Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 192 [ chương 956 đến 960 ]
❮ sautiếp ❯Chương 956: Tuyết Châu Bắc Vực
Bốn nữ đao khách Võ Đế cảnh định quay về Bạt Đao Trai, muốn báo việc vui này cho chủ Bạt Đao Trai thì…
– Ha ha ha ha ha ha! Dù ta không bằng hắn thì sao? Ta còn có thời gian, có thể chăm chỉ nghiên cứu. Ha ha ha ha ha ha! Cái tên Đinh Hạo làm sao làm được? Ta phải nhìn kỹ càng…
Lộ Viễn Sơn như điên khùng chạy trở về.
So với lúc trước thẫn thờ mất hồn vía thì bây giờ Lộ Viễn Sơn sáng sáu phấn khởi hẳn ra, hùng hổ xông lên minh văn trận pháp đã qua sửa chữa, cẩn thận quan sát nghiền ngẫm.
Khi Lộ Viễn Sơn xoay người rời đi gã bỗng nghĩ thông.
Thấyngười ta mạnh hơn mình không đáng sợ, nhục nhã là mình từ bỏ cố gắng đuổi theo.
Hơn nữa minh văn trận pháp qua tay Đinh Hạo sửa chữa rất hấp dẫn Lộ Viễn Sơn, như độc dược trí mạng làm gã không thể bỏ qua.
Bốn nữ đao khách Võ Đế cảnh bật cười.
Tuy tính cách Lộ Viễn Sơn hơi đáng ghét, kiêu ngạo, tự phụ nhưng có lúc gã rất đáng yêu.
* * *
Đêm đó Đinh Hạo rời khỏi Thiên Nguyên thành.
Trước khi đi Đinh Hạo không chào hỏi người Bạt Đao Trai mà kêu đại ma vương Tà Nguyệt trả đao điển ‘nhất nộ bạt đao hướng thanh thiên’ lại.
Khi bốn nữ đao khách Võ Đế cảnh và Bạt Đao Trai biết chuyện thì đoàn người Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia, đại ma vương Tà Nguyệt đã rời khỏi Thiên Nguyên thành.
Đinh Hạo thông qua vực môn cuối cùng đến Càn thành.
Càn thành là thành thị nhân loại lớn nhất Càn Châu.
Trước đó Càn thành cũng gặp yêu tộc công kích nhưng số lượng cao thủ nhân loại thánh nhân cảnh trong Càn thành nhiều hơn Thiên Nguyên thành gấp vô số lần, cộng với đông người. Trong Càn thành có vô số cao thủ, lịch sử, nội tình, tích lũy hơn Thiên Nguyên thành rất nhiều. Cho nên yêu tộc vây Càn thành không tạo thành uy hiếp lớn gì, ngược lại sau khi vứt mấy chục vạn xác chết thì đại quân yêu tộc rút lui.
Tuy niên lúc Đinh Hạo bước ra khỏi vực môn thì hắn cảm nhận được không khí căng thẳng trong Càn thành khác với bình thường.
Võ sĩ mặc áo giáp, cầm binh khí tuần tra trên đường, có nhiều võ giả thế lực đại tông môn giữ trật tự Càn thành. Bọn họ kiểm tra nghiêm khắc mọi nhân vật đáng ngờ, đề phòng cường giả yêu tộc biến thành hình người lẫn vào Càn thành phá hoại.
Đinh Hạo nghe ngóng được chút tin tức.
Càn thành chuẩn bị phái một đội viện quân do năm cường giả Võ Thánh cảnh dẫn dắt đi Thiên Nguyên thành cứu viện, trong đó bao gồm bốn mươi Siêu Thiên Thần Vệ.
Điều này khiến Đinh Hạo yên lòng hơn.Truyện được rất nhiều độc giả yêu thích và đã được chuyển thể thành truyện tranh,anime hiện đang làm mưa làm gió bên Trung Quốc….!
Trong lúc chờ vực môn mở ra, Đinh Hạo hỏi thăm nhiều tin tức. Nghe tin khắp nơi thì nhân loại, yêu tộc trong Trung Thổ Thần Châu đã hoàn toàn trở mặt, trật tự thái cổ minh ước không còn sót lại chút gì. Nghe nói Bắc Vực cũng không lạc quan, có nhiều tông môn Bắc Vực bị thế lực yêu tộc tiêu diệt.
Điều này càng khiến Đinh Hạo sốt ruột hơn.
Đoàn người Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia, đại ma vương Tà Nguyệt chờ đợi khoảng bốn canh giờ sau cuối cùng xếp hàng trước vực môn đi thành thị Bắc Vực. Đinh Hạo và Thiên Xu đại gia chia tay tại đây. Thiên Xu đại gia đi vực môn hướng nam trở về Nam Hoang.
Trước khi đi Thiên Xu đại gia vỗ ngực bảo đảm:
– Tiểu tử yên tâm, cứ giao muội muội của ngươi cho ta.
Đinh Hạo gật đầu, lấy ra các loại thần dược, thiên tài địa bảo lấy từ thần minh dược phố chia cho Thiên Xu đại gia. Nếu Thiên Xu đại gia tìm được Đinh Khả Nhi thì nhờ lão chuyển giao thần tàng có lẽ sẽ giúp ích cho nàng tu luyện.
Thiên Xu đại gia rất thất vọng nói:
– Cha nó, ta còn tưởng rằng mấy thứ này là ngươi tặng cho ta.
Đinh Hạo mỉm cười nói:
– Lão có thể giữ lại một nửa, dù sao rơi vào tay gian thương như lão thì đều bị cắt xén hơn một nửa.
Thiên Xu đại gia nổi khùng:
– Ngươi đang nghi ngờ nhân phẩm của ta! Ta không nhịn nữa!
Đinh Hạo khinh thường nói:
– Lão có nhân phẩm sao?
– Ta…
Thiên Xu đại gia không biết nên nói sao, hung dữ trừng Đinh Hạo.
Thiên Xu đại gia thở hắt ra, biểu tình nghiêm túc nói:
– Tiểu tử, thiên địa đại loạn không phải là nhỏ, đứng đầu như Trung Thổ Siêu Thiên Chiến thần cũng không rõ tung tích. Ngươi đi Bắc Vực hãy cẩn thận.
Đinh Hạo mỉm cười gật đầu.
Trong lòng Đinh Hạo thấy ấm áp, cảm động.
Trong thời gian này Thiên Xu đại gia vừa là thầy vừa là bạn, lão đã giúp đỡ cho Đinh Hạo rất nhiều. Tuy Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia luôn cãi nhau nhưng trên thực tế là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Thân phận Thiên Xu đại gia bí ẩn, luôn nhường nhịn, chăm sóc Đinh Hạo tựa như trưởng bối, người thân.
Bây giờ minh ước thái cổ bị xé rách, tình cảnh nhân loại rất khó khăn, cường giả thánh nhân cảnh tùy thời sẽ chết. Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia không nói ra nhưng không ai bảo đảm lần này chia tay về sau còn có mạng gặp lại không.
Đinh Hạo không có nhiều bằng hữu, Thiên Xu đại gia có vị trí bí ẩn mà khiến hắn tin tưởng nhất.
Thiên Xu đại gia nhìn theo Đinh Hạo biến mất trong vực môn mới cưỡi Bạch Hổ cái đi hướng vực môn phía nam, biểu tình phức tạp.
Thiên Xu đại gia thở dài, nhỏ giọng nói:
– Tiểu tử, loạn thế lan tràn thể hiện bản sắc anh hùng, thời địa này đã định thuộc về người trẻ tuổi các ngươi. Muội muội của ngươi rất tốt, ngươi yên tâm đi. Cứ giữ hy vọng, khi ngươi biết hết tất cả có thể cho những người phạm sai lầm nhưng luôn sám hối một cơ hội sửa chữa.
* * *
Gần hai tháng tiếp theo Đinh Hạo luôn chạy thẳng về Bắc Vực.
Đinh Hạo đi qua vực môn nối tiếp thành vị, châu vực khác nhau, không ngừng tới gần phương bắc. Bởi vì thánh chiến mở ra, thiên hạ đại loạn, các mảnh đất Trung Thổ Thần Châu không hòa bình, khắp nơi là chiến tranh quy mô lớn nhất. Trên đường đi Đinh Hạo tốn khá nhiều thời gian.
Lúc loạn thế tần suất sử dụng vực môn càng cao, mọi người chen chúc nhau.
Nhiều khi Đinh Hạo phải chờ nửa ngày, một ngày trong thành mới tới lượt sử dụng vực môn. Tuy Đinh Hạo sốt ruột nhưng không lỗ mãng giành giật.
Ngày hôm nay Đinh Hạo bước trên vực môn châu nằm ở phía nam Trung Thổ Thần Châu cuối cùng đi thông Bắc Vực.
Mùa đông dài dặc đang vào thời điểm lạnh lẽo nhất múa, tuyết bay lất phất. Nhiều lãnh thổ Bắc Vực đã phủ tuyết trắng mịt mù, thiên địa một sắc trắng. . truyện đam mỹ
– Bắc Vực, cuối cùng ta đã trở về!
Nam châu.
Đó là châu lớn nhất Bắc Vực nằm ở tận cùng phía nam tiếp giáp với tận cùng phía bắc Trung Thổ Thần Châu.
Nam thành, thủ phủ Nam châu. Đinh Hạo một chân bước ra vực môn.
Tuy Đinh Hạo cảm thấy hắn mới rời khỏi Bắc Vực nửa năm nhưng bởi vì di tích Thánh Đường Thần Điện nên thời gian thực đã là gần hai năm trôi qua.
Bước chân lên mảnh đất Bắc Vực làm lòng Đinh Hạo có cảm giác kỳ lạ.
Tựa như lãng du bên ngoài ngửi thấy mùi đất quê hương.
Đinh Hạo đi tới Nam Châu trước tiên tìm Tuần Sát Sử của Huyền Sương Thần Cung trú đóng trong thành, đưa ra thân phận Trọng Tài giả, hỏi tình hình thế cục Bắc Vực.
Huyền Sương Thần Cung là thủ lĩnh nhân loại Bắc Vực, trấn áp khí vạn nhân tộc Bắc Vực nên có quyền uy tuyệt đối nắm giữ các tin tức.
Chương 957: Tuyết Châu Bắc Vực (hạ)
Tuần Sát Sử của Huyền Sương Thần Cung không dám chậm trễ, vội kể hết tin tức mình biết cho Đinh Hạo nghe.
Đinh Hạo biết kết quả, lòng yên tâm hơn một chút.
Tuy thánh chiến bùng nổ nhưng Bắc Vực không rối loạn như Trung Thổ Thần Châu. Có lẽ là vì ấn ký thần của Bắc vực Huyền Sương Chiến thần vẫn còn trong thiên địa, nếu một cường giả cảnh giới Chiến thần cảnh còn sống thì đủ chấn nhiếp yêu tộc không dám rục rịch.
Đương nhiên chỉ vẻn vẹn là không rối loạn bằng Trung Thổ Thần Châu.
Sự thật là so với hai năm trước Bắc Vực bây giờ đã đổ máu.
Theo tin tức Tuần Sát Sử thu gom được thì hơn bốn mươi châu Bắc Vực có hai mươi mấy tòa đại thành bị yêu tộc chiếm đóng, năm mươi bảy tông môn lớn nhỏ bị diệt. Tuy Huyền Sương Thần Vệ mạnh mẽ ra tay có đồ diệt mấy chục tông môn yêu tộc nhưng so sánh tổn thất thì nhân loại vẫn yếu hơn.
May mắn Bắc Vực có Tiên Hoàng Cung.
Hai năm qua lấy Tiên Hoàng Đại Thánh của Tiên Hoàng Cung dẫn đầu từ Tuyết Châu xa xôi nhất nổi lên nhanh chóng thành một phương lực lượng không thể bỏ qua trong ngàn vạn yêu tộc Bắc Vực, địa vị ngang ngửa với Yêu Thần cung thánh địa yêu tộc cường đại nhất Bắc Vực.
Thực lực của Tiên Hoàng Đại Thánh siêu phàm nhập thánh, từng một trận chiến giết mười đại thánh yêu tộc đối địch với Tiên Hoàng Cung, đóng cọc địa vị cường giả tuyệt đối không thể lung lay trong yêu tộc. Thế lực Tiên Hoàng Đại Thánh tăng vùn vụt, bây giờ trở thành một thánh địa của yêu tộc Bắc Vực.
Đối với nhân loại thì một thế lực yêu tộc khổng lồ nổi lên không phải tin tức tốt gì.
Nhưng Tiên Hoàng Cung khác với thánh địa yêu tộc bình thường.
Từ khi Tiên Hoàng Cung nổi lên hầu như chưa từng xâm phạm thành thị của nhân loại. Cao thủ yêu tộc trong Tiên Hoàng Cung khá là mềm mỏng với nhân loại.
Càng khiến nhiều nhân loại bất ngờ là thánh nữ của Tiên Hoàng Cung chính là một nữ nhân loại, tuy có người nói trong cơ thể nàng chảy một nửa máu yêu tộc nhưng nữ cường giả thế hệ trẻ được gọi là Phượng Hoàng Nữ rất tốt với tông môn nhân loại.
Có Tiên Hoàng Cung kiềm chế, yêu tộc Bắc Vực không hùng hổ xông xáo như ở Trung Thổ Thần Châu, nhân loại sống sốt hơn chút.
– Nhưng Yêu Thần cung thánh địa của yêu tộc Bắc Vực đã thông báo thiên hạ muốn mở đại hội minh ước tại Tuyết Châu, mời nhân tộc cũng đến tham gia, bàn bạc, sửa chữa minh ước thái cổ, xác nhận lại quan hệ giữa nhân tộc và yêu tộc.
Tuần Sát Sử Nam Châu biểu tình nghiêm túc nói:
– Đại hội minh ước lần này không phải là nhỏ, nó quan hệ đến khí vận nhân tộc Bắc Vực ta. Thuộc hạ đoán yêu tộc muốn mownj đại hội minh ước thăm dò sức chiến đấu của nhân tộc, đặc biệt muốn tìm hiểu Huyền Sương Chiến thần bệ hạ có hao tổn thực lực như tin đồn không. Yêu tộc không tốt lành gì.
Đinh Hạo gật gù, hắn suy nghĩ nhiều hơn.
Tại sao Yêu Thần cung chọn địa điểm đại hội minh ước ở Tuyết Châu?
Tiểu Điệp có mấy chục châu, không thiếu nơi phong cảnh đẹp đẽ rộng rãi, không thiếu binh gia trọng địa tài nguyên phong phú. Tuyết Châu hẻo lánh nằm ở góc biên giới, tài nguyên thiếu thốn, hoàn cảnh thiên nhiên khắc nghiệt, không có tầm quan trọng gì, thế nhưng đại hội minh ước đặt ở Tuyết Châu, thật là lạ.
Không lẽ là bởi vì long khí màu tím, cự hoàng huyền tinh thạch dưới địa huyệt thâm uyên phía sau núi Vấn Kiếm tông? .
Đinh Hạo nghĩ ngay đến nguyên nhân này.
Sự việc tuyệt đối không đơn giản như mặt ngoài.
Đại hội minh ước mở tại Tuyết Châu, khi đó thế lực các phương tụ tập, phong vân tế hội, siêu thế lực nhân loại, yêu tộc giáng xuống. Tông môn bản địa Tuyết Châu sẽ bị khi dế, dù là Vấn Kiếm tông ở trước mặt siêu thế lực thì yếu đuối không chịu nổi một kích.
Ổ rớt thì không có trứng lành.
Một khi trong đại hội minh ước hai tộc xung đột thì Tuyết Châu sẽ máu chảy thành sông, xác chất thành núi.
Khi đó tông môn Tuyết Châu không may mắn tồn tại.
Đinh Hạo nghĩ đến điều gì, biến sắc mặt nói:
– Khi nào bắt đầu đại hội minh ước?
Tuần Sát Sử Nam Châu cung kính nói:
– Ba tháng trước Yêu Thần cung phát ra thiệp mời, ước định sau ngày mười lăm sẽ mở đại hội minh ước tại Kính hồ Tuyết Châu Bắc Vực.
Đinh Hạo yên lòng:
– Là sau ngày mười lăm sao?
Còn kịp.
– Đại nhân muốn đến Kính hồ?
Tuần Sát Sử Nam Châu giỏi quan sát lòng người, hiểu đại khái thân phận, bối cảnh của Đinh Hạo. Tuần Sát Sử Nam Châu biết Đinh Hạo xuất thân từ đệ tử Vấn Kiếm tông của Tuyết Châu, gã hiểu trong lòng hắn nghĩ gì.
Đinh Hạo gật đầu.
Tuần Sát Sử Nam Châu chắc chắn nói:
– Xin đại nhân yên tâm, thuộc hạ sẽ sắp xếp tuyến đường vực môn, trong vòng mười ngày chắc chắn sẽ đến Tuyết Châu, sẽ không chậm trễ hành trình của đại nhân.
Đinh Hạo yên lòng:
– Vậy xin đa tạ Thái đại ca.
Tuần Sát Sử Nam Châu họ Thái, tên đầy đủ là Thái Kinh. Tuần Sát Sử Nam Châu Thái Kinh là cường giả cảnh giới đỉnh Võ Hoàng cảnh. Nam Châu không xem như đại châu trong Bắc Vực vậy nên thực lực của Tuần Sát Sử không cao. Nhưng Tuần Sát Sử Nam Châu là người phát ngôn của Huyền Sương Thần Cung, quyền thế không giống bình thường, từ gã ra mặt sắp xếp vực môn là tốt nhất, đỡ cho Đinh Hạo tốn thời gian xếp hàng.
– Đại nhân quá lời, có thể cống hiến sức lực cho đại nhân là vinh hạnh của thuộc hạ.
Tuần Sát Sử Nam Châu Thái Kinh cười xoay người đi sắp xếp.
Bây giờ thiên hạ đã loạn, có thể quen biết một vị Trọng Tài giả là thêm con đường cho Tuần Sát Sử Nam Châu, vào phút mấu chốt giữ được một mạng.
* * *
Bắc Vực, Tuyết Châu.
Tuyết Châu là mảnh đất tận cùng phái bắc Vô Tận đại lục, trong một năm có nửa năm là tuyết bay giá rét. Bây giờ là lúc mùa đông lạnh gián hất, vạn dặm mênh mông bị tuyết trắng bao phủ.
Tuyết Châu là châu nhỏ nhất trong mấy chục châu Bắc Vực, cũng là thực lực nhân loại yếu nhất.
Trước kia Tuyết Châu như vùng đất thế ngoại cao nguyên, trừ một số thương đội nhỏ ra ít có người châu ngoài đến mảnh đất bị lãng quên. Nơi này sản vật bần cùng, hoàn cảnh ác liệt, không có gì khiến thế giới võ đạo hùng mạnh trong Bắc Vực chú ý.
Nhưng khoảng thời gian này Tuyết Châu khiến vô số thế lực cường giả nhân tộc, yêu tộc Bắc Vực chú ý.
Bởi vì đại hội minh ước nhân loại, yêu tộc Bắc Vực sắp mở ra tại Tuyết Châu.
Đại hội liên quan đến cục diện nhân loại, yêu tộc Bắc Vực hấp dẫn ánh mắt của các sinh linh.
Ba tháng qua vô số cường giả, tông môn, thế lực không ngại vạn dặm đi đến Bắc Vực. Dù là yêu tộc hay nhân loại đều không muốn bỏ qua đại hội minh ước quan trọng. Không cần biết có nhận được thiệp mời đại hội minh ước của Yêu Thần cung không tất cả đều chạy đến xem.
Góp vui là bản tính của các sinh linh.
Huống chi náo nhiệt liên quan đến ích lợi của mọi người?
Mảnh đất Tuyết Châu lạnh lẽo, hẻo lánh náo niệt chưa từng có.
Kính hồ, Tuyết Châu.
Chương 958: Nhân tộc xu hướng suy tàn
Kính hồ là nơi cư trú của Tuần Sát Sử Huyền Sương Thần Cung phái ra, cũng là vùng đại môn phái Tuyết Châu tỷ thí. Kính hồ kinh doanh mấy ngàn năm, mặc kệ môn phái Tuyết Châu như đèn kéo quân nổi tội hay suy sụp thì chỗ này luôn là thánh địa võ đạo của nhân loại.
Vấn Kiếm tông, Vô Niệm phái, Trảm Nhật thành, Thiên Âm cốc…
Các đại tông môn người Tuyết Châu nghe là thuộc đề đặt phân đà quan trọng tại Kính hồ.
Những ngày không có đại tái tông môn thì Kính hồ cũng khá là phồn hoa, náo nhiệt. Tuy nhiên gần ba tháng nay ven Kính hồ đã không thể hình dung bằng phồn hoa mà chỉ có từ ‘chen chúc’ mới diễn đạt đủ.
Đúng vậy, chen chúc.
Trong mấy trăm dặm ven Kính hồ đã tụ tập vô số sinh linh yêu tộc, nhân loại. Kiến trúc Kính hồ bị các phương thế lực cường giả đến trước và sau cưỡng ép chiếm cứ. Nhân loại, yêu tộc vì vấn đề chỗ ở xung đột nhiều lần. Cường giả chiếm mảnh đất và đình viện tố nhất ven Kính hồ. Một số thế lực tông môn bản địa Tuyết Châu đành nén giận, miễn cưỡng nhường ra tài sản của mình, bản thân thì đi đất hoang dựng lều.
Rồng rắn hỗn tạp, sóng ngầm dâng lên.
Yêu tộc chiếm ưu thế, kiêu căng vênh váo.
Còn năm ngày trước khi đại hội minh ước bắt đầu.
Các đại thế lực nhân loại, yêu tộc Bắc Vực sắp đến đông đủ. Lực lượng cường đại, yêu khí dao động trong thiên địa, đứng trên cao nhìn xuống toàn là đầu người.
– Tổ cha nó, đám yêu tộc thật là quá kiêu ngạo, chẳng những chiếm chỗ trú đóng của các đại môn phái nhân tộc chúng ta còn hoành hành bá đạo khắp nơi, nhìn lâu một chút là bọn họ sẽ xông lên gây sự.
– Suỵt, nói nhỏ tiếng chút, đừng để yêu tộc nghe thấy.
– Đúng vậy. Ngươi không biết sao? Hôm qua thiên tài số một của Duyên Sinh tông, Nhất Kiếm Minh Tâm vì trừng một thiếu niên yêu tộc mà bị đánh gãy chân, võ công hầu như bị phế.
– Nhất Kiếm Minh Tâm? Đó là cao thủ trẻ tuổi nổi tiếng trong thế hệ trẻ Tuyết Châu chúng ta, Nhất Kiếm Minh Tâm cũng không thể tự bảo vệ mình?
– Ài, cao thủ Tuyết Châu chúng ta có là gì? Những người từ bên ngoài đến thực lực cường đại không ai bì nổi, toàn là cảnh giới Võ Hoàng cảnh, Võ Đế cảnh. Dù chúng ta là cao thủ số một Tuyết Châu thì không bằng một móng út của người ta.
– Nghe nói chỗ trú của các đại môn phái Vấn Kiếm tông, Minh Tâm tông, Trảm Nhật thành, Thiên Âm cốc vân vân bị yêu tộc cưỡng ép chiếm cứ?
– Ừm! Mới đầu có người trong đại môn phái chống cự, kết quả tông chủ Minh Tâm tông bị một cao thủ yêu tộc giết tại chỗ. Trảm Nhật thành, Duyên Sinh tông tổn thất nặng nề. Nếu không nhờ Huyền Sương Thần Vệ ra tay vào phút mấu chốt thì sợ là mấy đại tông môn đã biến mất khỏi Tuyết Châu.
– Ài, nói đúng lắm. Bây giờ nhân tộc ta suy yếu, nếu không nhờ Huyền Sương Thần Cung chấn nhiếp thì sợ là trong trăm dặm quanh Kính hồ không có chỗ cho nhân tộc.
Đứng trên dãy núi nhìn ra xa Kính hồ mấy chục dặm, một số võ giả nhân loại bản địa Tuyết Châu than thở.
Mấy ngày nay bọn họ chịu nhiều bực tức.
So sánh với những người từ bên ngoài đến cao cao tại thượng thì đám võ giả bản địa Tuyết Châu yếu đến không chịu nổi một kích. Rất nhiều võ giả bản địa coi như cao thủ trong Tuyết Châu so đấu với cường giả từ ngoài đến thì yếu như con kiến với thần long.
Ngày tháng cụp đuôi làm người khiến nhiều võ giả nhân loại cảm thấy tuyệt vọng.
Một đám võ giả mặt ủ mày chau.
Một thanh niên bất mãn nói:
– Siêu tông môn nhân tộc Bắc Vực chúng ta như Thanh Vân tông, Diệt Tuyệt Kiếm tông đều cử cường giả đến đây chẳng lẽ không thể chấn nhiếp yêu tộc sao?
Một người khác thở dài nói:
– Tiểu huynh đệ ngươi có điều không biết. Nghe nói ở Trung Thổ Thần Châu xảy ra việc lớn rất tệ hại cho nhân tộc chúng ta. Trung Thổ Thần Châu đã rối loạn, tuy Bắc Vực tạm thời bình ổn nhưng nhân tộc vẫn yếu thế, các siêu thế lực nhân tộc phải cố kiềm chế tránh cho ảnh hưởng đại hội minh ước lần này.
Thanh niên sa sầm né mặt, cắn răng nói:
– Chẳng lẽ không ai thay đổi được cục diện chết tiệt này sao? Nhớ năm xưa Tuyết Châu ta cũng từng ra một vị tuyệt thế thiên tài, không hiểu sao hai năm nay hắn mai danh ẩn tích. Nếu có hắn ở thì tốt biết bao.
– Ngươi nói đến người kia của Vấn Kiếm tông?
– Đúng vậy. Năm xưa đao cuồng kiếm si Đinh Hạo xuất sắc biết mấy. Đầu tiên là truyền dạy Thất Huyền Trảm đến bây giờ được võ giả Tuyết Châu gọi là đệ nhất chiến kỹ sát phạt, bản thân liên tục đánh bại mấy siêu tông môn, cố gắng xoay chuyển, cứu Vấn Kiếm tông. Sau này Đinh Hạo một mình một kiếm tiêu diệt Liệt Thiên Kiếm tông, nhớ lúc đó bốn chữ đao cuồng kiếm si có sức nặng biết bao.
Thanh niên hớn hở kể, vui vẻ như trông thấy hy vọng.
Mấy người khác gật gù.
– Lúc trước đao cuồng kiếm si Đinh Hạo đúng là mạnh mẽ, một hơi xông lên trời, xem như thiên tài xuất sắc nhất Tuyết Châu, là tấm gương của các võ giả Tuyết Châu, là kỳ tích của Tuyết Châu.
– Đúng vậy. Nếu không có Đinh Hạo thì Vấn Kiếm tông sẽ không thành tông môn số một Tuyết Châu, dù tám môn phái hợp sức lại cũng không phải đối thủ của Tu La Ngọc Nữ Lý Lan quản lý Vấn Kiếm tông.
– Đã hai năm qua đi, đao cuồng kiếm si rốt cuộc đi đâu? Đủ mọi suy đoán nhưng không có cách nói chính xác. Có người nói Đinh Hạo ẩn cư sau núi Vấn Kiếm tông lĩnh ngộ võ công tuyệt thế, có người nói hắn rời khỏi Bắc Vực vân du thiên hạ. Có người nói Đinh Hạo luyện công tẩu hỏa nhập ma, đã chết…
Thanh niên kích động nói:
– Không thể nào! Đinh Hạo thiên tài tuyệt thế sao chết được?
Thanh niên là người sùng bái điên cuồng của Đinh Hạo.
Có người tiếp tục bảo:
– Nhưng lại nói mặc dù đao cuồng kiếm si kinh diễm dù sao còn quá trẻ, dù bây giờ Đinh Hạo có xuất hiện cũng khó thay đổi cục diện. Ngươi không thấy Vấn Kiếm tông bây giờ không dám ngay mặt đối đầu với người từ ngoài đến sao? Vân Kiếm sơn trang sau khi xây dựng đều bị đám đại yêu của Yêu Thần cung chiếm cứ.
Có người khẽ thở dài:
– Đúng vậy. Thiên địa bao la, vô số cao thủ, yêu tộc đang thế lớn, dù là cường giả thánh nhân cảnh cũng khó thể thay đổi xu hướng mạnh yếu giữa hai tộc. Đao cuồng kiếm si có xuất hiện thì khó thể thay đổi được gì.
Mặt thanh niên đỏ rực nhưng không cãi lại.
Mặc dù thanh niên rất sùng bái Đinh Hạo nhưng trong lòng gã biết rõ người đó nói thật sự, lực lượng một người quá yếu, Đinh Hạo còn trẻ, chưa trưởng thành.
Lúc này phía xa bỗng xôn xao.
Có người ngoái đầu nhìn, phát hiện điều gì, kinh ngạc nói:
– Ủa? Là người của Trảm Nhật thành. Có thấy đao khách áo lam không? Chính là thanh niên trên mặt có một vết đao đấy, là Đao Khuynh Thành đại sư huynh Trảm Nhật thành. Hình như bọn họ đi hướng trung tâm Kính hồ.
– Đao Khuynh Thành giờ là cao thủ trẻ có tiếng trong Tuyết Châu chúng ta, là tiểu chưởng môn của Trảm Nhật thành. Đao Khuynh Thành đi trung tâm Kính hồ làm gì?
Chương 959: Thế giới này thuộc về yêu tộc
– Nghe nói hôm qua mấy đệ tử Trảm Nhật thành bị vài tên cường giả yêu tộc đánh bị thương.
– Không thể nào! Không lẽ Đao Khuynh Thành muốn báo thù?
– Có kịch hay xem rồi.
– Rõ ràng là đi tìm chết. Đám yêu tộc kiêu căng ngang ngược sẽ không để ý thân phận tiểu chưởng môn Trảm Nhật thành của Đao Khuynh Thành.
Mọi người rất kinh ngạc.
Thanh niên bỗng đứng dậy, nói:
– Đi, chúng ta theo sau nhìn xem.
Có người khuyên can:
– Ngươi muốn chết sao? Nếu đánh nhau thì chúng ta sẽ gặp vạ lây.
Thanh niên kiên quyết nói:
– Sợ cái gì? Kính hồ dù gì là địa bàn của chúng ta, yêu tộc nên biết một vừa hai phải, huống gì chỗ đó có cao thủ Huyền Sương Thần Cung. Chúng ta cùng nhau đi xem, dù không thể hỗ trợ nhưng ít nhất có thể vỗ vũ cho Đao Khuynh Thành.
Mấy người khác ngần ngừ, đi theo thanh niên kia.
Kính hồ đã gần ngay trước mắt, rất nhiều người vô cùng quen thuộc cảnh vật, kiến trúc nơi này. Tuy nhiên bây giờ bọn họ thấy thật xa lạ. Yêu tộc đủ loại hình dạng nghênh ngang đi qua lại, nhiều cử hàng, tửu lâu ven đường cũng bị yêu tộc chiếm cứ.
Đao Khuynh Thành mang theo mười mấy đệ tử Trảm Nhật thành chậm rãi đi hướng một tửu lâu.
Sau lưng Đao Khuynh Thành cõng một thanh trường đao xanh thẳm, chuôi đao quấn khăn đỏ bay trong gió. Sống lưng Đao Khuynh Thành thẳng tắp, mỗi một bước đi vững vàng.
Hai bên đường có khá nhiều cao thủ yêu tộc ánh mắt khiêu khích nhìn đám người Đao Khuynh Thành, đệ tử Trảm Nhật thành.
Đao Khuynh Thành hờ hững như không nhìn thấy đám cao thủ yêu tộc.
Mãi khi Đao Khuynh Thành đi tới Yêu Bôi Lâu thì ngừng lại.
Yêu Bôi Lâu là một trong các tửu lâu khá nổi tiếng ven Kính hồ, là sản nghiệp của Trảm Nhật thành. Yêu Bôi Lâu đã có lịch sử mây trăm năm, chuyên chiêu đãi võ giả thương nhân tới lui, rất nhiều người đều biết đến Yêu Bôi Lâu.
Bây giờ Yêu Bôi Lâu thành chỗ trú của thế lực yêu tộc Phẩm Huyết Phong.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Đao Khuynh Thành rút đao to sau lưng ra cắm vào đá lót đường trước mặt, lưỡi đao dài nửa thước cắm phập xuống đất. Khí thế cường đại dao động khuếch tán bốn phương tám hướng, thanh âm lớn làm nhiều người chú ý.
Chợt vang tiếng hét to:
– Là kẻ nào không biết sống chết gây sự bên ngoài chỗ cư trú của Phẩm Huyết Phong ta?
Mấy cao thủ yêu tộc dữ tợn từ bên trong đi ra.
Giọng Đao Khuynh Thành như sấm khuếch tán ra xa:
– Ngày hôm qua là ai giết đệ tử của Trảm Nhật thành ta? Lăn ra đây cho ta!
Những người lúc trước không chú ý đến tình hình bên này giờ cũng tụ tập quanh Yêu Bôi Lâu.
– Đệ tử Trảm Nhật thành? À, là mấy tên yếu đuối bị ta giết chỉ còn lại mấy tấm da sao?
Một nam nhân yêu tộc cao gầy mặt dài hình người đứng trên bậc thang lạnh lùng cười:
– Là ta giết, ta còn hút khô máu của chúng,mùi vị bình thường. Ngươi là đồng môn của chúng?
Đao Khuynh Thành hét to:
– Khinh người quá đáng! Phẩm Huyết Phong chiếm đoạt Yêu Bôi Lâu của tông ta thi thôi, còn ngược giết đệ tử Trảm Nhật thành. Thật sự cho rằng nhân tộc ta bất lực sao?
Đao Khuynh Thành đằng đằng sát khí.
– Ha ha ha ha ha ha! Ngươi nói chính xác!
Cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy cười to bảo:
– Đúng là khi dễ nhân tộc các ngươi vô dụng thì sao, ngươi làm gì được? Chỉ là mây con kiến, muốn giết cứ giết, là món ăn cho yêu tộc ta. Ngươi không phục?
Thái độ kiêu căng của yêu tộc làm các võ giả nhân loại xung quanh mắt tóe lửa.
Một số cường giả yêu tộc cười to, vui sướng khi người gặp họa nhìn tình hình này.
Đao Khuynh Thành giơ tay lên cầm chuôi đao to trước mắt:
– Giết người đền mạng.
– Hay hay.
Cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy khinh thường cười nói:
– Ta thấy sốt ruột rồi, ngươi hãy mau ra tay, mau lên. Ha ha ha ha ha ha! Ta đang không có cớ hút khô máu của ngươi!
Vết đao trên mặt Đao Khuynh Thành nhúc nhích, gã rút ra trường đao xanh thẳm.
Từng luồng đao khí phát ra quanh thân Đao Khuynh Thành, chiến ý ngay thẳng công chính xông lên tận mây. Qua hai năm khắc khổ tu luyện, huyền khí của Đao Khuynh Thành đã đến cảnh giới Đại Tông Sư, kém một bước là vào Võ Vương cảnh.
Mười mấy đệ tử Trảm Nhật thành đứng sau lưng Đao Khuynh Thành đều rút trường đao ra, đập nồi chìm thuyền.
– Chờ chút.
Bỗng có người từ bên cạnh xông ra ngăn Đao Khuynh Thành lại.
– Đao huynh, đừng ra tay!
Người lên tiếng là một nữ nhân xinh đẹp, khoảng hai mươi mấy tuổi. Nàng rất đẹp, thân hình yêu kiều, mày liễu dài, đầu mày quyến rũ. Mắt nàng đưa làn thu ba, làn da trắng nõn, mặc áo tím, thực lực không thấp.
Nữ nhân kéo Đao Khuynh Thành lại, nói:
– Đao huynh, bây giờ tình hình gay go, đang là lúc hội minh, không thể ra tay cho yêu tộc mượn cớ. Vì đại cục xin hãy nhẫn nhịn!
– Đại cục? Đại cục gì? Đại cục kéo dài hơi tàn sao?
Đao Khuynh Thành cười to bảo:
– Ta chỉ biết quyền lợi nhân tộc kéo dài sinh tồn trước nay dùng đao kiếm và máu tươi đổi lấy, từ khi nào nhẫn nhịn có thể lấy đại cục làm trọng?
Nữ nhân xinh đẹp nhíu mày nói thẳng:
– Nhưng… Ngươi không phải là đối thủ của hắn, thế này là muốn chết.
– Hạ Nghê Thường, nàng tránh ra. đao không hiểu làm một đao khách không thể chiến đấu vì sư huynh đệ của mình là sỉ nhục!
Mắt Đao Khuynh Thành sáng ngời, nghiêm túc nói:
– Không phải đối thủ của hắn thì đã sao? Ta chỉ cần chiến đấu, trường đao trong tay ta chỉ gãy không cong. Nếu hôm nay ta đổ máu thì hy vọng máu của ta sẽ rót vào tâm huyết cho nhân tộc Tuyết Châu, đừng vì cái gọi là đại cục mà co đầu rút cổ không tiến tới!
Câu nói này cứng rắn vô cùng, như đao thương vang lên.
Rất nhiều võ giả nhân loại có mặt đều biến sắc mặt, cảm thấy máu nóng sắp tuôn trào ra khỏi ngực.
Hạ Nghê Thường ngẩn ngơ, không biết nên nói cái gì.
Theo lý thì Trảm Nhật thành là tông phái thuộc trận doanh Vấn Kiếm tông, dù Đao Khuynh Thành có chết thì cũng là tin tốt với Lôi Âm phái luôn đối nghịch cùng Vấn Kiếm tông. Ngày xưa nếu không vì Đinh Hạo mạnh mẽ vùng lên thì Lôi Âm phái không đến mức từ đại môn phái rớt xuống từ nay không còn nổi lên nữa.
Nhưng Thiên Điên Nữ Hạ Nghê Thường là chưởng môn hiện giờ của Lôi Âm phái đứng ở góc độ nhân loại hy vọng có thể khuen nhủ Đao Khuynh Thành, dù sao gã là một trong các anh tài nhân loại Tuyết Châu, tiềm lực tương lai vô hạn. Đao Khuynh Thành mất đi là tổn thất lớn.
Thế nhưng Thiên Điên Nữ Hạ Nghê Thường không thể phản bác lời của Đao Khuynh Thành.
Thiên Điên Nữ Hạ Nghê Thường cúi đầu, im lặng lùi sang một bên.
Đinh Hạo hét to một tiếng:
– Nhân tộc chưa bao giờ cần yêu tộc thương hại, nếu đổ máu vì bảo vệ chủng tộc tồn vong thì hãy để ta là giọt máu thứ nhất, giết!
Đao Khuynh Thành kiên quyết xuất đao.
Đao thế như hồng chém nát hư không.
Cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Đây là ngươi ra tay trước, chét đi!
Quanh người cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy bỗng nổi lên gió mạnh, yêu khí cường đại khuếch tán bốn phương tám hướng như bão tố thổi nhiều người xung quanh không đứng vững.
Chương 960: Thế giới này thuộc về yêu tộc
Có người kinh kêu:
– Cường giả cảnh giới yêu vương cao giai!
Các cường giả nhân loại đứng xem biến sắc mặt.
Lần này nguy rồi, Đao Khuynh Thành chưa đến Võ Vương cảnh mà gặp địch thủ như vậy là không có đường thắng, gã chết chắc.
Bùm!
Va chạm đợt đầu, đao khí và yêu lực tứ tán.
Đối diện địch thủ thực lực cao hơn mình nhưng Đao Khuynh Thành chỉ hơi lắc người chứ không yếu thế, đạp ra một bước. Đao Khuynh Thành tiếp tục đi tới, trường đao xanh thẳm chém hư không, lực lượng đáng sợ lại tuôn ra.
Một luồng đao khí xanh thẳm chém hướng cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy.
Cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Có chút thực lực, nhưng không hơn.
Cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy tùy tay đánh một đấm.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Đao khí xanh thẳm vỡ nát.
Vòng buộc tóc của Đao Khuynh Thành vỡ, mái tóc dài như suối xõa tung.
Người Đao Khuynh Thành lắc lư, mặt ửng đỏ nhưng không lùi một bước ngược lại xông lên, một đao chém ra.
Đao Khuynh Thành tử chiến không lùi.
Cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy biến sắc mặt nói:
– Để xem ngươi cố chống đến lúc nào!
Cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy nghiêm túc hơn, nắm đấm phải tích súc lực lượng bỗng đánh ra.
Cột sáng yêu khí đỏ nhạt nhanh như chớp bắn ra.
Biểu tình Đao Khuynh Thành nghiêm túc, chiến ý đốt cháy trong mắt gã. Đao Khuynh Thành lại chém ra một đao.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Đao khí và yêu khí va chạm, vỡ nát.
Đám người đứng gần bị kình khí ập vào mặt đẩy lùi ra. Mười mấy đệ tử Trảm Nhật thành đứng gần nhất bị hất bay.
– Phụt.
Đao Khuynh Thành lắc lư dữ dội, há mồm hộc máu nhưng thà chết không lùi, gã cắn răng lại đạp tới trước một bước. Đao Khuynh Thành chém trường đao ra.
Đao khí xanh biếc xông lên không lùi.
Đao khách, tử chiến không lùi.
Thà gãy không cong.
Đây chính là áo nghĩa Trảm Nhật đao pháp của Trảm Nhật thành.
– Hừ! Thứ không biết sống chết.
Mặt cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy không thay đổi, hết sức đánh ra cú đấm.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Kình khí đáng sợ tứ tán.
Một người đẫm máu bay ngược trở về.
– Đại sư huynh!
– Tiểu chưởng môn…
Các đệ tử Trảm Nhật thành xông lên. Người toàn thân đẫm máu chính là Đao Khuynh Thành, trường sam màu lam thấm ướt máu. Trông như Đao Khuynh Thành được vớt lên từ ao máu, bị thương rất nặng.
– Ha ha ha ha ha ha!
Mặt Đao Khuynh Thành đầy máu, một tay vịn trường đao xanh biếc bị gãy làm hai. Đao Khuynh Thành cười to không chịu ngã xuống.
Phía đối diện, cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy tức giận gào rống.
Một cánh tay cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy bị đao chém đứt.
Quá sơ suất.
Tiểu tử nhân loại chết tiệt bất chấp sống chết quyết chém đứt một tay của gã. Vào lúc va chạm, đôi mắt kiên quyết, hung ác của Đao Khuynh Thành làm cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy kinh sợ.
Đây đúng là sỉ nhục.
Bị một nhân loại thực lực thua xa mình đánh bại, không thể tha thứ.
– Con kiến nhỏ, không thể tha thứ… Ngươi chết đi, chết hết đi!
Cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy tức giận lắc người, điên cuồng bùng nổ yêu khí cảnh giới yêu vương như ngọn núi đè Đao Khuynh Thành.
Trước lực lượng đáng sợ, mười mấy đệ tử Trảm Nhật thành hộc máu bay ra ngoài.
Đao Khuynh Thành đã hao hết sức, không thể tránh né. Đao Khuynh Thành chống đao gãy xuống đất, mặt không đổi sắc, tóc dài bay phấp phới. Đao Khuynh Thành nhìn chằm chằm nắm đấm ngày càng tới gần.
Đao Khuynh Thành cao giọng cuồng cười:
– Ha ha ha ha ha ha!
Vô số cường giả nhân tộc đứng quanh không kịp cứu viện, bên trong có khá nhiều cường giả thật sự nhưng ven Kính hồ nhiều nhất là yêu tộc.
Chính lúc này…
– Chờ đã!
Một cơn gió xanh nhạt từ mặt bên bay vào chiến trường, kéo Đao Khuynh Thành không có sức chiến đấu sang một bên tránh một kích trí mạng.
Người kéo Đao Khuynh Thành là nữ chưởng môn của Lôi Âm phái, Thiên Điên Nữ Hạ Nghê Thường.
– A?
Cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy khựng lại, khóe môi cong lên nụ cười tàn nhẫn:
– Nàng cũng ra mặt? Dám cứu hắn trước mắt ta? Tốt, rất tốt máu của nữ nhân xinh đẹp có lẽ uống rất ngon, giết luôn nàng!
Cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy dứt lời, yêu khí bùng nổ, cột sáng yêu khí đỏ nhạt bắn ra.
– Khoan…
Thiên Điên Nữ Hạ Nghê Thường định nói gì nhưng công kích đã đến trước mặt.
Nữ chưởng môn xinh đẹp biến sắc mặt, Thiên Điên Nữ Hạ Nghê Thường cắn răng hết sức khởi động tiểu chu thiên thanh phong quyết. Không khí xanh xoay tròn quanh thân Thiên Điên Nữ Hạ Nghê Thường bùng phát ra lực lượng mạnh nhất đỡ đòn từ cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy.
Nhưng thực lực cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy và Thiên Điên Nữ Hạ Nghê Thường chênh lệch quá lớn.
Hai năm nay Lôi Âm phái bị chèn ép, tài nguyên tu luyện, không gian sinh tồn rất nhỏ. Thiên phú siêu đẳng như Thiên Điên Nữ Hạ Nghê Thường chỉ miễn cưỡng đến cảnh giới Đại Tông Sư cảnh, thua cả Đao Khuynh Thành thì làm sao chống nổi cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy?
– Phụt.
Cổ trắng như thiên nha giương lên, Thiên Điên Nữ Hạ Nghê Thường bị đánh trúng ngửa đầu hộc máu. Thiên Điên Nữ Hạ Nghê Thường bay ra sau đánh mạnh vào đám đông.
– Ai dám chắn trước mặt ta thì kẻ đó chết. Hừ, nhân tộc các ngươi chỉ là một đám yếu đuối, khi sinh ra là món ăn cho yêu tộc chúng ta, ha ha ha ha ha ha!
Cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy ngửa đầu nhe răng cười, sải bước đi hướng Đao Khuynh Thành.
Miệng cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy bỗng biến thành cái vòi dài màu đen đầu mũi nhọn lóe tia sáng đen dữ tợn.
Yêu tộc Phẩm Huyết Phong là một đám yêu tinh con muỗi to tu luyện đắc đạo.
Phẩm Huyết Phong thích nhất là hút khô máu con mồi.
– Hôm nay giết hai thứ không biết sống chết chỉ là bài học nho nhỏ. Ha ha ha ha ha ha! Đám con kiến đáng thương, rất nhanh các ngươi sẽ biết thế giới này thuộc về yêu tộc!
Cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy cười nanh tranh, cúi đầu, mũi nhọn cái vòi đen nhánh đâm vào tim Đao Khuynh Thành.
Vô số võ giả nhân loại kiềm không được nhắm mắt lại.
Các cường giả nhân tộc muốn cứu người nhưng đành bất lực.
Mắt thấy Đao Khuynh Thành sắp chết thảm thì xảy ra biến dị.
Vù vù vù vù vù!
Một luồng sáng trắng từ xa nhanh như chớp bắn tới.Nguồn truyện audio Podcast
Ánh sáng trắng mang theo uy lực không thể đỡ, giống như thần phạt nháy mắt xé mở yêu khí hộ thân của cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy yêu vương, đâm thủng cơ thể gã kéo ra xa hơn mười thước đóng đinh vào vách Yêu Bôi Lâu.
Một thanh âm từ xa vọng về:
– Một con muỗi tinh nho nhỏ mà dám càn rỡ như thế?
Đây là giọng nữ, êm tia nhưng chất chứa sát khí.
Các cao thủ nhân loại, yêu tộc đứng xem bị biến cố đột ngột hù ngơ ngẩn. Cường giả yêu tộc mặt dài cao gầy Phẩm Huyết Phong yêu vương cũng xem như cường giả vậy mà bị trúng chiêu. Ánh sáng trắng là thanh cốt mấu, trong suốt lấp lánh, không biết dùng xương cự thú gì chế tạo ra tỏa sáng bất phàm, hơi thở dao động cường đại.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Mịch Tiên Lộ [Dịch] Mịch Tiên Lộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Audio-Mich-Tien-Lo-2.jpg)


