Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 207 [ chương 1031 đến 1035 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1031: Lại có cố nhân
– Đinh… Đinh huynh đệ định đi xa?
Mấy năm nay Hoa Hoài An vào nam ra bắc giỏi nhìn lòng người, rối rắm một lúc sau cuối cùng gọi Đinh Hạo là Đinh huynh đệ.
Đinh Hạo gật đầu, nói:
– Đúng vậy. Sắp đi xa nhà một chuyến, trong phút chốc không về được.
Cố Thiếu Sơ nâng ly cười nói:
– Vậy thì thật tình cờ, tới đúng lúc gặp Đinh huynh đệ.
Đinh Hạo cười uống hết ly rượu, nói:
– Trước khi đi có thể gặp cố nhân ngày xưa cũng là việc may mắn, ha ha ha ha ha ha! Cho nên hôm nay chúng ta không say không về, nhất định phải uống cho say!
– Nếu Đinh huynh đệ có nhã hứng như thế thì tất nhiên hai chúng ta liều mình bồi quân tử.
Hoa Hoài An phập phồng bất an dần bình tĩnh lại. Dù Đinh Hạo đã là đại nhân vật danh chấn bốn phương nhưng không khác gì lúc trước, Hoa Hoài An thấy yên lòng.
Khi Hoa Hoài An nói chuyện thì có tiếng bước chân truyền đến.
Người đến là Cuồng Đao Trương Phàm, Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ, Nhậm Tiêu Dao, Cuồng Nhân Lữ Cuồng, Trần Thắng, Tôn Thiên, Kim Cương Tiểu Ngốc. Cả đám đều là đệ tử Vấn Kiếm tông cùng quý với Đinh Hạo. Trừ Lý Mục Vân, Lương Phi Tuyết mất tích trong chiến trường bách thánh thì Thất Nghĩa Minh cũng chỉ còn xác rỗng. Đám người tiểu võ si Trần Thắng điệu thấp nhiều, bây giờ thực lực của họ tăng vọt, thành nhân vật trung tâm của Vấn Kiếm tông, có quan hệ không tệ với Đinh Hạo.
Từ khi Đinh Hạo quay về Vấn Kiếm tông lần đầu bày tiệc đoàn tụ với các huynh đệ ngày xưa.
– Ha ha ha ha ha ha! Đều đến rồi. Đã lâu không cùng mọi người uống rượu trò chuyện, mượn cơ hội chiêu đãi Hoa đại ca, Cố đại ca, huynh đệ chúng ta cùng nhau uống no say đi!
Đinh Hạo cười lớn kêu đám người Cuồng Đao Trương Phàm, Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ, Nhậm Tiêu Dao, Cuồng Nhân Lữ Cuồng, Trần Thắng, Tôn Thiên, Kim Cương Tiểu Ngốc ngồi xuống.
Đám người ngồi trên bãi cỏ hậu viện, lấy rượu và nguyên liệu tự mình chế biến. Kiếp trước Đinh Hạo thích làm tiệc nướng ngoài trời, lúc một mình ra ngoài mạo hiểm rèn luyện cũng ăn cơm như vậy, tiêu dao tự tại.
– Vừa lúc ta mang đến một ít mỹ tửu Kiếm Châu, mời các vị huynh đệ nhấm nháp.
Hoa Hoài An lấy mấy đàn rượu ngon phong kín từ trong trữ vật giới chỉ ra. Bình thường Hoa Hoài An vào nam ra bắc gom quỳnh tương các nơi trong Bắc Vực, mở nắp ra liền có mùi thơm nức mũi thoang thoảng.
Cuồng Nhân Lữ Cuồng hít hà, là người thứ nhất giành vò rượu:
– Rượu ngon, quả nhiên là rượu ngon!
Nếu Đinh Hạo đều gọi Hoa Hoài An là đại ca thì mấy người khác tất nhiên phải cho mặt mũi. Vương Tiểu Thất buôn bán đại biểu tông môn, gã nhiều lần tiếp xúc với Đà Linh thương đội, sớm quen thân với Cố Thiếu Sơ, Hoa Hoài An. Chào hỏi qua đi, không khí rất vui vẻ.
Đinh Hạo thân thở:
– Nhớ năm xưa khi Thanh Sam sư tôn còn sống thích nhất là rượu ngon.
Đinh Hạo đổ một ly rượu từ mỗi vò ra rải phương hướng mộ anh liệt viên Vấn Kiếm tông.
Rất nhanh có tiếng bước chân vang lên.
Đinh Hạo cười, đứng dậy chào hỏi:
– Mộ Dung sư muội, Ngọc sư muội, Thiên Âm sư muội, các người đến muộn, nên bị phạt rượu.
Người xuất hiện là Mộ Dung Yên Chức, Ngọc Giác Dao, Thiên Âm, Thanh Đàn, các nữ đệ tử ngày xưa của Lý Y Nhược. Đinh Hạo nổi hứng muốn nhớ lại năm tháng hồi còn trong đệ tử ký danh nên sai đệ tử tông môn mời bọn họ đến.
Ngọc Giác Dao cười tủm tỉm nói:
– Bây giờ Đinh sư huynh là người bận rộn nên chúng ta nào dám quấy rầy?
Nữ hài tử ngày xưa xinh đẹp đáng yêu giờ đã tổ mã thành cô nương thướt tha. Váy dài nho sam màu xanh nhạc tôn lên Ngọc Giác Dao xinh đẹp yêu kiều. Mộ Dung Yên Chức đi sau lưng Ngọc Giác Dao thì phong thái ngự tỷ, rất có khí thế. Thiên Âm, Thanh Đàn tư chất thua Mộ Dung Yên Chức, Ngọc Giác Dao một chút nhưng cũng đều là các nữ đệ tử xinh đẹp trong quý đệ tử ký danh xưa, mỗi người một vẻ.
Mộ Dung Yên Chức cười hỏi:
– Hôm nay sao Đinh sư huynh có nhã hứng vậy?
Đinh Hạo cười đáp: Nguồn truyện audio Podcast
– Bỗng nhiên thấy nhớ thời gian trước kia. Lúc còn là đệ tử ký danh mỗi ngày vất vả tu luyện nhưng không cần lo việc lớn trong tông môn, chớp mắt sáu năm qua đi. Niên niên tuế tuế hoa tương tự, tuế tuế niên niên người đã khác. Giờ đây chúng ta gánh trách nhiệm chấn hưng tông môn, rất khó có cơ hội tụ tập cùng nhau. Hôm nay Đinh Hạo đánh bạo chậm trễ thời gian của các người bỏ chút thời giờ ngồi xuống uống rượu, nghỉ ngơi nửa ngày xem như một loại hưởng thụ.
– Cũng phải, từ ba năm trước Đinh sư huynh rời đi vẫn không có cơ hội thỉnh giáo vấn đề khó trong tu luyện võ đạo.
Ngọc Giác Dao vẫn là tính cách đơn thuần ngày xưa, ngồi xuống bãi cỏ, giật nắp vò rượu sảng khoái uống một hớp lớn.
Lúc rèn luyện trong di tích Ngọc Giác Dao, Mộ Dung Yên Chức, Đinh Hạo từng sống chết có nhau. Mộ Dung Yên Chức, Ngọc Giác Dao là bằng hữu tốt nhất của Đinh Hạo.
Trừ Cố Thiếu Sơ, Hoa Hoài An ra những người có mặt đều là sư huynh đệ đồng môn, quan hệ thân thiện. Cuồng Nhân Lữ Cuồng trước kia không hợp với đám đông bị nhóm Vương Tiểu Thất dạy dỗ trở nên hoạt bát nhiều.
Khi Đinh Hạo không có mặt đám người này thường rút thời gian rảnh tụ hợp lại, cảm tình rất tốt.
Mùi rượu thoang thoảng trong không khí.
Đinh Hạo định trước khi lên đường tò chuyện với tất cả bằng hữu. Đinh Hạo uống nhiều rượu, lôi kéo từng người cụng ly, tiếng chơi đoán số uống rượu không ngừng vang lên. Mọi người thấy Đinh Hạo phấn khởi vì cũng thoải mái vui chơi. Nếu người ngoài thấy đám người say khướt này sẽ không dám tin tưởng bọn họ là võ giả võ đạo trên Tiên Thiên Võ Tông cảnh, tưởng đâu là dân chợ trời.
Mộ Dung Yên Chức nói thầm với Ngọc Giác Dao:
– Tối hôm nay Đinh sư huynh hơi lạ, ít khi thấy sư huynh uống rượu như vậy.
Ngọc Giác Dao gật đầu, nói:
– Đúng vậy. Ta cũng cảm thấy Đinh sư huynh dường như có tâm sự gì, ta có linh cảm sư huynh sắp đi đâu.
Mộ Dung Yên Chức nhìn Lý Y Nhược ngồi bên cạnh, mỹ nữ số một năm viện Thanh Sam Đông Viện, Tử Sam Nam Viện, Hồng Sam Tây Viện, Hoàng Sam Bắc Viện, Bạch Sam Trung Viện luôn nhìn chăm chú vào Đinh Hạo. Mộ Dung Yên Chức biết Lý Y Nhược có tin tức nội bộ nhưng nàng không hỏi.
Mộ Dung Yên Chức bỗng cười nói với phía xa:
– Ai ở bên cạnh? Mấy tiểu nha đầu, ra đi.
Hoan Hoan, Ny Nhi, Cao Tuyết Nhi xấu hổ bước ra chào Mộ Dung sư thúc rồi cung kính tới trước mặt Đinh Hạo, hành lễ chào hỏi.
Đinh Hạo cười to, tặng lễ vật cho ba nha đầu Hoan Hoan, Ny Nhi, Cao Tuyết Nhi.
Ba nha đầu Hoan Hoan, Ny Nhi, Cao Tuyết Nhi tư chất không tệ, bây giờ đều là cường giả trên Tiên Thiên Võ Tông cảnh, là ba đóa hoa nhỏ của Vấn Kiếm tông, đối tượng Lý Lan chú trọng tài bồi. Vận mệnh của Hoan Hoan, Ny Nhi, Cao Tuyết Nhi đều được Đinh Hạo thay đổi, hắn có ơn tái tọa họ. Cho nên Hoan Hoan, Ny Nhi, Cao Tuyết Nhi rất tôn sùng và kính sợ Đinh Hạo.
Hoan Hoan bưng rượu lên lấy can đảm nói:
– Đinh sư thúc tổ, ta đại biểu cho các đồng bạn trong xóm nghèo kính người một ly.
Chương 1032: Lại có cố nhân (hạ)
Cao Tuyết Nhi, Ny Nhi bước tới nói:
– Hai chúng ta cũng vậy.
Đinh Hạo cười cốc đầu ba nha đầu Hoan Hoan, Ny Nhi, Cao Tuyết Nhi.
Đinh Hạo nói:
– Hôm nay không có bối phận tông môn, ba nha đầu các ngươi gọi ta là Đinh đại ca được rồi.
Trong lòng Đinh Hạo rất cảm thán. Ngày xưa ba nha đầu còi cọc chớp mắt đã trổ mã thành thiếu nữ xinh đẹp hấp dẫn.
Nghe Đinh Hạo gọi mình là nha đầu, ba mỹ thiếu nữ Hoan Hoan, Ny Nhi, Cao Tuyết Nhi biểu tình khác nhau. Cao Tuyết Nhi thở dài, cho đến nay nàng vô cùng ngưỡng mộ Đinh Hạo nhưng dù là bối phận hay thực lực đều kém quá xa. Cao Tuyết Nhi biết nàng và nam nhân tuấn tú trước mắt không có khả năng bên nhau, chỉ có thể lấy lại trái tim.
Đinh Hạo nhìn ba nha đầu Hoan Hoan, Ny Nhi, Cao Tuyết Nhi ngồi xuống, hắn lắc đầu.
Lúc này đã là mặt trời khuất núi, vầng trăng sáng treo cao tỏa ánh bạc vô ngần vạn dặm, làm người ta không uống rượu mà say.
Đinh Hạo định nói gì bỗng biến sắc mặt, ánh mắt trở nên sắc bén nhìn ra sau lưng.
Đinh Hạo mở miệng hỏi:
– Là vị cao nhân nào đến, tại sao không lộ mặt? Cần gì lén lút núp trong chỗ tối?
Mọi người ngây ra sau đó kinh ngạc.
Bọn họ chẳng hề phát hiện ra, nhưng thực lực của Đinh Hạo tinh thâm hơn họ rất nhiều, không thẻ so sánh. Không lẽ thật sự có người rình rập trong bóng tối? Là ai mà to gan dám xâm nhập vào Vấn Kiếm sơn trang, không biết có đao cuồng kiếm si Đinh Hạo, Cuồng Đao Trương Phàm tọa trấn Vấn Kiếm sơn trang sao?
Ánh trăng chiếu rọi, không có thanh âm vang lên.
Đinh Hạo lạnh lùng cười:
– Nếu các hạ không muốn xuất hiện thì Đinh Hạo đành đắc tội.
Đinh Hạo dứt lời, một luồng kiếm quang rực rỡ bắn ra từ ngón tay hắn.
Nhanh như tia chớp.
Mọi người cảm thấy mắt hoa lên. Kiếm quang bắn ra ngoài không trung hai mươi thước, cái bóng núp vào bức tường màu vàng lắc người. Bùm một tiếng, cái bóng ngăn lại luồng kiếm quang.
Có thể chặn lại một kích của Đinh Hạo?
Là ai mà thực lực cao như thế?
Biểu tình Đinh Hạo nghiêm túc, bước ra một bước, ngón tay chậm rãi búng, lại một luồng kiếm quang kiếm ý màu trắng bay ra.
– A di đà phật, không ngờ thực lực của Đinh thí chủ tinh tiến như vậy, ta muốn chậm một chút xuất hiện cũng không được.
Vang tiếng niệm kinh, ánh sán vàng rực rỡ, sóng âm như vật hữu hình va chạm kiếm quang kiếm ý màu trắng. Bùm một tiếng tất cả tan biến, một người mặc áo vải thô màu vàng nhạt bước ra từ hư không.
Đinh Hạo ngây người sau đó biểu tình mừng rỡ.
Mọi người thấy phái đối diện là một tăng nhân trẻ tuổi, thân hình thon dài, mặt như quan ngọc, tai dài đến vai, cực kỳ anh tuấn nho nhã. Tăng nhân trẻ là mỹ nam hiếm thấy, đủ khiến các thiếu nữ điên cuồng. Dù trên đầu tăng nhân trẻ có vết sẹo chấm tròn nhưng càng toát ra khí chất tà mị, làm khác giới tim đập nhanh.
Tăng nhân trẻ có thể đánh ngang tay với Đinh Hạo. Thực lực khác hẳn người thường.
Nhưng mặt tăng nhân trẻ trắng bệch dường như tinh thần không quá tốt.
Vương Tiểu Thất lớn giọng hét lên:
– Ủa? Thì ra là Kim Thiền thánh tăng, nếu là cố nhân sao lại thập thò đi vào?
Tăng nhân trẻ tuấn tú như ngọc chính là Kim Thiền ngày xưa từng đến Vấn Kiếm tông, là truyền nhân của Đại Lôi Âm Tự thánh địa phật gia Tây Mạc.
Đinh Hạo quét mắt Kim Thiền, lộ vẻ kinh ngạc, đăm chiêu gật gù.
Đinh Hạo nói:
– Thánh tăng từ xa đến, Đinh Hạo không chiêu đãi chu đáo, mời đi theo ta.
Đinh Hạo cười nói với người khác:
– Mọi người cứ vui chơi trước đi, ta bận giây lát.
Kim Thiền gật đầu với mọi người, đi theo sau Đinh Hạo, hai, ba bước đã biến mất tại chỗ.
Mọi người hai mặt nhìn nhau, không biết xảy ra chuyện gì.
Vương Tiểu Thất vỗ trán, phát hiện tình cảm của Kim Thiền, Đinh Hạo không giống bình thường. Kim Thiền có thể khiến người báo trước nhưng lại lặng lẽ ẩn vào Vấn Kiếm sơn trang đương nhiên là vì không muốn bị người ta biết. Vương Tiểu Thất lỡ miệng kêu ra lai lịch của Kim Thiền, gã không biết làm vậy là đúng hay sai.
Xem biểu tình Đinh Hạo trở nên nghiêm túc không lẽ xảy ra việc lớn gì?
* * *
Trong căn phòng bí mật, Đinh Hạo nhíu mày hỏi:
– Có chuyện gì? Tại sao ngươi bị thương nặng như vậy?
Mới rồi Đinh Hạo liếc sơ đã nhìn ra bề ngoài Kim Thiền lành lặn nhưng thật ra đã đến mức tiêu hao lực lượng căn nguyên. Nếu không nhờ tu vi tinh thâm, người bình thường mà như Kim Thiền thì đã chết từ lâu.
Kim Thiền là truyền nhân của Đại Lôi Âm Tự thánh địa phật gia Tây Mạc, không nói 1tlđã đến cảnh giới siêu phàm nhập thánh, địa vị như gã cao lại bị thương nặng đến như vậy, là người nào không e ngại sư môn của Kim Thiền xuống tay nặng đến thế? Không sợ Đại Lôi Âm Tự trả thù sao?
Không còn ai khác trong phòng, Kim Thiền lộ bản tính tăng nhân lưu manh, không giả bộ cao tăng.
Kim Thiền ngồi bệch xuống đất, nhếch môi nói:
– A di đà phật tổ cha nó, khoan nói điều gì khác, có thuốc trị thương không? Loại tốt nhất đấy, nếu không chữa trị thì tiểu tăng đi bán muối thật.
Trán Đinh Hạo nổi gân xanh móc bình ngọc lúc trước Tây Môn Thiên Tuyết tặng cho ra khỏi ngực. Đinh Hạo đổ mấy viên đan dược bán thần giai đưa cho Kim Thiền.
Kim Thiền không khách sáo, nhận đan dược bỏ ngay vàom iệng nhai rôm rốp. Kim Thiền khoanh chân lại, vận khí trị thương. Ánh sáng phật tính màu vàng chớp lóe, từng tiếng tụng kinh thánh phật như có như không phát ra từ cơ thể Kim Thiền. Phật quang thánh khiết, trang nghiêm bao phủ Kim Thiền.
Đinh Hạo đứng một bên canh giữ.
Thực lực của Kim Thiền sâu không lường được, không thua gì Đinh Hạo. Kim Thiền xuất thân từ thánh địa phật gia như Đại Lôi Âm Tự nên chắc chắn có nhiều vũ khí bí mật, lá bài tẩy. Bây giờ Kim Thiền bị thương nặng như vậy, nếu gã không có tuyệt học phật gia cao sâu thì đã không kéo dài đến lúc này. Là ai có thể tổn thương Kim Thiền nặng đến thế?
Đinh Hạo mơ hồ phát hiện vết thương trong cơ thể Kim Thiền có chút khí thánh khiết, trang nghiêm, không phải lực lượng yêu tà.
Chuyện này càng lạ hơn.
Khoảng một nén nhang sau, Kim Thiền vận khí trị thương xong.
Kim Thiền bị thương rất nặng, không thể lành lặn trong thời gian ngắn, dù có đan dược của Đinh Hạo phụ trợ cũng không được. Kim Thiền chỉ hơi khỏe lại, muốn hoàn toàn lành phải mất hai, ba năm.
Đinh Hạo nhìn Kim Thiền, bình tĩnh nói:
– Bây giờ có thể nói đi?
Kim Thiền lấy mấy miếng cẩu nhật ra khỏi ngực, thô bạo cắn xé nhai nhồm nhoàm.
Kim Thiền thở phào nói:
– Có phải ngươi muốn biết là ai tổn thương ta không?
Kim Thiền nói xong không đợi Đinh Hạo đáp đã bảo:
– Ngươi sẽ không tưởng tượng được người đánh ta bị thương nặng như vậy thật ra là cao thủ của Đại Lôi Âm Tự, nếu tính bối phận thì ta phải kêu một tiếng sư thúc.
Đinh Hạo ngây người:
– A? Sư thúc của ngươi? Vậy cũng cỡ cao tăng thánh nhân cảnh?
Đinh Hạo nghiến răng nói:
– Rốt cuộc ngươi làm chuyện gì thương thiên hại lý làm sư thúc của ngươi xuống tay nặng như vậy?
Chương 1033: Biến cố Đại Lôi Âm Tự
Kim Thiền ăn xong cẩu nhật trong ngực, lầm bầm:
– Nếu có thêm miếng rượu trơn họng thì tốt quá. Ngươi không biết, mới vừa rồi thấy các ngươi ăn ngon uống đã làm ta thèm muốn chết. Ta đâu có làm chuyện gì thương thiên hại lý, chỉ ngẫu nhiên ăn thịt uống rượu phá nội quy trong chùa, nhưng đây cũng là một loại tu hành, không đến nỗi lấy mạng của ta. Vấn đề bây giờ là không chỉ có sư thúc, ít nhất hơn một nửa hòa thượng trong Đại Lôi Âm Tự muốn giết ta.
– Tổ cha nó!
Đinh Hạo giật mình kêu lên:
– Ngươi bứt đài sen của Phật tổ sao? Làm gì mà dến nỗi chúng bạn xa lánh như vậy? Chẳng phải ngươi là truyền nhân Phật Chủ đương thời sao? Tại sao thê thảm đến nỗi này.
Kim Thiền cười khổ nói:
– Còn nghiêm trọng hơn bứt đài sen của Phật tổ nhiều. Bây giờ ta là phản đồ số một mấy vạn năm nay của Đại Lôi Âm Tự, là ác đồ bị Đại Lôi Âm Tự, mấy ngàn tông môn phật gia Tây Mạc truy nã. Ngươi nói xem có thảm không?
Đinh Hạo nhảy cẫng lên:
– Lúc ngươi đến không bị ai trông thấy đi? Ngươi mau rời đi, Vấn Kiếm tông ta nho xíu không dám chứa chấp tội phạm tủy nã số một thiên địa như ngươi.
– Thật là không có nghĩa khí.
Kim Thiền khẽ thở dài:
– Nhân tình bạc bẽo.
Đinh Hạo bật cười nói:
– Được rồi, rốt cuộc là chuyện gì? Xảy ra vụ gì?
Kim Thiền cười khổ nói:
– Còn nhớ vị nữ ni chúng ta cứu khỏi tay Diệu Dục Trai không?
– Diệu Âm?
Đinh Hạo gật đầu, nói:
– Tất nhiên là nhớ, ngươi từng nói trong người Diệu Âm có phật duyên, là kỳ tài tu phật. Lúc trước Đại Lôi Âm Tự phái ngươi đến Tuyết Châu là vì tìm hai đệ tử có phật duyên của Vô Niệm phái. Đến bây giờ Lệ Thính Thiền vẫn mất tích, ngươi mang Diệu Âm về xem như hoàn thành công việc.
Nói đến đây Đinh Hạo há to mồm, ánh mắt kỳ dị nhìn Kim Thiền.
Đinh Hạo hỏi:
– Hòa thượng háo sắc, không lẽ ngươi thấy Diệu Âm xinh đẹp, đoan trang đã làm gì người ta?
Kim Thiền nổi khùng lên:
– A di đà phật tổ cha nó, người xuất gia tứ đại giai không, ta là hạng người như vậy sao?
Đinh Hạo hừ một tiếng.
– Ngươi…!
Kim Thiền tức điên, nhưng trạng thái hiện tại của gã không đánh lại Đinh Hạo.
Kim Thiền hầm hừ nói:
– Diệu Âm đó bây giờ là Phật Chủ đứng đầu của Đại Lôi Âm Tự.
Cái gì?
Diệu Âm trở thành Phật Chủ đứng đầu Đại Lôi Âm Tự?
Đinh Hạo hoàn toàn bị rung động.
Đại Lôi Âm Tự là thánh đệ số một của phật gia trên Vô Tận đại lục, truyền thuyết nói năm cực Chiến thần của Vô Tận đại lục có một là Phật Chủ Tây Mạc, địa vị tương đương với Bắc vực Huyền Sương Chiến thần đất Bắc Vực, Trung Thổ Siêu Thiên Chiến thần đất Trung Thổ Thần Châu, là tồn tại chí cao vô thượng. Địa vị như vậy dù là đẳng cấp chí tôn thần cảnh cũng không thể thay thế được.
Mặc dù Diệu Âm từng vào chiến trường bách thánh nhưng dù gì xuất thân từ Vô Niệm phái tông môn nhỏ ở Bắc Vực, thực lực mới chỉ cỡ cảnh giới Đại Tông Sư cảnh. Diệu Âm trở thành chủ Đại Lôi Âm Tự là chuyện nhảm nhí nhất thế giới, như tên ăn mày trong một đêm trở thành hoàng đế.
Thật ra yêu cầu về Phật Chủ rất khắt khe hơn tông môn bình thường, trừ có thực lực cường đại ra còn cần có tu vi Phật học tinh thâm. Trong mấy ngàn vạn thiên tài có lẽ không có một người thỏa mãn được điều kiện.
Đinh Hạo hiểu biết tư chất của Diệu Âm, nàng tuyệt đối không đạt đến đẳng cấp Phật Chủ.
Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Biểu tình Đinh Hạo nghiêm túc lên, hắn nhanh chóng nhận ra đây không chỉ là chuyện của Đại Lôi Âm Tự mà càng liên quan đến vận mệnh nhân loại toàn Vô Tận đại lục. Bởi vì Đại Lôi Âm Tự là một trong tông môn trụ cột nhân loại trên Vô Tận đại lục, ngang hàng với Siêu Thiên Đình, Huyền Sương Thần Cung. Dù là Thanh Vân tông, Diệt Tuyệt Kiếm tông cũng không thể so sánh với Đại Lôi Âm Tự.
Đinh Hạo nhìn chằm chằm Kim Thiền chờ giải thích cặn kẽ.
Kim Thiền khẽ thở dài:
– Ba năm trước ta mang Diệu Âm trở về Diệu Âm, trưởng lão tự mình quan sát, trưởng lão khen phật tính của Diệu Âm không dứt miệng, Phật Chủ từng gặp mặt nàng. Diệu Âm vì thế mà ngoại lệ trở thành một trong đệ tử chân truyền của Diệu Âm, tu luyện tuyệt học. Diệu Âm biểu hiện ra thiên phú kinh thế hải tục, mới ba năm ngắn ngủi đã từ cảnh giới Đại Tông Sư cảnh nhảy vọt lên Võ Hoàng cảnh, tuy có tài nguyên của bổn tự vun vào nhưng cũng khiến người kinh thán. Càng đáng quý là Diệu Âm lĩnh ngộ, thông thấu điển tịch Phật học khiến rất nhiều lão tăng nhân cảm thấy không bằng. Diệu Âm một hơi nhảy lên một trong các truyền nhân của Đại Lôi Âm Tự, được bổn tự xem trọng.
Đinh Hạo gật đầu, tiếp tục lắng nghe.
– Đại khái khoảng một năm trước, Siêu Thiên Nhai Trung Thổ Thần Châu biến dị khiến cường giả thần cảnh các phương chú ý. Phật Chủ Đại Lôi Âm Tự cũng đi Siêu Thiên Nhai nhìn xem, mọi chuyện bắt đầu đi hướng không thể cứu vãn. Phật chủ một đi không trở lại, chỉ truyền một Phật chỉ là ra lệnh bổn tự tuyển Phật Chủ mới. Hỗn loạn thời gian ngắn sau bổn tự có vài trưởng lão nổi danh chủ trì, tình huống bình tĩnh lại. Phải chọn Phật Chủ trong số truyền nhân Đại Lôi Âm Tự, đây là quy tắc từ trước đến nay. Vậy nên ta, Diệu Âm, bốn vị sư huynh khác đều có khả năng thành Phật Chủ mới.
– Nếu bàn về tư cách, bối phận, cống hiến cho Đại Lôi Âm Tự thì Diệu Âm là người đến sau, cơ bản trừ nàng ra khả năng làm Phật Chủ. Khi ấy Bát Giới sư huynh của ta có uy vọng cao nhất, thực lực mạnh nhất, mấy trăm năm trước đã vào thần cảnh, phật tính cũng tốt nhất, là nhân tuyển mọi người xem trọng, chắc chắn làm Phật Chủ. Vốn tưởng chuyện quyết định như thế, ai ngờ trước một ngày đại điển y bát, Bát Giới sư huynh…
Nói đến đây giọng Kim Thiền run run, biểu tình đau khổ nói:
– Bát Giới sư huynh chết!
Đinh Hạo kêu lên:
– Cái gì?
Chết?
Một cường giả thần cảnh tuổi thọ lâu dài có thể sống mấy ngàn năm.
Nghe Kim Thiền miêu tả thì tăng nhân Bát Giới trăm năm trước mới vào thần cảnh, nếu không có gì ngoài ý muốn thì ít nhất dư sức sống thêm trăm năm. Bát Giới đột nhiên chết rõ ràng không phải tự nhiên mà là bị người giết.
Trong Đại Lôi Âm Tự cao thủ như mây, một cường giả thần cảnh bị giết chết đúng là chuyện khó tin.
Dù là cường giả đỉnh thần cảnh như Bắc vực Huyền Sương Chiến thần, Trung Thổ Siêu Thiên Chiến thần cũng không làm được.
Trừ phi…
Mắt Đinh Hạo lóe tia sáng, hắn nghĩ đến một khả năng duy nhất.
– Không uổng là đao cuồng kiếm si, rất nhanh tìm ra đáp án.
Kim Thiền chú ý thấy biểu tình của Đinh Hạo, khẽ thở dài:
– Khi đó nguyên Đại Lôi Âm Tự rúng động, chuẩn Phật Chủ bị giết trong bổn tự, đây là tiếng xấu chưa từng có từ khi Đại Lôi Âm Tự thành lập. Tin tức bị phong tỏa, các trưởng lão giận dữ, hết sức điều tra. Cuối cùng xác nhận Bát Giới sư huynh bị tăng nhân trong bổn tự giết, bởi vì khám nghiệm thi thể phát hiện Bát Giới sư huynh bị thần thông phật gia vô cùng cao thâm làm bị thương.
Đinh Hạo gật đầu, không biết nên nói cái gì.
Chương 1034: Phản đồ số một trong lịch sử
Tăng nhân Bát Giới chết vào thần thông phật gia nói lên Đại Lôi Âm Tự có nội gian.
Với lực lượng của Đại Lôi Âm Tự nên dễ dàng điều tra ra sự thật, không lẽ…
Kim Thiền giọng run run nói:
– nam nhân trung niên các viện hết sức truy tìm hung thủ, ai ngờ không có manh mối gì. Lúc này ba sư huynh khác có tư cách trở thành Phật Chủ là Bạch Long, Ngộ Tịnh, Ngộ Không đều… Đều lần lượt… Bị hại!
Đinh Hạo ngẩn ngơ.
Chuyện này thật sự quá mức kinh thế hãi tục, nếu không phải Kim Thiền chính miệng nói ra thì Đinh Hạo không bao giờ tin. Truyền nhân Đại Lôi Âm Tự liên tục bị giết trong chùa, nếu đặt ở kiếp trước thì như phu nhân tổng thống nước Mỹ bị hiếp trong nhà trắng, đó là chuyện không thể nào.
Tăng nhân Bát Giới là cường giả thần cảnh, ba vị tăng nhân Bạch Long, Ngộ Tịnh, Ngộ Không dù không phải cường giả thần cảnh thì cũng là đỉnh thánh nhân cảnh, không chênh lệch bao nhiêu với Sở Cuồng Đồ. Thế nhưng Bạch Long, Ngộ Tịnh, Ngộ Không được bảo vệ tầng tầng vậy mà chết.
– Nguyên Đại Lôi Âm Tự sắp phát điên, vạn năm qua không có tiếng xấu như vậy. Trưởng lão các viện tức giận không tiếc tiêu hao một viên xá lợi cốt của Phật Chủ ngày xưa. Một vị trưởng lão sư thúc thiêu đốt lực lượng căn nguyên của mình đảo ngược thời không nhìn chuyện xảy ra lúc mấy vị sư huynh chết. Ai ngờ… Ai ngờ trưởng lão đảo ngược thời không thấy kẻ giết bốn vị sư huynh là…
Nói đến đây người Kim Thiền run bần bật, không biết vì giận dữ hay là sợ hãi.
Đinh Hạo nói thay cho Kim Thiền:
– Người đó chính là ngươi, đúng không?
Kim Thiền gật đầu, nói:
– Ngươi nói đúng, trong hình ảnh gương đảo ngược thời không trông thấy hung thủ chính là ta.
Đinh Hạo khẽ thở dài:
– Thủ đoạn của hung thủ thật đã đến mức nghịch thiên, có thể nhiễu loạn thời không chế tạo biểu hiện giả dối. Gặp đối thủ như vậy ngươi rơi vào nông nỗi này cũng không oan.
Ánh mắt Kim Thiền kỳ lạ hỏi:
– Ngươi tin tưởng ta không phải hung thủ?
Đinh Hạo gật đầu, rất nghiêm túc nói:
– Kim Thiền ta quen tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy.
Kim Thiền ngơ ngác nhìn Đinh Hạo, một lúc sau nở nụ cười.
Kim Thiền cười phá lên:
– Hay cho đao cuồng kiếm si, không uổng là kỳ nam đương thời. Ta đã biết là mình không nhìn lầm ngươi. Tuy trời đất rộng nhưng người thật sự tin tưởng ta chỉ đếm trên đầu ngón tay, ngươi chính là một trong số đó, không uổng ta xa xôi vạn dặm đến tìm ngươi.
Đinh Hạo bỗng cười gian bảo:
– Thật ra ta chỉ nói thôi, ngươi đừng tưởng thật, lỡ như ngươi đúng là hung thủ thì sao?
Kim Thiền:
-…
Đinh Hạo ôm bụng cười.
Kim Thiền cảm thấy sắp bị tiện nhân Đinh Hạo chọc tức hộc máu, bất đắc dĩ lắc đầu. Nhưng nói thật là bị Đinh Hạo trêu chọc xong tâm tình của Kim Thiền không nặng nề như trước.
– Tiếp theo ngươi định làm sao?
Đinh Hạo hỏi:
– Nếu nguyên Đại Lôi Âm Tự đuề truy sát ngươi thì ta không giúp được nhiều. Tùy tiện trưởng lão nào giáng xuống, một ngón tay có thể đâm chết ta.
Nếu là trước kia Đinh Hạo cầm thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá không chừng rất tự tin vào mình.
Từ khi Đinh Hạo biết số lượng cường giả thần cảnh trong thiên địa từ miệng Đinh Hồng Lệ thì hắn hiểu rằng cao thủ thật sự đều là lặng lẽ không có tiếng tăm. Thánh địa như Đại Lôi Âm Tự không thể nào chỉ có một Phật Chủ ngày xưa là cường giả thần cảnh. Sợ là chưởng tọa các viện trưởng lão Kim Thiền nói cũng là cường giả thần cảnh.
Nếu người Đại Lôi Âm Tự suy sát Kim Thiền là cường giả thần cảnh thì có thể một ngón tay đè chết Đinh Hạo.
Bây giờ Đinh Hạo đã hiểu rằng tu vi tinh thâm như Kim Thiền tại sao bị truy sát chật vật như con chó, đổi lại là hắn chắc còn tơi tả hơn Kim Thiền.
Kim Thiền khẽ thở dài:
– Lần này ta thật sự gục. Bốn vị sư huynh chết, ta trở thành phản đồ số một của bổn tự, người được lợi lớn nhất là Diệu Âm. Làm người thừa kế duy nhất con lại, nay Diệu Âm đã trở thành Phật Chủ đứng đầu Đại Lôi Âm Tự, tụ tập toàn bổn tự truy sát ta. Tuy trời đất lớn nhưng không có chỗ cho ta dung thân.
Bị thế lực như Đại Lôi Âm Tự hết sức truy sát dù là cường giả thần cảnh cũng phải chết.
Tuy Vô Tận đại lục lớn nhưng không có chỗ cho Kim Thiền nương náu.
Kim Thiền ngừng một lúc, khẽ thở dài:
– Xem ra chỉ còn cách rời khỏi thế giới này, may mắn trên đường đi Tuyết Châu ta cướp được thứ này.
Kim Thiền xòe tay ra, một lệnh bài đá hình tam giác nằm trong tay gã.
Con ngươi Đinh Hạo co rút, hắn nhận ra ngay lai lịch của lệnh bài đá.
Lại là một khối Độn Thiên Thạch Thi.
Tuy hình dạng khác với Độn Thiên Thạch Thi của Đinh Hạo nhưng chất liệu y như đúc. Thoạt trông Độn Thiên Thạch Thi làm bằng đá nhưng thật ra là chất liệu độc nhất vô nhị, trên Vô Tận đại lục không có loại dá này. Độn Thiên Thạch Thi có hơi thở kỳ dị dao động.
Mắt Đinh Hạo sáng lên:
– Ngươi muốn…
Kim Thiền gật đầu, nói:
– Nghe nói sau núi Vấn Kiếm tông phát hiện một trận pháp bàn cờ có thể đi thông tiên giới, chỉ cần có một khối Độn Thiên Thạch Thi là có thể thúc giục. Trên đường đi ta mạo hiểm bị truy sát chết cướp một khối Độn Thiên Thạch Thi của yêu tộc.
Đinh Hạo khen ngợi:
– Ngươi rất may mắn.
Nếu đổi lại là bình thường Đinh Hạo sẽ không khách sáo nói dù Kim Thiền thoát được một lúc nhưng không thể trốn cả đời. Bị thánh địa võ đạo như Đại Lôi Âm Tự truy sát thì cuối cùng chỉ có đường chết. Tuy nhiên vừa lúc cánh cửa tiên giới, Độn Thiên Thạch Thi xuất hiện cho Kim Thiền cơ hội tốt nhất.
Chỉ cần lợi dụng Độn Thiên Thạch Thi trốn vào tiên giới là tuyệt đối có thể thoát khỏi Đại Lôi Âm Tự truy sát.
Đây là cơ hội duy nhất cho Kim Thiền.
Nếu Kim Thiền muốn chứng minh trong sạch thì phải tìm cách sống sót, sau này thực lực tăng lên mới cứu lại tất cả. Nếu Kim Thiền bị cường giả Đại Lôi Âm Tự bắt là chỉ có đường chết.
Nhưng Kim Thiền một đường chạy đến Tuyết Châu Bắc Vực chắc người truy sát gã còn chút tình cảm, không tin gã là phản đồ, nương tay cho gã. Nếu không thì cường giả thần cảnh hết sức truy sát, Kim Thiền không thể nào sống sót đến đây.
Đinh Hạo cảm thấy vụ án có ẩn khuất gì nhưng tạm thời hắn không vạch ra được.
Đinh Hạo lấy ra Độn Thiên Thạch Thi của mình, nói:
– Được rồi, xem ra ta có đồng bạn.
Kim Thiền sớm biết trước, nói:
– Ngươi thật sự quyết định vào trận pháp truyền tống đó?
Đinh Hạo gật đầu.
– Ngươi không bị người ta truy sát khắp thế giới thì cần gì mạo hiểm vậy?
Độn Thiên Thạch Thi cười nói:
– Tuy quan hệ của hai chúng ta tốt nhưng không đến mức tiêu không rời mạnh, mạnh không rời tiêu đi?
Đinh Hạo nói:
– Ta có lý do của mình.
Kim Thiền không hỏi thêm.
Chương 1035: Phản đồ số một trong lịch sử (hạ)
Đêm đó Kim Thiền ở trong căn phòng bí mật, Đinh Hạo bày trận pháp liễm tức mình sở trường nhất bên ngoài, hy vọng có thể giấu hơi thở của Kim Thiền, không bị cao thủ Đại Lôi Âm Tự truy sát đến nơi phát hiện.
Đinh Hạo không nói chuyện này cho ai biết. .
Bởi vì Lý Lan rất bận. Buổi tối Đinh Hạo mang theo nữ hài tử Đinh Thiên Sương vượt ngàn dặm trở về Ẩn Kiếm phong, dỗ nữ hài tử ngủ. Đinh Hạo ngồi xếp bằng trước nhà tranh, vận khí tu luyện.
Tu vi huyền khí của Đinh Hạo mấy ngày nay có tiến bộ, hiện giờ đã đến song mạch nhất khiếu Võ Hoàng cảnh. Tuy mấy hôm nay Đinh Hạo bận rộn nhưng chưa từng bỏ ngõ tu luyện huyền khí, cộng với đan dược của Tây Môn Thiên Tuyết, thần minh dược phố hỗ trợ. Đinh Hạo mới vận chuyển giây lát đã cảm thấy khí thể rất hùng hồn cuồn cuộn trong người, có dấu hiệu đột phá.
Ẩn Kiếm phong là trọng địa của Vấn Kiếm tông, phòng vệ nghiêm ngặt, Đinh Hạo có thể yên tâm đột phá.
Mười bốn đốm lửa, mười bón đốm băng luân phiên hiện ra trong cơ thể Đinh Hạo, tỏa ánh sáng rực rỡ. Song mạch một trăm hai mươi tám đã căng đầy, mỗi một huyệt khiếu trơn bóng đầy đặn như dựng dục sinh mệnh trong đó, cực kỳ thâm ảo, kỳ diệu.
Huyền khí lửa của Tất Phương, cực âm ngục băng huyền khí như hai thiên hà một vàng một trắng kết nối đốm lửa và đốm băng lại. Ánh sáng rực rỡ bắn ra từ cơ thể Đinh Hạo, bao phủ toàn thân hắn.
Đoàn sáng vàng và trắng bao phủ nguyên Ẩn Kiếm phong.
Tu vi huyền khí cảnh giới Võ Hoàng cảnh đúng là cực kỳ cường đại, có băng tuyết và Tất Phương rít gào. Băng tinh, bông tuyết như tinh linh xoay tròn. Đôi khi lạnh lẽo thấu xương, đôi khi nóng cháy lâun phiên nhau, giống như âm dương tuần hoàn.
Lấy cơ thể Đinh Hạo làm trung tâm, cỏ nhỏ bên cạnh hắn lúc lúc ngã trước lúc nghiêng ra sau. Nhánh cỏ từ xanh biếc đến khô vàng, lại từ vàng vọt đến xanh mơn mởn, không ngừng biến đổi như thu xuân tới lui.
Ba canh giờ qua đi.
Trúc lan, huyệt khiếu thứ hai trong đệ bát kinh túc dương minh, vân hoa, huyệt khiếu thứ mười bảy trong đái mạch lục kỳ kinh rốt cuộc điểm tinh thành công.
Hai đốm băng, lửa mới ính biến ảo trong vũ tụ cơ thể Đinh Hạo, cùng với một trăm hai mươi tám đốm sao hợp thành đồ án kỳ lạ, giống như chòm sao, tràn ngập đạo vận thiên cơ.
Đinh Hạo thở phào:
– Phù.
Đinh Hạo chậm rãi rút lực lượng về.
Lần này đột phá vào song mạch nhị khiếu Võ Hoàng cảnh rất thuận lợi, đao kiếm song thánh thể thể hiện rõ ưu việt không có bình cảnh tu vi huyền khí. Tiếc rằng trong Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp vì tốc độ chảy thời gian nên Đinh Hạo thiếu ba năm.
Nếu Đinh Hạo giống như đám người Lý Lan, Lý Y Nhược, Tây Môn Thiên Tuyết, Tạ Giải Ngữ, Cuồng Đao Trương Phàm, Vương Tuyệt Phong tu luyện ba năm trong thế giới thật thì bây giờ không chừng hắn đã có tu vi huyền khí cảnh giới Võ Đế cảnh.
Ánh trăng rơi rụng như vải lụa.
Thiên địa tĩnh lặng, bao la và xinh đẹp.
Đinh Hạo chậm rãi đứng dậy thấy Lý Lan mặc áo choàng tráng đứng trước cửa nhà tranh nhìn hắn, chắc khi nàng trở về thấy Đinh Hạo đang luyện công nên không quấy rầy, yên lặng chờ đến bây giờ.
Đinh Hạo mỉm cười ôm Lý Lan vào lòng, động tác tự nhiên như trượng phu dịu dàng ôm thê tử mới cưới.
Đinh Hạo khẽ nói:
– Có lẽ ta sẽ lại đi một thời gian.
Lý Lan gật đầu, nói:
– Ừm!
Đinh Hạo, Lý Lan vai kề vai đi trong đêm lạnh như nước, đến trước vách núi dưới tán cây đào, nhìn xuống sơn môn Vấn Kiếm tông. Ánh lửa sáng tỏ, Đinh Hạo kể lại từ đầu đến đuôi cho Lý Lan nghe.
Lý Lan không nói tiếng nào.
Gió thêm cuốn mái tóc dài như hải tảo bềnh bồng trong nước biển.
Lý Lan biết chuyện gì Đinh Hạo đã quyết định thì hắn sẽ kiên trì đến cùng.
Lý Lan càng rõ ràng Đinh Hạo làm như vậy là có lý do phải đi, hơn phân nửa là vì Vô Tận đại lục. Làm vì Lý Lan và đứa con, vì những người luôn ủng hộ, điên cuồng tôn sùng Đinh Hạo.
Đinh Hạo bổ sung:
– Ta nhất định sẽ trở về.
Giọng điệu Đinh Hạo kiên quyết.
– Ừm! Ta sẽ luôn chờ ngươi, cho dù là hồng nhan mất đi, đầu đầy tóc bạc.
Lý Lan siết chặt tay Đinh Hạo, chỉ cây đào nở đầy cánh hoa hồng, ngữ điệu kiên quyết:
– Sau này mỗi ngày vào lúc này ta sẽ chờ ngươi tại đây.
Đinh Hạo gật đầu, nâng khuôn mặt xinh đẹp lên, hôn sâu, lòng không chút tạp niệm.
Cảm giác máu thịt hòa vào nhau, như hai sinh mạng hợp thành một.
Chính lúc này…
Trong trời sao lấp lánh bỗng có một tia sáng chợt lóe như đột nhiên rơi xuống, kéo dài cái đuôi từ trời đêm rơi xuống Ẩn Kiếm phong.
Đinh Hạo nhíu mày, ngẩng đầu lên.
Ánh sáng đỏ rực đến ngày càng gần, là ngọn lửa hình phượng hoàng. Phượng hoàng như có sự sống bay hướng Đinh Hạo, Lý Lan.
Đinh Hạo giơ tay lên.
Phượng hoàng lửa đậu vào bàn tay Đinh Hạo, rực rỡ, chói lọi, giống như vật sống.
Tin tức kỳ lạ hiện ra trong đầu Đinh Hạo.
Lý Lan nhỏ giọng nói:
– Là nàng?
Đinh Hạo gật đầu, đúng là Tạ Giải Ngữ truyền tin.
Vẻ mặt Lý Lan lo âu nói:
– Bây giờ nhân tộc, yêu tộc như nước với lửa, tuy ta không biết tại sao Giải Ngữ sư muội với thân thể nhân tộc trở thành thánh nữ yêu tộc được. Tuy nhiên sư muội cứ ở trong Tiên Hoàng Cung, sớm muộn gì khi thánh chiến hai tộc bùng nổ thì Hạo ca ca sẽ rơi vào tình cảnh khó khăn.
Lý Lan biết Đinh Hạo là người rất nặng tình cảm, đã yêu Tạ Giải Ngữ sâu đậm. Lý Lan không phản đối Đinh Hạo có nữ nhân khác, vì trên Vô Tận đại lục đời đời đều là chế độ đa thế. Khiến Lý Lan lo là thân phận của Tạ Giải Ngữ rồi sẽ gây rắc rối cho Đinh Hạo.
Bây giờ Đinh Hạo có uy vọng rất cao trong nhân loại Bắc Vực, nếu một ngày kia vì Tạ Giải Ngữ mà bị chụp mũ tội danh cấu kết với yêu nghiệt sẽ thân bại danh liệt trong một đêm.
Nếu có thể sớm ngày khuyên Tạ Giải Ngữ thoát ly khỏi Tiên Hoàng Cung thì không còn gì tốt hơn.audio coi am
Trong lòng Lý Lan chỉ có hai thứ quan trọng nhất, một là Vấn Kiếm tông, hai là Đinh Hạo và nữ nhi.
Vì hai điều này dù phải trả giá đắt thế nào thì Lý Lan đều cam lòng tình nguyên.
Lý Lan tuyệt đối không cho phép Đinh Hạo vì Tạ Giải Ngữ trở thành tội nhân của nhân loại.
Lý Lan cảm thấy nếu nàng là Tạ Giải Ngữ thì không cần Đinh Hạo nói đã sớm chủ động rời khỏi Tiên Hoàng Cung, vứt bỏ địa vị thánh nữ yêu tộc, không liên quan gì đến yêu tộc nữa. Tin tưởng đội lại là Lý Y Nhược, Tây Môn Thiên Tuyết thì đã quyết định như vậy, cho nên Lý Lan luôn rộng lượng với hai nàng này là vì thế. Lý Lan đã thừa nhận Lý Y Nhược, Tây Môn Thiên Tuyết là nữ nhân của Đinh Hạo.
Nếu trong lòng Tạ Giải Ngữ có Đinh Hạo thì còn thứ gì không thể từ bỏ?
Lý Lan luôn suy nghĩ vấn đề này.
Chỉ vì cho đến nay Tạ Giải Ngữ kiên quyết ở lại Tiên Hoàng Cung nên Lý Lan không có hảo cảm với nữ võ thần xinh đẹp, kinh tài tuyệt diễm này, thầm chê trách.
Đinh Hạo mỉm cười khều mũi Lý Lan.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Audio] Quyền Thần (dịch) [Audio] Quyền Thần (dịch)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Quyen-Than-dich-SE-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Ta-Xay-Gia-Vien-Tren-Lung-Huyen-Vu-SE-Audio-Truyen.jpg)






