Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 117 [ chương 581 đến 585 ]
❮ sautiếp ❯Chương 581: Chỉ mành treo chuông
Nhiều năm như vậy chịu sự ốm đau dằn vặt của cửu âm tuyệt mạch, đã sớm luyện ra thần kinh vô cùng bền bỉ.
Trước đây không lâu, Kỷ Anh Khởi còn tận mắt nhìn thấy người ca ca duy nhất luôn cùng nàng sống nương tựa lẫn nhau chết thảm ở ngay trước mắt. Đối với nàng mà nói, hình như trên thế giới này đã không có thứ gì, có thể hủy diệt tinh thần nàng.
Đây cũng chính là nữ tôn Ngọc Châu tương lai được vô số hậu thế Nhân tộc tán dương. Vị nữ tôn không gì làm không được, có thể không biến sắc trước núi băng đè ép, mấy lần cứu vớt cục diện nguy vong tới nơi.
Bởi vì không ai biết được, trước lúc quật khởi, nàng đã từng trải qua những chuyện gì.
Đi qua các đoạn tây du Cổ Lộ ở đây, đối với Kỷ Anh Khởi không hề biết võ đạo mà nói, cũng là một lần lột xác sống lại vô cùng quan trọng.
Đoạn Cổ Lộ này giống như thế giới núi thây biển máu cũng không tính là quá dài.
Tiếp tục đi khoảng chừng một ngày sau, Đinh Hạo liền đi tới điểm cuối của đoạn Cổ Lộ núi thây biển máu.
Ở chỗ này, Đinh Hạo cuối cùng đã đuổi kịp đám người Yêu tộc và Nhân tộc Tống Khuyết, Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng đi phía trước.
Có khoảng chừng hơn một trăm người dừng lại ở điểm cuối của đoạn Cổ Lộ này.
Bọn họ thoạt nhìn phong trần mệt mỏi. Có người trên thân mang theo thương, cũng có người thoạt nhìn cực kỳ mệt mỏi.
Nhân tộc và Yêu tộc hai đại trận doanh ngăn ra. Bầu không khí trong đó cũng chưa tính là hữu hảo, nhưng không đến mức giương cung bạt kiếm. So với số lượng mấy nghìn người khi mới vừa bước vào tây du Cổ Lộ, sau khi trải qua thời gian dài mạo hiểm như vậy, những người còn lại đều là cường giả có thiên phú rất trác tuyệt của hai tộc. Về phần những người và yêu không xuất hiện, hiển nhiên đều đã bỏ mạng ở trong Cổ Lộ.
Có mười phần hai tộc tinh anh đã vĩnh viễn ngủ say ở trong Cổ Lộ này.
Những người này ở tại chỗ này, thật ra cũng không phải vì đợi Đinh Hạo, mà bởi vì không có tấm bia đá địa đồ thứ mười, không cách nào mở ra cánh cửa vòng xoáy màu tím đi thông tới đoạn tây du Cổ Lộ thứ mười. Cho nên bọn họ chỉ có thể chờ đợi ở chỗ này.
Mỗi lần, khi có người thám hiểm mới xuất hiện, đều sẽ khiến trận doanh của Nhân tộc và Yêu tộc quan tâm trước tiên.
Đinh Hạo xuất hiện, tự nhiên khiến cho vô số ánh mắt quan tâm.
– Hắc? Đinh huynh đệ, ngươi cuối cùng đã đuổi kịp!
Tống Khuyết mập mạp là người đầu tiên cười lớn ra đón.
– Sau thời gian dài như vậy cũng không thấy ngươi, ta còn tưởng rằng ngươi không có hứng thú gì đối với di chỉ thần bí… A? Vị tiểu cô nương mỹ lệ này là? Lại là một đệ muội sao?
– Tên mập chết bầm!
Sắc mặt Đinh Hạo tối sầm, nghênh đón Tống Khuyết bằng một cái ôm chặt. Lâm Thiên Vũ và Vương Lăng Hạc đều đi ra. Trong đám người còn có Diệt Tuyệt Kiếm Tông Bạch Tuyền Thủy.
Trên mặt phần lớn cường giả thiên tài Nhân tộc đều lộ vẻ vui mừng.Một thanh băng kiếm, một bả viêm đao, một cái truyền thuyết…! Ai hàng hiếm a… chư vị.. chư vị.. Thỉnh chư vị nghé thăm ..!
Dọc đường đi tới đây, tuy rằng phần lớn thời gian Nhân tộc và Yêu tộc đều bình an vô sự, nhưng cũng tránh không được chuyện ngầm tranh đấu. Dựa vào ưu thế số lượng, cùng với ưu thế về phương diện số lượng chí cường giả, Yêu tộc vẫn luôn chiếm thượng phong. Phần lớn cơ duyên và thần tài bảo dược đều bị Yêu tộc cướp đi. Nhân tộc rơi vào hạ phong.
Nếu không có Tống Khuyết và đám người Bạch Tuyền Thủy chống đỡ, nói không chừng Nhân tộc đã sớm bị Yêu tộc nuốt mất.
Rất nhiều Nhân tộc thiên tài đều đang lo lắng. Thoáng cái đến cuối đoạn Cổ Lộ, Yêu tộc đột nhiên trở mặt. Như vậy nói không chừng tất cả trận doạn của Nhân tộc có khả năng sẽ diệt vong.
Hiện tại thì tốt rồi, Đinh Hạo đã xuất hiện. Trận doạn của Nhân tộc lại có thêm một chí cường giả. Bốn chữ Đao Cuồng Kiếm Si này chính là uy danh do hắn dùng một đao một kiếm đánh ra được từ trong máu và lửa.
Nhất là trận đánh ở Thiên Hương Các, Đinh Hạo đánh ra chiến tích nghịch thiên, gần như khiến toàn bộ Yêu tộc trong chiến trường Bách Thánh phải khiếp sợ. Lực uy hiếp của bốn từ Đao Cuồng Kiếm Si này, đối với Yêu tộc, thậm chí còn trên cả hai đại chí cường giả Nhân tộc là Tống Khuyết và Bạch Tuyền Thủy.
Phía xa, cảnh tượng phản ứng của Yêu tộc lại hoàn toàn khác hẳn
– Hắc hắc, không ngờ tiểu tử này lại có thể không chết…
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng ở phía xa cười thâm trầm.
Đám người Hùng Bi Yêu Hoàng, Mịch La Chu Hoàng cố ý tụt lại phía sau, đi làm cái gì, trong lòng hắn hiểu rất rõ.
Hắn vốn cho rằng mấy người này khổ tâm chuẩn bị một phen, đánh lén xuất kỳ bất ý, nhất định có thể diệt trừ tai hoạ ngầm này. Không ngờ c tiểu tử Nhân tộc này lại có thể sống sót, đi đến nơi này. Như vậy nói rõ mấy vị chí cường giả Yêu tộc kia chỉ sợ đã bỏ mình.
Trong lòng hắn, kiêng kỵ đối với Đinh Hạo lại tăng thêm vài phần.
– Tuy rằng hắn chỉ là một phàm thể, không có huyết mạch truyền thừa, nhưng ta rất muốn nếm thử mùi vị máu của hắn…
Trong đôi mắt của chí cường giả Yêu tộc Ngân Nguyệt Cổ lóe lên tinh quang. Các chí cường giả Yêu tộc khác đều biểu hiện ra sự thù địch.
Cuộc chiến chinh phạt giữa Nhân tộc và Yêu tộc đã tồn tại ngàn vạn năm. Sự thù hận trong đó từ lâu đã khó có thể hóa giải được. Nhân tộc xuất hiện một thiên tài kinh thế tuyệt luân, đối với Yêu tộc mà nói chính là một uy hiếp cực lớn. Đây là điều bọn họ không muốn thấy. Nếu như có khả năng, tất nhiên bọn họ muốn tiêu diệt uy hiếp tiềm ẩn này từ trong trứng nước.
Dưới ánh mắt chăm chú của cường giả Yêu tộc, Đinh Hạo tiến vào trong trận doanh của Nhân tộc.
– Đúng không vậy?
Khi tiến vào trận doanh, trong nháy mắt Đinh Hạo kinh ngạc phát hiện, chiếc nhẫn ngân sắc trên ngón tay, lại có thể phát ra từng ngân quang lấp lánh.
Điều này nói rõ…
Một sự mừng như điên trong nháy mắt bao phủ toàn thân Đinh Hạo. Có đệ tử Vấn Kiếm Tông cũng đi đến nơi này? Rốt cuộc là ai vậy?
…
…
Ầm ầm ầm!
Kiếm khí không gì sánh kịp, mang theo khí tức hủy thiên diệt địa, điên cuồng xông tới đánh vào dãy núi Vấn Kiếm.
Từng tầng trận pháp minh văn giống như tờ giấy bị phá hủy. Mây hỏa diễm phóng lên cao.
– Lui, mau lui lại!
Vương Tuyệt Phong đứng ở trước một đạo quan ải Tam Thủy cuối cùng, vừa vội vừa giận lớn tiếng quát.
Đáng tiếc. Từng kiếm quang giống như muốn hủy diệt tất cả, từ trong không trung trút xuống, trong nháy mắt che khuất phần lớn không gian trước mắt. Vương Tuyệt Phong tận mắt nhìn thấy, từng đệ tử Vấn Kiếm Tông thua lui lại, bị kiếm quang này che phủ, hóa thành từng mảng huyết vụ…
Vèo!
Một đạo kiếm quang bắn về phía hắn.
Vương Tuyệt Phong thôi động công thể, toàn lực đỡ đòn.
Ầm!
Hắn trực tiếp bị đánh bay. Trường kiếm trong tay hắn khó có thể chị đoực lực lượng cường đại đó, nổ tung trở thành từng mảnh nhỏ bắn ra.
– Phụt!
Vương Tuyệt Phong há mồm phun ra một ngụm máu tươi, thân hình lảo đảo muốn ngã, không còn sức tái chiến.
Trong bầu trời, mấy thân hình giống như Ma thần, thực lực thật sự quá cường đại, hắn căn bản không có khả năng chống đỡ.
Ầm ầm ầm!
Từng kiếm quang vô tình chiếu nghiêng xuống.
– Vương sư huynh, đi mau…
Một tiếng gầm giận dữ vang lên.
Chương 582: Cường giả ngoại châu
Một thân ảnh từ trong xông lại, nắm lấy vai Vương Tuyệt Phong, phóng về phía cửa bên trên. Ngọc công tử cầm theo một thanh kiếm với phong cách cổ xưa ở lại ở phía sau, mạo hiểm xống ra cứu Vương Tuyệt Phong một mạng.
Trong thời khắc tông môn nguy vong, từng đối thủ đều bỏ ân oán riêng tư xuống, kề vai chiến đấu.
Chỉ có điều tình hình của Ngọc công tử cũng không mấy tốt. Toàn thân hắn đầy máu, không còn có khí chất sang trọng, mái tóc rối tung, một cánh tay đã bị gãy. Máu từ miệng vết thương chảy ra như suối, hơi thở gấp rút. Ngay cả cánh tay còn sót lại cũng nắm thật chặt lấy Vương Tuyệt Phong.
– Ha ha ha, trốn sao? Trốn đi đâu? Ngày hôm nay, ta phải huyết tẩy dãy núi Vấn Kiếm, ha ha ha ha!
Một giọng nói cực kỳ phách lối từ trong bầu trời vọng xuống, giống như thần linh cao cao tại thượng, đang đưa ra phán quyết. Bất chợt lại là một đạo kiếm quang, nhanh như lưu tinh lao theo truy sát.
Ngọc công tử toàn thân cứng đờ. Hắn chỉ cảm thấy mình bị một lực lượng dồi dào tập trung, mắt thấy đã không trốn thoát được…
– Vương sư huynh, ta đi trước một bước. Ha ha ha ha ha!
Trong tiếng cười lớn đầy vẻ điên cuồng, Ngọc công tử vận dụng lực lượng toàn thân, đột nhiên cánh tay cụt vung ra, ném Vương Tuyệt Phong ra ngoài.
Trong nháy mắt tiếp theo, một đạo kiếm quang xé nát thân thể hắn, hóa thành một chùm huyết vụ, bỏ mình ngã xuống.
– Sư đệ…
Con mắt Vương Tuyệt Phong như muốn nứt ra. Hắn trơ mắt nhìn đồng môn sư đệ chết thảm như vậy ở trước mặt mình, trong lòng hắn hận ý ngập trời.
– Đi!
Thân ảnh lóe lên, có người dần hiện ra, dường như tiếp sức, tiếp nhận Vương Tuyệt Phong đang bay ra ngoài, giống như tia chớp tiếp tục bay vụt về phía sơn môn.
Đó là Kiếm công tử Quan Phi Độ.
– Ha ha ha, một bầy kiến hôi. Ta nói các ngươi phải chết, thì các ngươi phải chết. Ai có thể chạy trốn được?
Giọng nói cao ngạo trước đó lại một lần nữa vang lên. Trong nháy mắt tiếp theo, một đạo kiếm quang chói mắt, mang theo sát khí diệt thế, lại một lần nữa tập kích tới.
Cường giả trên không trung kia quyết đuổi theo không bỏ, không ngờ lại nhận ra Vương Tuyệt Phong, một lòng muốn đẩy Vương Tuyệt Phong vào chỗ chết.
Chớp mắt, kiếm quang đã tới trước mặt.
Quan Phi Độ dùng toàn lực, nhưng trên người mang vết thương, không thể địch nổi. Lúc này mắt thấy hai người đều sẽ bị kiếm quang vô tình này giết chết, ở trong tình trạng chỉ mành treo chuông, đột nhiên một đạo hồng quang từ trên núi chiếu xuống. Kiếm quang vô tình vừa lóe lên, lập tức bị nghiền nát.
Quan Phi Độ nhân cơ hội nhảy một cái, mang theo Vương Tuyệt Phong bay ra khỏi khu vực kiếm quang bao trùm.
– A? Không ngờ trong một bầy kiến hôi, lại có thể có cao thủ có thực lực như vậy…
Trong không trung, giọng nói kia thoáng lộ vẻ vô cùng kinh ngạc, cũng không tiếp tục truy kích hai người Quan Phi Độ nữa.
Bởi vì kiếm quang huyết sắc vô tận, giống như sông hoàng hà vỡ đê, từ trên núi trút xuống, mang theo tất cả lao về phía mấy người đang đứng ở trong không trung.
Đó chính là Khí Thanh Sam! Có người bắt đầu hoan hô.
Tại thời khắc mấu chốt, vị đệ nhất cao thủ Vấn Kiếm Tông này, cuối cùng đã kết thúc bế quan ở Ẩn Phong Kiếm, ra tay đánh cường địch.
Trong bầu trời, có bốn thân ảnh của kẻ địch.
Toàn thân Khí Thanh Sam có quang diễm huyết sắc bao quanh. Mùi rượu trong hồ lô bay ra. Vừa nãy, hắn há miệng phun ra, chính là một đoàn huyết quang hóa thành kiếm khí, điên cuồng bắn ra, bao quanh bốn người kia. Trong khoảng thời gian ngắn, mặc dù kiếm quang toàn thân của bốn người kia vô cùng mạnh mẽ, cũng không thể thoát khỏi sự vây khốn.
Cùng lúc đó, dưới chân núi ngàn vạn người điên cuồng xông tới.
– Đệ tử Vấn Kiếm Tông, nhanh chóng lui vào trong sơn môn!
Một tiếng hét lớn, giống như tiếng sấm liên tục vang lên. Đã thấy hơn mười bóng người, toàn thân bắt đầu khởi động khí tức mạnh mẽ, từ trên núi hóa thành lưu quang bay vụt xuống, giống như hổ lao vào trong bầy dê, tiến vào vào trong đám người xâm lăng. Nơi nào lưu quang đi qua, mang theo khí thế nghiền nát bẻ gãy tất cả, không người nào có thể ngăn cản, chẳng khác nào một lưỡi đao sắc bén được nung đỏ đâm vào trong pho mát.
Trong nháy mắt không biết có bao nhiêu người xâm lăng bị hóa thành tro bụi.
– Chưởng môn nhân!
– Đường thủ tọa!
– Các sư thúc tọa trấn ở sáu ngọn núi!
Các đệ tử Vấn Kiếm Tông trấn thủ quan ải còn may mắn sống sót bắt đầu hoan hô. Các cao thủ tông môn cuối cùng đã ra tay.
Trong sơn môn, quang hoa lóe lên. Trên bầu trời mơ hồ có từng đạo kiếm quang khổng lồ tập trung lại. Một đại trận bảo vệ núi cuối cùng, cũng là đại trận bảo vệ kiên cố vững chắc nhất được khởi động, bao bọc tất cả tám đại khu vực cầu thang đang lung lay của Vấn Kiếm Tông ở trong đó. Các đệ tử Vấn Kiếm Tông còn sống sót ở trong các quan ải trước đó, dưới sự yểm hộ của đám người chưởng môn nhân Lý Kiếm Ý, rốt cuộc đã lui trở về trong đại trận bảo vệ núi.
– Ha ha, Lý Kiếm Ý, ngươi làm rùa đen rút đầu lâu như vậy, để môn hạ đệ tử chết thay các ngươi, hiện tại cuối cùng cũng dám ra rồi sao? Bản viện chờ các ngươi đã lâu!
Trong trận doanh dưới chân núi cũng truyền đến một tiếng cười ha ha.
Chợt hơn mười đạo lưu quang phóng lên cao, ngay lập tức tới trước sơn môn, bao vây đám người Lý Kiếm Ý, Đường Phật Lệ ở trong đó. Đó chính là viện trưởng học viện Thanh Bình Phương Tiêu An, Lục Hùng Phi cùng với Thiết Chiến chưởng môn nhân Lôi Âm Phái và đám người cường giả đỉnh cấp của các đại môn phái xâm lược liên hợp với nhau.
Cao thủ cường giả của hai bên, trong nháy mắt này, cuối cùng đã đụng độ với nhau. Cuộc đụng độ hoàn toàn không có ý giữ lại.
Cuộc chém giết giữa các đệ tử bình thường và các võ giả, cuối cùng đã dừng lại. Lúc này bọn họ tiếp tục chiến đấu nữa, đã hoàn toàn không còn có ý nghĩa nữa.
Những cường giả trên bầu trời kia thắng hay bại, sẽ quyết định thắng bại cuối cùng của cuộc chinh phạt tông môn này!
Sau đại trận bảo vệ núi, các đệ tử Vấn Kiếm Tông may mắn còn sống sót, gần như đều đã lui vào trong đó, nín hơi ngưng thần nhìn chăm chú vào cuộc chiến đấu trên không trung.
Toàn thân Vương Tuyệt Phong đầy máu, nhờ Quan Phi Độ nâng đỡ, mới miễn cưỡng đứng thẳng được. Lúc này trong đầu hắn đã trống rỗng, mặt đầy lệ.
Chết!
Tất cả đều chết hết.
Những dũng giả đau khổ chết đấu vì Vấn Kiếm Tông, kiên trì tròn hơn mười ngày, trong nháy mắt đều đã chết hết!
Đến bây giờ hắn nghĩ tất cả những chuyện phát sinh chưa đầy nửa nén hương trước, vẫn giống như một cơn ác mộng.
Một khắc trước, sau ba ngày Vấn Kiếm Tông trấn giữ vững vàng tại quan ải Tam Thủy, đám người xâm lăng điên cuồng đột nhiên không hề báo trước đã lui lại trên diện rộng. Các đệ tử vốn cho rằng sau khi nghênh chiến với một trận đấu lâu dài, có thể nhận được cơ hội nghỉ dưỡng sức, thay đổi bất ngờ xảy ra.
Nhưng khi bốn đạo thân ảnh từ sâu trong trận doanh phía xa chợt phóng lên trên không trung. Lực lượng khí tức vô cùng cường đại cuộn trào mãnh liệt. Vương Tuyệt Phong đột nhiên ý thức được, một đợt tai họa đã đến!
Bốn người kia, khí tức đặc biệt, tuyệt đối không phải là cường giả Tuyết Châu.
Chương 583: Hàn Dưỡng Kiếm
? 25 Trong nháy mắt tiếp theo, kiếm khí vô cùng mạnh mẽ sắc bén từ trên người bốn người này bắn ra, giống như có bốn thanh bảo kiếm tuyệt thế xuất hiện ở trong hư không. Đó là kiếm tu huyền khí đặc biệt, nắm giữ lực phá hoại và năng lực xé rách vô cùng, quang diễm màu vàng nhạt là tượng trưng cho sự giết chóc và đẫm máu.
Tuy rằng Vương Tuyệt Phong cũng chỉ là võ giả cấp Đại Tông Sư, nhưng lại có thể cảm ứng được, thực lực bốn người này giỏi hơn nhiều so với gần như tất cả cường giả võ đạo trên Tuyết Châu.
Bốn người này, tuyệt đối là đến từ bên ngoài Tuyết Châu.
Ở trong nháy mắt đó, Vương Tuyệt Phong hiểu rõ, chuyện cao tầng tông môn lo lắng nhất hiện tại đã xảy ra.
Cường giả tông môn siêu cấp đến từ bên ngoài Tuyết Châu đã hiện thân.
Lục Hùng Phi không nói những lời đe dọa. Trong nháy mắt tiếp theo, thời điểm Vương Tuyệt Phong còn chưa kịp phản ứng, bốn vị cường giả kiếm tu tuyệt đối này đã phát ra công kích mang tính hủy diệt.
Vô số kiếm quang từ trong bầu trời trút xuống tới. Nơi nào kiếm quang đi qua, núi cao đổ nát, nham thạch sụp xuống, trời sập đất vùi!
Trận pháp minh văn ở quan ải Tam Thủy vốn đã tiêu hao gần hết. ở trước mặt công kích như vậy, trong khoảnh khắc bị nghiền nát giống như tờ giấy…
Vương Tuyệt Phong trơ mắt thấy hơn ba mươi đệ tử nội môn tinh nhuệ bị một luồng kiếm quang lướt qua, trong nháy mắt đồng thời hóa thành huyết vụ.
Thảm kịch tương tự không ngừng trình diễn. Ở dưới kiếm quang vô cùng mạnh mẽ, tất cả trận pháp phòng ngự giống như là tờ giấy. Gần như chỉ trong nháy mắt quan ải Tam Thủy rơi vào tay giặc.
Đệ tử trấn thủ quan ải, hơn chín phần đã không thể giãy dụa, bị tàn sát. Chỉ có số ít người thực lực cao thâm, mới miễn cưỡng lui ra được.
Sau đó cục diện bắt đầu nghiêng về một phía.
Thực lực bốn vị kiếm tu này, thấp nhất đã đạt tới cảnh giới Vũ Vương đỉnh phong, đệ tử Vấn Kiếm Tông căn bản không có khả năng chống đỡ. Kiếm quang đi qua nơi nào, bất kỳ trận pháp nào cũng bị nó phá hủy. Kế tiếp chính là hai quan ải Đông Phong và Tửu Tuyền, cũng gần như chỉ trong nháy mắt đã bị phá hủy. Mấy trăm đệ tử Vấn Kiếm Tông đóng tại hai quan ải này, gần như đã bị tiêu diệt hoàn toàn!
Lúc này toàn thân Vương Tuyệt Phong đã đầy máu. Hắn nhìn về phía bên cạnh. Ngoại trừ đám đệ tử nòng cốt có thực lực trên Tiên Thiên như Quan Phi Độ, Trầm Khổ, Lỗ Kỳ, Lục Vũ Kỳ ra, những đệ tử trấn thủ quan ải, đã cùng hắn chiến đấu trước đó, gần như đều chết thảm ở dưới kiếm quang này. Thậm chí ngay cả đám đệ tử nòng cốt trên Tiên Thiên như Doãn Nhất Phi, Lãnh Nhất Toàn cũng đã ngã xuống!
Một trận chiến này, Vấn Kiếm Tông đã tổn thất hơn ba phần đệ tử bình thường. Các đệ tử tinh nhuệ nòng cốt đã ngã xuống hơn một nửa.
Vương Tuyệt Phong ngẩng đầu nhìn lên trên.
Trong bầu trời, Khí Thanh Sam lấy sức lực của một người đối đầu với bốn vị kiếm tu thực lực Vũ Vương đỉnh phong.
Kiếm quang màu đỏ rực rỡ giống như nước thủy triều, quấn hắn vào chính giữa, cùng với bốn vị kiếm tu Vũ Vương đỉnh phong chiến đấu khó có thể phân biệt được ai với ai.
Trong khoảng thời gian ngắn, Vương Tuyệt Phong cũng nhìn không ra được là ai đang chiếm thế thượng phong.
Ở dưới chân núi, tại quan ải Đông Phong đổ nát, Lý Kiếm Ý, Đường Phật Lệ, La Lan cùng với sáu người trấn thủ tại sáu ngọn núi, và đám người của viện trưởng học viện Thanh Bình Phương Tiêu An, Thiết Chiến của Lôi Âm Phái, Lục Hùng Phi, thánh chủ Vẫn Tinh đang chiến đấu kịch liệt, quấn thành một đoàn. Kiếm quang ngang dọc, lôi điện lóe lên, đánh thẳng tới lúc thiên hôn địa ám nhật nguyệt không còn ánh sáng!
Đây là đội hình mạnh nhất mà Vấn Kiếm Tông có thể phái ra.
Gần như tất cả cường giả Vấn Kiếm Tông, trong nháy mắt này xuất chiến không hề giữ lại chút nào.
Một trận chiến này quyết định số phận cuối cùng của Vấn Kiếm Tông.
Vương Tuyệt Phong cũng không để ý tới chuyện điều tức chữa thương, giống như mọi người, đều nín hơi ngưng thần nhìn hai chiến đoàn.
Ầm!
Trong bầu trời đột nhiên phát ra một tiếng nổ mạnh, kiếm quang vỡ nát.
Đã thấy thân hình một cường giả kiếm tu lảo đảo, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi ngã bay ngược ra ngoài.
Trong lòng mọi người chợt căng thẳng, ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy toàn thân Khí Thanh Sam được mùi rượu bao phủ ở trong kiếm quang, khí thế vô song, không ngờ vững vàng chặn được bốn cường giả cấp Vũ Vương đỉnh phong. Trong chiến đấu, đến lúc này, hắn mơ hồ chiếm thế thượng phong.
Kiếm quang màu đỏ này che trời lấp đất, giống như từng con thần long màu đỏ, gào thét rít gào. Diễm quang che phủ nửa bầu trời, gần như nhuộm toàn bộ không trung thành một màu đỏ như máu. Khí tức khủng khiếp dâng trào. Lúc này thân ảnh Khí Thanh Sam, giống như một vị thần ma không thể chiến thắng, áp chế bốn đại cường giả kiếm tu!
– Không có khả năng như vậy được… Ngươi… rốt cuộc là người phương nào? Tuyết Châu lại có đám cường giả như ngươi?
Một vị kiếm tu đưa kiếm lên ngang ngực, lớn tiếng hỏi.
Bốn đại kiếm tu chia làm bốn phía, mơ hồ bao vây Khí Thanh Sam ở trong đó. Vẻ khinh thường trên mặt bọn họ đã hoàn toàn tiêu tan. Thần sắc bọn họ đã trở nên0 ngưng trọng.
Sức chiến đấu kinh diễm của Khí Thanh Sam khiến cho bọn họ phải nghiêm túc đối phó. Xem ra, tin tức tình báo trước đó đã có sự sai lầm. Môn phái nhỏ tại tiểu châu ở biên thùy, lại có thể che giấy một chiến lực mạnh như vậy, có chút không bình thường.
– Các ngươi là người nào?
Khí Thanh Sam bay vút lên trời cao, đứng sừng sững, mái tóc dài bay lượn.
– Kiếm Châu, Hàn Dưỡng Kiếm của Liệt Thiên Kiếm Tông.
Một vị kiếm tu nhìn bề ngoài ước chừng hơn ba mươi tuổi, lạnh lùng nói.
– Liệt Thiên Kiếm Tông? Đều là đồng bào Nhân tộc. Vấn Kiếm Tông ta và Liệt Thiên Kiếm Tông không oán không thù, vì sao phải ép nhau, tàn sát đệ tử tông môn ta?
Khí Thanh Sam phẫn nộ chất vấn:
– Các ngươi không sợ Huyền Sương Thần Cung sẽ trừng phạt sao?
– Ha ha, ấu trĩ, thất phu vô tội, mang ngọc có tội.
Hàn Dưỡng Kiếm lạnh lùng cay nghiệt nói:
– Khoáng huyền tinh thạch này, tông môn kiến hôi như các ngươi không có khả năng tiêu thụ. Hơn mười ngày trước, ta đã phái người cảnh cáo các ngươi, các ngươi lại làm như không thấy. Hồ đồ không rõ chuyện. Trận đánh ngày hôm nay là do các ngươi tự chịu diệt vong. Về phần Huyền Sương Thần Cung… Chỉ có thể nói, các ngươi quá ngây thơ rồi. Lão nhân thấy thực lực ngươi không tồi, không bằng tha cho ngươi một mạng!
– Ha ha ha ha… Phì!
Khí Thanh Sam cười ha ha, mở mồm cả giận nói:
– Vấn Kiếm Tông ta tuy nhỏ nhưng cũng không phải là nơi mặc cho người khi dễ. Liệt Thiên Kiếm Tông tại Kiếm Châu thật sự là phái lớn siêu cấp, nhưng chỉ phái ra mấy nhân vật nhỏ như các ngươi, đã muốn tiêu diệt Vấn Kiếm Tông ta sao? Điều này không tránh khỏi quá tự cao tự đại. Ngày hôm nay, ta giết chết bốn gã hề các ngươi, để Liệt Thiên Kiếm Tông cũng nếm được mùi trường kiếm của Vấn Kiếm Tông ta!
Lời còn chưa dứt, Khí Thanh Sam ngửa đầu uống cạn rượu trong hồ lô huyết sắc, sau đó ném hồ lô sang một bên.
Mái tóc hắn thả dài tung bay trong gió, giống như thác nước trút xuống, như thần như ma, hai tay đột nhiên đưa vào trong hư không nắm chặt một cái.
Chương 584: Huyết Ngọc Song Kiếm
Trong nháy mắt tiếp theo, hai thanh trường kiếm trong suốt dường như được làm bằng huyết ngọc, ánh lên hào quang xuất hiện ở trong tay hắn. Chỉ trong một thoáng, khí thế toàn thân tăng lên rất nhanh với tốc độ không thể tưởng tượng nổi. từ cảnh giới Vũ Vương tám khiếu một đường tăng vọt, trong nháy mắt đạt tới tiêu chuẩn Vũ Vương đỉnh phong, nhưng vẫn không có xu hướng dừng lại…
– Đó là… Huyết Ngọc Song Kiếm?
Xem chiến phía dưới, tim Vương Tuyệt Phong chợt đập mạnh. Bảo khí trấn tông trong truyền thuyết của Vấn Kiếm Tông, lại có thể xuất hiện ở trong tay sư tôn.
Hơn hai mươi năm từ khi hắn tới đây, hiện tại là lần đầu tiên gặp nhìn thấy sư tôn sử dụng binh khí.
Trong bầu trời, toàn thân Khí Thanh Sam có huyết quang lượn quanh. Huyết Ngọc Song Kiếm ở trong tay, khiến khí thế của hắn càng tăng lên, từng bước đột phá cảnh giới Vũ Vương. Thật không thể tưởng tượng nổi, hắn đã tiến vào phạm vi Vũ Hoàng, giống như một mặt trời đỏ cực nóng thiêu đốt, không thể nhìn thẳng. Khí tức khủng khiếp khuếch tán về bốn phương tám hướng. Trong mấy trăm dặm, tất cả võ giả đều cảm giác run sợ xuất phát từ sâu trong linh hồn. Loại uy áp này quả thực khiến người ta hít thở không thông!
– Vấn Kiếm! Vấn Kiếm! Vấn Kiếm!
Khí thế của Khí Thanh Sam giống như Chiến Thần hạ xuống, khiến các đệ tử Vấn Kiếm Tông ở phía dưới quan sát trận chiến trở nên hưng phấn tới mức phát cuồng, không nhịn được đều cao giọng hò hét trợ uy.
– Vấn Kiếm!
Ở thời khắc nguy nan như vậy, hai chữ này dường như có một loại ma lực khác thường.
Thời điểm âm thanh này vang vọng ở trong thiên địa, tất cả mọi người quên cả sợ hãi và đau xót. Tất cả chỉ cảm thấy trong cơ thể dường như có thứ gì đó muốn nổ mạnh đi ra. Máu ở trong huyết quản điên cuồng thiêu đốt, hận sau lưng không thể mọc ra hai cánh xông lên trời, cùng sóng với với sư thúc tổ hăng hái chiến đấu!
– Ha ha ha… Vấn Kiếm! Giết!
Khí Thanh Sam cầm Huyết Sắc Song Kiếm giao nhau ở trước ngực thành một hình thập tự, thân hình lóe lên, trong nháy mắt đã thoát khỏi vòng vây.
Trong nháy mắt tiếp theo, hắn xuất hiện ở phía sau Hàn Dưỡng Kiếm. Kiếm quang hình chữ thập trút xuống, trong nháy mắt che phủ vị kiếm tu cao ngạo tàn nhẫn này.
– Muốn chết!
Trong nháy mắt đó, ba vị kiếm tu khác cũng ra tay. Kiếm quang vô tận tập trung về phía bên này.
Bọn họ đều đã là cường giả cấp Vũ Vương đỉnh phong, lực lượng thu phát tự nhiên thoải mái, tuyệt đối sẽ không phát sinh ra sự ngộ thương. Hơn nữa bốn người đã phối hợp chiến đấu không biết bao nhiêu lần, trong lòng đã sớm hình thành sự ăn ý.
Nhưng Khí Thanh Sam không để ý đám ba người tập trung bao vây tấn công, cười ha ha thuấn di sang một bên.
– Phụt…
Hàn Dưỡng Kiếm há miệng phun ra một ngụm máu tươi. Trước ngực hắn xuất hiện một vết thương hình chữ thập, gần như chia người hắn chính xác thành bốn mảnh. Sắc mặt hắn tái nhợt. Trên mặt vẫn lộ vẻ khó có thể tin nổi.
Ba vị kiếm tu khác cũng đều biến sắc.
Hàn Dưỡng Kiếm chính là người có thực lực cao nhất trong bốn người bọn họ, chỉ thiếu chút nữa có thể tiến vào cảnh giới Vũ Hoàng nửa bước, không ngờ vừa đối mặt đã bị thương.
Một môn phái trong tiểu châu tại biên thùy, sao có thể có người nắm giữ chiến kỹ khủng khiếp như vậy?
Khí Thanh Sam một chiêu đắc thủ, không chút do dự, thân hình lại liên tục lóe lên. Mỗi lần xuất hiện, hắn đều tập trung vào một vị kiếm tu của Liệt Thiên Kiếm Tông. Kiếm quang huyết sắc chữ thập vô tình trút xuống, hoàn toàn giống như một vị ma thần không gì có thể địch nổi.
Trong nháy mắt, bốn đại kiếm tu của Liệt Thiên Kiếm Tông, lại có thể có người bị thương.
Nếu không phải bọn họ nắm giữ chiến kỹ cao giai, trong tay cũng có một vài bảo khí phòng ngự huyền khí. Vào thời khắc mấu chốt, thoát được một mạng. Nếu không chỉ sợ lúc này đã bị giết chết hết.
– Lui lại!
Hàn Dưỡng Kiếm hét lớn một tiếng, lui về phía bên ngoài phạm vi dãy núi Vấn Kiếm. Thân kiếm của hắn lúc xanh lúc đỏ. Hắn đã nổi giận tới cực điểm.
Lần này thật chẳng khác nào bị hung hăng đánh vào mặt ngay trước mắt của mấy vạn võ giả Tuyết Châu. Thân là cường giả kiếm tu Kiếm Châu, đaị châu của Bắc Vực, luôn cảm giác ưu việt. Hiện tại lại bị hoàn toàn đánh tan. Nếu như chuyện này truyền tới Kiếm Châu, để người khác biết mình đường đường là Thiên Ngân Tứ Kiếm của Liệt Thiên Kiếm Tông, bị một lão đầu trong tông môn nhỏ đánh như đánh chó, phải chạy trối chết, tuyệt đối sẽ trở thành trò cười lớn cho thiên hạ.
Đáng tiếc đối mặt với uy hiếp tử vong, bọn họ thật sự không có dũng khí xoay người tiếp tục tái chiến.
Khí Thanh Sam kia có chiến pháp quỷ dị khó lường, vượt quá sự tưởng tượng của bọn họ.
– Ha ha ha, Liệt Thiên Kiếm Tông, thì ra cũng chẳng có gì hay ho…
Trong bầu trời, Khí Thanh Sam cười ha ha, cũng không tiếp tục truy kích, thân hình hắn lóe lên, mấy đạo kiếm quang huyết sắc từ trên cao bắn xuống, nhất thời chém mấy tên cường giả phía dưới đang chiến đấu kịch liệt với đám người Lý Kiếm Ý thành thịt băm.
– A…
Chưởng môn nhân Lôi Âm Phái Thiết Chiến kêu thảm một tiếng, bị kiếm quang chém ngang thành hai đoạn.
Thánh chủ Vẫn Tinh hóa thành sương mù né tránh trước tiên. Nhưng trong nháy mắt, hắn vẫn bị kiếm quang huyết sắc chạm một. Một cánh tay hóa thành huyết vụ nổ tung.
– Lui lại!
Viện trưởng học viện Thanh Bình Phương Tiêu An và đám người Lục Hùng Phi hồn vía bay trên mây, hét lớn một tiếng, giống như chó nhà có tang chạy trốn về phía dưới chân núi.
Bọn họ cho dù nằm mộng cũng không nghĩ tới, Khí Thanh Sam đứng thứ hai ở trong bảng cường giả Tuyết Châu, lại có thể có thể phát ra lực lượng mạnh mẽ như vậy. Ngay cả kiếm tu Kiếm Châu cũng không thể chống lại. Nhất là Lục Hùng Phi, đã từng là đệ nhất cao thủ Tuyết Châu đích thức. Hôm nay hắn lại có thể vừa đối mặt với Khí Thanh Sam, đã không địch nổi, kinh hãi, lập tức chạy trốn chết.
Lúc này nếu ai vì thể hiện mà lưu lại, chỉ có một con đường là chết!
Trong đại trận bảo vệ tông môn, những tiếng hoan hô vang lên như sấm. Tất cả mọi người không thể nhịn được lớn tiếng reo hò.
Từng đôi mắt nhìn về phía thân ảnh với quang diễm huyết sắc lượn quanh đang đứng ở trong không trung, giống như nhìn Chiến Thần bách chiến bách thắng.
Thời khắc tai họa giáng xuống, ngăn cơn sóng dữ, quả thực chính là chuyện chỉ có thần mới có thể làm được.
Vương Tuyệt Phong cũng hưng phấn rống lớn lên. Chỉ có điều, trong lòng hắn có một chút nghi ngờ.
Từ lúc nào, thực lực của sư tôn lại có thể tiến vào cảnh giới Vũ Hoàng nhất khiếu như vậy? Mấy ngày nay, lão nhân gia vẫn luôn ở trong Ẩn Kiếm Phong bế quan khổ luyện, chẳng lẽ đã đột phá? Đây là một khả năng. Nhưng bước vào Vũ Hoàng tuyệt đối không đơn giản như vậy. Chỉ mấy ngày không xuất hiện đã tiến vào được, như vậy lại càng quỷ dị hơn!
Thân hình đám người Lý Kiếm Ý cũng lóe lên, phóng vào trong không trung, trên mặt lộ vẻ mừng rỡ như điên.
Một phen khổ chiến trước đó, rơi vào thế hạ phong. Cường giả tọa trấn tại sáu ngọn núi, tổn thất vô cùng nghiêm trọng. Hiện tại chỉ còn lại có ba vị.
Chương 585: Yêu tộc tới
Ngay cả phong chủ của ngọn núi Thiên Kiếm, ngọn núi Địa Sát và ngọn núi Thanh Tú cũng đã ngã xuống trong chiến đấu. Đám người Lý Kiếm Ý, Đường Phật Lệ và La Lan, toàn thân cũng đầy vết thương.
Nếu như không phải vào thời khắc mấu chốt Khí Thanh Sam ngăn được cơn sóng dữ, nói không chừng ngày hôm nay tất cả bọn họ đều chết trận ở trên sơn đạo.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao trước đó đám người Lý Kiếm Ý không ra tay.
Luận về số lượng cao thủ, dù sao Vấn Kiếm Tông cũng không cách nào so sánh với hơn mười tông môn liên kết lại. Bọn họ nếu tham gia chiến đấu sớm hơn một chút, chỉ sợ sẽ khiến đám người Phương Tiêu An, Lục Hùng Phi lập tức ra tay. Nếu như vậy, sách lược kéo dài thời gian của Vấn Kiếm Tông có thể sẽ hoàn toàn mất đi hiệu lực.
– Sư thúc!
Lý Kiếm Ý mừng rỡ nói:
– Lão nhân gia ngài lại có thể thành tựu Vũ Hoàng sao? Như vậy thật sự quá tốt!
– Ha ha, như vậy chúng ta có thể phản kích!
Đường Phật Lệ cũng vô cùng hưng phấn nói.
Sắc mặt Khí Thanh Sam bình tĩnh, đang muốn nói gì. Đột nhiên hắn biến sắc, nhìn về phía đông. Trong nháy mắt Lý Kiếm Ý cũng phát hiện ra, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy, từng đợt yêu khí nồng đậm trùng thiên, đột nhiên từ phía đông cuồn cuộn lao đến, giống như mây đen che phủ bầu trời, bao trùm toàn bộ bầu trời phía đông. Khí tức cường đại khiến thiên địa biến sắc. Mơ hồ có ngàn vạn cường giả Yêu tộc cưỡi mây đạp gió đến. Tiếng trống trận của Yêu tộc vang lên. Hàn quang đao kiếm lóe lên. Những tiếng rít gào kỳ lạ khủng khiếp vang lên chấn động thiên địa, mơ hồ tạo thành hình bán nguyệt bao vây về phía dãy núi của Vấn Kiếm Tông!
– Là Yêu tộc!
– Không xong! Những súc sinh lông lá muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của sao?
Đám người Lý Kiếm Ý đều biến sắc. Đám người Phương Tiêu An vừa bị đánh bại, còn chưa kịp thở, Yêu tộc vẫn tập trung hoả lực ở ngoài trăm dặm đột nhiên xuất hiện. Kẻ tới ắt không thiện.
Tiếng hoan hô trong sơn môn Vấn Kiếm Tông phía dưới, cũng hơi ngừng.
Yêu khí này che phủ cả bầu trời, giống như tầng mây che khuất ánh mặt trời. Trên mặt đất xuất hiện một bóng đen, khiến người hít thở không thông. Số lượng cường giả Yêu tộc, còn vượt xa hơn cả liên quân của học viện Thanh Bình trước đó. Số lượng cường giả đứng đầu Yêu tộc cũng không phải ít.
Vấn Kiếm Tông đã bị đánh tới nửa tàn, lúc này muốn chống lại Yêu tộc, không khỏi cảm thấy ít may mắn.
Ầm! Ầm! Ầm ầm ầm!
Từng tiếng trống trận của Yêu tộc vang vọng ở trong thiên địa. Trong dãy núi phía xa cũng xuất hiện vô số bóng đen. Đó là đại quân Yêu tộc cấp thấp.
Mặc dù chỉ là một vài mãnh thú, tiểu yêu cấp Yêu Binh, Yêu Tướng, nhưng nhìn thấy số lượng đã vượt quá trăm vạn, giống như thủy triều màu đen bao vây về phía sơn môn của Vấn Kiếm Tông, vang lên tiếng rít gào như tiếng biển gầm bạo phát. Đây là do Yêu tộc đã chuẩn bị kỹ lưỡng, trước khi khai chiến. Trước hết, xem Yêu tộc cấp thấp với số lượng vô cùng vô tận là pháo hôi, tiêu hao thực lực của cường giả Nhân tộc, sau đó mới có thể phát ra đả kích mang tính hủy diệt.
Bầu không khí chợt trở nên vô cùng khẩn trương. Mây đen ép xuống! Không khí khiến người ta hít thở không thông.
Mặc dù là Phương Tiêu An và bốn kiếm tu của Liệt Thiên Kiếm Tông đã tránh né ra xa, thấy vậy cũng biến sắc theo.
– Yêu tộc lại có thể phát động công kích sao? Điều này không phù hợp với ước định!
– Chết tiệt, khổ cực tốn thất nhiều ngày như vậy, không ngờ lại bị những tên súc sinh lông lá không có chữ tín này chiếm tiện nghi. Ta đã sớm nói, không thể tin tưởng những kẻ dị tộc!
Một đám người căm phẫn thốt lên. Nếu như vậy, những nỗ lực bất chấp trả giá lớn của bọn họ trước đó, nhằm công kích, gây tổn thất nghiêm trọng cho Vấn Kiếm Tông trở thành một truyện cười, ngao cò tranh chấp ngư ông đắc lợi, khiến Yêu tộc chiếm được tiện nghi.
– Hừ, vô phương. Bảo Yêu tộc đi xung phong liều chết, từ tay bọn họ, tiêu diệt hết Vấn Kiếm Tông cũng tốt. Như vậy, chúng ta cũng không nhất định gánh trên lưng tội tàn sát người cùng tộc. Khoáng huyền tinh thạch này là vật chết, trong khoảng thời gian ngắn cũng không dọn sạch đi được. Chờ tới lúc bọn họ chiếm lĩnh dãy núi Vấn Kiếm, chúng ta sẽ rat ay đoạt lại. Đến lúc đó tất cả vẫn là của chúng ta!
Hàn Dưỡng Kiếm lau đi vết máu ở khóe miệng, âm hiểm cười.
Phương Tiêu An nhíu mày, nói:
– Nếu như dãy núi Vấn Kiếm thật sự rơi vào tay Yêu tộc, sợ rằng chúng ta lại tới đoạt lại, sẽ rất khó!
– Sợ cái gì? Trưởng lão Vạn Kiếm Sát của Liệt Thiên Kiếm Tông, ít ngày nữa sẽ đánh đến nơi này. Đến lúc đó, cho dù là toàn bộ Yêu tộc Tuyết Châu tập trung tại đây, cũng có thể giết sạch.
Một kiếm tu khác không khách khí chút nào, nói.
Phương Tiêu An chỉ có thể im miệng.
Nhưng trong lòng Phương Tiêu An nảy sinh một chút bi thương. Nhớ năm đó, học viện Thanh Bình chính là đệ nhất tông môn Tuyết Châu. Bản thân mình vì viện trưởng, gần như có thể đạt tới cảnh giới ra hiệu lệnh, kẻ nào dám không theo. Nhưng hiện tại thế nào? Người trước mắt chỉ là một đệ tử nòng cốt đời thứ ba của Liệt Thiên Kiếm Tông mà thôi, lại dám đối tùy ý quát tháo, đối với một viện trưởng như hắn, căn bản không để vào mắt.
Thời đại Tuyết Châu… đã kết thúc rồi sao?
…
Dãy núi Vấn Kiếm.
Bất luận là bị thương hay mệt mỏi, bất luận thực lực cao hay thấp, trong nháy mắt này tất cả đệ tử Vấn Kiếm Tông đều rút bảo kiếm bên hông ra, nắm chặt vũ khí trong tay.
Chiến ý thiêu đốt, hoàn toàn không có chút sợ hãi nào.
Sắc mặt Vương Tuyệt Phong cũng trở lại bình tĩnh.
Hắn nuốt vào một viên đan dược giảm đau, cứng rắn áp chế những đau đớn do thương thế trên người gây ra, sau đó đổi lấy một thanh trường kiếm còn tốt, lấy vạt áo quấn chặt lấy vết thương ở lưng và bụng, vận dụng khí tức, chuẩn bị tái chiến bất cứ lúc nào.
Quan Phi Độ ở bên cạnh, cười lạnh một tiếng, hai tay cầm kiếm.
Đám người Bách Hoa Kiếm Lục Vũ Kỳ, Lỗ Kỳ, Vương Tiêu Sái, Trầm Khổ cũng có hành động tương tự. Những đệ tử nòng cốt đời thứ ba của Vấn Kiếm Tông, có thể cho tới nay âm thầm phân cao thấp, thậm chí xung đột tranh đấu là điều không thể tránh được, nhưng vào giờ phút này lại kề vai chiến đấu, từ bỏ tất cả ân oán.
Phía sau đám người, sắc mặt Chung Đại Tuấn cũng trở nên nghiêm túc và trang trọng. Hắn mặc áo giáp vào, đồng thời giao áo giáp vũ khí sớm chuẩn bị xong cho đám người Cao Tuyết Nhi, Hoan Hoan và Ny Tử, bảo các nàng mặc vào…Tuyệt Thế Vũ Thần là bộ truyện được yêu thích…! Nói đến lâm phong kẻ xuyên không trời sinh song hồn ( đây là thuyết mưu mê dị của tác giả khiến mọi người đọa lạc a…) Thỉnh chư vị nghé thăm ..!
Ít nhất như vậy có thể bảo toàn tính mạng của các nàng trong cuộc chiến đấu sắp tới.
Triệu Tinh Thành thực lực chỉ là cảnh giới Vũ sĩ tứ khiếu, cũng đứng ở bên cạnh Chung Đại Tuấn, chiến ý tuôn ra.
Đệ tử Vấn Kiếm Tông này cũng xuất thân từ khu chứa rác phía sau núi, chung quy cũng không hòa thuận với Đinh Hạo lắm. Tuy rằng địa vị của hắn hiện tại rất thấp, nhưng cũng hoàn toàn không có ý lui bước.
– Sớm biết vậy, hẳn ta đã theo Đinh sư huynh khổ luyện võ đạo, hôm nay còn có thể giết thêm mấy tên Yêu tộc!
Chung Đại Tuấn cười khổ, phóng tầm mắt nhìn đoàn người đông nghìn nghịt bên cạnh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Tế Thuyết Hồng Trần [Dịch] Tế Thuyết Hồng Trần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Te-Thuyet-Hong-Tran-Audio-Truyen.jpg)






