1. Home
  2. Truyện Ngôn Tình
  3. Chàng Rể Chiến Thần
  4. Tập 94 : 931: Chúc Mừng Sếp Mễ (c931-c940)

Chàng Rể Chiến Thần

Tập 94 : 931: Chúc Mừng Sếp Mễ (c931-c940)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 931: 931: Chúc Mừng Sếp Mễ

Lần này chủ tịch Thành Mộng Hoan tát rất mạnh, Tiêu Chỉ Tinh bị đánh ngã lăn ra đất, khóe miệng rướm máu.

Các nhân viên khác đều sợ ngây người, trơ mắt nhìn chủ tịch Thành Mộng Hoan chạy tới trước mặt Dương Thanh.

“Chào chủ tịch Dương, tôi là chủ tịch của Thành Mộng Hoan, tên Lưu Dương.

Rất vui được gặp cậu!”

Lưu Dương kích động nói.

Dương Thanh sững sờ hỏi: “Ông biết tôi à?”

Lần này đổi lại Lưu Dương ngơ ngác nói: “Tháng trước, tập đoàn của cậu đầu tư năm mươi tỷ vào Thành Mộng Hoan, hiện giờ cậu là cổ đông lớn nhất ở đây”.

“À! Thì ra là thế”.

Dương Thanh chợt nhớ lại, tháng trước Lạc Bân nhờ anh ký vào một văn bản, chính là đầu tư năm mươi tỷ vào một công ty bất động sản.

Nhưng trước giờ anh không hỏi đến công việc của tập đoàn, chỉ phụ trách ký tên.

Thế nên hiện giờ tập đoàn Nhạn Thanh đã đầu tư vào bao nhiêu doanh nghiệp, anh đang có bao nhiêu tài sản, bản thân anh cũng không biết.

Mễ Tuyết đứng cạnh há hốc mồm, vẻ mặt khó tin.

Đến tận lúc này cô ta mới ý thức được, Dương Thanh thân thiện như một người anh trai lại là người có địa vị cao như vậy.

Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!

Không chỉ Mễ Tuyết, các nhân viên khác cũng khiếp sợ.

Tiêu Chỉ Tinh bị Lưu Dương đánh ngã xuống đất lại càng kinh hãi.

“Chủ tịch Dương, cậu muốn mua nhà ở Thành Mộng Hoan, chúng tôi không thể lấy tiền của cậu”.

Lưu Dương vội vàng dặn dò giám đốc phòng sales bên cạnh: “Cậu mau đi làm thủ tục gửi lại tiền cho chủ tịch Dương.

Một tỷ rưỡi kia cứ để tôi thanh toán”.

“Vâng!”

Giám đốc phòng sales vội vàng nói.

“Chờ đã!”

Dương Thanh lập tức ngăn cản: “Căn biệt thự này là quà tân hôn tôi tặng anh em, sao lại để ông trả tiền?”

Lưu Dương cười nói: “Chủ tịch Dương nói gì vậy, anh em của cậu cũng là anh em của tôi.

Mua nhà tân hôn cho em trai là bổn phận của tôi”.

Dương Thanh cau mày nói: “Không cần!”

Nghe thấy giọng nói Dương Thanh hơi tức giận, Lưu Dương mới hốt hoảng nói: “Xin lỗi chủ tịch Dương, tại tôi làm việc qua loa”.

Tiêu Chỉ Tinh nghe Dương Thanh nói mua biệt thự tỷ rưỡi chỉ để làm quà cưới cho anh em lại càng kinh sợ.

Tiện tay mua một căn biệt thự tỷ rưỡi, rốt cuộc Dương Thanh giàu có tới mức nào?

Cô ta đảo mắt vội vàng tươi cười đi tới: “Không ngờ bây giờ anh lại là cổ đông lớn nhất của Thành Mộng Hoan”.

Lưu Dương càng hoảng sợ.

Vừa nãy ông ta tát Tiêu Chỉ Tinh mấy cái, không ngờ cô ta lại là bạn học của Dương Thanh, gây họa lớn rồi.

Khi Lưu Dương đang định xin lỗi, Tần Y trào phúng nói với Tiêu Chỉ Tinh: “Hình như vừa nãy chị đâu có nói như vậy? Chị vu oan cho chồng tôi từng theo đuổi chị, bị chị từ chối, còn bị mắng là cóc ghẻ”.

Tiêu Chỉ Tinh cười nói: “Vừa nãy tôi chỉ nói đùa thôi.

Dương Thanh trẻ tuổi lại có triển vọng như vậy, sao có thể theo đuổi tôi được?”

Dứt lời, cô ta lấy điện thoại ra: “Dương Thanh, anh cho em số điện thoại đi.

Tối nay em mời anh ăn cơm”.

Dương Thanh cười lạnh một tiếng: “Tôi chỉ là con cóc ghẻ mà thôi, không xứng ăn tiệc của người đẹp như cô mời”.

Bấy giờ, Lưu Dương mới hết lo.

Rõ ràng Tiêu Chỉ Tinh đã chọc giận Dương Thanh.

“Con ả đê tiện này, mau câm miệng cho tôi!”

Dứt lời, ông ta nhìn Tiêu Chỉ Tinh, chỉ tay ra cửa: “Cút ngay cho tôi!”

“Chủ tịch, tôi sai rồi, tôi thực sự biết sai rồi.

Sau này tôi không dám mắt chó coi thường người khác nữa.

Tôi nhất định sẽ làm thật nhiều cho công ty”.

“Đuổi con đàn bà đê tiện này ra ngoài đi!”

Lưu Dương ra lệnh, mấy gã bảo vệ liền lôi Tiêu Chỉ Tinh ra khỏi phòng sales.

Nhưng bây giờ, Lưu Dương lại bổ nhiệm cô ta làm tổng giám đốc quản lý toàn bộ phòng sales của bất động sản Thành Mộng Hoan.

Đây là sự thăng chức nhảy vọt.

“Chúc mừng sếp Mễ!”

Các nhân viên còn lại của phòng sales nhao nhao lên tiếng chúc mừng, trong mắt tràn đầy hâm mộ.

– .


Chương 932: 932: Lão Già Ra Tay

Sau khi rời khỏi phòng sales Thành Mộng Hoan, Dương Thanh lại dẫn Tần Y đi mua xe.

“Không ngờ anh rể lại tốt bụng như vậy.

Em thấy lo lắng cho chị em rồi đấy”.

Trên đường tới cửa hàng Rolls-Royce, Tần Y bật cười nhìn chằm chằm Dương Thanh.

Dương Thanh đang lái xe, mắt nhìn về phía trước, bắt đắc dĩ nói: “Em cũng nói anh tốt bụng thì còn lo lắng cho chị em gì nữa?”

Tần Y cười nói: “Cũng chính vì anh quát tốt nên mới sợ những người phụ nữ được anh giúp sẽ không nhịn được yêu anh”.

Dương Thanh cười khổ nói: “Không phải vì em muốn giúp Mễ Tuyết nên anh mới tiện tay giúp cô ấy đó sao?”

Hai người vừa nói vừa đi tới cửa hàng Rolls-Royce 4S.

Tuy loại xe này quá hào nhoáng, chưa chắc Mã Siêu đã thích, nhưng dù sao cũng là chuyện vui lớn nhất đời người, dù không thích cũng phải cho Mã Siêu nở mày nở mặt.

Mấy chuyện cần mặt mũi thế này vẫn phải đi xe sang một chút.

Ròng rã cả một buổi chiều, Dương Thanh và Tần Y tất bật ở bên ngoài, mua hết những thứ nhà trai cần chuẩn bị, tất cả đều theo tiêu chuẩn cao nhất.

Mua đồ xong xuôi, sắc trời đã tối đen, hai người tới một quán mỳ gần đó.

Cả hai mới ăn được vài miếng, một lão già mặc áo vải xám bỗng cất bước đi vào quán mỳ, ngồi vào bàn ngay sát bàn Dương Thanh.

Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!

“Ông muốn ăn gì ạ?”

Nhân viên phục vụ vội vàng đi tới cười hỏi.

Lão già áo vải mỉm cười, chỉ vào bàn của Dương Thanh và Tần Y: “Ăn giống bọn họ!”

Đây là một quán mỳ, Dương Thanh gọi một bát mỳ và một suất salad.

Tần Y nói đang giảm cân, không ăn gì, chỉ ngồi cùng Dương Thanh.

Nghe thấy thế, cả Dương Thanh và Tần Y đồng loạt nhìn sang lão ta.

Lão già áo vải tươi cười nhìn bọn họ: “Lâu rồi không ăn ở ngoài, cũng không biết cái gì ngon đành phải ăn theo cô cậu.

Cô cậu không để bụng chứ?”

Tần Y vội vàng cười đáp: “Ông nói gì thế, ông cứ tùy ý gọi!”

Từ lúc lão già áo vải bước vào quán mỳ, Dương Thanh đã chú ý tới lão ta.

Anh cảm thấy khí thế nguy hiểm toát ra từ người lão ta.

Bây giờ lão ta lại ngồi ngay cạnh.

Dạo gần đây xung quanh anh đã xảy ra không ít chuyện, Dương Thanh bỗng sinh lòng cảnh giác.

“Tần Y, anh đột nhiên nhớ ra lát nữa còn có chuyện phải giải quyết.

Anh để xe lại tí em tự lái về nhé”.

Dương Thanh đưa chìa khóa cho Tần Y.

“Nếu anh có việc thì cứ đi đi.

Em gọi taxi về cũng được, anh đi xe đi”.

Tần Y không hề nghi ngờ, đẩy chìa khóa lại cho Dương Thanh.

“Anh rể, anh ăn đi, em về nhà trước”.

Tần Y đứng dậy nói.

Dương Thanh gật đầu: “Đi đường cẩn thận!”

Quả nhiên có vấn đề.

Nếu bây giờ Dương Thanh vẫn còn nghĩ ông ta chỉ là một người bình thường thì đúng là ngu xuẩn.

Đối phương biết họ của mình, có chuyện trùng hợp như vậy sao?

“Ông biết tôi à?”

Dương Thanh híp mắt hỏi.

Lão già áo vải lắc đầu: “Đây là lần đầu tiên tôi gặp cậu ở ngoài đời”.

Câu nói này của lão ta có nghĩa là, hôm nay ông ta mới gặp Dương Thanh ở ngoài đời, còn trước đó đã nhìn thấy anh bằng những cách khác.

“Tôi họ Đỗ, cậu có thể gọi tôi là ông Đỗ”.

Ông Đỗ lại chủ động lên tiếng.

Lão ta chính là cấp dưới thân thiết như anh em của Tiết Vương, cũng là người có thực lực mạnh nhất trong nhà họ Tiết.

“Không liên quan!”

Một lúc sau, Dương Thanh lên tiếng đáp.

“Thì ra là vậy!”

Ông Đỗ lùi mạnh về sau ba bước.

Ngược lại Dương Thanh vẫn sừng sững tại chỗ, ánh mắt hờ hững, nhưng nền đất xi măng dưới chân anh đã vỡ nát.

“Xem ra ông vẫn không tin lời tôi nói”.

Dương Thanh híp mắt lại: “Ông định tính hết mọi trách nhiệm về cái chết của Tiết Nguyên Bá lên đầu tôi, muốn trả thù cho ông ta sao?”

– .


Chương 933: 933: Bị Bắt Đi Rồi

Giờ phút này, toàn thân ông Đỗ đột nhiên cứng ngắc, không dám nhúc nhích.

Bị Dương Thanh nhìn chằm chằm, lão ta thấy sống lưng lạnh toát.

Lão ta cảm nhận được khí thế hùng mạnh từ trên người Dương Thanh.

Dường như trước mặt anh, lão ta chỉ là sâu kiến có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào, hít thở cũng khó nhọc.

“Cậu Thanh nói đùa rồi.

Với thực lực của cậu muốn giết Tiết Nguyên Bá dễ như trở bàn tay.

Cậu đã nói cậu không giết, chắc chắn là thật”.

Ông Đỗ cố chịu đựng áp lực Dương Thanh gây ra, cười đáp.

Bấy giờ Dương Thanh mới chịu thu lại khí thế của mình, lạnh nhạt nhìn ông Đỗ: “Về chuyển lời cho Tiết Vương, tôi vô tình bị cuốn vào cuộc chiến ở Yến Đô.

Nhưng nếu nhà họ Tiết muốn khiêu khích tôi, đừng trách tôi không khách sáo!”

“Ầm!”

Dứt lời, Dương Thanh quay người rời đi.

Nhưng ngay khi anh bước ra bước đầu tiên, toàn bộ mặt đất đều rung chuyển.

Khối xi măng bị anh giẫm lên lập tức rạn nứt.

Đến khi Dương Thanh lái xe rời đi, ông Đỗ mới thấy dễ thở hơn một chút.

Lão ta bước tới xem nơi Dương Thanh vừa giẫm lên, hoảng sợ phát hiện có một dấu chân rất rõ.

Lấy dấu chân làm trung tâm, mặt đất xung quanh đều nứt ra.

Chỉ duy nhất dấu chân kia bị chia thành tám khối y hệt nhau.

“Thần Cảnh!”

Ông Đỗ hít sâu một hơi, ánh mắt tràn đầy khiếp sợ.

Tùy tiện giẫm một cái có thể in dấu chân xuống nền đất xi măng, lão ta cũng làm được.

Nhưng giẫm ra tám miếng y hệt nhau, lão ta làm không nổi.

Chỉ cao thủ Thần cảnh mới có được lực khống thế hoàn mỹ như vậy.

Trong giới võ thuật chia thực lực thành ba đẳng cấp Nhân Cảnh, Vương Cảnh và Thần Cảnh.

Trong Nhân Cảnh lại chia làm Minh Kình, Ám Kình và Hóa Kình.

Người luyện võ bình thường chỉ biết tới Nhân Cảnh, tức là Minh Kình, Ám Kình và Hóa Kình, mỗi Kình lại chia nhỏ ra thành sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và đỉnh phong.

Trong các gia tộc có đẳng cấp như tám gia tộc đứng đầu Yến Đô, cao thủ Hóa Kình đỉnh phong chính là người mạnh nhất.

Trên Nhân Cảnh chính là Vương Cảnh.

Cao thủ Vương Cảnh vô cùng ít ỏi, chỉ có Hoàng tộc và Vương tộc nắm giữ cả một châu vực lớn mới có được.

Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*47.*com nha!

Người đứng đầu của bốn Hoàng tộc và năm Vương tộc ở Chiêu Châu đều là cao thủ Vương Cảnh.

Về phần cao thủ Thần Cảnh chỉ có ở gia tộc Cổ Võ trong truyền thuyết, dù có cũng sẽ không có quá nhiều.

Ông Đỗ chính là cao thủ Vương Cảnh.

Ở trước mặt Dương Thanh, lão ta không hề có sức phản kháng, chứng tỏ thực lực của Dương Thanh là Thần Cảnh.

Nghĩ tới người trẻ tuổi như vậy đã có thực lực Thần Cảnh, ông Đỗ cảm thấy toàn thân đều đang run rẩy.

Toàn bộ người có thực lực Thần Cảnh đều là cao thủ đỉnh cao thế giới.

Dù là Hoàng tộc và Vương tộc cũng không dám tùy tiện trêu chọc một cao thủ Thần Cảnh.

“Vương của Yến Đô?”

Một lúc lâu sau, ông Đỗ bỗng cười nhạo một tiếng: “Trong mắt cao thủ Thần Cảnh, Vương của Yến Đô là cái thá gì?”

“Cái gì?”

Tiết Vương sợ ngây người.

Thần Cảnh là cảnh giới mà tất chủ của Hoàng tộc và Vương tộc đều hướng tới.

Nhưng một trăm năm nay, cả Hoàng tộc và Vương tộc đều chưa từng xuất hiện cao thủ Thần Cảnh nào.

“Đây là ảnh chụp từng giai đoạn của em gái Mã Siêu, bức cuối cùng là trang phục làm việc gần nhất của cô ấy”.

Tiền Bưu lên tiếng giải thích.

Dương Thanh càng xem càng thấy quen mắt, đến bức ảnh cuối cùng, anh giật mình hỏi: “Ông nói cô gái này chính là em gái của Mã Siêu sao?”

Dương Thanh kích động cầm ảnh chụp hỏi Tiền Bưu.

Hôm qua anh và Tần Y tới phòng sales của thành Mộng Hoan mua nhà cưới cho Mã Siêu, người tiếp đón họ chính là Mễ Tuyết, em gái của Mã Siêu.

“Tuy cô gái này là em gái của Mã Siêu nhưng tôi từng tiếp xúc với cô ấy.

Cô ấy rất ghét chuyện tìm người thân này”.

Tiền Bưu đột nhiên nói.

“Đợi lát nữa tôi đi nói chuyện với cô ấy.

Ngày mai là đám cưới của Mã Siêu, nếu không có cô em gái này, đám cưới sẽ không được hoàn hảo”.

Dương Thanh lập tức đáp.

Anh đang định xuất phát, chuông điện thoại gấp gáp reo lên.

Anh cầm lên xem thử, người gọi là Mã Siêu.

“Anh Thanh, Quan Duyệt bị người khác bắt đưa ra khỏi bệnh viện rồi!”

Mã Siêu nói.

– .


Chương 934: 934: Chơi Với Lửa Có Ngày Chết Cháy

“Cái gì? Quan Duyệt bị bắt đi rồi?”

Dương Thanh nhất thời ngây ra.

Hôm qua Quan Duyệt giúp anh chắn đạn, sau lưng trúng một phát súng đáng lẽ ra lúc này cô ta nên ở trong bệnh viện mới đúng, sao đột nhiên bị dẫn đi rồi?

“Bị ai dẫn đi?”

Dương Thanh hỏi tiếp.

“Quan Hân, chị họ của Quan Diệp, mới vừa nãy cô ta đến bệnh viện một mực dẫn người đi rồi”.

Mã Siêu gằn giọng nói, trong giọng nói ngập tràn áy náy.

Không chỉ vậy giọng nói của anh ta cũng có vẻ yếu ớt.

“Cậu bị thương?”

Dương Thanh kinh ngạc nói.

Mã Siêu nói: “Anh Thanh, em không sao.

Anh yên tâm đi, Quan Duyệt đỡ đạn thay anh, anh đừng để một cô gái tốt như vậy bị dẫn đi, anh mau cứu cô ấy đi, không cần lo cho em”.

Tuy Mã Siêu không trả lời Dương Thanh là mình có bị thương không, nhưng ý của câu nói này rất rõ ràng, anh ta bị thương thật rồi.

“Mai là ngày vui của cậu.

Cậu đừng lo lắng những việc khác, bây giờ tôi sẽ bảo Tiền Bưu qua đấy”.

Dương Thanh nói xong cúp điện thoại.

“Cậu Thanh, Mã Siêu bị thương à?”

Thấy Dương Thanh cúp điện thoại, Tiền Bưu ngạc nhiên hỏi.

Dương Thanh gật đầu, trong ánh mắt lóe lên sát khí mãnh liệt: “Bây giờ ông đi bệnh viện xem thử Mã Siêu thế nào rồi.

Dù thế nào cũng phải bảo cậu ấy nhập viện điều trị, công việc của cậu ấy tạm thời do ông tiếp quản”.

“Vâng!”

Tiền Bưu vội đáp.

Cùng lúc đó chiếc xe Mercedes Benz RV màu đen chậm rãi rời khỏi bệnh viện Nhân Dân Yến Đô.

Trong xe, hai tay Quan Duyệt bị trói chặt, sau lưng máu nhuộm đỏ tươi, sắc mặt trắng như tờ giấy.

“Quan Hân, chị biết chị đang làm gì không?”

Quan Duyệt nhìn người phụ nữ ở đối diện giận dữ nói.

Quan Hân cười lạnh nói: “Đương nhiên tôi biết mình đang làm gì.

Ngược lại tôi muốn hỏi cô một câu, đỡ đạn cho một người đàn ông mới quen biết không bao lâu, cô có biết mình đang làm gì không?”

“Anh ấy là sư phụ của tôi, dù chết vì anh ấy cũng là việc nên làm, việc này có liên quan gì tới chị chứ?”

Quan Duyệt đỏ mắt hỏi ngược lại Quan Hân.

“Bốp!”

Quan Hân tát mạnh vào mặt Quan Duyệt, giận dữ nói: “Mày câm miệng cho tao!”

“Tao đợi!”

Tuy Quan Hân sợ hãi nhưng mồm mép cũng không chịu thua kém, nghiến răng nói.

Thấy Quan Hân không nói gì nữa, Quan Duyệt cũng không muốn nói gì thêm, hai mắt nhắm chặt giống như đang nghỉ ngơi.

Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*47.*com nha!

Hai mươi phút sau, chiếc RV chậm rãi lái vào sân một căn biệt thự.

“Xuống xe đi!”

Quan Hân lạnh giọng nói.

Lúc này Quan Duyệt mới mở mắt ra nhíu mày nói: “Đây là đâu? Tại sao các người muốn dẫn tôi tới đây?”

Quan Duyệt vốn nghĩ bây giờ Quan Hân muốn đưa cô ta về Vương thành Quan nhưng không ngờ cô ta lại bị dẫn tới một căn biệt thự riêng này.

“Mày nói thử xem mày đã đỡ đạn thay sư phụ mình, vậy sau khi sư phụ mày biết mày bị bắt đi liệu anh ta có tự mình đến đây cứu mày không?”

Quan Duyệt thật sự cuống lên, tức giận nói: “Quan Hân, tốt nhất chị đừng làm như vậy, sư phụ tôi không phải là người bình thường đâu”.

“Nếu anh ta là người bình thường, mày thấy anh ta có thể sống sót đến bây giờ sao?”

Nhưng một khi Quan Hân muốn giết chết Dương Thanh thì phiền phức to rồi.

“Quan Duyệt, mày không hề biết tao đã bố trí thiên la địa võng ở nơi này rồi, trừ khi anh ta là cao thủ Vương Cảnh, bằng không, một khi anh ta bước vào sân của căn biệt thự này thì đừng hòng sống sót trở ra!”

Quan Hân kiêu ngạo nói.

– .


Chương 935: 935: Hung Hăng Càn Quấy

Sắc mặt Quan Duyệt trắng bệch, cắn răng nói: “Quan Hân, tôi khuyên chị trước khi làm việc này, vẫn nên báo cho ông nội biết trước một tiếng, nếu không lỡ như xảy ra việc gì, chị không gánh nổi trách nhiệm đâu!”

“Mày không cần lo việc này, đợi sau khi khống chế được Yến Đô, chắc chắn ông nội sẽ nhớ tới công lao lớn này của tao”.

Quân Hân đắc ý nói.

Quan Duyệt thấy thế hoàn toàn mất hết hy vọng, cũng không khuyên thêm gì nữa, chỉ nói: “Chị tự lo thân mình đi!”

Hôm qua Quan Duyệt mới bị thương, còn bị Quan Hân cưỡng ép dẫn ra khỏi bệnh viện, bây giờ sau lưng cô ta đã thấm đẫm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, không còn chút sắc hồng nào.

“Sếp, con ả này chảy máu quá nhiều, liệu có chết không?”

Lúc này, một gã thuộc hạ của Quan Hân hơi lo lắng nói.

Quan Hân hờ hững liếc nhín sau lưng Quan Duyệt: “Yên tâm đi, nó không chết đâu mà lo, cùng lắm cũng chỉ hôn mê vì mất máu nhiều thôi”.

“Đương nhiên, cho dù có chết cũng không sao.

Dù sao nó cũng vì chắn đạn cho người đàn ông kia nên mới chết, đáng đời nó”.

Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*47.*com nha!

Gã thuộc hạ nghe vậy cũng không khuyên nhủ nữa.

Quan Duyệt cắn chặt môi, sâu trong đáy mắt vẫn hiện lên vẻ đau lòng.

Dù gì thì Quan Hân cũng là chị họ của cô ta, thế mà Quan Hân lại nói ra những lời như vậy, đây chẳng khác nào Quan Hân hoàn toàn xem thường mạng sống của cô ta.

“Mọi thứ đã chuẩn bị xong chưa?”

Quan Hân bỗng hỏi.

Gã thuộc hạ gật đầu: “Cô yên tâm, trừ khi đối phương là cao thủ Vương Cảnh, nếu không có chạy đằng trời”.

“Được, vậy hãy dẫn nó vào trong đi, phỏng chừng thằng khốn kia cũng sắp đến rồi”.

Quan Hân nói.

Quan Duyệt bị mang vào bên trong, còn Quan Hân lại ngồi trên cái ghế trong sân tận hưởng ánh nắng mặt trời.

Tuy đang là mùa đông, nhưng mùa đông ở Yến Đô không lạnh lắm, ánh nắng ấm áp chiếu lên người rất dễ chịu.

Sau lưng cô ta còn có hai vệ sĩ nhà họ Quan, đang đứng im lặng như tượng.

Ầm!

Đột nhiên, tiếng gầm của động cơ vang lên, sau đó một chiếc Phaeton màu đen lao tới như tia chớp.

Dương Thanh bước từ bên trong ra, lập tức mười mấy vệ sĩ nhà họ Quan bao vây anh.

“Rốt cuộc anh cũng đến rồi!”

Thấy Dương Thanh, Quan Hân cười rộ lên, trong mắt cũng hiện lên vẻ bỡn cợt.

Lúc này, các vị trí đầu, tim và tứ chi của Dương Thanh đều hiện lên những điểm laser ngắm bắn.

Đếm sơ thì lúc anh vừa bước xuống xe, trên người anh bị hơn chục họng súng bắn tỉa nhắm vào.

Điều này chứng tỏ, trong góc khuất của biệt thự này còn ẩn nấp mười mấy tay súng bắn tỉa, mà tất cả các họng súng kia đều đang chĩa vào anh.

“Quan Duyệt đâu?”

Dương Thanh dường như không nhận thấy mình đang bị họng súng chĩa vào, vẻ mặt rất bình tĩnh nhìn Quan Hân.

“Mười hai tay súng bắn tỉa, bốn người nhắm vào tứ chi của anh, bốn người nhắm vào tim anh, còn bốn người nữa sẽ bắn vào đầu anh”.

“Không phải anh ngây thơ nghĩ rằng mười hai tay súng bắn tỉa sẽ phạm sai lầm cùng một lúc đấy chứ?”

“Anh muốn từ chối?”

Quan Hân chất vấn: “Lẽ nào anh thật sự cho rằng mấy chấm đó trên người anh chỉ là đèn laser sao?”

“Trong mắt tôi mấy chấm đỏ kia chẳng khác gì đèn laser”.

Dương Thanh lạnh nhạt nói.

Vẻ mặt Quan Hân dần trở nên vặn vẹo, nghiến răng nói: “Bây giờ anh đang khiêu khích uy quyền của tôi, anh thật sự nghĩ rằng tôi không dám giết anh sao?”

“Dương Thanh, tôi cho anh ba giây: một là thần phục, hai là chết!”

Quan Hân cắn răng nói: “3! 2! 1! Giết!”

Nhưng khi ra lệnh xong cô ta lại không nghe được bất kỳ tiếng súng nào vang lên, mà tất cả mười mấy chấm đỏ vốn dĩ đang ở trên người Dương Thanh cũng đã biến mất.

– .


Chương 936: 936: Chán Sống Lắm À

“Tay bắn tỉa, bắn cho tôi, bắn ngay cho tôi!”

Quan Hân tức giận quát.

Nhưng tiếng súng vẫn không vang lên, ngay cả chấm đỏ cũng hoàn toàn biến mất.

Lúc này, ngay cả Dương Thanh cũng không nhịn được mà nhíu mày.

Bởi vì anh cũng không hiểu sao mười hai tay súng bắn tỉa kia bỗng không có động tĩnh gì nữa.

“Các người xông lên giết chết tên khốn kiếp này cho tôi!” Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*47.*com nha!

Quan Hân lại quát lên với mười mấy vệ sĩ.

Nhưng đúng lúc này, một hơi thở mạnh mẽ bỗng ập tới.

“Rầm rầm rầm!”

Chỉ một giây sau, mười mấy vệ sĩ nhà họ Quan đã ngã lăn ra đất.

Còn Dương Thanh thì vẫn đứng im, không hề ra tay.

Thấy cảnh tượng này, Quan Hân trợn tròn mắt, trong mắt tràn ngập vẻ sợ hãi và không dám tin.

“Con cháu nhà họ Quan ngày càng ngông cuồng đấy nhỉ”.

Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!

Một lão già mặc áo vải màu xám bỗng xuất hiện, hờ hững nhìn chằm chằm vào Quan Hân.

“Ông Đỗ!”

Lão già đang chắn trước mặt Quan Hân lập tức hô lên kinh ngạc.

Người vừa giúp Dương Thanh giải quyết hết đám vệ sĩ nhà họ Quan không phải ai xa lạ, chính là ông Đỗ của nhà họ Tiết.

Dương Thanh hơi híp mắt, ông Đỗ này thú vị thật, không ngờ lão ta lại chủ động chạy đến để giải quyết phiền phức giúp anh.

Rõ ràng mười hai tay bắn tỉa vừa rồi cũng đã bị lão ta giải quyết.

Quan Hân cũng không nhận ra ông Đỗ, chỉ nghĩ ông Đỗ là trợ thủ do Dương Thanh gọi tới, lập tức giận dữ nói.

“Mau im đi!”

Lão già nhà họ Quan lập tức cảm thấy người lạnh toát, vội ngăn cản.

Sỉ nhục ông Đỗ cũng không khác gì sỉ nhục Tiết Vương, cho dù ông Đỗ giết Quan Hân ngay, Quan Vương cũng không thể nói gì.

Lão già nhà họ Quan vội nói.

“Hừ!”

Ông Đỗ không nói gì, chỉ hơi nhích chân, bóng dáng lão ta lập tức biến mất.

“Bốp!”

Ngay sau đó, tiếng bạt tai bỗng vang lên, Quan Hân lập tức bị đánh bay đi, trong miệng toàn máu.

Nếu ông Đỗ không nương tay, cái tát này đã đủ để lấy mạng Quan Hân rồi.

Quan Hân có vẻ rất không cam lòng, nghiến răng nghiến lợi.

Quan Duyệt nhanh chóng được đưa ra ngoài.

Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*47.*com nha!

Nhưng khi nhìn thấy Quan Duyệt, Dương Thanh rất tức giận.

“Cô chán sống lắm à?”

Dương Thanh chợt quát: “Nếu vậy thì tôi sẽ giúp cô!”

Ngay sau đó, anh đã xuất hiện trước mặt Quan Hân, tóm lấy cổ cô ta rồi nhấc bổng lên.

Lão già nhà họ Quan còn chưa kịp phản ứng gì thì chủ nhân đã bị người ta xách cổ lên, chuyện này khiến lão ta rất sợ hãi.

Đến giờ lão ta mới nhận ra, người thanh niên trước mặt đáng sợ tới mức nào.

– .


Chương 937: 937: Thành Ý Của Tiết Vương

Khi thấy Dương Thanh nhấc bổng Quan Hân lên bằng một tay như đang xách gà con, Quan Duyệt vốn sắp hôn mê lập tức tỉnh táo hơn rất nhiều.

“Sư phụ, đừng!”

Quan Duyệt vội chạy tới, tóm lấy tay Dương Thanh rồi cầu xin: “Sư phụ, người như chị ta không đáng để anh làm như thế, anh mau buông chị ta ra đi”.

Không ai ngờ Quan Duyệt lại cầu xin cho Quan Hân.

Sở dĩ Dương Thanh tức giận, định giết Quan Hân cũng vì thấy lưng áo của Quan Duyệt đã đẫm máu, còn sắc mặt thì tái nhợt.

“Cô ta đối xử với em như thế mà em vẫn muốn cầu xin cho cô ta à?”

Dương Thanh nhíu mày.

Quan Duyệt nhìn chằm chằm vào Quan Hân với vẻ mặt phức tạp, cắn môi, một lúc lâu sau mới nói: “Sư phụ, tha cho chị ta đi!” Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!

“Rầm!”

Một tiếng động rất lớn vang lên, Quan Hân bay đi, nặng nề bay vào biệt thự qua cửa sổ.

“Nể mặt Quan Duyệt, tôi tạm thời tha cho cô, nhưng không có lần sau nữa!”

Dương Thanh nói vọng vào biệt thự với vẻ mặt đằng đằng sát khí.

Lão già nhà họ Quan sững sờ, không ngờ khí thế của Dương Thanh lại khiến lão ta có cảm giác ngạt thở.

“Để anh đưa em đến bệnh viện”.

Dương Thanh không nói gì thêm, bước tới rồi bế Quan Duyệt dậy.

Ông Đỗ nói rồi quay người rời đi.

Lão già nhà họ Quan vừa ngơ ngác vừa chấn động.

Ngay cả Ông Đỗ cũng nói thế, rốt cuộc Dương Thanh lợi hại tới mức nào đây?

Vừa nãy, khi Dương Thanh ra tay với Quan Hân, lão ta còn không kịp phản ứng.

Tốc độ của anh chẳng khác gì dịch chuyển tức thời cả.

“Chẳng lẽ cậu thanh niên kia cũng là cao thủ Vương Cảnh như ông Đỗ ư?”

Lão già nhà họ Quan bỗng tự hỏi.

Vừa nói xong, sắc mặt lão ta bỗng tái mét.

Quan Hân rú lên với vẻ mặt dữ tợn, mắt đỏ ngầu, trông như sắp phát điên.

Đương nhiên lão già nhà họ Quan biết Quan Hân muốn giết ai, chỉ có thể là Dương Thanh rồi.

“Cô chủ, cô đừng chọc vào cậu thanh niên kia nữa, cậu ta rất khó lường, ngay cả ông Đỗ nhà họ Tiết cũng vô cùng cung kính với cậu ta, có lẽ thực lực của cậu ta ở Vương Cảnh đấy”.

Lão già nhà họ Quan vội khuyên.

“Đường Tam, ông im ngay cho tôi!”

Quan Hân nghiến răng nghiến lợi: “Nếu ông không vô dụng đến mức thua cả một thanh niên hơn hai mươi tuổi, sao tôi phải chịu nhục nhã thế này chứ?”

“Tiết Vương còn nói, nếu cậu Thanh rảnh thì có thể tới thành Tiết bất cứ lúc nào, ông ấy sẽ đích thân tiếp đón cậu”.

Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*47.*com nha!

Quà dâng tới cửa, không nhận thì phí.

Dương Thanh cầm hợp đồng lên xem, đúng là hợp đồng chuyển nhượng vô điều kiện cho anh của nhà họ Tiết, nhà họ Tiết đã ký tên và đóng dấu xong xuôi cả rồi.

Giờ chỉ cần anh ký tên và đóng dấu, số sản nghiệp trị giá năm mươi tỷ này sẽ thuộc về anh.

“Đúng rồi, Tiết Vương bảo tôi nói với cậu một câu, nể mặt cậu, nhà họ Tiết sẽ rời khỏi cuộc chiến ở Yến Đô”.

Ông Đỗ chợt nói: “Tiết Vương chỉ hy vọng, nếu có ngày cậu Thanh thừa kế Đế Thôn, xin cậu hãy nâng đỡ Vương tộc họ Tiết đôi chút”.

– .


Chương 938: 938: Đắc Ý

Dương Thanh nhìn ông Đỗ với vẻ mặt kỳ lạ, khó trách Tiết Vương lại chủ động lấy lòng, còn tặng quà có giá trị lớn như thế, hóa ra lão ta vẫn nhớ đến Đế Thôn.

“Tôi nói tôi định thừa kế Đế Thôn khi nào thế?”

Dương Thanh cười híp mắt.

Ông Đỗ mỉm cười thần bí: “Nếu cậu Thanh không thể thừa kế Đế Thôn, tôi thực sự không tìm ra ai có tư cách đó”.

Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*47.*com nha!

“Được rồi, nhiệm vụ của tôi xem như đã hoàn thành, tôi cũng nên rời khỏi Yến Đô thôi”.

“Sau này, sản nghiệp của nhà họ Tiết ở Yến Đô sẽ do cậu Thanh toàn quyền xử lý”.

Ông Đỗ nói rồi quay người rời đi.

Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!

Đến khi ông Đỗ đi khuất hẳn, nụ cười của Dương Thanh mới dần biến mất.

Anh ngẩn người nhìn mấy bản hợp đồng trong tay mình, không hề thoải mái như hồi nãy.

Năm mươi tỷ do Tiết Vương chủ động đưa tới dễ cầm lắm ư?

Có thể nói, đây là một củ khoai lang nóng bỏng tay.

Bây giờ người của các Vương tộc đang lũ lượt kéo tới Yến Đô, đều nhắm đến Đế Thôn.

Dương Thanh không hề muốn quan tâm, nhưng người của gia tộc nào cũng chủ động tìm anh hết.

Hình như anh đã lún sâu vào vũng bùn này, cho dù anh nói mình không hứng thú với Đế Thôn thì cũng không ai tin.

“Chẳng lẽ mình phải tham gia trận chiến tranh giành Đế Thôn thật à?”

Dương Thanh lẩm bẩm.

“Cậu không sao là tốt rồi”.

Thấy Mã Siêu vẫn đùa được, anh cũng yên tâm.

Anh chợt nói: “Đúng rồi, bây giờ cậu đến tập đoàn Tân Thảo đi, tôi cũng qua đó”.

“Vâng!”

Mã Siêu đáp ngay.

Tập đoàn Tân Thảo chính là sản nghiệp của nhà họ Tiết ở Yến Đô, vừa nãy ông Đỗ đã đưa cho anh hợp đồng chuyển nhượng tập đoàn này.

Mã Siêu đã đến từ lâu, khi thấy Dương Thanh thì lập tức tiến lên đón.

“Cậu bị nội thương à?”

Dương Thanh nhíu mày nhìn Mã Siêu.

Với cấp bậc của Dương Thanh, anh có thể cảm nhận được hơi thở của Mã Siêu hơi hỗn loạn, rõ ràng đã bị nội thương.

Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*47.*com nha!

Mã Siêu mỉm cười: “Anh Thanh, anh còn không rõ năng lực hồi phục của em mạnh đến đâu à? Hơn nữa, em có người vợ giỏi y học như Ngải Lâm, mấy vết thương ấy đã là gì chứ?”

“Cậu cứ đắc ý thế đi!”

Dương Thanh cười mắng.

Tuy Mã Siêu bị nội thương nhưng đúng là không nghiêm trọng lắm, mấy ngày là khỏi rồi.

“Anh Thanh, anh gọi em đến tập đoàn Tân Thảo làm gì thế?”

Mã Siêu hỏi.

“Dẫn cậu tới làm quen”.

Khi thấy Dương Thanh, Tiêu Chỉ Tinh hỏi với vẻ nghiền ngẫm.

“Tôi đến tìm tổng giám đốc của các cô”.

Dương Thanh nói: “Nếu cô là thư ký, chắc có thể liên lạc với anh ta nhỉ?”

Tiêu Chỉ Tinh mỉm cười lắc đầu: “Dương Thanh, có lẽ hôm nay cậu không gặp được sếp Lưu đâu”.

Dương Thanh nhíu mày.

“Vì sếp Lưu đã nói, trừ chủ tịch mới của tập đoàn Tân Thảo ra, anh ấy không tiếp ai cả, cậu nên rời đi thì hơn”.

Tiêu Chỉ Tinh nói với vẻ đắc ý.

– .


Chương 939: 939: Dương Thanh Là Ai

Trông Tiêu Chỉ Tinh đúng kiểu tiểu nhân đắc chí.

Hôm qua, sau khi bị Thành Mộng Hoan đuổi việc vì Dương Thanh, cô ta lập tức bám víu được vào Lưu Kỳ vừa lên chức, trở thành thư ký của tổng giám đốc tập đoàn Tân Thảo.

Tuy nói là thư ký nhưng thật ra chỉ là đồ chơi của Lưu Kỳ mà thôi.

Hồi trước, khi vẫn là một trong vô số phó tổng giám đốc của tập đoàn Tân Thảo, Lưu Kỳ từng mua biệt thự từ chỗ Tiêu Chỉ Tinh, hai người liếc mắt đưa tình với nhau rồi bắt đầu dan díu.

Hôm qua Lưu Kỳ vừa lên chức, lúc này hắn mới dám cho Tiêu Chỉ Tinh làm thư ký của mình.

“Nếu vậy thì cô gọi sếp Lưu của các cô xuống đây tiếp đón đi”.

Dương Thanh lạnh nhạt nói.

Dáng vẻ đắc ý của Tiêu Chỉ Tinh khiến anh thấy rất khó chịu.

“Tiếp đón á? Chủ tịch mới vẫn chưa tới, sếp Lưu phải tiếp đón ai?”

Tiêu Chỉ Tinh thoáng sửng sốt rồi sực hiểu, Dương Thanh đang bảo Lưu Kỳ xuống tiếp đón anh đây mà.

“Dương Thanh, cậu không định nói cho tôi biết cậu chính là chủ tịch mới của tập đoàn Tân Thảo đấy chứ?”

Cô ta phá lên cười.

“To mồm thật đấy, vừa nói mình là chủ tịch của tập đoàn Nhạn Thanh, giờ lại bảo mình là chủ tịch mới của tập đoàn Tân Thảo, sao anh không nói anh chính là Vương của Yến Đô luôn đi?”

Nhân viên lễ tân vừa tiếp đón Dương Thanh cũng mỉa mai.

“Dương Thanh, tôi khuyên cậu mau cút đi thì hơn, để tránh bị bẽ mặt!”

Tiêu Chỉ Tinh vẫn ghi hận chuyện hôm qua, cũng không giả vờ nữa mà trở mặt luôn: “Nếu cậu không đi, tôi sẽ gọi bảo vệ đuổi cậu đi đấy”.

“Cô dám à!”

Mã Siêu lập tức nổi giận, bước lên chắn trước mặt Dương Thanh, nhìn đám bảo vệ xung quanh bằng ánh mắt hung dữ.

“Tiêu Chỉ Tinh, cô chắc chắn rằng muốn đuổi tôi đi à?”

Dương Thanh bình tĩnh hỏi bằng giọng nghiền ngẫm.

Không hiểu sao, Tiêu Chỉ Tinh bỗng thấy hơi bối rối.

Hôm qua, ở phòng sales của Thành Mộng Hoan, chính mắt cô ta đã trông thấy dáng vẻ cung kính của chủ tịch Thành Mộng Hoan khi ở trước mặt Dương Thanh.

Điều này đủ để cho thấy, bây giờ Dương Thanh cũng là người có máu mặt ở Yến Đô.

Nếu đuổi Dương Thanh đi, cô ta sẽ không gặp phải phiền phức gì chứ?

Nhưng cô ta bỗng nghĩ ra, chỗ dựa của tập đoàn Tân Thảo là một gia tộc vô cùng mạnh mẽ, ngay cả tám nhà quyền thế ở Yến Đô cũng không dám đắc tội với tập đoàn Tân Thảo.

Nghĩ đến đây, sự lo lắng của Tiêu Chỉ Tinh lập tức tan thành mây khói.

“Bảo vệ, đuổi hai tên khốn này ra ngoài cho tôi!”

Tiêu Chỉ Tinh nghĩ tới việc mình bị đuổi khỏi phòng sales của Thành Mộng Hoan ngày hôm qua, tức giận quát.

Mười bảo vệ lập tức đến gần Dương Thanh và Mã Siêu.

Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!

“Hai anh định tự cút khỏi tập đoàn Tân Thảo hay để chúng tôi ném hai anh ra ngoài thế?”

Đội trưởng đội bảo vệ đứng đầu, lạnh lùng hỏi.

“Anh muốn chết đúng không!”

Mã Siêu nổi giận, đang định ra tay.

“Khoan đã!”

Dương Thanh kéo Mã Siêu lại.

Những bảo vệ này cũng chỉ làm việc theo lệnh chứ chưa gây ra chuyện gì quá đáng, người sai là Tiêu Chỉ Tinh.

“Tiêu Chỉ Tinh, chắc chắn cô sẽ hối hận”.

Dương Thanh hờ hững nói.

Anh nói rồi gọi điện thoại: “Tìm số tổng giám đốc Lưu của tập đoàn Tân Thảo cho tôi”.

“Ha ha, cậu nghĩ cậu là ai? Còn bảo người ta tìm số điện thoại của sếp Lưu cơ à?”

Tiêu Chỉ Tinh cười lạnh: “Dương Thanh, đừng tưởng bây giờ cậu sống tốt thì lợi hại lắm, tôi nói cho cậu biết, chỗ dựa của tập đoàn Tân Thảo là một gia tộc vô cùng mạnh mẽ, cho dù cậu đến từ tám nhà quyền thế ở Yến Đô thì cũng không chọc nổi tập đoàn Tân Thảo đâu”.

“Được, nếu cậu đã muốn liên lạc với sếp Lưu của chúng tôi bằng quan hệ, tôi sẽ cho cậu mười phút, để xem cậu có năng lực đó không”.

Dương Thanh nhìn Tiêu Chỉ Tinh như đang nhìn đồ đần.

Nào ngờ sau khi nghe Dương Thanh nói xong, Lưu Kỳ bỗng giận dữ quát: “Mày là ai hả? Báo mỗi cái tên mà dám bắt ông đây xuống gặp mày à?” Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!

“Bây giờ ông đây đang bận, nếu mày dám gọi điện quấy rối nữa, tao sẽ giết mày đấy”.

“Dương Thanh, chắc chắn cậu không biết, sếp Lưu đã giật giải quán quân đấu vật rất nhiều lần, thế mà cậu vẫn dám quấy rầy anh ấy, cậu xong rồi, xong đời rồi”.

Tiêu Chỉ Tinh kích động nói, rất muốn xem cảnh Dương Thanh bị Lưu Kỳ đánh một trận rồi ném ra ngoài.

“Thế ư?”

Không đáng để tức giận vì người phụ nữ này.

“Dương Thanh là ai? Cút ra đây cho tao!”

Đúng lúc này, một bóng người cường tráng bước ra khỏi thang máy rồi tức giận quát.

– .


Chương 940: 940: Không Ngờ Lại Là Cậu

Mọi người đều nhìn về phía Dương Thanh.

Trong mắt Tiêu Chỉ Tinh tràn ngập vẻ trêu ngươi, như thể đã thấy cảnh Dương Thanh bị Lưu Kỳ đánh tơi bời rồi ném khỏi tập đoàn Tân Thảo.

Lưu Kỳ cũng chú ý đến Dương Thanh và Mã Siêu đang bị đám bảo vệ bao vây, lập tức nhìn chằm chằm vào Dương Thanh: “Chính mày đã bảo tao xuống gặp mày à?”

“Muốn chết đúng không!”

Mã Siêu nhíu mày, tức giận quát.

“Mẹ kiếp! Ở địa bàn của ông đây mà vẫn dám nói chuyện với ông đây như thế, đúng là không biết trời cao đất dày”.

Lưu Kỳ khoát tay: “Đánh gãy tay chân thằng oắt này rồi ném khỏi tập đoàn Tân Thảo cho tôi”.

“Sếp Lưu không phân biệt đúng sai, chưa gì đã định đánh gãy tay chân anh em của tôi à?”

Dương Thanh lạnh lùng nói: “Anh là tổng giám đốc của tập đoàn Tân Thảo, có người đến tìm anh, anh không sợ làm lỡ việc quan trọng của tập đoàn ư?”

Dương Thanh vốn có thể lấy hợp đồng và thủ tục mà nhà họ Tiết đã chuẩn bị sẵn ra luôn.

Nhưng anh không làm thế, anh muốn xem xem rốt cuộc người đàn ông hống hách này có tư cách ở lại tập đoàn Tân Thảo không.

Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!

Mã Siêu cũng không phải người thích quản lý doanh nghiệp, hay nói cách khác, chỉ cần Lưu Kỳ thích hợp, sau này chuyện ở tập đoàn Tân Thảo sẽ do hắn quyết định.

Còn Mã Siêu chỉ là ông sếp ngồi không mà thôi.

“Tao làm việc thế nào cũng không cần giải thích với mày nhỉ?”

Lưu Kỳ ngạo nghễ nói: “Ông đây là tổng giám đốc của tập đoàn Tân Thảo, trừ chủ tịch ra, ông đây to nhất!”

“Dương Thanh, sếp Lưu đã làm ở tập đoàn Tân Thảo nhiều năm, bằng không tập đoàn đã không bổ nhiệm anh ấy làm tổng giám đốc rồi”.

“Tôi khuyên cậu nên quỳ xuống xin tha thì hơn, không chừng sếp Lưu sẽ nể mặt tôi, để lại cái mạng chó cho cậu đấy”.

“Chứ không lát nữa, có khi cậu sẽ bị đánh gãy tay chân rồi ném xuống sông nuôi cá ngay”.

Tiêu Chỉ Tinh đắc ý nói.

“Ồ? Chỉ Tinh, em biết thằng ngu này hả?”

Lưu Kỳ ôm Tiêu Chỉ Tinh vào lòng rồi hỏi.

Rõ ràng tác phong làm việc của hắn chính là như thế, những nhân viên xung quanh cũng không có vẻ bất ngờ, hình như đã biết Lưu Kỳ là loại người gì từ lâu.

Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!

Tiêu Chỉ Tinh cũng không quan tâm đến việc Lưu Kỳ đang sờ soạng người mình, chỉ cười duyên, ỏn ẻn nói: “Sếp Lưu, hôm qua em bị Thành Mộng Hoan đuổi việc vì tên khốn này đấy”.

“Sao cơ?”

Lưu Kỳ giận dữ: “Thằng khốn kia, mày dám hại người phụ nữ của tao, chán sống rồi à?”

“Đánh cho tôi, đập gãy tay chân của hai thằng ngu này rồi ném chúng nó ra ngoài!”

Dương Thanh lắc đầu, anh từng gặp người ngông cuồng nhưng chưa thấy ai hống hách đến thế.

Ngay cả người của Vương tộc cũng không hống hách với anh đến thế nhỉ?

“Tôi là Dương Thanh – chủ tịch của tập đoàn Nhạn Thanh, anh có chắc muốn đối xử với chúng tôi như thế này không?”

Dương Thanh hơi híp mắt.

Quả nhiên, tập đoàn Nhạn Thanh vẫn có tiếng tăm, sắc mặt Lưu Kỳ lập tức nghiêm nghị hẳn.

“Thằng kia, mày biết hậu quả khi lừa tao là gì rồi chứ?”

Lưu Kỳ hung tợn hỏi.

“Anh là tổng giám đốc của tập đoàn Tân Thảo, nếu muốn biết tên của chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh, chẳng phải sẽ rất dễ dàng à?”

Dương Thanh nói.

Lưu Kỳ lập tức gọi điện thoại: “Sếp Vương, tìm hiểu cho tôi, tên của chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh là gì? Bao nhiêu tuổi?”

Dương Thanh lạnh nhạt nói: “Tôi định bàn chuyện hợp tác với quý công ty, không biết sếp Lưu có thấy hứng thú không?”

Lưu Kỳ tức giận nói: “Cho dù cậu là chủ tịch của tập đoàn Nhạn Thanh thì sao nào?”

“Đúng là không biết tự lượng sức mình!”

Dương Thanh cười lạnh, lập tức ném mấy bản hợp đồng về phía Lưu Kỳ: “Mở to mắt chó ra mà đọc nội dung của mấy bản hợp đồng này đi”.

Lưu Kỳ nhận lấy hợp đồng, nhưng vừa đọc qua thì đã biến sắc.

Hắn nhìn về phía Dương Thanh với vẻ không dám tin: “Cậu… cậu chính là chủ tịch mới của tập đoàn Tân Thảo à?”

– .

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 18 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 22 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box