1. Home
  2. Truyện Ngôn Tình
  3. Chàng Rể Chiến Thần
  4. Tập 88 : 871: Cô Chắc Chứ (c871-c880)

Chàng Rể Chiến Thần

Tập 88 : 871: Cô Chắc Chứ (c871-c880)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 871: 871: Cô Chắc Chứ

“Ngô Thiên Hữu, anh muốn làm cái gì?”

Hạ Hạ cực kỳ tức giận vì quay phim bị làm phiền.

Viên Nhã Kỳ cũng đi tới lạnh lùng nhìn Ngô Thiên Hữu: “Anh đúng là không biết xấu hổ.

Bị đuổi khỏi đoàn phim còn dám quay lại nữa à?”

“Anh tin tôi gọi phóng viên tới phỏng vấn trực tiếp anh luôn không?”

Hạo Thần và Hổ Ca cũng vội vàng chắn trước người Hạ Hà, trừng mắt nhìn Ngô Thiên Hữu: “Ranh con mau cút đi.

Mày dám làm phiền Hạ Hà quay phim, chán sống rồi hả?”

Đạo diễn Lý cũng bước tới hừ lạnh nói: “Đến cả tôi cũng dám chọc giận, cậu muốn chết à?”

Những người đang che chở cho Hạ Hà đều là người có máu mặt đối với Ngô Thiên Hữu.

Nhiều người có máu mặt đứng ra như vậy, anh ta cảm thấy nghẹt thở.

Nhưng nghĩ tới hôm nay có Tôn Chí Kiều ở đây, anh ta liền an tâm, cả giận nói: “Câm miệng hết cho tôi!”

“Các người chẳng qua chỉ là đám con hát mua vui mà thôi.

Trước mặt chị họ tôi, các người không là cái thá gì”.

“Bây giờ chị họ tôi muốn gặp Hạ Hà, các người mau cút đi, cẩn thận đắc tội chị họ tôi lại bị cấm sóng đấy”.

Vừa nãy Ngô Thiên Hữu còn tỏ ra e sợ, bây giờ đã trở nên kiêu căng hống hách.

Bấy giờ đám người anh Hổ mới phát hiện Tôn Chí Kiều lạnh lùng đứng cách đó không xa, lập tức hoảng hốt.

Tôn Chí Kiều là dòng chính nhà họ Tôn, còn từng là tổng giám đốc công ty giải trí Ngôi Sao.

Tuy chỉ là một người làm kinh doanh nhưng muốn bôi nhọ nghệ sĩ bọn họ vẫn rất dễ dàng.

Trong thời đại hiện giờ, những nghệ sĩ lớn như họ làm gì có ai sạch sẽ?

Chỉ cần có tiền có quyền là có thể tìm thấy lịch sử đen của họ, lộ một chút ra ngoài đã đủ để họ mất hết sự nghiệp.

Đạo diễn Lý cũng lo lắng.

Tôn Chí Kiều là tổng giám đốc tiền nhiệm của công ty giải trí Ngôi Sao, quan hệ trong giới giải trí rất rộng.

Không thể đắc tội loại người này được.

“Ngô Thiên Hữu, rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Hạ Hà cũng biết cái nào là lợi là hại, bước lên đỏ mắt hỏi.

Thấy cô ta như vậy, Ngô Thiên Hữu cảm thấy sung sướng như báo được thù lớn.

Thực ra anh ta chẳng hề căm hận Hạ Hà, chủ yếu là vì Dương Thanh.

“Chị họ tôi tới, nói muốn gặp cô.

Tôi cũng không biết chị ấy muốn nói gì với cô”.

Ngô Thiên Hữu uy hiếp: “Nếu không muốn người bên cạnh cô bị liên lụy, tốt nhất hãy ngoan ngoãn đi theo tôi!”

Mặc dù Hạ Hà không muốn đi nhưng cũng không muốn liên lụy tới mấy người đạo diễn Lý, bèn nói: “Được, tôi đi với anh!”

“Hạ Hà!”

Đạo diễn Lý lo lắng ngăn cô ta lại.

Ông ta thật sự rất thích diễn viên mới này.

Lần đầu tiên quay phim đã diễn tốt như vậy, quan trọng là cô ta rất chăm chỉ nỗ lực.

Đạo diễn Lý đã nhìn thấy tiềm năng trở thành ngôi sao lớn của Hạ Hà.

Ông ta tin tưởng sau bộ phim này, độ nổi tiếng của Hạ Hà sẽ tăng vọt.

Chỉ cần quay thêm một bộ phim lớn, Hạ Hà sẽ có thể trở thành diễn viên siêu hot.

“Sao hả? Đạo diễn Lý định ngăn cản Hạ Hà đi gặp chị họ tôi à? Ông có gánh chịu được lửa giận của chị họ tôi không?”

Ngô Thiên Hữu cười híp mắt nói.

Hạ Hà trông thấy vẻ lo lắng trong mắt đạo diễn Lý, cười nói: “Ông yên tâm, ở đây có nhiều người như vậy, bọn họ không dám làm gì tôi đâu.

Tôi đi nói chuyện với cô ta một lúc rồi về”.

“Được, cô nhất định phải cẩn thận người phụ nữ kia!”

Đạo diễn Lý trầm giọng nói, rõ ràng cũng hiểu khá rõ về Tôn Chí Kiều.

Hạ Hà mỉm cười đi tới chỗ Tôn Chí Kiều.

Cô ta nhanh chóng bước đến trước mặt Tôn Chí Kiều.

Tôn Chí Kiều không lên tiếng, ánh mắt vốn đang lạnh lẽo nhìn thấy Hạ Hà lập tức dịu dàng hơn hẳn, khẽ cong môi cười.

“Đẹp! Đúng là một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ!”

“Không thể không thừa nhận, cô là cô gái xinh đẹp nhất tôi từng gặp”.

“Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao một bộ phim chiếu mạng chỉ vẻn vẻn có mấy chục triệu tiền vốn, cô còn là diễn viên mới lại đột nhiên hot lên.

Bởi vì cô thực sự quá xinh đẹp!”

Tôn Chí Kiều không tiếc lời khen ngợi Hạ Hà, giọng điệu nhẹ nhàng, thái độ ôn hòa.

Hạ Hà vốn đang căng thẳng cũng thả lỏng hơn nhiều.

“Cô quá khen rồi!”

Hạ Hà được khen cảm thấy ngượng ngùng, không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, hỏi thẳng: “Không biết cô tìm tôi có chuyện gì?”

Ngô Thiên Hữu cười lạnh một tiếng: “Chị họ tôi khen cô mấy câu cô đã phổng mũi rồi à? Chị ấy tìm cô đương nhiên là vì tôi, mau bảo Dương Thanh tới đây quỳ xuống xin tôi tha thứ…”

“Bốp!”

Ngô Thiên Hữu chưa nói xong đã bị Tôn Chí Kiều tát thêm một cái.

Đám người xung quanh đều sợ ngây người, không ngờ Tôn Chí Kiều sẽ tự mình tới mời chào Hạ Hà, còn đưa ra lời hứa hẹn hấp dẫn như vậy.

Nếu là người khác, bọn họ sẽ nghĩ là đang khoác lác, nhưng Tôn Chí Kiều là dòng chính nhà họ Tôn, tổng giám đốc tiền nhiệm của công ty giải trí Sao Trời.

Tài năng và thế lực sau lưng cô ta đều có thể đảm bảo lời cô ta nói là thật.

Thế nhưng Hạ Hà vẫn kiên quyết lắc đầu: “Xin lỗi!”

Lần này, nụ cười trên mặt Tôn Chí Kiều dần biến mất.

Cô ta híp mắt nói: “Cô có chắc muốn ở lại công ty giải trí Ngôi Sao không?”

– .


Chương 872: 872: Tốt Nhất Đừng Đi

Thấy sắc mặt Tôn Chí Kiều biến đổi, Hạ Hà cảm thấy lo sợ, nhưng cô ta vẫn kiên định lắc đầu: “Xin lỗi, cả đời này tôi sẽ chỉ ở lại công ty giải trí Ngôi Sao”.

Câu nói này chặn đứng con đường khuyên nhủ của Tôn Chí Kiều.

Ngô Thiên Hữu định lên tiếng, nhớ lại lời cảnh cáo vừa rồi của Tôn Chí Kiều bèn nhịn xuống, trong mắt tràn đầy hưng phấn.

Chỉ cần Hạ Hà từ chối, hi vọng báo thù của anh ta sẽ rất lớn.

Tôn Chí Kiều không nói chuyện, nhìn chằm chằm Hạ Hà không biết đang suy nghĩ điều gì.

Bỗng cô ta cười rộ lên: “Được, cô đã kiên quyết ở lại giải trí Ngôi Sao, tôi cũng không ép buộc”.

Hạ Hà thở phào một hơi, vội vàng nói: “Cảm ơn sếp Tôn!”

Ngô Thiên Hữu lập tức hốt hoảng: “Chị họ, chị tự tới đây mời cô ta, sao cô ta có thể từ chối chị?”

“Bốp!”

Tôn Chí Kiều lại tát Ngô Thiên Hữu hai cái, híp mắt nói: “Tao cần mày dạy tao làm việc à?”

Ngô Thiên Hữu ấm ức, lần này thực sự hoảng rồi, không dám nói nữa, chỉ liều mạng lắc đầu.

Tôn Chí Kiều không dạy dỗ anh ta nữa, lại nhìn sang Hạ Hà, cười híp mắt nói: “Cô có thể từ chối đến giải trí Tôn Thị, nhưng cô sẽ không từ chối lời mời ăn cơm của tôi chứ?”

Hạ Hà sững sờ một lúc mới hiểu ý của Tôn Chí Kiều.

Cô ta mừng rỡ gật đầu: “Được, chỉ cần sếp Tôn muốn, tôi có thể đi ăn với cô bất cứ lúc nào”.

Trong mắt cô ta, Tôn Chí Kiều là người có địa vị cao, không thể đắc tội.

Dù thế nào Tôn Chí Kiều và Ngô Thiên Hữu cũng cùng một bọn.

Nếu Ngô Thiên Hữu vẫn muốn tiếp tục đối phó Dương Thanh, chắc chắn sẽ mượn sức Tôn Chí Kiều.

Nhưng nếu cô ta có thể quen biết Tôn Chí Kiều, biết đâu lại có thể ngăn cản Ngô Thiên Hữu mượn sức Tôn Chí Kiều đối phó Dương Thanh?

Cô ta nghĩ thân phận của Tôn Chí Kiều quá khủng bố, không muốn gây phiền phức cho Dương Thanh.

“Được, bảy giờ tối nay tôi đợi cô ở Nam Tương Viên!”

Tôn Chí Kiều mỉm cười đưa cho Hạ Hà một tấm danh thiếp: “Đây là danh thiếp của tôi, có cả số điện thoại”.

“Được, tối nay tối sẽ tới đúng giờ”, Hạ Hà giơ hai tay nhận danh thiếp, cười đáp.

“Được, buổi tối gặp nhé!”

Tôn Chí Kiều mỉm cười quay người rời đi.

Brừm!

Tiếng động cơ xe vang lên.

Chiếc Ferrari màu đỏ lao vút đi như một tia chớp màu đỏ.

Ngô Thiên Hữu chết sững, người mình mời tới giúp cứ bỏ đi như vậy sao?

Không chỉ không giúp anh ta trả thù, ngược lại còn mời Hạ Hà ăn cơm?

“Ngô Thiên Hữu, cậu đúng là đáng thương!”

“Phải đó, cậu nhờ chị họ tới trả thù, kết quả lại bị cô ta tát mấy cái, ha ha ha ha!”

Đám người trong đoàn làm phim đều cười phá lên.

Ngô Thiên Hữu chỉ muốn kiếm một lỗ nẻ để chui, hung dữ trừng mắt nhìn bọn họ: “Các người cứ cười đi! Sẽ có lúc các người phải hối hận!”

Nói xong, anh ta vội vã lên xe rời đi.

“Chúc mừng cô, Hạ Hà!”

Viên Nhã Kỳ đi tới cười nói: “Tôn Chí Kiều có thế lực rất lớn.

Nếu có thể dựa dẫm cô ta, tiền đồ của cô sẽ vô cùng rộng mở!”

“Đúng vậy, Tôn Chí Kiều là người nhà họ Tôn, còn là tổng giám đốc tiền nhiệm của công ty giải trí Ngôi Sao, năng lực rất xuất sắc, nắm giữ cực nhiều tài nguyên”.

“Nếu thực sự xảy ra chuyện không may, hối hận cũng không kịp.

Thế nên cô nhất định phải nghe lời tôi, không tới Nam Tương Viên nữa, hoặc là dẫn Dương Thanh đi cùng”.

Nghe vậy, Hạ Hà cũng ý thức được bữa cơm tối nay không đơn giản, vội vàng gật đầu: “Ông yên tâm, tối nay tôi sẽ dẫn Dương Thanh đi cùng”.

Bấy giờ đạo diễn Lý mới an tâm, gật đầu nói: “Được, cô đi chuẩn bị đi, sắp quay tiếp rồi”.

“Vâng!”

Hạ Hà quay lưng rời đi.

Đạo diễn Lý nhìn theo bóng lưng của Hạ Hà, khẽ lẩm bẩm: “Hi vọng cô đừng mắc mưu của cô ta, nếu không đời này sẽ bị hủy hoại”.

Chưa tới giờ tan làm, Dương Thanh đã tới trường mầm non đón Tiêu Tiêu.

Sáng nay anh đã hẹn Tần Thanh Tâm tối nay sẽ dẫn Tiêu Tiêu cùng tới bệnh viện thăm Diệp Mạn.

“Bố bảo chúng ta sẽ đi thăm bà á?”

Trên đường đi đón Tần Thanh Tâm, Tiêu Tiêu nghi ngờ hỏi: “Bà là mẹ của bố ạ?”

Dương Thanh cười nói: “Nói đúng hơn thì chúng ta sắp đi thăm bà ngoại, cũng chính là mẹ của mẹ con”.

“Mẹ của mẹ con?”

Vẻ mặt của Tiêu Tiêu lập tức ỉu xìu, viền mắt đỏ hoe: “Mẹ nói bà ngoại đã đi đến một nơi rất xa, sau này không gặp lại được nữa”.

Thấy Tiêu Tiêu buồn bã, Dương Thanh rất đau lòng: “Lần này chúng ta đi thăm một bà ngoại khác.

Bà ấy cũng là mẹ của mẹ con”.

Dương Thanh đang giải thích với Tiêu Tiêu, chuông điện thoại chợt reo lên.

“Dương Thanh, bảy giờ tối nay tôi phải tới Nam Tương Viên ăn một bữa cơm.

Anh có thể đi cùng tôi không?”

Người gọi là Hạ Hà.

Dương Thanh áy náy nói: “Xin lỗi cô, tối nay tôi và Tâm phải đưa Tiêu Tiêu tới bệnh viện thăm người ốm”.

– .


Chương 873: 873: Một Nhà Đoàn Tụ

Giọng nói của Dương Thanh tràn đầy áy náy.

Anh rất hiểu tính cách của Hạ Hà, nếu không phải thực sự cần giúp đỡ, cô ta sẽ không chủ động nhờ vả.

“Không sao, anh có việc bận thì cứ làm đi!”

Tuy Hạ Hà muốn Dương Thanh đi cùng mình nhưng cũng sẽ không vì việc riêng của mình ép anh phải giúp đỡ.

“Thế này nhé, cô cứ tới Nam Tương Viên trước, tôi xong chuyện sẽ chạy tới sau”.

Dương Thanh đột nhiên nói.

“Không sao đâu, anh không cần vì tôi làm chậm trễ chuyện của mình”.

Hạ Hà vội vàng từ chối, sợ làm ảnh hưởng đến việc riêng của Dương Thanh.

“Cứ quyết định như vậy đi.

Được rồi, tôi đang lái xe, không tiện nói với cô nữa”.

Dứt lời, Dương Thanh liền cúp máy.

“Bố ơi, cô Hạ Hà gọi đến ạ?”

Vì đang lái xe nên Dương Thanh mở loa ngoài.

Tiêu Tiêu nghe thấy giọng nói của Hạ Hà thì rất vui mừng.

Dương Thanh khẽ mỉm cười: “Cô Hạ Hà đấy.

Dạo này cô ấy rất bận, đợi khi nào cô ấy rảnh bố sẽ dẫn cô ấy tới thăm con”.

“Vâng ạ, con cũng nhớ cô Hạ Hà lắm”.

Tiêu Tiêu vui vẻ đáp.

Mười lăm phút sau, Dương Thanh đưa Tiêu Tiêu tới tập đoàn Mamba Đỏ.

Anh gọi điện cho Tần Thanh Tâm, rất lâu sau cô mới bắt máy: “Anh đợi em thêm năm phút nữa nhé, em sắp xong rồi”.

“Ừ, em cứ làm đi!”

Dương Thanh cúp máy.

Thời gian dần trôi qua, Dương Thanh chơi với con gái dưới tòa nhà của tập đoàn Mamba Đỏ.

Năm phút nhanh chóng trôi qua, Tần Thanh Tâm vẫn chưa xuống.

Đợi thêm mười phút nữa vẫn không thấy cô đâu.

“Bao giờ mẹ mới tan làm hả bố?”

Tiêu Tiêu chơi mệt rồi, dựa vào lòng Dương Thanh hỏi.

Dương Thanh nhìn đồng hồ.

Anh tới Mamba Đỏ sắp được một tiếng rồi, Tần Thanh Tâm vẫn chưa xuống.

Năm giờ trường mầm non đã tan học, bây giờ đã là sáu giờ hai mươi phút rồi.

Dương Thanh vốn muốn thăm Diệp Mạn trước bảy giờ để tới Nam Tương Viên tìm Hạ Hà.

Nhưng xem ra rất khó có thể gặp được Hạ Hà lúc bảy giờ.

“Tâm à, em xong việc chưa?”

Dương Thanh lại gọi điện thoại cho Tần Thanh Tâm.

“Xin lỗi anh!”

Cô cuống quýt xin lỗi: “Em mải làm quên cả thời gian.

Giờ em xuống ngay đây”.

Dương Thanh lắc đầu cười khổ.

Anh sợ làm phiền Tần Thanh Tâm nên không muốn gọi điện, không ngờ cô lại mải làm quên cả thời gian.

Lần này chỉ mất năm phút, Tần Thanh Tâm đã ra khỏi tòa văn phòng.

“Mẹ ơi!”

Tiêu Tiêu vui sướng hô lên, chạy tới chỗ cô.

“Xin lỗi con gái yêu của mẹ, mẹ bận quá quên mất thời gian”.

Tần Thanh Tâm bế Tiêu Tiêu lên, thơm vào má cô bé.

Tiêu Tiêu chu môi nói: “Con với bố đợi mẹ lâu lắm rồi”.

Dương Thanh đi tới cười nói: “Mẹ bận làm mà con! Con tha thứ cho mẹ lần này nhé”.

Tần Thanh Tâm cũng tỏ vẻ đáng thương: “Mẹ biết lỗi rồi, sau này sẽ dành nhiều thời gian ở bên con”.

Nghe vậy Tiêu Tiêu mới vui hơn: “Thấy mẹ khổ cực như vậy, con tha thứ cho mẹ đấy”.

.

||||| Truyện đề cử: Sự Hấp Dẫn Của Tổng Tài (Công Lược Trái Tim) |||||

“Cảm ơn Tiêu Tiêu nhé!”

Tần Thanh Tâm vội vàng nói.

Thấy cảnh tượng đẹp đẽ này, Dương Thanh bất giác nở nụ cười hạnh phúc.

Nửa tiếng sau, anh lái xe đưa vợ con tới bệnh viện Nhân Dân Yến Đô.

“Dương Thanh, sao con lại tới đây?”

Diệp Mạn thấy Dương Thanh tới, kinh ngạc hỏi.

Dương Thanh mỉm cười đi vào phòng bệnh trước, Tần Thanh Tâm và Tiêu Tiêu đi theo sau.

Giây phút Diệp Mạn nhìn thấy Tiêu Tiêu, vẻ mặt lập tức cứng đờ, hai mắt đỏ bừng.

“Mẹ cháu nói bà là bà ngoại của cháu ạ?”

Tiêu Tiêu nhìn Diệp Mạn, giọng nói non nớt ngọt ngào bỗng vang lên.

Diệp Mạn nghe thấy thế không kìm được nước mắt, nghẹn ngào không nói nên lời, chỉ có thể gật đầu lia lịa.

Diệp Mạn thấy vô cùng cảm kích, Tần Thanh Tâm nghe thấy thế cũng không do dự nữa, mỉm cười gật đầu với Tiêu Tiêu.

Tiêu Tiêu lập tức vui sướng reo hò, vội vàng giơ cánh tay trắng trẻo của mình ra.

Diệp Mạn tự mình đeo vòng tay kim cương cho Tiêu Tiêu, quả nhiên rất hợp với cô bé.

Tiêu Tiêu vốn được thừa hưởng vẻ đẹp của Tần Thanh Tâm, tuy bây giờ còn nhỏ nhưng trông đáng yêu hệt búp bê.

Đeo thêm chiếc vòng tay lấp lánh này lại càng đáng yêu hơn.

“Cảm ơn bà ngoại!”

Tiêu Tiêu vui vẻ nói, còn thơm một cái lên má Diệp Mạn.

Diệp Mạn cảm thấy hạnh phúc tới quá đột ngột, trái tim mềm nhũn.

Trong lúc cả nhà Dương Thanh đang đoàn tụ, Hạ Hà đã tới Nam Tương Viên.

Đứng trước cổng Nam Tương Viên, Hạ Hà bỗng thấy do dự.

Cô ta vẫn nhớ lời dặn dò của đạo diễn Lý.

Tuy cô ta tốt bụng hiền lành nhưng cũng không phải đồ ngu.

Loại phụ nữ như Tôn Chí Kiều rất nguy hiểm.

Thế nhưng Dương Thanh lại có chuyện không tới được.

Cô ta không còn bạn khác giới nào khác ở Yến Đô, cũng không thể đắc tội Tôn Chí Kiều.

Dù thế nào cô ta cũng phải tới gặp Tôn Chí Kiều.

– .


Chương 874: 874: Tao Tin Mày Cũng Chẳng Dám

“Xin chào, cô có phải là cô Hạ Hà không ạ?”

Trong khi Hạ Hà đang chần chừ trước cổng Nam Tương Viên, một người phụ nữ trung niên mặc vest đi tới.

Trên ngực người đó có bảng tên và chức vụ.

Bà ta tên là Vương Kiến Hồng, giám đốc của Nam Tương Viên.

“Đúng vậy!”

Hạ Hà gật đầu đáp.

“Chào cô, tôi là Vương Kiến Hồng giám đốc của Nam Tương Viên.

Sếp Tôn đang đợi cô ở bên trong, bảo tôi đón cô ở đây”.

Vương Kiến Hồng nở nụ cười lịch sự chuyên nghiệp.

Bây giờ không muốn đi vào cũng đã muộn, Hạ Hà chỉ có thể đi theo Vương Kiến Hồng vào Nam Tương Viên.

Hạ Hà rất bất ngờ vì thời gian này nên là lúc đông khách nhất của Nam Tương Viên nhưng lúc này chỉ có nhân viên, không có một khách hàng nào.

Dường như Vương Kiến Hồng nhìn ra được hoài nghi của Hạ Hà, mỉm cười giải thích: “Sếp Tôn thích yên tĩnh nên mỗi lần ăn cơm đều bao cả quán”.

“Nam Tương Viên là sản nghiệp của nhà họ Tôn, hiện giờ do sếp Tôn phụ trách.

Cô ở đây sẽ rất an toàn”.

Hạ Hà âm thầm kinh hãi nhưng không nói gì.

Nam Tương Viên rất rộng.

Nếu không có Vương Kiến Hồng chỉ đường, e rằng Hạ Hà có biết phòng Tôn Chí Kiều đang ngồi cũng tìm không ra.

Vương Kiến Hồng nhanh chóng dẫn cô ta tới một phòng VIP, khẽ cười nói: “Sếp Tôn đang ở trong, mời cô Hạ vào!”

“Cảm ơn!”

Hạ Hà nhẹ nhàng gõ cửa, ngay sau đó nghe thấy tiếng Tôn Chí Kiều vọng ra: “Vào đi!”

Vừa bước vào phòng, Hạ Hà đã nhìn thấy Tôn Chí Kiều, nhưng ngoài ra còn có một gương mặt quen thuộc khác.

“Hạ Hà, chúng ta lại gặp nhau rồi”.

Ngô Thiên Hữu cười nói.

Trong phòng VIP chỉ có hai người Tôn Chí Kiều và Ngô Thiên Hữu.

Hạ Hà khẽ cau mày, không vui hỏi: “Sao anh lại ở đây?”

“Tôi đưa nó tới”.

Tôn Chí Kiều cười bảo: “Cô sẽ không khó chịu đâu nhỉ?”

Hạ Hà thực sự rất khó chịu, nhưng sẽ không thẳng thắn nói ra, chỉ lắc đầu: “Không!”

“Không là tốt rồi, mau tới đây ngồi đi!”

Thái độ của Tôn Chí Kiều vô cùng nhiệt tình.

Sau khi Hạ Hà ngồi xuống, sắc mặt rất bình tĩnh, không có chút vui vẻ nào.

“Sếp Tôn hẹn tôi tới đây chắc là vì có chuyện quan trọng nào đó phải không?”

Hạ Hà đi thẳng vào vấn đề.

Đạo diễn Lý nhắc cô ta nếu muốn đến phải dẫn Dương Thanh đi cùng.

Bây giờ, cô ta lại tới một mình.

Cô ta chợt thấy hơi lo lắng.

Nam Tương Viên đã bị bao hết, còn là sản nghiệp của nhà họ Tôn do Tôn Chí Kiều phụ trách.

Có thể nói mọi chuyện ở đây do cô ta định đoạt.

Nếu Tôn Chí Kiều muốn làm gì Hạ Hà, cô ta sẽ không thể phản kháng.

Tôn Chí Kiều khẽ cười: “Cô đừng vội, chúng ta ăn cơm trước đã”.

Dứt lời, cô ta vỗ tay một cái, Vương Kiến Hồng đi vào: “Sếp Tôn có gì dặn dò?”

Tôn Chí Kiều lạnh lùng nói: “Dọn món lên đi!”

“Vâng!”

“Chỉ cần sau này anh đừng làm phiền tôi, cũng đừng gây sự với Dương Thanh, tôi sẽ tha thứ cho anh”.

Ngô Thiên Hữu nổi giận nhưng có Tôn Chí Kiều ở đây, anh ta không dám tỏ thái độ, chỉ có thể nói: “Cô yên tâm, sau này tôi tuyệt đối sẽ không làm phiền cô, cũng không gây sự với Dương Thanh”.

“Tao cảnh cáo mày, từ hôm nay trở đi, Hạ Hà chính là em gái tao.

Nếu để tao biết mày dám bắt nạt em ấy, tao sẽ xử lý mày”.

Tôn Chí Kiều lên tiếng uy hiếp.

Ngô Thiên Hữu vội vàng cam đoan: “Chị yên tâm, em thề sau này sẽ không bắt nạt cô ấy nữa”.

“Tao tin mày cũng chẳng dám!”

Tôn Chí Kiều lạnh giọng nói.

– .


Chương 875: 875: Thích Phụ Nữ

Hạ Hà bỗng cảm thấy bất lực.

Tôn Chí Kiều đối với cô ta quá tốt, đến cả Ngô Thiên Hữu cũng không quan trọng bằng cô ta.

Chính vì vậy, cô ta mới không thể rời đi.

“Hạ Hà, em cũng đừng gọi chị là sếp Tôn nữa, sau này cứ gọi là chị đi”, Tôn Chí Kiều đột nhiên nói.

Hạ Hà không muốn quá thân thiết với Tôn Chí Kiều: “Sếp Tôn, dù sao tôi cũng là nghệ sĩ của công ty giải trí Ngôi Sao, cô là tổng giám đốc của giải trí Tôn Thị.

Nếu chúng ta quá thân thiết, tôi sợ người khác sẽ nói ra nói vào”.

“Ai dám?”

Tôn Chí Kiều kiêu ngạo nói: “Chúng ta kết nghĩa chị em cũng là chuyện riêng của hai chúng ta, cũng không liên quan tới lợi ích của ai, kẻ nào dám nói xấu em?”

“Nếu là nhân viên của công ty giải trí Ngôi Sao, chị sẽ cho họ mất việc”.

“Nếu là nghệ sĩ, chị sẽ cấm sóng toàn mạng.

Ai dám nói gì em, chị sẽ khiến bọn họ không được yên ổn”.

Giọng điệu của Tôn Chí Kiều rất lạnh lẽo, không giống như đang nói dối.

Hạ Hà mờ mịt không biết tại sao cô ta lại đối xử tốt với mình như vậy.

“Em chăm sóc da kiểu gì thế? Da em đẹp quá!”

Tôn Chí Kiều bất chợt giơ tay sờ trên mặt Hạ Hà mấy cái, hâm mộ nói.

Hạ Hà không quen bị cô ta sờ như vậy, vô thức trốn tránh.

“Tôi cũng không biết”.

Hạ Hà ngượng ngùng lên tiếng.

Tôn Chí Kiều bật cười, nắm tay Hạ Hà nói: “Sau này em chính là người của chị, đừng xa lạ với chị như vậy, không tốt đâu”.

Lần này đến cả lời nói cũng có vấn đề.

Hạ Hà giật mình rút tay về.

Đến cả Ngô Thiên Hữu cũng cảm thấy kinh ngạc.

Tôn Chí Kiều động tay động chân với Hạ Hà, thấy thế nào cũng sai sai.

Nếu Tôn Chí Kiều là nam, hành động vừa rồi chính là sàm sỡ Hạ Hà.

“Em tránh cái gì? Chị đâu phải quái vật, trông em sợ chưa kìa?”

Tôn Chí Kiều bất đắc dĩ nói.

Cô ta lại định nắm lấy tay Hạ Hà, Hạ Hà sợ hãi né tránh.

Hạ Hà tức giận nói: “Sếp Tôn có gì cứ nói thẳng, tôi còn có việc, sợ là không ở lại đây lâu được”.

Tôn Chí Kiều cau mày nói: “Em có thể có chuyện gì? Dù có chuyện gì thật thì cũng không quan trọng bằng việc ăn với chị đâu nhỉ?”

Giọng điệu của cô ta rất bá đạo.

Nhưng cô ta là dòng chính nhà họ Tôn, nắm giữ mấy sản nghiệp của gia tộc, có tư cách để bá đạo.

Hạ Hà mím môi nói: “Lát nữa bạn trai tôi sẽ tới đón”.

“Bạn trai?”

Sắc mặt Tôn Chí Kiều lập tức sa sầm, nụ cười trên mặt hoàn toàn biến mất.

Ngô Thiên Hữu cũng cảm nhận được cô ta đang tức giận.

Ngô Thiên Hữu bỗng có một suy đoán dọa người.

Chẳng lẽ Tôn Chí Kiều thích phụ nữ?

Nghĩ vậy, vẻ mặt của anh ta cực kỳ đặc sắc.

Chỉ có khả năng này mới có thể giải thích rõ ràng mọi chuyện.

“Cạch!”

Sau khi uống hết nửa chai rượu vang, Hạ Hà đặt chai rỗng lên mặt bàn, nhìn Tôn Chí Kiều nói: “Hi vọng cô nói lời giữ lời”.

Nói xong, cô ta cảm thấy đầu óc quay cuồng, hai chân lảo đảo ngã ngồi xuống ghế.

Trông thấy Hạ Hà đã say mèm, trong mắt Tôn Chí Kiều nóng rực, cười híp mắt nói: “Chị đương nhiên sẽ giữ lời.

Sau khi em say tuyệt đối sẽ không để bất kỳ người đàn ông nào chạm tới một sợi tóc của em”.

Dứt lời, cô ta cất bước về phía Hạ Hà.

– .


Chương 876: 876: Cô Mau Đồng Ý Đi

Tuy Hạ Hà uống khá nhiều nhưng rượu vang có tác dụng chậm, tạm thời vẫn chưa quá say.

Chỉ là vừa rồi một hơi uống cạn nửa chai rượu vang nên người ít khi uống rượu như cô ta bị choáng váng.

Thấy Tôn Chí Kiều bước từng bước về phía mình, Hạ Hà cứ cảm thấy là lạ.

“Sếp Tôn, cô đừng chạm vào tôi”.

Tôn Chí Kiều vừa nắm lấy tay Hạ Hà, Hạ Hà đã cuống quýt rụt tay lại như bị giật điện.

Từ ngày đầu tiên Hạ Hà gia nhập đoàn phim, Ngô Thiên Hữu đã thèm muốn cô ta, chỉ là vẫn không tìm được cơ hội.

Bây giờ đoán được Tôn Chí Kiều thích phụ nữ, còn động tay động chân với Hạ Hà, Ngô Thiên Hữu bỗng cảm thấy tủi thân.

Rõ ràng Tôn Chí Kiều đã hứa sẽ trả thù cho anh ta, khiến Dương Thanh sống không bằng chết.

Nào ngờ cô ta chẳng thèm để ý tới chuyện này, còn mượn cơ hội ở bên Hạ Hà.

“Em đừng kích động, chị hứa rồi mà.

Dù em uống say cũng sẽ không để người đàn ông nào chạm vào em”.

Tôn Chí Kiều bị Hạ Hà đẩy ra cũng không tức giận, cười nói: “Em yên tâm, chị nói lời giữa lời.

Ngoài chị ra, không ai được phép động tới em”.

Giờ phút này Hạ Hà mới bàng hoàng nhận ra Tôn Chí Kiều thích phụ nữ.

Cô ta tỉnh ngộ, hiểu ra tại sao lúc ở đoàn phim, Tôn Chí Kiều không làm khó mình, còn vì mình tát Ngô Thiên Hữu mấy cái.

“Sếp Tôn, xin cô tự trọng!”

Hạ Hà cắn chặt răng, cố lùi về sau định chạy trốn.

Tôn Chí Kiều không sợ Hạ Hà có thể chạy khỏi đây, cười phá lên: “Em đừng hòng chạy được khỏi nơi này.

Đây là địa bàn của chị, không được chị cho phép em không thể rời đi”.

“Thế nên đừng phản kháng nữa, ngoan ngoãn đi theo chị đi.

Chị sẽ không bạc đãi em đâu”.

“Đám đàn ông chó má kia không có gì tốt đẹp.

Ngoại trừ có thể cống hiến t*ng trùng để phụ nữ sinh con, bọn họ còn tác dụng gì nữa?”

Tôn Chí Kiều luôn miệng nói lời tục tĩu, khác hẳn với gương mặt xinh đẹp của cô ta.

Ngô Thiên Hữu sợ ngây người.

Dù đã đoán ra được Tôn Chí Kiều thích phụ nữ, nhưng chính tai nghe cô ta thừa nhận, anh ta vẫn rất khiếp sợ.

Hạ Hà cắn chặt môi để giữ tỉnh táo.

Lúc này cô ta chỉ cảm thấy vô cùng hối hận.

Đạo diễn Lý đã dặn dò không được tới gặp Tôn Chí Kiều một mình, nhưng cô ta không chịu nghe.

Nếu bị một người phụ nữ làm nhục, đối với người phụ nữ bảo thủ như cô ta chính là ác mộng.

Lúc này cô ta đột nhiên nghĩ tới Dương Thanh, nếu anh ấy có thể như thiên thần đột nhiên xuất hiện cứu mình như lúc ở Giang Hải thì tốt biết mấy.

Anh ta có sở thích chơi đùa với phụ nữ còn trinh, cũng có thể chắc chắn Hạ Hà phù hợp yêu cầu.

Dù Hạ Hà chỉ bị một người phụ nữ làm ô uế nhưng vẫn sẽ không còn hoàn chỉnh.

Anh ta đã coi Hạ Hà là người mình phải có được, sao có thể trơ mắt nhìn cô ta rơi vào tay người khác?

Nhưng địa vị của Tôn Chí Kiều rất cao, anh ta không đắc tội nổi.

“Hạ Hà, cô mau đồng ý với chị tôi đi!”

Ngô Thiên Hữu bỗng lên tiếng: “Lúc đó, cô và Dương Thanh cũng không có tương lai đâu, cứ ngoan ngoãn đi theo chị tôi đi”.

“Chị tôi nắm giữ rất nhiều tài nguyên, muốn nâng đỡ cô trở thành nghệ sĩ hàng đầu thế giới cũng không thành vấn đề”.

“Một thằng đàn ông quan trọng bằng tiền đồ sự nghiệp sao?”

– .


Chương 877: 877: Chạy Thoát Được Không

Hạ Hà bỗng run lên, trong đầu văng vẳng câu nói của Ngô Thiên Hữu.

Nếu cô ta đi theo Tôn Chí Kiều, bản thân và Dương Thanh sẽ không có tương lai.

Cô ta biết rõ mình và Dương Thanh không hề có gì vượt giới hạn, nhưng lúc này lại bị câu nói của Ngô Thiên Hữu ảnh hưởng rất lớn.

Cô ta bắt đầu suy nghĩ lung tung, nếu mình bị làm nhục, liệu Dương Thanh còn giúp đỡ mình như trước không?

Bản thân cô ta cũng không biết tại sao lại nghĩ như vậy?

Chẳng lẽ cô ta thích Dương Thanh?.

Ngôn Tình Ngược

Hạ Hà bị suy nghĩ của chính mình dọa sợ.

Dương Thanh là người đã có vợ, còn có một đứa con gái đáng yêu.

Hiện giờ gia đình của anh ấy đang rất hạnh phúc, sao mình lại có ý nghĩ này được?

Hiện giờ nội tâm Hạ Hà đang cực kỳ mâu thuẫn.

Cô ta biết rõ mình và Dương Thanh không có hi vọng, nhưng lại sợ bản thân bị ô uế sẽ hoàn toàn đánh mất Dương Thanh.

“Được rồi, chị cho em một phút suy nghĩ.

Nếu em không chịu, chị chỉ có thể cưỡng ép em, sau đó gửi video của chúng ta cho Dương Thanh”.

Tôn Chí Kiều cười nói: “Nếu Dương Thanh biết em là loại phụ nữ như vậy, có lẽ sau này sẽ không thích em nữa đâu”.

Ngô Thiên Hữu cũng vội vàng lên tiếng: “Phải đó, chắc chắn không thể tiếp nhận.

Nếu là tôi tôi cũng sẽ không tiếp nhận người phụ nữ đã bị ô uế”.

Nói xong anh ta mới ý thức được mình lỡ lời.

Một ánh mắt lạnh như băng bắn về phái anh ta.

“Chị ơi, em không có ác ý, chỉ mong có thể thuyết phục Hạ Hà đi theo chị”.

Ngô Thiên Hữu hốt hoảng giải thích.

“Câm miệng!”

Tôn Chí Kiều quát lớn một tiếng, chỉ ra cửa: “Cút ra ngoài cho tao!”

Ngô Thiên hữu vội vàng nói: “Chị ơi, em sai rồi, xin chị đừng đuổi em đi!”

“Không phải chị đã hứa với em, dù Hạ Hà có đi theo chị hay không, chị cũng giúp em trả thù Dương Thanh sao?”

“À không phải, nếu Hạ Hà không theo chị, chị sẽ giúp em báo thù”.

Trông có vẻ anh ta lỡ miệng nói ra, nhưng thực chất chính là cố ý nói cho Hạ Hà biết, dù cô ta đi theo Tôn Chí Kiều, Tôn Chí Kiều cũng không bỏ qua cho Dương Thanh.

Quả nhiên, Hạ Hà bàng hoàng nói: “Cô, cô vốn dĩ không có ý định tha cho Dương Thanh sao?”

Tôn Chí Kiều hừ lạnh đứng lên.

Tuy Hạ Hà chưa nghe thấy đáp án nhưng đã hiểu được, Tôn Chí Kiều sẽ không bỏ qua cho Dương Thanh.

Cô ta lập tức cắn lưỡi tiếp, tranh thủ mình vẫn còn một chút tỉnh táo cuống cuồng quay lưng chạy trối chết.

“Muốn chạy sao? Ở địa bàn của chị, em chạy thoát nổi không?”

Tôn Chí Kiều cười lạnh, ung dung đi ra ngoài

– .


Chương 878: 878: Tha Cho Tôi Đi

Sau khi Hạ Hà lao ra khỏi phòng thì không biết phải đi đường nào.

Cô ta cũng không để ý gì cả, dứt khoát xoay người chạy về phía bên trái.

Mặc kệ lối ra ở đâu, trước khi bị Tôn Chí Kiều chiếm được cô ta phải cố gắng một lần.

Cùng lúc đó, Ngô Thiên Hữu cũng đã rời khỏi Nam Tương Viên.

Sau khi lên xe, Ngô Thiên Hữu càng nghĩ càng thấy tức.

Anh ta cũng không phải họ hàng gì với Tôn Chí Kiều, chỉ là mẹ của Tôn Chí Kiều và mẹ anh ta trước đây quen biết nhau.

So với điều đó anh ta càng quan tâm đến trinh tiết của Hạ Hà hơn.

Anh ta thích Hạ Hà lâu như vậy mà vẫn chưa có được cô ta, sao có thể để Tôn Chí Kiều phỗng tay trên được?

Nhất là Tôn Chí Kiều lại rất xem thường anh ta.

Cô ta không chỉ tát anh ta một bạt tai mà còn sỉ nhục anh ta trước mặt mọi người nữa.

Chuyện này khiến anh ta mất sạch mặt mũi trước mặt đồng nghiệp trong đoàn phim.

“Khốn kiếp, các người đều là lũ khốn kiếp!”

Ngô Thiên Hữu giận dữ đập mạnh lên vô lăng.

Vừa nghĩ tới người con gái mình muốn có lại sắp bị Tôn Chí Kiều vấy bẩn, anh ta liền nổi nóng.

Nhưng anh ta đã bình tĩnh lại rất nhanh.

“Đúng rồi, không phải Dương Thanh là bạn trai của Hạ Hà sao? Nếu để anh ta biết bây giờ Hạ Hà đang gặp nguy hiểm, chắc anh sẽ đến cứu Hạ Hà chứ?”

Ngô Thiên Hữu lập tức vui vẻ: “Đúng, chính là như vậy, chỉ cần Dương Thanh dám tới, nhất định sẽ phá hỏng chuyện này”.

“Với tính tình của Tôn Chí Kiều chắc chắn sẽ không bỏ qua cho Dương Thanh”.

“Cứ như vậy, Tôn Chí Kiều nhất định sẽ ra tay với Dương Thanh, đến lúc đó không chỉ có thể giúp mình trả thù rửa hận mà còn có thể khiến Hạ Hà cảnh giác hơn.

Sau này nếu Tôn Chí Kiều muốn chiếm được Hạ Hà, cũng không phải dễ”.

Nghĩ vậy anh ta lập tức lấy điện thoại di động ra.

Nhưng lúc anh ta định báo tin cho Dương Thanh biết thì lại phát hiện mình không có số điện thoại của Dương Thanh.

“Đúng rồi, quan hệ của Hạ Hà với đạo diễn Lý rất tốt, chắc chắc đạo diễn Lý cũng quen biết Dương Thanh”.

Ngô Thiên Hữu không có số điện thoại của Dương Thanh nhưng lại có số điện thoại của đạo diễn Lý.

“Đạo diễn Lý không may rồi, Hạ Hà đang gặp nguy hiểm tính mạng ở nhà hàng Nam Tương Viên, tôi không có cách nào cứu Hạ Hà được, anh mau tìm bạn trai Dương Thanh của cô ấy, chắc chắn anh ta sẽ đến cứu Hạ Hà”.

Đạo diễn Lý vừa nhận điện thoại, Ngô Thiên Hữu đã tỏ ra sốt ruột nói: “Đạo diễn Lý, tôi không nói với ông nữa, người của bọn họ đã đuổi tới rồi, tôi phải chạy trốn đây, nếu không bị bọn họ bắt được, tôi sẽ chết chắc”.

Anh ta nói xong thì cúp ngay điện thoại.

Sau khi cúp điện thoại, Ngô Thiên Hữu rất đắc ý nói: “Mình đúng là thiên tài, nếu Dương Thanh đến đây chắc chắn sẽ mất mạng”.

Thậm chí anh ta đã bắt đầu nghĩ tới cảnh tượng sau khi Dương Thanh chết, Hạ Hà sẽ đau lòng khổ sở cỡ nào, nếu anh ta lợi dụng lúc này chắc chắn sẽ chiếm được trái tim của Hạ Hà.

Cùng lúc đó Dương Thanh đang dẫn Tần Thanh Tâm và Tiêu Tiêu rời khỏi bệnh viện.

“Tâm, anh thấy em vẫn rất quan tâm bà chủ Diệp”.

Trên đường lái xe trở về, Dương Thanh nói: “Nếu đã quan tâm bà ấy tại sao em còn dằn vặt bản thân như vậy? Em tìm cơ hội để hai mẹ con nhận nhau đi!”

Tần Thanh Tâm nghe vậy nhất thời im lặng.

Đúng là cô rất quan tâm Diệp Mạn, nhất là lần trước Diệp Mạn gặp phải sám sát, lúc được đưa vào phòng cấp cứu, cô có cảm giác đất trời sụp đổ.

Sau đó nữa Diệp Mạn tìm cô, mong cô có thể đến tập đoàn Mamba Đỏ đảm nhiệm chức tổng giám đốc một thời gian, coi như giúp đỡ Diệp Mạn.

Tần Thanh Tâm không hề do dự đã đồng ý ngay.

Hôm nay Dương Thanh dẫn cô và Tiêu Tiêu đến bệnh viện thăm Diệp Mạn, cô cũng ngầm thừa nhận.

Lúc ở bệnh viện cô cũng không ngăn Tiêu Tiêu nhận món quà lắc tay bằng kim cương trị già hàng chục triệu, cũng ngầm thừa nhận Tiêu Tiêu gọi Diệp Mạn là bà ngoại.

Thật ra cô đã chấp nhận Diệp Mạn rồi bây giờ chỉ còn chưa gọi mẹ mà thôi.

Một lúc sau Tần Thanh Tâm nói: “Em sẽ cân nhắc!”

Dương Thanh biết suy nghĩ của Tần Thanh Tâm nên cũng không nói thêm nữa.

Anh không có ý định can thiệp, nhưng một số việc xảy ra gần đây khiến anh cảm thấy nguy hiểm.

Tuy anh không sợ, cũng tự tin không ai có thể tổn thương anh được.

Nhưng Diệp Mạn là chủ nhà họ Diệp, bản thân vốn đã là trung tâm quyền lực, cho nên cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Lần áo.

Chưa hết, lúc ở bệnh viện bà ta lại gặp ám sát lần nữa may nhờ có Mã Siêu ra tay nên mới cứu được Diệp Mạn.

Người ám sát Diệp Mạn chính là tổ chức sát thủ Hồng Trần.

Khi tổ chức này nhận nhiệm vụ thì họ sẽ giết cho bằng được mới thôi.

Tuy lần ám sát này thất bại nhưng không bao lâu nữa sẽ có sát thủ lợi hại hơn đến đối phó Diệp Mạn.

Tuy anh đã cho Mã Siêu đến bảo vệ nhưng ai có thể cam đoan rằng Mã Siêu nhất định có thể bảo vệ được Diệp Mạn?

“Mà đêm nay người hẹn Hà Hạ đi ăn cơm là người phụ trách Nam Tương Viên, là con cháu nhà họ Tôn tên Tôn Chí Kiều”.

“Đạo diễn Lý tiết lộ người phụ nữ này là less!”

Tình huống này chỉ có thể nói rõ một việc, tín hiệu của Nam Tương Viên đã bị chặn.

“Đồ thứ đàn bà khốn nạn!”

Dương Thanh giận dữ quát lên, sau đó lại gọi một cuộc điện thoại khác.

Cuộc gọi được nối máy rất nhanh: “Tôn Húc, bạn của tôi bị Tôn Chí Kiều nhốt ở nhà hàng Nam Tương Viên.

Nếu bạn tôi xảy ra chuyện gì, tôi sẽ khiến cả nhà Tôn chôn cùng!”

Tôn Húc đang ở nhà họ Tôn cách đó rất xa nghe được lời của Dương Thanh cả người run lên.

Ông ta biết Dương Thanh rất lợi hại, ngay cả Tào Trí nhà họ Tào cũng thua thiệt trong tay anh, huống chi là ông ta?

“Thứ đàn bà ngu xuẩn, ngay cả người phụ nữ của Dương Thanh cũng dám đụng đến, đây không phải là muốn chết sao?”

Tôn Húc cực kỳ giận dữ lập tức gọi điện cho Tôn Chí Kiều.

Trong lúc Dương Thanh gấp rút chạy về phía Nam Tương Viên thì Hạ Hà đang chạy trốn khắp nơi ở đó.

Nhưng đây vốn là địa bàn của Tôn Chí Kiều, Hạ Hà có thể trốn đi đâu?

Khng, lúc này cô đã cạn sức, cảm thấy đầu óc choáng váng đến mức không thể chạy nổi nữa.

Nếu không có ý chí chống đỡ thì cô đã ngã xuống từ lâu rồi.

“Hạ Hà, chị nói rồi em trốn không thoát đâu”.

Tôn Cnh: “Phá cửa cho tôi!”

“Ầm!”

Một tiếng vang thật lớn, Hạ Hà trốn sau cánh cửa phòng ngã phịch xuống đất.

Tôn Chí Kiều dẫn theo hai vệ sĩ bước vào.

Lúc này cả người Hạ Hà run cầm cập đang đứng trong góc, thấy Tôn Chí Kiều xuất hiện trong lòng càng thêm khủng hoảng.

“Sếp Tôn, tôi xin cô tha cho tôi được không?”

Hà Hạ khóc lóc cầu xin.

– .


Chương 879: 879: Tôi Không Biết

Hạ Hà bị ép đến góc tường, vẻ mặt khẩn khoản van nài.

Lúc này đầu óc cô ta lại choáng váng, cảm thấy hai chân đứng không vững.

Nếu không phải sau lưng là vách tường thì cô ta đã ngã xuống rồi.

Tôn Chí Kiều cười lạnh: “Tôi chưa bao giờ buông tha cho người phụ nữ mà mình nhìn trúng”.

Dứt lời, Tôn Chí Kiều phất tay ra lệnh cho hai vệ sĩ bên cạnh: “Dẫn đi!”

Hai vệ sĩ vội vàng bước lên kẹp chặt tay Hạ Hà, lôi cô ta đi.

Hạ Hà không còn chút sức phản kháng nào, bị đưa đến một căn phòng dành cho tổng thống trên tầng cao nhất của Nam Tương Viên.

“Sếp Tôn, tôi cầu xin cô tha cho tôi được không? Chỉ cần cô có thể tha cho tôi, cô bảo tôi làm gì cũng được”.

Hạ Hà ngã lên chiếc giường lớn mềm mại, không còn sức lực để đứng lên, khổ sở cầu xin.

Tôn Chí Kiều liếc mắt ra hiệu, hai vệ sĩ nữ vội vàng rời đi, nhất thời trong căn phòng chỉ còn lại Tôn Chí Kiều và Hạ Hà.

“Hạ Hà, bây giờ em còn tư cách bàn điều kiện với chị sao?”

Tôn Chí Kiều lấy trong tủ rượu ra một chai rượu vang thượng hạng, tự rót cho mình một ly.

Cô ta lắc nhẹ cái ly đế cao, nước rượu màu nâu sóng sánh, hai mắt cô ta nhìn chằm chằm Hạ Hà như thể đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ.

“Phải công nhận em rất đẹp, thậm chí còn đẹp hơn cả những nữ minh tinh chơi quy tắc ngầm với chị trước kia nữa”.

Tôn Chí Kiều cười ha ha nói: “Thật ra so với cưỡng bức, chị càng muốn để em cam tâm tình nguyện chiều theo chị hơn”.

“Nếu không chẳng có gì hay.

Chị nghĩ vì gã tình nhân kia, em hẳn nên ngoan ngoãn nghe lời chị nhỉ?”

Cơ thể mềm mại của Hạ Hà run lên, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bất lực.

Đã đến nước này rồi cô ta cũng không còn cơ hội rời đi nữa.

Nếu phải thất thân thì cần gì chống cự, ngược lại còn liên lụy đến Dương Thanh.

Nghĩ vậy Hạ Hà cắn môi, vẻ mặt tuyệt vọng nhìn Tôn Chí Kiều nói: “Được, tôi đồng ý với cô!”

“Ha ha, được!”

Thấy Hạ Hà thuận theo, trên mặt Tôn Chí Kiều tràn ngập nụ cười.

“Nhưng cô phải hứa không được gây phiền phức cho Dương Thanh”.

Hạ Hà đỏ mắt nói.

“Em cứ yên tâm.

Tôn Chí Kiều chị từ trước đến nay nói là giữ lời, nếu chị đã đồng ý với em thì tuyệt đối sẽ không nuốt lời”.

Tôn Chí Kiều vỗ ngực đảm bảo.

Nhưng nhìn ánh mắt khẽ nhếch lên của cô ta nhìn thế nào cũng không tin được.

Chỉ là Hạ Hà đã không còn đường lựa chọn.

Cùng lúc đó, một chiếc Phaeton màu đen đột ngột phanh gấp, chiếc xe trôi dạt thành một vòng cung tuyệt đẹp ở giữa đường, sau đó đậu vững vàng trước cửa Nam Tương Viên.

Khi cả hai rơi xuống đất liền bất tỉnh tại chỗ.

“Cậu tìm ai?”

“Cậu, cậu muốn tìm ai?”

Vương Kiến Hồng run rẩy hỏi.

“Hạ Hà đâu?”

Dương Thanh hỏi lại lần nữa.

“Tôi, tôi không biết.”

– .


Chương 880: 880: Ngàn Cân Treo Sợi Tóc

Sau khi biết Dương Thanh muốn tìm Hạ Hà, Vương Kiến Hồng càng thêm khiếp sợ.

Có lẽ người khác không biết rõ Tôn Chí Kiều là người thế nào nhưng bà ta lại rõ như lòng bàn tay, đương nhiên cũng biết Tôn Chí Kiều muốn làm gì Hạ Hà.

Bởi vì Tôn Chí Kiều đã làm quá nhiều chuyện như vậy.

Nhưng thấy khí thế mạnh mẽ của Dương Thanh, trước khi có được sự đồng ý của Tôn Chí Kiều, bà ta không dám nói cho anh biết Hạ Hà đang ở đâu.

“Bốp!”

Dương Thanh không nói nhiều lời, chụp cổ Vương Kiến Hồng.

Trong lúc nhất thời một luồng sức mạnh to lớn truyền từ tay Dương Thanh đến, hai mắt Vương Kiến Hồng trợn ngược, cảm giác nghẹt thở khiến bà ta cảm thấy cái chết gần ngay trước mắt.

“Tôi cho bà cơ hội cuối cùng, nếu bà không nói cho tôi biết Hạ Hà đang ở đâu, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!”

Dương Thanh không bóp cổ Vương Kiến Hồng nữa, sau khi đe dọa xong liền buông tay ra.

Lần nữa được hít thở không khí trong lành, Vương Kiến Hồng cảm thấy cuộc đời thật tươi đẹp.

Đến từng tuổi này rồi nhưng đây vẫn là lần đầu tiên bà ta có cảm giác cận kề cái chết.

Bà ta hoàn toàn tin tưởng nếu bà ta dám nói dối, Dương Thanh sẽ vặn gãy cổ bà ta.

“Ầm!”

Dương Thanh đấm mạnh xuống, mặt bàn tiếp tân bằng cẩm thạch cứng chắc lập tức vỡ vụn.

Trái tim Vương Kiến Hồng run lên bần bật, cả người bà ta mất kiểm soát run dữ dội.

Bà ta không muốn nói cho Dương Thanh biết Hạ Hà ở đâu bởi vì một khi bà ta nói ra thì Tôn Chí Kiều chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bà ta.

Thậm chí có thể giết bà ta.

Nhưng nếu không nói cho Dương Thanh biết, sợ là Dương Thanh sẽ giết bà ta ngay bây giờ.

“Tôi cho bà suy nghĩ ba mươi giây, nếu không nói rõ tôi sẽ tiễn bà lên đường!”

Dương Thanh giơ tay liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay nói: “Bắt đầu tính giờ!”

Trong đại sảnh rộng lớn im phăng phắc.

Vương Kiến Hồng dường như có thể nghe thấy tiếng kim giây của chiếc đồng hồ trên cổ tay Dương Thanh đang quay tích tắc.

“Tôi, tôi nói! Tôi nói!”

Sau khi im lặng vài giây, Vương Kiến Hồng không còn chịu được bầu không khí khiến bà ta sống không bằng chết này nữa, vội nói: “Hạ Hà đang ở tầng cao nhất của nhà hàng này, sếp Tôn muốn làm chuyện xấu với cô ấy”.

“Ầm!”

Lời của Vương Kiến Hồng hoàn toàn chọc giận Dương Thanh.

Một luồng sát khí mạnh mẽ toát ra từ trên người Dương Thanh.

“Dẫn tôi đi!”

Ánh mắt Tôn Chí Kiều nóng bỏng nhìn Hạ Hà.

“Sau này em sẽ là siêu sao hàng đầu, tùy tiện làm đại diện thôi cũng nhận được thù lao giá trên trời”.

“Chỉ cần có tiền, em muốn gì mà không được? Em đừng nghĩ tới mấy gã đàn ông xấu xa kia nữa, sau này cứ ngoan ngoãn làm người đàn bà của chị là được!”

– .

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 6 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box