Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 122 [ chương 606 đến 610 ]
❮ sautiếp ❯Chương 606: Anh minh
– Thật là sắc bén!
Đinh Hạo cũng thấy khiếp sợ.
Một đòn toàn lực của mình cũng không thể đánh nát nham thạch. Nhưng thanh mâu đá này thoạt nhìn mục nát lại có thể cắm vào trong nham thạch dễ dàng dường như cắm vào khối đậu hũ. Mức độ sắc bén này quả thực có thể so sánh với bảo khí cực phẩm. Quả nhiên là một bảo vật hiếm có.
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng tiện tay ra một chiêu, thạch mâu hóa thành một đạo bạch quang, một lần nữa trở lại trong tay hắn.
Yêu khí bắt đầu khởi động. Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng cẩn thận quan sát một hồi, khẽ gật đầu, cúi đầu hỏi:
– Ngươi tên là gì, xuất thân từ bộ tộc nào?
Yêu Vương Yêu Vương thân người đầu chó kia vừa nghe hắn nói vậy, nhất thời mừng rỡ, cung kính nói:
– Khởi bẩm thiếu chủ, tiểu yêu tên là Tiểu Toàn Phong, là con thứ sáu mươi tư của Khiếu Thiên Yêu Hoàng tại Tàn Huyết Sơn trong Bổ Thiên Quyết Vực.
– Được, chờ sau khi trở lại Bắc Vực, ngươi có thể tới kho vũ khí thứ ba của Bổ Thiên Quyết xem thử. Sau đó có thể tiến vào hàng ngũ thiếp thân của bản hoàng. Từ nay về sau, Yêu tộc Tàn Huyết Sơn miễn cống hiến mười năm.
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng tiện tay đưa thanh mâu gãy cho Tiểu Toàn Phong, nói:
– Bản hoàng đã rót yêu khí vào thanh mâu đá này kiểm tra. Trong đó cũng không có cấm chế khác, ban tặng ngươi làm vũ khí!
– Chuyện này… Đa tạ Thiếu chủ!
Yêu Vương đầu chó thân người mừng như điên.
– Yêu tộc ở trong Bổ Thiên Quyết Vực ta nghe lệnh, đã tiến vào nơi đây, tất cả dựa vào cơ duyên, bản lĩnh của mình. Ai là người đầu tiên nhận được bảo vật, chính là của người đó. Nếu có người dám cùng cùng tộc cùng vực tàn sát cướp giật, bị bản hoàng biết được, sẽ không dễ dàng bỏ qua… Đương nhiên, nếu có kẻ không phải tộc của ta giết chóc cướp giật, bản hoàng cũng sẽ làm chủ thay cho các ngươi!
Giọng nói của Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng như sấm, nói năng có khí phách.
– Thiếu chủ khoan dung độ lượng! Thiếu chủ anh minh!
Một vài cường giả Yêu tộc đều bắt đầu hoan hô.
Trong lòng Đinh Hạo cũng có phần tán thưởng.
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng ra chiêu thức ấy chơi thực sự rất đẹp, thoáng cái đã thu phục yêu tâm, thu được sự ủng hộ của đông đảo cường giả Yêu tộc. Mặc dù chỉ là ơn huệ nhỏ, nhưng thân phận của hắn cao quý, điểm ân huệ như vậy, cũng đủ khiến cho những thiên tài Yêu tộc mang ơn. Sau này chờ tới khi hắn nắm giữ Bổ Thiên Quyết, những người này cũng đã trở thành thiên tài cường giả nắm quyền trong mỗi gia tộc, tuyệt đối sẽ một lòng ủng hộ thuần phục cho hắn.
Xem ra, chính mình trước kia đã luôn xem thường Yêu tộc, cho rằng bọn họ là chủng tộc dã man ăn tươi nuốt sống, nhưng lại quên mất ở trong lịch sử đại lục dài vô tận, Yêu tộc vẫn luôn chiếm vị trí chủ đạo. Bọn họ cũng đã thành lập các loại trật tự và kết cấu xã hội, thành lập một xã hội văn minh không giống với Nhân tộc. Bọn họ có trí khôn, hoàn toàn không khác so với nhân loại.
Trong lòng Đinh Hạo âm thầm cảnh giác.
Đoàn người tiếp tục đi tới.
Các thế lực lớn vẫn chưa tách xa nhau. Giữa bọn họ vẫn đang kiêng kỵ lẫn nhau.
Liên tục có phát hiện mới.
Có người phát hiện thạch đao sứt mẻ. Có người phát hiện nỏ cơ tao nhã không cách nào bắn được. Cũng có người tìm được một con dao làm bếp thủng, hoặc là một cái cán bộ bằng đá. Thậm chí là một vài vũ khí với t thiên hình vạn trạng tương tự với nông cụ…
Những vũ khí này không có gì ngoài uy lực của nó, nhưng mỗi một thứ đều vô cùng sắc bén, không thua gì thanh mâu gãy được tìm thấy trước đó.
Đáng tiếc là tất cả công năng của chúng cũng chỉ là sự sắc bén mà thôi, không cách nào rót vào huyền khí hoặc là yêu lực, không thể phát sinh hiệu quả khác.
Nhưng cũng không thể vì vậy mà coi thường những binh khí bằng đá này.
Bởi vì chúng sắc bén một cách vô cùng biến thái. Chỉ sợ ngay cả phòng ngự của của cường giả cảnh giới Vũ Hoàng đỉnh phong cũng có thể phá vỡ. Nếu sử dụng thoả đáng, đây cũng là một con bài chưa lật có lực uy hiếp.
Trong lúc này, Đinh Hạo cũng có thu hoạch.
Hắn phát hiện một thạch cung hoàn chỉnh, ngay cả dây cung cũng vẫn còn, chỉ có điều đã hoàn toàn cứng đờ, không cách nào kéo cung được.
Nắm thạch cung, cầm theo tay vung lên, một lần nữa đập nát bức tường đá rất nặng nề. Uy lực của nó không tầm thường. Đinh Hạo cất nó đi. Nếu như sau đó có biện pháp mềm hoá nó, nói không chừng có thể khôi phục lại nguyên trạng của thạch cung này. Tới lúc đó, nó cũng là một vũ khí rất tốt.
Ngoại trừ thạch cung ra, Đinh Hạo còn phát hiện một ít thạch đao thạc kiếm, có chừng bảy tám món.
Mấy thứ này đối với hắn mà nói, so sánh ra kém xa thanh kiếm rỉ và ma đao. Tuy rằng không có ích lợi gì, chỉ có điều dù sao cũng coi như là tiểu bảo bối, cầm mang về Vấn Kiếm Tông, cũng có thể cho là một trong những bảo khí của tông môn.
Đoàn người đi khoảng chừng nửa ngày, những cấu trúc đổ nát phía trước dần dần nhiều hơn.
Thành thị đổ nát giống như một mê cung. Đường đi về bốn phía đều thông suốt. Từng tòa công trình kiến trúc sụp đổ. Lòng sông khô cạn. Cây cối hóa đá, cát phủ dày…
Ở đây giống như một tòa thành lớn thời thượng cổ bị rơi vào trong dòng chảy của thời gian và không gian. Đáng tiếc chính là từ đầu đến cuối cũng không nhìn thấy bất kỳ bóng người nào. Thậm chí ngay cả bộ xương khô cũng không thấy!
– Đúng không vậy?Hằng cổ bất biến – Tự Khai , khai nguyên quá khải – Truyện Kiếm Tu – Vĩnh Hằng Chí Tôn- Thỉnh chư vị nghé thăm…!
Đinh Hạo ngẩng đầu, lại nhìn về phía xa. Hắn cảm ứng được một mùi cây cỏ thoang thoảng.
Đó là… mùi của thần thảo bảo dược.
Trong nháy mắt tiếp theo, đám người Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng, Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng, Tống Khuyết và Bạch Tuyền Thủy cũng có phát hiện.
Bóng người lóe lên.
Mấy đại chí cường giả gần như phát động cùng lúc. Trên mặt đất lưu lại từng ảo ảnh, chạy về phía trước.
Mùi cây cỏ có nghĩa là thần dược.
Theo truyền thuyết kể lại, trong di chỉ thần bí có một vườn thuốc do các thần để lại. Có thể tìm được bất kỳ lại thần thảo bảo dược nào đã biến mất trong hiện tại. Nhận được một gốc cây trong đó, đủ để đạp đất thành thánh, cũng có thể cải tử hồi sinh. Cho dù là những cường giả tuổi thọ vốn đã hết, cũng có thể sống lại thêm thứ hai, nhận được một tính mạng mới.
Đối với võ giả mà nói, đây quả thực là sự quyến rũ khó có thể chống cự.
Mùi cây cỏ thoang thoảng trong gió, sợ rằng vườn thuốc thần linh này ở ngay phía trước.
Trong chốc lát, phía trước mơ hồ có thể thấy được một mảnh xanh um tươi tốt.
Từng gốc cây bảo dược thần tài được trồng giống như rau trong vườn, như rau dại, tùy ý có thể thấy được.
Từng gốc cây có hình dáng cực lớn, nói rõ chúng chí ít đã mọc mấy vạn năm. Có gốc đã mọc ra hình người. Điều này là dấu hiệu chúng sắp thông linh thành tinh. Chỉ sợ không cần mấy năm nữa, sẽ tiến hóa ra trí tuệ.
Đây vẫn chỉ là phía bên ngoài mà thôi. .
Có thể tưởng tượng được, ở sâu trong vườn thuốc này rốt cuộc sẽ có bảo dược nghịch thiên thế nào tồn tại.
Cường giả hai tộc trong mắt bắn ra ánh lửa, giống như mấy con tiểu bạch thỏ thấy được được vườn hành ngon miệng. Tất cả càng chạy như điên. Mắt từng người đều hồng lên.
Chương 607: Vườn thuốc của thần linh
– Mẹ gấu ơi, thật sự là vườn thuốc của các thần!
Tống Khuyết hô to.
– Ha ha ha, thần dược nghịch thiên… Mọi người dựa vào bản lĩnh của mình, ai dám ngăn cản ta, chết!
Trong ánh mắt Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng cũng lóe ra tia lửa cực nóng.
Mấy đại chí cường giả nhanh chân chạy thật nhanh.
Thậm chí các cường giả Yêu tộc như Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng, Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng đều hiện ra nguyên hình động vật, bốn vó tung bay. Tốc độ của bọn họ nhanh hơn, giống như mũi tên rời cung. Tuy rằng mảnh vườn có phạm vi rộng tới một hai km, nhưng có ai không muốn là người đầu tiên vọt vào.
Mấy đại chí cường giả tụt lại phía sau chính là đám người Tô Tiểu Tiểu, nữ hỏa diễm thần bí, Lâm Thiên Vũ cũng trở nên điên cuồng.
Dưới chân Đinh Hạo sinh ra gió, cảnh vật bên tai lướt qua rất nhanh.
Hắn cõng Kỷ Anh Khởi trên lưng, tốc độ nhanh tới cực điểm, dường như là một người bắn ra. Vừa mới lao vào được khoảng vài trăm thước xa, Đinh Hạo chạy phía xa vượt qua mọi người, lực lượng thân thể đã sánh ngang Vũ Hoàng nhị khiếu, dưới điều kiện huyền khí bị áp chế, thực lực của hắn, có thể nói là một trong số các chí cường giả, cho dù cõng một người trên lưng, cũng vượt qua người khác.
Chỉ có điều, Đinh Hạo thả thần thức ra ngoài, đột nhiên nhận ra điều gì, thân hình chợt dừng lại.
Thân hình mấy người lướt qua bên cạnh hắn.
Trong nháy mắt tiếp theo…
Ầm ầm ầm ầm!
Bốn năm tiếng nổ truyền đến.
Vài tiếng kêu kinh ngạc vang lên. Chỉ thấy mấy vị chí cường giả khác đang chạy như điên, đột nhiên đụng phải một bức tường vô hình trong suốt. Vì quá bất ngờ mọi người không kịp đề phòng, đau đớn kêu lên, bay ra ngoài, ngã lăn trên mặt đất tới thất điên bát đảo, chật vật không chịu nổi.
Khuôn mặt núng nính thịt của tên mập Tống Khuyết gần như cũng bị đụng bẹp.
Hai đại cường giả Yêu tộc cũng ngã gục ở trên mặt đất, mắt nhìn thấy sao bay!
– Meo ha ha…
Tà Nguyệt không tim không phổi che miệng cười to.
– Ôi thần của ta ơi. Sao ở đây lại có một tầng cấm chế trận pháp minh văn vậy. Đâm chết ta rồi…
Tống Khuyết lảo đảo đứng lên, hai tay ôm mặt:
– Mũi lão tử cũng bị đụng nát. Đinh Hạo ngươi đúng là không đủ tình nghĩa. Phát hiện cũng không sớm nhắc nhở một chút. Thật muốn mạng ta rồi! Còn có con mèo mập đáng chết kia. Ngươi cười hèn hạ như vậy, cẩn thận hôm nào lão tử bắt ngươi ăn sống!
– Mèo mập?
Tà Nguyệt cười hắc hắc:
– Ngươi mập thì có!
Tống Khuyết:
-…
Đinh Hạo và Bạch Tuyền Thủy đều cười ha ha.
Nhưng vào lúc này, trong không khí xuất hiện từng đợt chấn động.
Chỉ thấy một bức tường trong suốt chậm rãi xuất hiện. Tuy rằng chỉ có một tầng hơi mỏng, nhưng lại vô cùng cứng rắn, giống như một cái lồng khí trong suốt cực lớn, bao phủ vườn thuốc các thần nằm ngay phía dưới. Bức tường tản ra từng đợt sóng khí tức khủng khiếp giống như thần uy, khiến linh hồn người ta cũng phải khiếp sợ run rẩy!
Lúc trước, mọi người bị đánh bay, chính là vì vòng bảo vệ như có như không này.
– Khí tức này… thật đáng sợ. Chỉ sợ là cấm chế do các thần lưu lại.
Trong lòng Đinh Hạo thầm suy đoán. .
Cái lồng khí được thả ra giống như khí tức của thần linh, càng đến gần, sẽ càng phát ra rõ ràng, khiến người ta có một loại kích động muốn quỳ xuống đất cúng bái.
– Thần linh chó má. Nếu như là thần linh, còn có thể bị người ta tiêu diệt…
Trong đầu hắn đột nhiên vang lên một âm thanh.
– Không phải thần linh thì đó là cái gì…
Đinh Hạo theo bản năng hỏi ngược lại. Chỉ có điều trong nháy mắt tiếp theo, hắn thoáng ngẩn ngơ, đột nhiên kịp phản ứng. Hắn vui mừng quá đỗi, hỏi:
– Kiếm Tổ tiền bối? Các ngài đã… tỉnh rồi sao?
– Tỉnh rồi!
Lần này là giọng của Đao Tổ:
– Ngủ một giấc thật tốt, dường như có hơi lâu. Ngươi đã đến bên trong di chỉ thần bí rồi sao? A, tiểu tử thực lực ngươi tăng cường không ít. Không đúng. Tại sao ta lại cảm giác được ở trên người ngươi có một loại khí tức rất quen thuộc…
– Ha ha, hai vị lão tiền bối, các ngài đều tỉnh dậy rồi. Quá tốt. Trong khoảng thời gian này, ta rất lo lắng cho các ngài. Các ngài… Không có sao chứ?
Đinh Hạo cảm thấy vui sướng từ tận đáy lòng, giống như cuối cùng đã gặp lại người thân thất lạc từ lâu.
– Xem như tiểu tử ngươi có lương tâm.
Kiếm Tổ thoải mái cười nói:
– Yên tâm đi, ta và phụ nữ điên này đều rất khỏe mạnh.
– Vù vù, cuối cùng đã hoàn thành nhiệm vụ. Kiếm Nhị Thập Tứ và Đao Nhị Thập Tứ ở phía trên Thiên Đao Tuyệt Kiếm Lâu này thật đúng là có chút ý tứ. Chúng ta mất thời gian dài như vậy mới hoàn thành.
Tâm tình Đao Tổ hiển nhiên cũng không tồi, cuối cùng lại bổ sung một câu:
– Đương nhiên, sở dĩ tốn thời gian lâu như vậy, chủ yếu vẫn bởi vì tiện tổ không chịu ra sức. Thật ra ta đã sớm hiểu thấu đáo Đao Nhị Thập Tứ…
Kiếm Tổ:
– Phong bà nương kia, nàng còn muốn mặt mũi sao? Rõ ràng là nàng lôi kéo lão tử, nói cái gì mà phải cùng nhau tìm hiểu đao kiếm chi đạo, sát nhập đạo lý thông hiểu của hai bên…
Đao Tổ:
– Hắc hắc… Cho nên mới nói ngươi quá ngu. Hiểu biết đối với Đao Nhị Thập Tứ luôn không sâu, hại ta hết lần này tới lần khác phải giảng giải cho ngươi hiểu.
Kiếm Tổ:
– Lão tử không phải cũng giảng giải Kiếm Nhị Thập Tứ hết lần này tới lần khác cho Phong bà nương nàng sao?
Hai lão quái vật ở trong đầu Đinh Hạo lại tranh cãi ầm ĩ.
Đinh Hạo nghe vậy chỉ cười hì hì, cũng không nói chen vào câu nào.
Cách thời gian lâu như vậy mới lại nghe được giọng nói của hai lão quái vật – cho dù trước kia tiếng cãi nhau của hai người khiến hắn váng đầu, hiện tại cũng có một cảm giác thân thiết. Mãi cho đến hai lão quái vật dừng tranh cãi, Đinh Hạo mới hỏi:
– Được rồi, tại sao hai vị lão tiền bối lại muốn sát nhập Đao Nhị Thập Tứ và Kiếm Nhị Thập Tứ, thông hiểu đạo lí trong đó?
– Tiểu tử thối, không nên gọi ta là lão tiền bối. Bản tiên tử ta mới mấy chục vạn năm, hoàn toàn không già chút nào.
Đao Tổ bất mãn dạy dỗ Đinh Hạo một câu, lúc này mới nói:
– Hai bộ chiến kỹ đao pháp kiếm pháp thiên hạ đại thành, đối với chuyện ngươi đi lên con đường đao kiếm thần hoàng, là một bổ sung cực lớn. Chỉ có điều ta và Kiếm Tổ phát hiện, trong hai bộ chiến kỹ này có vài chỗ tương phản lẫn nhau, cho nên sớm tìm hiểu một phen. Như vậy tới thời điểm truyền thụ cho ngươi, có thể sớm kết hợp chặt chẽ với nhau, để tránh khỏi trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, cũng có thể bớt cho ngươi đi một ít đường vòng!
– Đúng, đích xác. Hai bộ chiến kỹ này chính là do hai người khác nhau sáng tạo ra, cho nên cũng không tương hợp. Hơn nữa, năm đó hai người nhất định là có chút ân oán. Ý cảnh chiến kỹ có phần tương phản. Nếu với lực lượng của một mình ngươi muốn dung hợp, chỉ sợ sẽ tốn hao rất nhiều thời gian, lại dễ lạc lối…
Kiếm Tổ cũng bổ sung một câu.
Đinh Hạo nghe xong, trong lòng cảm thấy vô cùng cảm kích.
Tuy rằng lai lịch của hai lão quái vật thần bí, vẫn giữ kín như bưng, nhưng bọn họ đối với mình thật sự quá tốt, bỏ công bỏ sức không cần mình báo đáp. – Mẹ gấu ơi, thật sự là vườn thuốc của các thần!
Tống Khuyết hô to.
– Ha ha ha, thần dược nghịch thiên… Mọi người dựa vào bản lĩnh của mình, ai dám ngăn cản ta, chết!
Trong ánh mắt Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng cũng lóe ra tia lửa cực nóng.
Mấy đại chí cường giả nhanh chân chạy thật nhanh.
Thậm chí các cường giả Yêu tộc như Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng, Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng đều hiện ra nguyên hình động vật, bốn vó tung bay. Tốc độ của bọn họ nhanh hơn, giống như mũi tên rời cung. Tuy rằng mảnh vườn có phạm vi rộng tới một hai km, nhưng có ai không muốn là người đầu tiên vọt vào.
Mấy đại chí cường giả tụt lại phía sau chính là đám người Tô Tiểu Tiểu, nữ hỏa diễm thần bí, Lâm Thiên Vũ cũng trở nên điên cuồng.
Dưới chân Đinh Hạo sinh ra gió, cảnh vật bên tai lướt qua rất nhanh.
Hắn cõng Kỷ Anh Khởi trên lưng, tốc độ nhanh tới cực điểm, dường như là một người bắn ra. Vừa mới lao vào được khoảng vài trăm thước xa, Đinh Hạo chạy phía xa vượt qua mọi người, lực lượng thân thể đã sánh ngang Vũ Hoàng nhị khiếu, dưới điều kiện huyền khí bị áp chế, thực lực của hắn, có thể nói là một trong số các chí cường giả, cho dù cõng một người trên lưng, cũng vượt qua người khác.
Chỉ có điều, Đinh Hạo thả thần thức ra ngoài, đột nhiên nhận ra điều gì, thân hình chợt dừng lại.
Thân hình mấy người lướt qua bên cạnh hắn.
Trong nháy mắt tiếp theo…
Ầm ầm ầm ầm!
Bốn năm tiếng nổ truyền đến.
Vài tiếng kêu kinh ngạc vang lên. Chỉ thấy mấy vị chí cường giả khác đang chạy như điên, đột nhiên đụng phải một bức tường vô hình trong suốt. Vì quá bất ngờ mọi người không kịp đề phòng, đau đớn kêu lên, bay ra ngoài, ngã lăn trên mặt đất tới thất điên bát đảo, chật vật không chịu nổi.
Khuôn mặt núng nính thịt của tên mập Tống Khuyết gần như cũng bị đụng bẹp.
Hai đại cường giả Yêu tộc cũng ngã gục ở trên mặt đất, mắt nhìn thấy sao bay!
– Meo ha ha…
Tà Nguyệt không tim không phổi che miệng cười to.
– Ôi thần của ta ơi. Sao ở đây lại có một tầng cấm chế trận pháp minh văn vậy. Đâm chết ta rồi…
Tống Khuyết lảo đảo đứng lên, hai tay ôm mặt:
– Mũi lão tử cũng bị đụng nát. Đinh Hạo ngươi đúng là không đủ tình nghĩa. Phát hiện cũng không sớm nhắc nhở một chút. Thật muốn mạng ta rồi! Còn có con mèo mập đáng chết kia. Ngươi cười hèn hạ như vậy, cẩn thận hôm nào lão tử bắt ngươi ăn sống!
– Mèo mập?
Tà Nguyệt cười hắc hắc:
– Ngươi mập thì có!
Tống Khuyết:
-…
Đinh Hạo và Bạch Tuyền Thủy đều cười ha ha.
Nhưng vào lúc này, trong không khí xuất hiện từng đợt chấn động.
Chỉ thấy một bức tường trong suốt chậm rãi xuất hiện. Tuy rằng chỉ có một tầng hơi mỏng, nhưng lại vô cùng cứng rắn, giống như một cái lồng khí trong suốt cực lớn, bao phủ vườn thuốc các thần nằm ngay phía dưới. Bức tường tản ra từng đợt sóng khí tức khủng khiếp giống như thần uy, khiến linh hồn người ta cũng phải khiếp sợ run rẩy!
Lúc trước, mọi người bị đánh bay, chính là vì vòng bảo vệ như có như không này.
– Khí tức này… thật đáng sợ. Chỉ sợ là cấm chế do các thần lưu lại.
Trong lòng Đinh Hạo thầm suy đoán.
Cái lồng khí được thả ra giống như khí tức của thần linh, càng đến gần, sẽ càng phát ra rõ ràng, khiến người ta có một loại kích động muốn quỳ xuống đất cúng bái.
– Thần linh chó má. Nếu như là thần linh, còn có thể bị người ta tiêu diệt…
Trong đầu hắn đột nhiên vang lên một âm thanh.
– Không phải thần linh thì đó là cái gì…
Đinh Hạo theo bản năng hỏi ngược lại. Chỉ có điều trong nháy mắt tiếp theo, hắn thoáng ngẩn ngơ, đột nhiên kịp phản ứng. Hắn vui mừng quá đỗi, hỏi:
– Kiếm Tổ tiền bối? Các ngài đã… tỉnh rồi sao?
– Tỉnh rồi!
Lần này là giọng của Đao Tổ:
– Ngủ một giấc thật tốt, dường như có hơi lâu. Ngươi đã đến bên trong di chỉ thần bí rồi sao? A, tiểu tử thực lực ngươi tăng cường không ít. Không đúng. Tại sao ta lại cảm giác được ở trên người ngươi có một loại khí tức rất quen thuộc…
– Ha ha, hai vị lão tiền bối, các ngài đều tỉnh dậy rồi. Quá tốt. Trong khoảng thời gian này, ta rất lo lắng cho các ngài. Các ngài… Không có sao chứ?
Đinh Hạo cảm thấy vui sướng từ tận đáy lòng, giống như cuối cùng đã gặp lại người thân thất lạc từ lâu.
– Xem như tiểu tử ngươi có lương tâm.
Kiếm Tổ thoải mái cười nói:
– Yên tâm đi, ta và phụ nữ điên này đều rất khỏe mạnh.
– Vù vù, cuối cùng đã hoàn thành nhiệm vụ. Kiếm Nhị Thập Tứ và Đao Nhị Thập Tứ ở phía trên Thiên Đao Tuyệt Kiếm Lâu này thật đúng là có chút ý tứ. Chúng ta mất thời gian dài như vậy mới hoàn thành.
Tâm tình Đao Tổ hiển nhiên cũng không tồi, cuối cùng lại bổ sung một câu:
– Đương nhiên, sở dĩ tốn thời gian lâu như vậy, chủ yếu vẫn bởi vì tiện tổ không chịu ra sức. Thật ra ta đã sớm hiểu thấu đáo Đao Nhị Thập Tứ…
Kiếm Tổ:
– Phong bà nương kia, nàng còn muốn mặt mũi sao? Rõ ràng là nàng lôi kéo lão tử, nói cái gì mà phải cùng nhau tìm hiểu đao kiếm chi đạo, sát nhập đạo lý thông hiểu của hai bên…
Đao Tổ:
– Hắc hắc… Cho nên mới nói ngươi quá ngu. Hiểu biết đối với Đao Nhị Thập Tứ luôn không sâu, hại ta hết lần này tới lần khác phải giảng giải cho ngươi hiểu.
Kiếm Tổ:
– Lão tử không phải cũng giảng giải Kiếm Nhị Thập Tứ hết lần này tới lần khác cho Phong bà nương nàng sao?
Hai lão quái vật ở trong đầu Đinh Hạo lại tranh cãi ầm ĩ.
Đinh Hạo nghe vậy chỉ cười hì hì, cũng không nói chen vào câu nào.
Cách thời gian lâu như vậy mới lại nghe được giọng nói của hai lão quái vật – cho dù trước kia tiếng cãi nhau của hai người khiến hắn váng đầu, hiện tại cũng có một cảm giác thân thiết. Mãi cho đến hai lão quái vật dừng tranh cãi, Đinh Hạo mới hỏi:
– Được rồi, tại sao hai vị lão tiền bối lại muốn sát nhập Đao Nhị Thập Tứ và Kiếm Nhị Thập Tứ, thông hiểu đạo lí trong đó?
– Tiểu tử thối, không nên gọi ta là lão tiền bối. Bản tiên tử ta mới mấy chục vạn năm, hoàn toàn không già chút nào.
Đao Tổ bất mãn dạy dỗ Đinh Hạo một câu, lúc này mới nói:
– Hai bộ chiến kỹ đao pháp kiếm pháp thiên hạ đại thành, đối với chuyện ngươi đi lên con đường đao kiếm thần hoàng, là một bổ sung cực lớn. Chỉ có điều ta và Kiếm Tổ phát hiện, trong hai bộ chiến kỹ này có vài chỗ tương phản lẫn nhau, cho nên sớm tìm hiểu một phen. Như vậy tới thời điểm truyền thụ cho ngươi, có thể sớm kết hợp chặt chẽ với nhau, để tránh khỏi trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, cũng có thể bớt cho ngươi đi một ít đường vòng!
– Đúng, đích xác. Hai bộ chiến kỹ này chính là do hai người khác nhau sáng tạo ra, cho nên cũng không tương hợp. Hơn nữa, năm đó hai người nhất định là có chút ân oán. Ý cảnh chiến kỹ có phần tương phản. Nếu với lực lượng của một mình ngươi muốn dung hợp, chỉ sợ sẽ tốn hao rất nhiều thời gian, lại dễ lạc lối…
Kiếm Tổ cũng bổ sung một câu.
Đinh Hạo nghe xong, trong lòng cảm thấy vô cùng cảm kích.
Tuy rằng lai lịch của hai lão quái vật thần bí, vẫn giữ kín như bưng, nhưng bọn họ đối với mình thật sự quá tốt, bỏ công bỏ sức không cần mình báo đáp.
Chương 608: Thần thảo linh?
Trong thời gian dài ở chung như vậy, hai người quả thực giống như người thân của mình.
Đối với Đinh Hạo mà nói, bọn họ giống như là gia gia và nãi nãi của mình vậy.
– Cám ơn các ngài, Kiếm gia gia, Đao nãi nãi!
Đinh Hạo thốt ra một lời cảm ơn từ trong tim trong phổi, thay đổi cả cách xưng hô.
– Ta dựa vào. Tiện gia gia sao?
Kiếm Tổ nổi giận:
– Tiểu tử, đừng ướt át như thế. Ngươi vẫn gọi ta là lão tiền bối đi!
Phản ứng của Đao Tổ cũng có chút kịch liệt:
– Tiểu tử thối, bản tiên tử ta còn rất trẻ. Nhớ kỹ, sau này phải gọi ta là Đao tỷ, không được gọi là nãi nãi, hiểu chưa?
Đinh Hạo:…
Được rồi, coi như ta không nói gì.
Một hồi trêu chọc vang lên, tâm tình Đinh Hạo đã khá nhiều.
Hai lão quái vật trở về, khiến Đinh Hạo cảm thấy trước mắt trở nên sáng sủa hơn, tạm thời cũng quên được nỗi lo lắng đối với Lý Lan.
Đinh Hạo đang muốn thỉnh giáo Đao Tổ và Kiếm Tổ về lai lịch của di chỉ thần bí này. Bởi vì lúc trước Kiếm Tổ nói một câu, mơ hồ hình như rất quen thuộc đối với thành thị đổ nát này. Nhưng vừa lúc đó, đột nhiên Tống Khuyết ở bên cạnh kinh ngạc hô lên một tiếng, chỉ vào vườn thuốc của các thần trước mắt, dường như không thể tưởng tượng nổi:
– A? Chuyện gì xảy ra vậy? Bên trong có người sao?
Đinh Hạo theo ngón tay của hắn nhìn lại, nhất thời cũng có chút giật mình.
Xuyên qua vòng bảo hộ trong suốt, có thể thấy ở trong rừng thuốc xanh um tươi tốt có một thân ảnh mập mạp đang lén lén lút lút tiến về phía sát khu vực biên giới. Người đó mặc trên người chiếc váy lá cây, trên đầu mang mũ rơm…
– Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ là thần thảo linh?
Tất cả mọi người âm thầm suy đoán.
Trong truyền thuyết, thần thảo bảo dược cấp chí tôn, từng trải vô số năm tháng, hấp thu tinh hoa nhật nguyệt, linh khí thiên địa, có thể xảy ra biến hóa thành hình người, có trí khôn, thậm chí trở thành cường giả cái thế vô song.
Thân ảnh trước mắt kia nhìn lớn khái như một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, da thịt trắng nõn. Toàn thân hắn từ trên xuống dưới đều mặc váy cỏ, dùng lá cây che thân thể. Bởi vì hắn trốn ở trong đống thần thảo bảo dược, cho nên mọi người không nhìn thấy rõ khuôn mặt hắn. Chỉ có điều toàn thân hắn từ trên xuống dưới, đều tản ra từng luồng khí tức màu xanh của cây cỏ. Nhất định chính là thần thảo thành tinh!
– Cây thần thảo này là do ta trước thấy. Nó thuộc về ta!
Tống mập mạp kêu lớn.
– Hắc hắc, cách xa như vậy, thấy thì có thể làm soa? Ai bắt được hắn trước, thuộc về người đó!
Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng cười nhạt.
Ánh mắt của mọi người đều nóng lên.
Một gốc cây thần dược thành tinh, tuyệt đối có thể so sánh với bất kỳ thần tàng nào. Sau này dùng tới nó, cho dù là thành thánh cũng không phải không có khả năng. Trong nháy mắt nó có thể khiến một người bình thường sắp chết trở thành tuyệt thế cao thủ, cũng có thể khiến một động vật bình thường nhỏ bé mở ra linh trí, tiến hóa thành cường giả Yêu tộc huyết thống cao quý.
– Tất cả mọi người nói nhỏ thôi. Thần dược có linh tính, đừng dọa nó chạy mất, trốn đi vậy có thể không dễ tìm lại đâu!
Bạch Tuyền Thủy thấp giọng nhắc nhở.
– Tất cả mọi người đừng có lên tiếng.
Chỉ có điều trong nháy mắt tiếp theo, bất kỳ ai cũng không thể tưởng tượng ra được biến hóa xuất hiện.
Thân ảnh này đang ẩn nấp ở trong thần thảo, đột nhiên từ phía sau nhảy ra ngoài, giống phát điên như nhau vọt về phía mọi người đang ở bên ngoài vòng bảo hộ trong suốt.
– Ai? Thần dược chi linh nhiệt tình như vậy sao? Không phải nói bọn họ đều rất hay xấu hổ sao?
Tống Khuyết sửng sốt, chợt nở nụ cười:
– Oa ha ha ha, ta hiểu được. Nhìn tiểu tử này hình thể ưu mỹ, cường tráng đẹp đẽ giống như ta, nhất định là thấy ta, nên chủ động muốn nhận ta là chủ. Ha ha, các ngươi đều đừng phí tâm tư, gốc cây thần dược chi linh này, ta chắc có rồi!
Tất cả mọi người nhếch miệng xem thường hắn.
Tên mập này giống như mập heo, còn dám nói mình cường tráng.
Chỉ có điều trong nháy mắt tiếp theo, dường như đáp lại lời của Tống mập mạp, thần dược chi linh thân thể to béo này lại có thể thật sự chạy như bay về phía hắn.
Nó thoạt nhìn rất kích động, trong miệng lắp bắp nói ngôn ngữ thần thảo linh dược thần bí nào đó, bộ dạng chạy như điên, giống như gặp được người thân.
– Ha ha, bảo bối, hai chúng ta giống nhau. Mau tới đây, nhanh chạy vào trong bát của ta…
Tống mập mạp cười lớn, lấy ra một cái bát dạng dụng cụ trữ vật, cười ha ha, vui tới mức miệng đều nhếch lên đến tai, chảy nước miếng nói.
Tất cả mọi người đều cảm thấy nghi ngờ.
Lẽ nào thần thảo linh này lại thật sự có thể muốn nhận tên có hình thể mập mạp giống nó làm chủ nhân sao?
Không phải chứ? Trong ghi chép đều nói thần thảo thành tinh cực kỳ sợ người lạ. Chỉ thoáng nhìn thấy người ngoài, chúng đều sẽ chủ động ẩn núp trước tiên. Chỉ có cường giả tuyệt thế với số mệnh nghịch thiên mới nhận được sự ưu ái của loại bảo dược tuyệt thế này, được chúng nhận làm chủ, cả đời nương theo.
Hôm nay vô số các cường giả chí tôn từ đại lục, bên người đều có thể có một gốc cây bảo dược tuyệt thế làm bạn. Nhưng tên mập Tống Khuyết này, thực lực tuy rằng cũng rất khủng khiếp, cũng không phải là thực lực cao nhất trong mọi người. Nhưng vì sao tuyệt thế bảo dược thành tinh lại chủ động chạy về phía hắn?
Đinh Hạo cũng cảm thấy có chút buồn bực.
– Không đúng. Thân hình của bảo dược linh tuyệt thế này nhìn dường như có chút quen thuộc…
Đinh Hạo đột nhiên phát hiện ra điều gì. Hắn đột nhiên cảm thấy thân ảnh này dường như mình đã từng quen biết.
– Chẳng lẽ là…
Một cái tên hiện lên trong đầu Đinh Hạo. Hắn thật sự có chút không dám tin tưởng.
Trong nháy mắt tiếp theo, một tiếng kêu đau thương tê tâm liệt phổi đã chứng minh suy đoán của Đinh Hạo.
– Đinh sư huynh, sư huynh đã tới… Ô ô ô ô, nhanh mang ta ra khỏi nơi quỷ quái này đi. Ta ở đây đã gần nửa năm chưa từng ăn qua thịt kho tàu, đùi gà…
Thần dược chi linh vọt tới trước mặt vòng bảo hộ trong suốt, nằm úp sấp ở phía trên gào khóc, giọng điệu thê thảm, thần thái bi thương. Quả thực khiến người nghe rơi lệ, người đầu đá thấy cũng sẽ rơi lệ.
Nụ cười trên mặt Tống Khuyết nhất thời cứng đờ.
Người khác cũng hiểu được. Hóa ra thần dược chi linh này không phải là chạy về phía hắn, mà là nhằm vào Tống Khuyết Đinh Hạo bên cạnh.
Chỉ có điều vì sao nó lại gọi Đinh Hạo là Đinh sư huynh? Vì sao tên Đinh Hạo này đi khắp nơi đều gặp phải sư huynh sư đệ vậy? Sư môn của hắn là những người nào? Thiên kì bách quái khắp nơi đều là có mặt sao?
Đinh Hạo quả thực khó tin được nhìn chăm chú, sau đó la lên thất thanh nói:
– Nhâm Tiêu Dao… Nhâm sư đệ? Thật sự… Là đệ sao? Sao có thể như vậy được? Đệ làm sao lại tới nơi này?
Đinh Hạo trăm triệu lần không ngờ được, lại có thể gặp lại tiểu mập này ở dưới tình huống như vậy.
Trước đây khi tiến vào chiến trường Bách Thánh, Đinh Hạo từng cho hắn một chiếc nhẫn ngân sắc, nhưng hiện tại lại không có phản ứng gì.
Chương 609: Con riêng của thần linh
Chắc hẳn lớp vòng bảo hộ trong suốt kỳ dị này đã ngăn cản năng lực cảm ứng giữa các chiếc nhẫn.
– Ô ô ô, Đinh… Đinh sư huynh. Sư huynh nhanh nghĩ biện pháp, cứu ta ra ngoài đi. Ta muốn ăn đùi gà. Ta muốn ăn cánh gà. Ta muốn gặm móng heo. Ta muốn ăn thịt kho tàu…
Nhâm Tiêu Dao khóc ầm ĩ một cách hiếm thấy, quả thực giống như thấy cha mẹ ruột vậy. Hắn khóc ngay cả lời cũng nói không hết câu. Trên khuôn mặt béo mập đều là lệ.
Bây giờ Đinh Hạo có thể xác định được tên mật trước mắt mình đang khóc như chết cha chết mẹ này, thật sự là Nhâm Tiêu Dao.
– Sao đệ lại tới nơi này?
Đinh Hạo dở khóc dở cười hỏi.
Những người khác cũng hết sức tò mò.
Bọn họ dựa vào mười một tấm bia đá, thiên tân vạn khổ không biết gặp bao nhiêu nguy hiểm, mới miễn cưỡng đến được nơi này. Trên thân người mỗi người đều mang theo vết thương. Có thể khẳng định, trước đó, tuyệt đối không có người nào khác tiến đến được. Nhưng tên mập này từ đâu xuất hiện vậy?
Các đại chí cường giả đi nhanh nhất, thâm nhập vào trong di chỉ thần bí cũng là sâu nhất. Tên mập này tuyệt đối không thể nào đi sau vượt trước.
Một lời giải thích duy nhất, chính là tên mập này thật sự đã tới nơi này rất lâu.
– Vừa tiến vào một khe nứt tại lối vào chiến trường Bách Thánh phía sau núi Cự Linh Thành, ta đã bị truyền tống tới nơi này…
Nhâm Tiêu Diêu mặt mũi đầy nước mắt nói.
Mọi người nhất thời nghẹn họng nhìn trân trối.
Bọn họ đã từng nghĩ đến rất nhiều đáp án. Ví dụ như tiểu mập này ở trong chiến trường Bách Thánh có kỳ ngộ, hoặc là cách gì khác. Nhưng bất kỳ ai cũng tuyệt đối không nghĩ tới, Nhâm Tiêu Diêu từ ngày đầu tiên tiến vào chiến trường Bách Thánh – không, là bắt đầu từ giây đầu tiên, liền đi tới vườn thuốc các thần này.
Nói cách khác, tên mập chết bầm này đã ở trong vườn thuốc các thần, đợi sắp tròn nửa năm.
Cái này… con mẹ nó vận khí này cũng quá tuyệt chứ?
Đinh Hạo người văn minh như thế cũng có kích động muốn chửi tục. Người so với người thật sự không sống được mà.
Lúc mình vừa tiến vào, đã bị truyền đến một tuyệt địa bốn phía đều có mãnh thú tuyệt thế trấn thủ, thiếu chút nữa bị chơi đùa đến chết. Sau đó lại bị đánh cướp, gặp các loại nguy hiểm. Tây Môn Thiên Tuyết còn khiến mình bị trọng thương ngất đi. Không biết có bao nhiêu thiên tài hào kiệt của các môn phái đã rất nhanh ngã xuống. Sau khi gặp các loại nguy hiểm không tưởng tượng nổi, vì đi hết tây du Cổ Lộ, vài lần gặp hiểm suýt chết.
Cường giả Yêu tộc và Nhân tộc mạo hiểm gặp bao nhiêu nguy hiểm lớn như vậy, là vì cái gì?
Không phải là đi tới tìm kiếm thần tài bảo dược trong di chỉ thần bí sao?
Nhưng tiểu mập này, nguy hiểm gì cũng chưa từng trải qua, nằm ở trong vườn thuốc các thần tọng bảo dược gần nửa năm?
Tiểu tử này không biết có phải là một đứa con riêng của thần linh hay không nữa? Vận khí này thật sự cũng quá mức nghịch thiên đi?
Tất cả mọi người có một loại kích động muốn lôi hắn từ vòng bảo hộ trong suốt ra hung hăng đánh một trận.
Nhâm Tiêu Diêu không chú ý tới ánh mắt giống như giết người của đông đảo cường giả bên ngoài, tự nhiên khóc kể lể:
– Đinh sư huynh, ta biết sư huynh không có chuyện gì không làm được. Sư huynh nhanh nghĩ biện pháp, kéo con sâu đáng thương như ta từ nơi này đi ra ngoài đi. Ta ở nơi quỷ quái đáng chết gần nửa năm đã khiến ta mệt chết. Sư huynh không biết chứ, sắp nửa năm ta không được ăn thịt. Mỗi ngày chỉ ăn những thần thảo bảo dược, cũng cảm thấy nhạt mồm nhạt miệng thèm ăn thịt cá, thịt chim. Tuy rằng những thần thảo bảo dược này rất hiếm thấy, nhưng mỗi ngày đều ăn, cũng sắp ăn không vào nữa. Các ngươi có tin hay không, hiện tại ta lôi phân ra, cũng xanh biếc, còn có thể sinh ra thịt người xương trắng…
Nghe xong lời của hắn nói, mặt một đám chí cường giả đều tái xanh.
Tên tiểu mập trời đánh này mỗi ngày ăn thần tài bảo dược còn không thấy sướng. Người khác nằm mơ cũng muốn gặp được kỳ ngộ như vậy, ngươi lại còn không biết xấu hổ mà mở miệng oán giận?
Đây rõ ràng là đang khoe khoang sao?
Nhất định là đang khoe khoang.
Tuy rằng người ở đây đều có thân phận, nhưng lúc này cũng không nhịn được sắp nổ tung.
Ngay cả Đinh Hạo cũng không nhịn được khóe miệng co quắp, muốn bắt được tiểu mập này điên cuồng đánh một trận.
Ông trời thật sự quá bất công. Để hắn ở trong vườn thuốc thần linh ăn suốt nửa năm, cả ngày lấy thần thảo bảo dược đã tuyệt chủng làm thức ăn, cũng sắp ăn thành một bảo dược hình người? Tin tưởng hiện tại tắm hắn sau đó nhanh chóng ném vào trong nồi đun sôi, thịt so với rất nhiều thần dược còn muốn linh hiệu hơn.
– Ô ô, Đinh sư huynh nhanh nghĩ biện pháp đi. Ta sắp phát điên rồi. Ngay cả quần áo mặc ta cũng không có, chỉ có thể sử dụng những lá cây vỏ cây che đậy, sắp thành người nguyên thủy ăn tươi nuốt sống rồi… Nửa năm không ăn thịt, ta đã gầy vài cân…
Tiểu mập khóc lóc kể lể.
Lỗ mũi mọi người tức giận cũng sắp bị lệch.
– Tên mập này còn mập hươn so với lão tử, lại còn nói mình đói tới gầy mấy cân…
Tống Khuyết tức giận bất bình mắng to.
Nhưng Đinh Hạo biết, lời Nhâm Tiêu Diêu nói không phải là nói dối. Với loại tính cách trời sinh hiếu động như hắn, vẫn luôn xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, bây giờ lại bị nhốt ở trong một phạm vi nhỏ chưa đầy bốn km, không có một bóng người, lại không có ăn thịt không uống rượu, mỗi ngày lấy cây cỏ làm thức ăn, không có điên cũng có thể tính là may mắn rồi.
Lúc này trong lòng phần lớn các chí cường giả đều đã nguội phân nửa.
Bị gia hỏa tham ăn ở trong vườn thuốc thần linh gần nửa năm ăn mất, cho dù nơi này có tuyệt thế bảo dược thành hình, chỉ sợ cũng đã bị tiểu tử này ăn sạch. Thứ thật sự tốt đều bị tên tham ăn này ăn vào trong bụng. Những người như mình cực cực khổ khổ chạy tới nơi này, cũng chỉ có thể tìm được một vài cặn bã do tiểu tử này ăn còn sót lại.
– Trước hết nghĩ biện pháp, chuẩn bị mở vòng bảo hộ trong suốt này ra đã!
Đinh Hạo đề nghị.
Các đại chí cường giả từng người đánh ra lực công kích mạnh nhất. Nhưng lực lượng khủng khiếp tới mức cực hạn kia lại chỉ có thể kích động khiến vòng bảo hộ trong suốt thoáng rung động nhỏ một chút, nhưng căn bản không cách nào phá mở được vòng bảo hộ.
– Không thể tiếp tục trì hoãn được nữa…
Đinh Hạo suy nghĩ một chút. Sau đó hắn lấy từ trong nhẫn trữ vật ra thanh kiếm rỉ, chậm rãi rót ngục băng huyền khí vào.
Thân kiếm rỉ rét bắt đầu bóc ra lớp rỉ rét xung quanh thân kiếm, lượn quanh thân kiếm. Mũi kiếm trong suốt như ngọc. Trong nháy mắt tiếp theo, một loại khí tức chí tôn chậm rãi tràn ra, khiến mọi người xung quanh đột nhiên biến sắc.
Đám chí cường giả Tống Khuyết, Bạch Tuyền Thủy, Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng, Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng trong nháy mắt biến sắc.
– Đây là… Chiến Thần khí? lực lượng chí tôn?
– Trời ạ, lại có loại này…
– Thanh kiếm rỉ này… Đáng sợ!
Một ít cường giả khác thực lực hơi thấp một chút đều kinh ngạc kêu lên. Ánh mắt bọn họ nhìn Đinh Hạo, nhất thời càng trở nên kính nể hơn.
Chương 610: Có thể làm khó dễ được ta
Một số người bất ngờ không kịp đề phòng, chỉ cảm thấy dưới phạm vi khí tức chí tôn ở trong thanh kiếm rỉ che phủ, bất cứ lúc nào cũng có khả năng hóa thành thịt vụn. Từng linh hồn chấn động, muốn tách ra khỏi cơ thể. Sắc mặt bọn họ tái nhợt đều lui về phía sau.
Chỉ có Tô Tiểu Tiểu và nữ hỏa diễm vô cùng phong tao, đã sớm nhìn thấy qua uy lực thanh kiếm rỉ của Đinh Hạo, có sự chuẩn bị lùi lại trước tiên.
– Mở ra!
Đinh Hạo vẫn chưa toàn lực thôi động thanh kiếm rỉ, chỉ thoáng khiến một tia khí tức chí tôn trong thân kiếm phóng ra. Hắn đột nhiên xuất kiếm, chém một kiếm ở trên vòng bảo hộ trong suốt.
Roẹt!
Một tiếng vải vóc xé rách vang lên.
Vòng bảo hộ trong suốt cứng tới cực điểm, rốt cục vẫn không địch nổi một tia khí tức chí tôn này. Đồng thời với tiếng động bị xé rách, một khe nứt hiện ra.
Đinh Hạo thu kiếm, sau đó chợt lách người, tiến vào trong vườn thuốc.
Từng bóng người lóe lên. Trong nháy mắt các đại chí cường giả khác đều tiến vào.
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng không nói lời nào, đột nhiên lao về phía bên cạnh Nhâm Tiêu Diêu bắt hắn.
Đồng loạt ra tay còn có mấy vị chí cường giả Yêu tộc khác.
Đinh Hạo dường như đã sớm đoán được cảnh tượng như vậy. Thanh kiếm rỉ chém ra một kiếm. Trong nháy mắt hắn đã chắn ở trước người Nhâm Tiêu Diêu, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị, giữa trán ngầm có ý sát khí, cười lạnh nói:
– Các vị, các vị làm vậy là có ý gì?
– Giao ra một phần thần dược linh thảo.
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng nói rõ ràng từng câu từng chữ.
– Tiểu tử này ở trong vườn thuốc thần linh thời gian lâu như vậy, thứ tốt ở đây tất nhiên đều đã bị hắn thu dấu đi. Yêu cầu của chúng ta rất đơn giản, chỉ muốn hắn lấy ra hai phần ba thần thảo bảo dược, như vậy sẽ tạm tha hắn một mạng…
Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng thâm trầm nói.
– Không sai, chúng ta nhiều lần trải qua thiên tân vạn khổ mới đi tới nơi này. Dựa vào cái gì lại bị hắn không làm mà hưởng?
Vị thiên tài Yêu tộc của cổ viện Thiên Kình thần bí, toàn thân bao phủ ở trong yêu khí, cúng lộ ra sát khí nói.
Đinh Hạo cười ha ha:
– Thời điểm tế đàn liên kết đồng minh, các phía đã có ước định. Tiến vào di chỉ thần bí, dựa vào bản lĩnh của mình, dựa vào cơ duyên của mình. Sư đệ Nhâm Tiêu Diêu ta một không dùng âm mưu quỷ kế, hai không lừa gạt. Tất cả những điều này chính là vận mệnh của hắn đoạt được. Các ngươi không thể đột nhiên mở miệng liền muốn chia hai phần ba được. Thực sự si nhân mộng tưởng.
– Đinh sư huynh…
Nhâm Tiêu Diêu tiến đến phía sau Đinh Hạo, ngắt hai mảnh lá đại thụ, che ở hạ bộ của mình, sau đó xoay người nhăn nhó thấp giọng nói:
– Trước không cần nói nhiều như vậy. Trên người sư huynh có còn dư y phục nào không, cho ta một bộ!
Đinh Hạo không nói gì, tiện tay lấy từ trong chiếc nhẫn trữ vật ra một bộ y phục dự phòng của mình ném cho hắn.
Tiểu mập thoáng cái liền mặc vào. Lúc này hắn mới cảm giác được tự tại hơn rất nhiều, lệ rơi đầy mặt cảm khái nói:
– Cảm giác có y phục mặc, con mẹ nó thật sự là hạnh phúc mà…
Đến lúc này, Nhâm Tiêu Diêu cũng đã nhìn ra, mấy vị cao thủ Yêu tộc trước mắt này đang gây khó dễ cho mình. Thực lực bọn họ đều cao tới mức đáng sợ. Hơn nữa, bên cạnh cũng có không ít người hắn nhìn không thấu cảnh giới giúp đỡ, tuyệt đối có khả năng chống lại mình.
Hắn cũng ý thức được tình huống nghiêm trọng, không muốn Đinh Hạo bị cuốn vào nguy hiểm, liền vội vàng khoát tay nói:
– Các vị trước hết không nên động thủ, hãy nghe ta nói đã. Ta vốn cũng không có lấy được tuyệt thế bảo dược thành tinh gì cả. Tất cả đều là một ít thần thảo bảo dược hiếm thấy. Loại thần thảo bảo dược như vậy, ở bên trong vườn thuốc còn có rất nhiều, tùy ý có thể thấy được. Không có gì để phải tranh giành cả!
– Hắc hắc, tiểu mập không muốn bản hoàng bắt ngươi lại chế thuốc, là ngoan ngoãn đem trữ vật không gian giao ra đây!
Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng căn bản không chịu nghe.
– Ta thấy tên tiểu mập này, nửa năm qua ở trong vườn thuốc thần linh, chỉ sợ cũng ăn không ít thần thảo bảo dược. Bản thân hắn chính là một kho thuốc hiếm lạ. Vậy không bằng luyện thành hắn đan dược, chắc chắn là đại bổ…
Có cường giả Yêu tộc cười lạnh nói.
Nhâm Tiêu Diêu đã nhìn ra, những cường giả Yêu tộc rõ ràng chính là muốn cường đoạt, giải thích căn bản không có tác dụng. Hắn không nghĩ tới sẽ gặp phải chuyện như vậy. Trong khoảng thời gian ngắn, tiểu mập cũng có chút hoảng hốt.
Cường giả cảnh giới Yêu Hoàng căn bản là tồn tại hắn không mong muốn chống lại. Cho dù là toàn bộ Tuyết Châu, cũng không có ai có thể chống đỡ. Ngày hôm nay chẳng lẽ là ngày đại nạn của mình sao?
Vừa lúc đó, hắn lại nghe Đinh Hạo phá lên cười ha ha.
– Một đám không biết chết sống là gì. Sư đệ ta giải thích cho các ngươi, đó là bán cho các ngươi vài phần mặt mũi. Các ngươi không nên không biết tốt xấu như vậy. Hôm nay lão tử ở chỗ này, đừng nói là hai phần ba, cho dù là một cây dược thảo, cũng đừng nghĩ lấy đi. Ai thấy không phục, tự mình động thủ tới lấy, xem thử là trường kiếm trong tay lão tử sắc bén, hay đầu của ngươi cứng rắn!
Lời nói vừa dứt, quanh thân Đinh Hạo nổi lên từng mảnh hoa tuyết trong suốt, hàn khí đại thịnh.
Khí tức cường đại, bắt đầu vô thanh vô tức tràn ra.
– Ngươi… Đinh Hạo, không nên quá kiêu ngạo. Ngươi chỉ có một mình, chẳng lẽ muốn chống lại Yêu tộc ta sao?
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng tức giận, cười lạnh nói:
– Đừng tưởng rằng, chỉ trong tay ngươi mới có chí tôn chi khí.
– Không phục thì chiến.
Đinh Hạo thái độ cứng rắn, hoàn toàn không lui bước.
– Ngươi…
Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng cả giận nói:
– Lẽ nào ngươi muốn một mình độc chiếm lấy tất cả thần thảo bảo dược sao? Khẩu vị không tránh khỏi quá lớn, cẩn thận no vỡ bụng.
Đinh Hạo lười tranh cãi:
– Ta dự định làm như vậy, ngươi có thể làm khó dễ được ta sao?
– Ngươi…
Hai đại Yêu Hoàng đều tức giận. Bọn họ không nghĩ tới Đinh Hạo cường ngạnh, quả thực còn hỗn đản hơn cả tên Tống mập mạp thiếu đạo đức kia.
Yêu khí tràn ngập thân thể hai người. Bọn họ gần như trong nháy mắt sẽ ra tay, nhưng một tia lý trí cuối cùng khiến bọn họ vẫn kìm chế kích động ra tay.
Cục diện xuất hiện tình trạng giằng co. Rất nhiều cường giả Yêu tộc… vây quanh.
Nếu như Đinh Hạo cũng không cho bọn họ thấy được lực lượng của thanh kiếm rỉ, có thể hai đại Yêu Hoàng đã thật sự liều mạng.
Dù sao bọn họ đến từ chính đại tộc siêu cấp, nội tình thâm hậu, trong tay còn có con bài rất mạnh chưa lật. Cho dù mấy lần trước trong khi chiến đấu Đinh Hạo thể hiện ra chiến lực mạnh mẽ, cũng không đủ khiến cho bọn họ lui bước. Nhưng từ khi Đinh Hạo phá vỡ vòng bảo hộ trong suốt, thể hiện lực lượng chí tôn ẩn chứa trong thanh kiếm rỉ, bọn họ do dự. Nếu quả thật xé rách da mặt đánh nhau, thắng bại khó dự đoán được.
Tiểu mập Nhâm Tiêu Diêu có chút mơ hồ, cũng có chút kinh ngạc chấn động. Hắn vốn chỉ nghĩ, nếu thật sự không được thì giao tất cả chiếc nhẫn trữ vật của mình ra.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Vô Địch Thật Tịch Mịch [Dịch] Vô Địch Thật Tịch Mịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Vo-Dich-That-Tich-Mich-dich.jpg)





