Chàng Rể Chiến Thần
Tập 96 : 951: Tình Nghĩa Anh Em (c951-c960)
❮ sautiếp ❯Chương 951: 951: Tình Nghĩa Anh Em
Mọi người lập tức đổ dồn ánh mắt vào người đang nói chuyện.
Dương Thanh cũng nhìn sang, thấy kẻ cầm đầu là một người trung niên.
Chính ông ta là người nói tặng quan tài.
Anh còn từng gặp ông ta, chính là chú hai của Quan Duyệt, cũng là bố của Quan Hân, Quan Hồng Vĩ.
Hôm qua Quan Hồng Vĩ còn tới bệnh viện định mắng chửi Quan Duyệt.
Nếu không nhờ Quan Duyệt cầu xin, Dương Thanh đã ra tay với ông ta rồi.
Nhưng Tiền Bưu đã xuất hiện tát Quan Hồng Vĩ vài phát.
Dương Thanh chỉ nhìn ông ta một cái rồi nhìn sang bóng người quen thuộc sau lưng ông ta.
Chính Quan Hân từng suýt bị Dương Thanh giết chết.
Lúc trước Quan Duyệt từng nói Quan Hân được Quan Vương phái tới phụ trách Yến Đô.
Nhưng giờ đây, bố cô ta lại chạy tới, rõ ràng hiện giờ Quan Hồng Vĩ mới là người phụ trách của nhà họ Quan ở Yến Đô.
“Vương tộc họ Quan? Yến Đô có gia tộc nào như vậy à?”
“Ngu ngốc, làm sao Yến Đô có thể có Vương tộc? Cả Chiêu Châu này chỉ có năm Vương tộc thôi, nhà họ Quan chính là một trong số đó”.
“Trời ạ, người của Vương tộc họ Quan cũng tới rồi.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Rất nhiều khách khứa đều vô cùng khiếp sợ, thậm chí còn một số người chưa từng nghe nói tới Vương tộc.
“Xin hỏi ông là?”
Lúc này, bố của Ngải Lâm là Ngải Minh Húc bước tới, cẩn thận hỏi.
Mặc dù đối phương nói mình là người của Vương tộc họ Quan, nhưng hôm nay là đám cưới của Mã Siêu và Ngải Lâm, đương nhiên ông ta phải ra mặt.
Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!
Nhưng ông ta không biết tại sao một gia tộc khổng lồ như Vương tộc họ Quan lại tới đám cưới này.
Nếu đối phương thực sự đến để chúc mừng thì còn được, nhưng đối phương lại mang quan tài tới, rõ ràng không có ý tốt.
Mã Siêu cũng vô cùng tức giận, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Quan Hồng Vĩ.
“Bốp!”
Người đàn ông trung niên tát vào mặt Ngải Minh Húc khiến ông ta bay ra xa mấy mét.
Sảnh tiệc rộng lớn lập tức lặng ngắt như tờ.
Tất cả mọi người đều hãi hùng nhìn người đàn ôn trung niên.
Một cái tát đánh bay một người trưởng thành, rốt cuộc ông ta mạnh tới mức nào?
“Bố!”
Ngải Lâm hét toáng lên, vội vàng chạy tới chỗ Ngỉa Minh Húc.
Mã Siêu nghiến răng nghiến lợi quát: “Các người quá đáng rồi đấy!”
Lúc này, Quan Hân bước tới, châm chọc nhìn Mã Siêu: “Thế này không hề quá đáng, tất cả đều nhờ người anh em tốt của anh ban tặng đấy.
Anh ta dám đắc tội nhà họ Quan, hôm nay chúng tôi chỉ đành phải tính sổ món nợ này”.
Sắc mặt Mã Siêu cứng đờ, ánh mắt phức tạp nhìn Dương Thanh.
Lúc này, trong mắt Dương Thanh đang lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
Mã Siêu là anh em tốt nhất của anh.
Anh đợi bao nhiêu năm mới đợi được đến ngày Mã Siêu lấy vợ.
Vậy mà tại vì mình khiến nhà họ Quan chạy tới phá hoại ngày vui của Mã Siêu.
“Người đắc tội nhà họ Quan là tôi, có chuyện gì các người cứ nhằm vào tôi, sao phải phá đám cưới của anh em tôi?”
Dương Thanh nhìn Quan Hân, lạnh giọng nói: “Bây giờ các người rời đi, tôi có thể coi như không có gì, thậm chí còn đồng ý bồi thường cho nhà họ Quan”.
“Bồi thường? Mày suýt giết chết con gái tao, mày lấy gì ra bồi thường?”
Quan Hồng Vĩ giận dữ chất vấn.
Hôm qua ông ta vừa xuống máy bay đã chạy đi tìm Quan Duyệt trả thù cho con gái, lại bị người của Dương Thanh tát mấy phát.
Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!
Đây là sự sỉ nhục to lớn đối với ông ta.
Hai gã cao thủ nhà họ Quan đứng sau lưng ông ta đang nhìn chằm chằm Dương Thanh.
“Ông muốn bồi thường cái gì?”
Dương Thanh lạnh lùng hỏi.
Khách khứa đang có mặt đều sợ chết khiếp, nghe Quan Hồng Vĩ nói mới biết Dương Thanh suýt giết chết con gái ông ta.
Thế nên nhà họ Quan mới dẫn người tới phá rối đám cưới của Mã Siêu.
Thế này chẳng khác gì Mã Siêu bị tai bay vạ gió.
“Được thôi, mày đã hỏi tao muốn bồi thường gì thì nghe cho rõ đây”.
“Rất đơn giản, chỉ cần mày chết, thù oán giữa mày với nhà họ Quan sẽ được xóa bỏ”.
Quan Hồng Vĩ cười híp mắt nói: “Phải rồi, nghe nói mày cũng có một đứa con gái nhỉ?”
“Mày suýt giết chết con tao, thế tao cũng thử suýt giết con gái mày xem thế nào nhé?”
Dứt lời, ông ta còn híp mắt nhìn Tiêu Tiêu ngồi cạnh Dương Thanh.
Tần Thanh Tâm vô thức ôm chặt con gái, gương mặt xinh đẹp tràn đầy hoảng sợ.
Ầm!
Ngay sau đó, một luồng sát khí hung ác tỏa ra từ người Dương Thanh.
Dường như cả sảnh tiệc cũng bị nhấn chìm trong lửa giận của anh.
Quan Hồng Vĩ đối mặt với Dương Thanh, cảm giác được áp lực mãnh liệt đè nén khiến ông ta lùi lại một bước theo bản năng, vẻ tức tối trên mặt càng nồng đậm.
Dương Thanh nhìn chằm chằm Quan Hồng Vĩ: “Nhưng muốn tôi quỳ xuống xin tha là điều không thể!”
“Chỉ cần các người lập tức rời đi, tôi sẽ bảo người mang hợp đồng tới”.
Nghe Dương Thanh nói vậy, tất cả đều vô cùng kinh hãi.
Nhưng anh ta vẫn không muốn Dương Thanh vì mình mà mạo hiểm như vậy.
Dương Thanh cười tự giễu nói: “Tôi vốn muốn lấy thân phận anh trai của cậu tổ chức cho cậu một đám cưới hoàn hảo, nào ngờ cuối cùng nó lại bị hủy hoại vì tôi”.
“Xin lỗi người anh em!”
Nghe thấy thế, hai mắt Mã Siêu lập tức ướt nhòe.
– .
Chương 952: 952: Chuyển Nhượng Cổ Phần
Dương Thanh mỉm cười nhìn Mã Siêu rồi nhìn sang Ngải Lâm, áy náy nói: “Xin lỗi chị!”
Ngải Lâm biết nhà họ Quan đến gây sự không thể trách anh được.
Cô ấy lắc đầu nói: “Chị không trách cậu, không cần tự trách”.
“Phải đấy anh Thanh, em và Ngải Lâm không trách anh đâu”.
Mã Siêu cũng vội vàng lên tiếng: “Anh đừng làm chuyện khờ khạo.
Tập đoàn Nhạn Thanh là thứ duy nhất bác gái để lại cho anh, không thể để nó bị tổn hại”.
“Muốn bồi thường cứ cho họ tập đoàn Tân Thảo là được”.
Dương Thanh lắc đầu.
Đối phương đã nhắc tới tập đoàn Nhạn Thanh, đương nhiên phải biết rõ tầm quan trọng của nó với anh.
Sao các tập đoàn khác có thể thay thế được?
“Tình anh em thật sâu nặng!”
Quan Hân cười trào phúng nói: “Anh không biết hôm nay chúng tôi tới đây đều nhờ người anh tốt của anh ban tặng sao?”
Cô ta châm chọc nhìn Mã Siêu.
“Cô câm miệng đi!”
“Người ngoài không thể chia rẽ tôi và anh Thanh!”
Mã Siêu cả giận nói: “Tôi khuyên các người tốt nhất hãy nghe lời anh Thanh lập tức rời đi.
Nếu không các người sẽ phải trả giá đắt vì chuyện ngày hôm nay!”
“Thật đáng tiếc”.
Quan Hân lắc đầu cười nói: “Bị người anh tốt liên lụy đến cả đám cưới cũng bị phá, thế mà anh vẫn không trách móc anh ta”.
“Xem ra trong lòng anh, người anh này còn quan trọng hơn cả vợ cậu”.
Quan Hân vẫn tiếp tục châm ngòi ly gián.
“Nếu cô muốn châm ngòi, tôi khuyên cô dừng được rồi đấy”.
Mã Siêu chưa lên tiếng, Ngải Lâm đã bước tới nắm tay anh ta, nhìn Quan Hân nói: “Cô không biết Dương Thanh là ai, cũng sẽ không hiểu được quan hệ của hai vợ chồng chúng tôi và cậu ấy”.
Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!
“Kể cả Dương Thanh có địa vị cao hơn tôi trong lòng chồng tôi, tôi cũng sẽ không giận”.
“Nhưng nếu tôi biết Mã Siêu coi trọng tôi hơn Dương Thanh, tôi sẽ tức giận”.
Nghe Ngải Lâm nói vậy, Mã Siêu vô cùng cảm động.
Dương Thanh là anh em kề vai sống chết với anh ta, Ngải Lâm là người con gái anh ta yêu nhất đời này.
Cả hai đều có địa vị rất cao trong lòng anh ta, thậm chí còn cao hơn chính bản thân anh ta.
Nếu bắt anh ta phải lựa chọn giữa hai người họ, anh ta thà chết đi còn hơn.
Anh ta hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Ngải Lâm.
Dương Thanh cũng rất cảm động.
Nhưng Ngải Lâm và Mã Siêu càng không trách anh, anh lại càng thấy áy náy.
“Các người có muốn một nửa cổ phần của tập đoàn Nhạn Thanh không?”
Dương Thanh nhìn hai bố con Quan Hồng Vĩ và Quan Hân hỏi lại lần nữa.
“Muốn cổ phần, nhưng mày cũng phải quỳ xuống xin tha”.
Quan Hồng Vĩ lạnh giọng nói: “Con tao đường đường là con cháu của Vương tộc, sao có thể để mày chà đạp tôn nghiêm của nó? Mày nhất định phải quỳ xuống xin nó tha thứ!” Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!
Dương Thanh ngày càng giận dữ: “Không thể!”
“Không quỳ xuống xin tha cũng được”.
Quan Hân bỗng cười híp mắt nói: “Thế này đi, chúng ta đổi cách khác”.
“Vừa nãy anh cũng thấy Mã Siêu coi trọng anh như thế nào.
Bây giờ để chúng tôi thử xem cậu ta quan trọng với anh đến mức nào nhé”.
Dương Thanh bỗng có dự cảm chẳng lành.
Ả đàn bà này thực sự quá ác độc, liên tục nghĩ ra trò mới để hành hạ người khác.
Tuy anh biết cô ta không thể gây ảnh hưởng đến quan hệ của mình và Mã Siêu.
Mã Siêu nổi giận quát: “Câm miệng ngay cho tôi!”
Ngải Lâm cũng cực kỳ giận dữ, đưa mắt nhìn Mã Siêu: “Trong lòng em, anh đã là chồng em rồi.
Đám cưới chỉ là hình thức, hay là chúng ta kết thúc luôn bây giờ?”
“Dù sao hôm nay cũng không còn tâm trạng.
Dù có tiếp tục chị cũng không có cảm giác gì, chẳng bằng tổ chức lại”.
Đương nhiên Dương Thanh biết bọn họ chỉ không muốn gây áp lực cho mình.
“Hai người đừng khuyên tôi nữa.
Tôi tự biết phải làm gì”.
Dương Thanh kiên quyết nói.
“Bây giờ các người đi được chưa?”
“Xảy ra chuyện gì thế chủ tịch? Cậu muốn chuyển nhượng cổ phần của tập đoàn Nhạn Thanh sao?”
Lạc Bân cắn răng hỏi.
Ông ta coi tập đoàn Nhạn Thanh là nhà, nhưng chỉ khi Dương Thanh là chủ tịch, nơi đây mới là bến đỗ của ông ta.
Đột nhiên nghe tin Dương Thanh muốn chuyển nhượng toàn bộ cổ phần của tập đoàn cho người ngoài, ông ta vô cùng thất vọng.
Dương Thanh nhìn Lạc Bân nói: “Xin lỗi, e là sau này tôi không còn quan hệ gì với tập đoàn Nhạn Thanh nữa”.
Dứt lời, anh cầm bút ký tên lên hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.
– .
Chương 953: 953: Anh Là Anh Trai Em
Không ai ngờ tới Dương Thanh thực sự ký vào hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, lại còn là toàn bộ cổ phần của anh.
Tức là sau khi hợp đồng này được ký kết, giữa Dương Thanh và tập đoàn Nhạn Thanh không còn quan hệ gì nữa.
Khối tài sản này gần nghìn tỷ đấy!
Vậy mà khi ký hợp đồng, trông Dương Thanh rất bình thản, không hề tiếc nuối.
“Anh Thanh!”
Mã Siêu bước tới nắm lấy cánh tay Dương Thanh, đỏ bừng hai mắt, cắn răng nói: “Hi sinh nhiều như vậy chỉ để đám cưới của chúng em được tiếp tục không đáng đâu!”
Ngải Lâm cũng vội nói: “Nếu cậu làm như vậy, sau này chị và Mã Siêu phải làm thế nào? Thà bảo vệ đám cưới của bọn chị, ép cậu phải dâng cả tập đoàn Nhạn Thanh cho người khác sao?”
Tần Thanh Tâm cũng nắm chặt tay anh, nghẹn ngào nói: “Chồng ơi, anh đừng kích động!”
“Tập đoàn Nhạn Thanh là sản nghiệp mẹ cậu để lại cho cậu, cậu không thể để mất nó”.
“Nếu cậu làm vậy, nếu mẹ cậu dưới suối vàng biết được sẽ rất thất vọng!”
“Đám cưới chỉ là hình thức, cùng lắm thì tổ chức lại”.
Mấy người thân với Dương Thanh đều nhao nhao lên tiếng khuyên nhủ.
Bọn họ biết rõ ý nghĩa của tập đoàn Nhạn Thanh với Dương Thanh.
Dương Thanh bình tĩnh nhìn bọn họ, nở nụ cười tùy ý nói: “Chỉ cần có thể bảo vệ người thân và bạn bè của tôi là đủ rồi”.
“Được rồi, tôi biết ý tốt của mọi người.
Tôi đã hạ quyết tâm, mọi người đừng khuyên tôi nữa”.
Dứt lời, anh đưa hợp đồng đã ký xong cho Quan Hân, lạnh giọng nói: “Hiện giờ tập đoàn Nhạn Thanh đã thuộc về nhà họ Quan.
Các người đi được chưa?”
Quan Hân không hề có ý định cướp đoạt tập đoàn Nhạn Thanh, chỉ muốn ép Dương Thanh ra tay đánh người.
Nào ngờ anh thực sự đồng ý chuyển nhượng nó cho nhà họ Quan.
Cô ta bỗng có cảm giác đâm lao phải theo lao.
Bọn họ đã nhận tập đoàn Nhạn Thanh, không còn lý do khiêu khích Dương Thanh nữa.
Nhưng nếu cứ rời đi như vậy, cô ta rất không cam lòng.
Cô ta là người phụ nữ tài giỏi nhất gia tộc, thích cảm giác khống chế mọi thứ trong tay.
Thế nhưng hiện giờ, cô ta không hề có cảm giác đó.
Dứt lời, cô ta giật lấy hợp đồng trong tay Dương Thanh, sảng khoái ký tên lên đó.
“Từ hôm nay, tập đoàn Nhạn Thanh đã thuộc về nhà họ Quan”.
Quan Hân đắc ý nói, khinh miệt nhìn Dương Thanh: “Tôi cứ tưởng anh lợi hại thế nào, xem ra tôi đã đánh giá anh quá cao.
Anh chỉ là một thằng hèn, đến cả thứ duy nhất mẹ ruột để lại cũng bị anh bán đi”.
Trong mắt Dương Thanh lóe lên một tia lạnh lẽo, Mã Siêu cũng giận dữ lườm Quan Hân, chỉ muốn xông lên cào xé cô ta.
“Chúng ta đi thôi!”
Quan Hân quay lưng dẫn người rời đi.
Sau đó, tất cả lại khôi phục bình thường.
Lạc Bân nhìn Dương Thanh bằng ánh mắt phức tạp, đang định lên tiếng lại bị Dương Thanh chen ngang: “Ông thực sự nghĩ bọn họ đoạt được cổ phần của tập đoàn Nhạn Thanh là có thể nắm giữ toàn bộ tập đoàn sao?”
Nghe vậy, hai mắt Lạc Bân sáng bừng, mừng rỡ nói: “Ý của chủ tịch là…”
“Em, em là Tuyết phải không?”
Mã Siêu run rẩy hỏi.
“Anh trai!”
Mễ Tuyết không thể khống chế được cảm xúc của mình nữa, hô lên một tiếng rồi chạy vọt tới chỗ Mã Siêu.
– .
Chương 954: 954: Nhà Họ Bạch Lấy Lòng
Tiếng gọi anh trai của Mễ Tuyết đã giải thích cho nghi hoặc của mọi người.
Vừa rồi còn có người tưởng Mễ Tuyết là bạn gái cũ của Mã Siêu, tới đây để phá rối.
Mễ Tuyết xông thẳng lên sân khấu, nhào vào lòng Mã Siêu bật khóc nức nở: “Mười hai năm rồi, cuối cùng em cũng được gặp lại anh!”
Mãi đến khi Mễ Tuyết nhào vào ngực mình, Mã Siêu mới tin tưởng cô gái trước mắt chính là người em gái thất lạc nhiều năm, người thân duy nhất trên đời này của mình.
“Ha ha ha ha…”
Mã Siêu sung sướng cười phá lên, kích động nói: “Anh tìm được em rồi, cuối cùng Mã Siêu anh cũng tìm lại được em gái rồi!”
Dù đang cười nhưng lòng đau như cắt.
Anh ta không thể tưởng tượng nổi, biến cố mười hai năm trước đã khiến Mễ Tuyết bị đả kích lớn thế nào.
Cũng không dám nghĩ tới mấy năm nay cô ta sống ra sao.
Thấy Mã Siêu kích động ôm chầm Mễ Tuyết quay vòng vòng, Ngải Lâm cũng rưng rưng nước mắt.
Khi còn ở biên giới phía Bắc, cô ấy đã nghe Mã Siêu kể mình còn một cô em gái.
Suốt những năm qua, cô ấy cũng nhờ người tìm kiếm Mễ Tuyết khắp nơi.
Cô ấy biết rõ cô em gái này vô cùng quan trọng với Mã Siêu.
“Tuyết, em mau tới chào chị dâu đi”.
Sau khi bình tĩnh lại, Mã Siêu thả Mễ Tuyết xuống, kéo tới trước mặt Ngải Lâm.
Ngải Lâm vẫn đang rơi nước mắt, nhìn Mễ Tuyết chủ động nói: “Chào em, chị là Ngải Lâm, chị dâu của em”.
“Chào chị ạ!”
Mễ Tuyết ngoan ngoãn nói: “Chị dâu thật xinh đẹp!”
Đây là lời khen từ tận đáy lòng của Mễ Tuyết.
Trước khi tới đây, cô ta còn đang tò mò không biết anh trai sẽ lấy người như thế nào làm vợ, bây giờ xem ra người chị dâu này rất xứng đôi với anh trai.
“Em đi theo anh nào”.
Mã Siêu lại kéo Mễ Tuyết đi gặp Dương Thanh, kích động nói: “Anh ấy là anh của anh, sau này cũng là anh của em, mau gọi anh cả đi”.
Mễ Tuyết cảm kích nhìn Dương Thanh: “Cảm ơn anh Thanh!”
Dương Thanh khẽ mỉm cười: “Anh còn tưởng em không đến.
Anh rất vui em vì đã đến đấy”.
Đến tận lúc này, Mã Siêu mới biết Dương Thanh quen Mễ Tuyết.
“Cô ấy là vợ anh, cũng là chị dâu của em”.
Dương Thanh dẫn Mễ Tuyết ngồi xuống bên cạnh Tần Thanh Tâm, tươi cười giới thiệu.
Mễ Tuyết kinh ngạc nhìn Tần Thanh Tâm, không kìm được lên tiếng hỏi: “Chị dâu là tiên nữ giáng trần sao? Nếu không sao có thể xinh đẹp như vậy được?”
“Ha ha!”
Tần Thanh Tầm phì cười, kéo tay Mễ Tuyết nói: “Chị không phải tiên nữ gì cả, chị là chị dâu của em, tên là Tần Thanh Tâm”.
Tần Thanh Tâm thấy sắc mặt chồng mình không tốt, lo lắng hỏi.
“Dù lát nữa xảy ra chuyện gì các em cũng đừng lo, có anh ở đây rồi!”
Dương Thanh vừa dứt lời, hơn chục gã áo đen xông vào.
Cầm đầu là một người đàn ông trung niên.
“Náo nhiệt quá nhỉ?”
Bây giờ đối phương lại chủ động mừng cưới mười tỷ, còn ra sức lấy lòng khiến anh ta bỗng không biết phải làm sao, vô thức nhìn sang Dương Thanh.
Bạch Khánh cứ như không biết Dương Thanh là ai, chỉ nhìn vào Mã Siêu.
Thấy Dương Thanh gật đầu, Mã Siêu mới bắt tay Mã Siêu, sau đó lập tức từ chối: “Tôi xin nhận ý tốt của ông Bạch, nhưng mười tỷ quá lớn, tôi không thể nhận được”.
– .
Chương 955: 955: Tiễn Mày Lên Đường
Bạch Khánh đích thân tới đám cưới của Mã Siêu, còn tặng mười tỷ làm tiền mừng đã đủ để khiến mọi người kinh hãi.
Nhưng Mã Siêu từ chối lại càng khiến mọi người khiếp sợ.
Đừng nói là mười tỷ, dù chỉ là một trăm triệu bọn họ cũng chưa từng nghe thấy.
Có vẻ Bạch Khánh không hề bất ngờ, chỉ cười nói: “Xem ra cậu Mã không hoan nghênh tôi”.
Mã Siêu từ chối chỉ vì không muốn gây thêm phiền phức cho Dương Thanh.
Hiện giờ người của năm Vương tộc liên tiếp xuất hiện ở Yến Đô, mục tiêu của bọn họ đều là khống chế Yến Đô, từ đó chiếm đoạt Đế Thôn.
Dương Thanh là người có khả năng trở thành Vương của Yến Đô, tức là chỉ cần một Vương tộc nào đó khống chế được Dương Thanh chẳng khác nào khống chế được cả Yến Đô.
Nếu đã biết được chuyện này, trước khi biết được ý đồ thực sự của Bạch Khánh là gì, đương nhiên Mã Siêu sẽ không trở mặt với đối phương.
“Ông Bạch nói nghiêm trọng quá.
Ông tới tham dự đám cưới của tôi là vinh hạnh của tôi.
Nhưng mười tỷ là một số tiền quá lớn, tôi sợ sau này không thể đáp lại món quà này của ông”.
Giọng điệu của Mã Siêu không kiêu ngạo cũng không tự ti, bình tĩnh nói: “Ông Bạch đích thân tới là món quà lớn nhất rồi”.
Đến cả Dương Thanh cũng không ngờ Mã Siêu có thể nói ra những lời như vậy.
Bạch Khánh cười đáp: “Vậy thì tôi không ép buộc nữa”.
Dứt lời, ông ta đưa mắt ra hiệu cho vợ lấy ra một phong bì trong túi xách.
Phong bì dày cộp, chắc hẳn phải có hơn mười nghìn.
“Vậy tôi tặng chín mươi chín nghìn chín trăm chín mươi chín đồng, chúc cậu Mã Siêu và cô Ngải Lâm bên nhau dài lâu, tân hôn vui vẻ!”
Bạch Khánh mỉm cười đưa phong bì cho Mã Siêu, trêu chọc nói: “Lần này cậu Mã không cảm thấy tiền mừng quá lớn, không trả nổi nữa đấy chứ?”
Lần này, Mã Siêu đồng ý nhận tiền mừng: “Cảm ơn ông Bạch, mời ông ngồi!”
“Con mẹ nó!”
Mã Siêu đang định dẫn Bạch Khánh tới bàn của Dương Thanh, Lưu Kỳ từng tới làm loạn đột nhiên nổi giận hét lên: “Mẹ mày không coi tao ra gì hả?”
“Ai cũng là khách quý của mày, mày coi tao là cái gì?”
“Mày biết tao là ai không? Nói cho mày biết, tao là người được Vương tộc họ Tiết giao đảm nhiệm chức vụ tổng giám đốc của tập đoàn Tân Thảo.
Mày là chủ tịch thì đã sao?”
“Mày có tin chỉ cần tao gọi một cú điện thoại, mày sẽ bị đuổi khỏi tập đoàn Tân Thảo không?”
Thái độ của Lưu Kỳ vô cùng hống hách, lôi điện thoại ra định gọi.
“Vương tộc họ Tiết?”
Bạch Khánh đang định ngồi vào chỗ nghe thấy thế, lập tức cau mày: “Cậu là người của Vương tộc họ Tiết sao?”
“Đây là chuyện lúc trước của tôi với cậu ta, anh đừng xen vào”.
Dù là với Bạch Khánh, Lưu Kỳ vẫn rất phách lối.
“Bốp!”
Bạch Khánh tát Lưu Kỳ một cái.
Mặt hắn lập tức có một dấu bàn tay.
“Anh dám đánh tôi sao?”
Lưu Kỳ cả giận hỏi.
“Một con chó của Vương tộc họ Tiết cũng dám hô to gọi nhỏ trước mặt tôi sao?”
Bạch Khánh lạnh giọng nói: “Đừng nói là đánh cậu, dù có giết cậu, nhà họ Tiết cũng sẽ không trách tôi.
Cậu tin không?”
“Anh…”
Lưu Kỳ hoàn toàn nổi giận, vừa mới thốt lên một tiếng.
Đã thấy Bạch Khánh phất tay, hai gã vệ sĩ nhà họ Bạch lập tức đi tới.
“Đưa cậu ta đi, cho cậu ta biến thành chó chết luôn đi!”
Bạch Khánh dặn dò.
“Vâng!”
Hai gã vệ sĩ xông tới định dẫn Lưu Kỳ đi.
“Đánh chúng nó cho tao!”
“Sao có thể như vậy được? Tôi phải cảm ơn ông Bạch mới đúng”.
Mã Siêu lên tiếng: “Mời ông ngồi!”
Hai gã vệ sĩ nhà họ Bạch dẫn hắn ra khỏi khách sạn đang ngồi ngay bên cạnh.
Lưu Kỳ chợt có dự cảm chẳng lành: “Đi xa khách sạn lắm rồi, kịch cũng đã diễn xong rồi, mấy người còn nghiêm túc như vậy làm gì?”
“Câm miệng!”
Vệ sĩ nhà họ Bạch bỗng nhiên quát lớn.
“Con mẹ nó sao mày dám quát tao? Mày biết tao là ai không? Bạch Khánh là anh rể của tao! Mày có tin tao bảo anh rể tao đập chết mày không?”
Lưu Kỳ hống hách uy hiếp.
Gã vệ sĩ vừa quát tháo Lưu Kỳ chợt cười lạnh một tiếng: “Chính anh rể của mày bảo bọn tao tiễn mày lên đường đấy!”
– .
Chương 956: 956: Đám Cưới Kết Thúc
Nghe vệ sĩ nhà họ Bạch nói vậy, Lưu Kỳ sợ ngây người.
Hắn đột nhiên nhớ ra hôm qua lúc bị đuổi khỏi tập đoàn Tân Thảo, hắn đi tìm Bạch Khánh nhờ trả thù, Bạch Khánh nói muốn giao cho hắn một nhiệm vụ quan trọng.
Khi đó hắn đã cảm thấy ánh mắt của Bạch Khánh tràn đầy sát khí.
Cả lúc vừa rồi ở khách sạn Đế Đô, lúc Bạch Khánh nói muốn khiến hắn biến thành chó chết, hắn cũng có dự cảm chẳng lành.
Bây giờ nghĩ lại tất cả, Lưu Kỳ chỉ thấy sống lưng lạnh toát.
Thì ra Bạch Khánh nói tương kết tựu kế, cả nhiệm vụ quan trọng giao cho hắn chính là lấy mạng hắn.
“Không! Không thể như vậy được!”
“Chị gái tao là vợ của anh ta.
Sao anh ta có thể giết tao được?”
“Chúng mày đang đùa tao đúng không? Sao anh rể của tao có thể giết tao được?”
Lưu Kỳ kích động gào thét ầm ĩ.
Lúc này, xe đã đi vào bãi tha mã.
Lưu Kỳ nhìn thấy cảnh vật ngoài cửa sổ, hai chân lập tức nhũn ra.
“Ông chủ bảo tao chuyển lời với mày, ông ấy nói mày sẽ không chết vô ích đâu”.
Vệ sĩ nhà họ Bạch đột nhiên rút súng ra, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào đầu Lưu Kỳ.
“Đừng! Đừng mà! Chắc chắn có hiểu nhầm gì đó, tao phải gọi điện thoại cho anh rể!”
Lưu Kỳ run rẩy lấy điện thoại.
“Đoàng!”
Tiếng súng vang lên.
Giữa trán Lưu Kỳ xuất hiện một lỗ máu, ngã lăn ra đất, chết không nhắm mắt.
Cùng lúc đó, Bạch Khánh đang ở trong khách sạn Đế Đô nhận được một tin nhắn.
Ông ta nhìn lướt qua, vẻ mặt bình thản cất điện thoại đi.
“Sao thế anh?”
Vợ của Bạch Khánh lên tiếng hỏi, vẻ mặt tươi cười dịu dàng.
Vừa nãy trông thấy Lưu Kỳ bị đánh, tuy bà ta rất đau lòng, thế nhưng Bạch Khánh đã nói chỉ cần Lưu Kỳ hoàn thành tốt nhiệm vụ lần này sẽ cho hắn gia nhập Vương tộc họ Bạch, còn tìm cho hắn một người vợ là dòng chính nhà họ Bạch.
Hiện giờ, bà ta không hề hay biết đứa em trai duy nhất của mình đã chết.
Bạch Khánh cười đáp: “Tin nhắn rác của tổng đài thôi”.
Trong mắt ông ta lóe lên sát khí rồi nhanh chóng biến mất nhưng vẫn bị Dương Thanh bắt gặp.
Dương Thanh rất ngạc nhiên, rõ ràng vừa rồi Bạch Khánh sinh ra sát khí với vợ mình.
Cả lúc Bạch Khánh tát Lưu Kỳ trước mặt mọi người, trong mắt vợ của ông ta có chút không đành lòng.
Đương nhiên, Dương Thanh cũng chỉ thấy hiếu kỳ mà thôi.-z- Anh không hứng thú với chuyện riêng của Vương tộc họ Bạch.
Bấy giờ, đám cưới cũng kết thúc.
Mã Siêu đã mời rượu xong, khách khứa cũng ra về gần hết.
“Được rồi, chúng tôi cũng phải về đây”.
Bạch Khánh liếc nhìn đồng hồ, đứng dậy cười nói.
Trước khi đi, ông ta còn hiền từ nhìn Tiêu Tiêu nói: “Ông Bạch phải đi rồi.
Trước khi đi, ông tặng cháu một món quà nhỏ nhé”.
Dứt lời, Bạch Khánh gỡ một con búp bê nhỏ trên chìa khóa xe ra.
Vừa rồi Bạch Khánh để chìa khóa xe trên bàn ăn.
Thỉnh thoảng Tiêu Tiêu lại liếc nhìn con búp bê nhỏ đó, rõ ràng rất thích.
Bây giờ nghe Bạch Khánh nói muốn tặng búp bê cho mình, gương mặt nhỏ nhắn của Tiêu Tiêu tràn đầy kích động, nhưng vẫn e ngại liếc nhìn Tần Thanh Tâm.
“Cảm ơn ý tốt của ông, nhưng mà không cần đâu”.
Tần Thanh Tâm vội vàng nói.
Bạch Khánh cười bảo: “Chỉ là một con búp bê thôi mà, không đáng bao nhiêu tiền.
Cô bé này thích nó như vậy, tôi tặng cho cô bé là được”.
“Tiêu Tiêu, con mau cảm ơn ông Bạch đi”.
Tần Thanh Tâm không biết nói gì, đành phải đồng ý.
Tiêu Tiêu nhận được quà, vui vẻ nhìn Bạch Khánh, nũng nịu nói: “Cảm ơn ông Bạch!”
“Không cần khách sáo! Tiêu Tiêu ngoan lắm!”
Nói rồi, Bạch Khánh dịu dàng nhéo má Tiêu Tiêu, vẻ mặt cưng chiều.
Thấy Bạch Khánh và vợ hiền hòa như vậy, cô gái thiện lương này thực sự tưởng bọn họ quý Tiêu Tiêu.
Dương Thanh lập tức im lặng.
Tần Thanh Tâm tưởng anh giận, cuống quýt hỏi: “Có phải anh biết chuyện gì rồi không?”
Mã Siêu lắc đầu: “Em không quen biết người của Vương tộc họ Bạch, hôm nay cũng là lần đầu tiên gặp Bạch Khánh”.
Sau khi xác nhận Mã Siêu không có quan hệ gì với Vương tộc họ Bạch, Dương Thanh mới dám chắc hôm nay Bạch Khánh tìm tới đám cưới của Mã Siêu là vì mình.
Ít nhất Mã Siêu cũng đã tìm lại được cô em gái thất lạc nhiều năm, sau này không còn cô đơn một mình nữa.
Đúng lúc này, một tin tức động trời truyền khắp Yến Đô.
“Lưu Kỳ của Vương tộc họ Tiết chết thảm ở bãi tha ma, toàn bộ mũi dùi đều đang chĩa vào Vương tộc họ Bạch!”
– .
Chương 957: 957: Hợp Đồng Có Vấn Đề
Lúc biết tin này, Dương Thanh đã rời khỏi khách sạn Đế Đô.
Trong một văn phòng trên tầng cao nhất của một tòa nhà mang phong cách Chiêu Châu của Thành Cửu Châu ở Yến Đô.
Dương Thanh đang đứng trước cửa sổ khổng lồ, Lạc Bân đứng sau đang báo cáo tin tức Lưu Kỳ chết ở bãi tha ma.
“Chủ tịch nghĩ cái chết của Lưu Kỳ có thực sự do Bạch Khánh gây ra như lời đồn không?”
Sau khi báo cáo, Lạc Bân nghi hoặc hỏi.
Dương Thanh lắc đầu, vẻ mặt nghiêm trọng: “Chuyện này rất kỳ lạ.
Tạm thời vẫn chưa thể kết luận rốt cuộc Lưu Kỳ có phải người của nhà họ Tiết hay không”.
“Dù anh ta có phải là người của nhà họ Tiết hay không thì tại sao lại phải đối đầu với chúng ta?”
“Còn nữa, Bạch Khánh cũng rất không đơn giản.
Ông ta là dòng chính Vương tộc nhưng lại khiêm tốn hòa nhã, không hề kiêu ngạo đã rất bất thường”.
“Tôi thấy Bạch Khánh không mời mà tới, còn mừng cưới mười tỷ, sau đó lại cho người đưa Lưu Kỳ đi ngay trước mặt bao người cũng không bình thường”.
Nghe Dương Thanh nói vậy, Lạc Bân cũng nghi ngờ.
“Liệu Lưu Kỳ có phải người của Tiết Nguyên Cát không?”
Lạc Bân đột nhiên lên tiếng: “Tiết Nguyên Cát vẫn luôn muốn dùng thủ đoạn hèn hạ ép cậu đi vào khuôn khổ.
Kết quả chưa kịp thành công đã bị nhà họ Tiết triệu tập về”.
“Đến cả em trai cùng cha khác mẹ mà ông ta cũng giết được, chứng tỏ ông ta vô cùng ngoan độc”.
“Tôi nghĩ lần này ông ta bị Vương tộc họ Tiết triệu tập về chắc chắn sẽ phải trả giá rất lớn.
Thế nên mới âm thầm sai Lưu Kỳ đối phó cậu chăng?”
Dương Thanh nghe thế thế lại càng thấy mờ mịt.
Anh cảm thấy Lưu Kỳ chính là nhân vật mấu chốt, nhưng vẫn không nghĩ ra tại sao một kẻ không phải dòng chính Vương tộc lại trở thành quân cờ lớn như vậy.
“Cũng có thể!”
Dương Thanh nói: “Tiết Vương phái người tới chủ động tuyên bố sau này người nhà họ Tiết sẽ không nhúng tay vào cuộc chiến ở Yến Đô, thậm chí còn tặng tập đoàn Tân Thảo trị giá hơn năm mươi tỷ để bồi thường cho chúng ta”.
“Tiết Vương không nên phái một kẻ vô dụng như Lưu Kỳ tới đối phó tôi”.
“Bạch Khánh chủ động lấy lòng nhưng không chịu để lộ mục đích thực sự, còn ra tay với Lưu Kỳ, có vẻ cũng không nhằm vào chúng ta”.
“Sao tôi lại thấy Lưu Kỳ giống quân cờ của Bạch Khánh hơn nhỉ?”
Lạc Bân sững sờ, lập tức lắc đầu: “Chắc là không phải đâu.
Lưu Kỳ làm ở tập đoàn Tân Thảo nhiều năm như vậy, có thể phát triển như hiện giờ cũng không kỳ quái”.
“Sao Vương tộc họ Bạch có thể cài cắm một người vô danh như cậu ta vào tập đoàn Tân Thảo được?”
“Đương nhiên, tất cả đều chỉ là suy đoán của chúng ta.
Còn sự thật không đáng để tôi quan tâm”.
Dương Thanh bình thản nói, sau đó lại hỏi: “Chuyện tôi bảo ông làm đến đâu rồi?”
“Chủ tịch yên tâm, mọi chuyện đều được sắp xếp thỏa đáng.
Trụ sở chính của tập đoàn Nhạn Thanh đã được dời tới Thành Cửu Châu.
Còn trụ sở chính cũ bây giờ chỉ là chốn không người”.
“Lúc đó chỉ cần anh ta ra tay, cao thủ ông nội sai tới bảo vệ chúng ta sẽ có lý do tiêu diệt anh ta”.
Đúng lúc này, một luật sư trung niên đeo kính gọng vàng hớt hải chạy vào, hoảng loạn kêu lên.
“Hợp đồng có vấn đề?”
Nụ cười trên mặt Quan Hân lập tức cứng đờ, không biết tại sao lại cảm thấy hốt hoảng.
– .
Chương 958: 958: Chỉ Có Một Con Đường Chết
Luật sư gật đầu, vội vàng bước tới, lấy hợp đồng ra, chỉ vào dòng chữ ‘Tập đoàn Nhạn Thành’: “Cô Quan, cô nhìn đây!”
“Là tập đoàn Nhạn Thanh, có vấn đề gì sao?”
Mặc dù luật sư đã chỉ ra vấn đề nhưng Quan Hân vẫn không nhận ra vấn đề.
Quan Hồng Vĩ cũng tỏ vẻ khó hiểu.
“Đây là chữ “Thành” chứ không phải chữ “Thanh”.
Luật sư giải thích.
Cho đến giờ phút này, hai bố con Quan Hồng Vĩ và Quan Hân mới chợt nhận ra.
Vẻ mặt Quan Hân dữ tợn, cô ta nói: “Đồ khốn kiếp, anh lại dám chơi tôi”.
“Không chỉ như vậy, công ty mà bọn họ chuyển nhượng cho cô Quan còn có món nợ một trăm tỷ tệ nữa!”
Luật sư lại nói một cách thận trọng.
“Cái gì? Một trăm tỷ tệ?”
Quan Hân vô cùng tức giận: “Nói cách khác, tôi không những không có được tập đoàn Nhạn Thanh gần nghìn tỷ tệ, ngược lại còn gánh thêm món nợ một trăm tỷ tệ sao?”
Luật sư gật đầu: “Chính là như vậy!”
“Dương Thanh, tôi muốn anh phải chết!”
Quan Hân rống lên.
Cô ta chưa bao giờ có ý định cướp tập đoàn Nhạn Thanh mà chỉ là cố ý đưa quan tài tới đám cưới của Mã Siêu để chọc giận Dương Thanh thôi.
Bởi vì Vương tộc họ Quan đã bố trí sẵn những cao thủ hàng đầu của nhà họ Quan, nhưng những cao thủ này không thể xuất hiện khi họ không bị đe dọa tính mạng.
Không chỉ nhà họ Quan mà một số dòng chính của các Vương tộc lớn khác ở Yến Đô đều có cao thủ hàng đầu của họ âm thầm bảo vệ, hơn nữa còn đều là cao thủ Vương Cảnh.
Đây cũng có thể coi là luật ngầm của các Vương tộc lớn, một khi cao thủ Vương Cảnh nhúng tay vào tranh chấp ở Yến Đô thì sẽ tạo thành sự ảnh hưởng cực lớn.
Thậm chí có thể thu hút cả Hoàng tộc.
Nếu Hoàng tộc đến, Vương tộc vẫn còn muốn tranh đoạt Yến Đô thì tỷ lệ chiến thắng sẽ thấp hơn nhiều.
Vài ngày trước, vì Quan Duyệt mà Dương Thanh suýt giết chết Quan Hân, điều này khiến Quan Hân cảm thấy rất muốn giết chết Dương Thanh.
Tuy nhiên, cao thủ mà cô ta có thể điều khiển hoàn toàn không phải là đối thủ của Dương Thanh.
Vì vậy, cô ta chỉ có thể trông cậy vào những cao thủ Vương Cảnh của nhà họ Quan.
Nhưng không ngờ, Dương Thanh đã chuyển nhượng công khai trăm phần trăm cổ phần của tập đoàn Nhạn Thanh cho cô ta.
Trong tình cảnh bất đắc dĩ, cô ta mới phải rời khỏi đám cưới.
Nhưng không ngờ Dương Thanh đã lừa cô ta, giao cho cô ta một công ty với khoản nợ một trăm tỷ tệ.
“Bố, con muốn anh ta phải chết.
Trong vòng hôm nay, anh ta nhất định phải chết! Nếu anh ta không chết thì khó có thể giải tỏa được mối hận trong lòng con!”
Quan Hân nói với đôi mắt đỏ hoe.
Quan Hồng Vĩ vội nói: “Con đừng rối, trước tiên phải bình tĩnh, chúng ta cần nghĩ một kế sách vẹn toàn”.
Sau khi thuyết phục hồi lâu, tâm trạng của Quan Hân mới ổn định lại, nhưng vẻ tức giận trên mặt vẫn như cũ.
“Con biết đấy, thực lực của Dương Thanh rất mạnh.
Ở Yến Đô, thực lực của cậu ta có thể coi là hàng đầu”.
Thấy tinh thần con gái đã ổn định lại, ông ta mới nói: “Nếu con muốn giết cậu ta, trừ khi cao thủ Vương Cảnh ra tay, nếu không sẽ không có hi vọng đâu”.
“Chỉ khi tính mạng của chúng ta bị đe dọa thì những cao thủ Vương Cảnh mà ông nội con cử đến để bảo vệ chúng ta mới ra tay”.
Quan Hân nghiến răng nghiến lợi nói: “Nói một cách chính xác là tính mạng của bố bị đe dọa, con là thân con gái còn chưa có tư cách này”.
Quan Hồng Vĩ nhướng mày: “Không phải con định để bố đi khiêu khích Dương Thanh, ép cậu ta ra tay đấy chứ?”
Dù rất muốn trút giận cho con gái, nhưng ông ta cũng không dám lấy tính mạng của mình ra để mạo hiểm.
Tuy rằng có cao thủ Vương Cảnh bí mật bảo vệ, nhưng với thực lực của Dương Thanh, cao thủ Vương Cảnh muốn cứu ông ta trước khi Dương Thanh ra tay, e rằng không thể đảm bảo một trăm phần trăm.
Quan Hồng Vĩ vẫn còn hơi lo ngại.
Quan Hồng Vĩ đột nhiên trở nên nghiêm túc.
Quan Hồng Vĩ đột nhiên hiểu ra: “Với tình cảm anh em giữa Dương Thanh và Mã Siêu, chắc chắn sẽ kích động ý nghĩ giết chóc của Dương Thanh.
Chỉ cần Dương Thanh dám đến giết chúng ta thì cao thủ của Vương tộc họ Quan sẽ ra mặt”.
“Cao thủ Vương Cảnh ra tay, cho dù Dương Thanh có ba đầu sáu tay cũng chỉ có một con đường chết mà thôi”.
– .
Chương 959: 959: Đau Nát Tâm Can
Quan Hân đôi mắt hơi híp lại: “Không chỉ như vậy, con còn muốn Dương Thanh và Mã Siêu trở mặt thành thù!”
“Bọn họ quan hệ tốt như vậy, làm sao có thể trở mặt với nhau được chứ?”
Quan Hồng Vĩ nghi ngờ hỏi.
Mặc dù ông ta là con cháu của Vương tộc họ Quan, nhưng trong đám con cháu của nhà họ Quan, ông ta lại là người không có sức cạnh tranh nhất.
Nếu không phải ông ta có cô con gái thông minh tháo vát như Quan Hân, e rằng từ lâu ông ta đã không đủ tư cách để tranh giành vị trí người thừa kế của Vương tộc họ Quan rồi.
Cho nên trước giờ trước mặt Quan Hân ông ta vẫn luôn vô cùng khiêm tốn, có chuyện gì cũng đều hỏi con gái.
Ánh mắt Quan Hân lóe lên một sự nham hiểm, cô ta nói: “Bố nói xem, nếu như Mã Siêu tận mắt chứng kiến cô em gái ruột thịt mới nhận chết trước mặt mình thì liệu anh ta có còn liều mình bán mạng vì Dương Thanh như lúc trước nữa hay không?”
“Anh ta không phải đồ ngốc, chắc chắn anh ta sẽ biết vì sao em gái mình chết, đó là do Dương Thanh – người anh em tốt của anh ta chơi con nên con mới tìm đến anh ta để báo thù”.
“Bố nói xem, em gái ruột của mình chết rồi, liệu anh ta có còn nghĩ đến tình cảm anh em từng có hay không?”
Quan Hân giải thích điều như vậy khiến Quân Hồng Vĩ như được mở mang: “Hóa ra là như vậy! Cao minh! Chiêu này quả là cao minh!”
Dương Thanh không hề nghĩ rằng Quan Hân lại muốn giết mình đến như vậy, anh càng không ngờ được lại có người muốn động đến Mã Siêu.
Mã Siêu lại càng không nghĩ tới những điều này.
Tuy rằng anh ta là người anh em thân thiết nhất bên cạnh Dương Thanh và cũng là thanh kiếm sắc bén trong tay Dương Thanh.
Có Dương Thanh ở đó, anh ta cực kỳ mờ nhạt.
Dù vậy, vẫn có kẻ nhắm tới anh ta.
Lúc này, Dương Thanh đã chuyển tới tầng cao nhất của trụ sở tập đoàn Nhạn Thanh ở Thành Cửu Châu.
Sau khi rời khỏi đám cưới của Mã Siêu, anh không có tâm tư làm việc, tâm trạng cứ bức bối một cách khó hiểu.
Trong tay anh cũng không có nhiều việc, chỉ có vài bản tài liệu cần anh ký thôi.
Anh chỉ cần xem qua một lượt, ký tên mình vào là xong.
Dù chỉ với một công việc đơn giản như vậy nhưng anh vẫn không thể tĩnh tâm được, trong người cứ có dự cảm chẳng lành.
“Chủ tịch, cậu bị sao thế?”
Lạc Bân thấy Dương Thanh có gì đó không ổn, ông ta hơi lo lắng nói: “Có phải cậu cảm thấy trong người không khỏe không?”
Vừa rồi ông ta gõ cửa hồi lâu Dương Thanh mới mở cửa cho ông ta vào.
Dương Thanh lắc đầu: “Tôi không sao, ông tìm tôi có chuyện gì à?”
Lạc Bân vội vàng lắc đầu nói: “Xin lỗi, vừa rồi tôi quên cuốn sổ ở chỗ cậu, giờ đang cần dùng”.
Sau khi lấy cuốn sổ, Lạc Bân thận trọng rời đi.
Mãi sau khi rời khỏi phòng làm việc của Dương Thanh, Lạc Bân mới lắc đầu tự nhủ: “Chủ tịch có chuyện gì vậy nhỉ? Mình chưa bao giờ thấy cậu ấy lơ đễnh như vậy”.
Trong phòng làm việc, sau khi Dương Thanh ép mình đọc một số tài liệu, cảm thấy không có cách nào xem tiếp được nên anh quyết định không làm gì nữa mà đi tới cửa sổ ở bên cạnh.
Từ vị trí của mình, anh có thể nhìn bao quát khung cảnh của Thành Cửu Châu.
Ngày nay, hầu hết các tòa nhà ở Thành Cửu Châu đã hoàn thành, chỉ có một số tòa nhà trước đó đã bị Tiết Nguyên Cát sai người phá hỏng đang được xây dựng lại.
“Rốt cuộc mình bị làm sao vậy nhỉ?”
Dương Thanh không có tâm trạng thưởng thức vẻ đẹp của Thành Cửu Châu, anh tự lẩm bẩm.
Cùng lúc đó, tại khách sạn Đế Đô.
Hầu hết tất cả các khách mời đã rời đi, khách sạn chỉ còn lại những người thân của nhà họ Ngải, cũng như một số người của các gia tộc có mối quan hệ tốt với nhà họ Ngải.
“Tuyết à, sau này em sống cùng với anh chị nhé”.
Trong khách sạn Đế Đô, Mã Siêu và Ngải Lâm đích thân tiễn Mễ Tuyết ra tận cửa, Ngải Lâm nắm lấy tay Mễ Tuyết và nói một cách trìu mến.
Ngải Lâm không có anh chị em ruột, từ nhỏ cô ấy đã trưởng thành trong một gia tộc lớn, do sự đấu đá lẫn nhau trong gia tộc nên không có kiểu gọi là quan hệ tốt giữa anh chị em họ.
Mễ Tuyết cười tủm tỉm: “Chị dâu, anh chị phải nhanh chóng sinh cho em một thằng cu tí, như thế anh chị sẽ không còn cô đơn nữa”.
Ngải Lâm đỏ mặt.
“Được rồi! Cám ơn chị dâu, giờ em đang sống rất tốt.
Anh chị cứ yên tâm, không cần lo lắng cho em.
Sau này chúng ta sẽ thường xuyên gặp mặt, cũng không khác gì ở cùng với nhau đâu mà”.
Mễ Tuyết cười rạng rỡ rồi quay lưng bỏ đi.
Ngải Lâm nhẹ nhàng nắm lấy tay chồng, dịu dàng nói: “Đừng tự trách bản thân, em ấy đã tha thứ cho anh rồi”.
“Sau này chúng ta sẽ đối xử tốt với em Tuyết gấp nhiều lần, cố gắng bù đắp cho em ấy.
Tuy rằng không thể bù đắp được hết những cực khổ bao năm qua mà em ấy phải chịu, nhưng ít nhất cũng để tương lai em ấy được hạnh phúc, phải không?”
Sau khi nghe những lời vợ nói, Mã Siêu nắm tay Ngải Lâm thật chặt và nói với vẻ biết ơn: “Vợ à, cảm ơn em!”
Đây là lần đầu tiên Mã Siêu gọi Ngải Lâm là vợ, khi anh ta gọi từ này không hề cảm thấy ngượng ngùng mà ngược lại rất thuận miệng.
Khuôn mặt thanh tú của Ngải Lâm hơi ửng hồng, cô ấy nắm lấy tay Mã Siêu nói: “Đi thôi!”
Tuy nhiên, khi cả hai vừa quay lại thì bất ngờ có tiếng động cơ gầm rú vang lên.
Cặp đôi quay lại gần như cùng lúc và nhìn thấy một chiếc xe tải hạng nặng màu đỏ đang mất kiểm soát lao tới.
Hướng mà chiếc xe tải hạng nặng lao tới là chiếc xe nhỏ màu đen mà Mễ Tuyết vừa vào trong.
“Không!”
Nhìn thấy chiếc xe tải nặng sắp đâm vào chiếc xe mà Mễ Tuyết đang ngồi, Mã Siêu trợn trừng hai mắt và hét lên một tiếng đau lòng.
Ngải Lâm cũng mở to mắt, vẻ mặt hoảng hốt và tuyệt vọng.
– .
Chương 960: 960: Vẫn Chưa Chết
“Rầm!”
Với một tiếng động lớn, chiếc xe tải hạng nặng tông trực diện vào chiếc ô tô con.
Mã Siêu giương mắt đứng nhìn chiếc xe mà em gái mình đang ngồi lăn lộn vài vòng rồi nặng nề rơi xuống đất.
“Phụt!”
Lúc này Mã Siêu chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, anh ta phun ra một ngụm máu.
“Tuyết ơi!”
Toàn thân Mã Siêu run lên dữ dội, nước mắt tuôn ra như lũ lập tức trào ra khóe mắt, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt.
Ngải Lâm cũng hoàn toàn choáng váng, hai chân cô ấy mềm nhũn và ngồi bệt xuống đất.
Là một chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực y tế, cảnh tàn khốc nào mà Ngải Lâm chưa từng nhìn thấy kia chứ?
Nhưng bây giờ, cô ấy đã tận mắt chứng kiến cảnh chiếc xe của Mễ Tuyết bị tông văng ra vài chục mét.
Đối với Mã Siêu mà nói đây thực sự là một thảm họa.
Tuy nhiên, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, sau khi chiếc xe tải hạng nặng tông vào xe của Mễ Tuyết, nó không những không dừng lại mà còn tăng thêm mã lực lao về hướng chiếc ô tô con.
“Không, không, không!”
Mã Siêu gầm lên, cảm giác bầu trời sắp sụp đổ, anh ta chạy nhanh, toàn thân như hóa thành tia chớp, trực tiếp lao tới.
“Mã Siêu!”
Lúc này Ngải Lâm cũng kinh sợ gầm lên.
Mã Siêu muốn chặn chiếc xe tải hạng nặng hàng chục tấn bằng cơ thể mình, như thế không phải muốn chết thì là gì đây?
Lúc này trong đầu Mã Siêu chỉ có một suy nghĩ, dù có chết cũng không bao giờ để chiếc xe mà Mễ Tuyết đang ngồi bị tông lần thứ hai.
Với cú va chạm vừa rồi, may ra người vẫn còn sống.
Nhưng nếu bị tông lần nữa, đừng nói là Mễ Tuyết, cho dù là anh ta e rằng cũng sẽ chết.
Anh ta đã không thể quan tâm được đến bất cứ điều gì nữa, lúc này anh ta chỉ muốn cố gắng hết sức mình.
Tuy nhiên, anh ta đã nổ hết tốc lực mà vẫn không thể đuổi kịp chiếc xe tải hạng nặng cũng đang di chuyển hết tốc lực.
Mười một năm trước, anh ta đã từng hứa với Mễ Tuyết rằng anh ta sẽ không bao giờ rời xa em gái mình, nhưng anh ta vẫn để mất cô em gái của mình.
Mười một năm sau, anh em cuối cùng cũng nhận ra nhau, vừa mới gặp mặt, bản thân anh ta còn chưa kịp làm gì cho em gái, lẽ nào lại một lần nữa mất đi em gái của mình hay sao?
“Không! Đừng mà! Đừng mà!”
Thấy chiếc xe tải hạng nặng lại chuẩn bị tông vào chiếc xe con, Mã Siêu rú lên ầm ĩ.
“Rầm!”
Đột nhiên, một thanh sắt bay đi trên không với tốc độ cao.
“Xoẹt…”
Ngay sau đó, một tiếng lốp xe cọ xát mạnh vào mặt đất vang lên, một mùi cao su nồng nặc lập tức tràn ngập trong không khí.
Trong sự ngỡ ngàng của Mã Siêu, bánh trước của xe tải nặng bị một thanh sắt kẹp chặt, khoảnh khắc đầu xe tải nặng chuẩn bị va chạm với xe ô tô con thì phần đầu xe tải nghiêng mạnh sang một bên.
Toàn bộ chiếc xe tải nặng hoàn toàn mất kiểm soát, vừa lúc tránh khỏi chiếc xe con.
“Rầm!”
Lại có một tiếng động lớn vang lên, chiếc xe tải hạng nặng lật nhào và đổ ra giữa đường.
Mã Siêu nhìn khuôn mặt đã bị nhuộm đỏ bởi máu, run rẩy nói.
Lúc này Ngải Lâm cũng chạy tới.
“Mau tránh ra, đừng có ngăn cản tôi!”
Cùng lúc đó trong một biệt thự sang trọng độc lập.
Quan Hân và Quan Hồng Vĩ đều đang chờ tin vui, đúng lúc này, điện thoại di động của Quan Hân đột nhiên vang lên.
“Con nhỏ đó chết rồi phải không?”
Quan Hân nhấc điện thoại đã hỏi ngay.
Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt cô ta đột nhiên cứng đờ: “Cậu nói cái gì? Cô ta chưa chết và đang được cấp cứu ư? Sao có thể như vậy được?”
“Chiếc xe mà Mễ Tuyết lên đã được cải tạo.
Tất cả các bộ phận đều đạt tiêu chuẩn quân sự, thậm chí còn có cả kính chống đạn”.
“Mặc dù Mễ Tuyết bị thương rất nặng nhưng không chết ngay tại chỗ, cô ta lại được Ngải Lâm là một chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực y tế cứu, e rằng có thể cứu được tính mạng của cô gái đó”.
Người ở đầu dây bên kia cất tiếng.
“Khốn kiếp! Không ngờ Dương Thanh đã sớm có chuẩn bị!”
Sắc mặt Quan Hân vô cùng khó coi, một người thông minh như cô ta lập tức nghĩ ngay đến việc chiếc xe đó chắc chắn là do Dương Thanh sắp đặt.
Dựa trên hiểu biết của cô ta về Mễ Tuyết thì Mễ Tuyết chỉ là một cô gái bình thường, làm sao có thể đi một chiếc xe cải tiến cấp quân sự?
“Tuy nhiên, Dương Thanh đã biết chuyện này do cô đứng phía sau chỉ thị.
Cậu ta đang đi về phía cô rồi, cô Quan hãy cẩn thận”.
Bên kia lại nói.
Nụ cười trên mặt Quan Hân khôi phục trở lại, chỉ là trong nụ cười ấy mang theo sát khí nồng đậm: “Tuy rằng kịch bản không xảy ra như tôi nghĩ, nhưng kết quả cũng giống như sự sắp đặt của tôi”.
“Nếu như anh muốn tới tìm tôi thì tôi sẽ ở đây đợi anh!”
– .








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







