá có khả năng.” Nguyệt nói.
Lục Thủy gật đầu, được hay không thử một chút là biết.
Sau đó Lục Thủy nhớ tới ấn ký trên tay Nhã Kỳ, hiếu kỳ hỏi một câu:
“Trước đó Minh có lưu lại ấn ký trên người một người, ngươi có từng lưu lại cái gì không?”
“Ấn ký?” Nguyệt suy nghĩ một chút, nói:
“Để bọn hắn không cần cứu Minh.
Ta có thể phát giác được, Minh đã bắt đầu ảnh hưởng tới bên ngoài.
Hẳn là có người liên hệ với Minh, mà lại có khả năng nhất định có thể cứu Minh ra ngoài.
Một khi cứu ra, ta cũng không biết sẽ như thế nào.”
Lục Thủy lắc đầu, xem ra không biết được quá nhiều.
Nhưng mà ngược lại có thể liên hệ hai người với nhau.
Nếu khiến cho bọn hắn nhớ lại được thì dễ rồi.
Lục rốt cuộc đã để Minh trông coi cái gì.
Lục Thủy rất tò mò.
Có điều theo như Nguyệt nói, Mộ Tuyết chắc chắn cũng nhận được.
Chỉ là nhìn bộ dáng nàng, không có ý nhúng tay vào.
Cũng tốt.
Tránh xáo trộn kế hoạch của hắn.
Đàn bà con gái, biết nhiều như vậy làm gì, ngoan ngoãn làm cô vợ nhỏ đi.
Mộ Tuyết ngu xuẩn à.
Vợ của ta.
Chương 973: Bản tọa sẽ xuất toàn lực 1
Bản tọa sẽ xuất toàn lực 1
Nguyệt biết quá ít.
Còn không bằng quyển nhật ký kia.
Có lẽ cũng vì biết ký ức của mình đang mất dần, cho nên mới viết nhật ký.
Như vậy, thật ra quyển nhật ký kia cũng không đầy đủ.
Ký ức của Minh không có ở trong đó.
Lục Thủy nghĩ lại, trong đó không ghi người nói chuyện với Lục, cũng không nhắc tới tình huống cụ thể của cô bé kia.
Minh Nguyệt là lần đầu tiên gặp phải cô bé đó.
Chân Thần Duy Nhất tuy vậy nhưng có thuộc tính Chân Thần.
Hắn cũng không quá kinh ngạc.
Mà bên người Lục lại đột nhiên có thêm một cô bé, loại chuyện này rõ là bát quái.
Nhưng Minh Nguyệt lại hoàn toàn không đề cập đến nó.
Điều này nói rõ, ký ức không có ở chỗ Nguyệt, hẳn là ở chỗ Minh.
Nguyệt Tộc quả nhiên là sinh vật phiền phức.
Ký ức còn phải chia ra mỗi người một ít.
Tuy nhiên cả hai lại đều biết Lục để Minh trông coi đồ vật.
Có điều ký ức của cả hai về Lục lại không bị mất đi, nhìn thế nào cũng thấy kỳ quái.
A, Minh đúng ra đã dần quên đi rồi.
Nhưng Nguyệt lại nhớ rất rõ.
Ngay cả Kiếm Nhất còn không rõ, mặc dù hắn đã chết.
Nhưng quan hệ của hắn với Lục lại không tầm thường.
Cửu thì không nói.
Nàng có thể nhiws rõ, hoàn toàn không có vấn đề gì.
Nhưng Minh Nguyệt và Cửu căn bản không cùng một loại người.
Có thể nhớ rõ ràng như vậy, chắc chắn là có vấn đề.
Nhất là khi tất cả những chuyện khác Nguyệt đều đã quên.
“Chuyện Minh bắt đầu quên đi đồ vật kia, mà ký ức của ngươi cũng trở nên mơ hồ, là vì sao?” Lục Thủy mở miệng dò hỏi.
Minh Nguyệt của Nguyệt Tộc.
Một người có tư cách tham gia trận chiến giết thần.
Không thể có chuyện tự dưng ký ức có vấn đề được.
“Không biết.” Nguyệt tỏ ra tiếc nuối.
Nàng thật sự không biết.
Lục Thủy không hỏi nhiều.
Mà đứng dậy định rời đi.
Ở chỗ Nguyệt này không biết được quá nhiều tin tức.
“Chờ tin của ta, ta sẽ để Minh mở ấn ký một lần nữa, đến lúc đó ngươi nhận lấy xem một chút.” Lục Thủy cất cái ghế đi, nói.
Cuối tháng sau, hắn sẽ tấn thăng Lục giai.
Uy năng hẳn là có thể khôi phục một chút.
Đến lúc đó để Minh và cha vợ hình thành liên kết.
Sau đó lại để Minh lưu lại ấn ký trên người cha vợ, rồi để hai người kết nối với Khởi Nguyên Thạch.
Như vậy hai người sẽ có thể hình thành liên kết.
Cuối cùng sẽ xảy ra chuyện gì.
Ai mà biết được.
“Chờ một chút.” Nguyệt đột nhiên gọi Lục Thủy lại.
Lục Thủy quay đầu nhìn về phía cánh cửa:
“Có vấn đề gì?”
“Ngươi là ai?” Nguyệt hỏi.
Vấn đề này nàng đến giờ vẫn chưa thấy Lục Thủy giải đáp.
“Ừm…” Lục Thủy suy nghĩ một chút, nói:
“Về tên thì tiền bối có thể gọi ta là Lục Thủy.
Về thân phận thì, tiền bối hẳn là chưa từng nghe qua.”
“Lục… Thủy?” Nguyệt nhắc lại.
Giọng điệu của nàng có lẫn chút nghi hoặc.
Lục Thủy không để ý, đối phương không có khả năng biết hắn, cho nên nghi ngờ cũng là điều bình thường.
Có điều Lục Thủy lại đột nhiên có chút tò mò:
“Tiền bối ở thời Viễn Cổ có từng nghe qua về Lục gia không?”
“Không.
Có điều ta có chút thắc mắc, làm sao ngươi có thể liên hệ với Minh được?
Mặc dù Minh đã khôi phục rất nhiều, dù thế giới đã thay đổi, nhưng cũng sẽ không dễ dàng như vậy.” Nguyệt tò mò hỏi.
“Tiền bối còn nhớ rõ Chân Thần Độc Nhất không?” Lục Thủy hỏi.
“Cửu? Nhớ rõ.” Nguyệt đã quên đi rất nhiều, nhưng chưa có quên Chân Thần Độc Nhất, Cửu.
Cửu đối với bọn hắn mà nói, là cực kỳ đặc biệt.
Bởi vì Cửu thật sự là Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa.
“Có biết về thần lực của Cửu không?” Lục Thủy lại hỏi.
“Biết, không gì sánh được, vượt qua tất cả.” Nguyệt trả lời chắc chắn.
“Vậy thì đúng rồi, ta nắm trong tay sưc mạnh cùng cấp với thần lực của Cửu, ít nhất là theo như tiền bối nói thì là như vậy.” Lục Thủy bình tĩnh nói.
“Cùng cấp với sức mạnh của Cửu.” Đối phương khó tin lặp lại.
“Ừm, cùng cấp.” Lục Thủy đáp lại.
Đúng là cùng cấp.
Nhưng là hai sức mạnh hoàn toàn khác biệt.
Có điều…
Có được loại sức mạnh này, lại khác với suy nghĩ của tất cả mọi người.
Sức mạnh thiên địa tương đương với quyền năng độc nhất, nhưng không có nghĩa là thực lực của hắn giống với Cửu.
Có người thì điểm thi cao nhất là điềm tối đa, có người thì bở vì điểm tối đa là 100 nên mới được 100 điểm.
Cho nên loại người này dù cũng đi thi, nhưng hắn cũng có thể chấm chữa bài cho ngươi.
Nguyệt trầm lặng, nàng giống như nhớ ra cái gì.
Nhưng lại không rõ rốt cuộc là cái gì.
“Ngươi…” Nguyệt nhất thời không biết nói cái gì.
Lục Thủy nhìn cánh cửa, nói khẽ:
“Không cần kinh ngạc, bởi vì có được sức mạnh cùng cấp bậc với thần lực của Chân Thần Độc Nhất, không chỉ có một mình ta.”
Nguyệt không nói ra lời.
Thế giới này cùng với thế giới nàng biết là một sao?
Có phải sai chỗ nào rồi không?
Hay là đối phương thật ra đang lừa gạt nàng?
“Đợi thêm chút thời gian nữa, ấn ký mới hẳn là sẽ xuất hiện.” Lục Thủy nói.
Sau đó Nguyệt không hỏi gì nữa.
Lục Thủy cũng không còn lý do gì để ở lại.
Hắn rời khỏi Nguyệt Lâu.
Ở đằng sau cánh cửa, một cô gái tóc xanh đang đăm chiêu suy nghĩ, nàng đang tự hỏi.
Nàng cảm giác mình hẳn là đã nghĩ ra cái gì.
Cuối cùng, Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu lên, trong mắt của nàng mang theo một tia ánh sáng:
‘Có lẽ, thực sự đã đến lúc Minh thoát khỏi cảnh bị giam giữ.
Sức mạnh cùng cấp với thần lực.”
—— ——
Lục Thủy rời khỏi Nguyệt Lâu, đi ra khỏi tảng đá.
Cuối cùng mở mắt ra.
Trước mặt hắn là mấy người nhóm người đàn ông mặc đạo bào.
Ở phía sau hắn thì là bọn Sơ Vũ.
Ánh sáng vạn trượng đã biến mất, giờ còn lại là một bé gái trên người vẫn còn vài vết thương, và người đàn ông mặc đạo bào đang quỳ trên mặt đất không dám chạm vào con gái của mình.
Hắn đưa tay ra, xong lại thu tay về.
Tay của hắn dính đầy máu tươi, dính đầy thù hận.
Mà con gái của hắn thì rất sạch sẽ.
Thanh kiếm vẫn ở đằng kia, nó đang an tĩnh đứng giữa không trung.
Tất cả mọi người đều đã cảm nhận được khí tức sinh mệnh của bé gái.
Cho nên tất cả mọi chuyện đã nên đặt xuống một dấu chấm tròn rồi, giờ bọn hắn chỉ còn đợi nhân vật mấu chốt.
Cũng chính là người đang ở chỗ tảng đá, Lục Thủy.
Người này có tư cách phán quyết tất cả.
Minh Vương Cổ Phật nhìn Lục Thủy, trong mắt hắn, đối phương vẫn thần bí như vậy.
Có điều hắn thật ra rất khó hiểu, vì sao hắn không thể nhận ra hai người kia thuộc Đạo Tông, mà kiếm lại có thể?
Đừng nói là vì khí tức sức mạnh, dù có hình dạng hắn cũng không thể phát hiện ra được.
Có điều Lục Thủy đã tỉnh lại, hắn cũng muốn mọi chuyện về Nguyệt Chi Quốc Độ vẽ nên một dấu chấm tròn.
Đã nhiều năm như vậy, nên kết thúc rồi.
Lục Thủy nhìn những người này, lại nhìn bé gái đang ngủ một chút, nói:
“Các ngươi đang đợi để kết thúc chuyện nơi đây?”
Lúc này, cả ba người đều không mở miệng.
Mà chỉ nhìn Lục Thủy.
“Không cần nhìn ta, cứ nói suy nghĩ của các ngươi.” Lục Thủy nói.
Hắn đã đồng ý với người kia sẽ giải thoát cho tất cả những người ở trong này.
Cho nên hắn sẽ hoàn thành.
Có điều những người này nhìn thế nào cũng thấy có suy nghĩ riêng, nếu không xung đột với mục đích cuối cùng của hắn, vậy hắn có thể đồng ý.
Đối với ân oán của những người này, bọn Sơ Vũ cũng đã hiểu ra một chút, nhưng không thể nói gì.
Chỉ có thể đứng nhìn xem mọi chuyện sẽ phát triển thế nào.
Có điều bọn hắn phát hiện, rằng bây giờ không có chuyện gì cần bọn hắn làm.
Người đàn ông mặc đạo bào cúi gằm nhìn con gái của mình, hắn nhất thời không biết nên đưa ra quyết định thế nào.
Hắn rất mâu thuẫn.
Đúng lúc này, bé gái đột nhiên trở mình.
“Động, động kìa.” Người đàn ông mặc đạo bào luống cuống.
Hắn đã quên mất làm một người cha thì phải làm gì.
Mà bé gái xoay người xong thì đưa tay dụi mắt, sau đó mở hai mắt ra thật to.
Đôi mắt sáng, cực kỳ trong trẻo.
Cô bé nhìn vào một người, hơi nghi hoặc.
Người đàn ông mặc đạo bào nhìn chính mình, sau đó mới phát hiện hắn ăn mặc không được đúng lắm.
Hắn lập tức thay đổi quần áo.
Trang phục khá bình thường, đầu tóc rối bời.
Còn có chút râu ria.
Nhìn giống như một ông chú.
Nhìn thấy người này, mắt bé gái liền híp lại thành hình bán nguyệt, sau đó phát ra âm thanh khàn khàn:
“Cha, đói.”
Nghe được câu nói này, hốc mắt người đàn ông mặc đạo bào đỏ lên.
Nước mắt cứ như vậy chảy xuống.
Sau đó hắn quỳ trên mặt đất, ngã sấp xuống gào khóc lớn.
Hắn bây giờ thật sự sợ chết.
Hắn còn muốn sống, sống thêm mấy chục năm nữa.
“Chân Võ.” Lúc này, Lục Thủy mở miệng nói:
“Có đồ ăn cho trẻ con không?”
“Có, thưa Thiếu gia.” Chân Võ lập tức nói.
Tiếp đó lấy ra chút sữa bột, bình sữa, còn có đan dược.
Tóm lại, bất kể là đồ hiện đại hay cổ đại, chỉ cần tiểu trấn Thu Vân có bán, Chân Võ đều có.
Lục Thủy: “…”
Sơ Vũ: “…”
Chương 974: Bản tọa sẽ xuất toàn lực 2
Bản tọa sẽ xuất toàn lực 2
Kiều Càn cũng thấy khó tin, trên người Chân Võ rốt cuộc có thiếu cái gì không.
Thân là tùy tùng của đùi lớn, thật sự là không đơn giản chút nào.
Chân Võ ngược lại không tự mình cho đứa bé ăn, mà đưa cho người đàn ông mặc đạo bào, còn tiện tay dạy hắn cách dùng.
Không có ai thúc giục.
Lục Thủy trực tiếp ngưng tụ ra một cái ghế sau đó lấy Thiên Địa Trận Văn ra đọc.
Lục Thủy đang đợi, những người khác tự nhiên cũng chờ theo.
Chờ một hồi lâu sau, người đàn ông mặc đạo bào cuối cùng cũng cho con gái của mình ăn no xong, nhưng bởi vì bé gái đã rất lâu rồi không ăn, cho nên bắt đầu bị tiêu chảy.
Sơ Vũ liền lập tức ra sân.
Hắn thế nhưng chính là một vú em chân chính.
Không chỉ có Thuật Trị Liệu lợi hại, y thuật cũng cao minh.
Sau đó lại để Chân Võ lấy ra một vài thứ, đút thêm cho bé gái ăn.
Cuối cùng cũng dần khôi phục về bình thường.
Chiwf sau khi bé gái ngủ, Sơ Vũ ôm lấy bé gái từ tay người đàn ông mặc đạo bào.
Người đàn ông mặc đạo bào không muốn rời khỏi bé gái, nhưng cũng không ngăn cản.
Chỉ nhìn Sơ Vũ ôm đứa trẻ đi, trong mắt tràn đầy sự lưu luyến
Nhưng hắn biết, tất cả là do hắn.
Nên đối mặt với cái gì, hắn phải đi đối mặt.
“Ta còn có thể sống không?” Người đàn ông mặc đạo bào mở miệng hỏi câu đầu tiên
Lục Thủy lắc đầu:
“Ngươi đã chết, nói thẳng ra, ngươi cũng chỉ là một sợi chấp niệm.
Không có sức mạnh của Nguyệt Tộc, ngươi đã sớm tiêu tán rồi.”
“Nếu như Vĩnh Hằng Quốc Độ thành công thì sao?” Người đàn ông mặc đạo bào hỏi tiếp.
“Ngươi biết Vĩnh Hằng Quốc Độ là gì không?
Vĩnh Hằng Quốc Độ mặc dù có tồn tại trên lý thuyết, nhưng xác thực không thể thành công.
Có lẽ chỉ có một cơ hội duy nhất.
Hoặc là thành công, trở nên bất tử.
Hoặc là thất bại, chết đi.
Mà người đã chết, không thể có cơ hội thứ hai.
Đây chính là Vĩnh Hằng Quốc Độ.
Đã hiểu chưa?”
Người đàn ông mặc đạo bào cúi đầu, không nói được gì
Ý của Lục Thủy rất rõ ràng, hắn đã chết, đã là một người chết, không có bất kỳ khả năng gì.
Trầm mặc một lát, người đàn ông mặc đạo bào hỏi tới vấn đề mà hắn quan tâm nhất:
“Con gái của ta là người sống, nó…”
Nó không có ai nuôi.
“Bần tăng có thể giúp một tay, thay mặt thí chủ nuôi nàng, bần tăng sẽ rời khỏi Phật Môn, dùng khoảng thời gian còn lại nhìn nàng trưởng thành.” Minh Vương Cổ Phật nhìn người đàn ông mặc đạo bào, nhẹ nhàng nói.
Nghe được câu này, người đàn ông mặc đạo bào nhìn Minh Vương Cổ Phật, trong mắt mang theo lửa giận.
Minh Vương Cổ Phật cũng nhìn lại, không hề lùi bước.
“Nếu không thì để nàng gia nhập Bách Hoa Cốc của ta đi.
Các sư tỷ ở tông môn của chúng ta rất tốt, phần lớn đều là con gái.
Thêm một người các nàng còn chê ít.” Sơ Vũ nói.
Người đàn ông mặc đạo bào không nói gì, mà nhìn vào Lục Thủy:
“Ngươi mạnh như vậy, có thể đoán trước được tương lai không?”
“Không thể.” Lục Thủy nói thẳng.
Sau đó vào lúc đối phương sắp thất vọng, hắn lại nói:
“Có điều ta có thể cho đứa trẻ kia một lời chúc phúc, cả đời bình an vui sướng.
Mặc dù đau khổ chắc chắn sẽ có, nhưng cuộc đời của nàng, nhất định sẽ rất viên mãn, rất tốt đẹp.
Bởi vì nàng nhận được lời chúc phúc của Chúa Tể thế giới này.”
“Đa tạ!” Người đàn ông mặc đạo bào quỳ gối trước mặt Lục Thủy, dập đầu.
Những người khác hắn đều không tin.
Nhưng hắn tin người trước mắt này
Bởi vì bọn hắn căn bản không cùng một cấp độ.
Đối phương không có bất kỳ lý do gì để lừa hắn.
Hắn có thể cảm giác được rõ ràng, toàn bộ quốc gia của hắn đều đang e ngại người trước mắt này.
“Xin hãy phá hủy Nguyệt Quốc Chi Độ.” Người đàn ông mặc đạo bào khẩn cầu.
Nguyệt Quốc Chi Độ bị hủy diệt cũng tức là vòng tuần hoàn sẽ kết thúc, cũng tức là tất cả mọi người sẽ biến mất.
Tất cả đều là lỗi của hắn, hắn mang người của tông môn đi tới cái chết, mang theo bọn họ sát hại thân nhân, mang theo bọn họ lặp lại chuyện tên hòa thượng đã làm trước kia..
Tội rất nặng, không có cách nào gột rửa.
Nhưng… đây là lựa chọn của hắn.
Hắn không có lựa chọn nào khác.
Nếu có kiếp sau, nếu có luân hồi, thì hãy để hắn vĩnh viễn làm trâu làm ngựa cho bọn họ.
Vì bọn họ mà chết.
Lục Thủy nhìn người đàn ông mặc đạo bago, nói:
“Muốn nói lời tạm biệt với con gái ngươi không?
Sau đó ta sẽ giải thoát cho tất cả mọi người.”
Người đàn ông mặc đạo bào nhìn bé gái trong tay Sơ Vũ một chút.
Hôm nay là ngày đoàn tụ của bọn họ cũng là ngày chia tay.
Hắn phải trả giá đắt cho hành động của mình.
“Xin hãy động thủ đi.” Người đàn ông đập đầu xuống đất, nói.
Đây là tất cả quyết tâm của hắn.
Hắn sợ nếu con gái của hắn lại gọi một tiếng cha, hắn sẽ không chịu nổi việc rời đi.
Tách.
Tiếng búng tay vang lên.
Giờ phút này, toàn bộ Nguyệt Chi Quốc Độ chấn động.
Giống như cả trời đất đều muốn sụp đổ vậy.
Chỉ cần là người ở Nguyệt Chi Quốc Độ thì đều có thể cảm nhận được cơn chấn động này.
Sức mạnh cuộn trào, những nơi mơ hồ kia cũng đang thay đổi rõ ràng.
Mà một số người còn đang lang thang, khi ngẩng đầu nhìn trời, giống như nhận được tin tức gì.
Nhúng Lục Thủy chỉ vừa mới bắ đầu, Minh Vương Cổ Phật lại đột nhiên mở miệng nói, giọng nói của hắn mang theo sự khẩn cầu:
“Thí chủ, chuyện siêu độ của hắn, có thể để cho bần tăng làm hay không?”
Lục Thủy nhìn Minh Vương Cổ Phật, sau đó làm một dấu tay xin mời.
Thứ hắn muốn là kết quả.
Cuối cùng là ai ra tay, đối với hắn mà nói, không có gì khác nhau.
“Đa tạ thí chủ.” Lúc này, Minh Vương Cổ Phật chắp tay trước ngực, tiếp đó, trên người hắn bắt đầu tỏa ra Phật quang vô tận.
Giờ phút này, Phật quang lên tận trời, xuyên qua mây, chiếu khắp tám phía.
Thân thể Minh Vương Cổ Phật sáng đến cực hạn, trên người bắt đầu xuất hiện vết rách trải dài.
Là chính quả đang bị phá hủy.
“Hòa thượng, ngươi đang làm cái gì?” Người đàn ông mặc đạo bào khó tin nói.
“Bần tăng đã nói rồi, lúc Nguyệt Chi Quốc Độ bị hủy diệt, bần tăng nguyện ý dùng chính quả tạo thành phổ độ chi quang, siêu độ cho chư vị.
Chuyện bần tăng gây nên, thì bần tăng nên tiếp nhận.
Nếu như bần tăng tránh né một lần này.
Vậy việc bần tăng trở thành Phật còn có ý nghĩa gì?” Giọng nói trầm thấp của Minh Vương Cổ Phật vang khắp bốn phương.
Giờ phút này, ánh sáng chiếu rọi toàn bộ Nguyệt Chi Quốc Độ.
Ánh sáng chiếu xuống.
Rơi xuống trên người từng người đang lang thang, từng người đang bị giam cầm ở đây.
Giờ phút này, tất cả mọi người đều nhìn ánh sáng kia, trong mắt họ dần tỉnh táo lại, tiếp đố bắt đầu nhận ra tất cả.
Cuối cùng hóa thành một vệt sáng, phóng về phía chân trời.
Lúc này, Phật quang cũng chiếu rọi lên thân người đàn ông đang mặc đạo bào.
Không biết vì sao, hắn cảm thấy thật ấm áp.
Tiếp đó, hắn nghe thấy có người gọi hắn:
“Chưởng môn, cần phải đi rồi, đừng chậm trễ.”
“Chưởng môn, người còn muốn chúng ta đợi đến lúc nào đây?
“Oa, Chưởng môn, đó là Tiểu Gia Gia sao? Nàng thật đáng yêu.”
“Khó trách Chưởng môn không bỏ đi được, hóa ra là Tiểu Gia Gia thật sự sống lại.”
Lúc này, người đàn ông mặc đạo bào nhìn thấy sau lưng có một vùng ánh sáng, bên trong ánh sáng có rất nhiều người đang đứng.
Có đệ tử, có sư huynh sư đệ đồng môn.
Có cả người mới hắn vừa dẫn vào cửa.
Nhìn những người này, hốc mắt người đàn ông mặc đạo bào lại một lần nữa ẩm ướt.
“Phu quân, chúng ta cần phải đi thôi, đợi đến khi Gia Gia trưởng thành, sẽ nhớ kỹ chúng ta.” Lúc này, từ trong đám người có một người đàn bà đi ra.
Nàng nhìn người đàn ông mặc đạo bào, đưa tay ra.
“Chưởng môn mà lằng nhà lằng nhằng, giống như con gái vậy.”
“Chưởng môn, ngài chẳng lẽ còn muốn chúng ta bỏ ngài đi trước à?”
“Ta, ta tới đây.” Người đàn ông mặc đạo bào nhanh chóng nói.
“Ây da, Chưởng mộ lên bờ.” Một cô bé vui vẻ kêu lên:
“Có điều không thể gặp Tiểu Gia Gia, thật đáng tiếc.”
“Cốp!”
“Nói nhiều này!”
Một trận tiếng cười vang lên.
Người đàn ông mặc đạo bào đi về phía bọn hắn, lúc này, trên người hắn mang theo ánh sáng, đưa tay bắt lấy tay phu nhân của hắn.
Chương 975: Bản tọa sẽ xuất toàn lực 3
Bản tọa sẽ xuất toàn lực 3
Có điều lúc rời đi, hắn quay đầu nhìn Minh Vương Cổ Phật.
Giọng nói của hắn mang theo sự cảnh cáo:
“Hòa thượng , nếu như ngươi không dạy dỗ con gái của ta cho tốt, tất cả chúng ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.”
“Đúng, sẽ không bỏ qua cho ngươi, đồ hoàng thượng đáng ghét.”
“Chúng ta ghét nhất là hòa thượng, Tiểu Giai Giai quá thảm rồi, phải bị một tên hòa thượng nuôi lớn.”
“Xin nhờ ngài, đại sư.” Phu nhân Chưởng môn nhìn Minh Vương Cổ Phật, mở miệng nói.
“Xin chư vị thí chủ yên tâm, đợi nàng lớn lên, ta sẽ dẫn nàng quay trở lại nơi đây.” Minh Vương Cổ Phật nhẹ giọng nói.
“Nếu như Gia Gia nhát gan, cũng không cần phải dẫn nàng tới.” Phu nhân Chưởng môn lại nói.
Minh Vương Cổ Phật tuyên câu phật hiệu, không nói thêm gì.
Sau đó, bọn họ một đường rời đi.hòa thượng, ta vẫn chán ghét các ngươi, nhưng… Ngươi lại khá.” Tiếng nói của người đàn ông mặc đạo bào vang lên.
“Thí chủ thuận buồm xuôi gió.” Minh Vương Cổ Phật thấp giọng nói.
Ánh sáng biến mất.
Chính quả của Minh Vương Cổ Phật bị phá hủy.
Đã không còn kiếp này kiếp sau.
Hắn không còn là Phật của Phật Môn nữa.
Mà chút ánh sáng còn lại rơi xuống trên người bé gái.
Từng tiếng chúc phúc vang lên.
“Tiểu Gia Gia nhớ vui vẻ nha.”
“Tiểu Gia Gia gọi sư tỷ đi.”
“Tiểu Gia Gia nhớ làm một đứa trẻ hung mãnh nhé.”
…
Mấy người Kiều Vô Tình cũng nhìn thấy ánh sáng kia.
Tâm Hỏa Cổ Phật đang mở ra thông đạo.
Thế nhưng vinh dự được đón tiếp vị kia, một giây này, hắn biết đã không còn kịp rồi.
Có điều lúc ánh sáng sắp biến mất, có một chuỗi phật châu bay tới.
Rơi thẳng xuống trước mặt Tâm Hỏa Cổ Phật.
Cái này chứa sức mạnh không giống với nơi đây, là Minh Vương Cổ Phật để lại cho hắn.
Hoặc là nói để lại cho Phật Môn.
Dùng sức mạnh trong phật châu này, có thể giúp cho kiếp sau của một vị Cổ Phật khác nhanh chóng hồi phục.
Đây là việc cuối cùng Minh Vương Cổ Phật có thể làm cho Phật Môn.
Hắn không thể không giải quyết chuyện nhân quả ở Nguyệt Quốc Chi Độ, lại không thể không trả ơn Phật Môn.
Cho nên, dùng chính quả để phổ độ Nguyệt Chi Quốc Độ, dùng chút sức lực còn lại của kiếp này tương trợ Phật Môn.
Sau đó cắt đứt quan hệ với Phật Môn.
Tâm Hỏa Cổ Phật thở dài một tiếng, sau đó chắp tay trước ngực tuyên câu phật hiệu.
Âm thanh của hắn mang theo sự đắng chát.
Phật Môn lại mất đi một vị Cổ Phật.
Nhưng hắn không thể nói gì, cũng không cách nào nói cái gì.
Đây chính là Cổ Phật của Phật Môn.
Mỗi người đều đi trên con đường riêng của mình.
Cất phật châu đi, Tâm Hỏa Cổ Phật vẫn như trước muốn mở đường, hắn muốn vào nhìn một chút xem bên trong rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra.
Kiều Vô Tình nhìn phật châu, không làm gì, càng không nói gì.
Đây hẳn là bảo vật của Phật Môn.
Nhưng phật quang này khiến hắn hiểu được, bên trong còn có cường giả của Phật Môn.
Mà lại chắc chắn mạnh hơn hắn không ít.
Xem ra Nguyệt Chi Quốc Độ có không ít bí mật.
Có điều người của Phật Môn kia không hề dừng lại, hắn vẫn có cơ hội đi vào.
Con đường đã bị mở ra, hẳn là rất nhanh sẽ có thể tìm thấy vị trí trung tâm.
Có điều…
Hắn nhìn hòa thượng bị đính trên tường đằng sau lưng, hòa thượng đã biến mất, đao kiếm phía trên mặc dù vẫn còn, nhưng không có oán niệm.
Phật quang đã mang đi tất cả.
‘Chắc chắn không phải cường giả Phật Môn bình thường.’
Kiều Vô Tình tim đập nhanh, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, hắn muốn đi vào xem xem rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra.
Tình huống nơi này xuất hiện thay đổi sau khi những người kia đi vào, hẳn là có quan hệ với bọn họ.
Thế nhưng cường giả Phật Môn còn bị ngăn ở đây.
Người nào mới có thể đi vào trước một bước như vậy?
Đây cũng kaf thắc mắc của Tâm Hỏa Cổ Phật
Bên trong rốt cuộc có người nào?
…
Nhìn Minh Vương Cổ Phật trở thành người bình thường, Lục Thủy không nói gì thêm.
Thực lực của vị Cổ Phật này vẫn còn ở đó.
Chỉ là…
Không sống được quá lâu đi.
Minh Vương Cổ Phật đón lấy bé gái.
Sơ Vũ không nói gì thêm, tiếng rống vừa rồi của người kia, hắn nghe được.
Đối phương cuối cùng vẫn đồng ý để đại sư nuôi dạy con gái của hắn.
“Thí chủ có thể nói cho ta biết vị trí của Bách Hoa Cốc được hay không?
Bần tăng không biết có thể sống bao lâu, nếu như có thể, hy vọng sau khi bần tăng rời đi, có thể cho nàng một chỗ dựa vào.” Minh Vương Cổ Phật nói với Sơ Vũ.
“Ta nói cho ngươi tọa độ, tương đối gần thành thị hiện đại, ngươi có thể ở lại đó.
Sau đó ta sẽ nói với sư tỷ một tiếng, để nàng đến nhìn bé gái này.
Bảo các nàng dạy ngươi nuôi trẻ con thế nào nữa.” Sơ Vũ nói.
“Đa tạ thí chủ.” Minh Vương Cổ Ohaajt chân thành cảm tạ.
Sau đó Minh Vương Cổ Phật nhìn về phía Lục Thủy.
Hắn nên rời đi rồi.
Tách!
Tiếng búng tay vang lên.
Lúc này, ở phía trước Minh Vương Cổ Phật xuất hiện một cổng không gian.
Là cửa rời đi.
Minh Vương Cổ Phật tuyên một câu phật hiệu, sau đó mang theo bé gái rời khỏi nơi này.
Có điều, lúc hắn rời đi đã mang đi từ nơi này rất nhiều thứ.
Đều là đồ trong phòng bé gái, là cha mẹ để lại cho nàng.
Có nhiều thứ Minh Vương Cổ Phật không đụng tới, chỉ để lại cấm chế.
Tương lai có một ngày, hắn sẽ lại tới nơi này.
Đến đây, chuyện của Nguyệt Chi Quốc Độ coi như đã được giải quyết.
Nhưng sau đó còn có một số sức mạnh Nguyệt Tộc phải thu lại, nếu không sẽ tạo ra ảnh hưởng rất lớn, vòng tuần hoàn rất dễ bị mở ra lần nữa.
Đương nhiên, trước khi làm những cái này, Lục Thủy nhìn về phía vị cuối cùng trong ba người.
Cũng chính là thanh kiếm kia.
“Tiền bối có dự định gì không?” Lục Thủy hỏi.
Vị này cũng đã chết.
Hắn không cần phải được phổ độ, vì có thể rời đi bất cứ lúc nào, chỉ là vẫn ở lại đây cho tới tận giờ.
Bóng người đằng sau thanh kiếm nhìn Lục Thủy, sau đó cung kính nói:
“Kiếm Vũ Sinh của Đạo Tông.
Hy vọng có thể khiêu chiến với các hạ một lần.”
Nghe được câu này, Lục Thủy cười cười, hắn cất sách đi, sau đó đứng trước mặt Kiếm Vũ Sinh, bình tĩnh nói:
“Bản tọa nhận lời khiêu chiến của ngươi.
Trong trận chiến này, ngươi sẽ chết, hy vọng ngươi có thể dùng toàn lực.
Bản tọa sẽ không nương tay.”
“Đa tạ.” Kiếm Vũ Sinh cảm kích nói.
Giờ phút này, sân nhỏ trực tiếp biến mất.
Bọn người Chân Võ được đưa đến một nơi xa.
Trên người Lục Thủy bắt đầu xuất hiện khí tức của Chúa Tể.
Khí tức của hắn dần khuếch tán, bóng hình bắt đầu biến lớn.
Toàn bộ Nguyệt Chi Quốc Độ đều bị hắn ảnh hưởng.
Bọn người Chân Võ lập tức cúi đầu không dám nhìn thẳng.
Kiếm Khởi rất muốn nhìn một chút xem cuối cùng vị tiền bối kia liệu có thể rút kiếm giao đấu với Lưu Hỏa hay không.
Nhưng, Lục Thủy quá mạnh.
Hắn có thể cảm giác được, toàn bộ Nguyệt Chi Quốc Độ đều đang run rẩy.
Vạn vật đều đang vặn vẹo.
Cho dù là sức mạnh Nguyệt Tộc cũng đang bắt đầu khủng hoảng.
Chương 976: Rút một lá bài Tarot không? 1
Rút một lá bài Tarot không? 1
Lục Thủy đứng lên, khí tức trên người hắn bắt đầu khuếch tán ra
xung quanh.
Toàn bộ Nguyệt Chi Quốc Độ đều bị bao phủ trong bóng tối của hắn.
Nguyệt Quốc lớn bao nhiêu, bóng tối của hắn liền lớn bấy nhiêu.
Không ai có thể thoát khỏi sự ảnh hưởng của hắn.
Nếu Kiếm Vũ Sinh đã muốn khiêu chiến với hắn, thì hắn sẽ cho Kiếm Vũ Sinh cơ hội này.
Lấy toàn bộ lực lượng của Nguyệt Chi Quốc Độ đại biểu cho sự tôn kính của hắn.
Mà sự di động này, tất cả mọi người đều phát giác được.
Nhóm người Kiều Thiến một lần nữa đi vào trong Cổ Thành, lần này bọn họ tới gần cánh cửa tới vậy, chính là vì đi tìm một vài thứ.
Nhân tiện tìm một chút dấu vết của anh nàng.
Nhưng mà, cuối cùng vẫn không phát hiện được bất cứ thứ gì cả.
Cũng chưa một lần thấy được anh của nàng.
“Anh ấy sẽ đi đâu được chứ?”
Kiều Thiến vô cùng hiếu kỳ, bởi vì nàng muốn biết đến tột cùng thứ mà anh nàng hướng tới là thứ gì.
Chỉ là trong lúc nàng còn đang tìm kiếm xung quanh, thì bầu trời đột nhiên xuất hiện tia sáng.
Là một ánh sáng vô cùng ấm áp.
Mà ngay sau khi tia sáng này xuất hiện, Cổ Thành bắt đầu xuất hiện điều khác thường.
“Các ngươi nhìn kìa, Cổ Thành xuất hiện điều khác thường.”
Tiểu thư Kiều gia ngạc nhiên đến mức phải thốt lên, đồng thời cũng cảm thấy hơi sợ hãi.
Lo lắng sẽ xuất hiện sự thay đổi gì đó mà bọn họ không thể nào đối mặt nổi.
Bọn họ nhìn chằm chằm Cổ Thành, tính toán xem tình hình mà rút về.
Nhưng mà bọn họ phát hiện ra rằng, sự biến hóa của Cổ Thành cũng không khoa trương tới như thế.
Với lại, sự biến hóa này bọn họ cũng đã từng chứng kiến rồi.
Đèn ở Cổ Thành bắt đầu dập tắt, bóng người bên trong cũng theo đó mà biến mất.
“Đây là…”
Kiều Thiến hơi kinh ngạc.
Nhưng mà, bọn họ cũng rất nhanh đã nhớ tới lời mà người áo đen kia đã nói qua, muốn giải thoát cho tất cả mọi người.
Không phải là do đối phương làm ra đấy chứ?
Thế nhưng mà…
Ảnh Phật cực kỳ to lớn xuất hiện bên bầu trời là có ý gì?
Bọn họ đều nhìn về phía chân trời, Phật quang chiếu rọi thiên địa, một vị Phật đứng sừng sững ở không trung.
Khi toàn bộ đèn trong Cổ Thành đều tắt, ánh sáng biến mất, Phật ảnh cũng biến mất.
“Đã có chuyện lớn gì xảy ra trong đó rồi?”
Có người mở miệng hỏi.
Nhưng mà, sao có người trả lời cho bọn họ biết được chứ?
Thân là người ngoài cuộc, bọn họ vẫn giữ được tính mạng là cực kỳ may mắn rồi, sao có thể biết được bên trong đó đang xảy ra việc gì?
Đây không phải là việc mà tầng lớp như bọn họ có thể biết được.
Đợi tới khi mọi thứ đều trở lại bình thường, cả đám thay nhau nhìn xung quanh, phát hiện ra đã không còn loại khí tức quỷ dị kia nữa.
“Có muốn thử xem cửa này có thể mở được hay không không?”
Đột nhiên có người đề nghị.
Bởi vì, hiện tại Cổ Thành đã không còn giống như trước kia nữa.
Mặc dù vẫn là buổi tối, nhưng mà đã không còn đèn, không còn loại cảm giác mơ hồ như trước kia.
Dường như một ít sức mạnh tồn tại ở đây trước kia đã biến mất.
“Ta thử xem”.
Có người to gan, quyết định đi thử.
Kẽo kẹt!
Cánh cửa trước kia không bao giờ mở được của Cổ Thành, cứ thế bị đẩy ra.
Người đẩy cửa cũng bị tình huống này khiến cho hết hồn, lập tức lùi về sau.
Những người khác cũng đề phòng lên, lui về sau.
Tất cả đều chuẩn bị xong tư thế có thể tùy thời thoát đi.
Đương nhiên, cũng không có ai dám đi nhìn bên trong đó như thế nào.
Bởi vì, bọn họ sợ có người ở trong đó đang nhìn chằm chằm bọn họ.
Thế nhưng, qua một lúc sau, cánh cửa vẫn không bị đóng lại, bên trong cũng không thấy ai xuất hiện.
“Dùng gương phản quang, xem bên trong đó như thế nào”.
Kiều Thiến nói nhỏ.
Lập tức có người ném một chiếc gương qua.
Bọn họ cố gắng thông qua thấu kính để quan sát tình huống ở bên trong, đồng thời cũng không ngừng lui về sau.
Bởi vì, nguy hiểm có thể bất thình lình xuất hiện bất cứ lúc nào.
Chẳng qua là khi bọn họ nhìn qua, phát hiện rằng bên trong không có bất kỳ ai cả.
“Phải nhìn kỹ tất cả mọi nơi, cả mái nhà cũng phải xem.”
Có người lên tiếng.
Rất nhanh bọn họ phát hiện thật sự là không có ai cả.
“Không có người, làm gì bây giờ?”
Có người hỏi.
“Đóng cửa”
“…”
“Vạn nhất chờ tới khi chúng ta đi vào, cửa tự động đóng lại thì sao? Trước mắt, chúng ta biết được hai tin tức.
Đầu tiên, cửa đã có thể mở, hai là bên trong không có ai cả.”
Mọi người đều cảm thấy rất có lý.
Sau đó, có người tiến lên thận trọng đóng cửa lại.
“Bây giờ làm gì? Rút lui?”
Thực ra, cả đám bọn họ không ai phản đối việc này cả.
Sau khi trải qua sự việc lần trước, bọn họ đã sớm từ bỏ việc mạo hiểm đi vào trong đó rồi.
Nhưng mà, không thu hoạch được gì cả cũng có chút không tốt.
Mặc dù Kiều Thiến không có được bất kỳ tin tức nào về anh của nàng, nhưng mà nghĩ tới nghĩ lui thì việc này cũng không sao cả.
Hiện tại, nàng tính đi ra khỏi đây, nếu tiếp tục ở lại, chẳng biết sẽ phát sinh chuyện gì.
Tiếp đó, từng người từng người Kiều gia đều dự định rời đi.
Chẳng qua là…
Bọn họ chưa đi được bao xa, thì toàn bộ Cổ Thành lại đột nhiên chấn động.
Trên bầu trời phảng phất có luồng sức mạnh đang cuộn trào.
Bọn họ cảm nhận được tất cả mọi thứ hình như đều đang quỷ dị thay đổi.
Một loại cảm xúc yên lặng truyền tới.
Sợ hãi.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Mau rút lui.”
Tất cả mọi người không hề chần chờ, lập tức rút lui.
Cánh cửa cách bọn họ rất gần.
Chỉ là, lúc bọn họ muốn rời đi, thì giữa thiên địa đột nhiên xuất hiện một điểm, hay nói chính xác là xuất hiện một thứ mà bọn họ trong vô thức muốn nhìn.
Tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng nhìn qua.
Nhìn một cái, trong mắt bọn họ liền bao trùm bởi sự kính sợ.
Giữa thiên địa, dường như xuất hiện một sự tồn tại đỉnh thiên lập địa.
Mặt đất dưới chân hắn không ngừng run rẩy, bầu trời thần phục trước mặt hắn, vạn vật cúi đầu trước hắn.
Chúa Tể hạ phàm.
Chưởng quản vạn vật sinh linh.
Chương 977: Rút một lá bài Tarot không? 2
Rút một lá bài Tarot không? 2
“Là, là hắn.”
Trong lòng Kiều Thiến nổi lên sóng to gió lớn.
Vị tồn tại này nàng đã từng gặp qua, nàng đã từng gặp qua thân ảnh này ở trong cửa đá.
Vị tồn tại không gì sánh kịp kia.
Nàng không tài nào nghĩ tới được rằng người đó sẽ xuất hiện ở đây.
Nếu vậy…
Nếu vậy, hiện tại bên trong này người có khả năng là vị tồn tại này cao nhất, chỉ có một vị.
Đó chính là người ngồi trên ghế kia.
Có khả năng cao nhất chính là, người bên Tông Chủ Ẩn Thiên Tông.
“Cái này, tại sao sự tồn tại này lại xuất hiện ở đây?”
Kiều Dịch vô cùng kinh ngạc.
Cấp bậc tồn tại này, đã hoàn toàn vượt ra khỏi nhận thức của hắn.
…
Cùng lúc đó ở một nơi khác, Kinh Hải cũng nhìn lên bầu trời.
Cơ thể bất động, đại não dường như đã trực tiếp bị sóng to cuồng quét.
Khí thế vô hình này khiến cho hắn từ từ cúi đầu, như thể chỉ có tư cách nhìn một hai cái mà thôi.
Nhưng mà hắn biết, người này là ai.
“Quả thực là không hề cảm giác được gì cả.”
“Nếu như, Chân Thần không nói cho ta biết đáp án, ta chắc chắn sẽ không thể nào liên tưởng đến vị kia.”
“Lục gia quả thực là đáng sợ.”
Cũng may, tuy rằng tông môn của hắn không có bất kỳ tiếp xúc nào với Lục gia, nhưng tuyệt đối cũng không có chút ân oán nào cả.
Đúng là may mắn.
Nhưng mà, hắn nghĩ rằng cao tầng của đạo tông, ít nhiều cũng sẽ biết một chút gì đó đi?
Kinh Hải không ở quá gần nơi đó, cho nên hắn cũng không cảm nhận được quá nhiều.
Ở gần nhất là nhóm người Kiều Vô Tình.
Vốn dĩ Tâm Hoa Cổ Phật đang thử tới gần.
Nhưng ngay khi tới gần, đột nhiên hắn thấy được một thân ảnh.
Thân ảnh này càng ngày càng lớn, dường như ngay cả thiên địa cũng khó mà chịu đựng nổi thân ảnh của hắn.
Một luồng khí tức to lớn cũng theo đó mà đến, sức mạnh ngăn cản bọn họ đi tới Nguyệt tộc ở xung quanh không ngừng lăn lộn, giống như đang e ngại, thần phục.
“Đây, đây là cái gì?”
Tâm Hỏa Cổ Phật lui về sau.
Với tu vi Cổ Phật của hắn, vậy mà cũng không cách nào nhìn thẳng được đối phương.
Thân ảnh đỉnh thiên lập địa này dường như đã chiếm cứ toàn bộ thế giới.
Thân là Cổ Phật, hắn lại nhận ra rằng mình vô cùng nhỏ bé.
Bởi vì, hắn phát hiện ra rằng, cho dù có ngước mặt lên nhìn, cũng không thể nào thấy được đối phương.
Đồng thời, dưới khí thế kinh thiên động địa của đối phương, hắn lại có suy nghĩ cúi đầu.
Rốt cuộc, đây là tồn tại gì vậy?
Từ lúc nào mà trên đời này xuất hiện loại người này?
Kiều Vô Tình đứng yên tại chỗ nhìn vị đỉnh thiên lập địa này, trong lòng vô cùng hoảng sợ.
Là hắn, chắc chắn là hắn.
Hắn cuối cùng cũng biết được rằng ai đã đi trước bọn họ một bước.
Là vị tồn tại trong cửa đá kia.
Thiếu Tông Chủ Ẩn Thiên Tông, Lưu Hỏa.
Thật là đáng sợ.
Kiều Vô Tình không thể nào tin được rằng, Lưu Hỏa lại là thiên kiêu trong thế hệ trẻ tuổi.
Hắn nhất định là đại năng chuyển thế, hoặc là tuyệt thế đại năng đang chơi đùa Tu Chân Giới.
Kiều Vô Tinh cúi đầu.
Hắn thừa nhận, bản thân căn bản không phải là đối thủ của người kia.
Hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
Nhưng mà, tại sao đối phương lại đột nhiên hiện ra?
Bên trong đó có thứ gì đáng giá để một tồn tại như hắn ra tay?
Ngay lúc này, đột nhiên vang lên một thanh âm, giọng nói này xuyên qua tất cả mọi thứ, dường như dùng hết tất cả khí lực:
“Đạo Tông, Kiếm Vũ Sinh.
Xin hãy chỉ giáo.”
Giọng nói vừa dứt, một đạo kiếm quang phóng lên trời, đâm xuyên thiên địa.
Tất cả mọi người đều phải cúi đầu, chỉ có một mình hắn là chưa từng cúi đầu, cũng chỉ có một mình thanh kiếm trong tay của hắn là chưa từng khuất phục.
Lục Thủy nhìn Kiếm Vũ Sinh, đã hiểu được ý của hắn.
“Thiếu Tông Chủ Ẩn Thiên Tông, Lưu Hỏa.
Xin tiền bối chỉ giáo.”
Giọng nói của Lục Thủy truyền khắp thiên địa.
Ngay khi dứt lời, lòng bàn tay hắn lập tức xuất hiện hai luồng khí trắng và đen, chúng không ngừng di chuyển, sau đó ngưng kết tại đầu ngón tay của hắn.
Lục Thủy giơ tay lên, chỉ về phía Kiếm Vũ Sinh.
Vạn vật phân chia thành trắng và đen, thiên địa phân chia thành âm và dương.
Sinh tử hợp lại thành một, hóa thành cát bụi.
Chỉ một ngón tay lại khiến cho người ta không khỏi khiếp sợ, dường như có thể hủy diệt hết tất cả mọi thứ.
Mặc dù là người xem chiến, hay là người đối mặt với nó.
Tất cả đều cảm nhận được cái chết.
Tử vong đang cách bọn họ rất gần.
Ngay cả Tâm Hỏa Cổ Phật đều xuất hiện loại cảm giác này.
Kiều Vô Tình, Băng Nguyên Vực Chủ của một tòa thành khác, tất cả cường giả, đều có thể cảm giác được việc này.
Kiếm Vũ Sinh đối mặt với nó, di chuyển tay mình, nâng thanh kiếm lên.
Kiếm ý ngập trời, trảm vạn vật trong thiên địa.
Dù cho có bỏ mình, cũng quyết không chịu cúi đầu.
“Thiên Địa Nhất Kiếm.”
Ngay khoảnh khắc này, tất cả mọi thứ mà Kiếm Vũ Sinh sở hữu đều đang biến mất, hết thảy đều hóa thành một kiếm này.
Đối kháng với Lục Thủy, tranh đấu với Lục Thủy.
Oanh!!!
Hai luồng sức mạnh va vào nhau.
Lục Thủy không hề nương tay, Kiếm Vũ Sinh dùng hết thảy sức mạnh để chém ra cực hạn kiếm đạo của hắn trong cuộc đời này.
Sức mạnh im lặng khuếch tán, vạn vật đều bị tổn hại, tất cả mọi người đều khó mà ngẩng đầu lên để quan sát được.
Chỉ có thể thừa nhận cơn lốc sức mạnh này xẹt qua bên cạnh.
Ầm ầm!
Lúc này, âm thanh của vạn vật mới truyền đến trong tai bọn họ.
Sức mạnh bắt đầu tiêu tán.
Một lúc lâu sau, thiên địa mới khôi phục lại bình thường.
Thân ảnh đỉnh thiên lập địa kia biến mất, một kiếm kinh thiên động địa kia cũng không còn ở đây.
Bầu trời vẫn tối tăm mở ảo như trước.
Tuy rằng nơi bị bóp méo cũng đã được khôi phục đôi chút, nhưng mà vẫn méo mó như cũ.
“Cuối cùng, ai là người chiến thắng?”
Trong lòng bọn họ đều xuất hiện câu hỏi này.
Chương 978: Rút một lá bài Tarot không? 3
Rút một lá bài Tarot không? 3
Mặc dù, từ mặt ngoài bọn họ đều đã có thể đoán được kết quả rồi, nhưng mà, cũng không đồng nghĩa với việc sẽ không có kỳ tích xuất hiện.
“Đạo Tông, Kiếm Vũ Sinh?”
Kinh Hải có chút khổ tâm mà nhìn lên bầu trời.
Vị tiền bối này tuyệt đối là người của Đạo Tông, đồng thời cũng là tiền bối Kiếm Nhất Phong.
Kinh Hải không nghĩ nữa, tiếp tục thăm dò chuyện của hắn.
Hắn thu hoạch được không ít thứ ở đây, không kém như bên trong cửa đá.
Hơn nữa còn may mắn được nhìn thấy Lưu Hỏa, không hề lỗ một chút nào cả.
Tâm Hỏa Cổ Phật nhìn về phía trước, cuối cùng tuyên câu phật hiệu rồi quay người rời đi.
Con đường phía trước, hắn đã không thể nào đi vào được nữa.
Hắn cũng đã biết được người đã mang tới biến cố ở đây là ai rồi.
Thiếu Tông Chủ Ẩn Thiên Tông, Lưu Hỏa.
Người này đến tột cùng là ai, hắn không biết.
Thế nhưng, hắn biết được một điều rằng, nếu đối địch với đối phương, sẽ tạo ra một kẻ địch cực kỳ mạnh cho Phật Môn mà thôi.
Lợi không bù được hại.
Tâm Hỏa Cổ Phật rời đi, Kiều Vô Tình thấy đối phương rời đi, hắn đương nhiên cũng không dám nói gì, cũng không dám đi tìm Lưu Hỏa.
Vị tồn tại kia, không phải là người mà hắn có thể đối mặt được.
Cho nên, điều mà hắn có thể làm chính là ở lại ngôi chùa này, có lẽ có thể lĩnh ngộ được gì đó.
“Lưu Hỏa?”
Kiều Thiến nhìn lên bầu trời, cảm thấy vô cùng khó tin.
Nàng đã từng gặp qua Lưu Hỏa rất nhiều lần.
Thế nhưng, không một lần nào mang theo uy năng như thế.
“Lưu Hỏa thật sự giống như chúng ta, là người của thế hệ trẻ tuổi sao?”
Kiều Thiên không khỏi nảy sinh sự nghi ngờ.
Tại sao thiên kiêu trẻ tuổi và đại tiền bối đỉnh cấp Tu Chân Giới lại như này?
Bọn họ càng ngày càng cảm thấy rằng, Lưu Hỏa và bọn họ hoàn toàn không phải là người cùng một thế giới.
Ban đầu, bọn họ nghe tới tên Lưu Hỏa này, đối phương chỉ mới tam giai.
Về sau, Lưu Hỏa dần thay đổi.
Bây giờ, hắn đã trở thành tồn tại mà bọn họ có ngước nhìn cũng nhìn không tới.
Mới qua được mấy tháng cơ chứ?
Sự thay đổi của một người tu chân, thật sự khoa trương như vậy sao?
…
Bang!
Lục Thủy đứng trên đồng cỏ.
Một thanh kiếm rơi cách hắn không xa.
Kiếm Vũ Sinh chết.
Chém ra một kiếm khiến hắn không nuối tiếc.
Hắn bước tới bên cạnh thanh kiếm, cuối cùng rút nó lên, nói khẽ:
“Tiền bối, vãn bối đưa ngươi về nhà.”
Cả cuộc đời của Kiếm Vũ Sinh coi như ngừng tại đây, chỉ vì muốn ngăn cản sự tiến lên của Nguyệt Chi Quốc Độ.
Lục Thủy thấy những việc này cũng chẳng nói gì.
Hắn không hề nương tay.
Kiếm Vũ Sinh chết, chuyện ở đây cũng sắp xong rồi.
Cũng chỉ còn lại sức mạnh của Minh Nguyệt, cần phải điều động những lực lượng này tới đây.
Chỉ cần không ảnh hưởng tới Nguyệt Chi Quốc Độ là được.
Vừa hay có thể bao lấy viện tử này.
Chờ đến ngày sẽ có người về tới đây.
Nhưng mà, có nhiều sức mạnh quá, cần phải mang đi một ít.
Có thể bóp méo những lực lượng này thành lực lượng của mình.
Dùng rất tốt.
Ừm, hắn không dùng đến.
Nếu như ngưng kết tới sức mạnh Nguyệt Tộc như thực lực của hắn, như thế hắn mới có thể sử dụng.
Mệnh lý chân thân không được.
Đẳng cấp kém quá nhiều.
Sức mạnh Nguyệt Tộc không vặn vẹo tới được.
Sẽ sụp đổ.
Lục Thủy không nghĩ nữa, trực tiếp vung tay lên, toàn bộ sức mạnh của Nguyệt Chi Quốc Độ đều bay về hướng bên này.
Những người khác nhìn lên bầu trời, phát hiện bầu trời bắt đầu sáng lên, dường như đang phát sinh tình huống gì đó trên đấy.
Mặc dù, đây không phải là bầu trời thật, nhưng mà bóng tối ở nơi này giống như đột nhiên bị tẩy đi.
Tất cả mọi người đều có thể cảm giác được rằng, bóng tối đang thối lui vào sâu bên trong.
Hiện tại, chỉ có ánh sáng nhàn nhạt tỏa xuống, sau khi tiếp nhận ánh sáng này, bọn họ cảm giác bản thân hình như đã ngộ ra được gì đó.
Dường như có tiếng nói vang lên.
Là truyền đạt kiến thức.
Là thư tịch của Nguyệt Tộc, đang sáp nhập vào đất nước này.
Chỉ cần có cơ duyên, sẽ có thể lĩnh ngộ được.
Kiều Vô Tình nhìn lên bầu trời, hắn cũng ngộ được.
“Có lẽ, thật sự có thể nắm bắt được thời cơ.”
Có thời cơ, không có nghĩa là hắn có thể đi vào.
Nhưng mà, tóm lại là có hy vọng.
Nhóm người Chân Vũ cũng ngước nhìn lên bầu trời, cảm giác bị bóng tối bao phủ.
Tất cả bóng tối đều hướng về phía bên này.
Lục Thủy không quan tâm, đưa tay lên, chạm vào sức mạnh Nguyệt Tộc.
Ngay lúc này, có năm đạo sức mạnh tụ tập vào bên trong tay của Lục Thủy.
Một lúc lâu sau, trong tay Lục Thủy xuất hiện năm lá bài màu xanh, phía sau lưng chúng còn tồn tại nhật nguyệt.
“Đây là…”
Sơ Vũ nhìn lá bài, vô cùng khiếp sợ.
“Clow Card?”
“Sao không phải là bài Tarot?”
Kiếm Lạc ở bên cạnh nói.
Kiếm Khởi và Kiều Càn không để ý tới lời của hai người kia.
Sơ Vũ vẫn luôn sống ở bên ngoài, Kiếm Lạc cũng mới đi theo gần đây mà thôi.
Cho nên, những thứ mà bọn họ biết, bình thường đều chẳng liên quan gì tới Tu Chân Giới cả.
Vì thế, nghe không hiểu.
Cái gì mà bài hay không phải bài, bọn họ chưa từng tiếp xúc.
“Là sự thể hiện sức mạnh của Nguyệt Tộc, có thể là do Minh Nguyệt thiết định.”
Lục Thủy giải thích.
Về việc tại sao có loại hình dạng như này, sao mà hắn biết được những người này đang nghĩ cái gì?
Nhưng mà, đúng là có chút giống với lời mà bọn họ nói.
Đương nhiên, giống hay không giống cũng chẳng thành vấn đề gì cả.
Hắn cầm năm lá bài lên, đặt ở trước mặt bọn Sơ Vũ, nói:
“Ở đây có rất nhiều sức mạnh, cần phải mang đi một ít.
Mỗi người chọn một lá.”
Chân Vũ phát hiện ra rằng mình cũng có thể chọn, Chân Linh không đến, vô cùng thiệt thòi.
“Cầm cái này có ích lợi gì?”
Sơ Vũ vô cùng tò mò hỏi.
Có phải cũng có thể triệu hồi ra rất nhiều tiểu tiên nữ xinh đẹp hay không?
Không biết có thể mang tới cho hắn một chị gái tóc dài xinh đẹp hay không.
Thực ra, bọn Kiếm Khởi cũng rất tò mò.
“Rút là biết, mỗi người một lá, thứ này rất thú vị.
Cụ thể sẽ rút được cái gì, các người chạm vào mới có thể biết được.
Sức mạnh sẽ bóp méo thành các ngươi, cho nên khi dùng sẽ không bị ngăn cách.”
Lục Thủy nói.
Thực ra hắn cũng vô cùng tò mò, không biết những người này sẽ rút được cái gì.
Màn rút thưởng kích thích như này, đáng tiếc là hắn không thể nào tham gia được.
Đây chính là phiền phức khi trở thành người ra đề, rất khó tham dự vào cuộc thi.
Chương 979: Rút một lá bài Tarot không? 4
Rút một lá bài Tarot không? 4
“Vậy để ta trước rút trước cho.”
Kiếm Khởi mở miệng nói.
Sau đó, hắn lấy ra một lá từ trong tay Lục Thủy.
Ngay khi Kiếm Khởi rút lấy tấm thẻ đầu tiên, bên trên thẻ bài liền xuất hiện ấn ký, là một đóa hoa sen.
Sau đó, khí tức của sức mạnh cũng thay đổi, biến thành khí tức của Kiếm Khởi.
Tất cả mọi người đều cảm nhận được.
Bọn họ không khỏi kinh ngạc.
“Đây là mặt sau, lật xem mặt trước thử xem, xem nó là cái gì.”
Kiếm Khởi cũng không rõ lắm, lập lên xem.
Đây đúng là một tấm thẻ bài, được viền khung lại, ở giữa có chín đóa hoa sen.
Góc dưới thẻ bài được viết bốn chữ: Bộ Bộ Sinh Liên.
“Bộ Bộ Sinh Liên? Đây là thẻ bài gì vậy?”
Sơ Vũ tò mò hỏi.
Những người khác cũng vô cùng hiếu kỳ.
“Dẫn linh khí vào đi, tiếp đó thi triển một chút là biết.”
Lục Thủy mở miệng nói.
Sau đó, Kiếm Khởi liền dẫn linh khí vào.
Kế tiếp, mỗi bước hắn đi, dưới chân đều xuất hiện một đóa hoa sen.
“Có thể đi được chín bước, mỗi một bước đều sẽ lưu lại một đóa hoa sen.
Tổng cộng có chín đóa, người có thể đi lên, sau đó phi hành.”
Trong lúc đi lên còn có thể khôi phục một ít linh khí, thương thế.
Cái này có hơi yếu, nhưng mà tiêu hao ít.
“Có thể sử dụng trong thời gian dài.”
Lục Thủy giải thích.
Kiếm Khởi cũng thấy vậy, nhưng mà hắn lại cảm thấy nó rất hữu ích.
Lần sau, khi có người bị thương, có thể cho người đó đi lên, vô cùng hữu ích.
Hắn còn có thể dẫn những người này bay đi.
Dù sao, bọn người Sơ Vũ, không ai có thể bay được cả.
Ngự kiếm phi hành thì không tiện dẫn theo bọn họ.
Cái này lại có thể mang tới tận tám người.
“Rút kỹ năng?”
Hiện tại, Sơ Vũ cuối cùng cũng biết rút thưởng này là có ý gì.
Những người khác cũng rất kinh ngạc.
Thì ra là rút cái này.
Việc này đặc biệt hơn nhiều so với lúc trước.
Không nghĩ rằng Nguyệt Tộc còn có thứ như thế này.
Sau này, khi thấy người của Nguyệt Tộc, nhất định phải đi lên làm quen.
Không chừng lại có cơ hội rút thẻ kỹ năng.
“Vậy là rút thứ hai.”
Sơ Vũ xoa xoa hai bàn tay, hắn muốn biết bản thân có thể rút được thứ gì.
Hắn thích gì?
Nếu như có loại kỹ năng gia tăng linh cảm gì đó thì hay quá, thứ đó thích hợp với hắn nhất.
Sơ Vũ rút thưởng.
Những người khác đều nhìn qua, cực kỳ tò mò không biết Sơ Vũ sẽ rút được cái gì.
Kiếm Khởi phát hiện ra rằng thẻ bài có thể thu vào trong cơ thể, cho nên trực tiếp thu vào.
Sau đó nhìn xem Sơ Vũ rút được cái gì.
Sơ Vũ lấy thẻ bài ở giữa.
Vị trí trung tâm, có lẽ là tốt nhất.
Sau khi rút xong, khí tức ở trên đó liền biến thành của Sơ Vũ, tiếp đó phía trên xuất hiện một cánh cửa.
“Cửa?”
Sơ Vũ có chút ngoài ý muốn.
Cánh cửa linh cảm?
Sau khi Sơ Vũ lật lại mặt kia, hắn liền nhìn thấy phía trên thẻ bài này cũng chỉ có đúng một cánh cửa.
Phía dưới cũng viết bốn chữ: Bước Nhảy Không Gian.
“Bước Nhảy Không Gian có nghĩa là mở cổng không gian hả? Từ nay về sau, ta đã trở thành đại năng cửu giai?”
Sơ Vũ tò mò hỏi.
Cái này mạnh hơn lá bài của Kiếm Khởi không biết bao nhiêu lần.
Dù sao thì cổng không gian, phần lớn cũng chỉ là người cửu giai mới có thể sử dụng.
Người chưa tới cửu giai có thể sử dụng được nó, đã ít lại càng thêm ít.
Thiên phú và cơ duyên, một thứ cũng không thể thiếu.
“Đúng là có thể mở cổng không gian ngay tại bất kỳ đâu, nhưng mà chỉ có thể mở tối đa ba lần.”
Lục Thủy nhìn nó rồi giải thích.
“Tập hợp sức mạnh là cố định, kỹ năng thẻ bài càng mạnh, số lần sử dụng càng ít.
Bộ Bộ Sinh Liên dùng một trăm năm cũng không thành vấn đề gì, còn Bước Nhảy Không Gian, tối đa là ba lần.”
Sơ Vũ:
“…”
Có chút đáng tiếc.
Nhưng mà, ba lần cũng đủ rồi.
Cũng không biết phải dùng như thế nào.
Nhưng mà cho dù là dùng như thế nào, đều không thể trợ giúp cho việc viết tiểu thuyết của hắn cả.
Đáng tiếc.
Kiều Càn vô cùng ngạc nhiên, vậy mà có thể nắm giữ cả loại kỹ năng kỳ lạ này.
Lục Thủy cho bọn họ toàn bộ cơ hội rút thưởng, quả thực là đang đưa cho bọn họ cơ duyên cực lớn.
Kiếm Khởi không có đồ gì tốt cũng chẳng sao cả, Kiếm Khởi là người như thế nào, bọn họ đều hiểu rõ.
Đó là Thiên Hoa Bản tương lai.
Những người như bọn họ không thể nào so sánh với Kiếm Khởi được, cho nên quả thực là rất khó để có thể kỹ năng đặc sắc.
Nhất là kỹ năng đặc biệt cao cấp như thế.
Có điều, cái này có vẻ như xem mặt.
Kiều Càn nhìn khuôn mặt của Sơ Vũ…
Đối phương rút được đồ tốt hình như cũng là chuyện đương nhiên.
Còn Kiếm Khởi…
Kiếm Khởi quả thực là không thèm quan tâm, hắn rất thích Bộ Bộ Sinh Liên.
Còn những thứ khác, có kiếm là đủ rồi.
“Vậy đến ta?”
Kiếm Lạc hỏi.
Kiều Càn và Chân Vũ đương nhiên không hề gấp gáp.
Thứ này, có lẽ càng về sau sẽ càng tốt.
Xem thử xem những người khác nhận được cái gì, sau đó hút một chút.
Kiếm Lạc rút thẻ thứ hai.
Ngay sau khi Kiếm Lạc rút tấm thẻ, trên thẻ bài liền xuất hiện khí tức của nàng.
Sau đó xuất hiện ấn ký là một thanh đao.
“Đao?”
Kiếm Lạc có chút khó hiểu, nàng lật sang mặt chính diện nhìn.
Phía trên đúng là một thanh đao.
Phảng phất như được sinh ra giữa thiên địa.
Phía dưới cũng có bốn chữ: Một Đao Cực Hạn.
“Một đao cửu giai, vung ra có thể trảm hết tất cả mọi thứ dưới cửu giai.”
Điều kiện tiên quyết là người kia không thể vượt qua cửu giai.
Lục Thủy không nói ra câu này.
Dù sao thì người có thể vượt qua cửu giai, cũng chỉ có khoảng một hai người.
Ánh mắt của Kiếm Lạc rơi xuống người Sơ Vũ, trông vô cùng kích động.
“Chỉ có thể dùng một lần.”
Lục Thủy bổ sung một câu.
Sơ Vũ cầm bài của mình nói với Kiếm Lạc:
“Ta ba lần.”
Kiếm Lạc không thèm để ý tới Sơ Vũ.
Bây giờ, nàng hình như đã trở thành một đao tu cực kỳ lợi hại.
Nhưng mà, một đao này, có khả năng có thể cứu nàng một mạng.
Pháp bảo hộ mệnh cũng chưa chắc có thể được như thế.
Nàng phải siêng năng chăm chỉ, cố gắng xứng với một đao này.
Kiếm Khởi đột nhiên cảm thấy vô cùng áp lực, muốn đánh thắng em gái của hắn, hắn phải cố gắng bao nhiêu năm đây?
Nhưng mà hắn cũng không mấy để ý, như này thì khi em gái của hắn đi ra ngoài, cũng an toàn hơn nhiều.
“Người kế tiếp.”
Lục Thủy nhìn từng người từng người rút thưởng, có chút khó chịu.
Hắn thân là bố của may mắn, thế nhưng lại không thể tham gia.
Lúc này, Kiều Càn nói:
“Vậy để ta thử xem sao.”
Chương 980: Phong tỏa đại đạo mạch lạc 1
Phong tỏa đại đạo mạch lạc 1
Kiều Càn nhìn hai thẻ bài lớn còn lại, không có ý định chọn, chỉ tùy tiện rút ra một tấm.
Lúc chưa cầm trên tay, không ai biết sẽ xuất hiện kỹ năng gì.
Mấy người Sơ Vũ cũng vây quanh Kiều Càn, nhìn xem phía sau thẻ bài sẽ xuất hiện cái gì.
Đồ tốt thì có bước nhảy không gian của Sơ Vũ, Cực Hạn Nhất Đao của Kiếm Lạc.
Đồ bình thường thì có Bộ Bộ Sinh Liên của Kiếm Khởi.
Cho nên, bọn hắn rất muốn biết vận khí của Kiều Thiếu gia cụt một tay như thế nào.
Không bao lâu sau, phía sau thẻ bài xuất hiện một bóng người.
“Bóng người? Đó là cái gì?” Sơ Vũ tò mò hỏi.
“Các ngươi nhìn đi, bên trong bóng người cũng có bóng người nữa.” Chân Võ ở phía sau nhắc nhở một câu.
“Thẻ trong thẻ?” Sơ Vũ kinh ngạc.
Kiếm Lạc giật mình, lập tức trốn ra sau lưng Sơ Vũ và anh trai.
Kiều Càn cũng kinh ngạc, sau đó đi qua thẻ bài.
Thứ hắn nhìn thấy thật sự là một bóng người to lớn, gần như chiếm hết toàn bộ tấm thẻ, có điều giữa bóng người bày lại có một người độ lớn bình thường đứng đó.
Bóng người to lớn phía ngoài giống như do người đứng giữa dựng nên.
Sau đó bọn hắn nhìn xuống phía dưới, cũng có bốn chữ: Khuynh Thiên Minh Thần.
“Khuynh Thiên Minh Thần? Đây không phải là công pháp của Kiều Dã sao?” Sơ Vũ tò mò nói.
“Hẳn là cùng loại với Cực Hạn Nhất Đao của Kiếm Lạc, có điều đây là gia trì trong Khuynh Thiên Minh Thần.” Kiếm Khởi suy đoán.
Sau đó, bọn hắn nhìn về phía Lục Thủy, chờ Lục Thủy giải thích.
Lục Thủy nhìn thẻ bài, gật đầu nói:
“Không kém bao nhiêu đâu, có điều cái thẻ bài này chỉ có thể gia trì bóng người bên trong Khuynh Thiên Minh Thần.
Sức mạnh là do người thi triển Khuynh Thiên Minh Thần không chế.
Khống chế tốt thì có thể đánh nhau với Cửu giai khống chế không tốt, đại khái chỉ có thể đánh với Thất giai.
Điểm giống với Cực Hạn Nhất Đao là chỉ có thể dùng một lần.
Cái khác là Cực Hạn nhất Đao chỉ có một đao.
Dùng rồi sẽ không còn
Khuynh Thiên Minh Thần mặc dù chỉ có thể sử dụng được một lần, nhưng dùng được bao lâu, còn phải xem người dùng.
Về uy lực thì so ra kém hơn Cực Hạn Nhất Đao, nhưng độ tự do thì Cực Hạn Nhất Đao chắc chắn không thể so sánh.”
“Khống chế tốt, đại khái là trình độ gì?” Sơ Vũ tò mò hỏi một câu.
“Khuynh Thiên Minh Thần tương đối đặc biệt, không được coi là sức mạnh khống chế hoàn chỉnh, nếu không các ngươi căn bản sẽ không khống chế được.
Có điều mặc dù ổn định, các ngươi cũng không có khả năng sử dụng tự nhiên.
Lấy Kiếm Khởi làm ví dụ
Sức khống chế của hắn là mạn nhất trong số các ngươi.
Nhưng để hắn dùng, nhiều nhất cũng chỉ đánh bại được người ở đỉnh phong Bát giai.
Gặp Cửu giai sẽ thua trong chớp mắt.
Về phần những người khác, có thể đồng quy vu tận với Bát giai đã là không tệ rồi.” Lục Thủy thuận miệng giải thích.
Nhìn thì chênh lệch không lớn.
Trên thực tế lại kém xa vạn dặm.
Sai một li đi ngàn dặm.
“Giống như lái Gundam.” Sơ Vũ tỏ vẻ hiểu rõ.
Khuynh Thiên Minh Thần của Kiều Dã, quad thật không khác lắm so vợ Gundam.
Kiều Càn tỏ vẻ không hiểu Gundam là cái gì.
Có điều có thể đối đầu với Bát giai đã vô cùng ghê gớm.
Đây là Phù Bảo Mệnh của hắn.
Đương nhiên, hắn sẽ càng thêm cẩn thận.
Sẽ không vì có vật này mà đi làm chuyện to gan.
Sau khi Kiều Càn cất thẻ bài đi, tất cả mọi người nhìn về phía Chân Võ.
Người cuối cùng chính là Chân Võ.
Lục Thủy không nói gì thêm, trực tiếp động thủ ném tấm thẻ bài cuối cùng cho Chân Võ.
Chân Võ tiếp lấy.
Rất nhanh, sức mạnh của thẻ bài đã bắt đầu vặn vẹo trước mặt Chân Võ.
Tiếp đó, hình ảnh hai cái cung tên kết nối với nhau xuất hiện ở mặt sau thẻ bài.
“Cung tên?” Kiếm Khởi có chút hiếu kỳ.
Vật này nhìn có vẻ như cũng bình thường.
Chân Võ đương nhiên cũng không hiểu, hắn lật tấm thẻ bài lên.
Thứ nhìn thấy đúng là hai cái cung tên nối lại với nhau.
Mà bốn chữ phía dưới là: Tâm Hữu Linh Tê.
“Tâm Hữu Linh Tê?” Sơ Vũ hiếu kỳ hỏi:
“Đây là cái gì?”
Cả đám đều không hiểu.
Chân Võ đương nhiên cũng không hiểu.
Cái này có thể là cái có kỹ năng khó lý giải nhất trong năm cái thẻ bài bọn hắn rút.
“Không phải thuật đọc tâm đấy chứ?” Sơ Vũ nói.
“Không phải.” Lục Thủy nhìn thẻ bài, nói:
“Đây là một loại thông đạo.
Có điều cần kết nối với một người khác.
Độ phù hợp càng cao, kết nối càng thuận lợi.
Có thể liên lạc với nhau ở cự ly xa, kể cả xa tận chân trời.
Vật phẩm nhỏ còn có thể truyền qua cho nhau.
Nếu như thật sự nám được loại thần thông này, thì cả người cũng có thể kéo qua được.
Có điều hạn chế có chút lớn, cũng không phải cứ hai người bất kỳ là được.
Nếu tiêu hao ít, có lẽ có thể học được trước khi nó biến mất.”
Chân Võ nhìn thẻ bài, hắn cảm thấy Chân Linh không lỗ.
“Cái này cùng loại với Kiếm Khởi, nhưng có thể học được là sao?” Sơ Vũ tò mò hỏi.
“Dùng lâu, tự nhiên sẽ có khả năng học được, xác suất hẳn là không thấp.” Lục Thủy nói.
Có được tất có mất đi, về phần cái nào thích hợp hơn, vậy thì khó mà nói.
Tất cả đều phải xem người dùng.
Nơi này đã không còn cần ở lại nữa.
Lục Thủy lại nhìn tảng đá một chút.
Hắn cũng không có ý định mang tảng đá đi.
Nơi này có thể kết nối với Nguyệt.
Còn có sức mạnh của Nguyệt.
Trên lý thuyết thì ở chỗ này một thời gian dài cũng không tốt.
Có điều, nếu đã xuất hiện ở đây, vậy hắn cũng không cần phải quản làm gì.
Mà những cuốn sách bị lấy đi, Lục Thủy cũng không có suy nghĩ thu hồi lại hộ.
Đại khái những cuốn sách đó chính là cơ duyên của Nguyệt Quốc Chi Độ đi.
Còn những cuốn trong tảng đá, những người kia hẳn sẽ không lấy được.
Đừng nhìn việc trước đó có người lấy được, đó là đã được ưng thuận.
Nêu không bé gái kia sao có thể được cứu?
“Đi thôi, nên rời đi rồi.” Lục Thủy mở miệng nói.
Nói xong, Lục Thủy bước một bước ra.
Chờ hắn hạ bước chân này xuống, tất cả mọi người đã quay trở về Cổ thành.
Áo bào đen của Lục Thủy đã được cởi ra.
Bọn người Kiếm Khởi hơi kinh ngạc nhìn bốn phía.
Lại như này.
Bọn hắn cảm nhận được, Lục Thủy thực sự vượt qua tưởng tượng của tất cả mọi người.
“Các ngươi cũng có thể tiếp tục ở lại đây, hẳn là có thể lĩnh ngộ được một chút gì đó.” Nói rồi, Lục Thủy liền cất bước rời đi.
Chân Võ thấy Lục Thủy rời đi thì lập tức đuổi theo.
Áo bào đen của hắn cũng đã được cởi ra.
Bây giờ không phù hợp để mặc áo bào đen.
Bị nhân ra sẽ không tốt.
Vừa rồi bọn hắn thế nhưng là mặc áo bào đen xuất thủ trước mặt người khác.
Mấy người Lục Thủy rời đi, Kiếm Khởi cũng định trở về:
“Ta muốn đưa tiền bối trở về, các ngươi có thể ở lại tiếp tục đi dạo.”
Đúng vậy, Kiếm Khởi không ckfn cần ở lại đây nữa, việc cấp bách bây giờ chính là đưa tiền bối Kiếm Vũ Sinh về Kiếm Nhất Phong.
Loại chuyện này không thể trì hoãn được.
“Ta cũng muốn đi ra.” Kiều Càn nói.
Hắn vốn là một Thiếu gia phế vật.
Cứ ở bên trong đợi đến cuối cùng sẽ không phù hợp.
Vì sợ mà chạy đi ngược lại chính là thích hợp nhất.
Sơ Vũ và Kiếm lạc đương nhiên cũng không cần ở lại chỗ này.
Cơ duyên nơi này con có thể mạnh hơn bọn họ sao?
A, có thể đi, dù sao thẻ của hai người đều là dùng một lần.
Dùng xong là hết.
Sau đó Kiều Càn tách khỏi nhóm Kiếm Khởi, hắn muốn hành động một mình.
Mấy người Kiếm Khởi này quá chói mắt, đến lúc đó tất nhiên sẽ có người tới quyền cước đấm đá với hắn.
Có vài người chính là nhìn không quen.
Một tên Thiếu gia phế vật còn không biết xấu hổ mà đi cùng một chỗ với thiên kiêu.
Hắn dù sao cũng đã thành hôn, một mình mình bị sỉ nhục thì không sao.
Hai người bị sỉ nhục, không phù hợp.
…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










