Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 232 [ chương 1156 đến 1160 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1156: Meo gia ta rất lo cho ngươi (hạ)
Bắc vực Huyền Sương Chiến thần, Phật Chủ đến từ Vô Tận đại lục tại sao xuất hiện trong Thập Vạn Đại Sơn mạch, giải thích ‘kẻ thù của kẻ địch là bằng hữu’ thì hơi gượng ép.
Đinh Hành Họa lắc đầu, nói:
– Cái này thì ta không biết rõ ràng. Dường như lúc trước hai người này bị Thần Đình truy sát được đại ca giúp đỡ, chắc đến báo ơn. Sau khi trận chiến kết thúc Băng Ma, Phật Ma đã rời khỏi, không biết đi nơi nào. Loại nhân vật này như thần long thấy đầu không thấy đuôi, rất bí ẩn.
Đinh Hạo ậm ừ.
Bắc vực Huyền Sương Chiến thần, Trung Thổ Siêu Thiên Chiến thần đều là cường giả thần cảnh đỉnh cao, nếu thật sự đứng về phe Đinh Thánh Thán thì là trợ lực vô cùng lớn, có thể xoay chuyển chiến cuộc, thay đổi cán cân mạnh yếu.
Đinh Hạo ngẫm nghĩ, hỏi tiếp:
– Phải rồi, tiền bối Phong Hành Lịch giờ ra sao?
Hôm dó Phong Hành Lịch tức giận đấu với Hỏa Quân, hai người đi chiến trường tinh thần, không biết thắng thua thế nào.
Đinh Bất Tứ buồn bã lắc đầu, nói:
– Bên Thần Đình có tin Hỏa Quân bị thương nặng quay về, không nghe tin tức về Phong đại thúc. Phụ thân từng đi chiến trường tinh thần tìm Phong đại thúc nhưng không có thu hoạch gì, không thấy bóng dáng.
Đinh Hạo thở dài.
Nếu Hỏa Quân trở về thì có lẽ Phong Hành Lịch dữ nhiều lành ít.
Chiến trường tinh thần to lớn, mênh mông vô biên, nếu lạc ở bên trong trừ phi tìm tọa đồ cũ quay về đại lục, người khác không thể tìm được.
– Đa tạ các vị, ta đi đây.
Đinh Hạo phất tay rời đi.
Đinh Hạo đi hai, ba bước trên người thay đổi kỳ lạ, từ thanh niên tuấn tú, tiêu sái thành nam nhân cao gầy mặt đen nhẻm biến mất trước mắt mọi người.
Đinh Hành Họa gật đầu, nói:
– Thuật biến ảo thật cao minh.
Đinh Hạo có thủ đoạn này Thần Đình phương đông khó thể tìm ra hắn.
Đinh Hành Họa biết thanh niên này cố ý thi triển thuật biến ảo trước mặt bọn họ là tỏ ý tin tưởng, sau này nếu gặp lại họ có thể nhận ra hắn.
Đinh Bất Tam luôn ít lời đột nhiên lên tiếng:
– Phụ thân, người này rất đặc biệt. Ta cảm giác lai lịch của hắn không tầm thường.
Đinh Hành Họa gật đầu, nói:
– Đúng vậy. Ta thấy nhiều anh hùng hào kiệt thiếu niên hiệp sĩ, một đôi mắt nhìn qua bao nhiêu người nhưng Đinh tiểu huynh đệ có khí chất trác nhiên bất quần, ta không thể nhìn thấu. Lão Ngô, lúc trước ngươi thống soái đại quân, ánh mắt nhìn người sắc bén nhất, ngươi thấy sao?
Ngô Phong cười hì hì nói:
– Đại soái còn không nhìn thấu thì sao ta nhìn được? Nhưng có một điều chắc chắn rằng người này là bạn không phải địch, có thể hoàn toàn tin tưởng.
Đinh Hành Họa cười to bảo:
– Nếu lão Ngô đã nói vậy thì không thành vấn đề.
Đinh Bất Tứ gật đầu, nói:
– Đúng vậy. Tình huống hôm đó các đại thế lực xuất hiện trong Thập Vạn Đại Sơn mạch đều ôm tâm tình bỏ đá xuống giếng, chỉ mình hắn ra tay vào lúc đường cùng. Tóm lại sau này ta xem hắn là huynh đệ.
Đinh Bất Tam gật đầu, nói:
– Đúng vậy. Là huynh đệ đáng kết bạn.
Đinh Hành Họa cười phá lên, mở miệng nói:
– Đi, chúng ta đi mau.
Đinh Hạo đi trên đường Thạch Chủy thành, tâm tình nhẹ nhàng.
Đinh Hạo hỏi mấy người qua đường, đại khái biết hướng đi Hồng Thạch trang viên, lúc sắp đến giữa trưa hắn quay về trang viên.
Thấy Đinh Hạo trở về, đám người Đan Hùng, Kim Khả Ngôn mừng rỡ.
Mấy ngày nay các nơi có tin tốt tin xấu, đám người Đan Hùng, Kim Khả Ngôn lạ nước lạ cái không biết nên tìm Đinh Hạo như thế nào. Đám thể tu Hãn Hải sâm lâm sợ ra ngoài sẽ làm hỏng kế hoạch của Đinh Hạo, đành nóng ruột nóng gan chờ trong Hồng Thạch trang viên. Mấy hôm nay sự kiên nhãn của đám thể tu Hãn Hải sâm lâm tiêu hao gần hết, đang định làm liều ùa ra tìm kiếm thì Đinh Hạo trở về.
Đám người Đan Hùng, Kim Khả Ngôn, thể tu Hãn Hải sâm lâm vừa lo lắng vừa hân hoan.
– Đại nhân có sao không?
Bởi vì trông Đinh Hạo huyết khí hao hụt, mặt tái xanh như bị thương nặng mới khỏi.
Đinh Hạo xua tay:
– Không sao.
Đinh Hạo biến về hình dạng cũ.
– Sư phụ!
Mắt Nạp Lan Sơ ngấn lệ kích động nói:
– Sư phụ đã về!
Nạp Lan Du Hiệp mặc trường bào trắng tinh cười toe chạy tới:
– Người tốt, mấy hôm nay ngươi đi đâu? Ta nhớ ngươi. Phải rồi, ta đòi, và mèo, chó, lão gia gia, đi ra ngoài tìm ngươi…
Mèo, chó, lão gia gia?
Cái quỷ gì đây?
Đinh Hạo dở khóc dở cười.
Chính lúc này, bên ngoài có luồng sáng trắng nhanh chóng bay vào, từ xa đã nghe tiếng đại ma vương Tà Nguyệtla làng.
– Nhân sủng, là ngươi sao? Meo, ha ha ha ha ha ha! Ta ngửi được mùi của ngươi, cuối cùng cũng về. Mấy hôm nay chết đi chỗ nào? Meo gia rất lo cho ngươi!
Giọng đại ma vương Tà Nguyệt chưa dứt thì có một cục bông trắng nóng hổi đập vào trán Đinh Hạo.
Đại ma vương Tà Nguyệt.
Đại ma vương Tà Nguyệt vươn vuốt cào đầu Đinh Hạo, thối quen vò rối tóc hắn sau đó thỏa mãn nhảy lên vai hắn.
– Mèo mập, cách chào hỏi của ngươi lần sau đổi cái mới được không? Cha nó, mới mấy ngày không gặp mà ngươi đã trở nên như vậy?
Đinh Hạo xách sau gáy đại ma vương Tà Nguyệt lên nhìn, giật nảy mình. Mèo mập lại mọc đôi cánh, sau lưng đại ma vương Tà Nguyệt có hai đôi cánh.
– Meo, ha ha ha ha ha ha! Đẹp quá đúng không? Có phải ngươi hâm mộ, ghen tỵ không?
Đại ma vương Tà Nguyệt rất đắc ý giương cánh mới ra, lần này không phải trắng tinh khiết à den như mực. Có lực lượng mờ mịt gần như hủy diệt di chuyển trong đôi cánh.
– Con mèo nhà ngươi chắc không phải thấy người chim vũ tộc phương tây có nhiều cánh hơn ngươi nên liều mạng ra đôi cánh đen đi?
Đinh Hạo không biết nên nói cái gì.
Đoạn thời gian trước đại ma vương Tà Nguyệt lười biếng cả ngày chỉ phơi nắng, Đinh Hạo phát hiện trong cơ thể nó có lực lượng khủng bố đang uấn nhưỡng, sắp lột xác. Lần đầu tiên đại ma vương Tà Nguyệt lột xác là trong Vấn Kiếm tông, ăn vô số thiên tài địa bảo, trải qua thiên kiếp mọc đôi cánh mới. Đinh Hạo không ngờ lần thứ hai đại ma vương Tà Nguyệt lột xác mất thời gian lâu như vậy.
Trong thời gian này không biết đại ma vương Tà Nguyệt ăn bao nhiêu thiên tài địa bảo, máu thịt của dị thú, dù là một con heo ăn nhiều đồ ngon như vậy cũng nên thành heo vua. Không ngờ đại ma vương Tà Nguyệt biến đổi chỉ là mọc một đôi cánh.
Đinh Hạo bóp cánh đen của đại ma vương Tà Nguyệt muốn nhổ một cọng lông đen ngắm thử.
– Cánh đen có tác dụng gì? Để ta sờ xem.
– A? Dừng tay! Ngứa, ngứa chết, mau dừng tay! Khốn kiếp, meo chết…
Cánh của đại ma vương Tà Nguyệt rất mẫn cảm, nó liều mạng vùng vẫy.
Bùm!
Lực lượng đánh bật tay Đinh Hạo ra.
Đinh Hạo há hốc một.
Lực lượng thật mạnh mẽ.
Đôi cánh đen này ẩn chứa lực lượng khủng khiếp có thể đánh bật bàn tay Đinh Hạo, đó còn là trong tình huống đại ma vương Tà Nguyệt cẩn thận khống chế. Nếu hoàn toàn bùng nổ thì lực phá hoại rất kinh dị, vượt qua đẳng cấp yêu thánh bình thường.
Chương 1157: Đánh tới cửa
Khiến Đinh Hạo bất ngờ là lực lượng đôi cánh đen của đại ma vương Tà Nguyệt khá giống với lực lượng hắc ám Đinh Đồng thi triển vào phút cuối, khiến người ta hoảng loạn, ẩn chứa hơi thở phá hoại, hủy diệt kỳ lạ.
Đại ma vương Tà Nguyệt trợn to mắt nói:
– Nhân sủng, ngươi càng lúc càng quá đáng, chỗ đó của meo rất ngứa!
Chính lúc này…
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Mặt đất rung rinh như có động đất.
– Hắc tổ tông, ngươi chậm một chút, đừng chạy vội, ngươi sẽ làm sụp nhà…
Một thanh âm quen thuộc vang lên, một con chó to hình thể như con voi rầm rập chạy vào đại điện. Con chó có ba cái đầu, thân hình to lớn hung tợn khiến người nghẹt thở. Vuốt đen như théo bê tông giẫm mặt đất lát đá làm đất nứt ra.
Là Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc ba đầu cùng sủa:
– Gâu gâu gâu gâu gâu!
Tiểu Hắc xông tới trước mặt Đinh Hạo, hưng phấn như cô nhi gặp người thân. Ba cái lưỡi đỏ rực thân thiết liếm Đinh Hạo.
Trong phút chốc nửa bộ đồ của Đinh Hạo ướt nhẹp, ba cái lưỡi thè ra cao bằng một nửa người hắn.
Mọi người cười to.
Tiểu Hắc xấu hổ cúi đầu.
Đinh Hạo không để ý, vươn tay vuốt ba cái đầu Tiểu Hắc. Chó con lông đen xuất thân nhấp nhô, rất ỷ lại vào Đinh Hạo như đứa con lưu luyến phụ mẫu. Đinh Hạo có cảm tình đặc biệt với chó con lông đen, có lẽ vì từ nhỏ hắn cũng là cô nhi, đồng mệnh tương liên.
Trong thời gian Đinh Hạo rời đi cơ thể chó con lông đen tăng trưởng điên cuồng như bong bóng, tuy nhiên vì bẩm sinh thiếu hụt nên nó không thể khống chế lực lượng của mình, cất bước chạy là đất rung núi chuyển. May mắn tia chớp, độc dịch, phong nhẫn không phun ra từ ba cái đầu.
Không biết vì nguyên nhân gì Tiểu Hắc đã vào giai đoạn phát dục nhanh.
Sau lưng Tiểu Hắc có một lão nhân tóc bạc đầu bù tóc rối thở dốc chạy vào, mũi thở phì phì.
– Hắc tổ tông, ngươi chạy như vậy làm gì? A, thì ra đông gia đã về?
Lão nhân tóc rối xù này là lão nhân hướng dẫn viên lúc trước.
Lão nhân thấy Đinh Hạo thì ngẩn ra, vội cười nói:
– Cuối cùng đông gia đã về, nếu không thì xương già như ta sẽ bị đám man này tách rời.
Lão nhân hướng dẫn viên quen tuhộc trong Thạch Chủy thành nên bị đám người Đan Hùng, Kim Khả Ngôn, thể tu Hãn Hải sâm lâm buộc đi khắp nơi tìm hiểu tin tức về tung tích Đinh Hạo, cặp chân chạy sắp gãy.
Đinh Hạo cười chào hỏi:
– Lão nhân gia vất vả.
Lão nhân hướng dẫn viên không đơn giản, rất rành về Thạch Chủy thành, là dân bản xứ kinh nghiêm phong phú.
Mấy ngày nay nhờ có lão nhân hướng dẫn viên nên Hồng Thạch trang viên vận chuyển bình thường, từ trên xuống dưới quản lý ngay ngắn.
Lão nhân hướng dẫn viên tranh công cười nói:
– Đúng rồi, theo như đông gia sai bảo ta đã tìm đến mỗi nha môn Thần Đình, khế đất trang viên đều đóng dấu, mọi thứ không thành vấn đề, không ai điều tra được gì. Chuyện thành lập tiêu cục cũng ổn, chúng ta sẽ mau chóng khai trương làm ăn, tin tưởng người Thần Đình có điều tra cũng không ra.
Đây là chuyện Đinh Hạo giao cho lão nhân hướng dẫn viên trước khi rời đi.
Muốn tạm ở trong Thạch Chủy thành thì phải giải quyết vấn đề thân phận, nhiều người lảng vảng trong thành sẽ gây nghi ngờ, rắc rối không cần thiết. Thành lập tiêu cục là kết quả Đinh Hạo cẩn thận đắn đo, treo chiêu bài trước, không cần chính thức buôn bán. Tiêu cục chỉ là ngụy trang cho thể tu Hãn Hải sâm lâm.
Hiệu suất làm việc của lão nhân hướng dẫn viên đúng là nhanh.
Đinh Hạo cười cười kêu Đan Hùng thưởng hai khối huyền tinh thạch tím cho lão nhân hướng dẫn viên.
– Hì hì, đa tạ đông gia.
Lão nhân hướng dẫn viên cười toe toét, lão gần như tham lam theo đuổi huyền tinh thạch.
Chính lúc này…
Một thanh âm bá đạo nhờ huyền khí đưa vào:
– Người bên trong mau đi ra trả lời!
Thanh âm vang vọng bên trên Hồng Thạch trang viên như sấm đánh, làm hòn đá trong trang viên rung rinh, cây cỏ rơi xuống.
Là ai mà bá đạo như vậy?
Đan Hùng biến sắc mặt, định ra ngoài thăm dò thì bùm một tiếng, Hồng Thạch trang viên rung rinh, cửa bị đánh sập. Hai thể tu Hãn Hải sâm lâm hộ vệ ở cửa bị đánh bay vào, miệng hộc máu.
Thanh âm kiêu căng lại vang lên:
– Thứ không biết điều, đại nhân nhà ta đến dây mà các ngươi dám ngăn cản?
Thanh âm kiêu ngạo tiếp tục bảo:
– Ai là người làm chủ chỗ này? Biến ra đây trả lời!
Mắt Đinh Hạo lóe tia sáng.
– Ra ngoài nhìn xem.
Một đám người đi ra đại điện thấy mấy chục người mặc áo trắng nhanh chóng xông vào, các thể tu Hãn Hải sâm lâm canh gác không thể ngăn chặn bọn họ. Chớp mắt đám người áo trắng đã tới trước điện.
Dẫn đầu là một thanh niên hai mươi mấy tuổi, khá đẹp trai nhưng tiếc là có mũi ưng, mắt híp lóe tia âm độc phá hủy khí chất của gã. Mấy chục võ giả áo trắng đi theo sau lưng thanh niên, phát ra khí thế cường đại, thực lực không tầm thường.
Đám võ giả áo trắng vây quanh một trung niên phụ nữ ung dung hoa quý, mặc phượng bào. Có thể thấy lúc còn trẻ nàng là mỹ nhân, lúc này đã lớn tuổi, khóe mắt có nếp nhăn, lông mày tỉa tót như hai cây đao treo trên mắt hạnh, sắc bén khiếp người.
Đinh Hạo vẫy tay ra hiệu đám thể tu Hãn Hải sâm lâm lùi lại.
Thực lực của thanh niên bình thườn, đám võ giả áo trắng chỉ cỡ Võ Thánh cảnh. Nữ nhân trung niên hoa quý thì khí thế sâu trầm, rất khủng bố. Người đánh bay thể tu Hãn Hải sâm lâm hộ vệ, phá thủng cửa Hồng Thạch trang viên chính là nữ nhân trung niên này.
Nhìn từ trang phục chắc là người của Nạp Lan thế gia, Đinh Hạo đã đoán được.
Phía đối diện.
Thanh niên mũi ưng hĩnh mũi chỉ vào Đinh Hạo, kiêu căng nói:
– Ngươi chính là chủ nhân nơi này? Xưng tên ra.
Đan Hùng tức giận, quát to:
– Ngươi là cái thứ gì? Dám vô lễ với đại nhân nhà ta như vậy, hôm nay đừng hòng sống rời đi!
Đan Hùng vung tay lên, một đống người từ bốn phía bao vây lại, là thể tu Hãn Hải sâm lâm biểu tình tức giận.
Thanh niên mũi ưng biến sắc mặt liếc đám đông, rất nhanh bình tĩnh lại.
Thanh niên mũi ưng lạnh lùng cười:
– Một đám cặn bã tu vi huyền khí mới cỡ Tiên Thiên Võ Tông cảnh, chẳng qua là tay chân thô lỗ, không gặp trường hợp lớn nào. Mau cút về Hãn Hải sâm lâm đi, dám sủa bậy tại đây? Không muốn chết thì biến, trêu vào người Nạp Lan thế gia ta tuyệt đối sống không qua ngày thứ hai…
Thanh niên mũi ưng chưa nói xong thì…
Bốp bốp!
Hai tiếng tát tai rõ ràng vang lên.
Mọi người ngẩn ra, thấy mặt thanh niên mũi ưng kiêu căng in hai dấu cánh rõ ràng.
Mặt thanh niên mũi ưng sưng phù như đầu heo, miệng chảy máu, giống trái đào chín bị gậy đập bẹp.
Đại ma vương Tà Nguyệt ngồi trên vai Đinh Hạo, nhe răng nói:
– Meo bà nội nó, meo gia nghe không nổi nữa. Không cho ngươi ăn vài cái tát sẽ không biết cách nói chuyện phải không?
Thanh niên mũi ưng trợn to mắt, qua một lúc mới phản ứng lại.
– A!
Thanh niên mũi ưng bum mặt, người run bần bật, hét chói tai không biết là vì đau hay tức. Thanh niên mũi ưng chỉ vào Đinh Hạo, mắt sắc bén cực kỳ độc ác.
Bị một con mèo tát tai, nỗi nhục nhã quá lớn.
Đám thể tu Hãn Hải sâm lâm ôm bụng cười to, đại ma vương Tà Nguyệt tát thanh niên mũi ưng làm sảng khoái lòng người.
Chương 1158: Khốn
Dám thể tu Hãn Hải sâm lâm bị thương nhanh chóng được dìu đi trị thương, lúc này thể hiện ra ích lợi của thể tu. Lực lượng cường đại của đối phương đánh bất ngờ nhưng các thể tu Hãn Hải sâm lâm không bị thương quá nặng.
Nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ lạnh lùng nói:
– Đủ rồi, ta không tuy cứu cái khác, tiểu tiện nhân Thiên Hoang bộ lạc mau ra đây!
Nạp Lan Sơ biến sắc mặt, hiểu ra điều gì.
Những người Nạp Lan thế gia này đến vì hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp.
Nạp Lan Sơ định nói chuyện, Đinh Hạo nhẹ ấn vai nàng, mỉm cười. Đinh Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt như diện trừng người Nạp Lan thế gia.
Đinh Hạo nói:
– Lão yêu bà, ngươi là ai mà dám đến Hồng Thạch trang viên ta giương oai?
Đối với kẻ địch dù là võ mồm hay tay chân Đinh Hạo không nhân nhượng nửap hần.
Câu lão yêu bà của Đinh Hạo chọt trúng chỗ đau, làm nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ nổi khùng.
– Ngươi… Muốn… Chết!
Nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ lắc người, nhanh đến khó tin, vỗ một chưởng vào Đinh Hạo.
Kình phong gào thét, không khí bỗng nhiên đông lại, mọi người nghẹt thở. Nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ là cường giả đỉnh Võ Thánh cảnh đại viên mãn, chỉ kém một bước là thành cường giả thần cảnh.
Tay trái Đinh Hạo búng hư không, cầm thanh ma đao đen, hơi khởi động kích phát lực lượng cấm kỵ. Tay phải Đinh Hạo vỗ một chưởng.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Gió rít gào, không khí bắn tung tóe.
Nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ bay ngược về chỗ cũ.
Nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ lộ biểu tình bất ngờ, nàng không ngờ trang viên nho nhỏ có người đỡ được một chưởng của nàng, điều này khác với tình báo đã nhận được.
Đinh Hạo thu thanh ma đao đen về, mặt không biểu tình.
Mới rồi đối chưởng Đinh Hạo suýt hộc máu.
Đinh Hạo vừa tỉnh lại chưa hoàn toàn hồi phục huyền khí, lực lượng cơ thể, đang trong trạng thái suy yếu. Vừa rồi Đinh Hạo nhờ vào lực lượng thanh ma đao đen phản kích, nếu không thì hôm nay hắn phải thua. Dù đã nhờ lực lượng thanh ma đao đen nhưng một chưởng này làm Đinh Hạo bị thương ngầm.
Ngay cả Thập Thần Tử cảnh giới bán thần đều suýt chết vào tay Đinh Hạo, chẳng ngờ hôm nay hắn sắp lật thuyền trong mương, thua một nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ đại viên mãn thánh nhân cảnh. Đinh Hạo thấy buồn bực.
Thanh niên mũi ưng bụm mặt sưng húp, nhỏ giọng thì thầm vào tai nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ.
Nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ gật gù, nhìn Đinh Hạo, lạnh lùng nói:
– Thì ra ngươi chính à thủ lĩnh đám man Hãn Hải sâm lâm, có chút thủ đoạn, bụng dạ cũng thâm độc lắm. Muốn mang theo tiểu tiện nhân tìm Nạp Lan thế gia ta? Sao, ngươi cho rằng nâng đỡ tiểu tiện nhân là sẽ được địa vị, tàip hsu của Nạp Lan thế gia ta?
Đinh Hạo cười to bảo:
– Địa vị, tài phú của Nạp Lan thế gia là cái thứ gì? Ở trong mắt ta nó không đáng giá! Nhưng hôm nay ngươi dẫn người phá cửa trang viên, đánh bị thương hộ vệ của ta, hôm nay trong các ngươi đừng ai rời đi được! Kêu người Nạp Lan thế gia đến chuộc người đi!
Nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ cười khẩy nói:
– Chỉ bằng vào ngươi?
Đinh Hạo gật đầu, nói:
– Chỉ bằng vào ta.
Đinh Hạo dứt lời, từng hoa văn vàng lan tran từ dưới chân Đinh Hạo. Mỗi hoa văn là một câu thơ minh văn chữ hán như trường long vàng sống động trong khoảnh khắc đã bao phủ khắp Hồng Thạch trang viên, hơi thở khủng bố hùng hồn bao vây bốn phương tám hướng.
Minh văn trận pháp.
Mỗi khi Đinh Hạo đến một nơi là chú trọng bày phòng ngự nhất. Sau khi đến Hồng Thạch trang viên lúc sửa sang lại Đinh Hạo đã đặt nhiều minh văn trận pháp, từng khâu kết nối, tầng tầng phủ lên. Mấy ngày nay minh văn trận pháp ngày đêm hâp thu lực lượng triều tịch trong thiên địa, không ngừng bổ sung năng lượng, trưởng thành. Thần Ân đại lục vốn là thế giới tràn đầy lực lượng triều tịch nên minh văn trận pháp đủ để giam cầm cường giả đỉnh thánh nhân cảnh đại viên mãn.
Từng hoa văn minh văn chữ hán vàng bao phủ Hồng Thạch trang viên.
Đám người thanh niên mũi ưng, nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ, võ giả áo trắng cảm giác cảnh tượng trước mắt thay đổi, mọi thứ biến mất. Thoáng chốc bốn phía tối sầm, hư không lạnh lẽo đơn độc. Phía xa ánh sao điểm xuyết, bọn họ nháy mắt di chuyển đến vũ trụ. Trong bóng tối xa xôi một cái lỗ đen to lớn chậm rãi vận chuyển phát ra sức hút khủng khiếp.
Nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ rống to:
– Là ảo trận, mọi người cẩn thận đừng rối loạn!
Giây sau nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ ngây như phỗng.
Các võ giả áo trắng, thanh niên mũi ưng bên cạnh đều biến mất, trong trời sao chỉ còn mỗi mình nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ.
Ảo trận thật cao minh.
Nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ thầm giật mình, hiểu ra trận pháp không đơn giản. Mới rồi đám cường giả Nạp Lan thế gia cách nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ khoảng hai thước giờ biến mất khỏi phạm nàng cảm ứng, chắc đã lạc trong trận pháp. Nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ không dám lơ là, thần thức lan tràn, căng thẳng thần kinh đề phòng.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ vỗ một chưởng.
Lực lượng khủng bố như chân long đánh vào trời sao vô tận trước mắt, lực lượng này đủ hủy diệt cả Hồng Thạch trang viên.
Nhưng hư không chỉ lóe ánh sáng đen, lỗ đen trướng to nuốt mất khí chân long.
Nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ thầm than nguy to:
– Cái này… Không chỉ là ảo trận, có thể nuốt lực lượng của ta?
Minh văn trận pháp có thể nuốt lực lượng càng đáng sợ hơn ảo trận đơn thuần. Lực lượng nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ đánh ra nếu không đến giới hạn khả năng minh văn trận pháp chịu đựng thì sẽ bị trận pháp hấp thu, càng giãy dụa càng lún sâu.
– Sao đám man ra từ Hãn Hải sâm lâm nắm giữ minh văn trận pháp cao thâm như vậy? Chết tiệt, hôm nay rắc rối rồi.
Nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ luống cuống.
Nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ hét to:
– Hừ! Dùng trận pháp khốn ta đáng mặt anh hung sao? Thì ra thể tu Hãn Hải sâm lâm chỉ là đám co đầu rụt cổ, có gan đi ra đấu với ta!
Nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ muốn Đinh Hạo lộ mặt đánh nhau.
* * *
Đinh Hạo ra lệnh:
– Mặc kệ đám người này, nhốt bọn họ bên trong một thời gian rồi tính.
Đám người Đan Hùng, Kim Khả Ngôn, thể tu Hãn Hải sâm lâm vâng dạ.
Nhóm thể tu Hãn Hải sâm lâm chỉ thấy nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ đứng ngây ra tại chỗ, không thấy được bọn họ. Mắt nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ, thanh niên mũi ưng, võ giả áo trắng không có tiêu cự nhìn ra xa, biểu tình kinh khủng liều mạng vùng vẫy, lực lượng đánh ra bị hoa văn vàng bốn phía hấp thu, không thể thoát khỏi.
Thủ đoạn của Thiên Tôn đại nhân quả nhiên là cao minh khó lường.
Đám người thể tu Hãn Hải sâm lâm một lần nữa khâm phục Đinh Hạo.
Chương 1159: Đạo của ta
– Sai người canh giữ bọn họ, đừng vào trận chiến đấu. Chờ sau khi ta xuất quan rồi sẽ xử lý.
Đinh Hạo ra lệnh xong lại lấy ra một ít đan dược kêu Đan Hùng cầm đi chữa trị, trấn các thể tu Hãn Hải sâm lâm bị thương. Đinh Hạo xoay người dẫn hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp rời khỏi sân trước đại điện.
Trận pháp trong Hồng Thạch trang viên là tinh túy trận pháp kết giới ngân hà cực kỳ cao minh Đinh Hạo học được trong Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp, hắn sáng tạo ra ảo trận mới. Nó không có nhiều công năng phòng ngự nhưng bước vào trong đó sẽ lạc mất. Oanh kích trận pháp từ bên trong sẽ bị minh văn trận pháp hấp thu lực lượng, chuyển hóa thành năng lượng cho trận pháp. Người bị nhốt càng giãy dụa càng bị trói chặt, rất khó thoát khỏi minh văn trận pháp.
Đinh Hạo đặt tên cho minh văn trận pháp này là ngân hà ảo trận.
Ngân hà ảo trận trong Hồng Thạch trang viên là tác phẩm tâm huyết của Đinh Hạo, nó hâp thu năng lượng thiên địa nhiều ngày qua, cường đại đến mức có thể cản được một kích của cường giả thần cảnh sơ giai. Với thực lực của nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ không thể phá mở ngân hà ảo trận, cao thủ Nạp Lan thế gia đừng mơ chạy thoát ra ngoài.
Đối với Đinh Hạo thì việc gấp bây giờ là nhanh chóng vận công chữa thương, lấy lại thực lực, bổ sung lực lượng đã tiêu hao.
Chờ khi thực lực hoàn toàn hồi phục thì cường giả thánh nhân cảnh đại viên mãn như nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ không đáng lọt vào mắt Đinh Hạo.
Trên đường quay về.
Nạp Lan Sơ rụt rè hỏi:
– Sư phụ, có phải ta lại gây rắc rối cho sư phụ?
Rõ ràng đám người thanh niên mũi ưng, nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ, võ giả áo trắng đến vì hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp.
Người Nạp Lan thế gia thật ác, qua lâu như vậy vẫn không buông tha cho hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp. Nói thật là trong thời gian này Nạp Lan Sơ đã nhạt bớt ý định tìm phụ thân, thái độ của Nạp Lan thế gia làm nữ hài tử lạnh lòng. Nạp Lan Sơ không muốn trở về gia tộc máu lạnh đó.
Đinh Hạo cười nói:
– Không sao, hãy chăm sóc ca ca của ngươi, chăm chỉ luyện công, những chuyện khác cứ giao cho sư phụ giải quyết.
Đinh Hạo có cảm tình đặc biệt đồng mệnh tương liên với tiểu đồ đệ Nạp Lan Sơ.
Nạp Lan Sơ siết chặt tay nói:
– Sư phụ, hay ta nói với những người kia là không về Nạp Lan thế gia, không muốn nhận phụ thân, kêu bọn họ đứng đến gây sự với chúng ta nữa?
– Nha đầu ngốc.
Đinh Hạo vuốt đầu thiếu nữ Nạp Lan Sơ, lắc đầu, nói:
– Đám người này đã bị lợi dục che mờ mắt, sẽ không tin lời ngươi nói. Dù ngươi từ bỏ thì bọn họ sẽ vẫn trăm phương nghìn kế ám sát ngươi, giết chết ngươi. Trên thế giới này có thực lực mới nói chuyện được, huống chi…
Nói đến đây mắt Đinh Hạo lóe tia sáng.
Đinh Hạo lạnh lùng cười:
– Huống chi rõ ràng là thứ ngươi nên có tại sao phải từ bỏ? Nạp Lan thế gia là thứ gì mà dám liên tục gây rối đệ tử của ta? Bọn họ để ý địa vị, tài phú gia tộc đúng không? Vậy ngươi nên dứt khoát giành lẩyồi vứt bỏ, giẫm nát nó, dùng hành động nói cho bọn họ những thứ các ngươi để ý chẳng là gì với ta. Ha ha ha ha ha ha! Làm như vậy bọn họ mới tin tưởng ngươi.
Nạp Lan Sơ đăm chiêu gật đầu, Đinh Hạo nói gì nàng cũng hết sức tin tưởng.
* * *
Đinh Hạo vào mật thất luyện công trong Hồng Thạch trang viên, bày trận pháp phòng ngự liễm tức.
Đinh Hạo mới ngồi xếp bằng trên bồ đoàn liền há mồm hộc búng máu đen:
– Oa!
Lúc trước đối chưởng với nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ làm Đinh Hạo bị thương khá nặng, nếu ở trạng thái đỉnh cao thì hắn không chật vật đến như vậy. Tiếc rằng trong chiến Thập Vạn Đại Sơn mạch Đinh Hạo húc giục thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá đến cực hạn, tiêu hao hết lực lượng. Đinh Hạo vừa tỉnh dậy trạng thái như mới hết bệnh nặng, chịu thiệt lớn.
Nhưng hộc ngụm máu đọng ra xong Đinh Hạo thhấy thoải mái hơn nhiều.
Đinh Hạo nuốt một viên huyền đan Tây Môn Thiên Tuyết tặng cho, đan dược tan ngay trong miệng. Dược lực như quỳnh tương thấm vào tứ chi Đinh Hạo.
Đinh Hạo vận chuyển Huyền Chiến Thắng Quyết bắt đầu luyện hóa dược lực, hấp thu thiên địa linh khí.
Lòng Đinh Hạo máy động, lực lượng triều tịch thiên địa cuồn cuộn như gió lốc tụ tập vào người hắn. Không khí quanh thân Đinh Hạo đông lại, lực lượng triều tịch thiên địa linh khí đậm đặc như chất lỏng trong suốt bao vây hắn lại.
Đinh Hạo kinh ngạc nói:
– Ừm! Tốc độ tu luyện càng nhanh hơn trước.
Mỗi một tế bào như hoan hô nhảy nhót, điên cuồng hấp thu thiên địa linh khí. Đinh Hạo hít vào thở ra như có nhiều năng lượng rót vào cơ thể, lực lượng bị tiêu hao nhanh chóng bổ sung lại. Tốc độ hồi phục nhanh hơn trước rất nhiều.
– Có cảm giác thân thểthay đổi cái gì…
Đinh Hạo tập trung tìm tòi.
Đay là cảm giác rất kỳ lạ, như trói buộc trên người đột nhiên biến mất.
Không lẽ là…
Tia chớp xẹt qua đầu Đinh Hạo, hắn chợt nhận ra rất có thể là vì không chút giữ lại khởi động lực lượng thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá ép khô cực hạn cơ thể. Tuy điều này tạo thành tổn thương lớn cho thân thể nhưng giúp Đinh Hạo đột phá cực hạn, tăng vọt về chất.
Thiên địa linh khí xung quanh kéo đến ùa vào cơ thể Đinh Hạo.
Đinh Hạo ôm nguyên thủ nhất, mắt nhìn mũi, mũi nhìn nực, dẫn dắt huyền khí vận chuyển trong cơ thể. Đường huyền khí, huyệt khiếu khô cạn như sa mạc được lực lượng thấm nhâunj rất nhanh đầy sức sống. Nước lũ huyền khí ập đến, dường huyền khí như lòng sông khô cạn có sức sống mới.
Tám mươi ba huyệt khiếu trong thập nhị chính kinh hạ đan điền ở bụng tỏa ánh sáng trắng trơn bóng. Từng huyệt khiếu diễn hóa hệ ngôi sao bay ra khỏi thân thể, phập phềnh quanh người Đinh Hạo. Thiên địa linh khí dung nhập vào ngôi sao huyệt khiếu, tốc độ hồi phục càng nhanh hơn.
Huyền khí bạc tỏa ánh sáng như tinh vân bao phủ toàn tinh hệ.
Lòng Đinh Hạo máy động, khởi động huyền khí hỏa diễm trong cực phẩm huyền tinh thạch, tám mươi ba huyệt khiếu lục kỳ mạch cũng biến thành ngôi sao năng lượng lượn lờ ngoài cơ thể hắn, hình thành một tinh hệ khác. Huyền khí huyền khí hỏa diễm màu đỏ nhạt mờ mịt như tinh vân bao phủ nguyên tinh hệ lửa, diễn hóa lưu chuyển, tràn ngập huyền ảo ngôn ngữ khó mà hình dung.
Hai tinh hệ trắng và đỏ không quấy rầy nhau chậm rãi vạn chuyển quanh cơ thể Đinh Hạo.
Theo thời gian trôi qua, ngày càng nhiều thiên địa linh khí dung hợp với một trăm tám mươi tinh cầu, hai tinh hệ vốn ánh sáng lập lòe trở nên rực rỡ hẳn. Lực lượng ẩn chứa bên trong hai tinh hệ càng ngày càng lớn mạnh, không khí quanh cơ thể Đinh Hạo đông lại. Khí thế hùng hồn, tang thương tràn ngập căn phòng luyện công bí mật.
Thiên địa linh khí dần dung hợp vào hai huyệt khiếu tinh hệ với quỹ tích đặc biệt kết nối mỗi một ngôi sao huyệt khiếu, ánh sáng trắng và đỏ như thàn bút vung lên kết nối các ngôi sao bệp bềnh trong tinh vân thành đồ án kỳ dị.
Chương 1160: Đạo của ta (hạ)
Thiên địa linh khí vận chuyển theo quỹ tích đường huyền khí trong người…
Lòng Đinh Hạo tỉnh táo yên lặng theo dõi kỳ biến, vận chuyển Huyền Chiến Thắng Quyết.
Đây là cách tu luyện rất lạ, Đinh Hạo cảm giác thoát khỏi trói buộc cơ thể, ngôi sao huyệt khiếu và năng lượng thiên địa giao hòa càng nhanh. Trong tinh hệ hư vô mờ mịt mỗi khi năng lượng thiên địa vận chuyển theo quỹ tích đường huyền khí một lần là năng lượng tinh hệ cường đại hơn một bậc, tốc độ tăng trưởng thế này hơn xa tu luyện trong cơ thể.
Đinh Hạo không biết là nếu có ai đứng xa nhìn sẽ bất ngờ phát hiện hai loại năng lượng màu trắng và đỏ rực huyền khí băng hỏa bao phủ cả người Đinh Hạo, không phải kiểu phóng xạ mà hình thành ảo ảnh to lớn, ngoại hình giống hắn y như đúc. Trông như thể Đinh Hạo bao phủ chính hắn.
Từng ngôi sao huyệt khiếu, quỹ tích năng lượng thiên địa chuyển động chính là thập nhị chính kinh, lục kỳ mạch trong cơ thể Đinh Hạo ảo ảnh.
Không biết qua bao lâu, Đinh Hạo cảm giác cơ thể càng lúc càng thoải mái, nhẹ hẫng.
Lại có huyệt khiếu ngôi sao mới sinh ra trong hai tinh hệ, năng lượng thiên địa rót vào huyệt khiếu nhanh chóng bóng mượt.
Thực lực tăng tiến.
Hai tinh hệ sinh ra một ngôi sao mới nghĩa là lại có một huyệt khiếu mở ra, Đinh Hạo tiến thêm một bước vào cảnh giới song mạch tam khiếu Võ Thánh cảnh.
Cảm giác mệt mỏi tiêu hao quá độ như thủy triều rút đi.
Lực lượng cường đại gấp mấy lần chậm rãi sinh ra trong cơ thể Đinh Hạo.
Lúc này xuất hiện biến dị kỳ lạ.
Lực lượng hai tinh hệ vàng và trắng sau khi diễn hóa đến trình độ nhất định thì dung hợp lại. Mép tinh vân thuộc tính băng hỏa phân biệt rõ ràng bắt đầu mơ hồ, khoảng cách hai tinh hệ ngày càng gần, càng gần hợp, hợp nhất lại.
Lực lượng kỳ dị chậm rãi sinh ra.
Lòng Đinh Hạo máy động, tinh thần tập trung, thả lỏng thể xác và tinh thần, muốn thử xem loại biến đổi này mang đến kết quả gì.
Tuy nhiên khi một huyệt khiếu băng giá và huyệt khiếu lửa gần nhất sắp dính vào nhau thì có lực lượng bài xích cực lớn bùng nổ. Người Đinh Hạo rung lên, xu hướng hai tinh hệ huyệt khiếu dung hợp bật ra, lại phân biệt rõ ràng, như con thỏ bị hù sợ. Vèo một tiếng tất cả huyền khí tinh cầu nhập vào cơ thể Đinh Hạo.
Đinh Hạo khổng lồ biến mất.
Đinh Hạo chậm rãi mở mắt ra.
Lực lượng cường đại chưa từng có dâng trào trong cơ thể Đinh Hạo.
– Hoàn toàn lành lặn.
Đinh Hạo đứng dậy, cảm thấy tinh thần tràn đầy, huyền khí mênh mông, thực lực tiến bộ hơn một bậc. Đinh Hạo dồi dào, đỉnh cao hơn trước.
Đây không chỉ vì lực lượng huyền khí tăng trưởng, Đinh Hạo cảm giác lực lượng cơ thể cường đại hơn trước nhiều. Ngọc trong thạch dung hợp với thân thể Đinh Hạo càng chặt chẽ hơn, lực lượng ẩn chứa bên trong đã nhập vào xương hắn.
Đinh Hạo nhúc nhích cơ thể.
Bên cạnh Đinh Hạo có tiếng không khí nổ lách cách.
Đinh Hạo hân hoan vừa lòng gật đầu, nói:
– Đây là lực lượng cơ thể cảnh giới trung phẩm Võ Thánh cảnh.
Đinh Hạo thở hắt ra, lòng nhẹ nhàng rất nhiều.
Thần thức như thủy triều khuếch tán ra ngoài, mọi thứ trong Hồng Thạch trang viên rõ ràng trước mắt Đinh Hạo.
Đám cao thủ Nạp Lan thế gia thanh niên mũi ưng, nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ, võ giả áo trắng vẫn bị nhốt trong minh văn trận pháp ngân hà ảo trận, vẻ mặt uể oải. Đám thể tu Hãn Hải sâm lâm canh gác khắp góc Hồng Thạch trang viên, nghiêm túc cảnh giác. Hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp tu luyện bên ngoài đại điện.
Đã qua một ngày.
Đám cao thủ Nạp Lan thế gia thanh niên mũi ưng, nữ nhân trung niên hoa quý kiêu kỳ, võ giả áo trắng bị nhốt trong minh văn trận pháp ngân hà ảo trận đã một ngày.
Đinh Hạo không vội ra ngoài, hắn ngồi trên bồ đoàn, suy nghĩ kỹ về trận chiến Thập Vạn Đại Sơn mạch.
Thực lực của Đinh Đồng khiến người ta giật mình, gã có được tinh huyết lúc Đinh Hạo còn nhỏ chắc đã tham ngộ ra lực lượng huyết mạch thánh thể. Đôi cánh đao kiếm khổng lồ chính là thể hiện của lực lượng đao kiếm song thánh thể. Theo phân thân huyền thể của Đinh Thánh Thán nói thì Đinh Đồng nắm giữ lực lượng gọi là đao kiếm hoàng thức chắc rất khủng bố.
Nếu không thì phụ thân sẽ không trịnh trọng nhắc nhở hắn trước khi lĩnh ngộ ra đao kiếm hoàng thức tuyệt đối không khiêu chiến với Đinh Đồng.
Nhưng Đinh Đồng bị thương trong trận chiến, Thất Tinh Tạo Hóa Chi Đồng bị tổn hại, trong thời gian ngắn gã sẽ không xuất hiện, Đinh Hạo không vội vã. Đinh Hạo nhân dịp này nhanh chóng tăng thực lực, lần sau gặp kẻ thù số mệnh Đinh Đồng không đến mức đánh không lại.
Cuộc chiến Thập Vạn Đại Sơn mạch khiến Đinh Hạo cự ly gần nhìn lực lượng của cường giả thần cảnh, đặc biệt là đám người Bắc vực Huyền Sương Chiến thần, Phật Chủ. Đinh Hạo rung động rất nhiều, đối diện đẳng cấp như thế hắn không có chút cơ hội thắng.
Điều này không làm Đinh Hạo ủ rũ ngược lại kích thích chiến ý rực cháy.
Đinh Hạo nghiêm túc suy nghĩ đạo của hắn ở đâu.
Từ khi Đinh Hạo xuyên qua liên tục gặp kỳ ngộ, võ học pha tạp, nhiều mà không tinh. 1t ltăng tiến là vì Đinh Hạo có đao kiếm song thánh thể, Huyền Chiến Thắng Quyết, cho đến nay ít gặp đối thủ cùng đẳng cấp trong Vô Tận đại lục. Trừ cường giả thần cảnh ra Đinh Hạo gần như đi ngang.
Nhưng từ lúc Đinh Hạo đến Thần Ân đại lục liên tục gặp ác chiến, cường địch, điểm yếu võ đạo nhiều mà không tinh lộ rõ. Có mấy lần Đinh Hạo buộc phải sử dụng thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá, đây không phải hiện tượng tốt.
Quá ỷ lại vào lực lượng vũ khí cấm kỵ sẽ trói buộc bản thân tăng tiến lực lượng.
Cuộc chiến Thập Vạn Đại Sơn mạch Đinh Hạo đối mặt địch của cảnh giới bán thần như Thập Thần Tử, mặt ngoài xem ra là dùng chân hỏa Tất Phương, lực lượng kiếm ý đánh bại đối thủ nhưng sự thật vẫn dùng thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá. Tuy Đinh Hạo chiến thắng nhưng rất hiểm, bản thân hắn bị thương.
Điều này đánh thức Đinh Hạo, giờ là lúc hắn phải nghiêm túc suy nghĩ đạo của mình.
Đinh Hạo ngồi khoanh chân trên bồ đoàn, ý thức chìm vào thức hải.
Thời gian lặng lẽ trôi.
Đinh Hạo nhíu chặt mày, suy nghĩ các loại khả năng.
Đây là quá trình tự ngộ võ đạo, tìm con đường của riêng mình, kiên quyết đi tới. Cái gọi là có công mài sắt có ngày nên kim, Đinh Hạo phải tìm ra con đường chính xác mới tiến bộ siêu nhanh.
Chớp mắt lại ba ngày qua đi.
Càn Khôn Vũ Hóa – Vũ Động Càn Khôn – Lâm Động Thỉnh chư vị nghé thăm..!
Đinh Hạo như lão tăng nhập định không uống một giọt nước, hắn trở thành một pho tượng.
Khi ánh mặt trời lại mọc, ánh sáng vàng chiếu xuống mặt đất, vạn vật thoát khỏi đêm dài, ánh sáng bao phủ thế giới, một ngày mới thời tiết tốt đẹp bắt đầu.
Căn phòng luyện công bí mật, Đinh Hạo chậm rãi mở mắt ra.
Mờ mịt biến mất, thay vào đó là đôi mắt trong suốt tĩnh lặng.
Đinh Hạo chậm rãi nói:
– Đạo của ta chính là đao kiếm.
Giọng điệu Đinh Hạo kiên quyết.
Đạo Kinh Diễm Phạt Thiên Quân mới là gốc của Đinh Hạo, không chỉ vì đao kiếm mà còn bởi hắn lĩnh ngộ kiếm ý, đao ý, đây là pháp môn cực cảnh có thể khắc chế vạn pháp. Trong trận chiến Thập Vạn Đại Sơn mạch dù là yêu nghiệt như Đinh Đồng cũng không lĩnh ngộ ra kiếm ý và đao ý.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










