Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 279 [ chương 1391 đến 1395 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1391: Cái bình màu đen
Thời gian trôi nhanh.
Khoảng nửa tháng sau.
Trên đường đi mọi người thấy càng nhiều dấu vết chiến đấu, rất giống với khu vực lúc trước bọn họ trông thấy. Không ngừng có cường giả sức mạnh hắc ám bị giết, đa phần cơ thể rách nát, tuy di tích chiến đấu càng khủng bố hơn, hơi thở ngày càng kinh khủng.
Đặc biệt mọi người đi qua chiến trường cuối cùng, dấu ấn hư không liên miên mấy ngàn dặm đủ giết ngay cường giả bán thần cảnh trong chớp mắt thật lâu không tán, một mảnh đất chết. Mọi người vô cùng cảnh giác tốn mấy ngày mới xuyên qua.
Dần dần mặt đất đầy bụi nhấp nhô, xung quanh có dấu vết kiến trúc cổ xưa.
Phát hiện này khiến mọi người vui sướng.
Chuyến đi dài dặc rốt cuộc thấy dấu vết di tích cổ, đây là hiện tượng tốt. Có lẽ tiên duyên luân hồi nằm trong di tích nào đó.
Theo thời gian trôi qua, dấu vết di tích kiến trúc cổ ngày càng nhiều.
Mọi người đã thấy một số di tích giống thành trị, trấn nhỏ thời viễn cổ. Vật kiến trúc phong cách cổ đa số hỏng bhóc, chỉ còn lại cái nền, nước lũ thời gian ăn mòn nhiều thứ. Đám người Đinh Hạo cẩn thận tìm tòi các di tích, trừ đổ nát thê lương ra không có bất cứ phát hiện.
Khi mọi người hơi thất vọng thì phía trước có một tòa di tích thành thị viễn cổ.
Di tích thành thị viễn cổ khổng lồ hơn di tích trấn nhỏ mọi người trông thấy gấp vô số lần. Lầu tháp cao ngất, tòa nhà mênh mông vô bờ. Tường thành ngoài rìa di tích thành thị viễn cổ chưa sụp đổ hết, thành thị bị bụi sa mạc che giấu một nửa. Nhìn từ xa di tích thành thị viễn cổ như rừng rậm hóa đá không thấy cuối đứng ở góc trời, tràn ngập hơi thở chết chóc bí ẩn.
Có người đặt câu hỏi:
– Đây là trung tâm luân hồi chi vực sao?
Đinh Hồng Lệ không đáp ngay, ngừng chân một lúc, biểu tình nghiêm túc nói:
– Chắc không phải nhưng đã cách rất gần. Trong di tích thành thị viễn cổ này có lẽ có tiên duyên luân hồi, nhưng cũng tồn tai nguy hiểm. Các vị hãy cẩn thận, đi.
Đinh Hồng Lệ nói xong bay nhanh vào di tích thành thị viễn cổ, mọi người theo sát.
Mắt thấy tường thành nửa sụp của di tích thành thị viễn cổ to lớn ngay trước mắt thì biến dị xảy ra. Vèo vèo vài luồng sáng đen nhanh chóng bay ra, ẩn chứa hơi thở sức mạnh hắc ám siêu khủng bố oanh giết đám người Đinh Hồng Lệ.
Có người lớn tiếng nhắc nhở:
– Đinh tôn chủ cẩn thận!
Dường như Đinh Hồng Lệ sớm biết trước, khẽ quát một tiếng, giơ tay vứt la võng đỏ thắm ra ngoài. La võng đỏ thắm bao phủ ba, bốn cái bóng lao tới. Tay Đinh Hồng Lệ bắt ấn, la võng đỏ thắm co rút lại như lưỡi dao cắt nát bóng đen bị nhốt bên trong.
Vang tiếng hét chói tai:
– A!
Mưa máu đầy trời.
Đinh Hồng Lệ giơ tay, la võng đỏ thắm trở về tay nàng biến thành một sợi tơ đỏ quấn quanh cổ tay trắng như tuyết.
Vù vù vù vù vù!
Chớp mắt Đinh Hồng Lệ, cường giả Huyền Sương Thần Cung đã lướt qua tường thành nửa sụp đổ, thân hình như cầu vồng lao vào di tích thành thị viễn cổ quang phế.
Mọi người nhìn say mê.
Bóng đen đột nhiên tập kích có thực lực siêu mạnh, yếu nhất cũng cỡ cảnh giới bán thần cảnh nhưng Đinh Hồng Lệ giơ tay anhác chân đã giết bốn tên, la võng đỏ thắm là chí bảo, có sức sát thương kinh người. Điều này từ mặt nào đó nói lên thực lực của Đinh Hồng Lệ cường đại.
– Theo vào!
Có người hét to:
– Theo vào!
Người đó nhảy lên.
Đinh Hạo dặn dò Phương Thiên Dực, Cuồng Đao Trương Phàm, Tạ Giải Ngữ:
– Mọi người cẩn thận, đi theo bên ta.
Đinh Hạo đi đầu xông lên, Phương Thiên Dực, Cuồng Đao Trương Phàm, Tạ Giải Ngữ theo sau thành hình tam giác.
Trong lòng mỗi người hiểu khi vào di tích thành thị viễn cổ rất có thể sẽ như Đinh Hồng Lệ bị công kích ngay.
Quả nhiên, khi Đinh Hạo lướt qua tường thành thì tiếng xé gió chói tai vang lên, bóng đen ập vào mặt.
Đinh Hạo đã sớm có chuẩn bị, giơ tay lên, đao quang, kiếm quang trắng xóa bay ra ngoài.
Trong đó ẩn chứa đao ý kiếm ý, chính là thần thông có lực công kích mạnh nhất thế gian. Hai người áo đen đi đầu lơ là không kịp tránh né bị nổ banh xác, chất lỏng đen tay hôi bay tứ tung.
Cũng là giết ngay.
Đinh Hạo không thả lỏng.
– Chỉ là hai cường giả sức mạnh hắc ám đỉnh Võ Thánh cảnh, thực lực cách biệt quá xa.
Đinh Hạo phân biệt ra tu vi thực lực của đối thủ, kém hơn hắn tưởng tượng nhiều. Nếu không phải cường giả thần cảnh thì không tạo thành uy hiếp cho Đinh Hạo được.
Cùng lúc đó, những người khác cũng ra tay.
Đầu vai Phương Thiên Dực nhúc nhích, thoáng chốc kiếm quang như sao rơi đầy trời băm ba, bốn người áo đen. Uy lực ba ngàn tuyệt kiếm thật là vô địch, siêu nhanh, không uổng là võ học cấp thần thoại Thần Ân đại lục.
Tạ Giải Ngữ thậm chí kỏút kiếm trong hộp ra, một luồng lửa chân hoàng bay ra khỏi tay đốt mời mấy người áo đen thành tro.
Chiêu thức của Cuồng Đao Trương Phàm đơn giản mà bá đạo nhất.
Cuồng Đao Trương Phàm nhảy lên cao chém một đao tới trước, không có chiêu thức hoa lệ, rực rỡ, thần thông bùng phát. Khi đao phong Cuồng Đao Trương Phàm chỉ hướng nào là mấy chục người áo đen bị xẻ làm đôi, lầu tháp, tượng đá sau lưng cũng sụp đổ.
đao pháp của Cuồng Đao Trương Phàm không có uy lực đao ý mà là chiêu thức đơn giản nhất cùng với lực lượng cơ thể phát huy đến cực độ. Chỉ như vậy đã có lực công kích ngang ngửa với đao ý, cũng đạt đến hiệu quả một đao phá vạn pháp.
Đinh Hạo đáp xuống một tòa lầu cổ nửa sụp, lòng máy động, thoáng chốc kiếm ý mênh mông tràn ngập bốn phía cắt nát mấy chục cường giả sức mạnh hắc ám bao vyâ thành chất lỏng đen tanh hôi đầy trời.
Những võ giả bóng đen vây công thực lực mạnh nhất chỉ cỡ bán 29đ, khoảng năm, sáu người. Mấy trăm người áo đen còn lại cỡ đỉnh Võ Thánh cảnh. Nhìn như số người rất nhiều nhưng không tạo thành uy hiếp với mọi người, chưa đến nửa nén nhang người áo đen đã bị giết sạch.
Có người hừ lạnh một tiếng:
– Đúng là đến chịu chết.
Đinh Hạo cũng cảm thấy đám võ giả hắc ám vây công là đến chịu chết, nhưng chúng vẫn cứ xông lên là vì sao?
Đinh Hồng Lệ đáp xuống một tượng đá cầm kiếm, nhìn mọi người.
Đinh Hồng Lệ chậm rãi nói:
– Chắc nơi này là di tích ‘hữu uy đức quỷ’ trong ngạ quỷ đạo. Trừ súc sinh đạo ra sinh linh lục đạo khác đều có thể tu luyện, sinh linh ngạ quỷ đạo không ngoại lệ. So với ‘vô uy đức quỷ’ bần cùng nhỏ yếu thì ‘hữu uy đức quỷ’ giàu có hơn, có thể tu luyện thần thông, tạo thành thị, tài nguyên khổng lồ.
Nghe Đinh Hồng Lệ nói mọi người đều hiểu ra.
Mọi người có nghe nói các truyền thuyết về lục đạo ngạ quỷ đạo, biết về ‘vô uy đức quỷ’, ‘hữu uy đức quỷ’. Nếu nơi này là thế giới ngạ quỷ đạo từng có trong lục đạo nghĩa là Đinh Hồng Lệ nói đúng.
Đinh Hồng Lệ tiếp tục bảo:
– Đám quỷ của ‘hữu uy đức quỷ’ giàu có, đông đúc. Di tích thành thị viễn cổ ‘hữu uy đức quỷ’ để lại có thể bảo tồn đến ngày hôm nay trong đó tất nhiên là có các loại cơ duyên. Tiếp theo chúng ta tách ra hành động, tự tìm tiên duyên luân hồi.
Chương 1392: Cái nắp, giẻ rách, xương cốt
Một ngày sau hợp lại trên tường thành phái đông di tích thành thị viễn cổ. Tốt nhất là tụ lại thành từng nhóm, đừng tách rời quá xa, luôn luôn giữ liên lạc. Một khi có phe nào bị tập kích thì những người khác có thể nhanh chóng đến cứu viện.
Mọi người nhìn nhau, lòng thầm tính toán, đồng ý đề nghị của Đinh Hồng Lệ.
Di tích thành thị viễn cổ lớn như vậy nếu mọi người đi chung thì rất khó thăm dò hết, một khi gặp tiên duyên luân hồi hay báu vật, nhiều người khó chia, có lẽ sẽ gây xích mích. Nếu tách rời, mỗi người tự dựa vào vạn may, bản lĩnh, được hay mất là tùy tạo hóa của mỗi người.
Cả đám bàn bạc nhanh chóng chia tiểu đội.
Đinh Hồng Lệ mang cường giả Huyền Sương Thần Cung đi trước.
Đinh Hạo tất nhiên cùng Phương Thiên Dực, Cuồng Đao Trương Phàm, Tạ Giải Ngữ thành một đội. Đám người Tống Khuyết, Bạch Tuyền Thủy thì chung đội với cường giả tông môn của mình.
Giao hẹn tín hiệu, cách liên lạc với nhau xong mọi người đi hướng khác nhau.
Đinh Hạo chọn hướng giống đội Đinh Hồng Lệ nhưng lệch sang phía nam.
Trên đường đi toàn là đất cát, bụi xếp lớp dày. Từng tòa tháp sụp xuống nửa chìm trong cát vàng, có rất nhiều thần tượng sụp đổ, mặt mũi đã mơ hồ. Có đủ hình dạng, có cự thú, có hình người, trông rất dữ tợn như quỷ.
Đinh Hạo phát ra thần thức cường đại quét hình xung quanh, không phát hiện điều gì.
Phương Thiên Dực nhỏ giọng nhắc nhở:
– Đinh sư huynh, hình như chúng ta bị thứ gì theo dõi.
Đinh Hạo mỉm cười nói:
– Không sao, chỉ là một ít si mị võng lượng, không tạo thành uy hiếp. Đừng tốn thời gian vào bọn chúng, hãy tranh thủ thời gian tìm kiếm, chỉ có một ngày. Cổ thành lớn như vậy đành cược vào vạn may.
Có lẽ năm tháng qua xa xưa, đa số bảo lâu, lầu các sụp xuống trống rỗng không có thứ gì, bình lọ đồ sứ, vật dụng trong nhà đều không có. Không dấu hiệu sinh mệnh hoạt động, nếu nói chủ nhân cũ của di tích thành thị viễn cổ là ‘hữu uy đức quỷ’ thì bây giờ chúng nó đi đâu?
Tại sao ngạ quỷ đạo một trong lục đạo sẽ biến thành như vậy? Không ai nói rõ được.
Đinh Hạo không bỏ nhiều công sức tìm tiên duyên luân hồi gì đó, hắn nghĩ đến vấn đề khác. Trên đường đi Đinh Hạo càng lúc càng nghi ngờ. Biểu hiện của Đinh Hồng Lệ là lạ, chắc chắn nàng biết điều gì và che giấu nó. Đinh Hồng Lệ dẫn mọi người tới đây có mục đích gì?
Đinh Hạo nghi ngờ mới rồi Đinh Hồng Lệ nêu ý kiến mọi người tách ra không đơn giản như mặt ngoài, có vẻ nàng cần rời đi làm điều gì đó.
Đây là lý do tại sao Đinh Hạo chọn hướng gần với đám người Đinh Hồng Lệ, cường giả Huyền Sương Thần Cung.
Nhưng tận đáy lòng Đinh Hạo tin tưởng hắn hiểu biết Đinh Hồng Lệ, chắc nàng không àm âm mưu gì không thể gặp người, sẽ không hại mọi người. Đinh Hồng Lệ làm như vậy là có lý do riêng.
Sâu trong lòng Đinh Hạo chọn tin tưởng Đinh Hồng Lệ.
Đây là vì sao Đinh Hạo không lén bám theo Đinh Hồng Lệ, nếu chuyện nào nàng muốn cho hắn biết thì sẽ nói, tạm thời nàng không nói hắn cũng làm bộ ngu không biết.
Trong khi Đinh Hạo suy tư thì nghe Cuồng Đao Trương Phàm lên tiếng:
– Chỗ này có cái bình hoàn chỉnh, không biết bên trong chứa thứ gì.
Cuồng Đao Trương Phàm bước ra từ một thạch điẹn sụp đổ, sau khi thăm dò gã cầm một bình gốm đen tuyền lên. Đây là thứ hoàn chỉnh đầu tiên mọi người phát hiện, cho nên Cuồng Đao Trương Phàm cầm ra ngoài.
Đinh Hạo nhìn lướt qua.
Đây là một cái bình rất bình thường, tạo hình thô sơ, mơ hồ thấy sa bôi, vỏ ngoài có hoa văn trắng nhạt, dáy nhọn, đôi tai nhọn, trông như đồ người nguyên thủy chứa nước. Cái bình không có sóng năng lượng dao động, không có minh văn gì.
Đại ma vương Tà Nguyệt nheo mắt, khinh thường bĩu môi:
– Ài, cái tên này làm việc không có suy nghĩ, luôn ngớ ngẩn. Một cái bình bể mà ngươi xem nó là bảo bối? Cái này mà tiên duyên luân hồi gì.
– A!
Cuồng Đao Trương Phàm xấu hổ gãi gáy, đúng như đại ma vương Tà Nguyệt nói.
Cuồng Đao Trương Phàm nâng bình gốm sứ, giơ lên nhìn kỹ không thấy nó có gì khác lạ.
Cuồng Đao Trương Phàm vô tình chĩa cái bình hướng đại ma vương Tà Nguyệt, nói:
– Mèo con…
Cuồng Đao Trương Phàm định nói tặng bình cho ngươi chơi, dù sao mấy ngày nay ngươi nhàm chán.
Đại ma vương Tà Nguyệt bởi vì kiềm chế cơ thể đói khát nên hơi táo bạo, chưa nghe Cuồng Đao Trương Phàm nói xong đã bực mình hỏi:
– Làm chi? Ta…
Đại ma vương Tà Nguyệt chưa dứt lời thì…
Vù vù vù vù vù!
Chớp mắt không thấy đại ma vương Tà Nguyệt đâu.
Cơn gió thổi qua.
Đinh Hạo nhìn Phương Thiên Dực, Tạ Giải Ngữ lại ngó Cuồng Đao Trương Phàm, nhìn cái bình đen tuyền như bình nước tiểu, trong mắt tràn ngập kinh hoàng.
Đinh Hạo hỏi:
– Các ngươi… Mới vừa thấy cái gì?
Phương Thiên Dực há hốc mồm:
– Hình như… Mèo con bị thu vào trong bình?
Tạ Giải Ngữ chớp mắt, gật đầu.
Cuồng Đao Trương Phàm giật mình vội ném cái bình đi, lắp bắp giải thích:
– Cái này… Ta không cố ý… Ta cũng không biết có chuyện gì… Cái này…
Trong bình phát ra tiếng kêu của đại ma vương Tà Nguyệt:
– Meo? Sao trời bỗng tối sầm… A, không đúng, đây là đâu?
Hiển nhiên đại ma vương Tà Nguyệt chưa phản ứng lại có chuyện gì xảy ra.
Đám người lấy lại tinh thần, thế mới tin đại ma vương Tà Nguyệt đúng là bị thu vào bình gốm sứ đen tuyền như bình nước tiểu.
Thật khiến người bất ngờ.
Một bình gốm đen nho nhỏ như thứ thấp kém học đồ gốm sứ luyện tập nung lại có năng lượng như vậy. Nên biết đại ma vương Tà Nguyệt có thực lực ngũ khiếu Võ Thần cảnh, trung phẩm thần cảnh chí tôn. Tuy đại ma vương Tà Nguyệt không có võ đạo thần thông nhưng tuyệt đối không thể khinh thường, vậy mà nó bị bình gốm đen thu mất?
Khi phản ứng lại biểu tình bốn người Đinh Hạo, Phương Thiên Dực, Cuồng Đao Trương Phàm, Tạ Giải Ngữ vừa kinh vừa mừng.
Tìm đến bảo bối!
Suy nghĩ này hiện lên trong đầu mọi người.
Bình gốm đen rung lắc, đại ma vương Tà Nguyệt phản ứng lại tức giận quát lớn:
– Meo? Chuyện gì đây? Meo đang ở đâu? Thả meo ra, ai ám toán meo? Meo muốn cắn chết hắn…!
Đinh Hạo đi qua nhặt cái bình gốm đen lên, quan sát kỹ, muốn vói tay vào lấy đại ma vương Tà Nguyệt ra. Đinh Hạo phát hiện bên trong trống rỗng không có thứ gì, như cái bình rất là bình thường. Đinh Hạo sờ khắp góc bình nhưng không thấy đại ma vương Tà Nguyệt đâu, hắn loay hoay miệng bình gốm sứ đen, lắc bình muốn đổ con mèo ra nhưng không thấy.
– Cái bình thật kỳ diệu.
Đinh Hạo quan sát hoa văn trên bình nhưng không thấy ra nguyên nhân gì.
Đinh Hạo hỏi hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ.
Hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ cảm ứng một lúc.
Kiếm Tổ kinh ngạc nói:
– Nhìn không ra, hơi lạ. Trước kia chưa từng thứ này, chắc không phải đồ nổi tiếng thời thượng cổ, nhưng công năng của nó làm ta nhớ đến ‘vô cực ma quán’ bán tiên khí rất nổi tiếng thời đại tiên cổ. Nó được gọi là có thể thu hết thiên hạ, dù là yêu ma người tiên hay trời trăng sao đều bị thu vào trong.
Chương 1393: Cái nắp, giẻ rách, xương cốt
– Có lẽ là thứ phỏng chế, bảo tồn đến bây giờ đã là kỳ tích.
Đao Tổ tiếp tục bảo:
– Chàng tria thợ săn này rất may mắn, tuy là đồ bắt chước nhưng có thể thu vào con mèo ngốc ít nhất dễ dàng trấn áp cường giả thần cảnh thượng, trung giai.
Hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ suy đoán, cho rằng chỉ thiếu niên thợ săn Trương Phàm dùng được. Bởi vì lúc trước Cuồng Đao Trương Phàm phát hiện cái bình gốm đen, có lẽ vô tình xúc phát thần văn trên bình, trở thành chủ nhân của nó.
Đinh Hạo trả lại bình gốm đen cho Cuồng Đao Trương Phàm, kêu gã thử xem có thả đại ma vương Tà Nguyệt ra được không.
Vẻ mặt Cuồng Đao Trương Phàm ngượng ngùng nhận cái bình, ngậm nghĩ, chĩa miệng bình xuống đất. Vèo một tiếng, đại ma vương Tà Nguyệt bị đổ ra khỏi bình.
Vù vù vù vù vù!
Đại ma vương Tà Nguyệt kinh hoàng nhảy lên vai Đinh Hạo, lông trắng xù lên như gặp đại địch.
Đại ma vương Tà Nguyệt nhìn bốn phía hỏi:
– Meo bà nội nó, vừa rồi rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
Phương Thiên Dực buồn cười kể lại chuyện vừa xảy ra, cười to.
– Meo?
Đại ma vương Tà Nguyệt nổi giận nhìn chằm chằm vào Cuồng Đao Trương Phàm, bất mãn nói:
– Lúc trước cảm thấy ngươi là người tốt, thành thật, chân chất, không có ấn tượng nhiều với ngươi, ai ngờ ngươi gian xảo như vậy. Có phải ngươi luôn ghi hận meo không, dám ám toán ta?
Cuồng Đao Trương Phàm liên tục xua tay:
– Không phải không phải, ta cũng không biết…
Đại ma vương Tà Nguyệt nhìn bình gốm đen, vuốt chống cằm nọng, tròng mắt xoay tròn.
Đại ma vương Tà Nguyệt cười gian nói:
– Ngươi bồi thường meo như thế nào? Vậy đi, tuy meo đã hung tàn không còn nhân tính nhưng chúng ta là bằng hữu, ta chịu thiệt một chút, cho ta cái bình chơi thử?
Con mèo mập tham cái bình gốm đen.
Đại ma vương Tà Nguyệt thầm nghĩ:
– Meo bà nọi nó, cái bình này lợi hại như vậy sau này gặp cường giả meo không đánh lại, kêu tên hắn một cái là có thể tử từ hành hạ. Rồng, phượng hoàng ngon lành nữa, thu vào trong đun là sẽ có một nồi món thập cẩm, nhất định rất ngon.
Cuồng Đao Trương Phàm đúng là người thành thật đưa bình gốm tới ngay.
Cuồng Đao Trương Phàm hoàn toàn không có khái niệm bảo bối lợi hại, hoặc gã cảm thấy đồ vật nằm trong tay hắn hoặc vào tay Đinh Hạo, Phương Thiên Dực, đại ma vương Tà Nguyệt đều không có gì khác biệt.
– Meo, rộng rãi như vậy?
Đại ma vương Tà Nguyệt da mặt dày thấy vậy cũng xấu hổ, cười nịnh nói:
– Meo chơi mấy ngày, chỉ mấy ngày là trả lại ngươi.
Mặt Đinh Hạo đen như lọ nồi, không biết nên nói gì với mèo mập.
Đinh Hạo không ngăn cản, vì hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ đã nói bình gốm đen thuộc về Cuồng Đao Trương Phàm, có bị đại ma vương Tà Nguyệt lừa lấy đi cũng không dùng được.
* * *
Qua sóng gió bình gốm đen, đám người Đinh Hạo hưng phấn lên.
Trong di tích thành thị viễn cổ hoang tàn này quả nhiên có một số cơ duyên nghịch thiên. Đinh Hạo đổi lại thái độ hờ hững, tìm tòi khắp nơi. Hễ thấy thạch điện chưa hoàn toàn sập là đám người Đinh Hạo, Phương Thiên Dực, Cuồng Đao Trương Phàm, Tạ Giải Ngữ, đại ma vương Tà Nguyệt sẽ chui vào tìm kiếm.
Rất nhanh đại ma vương Tà Nguyệt mất hứng thú với bình gốm đen.
Bởi vì đại ma vương Tà Nguyệt phát hiện hoàn toàn không thể khống chế thứ này, chỉ khi nó nằm trong tay Cuồng Đao Trương Phàm mới phát huy ra uy lực đáng sợ. Thiếu niên thợ săn chĩa miệng bình hướng kẻ địch, kêu tên, đối phương đáp lại là sẽ bị thu vào bình ngay.
Đừng hỏi tại sao đại ma vương Tà Nguyệt biết rõ ràng như vậy, nói đến là thấy đắng lòng.
Bởi vì đại ma vương Tà Nguyệt có kinh nghiệm bị nhốtd trong bình gốm mấy chục lần.
Từng giây từng phút trôi qua.
Mười canh giờ trôi qua, gần tới lúc ước hẹn gặp mặt cùng đám người Đinh Hồng Lệ.
Nhóm Đinh Hạo, Phương Thiên Dực, Cuồng Đao Trương Phàm, Tạ Giải Ngữ, đại ma vương Tà Nguyệt ngừng tìm tòi, chạy hướng đông tường thành di tích thành thị viễn cổ.
Lúc trước đám người Đinh Hạo, Phương Thiên Dực, Cuồng Đao Trương Phàm, Tạ Giải Ngữ, đại ma vương Tà Nguyệt sưu tầm có được một số thứ kỳ lạ.
Phương Thiên Dực phát hiện một thứ như cái nắp cỏ hoặc tấm thuẫn tròn nhỏ, mép đã mài mòn, bề mặt đầy vết sẹo, có dấu vết sửa chữa, không biết có lịch sử bao nhiêu năm.
Mới đầu phát hiện cái nắp bể thì Phương Thiên Dực không mấy chú ý, nhưng gã nhanh chóng phát hiện thứ này cứng rắn vô cùng, đập sao cũng không bể. Đinh Hạo thử đánh kiếm ý, đao ý cực độ nhưng không để lại chút dấu vết.
Phòng ngự tuyệt đối?
– Xem như một tấm thuẫn đi.
Phương Thiên Dực cất cái nắp bể.
Tạ Giải Ngữ thì phát hiện một tấm áo choàng thêu hoa màu xám.
Áo choàng rách rưới như nùi giẻ mục, không thể thấy rõ hoa văn, chắc là loài hoa bây giờ đã tuyệt chủng. Nhưng núi giè này có hiệu quả cực kỳ kinh người. Khi Tạ Giải Ngữ khoác lên, nàng hoàn toàn ẩn hình, dù là hơi thở, cơ thể đều biến mất. Rõ ràng Tạ Giải Ngữ đứng đó nhưng khi Đinh Hạo vươn tay thì như xuyên qua không khí.
Một áo choàng ẩn hình độn pháp?
Tạm thời có bấy nhiều, ngoài ra không được thu hoạch gì.
Đinh Hạo, đại ma vương Tà Nguyệt rất buồn bực, hai người không tìm thấy thứ gì. Tuy di tích thành thị viễn cổ lớn nhưng trốn rỗng, ít có thứ nào tồn tại trừ kiến trúc sụp đổ.
– Meo, nhân sủng, có phải ngươi xui xẻo lây cho ta không?
Đại ma vương Tà Nguyệt bực mình nói:
– Tại sao ta không tìm thấy được thứ gì?
Đinh Hạo hậm hực nói:
– Có lẽ là ngươi xui xẻo lây cho ta!
Thế này không đúng, từ khi Đinh Hạo xuyên qua luôn rất may mắn, ngay cả Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn đều không sánh bằng, tại sao lần này hắn không có thu hoạch gì?
Tạ Giải Ngữ chợt phát hiện cái gì, chỉ hướng đằng trước nói:
– Chỗ đó có thứ gì lóe sáng!
Quả nhiên trong hạt cát góc tường phía trước có thứ gì phản chiếu ánh nắng rất bắt mắt.
– Ta… Ta… Ai dám cướp của meo thì đừng trách meo trở mặt!
Đại ma vương Tà Nguyệt như mũi tên rời dây cung xông lên ngay, biểu tình hưng phấn cười to. Đại ma vương Tà Nguyệt sốt ruột đào thứ chiếu sáng trong hạt cát ra, nhưng biểu tình hưng phấn đông trên mặt nó. Thứ lóe sáng là…
– Meo a a a, sao lại là một khúc xương?
Đại ma vương Tà Nguyệt cầm khúc xương cỡ nửa tấc, hơi nhỏ xinh, tức giận gầm rống. Đại ma vương Tà Nguyệt như bị tạt gáo nước lạnh, cực kỳ thất vọng. Tại sao không phải bảo bối gì mà là một khúc xương? Không biết là sinh vật gì chết để lại.
Đám người Đinh Hạo, Cuồng Đao Trương Phàm, Phương Thiên Dực, Tạ Giải Ngữ cười phá lên.
Trong hành trình có đại ma vương Tà Nguyệt quậy phá làm không khí náo nhiệt lên.
– Cười cái gì? Đám nhân loại ngu xuẩn các ngươi!
Đại ma vương Tà Nguyệt trừng đám người Đinh Hạo, quay đầu lại nói:
– Dù là một khúc xương cũng có tác dụng của nó, có thể dùng làm… Dùng làm… Hừ, dùng để mài răng!
Đại ma vương Tà Nguyệt nhe răng nanh nhỏ sáng lấp lánh cắn xương, tự an ủi.
Qua sóng gió nhỏ này không còn bao nhiêu thời gian.
Chương 1394: Ngân Tuyết quân đoàn
Đinh Hạo không tìm tòi tiếp, tăng tốc lao hướng đông tường thành. Khoảng nửa canh giờ sau cuối cùng cũng đến gần tường thành phía đông, từ xa đám người Đinh Hạo đã thấy Đinh Hồng Lệ mặc áo choàng đỏ đứng thẳng tắp trên địch lâu cửa thành. Bốn cao thủ bán thần cảnh Huyền Sương Thần Vệ bảo vệ quanh người Đinh Hồng Lệ.
Ngoài ra hơn một nửa các cường giả đại tông môn Diệt Tuyệt Kiếm tông, Thanh Vân tông đã có mặt.
Đám người Đinh Hạo, Cuồng Đao Trương Phàm, Phương Thiên Dực, Tạ Giải Ngữ đáp xuống đầu tường, chào hỏi các cường giả thần cảnh.
So với mấy ngày trước thì đám cường giả thần cảnh lộ vẻ mặt hưng phấn, rõ ràng có thu hoạch trong di tích thành thị viễn cổ. Không biết bọn họ lấy được thứ kỳ lạ gì, một chuyến đi kỳ lạ.
Lại chờ giây lát, đoàn người tụ họp đông đủ.
Không cường giả thần cảnh nào vì ham tìm báu vật trong di tích thành thị viễn cổ mà ở lại, vì bọn họ biết một khi tách khỏi đoàn người có lẽ sẽ bị sức mạnh hắc ám núp trong bóng tối giết chết, sẽ gặp nguy hiểm rất lớn.
– Chúng ta đi, thêm nửa ngày nữa sẽ đến trung tâm ngạ quỷ đạo. Có lẽ phía trước sẽ là trận đại chiến, các vị chú ý điều chỉnh trạng thái, chuẩn bị tùy thời nghênh chiến.
Đinh Hồng Lệ dặn dò vài câu rồi như mọi lần, xoay người đi đầu dẫn đường.
Nghe Đinh Hồng Lệ nói, biểu tình mọi người trầm trọng.
Đinh Hạo suy đoán là kẻ thù gì xuất hiện, kết quả đi gần một canh giờ mọi người thấy cảnh líu lưỡi.
Chờ đợi bọn họ là một đội quân.
Đội quân thiết huyết nghiêm ngặt tinh nhuệ như cỗ máy.
Áo giáp trắng tinh, đao thương lóe ánh sáng lạnh rậm rạp như rừng, trận hình ngay ngắn. Ánh mắt lạnh băng, thân hình đứng thẳng, sát khí và sát khí phóng lên cao. Khí thế cường giả khủng bố như sóng thần khuếch tán trong không trung, khí thế khó miêu tả ập vào mặt. Dù là cường giả thần cảnh cũng thấy sợ hãi.
Đằng trước đội quân có mấy trăm thân hình lơ lửng trong không trung, mặc giáp bạc lóe ánh sáng âm trầm trong không gian âm u. Toàn là cao thủ có thực lực siêu mạnh, yếu nhất cũng cỡ cảnh giới đỉnh Võ Thánh cảnh.
Mọi người biến sắc mặt, lộ vẻ đề phòng.
Tay Bạch Âm kiếm tu cầm chuôi kiếm, hỏi:
– Đây là ai? Sinh linh của ngạ quỷ đạo sao?
Đám cường giả vô cùng ngạc nhiên, lúc trước bọn họ đi một tháng không thấy sinh linh nào khác trừ chính mình. Chỉ có võ giả sức mạnh hắc ám như con rối tập kích đều bị giết chết, không ngờ trong khoảnh khắc xuất hiện một đại quân trắng, vượt ngoài dự đoán của bọn họ, kích thích thị giác.
Đinh Hạo liếc đám người, mắt lóe tia ngạc nhiên.
Đinh Hạo cảm thấy đội quân áo giáp này rất quen thuộc.
Lúc này tốc độ của Đinh Hồng Lệ không giảm bay thẳng tới trận doanh tiên phong đại quân giáp trắng, như thể nàng định xông thẳng vào đại quân. Có người định hét to nhắc nhở Đinh Hồng Lệ nhưng tiếp theo xảy ra chuyện làm tất cả rớt tròng mắt.
Các thần tướng giáp trắng đứng trên bầu trời chắp tay hành lễ:
– Bái kiến Đinh nguyên soái!
Đại quân bên dưới thì quỳ một gối xuống đất, trong khoảnh khắc khí thế khí thế tựa tuyết tan. Từng đoàn sáng trắng cuồn cuộn, khí thế lạnh lẽo càn cuồng bạo khi mấy vạn quân sĩ hét vang.
Đinh Hồng Lệ giơ tay lên nói: . Ngôn Tình Hài
– Các tướng đừng đa lễ, cứ làm theo kế hoạch lúc trước.
Các thần tướng giáp trắng đồng thanh kêu lên:
– Tuân lệnh!
Rầm rập rầm rập!
Đại quân di chuyển, đao thương ngân vang.
Tiếng bước chân ngay ngắn, đội quân chuyển hướng, trận trước thành trận sau, sau thành trước, như băng xuyên trắn di động, khí thế khiến người run rẩy, thiên địa rung lên dưới chân các chiến sĩ giáp trắng.
Đinh Hạo thầm than:
– Dù là quân sĩ bình thường nhất đều có sức chiến đấu trên Võ Vương cảnh, đáng sợ hơn là tính kỷ luật, hợp tác của bọn họ. Mấy vạn người di chuyển như một cỗ máy tinh vi, chẳng có một chút sai lầm.
Những người khác ngơ ngác nhìn Đinh Hồng Lệ, không hiểu ra sao.
Đại quân khủng bố này gọi Đinh Hồng Lệ là nguyên soái, không lẽ… Bọn họ là đại quân Huyền Sương Thần Cung bồi dưỡng ra? Nhưng đại quân mấy vạn người này làm sao đến ngạ quỷ đạo?
– Các vị, ta biết trong lòng các ngươi có rất nhiều nghi vấn.
Đinh Hồng Lệ xoay người liếc đám cường giả thần cảnh, nói:
– Huyền Sương Thần Cung gom góp tích lũy lực lượng nhiều năm là vì một kích hôm nay, tuyệt đối không có lòng ích kỷ hay hại các vị. Nếu các vị tin tưởng ta thì hãy giúp ta một tay. Kẻ thù đang ở phía trước. Nếu hôm nay đánh bại kẻ địch có lẽ lục đạo luân hồi lại mở ra, tiên ý trở về, từ nay các vị sẽ có hy vọng thành tiên.
Đinh Hồng Lệ nói cực kỳ nghiêm túc, chân thành.
Mọi người liếc nhau, ù ù cạc cạc.
Có người lớn tiếng hỏi:
Đinh Hồng Lệ chân thành nói:
– Sức mạnh hắc ám, hung thủ chiếm cứ và phá hủy luân hồi, một chúa tể hắc ám vô số kỷ nguyên qua luôn khống chế vận mệnh các sinh linh. Các vị là hùng bá một thế, tin tưởng từ điển tịch tông môn của mình trông thấy một số manh mối liên quan.
Có người sắc mặt khó xem nói:
– Nói vậy là Đinh tôn chủ sớm biết cái gọi là cánh cửa luân hồi mở, đã lên kế hoạch mới lừa chúng ta vào chiến đấu?
Mặc kệ như thế nào lúc trước Đinh Hồng Lệ có giấu diếm bọn họ, dù không ác ý nhưng cảm giác bị xem như quân cờ làm các cường giả thần cảnh tâm cao khí ngạo khó thể chấp nhận.
Đinh Hồng Lệ kiên nhẫn giải thích:
– Cánh cửa luân hồi mở trong Vô Tận đại lục, Huyền Sương Thần Cung biết chút tin tức nhưng đại quân trước mắt không phải ta đưa vào ngạ quỷ đạo mà là Bắc vực Huyền Sương Chiến thần điện hạ tự mình đưa vào. Bọn họ không đến gần dây mà đã ở trong thế giới này rất lâu.
Đinh Hồng Lệ nói làm mọi người giật nảy mình.
Bắc vực Huyền Sương Chiến thần có địa vị cao thượng hơn xa tôn giả mới Đinh Hồng Lệ. Đặc biệt đối với cường giả thần cảnh nổi danh lâu năm, bọn họ biết rõ Chiến thần của nhân loại bí ẩn đó cường đại biết bao, là chí tôn không thể khiêu khích.
Đinh Hồng Lệ bình tĩnh nói:
– Cửa cánh cửa luân hồi mở, trong luân hồi chi vực tồn tại cơ duyên gì ta tin tưởng các vị biết rõ, ta không dụ dỗ ai vào đây. Thêm nữa tiên duyên luân hồi thật sự tồn tại, giờ xem các vị lựa chọn như thế nào.
Đinh Hạo bước ra một bước, nói:
– Tiếp theo chúng ta lên làm sao, mời Đinh tôn chủ ra lệnh.
Đinh Hạo nói câu này là hoàn toàn ủng hộ Đinh Hồng Lệ.
Tạ Giải Ngữ, Phương Thiên Dực, Cuồng Đao Trương Phàm đều đứng sau lưng Đinh Hạo.
Các cường giả thần cảnh do dự một lúc rồi mặc nhiên thừa nhận, sự thật là không còn lựa chọn khác.
Đinh Hồng Lệ giải thích lần cuối:
– Vậy xin đa tạ các vị. Ngân Tuyết quân đoàn có nhiệm vụ chủ yếu là phá trận quân hắc ám phía tây, nhiệm vụ của các vị là được Ngân Tuyết quân đoàn yểm hộ giết vào trung tâm luân hồi ngạ quỷ đạo, chỗ đó mới là chiến trường của cường giả thần cảnh. Đã có tiền bối Vô Tận đại lục anh dũng chiến đấu trong đó, chỉ cần đánh bại hắc ám sứ giả, khống chế trung tâm Trung Thổ Siêu Thiên Thần Điện ngạ quỷ đạo là tương đương với hồi phục ngạ quỷ đạo, khi đó tiên duyên sẽ giáng xuống.
Chương 1395: Chiếc thuyền con lá xanh
Đại quân đi tới.
Một canh giờ sau, phía trước có biến dị.
Kẻ thù xuất hiện.
Trên bầu trời phương xa có tiếng gió lạnh rít gào, tầng mây đen như mực nước dạt ra hai bên. Các đốm sáng chớp lóe xuất hiện, đó là từng chiếc chiến hạm giáp đen, huyền năng cự pháo ở đầu tàu đang tích súc năng lượng khủng bố.
Đinh Hạo nhận ra ngay:
– Đây là đại quân Thần Đình phương đông?
Đại quân Thần Đình phương đông cũng xuất hiện ở đây?
Quân đội hắc ám Đinh Hồng Lệ nói chính là đại quân Thần Đình phương đông sao?
Có tia chớp lóe lên trong đầu Đinh Hạo, hắn cứ cảm thấy đã bỏ qua thứ gì.
Trong phút chốc.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Từng cột sáng huyền năng cự pháo như tia chớp bắn vào Ngân Tuyết quân đoàn.
Đại quân Thần Đình phương đông công kích trước.
Trong quá trình không có đối thoại hay giao lưu, ngay khi màu đen và trăng gặp nhau đã xác nhận là kẻ thù không đội rời chung, trừ chiến đấu ra những thứ khác chỉ là dư thừa.
Đinh Hồng Lệ quát to:
– Ngự!
Tóc dài Đinh Hồng Lệ bay lên, áo choàng bay phầnp hật, biểu tình trang nghiêm như chúa tể thiên địa.
Ngăm ngàn quân sĩ đại quân tiên phong đi đằng trước Ngân Tuyết quân đoàn cùng nâng tấm thuẫn to màu trắng lên, động tác đồng loạt. Mỗi Ngân Tuyết quân đoàn bùng phát huyền lực thúc giục hoa văn minh văn trên tấm thuẫn trắng. Từng đoàn sáng trắng như vảy rồng kết nối với nhau.
Quá trình mênh mông dào dạc làm người rung động.
Ánh sáng trắng phóng lên cao, vô số vảy rồng hợp thành tấm chắn trắng to mấy vạn thước, tạo hình cổ kính tỏa sáng kỳ lạ chắn trước mặt mọi người.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Từng luồng sáng cự pháo như kiếm đen sắc bén đánh vào tấm thuẫn trắng chỉ dấy lên từng tầng gợn sóng, không thể đánh vỡ tấm thuẫn. Toàn bộ cự pháo công kích bị cản lại.
Rầm rập rầm rập!
Năm ngàn thuẫn giáp sĩ từng bước một xông lên, tấm thuẫn theo bước chân bọn họ đẩy tới trước.
Các huyền năng cự pháo như kiếm đen sắc bén không ngừng oanh kích nhưng không thể đánh nát tấm thuẫn trắng kỳ lạ.
Chớp mắt Ngân Tuyết quân đoàn đã tiến lên vạn thước, không một người thương vong. Chiến hạm to đen như con mực lớn bị buộc liên tục lùi lại, bởi vì bị tấm thuẫn trắng kia chạm vào là các chiến hạm sẽ nổ, bị tổn hại.
Đám cường giả Vô Tận đại lục Đinh Hạo rung động nhìn.
Nhiều người lần đầu tiên thấy hình ảnh đại quân chỉ do cường giả đỉnh cao tổ hợp chiến đấu với nhau.
Năm ngàn thuẫn giáp sĩ xếp thành thực lực, tấm thuẫn trong tay không phải vật bình thường. Nếu chia từng người ra có lẽ không ai đỡ được một đòn của huyền năng cự pháo, nhưng khi bọn họ hợp lại thì chặn được mấy vạn huyền năng cự pháo oanh tạc.
Đây là lực lượng của quân đội.
Tấm thuẫn to ép tới, đại quân Thần Đình phương đông bị tổn thất mấy trăm chiến hạm đen, buộc phải thụt lùi.
Ngay khi đó…
Đinh Hồng Lệ giơ tay, thanh âm như tiếng sấm nổ ầm ầm trong không trung:
– Công!!!
Chớp mắt một vạn quân sĩ sáp trắng theo sát quân thuẫn giáp động tác đồng loạt như cùng một người, tay cầm trường thương vác trên vai với tư thế lạ, chạy chậm xung phong. Đất rung rinh như không chịu nổi một đám hùng sư tinh nhuệ.
Tiếp đó là cánh tay cùng ném ra, chớp mắt từng luồng sáng trắng xẹt qua hư không tối tăm.
Hình ảnh như mưa sao băng bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống.
Ánh trắng xuyên thấu hư không, vòng phòng hộ đại quân Thần Đình phương đông bày ra trước mặt, bắn xuyên minh văn bảo vệ chiến hạm đen Thần Đình. Thân hình dữ tợn đen nhánh của chiến hạm thủng các lỗ to, hỏa hao chớp lóe. Chiến hạm đen Thần Đình như ác sa bị trúng mâu run rẩy, vùng vẫy.
Mãi lúc này tiếng xé gió mới vang lên.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Từng chiếc chiến hạm đen Thần Đình nổ, rớt xuống.
Đinh Hạo thở hắt ra:
– Giết chóc thật đáng sợ.
Ngân Tuyết quân đoàn biểu hiện vượt qua hiểu biết của mọi người về quân đội. Một đội quân hoàn toàn do võ giả tổ hợp, kỷ luật nghiêm ngặt, thể hiện sức chiến đấu đủ để đối kháng cường giả thần cảnh nổi danh đã lâu.
Xem đến đây Đinh Hạo cũng hiểu ý nghĩa tồn tại của Ngân Tuyết quân đoàn.
Bởi vì rất nhanh đại quân Thần Đình phương đông phái đối diện tổ chức phản kích. Cũng là trận pháp, đội ngũ ngay ngắn, từng áng mây đen bay lên cao biến ra các loiạ hình dạng cự thú yêu ma viễn cổ gầm rống rung trời. Chúng xông lên điên cuồng cắn xé một tấm thuẫn to.
Đây là trận pháp giống với huyễn ma do huyền khí và sát khí của vô số võ giả giáp đen tổ hợp, dùng trận pháp đặc biệt thúc giục ra, công hiệu giống với tấm thuẫn trắng to, cũng là tập hợp lực lượng mấy vạn người phát ra công kích. . truyen bac chien
Đây chính là uy lực quân trận.
Trong thế giới văn minh võ đạo hưng thịnh, quân đội được giao cho lực lượng mới.
Hèn gì Thần Đình phương đông, các thế lực đỉnh cao Thần Ân đại lục đều dùng hình thức quân đội tổ chức lực lượng võ trang. Đúng là so sánh với tán tu, tông môn bình thường thì qunâ đội tổ chức nghiêm ngặt, hành động thống nhất phát huy lực lượng càng lớn hơn.
Dưới tình huống bình thường, một vị cường giả thần cảnh đồ sát mấy vạn cường giả cảnh giới Võ Vương cảnh là dễ như húp cháo. Nhưng nếu một đội quân chiến trăng do mấy vạn cường giả cảnh giới Võ Vương cảnh tập hợp thì thắng thua khó đoán, dù cuối cùng cường giả thần cảnh thắng cũng là thắng thảm.
Nhận ra điều này, mọi người không xem thường lực lượng của quân đội nữa.
Phía trước.
Rốt cuộc đến binh đao va chạm, chiến tướng giáp trắng và Thần tướng Hắc Giáp Quân xông vào chiến trường.
Chớp mắt binh sĩ hai bên như nước lũ trắng và đen mạnh va chạm, với tình huống này thì chiến trận lớn khó thể vận chuyển chính xác. Chiến trận, trận pháp hợp kích loại nhỏ hàng chục, hàng trăm bắt đầu phát huy tác dụng.
Chưởng môn Thanh Vân tông hỏi:
– Cần chúng ta ra tay không?
Đinh Hồng Lệ lắc đầu, nói với tất cả:
– Chúng ta có chuyện quan trọng hơn cần làm, không thể để đại quân Thần Đình phương đông bám chân. Chúng ta cần nhanh chóng xuyên qua chiến trường, chuyện chỗ này cứ giao cho Ngân Tuyết quân đoàn, bọn họ biết nên làm như thế nào. Các vị, chúng ta đi.
Đinh Hồng Lệ dứt lời biến thành cầu vồng xông vào chiến trường hỗn loạn.
– Giết qua!
Có kẻ rống to.
Mấy chục cường giả thần cảnh biến thành luồng sáng, như dao nung đỏ nhẹ nhàng đâm thủng chiến trường. Khi chiến trận quân đội cỡ lớn không thể vận chuyển thì cường giả thần cảnh là tồn tại cường giả bình thường không thể ngăn cản.
Vù vù vù vù vù!
Từng kình kí đánh vào hư không, bốn phía là tiếng giết rung trời.
Ban đầu hoảng loạn qua đi, Hắc Giáp Quân Thần Đình phương đông thể hiện ra mặt mạnh mẽ của mình, cộng với số người nhiều dần ngăn được Ngân Tuyết quân đoàn công kích. Liên tục có người ngã xuống, sinh mệnh cường giả trong chiến trường này như lúa dưới lưỡi liềm nông dân, không khác gì sinh linh bình thường.
Có mấy cường giả thần cảnh thấy tình huống này kiềm không được muốn giúp đỡ Ngân Tuyết quân đoàn.
Đinh Hồng Lệ ngăn họ lại, nói:Kiếm Tu a … chư vị.. chư vị.. mong nghé thăm a… phong cách mới bá đạo a mọi chuyện [ Nhất Kiếm ]… Thỉnh chư vị nghé thăm ..!
– Đừng tham gia chiến đấu nơi này, giấu hơi thở lẻn qua, đây không phải chiến trường của các ngươi.
Mọi người biến thành ánh sáng cắt đứt khung trời, xông vào tầng mây vượt qua chiến trường.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Tu La Vũ Thần [Dịch] Tu La Vũ Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-Tu-La-Vu-Than-SE-Audio-Truyen.jpg)




