Chàng Rể Chiến Thần
Tập 95 : 941: Mã Siêu Nhậm Chức (c941-c950)
❮ sautiếp ❯Chương 941: 941: Mã Siêu Nhậm Chức
Lưu Kỳ vừa nói dứt lời thì tất cả mọi người đều sửng sốt.
Ngay cả Mã Siêu cũng ngẩn ra, vừa rồi Dương Thanh bảo anh ta đến tập đoàn Tân Thảo, anh ta còn tưởng là có công việc gì, nhưng không ngờ lại là đến tiếp để quản tập đoàn Tân Thảo.
Người cảm thấy bàng hoàng nhất chính là Tiêu Chỉ Tinh.
Lúc này, cô ta trợn trừng hai mắt: “Không thể nào, chuyện này tuyệt đối không thể.
Đứng sau tập đoàn Tân Thảo là một gia tộc siêu lớn, một doanh nghiệp có nền tảng vững chắc như vậy, sao chủ tịch có thể là cậu được chứ?”
Nhìn nội dung hợp đồng mà tay Lưu Kỳ run lên.
“Chủ tịch, thực xin lỗi, tôi không biết là cậu, nếu không tôi sẽ không bao giờ bất kính với cậu, xin cậu hãy tha thứ cho tôi!”
Lưu Kỳ bước tới và kính cẩn trả lại hợp đồng cho Dương Thanh bằng cả hai tay.
Các nhân viên bảo vệ bao vây Dương Thanh và Mã Siêu cũng rút lui ngay lập tức.
Càng nghĩ vừa rồi suýt chút nữa họ đã ra tay với chủ tịch mới của tập đoàn, bọn họ lại càng thêm sợ hãi.
“Sếp Lưu, anh đang làm gì vậy?”
Tiêu Chỉ Tinh lao tới, kéo tay Lưu Kỳ và xúc động nói: “Cậu ta chỉ là một kẻ dối trá, tuyệt đối không thể là chủ tịch mới của tập đoàn được”.
Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!
“Bốp!”
Lưu Kỳ tát vào mặt Tiêu Chỉ Tinh, gầm lên: “Mẹ kiếp, câm ngay miệng lại cho ông!”
“Mở mắt chó của cô ra mà xem nội dung trong bản hợp đồng này này!”
Tiêu Chỉ Tinh bị đánh đến choáng váng, nhìn thấy nội dung hợp đồng mà Lưu Kỳ bảo cô ta đọc, khuôn mặt cô ta liền đờ đẫn.
“Chuyện này…chuyện này sao có thể như thế được?”
“Sao Vương tộc họ Tiết có thể chuyển nhượng tập đoàn Tân Thảo miễn phí cho Dương Thanh được?”
“Cậu ta chỉ là một kẻ lừa lọc thôi, lẽ nào Vương tộc họ Tiết cũng bị lừa rồi sao?”
Tiêu Chỉ Tinh lẩm bẩm, vẻ mặt không thể tin được.
“Bốp!”
Lưu Kỳ lại tát một phát nữa, lần này hắn dùng sức rất mạnh khiến cho Tiêu Chỉ Tinh bị ngã xuống đất, miệng đầy máu.
“Cút! Con đàn bà khốn khiếp, cút khỏi tập đoàn Tân Thảo ngay cho tôi!”
Lưu Kỳ rống lên: “Nếu không phải con đàn bà hèn hạ cô ngăn cản, làm sao tôi có thể làm lỡ chuyện tiếp đón chủ tịch chứ?”
“Phải rồi, còn cả con đàn bà đê tiện này nữa, cút đi luôn cho tôi!”
Lưu Kỳ nhìn nhân viên lễ tân đang run rẩy và hét lên đầy tức giận.
“Chủ tịch, văn phòng của cậu đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, bây giờ tôi sẽ đưa cậu lên!”
Dương Thanh nhướng mày: “Đây là mệnh lệnh!”
Nghe thấy hai từ mệnh lệnh, Mã Siêu lập tức đứng thẳng, vẻ mặt cung kính và nghiến chặt răng.
Nhưng một người phụ nữ yếu đuối như cô ta sao thể thoát ra được đây?
Ngay sau đó, cô ta bị mấy nhân viên bảo vệ kéo ra khỏi tập đoàn Tân Thảo.
“Chủ tịch, cậu ký tên đi ạ!”
Cây bút ký vừa rồi đã bị Tiêu Chỉ Tinh giật mất, Lưu Kỳ không biết tìm một cây bút ký khác ở đâu ra đưa cho Mã Siêu và cúi đầu nói.
Cái cách hắn cúi đầu khom lưng lúc này, so với dáng vẻ kiêu căng hống hách của hắn vừa rồi quả là một sự mỉa mai lớn.
Mã Siêu ký tên mình lên đó.
Mặc dù Lưu Kỳ đang cầu xin, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hắn vẫn có chút gì đó lạnh lẽo.
“Cút!”
Mã Siêu hét lên và đạp cho Lưu Kỳ một cái.
– .
Chương 942: 942: Âm Mưu Của Nhà Họ Tiết
Lưu Kỳ giống như một quả bóng, thân hình vạm vỡ bay ra xa mấy mét rồi đáp xuống một cách nặng nề, còn phun ra một ngụm máu nữa.
Có thể thấy rằng Mã Siêu ra tay không chút lưu tình.
Những người xung quanh đều sửng sốt, Lưu Kỳ vốn chỉ là phó tổng giám đốc của tập đoàn Tân Thảo, nhưng sau khi Vương tộc họ Tiết tặng tập đoàn Tân Thảo cho Dương Thanh, họ đã bổ nhiệm Lưu Kỳ làm tổng giám đốc, điều này cho thấy thân phận lai lịch của Lưu Kỳ không hề nhỏ.
Dù vậy, Mã Siêu vẫn không hề khách sáo đạp hắn nôn ra máu.
Dương Thanh không ngăn cản, anh coi như không có chuyện gì xảy ra.
Bây giờ tập đoàn Tân Thảo đã được chuyển giao cho Mã Siêu, vậy thì những chuyện ở đây, Mã Siêu là người có tiếng nói cuối cùng.
“Đồ khốn kiếp, cậu lại dám ra tay ư?”
Lưu Kỳ chật vật đứng dậy khỏi mặt đất, trong mắt hắn hiện lên một vẻ hung dữ.
Mã Siêu đã muốn ra tay với Lưu Kỳ từ lâu rồi, nếu không phải vì Dương Thanh muốn thăm dò gã này thì anh ta đâu cần phải nhẫn nhịn đến tận bây giờ chứ?
“Ra tay với anh thì đã làm sao?”
Mã Siêu thờ ơ nhìn Lưu Kỳ, ánh mắt anh ta lạnh lùng như đang nhìn một người đã chết.
“Cho dù cậu là chủ tịch của tập đoàn Tân Thảo thì đã làm sao?”
Lưu Kỳ nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi là nhân viên kỳ cựu của tập đoàn, cậu thực sự tưởng tôi và Vương tộc họ Tiết không có chút quan hệ nào hay sao?”
Mã Siêu nhìn hắn như nhìn một tên ngốc: “Cho nên?”
“Nhóc con, cậu sẽ phải hối hận, cậu nhất định sẽ hối hận!”
Lưu Kỳ đột nhiên nghẹn ngào, buông lời đe dọa sau đó xoay người rời đi.
Nhìn thấy bóng lưng rời đi của hắn, Dương Thanh nhíu mày và lập tức nói: “Ngày mai là ngày vui lớn của cậu, đừng vì một người không quan trọng mà để xảy ra chuyện gì lộn xộn!”
Mã Siêu cũng cau mày: “Anh ta biết khó mà lui thì cũng đã đành, nếu như còn muốn báo thù, nhất định em sẽ khiến anh ta hối hận vì đã đến với thế giới này!”
Dương Thanh không nói thêm, hai người đi đến văn phòng chủ tịch trên tầng cao nhất của tập đoàn Tân Thảo.
“Thật không hổ danh là tài sản của Vương tộc họ Tiết, văn phòng mà cũng sang trọng như thế này”.
Nhìn văn phòng cực kỳ sang trọng, Mã Siêu cảm thấy hơi kinh ngạc: “Ngay cả văn phòng của tập đoàn Nhạn Thanh cũng đâu xa hoa như thế này đâu!”
Dương Thanh cười: “Sao hả? Sang trọng quá nên không quen à?”
Mã Siêu trịnh trọng gật đầu nói: “Lát nữa em cho người dỡ đi!”
“Dỡ đi làm gì?”
Dương Thanh đột nhiên cảm thấy dở khóc dở cười.
“Văn phòng của em sao có thể hơn văn phòng của anh Thanh được?”, Mã Siêu nói một cách nghiêm túc.
Dương Thanh trợn tròn mắt: “Cậu mới tiếp quản tập đoàn Tân Thảo đã bắt đầu tự cao rồi sao? Đập phá trang trí xa hoa, sau đó trang trí lại bình thường?”
Mã Siêu cười gượng rồi sờ đầu mình nói: “Chỉ là em không muốn văn phòng của mình đẹp hơn văn phòng của anh thôi”.
Dương Thanh bất đắc dĩ nói: “Tôi đã đến văn phòng của tập đoàn Nhạn Thanh được bao nhiêu lần rồi? Cậu nghĩ là sau này cậu sẽ đến tập đoàn Tân Thảo được bao nhiêu lần?”
Mã Siêu sửng sốt một chút rồi như chợt hiểu ra: “Anh Thanh, em hiểu rồi, anh như thế này là muốn em cũng như anh, sau này làm ông chủ bỏ mặc công ty phải không?” Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!
Dương Thanh hoàn toàn cạn lời.
“Nếu cậu cho rằng mình có đầu óc kinh doanh, vậy thì sau này ngày nào cũng phải đến công ty làm việc đúng giờ.
Tôi chưa từng nói là muốn cậu làm ông chủ bỏ mặc chuyện công ty đâu đấy”.
Dương Thanh suy nghĩ một chút rồi lại nói.
Việc anh không có hứng thú với kinh doanh không có nghĩa là Mã Siêu cũng vậy.
Biết đâu Mã Siêu thích kinh doanh thì sao?
Cũng có thể anh ta có năng khiếu kinh doanh thì sao? Không thể chỉ vì một lời nói của anh mà làm lỡ dở sở thích của Mã Siêu được.
“Không, không, không, em không có hứng thú gì cả, sau này em cũng giống như anh Thanh vậy thôi, làm ông chủ bỏ mặc công ty là được rồi”.
Mã Siêu vội vàng xua tay, vẻ mặt lại trở nên khó hiểu, anh ta nói: “Có điều Ngải Lâm cũng không thích kinh doanh, em cũng không có cô em vợ hay cậu em vợ nào thích kinh doanh, thế thì phải làm sao đây?”
“Anh Thanh, hay là anh cho em mượn sếp Lạc mấy năm, đợi ông ấy giúp em lo liệu việc ông ty ổn rồi thì em trả lại ông ấy cho anh được không?”
Dương Thanh tức giận nói: “Cút, cút, cút, cho cậu mượn sếp Lạc thì tôi phải làm sao? Đâu thể để người không hiểu về kinh doanh như tôi làm ăn buôn bán chứ?”
Hai anh em bỗng nhiên phá lên cười, cả văn phòng rộn rã tiếng cười.
Cùng lúc đó, Lưu Kỳ đã rời khỏi tập đoàn Tân Thảo.
Nửa giờ sau, hắn đến một sân nhỏ của một căn biệt thự độc lập.
“Lưu Kỳ, sao em lại đến đây?”
Hắn vừa bước vào sân nhỏ của biệt thự thì một người phụ nữ trung niên bước ra, nhìn Lưu Kỳ hỏi.
“Chị ơi, em bị người ta bắt nạt, anh rể em có đó không?”
Lưu Kỳ hỏi.
Người phụ nữ trung niên nhận ra vết thương trên mặt Lưu Kỳ, bất giác cau mày, tức giận nói: “Người nào mà lại to gan như vậy, dám động vào em trai chị?”
“Bạch Khánh, rốt cuộc anh có ý gì hả?”
“Tập đoàn Tân Thảo có giá trị thị trường hơn năm mươi tỷ tệ, đem tặng nó đi đối với Vương tộc họ Tiết mà nói không hề có ảnh hưởng gì nhiều”.
“Tuy nhiên, Vương tộc họ Tiết làm như vậy lại chính là một lời cảnh cáo đối với nhà họ Bạch chúng ta, thừa dịp để chúng ta đối đầu với Dương Thanh để làm suy yếu cơ hội chiến thắng của nhà họ Bạch ở Yến Đô”.
Lưu Kỳ và người phụ nữ trung niên đều tỏ vẻ ngạc nhiên, Lưu Kỳ bất giác nói: “Anh rể, chuyện này làm sao có thể? Dương Thanh chỉ là chủ tịch một công ty ở Yến Đô mà thôi.
Cậu ta có tư cách gì để làm suy yếu cơ hội chiến thắng của nhà họ Bạch chứ?”
– .
Chương 943: 943: Thật Là Một Ván Cờ Hay
Lưu Kỳ đầy vẻ không tin, trong mắt hắn, ngoài người của Vương tộc và Hoàng tộc ra thì không có ai đáng sợ hết.
Nhưng bây giờ anh rể hắn Bạch Khánh – thế hệ sau của nhà họ Bạch, người thừa kế của Vương tộc họ Bạch, lần này đến Yến Đô chịu trách nhiệm mọi chuyện của nhà họ Bạch ở Yến Đô.
Một người tầm cỡ như vậy lại còn nói rằng Dương Thanh có thể làm ảnh hưởng đến cơ hội chiến thắng của Vương tộc họ Bạch ở Yến Đô.
“Hừ!”
Bạch Khánh lạnh lùng nói: “Cậu ở tập đoàn Tân Thảo đã nhiều năm như vậy rồi, lẽ nào còn không rõ Vương tộc họ Tiết đã chuẩn bị tay sau từ lâu rồi hay sao?”
“Tay sau?”
Lưu Kỳ sững sờ.
“Đúng vậy, chính là tay sau, là tay sau dùng để ứng phó với việc xuất hiện Vương của Yến Đô”.
Bạch Khánh nói: “Không chỉ Vương tộc họ Tiết mà cả club Hoàng Kim của Vương tộc họ Tào, tập đoàn Quan Thị của Vương tộc họ Quan, Bổn Trai Các của Vương tộc họ Mã và cả tập đoàn Phúc Vinh của Vương tộc họ Bạch chúng ta đều là tài sản của năm Vương tộc lớn ở Yến Đô”.
“Những tài sản này có cái nào thực sự là cái mà các Vương tộc kinh doanh chính thống chứ? Chẳng qua chỉ là vỏ bọc mà thôi, năm Vương tộc lớn đều đang đợi ngày này”.
Nghe Bạch Khánh nói nhiều như vậy, Lưu Kỳ ngẩn ra, nhưng hắn vẫn không hiểu những chuyện này thì có liên quan gì đến Dương Thanh?
“Anh rể, em vẫn không hiểu.
Dương Thanh chỉ là chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh.
Ngoài giàu có ra, cậu ta còn có cái gì nữa?”
Lưu Kỳ thận trọng hỏi.
“Vô dụng thì vẫn là vô dụng.
Lúc trước sắp xếp cậu gia nhập tập đoàn Tân Thảo hoàn toàn là một quyết định ngu ngốc”.
Bạch Khánh nói không hề nể nang.
Sắc mặt Lưu Kỳ hơi khó coi, nhưng ở trước mặt Bạch Khánh, hắn thật sự không dám lộ ra một chút giận dữ nào.
“Bạch Khánh, rốt cuộc ý anh là sao? Lúc đầu bảo anh sắp xếp cho em trai tôi vào doanh nghiệp nhà họ Bạch thì anh lại không đồng ý, ngược lại lại nhét em trai tôi vào tập đoàn Tân Thảo”.
“Bây giờ thì hay rồi, cậu ấy đã giúp nhà họ Bạch thu thập không biết bao nhiêu tin tức về Vương tộc họ Tiết, anh dùng người xong thì có thể sỉ nhục em trai tôi như vậy sao?” Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!
Bà vợ Bạch Khánh đột nhiên cảm thấy không hài lòng, trên mặt lộ ra vẻ tức giận.
“Câm miệng!”
Bạch Khánh tát bà ta một cái, tức giận nói: “Ban đầu tôi để nó vào tập đoàn Tân Thảo đúng là vì muốn nó thu thập tin tức tình báo liên quan đến Vương tộc họ Tiết cho nhà họ Bạch, nhưng cũng vì muốn nó lập được công lao, đợi sau này tôi thừa kế chức ngôi vị Bạch Vương thì có thể danh chính ngôn thuận dùng nó, nhưng kết quả thì sao đây?”
“Đã bao nhiêu năm rồi nó vẫn không có cách nào trừ bỏ lực lượng nòng cốt của Vương tộc họ Tiết.
Những thông tin rác rưởi mà nó thu thập được cũng gọi là tình báo sao?”
“Ngược lại bây giờ còn bị Vương tộc họ Tiết gài bẫy.
Nó đã gây ra họa lớn rồi, cô có hiểu hay không hả?”
Bạch Khánh hiếm khi nổi giận, thậm chí lúc này còn tát vợ mình một cái, điều này khiến cả Lưu Kỳ và bà vợ đều hoảng sợ.
Lưu Kỳ vội nói: “Chị, anh rể nói không sai, em quả thực quá vô dụng mới để anh rể mất mặt.
Chị đừng trách anh rể, anh ấy cũng là đặt kỳ vọng vào em nhưng lại phải thất vọng thôi”.
Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!
“Xem như thằng nhóc cậu vẫn còn chưa đến nỗi không có thuốc nào cứu chữa được”.
Bạch Khánh cười khẩy, sau đó trả lời sự nghi hoặc trước đó của Lưu Kỳ: “Anh đã để mắt đến tên Dương Thanh đó từ lâu rồi.
Không chỉ anh mà ngay cả bốn Vương tộc lớn còn lại cũng đã sớm nhắm tới cậu ta”.
“Và lần này, sở dĩ năm Vương tộc lớn dám gióng trống khua chiêng làm lớn chuyện ở Yến Đô như vậy hoàn toàn là nhờ vào Dương Thanh”.
“Bởi vì ai đó đã tung ra tin tức rằng Dương Thanh sẽ trở thành Vương của Yến Đô”.
“Nếu nói những người khác muốn làm Vương của Yến Đô, có lẽ năm Vương tộc lớn cũng không dám có động tĩnh lớn như vậy, nhưng là vì có Dương Thanh nên các Vương tộc lớn mới dám làm”.
Lưu Kỳ trước kia hoàn toàn không biết đến Dương Thanh, lúc này nghe Bạch Khánh nói vậy hắn càng thêm khó hiểu: “Anh rể, sao lại như thế?”
“Bởi vì Dương Thanh là người gần nhất với sự thống nhất của Yến Đô trong một trăm năm nay.
Hiện nay tám gia tộc lớn của Yến Đô như nhà họ Hoàng, họ Diệp và họ Long đều có quan hệ tốt với cậu ta”.
“Không chỉ như vậy, còn có một số gia tộc giàu có có thực lực chỉ đứng sau tám gia tộc lớn ở Yến Đô đều phục tùng Dương Thanh”.
“Cậu đã đắc tội với một cao thủ thống lĩnh Đế thôn, một người rất có khả năng trở thành Vương của Yến Đô.
Cậu không nghĩ rằng mình đã phạm một sai lầm lớn sao?”
Lưu Kỳ gật đầu, không dám nhìn Bạch Khánh.
Bạch Khánh nhìn Lưu Kỳ như nhìn một kẻ ngốc: “Chứ cậu nghĩ sao? Không tin cậu có thể thử liên hệ với cô ta xem!”
Lưu Kỳ vội vàng bấm số của Tiêu Chỉ Tinh, nhưng hắn gọi vài lần liên tiếp đều không có tín hiệu gì.
– .
Chương 944: 944: Để Tôi Ra Tay
Không liên hệ được với Tiêu Chỉ Tinh gần như có thể chứng minh suy đoán của Bạch Khánh, Lưu Kỳ càng cảm thấy sợ hãi, sống lưng lạnh ngắt.
Cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao Bạch Khánh lại tức giận như vậy, bởi vì hắn đã gây ra họa lớn.
“Xin lỗi anh rể, em sai rồi, em thật sự biết sai rồi”.
Lưu Kỳ đỏ mắt nói: “Có điều anh rể yên tâm, giờ em sẽ đến tập đoàn Tân Thảo ngay để xin lỗi Dương Thanh và nói cho cậu ta biết mọi tính toán của Vương tộc họ Tiết”.
Bà vợ Bạch Khánh cũng không dám nói gì nữa, sắc mặt bà ta rất khó coi.
Bạch Khánh trở lại bình tĩnh như trước, ông ta đẩy chiếc kính gọng vàng của mình, trên tròng kính dường như có ánh vàng lấp lánh.
“Không cần!”
Sau một hồi im lặng, Bạch Khánh mới lắc đầu nói: “Nếu như Vương tộc họ Tiết đã muốn tính toán thì chúng ta tương kế tựu kế là được”.
“Anh rể, từ nay về sau, anh có bất cứ điều gì căn dặn, em đều tình nguyện phối hợp!”
Lưu Kỳ vội vàng hứa hẹn.
Bạch Khánh nhìn chằm chằm Lưu Kỳ một hồi lâu, sau đó đột nhiên vươn tay vỗ vai hắn và mỉm cười nói: “Cậu yên tâm đi, anh sẽ sắp xếp cho cậu một nhiệm vụ quan trọng ngay thôi”.
Không biết tại sao Lưu Kỳ cứ cảm thấy là lạ, hắn cứ cảm thấy ánh mắt này của Bạch Khánh không có ý gì tốt đẹp.
Nhưng hắn vẫn nghiêm túc nói: “Anh rể yên tâm, em tuyệt đối không để anh phải thất vọng nữa”.
Cùng lúc đó, Dương Thanh đã rời khỏi tập đoàn Tân Thảo và quay trở lại bệnh viện.
“Sư phụ!”
Dương Thanh vừa mới đến phòng bệnh của Quan Duyệt thì cô ta liền gắng sức ngồi dậy.
“Nằm yên đừng nhúc nhích!” Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!
Dương Thanh vội vàng bước tới, ấn Quan Duyệt xuống giường bệnh.
Vì bị bắn vào lưng nên Quan Duyệt chỉ có thể nằm nghiêng.
“Em cảm thấy thế nào rồi? Vết thương còn đau không?”
Nhìn sắc mặt Quan Duyệt vẫn đang tái nhợt, vẻ mặt Dương Thanh đầy phức tạp.
Quan Duyệt miễn cưỡng lắc đầu cười nói: “Sư phụ đừng lo, chút thương tích này của em hoàn toàn không là gì cả, chẳng mấy ngày nữa em có thể bình phục rồi”.
“Bác sĩ nói rồi, vết thương của em không được để nứt ra nữa, nếu không sẽ gây tổn hại lớn cho cơ thể, thậm chí có thể bị tàn phế”.
Dương Thanh nghiêm nghị nói: “Lần này em nhất định phải dưỡng thương cho cẩn thận, đợi đến khi vết thương lành hẳn mới có thể luyện võ”.
Được Dương Thanh quan tâm, Quan Duyệt cảm thấy ngọt ngào, cô ta cười gật đầu: “Được rồi, sư phụ nói gì em cũng nghe hết!”
Dương Thanh bất lực lắc đầu: “Sau này còn gặp chuyện như thế này, em tuyệt đối không được dùng cơ thể mình đỡ đạn nữa, em tưởng mình là cao thủ Vương Cảnh chắc?” Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!
Quan Duyệt chỉ nhếch khóe miệng cười và không ngừng gật đầu, giống y như một đứa bé ngoan.
Vốn dĩ Dương Thanh còn muốn thuyết giáo một hồi nữa, nhưng cuối cùng cũng đành thở dài không nói nữa.
“Sư phụ, anh không nên ra tay với Quan Hân”.
Quan Duyệt đột nhiên nói, vẻ mặt hơi lo lắng.
“Người phụ nữ đó là chị họ của em mà thủ đoạn lại tàn độc như vậy, đến súc sinh cũng không vô tình như cô ta”.
Nhắc tới Quan Hân, trong lòng Dương Thanh đột nhiên lại cảm thấy hơi tức giận.
“Lý do Quan Hân được ông nội thiên vị là vì chị ta không nhận người thân, tác phong làm việc cứng rắn, thủ đoạn tàn ác.
Xét theo vai vế thì em phải là chị của chị ta, nhưng lúc nhỏ, ít tuổi hơn nên em gọi chị ta bằng chị, đến lớn người trong nhà cũng nhắc sửa xưng hô lại nhưng em gọi quen rồi, cứ gọi vậy thôi”.
Quan Duyệt nói với vẻ mặt lo lắng: “Suýt chút nữa thì anh đã giết chị ta rồi, em sợ chị ta còn muốn ra tay với anh”.
“Nếu cô ta chán sống thì anh cũng không ngại tiễn cô ra lên đường sớm hơn đâu”.
Dương Thanh nói với vẻ đầy sát khí.
Anh không bao giờ giết người vô tội một cách bừa bãi, nhưng một số người thách thức giới hạn của anh từ lâu đã bị anh đưa vào danh sách tử hình.
Thấy Dương Thanh nói như vậy, Quan Duyệt cũng rất đau đầu.
Sự sống chết của Quan Hân đối với cô ta mà nói không hề quan trọng.
Vấn đề là, nếu Dương Thanh giết Quan Hân, Quan Vương nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Dương Thanh.
Cô ta biết rất rõ Quan Vương yêu thương Quan Hân như thế nào, nếu không lão ta cũng sẽ không để cho cô em gái nhỏ hơn Quan Hân mấy tuổi là cô ta đi kết hôn với người ta.
Sắc mặt ông ta bỗng trở nên u ám: “Nhóc con, chính là mày suýt chút nữa đã giết chết con gái tao?”
Quan Duyệt biến sắc, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chú hai, cháu và sư phụ là trong sạch, chú đừng có nói bừa”.
“Nói bừa?”
Người đàn ông trung niên tiến tới, ghé sát mặt vào, vẻ mặt khinh thường nói: “Mày cứ thử động vào một sợi lông của tao xem?”
“Bốp!”
Một tiếng tát tai chát chúa vang lên, người đàn ông trung niên đã lãnh trọn cái tát mạnh vào mặt.
Một bóng người ẩn hiện trong bóng tối đứng chắn trước mặt Dương Thanh, trên tay mang theo một con dao găm sáng lóe, nhìn người đàn ông trung niên với vẻ mặt sát khí: “Loại rác rưởi như ông cần gì cậu Thanh phải tự mình ra tay chứ?”
– .
Chương 945: 945: Chỉ Đợi Đến Ngày Mai
Kể từ khi Mã Siêu bảo vệ Quan Duyệt và bị thương bởi cao thủ nhà họ Quan, Tiền Bưu đã thay thế Mã Siêu, luôn bí mật bảo vệ Quan Duyệt.
Nhìn thấy dáng vẻ kiêu căng hống hách của chú hai Quan Duyệt, ông ta đã sớm không nhịn được rồi.
“Ông, ông dám đánh tôi?”
Vẻ mặt bác hai của Quan Duyệt không thể tin được, khóe miệng còn vết máu, Tiền Bưu hoàn toàn không hề nương tay.
“Ông có biết tôi là ai không mà lại dám đánh tôi?”
“Tôi là Quan Hồng Vĩ của Vương tộc họ Quan, Quan Vương là bố của tôi, ông dám đánh tôi, có phải là chán sống rồi hay không?”
Quan Hồng Vĩ gầm lên.
Trong mấy người con trai của Quan Vương, Quan Hồng Vĩ đứng thứ hai, là Nhị vương tử danh xứng với thực của nhà họ Quan.
Vào ngày đầu tiên đến Yến Đô đã bị người ta tát vào mặt.
Có thể tưởng tượng được ông ta đã tức giận như thế nào.
“Bốp!”
Tiền Bưu lại tát thêm cái nữa và lạnh lùng nói: “Tôi lại tát ông cái nữa đấy, ông có thể làm gì được tôi?”
Vua Bóng Đêm của biên giới phía Bắc đâu có coi Nhị vương tử của một Vương tộc ra gì chứ? Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!
Hồi đó, rất nhiều Vương tử ở nước ngoài đều chết trong tay ông ta.
Trong mắt các chiến binh biên giới phía Bắc, ngoài Tướng quân ra, không ai đáng để họ phải sợ cả.
“Đồ khốn, ông lại còn dám đánh tôi nữa?”
Quan Hồng Vĩ vô cùng tức giận, quát những tên thị vệ nhà họ Quan mà ông ta mang theo: “Các người đều bị mù rồi sao? Các người không thấy là tôi bị đánh à? Ra tay giết chết ông ta cho tôi!”
Lúc này đám thị vệ của nhà họ Quan mới chợt hoàn hồn.
Bọn họ chưa từng thấy Quan Hồng Vĩ bị tát vào mặt, nhất thời hơi ngây ra nên mới chưa kịp định thần lại.
“Sư phụ, đừng mà!”
Thấy ân oán giữa hai bên càng ngày càng sâu, Quan Duyệt vội lên tiếng ngăn cản.
Mặc dù lần đầu tiên nhìn thấy Tiền Bưu, nhưng cô ta biết rằng người đàn ông trung niên cầm dao găm này chỉ nghe theo mệnh lệnh của Dương Thanh thôi.
“Quan Duyệt, không phải anh không muốn để mọi chuyện êm xuôi, mà là chú hai của em không chịu tha cho chúng ta”.
Dương Thanh lạnh lùng nói.
Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!
Trong khi nói, hai thị vệ mà Quan Hồng Vĩ mang theo đã lao về phía Tiền Bưu.
Trong giây tiếp theo, cơ thể của Tiền Bưu biến thành một dư ảnh và ngay lập tức biến mất tại chỗ.
“Phụt!”
Chỉ nghe thấy hai tiếng của con dao găm lướt qua, sau đó thắt lưng của hai tên thị vệ nhà họ Quan bị đứt lìa, quần của họ cũng tụt xuống.
Trước khi hai tên thị vệ kịp nhận ra chuyện gì đã xảy ra thì họ đã vấp phải chiếc quần bị tuột xuống của mình.
“Còn dám vô lễ với cậu Thanh thì lần sau mục tiêu của con dao này chính là cái đầu của các người”.
Tiền Bưu đứng trước mặt Quan Hồng Vĩ, dửng dưng nói.
Hai tên thị vệ cũng như tháo chạy khỏi đó.
Cuối cùng phòng bệnh cũng yên tĩnh trở lại.
Đúng lúc này, Quan Hồng Vĩ đã rời khỏi bệnh viện và đi đến một chiếc sân nhỏ trong một biệt thự độc lập.
“Bố, sao bố lại đến đây?”
Quan Hồng Vĩ vừa xuống xe thì một cô gái trẻ bước ra, khi nhìn thấy khuôn mặt sưng đỏ của Quan Hồng Vĩ, cô ta đã rất ngạc nhiên: “Bố, bố bị làm sao thế? Sao mặt lại sưng đến nông nỗi này?”
Vừa rồi Tiền Bưu dùng sức rất mạnh, hai bên má của Quan Hồng Vĩ đã sưng đỏ cả lên.
“Bố biết con đã phải chịu uất ức ở Yến Đô nên đến tìm ông nội con để bố đến đây giúp con.
Bố vừa đến Yến Đô thì liền đến tìm ngay đứa con gái đê tiện Quan Duyệt kia”.
“Nhưng bố không ngờ bên cạnh đứa con gái đê hèn đó lại có cao thủ bảo vệ, còn đánh bố hai cái bạt tai.
Mối thù này bố nhất định phải trả”.
Khuôn mặt của Quan Hân hiện lên một vẻ xấu xa.
“Ồ? Con có cách giải quyết sư phụ của Quan Duyệt sao?”
Quan Hồng Vĩ lập tức trở nên đầy mong đợi.
“Sư phụ của Quan Duyệt tên là Dương Thanh, bên cạnh còn có một người anh em tốt tình cảm như anh em tên là Mã Siêu.
Ngày mai chính là ngày vui của Mã Siêu”.
Quan Hân nheo mắt nói: “Ngày mai con sẽ để Dương Thanh biết hậu quả khi dám chống đối với con là như thế nào”.
– .
Chương 946: 946: Người Phụ Nữ La Lối Om Sòm
Ở một bên khác, sau khi Dương Thanh ra khỏi bệnh viện, anh liền đến phòng sales của Thành Mộng Hoan.
Ngày mai là ngày cưới của Mã Siêu, Mễ Tuyết là người thân duy nhất của Mã Siêu trên thế giới này nên chắc chắn cô ta sẽ có mặt ở đó.
Mặc dù Tiền Bưu đã tìm thấy Mễ Tuyết, nhưng ông ta không nói rõ rằng Mễ Tuyết vẫn còn một người anh trai trên thế giới này.
“Chủ tịch Dương, anh tới rồi!” Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!
Dương Thanh vừa bước vào phòng sales của Thành Mộng Hoan thì mấy nhân viên ngay lập tức chủ động chào hỏi.
Mấy phụ nữ có vẻ ngoài ngọt ngào chỉ hận một nỗi không dính được vào người Dương Thanh.
“Mễ Tuyết đâu?”
Dương Thanh lạnh lùng hỏi.
“Sếp Mễ đang thu dọn đồ cá nhân.
Vài ngày nữa, cô ấy sẽ đến trụ sở chính bất động sản Thành Mộng Hoan để làm việc”.
Một người đẹp trẻ tuổi đầy vẻ ghen tị, nói xong chỉ tay vào văn phòng bên trong: “Chủ tịch Dương, để tôi gọi Mễ Tuyết lại đây nhé?”
Dương Thanh từ chối: “Tôi lại đó là được rồi”.
Trong sự ghen tị của mấy người đẹp đó, Dương Thanh đi vào văn phòng bên trong.
Lúc này, một chồng tài liệu lớn đã được đặt ngay ngắn trên bàn làm việc của Mễ Tuyết.
Cô ta đang cầm giẻ lau dọn văn phòng.
Cô ta đúng là một cô gái tốt bụng, sắp rời khỏi phòng sales lại còn dọn dẹp văn phòng sạch sẽ trước khi rời đi.
Lúc trước Dương Thanh vẫn lo lắng không biết em gái Mã Siêu là cô gái như thế nào, nhưng bây giờ anh không lo lắng chút nào nữa, ngược lại còn cảm thấy may mắn cho Mã Siêu.
Nhìn Mễ Tuyết đang nghiêm túc dọn dẹp phòng làm việc, Dương Thanh không đành lòng làm phiền mà đứng ở cửa chờ đợi.
Không biết đã qua bao lâu, sau khi Mễ Tuyết lau sạch bụi trong phòng làm việc, vừa đặt giẻ xuống liền nhìn thấy Dương Thanh đang đứng ở cửa.
Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!
“Anh Thanh, sao anh lại ở đây?”
Mễ Tuyết đột nhiên lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó chợt nhớ tới cái gì, liền kinh ngạc nói: “Anh Thanh, không phải anh đã đến một lúc và đợi tôi ở đây đấy chứ?”
Dương Thanh khẽ mỉm cười: “Tôi mới tới được một lúc thôi, cô cứ làm xong việc đi”.
Mễ Tuyết cảm thấy hơi xấu hổ, cô ta đặt giẻ xuống, cười nói: “Anh Thanh, anh tìm tôi chắc là có chuyện gì phải không?”
“Tôi thấy sắp tan làm rồi, muốn mời cô ăn tối.
Chỉ là không biết Tuyết có cho anh Thanh cơ hội này hay không thôi”.
Dương Thanh cười nói.
“Anh Thanh nói gì vậy, trước mặt anh tôi đâu có là cái gì chứ? Anh Thanh mời tôi ăn cơm, tôi mừng còn chẳng kịp nữa là, làm sao có thể từ chối được đây!”
Mễ Tuyết mỉm cười liếc nhìn thời gian rồi nói: “Có điều còn mười phút nữa mới tan làm, đây là ngày cuối cùng tôi làm việc ở phòng sales, tôi muốn làm nốt ngày cuối cùng”.
“Được, tôi ra ngoài đợi cô”.
Dương Thanh cười nói.
Anh vừa định đi ra ngoài thì một người phụ nữ trung niên đột nhiên hùng hổ xông vào.
“Mễ Tuyết đâu? Cô cút ra đây cho tôi!”
Ngay khi người phụ nữ trung niên bước vào sảnh bán hàng, bà ta hét lên.
Dương Thanh tức giận hét lên.
“Năm trăm nghìn tệ?”
Mễ Tuyết ngẩn ra: “Mẹ, con mới đi làm có mấy tháng, lấy đâu ra năm trăm nghìn tệ?”
“Sao mày không lấy ra được chứ?”
Nếu không, đừng nói là được làm tổng giám đốc phòng kinh doanh bất động sản của Thành Mộng Hoan, ngay cả làm nhân viên kinh doanh trong đại sảnh bán hàng này cô ta cũng không có cơ hội.
“Không được, hôm nay mày bắt buộc phải đưa năm trăm nghìn tệ cho tao.
À không, phải là một triệu tệ mới đúng.
Năm trăm tệ làm sính lễ cưới hỏi cho em trai mày, còn năm trăm nghìn tệ là tiền dưỡng lão cho tao với bố mày”.
Nói rồi Phạm Xuân Quyên ngồi luôn xuống nền nhà ở đại sảnh bán hàng: “Nếu mày không đưa tiền thì hôm nay tao sẽ không đi đâu cả”.
– .
Chương 947: 947: Hai Anh Trai
“Mẹ, sao mẹ có thể như vậy được chứ?”
Mễ Tuyết tức đến phát khóc: “Con đã nói rồi, giờ con không có tiền đâu, mẹ có ngủ ở đây thì con cũng không có tiền đưa cho mẹ!”
“Tháng sau có lương con đảm bảo sẽ đưa cho mẹ năm trăm nghìn tệ, có được không?”
Giọng Mễ Tuyết đầy cầu xin.
Bao nhiêu năm nay, cô ta chưa từng nhận được một chút yêu thương nào từ bố mẹ mà chỉ là sự siết chặt đến vô tận.
Từ khi học trung học, bố mẹ nuôi cô ta đã không cho cô ta đi học, họ còn gửi cô ta đến làm việc trong một nhà hàng nhỏ.
Nếu không nhờ một cuộc kiểm tra đột xuất chính thức phát hiện ra nhà hàng nhỏ sử dụng lao động trẻ em thì e rằng Mễ Tuyết đã phải làm việc trong nhà hàng nhỏ đó cả đời.
Cho dù sau này cô ta lại đi học, bố mẹ nuôi cũng không cho cô ta một đồng nào, hàng ngày sau khi tan học, cô ta phải nhặt đồng nát để dành dụm đủ tiền học.
Cứ như vậy, cô ta đã học tiểu học, trung học cơ sở cũng như trung học phổ thông theo cách này.
Sau khi lên đại học, cuối cùng cô ta cũng đã rời khỏi ngôi nhà đầy bi thương đó.
Tuy nhiên, bố mẹ nuôi vẫn không muốn buông tha cho cô ta, họ hoàn toàn không lo việc Mễ Tuyết phải đi học và đi làm thêm mệt mỏi như thế nào, gần như mỗi tháng họ đều lấy đi toàn bộ tiền Mễ Tuyết làm thêm.
Mễ Tuyết sống rất tiết kiệm và nộp đơn vay tiền sinh viên mới thuận lợi học xong đại học.
Bây giờ khó khăn lắm cô ta mới đi làm được thì bố mẹ nuôi vẫn còn bám dính lấy cô ta.
Lần này, thậm chí họ còn tìm cô ta đòi một triệu tệ.
“Mễ Tuyết, là tao nói còn chưa rõ ràng phải không? Hay là mày căn bản không định đưa tiền cho tao?”
Phạm Xuân Quyên giận dữ hỏi.
“Tháng sau có lương con sẽ đưa cho mẹ, mẹ về trước đi, đừng có quấy nhiễu ở đây nữa có được không?”
Mễ Tuyết van xin, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt.
“Mày hỏi cấp trên của mày ấy? Cậu ta ngủ với mày, đưa một triệu tệ cho chúng ta lẽ nào có vấn đề gì sao?” Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!
Phạm Xuân Quyên la hét, không hề nể nang chút nào.
Các nhân viên đứng xem cũng nhìn sang Dương Thanh.
Tất cả đều biết rằng chính vì Mễ Tuyết đã tiếp đón Dương Thanh mới có thể một bước trở thành tổng giám đốc kinh doanh của bất động sản Thành Mộng Hoan.
Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*4*7.*com nha!
Cho dù họ đều biết rõ, khi Dương Thanh đến chỗ Mễ Tuyết mua nhà, hai người mới chỉ là lần đầu gặp mặt, nhưng trong lòng họ vẫn còn nghi ngờ.
“Bà muốn một triệu tệ?”
Dương Thanh đột nhiên hỏi.
Phạm Xuân Quyên nghe thấy Dương Thanh nói vậy thì lập tức trả lời: “Vừa rồi cậu mới đánh tôi, còn phải bồi thường tổn thất về mặt tinh thần nữa, một triệu tệ sao đủ?”
“Vậy bà muốn bao nhiêu?”
Dương Thanh lạnh lùng hỏi.
Phạm Xuân Quyên mắt chợt sáng lên, bà ta buột miệng nói: “Hai triệu tệ! Chỉ cần cậu đưa cho tôi hai triệu tệ, sau này Mễ Tuyết sẽ là người phụ nữ của cậu, cho dù làm bồ nhí của cậu thì tôi cũng không có bất cứ ý kiến gì”.
Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!
Dương Thanh nhướng mày: “Nếu bà còn dám tùy tiện sỉ nhục Mễ Tuyết, bây giờ tôi sẽ cho bảo vệ đuổi bà ra ngoài ngay!”
Lúc này Phạm Xuân Quyên mới vội im lặng.
Mễ Tuyết nghe thấy Dương Thanh nói vậy liền biết ngay Dương Thanh muốn làm gì, cô ta rối trí và vội nói: “Anh Thanh, chuyện này vốn không liên quan gì đến anh, anh đừng nhúng tay vào, tôi có thể xử lý được!”
“Con ranh chết tiệt này ăn nói linh tinh cái gì thế? Nếu như cậu ta đã có quan hệ với mày rồi thì chuyện của mày sao có thể không liên quan gì đến cậu ta được chứ?”
Phạm Xuân Quyên vội nói, thấy Dương Thanh nhìn mình chằm chằm bà ta mới ngậm miệng lại.
“Thế này đi, tôi đưa cho bà ba triệu tệ.
Nhưng từ nay về sau cả nhà bà không được phép quấy rầy cuộc sống của Mễ Tuyết nữa.
Chỉ cần bà đồng ý, bây giờ tôi sẽ đưa tiền cho bà!”
Dương Thanh đột nhiên nói.
“Năm triệu, chỉ cần cậu đưa cho tôi năm triệu, về sau chuyện gia đình của chúng tôi sẽ không liên quan gì đến Mễ Tuyết nữa, chúng tôi cũng sẽ không bao giờ quấy rầy nó nữa”.
Ánh mắt Phạm Xuân Quyên sáng lên, mặt đầy vẻ mong đợi.
Nếu không phải để tâm đến cảm nghĩ của Mễ Tuyết, chỉ dựa vào việc họ đã chèn ép Mễ Tuyết bao nhiêu năm nay thôi cũng đủ lý do để Dương Thanh tiêu diệt cả nhà họ rồi.
“Anh Thanh, đừng mà!”
Mễ Tuyết khẽ gật đầu rồi đi theo Dương Thanh.
Giờ Mễ Tuyết đã mất bố mẹ nuôi, nhưng kể từ đây, cô ta đã có thêm hai người anh trai.
Một người là Mã Siêu, anh trai ruột của cô ta và Dương Thanh, cũng là anh trai ruột của cô.
“Từ nay về sau, em sẽ là em gái của Dương Thanh này!”
Dương Thanh lên tiếng với vẻ mặt nghiêm túc: “Kẻ nào dám bắt nạt em, anh nhất định sẽ khiến kẻ đó phải trả đắt”.
– .
Chương 948: 948: Anh Trai Ruột Của Em
Nghe lời Dương Thanh nói, Mễ Tuyết rất cảm động.
Cô ta đã hơn hai mươi tuổi rồi, lần đầu tiên được người khác quan tâm như vậy.
“Cảm ơn anh Thanh!”
Mễ Tuyết cảm kích nói.
Dương Thanh cười đáp: “Sau này không cần khách sáo với anh như vậy”.
Mễ Tuyết gật đầu, bỗng nghĩ tới vừa rồi Dương Thanh trả ba triệu cho bố mẹ nuôi giúp mình, lại vội vàng nói: “Nhưng mà em nhất định phải trả anh ba triệu.
Anh không được từ chối, đây là vấn đề nguyên tắc”.
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Mễ Tuyết, Dương Thanh bất lực cười, gật đầu đáp: “Được, em muốn trả thì cứ trả đi”.
Mễ Tuyết không hề biết Dương Thanh vừa mới tặng cho anh ruột của cô ta là Mã Siêu tập đoàn Tân Thảo trị giá năm mươi tỷ.
Mễ Tuyết là em ruột của Mã Siêu, ba triệu này chẳng thấm vào đâu.
Hai mươi phút sau, Dương Thanh đưa Mễ Tuyết tới tiệm cơm nhà họ Trần.
Tiệm cơm nhà họ Trần là sản nghiệp của nhà họ Trần, hiện giờ đã mở cơ sở trên toàn quốc.
“Em ăn cái gì cứ gọi, hôm nay anh mời”.
Sau khi vào phòng VIP, Dương Thanh cười nói.
Mễ Tuyết kinh ngạc nhìn phòng Đế Vương xa hoa trước mắt: “Lần đầu tiên em tới một nhà hàng xịn như vậy”.
“Anh Thanh thật lợi hại, đến cả tiệm ăn nhà họ Trần cũng chuẩn bị cho anh một phòng riêng”.
Mễ Tuyết hơi mất tự nhiên, dù sao cũng là lần đầu tiên tới nhà hàng đẳng cấp này.
Từ nhỏ cô ta đã quen sống khổ cực, đột nhiên thấy căng thẳng.
Dương Thanh cười nói: “Anh quen biết ông chủ của tiệm cơm này”.
Mễ Tuyết không hỏi nhiều nữa, nhưng trong lòng lại vô cùng khiếp sợ về thân phận của anh.
Mặc dù cô ta mới tới tiệm cơm nhà họ Trần lần đầu nhưng đã nghe danh từ trước, đây là một trong những nhà hàng cao cấp nhất Yến Đô.
Vừa rồi Dương Thanh dẫn cô ta đi vào, giám đốc tiệm cơm tự tới tiếp đón hai người, thái độ vô cùng cung kính, thậm chí còn hỏi Dương Thanh: “Có cần gọi ông chủ của chúng tôi tới không ạ?” Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*4*7.*com nha!
Rõ ràng, chỉ khi thân phận của anh cao hơn cả ông chủ của tiệm cơm nhà họ Trần thì giám đốc mới nói như vậy.
“Mễ Tuyết, anh có một số chuyện muốn nói với em”.
Trong lúc đợi đồ ăn được mang lên, Dương Thanh bỗng lên tiếng.
Có những chuyện sớm muộn đều phải nói.
Ngày mai đã là ngày cưới của Mã Siêu, anh nhất định phải giải quyết được chuyện của Mễ Tuyết.
“Anh có gì cứ nói, không cần trịnh trọng như vậy”.
Thấy vẻ mặt Dương Thanh nghiêm túc, Mễ Tuyết cười nói.
Dương Thanh nhìn gương mặt vui vẻ của Mễ Tuyết, bỗng thấy không đành lòng nhắc tới chuyện buồn của cô ta.
Anh do dự mãi mới chịu nói; “Đầu tiên, anh muốn xin lỗi em!”
Trông thấy bộ dạng trịnh trọng của Dương Thanh, Mễ Tuyết bỗng cảm thấy có gì đó sai sai.
“Anh sao thế? Sao đột nhiên lại xin lỗi em?”
Mễ Tuyết bất an hỏi.
Dương Thanh trầm giọng nói: “Bởi vì một ít nguyên nhân, anh đã cho người điều tra em, cũng biết không ít chuyện của em”.
“Anh biết, năm em ba tuổi, bố mẹ qua đời vì tai nạn giao thông, chỉ để lại em và người anh trai lớn hơn em hai tuổi.
Sau đó em và anh trai ở nhờ nhà dì”.
“Nhưng lâu dần, chú dượng của em bắt đầu ghét bỏ, đánh đập hai anh em, còn không cho đi học.
Cuối cùng anh trai dẫn em rời khỏi cái nhà kia”.
Khi Dương Thanh chậm rãi nói ra những lời này, Mễ Tuyết đều kinh hãi.
Khi thấy trong bát toàn là tôm đã được lột sạch vỏ, hai mắt Mễ Tuyết đỏ bừng, nước mắt tuôn rơi như vỡ đê, mặt mũi ướp nhẹp.
“Em đừng khóc, có phải anh lại nói gì sai rồi không?”
“Anh Thanh cất công điều tra một cô gái mới tốt nghiệp đại học như em, chắc là không chỉ để mời em một bữa cơm đúng không?”
Ăn uống no đủ, tâm trạng của Mễ Tuyết cũng tốt hơn rất nhiều, cười nói với Dương Thanh: “Anh có lời gì cứ nói thẳng.
Anh đã coi em là em gái thì đừng lo sẽ nói lời làm tổn thương em”.
“Anh yên tâm, dù anh muốn nói gì, em đều có thể chịu đựng được”.
Dương Thanh hít sâu một hơi, rốt cuộc lên tiếng: “Anh tìm được anh trai em rồi!”
– .
Chương 949: 949: Đám Cưới Của Mã Siêu
Nghe thấy Dương Thanh nói đã tìm được anh trai, Mễ Tuyết lập tức sững sờ.
“Anh trai? Anh trai nào?”
Mễ Tuyết ngơ ngác hỏi, chưa kịp phản ứng lại, đầu óc trống rỗng.
Đối với cô ta, hai chữ anh trai chỉ là một ký ức xa xăm.
Chỉ mấy ngày gần đây quen biết được Dương Thanh, cô ta mới cảm nhận được tình thương của anh trai.
Vẻ mặt của Mễ Tuyết rất phức tạp.
Dương Thanh lại lên tiếng, nói chắc nịch: “Anh nói anh tìm được anh trai ruột của em rồi”.
“Nói chính xác hơn phải là anh giúp anh trai em tìm thấy cô em gái thất lạc mười hai năm trước”.
“Năm đó lạc mất em, cậu ấy vẫn luôn áy náy.
Mười hai năm nay, cậu ấy vẫn luôn đi tìm em”.
Mễ Tuyết bình tĩnh lạ thường, vẻ mặt phức tạp nhìn Dương Thanh: “Thế nên lúc trước anh tìm em mua nhà, còn đề bạt em với chủ tịch Thành Mộng Hoan đều là vì anh ta sao?”
Dương Thanh bỗng thấy lo lắng, vì Mễ Tuyết nói là “anh ta”, chứ không phải “anh trai”.
“Anh mua nhà ở chỗ em hoàn toàn là trùng hợp.
Khi đó anh vẫn không biết em chính là em gái thất lạc nhiều năm của cậu ấy”.
Dương Thanh vội vàng phủ nhận: “Sau khi quen biết anh trai em, cậu ấy cũng nhờ anh tìm kiếm em giúp.
Cho nên mấy năm nay, anh cũng đang tìm kiếm em”.
“Có lẽ là vào một năm trước, anh và anh em mới rời khỏi chiến trường.
Bọn anh từng là anh em từng kề vai chiến đấu trên chiến trường, thân thiết hơn cả anh em ruột thịt”.
Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*4*7.*com nha!
Hai mắt Mễ Tuyết đỏ bừng, cả người khẽ run, giống như đang cố gắng giữ bình tĩnh.
Dương Thanh không dám nói nữa, sốt ruột nhìn chằm chằm Mễ Tuyết, đợi cô ta bình tĩnh lại.
Chỉ khi Mễ Tuyết tỉnh táo, anh mới có thể nói tiếp.
Căn phòng rộng lớn chìm vào yên tĩnh suốt năm phút, Mễ Tuyết mới nói: “Thế nên, hôm nay anh mời em ăn cơm là muốn bảo em nhận người thân với anh ta à?” Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*4*7.*com nha!
Dương Thanh gật đầu: “Bây giờ cậu ấy vẫn chưa biết anh đã tìm được em.
Ngày mai là đám cưới của cậu ấy, cho nên anh hi vọng em có thể có mặt trong ngày vui lớn nhất đời cậu ấy”.
“Em đã phải chịu khổ rất nhiều năm.
Nhưng anh có thể khẳng định với em, cậu ấy cũng phải chịu nhiều gian khổ, từng suýt chết trên chiến tường không biết bao nhiêu lần”.
“Cậu ấy là một người anh hùng, chiến đấu vì tổ quốc!”
“Nếu cậu ấy biết người thân duy nhất trên đời của mình vẫn còn sống, chắc chắn sẽ vô cùng vui mừng”.
Dương Thanh khẩn khoản nói, thái độ chân thành.
“Xin lỗi anh, em không làm được!”
Nào ngờ Mễ Tuyết lại từ chối nhận anh em với Mã Siêu.
“Rốt cuộc em đang lo lắng điều gì?”
Sáng sớm hôm sau, Dương Thanh tỉnh dậy, nhìn thấy vợ và con gái ngủ bên cạnh mình, trong lòng tràn trề hạnh phúc.
Đột nhiên anh nhớ ra, hôm nay là đám cưới của Mã Siêu.
Có lẽ sau này Mã Siêu và Ngải Lâm cũng sẽ hạnh phúc suốt đời.
Nhưng nghĩ tới Mễ Tuyết, anh lại thấy đau lòng.
Thời tiết hôm nay rất đẹp, trời trong xanh, không có mây mù.
Tối hôm qua chỉ rơi một trận tuyết nhỏ, mặt đất được bao trùm một tầng tuyết mỏng.
Cả nhà thay quần áo trang điểm xong xuôi mới đi tới khách sạn Đế Đô.
Hôm nay là đám cưới của Mã Siêu, tổ chức ở khách sạn Đế Đô.
Nhưng không biết tại sao, Dương Thanh vẫn cứ cảm thấy bất an, không hề có cảm giác vui mừng khi anh em tốt của mình lấy vợ.
– .
Chương 950: 950: Quan Tài Màu Đỏ
Hôm nay nhà họ Ngải giăng đèn kết hoa, khắp nơi đều một màu đỏ chót.
“Ngải Lâm, hâm mộ cậu thật đấy, được gả cho người chồng tốt như vậy”.
“Nghe nói chồng cậu là anh em tốt của chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh phải không?”
“Thế đã là gì, các cậu chưa thấy chồng của Ngải Lâm lợi hại thế nào đâu, từng một mình đánh bại toàn bộ cao thủ của tám gia tộc đứng đầu Yến Đô, trấn áp tất cả mọi người!”
Trong phòng của Ngải Lâm, mấy cô bạn thân đang vây quanh cười nói không ngừng.
Ngải Lâm đang trang điểm bất đắc dĩ cười một tiếng: “Các cậu càng nói càng khoa trương.
Anh ấy đâu có lợi hại được như vậy?” Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*4*7.*com nha!
Ngoài miệng nói thế nhưng trong lòng lại rất ngọt ngào.
Dù sao người được mọi người khen ngợi kia chính là người đàn ông của cô ấy.
Hai người họ trải qua nhiều như vậy, đi được đến ngày hôm nay thực sự rất không dễ dàng.
Sau khi hẹn hò, Mã Siêu đã thay đổi rất nhiều vì Ngải Lâm.
Bản thân cô ấy cũng thay đổi nhiều vì Mã Siêu.
Ngải Lâm vô cùng chờ mong cuộc sống vợ chồng sắp tới.
Cô ấy đột nhiên sờ lên bụng mình, vẻ mặt hạnh phúc.
Cô ấy không hề nói cho ai biết, một tuần trước cô ấy đã biết mình mang thai.
Vừa nghĩ tới mười tháng sau sẽ có thể sinh cho Mã Siêu một đứa bé, cô ấy lại càng cảm thấy hạnh phúc đong đầy.
Cùng lúc đó, Mã Siêu cũng hiếm khi ăn diện một phen.
Anh ta mặc vesrt đen, sơ mi màu đỏ rượu, chân đi giày da màu đen, dáng người cao lớn khôi ngô như ngọn núi.
Mã Siêu vẫn quen để tóc ngắn, nhìn rất gọn gàng nhanh nhẹn, ánh mắt sáng ngời.
“Ngải Lâm, từ ngày hôm nay, em chính là vợ anh.
Sau này anh nhất định sẽ đối xử tốt với em!”
Mã Siêu nhìn mình trong gương, chân thành nói.
Hôm nay khách sạn Đế Đô cực kỳ náo nhiệt, ngoài cổng có nhiều xe hơi sang trọng đỗ kín.
Mã Siêu là anh em của Dương Thanh, ở Yến Đô, rất nhiều người biết hai người họ rất thân thiết.
Đám cưới của Mã Siêu chính là chuyện lớn của Dương Thanh, bọn họ không dám lười biếng.
Trong khách sạn rộng lớn tràn ngập tiếng nói cười.
Cả nhà Dương Thanh vừa bước ra khỏi xe đã có người đến đón.
“Chúc mừng cậu Thanh, chúc mừng!”
Khắp nơi đều là tiếng chúc mừng.
Hôm nay tâm trạng của Dương Thanh cũng rất tốt, dù là quen biết hay xa lạ, chỉ cần chủ động đến chúc mừng, anh đều sẽ tươi cười đáp lại.
Mã Siêu không có bố mẹ, anh là anh trai khác họ, đương nhiên phải đón tiếp khách khứa chu đáo.
Thực ra bên phía Mã Siêu cũng chẳng có mấy ai, chủ yếu người tới là vì nể mặt anh.
Nhưng chỉ cần hôm nay tới để chúc phúc, Dương Thanh đều sẽ hoan nghênh.
“Cậu Thanh!”
Lúc này, một người đàn ông trung niên bước tới, bên cạnh ông ta còn có một người phụ nữ trung niên.
Trước ngực hai người đều cài hoa đỏ, là bố mẹ của Ngải Lâm.
Dương Thanh khẽ gật đầu, cười nói với Ngải Minh Húc: “Chú Húc, sau này là người một nhà rồi, đừng gọi xa lạ như vậy, cứ gọi tên cháu là được”.
Bọn họ là người của gia tộc lớn ở Yến Đô, đương nhiên biết Vương của Yến Đô có nghĩa là gì.
Mã Siêu là anh em của Dương Thanh, lại là con rể của họ.
Đây chính là cơ hội để nhà họ Ngải lên như diều gặp gió.
Trong lúc hai người đang ân ái, đám cưới cũng bước vào bước quan trọng nhất.
“Xin hỏi chú rể có đồng ý làm chồng của cô Ngải Lâm, dù sau này khỏe mạnh hay ốm đau, giàu có hay nghèo khó đều ở bên cạnh cô ấy suốt đời không?”
Một giọng nói lạnh lùng bỗng nhiên vang lên.
“Uỳnh!”
Tiếng động thật lớn vang lên.
Một chiếc quan tài đỏ chói được dỡ xuống khỏi xe tải.
Giờ phút này, tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn vị khách không mời mà đến này.
– .








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









