Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 121 [ chương 601 đến 605 ]
❮ sautiếp ❯Chương 601: Thứ tự xuất hiện trước sau
Thân vì một cường giả, vì tôn nghiêm và kiêu ngạo khiến Đinh Hạo không cho phép mình lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn ở phía sau đánh lén.
Đinh Hạo thực sự cũng không có bất kỳ ý định xuất thủ nào. Hắn chỉ cảm thấy có chút kỳ quái.
Đinh Hạo nhớ trong trận doanh của Nhân tộc trước đó cũng không thấy có bóng dáng của Mục Thiên Dưỡng. Vì sao lúc này, hắn lại đột nhiên xuất hiện ở đây? Lẽ nào hắn vẫn luôn ẩn núp trong bóng tối, hoặc là theo bước chân của mọi người, tiến vào thế giới huyễn cảnh sau?
Tất cả đều có thể.
Đinh Hạo đột nhiên ý thức được, có thể trước đó mình đã bỏ quên cái gì. Hắn có một loại trực giác, người xuất hiện ở trong hành lang tối tăm này, tuyệt đối không chỉ có một mình Mục Thiên Dưỡng.
Có thể vẫn còn có rất nhiều người quen cũ, đang ẩn nấp trong bóng tối.
Bởi vì mình xuất hiện trước quá mức chói mắt, vì nguyên nhân này hoặc nguyên nhân khác những người quen cũ cũng không xuất hiện. Bọn họ lặng lẽ ẩn nấp trong bóng tối, nhưng không có nghĩa là bọn họ không tồn tại.
Đồng thời Đinh Hạo lại có chút lo lắng.
Đến bây giờ, đám chí cường giả Tống Khuyết, Bạch Tuyền Thủy, Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng, Cổ Yêu Hoàng yêu tộc Ngân Nguyệt vẫn không có người nào đi ra khỏi thế giới huyễn cảnh, Mục Thiên Dưỡng lại xuất hiện. Điều này nói rõ thực lực và tiềm lực của vị học viện Thanh Bình bản lĩnh cường đai này còn trên cả những kỳ tài ngút trời kia?
Đinh Hạo lén lút phóng ra thần thức, âm thầm quan sát.
Tu vi huyền khí của Mục Thiên Dưỡng ở khoảng cảnh giới Đại Tông Sư lục khiếu.
Trình độ này so với những thiên tài khác của hai tộc đã đi tới đoạn Cổ Lộ này, cũng không tính là xuất sắc, thậm chí có thể tính là trung đẳng trong thiên hạ. Chỉ có điều trong mơ hồ Đinh Hạo cảm thấy, trong cơ thể hắn dường như đang che dấu một lực lượng rất lạ, rất khó nắm bắt, nhưng tuyệt đối khủng khiếp.
– Trong cơ thể hắn cũng che dấu bí mật nào đó.
Đinh Hạo không dám khinh thường đối với đối thủ này,.
Sau một lúc lâu, trong hàng lang tối tăm lại có một luồng ánh sáng thoáng hiện. Một thân ảnh cực kỳ khôi ngô, xuất hiện ở trong hàng lang, yêu khí cuồn cuộn. Đây là một cường giả Yêu tộc.
Người này thân hình cao to, nhưng lại không thô kệch, mà cực kỳ trang kiện hoàn mỹ. Một mái tóc dài màu xanh biếc, giống như thác nước chảy xuống, rối tung ở trên đầu vai. Giữa trán có một viên ngọc thạch màu xanh, giống như trời sinh mọc ra ở trên đầu. Khuôn mặt cực kỳ tuấn mỹ, góc cạnh rõ ràng, môi mỏng dài. Mũi cao. Hai mắt như đao, mày như kiếm bay, không có tóc mai, có một loại khí khái không giận tự lộ vẻ uy nghiêm.
– Đúng không vậy? Không ngờ một con kiến hôi của Nhân tộc lại có thể ra được rồi…
Ánh mắt nam tử Yêu tộc trẻ tuổi này nhìn thấy Mục Thiên Dưỡng, chợt sửng sốt, kinh ngạc nói:
– Mục Thiên Dưỡng? Không nghĩ tới thứ tiểu nhân luôn trốn trốn tránh tránh như ngươi, lại có thể ra trước ta. Bộ dạng bị thương không nhẹ!
Cường giả Yêu tộc này hiển nhiên nhận ra Mục Thiên Dưỡng.
Trên người hắn cũng không có thương thế gì quá nặng, chỉ là khí tức có hơi bất ổn, yêu khí không thực. Nhưng so với Mục Thiên Dưỡng không biết đã gấp bao nhiêu lần. Ánh mắt lướt qua trên người Mục Thiên Dưỡng, trong đôi mắt vị cường giả Yêu tộc này lóe lên một tia sát ý, cười lạnh nói:
– Năm trước ở Tuyết Châu, ngươi hoành hành thế nào không nói, không ngờ cũng có ngày hôm nay. Hiện tại ta tiêu diệt ngươi, không ai biết được, ha ha ha…
Khóe miệng Mục Thiên Dưỡng hiện ra một tia cười nhạt. Hắn vẫn toàn tâm toàn ý vận chuyển huyền công khôi phục thương thế, căn bản không để vị cường giả Yêu tộc này vào mắt. . Ra chương nhanh nhất tại == TRÙMTRUYỆN .V N ==
– Hắc hắc, đi tìm chết cho ta…
Tay phải nam tử Yêu tộc trẻ tuổi này biến thành một long trảo, đang muốn chụp tới. Đột nhiên hắn nhận ra điều gì, quay đầu lại nhìn. Lúc này, hắn mới thấy được Đinh Hạo ở phía xa cuối hành lang đang lẳng lặng khoanh chân ngồi tu luyện.
– Đúng không vậy? Đó là… Đinh Hạo?
Con ngươi hắn co lại. Hiển nhiên hắn đã nhận ra Đinh Hạo. Hắn khẽ mắng một câu chết tiệt. Sát ý toàn thân nhất thời giảm xuống một chút, dường như đã nghĩ tới điều gì.
Hắn biết lúc này ra tay, Đinh Hạo tuyệt đối sẽ ngăn cản. Hắn chỉ có thể chậm rãi thu hồi bàn tay của mình, không tiếp tục nhằm vào Mục Thiên Dưỡng nữa.
Nam tử Yêu tộc trẻ tuổi này hiển nhiên cực kỳ kiêng kỵ đối với Đinh Hạo. Hắn liếc mắt nhìn Đinh Hạo một cái, sau đó khoanh chân ngồi xuống một góc khuất khác trong hành lang tối tăm. Toàn thân hắn phát ra yêu khí màu xanh cuồn cuộn, bắt đầu điều chỉnh thực lực.
Một lát sau, Đinh Hạo mới nghĩ ra được thân phận thực sự của nam tử Yêu tộc này.
Không ngờ, hắn lại là Thánh hoàng tử con trai độc nhất của Thanh Giao Vương của Thần Tiêu Điện, thế lực Yêu tộc lớn thứ hai tại Tuyết Châu. Nhớ lại lúc trước khi tiến vào chiến trường Bách Thánh, hắn đã từng vội vàng nhìn qua tên của vị thiên tài Yêu tộc này xếp thứ hai trên Tiềm Long Bảng tại Tuyết Châu. Chỉ có điều khi đó Đinh Hạo cũng không để ý lắm. Không ngờ Thánh hoàng tử lại có thể xuất hiện ở đây.
Vị Thánh hoàng tử này ngược lại cũng kiên nhẫn, một đường đi tới đoạn cuối cùng của tây du Cổ Lộ, cũng chưa từng để lộ thân phận. Hắn nhanh chóng từ trong huyễn cảnh đi ra như vậy, coi như là một thiên tài hiếm thấy. Không ngờ lại gặp mình ở chỗ này.
Ở trong một vài tư liệu Vấn Kiếm Tông thu thập được, Thánh hoàng tử là một gia hỏa cao lớn, nhưng tính cách cực kỳ bạo ngược. Nếu như cường giả Yêu tộc là đối thủ giảo hoạt giống như hồ ly, co được dãn được, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn, hành sự không bị ràng buộc, là một đối thủ phải cực kỳ lưu ý.
Chỉ có điều, lúc đó phán đoán về thực lực của hắn còn đang ở cảnh giới yêu quân hình đan, tương đương với cao thủ Đại Tông Sư của nhân loại.
Tuy nhiên, lúc này Đinh Hạo âm thầm quan sát, thấy thực lực Thánh hoàng tử đã tiến vào cảnh giới Yêu Vương. Cụ thể là Yêu Vương cấp mấy, lấy thị lực của Đinh Hạo tạm thời cũng nhìn không ra.
Xem ra sau khi tiến vào chiến trường Bách Thánh, thực lực Thánh hoàng tử này lại tăng lên.
Hắn có thể ra khỏi huyễn trận trước Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng, Yêu Hoàng yêu tộc Ngân Nguyệt Cổ, vậy không thể khinh thường.
Đinh Hạo nghĩ tới đây, trong lòng cũng cảm thấy có chút nực cười.
Thật không ngờ ba kẻ đi ra khỏi thế giới huyễn cảnh đầu tiên, lại đều có thể đến từ chính Tuyết Châu. Phải biết rằng Tuyết Châu là châu nhỏ nhất trong vô sô châu tại Bắc Vực. Đây cũng là một châu xa xôi nhất, hoang vu cằn cỗi nhất, được công nhận là mảnh đất hoang của võ đạo, hiếm lắm mới thấy cường giả cấp bá chủ xuất hiện. Nhưng lúc này đây, Tuyết Châu lại có thể vượt qua tất cả đại châu và đại phái siêu cấp, vậy có chút bá bạo.
Trong lòng Đinh Hạo cảm thấy kinh ngạc. Cho dù là chuyện có xác xuất nhỏ đi nữa, phía sau nhất định phải có nguyên nhân tất yêu.
Mục Thiên Dưỡng và Thánh hoàng tử hai người này trước sau vẫn phải cẩn thận đề phòng.
Sau một khắc…Đỉnh Khải Nguyên Dạ – Vấn Dạ Chi Dạ – Truyện Ma Tu Đỉnh Luyện Thần Ma – Thỉnh chư vị nghé thăm…!
Vèo vèo vèo vèo!
Ba đạo quang diễm lóe lên.
Trong hành lang tối tăm, lại có thêm ba người.
Chương 602: Khủng bố
Một người trong đó hình người to béo, cơ bắp cuồn cuộn nhìn khiến người ta cảm thấy cực kỳ buồn cười. Đó không phải là Tống Khuyết mập thiếu đạo đức thì còn có thể là ai nữa?
– A ha ha ha, mẹ ơi, nam nhân ra cuối cùng đã đi ra… A? Không nghĩ tới hai tiểu yêu quái các ngươi cũng không chậm hơn bao nhiêu!
Tống Khuyết cười ha ha. Xuất hiện ở bên cạnh hắn chính là Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng và Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng.
Hai Yêu Hoàng bị tên mập kia trêu chọc, từng người đều hừ lạnh một tiếng không nói gì. Ánh mắt hai người vừa nhìn lướt qua xung quanh, không khỏi cảm thấy kinh ngạc.
Thật không ngờ lại còn có ba người ra sớm hơn mình. Thật ra Đinh Hạo thì không tính làm gì. Hắn vốn chính là một chí cường giả trong chiến trường này. Nhưng điều khiến người ta nhìn không thấu, chính là thiếu niên Nhân tộc mi trắng tóc trắng kia, và nam tử Yêu tộc trẻ tuổi, dáng vẻ tráng kiện hoàn mỹ kia, lại khiến cho bọn họ lấy làm kinh hãi. Hai người này từ đâu trong xuất hiện, sao lại có thể ra trước bọn họ?
– A ha ha ha, Đinh huynh đệ ngươi quả nhiên đã ra rồi…
Tống Khuyết thấy Đinh Hạo, trên mặt lộ vẻ vui mừng, chớp mắt thân hình đã đi tới.
– Tống huynh.
Đinh Hạo vỗ vào bờ vai của tên mập.
Trong lúc nói chuyện, trong hành lang tối tăm lại có từng đạo bạch quang lóe lên.
Bạch Tuyền Thủy kiếm tu của Diệt Tuyệt Kiếm Tông xuất hiện.
Diệu Thủ Tam Thiên, Tô Tiểu Tiểu xuất hiện.
Thần bí nữ tử hỏa diễm xuất hiện.
Cường giả Yêu tộc cổ viện Thiên Kình xuất hiện.
Lâm Thiên Vũ xuất hiện.
Vương Lăng Hạc xuất hiện…
…
Từng cường giả Yêu tộc và cao thủ Nhân tộc, không ngừng từ trong bạch quang truyền tống đi ra.
Tình trạng mỗi người cũng không giống nhau. Có người bản thân bị trọng thương, cũng có người cực kỳ thoải mái. Trong nháy mắt khi đi ra, bọn họ lập tức cảnh giác bày ra tư thế phòng ngự. Đợi sau khi thấy rõ ràng cảnh tượng xung quanh, bọn họ mới bắt đầu thoáng thả lỏng, một lần nữa chia làm hai trận doanh Nhân tộc và Yêu tộc hoàn toàn khác nhau. Mỗi bên chiếm cứ một góc hành lang.
Đinh Hạo thuận miệng hỏi mấy cường giả Nhân tộc, lại phát hiện bọn họ trải qua huyễn cảnh khác hẳn với mình. Đó không phải là hình ảnh ảo giác của chính bọn họ, mà là một vài đối thủ kỳ quái khác.
Điều này thực sự khiến Đinh Hạo không cách nào nắm bắt được đối với đoạn huyễn cảnh Cổ Lộ cuối cùng đầy quỷ dị này.
Kế tiếp, trong khoảng thời gian chừng hơn một ngày, không ngừng có ánh sáng lóe lên. Trước sau có các cường giả Nhân tộc và Yêu tộc xuất hiện.
Đinh Hạo nhạy bén chú ý thấy, trước đó, một vài cường giả Nhân tộc và Yêu tộc cũng không xuất hiện ở điểm cuối cùng của đoạn thứ mười Cổ Lộ, lúc này lại xuất hiện ở trong đám người kia.
– Đúng không vậy?
Ánh mắt Đinh Hạo đột nhiên trở nên ngưng trọng. Bởi vì thời điểm lại có một đạo bạch quang xuất hiện, hai thân ảnh lảo đảo xuất hiện.
Đối với Đinh Hạo mà nói, hai người kia rất quen thuộc. Đó chính là Lý Mục Vân và Lương Phi Tuyết. Điều này làm cho Đinh Hạo cảm thấy rất kinh ngạc, thậm chí còn có chút chấn động. Hai người kia từ sau khi tiến vào chiến trường Bách Thánh, vẫn không còn có bất kỳ tin tức nào, cũng không thấy xuất hiện ở trong thành lớn Cửu Trọng Thiên, nhưng hiện tại lại xuất hiện ở đây…
Với thực lực của hai người có thể một đường đi đến nơi đây, thật đúng là một kỳ tích không nhỏ.
Hơn nữa quan trọng nhất chính là, bọn họ chiến thắng huyễn cảnh, đi tới hành lang tối đen.
– Ai da, hai kiến hôi nhỏ vừa đạt tới cảnh giới Tiên Thiên, lại có thể đi đến nơi này. Điều này thật sự làm cho người ta bất ngờ…
Một vị cường giả Yêu tộc chế nhạo, phóng ra lực lượng.
Lúc hai người Lý Mục Vân và Lương Phi Tuyết truyền tống đi ra, xuất hiện ở trong đám Yêu tộc. Thực lực bọn họ lại thấp, thương thế trên người không nhẹ. Có mấy cường giả Yêu tộc cố ý lấy khí thế đe dọa, tăng thêm thương thế của hai người.
– Hừ, thực lực thấp như vậy, cũng không biết làm sao lại tới đây được. Lẽ nào cũng mưu toan tiến vào di chỉ thần bí để chia một chén súp sao?
Một cường giả Yêu tộc đầu hổ thân người hừ lạnh một tiếng, đột nhiên đánh ra một chưởng, muốn đưa hai người vào chỗ chết.
Yêu khí hổ chưởng, võ giả cấp Tiên Thiên Vũ Tông không có khả năng địch nổi.
Ở trong mắt rất nhiều cường giả Yêu tộc, Nhân tộc thực lực yếu đuối như vậy, không có bối cảnh và thế lực gì, giết thì giết, cũng không khác gì giết một con gà.
– Đại ca…
Lương Phi Tuyết đỡ Lý Mục Vân, muốn trốn cũng trốn không thoát.
Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, hai tròng mắt đột nhiên trở thành màu đỏ tươi. Trong miệng hắn phát ra tiếng gào thét giống như của loài thú. Một lực lượng nguyên thủy hồng hoang, từ trong cơ thể hắn, chậm rãi nổi lên, muốn chống lại lực lượng của vị Yêu Vương này.
– Sao?
Cường giả Yêu Vương đầu hổ thân người này có phần kinh hãi, chợt tăng lực, phát lực ra, đánh tan lực lượng nguyên thủy hồng hoang như nỏ đã hết đà của Lương Phi Tuyết.
Lý Mục Vân cũng bị thương không nhẹ, đã không có sức chống đỡ.
Mắt thấy hai người sẽ táng thân dưới hổ chưởng, vừa lúc đó, một dị biến đổi đột ngột phát sinh…
Vèo!
Một đạo lưu quang giống như tia chớp xẹt qua, trực tiếp xuyên thủng hổ chưởng do yêu khí ngưng tụ thành. Lực lượng cường đại theo quán tính, tiện thể xuyên thủng bàn tay của cường giả Yêu Vương, mang theo hắn bay ra ngoài hơn mười thước, đập vào tường đá ở trong hành lang tối đen.
– Làm càn!
– Lớn mật!
– Ai dám đánh lén Yêu tộc chúng ta?
Mấy cường giả Yêu tộc bên cạnh cường giả đầu hổ thân người nhất thời đều gầm thét. Chỉ một thoáng tất cả đứng lên, sắc mặt không tốt nhìn về phía đối diện.
Chỉ có điều vừa nhìn, mấy đại cường giả Yêu tộc lại ngây người. Bọn họ thấy không biết khi nào Đao Cuồng Kiếm Si Đinh Hạo đã đứng ở cách bọn họ hơn mười thước, ánh mắt sắc như đao, thần sắc lạnh như băng nhìn bọn họ.
Mấy cường giả Yêu Vương nhất thời giống như cà gặp sương trở nên ủ rũ. Ánh mắt vừa lóe lên, hiện tại đã nhanh chóng trở lại chỗ cũ, ngay cả cái rắm cũng không dám đánh. . Ngôn Tình Sủng
Nếu như đổi lại là người khác, có lẽ bọn họ còn muốn làm ầm ĩ một hồi. Nhưng chống lại bất kỳ một người nào trong hai cường giả Nhân tộc, Đao Cuồng Kiếm Si Đinh Hạo giết yêu như ma hoặc là tên mập Tống Khuyết thiếu đạo đức, vậy cũng chỉ có thể nhận được sự khủng khiếp đáng sợ mà thôi.
Cường giả Yêu Vương đầu hổ thân người đang kêu đau, cũng sợ đến mức sắc mặt tái nhợt. Đến nỗi hắn không dám dùng rút mũi đao gãy trong bàn tay mình ra.
Các cường giả Yêu tộc cũng không dám tiếp tục gây khó dễ cho Lý Mục Vân và Lương Phi Tuyết nữa.
Có Đinh Hạo đứng ra làm chủ cho bọn họ, ngoại trừ Yêu tộc nào chê mình già chán sống, bằng không không ai nguyện ý muốn chết.
– Đa tạ Đinh sư huynh!
Lương Phi Tuyết nhìn về phía Đinh Hạo nói lời cảm tạ trước tiên.
Sắc mặt Lý Mục Vân trắng bệch, thương thế không nhẹ. Hắn nhờ Lương Phi Tuyết đỡ, cũng khẽ gật đầu cảm ơn.
Đinh Hạo ngoắc tay.
Vèo.
Thanh kiếm gãy đang cắm chặt ở trong lòng bàn tay Yêu Vương đầu hổ, thân người đã tự động bay trở về lòng bàn tay của hắn.
Chương 603: Chờ đợi dài dằng dặc
Hào quang lóe lên, thanh kiếm gãy biến mất ở trong chiếc nhẫn trữ vật. Sắc mặt hắn bình tĩnh nói:
– Sư xuất đồng môn, tất nhiên nên trợ giúp lẫn nhau, cần gì nói cảm ơn.
Lương Phi Tuyết đỡ Lý Mục Vân chậm rãi đi tới, tiến vào trận doanh của Nhân tộc.
Phía xa, trong lòng Yêu Vương đầu hổ đang hối hận không thôi. Hắn đúng là thật không may. Tùy tiện khi dễ hai con kiến nhỏ thoạt nhìn không có chút bối cảnh nào, lại có thể chọc tới kẻ gian ác như Đinh Hạo. Hai người này lại là sư đệ đồng môn của sát thần Đinh Hạo này. Suy nghĩ một chút hắn cũng cảm thấy khiếp sợ. Lần này sợ rằng thật sự phải chết trong chuyến đi lần này. Thật may lúc này đây tên Đinh Hạo hung tàn còn chưa hạ sát thủ.
Đinh Hạo không tiếp tục để ý tới con hổ yêu này.
Hắn thoáng do dự một chút, cuối cùng vẫn lấy từ trong chiếc nhẫn trữ vật ra mấy viên đan dược chữa thương, đưa cho Lương Phi Tuyết.
Nhớ trước đây, đôi song kiêu trong Thất Nghĩa Minh, năm đầu tiên ở trong viện Đại Bỉ thể hiện ra hết phong tao. Thực lực và khí độ nếu so sánh với bạn cùng lứa tuổi đều cao hơn không thiếu. Cho dù là Đinh Hạo, cũng may mắn lắm mới có khả năng đánh bại hai người này. Khi đó Lý Mục Vân và Lương Phi Tuyết, là kình địch của Đinh Hạo. Nhất là Lý Mục Vân đã định ra một kiếm ước hẹn với Đinh Hạo, căn bản không để Đinh Hạo vào mắt.
Nhưng bây giờ hai người lại không có cách nào so sánh được với Đinh Hạo.
Ngày hôm nay nếu không phải nhờ có Đinh Hạo, cho dù hai người bị Yêu Vương đầu hổ này đập chết, cũng không có người nào nhặt xác cho bọn họ.
Chỉ có điều không biết từ lúc nào, mối quan hệ giữa Đinh Hạo và hai người này cũng có chút lãnh đạm.
Tuy nói là đồng môn, nhưng thành kiến trong đó không ít. Lúc trước khi mới tiến vào chiến trường Bách Thánh, hai người này không nói tiếng nào đã sớm rời khỏi, cũng không có được chiếc nhẫn ngân sắc của Đinh Hạo.
Chỉ có điều nể tình đều là đệ tử Vấn Kiếm Tông, Đinh Hạo vẫn tặng thuốc cho bọn họ chữa thương.
Tất cả đều đã quá khứ. Hai người kia không có khả năng chống lại mình, Đinh Hạo cũng sẽ không tính toán chi li về sự tình trước kia nữa. Tuy rằng đối với một người trong đó, hắn còn có hoài nghi, suy đoán đó là người đeo mặt nạ quỷ bằng đồng đã luân phiên ám sát mình, nhưng trước khi xác định chắc chắn, Đinh Hạo vẫn đối xử với bọn họ như sư huynh đệ đồng môn.
Đinh Hạo nói mấy câu đó, thật ra lại khiến rất nhiều người xung quanh thoáng động lòng. Tất cả đều nhìn hai người Lý Mục Vân với con mắt khác.
Thậm chí có mấy cường giả Nhân tộc đã bắt đầu thử kết giao với hai người này. Bọn họ hi vọng qua hai người này kéo gần mối quan hệ với Đinh Hạo. Dù sao Đinh Hạo có thể sẽ trở thành một trong những thiên tài chí tôn của Bắc Vực trong tương lai. Cho dù không thể trở thành bằng hữu tốt của Đinh Hạo, có thể trở thành bằng hữu sư huynh đệ đồng môn của Đinh Hạo, cũng là một lựa chọn rất tốt.
Chỉ có tên mập Tống Khuyết nhìn ra một vài manh mối.
Thái độ của Đinh Hạo đối với Lý Lan, và thái độ của hắn đối với Lý Mục Vân, Lương Phi Tuyết hoàn toàn khác nhau. Hiển nhiên trong mối quan hệ đó phải tồn tại một vài điều vi diệu.
Tống Khuyết nhạy bén đã nhận ra điểm này. Cho nên thái độ của hắn đối với hai người này lại lãnh đạm hơn một chút so với Lý Lan.
Thời gian nhanh chóng trôi qua. Trong nháy mắt, lại là hai ngày hai đêm trôi qua.
Nhân số xuất hiện ở trong hành lang tối đen đã đạt đến hơn hai trăm. Trong đó, số chí cường giả cầm trong tay tấm bia đá địa đồ đều đã tề tựu đông đủ, có thể mở ra cửa đá cuối cùng.
– Đại ca, lục ca, thất ca, thập nhất ca còn chưa đi ra…
Lâm Thiên Vũ đứng ở Tống Khuyết bên người, có chút ít lo lắng nói.
Trên khuôn mặt núc ních thịt của Tống Khuyết cũng xuất hiện vẻ lo lắng hiếm thấy, lẩm bẩm:
– Thời gian đã tròn ba ngày ba đêm trôi qua. Lão lục, lão thất, lão thập nhất còn không ra, chỉ sợ là dữ nhiều lành ít… Lại chờ một chút, chờ một chút!
Lúc này Đinh Hạo cũng có phần sốt ruột, bởi vì Lý Lan còn chưa đi ra.
– Thực lực thiên phú của Tiểu Lan cũng không thua gì hai người Lý Mục Vân và Lương Phi Tuyết. Không có đạo lý nào đến bây giờ còn chưa ra…
Trong lòng Đinh Hạo không ngừng an ủi mình, tìm các loại lý do thuyết phục mình. Nhưng hắn lại khó có thể che giấu được sự lo lắng của mình.
– Ngươi lo lắng cho tên ẻo lả kia sao?
Mèo mập Tà Nguyệt tiến đến bên tai Đinh Hạo, nói:
– Nếu như huyễn trận thật sự thử thách tâm ma của võ giả, vậy hắn rất nguy hiểm. Bởi vì ta có thể cảm giác được, tâm ma của hắn… rất nặng.
Tâm ma rất nặng?
Đinh Hạo sửng sốt:
– Ngươi nói vậy là có ý gì? Có phải ngươi đã phát hiện ra điều gì hay không?
Tà Nguyệt lắc đầu:
– Chẳng qua chỉ cảm thấy, trên người hắn ẩn chứa quá nhiều bí mật, chịu quá nhiều trách nhiệm. Người như vậy vào thời điểm đối mặt với tâm ma, dễ xảy ra vấn đề nhất.
– Sao ngươi không nói sớm?
Đinh Hạo vừa nghe xong, trong lòng càng thêm nôn nóng.
Tà Nguyệt rất ủy khuất nói:
– Ta cũng không biết đoạn tây du Cổ Lộ cuối cùng lại là luyện tâm ma.
Đinh Hạo cứng họng. Hắn cũng biết chuyện này không thể trách con mèo mập không đáng tin cậy này được.
Chỉ có điều nói như vậy, trong lòng Đinh Hạo càng thêm nôn nóng. Nếu như không phải không thể nghịch chuyển vào trong không gian thế giới huyễn cảnh đó, hắn thật sự sẽ liều lĩnh lao ngược lại cứu Lý Lan. Đáng tiếc, hiện tại hắn lại chỉ có thể đợi.
Trong nháy mắt, lại là một ngày đêm trôi qua.
Trong một ngày này, chỉ có hai vị cường giả Yêu tộc trọng thương, từ trong thế giới huyễn cảnh truyền tống tới hành lang tối đen.
Trừ hai người đó ra, lại không có người nào khác xuất hiện.
Tính sơ qua, trong số những cường giả hai tộc đã lộ rõ danh tính, xác nhận tiến vào thế giới huyễn cảnh, đã có hơn năm mươi người không đi ra. Trong đó cường giả Yêu tộc chiếm đại đa số, bao gồm cả cường giả Bổ Thiên Quyết và yêu tộc Ngân Nguyệt Cổ. Trong Thanh Vân Thập Nhị Tú của Thanh Vân Tông cũng có ba người… vẫn chưa xuất hiện.
Có người cẩn thận phân tích một chút, phát hiện những người không trải qua được cửa ải này, lại có thể là phần lớn các cường giả có thực lực cường hãn. Thật ra một số võ giả thực lực bình thường đều từ trong đó đi ra.
– Mở cánh cửa lớn tiến vào di chỉ thần bí đi. Chúng ta không còn bao nhiêu thời gian nữa. Không thể tiếp tục chờ đợi thêm nữa…
Có người quát to. Ngay lập tức hắn nhận được sự tán thành của một số người.
Đinh Hạo cười nhạt không nói gì.
Tống Khuyết cũng chỉ cười hắc hắc, không nói lời nào.
Hai người vai sóng vai đứng ở trong hành lang dài tối đen, trên mặt đều lộ vẻ cực kỳ nôn nóng chờ đợi, thậm chí cũng không tâm tư đi tu luyện.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua. Trong nháy mắt, lại thêm hai ngày hai đêm trôi qua.
Trong khoảng thời gian này, không còn có người nào truyền tống đi ra.
– Các cường giả bên trong đó hẳn đều đã thất bại…
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng thở dài.
Chương 604: Giết không tha
Trong tộc của bọn họ cũng có hai vị thiên tài yêu đạo tư chất tuyệt hảo, đến bây giờ cũng chưa đi ra.
– Vạn vật quy phục và chịu giáo hoá. Trong bóng tối, số mệnh tự do. Nếu còn chưa đi ra, không nhất định đã là chết.
Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng cũng thở dài. Trong tộc bọn họ có chừng bốn vị thiên địa vẫn không có tin tức.
Yêu tộc tuy rằng hung tàn, nhưng thời điểm đối mặt với chính tộc nhân của mình, lại cho thấy một mặt ôn hòa.
Ở dưới sự kiên trì của mấy đại chí cường giả, trận doanh của hai tộc ở trong hành lang tối tăm lại chờ đợi thêm hai ngày hai đêm.
Đáng tiếc vẫn không có bất cứ người nào truyền tống đi ra.
– Lên đường đi!
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng và Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng đạt được hiệp nghị.
Tống Khuyết do dự một hồi, cuối cùng cũng đưa ra quyết định lên đường.
Đinh Hạo lặng lẽ tính toán thời gian. Hiện tại còn cách thời điểm cuối cùng để rời khỏi chiến trường Bách Thánh chưa tới thời gian. Nếu tiếp tục chờ đợi ở chỗ này, cũng chỉ là vô nghĩa. Thần tàng trong di chỉ thần bí liên quan đến số phận và tiền cảnh và hai tộc Bắc Vực. Mấy vạn năm mưu tính mới đợi được tới ngày hôm nay, cũng không thể tiếp tục trì hoãn.
– Đi thôi!
Đinh Hạo cõng Kỷ Anh Khởi trên lưng, xoay người lại đi đến trước cửa đá cuối hành lang tối tăm.
Từng tấm bia đá địa đồ màu xanh được các đại chí cường giả đưa ra. Trên không trung tản ra ánh sáng nhu hòa. Khi những tấm bia đá địa đồ đồng thời xuất hiện, dường như có một loại lực lượng thần kỳ, chậm rãi ghép chúng lại với nhau, giống như đồ hợp lại. Cuối cùng tất cả nối tiếp trở thành một tấm bia đá rất lớn cao sáu thước, vừa vặn cao bằng chiều cao của cánh cửa đá màu xanh cuối hành lang.
Lúc này, biến hóa kỳ lạ xuất hiện.
Cánh cửa đá màu xanh thô ráp trầm mặc ngàn vạn năm, dường như cảm ứng được sự tồn tại của tấm bia đá, dần dần phát ra ánh sáng màu xanh ngọc. Cuối cùng nó trở nên trong suốt xuyên thấu. Lớp cát phía ngoài mặt cũng trở nên bằng phẳng rơi xuống. Từng đường vân kỳ dị di chuyển ở bên trong cửa đá giống như huyết quản trên cơ thể người, chậm rãi nổi lên, phóng ra một loại lực lượng thần bí.
Cuối cùng những đường vân kỳ dị này hợp thành một cánh cửa hình vòm.
Một cánh cửa ánh sáng hiện ra.
– Cánh cửa di chỉ thần bí mở rồi…
Có người run rẩy nói: .
– Xông vào!
– Ha ha ha, ai vọt vào trước, có thể nhận được thần tang bên ngoài…
– Xông vào, liều mạng!
Trong chớp mắt này, tất cả mọi người đều hồng mắt. Cơ duyên vạn năm khó gặp đang ở trước mắt. Chỉ cần lấy được thần tàng bên trong, mới có thể nắm giữ được toàn bộ chiến trường Bách Thánh, thậm chí có hi vọng trở thành thần linh. Điều này khiến mọi người trong nháy mắt này đều trở nên điên cuồng. Cũng không biết là do ai hô một tiếng, có người đã hóa thành lưu quang, giống như tia chớp phóng về phía cánh cửa ánh sáng…
Ầm ầm ầm!
Từng lực lượng khủng khiếp bắt đầu khởi động.
Đại chí cường giả đứng phía trước đột nhiên ra tay, vô tình giết chết tất cả đám cường giả cố gắng xông vào cánh cửa không gian.
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng ra tay, yêu khí giống như huyết diễm thiêu đốt. Mấy cường giả Nhân tộc liều lĩnh xông vào cánh cửa ánh sáng trực tiếp bị thiêu đốt luyện hóa trở thành xương trắng.
Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng hừ lạnh một tiếng, mười ngón tay hơi run rẩy. Trong nháy mắt này từ trong thân thể bốn, năm cường giả Nhân tộc vừa xông vào cánh cửa ánh sáng đều chảy máu không ngừng..
Cùng lúc đó, chí cường giả Nhân tộc cũng biến sắc.
Tống Khuyết cầm kiếm ở trong tay, cổ tay run lên. Vô số đạo kiếm quang chói mắt bắn ra. Chỉ một thoáng bốn năm cường giả Yêu tộc tới gần cánh cửa ánh sáng bị chém làm thịt băm.
Dưới thủ đoạn ngoan độc của Bạch Tuyền Thủy của Diệt Tuyệt Kiếm Tông, cũng chém giết hơn mười cao thủ Yêu tộc cố gắng liều mạng xông vào!
Máu tươi phụt ra, từng đoạn chân tay bay loạn.
Đinh Hạo không ra tay, bảo vệ Kỷ Anh Khởi ở bên cạnh.
Rất nhanh, ở trước cảnh giết chóc đẫm máu, cục diện hỗn loạn rốt cuộc đã được ngăn lại.
Cường giả hai tộc rơi vào tình trạng điên cuồng, dưới sự tàn sát không chút lưu tình của các chí cường giả, cuối cùng đã tỉnh lại. Lý trí đã chiến thắng sự tham lam. Thần tàng tuy rằng quý giá, nhưng cũng cần có mạng để đi lấy. Nếu như vào thời khắc này bị giết chết, vậy tất cả cũng sẽ kết thúc.
– Ai dám xông loạn, giết không tha!
Trong giọng nói Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng lộ rõ sát khí.
– Hắc hắc, nếu có người phá vỡ quy định của đàn liên kết đồng minh, hôm nay lão tử cũng không ngại đại khai sát giới tại đây!
Tống Khuyết cũng liên tục cười lạnh. Tên mập này khi đã phát cuồng, dáng vẻ vô cùng đáng sợ, giống như một vị tử thần.
Ở dưới sự uy hiếp của chí cường giả, không còn có người nào dám tùy tiện gây lộn xộn.
Sau khi thương nghị sơ qua một hồi, các thế lực lớn nắm giữ tấm bia đá địa đồ trong tay chỉnh đốn lại đội ngũ, nhận được tư cách dẫn đầu tiến vào. Những cường giả Nhân tộc tán tu và Yêu tộc nhản tản một đường dựa vào vận khí đi theo tới đây, chỉ muốn có phần canh ăn, hiện tại phải đợi sau khi đội ngũ của các thế lực lớn tiến vào hết, mới có thể bước vào cánh cửa ánh sáng.
Trong tay Đinh Hạo nắm hai phần địa đồ, tất nhiên là nhóm người đầu tiên tiến vào.
Hắn cõng Kỷ Anh Khởi trên lưng, dẫn theo Tà Nguyệt và Manh Manh, cùng Tống Khuyết, Bạch Tuyền Thủy cùng với các chí cường giả Yêu tộc khác, đồng thời đi về phía cánh cửa ánh sáng. Cuối cùng thân hình lại không tiến vào trong cánh cửa ánh sáng.
Một cảm giác mất trọng lượng truyền đến. Chỉ trong nháy mắt, mọi người đã cảm thấy trước mắt sáng ngời, khung cảnh xung quanh đã thay đổi.
Lúc này đây cũng không phải là lập tức truyền tống mất trật tự.
Trong nháy mắt khi chân đạp đến mặt đất cứng rắn, Đinh Hạo liền phát hiện, đám người Tống Khuyết, Bạch Tuyền Thủy cùng với Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng vẫn ở bên cạnh mình, cũng không bị phân tán ra.
Mấy người đều vẫn duy trì đủ cảnh giác. Công thể được phát động. Huyền khí yêu khí được vận chuyển tới cực hạn, đề phòng có người đột nhiên đánh lén, hoặc là có nguy hiểm ngoài dự đoán giáng xuống.
Mỗi người cũng có chút tò mò quan sát nơi đây.
Đinh Hạo cũng không ngoại lệ.
Di chỉ thần bí trong truyền thuyết, cuối cùng đã chậm rãi mở tấm màn che thần bí ra trước mặt mọi người.
Di chỉ ở đây chắc là một tòa thành lớn viễn cổ, một công trình kiến trúc bằng đá hoàng thổ liếc mắt không nhìn thấy.
Dường như đó là một quốc gia kim sắc.
Có thạch lâu sụp xuống, tường đá thấp, sân rộng bằng đá bị vỡ nát. Tầng tầng lớp lớp những công trình kiến trúc thiên kì bách quái. Đinh Hạo thậm chí thấy được một vài kiến trúc tương tự với kim tự tháp Ai Cập cổ ở kiếp trước. Chỉ có điều tất cả đều đã bị phá hỏng, trên cơ bản không duy trì sự hoàn chỉnh.
Không biết từ đâu gió vù vù thổi tới, khiến từng hạt cát vàng trên mặt đất bay cuồn cuộn.
Ở đây tất cả kiến trúc đều bị ngàn vạn năm tháng tang thương tập kích. Cát chiếm phần lớn. Từng mảng loang lổ thô ráp. Vô số những vết tích tan hoang.
Chương 605: Thành thị Ngụy Thần
Phần lớn mọi thứ đã bị phong hóa, khó có thể nhận ra được hình dáng ban đầu!
Nơi mọi người xuất hiện là một con đường rộng lớn được trải bằng đá vụn, đủ để cho mười chiếc xe ngựa chạy song song.
Những cửa hàng bằng đá màu vàng đổ nát vẫn trải dài về phía xa dường như không thấy được giới hạn.
Đặt chân trên đó, có thể tưởng tượng được thành thị này vào thời kỳ toàn thịnh huy hoàng đến mức nào. Với quy mô như vậy, mặc dù là Cự Linh Thành được xưng thành lớn Bắc Vực, cũng thua xa. Nơi đây quả thực giống như thần thoại trong truyền thuyết, là nơi thần linh và Ma thần ở vậy!
Đây là di chỉ thần bí!
Trong thiên địa, tràn ngập một loại tang thương đau buồn khó có thể hình dung.
Tương tự, loại lực lượng áp chế trong các không gian tây du Cổ Lộ trên đường vào đây càng được phát ra rõ ràng.
Đinh Hạo thử một chút, liền phát hiện huyền khí trong cơ thể mình đã bị áp chế đến một trạng thái cực hạn. Cho dù là cường giả cảnh giới Vũ Hoàng đỉnh phong, ở trong môi trường như vậy cũng đừng mơ tưởng chuyện bay vút lên trời cao. Bọn họ chỉ có thể thành thật đi từng bước một tiến về phía trước.
Càng kỳ dị hơn chính là, loại lực áp chế gặp người càng mạnh nó lại càng mạnh, gặp người càng yếu nó lại yếu đi. Người không hiểu võ đạo giống như Kỷ Anh Khởi ở trong không gian như vậy, lại có thể không cảm giác được áp lực, đi ở trên đường đá có vẻ hết sức thoải mái.
Đột nhiên…
– Vù vù… oo…
Từng tiếng gió thổi truyền đến. Mơ hồ, ở trong tiếng gió thổi còn có thể nghe được một vài âm thanh kỳ dị.
Đinh Hạo nghiêng tai lắng nghe, trên mặt không khỏi lộ vẻ kỳ lạ.
Bởi vì loại âm thanh này lại theo gió không ngừng biến hóa. Một hồi là tiếng hành khúc thánh linh, một hồi là tiếng thiên quân vạn mã chém giết. Một hồi lại giống như có vô số những người già yếu phụ nữ và trẻ em đang cúi đầu khóc nỉ non. Một hồi lại giống như tiếng dã thú gào thét. Một hồi lại là tiếng Ma thần rống giận…
Tiếng gió thổi dường như đang kể ra này tất cả những gì đã phát sinh qua ở trong tòa cổ thành này.
– Ở đây chắc hẳn đã bị hủy bởi chiến tranh.
Tống Khuyết nhìn một tòa công trình gần như đổ sụp xuống ở bên cạnh đường, nói.
Bởi vì chỗ này tương tự với mặt ngoài của kiến trúc trường đấu thú cổ xưa. Khắp nơi đầy những vết đao vết kiếm chằng chịt. Còn có một vài chưởng ấn quyền ấn. Từ phía mặt bên nhìn sang, tòa kiến trúc bằng đá này vào thời kỳ toàn thịnh hẳn cao chừng trăm mét. Hiện tại, có phân nửa đột nhiên biến mất. Chỗ vết đứt đoạn cũng là một chưởng ấn cực kỳ to lớn, rõ ràng.
Loại cục diện này rõ ràng cho thấy có tồn tại vô thượng, từ phía xa phát ra một chưởng, đánh một phần của tòa kiến trúc này thành bột mịn.
Choang!
Bạch Tuyền Thủy cầm kiếm chém vào một khối nham thạch bên cạnh. Tia lửa bắn ra khắp nơi. Hắn kinh ngạc kêu lên một tiếng.
Sắc mặt của những người khác đều trở nên ngưng trọng.
Bởi vì loại nham thạch màu thổ hoàng thoạt nhìn dường như đã bị phong hóa mục nát không chịu nổi một đòn, chịu một kiếm của Bạch Tuyền Thủy một trong số những cường giả, lại chỉ lưu lại một dấu mờ màu trắng, cũng không vỡ vụn ra.
Trong lòng Đinh Hạo thoáng động. Hắn đánh một quyền vào phía trên một khối nham thạch bên cạnh.
Ầm ầm!
Hắn chỉ để lại phía trên một quyền ấn mờ nhạt. Khối nham thạch hoàn hảo không việc gì.
Kết quả này khiến trong lòng Đinh Hạo khiếp sợ.
Lực lượng ẩn chứa trong một quyền này của mình, cho dù là một khối tinh thép bách luyện cũng sẽ bị đánh nát bấy. Nhưng nham thạch trước mắt tưởng chừng như bị phong hóa này lại hoàn toàn chịu được, chỉ lưu lại một dấu vết mờ nhạt. Đây rốt cuộc là loại nham thạch gì. Nó cũng quá biến thái.
Phóng tầm mắt nhìn ra xa. Toàn bộ thành thị đổ nát đều do loại nham thạch này tạo thành. Cả thành thị rộng lớn cứng rắn như thế lại có thể biến thành hình dạng đổ nát như ngày hôm nay, thật sự khiến người ta khó có thể tưởng tượng được năm đó rốt cuộc là dạng lực lượng thế nào đã hủy diệt một tòa thành thị như vậy.
Nhìn lại chưởng ấn cực lớn khiến trường đấu thú cổ sụp đổ, sự khiếp sợ trong lòng mọi người càng tăng lên.
Rốt cuộc là dạng tồn tại đáng sợ nào, đứng từ phía xa đánh ra một chưởng, lại có thể phá hủy một trường đấu thú to lớn với cấu trúc bằng nham thạch cứng rắn như vậy?
Phía sau lóe lên quang ảnh. Không ngừng có cường giả Nhân tộc và Yêu tộc khác thông qua cánh cửa truyền tống đến đây.
Tất cả mọi người đều ngây người trước một tòa thành thị khổng lồ đổ nát như vậy.
Sau những tiếng kích động ồn ào vang lên, đoàn người giống như các dòng suối hội tụ vào biển rộng, hiện tại lại tản về bốn phương tám hướng, tiến vào các khu vực khác nhau trong thành thị đổ nát này.
Những cường giả Nhân tộc tán tu và Yêu tộc nhàn tản cũng không muốn đi cùng một chỗ với các thế lực lớn.
Dù sao thành thị này lớn như thế, cũng không biết thần tàng trong truyền thuyết hiện ở đâu. Tách nhau ra đi, cơ hội lớn hơn. Nói không chừng bọn họ vẫn gặp được một vài cơ duyên. Nếu như ở cùng một chỗ với các thế lực lớn, vừa có phát hiện, bọn họ chỉ sợ ngay cả chút nước canh cũng không uống nổi.
Hai người Lý Mục Vân và Lương Phi Tuyết sau khi uống đan dược do Đinh Hạo tặng, thương thế đã khôi phục hơn phân nửa.
Hai người cảm ơn một hồi, sau đó vẫy tay với Đinh Hạo nói từ biệt, rồi cùng hơn mười tán tu của Nhân tộc đi sâu hơn về phía thành thị.
Tuy rằng là sư huynh đệ đồng môn, nhưng hai người hình như cũng không có ý muốn đi theo bên cạnh Đinh Hạo. Giữa bọn họ có một bức tường ngăn cách thật cao.
Đột nhiên…Đao Khải Đao Biến Khả Khái – Tu La Đao Đế – Thỉnh chư vị nghé thăm…!
Bên cạnh truyền đến một tiếng thét kinh hãi.
Đinh Hạo quay đầu nhìn lại, đã thấy không biết từ khi nào mấy cường giả Yêu tộc tiến vào trong trường đấu thủ cổ đổ nát kia, sau khi tìm kiếm một hồi, dường như phát hiện ra cái gì.
Sau một lát, một Yêu Vương thân người đầu chó, vẻ mặt vui mừng, bước nhanh từ bên trong chạy ra, quỳ một gối xuống trước mặt Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng, hai tay dâng một thanh mâu đá đã gãy, cung kính nói:
– Bẩm báo thiếu chủ, thuộc hạ phát hiện một thanh thần mâu vô cùng sắc bén!
Đinh Hạo nhìn sang.
Một thanh mâu đã này vô cùng đơn giản, sử dụng biện pháp đánh bóng thủ công một cách nguyên thủy nhất. Xem qua, nó rất giống với đồ cổ Trung Hoa được người cổ đại chôn giấu mấy ngàn năm. Tay cầm mâu là nham thạch màu thổ hoàng được đánh bóng, mặt ngoài thô ráp. Chuôi mâu có được sử dụng một nguyên liệu thần kỳ nào đó chế thành, tương tự với vỏ cây mây quấn cùng một chỗ. Thân mâu bị gãy một đoạn. Dường như nó đã bị một lực lượng cường đại nào đó cứng rắn bẻ gẫy.
Cái mâu này thoạt nhìn giống như công cụ săn bắn của người nguyên thủy. Đặt ở thế giới bên ngoài chiến trường Bách Thánh, chỉ sợ ngay cả tên khất cái cũng sẽ không thèm liếc mắt nhìn nó thêm một giây.
Nhưng lúc này, nó lại thu hút ánh mắt mọi người đang đứng gần đó.
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng nắm chặt thanh mâu trong tay, tiện tay ném một cái.
Thanh mâu gãy không phát ra một tiếng động nào, lập tức cắm phập vào một khối nham thạch vạn cân bên cạnh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Thần Côn Full Trộn Bộ [Dịch] Thần Côn Full Trộn Bộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Audio-Than-Con-Full-Tron-Bo.jpg)
![[Dịch] Dẫn Trước Nhân Loại Một Ngàn Năm [Dịch] Dẫn Trước Nhân Loại Một Ngàn Năm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/03/Dich-Dan-Truoc-Nhan-Loai-Mot-Ngan-Nam-Audio-Truyen.jpg)






