Chàng Rể Chiến Thần
Tập 89 : 881: Tao Đang Nói Với Mày Đấy (c881-c890)
❮ sautiếp ❯Chương 881: 881: Tao Đang Nói Với Mày Đấy
Người thanh niên xuất hiện ở cửa không phải ai khác mà chính là Dương Thanh đang mang theo vẻ mặt đầy căm tức.
Anh vừa vào tới cửa liền nhìn thấy Hạ Hà không mảnh vải che thân đang nằm trên giường, nhất thời lửa giận bốc lên đỉnh đầu.
Đương nhiên anh cũng nhìn thấy Tôn Chí Kiều đang quấn ga giường.
Tuy nhiên lúc này anh không có tâm trạng để thưởng thức cảnh đẹp trước mặt mà chỉ nhắm mắt đi về phía Hạ Hà.
“Đồ khốn kiếp! Anh là ai? Tại sao dám xông vào địa bàn của tôi.
Tôi ra lệnh cho anh cút khỏi đây ngay.
Nếu không tôi sẽ cho anh biết tay!”
Tôn Chí Kiều còn chưa chiếm được Hạ Hà đã bị sự xuất hiện đột ngột của Dương Thanh phá hỏng, nhất thời tức như điên.
Điều khiến cô ta tức giận hơn là một người đàn ông đã nhìn thấy cơ thể trần trụi của mình.
Dương Thanh không thèm nhìn cơ thể của Tôn Chí Kiều mà chỉ đi tới bên giường lấy chăn che thân thể Hạ Hà lại.
Lúc này Hạ Hà mới nhận ra có gì đó không ổn, dè dặt mở mắt ra thì nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, hóa ra là người mà lúc nãy cô ta vẫn luôn nhớ tới.
Nhất thời cô ta không kiềm chế được cảm xúc, nước mắt rơi tuôn trào.
“Dương Thanh, đúng là anh sao? Hay là tôi đang nằm mơ?”
Hạ Hà nghẹn ngào nói: “Hoặc là do toi say rồi muốn thấy được anh, nên mọi chuyện đều là giả?”
Nhìn Hạ Hà nước mắt lã chã, Dương Thanh tự trách không thôi.
“Hạ Hà, thật sự là tôi! Cô không nằm mơ, cũng không phải say rượu rồi sinh ra ảo giác, thật sự là tôi!”
Dương Thanh cực kỳ áy náy nói: “Xin lỗi, tôi tới muộn!”
Lời xin lỗi này rốt cục cũng khiến Hạ Hà bình tĩnh lại, Dương Thanh thật sự tới rồi.
Cuối cùng Tôn Chí Kiều cũng biết người nọ là ai, giận dữ nói: “Đồ khốn kiếp! Tao chưa tìm mày mà mày lại dám phá đám tao”.
“Thằng nhóc, mày có biết tao là ai không? Dám phá hoại chuyện tốt của tao, mày chán sống rồi sao?”
“Tao ra lệnh cho mày, bây giờ lập tức quỳ xuống xin tha, có lẽ tao sẽ nể mặt Hạ Hà sắp trở thành người phụ nữ của tao mà tha cho mạng chó của mày”.
“Bằng không, tao sẽ khiến mày hối hận vì đã sinh ra trên đời này!”
Uy hiếp!
Uy hiếp trắng trợn!
Hạ Hà cũng đột nhiên bình tĩnh lại, cô ta nghĩ dù Dương Thanh có lợi hại cỡ nào cũng không thể lợi hại hơn nhà họ Tôn.
Giờ phút này, lòng cô ta đầy lo lắng.
“Sếp Tôn, coi như tôi cầu xin cô bỏ qua cho tôi và Dương Thanh được không?”
Hạ Hà cầu khẩn nói: “Chỉ cần cô tha cho tôi, tôi bằng lòng rời khỏi công ty giải trí Ngôi Sao, gia nhập công ty giải trí Tôn thị, làm không công cho cô”.
“Hừ!”
Tôn Chí Kiều cười lạnh: “Không phải chị không muốn bỏ qua cho em, mà là bạn trai cô em phá hoại chuyện tốt của chị, khiến chị rất tức giận”.
“Chị nói rồi, chỉ cần bạn trai em quỳ xuống dập đầu xin lỗi chị, chị có thể để anh ta rời đi!”
“Bằng không đừng trách chị không khách sáo!”
Vẻ mặt Hạ Hà tràn đầy hối hận, bắt Dương Thanh quỳ xuống xin lỗi là đang chà đạp lên lòng tự trọng của anh.
Vừa nãy tâm trạng cô ta hơi xúc động, lúc ngồi lên nói chuyện, tấm chăn trượt xuống, lộ ra những chỗ khó miêu tả trên người.
Hạ Hà vội vã chui vào trong chăn, Dương Thanh quay lưng lại với cô ta.
Hạ Hà giống một cô dâu nhỏ ngoan ngoãn nghe lời nhận ly nước, uống hơn nửa ly.
Tôn Chí Kiều gần như phát điên, Dương Thanh hoàn toàn phớt lờ cô ta, quả thật xem cô ta là không khí.
“Đồ khốn kiếp! Tao đang nói chuyện với mày đấy, mày có nghe không?”
Tôn Chí Kiều giận dữ hét.
– .
Chương 882: 882: Giơ Cao Đánh Khẽ
Sau đó cô ta lại nhìn sang Hạ Hà, nghiến răng nói: “Hạ Hà, cô thật sự cho rằng người đàn ông của mình đến rồi thì có thể làm gì được tôi à?”
“Tôi nói cho cô biết, nếu hôm nay anh ta không quỳ xuống xin lỗi thì tôi không những không buông tha cho anh ta, mà ngay cả cô, tôi cũng sẽ không bỏ qua”.
“Sau khi chơi chán cô rồi, tôi sẽ giam cô ở Nam Tương Viên mãi mãi, để cho vô số gã đàn ông chà đạp thứ đàn bà đê tiện như cô”.
Vẻ mặt Hạ Hà ngập tràn sợ hãi, chưa kịp nói gì đã nghe thấy Dương Thanh nói: “Nếu cô dám nói thêm mấy lời bậy bạ nữa tôi sẽ khiến cô đẹp mặt”.
“Khốn kiếp, mày dám uy hiếp tao?”
Tôn Chí Kiều cả giận nói.
“Chát!”
Cô ta vừa dứt lời, Dương Thanh đã xuất hiện trước mặt cô ta như bóng ma, sau đó tát mạnh vào mặt cô ta.
“Tôn Húc dạy dỗ ra thứ chó má như cô sao?”
Vẻ mặt Dương Thanh hung tợn tát Tôn Chí Kiều một bạt tai nữa, tức giận nói: “Tôi không phản đối yêu đồng giới nhưng cô dám cưỡng bức bạn tôi làm người phụ nữ của cô thì không được!”
“Chát!”
Dương Thanh lại tát thêm một cái: “Còn dám uy hiếp bạn tôi, bắt cô ấy ở lại Nam Tương Viên mãi mãi, còn muốn cho vô số đàn ông chà đạp cô ấy sao?”
“Chát!”
Tay Dương Thanh không ngừng vung lên hạ xuống, mỗi lần tát một cái anh lại hỏi Tôn Chí Kiều một câu.
Sau khi hứng chịu sáu bảy cái tát, lúc này khuôn mặt vốn dĩ xinh đẹp của Tôn Chí Kiều đã sưng vù lên.
Hà Hạ ở bên cạnh sợ ngây người.
Cô ta không ngờ Dương Thanh lại dám đánh Tôn Chí Kiều, còn đánh liên tục sáu bảy cái như vậy.
Tôn Chí Kiều cũng bị đánh ngu người.
Cô ta có nhà họ Tôn làm hậu thuẫn, nắm giữ quyền cao chức trọng trong nhà họ Tôn, chưa ai dám đánh cô ta bao giờ.
Hôm nay cô ta không những chỉ bị tát tai mà còn bị đánh liên tục sáu bảy cái.
“A…Tao phải giết mày!”
Tôn Chí Kiều bỗng nổi giận gầm lên, giương nanh múa vuốt lao vào Dương Thanh.
“Bốp!”
Dương Thanh không hề nương tay đạp bay cô ta.
Khăn tắm trên người Tôn Chí Kiều cũng tuột ra, cơ thể mềm mại xinh đẹp hoàn toàn lộ ra trước mắt Dương Thanh.
Quả nhiên là người phụ nữ đẹp, vóc người cũng không tồi.
Dương Thanh theo bản năng nhìn vài lần.
“Dương Thanh!”
Hạ Hà bỗng kêu lên, Dương Thanh mới lấy lại tinh thần, vội vã thu hồi ánh mắt, hơi lúng túng nói: “Người phụ nữ này ngứa đòn”.
Tôn Chí Kiều hơi chột dạ, đành phải dựa hơi Tôn Húc để de đọa Dương Thanh.
“Hừ!”
Tôn Chí Kiều không hề tin Dương Thanh, lạnh giọng nói: “Mạnh miệng nhỉ? Mày tưởng mày là ai mà có thể kêu bác của tao đến đây?”
Người đến chính là Tôn Húc, vừa nhìn thấy Dương Thanh liền quỳ sụp xuống, đau khổ cầu xin nói: “Cậu Thanh, xin cậu giơ cao đánh khẽ, tha cho cháu gái tôi một mạng!”
– .
Chương 883: 883: Tội Sống Khó Thoát
Thấy Tôn Húc vừa gặp Dương Thanh đã quỳ xuống, vẻ mặt của Tôn Chí Kiều bỗng nhiên đông cứng lại, cực kỳ kinh ngạc.
Hạ Hà cũng ngây ra như phỗng, tuy cô ta không biết thân phận của Tôn Húc nhưng từ lời nói của ông ta cũng đoán được thân phận của đối phương không tầm thường.
Dương Thanh lạnh lùng nhìn Tôn Húc nói: “Tôi gọi điện thoại cho ông ngay lập tức là muốn ông có thể xử lý tốt việc này, nhưng bây giờ tôi đã xử lý xong rồi ông còn đến làm gì nữa?”
Tôn Húc tát vào mặt mình, cắn răng nói: “Cậu Thanh, tôi đáng chết, tôi đã không xử lý việc này trước cậu, là lỗi của tôi”.
Tôn Côn ăn trên ngồi trước trong mắt cô ta lúc này đang quỳ dưới chân Dương Thanh thì cũng thôi đi, ấy vậy mà ông ta còn tự tát vào mặt mình nữa chứ.
“Ông muốn giải quyết việc này chỉ bằng một cái tát thôi à?”
Dương Thanh cười lạnh hỏi.
“Bốp! Bốp! Bốp!”
Tôn Húc không nói nhiều lại giơ tay tát lên mặt ba cái liên tiếp.
Rõ ràng là tát rất mạnh, sau ba cái tát liên tiếp hai gò má của ông ta đã sưng vù.
“Cậu Thanh, tôi biết bây giờ có nói gì cũng đã muộn.
Chỉ cần cậu đồng ý tha cho cháu gái tôi, cậu muốn gì tôi cũng chịu”.
Tôn Húc nói.
Hành đờ.
Vì Tôn Chí Kiều mà Tôn Húc không chỉ quỳ xuống cầu xin anh, mà còn tự tát vào mặt mình.
Thậm chí còn không tiếc bất kỳ điều kiện gì để Dương Thanh bỏ qua cho cô ta.
Xem ra người phụ nữ này rất quan trọng với ông ta.
Bằng không Tôn Húc sẽ không làm đến mức này.
“Bác à, bác mau đứng lên.
Sao bác có thể quỳ trước thằng nhóc này? Lại còn tự tát nữa chứ?”
Lúc này Tôn Chí Kiều mới hoàn hồn, vội vã đi tới kéo Tôn Húc đứng lên.
“Câm miệng!”
Tôn Húc giận dữ quát lên: “Còn không quỳ xuống xin lỗi cậu Thanh, xin cậu ấy tha mạng nhanh lên?”
Đến lúc này Tôn Chí Kiều mới giật mình tỉnh lại.
Dương Thanh đúng là có lai lịch không tầm thường, bằng không sao có thể khiến Tôn Húc làm như vậy?
Nhưng trong mắt cô ta Dương Thanh vẫn chỉ là bạn trai của Hạ Hà, một gã trai thấp kém tầm thường.
Nếu Dương Thanh đúng là một người có vai vế gì đó thì tại sao Hạ Hà không hot?
Cô ta nhất thời không chấp nhận được sự thật Dương Thanh là ông lớn nào đấy, vẻ mặt rất không cam lòng.
“Quỳ xuống!”
Tôn Húc giận dữ quát lên lần nữa.
Nếu không phải ông ta đang quỳ thì ông ta đã đè cổ bắt cô ta quỳ xuống xin lỗi từ nãy giờ rồi.
Tôn Chí Kiều cắn chặt môi, nước mắt lưng tròng.
Từ trước tới nay cô ta chưa từng quỳ với ai bao giờ.
Nhất thời trong lòng cô ta tràn đầy nhục nhã và không cam lòng, hai mắt mang theo lửa giận nhìn Dương Thanh.
Dương Thanh khinh thường nhìn Tôn Chí Kiều sau đó nhìn Tôn Húc cười ha ha nói: “Xem ra đứa cháu gái này của ông rất hận tôi đấy!”
“Để tôi nói này, không cần quỳ đâu, dù cô ta có quỳ xuống xin tha thì cũng không phải thật lòng”.
“Nếu tôi đoán không sai có lẽ cô ta đang nghĩ cách trả thù tôi đấy?”
Dưiều đã lên tiếng: “Thằng nhóc, mày đừng tưởng mày nắm được thóp của bác tao thì muốn làm gì cũng được”.
“Tao nói cho mày biết, một ngày nào đó tao sẽ khiến mày hối hận vì chuyện hôm nay”.
Ngay cả Dương Thanh cũng không ngờ, đã đến lúc này rồi mà Tôn Chí Kiều vẫn dám uy hiếp anh, nhất thời sa sầm mặt mũi.
Sắc mặt Tôn Húc cũng xanh mét, ông ta không suy nghĩ gì nữa, đứng bật dậy.
“Bốp!”
Ông ta tát một cái thật mạnh vào mặt Tôn Chí Kiều, giận dữ hét lên: “Quỳ xuống! Xin lỗi!”
Tôn Chí Kiều bị đánh lùi về sau vài bước, trên mặt hiện lên dấu tay sưng đỏ, khóe miệng còn vương tơ máu.
Cô ta sững sờ, tuy Tôn Húc không phải là bố cô ta nhưng đối xử với cô ta cực kỳ tốt.
Cô ta lớn từng này mà chưa từng bị Tôn Húc mắng một câu chứ đừng nói chi là bị đánh.
Thế mà hôm nay cô ta lại bị tát một bai, đã vậy lại còn đánh thẳng tay nữa chứ.
“Bác, bác đánh cháu?”
Tôn Chí Kiều run rẩy nói.
“Đồ khốn nạn! Tao bảo mày quỳ xuống xin lỗi, mày điếc à?”
Tôn Húc giận dữ hét: “Nếu không phải nể mặt bố mày chết vì tao, thì chỉ riêng việc mày dám đụng tới bạn của cậu Thanh thôi cũng đủ khiến tao xử mày tội chết rồi!”
“Nhân lúc tao còn chưa nổi nóng lập tức quỳ xuống xin lỗi cậu Thanh ngay”.
“Nếu không mày đừng mong sống hết ngày hôm nay”.
Giọng nói của Tôn Húc ngập tràn uy hiếp.
Tôn Chí Kiều không khỏi run người, hoảng sợ không thôi.
Tôn Húc rất yêu thương cô ta nhưng ông ta không bao giờ nói đùa.
Câu nói cuối lúc nãy của ông đã khẳng định nếu cô ta không quỳ xuống xin lỗi nhận sai thì ông ta sẽ tự tay giết cô ta.
“Phịch!”
Tôn Chí Kiều cũng không dám đôi co nữa.
Dù trong lòng không phục nhưng vẫn quỳ xuống.
Cô ta giận dữ nói: “Anh Thanh, xin lỗi.
Tôi sai rồi, tôi không nên đụng đến người phụ nữ của anh, xin anh rộng lượng bỏ qua cho tôi!”
Tuy cô ta đang xin lỗi nhưng thái độ rất phách lối, không hề có thành ý.
Dương Thanh cũng không để ý đến lời xin lỗi của người đàn bà này.
Việc khiến anh thấy sợ chính là nếu không phải Hạ Hà quen biết anh thì bây giờ Hạ Hà đã bị người đàn bà này chà đạp rồi.
Ghê tởm nhất chính là cô ta lại còn dám uy hiếp anh.
Dương Thanh không thèm nhìn Tôn Chí Kiều, chỉ nhìn Tôn Húc nói: “Tôi muốn mạng của người phụ nữ này, ông tính tự mình ra tay hay để tôi đích thân xử lý?”
Tôn Húc nghe vậy hai chân mềm nhũn, lại quỳ xuống lần nữa.
“Không chỉ có vậy, tôi còn sẽ miễn phí lăng xê cô và sử dụng tất cả tài nguyên giải trí của mình để xây dựng cô thành một siêu sao thế giới”.
Tôn Chí Kiều thấy Dương Thanh không nói lời nào thì vội quay sang cầu xin Hạ Hà.
Hạ Hà vẫn còn đang ngây người, khi Tôn Chí Kiều cầu xin thì cô ta mới tỉnh táo lại.
Cô tớm, nhưng không ngờ lại ghê gớm đến mức này, ngay chủ gia tộc họ Tôn, một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng sợ anh.
Hạ Hà không biết Dương Thanh nói muốn giết Tôn Chí Kiều là nói đùa hay nói thật.
Lúc này trong lòng cô ta rất thấp thỏm lo âu, trên mặt hơi do dự.
Dù sao Dương Thanh cũng là tới cứu mình, nếu bây giờ mình lại ra mặt khuyên Dương Thanh bỏ qua cho Tôn Chí Kiều liệu có không nể mặt anh không?
Hơn nữa nếu không phải Dương Thanh tới cứu cô ta kịp lúc, sợ là bây giờ cô ta đã bị Tôn Chí Kiều chà đạp rồi.
Dương Thanh đương nhiên biết Hạ Hà là người rất hiền lành, không đợi Hạ Hà chủ động lên tiếng anh đã nói trước: “Có phải cô muốn tôi tha mạng cho cô ta không?”
Hạ Hà không dám nhìn thẳng Dương Thanh chỉ yếu ớt gật đầu, không nói tiếng nào.
Dương Thanh thở dài, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Hạ Hà, cô phải biết nếu bỏ qua cho loại người không có giới hạn thế này thì rất có thể bọn họ sẽ lại hại cô lần nữa”.
“Lần này, là tôi chạy tới kịp.
Nếu còn có lần sau thì sao? Chẳng lẽ lần nào tôi cũng kịp thời chạy tới cứu cô sao?”
“Ngoài ra, cô phải suy nghĩ cho kỹ, nếu hôm nay tôi không làm gì được nhà họ Tôn thì chuyện gì sẽ xảy ra khi đến đây cứu cô?”
Mấy câu nói của Dương Thanh khiến trong lòng Hạ Hà ngập tràn hổ thẹn.
Nhưng bởi vì cô ta mà hại chết Tôn Chí Kiều, đúng là cô ta không làm được.
“Dương Thanh, xin lỗi!”
Qua một lúc, Hạ Hà bỗng lên tiếng, trong giọng nói ngập tràn cảm giác áy náy.
Dương Thanh đã đoán được Hạ Hà sẽ làm như vậy.
Anh cũng không thật sự muốn giết chết Tôn Chí Kiều trước mặt Hạ Hà mà chỉ muốn thông qua chuyện này khiến Hạ Hà tỉnh ngộ.
“Được, nể mặt cô tôi sẽ tha cho cô ta một con đường sống”.
Dương Thanh bỗng lên tiếng, sau đó nhìn Tôn Chí Kiều lạnh lùng nói: “Tội chết có thể tha nhưng tội sống thì khó thoát!”
– .
Chương 884: 884: Anh Thất Vọng Rồi
Dương Thanh nói xong, một luồng khí mạnh mẽ toát ra từ người anh.
Tôn Chí Kiều cảm thấy rõ ràng nhất.
Cô ta bỗng thấy một biển máu che ngợp trời cuốn lấy cô ta, khiến cô ta nghẹt thở.
Tôn Húc nhất thời sốt ruột nói: “Cậu Thanh, cậu muốn thế nào?”
“Tôi muốn một tay và một chân của cô ta được không?”
Dương Thanh hỏi Tôn Húc.
Tôn Húc gật đầu lia lịa: “Không thành vấn đề! Không thành vấn đề! Cảm ơn cậu Thanh!”
Dứt lời, ông ta lại nhìn Tôn Chí Kiều giục: “Còn không mau cảm ơn cậu Thanh?”
Trong lòng Tôn Chí Kiều tràn đầy nhục nhã.
Dương Thanh muốn phế một chân và một tay của cô ta, thế mà cô ta vẫn phải cảm ơn anh, nực cười cỡ nào?
Nhưng cô ta không dám phản kháng: “Cảm ơn anh Thanh!”
“Ông tự ra tay đi!”
Dương Thanh nói với Tôn Húc.
“Pằng!”
Tôn Húc không hề do dự, rút ngay khẩu súng từ trong áo vest ra bắn hai phát vào người Tôn Chí Kiều.
Tôn Chí Kiều đau đến cả khuôn mặt trở nên vặn vẹo, nhịn không nổi kêu rên.
Chỗ trúng đạn trên cánh tay và bắp đùi khiến cô ta đau đến gần như bất tỉnh.
Nhưng cô ta không hề biết ơn vì Dương Thanh đã tha mạng cho mình, ngược lại còn đổ hết mối hận bị phế bỏ tay chân lên người Dương Thanh.
Dương Thanh cảm thấy rất rõ sự thù hận từ đáy mắt Tôn Chí Kiều.
Hạ Hà tận mắt thấy Tôn Cào người, sắc mặt trắng như tờ giấy, hai tay nắm chặt áo Dương Thanh.
“Cậu Thanh, tôi làm vậy cậu đã hài lòng chưa?”
Tôn Húc hỏi.
Dương Tây là lần cuối cùng, nếu lần sau còn có người của nhà họ Tôn đụng đến người thân của tôi nữa, thì nhà họ Tôn cũng không cần thiết tồn tại nữa đâu”.
“Đừng tưởng rằng dựa vào nhà họ Tào thì có thể đạp tôi dưới chân”.
“Nếu đúng vậy, ông tưởng với ân oán giữa tôi và nhà họ Tào, tôi có thể sống tới bây giờ sao?”
Sắc mặt Tôn Húc hết sức khó coi, ông ta biết Dương Thanh nói không sai.
Ngay cả Tào Trí cũng chịu thiệt trong tay anh, huống chi là ông ta.
.
truyện kiếm hiệp hay
“Sao cậu Thanh lại nói vậy? Tôi nào dám làm gì cậu chứ?”
Tôn Hảo đảm đây là lần cuối cùng, sau này người nhà họ Tôn tuyệt đối sẽ không dám đụng đến bất kỳ người thân nào của cậu nữa”.
“Dương Thanh, xin lỗi, tôi khiến anh thất vọng rồi!”
Ra khỏi Nam Tương Viên, Hạ Hà áy náy nói.
Gió lạnh thổi tới, men say trên người Hạ Hà hoàn toàn biến mất.
Sau khi nhớ lại mọi việc vừa xảy ra, cô có giảm giác như đang nằm mơ.
– .
Chương 885: 885: Đưa Tôi Vào
Dương Thanh lắc đầu: “Tôi không thất vọng gì cả.
Cô có thể giữ được sự lương thiện như vậy là rất tốt”.
“Hôm nay tôi chỉ muốn nhắc nhở cô, không phải tất cả mọi người đều đáng để cô đối xử tử tế như vậy”.
“Giới giải trí rất phức tạp, rất nhiều khi chỉ vì một vai diễn cũng khiến người khác sinh lòng thù hận với cô”.
“Cũng có thể vì câu nói hoặc một tin tức trên ứng dụng xã hội nào đó mà khiến cô gặp rắc rối.”
“Tôi mong rằng sau này lúc cô giao thiệp với người khác, có thể duy trì khoảng cách thích hợp, ý tôi không phải là muốn cô trở thành người phụ nữ lòng dạ mưu mô mà chỉ hy vọng cô có thể nâng cao cảnh giác”.
.
truyện đam mỹ
Nghe xong lời của Dương Thanh, Hạ Hà đăm chiêu.
Một lúc sau cô ta mới nhìn Dương Thanh nghiêm túc gật đầu: “Anh yên tâm đi, sau này tôi sẽ cảnh giác hơn khi qua lại với người khác”.
Dương Thanh khẽ mỉm cười: “Đi thôi, tôi đưa cô về khách sạn”.
Khi Dương Thanh dẫn Hạ Hà rời đi, trên tầng cao nhất của Nam Tương Viên.
Vẻ đau đớn trên khuôn mặt của Tôn Chí Kiều dần trở nên méo mó, dữ tợn.
Cô ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Dương Thanh, tao xin thề bất kể mày là ai, tao cũng phải bắt mày trả giá đắt!”
“Câm miệng!”
Tôn Húc quát lên: “Ngay cả bác cũng không dám nói câu này, cháu vừa trở về từ cõi chết liền muốn trả thù rồi sao?”
“Bác cảnh cáo cháu, nếu sau này cháu còn dám trêu chọc Dương Thanh nữa thì đừng trách bác độc ác”.
“Cháu muốn chết thì đi chỗ khác mà chết, đừng liên lụy tới nhà họ Tôn phải chôn theo cháu”.
Bây giờ Tôn Húc vừa sợ lại vừa hận Dương Thanh.
Từ sau khi gặp phải Dương Thanh, tôn nghiêm của chủ gia tộc họ Tôn, một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô là ông ta đã bị Dương Thanh đạp nát dưới chân.
Thậm chí ông ta cũng đã quên mình quỳ dưới chân Dương Thanh bao nhiêu lần, chịu thiệt thòi cỡ nào trong tay anh.
Có thể nói, mỗi lần giao đấu với Dương Thanh ông ta đều là kẻ thua trận.
Thậm chí dù có Vương tộc họ Tào chống lưng, ông ta vẫn thất bại như thường.
“Bác, rốt cuộc thằng nhóc là ai? Sao bác lại sợ anh ta như vậy?”
Tôn Chí Kiều khó hiểu hỏi: “Với địa vị và thực lực của nhà họ Tôn, dù không tự mình ra tay, vẫn có thể tìm đại mấy sát thủ quốc tế lặng lẽ giết chết thằng nhóc đó rồi, đúng không?”
“Bác cũng không biết rốt cuộc cậu ta là ai.
Nhưng bác có thể nói cho cháu biết trong mắt cậu ta tám gia tộc đứng đầu Yến Đô chỉ là hạt bụi”.
Vẻ mặt Tôn Húc nghiêm nghị nói: “Thậm chí ngay cả dòng chính của Vương tộc cũng chịu thiệt trong tay cậu ta, đến nay cũng không làm gì được”.
“Cháu thử nói cho bác biết, ngay cả Vương tộc cũng chịu thiệt không làm gì được cậu ta, một cô gái như cháu thì có thể làm gì cậu ta?”
Tôn Chí Kiều nghe vậy nhất thời im lặng.
Không phải cô ta bị Tôn Húc dọa sợ mà là cô ta đã hiểu rõ Tôn Húc sợ Dương Thanh đến cỡ nào.
Mặc kệ cô ta nói gì, Tôn Húc cũng không đồng ý.
Hạ Hà cãy đối với người bình thường như cô ta chẳng khác gì hình ảnh chỉ có thấy trên tivi, muốn quên đâu có dễ?
Vẻ mặt Hạ Hà đột nhiên hơi đắn đo, dường như có gì muốn nói với Dương Thanh.
“Cô muốn nói gì sao?”
Dương Thanh hiểu ý hỏi.
“Dương Thanh, anh, anh có thể đưa tôi vào trong không?”, Hạ Hà bỗng nói.
Chỉ là sau khi nói xong hai má cô ta đỏ bừng, cúi đầu không dám nhìn Dương Thanh.
Dương Thanh cũng ngẩn ra, không ngờ Hạ Hà sẽ đưa ra yêu cầu như vậy.
Nhưng trời đã khuya, nếu bảo anh đưa Hạ Hà vào khách sạn liệu có thích hợp không?
“Tôi hơi sợ, anh đưa tôi vào trong, chờ tôi bình tĩnh lại rồi hãy đi được không?”
Đợi hồi lâu vẫn không nghe Dương Thanh đồng ý, Hạ Hà lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn Dương Thanh, trong mắt hiện rõ vẻ cầu xin.
– .
Chương 886: 886: Tiếng Thét Của Phụ Nữ
Thấy dáng vẻ e thẹn và hoảng sợ của Hạ Hà, Dương Thanh mới nhận ra việc tối nay đã đả kích cô ta đến cỡ nào.
“Được, để tôi đưa cô lên.”
Dương Thanh không do dự nữa, gật đầu đồng ý.
Hai người lần lượt bước vào khách sạn, Hạ Hà đi theo sau lưng Dương Thanh, thoạt nhìn giống như cô ta đi theo Dương Thanh đến đây.
Cũng may bây giờ đã rất khuya, không có nhiều người đến khách sạn nên bọn họ cũng không gặp mấy người.
Bằng không, với độ nổi tiếng hiện giờ của Hạ Hà, e rằng sẽ bị người ta dòm ngó ngay.
Nếu bị kẻ có ý đồ xấu nào đó chụp được hình ảnh của Dương Thanh và Hạ Hà cùng ra vào khách sạn, có thể sẽ khiến Hạ Hà gặp rất nhiều rắc rối.
Mọi việc diễn ra tốt đẹp, cả hai bước vào phòng một cách suôn sẻ.
“Anh chờ tôi một lát thôi, tôi tắm xong sẽ đi ngủ ngay”.
Hạ Hà có vẻ ngượng ngùng, sau khi nói với Dương Thanh xong, thì chạy vội vào phòng tắm.
Vẻ mặt Dương Thanh rất gượng gạo, giữa đêm khuya thanh vắng trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, mấu chốt là Hạ Hà còn là nữ diễn viên mới nổi đình nổi đám.
Nếu việc này bị truyền ra sẽ không có ai tin bọn họ trong sáng.
Một mình Dương Thanh ở trong phòng cũng hơi buồn chán, anh lấy điện thoại ra lướt xem tin tức.
Anh đang xem tin tức thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên, là Tần Thanh Tâm gọi tới, Dương Thanh bỗng hơi luống cuống.
Nhưng anh vẫn bắt máy ngay, sau đó nghe thấy tiếng khóc của trẻ con.
Giọng nói của Tần Thanh Tâm cũng vang lên: “Chồng à, sắp mười một giờ rồi, khi nào thì anh về? Tiêu Tiêu đột nhiên khóc quấy đòi bố, không chịu ngủ”.
“Bố, con muốn bố, hức hức…”
Dương Thanh nói.
“Bố, khi nào bố về? Con muốn bố ngủ với con”.
Tiêu Tiêu khóc rấm rức nói: “Lâu lắm rồi bố không ngủ với Tiêu Tiêu và mẹ, Tiêu Tiêu muốn ngủ với bố”.
Tần Thanh Tâm hơi thất vọng nói.
“A…”
Đúng lúc này trong phòng tắm bỗng vang lên tiếng thét chói tai.
Dương Thanh lập tức hoảng hốt.
Con gái không ngừng khóc, anh mới nói với Tần Thanh Tâm không rời đi được, kết quả lúc này tiếng thét của Hạ Hà đột nhiên vang lên.
Bây giờ đã muộn như vậy, con gái khóc lóc đòi bố nhưng Dương Thanh lại nói anh bận đến nỗi không dứt ra được.
Thế mà lại vang lên tiếng thét của phụ nữ.
– .
Chương 887: 887: Tâm Hồn Thiếu Nữ Run Rẩy
Dương Thanh cũng chưa gặp phải những tình huống này, từ trước tới nay Tần Thanh Tâm rất tin tưởng anh.
Anh cũng không quen nói dối, bởi vậy Tần Thanh Tâm vừa hỏi như vậy, anh nhất thời hoảng hốt.
“Hình như có người phụ nữ đi ngang qua bị sái chân, anh thấy bên kia có rất nhiều người đang giúp đỡ cô ta”.
Dương Thanh sợ Tần Thanh Tâm suy nghĩ lung tung, đành lựa chọn nói dối cô.
Đây là lần đầu tiên anh nói dối Tần Thanh Tâm, nhưng vừa nói xong ngay cả anh cũng thấy chẳng đáng tin chút nào.
Tần Thanh Tâm ở đầu điện thoại bên kia càng thêm thất vọng.
Tiếng thét lúc nãy rõ ràng là đang ở ngay bên cạnh Dương Thanh.
Điều quan trọng nhất là trước đó Dương Thanh nói rất tự tin, nhưng bây giờ giọng anh rất yếu ớt.
Rõ ràng là đang chột dạ.
“Được, em biết rồi, vậy anh làm xong nhớ về nhà sớm”.
Tần Thanh Tâm cố gắng đè nén lửa giận, bình tĩnh nói.
“Dương Thanh, anh có thể giúp tôi một chút không? Hình như tôi bị trật chân rồi? Nền phòng tắm trơn quá, tôi không đứng lên đươc”.
Tần Thanh Tâm vẫn chưa cúp điện thoại, tiếng cầu cứu của Hạ Hà lại vang lên lần nữa.
Dương Thanh cũng không phát hiện anh chưa cúp điện thoại, vội vàng nói: “Tôi đến đây!”
Cùng lúc đó, bên trong dinh thự Vân Phong.
Bàn tay đang siết chặt điện thoại của Tần Thanh Tâm bỗng run lên, trong mắt ngập tràn khó tin.
Cho dù lời nói lúc nãy của Dương Thanh đầy rẫy sơ hở, nhưng cô vẫn bằng lòng tin anh.
Nhưng trước khi cúp điện thoại cô rõ ràng nghe được giọng nói của phụ nữ.
Mấu chốt là trong lời nói lúc nãy của người phụ nữ kia còn có mấy từ rất quan trọng.
“Trật chân”, “Phòng tắm”, “Không đứng lên được”.
Không phải điều này đã chứng tỏ Dương Thanh đang ở trong khách sạn với người phụ nữ khác sao?
Người phụ nữ đang tắm, kết quả trượt chân té xuống không đứng lên được, nêu phải cầu cứu Dương Thanh.
Điều khiến cô sụp đổ nhất là khi người phụ nữ kia nhờ Dương Thanh giúp đỡ, anh đã nói không chút do dự: “Tôi đến đây!”
Tần Thanh Tâm không nói gì, chỉ ôm chặt con gái vào lòng.
Cùng lúc đó trong khách sạn, sau khi Dương Thanh nghe được tiếng kêu cứu của Hạ Hà thì vọt ngay vào phòng tắm.
Góc độ mà cô ta ngã xuống rất trùng hợp, đó là úp mặt xuống đất.
Mà phía dưới mặt cô là thành bồn tắm.
Cô ta đột ngột mở mắt ra, trong tầm mắt hiện lên một khuôn mặt góc cạnh sắc sảo, nhất thời cô ta không dời mắt được nữa, tâm hồn thiếu nữ run rẩy.
– .
Chương 888: 888: Tôi Đi Trước Đây
Lúc này Hạ Hà cảm thấy cả thế giới dường như biến mất, chỉ còn lại cô ta và Dương Thanh.
Thậm chí cô ta đã quên lúc này cô ta đang trần như nhộng.
Nhưng Dương Thanh không hề thưởng thức vẻ đẹp hoàn mỹ của Hạ Hà, trong mắt anh chỉ có sự lo lắng và quan tâm.
Nhưng đó chỉ là sự quan tâm và lo lắng dành cho bạn bè.
Nhưng trong mắt Hạ Hà sự quan tâm đó chính là sự yêu mến Dương Thanh đối với cô ta.
“Cô không sao chứ?”
Hạ Hà vẫn chưa cảm nhận hết sự ấm áp từ vòng tay của Dương Thanh thì phát hiện vòng ôm ấm áp kia đột nhiên biến mất.
Cô ta cảm thấy hụt hẫng.
“Tôi không sao, chỉ là đầu gối bị thương nên hơi đau”.
Hạ Hà cúi đầu nhìn xuống đầu gối đang chảy máu của mình.
Ánh mắt của Dương Thanh dời xuống phía dưới, khi tầm nhìn lướt qua không ít phong cảnh quyến rũ thì anh mới nhớ ra mình đang ở trong phòng tắm với Hạ Hà.
“Tôi đi ra ngoài trước”.
Dương Thanh vội vã quay đầu sang hướng khác, sau đó quay người đi ra ngoài
“Dương Thanh…”
Hạ Hà kêu lên, chỉ là khi vừa thốt lên tên Dương Thanh cô ta bỗng phát hiện cả người mát lạnh, lúc này mới sực tỉnh.
Mãi đến lúc này cô ta mới phát hiện lúc nãy cô ta đã để lộ cả cơ thể trước mặt Dương Thanh, gương mặt chợt đỏ lựng.
Cô ta vốn muốn gọi Dương Thanh dìu cô về giường, nhưng dáng vẻ của cô ta lúc này không tiện lắm.
Sau khi bình tĩnh lại, ngay cả Hạ Hà cũng cảm thấy ngạc nhiên.
Cô ta bị Dương Thanh nhìn thấy hết thân thể, chẳng những không thấy chán ghét, mà ngược lại còn chờ mong sẽ xảy ra chuyện gì đó với anh.
“Mình đang suy nghĩ bậy bạ gì thế này?”
Một lúc sau Hạ Hà mới lấy lại tinh thần, vẻ mặt cô đơn nói: “Anh ấy đã kết hôn, còn có một cô gái rất đáng yêu.
Mình không nên quấy rầy hạnh phúc của bọn họ”.
Sau khi ra khỏi phòng tắm, trên mặt Dương Thanh nóng như lửa đốt, anh từng tuổi này rồi mà chỉ có một người phụ nữ là Tần Thanh Tâm.
Hơn nữa anh và Tần Thanh Tâm rất yêu thương nhau, chưa từng nghĩ đến việc dây dưa với những người phụ nữ khác.
Chỉ là cảnh tượng trong phòng tắm vừa rồi cứ thiêu đốt tâm trí anh, càng muốn quên lại càng thấy nhớ, thậm chí còn nhớ rất rõ ràng.
“Đồ vô lại! Mình đúng là một tên khốn!”
Dương Thanh bỗng tát mình một bạt tai nói: “Tiêu Tiêu còn đang khóc lóc đợi mình ở nhà, thế mà mình lại suy nghĩ bậy bạ như vậy”.
Dù biết anh giúp đỡ Hạ Hà chỉ là hành động bất đắc dĩ nhưng trong lòng vẫn cảm thấy rất hổ thẹn.
Hạ Hà ở phòng tắm hơn mười phút mới khập khiễng đi ra.
Lúc này cô ta đã mặc xong quần áo.
Thấy dáng vẻ vẫn còn đau đớn của Hạ Hà, Dương Thanh càng áy náy hơn.
Không chỉ đối với vợ con mà còn với cả Hạ Hà.
Hai đầu gối Hạ Hà bị thương rách da, mà anh còn dám suy nghĩ bậy bạ với cô ta, đúng là không bằng cầm thú mà.
“Tôi dẫn cô đi bệnh viện nhé?”
Thế nhưng trong lòng cô ta ngập tràn chờ mong, hy vọng Dương Thanh sẽ ở lại giúp cô ta thoa thuốc, sau đó chờ cô ta ngủ rồi anh hãy rời đi.
Nhưng cô ta đã thất vọng.
Dương Thanh vốn đang lo lắng cho Tiêu Tiêu, việc xảy ra ngoài ý muốn trong phòng tắm lúc nãy khiến anh cảm thấy xấu hổ khi tiếp tục ở lại trong phòng Hạ Hà.
“Vậy tôi đi trước đây!”
Chiếc Phaeton đã được tân trang như tia chớp đen rít gào trong đêm, chạy như bay về phía dinh thự Vân Phong.
Dương Thanh chỉ lo tập trung lái xe về nhà, hoàn toàn không phát hiện mình đã bị người khác theo dõi từ lâu.
– .
Chương 889: 889: Kỹ Thuật Bắn Súng Quá Tệ
“Rầm!”
Lúc xe của Dương Thanh chạy ngang ngã ba, một chiếc xe tải giống như một con thú dữ đang rít gào, đâm thẳng vào chiếc Phaeton.
“Ầm!”
Tiếng nổ vang lên cực lớn, chiếc Phaeton bị đâm trúng, nhào lộn trên không trung vài vòng.
Sau đó “ầm” một tiếng, nặng nề rơi xuống đất.
Lúc xe bị va chạm mạnh, các túi khí trên xe đều bung ra.
Dương Thanh bị đụng mạnh đến nỗi đầu óc choáng váng, trên cánh tay cũng có một vết cắt dài, máu chảy lênh láng.
“Đồ khốn khiếp!”
Dương Thanh khẽ gầm lên, trong mắt tràn đầy tức giận.
Đầu Dương Thanh cũng bị đụng trúng, máu chảy từ trên đầu xuống tràn vào mắt anh.
Lúc này, hai mắt Dương nhuộm màu máu đỏ tươi, cả thế giới của anh chỉ đỏ rực như máu.
“Ầm!”
Anh đạp văng cửa xe, bước ra ngoài.
Lúc anh vừa bước xuống xe, một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt ập tới, anh bỗng nhấc chân, biến mất tại chỗ.
“Pằng!”
Gần như ngay lúc đó tiếng súng chát chúa vang lên.
Chỗ Dương Thanh vừa đứng hõm xuống như hố bom.
Rõ ràng đây không phải là súng bắn tỉa bình thường.
Nếu lúc nãy Dương Thanh trúng phải phát súng này, dù anh có mạnh hơn nữa cũng sẽ bị thương.
“Trời ạ! Cậu ta là quỷ sao? Cậu ta có thể sống sót sau tai nạn xe nghiêm trọng như vậy, đã là kỳ tích rồi.
Thế mà cậu ta còn tránh được viên đạn kia nữa đấy?”
Cách đó một nghìn mét, một khuôn mặt người nước ngoài như đang gặp quỷ, trong lòng tràn ngập sợ hãi và lo lắng.
Tay bắn tỉa nhất định phải giết người bằng một phát súng, nếu thất thì phải lập tức rút lui.
Bằng không một khi bị khóa chặt mục tiêu, ông ta chỉ có nước chết.
Tay súng bắn tỉa người nước ngoài này là một sát thủ nổi tiếng quốc tế tên là Sith.
Ông ta giỏi sử dụng nhiều loại súng bắn tỉa khác nhau.
Trong giới sát thủ, ông ta tồn tại như một vị thần.
Ông ta chưa từng phạm phải sai lầm nào khi nhận nhiệm vụ.
Lần nào mục tiêu của ông ta cũng bị hạ gục bởi một phát súng, ông ta chưa từng thất thủ.
Hôm nay là lần đầu tiên ông ta thất thủ.
Dù vậy ông ta cũng không hề do dự, một phát không trúng liền rút lui.
“Ông muốn đi đâu?”
Sith sợ hãi không yên, tự lẩm bẩm.
Với thực lực bắn súng của ông ta, dù kẻ địch có đứng sau lưng, chỉ cần dựa vào giọng nói cũng có thể bắn trúng kẻ địch.
Vì thế lúc nãy ông ta mới dứt khoát quay người lại nổ súng, nhưng kết quả lại khiến ông ta không thể tin được.
Ông ta không phát hiện ra đối phương đã rời đi nhưng sự thật là người kia đã biến mất.
Ông ta cảm thấy khi mình quay người lại, đối phương đã biến mất tại chỗ.
“Kỹ thuật bắn súng tệ như thế mà cũng dám giết tôi?”
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh như băng đột nhiên vang lên sau lưng Sith.
– .
Chương 890: 890: Không Về Nhà Được
Lúc này Sith hoảng sợ dựng tóc gáy.
Ông ta không tin được một người sống sờ sờ lại có thể biến mất ngay dưới mí mắt mình, rồi lại xuất hiện sau lưng mình.
Sao lại như vậy được?
“Rốt cuộc cậu là ai?”
Sith run rẩy nói: “Tôi có thể chắc chắn cậu không phải kẻ tầm thường”.
Sith là sát thủ hàng đầu thế giới, từng giết rất nhiều người có máu mặt và cao thủ nhưng chưa từng thấy người có thể né tránh súng đạn như Dương Thanh.
Dương Thanh không đáp lại, chỉ hỏi: “Nói đi, ai thuê ông tới giết tôi? Chỉ cần nói ra, tôi sẽ tha cho ông một mạng”.
Sith không hề do dự lắc đầu: “Người như cậu chắc hẳn phải biết quy tắc của giới sát thủ, không được để lộ người thuê”.
“Tức là ông chọn cái chết?”
Dương Thanh híp mắt lại, một luồng sát khí ẩn hiện bao quanh Sith.
“Ra tay đi!”
Sith vô cùng bình tĩnh nói.
Nhưng ông ta bất chợt quay người lại.
Vừa rồi Dương Thanh lặng lẽ xuất hiện sau lưng ông ta.
Lúc ông ta quay lưng lại nổ súng, Dương Thanh dễ dàng tránh né.
Ông ta không phải người luyện võ, chỉ là một tay súng giỏi.
Giây phút súng của ông ta không lấy được mạng của Dương Thanh, kết cục của ông ta đã được xác định.
“Phốc!”
Dương Thanh không nhiều lời, cong tay búng một hòn đá nhỏ vào sau đầu Sith.
Hòn đá xuyên qua giữa trán ông ta.
Khả năng bắn súng của Sith rất xuất sắc, nhiệm vụ thất bại cũng cực kỳ bình tĩnh, bình tĩnh ngay cả khi đối mặt với cái chết.
Muốn điều tra người thuê từ miệng loại sát thủ này là không thể.
“Tới xử lý rác rưởi đi!”
Dương Thanh gọi một cuộc điện thoại ra lệnh.
Chưa đầy mười phút sau, một chiếc Phaeton cùng loại với chiếc của Dương Thanh chậm rãi đỗ lại bên người anh.
“Anh Thanh!”
Mã Siêu bước ra khỏi xe.
Sau xe Mã Siêu còn có một chiếc Land Cruiser màu đen.
Mấy tên Ảnh Vệ tức tốc chạy xuống xử lý thi thể của Sith.
Mã Siêu đi tới kiểm tra thi thể của Sith rồi quay về bên cạnh Dương Thanh, trầm giọng nói: “Sát thủ của Hồng Trần”.
“Lại là Hồng Trần!”
Dương Thanh nheo mắt lại.
Sáng nay Diệp Mạn bị sát thủ của Hồng Trần ám sát, bây giờ lại đến lượt anh.
Mã Siêu còn nói: “Anh Thanh, sát thủ của Hồng Trần không đơn giản, chi nhánh trải rộng toàn thế giới.
Một khi nhiệm vụ thất bại sẽ có sát thủ mạnh hơn tới hoàn thành nhiệm vụ”.
“Bà chủ Diệp bị sát thủ của Hồng Trần ám sát, anh cũng bị.
E là chẳng mấy chốc, bọn họ sẽ phái cao thủ mạnh hơn tới ám sát hai người”.
Dương Thanh nói: “Bọn họ đã không sợ chết thì cứ để họ tới, tới người nào giết người đó!”
“Hay là để em đi giết sạch mấy sát thủ hàng đầu của Hồng Trần để cảnh cáo?”
Mã Siêu hỏi.
“Muốn tìm sát thủ của Hồng Trần không dễ đâu, chỉ có thể đợi họ tìm tới cửa.
Mấy ngày này phiền cậu âm thầm bảo vệ bà chủ Diệp”.
Dương Thahh từ chối, lại dặn dò: “Có thể dùng tới người của Ảnh Vệ theo dõi tám gia tộc đứng đầu Yến Đô, nhất là nhà họ Long”.
“Vâng!”
Mã Siêu nghiêm giọng đáp theo bản năng.
Hiện giờ người có năng lực đấu với sát thủ của Hồng Trần bên cạnh Dương Thanh chỉ có Tiền Bưu và Mã Siêu.
Tiền Bưu đang bảo vệ Tần Thanh Tâm, vậy nên người giải quyết sát thủ của Hồng Trần chỉ có thể là Mã Siêu.
“Em đưa anh về nhà nhé?”
Mã Siêu nhìn chiếc Phaeton bị tông hỏng của Dương Thanh.
Dương Thanh do dự vài giây rồi nói: “Tối nay tôi ở lại chỗ cậu”.
Trong tai nạn xe vừa rồi, Dương Thanh bị thương ngoài da không ít.
Mặc dù không tạo thành tổn thương lớn với anh nhưng trông thấy thê thảm.
Nếu trở về nhà với bộ dáng máu me này, chắc chắn sẽ dọa Tần Thanh Tâm và Tiêu Tiêu.
Hai mươi phút sau, Mã Siêu lái xe tới một căn biệt thự.
Đây là nhà của anh ta.
“Xảy ra chuyện gì vậy? Cậu vừa đi đánh nhau về đấy à?”
Dương Thanh và Mã Siêu vừa bước vào, Ngải Lâm đang mặc đồ ngủ kinh ngạc hỏi.
Trông thấy Dương Thanh bị thương, cô ấy rất khiếp sợ.
Cô ấy từng ở biên giới phía Bắc một khoảng thời gian, dù là trên chiến trường cũng chưa từng thấy Dương Thanh thảm hại như vậy.
Dương Thanh lắc đầu cười khổ: “Vội về nhà không để ý, bị sát thủ phục kích.
Nhưng đều là vết thương ngoài da, không có gì đáng ngại”.
“Chị đi lấy hòm thuốc”.
Ngải Lâm cũng không nhiều lời, lập tức quay người đi.
Sau một hồi do dự, Dương Thanh mới nghe máy: “Vợ ơi, tối nay anh không về được.
Em và Tiêu Tiêu đừng đợi anh, cứ ngủ trước đi nhé!”
– .








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










