Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 158 [ chương 786 đến 790 ]
❮ sautiếp ❯Chương 786: Ngươi thật sự là nam nhân sao (hạ)?
Mộc Anh khó hiểu hỏi:
– Tách ra? Công tử, sao chúng ta phải tách ra? Tại… Sao?
Đinh Hạo ngẩng đầu nhìn ánh nắng ấm áp, duỗi eo cười nói:
– Không phải các nàng muốn thông qua ta rời đi sao? Mục đích đã đạt được, các nàng tự do. Từ đó về sau trời đất bao la mặc các nàng ngao du, muốn làm cái gì cũng được. Với thực lực, tư chất của các nàng tin tưởng có thể sống tốt trong thế giới này.
Hai nữ võ giả Mộc Anh, Diệu Ngọc ngây người, giây sau người run rẩy.
Mộc Anh, Diệu Ngọc lắp bắp nói không nên lời:
– Ý… ý của công tử là… Có thể đi? Nhưng chúng ta là nô tỳ của công tử… Chúng ta…
Đây là chuyện Mộc Anh, Diệu Ngọc nằm mơ cũng không ngờ, có ngày sẽ nghe câu đó. Hạnh phúc đến quá đột ngột, chói mắt hơn cả mặt trời, Mộc Anh, Diệu Ngọc thấy như đang mơ.
Đinh Hạo cười nói:
– Đúng vậy. Các nàng có thể đi.
Đinh Hạo xoay người đi vào khách sạn.
– Chờ chút, đinh công tử, ta… Ta vẫn muốn theo công tử ta… Dù có làm nô tỳ cũng tốt… Ta…
Mộc Anh vội vàng chạy theo Đinh Hạo.
Diệu Ngọc ngây người, giây sau đi vào theo.
Đinh Hạo phất tay nói:
– Ta thói quen một mình, không cần các nàng theo. Hơn nữa các nàng cảm thấy người như ta nếu cần người hầu hạ thì không biết tự tìm sao? Mang theo người khác đi chung làm ta thấy không quen. Các nàng đi đi, sống cuộc sống mình muốn.
Đinh Hạo nói xong biến mất tại chỗ.
Mộc Anh, Diệu Ngọc đáng ngây như phỗng. Thật lâu sau Mộc Anh, Diệu Ngọc thở dài, mặc kệ ánh mắt kỳ dị của những người trong khách sạn, vái hướng Đinh Hạo biến mất mới rời đi.
Nếu có thể đi theo thiên tài như Đinh Hạo là chuyện rất tốt.
Dù sao đây là thế giới cường giả làm vua, Mộc Anh, Diệu Ngọc là nữ nhân, đặc biệt xinh đẹp như vậy, dù có cảnh giới Võ Vương cảnh thì nhiều lúc sẽ gặp chuyện rắc rối. Mộc Anh, Diệu Ngọc cần một chỗ dựa cường đại, vậy thì mọi chuyện nhẹ nhàng hơn nhiều.
Đáng tiếc…
Mộc Anh, Diệu Ngọc bước ra cửa lớn khách sạn, ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi, hai người cảm thấy ấm chưa từng có.
Sinh hoạt mới bắt đầu.
Phải sống như một con người.
* * *
– Phát hiện cái này ở đâu vậy?
Đinh Hạo nhìn đoàn sáng như lửa cháy trong lòng bàn tay Kim Thiền, biểu tình trầm trọng.
Nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện đoàn sáng này do các phạn văn màu vàng li ti như đầu kim rậm rạp hợp thành, nhảy nhót như mắc xích cột vào nhau, toát ra ánh sáng thần tính kỳ dị làm cả căn phòng tràn ngập không khí từ bi, như phật quang chiếu rọi.
Đinh Hạo rất quen thuộc với hơi thở này.
Đinh Hạo từng ở trên lôi đài đại hội luận phẩm tông môn Kính hồ Tuyết Châu, giao chiến với Dệu Âm đệ tử Vô Niệm phái cảm nhận được, còn thuận miệng ngâm một bài phật kệ tặng người.
Phật kệ đó là phật kệ lập đạo của một vị cổ phật của phật gia trên địa cầu kiếp trước của Đinh Hạo, lúc ấy dẫn đến cao tầng Vô Niệm phái chấn động. Vô Niệm Thần Ni đích thân đi Vấn Kiếm sơn trang gặp chưởng môn Lý Kiếm Ý, Đinh Hạo.
Bây giờ đã qua gần một năm.
Tình huống đó còn rõ ràng trong lòng Đinh Hạo, khi Diệu Âm thi triển chiến kỹ phật gia phát ra hơi thở đặc biệt làm hắn khắc sâu ký ức.
Đoàn sáng phạn văn đặc biệt giống ngọn lửa đốt cháy trong lòng bàn tay Kim Thiền phát ra hơi thở giống với Diệu Âm, còn ẩn chứa lực lượng phật tính phật kệ mà Đinh Hạo ngâm, hơi đổi khác chút nhưng không trốn thoát khỏi cảm giác các cao thủ như Đinh Hạo, Kim Thiền.
– Rút từ cơ thể Nguyệt Hoa Tiên Nữ.
Kim Thiền nhíu mày nói:
– Vị truyền nhân đó rất lạ, trong người có nhiều hơi thở khác nhau, đều là lực lượng hiếm thấy. Những hơi thở nàyh ỗn hợp, dùng bí pháp nào đó thúc phát mới sinh ra hỗn độn chi hành, không phải hỗn độn chi lực thật sự, chỉ xem như á chủng, lực công kích khá mạnh. Đêm qua trên tửu lâu, nàng ngồi xe ngựa đi ngang qua, ta cảm giác một lũ hơi thở đó mới vào phòng khách để thăm dò.
Thì ra nữ nhân bí ẩn ngồi trên xe ngựa xa hoa rèm trắng có đội nữ kỵ sĩ mặc nam trang mở đường chính là truyền nhân Nguyệt Hoa Tiên Nữ.
Đinh Hạo còn nhớ lúc đó cách vải trắng ánh mắt giao nhau với Nguyệt Hoa Tiên Nữ, suýt bị hút vào ảo cảnh, đó là bí pháp tinh thần lực rất quỷ quyệt. Nếu không phải Đinh Hạo tu luyện Thắng Tự Quyết trong Huyền Chiến Thắng Quyết thì sẽ không nhanh chóng tỉnh táo lại. Khi ấy Đinh Hạo đã cảm thấy Nguyệt Hoa Tiên Nữ lạ lùng.
Kim Thiền cũng nhìn ra dấu hiệu gì đó nên cứ khăng khăng vào Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền, tìm tòi nghiên cứu.
Đinh Hạo không ngờ Kim Thiền thật sự phát hiện ra bí mật như vậy.
Kim Thiền nhìn Đinh Hạo, chậm rãi nói:Nguồn truyện audio Podcast
– Nàng tu luyện mấy trăm loại lực lượng huyết mạch, dung hợp ra á chủng hỗn độn chi lực, xem như thủ đoạn rất đáng sợ. Nhưng lực lượng phật tính phật gia khác với lực lượng bình thường, ta lấy bí pháp Đại Lôi Âm Tự lặng lẽ rút đi một lũ lực lượng phật tính vì để ngươi xem kỹ loại hơi thở này có phải của Diệu Âm không?
Vô Niệm phái có hai đệ tử Diệu Âm, Diệu Ngọc đều được phật kệ, vì điều đó làm Vô Niệm phái rúng động báo tin có bí pháp cho Đại Lôi Âm Tự, Kim Thiền đi Bắc Vực tìm hiểu.
Tiếc rằng Diệu Âm, Tiểu Bồ Tát Lệ Thính Thiền vào chiến trường bách thánh rồi mất tích, Kim Thiền chưa thể cảm nhận đệ tử rất có thể trong người trồng phật tính chí lý. Tuy Vô Niệm phái có cung cấp một ít manh mối nhưng Kim Thiền không thể khẳng định.
Đêm qua Kim Thiền không hành động ngay mà trở về cùng Đinh Hạo xác nhận, cẩn thận lên kế hoạch.
Đinh Hạo hút lấy đoàn sáng vàng, nhẹ gật đầu, nói:
– Đúng rồi, chắc chắn là hơi thở của Diệu Âm sư phụ, hình như tu vi của nàng tăng tiến nhiều.
Kim Thiền thở ra, niệm phật hiệu, cười khẽ nói:
– Vậy là tốt rồi. Xem ra Diệu Âm rơi vào tay Diệu Dục Trai, không thì lực lượng căn nguyên thế này sẽ không dễ dàng bị rút đi. Ha ha ha ha ha ha! Diệu Dục Trai, thật to gan dám làm loạn! Dám đụng vào đệ tử của Đại Lôi Âm Tự ta, bổn tọa muốn hỏi Diệu Dục Trai chủ một câu!
Giọng điệu Kim Thiền thản nhiên nhưng rõ ràng đã vô cùng tức giận.
Diệu Âm là đệ tử phật gia, Diệu Dục Trai là thế lực phong nguyệt của Trung Thổ Thần Châu, hai bên vốn không dính dáng đến nhau. Có thể nói về tín ngưỡng bài xích nhau, bây giờ Diệu Dục Trai lén nhốt đệ tử phật gia, đây là sỉ nhục Đại Lôi Âm Tự.
Đinh Hạo cảm giác sát ý trong lòng Kim Thiền.
Nghe Kim Thiền lỡ lời tự xưng bổn tọa thì địa vị của gã ở trong Đại Lôi Âm Tự khá cao.
Đinh Hạo hỏi:
– Tiếp theo ngươi định làm sao?
– Đương nhiên là tới cửa đòi người. Một Diệu Dục Trai nho nhỏ làm đụng vào đệ tử Đại Lôi Âm Tự ta, thật là không biết chết sống.
Kim Thiền thay đổi thành con người khác, không có khí chất, khí độ của cao tăng đắc đạo, nói chuyện cộc cằn. Đinh Hạo lại cảm thấy Kim Thiền bây giờ càng giống người có máu có thịt.
Chương 787: So kiếm
Đinh Hạo cười đứng dậy, nhìn mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt ăn no đang ngáy ngủ, lắc đầu.
Đinh Hạo nói:
– Được rồi, chúng ta cần quay về kim thuyền một chuyến.
Đinh Hạo, Kim Thiền đứng dậy ra khỏi phòng.
Không ngờ Đinh Hạo, Kim Thiền mới bước ra thì nghe bên ngoài khách sạn ồn ào chộn rộn.
Đinh Hạo giương mắt nhìn, trong đại đường khách sạn, một thanh niên mặc áo trắng như tuyết, lưng đeo trường kiếm bước nhanh xông vào, người đyà sát khí. Đó là kiếm khách áo trắng đêm hôm qua trên tầng chín Cửu Thiên Các Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền được vào trong phòng khách, được người gọi là Bạch Y vương.
Cùng lúc đó, kiếm khách áo trắng Bạch Y vương phát hiện Đinh Hạo.
Bốn mắt nhìn nhau, không khí tóe lửa.
– Đinh Hạo, quả nhiên ngươi ở đây.
Trong mắt Bạch Y vương rực cháy ngọn lửa hưng phấn, có loại địch ý.
Đinh Hạo nhíu mày hỏi:
– Ngươi tìm ta?
Bạch Y vương cười to bảo:
– Đúng vậy. Nghe Nguyệt Hoa Tiên Nữ nói ngươi có kiếm thuật tinh tuyệt, tại hạ là Vương Hiến Chi của Cẩm Châu, muốn linh giáo một hai!
Bạch Y vương dứt lời, cơ thể phát ra kình khí, bàn ghế trong đại đường văng ra ngoài, dọn dẹp không gian trống.
Bạch Y vương rút kiếm ra, thân kiếm màu bạc từng tấc lộ ra khỏi vỏ kiếm. Mọi người trong đại đường cùng nhắm mắt lại.
Bởi vì thân kiếm như ánh sáng lạnh thất luyện, chói mắt không thể nhìn thẳng.
Dường như Bạch Y vương không phải rút mũi kiếm kim loại ra khỏi vỏ mà là một luồng sáng lạnh.
Trong đám đông có kẻ kinh kêu:
– Vương Hiến Chi? Bạch Y vương Vương Hiến Chi? Trời ạ, không ngờ là người đó!
Dường như người lên tiếng thấy điều gì rất khó tin.
– Cẩm Châu Bạch Y vương, kiếm phong tha người. Ngeh nói người này là nhân tài mới xuất hiện trong Cẩm Châu, cao thủ kiếm thuật đệ nhất. Một bộ Cư Hợp kiếm pháp khó giải, là truyền nhân Sơn Nhạc kiếm pháp, đi trong giang hồ hiếm khi bị thua. Bởi vì đam mê mặc áo trắng, đến đi như gió nên bị gọi là Bạch Y vương, là vua trong kiếm thuật.
– Cao thủ số một thế hệ trẻ Cẩm Châu, kiếm thuật thông huyền, Bạch Y vương chưa từng đấu với loại người vô danh nhưng bây giờ khiêu chiến với thiếu niên áo xanh kia?
– Trung Thổ Thần Châu có vô số châu vực, Cẩm Châu cũng coi như là đại châu. Bạch Y vương Vương Hiến Chi là thiên tài duy nhất được đoán là tương lai có hy vọng trùng kích cường giả thần giai.
Đám đông bàn tán xông xao.
Bạch Y vương Vương Hiến Chi là cường giả ngôi sao, danh tiếng lẫy lừng, rất nhiều cao thủ kiếm thuật theo đuổi, sùng bái. Cao nhân như vậy bình thường thần long thấy đầu không thấy đuôi, người thường khó gặp, không ngờ Bạch Y vương Vương Hiến Chi xuấth iện trong khách sạn nhỏ còn chủ động khiêu chiến, đây đúng là tin tức bom tấn.
Tin tức nhanh chóng lan ra.
Ồn ào qua đi, vô số người đi ngang khách sạn đều tụ tập lại, bên ngoài đại đường chật ních đầu người.
Nhiều người sốt ruột muốn thấy phong độ của Bạch Y vương Vương Hiến Chi, chính mắt trông thấy kiếm thuật tinh tuyệt thông huyền trong truyền thuyết.
Lão bản khách sạn vốn nhăn nhó, sợ đánh nhau sẽ đánh sập nóc nhà. Nhưng khi nghe nói là Bạch Y vương Vương Hiến Chi thì mắt lão bản sáng rỡ, lùi sang một bên quan sát.
Ha ha ha ha ha ha! Dù khách sạn có sập nóc cũng không sao, chỉ cần treo một tấm biển trên cửa khách sạn nói chỗ này từng là nơi Bạch Y vương đấu kiếm sẽ hấp dẫn vô số người tôn sùng đi vào thể nghiệm.
Đây chính là hiệu ứng danh nhân.
Đinh Hạo từng bước một đi xuống bậc thang, nhíu mày nói:
– Là Nguyệt Hoa Tiên Nữ kêu ngươi đến khiêu chiến với ta?
Bạch Y vương Vương Hiến Chi ngạo nghễ cười nói:
– Ha ha ha ha ha ha! Ngươi đề cao mình quá, Nguyệt Hoa Tiên Nữ làm sao sẽ nghĩ đến người như ngươi? Chẳng qua Nguyệt Hoa Tiên Nữ thuận miệng nói kiếm pháp của ngươi không tệ nên ta tới đây cho ngươi một cơ hội triển lãm kiếm thuật trước mặt ta.
Đinh Hạo không nói gì thêm.
Nữ nhân kia đúng là có thủ đoạn, Nguyệt Hoa Tiên Nữ thật sự chỉ thuận miệng nói sao?
Người kiệt nạo bất thuần như Bạch Y vương Vương Hiến Chi bị Nguyệt Hoa Tiên Nữ xoay vòng quanh, chỉ nói vài câu đã dẫn dắt gã đến gây sự với Đinh Hạo.
Bạch Y vương nhìn chằm chằm Đinh Hạo:
– Rút kiếm đi.
Đêm qua Đinh Hạo thể hiện thực lực cực kỳ bá đạo nên Bạch Y vương Vương Hiến Chi không dám khinh thường, nhưng hôm nay gã không so chưởng pháp, thân pháp mà là kiếm pháp. Cho nên Bạch Y vương Vương Hiến Chi nhấn mạnh chữ kiếm thuật, muốn áp đảo Đinh Hạo bằng kiếm thuật.
Đinh Hạo không nhường bước.
Đinh Hạo quay đầu nhìn hướng người bên ngoài đại đường, hỏi:
– Không biết vị huynh đài nào cho tại hạ mượn kiếm một lúc.
Lập tức có người xung phong đưa bội kiếm ra.
Đối thủ được Bạch Y vương Vương Hiến Chi khiêu chiến không phải hạng vô dụng, nếu bội kiếm của mình được cao thủ sử dụng một lần, sau này nói ra cũng tự hào, được nhiều người hâm mộ.
Đinh Hạo cách vỏ kiếm nhẹ búng.
Tiếng kim loại va nhau vang lên.
Nghe thanh âm thì nó chỉ là trường kiếm tinh cương bình thường, thậm chí không tính là huyền khí.
Bạch Y vương Vương Hiến Chi kiêu ngạo nói:
– Nếu hôm nay ngươi đỡ được mười kiếm của ta xem như ngươi thắng.
Bạch Y vương Vương Hiến Chi tin tưởng tạo nghệ kiếm thuật của mình, nếu không phải đêm qua Đinh Hạo đánh bại Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng quá cường đại thì gã đã giảm con số thành ba chiêu.
Đinh Hạo gật đầu.
Bàn tay Đinh Hạo chậm rãi siết chuôi kiếm, lòng máy động, rút kiếm ra ngay.
Một ánh bạc xẹt qua không trung.
Như ánh sáng hỗn độn xẹt qua bóng tối.
Mọi người bản năng nhắm mắt lại.
Khi bọn họ lại mở mắt ra thì kiếm đã trở vào vỏ như chưa từng rút ra. Mọi người không hiểu ra sao, Đinh Hạo cười ném trường kiếm trả về cho chủ nhân.
Đinh Hạo chắp tay nói:
– Đa tạ vị huynh đài này, đây là thanh kiếm tốt.
Người đó cầm kiếm của mình, hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra.
Đinh Hạo lờ Bạch Y vương Vương Hiến Chi đi, cùng Kim Thiền sóng vai bước ra khách sạn, tách đám người biến mất phương xa.
– Cái này… Chuyện gì vậy? Kết thúc rồi?
– Không có chuyện gì xảy ra! Ngươi có thấy chuyện gì không?
– Một luồng sáng đó… Là cái gì? Kết thúc nhanh như vậy? Nói so kiếm sao tự dưng chấm dứt?
Mọi người không hiểu ra sao, bọn họ trông chờ thấy cuộc quyết đấu kiếm thuật đặc sắc mãn nhãn. Cao thủ kiếm thuật đẳng cấp như Bạch Y vương Vương Hiến Chi mà tỷ thí những người bình dân như bọn họ khó thể chứng kiến. Ai ngờ chưa bắt đầu một bên đã quay đi.
Kỳ lạ hơn là Bạch Y vương Vương Hiến Chi không ngăn cản.
Lúc này có người phát hiện một chuyện kỳ lạ.
Thân thể Bạch Y vương Vương Hiến Chi đang run, nhè nhẹ run.
Không biết là vì Bạch Y vương Vương Hiến Chi tức giận hay sợ hãi.
Có gió nhẹ thổi qua, một lũ tóc đen bên thái dương Bạch Y vương Vương Hiến Chi lặng lẽ rơi xuống, bị chém một khúc lớn. Ngực áo trắng như tuyết của Bạch Y vương Vương Hiến Chi bỗng rách ra lộ áo lót trắng bên dưới. Vết rách như miệng cười đang nhạo báng điều gì.
Chương 788: Mạnh mẽ cứu người
Mặt Bạch Y vương Vương Hiến Chi xám xịt.
Đầu óc Bạch Y vương Vương Hiến Chi trống rỗng.
– Tại sao lại như vậy? Hắn cũng biết Cư Hợp Điện Trảm? Đây là bí pháp bất truyền của Sơn Nhạc kiếm pháp ta, hắn đến từ Bắc Vực không thể nào từng thấy môn kiếm pháp này. Nhưng tại sao hắn biết?
Trong đầu óc Bạch Y vương Vương Hiến Chi nổi lên vô số suy nghĩ.
Mới rồi Đinh Hạo thi triển một chiêu thuật rút kiếm chính là chiêu khởi đầu Cư Hợp kiếm pháp.
Khủng khiếp hơn là cùng một kiếm thức ra từ tay Đinh Hạo càng quen thuộc hơn Bạch Y vương Vương Hiến Chi, thâm ảo, đáng sợ hơn gã nhiều. Trông như một vị cao thủ tuyệt thế đã luyện tập một chiêu mấy trăm năm, chớp mắt kiếm quang Cư Hợp Điện Trảm lóe lên, Bạch Y vương Vương Hiến Chi không kịp phản ứng.
Mới đầu Bạch Y vương Vương Hiến Chi không dám khẳng định Cư Hợp Điện Trảm có uy lực như vậy.
Bạch Y vương Vương Hiến Chi không kịp có ý nghĩ né tránh thì tất cả đã kết thúc.
Trong chớp mắt đó nỗi lòng Bạch Y vương Vương Hiến Chi sợ hãi chưa từng có. Kiếm quang rực rỡ kia dù là sư phụ của Bạch Y vương Vương Hiến Chi cũng không làm được, có thần vận không thể tả.
Thua!
Thua hoàn toàn.
Thiếu niên áo xanh như ngọc chỉ dùng một chiêu, là chiêu Bạch Y vương Vương Hiến Chi sở trường nhất, giơ tay nhấc chân nhẹ nhàng chém xuống tóc dài, y phục của gã, đánh bại gã.
Thiếu niên ây dùng cách đó nói cho Bạch Y vương Vương Hiến Chi biết nếu hắn muốn giết gã thì chỉ cần một ý nghĩ.
Bạch Y vương Vương Hiến Chi đứng ngây như phỗng, ấmt đi năng lực hành động. Bạch Y vương Vương Hiến Chi không nghĩ ra tại sao Đinh Hạo biết thuật rút kiếm của gã, mức độ lĩnh ngộ còn trên cơ gã.
Trong chớp mắt một suy nghĩ lóe lên, Bạch Y vương Vương Hiến Chi nhớ lại một hình ảnh.
Đêm qua, trong Cửu Thiên Các, Bạch Y vương Vương Hiến Chi từng thi triển một chiêu thuật rút kiếm.
Không lẽ lúc đó Đinh Hạo đã khám phá áo nghĩa chiêu Cư Hợp Điện Trảm, học được một chiêu này?
Sao có thể?
Liếc sơ đã nhìn thấu áo nghĩa kiếm quyết thâm ảo, trong một đêm hoàn toàn nắm giữ?
Không lẽ Đinh Hạo là yêu nghiệt? Là thần linh?
Điều này tuyệt đối không có khả năng!
Trong lòng Bạch Y vương Vương Hiến Chi rống to phủ định suy đoán của mình, nhưng trừ khả năng đó ra gã không nghĩ ra làm sao Đinh Hạo biết chiêu này.
Bạch Y vương Vương Hiến Chi không biết đã đi ra khách sạn như thế nào.
Một mình Bạch Y vương Vương Hiến Chi lang thang trên đường phố thật lâu, gió lạnh thổi tới, gã dần tỉnh táo lại.
Bạch Y vương Vương Hiến Chi đánh rùng mình, gã hiểu được điều gì, cắn răng lầm bầm:
– Không được, chuyện này quá lạ, kiếm quyết của Sơn Nhạc kiếm tông quyết không thể truyền ra ngoài, phải báo cho sư môn.
Cùng lúc đó.
Trong khách sạn, lúc này nhiều người dần hiểu ra điều gì.
Có người la lên:
– Bạch Y vương… Thua?
Giây sau khách snạ nổ tung, mọi người ồn ào hò hét.
Đúng vậy, Bạch Y vương Vương Hiến Chi đã thua.
Thua một người ovo danh trước kia không nghe tên tuổi.
Bạch Y vương Vương Hiến Chi thua đến khó tin.
Đây đúng là tin tức bom tấn.
Tuy trên giang hồ từng giây từng phút xảy ra nhiều chuyện khó tin, nhưng Bạch Y vương Vương Hiến Chi là cường giả nổi danh đã lâu, tương lai sáng lạn thua trận khiến mọi người rất là nhiệt tình tưởng tượng.
Võ giả được Đinh Hạo mượn kiếm siết chặt trường kiếm tinh cương của mình như đang ôm mạng sống của cải quý giá. Võ giả đó biết rõ thanh kiếm của gã nổi danh, dù ra giá trên trời cũng sẽ có người đòi mua, dù sao đây là thanh kiếm đánh bại Bạch Y vương Vương Hiến Chi.
Ánh mắt võ giả khác ghen tỵ, hâm mộ nhìn võ giả kia, hạn mình tại sao lúc đó không cho Đinh Hạo mượn kiếm.
Lão bản khách sạn vui mừng cười tét miệng.
Lần này thì khách sạn nhỏ của gã nổi như côn, tin tưởng trong một đoạn thời gian sau này sẽ có vô số võ giả, thanh niên tài tuấn xa gần đến đại đường khách sạn, quan sát địa điểm cuộc chiến truyền kỳ, cảm nhận không khí đó.
Có mối làm ăn!
* * *
Đối với Đinh Hạo, Kim Thiền thì rắ rối đến.
Đinh Hạo, Kim Thiền đi đến bờ sông Sở Hà phát hiện Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền của Diệu Dục Trai đã biến mất. Đinh Hạo, Kim Thiền tìm hiểu mới biết sáng sớm hôm nay người Diệu Dục Trai đã rời khỏi Sở thành, trạm tiếp theo đi Tấn Châu.
– Tấn Châu ở phía nam chỗ này, chúng ta đi Nam Vực vừa lúc ngang qua Tấn Châu.
Kim Thiền tính toán, nói:
– Chúng ta lập tức xuất phát đi Tấn Châu.
– Được.
Đinh Hạo lo an toàn của Diệu Âm, dù sao ngày xưa là bằng hữu.
Kim Thiền, Đinh Hạo vội quay về khách sạn sắp xếp hành lý. Đinh Hạo xách mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt ăn no nứt bụng còn đang ngáy ngủ chạy đi trận pháp truyền tống trận vực môn trung tâm Sở thành, truyền tống rời đi.
Truyền thuyết trận chiến liên quan Đinh Hạo, Bạch Y vương Vương Hiến Chi lan rọng trong Sở thành.
Nhiều người đều biết có một vị kiếm khách thiếu niên áo xanh bí ẩn trong thoáng chốc tùy tay đánh bại Bạch Y vương Vương Hiến Chi, như thần tiên giáng trần, phong độ tuyệt thế. Sau đó kiếm khách thiếu niên áo xanh đã biến mất.
Đủ loại tin đồn lan ra.
Có người nói Đinh Hạo là truyền nhân bí ẩn của siêu đại môn phái bí mật đi ra rèn luyện.
Có người nói Đinh Hạo là người khiêu chiến đến từ vực ngoài, trên đường đi qua Trung Thổ Thần Châu muốn khiêu chiến thiên tài thiếu niên các châu.
Truyền thuyết, vẫn còn tiếp tục.
* * *
Năm ngày sau.
Tấn Châu.
Đêm trăng tròn, tĩnh mịch mỹ lệ.
Tấn Châu thành là thành thị tụ cư nhân loại lớn nhất Tấn Châu, ở bên bờ cái đầm nước lớn. Dưới ánh trăng mây mù, ngân hà vạn trượng, giống như tiên cảnh, cực kỳ đẹp.
“Khí chưng Vân Mộng trạch, ba hám Tấn Châu thành!”
Đây là một vị cường giả khí vận đẳng cấp chí tôn từng đánh giá Tấn Châu thành và Vân Mộng Trạch.
Đối với nhiều thiên tài trẻ của Tấn Châu thành thì tối nay là một buổi tối máu nóng sục sôi.
Bởi vì đồn rằng Nguyệt Hoa Tiên Nữ, truyền nhân kiệt xuất đẹp nhất, thần thánh nhất Diệu Dục Trai từ trước đến nay lái Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền rốt cuộc đến Tấn Châu thành.
Các tin đồn liên quan sắc đẹp, tài tình của Nguyệt Hoa Tiên Nữ đã lan rộng rãi trên mảnh đất này, rất nhiều người bình luận là một trong các minh châu của Trung Thổ Thần Châu, là đóa hoa kiều diễm nhất. Đặc biệt là thể chất lô đỉnh song tu huyền uyên thần thể biến thái nhất càng khiến các cường giả thế hệ trước tim đập nhanh.
Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền mới hiện ra đã làm nguyên Tấn Châu thành sôi trào.
Trăng lên, trên mặt hồ đầm nước, Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền lơ lửng hiện ra.
Thuyền con màu vàng đậu bên bờ Vân Mộng Trạch, chỉ những thanh niên tài tuấn xuất sắc nhất Tấn Châu thành mới có tư cách lên thuyền vàng, thấy các nữ võ giả xinh đẹp, dịu dàng như tiên. Nếu thật sự có tư chất tuyệt thế thì sẽ có cơ hội gặp Nguyệt Hoa Tiên Nữ, một trong mười minh châu của Trung Thổ Thần Châu.
Chương 789: Mạnh mẽ cứu người (hạ)
– Cho ta vào, ta mới mười bảy tuổi, ta là cao thủ Đại Võ Sư cảnh, ta rất có tiềm lực…
– Các ngươi biết ta là ai không? Phụ thân của ta là trưởng lão Long Hổ Môn, mau cho ta lên thuyền!
– Ta có thiệp mời, ha ha ha ha ha ha! Ta nhận được thiệp mời!
Bến cảng lớn nhất Vân Mộng Trạch bị vô số võ giả chen chúc không có kẽ hở, như thủy triều đen dâng lên. Mọi cặp mắt nhìn chằm chằm con thuyền to màu vàng phía xa, giống như chỉ nhìn thuyền một cái là sẽ thay đổi vận mệnh cảum ình.
Thời gian trôi qua.
Ba canh giờ sau, người có tư cách lên thuyền vàng đều bước lên.
Thueyèn nhẹ lắc lư, thân thuyền tỏa ánh sáng vàng. Sức mạnh cường đại vô hình chậm rãi phát ra, thuyền to bay lên cao hướng tới trăng tròn, như cảnh thần tiền. Chớp mắt Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền đã bay lên năm trăm thước, nhìn từ xa như một vầng trăng khuyết màu vàng.
Trên mặt đất.
Vô số người ngây ngốc nhìn cảnh đẹp.
Trời đêm tĩnh lặng, tất cả thật đẹp mà ưu nhã.
Như một cuộn tranh hoàn mỹ.
Bỗng có người kinh kêu:
– A? Đó là cái gì?
Trên bầu trời bỗng có hai bóng người đuổi theo Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền đánh vỡ hình ảnh đẹp.
Trong hai người có một tăng nhân trẻ mặc áo cà sa đỏ rực ánh vàng. Một thiếu niên áo xanh như ngọc, trên vai có con mèo trắng đáng yêu ngồi. Hai người đi trong không trung, tốc độ không quá nhanh, tư thế cực kỳ tiêu sái, ngự phong mà đi, như thần đêm trăng, chớp mắt đã đuổi theo Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền.
Đám đông vang tiếng la ó.
Hai tên này là ai mà dám chặn lại Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền của Diệu Dục Trai?
Ăn gan hùm mật gấu sao?
Nhưng giây sau trên bầu trời tỏa ánh vàng rực rỡ, tăng nhân trẻ tuổi đẹp trai ra tay.
Tăng nhân trẻ tuổi đẹp trai nhắm mắt niệm kinh, tiếngp hạn âm từ bi kỳ diệu vang lên, vô số chữ phạn vàng như xiềng xích có trật tự hóa thành rồng rắn uốn lượn xoay quanh. Lực lượng phật tính hùng hồn nhuộm trời đêm xanh đen thành màu vàng.
Lực lượng này cực kỳ mạnh mẽ, lan tràn ra, chặn đường đi của Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền.
Một tiếng quát phát ra từ Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền:
– Người nào gây sự? Dám chặn kim thuyền của Diệu Dục Trai ta?
– Chủ thuyền đi ra đáp lời.
Trong thanh âm bình tĩnh ẩn chứa uy nghiêm không tha nghi ngờ phát ra từ miệng tăng nhân trẻ tuổi đẹp trai, cũng là gã phóng lực lượng phật tính cường đại tràn ngập cả bầu trời.
Đám người đứng ven Vân Mộng Trạch dưới đất trợn mắt há hốc mồm.
Hòa thượng từ đâu đến đây?
Dám ngăn Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền của Diệu Dục Trai ngay trước mắt bao người, tăng nhân trẻ tuổi đẹp trai lấy đâu ra tự tin?
Nên biết tuy Diệu Dục Trai không phải thế lực đỉnh trong Trung Thổ Thần Châu nhưng dù gì cũng truyền thừa mấy vạn năm, nội tình thâm sâu, có liên kết với nhiều đệ tử đại tông môn Trung Thổ Thần Châu. Mạng lưới quan hệ của Diệu Dục Trai cực kỳ thâm sâu, dù là nhiều siêu thế lực cũng không muốn đối kháng cùng Diệu Dục Trai.
Mấy năm nay Diệu Dục Trai có thanh thế rất lớn trong Trung Thổ Thần Châu, làm việc hơi huênh hoang.
Không ngờ hôm nay có người đối đầu với Diệu Dục Trai.
– Thì ra là ngươi. Hòa thượng, tại sao ngươi ngăn cản kim thuyền của nô gia.
Mấy chục người bay ra khỏi Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền, toàn là nữ võ giả mặc nam trang, anh khí hiên ngang không thua nam nhi.
Người dẫn đầu là Nguyệt Hoa Tiên Nữ toàn thân bao phủ trong hỗn độn chi khí.
Dưới ánh trăng, truyền nhân của Diệu Dục Trai càng xinh đẹp không thể nhìn gần. Khi Nguyệt Hoa Tiên Nữ đi ra, ánh trăng trong thiên địa đều chiếu rọi trên người nàng, toát ra ánh bạc vô tận. Nguyệt Hoa Tiên Nữ như nữ thần ngạo nghễ đứng trong thiên địa.
Kim Thiền xòe bàn tay ra, một lũ hơi thở phật tính toát ra.
Kim Thiền nhìn hằm chằm Nguyệt Hoa Tiên Nữ, gằn từng chữ:
– Giao người.
– Đây là cái gì?
Nguyệt Hoa Tiên Nữ liếc mắt một cái, nói:
– Hòa thượng đáng nói gì? Sao nô gia không nghe hiểu ý của ngươi .
– Nữ đệ tử Vô Niệm phái bị ngươi rút lực lượng căn nguyên bây giờ đang ở đâu?
Kim Thiền lơ lửng trong không trung, ánh sáng phật bao phủ toàn thân. Từng chữ phạn vàng hợp thành xiềng xích uốn lượn như từng thần long vàng, Kim Thiền giống Phật Đà giáng trần, khí thế vô song.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ lắc đầu, nói:
– Nô gia không hiểu ý của ngươi.
Người Nguyệt Hoa Tiên Nữ ẩn trong khói bạc, mặt mơ hồ nhưng thấy đường nét cơ thể yêu kiều, đường cong khuôn mặt, tăng sắc đẹp bí ẩn cho nàng.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ nhẹ giọng nói:
– Hòa thượng, mấy ngày trước bên trên Sở Hà ngươi từng nho nhã lễ độ. Nô gia có ấn tuợng tốt với ngươi, từng cho phép ngươi vàop hòng khách Cửu Thiên Các. Nhưng nếu ngươi đã là người xuất gia không nên tham luyến nữ sắc phá giới, tại sao chạy tới chỗ này? Còn tìm cái cớ vụng vệ chặn đường nô gia?
Giọng Nguyệt Hoa Tiên Nữ theo gió rơi vào tai mọi người.
Đinh Hạo nhíu mày, nữ nhân cố ý nói như thế.
Trong Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền có tiếng rống:
– Thứ không biết sống chết, dám khó xử Nguyệt Hoa Tiên Nữ!
Chớp mắt có mấy chục bóng người bay ra khỏi Cửu Thiên Các tầng chín Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền, đều là thanh niên thái độ kiêu ngạo, thực lực không tầm thường. Đinh Hạo đoán bọn họ là cao thủ trẻ tuổi các phương của Tấn Châu thành được mời vào Cửu Thiên Các, nghe lời Nguyệt Hoa Tiên Nữ nói nên đứng ra bênh vực.
– Hoa hòa thượng thật đê tiện. Nguyệt Hoa Tiên Nữ không quan tâm ngươi vậy mà ngươi thẹn quá thành giận, sử dụng cái cớh èn hạ như vậy dây dưa, thật mất mặt người xuất gia.
– Hòa thượng lang thang từ đâu đến mau cút đi!
– Người xuất gia còn tham luyến nữ sắc, thật là chẳng biết xấu hổ!
Bên dưới, trên bến cnagr Vân Mộng Trạch cũng vang tiếng la lối.
Rất nhiều người bị câu nói của Nguyệt Hoa Tiên Nữ gợi lên lửa giận, hạn không thể xông lên trời đánh Kim Thiền. Hòa thượng này quá vô lệ, trước mắt công chúng dám đường đột giai nhân.
Đối diện biến cố này biểu tình của Kim Thiền vẫn bình tĩnh như cũ.
– Truyền nhân Diệu Dục Trai thật là càng lúc càng xuất sắc.
Kim Thiền thu về hơi thở phật tính, mỉm cười nói:
– Thí chủ, tiểu tăng cho ngươi một cơ hội cuối, thật thật giao Diệu Âm ra. Nếu nàng không bị gì thì tiểu tăng không so đo, nếu không thì Diệu Dục Trai nho nhỏ của ngươi không gánh nổi hậu quả!
Nguyệt Hoa Tiên Nữ hơi biến sắc mặt, im lặng giây lát hỏi:
– Hòa thượng, rốt cuộc ngươi đến từ đâu?
Kim Thiền chỉ mỉm cười không nói thẳng:
– Nếu nữ thí chủ đã đoán được thì cần gì hỏi câu đó?
Nguyệt Hoa Tiên Nữ thử hỏi:
– Công pháp phật gia của đại sư thâm hậu như vậy không lẽ đến từ Tây Mạc Đại Lôi Âm Tự?
Kim Thiền gật đầu.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ ngần ngừ một lúc, cuối cùng ngẩng đầu lên, thỏ thẻ nói:
– Tuy Đại Lôi Âm Tự là chí tôn Tây Mạc nhưng nơi này là Trung Thổ Thần Châu, cần gì hùng hổ như vậy? Huống chi tiểu nữ thật sự không gặp Diệu Âm sư phụ mà đại sư nói. Đại sư không hỏi đỏ xanh đen trắng đã làm khó dễ có phải là khinh người quá đáng không?
Chương 790: Họa thủy đông di
Nguyệt Hoa Tiên Nữ đã đổi xưng hô với Kim Thiền từ hòa thượng thành đại sư.
Câu nói này vang vọng khắp nơi.
Trên mặt đất.
Đám đông mắng chửi yên lặng xuống.
Rất nhiều người bịt miệng mình, biểu tình hối hận, khủng hoảng. Bao gồm mấy chục thiên tài trẻ anh hùng cứu mỹ nhân, định bênh vực bất bình bay ra khỏi Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền cũng lộ biểu tình kinh sợ. Hòa thượng này đến từ Đại Lôi Âm Tự? Lai lịch quá lớn.
Vô Tận đại lục chưa làm năm đại vực, mỗi đại vực có một thế lực chí tôn trấn giữ khí vận nhân loại.
Bắc Vực Bắc vực Huyền Sương Chiến Thần, Huyền Sương Thần Cung có địa vị đó. Tây Mạc là phạm vi thế lực của Đại Lôi Âm Tự. Cách cục năm lực lượng Vô Tận đại lục, Đại Lôi Âm Tự nằm trong số đó. Tồn tại như vậy trừ địa vị chí cao vô thượng trong Trung Thổ Thần Châu ra không ai có thể trêu vào.
Kim Thiền vẫn bình tĩnh như không:
– Nói xạo cũng vô dụng.
Đinh Hạo nhìn ra được ánh mắt tăng nhân trẻ tuổi đẹp trai càng sắc bén hơn.
– Sau lưng đại sư có Đại Lôi Âm Tự chống đỡ nhưng không thể khinh người như vậy, dù Diệu Dục Trai không sánh bằng Đại Lôi Âm Tự nhưng không cho phép người khác vấy bẩn trong sạch!
Nguyệt Hoa Tiên Nữ đáng thương nói:
– Huống chi nếu cao tăng Đại Lôi Âm Tự biết hành động tối nay của đại sư cũng sẽ không ủng hộ. Người xuất gia sao có thể tham luyến nữ sắc? Lại còn ỷ thế hiếp người.
Câu nói này nhắc nhở nhiều người.
Đám thiếu niên anh tài đứng sau lưng Nguyệt Hoa Tiên Nữ ‘bênh vực kẻ yếu’ mắt sáng lên.
Đúng vậy, tuy tăng nhân trẻ tuổi đẹp trai xuất thân từ Đại Lôi Âm Tự nhưng nếu ngày sau Đại Lôi Âm Tự biết chuyện cũng sẽ không chống lưng cho gã, còn trừng phạt theo quy định. Dù sao hành động hôm nay của Kim Thiền đã trái nghịch nhiều.
– Hòa thượng, quay về tu hành đi, đừng ở đây làm Đại Lôi Âm Tự mất mặt.
– Ài, danh tiếng của Đại Lôi Âm Tự bị hoa hòa thượng nhà ngươi làm hỏng rồi.
– Đại Lôi Âm Tự không thể không nói lý, hòa thượng, hôm nay ngươi làm chuyện quá tệ hại. Dù chúng ta có tan xương nát thịt cũng quyết bảo vệ an toàn cho Nguyệt Hoa Tiên Nữ.
Đám thiếu niên anh tài đều đứng ra, bộ dáng căm hận, phát ra tu vi huyền khí cường đại như từng mặt trời. Các thiếu niên anh tài phát ra khí thế đối kháng với Kim Thiền, che Nguyệt Hoa Tiên Nữ sau lưng.
– A di đà phật!
Kim Thiền khẽ thở dài:
– Nếu thí chủ chấp mê bất ngộ, vậy tiểu tăng sẽ ra tay.
Xiềng xích chữ phạn màu vàng bay đầy trời bỗng ngựng lại, đâm phá hư không rít gào duỗi hướng Nguyệt Hoa Tiên Nữ.
Một thiên tài trẻ hét to một tiếng:
– Trước tiên qua ta đã!
Thiếu niên thiên tài nắm cây long huyết đại kích, toàn thân bùng nổ huyền khí, tu vi lực lượng cấm kỵ chí tôn trong thanh kiếm rỉ sét lộ rõ che trước mặt Nguyệt Hoa Tiên Nữ.
Có người hét to, cùng ra tay:
– Mọi người cùng lên đi, đừng nói đọa nghĩa với hoa hòa thượng thô bạo, vô lý này!
Thanh niên có thể vào tầng chín Cửu Thiên Các đều là cao thủ đẳng cấp Võ Hoàng cảnh, xem như cường giả thế hệ trẻ xuất sắc nhất trong Tấn Châu và mấy châu xung quanh. Mấy chục người cùng ra tay, huyền khí dao động cuồn cuộn như sóng thần trên bầu trời, không ngừng va chạm, khuếch tán. Các loại huyền khí huyễn hóa ra lai binh khí động vật lao nhanh gào thét, giống như chiến trường thần linh.
Những người đứng dưới đất cách năm trăm thước cũng cảm thấy nghẹt thở, không thể không lùi lại tránh cho bị lan đến.
Cùng lúc đó, Nguyệt Hoa Tiên Nữ lùi ra sau một khoảng cách.
Đinh Hạo cảm giác vui sướng khi người gặp họa từ đường nét yểu điệu ẩn sau khói mù.
Đến lúc này Đinh Hạo rất ghét Nguyệt Hoa Tiên Nữ.
Đây là nữ nhân họa thủy lòng độc ác, rất giỏi nắm chắc tâm lý nam nhân, nói mấy câu đã khiến nhiều cường giả trẻ tuổi đánh nhau vì Nguyệt Hoa Tiên Nữ.
Những người này vốn là tài tuấn một phương, hai, ba mươi tuổi đã đến cảnh giới Võ Hoàng cảnh thuộc loại tâm chí kiên định, nhưng gặp nữ nhân này trong một đêm mất đi lý trí phán đoán. Bọn họ điên cuồng vì Nguyệt Hoa Tiên Nữ. Giống như Bạch Y vương Vương Hiến Chi, bị Nguyệt Hoa Tiên Nữ khiêu khích mấy câu đã đến tìm Đinh Hạo so kiếm.
Lòng máy động, thanh kiếm rỉ sét nằm trong tay Đinh Hạo.
– Tốc chiến tốc thắng, trước cứu người rồi tính, đừng dây dưa với những người này.
Đinh Hạo lắc người lao vào chiến trận.
Diệu Âm nằm trong tay người Diệu Dục Trai, bây giờ chuyện đã vạch ra. Đối diện Đại Lôi Âm Tự mạnh mẽ, Diệu Dục Trai vì tránh cho để lại chứng cứ chắc chắn sẽ hủy thi diệt tích, tiếp đó chết cũng không thừa nhận. Dù sao Diệu Dục Trai không thể chọc vào Đại Lôi Âm Tự, nếu Đinh Hạo, Kim Thiền bị bám chân tại đây quá lâu sẽ không tốt cho Diệu Âm.
Đinh Hạo biết hắn phải hành động.
Kim Thiền gật đầu, nói:
– Được.
Kim Thiền không dây dưa với đám cường giả trẻ nữa, gã như hồn ma xuyên qua chiến trường nhanh chóng đến gần Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền.
Mấy cường giả trẻ rống to:
– Hòa thượng đi đâu?
Đám cường giả trẻ xoay người định đuổi theo.
– Một đám hồ đồ, bị một nữ nhân dắt mũi đi vòng vòng. Ở lại đây cho ta!
Một cây cờ to bay ra cắm vào hư không.audio coi am
Cờ to màu đỏ như máu nhuộm, mặt trên có năm ngôi sao vàng, cột cờ to cỡ miệng chén màu bạc, mặt trên khắc rồng nằm như con thần long đóng trong không trung. Mặt cờ đón gió phấp phới, ba mươi ánh sao toát ra kình khí trong suốt, từng minh văn chữ hán chớp lóe ánh bạc bay múa như thần điệp, nhẹ nhàng xinh đẹp, phong tỏa hư không trăm thước, giam cầm mấy chục Võ Hoàng cảnh trẻ.
Trong không trung, Đinh Hạo giơ kiếm đứng thẳng.
– Tiểu tử, ngươi muốn chết!
– Mau thả ta ra, không thì sẽ khiến ngươi chết không có chỗ chôn.
Mắt thấy toàn thân Kim Thiền tỏa phật quang như sao băng lao hướng Nguyệt Hoa Tiên Nữ, Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền, đám anh hùng muốn biểu hiện trước mặt mỹ nhân sốt ruột. Các Võ Hoàng cảnh trẻ thử mấy lần nhưng không thể nhanh chóng công phá cấm chế cờ to, ai nấy mặt vặn vẹo dữ tợn giết hướng Đinh Hạo.
Đinh Hạo cười to, cầm thanh kiếm rỉ sét bay tới bay lui, như hồn ma lúc ẩn lúc hiện.
Mấy chục cao thủ Võ Hoàng cảnh không thể bắt giữ quỹ tích của Đinh Hạo.
Đinh Hạo như tôn ngộ không bay trong không trung, thường đâm ra một kiếm. Ánh bạc chợt lóe trong không trung, có người kinh kêu nhanh chóng thụt lùi.
Một mình Đinh Hạo đối kháng mấy chục cao thủ trẻ tuổi xuất sắc nhất trong phạm vi mấy trăm vạn dặm làm vô số người đứng dưới đất trợn mắt há hốc mồm. Mới đầu bọn họ cảm thấy thư sinh áo xanh tuấn tú đang tìm chết, ngăn nhiều cao thủ trong trận chính là mua dây buộc mình. Ai ngờ bây giờ càng giống đóng cửa đánh chó.
Trong phút chốc trận cờ to liên tục vang tiếng gầm rống.
Bên kia.
Kim Thiền nhanh như điên tới gần Nguyệt Hoa Tiên Nữ, ở giữa không trung vỗ chưởng.
Một chưởng ấn Phật Đà màu vàng trong tiếng phạn âm ngâm xướng khí thế hùng hồn đè ép Nguyệt Hoa Tiên Nữ.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ ai oán nói:
– Nô gia chỉ là một nữ nhân yếu đuối, sao đại sư tuyệt tình vậy?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










