Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 202 [ chương 1006 đến 1010 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1006: Lôi đài sinh tử chiến (hạ)
Đinh Hạo thở hắt ra:
– Tất cả đều kết thúc.
Cuộc chiến Thanh Giang trấn chấm dứt.
Tuy cuối cùng vì chí tôn nhân loại tham gia tránh cho thảm kịch thây ngã khắp nơi nhưng Thanh Giang trấn hoang tàn. Mấy ngàn người trong Thanh Giang trấn đã chết vì Ma Thần điện làm khó dễ, đưa mắt nhìn khắp nơi là đống đổ nát.
Kiếp nạn qua đi, dân chúng bình thường tự động dọn dẹp phế tích.
Trong thế giới lạnh lùng này tùy thời tùy lúc có tai nạn, chết chóc buông xuống. Nhiều người thói quen đối mặt tình cảnh người thân rời bỏ, quê hương hủy diệt. Người đã chết, kẻ sống cần sinh tồn, sinh sản vì chủng tộc.
Đinh Hạo cảm ơn Tống Khuyết, Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy, các cường giả Diệt Tuyệt Kiếm tông, Thanh Vân tông.
Vì biểu thị cảm tạ, Đinh Hạo đưa tặng nhiều thần tài bảo dược. Các cường giả Võ Thánh cảnh Diệt Tuyệt Kiếm tông, Thanh Vân tông được Đinh Hạo tặng cho pho tượng thần hỏa. Những Võ Thánh cảnh này là sức chiến đấu đỉnh cao của nhân loại, nếu có thể đốt cháy thần hỏa, kéo dài tuổi thọ thì trăm lợi không một hại. Đinh Hạo không phảiloại người keo kiệt, huống chi trên người hắn có nhièu pho tượng thần hỏa. Lúc trước pho tượng có trên tế đàn thần hỏa Ngụy Thần thành thị đều bị Đinh Hạo lấy hết.
Đinh Hạo rộng rãi khoát xước được các cường giả Diệt Tuyệt Kiếm tông, Thanh Vân tông cảm kích, khen ngợi.
Nếu nói ban đầu các cường giả Diệt Tuyệt Kiếm tông, Thanh Vân tông làm theo lệnh hai tiểu chưởng môn Tống Khuyết, Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy thì sau này bọn họ sẽ xem Đinh Hạo như bằng hữu thật sự.
Đinh Hạo bỏ thời gian chữa trị vết thương cho trấn chủ Lý Anh.
Trấn chủ Lý Anh mất hai cánh tay nhưng tinh thần không tệ, chẳng qua lão không phải cường giả trên Tiên Thiên Võ Tông cảnh nên không thể mọc ra tay mới. Đinh Hạo dùng đan dược chữa trị vết thương, tạm thời chỉ có thể như vậy. Chờ ngày nào trấn chủ Lý Anh vào cảnh giới Tiên Thiên Võ Tông cảnh, thoát thai hoán cốt phạt mao tẩy tủy mới mọc đôi tay mới được.
Đám người Đinh Hạo, Tạ Giải Ngữ, Lý Y Nhược, Lý Vân Kỳ, Vương Tiểu Thất, Tống Khuyết, Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy, các cường giả Diệt Tuyệt Kiếm tông, Thanh Vân tông không ở lại Thanh Giang trấn lâu.
Đinh Hạo lo lắng ngày mai có chiến đấu lôi đài sinh tử nên hắn cố gắng trở về Vấn Kiếm tông ngay. Bàn bạc với đám người Lý Lan, Vương Tuyệt Phong, Cuồng Đao Trương Phàm. Bởi vì sự việc quan trọng nên nhóm người Tống Khuyết, Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy, các cường giả Diệt Tuyệt Kiếm tông, Thanh Vân tông cùng đoàn Đinh Hạo, Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ, Lý Y Nhược đi Vấn Kiếm tông.
Ba danh ngạch tham gia sinh tử chiến phải được quyết định.
Đây là chuyện quan trọng nhất.
Một ngày nhanh chóng trôi qua.
Gợn sóng chiến đấu trong Thanh Giang trấn khuếch tán khắp Tuyết Châu.
Các loại tin đồn có khắp nhân loại, yêu tộc.
Võ giả nhân loại say sưa miêu tả đao cuồng kiếm si Đinh Hạo trở về Tuyết Châu, trận chiến đầu tiên biểu hiện ra thực lực siêu mạnh, dù là rất nhiều cường giả thế hệ trước đều cảm thấy không bằng. Tin Độn Thiên Thạch Thi rơi vào tay Đinh Hạo cũng lan rộng.
Tuy nhiên lần này không ai dám dòm ngó Độn Thiên Thạch Thi, bởi vì chí tôn nhân loại, yêu tộc đã quyết định.
Khi mặt trời mọc lên từ phía cuối trời hôm thứ hai, ven Kính hồ tụ tập nhiều người. Các cao thủ yêu tộc, nhân loại từ khắp nơi nghe tin tụ lại chen lấn quảng trường Chiến thần chật như nêm cối. Lôi đài sinh tử chiến do năng công xảo tượng yêu tộc, nhân loại gấp rút chế tạo ra nằm trên quảng trường Chiến thần. Lôi đài sinh tử cao ba trượng, chất lên bằng minh văn kim thạch, gia cố sáu tầng trận pháp. Nghe nói chí tôn nhân loại, yêu tộc có ra tay gia cố, dù là cường giả đỉnh Võ Thánh cảnh cũng không thể phá hủy lôi đài sinh tử.
Khoảng vài vạn cao thủ yêu tộc, nhân loại vây quanh lôi đài sinh tử.
Các đại thế lực yêu tộc, tông môn nhân loại, thủ lĩnh thế gia lần lượt xuất hiện.
Nhiều người suy đoán hai bên chọn cao thủ nào đối chiến. Lúc trước khi chí tôn nhân loại, yêu tộc quyết định lôi đài sinh tử chiến trừ đại biểu nhân tộc phải đến từ Tuyết Châu ra không có quy tắc gì kỹ càng, đây là lý do làm người tò mò nhất.
Mặt ngoài có vẻ không công bằng với nhân loại.
Bởi vì Tuyết Châu bị cho là hoang mạc của võ đạo nhân loại, số lượng cao thủ không nhiều. Yêu tộc thì có thể chọn người chiến đấu trong toàn Bắc Vực, yêu tộc chiếm ưu thế rất tốt. Theo lý luận bình thường thì nhân loại không thể thắng ba trận lôi đài sinh tử chiến.
Rất nhiều người hồi hộp tim đập nhanh.
Quanh lôi đài màu vàng phân biệt rõ ràng trận doanh nhân loại, yêu tộc.
Tuy có cường giả chí tôn nhân loại, yêu tộc kiềm chế nên hai bên không xảy ra xung đột nhưng không khí không quá tốt đẹp.
Trong không khí tràn ngập mùi xăng, một đốm lửa là có thể bùng cháy.
Trong trận doanh yêu tộc có kẻ cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Lần này nhân tộc thua chắc. Một Tuyết Châu nho nhỏ thực lực cao nhất chỉ cỡ Võ Hoàng cảnh, tộc ta tùy tiện phái một cao thủ yêu đế ra là có thể đè bẹp.
– Ha ha ha ha ha ha! Đúng vậy, quyết đấu thế này dù thắng cũng không thấy thành tựu.
– Đừng quá mong chờ, đây chỉ là cuộc đồ sát nhàm chán. Chí tôn nhân tộc đồng ý điều kiện như vậy thật ra là tặng ba tế phẩm võ giả nhân tộc để bình ổn cơn giận của yêu tộc ta.
Rất nhiều yêu tộc cực kỳ tin tưởng vào lôi đài sinh tử chiến hôm nay.
Buồn cười, nếu dốc hết lực lượng yêu tộc Bắc Vực mà không thể nghiền nát võ đạo nhân loại Tuyết Châu nho nhỏ thì bọn họ nhường nguyên Vô Tận đại lục cho nhân tộc.
Đối diện.
Trận doanh nhân loại.
Các cao thủ yêu tộc cười to, khiêu khích làm võ giả nhân loại lộ biểu tình tức giận.
Nhưng các cường giả nhân tộc không thể không thừa nhận cao thủ yêu tộc nói thật.
Lực lượng hai bên cách biệt quá xa.
Thanh Vân tông, Diệt Tuyệt Kiếm tông, Thiên Linh Kiếm tông, Vấn Đỉnh tông, Vân Tiêu tông, Cực Võ tông, Thính Đào Hiên, Văn Nhân thế gia, Tạo Hóa tông…
Những chưởng môn, cao cầng, trưởng lão tông môn nhân loại nổi danh Bắc Vực, còn có nhiều cường giả tuyệt đối nhân loại nhiều năm trước đã nổi danh thiên hạ biểu tình nghiêm túc ngồi trên ghế của mình, không thấy được dấu hiệu gì từ nét mặt của bọn họ.
Chưởng môn Vấn Kiếm tông, Lý Lan cũng ngồi giữa các đại nhân vật. Ba năm nằm gia nếm mặt, thực lực thật sự của Vấn Kiếm tông đã vượt qua suy đoán của nhiều người. Chỉ những siêu thế lực mới hiểu chưởng môn Vấn Kiếm tông hiện giờ tuyệt đối có tư cách ngồi ở đây.
So với các cao thủ lớn tuổi râu tóc bạc phơ thì Lý Lan mặc nữ trang màu trắng, đoan trang thánh khiết, đẹp như tiên giáng trần, phong cảnh mát mắt làm nhiều người vừa hâm mộ vứa không dám nhìn gần. Bọn họ nhìn sơ đã thấy chói mắt choáng váng.
Lý Lan cũng mặt không biểu tình, phù hợp biệt danh Ngọc Diện Tu La. Nàng như pho tượng mỹ nhân ngồi đó.
Các cường giả thế hệ trẻ như Tống Khuyết, Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy được tư cách đứng sau chưởng môn đại môn phái xem lễ với khoảng cách gần.
Chương 1007: Trận chiến đầu tiên
Đám tồn tại cao cấp nhất nhân loại Bắc Vực ngẫu nhiên thì thào nói nhỏ, biểu tình lo âu.
Rất nhiều cường giả tuyệt đối không đoán được ý định của chí tôn nhân loại.
Rất nhiều võ giả bình thường, chưởng môn tông môn nhỏ, các cao thủ chen chúc đứng với nhau, muốn nhìn mặt đám trụ cột nhân loại tìm hiểu tin tức nhưng không được gì.
Mỗi người đều bàn tán xôn xao.
Thật không hiểu tại sao chí tôn tộc mình đồng ý ba trận lôi đài sinh tử chiến, không lẽ như cao thủ yêu tộc nói là lấy mạng ba võ giả Tuyết Châu làm tế phẩm bình ổn yêu tộc giận dữ sao? Xem như bồi thường đám người Tống Khuyết, Đao Khuynh Thành, Cố Tinh Nhi đồ diệt cao thủ Phẩm Huyết Phong?
Nhưng chính sách bình định như vậy có thể đổi lấy hòa bình, tự tôn cho nhân loại sao?
Đao Khuynh Thành đứng trong đám người.
Vết thương Đao Khuynh Thành chưa lành, mặt hơi tái xanh. Đao Khuynh Thành ôm trường đao màu xanh, dây chuôi đao bay phần phật trong gió.
Đến tận hôm nay Đao Khuynh Thành không hối hận đã đi Yêu Bôi Lâu gây sự.
Chỉ có chết.
Nếu chí tôn nhân loại muốn dùng mạng sống và máu của võ giả nhân loại bình ổn cơn giận từ yêu tộc thì hãy để gã làm tế phẩm, chết có gì đáng sợ? Nhưng chí tôn nhân loại àm như vậy làm hao tổn tôn nghiêm nhân loại. Vùng đất sinh tồn trước giờ chỉ có dùng đao kiếm, máu tươi mới đổi được, nếu nhường bước thì chỉ có nước bị tiêu diệt. Không lẽ điều đơn giản đó mà đám trụ cột sống lâu không hiểu?
Bên tai Đao Khuynh Thành nghe các võ giả nhân loại xì xầm.
Đao Khuynh Thành nhìn thấy khuôn mặt trẻ tuổi hơi quen mắt.
A, đúng rồi, hôm gã địa náo Yêu Bôi Lâu chính là thanh niên không quen biết này dẫn theo một nhóm võ giả nhân loại căng thẳng, cục xúc nhưng kiên quyết theo sau gã. Tuy thanh niên không ra tay giúp ích cái gì nhưng Đao Khuynh Thành cảm giác được gã là đại nam nhân trong ngực có dòng máu nóng, ít nhất lòng tồn tại chiến ý, không nhát gan khi đối diện yêu tộc.
Tuy thực lực của thanh niên rất bình thường nhưng lòng can đảm, đạo nghĩa này rất hợp khẩu vị Đao Khuynh Thành.
Nếu trong nhân loại có nam nhi nhiệt huyết như vậy lo gì không thể hưng thịnh?
Đao Khuynh Thành nghiêng nghe thanh niên đang hùng hồn nói cái gì.
– Ai nói chúng ta không có cơ hội thắng? Các ngươi đừng quên, Đinh Hạo đã trở về, thần thoại truyền kỳ võ đạo Tuyết Châu ngày xưa đã uqya về! Ha ha ha ha ha ha! Chỉ cần Đinh Hạo xuất chiến thì chắc chắn sẽ thắng.
Thanh niên biểu hiện rất hưng phấn, rõ ràng là người tôn sùng Đinh Hạo.
– A kim nói có lý, nhưng ngươi đừng quên lôi đài sinh tử là ba ván thắng hai. Đao cuồng kiếm si chỉ có một người, tối đa thắng một ván, hai ván khác trong Tuyết Châu còn ai đánh được? Cuối cùng chúng ta vẫn phải thua.
– Đúng vậy. Trừ phi Đinh Hạo liên tục thắng hai ván, cái này quá khó khăn. .
– Không phải quá khó mà là căn bản không có khả năng, bởi vì chỉ có thể xuất chiến một lần, dù Đinh Hạo có sức liên tục thắng ba trận thì vẫn chỉ được phép đánh một trận.
– Ài, thật là hoàn toàn không có cơ hội thắng.
Đám đông than thở.
A Kim mặt đỏ gay nói:
– Tất cả đều có thê,r đừng bi quan như vậy. Huống chi ba trận lôi đài sinh tử là chí tôn tộc ta quyết định, chúng ta làm sao đo lường được trí tuệ, quyết đoán của chí tôn? Chắc chắn chí tôn có đạo lý riêng, ta tin tưởng chí tôn che chở nhân tộc mấy vạn năm tuyệt đối sẽ không làm chúng ta thất vọng.
Nghe đến đây lòng Đao Khuynh Thành máy động.
Tuy rằng có rất nhiều người khinh thường suy đoán của A Kim nhưng không hiểu sao Đao Khuynh Thành cảm thấy gã nói có lý.
Chẳng lẽ bên trong có huyền cơ gì?
Chính lúc này…
Một thanh âm quen thuộc đột nhiên vang lên:
– Ngươi nói rất đúng, trước khi có kết quả tệ nhất thì đừng mù quáng bi quan, ai nói nhân tộc Tuyết Châu ta không có cường giả đỉnh cao?
Đao Khuynh Thành ngây người, gã vụt ngoái đầu.
Một thanh niên tuấn tú mặc áo xanh từ khi nào đứng trong đám đông ngay bên cạnh A Kim.
Thanh niên áo xanh mỉm cười nói:
– Không biết A Kim huynh đệ đến từ tông môn nào? Ngươi có kiến thức khiến người khâm phục.
Thanh niên tên A Kim nghe có người khen quan điểm của mình thì rất hưng phấn nói:
– Vị đại ca này khách sáo, ta chỉ là một tán tu không môn không phái, lời nói lúc tức giận không có gì, ngại quá.
Mắt Đao Khuynh Thành sáng lên.
Đao Khuynh Thành nhận ra thân phận của thanh niên áo xanh.
Tuy ba năm chưa gặp mặt nhưng thời gian không để lại dấu vết trên người hắn, vẫn khiêm tốn, thân thiện như xưa, càng trẻ tuổi, đẹp trai hơn.
Đao Khuynh Thành há mồm định nói gì thì thanh niên áo xanh ngẩng đầu lên. Thanh niên áo xanh mỉm cười nhìn Đao Khuynh Thành, nhẹ lắc đầu.
Đao Khuynh Thành ngẩn người, giây sau hiểu ra, gật gù, không nói gì thêm.
Lúc này chưởng môn Trảm Nhật thành tính tình nóng nảy, cương cường yên lòng, không còn chút lo lắng.
* * *
Người xuất hiện trong đám đông đương nhiên là Đinh Hạo.
Sau khi Đinh Hạo trở về Vấn Kiếm tông, sắp xếp tất cả thì sáng hôm nay vội vã đến Kính hồ.
Thực lực, địa vị hiện giờ của Đinh Hạo hoàn toàn có tư cách xuất hiện ở khu vực các chưởng môn siêu tông môn ngồi, nhưng hắn không muốn bị người xem như tham quan gấu trúc. Đinh Hạo chào hỏi các đại nhân vật tông môn xong lặng lẽ chạy đến đám đông.
Đinh Hạo lẫn vào đám người, nghe rất nhiều bàn tán, hắn hơi hiểu ý kiến, cách nhìn của các võ giả.
Giống như thế cục Vô Tận đại lục bây giờ, đa số ôm thái độ bi quan với tuơng lai nhân loại.
Đinh Hạo chỉ lắng nghe chứ không phát biểu bất cứ ý kiến gì.
Đã ba năm Đinh Hạo không xuất hiện trước mặt công chúng Tuyết Châu nên mọi người chỉ nghe tiếng truyền kỳ đao cuồng kiếm si, không ai biết mặt thật. Mãi khi Đinh Hạo nghe lời của A Kim giống như suy nghĩ trong lòng hắn, thế là Đinh Hạo kiềm không được lên tiếng.
A Kim rất hưng phấn khi có người cùng ý kiến với mình, vui vẻ trò chuyện một lúc.
A Kim không anhạn ra thanh niên áo xanh trước mặt là đao cuồng kiếm si Đinh Hạo mà gã tôn sùng đến phát cuồng.
A Kim thấy khí chất Đinh Hạo không tầm thường, cuối cùng hỏi một câu:
– Vị tiểu huynh đệ này, ngươi đoán lôi đài sinh tử hôm nay chúng ta có thể thắng sao?
Đinh Hạo mỉm cười nói:
– Khó nói, năm mươi năm mươi, nếu có nắm chắc thì vẫn có cơ hội thắng.
Đinh Hạo mới nói xong thì bên cạnh có tiếng trào phúng chói tai:
– Chàng tria, ngươi nói đao to búa lớn quá. Năm mươi năm mươi? Sợ là nhân tộc không có cả hai mươi phần trăm cơ hội thắng. Không biết mấy đại nhân vật nghĩ sao mà quyết định cuộc đấu thua chắc, đều tại cái tên Đao Khuynh Thành gây chuyện, không biết tự lượng sức mình đi trêu vào Phẩm Huyết Phong…
Đinh Hạo quay đầu, thấy một thanh niên cao gầy mặc áo đen, biểu tình kiêu ngạo nói chuyện.
– Nhìn cái gì? Chẳng lẽ ta nói không đúng? Nên giao đám người Trảm Nhật thành cho yêu tộc giải thích một chút là được, giờ thì hay rồi, thăng cấp lên tôn nghiêm chủng tộc. Thua trên lôi đài là chúng ta sẽ mất hết mặt mũi, khi hai tộc hội minh thì nhân tộc cũng sẽ yếu thế.
Chương 1008: Trận chiến đầu tiên (2)
Thanh niên áo đen cao gầy hĩnh mũi ra vẻ cao nhân nhìn thấu thời cuộc.
Lời thanh niên áo đen cao gầy nói được vài người ủng hộ.
A Kim tức giận quát:
– Các ngươi nói vậy là sao? Giao đồng bào của mình ra mặc kệ yêu tộc tàn sát chẳng lẽ cứu về tôn nghiêm chủng tộc được sao? Tuy Trảm Nhật thành là tiểu tông môn trong Tuyết Châu nhưng ít nhất có nhiệt huyết, can đảm, có gan chiến đấu với yêu tộc, đây mới là tôn nghiêm thật sự!
Thanh niên áo đen cao gầy khinh thường nói:
– Hừ! Cái dũng của thất phu, không có gì đáng khen. Khí vận, địa thế nhân tộc bị cái loại thất phu lỗ mãng này chôn vùi.
Đinh Hạo liếc thanh niên áo đen cao gầy, lắc đầu, nói:
– E rằng có một số người không có cả cái dũng của thất phu đó, chỉ biết nói bốc nói phét, chỉ thủ năm ngón. Nếu thật sự đánh nhau thì hạng người đó là kẻ cụp đuôi chạy trốn trước tiên.
Thanh niên áo đen cao gầy như mèo bị đạp đuôi nhảy cẫng lên, tức giận quát:
– Ngươi nói ai?
Đinh Hạo không mở miệng.
Với thực lực, địa vị hiện tại của Đinh Hạo nếu múa mép đấu võ miệng với người như thanh niên áo đen cao gầy thì thật nhàm chán.
Thanh niên áo đen cao gầy còn tưởng Đinh Hạo sợ gã, lạnh lùng cười:
– Không sợ nói cho ngươi biết, ta chính là đệ tử hạch tâm của Tử Linh tông, mấy ngày trước cùng chưởng môn có vinh hạnh gặp chưởng môn Thanh Vân tông, Võ Cực tông, biết các siêu tông môn đều không ôm hy vọng ba trận lôi đài sinh tử chiến này. Chẳng lẽ ngươi cho rằng thật sự có kỳ tích sao?
Thanh niên áo đen cao gầy bày ra thân phận khiến nhiều võ giả không rõ sự thật tin tưởng, vội chạy qua hỏi thăm tin tức bên trong.
Tử Linh tông là một tông môn thượng đẳng Bắc Vực, thực lực không tầm thường, tuy không sánh bằng đỉnh thế lực Diệt Tuyệt Kiếm tông, Thanh Vân tông nhưng so với môn phái trong Tuyết Châu thì là vật khổng lồ làm người ngước nhìn.
Đinh Hạo mỉm cười.
Tử Linh tông chẳng phải là một tông môn lúc trước mơ ước long khí màu tím sau núi Vấn Kiếm tông, vây khốn sơn môn Vấn Kiếm tông bị Đinh Hạo giết chạy vắt giò lên cổ sao? Không ngờ đệ tử hậu bối Tử Linh tông cũng kiêu căng, ngang ngược như vậy.
Thanh niên áo đen cao gầy được nhiều người vây quanh, hư vin thâm thỏa mãn vô cùng. Thanh niên áo đen cao gầy đắc ý tung các tin tức thật giả làm mọi người ồ lên, một lúc sau gã liếc Đinh Hạo, A Kim.
Thanh niên áo đen cao gầy khiêu khích nói:
– Chí tôn nhân tộc, các siêu thế lực bày một cục lớn, lôi đài sinh tử hôm nay là để hy sinh. Các ngươi không tin thì chờ đi, Tuyết Châu tuẻn người chiến đấu đều là hạng vô danh bình thường đi cho có.
Thanh niên áo đen cao gầy chưa nói xong thì đám đông bỗng xôn xao.
Phía xa có luồng sáng đen nhánh chớp lóe, yêu khí cuồn cuộn, bầu trời nhuộm đen, mặt trời bị che mất. Áp lực nặng nề tràn ra. Mọi người chưa kịp phản ứng thì mây đen yêu khí đầy trời co rút lại đáp xuống lôi đài vàng trên quảng trường Chiến thần, biến thành nam nhân vạm vỡ mặc chiến giáp đen, đầu có hai sừng dữ tợn.
Có người kinh kêu:
– Đây là… Một cường giả yêu tộc đỉnh yêu đế.
Có người nhận ra lai lịch của nam nhân vạm vỡ, nói:
– Là Hắc Sơn Yêu Đế, một vị cường giả tuyệt đối của Hắc Sơn Ngưu Ma tộc Bắc Vực.
Hắc Sơn Yêu Đế là tồn tại vô cùng đáng sợ, nhân tài mới xuất hiện của của Hắc Sơn Ngưu Ma tộc Bắc Vực. Hắc Sơn Yêu Đế chưa đến một trăm năm đã vào cảnh giới đỉnh yêu đế, nổi tiếng lừng lẫy trong toàn yêu tộc Bắc Vực, là thiên tài đếm trên đầu ngón tay.
Có người than thở:
– Không ngờ ván đầu lôi đài sinh tử phái ra nhân vật đỉnh cao như vậy, yêu tộc hoàn toàn không cho nhân tộc chút cơ hội.
Hắc Sơn Yêu Đế là yêu tộc thứ nhất đấu lôi đài sinh tử.
Vô số cặp mắt tập trung vào người Hắc Sơn Yêu Đế.
Đinh Hạo nghiêm túc đánh giá Hắc Sơn Yêu Đế.
Đinh Hạo có nghe nói đến danh tiếng Hắc Sơn Yêu Đế, gã đúng là một thiên tài yêu tộc đáng gờm. Nghe nói trong cơ thể Hắc Sơn Yêu Đế có lực lượng huyết mạch thượng cổ ngưu ma vương, giờ xem ra lời đồn là thật. Toàn thân Hắc Sơn Yêu Đế lấp lóe ánh sáng đen, cơ bắp nhô ra như núi, vạm vỡ giống người khổng lồ. Áo giáp đen Hắc Sơn Yêu Đế mặc không phải vật thường, có hơi thở thánh giai. Mặt nửa người nửa ngưu dữ tợn, mũi Hắc Sơn Yêu Đế xỏ khoen vàng, đôi sừng trâu như có thể xé rách hư không, toàn thân tràn ngập trứ sức bật.
Lúc trước có người đoán Hắc Sơn Yêu Đế sẽ là một trong các thí sinh yêu tộc lựa chọn, quả nhiên là đúng.
Vậy là trận chiến đầu tiên Đinh Hạo chưa thể ra tay.
Hắc Sơn Yêu Đế đứng trên lôi đài rống to:
– Ha ha ha ha ha ha! Nhân tộc nào lên lôi đài mau đi ra đấu với ta! Ha ha ha ha ha ha! Đao cuồng kiếm si Đinh Hạo có dám lộ mặt không?
Hắc Sơn Yêu Đế tràn ngập chiến ý, chủ động khiêu chiến với Đinh Hạo.
Tin tức Đinh Hạo trở về Tuyết Châu đã lan tràn trong cao tầng yêu tộc.
Theo yêu tộc nhận định trong nhân loại Tuyết Châu thì Đinh Hạo là chướng ngại vật.
Hắc Sơn Yêu Đế tràn đầy tự tin lại nắm chắc vũ khí bí mật, gã sớm nghe danh tiếng Đinh Hạo, muốn mượn cơ hội này dánh bại hắn thành tựu uy danh cao nhất.
Giọng Hắc Sơn Yêu Đế ồm ồm như sấm làm nhiều người thực lực hơi thấp mặt trắng bệch, thanh âm quanh quẩn ven Kính hồ.
Võ giả nhân loại đều biến sắc mặt.
Hắc Sơn Yêu Đế mới lên đã kêu gào Đinh Hạo rõ ràng là không để mắt mấy người khác trong võ đạo Tuyết Châu.
Đinh Hạo không đáp lời.
Hắc Sơn Yêu Đế liên tục khiêu chiến bốn, năm lần nhưng không ai đáp lại gã.
Hắc Sơn Yêu Đế khinh thường cười to khiêu khích:
– Không lẽ nhân tộc Tuyết Châu chẳng có ai dám bước ra ứng chiến sao? Đều là một đám yếu đuối nhu nhược. Cái gọi là đao cuồng kiếm si Đinh Hạo chỉ là một tên nhát gan!
Nhiều võ giả nhân loại tức giận xì khói.
Dù yêu tộc nhà ngươi thế lớn nhưng thế này là quá kiêu ngạo.
Khiến nhiều người thắc mắc là tại sao Đinh Hạo không ra mặt chiến đấu, không lẽ hắn sợ đối thủ? Hoặc như tin đồn ba trận lôi đài sinh tử chỉ là hình thức, cuối cùng không thể thắng nên Đinh Hạo không thèm xuất hiện?
Thanh niên áo đen cao gầy ở trong đám đông lớn tiếng nói:
– Ha ha ha ha ha ha! Các ngươi nhìn xem, ta có nói sai không?
A Kim ngứa răng:
– Ngươi…!
A Kim không hiểu tại sao cùng là nhân loại nhưng đệ tử Linh tông lại có bộ dáng vui sướng khi người gặp họa như thể thấy nhân loại chịu thiệt thì gã rất vui.
Đinh Hạo vỗ vai A Kim.
Đám đông phía trước bỗng xôn xao.
Một thiếu niên mặc y phục bó sát người chậm rãi bước ra từ khu chưởng môn siêu thế lực tông môn nhân loại kéo ngược chiến đao đen to lớn dài ba thước chậm rãi đi hướng lôi đài màu vàng. Chớp mắt thiếu niên kéo trường đao đã đến trước lôi đài màu vàng, hơi khom người. Chợt vang tiếng nổ điếc tai, mặt đất dứt chân thiếu niên kéo trường đao nứt ra như mạng nhện đổ sụp xuống, gã đã xuất hiện trên lôi đài màu vàng.
Chương 1009: Trận chiến đầu tiên (3)
Nhân tộc Tuyết Châu thứ nhất nghênh chiến đã xuất hiện.
– Ngươi là ai? Đinh Hạo sao?
Hắc Sơn Yêu Đế thoải mái đánh giá đối thủ, phát hiện tu vi huyền khí của gã chỉ cỡ cảnh giới Đại Võ Sư cảnh, yếu đến không chịu nổi một kích.
Thiếu niên lắc đầu, biểu tình bình tĩnh nói:
– Ngươi chưa xứng đấu với Đinh sư huynh.
Hắc Sơn Yêu Đế nét mặt sa sầm nói:
– Không phải là Đinh Hạo? Thật là không biết sống chết, con kiến nhỏ bé như ngươi dám xuất hiện trên lôi đài như vậy?
– Nói nhảm nhiều quá.
Một tay thiếu niên giơ trường đao to lớn, đao phong chỉ hướng Hắc Sơn Yêu Đế. Đao ý sắc bén bùng nổ, huyết khí hùng hồn như biển cả phát ra từ cơ thể không quá vạm vỡ. Khí diễm đỏ rực mắt thường tổng thấy như ngọn lửa đốt cháy quanh người thiếu niên.
Lực lượng, khí cơ chớp mắt bùng nổ như một thượng cổ hồng hoang di chủng cự thú.
Hắc Sơn Yêu Đế biến sắc mặt, thu về lòng khinh thường.
Hắc Sơn Yêu Đế hỏi:
– Ngươi là ai? Tuyết Châu có loại người như ngươi?
* * *
Có người kêu ra tiếng, nhận ra điều gì:
– Là hắn?
Người bên cạnh vội hỏi:
– Là ai? Chẳng lẽ là nhân vật ghê gớm nào?
– Nhân tàim ới xuất hiện của Vấn Kiếm tông, biệt danh Cuồng Đao Trương Phàm. Người này là một quái thai, tu vi huyền khí bình thường nhưng lực lượng cơ thể siêu phàm nhập thánh, đã từng một đao giết viện trưởng cũ Phương Tiêu An của Thanh Bình học viện. Nghe nói là cao thủ thứ hai đứng sau Đinh Hạo trong Vấn Kiếm tông.
Người nói chuyện là một võ giả Tuyết Châu, thuộc loại hiểu rộng biết nhiều, gã kể rõ lai lịch của Cuồng Đao Trương Phàm.
– Trương Phàm? Lúc trước chưa từng nghe nói về người này.
– Cuồng Đao được gọi là song đao Tuyết Châu cùng với Nhất Đao Khuynh Thành Đao Khuynh Thành? Không thể nào, Đao Khuynh Thành đứng ngang hàng với Trương Phàm còn không đánh lại cường giả yêu tộc yêu hoàng của Phẩm Huyết Phong, sao Trương Phàm là đối thủ của Hắc Sơn Yêu Đế được? Đi lên là chịu chết.
– Đúng vậy. Tại Tuyết Châu Trương Phàm miễn cưỡng xem như cao thủ nhưng đặt toàn Bắc Vực chỉ cỡ hạng ba, bốn, khó thể đấu lại yêu thánh.
Mọi người bàn tán xôn xao.
Người ban đầu nói chuyện lắc đầu bảo:
– Cuồng Đao Trương Phàm làm người rất điệu thấp, trừ cuộc chiến ở Vấn Kiếm tông, Thiên Hàn Tuyệt phong cùng Đinh Hạo ra không chịu lộ mặt nữa, nên không nổi tiếng. Tuy nhiên thực lực của Cuồng Đao Trương Phàm chắc trên Nhất Đao Khuynh Thành, Vấn Kiếm tông phái hắn đấu trận đầu chắc chắn được Đinh Hạo đồng ý, có lẽ sẽ có ngoài ý muốn.
– Chờ xem đi, hy vọng Cuồng Đao Trương Phàm sẽ sáng tạo kỳ tích.
– Xác suất không lớn.
Đám đông sôi nổi xì xầm. Bọn họ vốn tưởng đao cuồng kiếm si sẽ xuất hiện không ngờ lại là Cuồng Đao Trương Phàm không nổi tiếng gì, không biết kết quả trận chiến ra sao, tóm lại là không lạc quan.
A Kim đứng bên cạnh Đinh Hạo, hồi hộp siết chặt nắm tay.
Đinh Hạo cười nói:
– Thả lỏng đi, chúng ta rất có hy vọng vào trận chiến này.
A Kim trợn to mắt nói:
– Thật không? Sao ngươi thấy được?
– Nói bậy bạ.
Đệ tử của Tử Linh tông đứng phía xa luôn khiêu khích lúc này cười khẩy:
– Trợn to mắt nói bậy, tu vi huyền khí của Trương Phàm chưa đến Vương Tuyệt Phong sao có thể là đối thủ của Hắc Sơn Yêu Đế đẳng cấp đế giai? Rõ ràng là Vấn Kiếm tông kêu Trương Phàm đi chịu chết.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Chợt vang tiếng nổ điếc tai từ lôi đài màu vàng.
Mọi người cảm thấy sóng âm như thực chất ập vào mặt, gió lốc tohỏi tai ù vang. Võ giả thực lực hơi kémn gồi bệch xuống đất, mặt tái nhợt, hoa mắt đầy sao.
Mọi người nhìn qua, trợn mắt há hốc mồm.
Đệ tử của Tử Linh tông líu lưỡi nhìn lôi đài màu vàng phai xa như thấy quỷ.
* * *
Trên lôi đài.
Cơ thể Cuồng Đao Trương Phàm hơi lắc lư nhưng không lùi bước.
Phía đối diện, Hắc Sơn Yêu Đế lùi nửa bước.
Lần đầu tiên va chạm đã kết thúc, bách thắng chiến đao của Cuồng Đao Trương Phàm một đao đẩy lui Hắc Sơn Yêu Đế.
Đơn thuần so đấu lực lượng, Hắc Sơn Yêu Đế vốn là yêu đế nhưng thua Cuồng Đao Trương Phàm một bậc.
Kết quả khiến mọi người sửng sốt.
Giật mình qua đi, trận doanh nhân loại quanh lôi đài màu vàng reo hò rầm trời. Đây đúng là niềm vui bất ngờ, bọn họ vốn tưởng thua chắc nhưng gió mưa xoay vần, Cuồng Đao Trương Phàm nhìn như không chịu nổi một kích lại cường đại như thế?
Hắc Sơn Yêu Đế nghe tiếng võ giả nhân loại reo hò, gã nhúc nhích cơ thể.
Người Hắc Sơn Yêu Đế phát ra tiếng răng rắc như sấm sét, lửa đen quanh người càng đậm đặc.
Khuôn mặt nửa người nửa trâu lộ nụ cười nanh tranh, Hắc Sơn Yêu Đế nói:
– Thú vị, đáng cho ta nghiêm túc ra tay. Ngươi là sư đệ của Đinh Hạo? Vừa lúc bóp nát ngươi, tin tưởng đao cuồng kiếm si sẽ xuất hiện.
– Dông dài.
Cuồng Đao Trương Phàm đáp lại là một đao.
– Ha ha ha ha ha ha! Ha ha ha ha ha ha!
Hắc Sơn Yêu Đế bỗng người to vung nắm đấm.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Tiếng nổ lại vang lên.
Lần này Cuồng Đao Trương Phàm bị hất ra ngoài.
Tiếng hoan hô quanh lôi đài màu vàng biến thành kinh kêu.
Tiếng cười dữ tợn của Hắc Sơn Yêu Đế văng vẳng:
– Ha ha ha ha ha ha! Tiểu tử, ngươi còn kém xa, không có tư cách đấu với ta.
Cơ thể cao to của Hắc Sơn Yêu Đế biến thành tia chớp như bóng với hình xông tới trước mặt Cuồng Đao Trương Phàm, nắm đấm to như bão tố đấnh ra.
– Dông dài.
Mặt Cuồng Đao Trương Phàm luôn bình tĩnh.
Cuồng Đao Trương Phàm ở giữa không trung, lực lượng kỳ lạ bùng nổ. Áo xanh rách tung tóe lộ ra cơ bắp đen như gang đúc, tràn ngập sức bật và mỹ cảm bạo lực. Bách thắng chiến đao nhanh như tia chớp liên tục chém ra, đao thế Đao Nhị Thập Tứ liên miên như nước lũ tuôn ra.
Keng keng keng!
Keng keng keng!
Tiếng kim loại va chạm liên tục như mưa đập vào lá.
Hắc Sơn Yêu Đế, Cuồng Đao Trương Phàm tách ra.
Trong chớp mắt đó không biết hai bên trao đổi bao nhiêu chiêu.
Mọi thứ tĩnh lặng, tiếng la hét quanh lôi đài màu vàng vẫn đang điên cuồng khuếch tán.
Mọi người vốn tưởng Cuồng Đao Trương Phàm sẽ bị xé xác nhưng họ ngạc nhiên thấy thiếu niên bị Hắc Sơn Yêu Đế tung chiêu thứ hai đánh bay vẫn vững vàng đứng trên lôi đài màu vàng. Mặt trời chiếu rọi cơ bắp đen như có tầng thần quang chảy xuôi, cơ thể không quá vạm vỡ cho người cảm giác chắc khỏe. Bách thắng chiến đao rung động vù vù như ảo ảnh mờ mịt.
Phái đối diện, Hắc Sơn Yêu Đế ngạc nhiên nhìn hai tay mình.
Từng vệt trắng xuất hiện trên tay Hắc Sơn Yêu Đế, đó là dấu bị trường đao chém.
Hắc Sơn Yêu Đế không ngờ quyền thuật cuồng bạo không đánh gục được đối thủ ngược lại bị đao pháp không kẽ hở phong kín, chấn hai tay gã tê dịa.
Chớp mắt tiếng kinh kêu quanh lôi đài màu vàng lại trở thành vui sướng reo hò ngập trời.
Chiến đấu mới chỉ bắt đầu mấy chục giây, nhưng trong thời gian ngắn ngủi tâm tình cá võ giả nhân loại như ngồi xe siêu tốc lúc cao lúc thấp, căng thẳng muốn đứng tim. Trong khoảnh khắc này rất nhiều võ giả nhân loại mới phát hiện khi thiếu niên kéo ngược trường đao nhảy lên lôi đài màu vàng vào phút đầu tiên thì trái tim của họ đã bị thiếu niên bắt giữ.
Chương 1010: Đao của ngươi không được
Mặc kệ trước kia có gặp gỡ hay không, thân hình, khuôn mặt của thiếu niên đã khắc vào tim mọi người.
Máu mủ tình thâm giữa đồng bào cùng tộc là không thể dứt bỏ.
– Cố lên!
– Cuồng Đao Cuồng Đao!
Thật nhiều võ giả không để ý hình tượng rống to.
Nhiệt tình đốt cháy.
Cuồng Đao Trương Phàm liên tục hai lần cho mọi người hy vọng, mắt sáng lên, cảm xúc các võ giả nhân loại bùng cháy điên cuồng gào thét cổ vũ cho gã.
Tình hình điên cuồng.
* * *
– Cái này…
A Kim hưng phấn nói:
– Thật sự có hy vọng, ha ha ha ha ha ha! Thật sự có hy vọng thắng!
Rất nhiều võ giả nhân loại xung quanh cũng vung tay hét to.
Đệ tử của Tử Linh tông giật mình qua đi biểu tình bình tĩnh trở lại, nói:
– Đừng vui vẻ quá sớm, Hắc Sơn Yêu Đế chưa sử dụng sức mạnh yêu tộc, vẫn chưa bùng nổ lực lượng thật sự.
A Kim tức giận hỏi:
– Ngươi có ý gì? Chẳng lẽ ngươi không hy vọng nhân tộc thắng sao?
Đệ tử của Tử Linh tông hừ lạnh một tiếng:
– Đương nhiên ta hy vọng sẽ thắng nhưng không đặt hy vọng nhiều vào người Vấn Kiếm tông.
A Kim định nói gì nhưng Đinh Hạo lắc đầu ngăn gã lại, tiếp tục nhìn cuộc chiến trên lôi đài màu vàng.
* * *
– Rất tốt, thực lực của ngươi khiến ta hứng thú.
Hai tay Hắc Sơn Yêu Đế nắm hư không, hai thanh loan đao màu đen to nằm trong tay gã. Thân đao cong như vầng trăng, yêu văn chớp lóe, là vũ khí rất kinh khủng.
– Đôi loan đao này lấy hai sừng ta rụng ra mời chú khí thần sư của Yêu Thần cung rèn có tên là Yêu Tinh. Từ khi tu vi yêu đế của ta đại thành đến nay đã rất ít sử dụng chúng nó. Ngươi rất may mắn cũng vô cùng xui xẻo, ngươi sẽ biết uy lực của chúng nó, ngươi nên kiêu ngạo vì chết dưới Yêu Tinh.
Hắc Sơn Yêu Đế cầm óng đao, khí thế tăng vọt, toàn thân bao trùm trong lửa đen.
Áp lực tinh thần nặng nề khuếch tán.
Biểu tình Cuồng Đao Trương Phàm vẫn luôn bình tĩnh như tảng đá không thay đổi, đáp lại luôn là hai chữ.
– Dông dài.
Lời còn chưa dứt, Hắc Sơn Yêu Đế đã biến mất tại chỗ.
Hai tay Cuồng Đao Trương Phàm cầm đao, thi triển Đao Nhị Thập Tứ Đao Nhị. Đao quang rậm rạp như tường ánh sáng bao phủ Cuồng Đao Trương Phàm. Cùng lúc đó, xung quanh Cuồng Đao Trương Phàm xuất hiện bốn Hắc Sơn Yêu Đế, tám thanh loan đao như tia chớp đen xé mở bình minh từ tám góc độ rất kỳ lạ chém vào Trương Phàm.
Đinh đinh đinh đinh đinh!
Tiếng lưỡi đao va chạm nhau hoặc nhe hoặc nặng hoặc nhanh hoặc chậm điên cuồng vang lên.
Cuồng Đao Trương Phàm, Hắc Sơn Yêu Đế đều là đao pháp đại tông sư, đao thế đã đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, không đơn giản là va chạm cứng đối cứng.
Hắc Sơn Yêu Đế như nước lũ đen, nguyên lôi đài màu vàng bị yêu viêm đen bao phủ lôi đài màu vàng. Ban đầu chỉ có một Hắc Sơn Yêu Đế biến thành bốn, bốn thành tám, rồi mười sáu, mười sáu thành ba mươi hai. Cuối cùng khắp lôi đài màu vàng là Hắc Sơn Yêu Đế, không chia rõ người nào là thật là giả. Tất cả Hắc Sơn Yêu Đế đều vung song đao chém giết.
Cuồng Đao Trương Phàm đứng giữa lôi đài màu vàng, bất động như núi.
Từ đầu đến cuối Cuồng Đao Trương Phàm không di chuyển nửa bước.
mặc kệ Hắc Sơn Yêu Đế ra đao quái dị cỡ nào, thân hình tinh diệu đến đâu, hóa thân nhiều bao nhiêu thì Cuồng Đao Trương Phàm không hề né tránh.
Tốc độ ra đao của Cuồng Đao Trương Phàm ngày càng chậm, từng đao không nhanh không chậm chém ra. Người nào thực lực thấp cũng bắt giữ được quỹ tích đao đạo của Cuồng Đao Trương Phàm, tràn ngập vô số sơ hở, nhưng cố tình mỗi một lần đều hóa giải đao phong đao nhẫn đen của Hắc Sơn Yêu Đế. Tốc độ đao nhanh vượt qua phạm vi mắt võ giả bình thường bắt giữ của Hắc Sơn Yêu Đế hoàn toàn bị đao chậm của Cuồng Đao Trương Phàm ngăn cản.
Loại hình ảnh cực kỳ quỷ dị nhưng thật sự xảy ra.
Cường giả yêu tộc đỉnh giai ngồi ở phía xa, rất nhiều người giật mình đứng bật dậy.
– Loại đao pháp này… Một Vấn Kiếm tông nho nhỏ sao xuất hiện thiên tài đao pháp tuyệt thế như vậy?
– Đã chạm đến đạo đao pháp, đại xảo không công, lù khù vác cái lu chạy, nếu tiến thêm một bước chính là cực độ đao pháp.
Các cường giả tuyệt đối yêu tộc đỉnh cao cũng kiềm không được khen ngợi.
Hắc Sơn Yêu Đế là thiên tài trong yêu tộc, đặc biệt đạo đao pháp của gã làm nhiều cường giả Võ Thánh cảnh thấy tạo nghệ không bằng gã. Thế nhưng một thiếu niên nhân loại dù là lực lượng hay đao pháp đều ngang ngửa với Hắc Sơn Yêu Đế, đặc biệt thiếu niên đến từ Tuyết Châu sa mạc võ đạo nhân loại, sao có thể không làm người ta khiếp sợ.
Khu ghế ngồi cao tầng nhân loại thì vang lên tiếng khen.
– Lại một thiên tài tuyệt thế.
– Ha ha ha ha ha ha! Lý Lan chưởng môn, Vấn Kiếm tông hưng thịnh rồi, có nhân tài như vậy lo gì không nổi trội?
– Đinh Hạo, Trương Phàm, hai thiên tài này có được một người là đủ đứng vững Cuồng Đao Trương Phàm. Lý Lan chưởng môn có đến hai nhân vật chí tôn tương lai, chắc không bao lâu nữa Vấn Kiếm tông sẽ chen chân vào hàng ngũ siêu tông môn nhân tộc Bắc Vực.
– Vương chưởng môn là đệ nhất tông sư đao pháp Bắc Vực ta, Thính Đào Khởi Đao Quyết của Thính Đào Hiên cũng là một trong những đao điển đỉnh giai nhân tộc Bắc Vực, theo các ngươi thấy thì thiếu niên Trương Phàm của Vấn Kiếm tông thi triển đao pháp gì?
– Chưa từng biết đến, dạt dào cổ ý, Vương ta xấu hổ chưa từng thấy đao pháp đại khai địa hợp như vậy. Nhìn đơn giản nhưng chỗ tinh diệu không thua gì Thính Đào Khởi Đao Quyết. Dường như… Hưm… Dường như tương đồng với chiến kỹ Thất Huyền Trảm lúc trước Đinh Hạo truyền ra.
– A? Vương chưởng môn nói vậy làm ta cũng thấy giống, không lẽ bộ đao quyết này là Đinh Hạo truyền cho Trương Phàm sao?
– Những thiên tài hậu bối này không thể đo lường theo lẽ thường, đại giang sóng sau đè sóng trước, chúng ta đều đã già.
Thấy Cuồng Đao Trương Phàm biểu hiện siêu đẳng, các chưởng môn nhân loại thở phào nhẹ nhõm. Dù Cuồng Đao Trương Phàm thua trận lôi đài sinh tử chiến này thì cũng giành được tôn nghiêm cho nhân loại, để thiếu niên này sống thì về sau hơi mài giũa một chút sẽ là chí tôn, đủ ảnh hưởng địa tục nhân loại, yêu tộc.
Trong đám đông võ giả bình thường phía xa.
– Tuyệt vời, xuất sắc, ta tuyên bố Trương Phàm là thần tượng số hai của ta!
Hắc Sơn Yêu Đế khí thế huênh hoang bị Cuồng Đao Trương Phàm ngăn cản, nhân loại có mặt mũi, đúng là niềm vui bất ngờ.
Đinh Hạo bình tĩnh nhìn so đấu.
Cách biệt ba năm thực lực Cuồng Đao Trương Phàm tiến bộ nhiều hơn Đinh Hạo tưởng tượng. Bộ Thập Hoàng Thể Tôn Công đó đúng là có huyền bí đoạt thiên địa tạo hóa, rất hợp với Cuồng Đao Trương Phàm. Thập Hoàng Thể Tôn Công khiến thiếu niên thợ săn bình thường qua sáu năm một hơi nhảy lên cao thủ ngăn chặn đỉnh Võ Đế cảnh, Đinh Hạo thấy mừng cho Cuồng Đao Trương Phàm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Đại Phụng Đả Canh Nhân [Dịch] Đại Phụng Đả Canh Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Dai-Phung-Da-Canh-Nhan.jpg)






