Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 157 [ chương 781 đến 785 ]
❮ sautiếp ❯Chương 781: Bạch Y Vương
Thân Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền lấp lóe ánh sáng, hoa văn minh văn như ẩn như hiện phát ra lực nổi kỳ dị nâng vật khổng lồ lên. Đôi mái chèo to hơ trong không trung, chèo không khí như chèo nước đẩy Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền ổn định lướt đi.
Khung đỉnh tầng Cửu Thiên Các lặng lẽ tách ra, ánh sao vô hạn rơi rụng.
Ngồi trong Cửu Thiên Các ngẩng dầu lên thấy trời sao mênh mông, một vầng trăng khuyết như lưỡi liềm bạc treo trên bầu trời, vô cùng xinh đẹp. Đặc biệt ngồi trên Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền bay như rong chơi trong ngân hà vô tận, đẹp không sao tả xiết.
Lúc này có người xuất hiện trên đài vàng phía xa.
Là một nữ nhân mặc váy đen dán sát người, tóc dài như mây, da thịt như tuyết, mắt sáng răng trắng, khí chất tuyệt vời, cực kỳ xinh đẹp. Nàng là nữ nhân thứ nhất không mặc đồng phục quyén rũ đêm nay. Khí chất của nữ nhân hư ảo, tựa tiên nữ cung trăng.
Dù Đinh Hạo đã nhìn quen mỹ nữ cũng kiềm không được tán thán.
– Phương Phỉ tỷ tỷ càng lúc càng xinh đẹp.
Mộc Anh chú ý thấy ánh mắt của Đinh Hạo, cười trêu:
– Với thực lực, nhân phẩm của công tử, nếu có ý thì chờ hội phẩm phương kết thúc chỉ cần trả giá hơi cao chút là có thể làm khách một đêm của Phương Phỉ tỷ tỷ, nàng cũng là thể huyết mạch.
Diệu Ngọc ngồi bên cạnh Đinh Hạo biểu tình rụt rè xấu hổ như con thỏ nhỏ, không dám nói nhiều một câu. Diệu Ngọc dịu dàng, cẩn thận làm đồ ăn cho Đinh Hạo.
Đinh Hạo không nói.
Đinh Hạo ngoái đầu thấy Kim Thiền dựa ra sau, tay áo cà sa vén lên, hai tay gã cầm chân thú nướng to gặm cắn. Hòa thượng Kim Thiền ngẩng đầu cười với Đinh Hạo.
Khóe môi Đinh Hạo giật giật, lập tức quay đầu đi làm bộ như không quen Kim Thiền.
Nữ nhân tên Phương Phỉ xuất hiện trong Cửu Thiên Các gây náo động.
Có người lớn tiếng rống to, tình hình náo nhiệt.
Có một vài thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp lần lượt bị đưa lên đài mặc người ra giá.
Các thiếu nữ là thanh quan thanh lâu của các thuyền hoa lớn khác bên Sở Hà, đều là giai nhân xinh đẹp, yếu đuối làm người thương xót. Nhưng so với các nữ nhân Lý Lan, Lý Y Nhược, Tạ Giải Ngữ, Tây Môn Thiên Tuyết thì các thiếu nữ này thiếu một chút. Đinh Hạo nhìn một lúc thấy chán, nhắm mắt lại, ôn nhuận huyền khí, tu luyện.
Mộc Anh, Diệu Ngọc không quá ngạc nhiên.
Bởi vì trong đại sảnh không thiếu người lớn tiếng ồn ào, bình luận này nọ, cũng không thiếu người nhắm mắt lại không thèmn hìn.
Có rất nhiều thiên tài tư chất tuyệt thế, tự cho rằng mình rất cao, ánh mắt khắt khe. Bọn họ đến từ các nơi Trung Thổ Thần Châu chỉ vì huyền uyên thần thể, làm sao chịu để y dong chi tục phấn?
Không lâu sau Đinh Hạo bị tiếng hò reo như sấm đánh thức.
Trên đài vàng phía xa, các thiếu nữ đã đi hết, chỉ còn lại thiếu nữ xinh đẹp tên Phương Phỉ.
Đứng bên cạnh mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ là nhân vật chính tối nay.
Một thân hình yểu điệu ẩn trong khói bạc hỗn độn như ẩn như hiện, nửa trong suốt đứng im.
Trong Cửu Thiên Các, đa số thiên tài trẻ tuổi đã đứng dậy tụ tập quanh đài vàng.
Đinh Hạo nhìn hướng thân hình nửa trong suốt, lòng vô cùng rung động.
Khói bạc lượn lờ quanh thân người đó ẩn chứa một chút hỗn độn chi khí, quá khủng khiếp. Hỗn độn chi khí là lực lượng chí tôn đủ sánh ngang với lực lượng pháp tắc, nó qanh quẩn bên thân hình nửa trong suốt, chẳng lẽ đó cũng là một vị chiến thần chí tôn sao?
Trong mắt Mộc Anh chất chứa hâm mộ nói:
– Người đó chính là Nguyệt Hoa cô nương.
Nếu nàng có được thể chất, thiên phú như vậy chắc bây giờ có thể nắm giữ vận mệnh của mình.
Con ngươi Đinh Hạo co rút, tập trung thị lực, cẩn thận quan sát.
Đinh Hạo âm thầm phát ra thần thức, đệ lục cảm Thắng Tự Quyết hoàn toàn mở ra lặng lẽ vươn hướng thân hình bao phủ trong hỗn độn chi khí trên đài vàng phía xa.
Với tu vi thần thức hiện giờ của Đinh Hạo dù là cường giả đẳng cấp Võ Đế cảnh cũng khó phát hiện hắn.
Tuy nhiên, Đinh Hạo nhanh chóng ngạc nhiên phát hiện thần thức không thể đến gần thân hình nửa trong suốt trong vòng một thước, bị lực lượng bí ẩn nào đó chặn lại.
Đinh Hạo thầm cảm thán rằng:Nguồn truyện audio Podcast
– Có hỗn độn chi khí, huyền uyên thần thể thật kỳ dị.
Trong đầu Đinh Hạo vang lên giọng Đao Tổ:
– Cô nương này không tầm thường.
Lòng Đinh Hạo máy động, hỏi:
– Tiền bối nhìn ra điều gì sao?
Đao Tổ trêu ghẹo Đinh Hạo:
– Có hỗn độn chi hình nhưng không phải hỗn độn chân ý cũng xem như rất khá, s au này tu vi không thể đo lường nếu nam nhân song tu cùng nàng có lẽ sẽ được lực lượng thần tính trong người nàng, tăng tiến rất nhanh. Tuy nhiên nàng nhận được ích lợi hơn bên nam rất nhiều. Thế nào? Tiểu Đinh Tử động tâm?
Đinh Hạo lắc đầu.
Trong lòng Đinh Hạo không có tạp niệm.
Bây giờ Đinh Hạo dính đầy hoa đào, vướng mấy đoạn tình duyên. Đinh Hạo không muốn có tiếp xúc với thiếu nữ nào khác.
Kiếm Tổ lên tiếng:
– Rất tốt, ngươi có ý chí này là không còn gì tốt hơn. Ngươi đã là đao kiếm song thánh thể, sau này tương lai thênh thang, cần gì nhờ vào người khác? Huống chi song tu là cách trộm âm dương, thuộc đường tà đạo. Ngươi phải đi đường thần hoàng, đừng dựa vào những kỹ xảo đường nhỏ này.
Đao Tổ tiếp tục bảo:
– Tuy nữ nhân này chỉ có hỗn độn chi hình mà không phải hỗn độn chân ý nhưng lai lịch không tầm thường, ta thấy thế lực sau lưng nàng cũng rất nạng ký. Ngươi phải cẩn thận, có lẽ nàng sẽ là một trong những đối thủ sau này tranh giành một tia cơ duyên thiên địa với ngươi.
Đinh Hạo gật đầu, lặng im.
Lúc này trên đài vàng phía xa, thân hình nửa trong suốt ẩn trong hỗn độn chi khí mông lung nói nhỏ vào tai mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ, sau đó yểu điệu xoay người đi.
Trên đài vàng, mỹ nữ xinh đẹp Phương Phỉ cười khúc khích nói:
– Các vị thiếu hiệp, Nguyệt Hoa Tiên Nữ đã gặp các vị, nàng ở hậu thính chuẩn bị bữa tiệc chờ người có duyên thật sự xuất hiện. Nhưng phòng khách không gian nhỏ hẹp chỉ có thể chứa năm người, các vị hãy tự đề cử ra năm đại biểu xuất sắc nhất vào phòng khách hội hợp.
– A? Vậy là sao? Chúng ta còn chưa thấy mặt Nguyệt Hoa cô nương mà người đã đi rồi?
– Chúng ta xa xôi ngàn dặm đến đây vậy mà Nguyệt Hoa Tiên Nữ vô lễ như thế? Một đống người chỉ cho phép năm người nhìn mặt thật? Kênh kiệu quá vậy?
– Diệu Dục Trai càng lúc càng không ra gì, dám thất lễ chúng ta thế này!
– Ha ha ha ha ha ha! Ta thấy hãy kêu Nguyệt Hoa Tiên Nữ trở về đi.
Trong phút chốc vang lên tiếng la ó biểu thị bất mãn.
Mặt ngoài mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ nói dễ nghe nhưng thật ra là đang nói với mọi người có mặt ở đây trong các ngươi chỉ năm người có tư cách gặp Nguyệt Hoa Tiên Nữ với khoảng cách gần, mấy người khác thực lực kém quá xa, mau biến đi.
Cái gọi là đề cử năm ngươi rõ ràng bảo cả đám mau đánh nhau, chỉ người thực lực mạnh nhất mới có tư cách.
Đinh Hạo bỗng thấy cách Diệu Dục Trai làm việc lạnh lùng, trực tiếp, mục đích rất rõ ràng.
Đinh Hạo không thích phong cách làm việc như vậy.
Chương 782: Lạt mềm buộc chặt
Trong đại sảnh Cửu Thiên Các càng lúc càng ồn ào.
Chính lúc này…
– Hừ! Một đám thiếu kiến thức, ồn ào như du côn phố phường mà cũng xứng thấy mặt Nguyệt Hoa Tiên Nữ? Cút cho ta!
Cuối cùng có kẻ không nhìn được.
Một kiếm khách áo trắng như tuyết nhíu mày, quắc mắt vỗ bàn đứng dậy, rút trường kiếm bên hông ra. Ánh sáng lạnh kiếm khí thất luyện như nước lũ trút ra. Kiếm khách áo trắng như tuyết vung tay lên, luồng kiếm phong chém ra, mười mấy người ồn ào kêu gào dữ nhất bị hất bay ra khỏi cửa ổ hai bên Cửu Thiên Các rơi xuống vài trăm thước té vào nước sông.
Thiếu niên tài tuấn trẻ tuổi có tư cách xuất hiện trong Cửu Thiên Các đều là cường giả có thực lực thấp nhất cũng cỡ Võ Hoàng cảnh. Bọn họ lai lịch hiển hách, thân phận tôn quý thế nhưng bị kiếm khách áo trắng một kiếm chém bay mười mấy người. Thực lực, khí phách như vậy đúng là vô song.
Kiếm pháp giỏi!
Mắt Đinh Hạo sáng lên.
Mới rồi thuật rút kiếm, kiếm thức của kiếm khách áo trắng đúng là thú vị.
Một kiếm kia giống như chân trời góc biển, ẩn chứa đạo vận, rất tuyệt vời.
Đinh Hạo nhìn một kiếm đó ánh mắt đầu tiên cảm thấy vô cùng thâm ảo, hắn nhắm mắt lại, trong đầu diễn biến dần bắt giữ một tia sáng.
Đinh Hạo là đao kiếm song thánh thể, mẫn cảm với đao pháp, kiếm thức nhất. Đinh Hạo nhìn sơ là có thể phân biệt ưu khuyết.
Trong chiến trường bách thánh Đinh Hạo vào Thiên Đao Tuyệt Kiếm Lâu, nhìn hết đao kiếm quyết cơ sở nhất thời thượng cổ. Ánh mắt, kiến thức của Đinh Hạo hơn xa bạn cùng lứa, xem như đẳng cấp đại sư. Dù là đao kiếm quyết cực kỳ cao thâm thì Đinh Hạo có thể diễn hóa hoàn nguyên ra áo nghĩa của nó.
Một thanh niên phía không xa cười nói:
– Ha ha ha ha ha ha! Hay, Bạch Y Vương thật là khí phách. Thuật tật phong kiếm trảm của ngươi lại có tiến bộ.
Người này mặc áo đen đối lập với kiếm khách áo trắng.
Người mặc áo đen khoanh chân trước bàn lùn vàng, đầu gối đặt một bao vải đen. Người áo đen nhẹ nhàng mở bao vải ra, lấy binh khí màu đen ba khúc dài một thước ra, gắn lại thành một cây trường thương đen. Thân thương có hoa văn răng, hình dạng kỳ lạ, hai đầu có mũi thương.
Thanh niên áo đen mặt gầy gò, sau khi gắn vũ khí xong cực kỳ mạnh mẽ.
Thanh niên áo đen mặt gầy vô cùng bá đạo nói:
– Dưới tứ khiếu Võ Hoàng cảnh đều cút đi, ở lại chỉ tổ mất mặt.
Có người bất mãn lên tiếng:
– Thật lớn lối!
Nhưng người đó chưa nói hết câu chợt nhận ra lai lịch của thương đen hai mũi, nghĩ đến một cái tên. Người đó sợ hãi mặt trắng bệch, hút ngụm khí lạnh. Người kia không dám nói gì thêm, hậm hực đứng dậy rời khỏi Cửu Thiên Các.
Có người cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Muốn dọn dẹp sao? Cũng tốt, ta sớm ghét ồn ào. Để đám phế vật không đủ thực lực cút hết, chỉ thiên tài thật sự mới ứng đáng ở lại.
Đó là thanh niên tóc tai bù xù.
Thanh niên tóc rối ăn mặc rất bình thường, hơi lôi thôi, đi chân trần. Thanh niên tóc rối mặc quần dài đến vị trí mắc cá chân, ống quần mài mòn rách lộ ra cái chân rậm rạp lông. Thanh niên tóc rối sảng khoái không kiềm chế được, gió cuốn mây tán ăn hết rượu và thức ăn ngon trên bàn vàng, tay và miệng dính đầy mở tùy ý chùi vào bộ đồ rách rưới. Thanh niên tóc rối duỗi eo.
Có người tức giận mắng:
– Tên ăn mày nhà ngươi cũng dám nói kiểu đó, muốn chết…
Người đó chưa nói hết thì…
Bùm!
Một tiếng vang khẽ, tiếng rào ròa.
Ngực người đó lõm sâu, xương ngực đều gãy. Ngươi đó như diều đứt dây bay ra ngoài rớt xuống nước sông bên dưới.
Có người nhỏ giọng nói:
– Cái tên đó xui thật, không nhận ra Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng.
Người kia vội vàng xoay người bỏ đi như né ma thần.
Liên tục xảy ra tình huống đánh nhau, trong Cửu Thiên Các rối loạn.
Không có người Diệu Dục Trai chạy đến ngăn cản. Thiếu nữ xinh đẹp Phương Phỉ đứng trên đài vàng cười tủm tỉm nhìn mọi chuyện xảy ra, rõ ràng cho phép tỷ võ.
Một vài thiên tài tự biết thực lực không đủ hậm hực rời đi.
Có gặp Nguyệt Hoa Tiên Nữ hay không cũng chẳng sao, không cần vì vậy mà mạo hiểm.
Dù sao trong hội phẩm phương lúc trước bọn họ đã vung tiền như rác mau mấy nữ nhân thấy hứng thú. Hoa khôi trên các thuyền hoa lớn như không bằng Nguyệt Hoa Tiên Nữ nhưng cũng là vưu vật cực phẩm, xem như không uổng chuyến này.
Chớp mắt đại sảnh Cửu Thiên Các chỉ còn lại gần mười người.
Đinh Hạo không đi.
Đinh Hạo không đi là có lý do, không phải muốn thấy Nguyệt Hoa Tiên Nữ mà vì Kim Thiền không đi.
Đinh Hạo không biết hoa hòa thượng Kim Thiền có ý đồ gì, nhưng hắn cũng muốn ở lại nhìn xem.
– A? Xem ra không thiếu kẻ tự cho mình siêu phàm.
Thanh niên lôi thôi tóc rối Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng nhìn đám người chưa đi, cuối cùng ngừng ở Đinh Hạo.
Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng cười nhìn chằm chằm Đinh Hạo, hơi thương hại lắc đầu, nói:
– Tiểu tử, một chưởng đánh bay nhân vật nhỏ như Tôn Hưng là chiến tích nhỏ đến tội, không có nhiều sức thuyết phục. Nhìn ngươi da mịn thịt mềm, hãy ngoan ngoãn cút đi, tránh cho lão tử ra tay sẽ làm ngươi bị thương gân động cốt.
Thì ra thanh niên tóc đen khôi ngô lúc trước bịĐinh Hạo đánh bại tên là Tôn Hưng.
Đinh Hạo chậm rãi đứng dậy, bỗng đánh ra một quyền.
Khói tím tràn ngập, một ánh sáng hình rồng màu tím gào thét bay ra khỏi nắm đấm của Đinh Hạo.
Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng biến sắc mặt, đôi tay thay màu đỏ rực. Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng hét lớn một tiếng vỗ chưởng.
Một chưởng ấn đỏ to như khuyết khối ngưng kết dánh ra.
Chưởng ấn va chạm vào quyền long màu tím, vang tiếng nổ điếc tai. Kình khí tứ tán trong Cửu Thiên Các. Kình khí đỏ rực như máu bắn tung.
Nụ cười đông trên mặt Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng.
Quyền kình quyền long màu tím vẫn còn dư lực đánh thẳng hướng Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng, kình phong ập vào mặt. Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng cảm giác hơi thở khủng khiếp như núi cao đè ép, hùng hồn. Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng vội vàng gầm liên, liên tục vỗ ra mấy chưởng ấn to màu đỏ nhưng không thể chống đỡ. Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng như bị búa sắt đập bay ra khỏi mặt đất.
– A! Phụt!
Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng liên tục lùi vài chục bước mới đứng vững, cổ họng ngứa há mồm hộc búng máu.
Đinh Hạo bình tĩnh nhìn Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng, gằn từng chữ:
– Một quyền này đã có sức thuyết phục chưa?
Mọi người hoảng sợ nhìn nhau.
Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng là thiên tài thiếu niên gần đây nổi lên, không ai biết lai lịch của gã thế nào, thực lực siêu khủng khiếp. Bàn tay trần sánh bằng thần binh lợi khí, mạnh vô cùng, ra tay độc ác. Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng đã đánh bại vô số cao thủ, chưa từng nghe nói gã thua ai. Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng được xem là thiên tài xếp năm mười hàng đầu trong mấy chục châu xung quanh.
Tối nay trong Cửu Thiên Các Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng chắc chắn vào tốp mười, là nhân vật rât khó gặm.
Ai ngờ thiếu niên áo xanh tùy tay đánh một đấm làm Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng hộc máu bay ngược ra sau.
Chương 783: Lạt mềm buộc chặt (hạ)
Thiếu niên này là ai?
Thiếu niên từ đâu chui ra?
Ánh mắt kiếm khách áo trắng, thanh niên áo đen gầy gò cùng nhìn hướng Đinh Hạo, lộ ra kinh ngạc, sắc mặt thay đổi, không biểtd trong đầu hai người nghĩ gì.
Đôi mắt của mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ dứng trên đài vàng phía xa nhìn Đinh Hạo thật lâu, bị rung động nhiều.
– Thực lực thật mạnh, thiếu niên áo xanh này có lai lịch gì mà cường đại như vậy? Ngay cả chủ nhân cũng nhìn lầm. Đinh Đức Thắng là một trong nhân tuyển được nhắm trúng thế mà không chịu nổi một kích của thiếu niên áo xanh. Phải chú trọng vào hắn, không chừng tổ chức sẽ có thu hoạch lớn từ người hắn.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ rất là giật mình.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ ra hiệu với một nữ võ giả đứng bên ngoài đại sảnh Nguyệt Hoa Tiên Nữ.
Nữ võ giả đứng bên ngoài đại sảnh Nguyệt Hoa Tiên Nữ xoay người đi đâu đó báo cáo.
Trong đại sảnh.
Ánh mắt Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng độc ác nhìn chằm chằm vào Đinh Hạo, hỏi:
– Tốt tốt, thật không ngờ lần này đạp phải đinh, lão tử nhận thua. Thư sinh, ngươi hãy để tên lại cho lão tử biết mình gục trong tay ai.
Giọng Đinh Hạo trong trẻo nói:
– Bắc Vực, Đinh Hạo.
Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng ngây người.
Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng chưa từng nghe tên Đinh Hạo bao giờ.
Nhưng nếu Đinh Hạo đến từ Bắc Vực thì không phải là cường giả Trung Thổ Thần Châu.
Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng lạnh lùng cười:
– Tốt, lão tử nhớ kỹ ngươi. Núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, chúng ta sẽ còn gặp lại. Có một ngày lão tử sẽ lại đến thỉnh giáo!
Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng nói xong lắc người hóa thành luồng sáng bay đi.
Với danh tiếng, thân phận của Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng nếu đã thua hoàn toàn thì đương nhiên mất tư cách tiếp tục cạnh tranh, gã không còn mặt mũi nào ở lại đây.
Đinh Hạo chậm rãi ngồi xuống, mặc kệ mọi người.
Hai nữ võ giả Mộc Anh, Diệu Ngọc ngồi bên cạnh Đinh Hạo khó thể che giấu biểu tình giật mình.
Đặc biệt là Mộc Anh, nữ võ giả thủ lĩnh, môi son há to, lòng rung động khó tả.
Lúc trước bởi vì nữ võ giả thủ lĩnh Mộc Anh xem thường Đinh Hạo mà phạm sai lầm lớn, nàng vốn tưởng hắn đánh bại Tôn Hưng đã là cực kỳ khó tin, bây giờ xem ra đó chỉ là một góc nhỏ thực lực của hắn. Thiếu niên ôn hòa, bề ngoài khiêm tốn này có thực lực sâu không lường được.
May mắn nàng được Đinh Hạo tha thứ, không thì hôm nay không đơn giản chết là xong.
Mộc Anh, Diệu Ngọc càng cẩn thận hầu hạ Đinh Hạo hơn.
Mọi người dời mắt khỏi Đinh Hạo.
Qua trận chiến này thực lực cường đại của Đinh Hạo đã được mọi người công nhận, không ai muốn chọc vào kẻ mạnh như vậy.
Lúc này trong đại sảnh còn lại chín người, phải đào thải thêm bốn người nữa. Năm người còn lại có tư cách vào phòng khách.
Một cao thủ cảnh giới tứ khiếu Võ Hoàng cảnh nhìn chằm chằm Kim Thiền tướng ăn bê bối giống Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng, sẵng giọng hỏi:
– Hòa thượng, ngươi cũng muốn ở lại?
Kim Thiền niệm phật hiệu:
– A di đà phật!
Kim Thiền nói:
– Chúng sinh chi tướng đều như nhất, hồng phấn cũng là xương khô, các ngươi nhìn được thì tiểu tăng cũng muốn nhìn.
Lúc Kim Thiền nói lời này chữ phạn ẩn hiện quanh thân, có ảo ảnh kim thân Phật Đà mơ hồ hiện ra sau lưng. Mọi người cảm thấy trong khoảnh khắc này lòng đầy tâm thiện, không kiềm được nhớ đến nhiều chuyện ngày xưa ăn năn, lòng bi thương, không thể khống chế cảm xúc. Bọn họ cảm thấy kim thân Phật Đà như thần linh, muốn quỳ xuống lạy.
Kiếm khách áo trắng hừ lạnh một tiếng:
– Hừ!
Nhờ tiếng hừ kiếm khách áo trắng tỉnh táo khỏi ảo cảnh.
Chớp mắt kim thân Phật Đà biến mất, chữ phạn ánh sáng vàng cũng tan biến.
Mọi người hoảng hốt, ánh mắt kính sợ nhìn Kim Thiền.
Tăng nhân tuấn tú như ngộc này giống yêu quái, thuận miệng nói mấy câu đã khống chế cảm xúc mọi người, thần thông này quá đáng sợ.
Không ai dám trêu vào yêu tăng Kim Thiền.
Chuyện tiếp theo không liên quan đến Đinh Hạo.
So đấu đến cuối cùng lại có bốn người rời đi.
kiếm khách áo trắng, thanh niên áo đen gầy gò, Đinh Hạo, Kim Thiền. Một thanh niên mặc hoa phục, tay cầm quạt, không cao nhưng đẹp trai hơn cả Đinh Hạo, Kim Thiền, có thể nói là xinh đẹp. Năm người được cơ hội vào phòng khách.
– Các vị thiếu hiệp đều là rồng trong cõi người, tin tưởng Nguyệt Hoa Tiên Nữ rất vui được gặp các vị, mời.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ bước xuống đài vàng, ra hiệu mời, dẫn kiếm khách áo trắng, thanh niên áo đen gầy gò, Đinh Hạo, Kim Thiền, thanh niên tuấn tú mặc hoa phục đi vào hành lang sâu trong Cửu Thiên Các.
Đinh Hạo vẫn ngồi trong bàn vàng không nhúc nhích.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ thấy Đinh Hạo không nhúc nhích thì trêu đùa:
– A? Đinh công tử còn chưa ăn no? Yên tâm, trong phòng khách có mỹ thực càng ngon lành hơn chỗ này nhiều.
Đinh Hạo lắc đầu, nói:
– Ta chỉ đi cùng bằng hữu, không muốn vào phòng khách.
Mấy người khác nhìn Đinh Hạo như ngó quái vật.
Đùa gì vậy? Đã đến nước này ngươi đột nhiên nói không có hứng thú đi phòng khách riêng, vậy lúc trước ngươi biểu hiện cao điệu như thế làm gì? Đặc biệt là cuối cùng đánh bại thiên tài Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng, gã quá oan. Nếu ngươi nói sớm thì Nhất Chưởng Đoạn Hồn Đinh Đức Thắng đã có cơ hội ngàn kim khó cầu.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ ngây người sau đó ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Đinh Hạo.
Không lẽ thiếu niên áo xanh này chơi trò lạt mềm buộc chặt?
Thiếu niên áo xanh muốn qua cách này khiến Nguyệt Hoa Tiên Nữ chú ý, tò mò?
Nhưng thiếu niên áo xanh nnghĩ sai rồi, thân phận của Nguyệt Hoa Tiên Nữ tôn quý biết bao, kinh nghiệm phong phú, sao có thể bị vở diễn vụng về như vậy hấp dẫn? Thế chẳng phải là tâm quyếtông mônấy năm nay của Diệu Dục Trai uổng phí? Tuy thực lực của thiếu niên không tầm thường nhưng cách nghĩ quá nông cạn.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ mịt mờ nhắc nhở Đinh Hạo, xem như cho chút mặt mũi:
– Đnh công tử hãy theo nô gia đi đi, Nguyệt Hoa Tiên Nữ không có nhiều kiên nhẫn.
Đinh Hạo mỉm cười nói:
– Không sao, ta rất có kiên nhẫn, chờ bằng hữu của ta đi ra thì ta sẽ đi.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ lộ biểu tình khó chịu, lạnh lùng nói:
– Nếu vậy thì xin Đinh công tử chờ tại đây.
Kim Thiền cười to.
Đám người kiếm khách áo trắng, thanh niên áo đen gầy gò, Kim Thiền, thanh niên tuấn tú đi theo mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ biến mất trong đại sảnh.
Mộc Anh tốt bụng nhắc Đinh Hạo:
– Tại sao công tử không đi phòng khách? Nguyệt Hoa Tiên Nữ là một giai nhân tuyệt sắc, xếp mười hàng đầu trong nữ võ giả Trung Thổ Thần Châu, lại có huyền uyên thần thể. Nếu cưới được nàng không chỉ có thế lực Diệu Dục Trai ủng hộ mà còn có cơ hội tu thành chí tôn, là việc tốt có tài có sắc, thiên hạ hiếm có.
Diệu Ngọc dò hỏi:
– Không lẽ công tử đang lạt mềm buộc chặt?
Chương 784: Sau lưng
Đinh Hạo nhìn Mộc Anh, Diệu Ngọc đầy tò mò, lắc đầu, nói:
– Thiên hạ có rất nhiều nữ nhân xinh đẹp, không lẽ gặp một người iền cưới một người? Song tu huyền uyên thần thể đúng là vô cùng diệu dụng nhưng dù sao nó là ngoại lực, không vững chắc như chính mình cần tu khổ luyện, huống chi…
Nói đến đây Đinh Hạo nở nụ cười dịu dàng bản thân hắn đều không nhận ra:
– Huống chi ta đã có người mình thích.
Mộc Anh, Diệu Ngọc ngơ ngác nhìn Đinh Hạo.
Mộc Anh, Diệu Ngọc cảm thấy nụ cười của thiếu niên đẹp nhất thế gian, vô cùng chói mắt.
Nụ cười ấm áp đó là trái tim thiếu nữ hòa tan.
Mộc Anh, Diệu Ngọc thấy hâm một nữ nhân được Đinh Hạo thích.
Được một thiên tài thiếu niên nổi bật như vậy thích là chuyện vô cùng may mắn. Càng may mắn hơn là đối diện nữ thần như Nguyệt Hoa Tiên Nữ vừa có thân thể vừa có sắc đẹp tuyệt trần hấp dẫn mà vẫn thản nhiên từ chối, kiên quyết giữ trái tim yêu người mình yêu càng quý giá hơn cái gì tư chất tuyệt thế, võ lực cái thế.
Trong phút chốc đại sảnh Cửu Thiên Các tĩnh lặng, chỉ còn lại ba người Đinh Hạo, Mộc Anh, Diệu Ngọc.
Đinh Hạo chậm rãi đứng dậy đi tới trước khung cửa sổ.
Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền đã bay cao trên bầu trời.
Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền cách mặt nước Sở Hà lăn tăn sóng gợn chừng bốn, năm trước thước. Nhìn xuống Sở thành dưới màn đêm, khắp nơi là đèn đuốc sáng trưng phồn hoa như gấm. Sắp nửa đêm, với nhiều thành thị Bắc Vực thì dường đi sẽ vắng bóng người, nhưng tại Trung Thổ Thần Châu, Sở thành thì sinh hoạt về đêm chỉ mới bắt đầu.
Nghe văng vẳng tiếng ca uyển chuyển của ca nữ.
Cảnh đêm đẹp không xao tả xiết.
– Quả nhiên là đại vực trung tâm Vô Tận đại lục, phồn hoa giống như một thế giới khác. Nhưng nếu người bản xứ chìm trong hòa bình ca múa thế này, một khi chiến sự bùng nổ, thánh chiến lại nổi lên không biết có mấy người cứng rắn chống cự yêu ma giẫm lên? Thành thị phồn hoa như vậy chỉ có lịch sử mấy trăm năm, một khi thành bị phá thì phồn hoa gì cũng mất.
Đinh Hạo cảm thấy người Trung Thổ Thần Châu quá an nhàn, xa hoa, lãng phí.
Tuy Bắc Vực nghèo khổ nhưng nhân loại không kiêu căng, hưởng thụ như vậy. Hoàn cảnh khắc nghiệt càng rèn luyện ý chí người.
Sau lưng Đinh Hạo chợt vang tiếng bước chân.
– Đinh công tử, cảnh đêm chỗ này thế nào?
Là giọng của mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ.
Đinh Hạo không quay lại, gật đầu, nói:
– Phong cảnh Trung Thổ Thần Châu đúng là xinh đẹp hơn Bắc Vực nhiều.
– Ha ha ha ha ha ha! Trung Thổ được gọi là Thần Châu tất nhiên đứng trên đỉnh Vô Tận đại lục, tập trung linh tú thiên địa, tinh hoa nhật nguyệt.
Trong giọng nói của mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ ẩn chứa kiêu ngạo.
Đây là cảm giác ưu việt của nhân loại Trung Thổ Thần Châu, xem bốn đại vực khác như vùng quê.
Mắt mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ ẩn chứa kiêu căng, mỉa mai nói:
– Đinh công tử, nói thật cho ngươi biết, Nguyệt Hoa Tiên Nữ sẽ không chu động gặp công tử. Từng có nhiều người chơi trò lạt mềm buộc chặt, có người thủ đoạn càng cao minh hơn nhưng chưa từng khiến Nguyệt Hoa Tiên Nữ tò mò. Nếu không muốn bỏ qua cơ hội lần này thì nô gia cho ngươi một bậc thang đi xuống, theo nô gia vào phòng khách đi.
Đinh Hạo chậm rãi xoay người nhìn mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ, hắn bỗng thấy ghét.
– Có lẽ nàng vẫn không hiểu, ta thật sự không hứng thú với Nguyệt Hoa Tiên Nữ gì đó. Có lẽ hỗn độn chi hình hiếm thấy nhưng không đến mức ai cũng chạy theo.
Đinh Hạo nhấn mạnh từng chữ:
– Có lẽ là chí bảo trong mắt một số người, có lẽ vài người khác thây như cỏ rác. Nguyệt Hoa Tiên Nữ không phải là tiền tệ, nàng cho rằng mỗi người đều thích Nguyệt Hoa Tiên Nữ sao?
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ ngây người.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ nhìn Đinh Hạo thật kỹ.
Trong mắt thiếu niên trước mặt Nguyệt Hoa Tiên Nữ không có chút gì giả dối, ung dung bình tĩnh, xen lẫn một chút coi thường.
Nếu không phải thiếu niên áo xanh diễn quá hay thì đúng là hắn không hề hứng thú với Nguyệt Hoa Tiên Nữ.
Trên thế giới này có nam nhân nào có thể kháng cự hấp dẫn huyền uyên thần thể và sắc đẹp tuyệt trần sao?
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ tự hỏi nàng ở Diệu Dục Trai nhiều năm, gặp vô số nam nhân đủ loại nhưng ít kh ithấy người nào như thiếu niên trước mặt nàng.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ nhìn chằm chằm Đinh Hạo một lúc sau gật đầu, nói:
– Tốt, nô gia đã hiểu, nô gia sẽ trở về báo cáo.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ xoay người, đi vài bước chợt tò mò hỏi:
– Xin hỏi Đinh công tử, tiền tệ là cái gì?
Đinh Hạo mỉm cười nói:
– A! Đó là một loại báu vật nghe nói có thể đổi lấy bất cứ thứ gì trên thế giới.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ cái hiểu cái không gật đầu, xoay người rời đi.
* * *
Một thanh âm uy nghiêm, êm tai như từ ngoài tầng trời xuyên qua tấm màn đỏ:
– Hắn thật sự nói như vậy?
– Đúng vậy, chủ nhân.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ quỳ dưới mặt đất vàng kim lạnh băng, trán dán sát đất, nơm nớp lo sợ, không dám thở mạnh. Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ thuật lại từng câu Đinh Hạo nói.
Thanh âm kia lại vang lên:
– Theo ngươi thấy là hắn diễn kịch hay thật sự là ngồi trong lòng không loạn?
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ vội nói:
– Thuộc hạ ngu dốt, không thấy ra hắn có dấu hiệu gì diễn kịch.
– Ngươi đi theo bên ta đã năm năm, ánh mắt, kiến thức, quan sát người đã rèn luyện xuất sắc, ta tin lời ngươi nói.
Thanh âm kia như nữ vương cao cao tại thượng không dính khói lửa trần gian, đầy ý cười nói:
– Ừm! Hơi thú vị, ta có chút hứng thú với tiểu tử này.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ vội nói:
– Thuộc hạ lập tức sai người đi Bắc Vực tra kỹ, nhưng phạm vi khống chế của Diệu Dục Trai chúng ta không bao gồm Bắc Vực nên thời gian sẽ chậm chút.
Thanh âm kia bình tĩnh nói:
– Ừm! Ta thích điểm này của ngươi nhất, làm việc bình tĩnh, chưa từng mù quáng, khoác lác. Tốt, cho ngươi một tháng, hãy điều tra thiếu niên tên Đinh Hạo. Nếu hắn thật sự đến từ Bắc Vực, với khí chất, thực lực như vậy không thể nào không có tiếng tăm gì. Đi đi.
– Đa tạ chủ nhân khích lệ, thuộc hạ vô cùng vinh hạnh, thuộc hạ cáo lui.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ ở trong mắt người bên ngoài xem như có quyền lực trong Diệu Dục Trai quỳ dưới đất thụt lùi, mãi đến bên ngoài phòng mới chậm rãi đứng lên. Từ khi nào trán mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ đầy mồ hôi.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ thở phào, xoay người đi.
Mỗi lần mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ gặp chủ nhân bí ẩn này là lòng thấy sợ hãi, áp lực vô cùng.
Mười năm trước có hơn năm trăm thiếu nữ đủ loại cùng mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ vào Diệu Dục Trai.
Trong các thiếu nữ không thiếu người có tư chất tốt hơn mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ, đẹp hơn nàng, thiên tài tâm kế càng nhanh nhạy hơn. Nhưng bây giờ tất cả đã chết, một số chết trong quá trình chấp hành nhiệm vụ, còn đa số là vị xúc phạm quy tắc của chủ nhân bị chà đạp đến chết. Đó là quá trình chết còn đau khổ hơn lăng trì gấp trăm lần, khiến người không rét mà run.
Chương 785: Ngươi thật sự là nam nhân sao?
Bao nhiêu đêm khuya nằm mơ mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ nhớ đến cái chết của các thiếu nữ sẽ giật mình tỉnh lại khỏi cơn ác mộng, mặt trắng bệch, người ướt đẫm mồ hôi.
* * *
Khi chân trời hiện lên bình minh, Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền chậm rãi đáp xuống mặt nước tĩnh lặng của Sở Hà.
Đinh Hạo chậm rãi mở to mắt, bên tai nghe tiếng bước chân.
Biểu tình Kim Thiền bình tĩnh đi vào đại sảnh Cửu Thiên Các, nhìn Đinh Hạo từ trên xuống dưới như ngó quái vật.
Đinh Hạo đứng dậy, trêu Kim Thiền:
– Hoa hòa thượng, ngươi không được Nguyệt Hoa Tiên Nữ chọn sao?
Kim Thiền không nói, xòe tay ra, một tia lực lượng rất bí ẩn xẹt qua.
Đinh Hạo giật mình, biến sắc mặt nói:
– Không lẽ…
Kim Thiền phất tay ra hiệu trở về rồi nói, gã đến gần bàn vàng của Đinh Hạo, bưng bình rượu ngọc đã lạnh lên uống hết một hơi. Bùm một tiếng, Kim Thiền đặt mạnh bình ngọc lên bàn.
Một thanh âm trong trẻo vang lên:
– Hòa thượng, ngươi phạm sân giới.
Đinh Hạo quay đầu lại, thấy đó là thiếu niên công tử tuấn tú mặc hoa phục đêm hôm qua có danh ngạch vào phòng khách.
Thiếu niên công tử tuấn tú mặc hoa phục cầm cây quạt, phong độ phiên phiên, cười tủm tỉm vào địa sảnh Cửu Thiên Các. Thiếu niên công tử tuấn tú mặc hoa phục cỡ tuổi như Đinh Hạo, cùng là nhân vật tuấn tú như ngọc nhưng hơi lùn một chút, thân hình càng mảnh mai. Ánh mắt thiếu niên công tử tuấn tú mặc hoa phục nhìn Kim Thiền ẩn chứa xem thường, trêu chọc.
Kim Thiền quay đầu, trong mắt gã có tia sáng phạn ẩn hiện ánh vàng liếc thiếu niên công tử tuấn tú mặc hoa phục, không nói chuyện.
Thiếu niên công tử tuấn tú mặc hoa phục không quan tâm Kim Thiền, nhìn hướng Đinh Hạo, đánh giá từ trên xuống dưới.
Một lúc sau thiếu niên công tử tuấn tú mặc hoa phục nói:
– Ngươi thật sự là nam nhân sao?
Đinh Hạo không đáp.
Đinh Hạo cảm giác được thực lực của thiếu niên công tử tuấn tú mặc hoa phục không thấp, trong người gã có lực lượng rất bí ẩn che giấu, khủng khiếp hơn kiếm khách áo trắng, thanh niên áo đen gầy gò rất nhiều, cho người cảm giác vô cùng bí ẩn, không chân thật.
Thiếu niên công tử tuấn tú mặc hoa phục cười to ra khỏi Cửu Thiên Các, biến mất sau góc khuất hành lang.
Trông như thiếu niên công tử tuấn tú mặc hoa phục đi vào Cửu Thiên Các chỉ vì truê chọc Kim Thiền một câu, nhìn Đinh Hạo một cái.
– Đi.
Kim Thiền đứng dậy, xoay người ra bên ngoài. Từ khi Kim Thiền ra khỏi phòng khách thì biểu tình của gã luôn trầm trọng, mày nhíu chặt.
Đinh Hạo nhiều ít biết chút tin tức, hôm nay không thể đi, có lẽ sẽ phải ở lại Sở thành ba, năm ngày. Đinh Hạo phải tìm hiểu rõ sự việc.
Dọc theo hành lang đi xuống, kết cấu Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền rât phức tạp, lành lang lộng lẫy cong quẹo như mê cung. Đinh Hạo, Kim Thiền đi tới lối ra tầng thứ nhất thì sau lưng óc tiếng bước chân.
– Đinh công tử, xin dừng bước.
Thanh âm quen thuộc vang lên, là mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ có địa vị rất cao trong Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ mang theo Mộc Anh, Diệu Ngọc bước nhanh tới trước mặt Đinh Hạo, cười nói:
– Đêm qua tiếp đãi Đinh công tử có sơ xuất, khiến người một mình qua đêm trong Cửu Thiên Các, thật là xấu hổ.
Mặt Đinh Hạo không biểu tình nói:
– Không sao, là tự ta lựa chọn.
Thật ra đêm hôm qua nữ võ sĩ từng nhiều lần đề nghị đưa Đinh Hạo vào phòng ngủ, có nữ lầu xanh thanh xuân phục vụ nhưng hắn từ chối.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ cười nói:
– Mặc kệ như thế nào đều là ta chậm trễ khách quý, chủ nhân nhà ta rất bất an nên đưa tặng lễ vật, xin vui lòng nhận cho.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ chỉ vào Mộc Anh, Diệu Ngọc sau lưng mình.
Đinh Hạo nhíu mày hỏi:
– Lễ vật?
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ nghiêm túc nói:
– Hai muội muội Mộc Anh, Diệu Ngọc sau này là người của Đinh công tử. Chủ nhân nhà ta thấy công tử không có nô tỳ hầu hạ nên chọn lọc ra hai người này, từ nay bọn họ là người của Đinh công tử, không còn liên quan đến Diệu Dục Trai.
Cuối cùng mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ giễu cợt nói:
– Hai muội muội này là đẹp nhất của ta, tâm thân xử nữ, Đinh công tử phải đối xử tốt với bọn họ.
Đinh Hạo nhíu chặt mày định từ chối.
Đinh Hạo chợt thấy ánh mắt cầu xin tha thiết của Mộc Anh, Diệu Ngọc.
Đinh Hạo tu luyện thần thức rất nhạy bén, giác quan thứ sáu vô cùng nhạy cảm, hiểu ý của Mộc Anh, Diệu Ngọc tội nghiệp.
Trong Diệu Dục Trai Mộc Anh, Diệu Ngọc như hàng hóa bị đưa đến đưa đi, là cao thủ có cảnh giới Võ Vương cảnh nhưng không có tôn nghiêm. Nếu Mộc Anh, Diệu Ngọc lmà sai sẽ bị trừng trị nghiêm khắc, kết cuộc khủng khiếp hơn cái chết. Kết cuộc tốt nhất của Mộc Anh, Diệu Ngọc là được đại nhân vật nào đó nhìn trúng đưa đi, dù làm nha đầu bưng trà rót nước cũng tốt hơn bị xem như hàng hóa, tương lai mờ mịt.
Đặc biệt là Đinh Hạo trẻ tuổi, đẹp trai, thực lực siêu đẳng, tính cách dịu dàng càng được nhiều nữ đệ tử tha thiêtrs ước mơ.
Đinh Hạo cẩn thận hỏi:
– Nếu ta nhận bọn họ thì có nghĩa là từ nay hai người không liên quan đến Diệu Dục Trai nữa, ta muốn làm gì bọn họ cũng được?
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ hiểu sai ý của Đinh Hạo, mắt lóe tia mập mờ, gật đầu, nói:
– Đương nhiên, công tử muốn làm gì với họ cũng được.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ nhận mạnh chữ ‘cái gì’, là nam nhân đều hiểu ý.
Mộc Anh, Diệu Ngọc cúi đầu, mặt đỏ rực.
Mộc Anh, Diệu Ngọc cũng hiểu lầm nhưng không bài xích, bởi vì hai người là hàng hóa.
Ví dụ đêm qua trong Cửu Thiên Các, nếu có người nhìn trúng Mộc Anh, Diệu Ngọc có thể dẫn người đi phòng ngủ tầng thứ tám chiếm đoạt tấm thân băng thanh ngọc khiết mà không cần trả giá gì. Bởi vì có thể xuất hiện trong Cửu Thiên Các đều là thiên tài, trinh tiết một, hai nữ đệ tử đổi lấy hảo cảm của những người đó rất có lợi cho Diệu Dục Trai.
Nếu phải mất đi thứ quý giá nhất đời con gái thì công tử phong độ như Đinh Hạo là lựa chọn bất đắc dĩ tốt nhất.
So sánh thì Mộc Anh, Diệu Ngọc cảm thấy các nàng may mắn hơn một số nữ đệ tử.
Đinh Hạo không nghĩ nhiều, gật đầu, nói:
– Tốt, ta sẽ nhận lễ vật này, đa tạ quý chủ nhân thay ta.
Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ mừng rỡ, nói thêm vai câu rồi khom lưng chào, lòng nhẹ nhõm.
Mới đầu mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ hơi lo thiếu niên áo xanh không có hứng thú với Mộc Anh, Diệu Ngọc kiên quyết không nhận, vậy là nàng không thể ăn nói với chủ nhân. Mỹ nữ đẹp tuyệt trần Phương Phỉ không ngờ sẽ thuận lợi như vậy.
Ha ha ha ha ha ha! Thế cũng tốt, chứng minh 8 áo xanh không phải không có điểm yếu. Ít nhất hắn là đồ háo sắc, Diệu Dục Trai có cách bắt giữ thiên tài mê nữ sắc.
* * *audio coi am
Đi trong Sở thành giây lát sau Đinh Hạo, Kim Thiền đến khách sạn lúc trước cư ngụ.
Đinh Hạo xoay người nhìn Mộc Anh, Diệu Ngọc luôn đi sau lưng mình.
Đinh Hạo nói:
– Được rồi, đến đây thôi, chúng ta nên tách ra.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










