Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 231 [ chương 1151 đến 1155 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1151: Đương Đương
Không lẽ cái kén máu to lớn, cửu phẩm đài sen xương trắng, vô số huyết quản đỏ tinh xảo dựng dục ra một quả trứng?
Đang lúc Đinh Hạo nghi hoặc thì…
Thình thịch!
Thình thịch thình thịch!
Tiếng tim đập rõ ràng đều đều phát ra từ cái vỏ trắng tròn trịa.
Có thứ gì muốn thoát khỏi vỏ mỏng, vỏ phát ra ánh sáng lấp lánh chói mắt. Mơ hồ thấy sinh vật hình người mấp máy muốn thoát ra ngoài.
Đinh Hạo lại lùi một bước.
Ánh sáng lấp lánh ẩn chứa hơi thở cường đại ngang ngửa cường giả thần cảnh, cực kỳ khủng khiếp, càng nói lên sinh vật trong vỏ hơi đáng sợ. Vừa sinh ra nó đã có lực lượng cường đại, không thể xem thường.
Bùm!
Cái vỏ bỗng nổ tung.
Từng luồng sáng đen bắn ra, thoáng chốc phóng lên cao.
Tim Đinh Hạo đập nhanh.
Màu đen?
Vậy chẳng phải là sinh vật trong vỏ rất có thể là hậu duệ của sinh vật hắc ám?
Phải giết chết!
Đinh Hạo bản năng định vung đao.
Nhưng lúc này ánh sáng đen xoay một vòng trên trời sau đó như yến về tổ xông hướng Đinh Hạo, tiếng cười chất chứa thân thiết, dựa dẫm.
Ánh sáng đen kêu lên:
– Mẫu thân… Mẫu thân…
Ánh sáng đen xông hướng Đinh Hạo.
Đinh Hạo ngây ra, không công kích ánh sáng đen.
Bởi vì Đinh Hạo thấy rõ hình dạng ánh sáng đen.
Đốm đen vọt vào ngực Đinh Hạo, thân thể dụi cằm Đinh Hạo. Đó là một nữ hài tử trơn bóng lóng lánh, mặt mày như tranh, đáng yêu giống búp bê sứ, khoảng ba, bốn tuổi, tóc dài màu đen nhiều như mây lóe ánh sáng kỳ dị.
Nhưng tóc đen quá dài như thác nước rũ sau đầu nữ hài tử, dài hơn thân hình nữ hài tử gấp hai, ba lần. Khi nữ hài tử co người lại thì tóc dài có thể che phủ toàn thân, rất đáng yêu.
– Đương Đương… Mẫu thân… Đương Đương… Mẫu thân…
Nữ hài tử chui vào ngực Đinh Hạo, dụi dụi như cục bông nhỏ.
Lông mi dài, mắt to chớp chớp trong suốt như suối, mắt đen láy tựa bảo thạch tinh khiết nhất không chút tạp chất. Nữ hài tử ngửa đầu cười, ngây thơ như trời xanh biển rộng. Nữ hài tử cười nhìn Đinh Hạo, khuôn mặt tinh xảo làm sắt thép phải hòa tan.
Tà Chi Nguyệt Dạ – Nguyệt chi Hạ Tường Liêu – Truyện TÀ Tu Dị Thế Tà Quân – Thỉnh chư vị nghé thăm…!
Đinh Hạo ngẩn ngơ.
Bên trong cái kén máu nhảy ra một sinh vật đáng yêu như vậy, nữ hài tử như sinh vật 2d.
Mái tóc màu đen dài hai thước bao bọc thân hình nhỏ xinh, khi nữ hài tử đứng mái tóc sẽ kéo dài dưới đất, rất đẹp. Khi tóc bay lên như ngọn lửa đen đốt cháy, hèn gì lúc nữ hài tử phóng lên cao thì như luồng sáng đen.
Không phải nữ hài tử là sinh vật hắc ám mà tại tóc đen quá dài.
– Mẫu thân, ôm! Ôm Đương Đương!
Nữ hài tử cười toe toét, khuôn mặt trắng mềm dụi ngực Đinh Hạo.
Đinh Hạo bản năng ôm sát nữ hài tử.
Thật là sinh vật hoàn mỹ, là mỹ nhân họa thủy, một nụ cười hòa tan mọi thứ trên thế giới.
Vốn Đinh Hạo cảnh giác nữ hài tử cóp hải là hậu duệ của sinh vật hắc ám không nhưng lúc này không nổi lên được chút địch ý. Nữ hài tử toát ra thân mật, dựa dẫm cảm động lòng người khiến Đinh Hạo cảm giác như là con ruột của mình.
Đinh Hạo thầm hỏi lòng:
– Có lẽ là hậu duệ của Atula?
Truyền thuyết Atula nữ là tiên cực kỳ xinh đẹp, nữ hài tử còn nhỏ mà đẹp như không giống sinh vật trong thế giới này, hợp với định nghĩa về Atula nữ đi?
Một Atula nữ nho nhỏ?
Nhưng dường như nữ hài tử hiểu lầm cái gì, gọi Đinh Hạo là mẫu thân.
Đinh Hạo thử hỏi:
– Tên của ngươi là Đương Đương?
Đinh Hạo không xác định nữ hài tử có hiểu ngôn ngữ hắn nói không.
– Ừ a… Đương Đương!
Nữ hài tử chỉ vào mình rồi nhảy lên bấu đầu Đinh Hạo, như con gấu túi treo lơ lửng, môi hồng hôn trán hắn.
Nữ hài tử cười nói:
– Mẫu thân!
Có vẻ nữ hài tử tên Đương Đương.
Đinh Hạo khẳng định.
A!
Không đúng, sao nữ hài tử gọi hắn là mẫu thân?
Không biết nữ hài tử dựng dục trong cái kén máu bao nhiêu năm, nói là trời sinh đất nuôi cũng không quá. Nữ hài tử vừa sinh ra đã biết bay, biết nói cũng xem như hợp tình hợp lý. Nếu nữ hài tử thật sự là Atula chắc cũng truyền thừa thần thông thiên phú, phải chăng sẽ thức tỉnh ký ức huyết mạch sinh ra đã là cao thủ tuyệt thế?
Nếu vậy thì nữ hài tử nên hiểu Đinh Hạo không phải mẫu thân của nữ hài tử.
Dù nữ hài tử có nhận lầm Đinh Hạo là người thân thì nên gọi là phụ thân mới đúng.
Nữ hài tử nói không rõ ràng:
– Mẫu thân, Đương Đương… Đói… Mẫu thân… Uống sữa…
Đinh Hạo nghe hiểu nhưng chưa kịp phản ứng. Nữ hài tử đáng yếu đưa miệng sát vào ngực Đinh Hạo tìm tòi từ trên xuống dưới.
Đinh Hạo rú lên:
– A? Khoan… Ta không phải mẫu thân… A, đừng cắn, chỗ đó không có sữa…
Đinh Hạo vội giơ cao nữ hài tử Đương Đương, thấy hai bên ngực ướt sũng dấu nước, nữ hài tử tìm vị trí chính xác thật.
Nữ hài tử Đương Đương tội nghiệp rơi nước mắt:
– Hu hu hu hu hu… Đói… Mẫu thân… Uống sữa…
Nữ hài tử Đương Đương mắt cún nhìn Đinh Hạo, ai trái tim làm bằng sắt cũng bị hòa tan.
Đinh Hạo nhìn biểu tình tội nghiệp của nữ hài tử Đương Đương, hắn cảm giác như phạm tội lớn tày trời.
Đinh Hạo ấp úng giải thích rằng:
– Được rồi, muốn gọi mẫu thân thì gọi nhưng ta thật sự không có sữa…
Sau đó Đinh Hạo ủ rũ trước đôi mắt trong veo to tròn kia.
Đinh Hạo chợt nhớ trong trữ vật giới chỉ hình như có mấy bình sữa thú cực phẩm Nhậm Ngã Hành mập mạp hiếu kính sư phụ, có lẽ nữ hài tử Đương Đương sẽ uống sữa?
Đinh Hạo lấy bình đựng sữa thú ra khỏi trữ vật giới chỉ, mới mở nắp bình nữ hài tử Đương Đương đã reo lên, hai bàn tay mập mạp ôm bình sữa mút ừng ực.
Đinh Hạo thở phào một hơi.
Tốt rồi, đã giải quyết vấn đề hóc búa.
Tiếp theo nên làm sao?
Đinh Hạo không có kinh nghiệm nuôi con!
Khi nữ hài tử Đương Đương uống hết sữa thú trong cái bình to bằng một nửa người thì chếch choáng dựa vào ngực Đinh Hạo, hắn còn ngơ ngác ngồi trên cửu phẩm đài sen xương trắng rối rắm suy nghĩ. Sự việc không giống Đinh Hạo tưởng tượng, sao bỗng nhiên chui ra một tiểu tổ tông?
Hoàn toàn không nằm trong kế hoạch!
Bây giờ nên làm gì?
Đinh Hạo biết bản thể của mình đang trong trạng thái ngủ say, nếu cơ thể tỉnh lại thì như ví dụ vài lần trước, hắn sẽ biến mất khỏi thế giới này. Khi Đinh Hạo thức tỉnh rời đi thì nữ hài tử Đương Đương sẽ ra sao? Với trạng thái hiện nay, Đương Đương dựa dẫm Đinh Hạo như vậy, một mình nữ hài tử có thể sống sót trong thế giới Atula đạo không?
Nói thật là bây giờ Đinh Hạo không hiểu nổi mọi thứ trong này là kết quả thế giới ý thức của hắn hay gì khác? Nữ hài tử Đương Đương có máu thịt, tồn tại thật sự không? Tuy nhiên trái tim Đinh Hạo đã mềm nhũn vì nữ hài tử Đương Đương, nếu kêu hắn đi ngay thì dù ở trong thế giới thực cũng sẽ rất lo lắng cho Đương Đương.
Chính lúc này, biến dị xảy ra.
Rào rào rào!
Chương 1152: Kết cuộc trận chiến
Từng đợt sóng cao như đồi núi đổ ập xuống cửu phẩm đài sen xương trắng.
Đinh Hạo biến sắc mặt, lắc người bay lên cao ngàn thước. Đinh Hạo cúi đầu nhìn xuống, cửu phẩm đài sen xương trắng hoàn toàn bị sóng máu nuốt hết, qua một lúc không thấy nó ló lên. Cửu phẩm đài sen xương trắng đã chìm xuống đáy biển.
Cửu phẩm đài sen xương trắng chìm?
Cái này…
Là ngoài ý muốn hay cửu phẩm đài sen xương trắng bị lực lượng nào đó kéo xuống biển máu?
Lòng Đinh Hạo thầm nghi ngờ.
Đinh Hạo nhìn nữ hài tử Đương Đương ngủ ngon lành trong ngực, cảm thấy chuyện xảy ra hôm nay thật ly kỳ.
Đinh Hạo lơ lửng bên trên biển máu một lúc sau đáp xuống bờ cát.
Đinh Hạo nhức đầu thầm nghĩ:
– Nên chăm sóc vật nhỏ này thế nào đây?
Trong thế giới Atula đạo trừ biển máu bí hiểm, khó lường ra không có sinh vật nguy hiểm nào khác. Nhưng kêu Đinh Hạo bỏ lại nữ hài tử Đương Đương một mình, không ai biết sẽ có chuyện gì xảy ra. Có lẽ nữ hài tử Đương Đương là hậu duệ cuối cùng của tộc Atula, liên quan đến đạo luân hồi xây dựng lại. Một khi nữ hài tử Đương Đương xảy ra ngoài ý muốn sẽ nguy hiểm đến thế giới hiện thực.
Nếu có thể mang nữ hài tử đến thế giới hiện thực…
Mắt Đinh Hạo sáng lên sau đó lắc đầu, không thể.
Đinh Hạo từng định mang một thi hồn quỷ sứ trong địa ngục đạo đến thế giới thực nhưng thất bại. Tuy Đinh Hạo là chúa tể trong địa ngục đạo nhưng chỉ giới hạn ở địa ngục đạo, không thể mang sinh vật khác ra ngoài.
Tin tưởng nữ hài tử Đương Đương sẽ không là ngoại lệ.
Trong phút chốc Đinh Hạo cảm thấy dở khóc dở cười.
Dù đối diện cường giả thần cảnh thì Đinh Hạo cũng không sợ, nhưng với nữ hài tử Đương Đương làm biểu tình tội nghiệp là hắn đầu hàng.
Rốt cuộc phải làm sao?
Đinh Hạo nhức đầu.
Thừa dịp nữ hài tử Đương Đương ngủ, thần thức Đinh Hạo len vào không gian trữ vật muốn tìm ra cách, tiếc rằng thu hoạch không lớn. Ngay khi Đinh Hạo định từ bỏ chợt thấy một vật làm mắt hắn sáng lên, suýt hưng phấn hét to.
Có.
Đinh Hạo lấy băng bình huyết ngọc ra.
Đinh Hạo cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Sao ta quên mất mấy nhũ mẫu trời sinh này!
Đinh Hạo khởi động băng bình huyết ngọc.
Trước mắt Đinh Hạo hiện ra cảnh xuân, tay trắng chân hồng, quần đỏ môi son, mùi son phấn say lòng người tràn ra, tiếng oanh yến rộn ràng. Hai mươi bốn nữ Võ Thánh cảnh trong băng bình huyết ngọc xuất hiện, ai cũng là giai nhân tuyệt sắc làm bờ cát biển máu quạnh quẽ trở nên xuân sắc vô biên.
– Hì hì, Đinh ca nhi lại tìm chúng ta, lần này nghĩ thông? Muốn chấp nhận tỷ muội chúng ta sao?
– Tiểu oan gia nhốt chúng ta trong bình lâu như vậy rốt cuộc nhớ đến?
Các nữ Võ Thánh cảnh cười tủm tỉm trêu Đinh Hạo.
Một nữ Võ Thánh cảnh thấy nữ hài tử Đương Đương, bị hấp dẫn:
– A? Tiểu cô nương đáng yêu như vậy? Đâu ra vậy? Không lẽ là con riêng của Đinh ca nhi? Nếu tiểu Lan biết sẽ lột da ngươi ra.
Trán Đinh Hạo nổi gân xanh.
Tại sao là con riêng của ta?
Ta ngay thẳng thế này sẽ tạo ra con riêng sao?
Đinh Hạo kể nguồn gốc của nữ hài tử Đương Đương, cười khổ nói:
– Trong thời gian tiếp theo làm phiền các vị tỷ tỷ ở lại Atula đạo, chăm sóc nàng giúp ta.
– Atula đạo?
Nữ Võ Thánh cảnh kinh ngạc hỏi:
– Chỗ này là Atula đạo sao?
Mắt một nữ Võ Thánh cảnh sáng lên, trầm ngâm nói:
– A, ta nhớ ra rồi, theo Hồng Lệ tỷ tỷ nói thì nếu tỷ muội chúng ta muốn thoát khỏi vận mệnh bị nguyền rủa, cơ duyên ở đạo luân hồi. Ở Atula đạo tương đương với trong luân hồi.
Đinh Hạo ngây người, có tia chớp lóe lên trong đầu hắn.
Khi Đinh Hồng Lệ giao băng bình huyết ngọc cho Đinh Hạo là hy vọng hắn có thần khí Luân Hồi Thiên Bàn sẽ giúp cho các nữ Võ Thánh cảnh bị nguyền rủa được giải thoát. Chẳng qua cho đến nay Đinh Hạo không hiểu rõ bí ẩn của thần khí Luân Hồi Thiên Bàn, không thể hoàn toàn nắm giữ lực lượng của nó nên không biết làm sao để giúp đỡ các nữ Võ Thánh cảnh đáng thương.
Nhưng nếu Đinh Hạo để các nữ Võ Thánh cảnh trong Atula đạo có khi là cơ hội.
Hai mươi bốn nữ Võ Thánh cảnh mỗi người là vưu vật tuyệt sắc nhân gian, bất cứ ai trong số họ đứng ra là kỳ nữ khiến vô số anh hùng, hào kiệt Vô Tận đại lục khom lưng. Nữ nhân như vậy không thua gì Atula nữ tuyệt sắc trong truyền thuyết. Đinh Hạo để các nữ Võ Thánh cảnh trong Atula đạo không chừng sẽ sinh ra phản ứng kỳ diệu gì.
Nghĩ đến đây Đinh Hạo quyết tâm.
Đinh Hạo định nói gì thì tầm mắt biến mơ hồ, biển máu, sa mạc, các nữ Võ Thánh cảnh như bức tranh nhòe nước chậm rãi biến mất trước mặt hắn.
Thời gian tới rồi.
Đinh Hạo sắp rời khỏi thế giới liên kết với thần khí Luân Hồi Thiên Bàn.
Lần cuối cùng Đinh Hạo nhìn về hướng nữ hài tử Đương Đương, dường như Đương Đương có cảm ứng, mơ hồ tỉnh dậy. Nữ hài tử Đương Đương bản năng nhìn Đinh Hạo, khuôn mặt tinh xảo như tranh lộ biểu tình kinh hoảng. Nữ hài tử Đương Đương giang hai tay muôn Đinh Hạo ôm.
* * *
Đinh Hạo mở mắt ra, tầm mắt từ mông lung biến rõ ràng.
Nóc nhà gỗ vàng đập vào mắt Đinh Hạo, hắn thử nhúc nhích, toàn thân đau đớn như bị đao cắt. Đây là di chứng vì tiêu hao hết lực lượng, tinh khí. Tu vi kim thân cường đại như Đinh Hạo cũng sinh ra cảm giác nhức nhối này, có thể thấy khi đó hắn cùng khởi động thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá tiêu hao cơ thể nghiêm trọng cỡ nào.
– Đây là đâu?
Đinh Hạo cố nén đau đớn trở người, từ từ ngồi dậy.
Đây là một gian nhà gỗ nhỏ thiết kết tinh xảo, gỗ màu vàng nhạt khiến không gian ấm áp, làm người thả lỏng. Trong phòng trừ một chiếc giường gỗ, một cái bàn gỗ, một ghế gỗ ra không còn gì khác. Có lẽ bây giờ là mặt trời mới mọc, tia nắng ban mai từ khung cửa sổ chiếu vào mang đến ấm áp cho căn phòng.
Gian phòng dọn dẹp sạch sẽ, có mùi thơm.
Đinh Hạo ngồi dậy, mang giày vào, cố nhịn cả người nhức nhối bước xuống giường, mở cửa. Thoáng chốc mặt trời vàng như nước lũ ập vào mặt, sáng sớm tốt đẹp biết bao.
Bên tai Đinh Hạo nghe chim hót véo von.
– Chỗ này là đâu? Phải rồi, cuộc chiến cuối cùng trên đỉnh núi đỏ Thập Vạn Đại Sơn mạch có kết quả gì? Phụ thân…
Đinh Hạo nhớ lại hình ảnh cuối cùng, giật mình, trái tim treo cao. Khi đó ánh sáng vô tận nhấn chìm tất cả, Đinh Hạo mơ hồ thấy phụ thân Đinh Thánh Thán gầm rống, Đinh Đồng hét thảm.
Rốt cuộc là ai thắng ai thua?
Bây giờ phụ thân ở đâu?
Nghĩ đến đây Đinh Hạo phập phồng lo sợ.
Một thanh âm quen thuộc vang lên bên tay phải Đinh Hạo:
Đinh Hạo xoay người lại, thấy thân hình cao to hào hóng chậm rãi đến gần.
Khuôn mặt người này tràn ngập vui sướng, vóc dáng cao to, nụ cười chân thành, râu ria xồm xoàm, không phải Đinh Bất Tứ thì là ai? Thiên tài tuyệt thế của Thần Đình phương đông cũng bị thương không nhẹ, nhưng không đáng lo, Đinh Bất Tứ nhìn thấy Đinh Hạo thì rất vui mừng.
Chương 1153: Kết cuộc trận chiến (hạ)
Đinh Bất Tứ nói:
– Tiểu tử này, ngươi ngủ mê mang suốt nửa tháng rốt cuộc cũng tỉnh, nếu không nhờ ngươi thì chúng ta không dễ dàng sống ra khỏi Thập Vạn Đại Sơn.
Đinh Hạo mỉm cười hỏi:
– Chỗ này là… Đâu?
Đinh Bất Tứ chạy tới vỗ mạnh vào vai Đinh Hạo, nói:
– Đương nhiên là trong Thạch Chủy thành, chỗ nguy hiểm nhất chính là an toàn nhất. Phải rồi, ta nhớ hình như lúc trước từng thấy ngươi, trong Thiên Hạ Hối tửu lâu đúng không?
Đinh Hạo nhe răng gật đầu.
Khi đó Đinh Hạo ẩn trong phòng riêng, có lẽ lúc tiểu nhị mang đồ ăn lên lầu mở cửa phòng thì Đinh Bất Tứ vô tình nhìn thấy.
– Uổng cho Đinh Bất Tứ ta bình thường tự xưng là thiên tài, cho rằng đánh kahưps thiên hạ thế hệ trẻ không địch thủ, mãi khi gặp tiểu huynh đệ nhà ngươi thì hoàn toàn phục. Trong trận chiến Thập Vạn Đại Sơn chỉ có người vào phút mấu chốt dao động khí thế của Đinh Đồng được, sáng tạo cơ hội một kích tất sát cho đại bá.
Đinh Bất Tứ sang kháoi cười to bảo:
– Phải rối, chiêu cuối cùng của ngươi có tên là gì? Sao có lực lượng khủng như thế? Ta cảm thhấy lực lượng đó gần như vượt qua thần cảnh.
Đinh Hạo mỉm cười nói:
– Chẳng qua là nhờ vào ngoại lực.
Đinh Hạo rất có hảo cảm với đường huynh cao to vạm vỡ Đinh Bất Tứ.
Trên thế giới này vẫn còn có người giữ chính nghĩa, quy tắc. Theo lý thì Đinh Hành Họa là thần vương của Thần Đình phương đông, địa vị cao, quyền trọng, Đinh Bất Tam, Đinh Bất Tứ có tư chất siêu đẳng. Chỉ cần bọn họ trung thành với Ngụy Thần Đế là có thể hùng bá một phương, chủ một vực. Thế nhưng Đinh Hành Họa, Đinh Bất Tam, Đinh Bất Tứ chọn phe đúng, không bị quyền lực che thân tình, giới hạn vinh diệu của võ giả.
Cũng vì đứng về phe Đinh Thánh Thán nên bây giờ Đinh Hành Họa, Đinh Bất Tam, Đinh Bất Tứ thành tội phạm Thần Đình phương đông truy nã.
Điều này cần có can đảm, niềm tin vững chắc.
Ba phụ tử Đinh Hành Họa, Đinh Bất Tam, Đinh Bất Tứ không thiếu hai thứ này.
Đinh Hành Họa, Đinh Bất Tam, Đinh Bất Tứ kiên trì làm Đinh Hạo cảm giác tình thân ấm áp.
Đây là ấm áp đến từ huyết mạch trong linh hồn mà Đinh Hạo chưa từng cảm nhận trong thế giới này, dòng máu ruột thịt chảy trong người hắn. Là người thân trả giá vì ngươi, không cần báo đáp.
Đinh Hạo sốt ruột hỏi:
– Phải rồi, trận chiến hôm đó có kết quả như thế nào?
Đinh Bất Tứ cười to bảo:
– Biết ngay ngươi sốt ruột hỏi cái này.
Đinh Bất Tứ kể lại kỹ càng kết quả trận chiến Thập Vạn Đại Sơn mạch.
Đinh Đồng thua.
Trước một kích kinh thế của Đinh Thánh Thán, Đinh Đồng thua hoàn toàn, còn bị mù một mắt, máu phun ra không trung. Điều này làm tổn thương căn bản gốc của Đinh Đồng, nhưng gã quá mạnh nên thành công bỏ chạy, không chết. Thấy Đinh Đồng thua trốn đi, làm sao Thập Thần Tử dám ở lại Thập Vạn Đại Sơn mạch? Thập Thần Tử như chó cụp đuôi mang theo đại quân Hắc Giáp Quân hốt hoảng chạy vắt giò lên cổ.
trận chiến này Thần Đình phương đông tính toán, bày ra sát cục đã thất bại thảm hại.
Sau này có người thống kê Thần Đình phương đông tổn thất trăm chiếc hạm đội Ma Kha huyền khí, sáu cường giả thần cảnh, một cường giả thần cảnh chết trận năm người khác bị thương nặng không từ mà biệt. Thần Đình phương đông tổn thất mấy vạn quân sĩ, bao gồm cường giả cảnh giới Võ Hoàng cảnh, Võ Đế cảnh. Đại quân Thần Đình phương đông trong Thạch Chủy trấn bị đánh tan tác.
So với số người thương vong càng khiến Ngụy Thần Đế giận dữ là trận chiến này thảm bại đả kích lớn đến danh tiếng Thần Đình phương đông.
Nhiều năm qua Thần Đình thống trị đại lục phương đông không thể lay động, bất cứ thế lực phản đối nào đều bị Thần Đình phương đông nghiền nát. Không ai dám khiêu khích uy nghiêm của Thần Đình phương đông. Dù là các cường giả tuyệt đối thần cảnh cũng phải cúi đầu trước Thần Đình phương đông, Thần Đế ra thần chỉ là đại lục phương đông khuất phục.
Trận chiến Thập Vạn Đại Sơn mạch khiến uy nghiêm Thần Đình phương đông tổn thất trầm trọng.
Nhiều người và thế lực bắt đầu rục rịch.
Đám Đinh Thánh Thán, Đinh Hành Họa, Đinh Bất Tam, Đinh Bất Tứ chiến thắng khiến mọi người nhận ra Thần Đình phương đông không phải không thể chiến thắng, Thần Đình cũng có điểm yếu.
Một trận thua khiến đại lục phương đông gió nổi mây phun, sóng ngầm dâng trào. Thần Đình phương đông thống trị gặp trùng kích, nền móng lung lay chứ không vững chắc như trước.
Nghe Đinh Bất Tứ nói xong, Đinh Hạo yên lòng.
– Vậy… Đại Thần Tử điện hạ đâu?
Khi hỏi câu này Đinh Hạo cực kỳ căng thẳng.
Biểu tình Đinh Bất Tứ kỳ dị, nghiêm túc hỏi:
– Lão huynh, nói thật đi, ngươi là ai? Tại sao giúp đỡ chúng ta? Với thực lực của ngươi không phải hạng người vô danh, nhưng tại sao lúc trước ta chưa từng nghe nói về ngươi? Ta cứ thấy ngươi là lạ, hình như đã gặp ở đâu.
– Ta… Đinh huynh khoan hỏi, sau này ngươi sẽ biết.
Đinh Hạo ngần ngừ, vẫn không lộ ra thân phận thật sự. Đinh Hạo chờ gặp Đinh Thánh Thán, hỏi rõ mọi chuyện thì khi đó mới là lúc nhận tổ quy tông.
Đinh Bất Tứ nhìn chằm chằm Đinh Hạo nửa ngày sau lên tiếng:
– Được rồi, ta tin tưởng ngươi.
Đinh Bất Tứ xòe tay đưa ra ngọc bìa màu vàng nhạt, dùng huyền lực nhẹ đẩy tới trước.
– Đây là thứ đại bá để lại cho ngươi, chỉ định muốn một mình ngươi xem. Sau khi xem xong ngươi sẽ hiểu tất cả.
Đinh Hạo nghi hoặc cầm ngọc bài.
Đây là một ngọc bài minh văn bên trong chứa tin tức, trông chất liệu bình thường, minh văn tinh diệu. Tuy nhiên Đinh Hạo càng có hứng thú với nội dung hơn. Phụ thân để lại cái gì cho hắn? Phải chăng phụ thân đã đoán được thân phận của hắn?
Đinh Hạo thấp thỏm lo sợ.
– Tuy không biết bên trong đại bá cho ngươi cái gì nhưng ta cảm giác địa bá phát hiện điều gì đó.
Đinh Bất Tứ tò mò nhìn Đinh Hạo lại ngó ngọc bài, vỗ bồm bộp vào vai hắn.
Đinh Bất Tứ lờ đi Đinh Hạo nhe răng nhếch môi, nói:
– Dù sao thì ngươi đã là huynh đệ của Đinh Bất Tứ, ta thiếu ngươi một mạng.
Đinh Bất Tứ nói xong nghênh ngang xoay người đi.
Đinh Hạo siết ngọc bài, lòng bàn tay toát mồ hôi.
Nỗi niềm mong chờ, hồi hộp chưa từng có tràn ngập trong lòng Đinh Hạo.
Đinh Hạo đứng trong ánh mặt trời màu vàng, đứng mãi đến khi đỉnh đầu nóng lên.
Đinh Hạo chậm rãi quay về nhà gỗ nhỏ, thần thức khuếch tán ra ngoài. Minh văn chữ hán màu vàng như dây leo lan tràn ra nền đất, vách tường gỗ, ngăn cách mọi hơi thở xung quanh tránh ch obị người dòm ngó. Đinh Hạo xếp bằng trên giường, cẩn thận rót huyền khí vào ngọc bài.
Vù vù vù vù vù!
Trong tiếng kêu khe khẽ, một luồng sáng vàng bắn ra từ ngọc bài biến thành thân hình cao to.
Vầng sáng nhạt bao quanh người đó, là một nam nhân vô cùng đẹp trai, khá trẻ, khoảng ba mươi tuổi. Mái tóc dài màu đen, mỗi sợ tóc có ánh sáng vàn lấp lánh, uy nghiêm, cao quý như thần linh, cho ấn tượng không giận mà uy rồi lại không lạnh lùng ngăn cách người ra xa. Nam nhân vừa cao quý như tiên vừa làm Đinh Hạo thấy thân thiết muốn khóc.
Đó là rung động, thân thiết đến từ linh hồn Đinh Hạo.
Đinh Thánh Thán.
Chương 1154: Tấm lòng của phụ thân
Hình tượng phụ thân chỉ tồn tại trong ký ức khiếm khuyết chồng lên nam nhân tỏa sáng trước mắt Đinh Hạo, hợp thành một Đinh Thánh Thán.
Giờ phút này, không hiểu sao Đinh Hạo kiềm không được bật khóc.
– Nhi tử, rốt cuộc có ngày ngươi xuất hiện trước mặt ta.
Thanh âm xa lạ àm quen thuộc như làn gió xuân thổi bên tai Đinh Hạo. Nam nhân tuấn tú tỏa ánh sáng vàng mỉm cười nhìn Đinh Hạo, hốc mắt ngấn lệ.
Nam nhân tuấn tú nói:
– Ta và mẫu thân của ngươi chờ ngày này đến rất vất vả, rất khổ.
Một câu ngắn ngủi kích thích vách tường ngăn cảm tình trong lòng Đinh Hạo.
Lần đầu tiên Đinh Hạo khóc thành tiếng.
Loại tình cảm này như cơn lũ bỗng tràn ra, không thể kiềm chế.
Lực lượng huyết mạch trong cơ thể Đinh Hạo như thần long thức tỉnh, cảm tình không thể kiềm nén. Đinh Hạo biết rõ hắn từ địa cầu xuyên vào thế giới này, nhưng hắn không thể bình tĩnh lại. Lý trí tan biến vào giây phút này, nước lũ tình cảm ùa ra nhấn chìm Đinh Hạo.
Đinh Hạo biết rõ thân hình trước mắt chỉ là ảo ảnh dấu ấn minh văn ngọc bài, hắn vẫn không kiềm được vươn tay muốn níu lấy nam nhân.
– Khi ngươi vung đao xuất kiếm ta liền biết ngươi là ai. Hài tử của ta, trừ ngươi ra không ai có thể phá đao kiếm hoàng thức của Đinh Đồng. Ngươi đến sớm hơn kế hoạch của ta, lực lượng của ngươi cao hơn ta nghĩ. Những chuyện này không quan trọng, hài tử của ta, khiến ta vui sướng phát điên là ngươi xuất hiện trước mặt ta bằng xương bằng thịt. Ngươi sống rất tốt, nhưng đau đớn khổ sở đã đi xa, ta trông thấy Hạo nhi khỏe mạnh, không có gì làm ta vui sướng hơn điều này.
Giọng Đinh Thánh Thán vui sướng, kích động như đứa trẻ vang otrng nha gỗ nhỏ.
Đinh Hạo rơi lệ cười gật đầu.
Hắn không biết nên nói cái gì, ngôn ngữ đã không cần thiết.
– Ta sớm biết cái bẫy Thập Vạn Đại Sơn, tốn nhiều công sức là vì dụ Đinh Đồng lộ mặt. Đây là một kẻ thù rất đáng sợ, sau lưng Đinh Đồng có thế lực người đời không thể tưởng tượng. Nếu không đánh bại Đinh Đồng, dù là ta và Khuynh thành giấu ngươi, Khả Nhi và thời không nào đều sẽ bị hắn tìm thấy.
– Ta hy vọng mình mạo hiểm có thể xóa sổ mọi nguy hiểm cho ngươi và Khả nhi.
– Thật hy vọng có thể ôm ngươi, như khi ngươi còn nhỏ nắm tay nhỏ bé cùng cưỡi mây gọi gió. Tiếc rằng bây giờ không thể, bởi vì thân hình của ta sau một chiêu cuối cùng đó gần như hỏng mất, không thể chờ ngươi tỉnh dậy. Ta chỉ có thể để lại đoạn lời nói ảo ảnh.
– Nhưng hài tử, đừng lo cho ta, ta và mẫu thân của ngươi rất tốt. Lần này xuất hiện trong Thập Vạn Đại Sơn chỉ là một phân thân huyền thể của ta, không phải người thật. Ta vốn kế hoạch hy sinh pahna thân huyền thể trọng thương Đinh Đồng, ngươi xuất hiện khiến hắn bị thương nặng hơn. Trong một đoạn thời gian rất dài, ngươi và Khả Nhi sẽ vô cùng an toàn.
Đinh Hạo ngẩn ngơ.
Phân thân huyền thể?
Trong truyền thuyết Đại Thần Tử thông nếu cơ duyên xảo hợp có thể phân ra một phân thân giống mình y như đúc, lực lượng giống nhau, đi khắp thiên hạ, ít ai phân biệt được. Đó là thần thông chỉ tồn tại trong thần thoại, dù là thiên nhãn võ đạo cũng không thể nhìn thấu chân thân và hàng giả.
Thì ra Đinh Thánh Thán xuất hiện trong Thập Vạn Đại Sơn mạch chỉ là phân thân của phụ thân?
Đinh Hạo không ngờ có chuyện như vậy.
Chân thân Đinh Thánh Thán ở đâu?
Giọng Đinh Thánh Thán vang lên trong căn phòng.
– Đáng tiếc là vì cuối cùng bùng nổ hết sức, ta tiêu hao hết lực lượng không thể truyền tin tức này về cho Khuynh Thành. Không cần lo vết thương của mẫu thân ngươi, vi phụ sẽ có cách. Trên đời này không bao nhiêu chuyện làm khó được ta.
Nói đến đây mặt Đinh Thánh Thán lộ bá khí cười nhìn phong vân.
Lòng Đinh Hạo thả lỏng rồi lại thít chặt.
Mẫu thân thật sự bị thương, Vũ Khuynh Thành bị thương rất nặng, tin tức của Thiên Thính Hiên, Địa Thị Các là thật.
Lần này vì dụ Đinh Đồng ra phụ thân Đinh Thánh Thán liều một phân thân huyền thể chết quyết trọng thương ma vương. Đinh Thánh Thán làm như vậy là đắn đo nhiều mặt, trừ bảo đảm Đinh Hạo, muội muội Đinh Khả Nhi không bị Đinh Đồng truy sát, điều tra ra còn để ma vương không rảnh quan tâm chuyện tiên dược xuất thế, giảm bớt một kình địch. Khi thuốc dẫn tiên dược xuất hiện, Đinh Thánh Thán có nắm chắc cướp đoạt thuốc dẫn tiên dược thành công hơn.
Có vẻ phụ thân không đơn độc một mình, ít nhất Đinh Thánh Thán có thế lực, sắp xếp riêng.
Nhiều năm qua Đinh Hạo tin tưởng trí tuệ, thực lực của phụ thân, mẫu thân không phải cứ cắm đầu bỏ trốn mà sắp đặt thứ gì. Ai là cờ, ai là người đánh cờ vẫn chưa biết rõ. Tuy Thần Đình phương đông khổng lồ nhưng phụ thân từng cai quản một nửa bầu trời đại lục phương đông, không phải hạng người dễ bị khinh thường.
Ít nhất qua trận chiến Thập Vạn Đại Sơn mạch, Đinh Hạo chắc chắn dù Đinh Đồng ẩn núp mấy năm nay không lộmặt nhưng phụ thân rất hiểu biết về tên đầu sỏ này. Đinh Thánh Thán không chỉ hiểu thủ đoạn, thực lực, cách làm việc của Đinh Đồng còn biết lực lượng, thế lực đứng sau lưng gã không đơn giản có Thần Đình phương đông.
Nên trong trận chiến Thập Vạn Đại Sơn mạch nếu Đinh Hạo không xuất hiện, phân thân huyền thể của Đinh Thánh Thán chết vỡ thành bột phấn vẫn có thể đổi lấy Đinh Đồng bị thương nặng, còn có thể tổn thương đến Thất Tinh Tạo Hóa Chi Đồng hay không thì chưa chắc.
Đinh Hạo xuất hiện, căn nguyên đao kiếm song thánh thể dao động đao kiếm hoàng thức của Đinh Đồng, mở rộng chiến quả.
Bóng sáng Đinh Thánh Thán cười nói:
– Hài tử, ta chưa lộ ra thân phận của ngươi với tam đệ, những người khác. Bây giờ không phải lúc thích hợp, ta không muốn ngươi sớm bị thế lực nào chú ý. May mắn ngươi luôn đeo mặt nạ, cẩn thận che giấu tung tích, người khác không điều tra ra được. Sau này có gì cần giúp đỡ ngươi hãy đeo mặt nạ tìm tam đệ, hắn sẽ hoàn thành tất cả cho ngươi.
Đinh Hạo khóc gật đầu.
Tạm thời Đinh Hạo không muốn lộ thân phận, nếu phụ thân đã không ở thì càng không cần thiết.
Bóng sáng Đinh Thánh Thán tiếp tục bảo:
– Hài tử, ta để lại ba thẻ tím vàng Thánh Nguyên tiền trang ở chỗ tam đệ, bên trong có tài nguyên đủ cho ngươi tiêu dùng trong thời gian ngắn đây là thứ ta để lại từ rất lâu về trước, không ai điều tra ra lai lịch của chúng nó được, ngươi cứ yên tâm sử dụng.
Thánh Nguyên tiền trang là tiền trang số một đại lục phương đông, được gọi là phú khả địch quốc, bối cảnh bí ẩn. Chủ Thánh Nguyên tiền trang rất thần bí, chưa từng lộ mặt.
Thế lực như vậy có thể tồn tại nhiều năm đã có chỗ hơn người, dù là Thần Đình phương đông cũng không dám khinh thường Thánh Nguyên tiền trang. Từng có tin đồn nếu chia tài phú đại lục phương đông ra mười sáu phần thì Thần Đình phương đông chiếm bốn phần, Thánh Nguyên tiền trang chiếm bốn phần, còn lại tám phần là của các đại thế lực khác. Từ đó thấy được Thánh Nguyên tiền trang bất phàm cỡ nào.
Thánh Nguyên tiền trang là thứ Đinh Thánh Thán sớm chuẩn bị cho Đinh Hạo.
Chương 1155: Meo gia ta rất lo cho ngươi
– Hài tử, bây giờ ngươi nhìn ta chỉ là một phân thân huyền thể, bởi vì chiến đấu với Đinh Đồng tiêu hao nhiều lực lượng nên ta không thể truyền tống những gì mình biết cho bản thể. Không biết lần sau gặp gỡ là khi nào, đừng tìm ta. Khi đến lúc thích hợp chúng ta sẽ trở về bên ngươi. Hài tử, ngươi phải nhớ kỹ, ta với mẫu thân của ngươi luôn rất yêu, rất yêu ngươi và Khả Nhi. Đừng trách chúng ta, để các ngươi lại Vấn Kiếm sơn trong Vô Tận đại lục là vì bất đắc dĩ chứ không phải muốn vứt bỏ các ngươi. Hãy tin tưởng chúng ta, dù chúng ta chết cũng không muốn hài tử của mình thành cô nhi. Chúng ta để lại tài nguyên ở đó cho các ngươi, tin tưởng ngươi đã được đến nó…
Bóng sáng Đinh Thánh Thán mỉm cười, biểu tình hơi kích động.
Đinh Hạo liên tục gật đầu.
– Có rất nhiều chuyện ngươi không biết, hiện tại cũng không cần biết. Chờ lần sau chúng ta gặp nhau sự thật sẽ phơi bày. Còn nưa,x nhớ đừng khiêu chiến Đinh Đồng, trước khi ngươi lĩnh ngộ đao kiếm hoàng thức thì chưa phải là đối thủ của hắn. Chắc ngươi đã biết từ Vô Tận đại lục đến Thần Ân đại lục tốc độ tu luyện tăng vọt, hãy nắm chặt thời gian tu luyện, chỉ khi có đủ thực lực mới khiến ngươi có sức mạnh bảo vệ người, những gì ngươi quý trọng trước khi đại kiếp nạn buông xuống.
– Hài tử, ta thật sự rất hưng phấn. Ngươi không biết khi ngươi vung đao kiếm, ta hưng phấn muốn hét lên. Ta rất muốn lập tức ôm chặt ngươi ngay, tiếc rằng ta không thể.
– Hài tử của ta, phụ thân vô cùng yêu thương các ngươi. Vô số lần xuyên qua thời không, ta rất muốn lén nhìn ngươi và Khả nhi một lần, nhưng ta không thể, ta sợ sẽ lại mang tai nạn vô tận vào mảnh đất trong lành đó.
– Hài tử…
Đinh Hạo khóc ròng rã, nghe nam nhân uy nghiêm, cao quý như Thần Đế đứng trước mặt mình lải nhải nói nhiều như gà mẹ. Rất khó tưởng tuợng nam nhân này là Chiến thần từng thống lĩnh quân đội mạnh nhất đại lục phương đông, từng khiến vô số thiên kiêu trong Thần Ân đại lục lu mờ, từng giận dữ trời sụp, là truyền kỳ cười một cái biển đảo ngược.
Trong khoảnh khắc này nhân vật truyền kỳ Đinh Thánh Thán và 06 bình thường không có gì khác nhau, huyên thuyên lảm nhảm như không bao giờ nói hết. Đinh Thánh Thán không còn bình tĩnh, thong dong như ngày xưa. Đinh Thánh Thán đối mặt kẻ thù sinh tử cũng bình tĩnh, thản nhiên bây giờ luống cuống chân tay.
Đinh Thánh Thán nói lời cuối cùng:
– Hài tử, hẹn gặp lại, ta và mẫu thân của ngươi vĩnh viễn yêu ngươi.
Bóng sáng Đinh Thánh Thán chậm rãi nhạt nhòa trước mắt Đinh Hạo, biến thành đốm sáng tan biến trong hư không.
Đinh Hạo sốt ruột vươn tay muốn níu lại nhưng chỉ có thể bắt lấy không khí.
Ngọc bài trơn bóng lại rơi vào tay Đinh Hạo, xúc cảm lạnh lẽo.
Từng giọt lệ trong suốt rơi trên ngọc bài.
Đinh Hạo cẩn thận cầm ngọc bài như nắm giữ báu vật quý nhất đời, cẩn tận cất đi. Bên trong có hình ảnh Đinh Thánh Thán để lại, bao nhiêu năm qua nó là thứ phụ thân tự tay giao cho Đinh Hạo. Khi ngửa đầu ngắm trời sao, Đinh Hạo rót huyền khí vào ngọc bài sẽ lại thấy thân hình phụ thân hiện ra.
Thời gian trôi qua từng phút giây.
Không biết qua bao lâu, Đinh Hạo chậm rãi thoát khỏi cảm xúc vừa đau buồn vừa vui sướng.
Đinh Hạo sắp xếp lại suy nghĩ thật kỹ càn, qua một lúc sau thở hắt ra, trở nên bình tĩnh hơn nhiều.
Lòng máy động, Đinh Hạo rút trận pháp minh văn chữ hán bày quanh nhà gỗ về. Đinh Hạo đẩy cửa ra, thấy bốn, năm người đứng bên ngoài chờ đã lâu. Dẫn đầu là Đinh Hành Họa, sau lưng gã là Đinh Bất Tam, Đinh Bất Tứ, các cường giả Ngô Phong, binh sĩ áo giáp trắng.
Đinh Hành Họa mỉm cười nói:
– Ngươi đi ra.
Đinh Hạo hoảng hốt. Bề ngoài Đinh Hành Họa rất tuấn tú, nho nhã, đầu chân mày hơi giống Đinh Thánh Thán. Đinh Hạo suýt kêu ‘tam thúc’ nhưng khựng lại.
Đinh Hạo gật đầu, nói:
– Kính chào thần vương điện hạ.
Ánh mắt Đinh Hành Họa kỳ kỳ nhìn Đinh Hạo, qua một lúc lên tiếng:
– Tiểu huynh đệ không cần khách sáo. Trong cuộc chiến Thập Vạn Đại Sơn nếu không có tiểu huynh đệ nghĩa hiệp ra tay giúp đỡ thì khó đoán thắng bại, nói đến thì ngươi là ân nhân của chúng ta.
Đinh Hạo vội nói không dám.
Năm tháng như thoi đưa, vô tình trảm thiên kiêu.
Mười năm trước Đinh Hành Họa là thiên kiêu danh chấn một phương, tính ra thì bây giờ chưa đến trăm tuổi. Tính tuổi cường giả thần cảnh thì Đinh Hành Họa còn ở giai đoạn hoàng kim, thế nhưng tóc mai gã đã lấm tấm sợi bạc, không phải cơ thể già mà là áp lực đè lên vai thiên kiêu, ấn ký tang thương. Mười năm nay vì chuyện Đinh Thánh Thán đã làm Đinh Hành Họa lo nghĩ nhiều thế nào.
Lòng Đinh Hạo xót xa.
Đám người thân đáng yêu biết bao.
Có người lựa chọn ma, có người chọn thành phật. Thập Tam Thần Tử vì quyền thế, đế vị mà lấy oán trả ơn. Đinh Hành Họa vì ình thân đã vứt bỏ mọi thứ.
Đinh Bất Tứ kièm không được hỏi:
– Đại bá của ta nói gì với ngươi?
Đinh Hạo mỉm cười không đáp.
Đinh Hành Họa trừng Đinh Bất Tứ:
– Chuyện không nên hỏi thì đừng nói lung tung.
Đinh Bất Tứ giật mình, thè lưỡi trốn sang một bên. Trước mặt người ngoài Đinh Bất Tứ phóng đãng, không e ngại cái gì nhưng trước mặt phụ thân thì thiên tài tuyệt thế rất sợ.
Đinh Hành Họa đưa một chiếc trữ vật giới chỉ đơn giản ra:
– Đây là thứ nhị ca đưa cho ngươi.
Lúc trước Đinh Thánh Thán có nhắc đến nên Đinh Hạo không từ chối, nhận trữ vật giới chỉ. Đinh Hạo thả thần thức ra xem, bên trong có ba tấm thẻ nhỏ tỏa ánh sáng tím lấp lánh, chắc đây là tử kim tạp Đinh Thánh Thán đã nói.
Đinh Hành Họa bình tĩnh hỏi dò:
– Không biết xưng hô tiểu huynh đệ như thế nào?
Đinh Hạo ngần ngừ, cuối cùng thản nhiên cười nói:
– Tại hạ họ Đinh.
– A?
Mắt Đinh Hành Họa sáng lên nghĩ đến điều gì nhưng không hỏi thêm, đổi đề tài khác:
– Không biết Đinh huynh đệ có dự tính gì không?
Đinh Hạo trầm ngâm nói:
– Ta sẽ ở lại Thạch Chủy thành một thời gian gian, ta có bằng hữu còn trong thành.
– Nhưng Thạch Chủy thành rất nguy hiểm.
Đinh Hành Họa nhắc nhở Đinh Hạo:
– Chỗ nguy hiểm nhất là an toàn nhất nhưng không phải khi nào cũng áp dụng được. Thần Đình bắt đầu lùng sục chúng ta khắp nơi, khi bọn họ không thấy manh mối ở chỗ khác thì sẽ nhớ đến nơi này. Thần Đế không thiếu thuộc hạ thông minh, có trí tuệ, ngươi không thể khinh thường đối thủ.
Đinh Hạo mỉm cười:
– Ta có cách đối phó.
Đinh Hạo kiêu ngạo nói:
– Chỉ dựa vào đám người đó không làm gì được ta.
Mắt Đinh Hành Họa lóe tia kỳ dị, cuối cùng gật đầu không nói thêm.
Đinh Hạo thuận miệng hỏi:
– Còn thần vương điện hạ thì sao? Các người óc dự tính gì không?
Đinh Hành Họa cười nói:
– Chúng ta có chuyện phải làm, tạm thời rời khỏi đây.
Đinh Hạo gật đầu, không hỏi thêm.Tà chi nguyệt vực – vì huynh đệ mà chiến – Nhà nhà muốn tăng tiến tu vi – Ta Tà Thiên muốn ép tu vi – đơn giản căn cơ yếu a | Truyện Tà Tu – Vạn Cổ Tà Đế..!
Đinh Hạo chợt nhớ đến người khác, hỏi:
– Phải rồi, hai ma tinh Băng Ma, Phật Ma đã đi đâu? Tại sao bọn họ ra tay giúp đỡ?
Đinh Hạo luôn thấy lạ về điều này.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










