Chàng Rể Chiến Thần
Tập 61 : 601: Xin Tha (c601-c610)
❮ sautiếp ❯Chương 601: 601: Xin Tha
Chẳng lẽ những người đang nằm bên chân Vũ Văn Bân đều do Dương Thanh giết à?
“Vũ Văn Bân, giờ mày muốn trăng trối gì thì cứ nói đi, nể tình mày có chung dòng máu với tao, tao sẽ nhắn hộ mày”.
Dương Thanh chợt nói.
“Mày định giết tao thật à?”
Vũ Văn Bân tức giận nói, nhìn chằm chằm vào Dương Thanh bằng đôi mắt đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi: “Tao là anh mày, nếu mày dám giết tao, gia tộc Vũ Văn sẽ không bỏ qua cho mày đâu”.
“Mày tưởng gia tộc Vũ Văn có thể ngăn cản tao chắc?”
Trong mắt Dương Thanh hừng hực lửa giận.
“Năm đó, mẹ mày sợ tao tranh giành vị trí chủ gia tộc Vũ Văn với mày nên đã mê hoặc Vũ Văn Cao Dương, đuổi tao và mẹ khỏi gia tộc, thậm chí không cho mẹ con tao ở Yến Đô nữa”.
“Mẹ mày còn cử người đuổi giết mẹ con tao, nếu mạng tao không lớn thì đã chết từ lâu rồi”.
“Bây giờ mày lại nhắc đến tình anh em với tao à? Mày xứng đáng với hai chữ anh em chắc?”
“Còn về gia tộc Vũ Văn mà mày vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo, giờ nó chẳng là cái thá gì trong mắt tao.
Chỉ cần tao muốn, tao có thể tiêu diệt cả gia tộc Vũ Văn bất cứ lúc nào!”
Lửa giận ngút trời tản ra từ người Dương Thanh.
Cảm nhận được cơn giận của anh, Vũ Văn Bân chỉ thấy người mình lạnh toát.
Lời Dương Thanh nói càng khiến anh ta thêm khiếp sợ.
Anh ta có thể cảm nhận được Dương Thanh đang nói thật, trong mắt anh, gia tộc Vũ Văn chẳng là gì hết.
Thật ra từ khi hai mẹ con Dương Thanh bị đuổi khỏi Yến Đô, Vũ Văn Bân vẫn luôn chú ý tới Dương Thanh.
Khi Dương Thanh ở rể nhà họ Tần, anh ta bỗng nhận ra, người em trai cùng cha khác mẹ này đã hỏng hẳn rồi, không thể tranh giành vị trí chủ gia tộc với anh ta nữa.
Nhưng sau đó, Dương Thanh bỗng biến mất năm năm.
Anh ta đã điều tra rất lâu nhưng vẫn không thu hoạch được gì, thậm chí còn tưởng rằng Dương Thanh đã chết.
Nếu nửa năm trước, anh ta không tình cờ nghe lén được việc Vũ Văn Cao Dương cử quản gia tới Giang Hải tìm kiếm Dương Thanh, đồng thời đón anh về Yến Đô để điều hành gia tộc Vũ Văn, anh ta cũng không biết Dương Thanh vẫn còn sống.
Chuyện này đã khiến anh ta nhận ra, vị trí người thừa kế của mình đang bị đe dọa.
Thế là anh ta nghĩ đủ cách để chèn ép Dương Thanh bằng các mối quan hệ của mình.
Nhưng điều khiến anh ta bất ngờ chính là cho dù anh ta dùng chiêu gì, Dương Thanh vẫn có thể dễ dàng hóa giải nó.
Mãi đến khi Dương Thanh bước vào Yến Đô, đồng thời đá anh ta khỏi vị trí người thừa kế của gia tộc Vũ Văn, anh ta mới hiểu ra, đứa con riêng từng không đáng là gì kia đã trưởng thành tới mức có thể uy hiếp anh ta rồi.
Nhưng cũng đã muộn, anh ta không còn là người thừa kế chức chủ gia tộc nữa.
Việc này đã khiến anh ta vô cùng nhục nhã, những người từng chủ động làm thân đều tránh anh ta như tránh tà.
Tất cả những gì anh ta có đều đã biến mất.
Chỉ vì Dương Thanh.
Thế nên anh ta muốn trả thù, muốn khiến Dương Thanh hoàn toàn tuyệt vọng.
Chỉ khi Dương Thanh chết đi, lửa giận trong lòng anh ta mới có thể lắng xuống.
Nhưng kết quả, kế hoạch mà anh ta tự cho là rất hoàn hảo lại thất bại.
Bây giờ sống chết của anh ta đang nằm trong tay Dương Thanh.
“Rầm!”
Đúng lúc này, Vũ Văn Bân bỗng nặng nề quỳ xuống đất, hét lên với vẻ kinh hãi: “Dương Thanh, tôi biết sai rồi, xin cậu tha cho tôi.
Tôi xin thề, chỉ cần cậu thả tôi đi, suốt đời này tôi sẽ không chọc giận cậu nữa, tôi sẽ rời khỏi quốc gia này vĩnh viễn”.
Trong mắt Vũ Văn Bân tràn ngập sự sợ hãi, còn ánh mắt Dương Thanh lại rất thản nhiên.
Tuy Vũ Văn Bân là anh trai cùng cha khác mẹ với anh, nhưng trong ký ức của anh, Vũ Văn Bân chỉ toàn tính kế, thậm chí định lấy mạng anh chứ chưa bao giờ quan tâm anh như anh trai cả.
Nếu đã không có tình cảm ruột thịt thì có khác gì người xa lạ đâu cơ chứ?
Châu Ngọc Thúy đang ngồi rúm ró bên kia càng mở to mắt hơn, sợ tới mức run lẩy bẩy.
Bà ta không ngờ Dương Thanh lại là con riêng của gia tộc Vũ Văn – một trong tám nhà quyền thế ở Yến Đô.
Bà ta càng không ngờ Vũ Văn Bân luôn kiêu ngạo trong mắt bà ta lại đang quỳ trước mặt Dương Thanh, xin anh tha thứ.
Lúc này bà ta chỉ thấy vô cùng hối hận.
Bà ta bỗng nghĩ, nếu trước kia bà ta đối xử tử tế với Dương Thanh thì mọi chuyện sẽ ra sao?
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại chói tai bỗng vang lên.
Vũ Văn Cao Dương gọi đến.
.
Chương 602: 602: Quyết Định Khó Khăn
Lần này Dương Thanh không do dự nữa, bấm nghe rồi bật loa ngoài luôn.
“Dương Thanh, xin con nể mặt bố, tha cho Vũ Văn Bân.
Chỉ cần con đồng ý, bảo bố làm trâu làm ngựa cho con cũng được”.
Giọng nói cầu khẩn của Vũ Văn Cao Dương vang lên.
Dương Thanh bỗng cảm thấy vô cùng chua xót, đây chính là bố ruột của anh, người đã đuổi anh và mẹ khỏi gia tộc chỉ vì một câu nói của người khác.
Bây giờ ông ta lại đang cầu xin anh vì Vũ Văn Bân.
Dương Thanh rất muốn gào lên với Vũ Văn Cao Dương: “Tôi cũng là con ông cơ mà! Tại sao năm đó ông có thể tàn nhẫn đến thế, đuổi mẹ con tôi khỏi Yến Đô, nhưng bây giờ ông lại xin tôi tha cho một đứa con trai khác của ông chứ?”
Nhưng anh không thể làm thế.
Tuy anh hận Vũ Văn Cao Dương và gia tộc Vũ Văn, nhưng khi còn sống, mẹ đã bắt anh thề độc rằng suốt đời này cũng không được báo thù bọn họ.
Anh vẫn nhớ trước khi qua đời, mẹ đã nắm chặt lấy tay anh, vừa khóc vừa nói: “Thanh ơi, xem như mẹ xin con, cho dù sau này thế nào, con cũng không được tìm ông ấy để báo thù, bất kể thế nào, chính ông ấy đã cho con mạng sống”.
“Mẹ có thể hận ông ấy, hận sự bạc bẽo của ông ấy, hận ông ấy đã vứt bỏ mẹ con ta vì vị trí chủ gia tộc.
Con cũng có thể hận ông ấy, nhưng không được trả thù ông ấy, vì ông ấy là bố con, nếu con làm thế thì sẽ thành đứa bất hiếu!”
“Mẹ muốn con thề độc bằng danh nghĩa của mẹ, suốt đời này sẽ không báo thù Vũ Văn Cao Dương!”
Đã bao năm rồi nhưng lời mẹ nói vẫn in hằn trong đầu anh.
Cũng chính vì thế, tuy anh nắm giữ sức mạnh có thể hủy diệt cả gia tộc Vũ Văn nhưng vẫn không ra tay với họ.
“Dương Thanh, con có nghe không? Bố biết sai rồi, năm đó bố không nên đuổi hai mẹ con con khỏi gia tộc, nếu cho bố thêm cơ hội nữa, bố sẽ không bao giờ làm thế đâu.
Bố sai rồi, bố thật sự biết sai rồi, xin con đừng giết Vũ Văn Bân, xin con đấy!”
Vũ Văn Cao Dương nói bằng giọng nghẹn ngào, như thể sắp khóc tới nơi.
Vũ Văn Bân đang quỳ trước mặt Dương Thanh cũng có vẻ không dám tin.
Anh ta không ngờ Vũ Văn Cao Dương sẽ ăn nói khép nép, thậm chí cầu xin Dương Thanh để cứu mình.
Dương Thanh hít sâu một hơi, trong mắt có thêm vẻ đấu tranh và đau khổ.
Tất cả những gì mà Vũ Văn Bân làm hôm nay đã chạm tới giới hạn của anh, chỉ khi anh ta chết thì nỗi căm hận trong lòng anh mới tiêu tan được.
“Dương Thanh, tôi lớn thế này rồi mà vẫn chưa bao giờ thấy bố cầu xin người khác, tôi biết cậu rất oán hận vì chuyện năm đó, nhưng cho dù thế nào, bố vẫn là bố, anh em vẫn là anh em, chúng ta có máu mủ với nhau, dù chết cũng không dứt bỏ được”.
“Chẳng lẽ cậu thực sự nhẫn tâm để bố ăn nói khép nép, cầu xin cậu như thế chắc?”
Vũ Văn Bân nghiến răng nghiến lợi.
Dương Thanh rất đau khổ, một bên là Vũ Văn Bân luôn muốn đẩy anh vào chỗ chết, một bên là Vũ Văn Cao Dương đang liên tục cầu xin anh.
Anh cứ tưởng mình đã quyết tâm, có thể thẳng thừng giết Vũ Văn Bân, nhưng tới khi Vũ Văn Cao Dương cầu xin anh, anh mới nhận ra mình không thể làm thế.
Lời nói của mẹ trước khi mất cứ quanh quẩn trong đầu anh, bà ấy đã bảo anh không được trả thù người của gia tộc Vũ Văn, vậy nếu anh giết Vũ Văn Bân thì có tính là trả thù không nhỉ?
Nhưng Vũ Văn Bân đã khiêu khích anh trước, bắt người thân của anh để đe dọa anh, nếu anh thả Vũ Văn Bân đi, nhỡ có lần sau thì biết làm sao bây giờ?
Anh không thể bảo vệ những người bên cạnh mình mọi lúc được, nếu Vũ Văn Bân lại ra tay tiếp, có lẽ sẽ không may mắn như lần này đâu.
Khuôn mặt của Tần Thanh Tâm, Tiêu Tiêu, thậm chí là Tần Y bỗng xuất hiện trong đầu anh.
Anh lại nhìn về phía Tần Đại Dũng thương tích đầy mình đang nằm bên kia, cõi lòng dần bình tĩnh lại.
“Tao đã cảnh cáo mày từ lâu rồi, gia tộc Vũ Văn làm gì tao cũng được, nhưng người bên cạnh tao là giới hạn của tao, động vào là chết!”
Dương Thanh cắn răng, rốt cuộc cũng hạ quyết tâm.
Vũ Văn Bân vô cùng sợ hãi, anh ta không ngờ mình đã quỳ xuống, Vũ Văn Cao Dương cũng đã cầu khẩn mà Dương Thanh vẫn không chịu tha cho.
“Dương Thanh, bố xin con, đừng giết Vũ Văn Bân, bố xin con mà!”
Vũ Văn Cao Dương lập tức cuống lên, quát lớn.
Nhưng Dương Thanh không trả lời.
Anh cúp máy rồi bước từng bước về phía Vũ Văn Bân.
Người Vũ Văn Bân run bần bật, vừa lùi về sau vừa thấp thỏm nói: “Dương Thanh, tôi là anh trai cậu, cậu không được giết tôi!”
.
Chương 603: 603: Thân Phận Khác
Giờ Vũ Văn Bân mới biết sợ.
Trước kia, anh ta luôn là người nắm giữ tính mạng của người khác, nhưng hôm nay thì hoàn toàn ngược lại.
Đến giờ anh ta mới hiểu, những nhân vật nhãi nhép từng bị anh ta đùa bỡn trong lòng bàn tay đã sợ hãi tới mức nào.
Châu Ngọc Thúy đang ngồi bên kia đã sợ tới mức trợn tròn mắt từ lâu.
Bà ta biết thân phận của Vũ Văn Bân, nhưng giờ người thừa kế gia tộc Vũ Văn – một trong tám nhà quyền thế ở Yến Đô lại đang quỳ trước mặt Dương Thanh, xin anh tha thứ.
Đó là đứa con rể mà bà ta đã khinh thường rất nhiều năm, là đứa con rể đã tự tay tống bà ta vào tù.
Bà ta nhớ lại những lần sỉ nhục Dương Thanh trước kia, bỗng cảm nhận được Dương Thanh đã nương tay tới mức nào.
Nếu anh muốn giết bà ta thật, cho dù bà ta có mười cái mạng thì chắc cũng không đủ cho anh giết.
“Dương Thanh, cậu không được giết tôi, cậu thực sự không được giết tôi, có lẽ cậu vẫn chưa biết thân phận khác của tôi nhỉ”.
“Mẹ tôi đến từ Hoàng tộc Chiêu Châu, trong người tôi có dòng máu của Hoàng tộc Chiêu Châu, nếu cậu giết tôi thì cũng sẽ đắc tội với họ”.
“Ngay cả tám nhà quyền thế ở Yến Đô cũng phải nghe lệnh Hoàng tộc Chiêu Châu, còn mẹ tôi chính là người thuộc Hoàng tộc Nam Châu đấy.
Nếu cậu dám giết tôi thì cũng không khác gì giết người của Hoàng tộc Nam Châu, chắc chắn họ sẽ không tha cho cậu”.
Vũ Văn Bẩn run rẩy tiết lộ một thân phận khác của mình.
Mấy trăm năm trước, nước Chiêu Châu được chia thành chín Châu, tương ứng với chín Hoàng tộc.
Theo thời gian, trong chín Hoàng tộc lớn quyền thế ngút trời, có những Hoàng tộc đã dần suy yếu.
Vì thế lực của các Hoàng tộc đó suy giảm quá nhiều nên không có tư cách giữ danh hiệu Hoàng tộc nữa, cũng bị xóa khỏi hàng ngũ Hoàng tộc luôn.
Nhưng dù sao đó cũng là Hoàng tộc, thực lực vô cùng hùng hậu, cho dù không giữ được danh hiệu Hoàng tộc nữa thì họ cũng hơn xa các gia tộc bình thường.
Khi ấy, trong số chín Hoàng tộc lớn, có bốn Hoàng tộc đã bị xóa tên.
Để phân chia rõ thứ bậc, bốn gia tộc lớn này tự nhận mình là Vương tộc của Chiêu Châu.
Thế nên bây giờ mới có bốn Vương tộc và năm Hoàng tộc.
Những gia tộc này hơn xa tám nhà quyền thế ở Yến Đô, ngay cả gia tộc yếu nhất trong số bốn Vương tộc cũng có thể đàn áp họ.
Người bình thường chỉ biết tám nhà quyền thế ở Yến Đô là những gia tộc đứng đầu Chiêu Châu.
Phải có cấp bậc ngang với tám nhà quyền thế ở Yến Đô thì mới biết họ chẳng là cái thá gì trước mặt Vương tộc và Hoàng tộc.
Dương Thanh đã biết thân phận của mẹ Vũ Văn Bân từ lâu.
Nhưng bà ta đến từ một trong bốn Vương tộc, chứ không thuộc Hoàng tộc như Vũ Văn Bân đã nói.
Ánh mắt Dương Thanh vô cùng lạnh lẽo chứ không hề có vẻ e dè, chỉ có sát khí đang cuộn trào dữ dội.
“Vậy mày biết tao là ai không?”
Dương Thanh chợt hỏi.
Từ khi Dương Thanh giết chết tám tay súng mà anh ta dẫn tới đây trong nháy mắt, Vũ Văn Bân đã nhận ra Dương Thanh không hề đơn giản rồi.
Giờ nghe thấy Dương Thanh hỏi thế, anh ta chỉ thấy sợ hãi mà thôi.
Tuy anh ta không biết thân phận của Dương Thanh nhưng vẫn có thể cảm nhận được, ngay cả tám nhà quyền thế ở Yến Đô cũng không làm gì được anh, bằng không Vũ Văn Cao Dương đã không phải cầu xin anh rồi.
“Rốt…
rốt cuộc cậu có thân phận gì?”
Vũ Văn Bân run rẩy hỏi.
“Tiền Bưu, ông nói cho anh ta biết tôi là ai đi!”
Dương Thanh hờ hững nói.
Nghe thấy thế, Tiền Bưu biết ngay Dương Thanh đã quyết định giết người để bịt đầu mối rồi, bằng không anh cũng không tiết lộ thân phận.
Ông ta bước lên trước một bước, lạnh lùng nhìn Vũ Văn Bân: “Mày biết biên giới phía Bắc – vùng đất lạnh nhất Chiêu Châu không?”
Nghe thấy thế, con ngươi của Vũ Văn Bân bỗng co lại, chẳng lẽ Dương Thanh đến từ nơi đó à?
“Có ai ở Chiêu Châu không biết đến biên giới phía Bắc chứ?”
“Chiêu Châu có năm Châu, do Hoàng tộc của Chiêu Châu trấn giữ.
Nhưng ngoài năm Châu này còn có biên giới phía Đông Tây Nam Bắc, hoàn cảnh ở đó vô cùng khắc nghiệt, có quân đội hùng mạnh canh chừng”.
“Trong bốn nơi này, biên giới phía Bắc nguy hiểm nhất, cũng là nơi khó phòng ngự nhất, nhưng lại là biên giới an toàn nhất Chiêu Châu”.
“Bởi vì ở đó có vị Tướng quân trẻ tuổi nhất Chiêu Châu từ trước tới nay, được xưng là Chiến Thần Bất Bại, cũng là Tướng quân trẻ nhất trong bốn biên giới”.
“Người đứng đầu đất nước mạnh nhất từng tuyên bố trước mặt mọi người rằng, Dương Bất Bại của Chiêu Châu mạnh ngang một quốc gia, chỉ mình người đó đã tương đương với cả triệu binh lính hùng mạnh!”
Vũ Văn Bân hiểu rất rõ về bốn biên giới của Chiêu Châu, khi nói những câu này, trong mắt anh ta có vẻ kính sợ.
–
.
Chương 604: 604: Tôi Không Tin
Sau khi dứt lời, anh ta mới kinh ngạc nhìn Dương Thanh: “Chẳng lẽ cậu cũng đến từ biên giới phía Bắc, là binh lính dưới trướng Tướng quân Dương Bất Bại à?”
Anh ta nói rồi bỗng phá lên cười, không chờ Tiền Bưu mở miệng: “Rốt cuộc tôi cũng hiểu tại sao cậu lại biến mất năm năm, không điều tra được bất cứ tin tức gì rồi.
Hóa ra cậu đi nhập ngũ ở biên giới phía Bắc”.
“Tôi cũng hiểu tại sao cậu vừa về, bố đã cử quản gia đến Giang Hải tìm cậu, mời cậu về điều hành gia tộc Vũ Văn”.
.
Tiên Hiệp Hay
“Tôi cũng đã biết tại sao thực lực của cậu mạnh mẽ đến thế”.
“Vì cậu là lính của Dương Bất Bại, vì có Dương Bất Bại làm chỗ dựa nên cậu chẳng sợ hãi gì, cũng không e dè tám nhà quyền thế ở Yến Đô”.
“Dương Thanh, cho dù cậu giết tôi, tôi cũng không phục, nhờ có Dương Bất Bại chống lưng cho cậu nên gia tộc Vũ Văn mới không dám động đến cậu mà thôi”.
“Nhưng thế thì sao chứ? Cậu giết tôi rồi, gia tộc của mẹ tôi sẽ không bao giờ bỏ qua cho cậu, trừ khi cậu là Dương Bất Bại, bằng không cậu chỉ còn con đường chết”.
Vũ Văn Bân cười ha hả, anh ta tự thấy mình đã đoán ra tất cả, không còn sợ chết nữa.
Châu Ngọc Thúy đang ngồi bệt dưới đất vốn không thể tiếp xúc với những điều mà Vũ Văn Bân nhắc đến nên không hiểu anh ta đang nói gì.
Bà ta chỉ biết gia thế của Dương Thanh rất mạnh, không hề sợ hãi tám nhà quyền thế ở Yến Đô.
Dương Thanh lạnh lùng nhìn Vũ Văn Bân, không nói gì, chỉ thấy Vũ Văn Bân vô cùng đáng thương, là một cậu ấm nhà giàu tự cho là đúng.
Đúng lúc này, Tiền Bưu bỗng cười lạnh: “Mày đoán sai rồi!”
“Sai ư?”
Vũ Văn Bân ngưng cười, cắn răng: “Tôi nói sai chỗ nào? Nó ỷ vào việc mình là lính của biên giới phía Bắc, có Dương Bất Bại làm chỗ dựa, gia tộc Vũ Văn không dám động đến nó nên nó mới dám bước vào Yến Đô, dám giết tôi”.
“Nếu không có Dương Bất Bại, nó chỉ là một con kiến hôi chứ chẳng là cái thá gì hết, nếu gia tộc Vũ Văn muốn giết nó thì dễ như trở bàn tay!”
“Dương Bất Bại chỉ là một trong rất nhiều cái tên nổi tiếng của vị Tướng quân ở biên giới phía Bắc mà thôi.
Mày đã biết Dương Bất Bại là Tướng quân trẻ nhất Chiêu Châu từ trước tới nay, vậy mày có biết tên thật của Dương Bất Bại là gì không thế?”
Tiền Bưu nghiêm nghị hỏi.
Lời Tiền Bưu nói khiến Vũ Văn Bân chợt bình tĩnh lại, một suy đoán đáng kinh hãi bỗng xuất hiện trong đầu anh ta.
“Dương Bất Bại tên gì thì liên quan gì tới tôi chứ?”
Vũ Văn Bân không dám nghĩ nữa, nghiến răng nghiến lợi: “Tôi chỉ biết nếu không có anh ta, Dương Thanh chẳng là cái thá gì hết”.
“Đấu với tôi ư, Dương Thanh chỉ là một đứa con riêng, một đứa con rơi của gia tộc, lấy gì để đấu với tôi? Lấy gì để tranh giành với tôi nào?”
Vũ Văn Bân tức giận gào thét.
“Ánh sáng đom đóm có thể sánh bằng mặt trăng chắc?”
Tiền Bưu cười khẩy.
“Rốt cuộc ông muốn nói gì?”
Vũ Văn Bân cắn răng.
“So với Tướng quân, mày chỉ là người phàm, còn Tướng quân là thần trên chín tầng trời kia, mày lấy tư cách gì để đấu với Tướng quân?”
Tiền Bưu quát.
Lời ông ta nói như sấm sét, nổ vang trong đầu Vũ Văn Bân.
“Tôi…
tôi đấu với Dương Bất Bại khi nào? Tôi chỉ đấu với Dương Thanh thôi!”
Vũ Văn Bân nói bằng giọng run rẩy.
Thật ra anh ta đã hiểu ý Tiền Bưu, cũng đoán được thân phận của Dương Thanh, nhưng anh ta không chấp nhận nổi sự thật tàn nhẫn này.
“Sâu kiến, con riêng, đứa con rơi của gia tộc mà mày nhắc đến, cũng chính là người đang đứng trước mặt mày còn có một cái tên khác ở biên giới phía Bắc, đó là Dương Bất Bại!”
Nét mặt Tiền Bưu bỗng trở nên vô cùng cung kính, trong mắt còn có vẻ tự hào.
Ông ta nhìn Vũ Văn Bân từ trên cao: “Bây giờ, Tướng quân của biên giới phía Bắc, Chiến Thần Bất Bại của Chiêu Châu, Dương Bất Bại được hàng triệu binh lính hùng mạnh tôn sùng đang đứng trước mặt mày đấy!”
“Nhưng mày lại nói cậu ấy không có tư cách đấu với mày ư?”
“Ngay cả chủ của Hoàng tộc Chiêu Châu mà mày nhắc đến cũng không dám đối đầu với Tướng quân”.
“Một cậu ấm thuộc tám nhà quyền thế ở Yến Đô như mày cũng dám đấu với Tướng quân à?”
“Mày xứng chắc?”
Từng câu của Tiền Bưu đâm thẳng vào tim Vũ Văn Bân.
Vũ Văn Bân đã kinh hãi tột độ, trong mắt tràn ngập vẻ không dám tin.
“Không!”
“Không thể nào!”
“Tuyệt đối không thể nào!”
“Năm năm trước nó mới đến biên giới phía Bắc, chỉ trong năm năm ngắn ngủi, sao nó có thể trở thành Tướng quân?”
“Ông bắt tay với thằng khốn Dương Thanh để lừa tôi đúng không?”
“Các người muốn trêu đùa tôi trước khi giết tôi chứ gì?”
Vũ Văn Bân vô cùng kích động, vừa nói vừa liên tục lùi ra sau.
Đến khi nói xong, anh ta đã lui tới rìa tầng sáu, nếu lùi thêm một bước nữa là sẽ rơi xuống.
–
.
Chương 605: 605: Phải Chết!
Dương Thanh đã trông thấy Vũ Văn Bân lùi tới mép tầng sáu, chỉ cần lùi thêm một bước sẽ rơi thẳng xuống từ tầng sáu, nhưng anh không hề nhắc nhở.
Anh muốn giết Vũ Văn Bân, nhưng dù sao anh ta cũng là anh trai ruột của anh.
Huống hồ, trước khi mẹ anh qua đời đã ép anh thề không được trả thù gia tộc Vũ Văn, không không được tìm người của gia tộc Vũ Văn báo thù.
Nếu Vũ Văn Bân tự nhảy lầu chết, chắc không tính là anh đã vi phạm lời thề đâu nhỉ?
“Á!”
Quả nhiên, Vũ Văn Bân lại lùi thêm một bước, hoàn toàn quên mình đang đứng trên tầng sáu.
Đến khi anh ta muốn giữ thăng bằng cũng đã muộn.
Hai chân trượt ra ngoài, cả người ngã thẳng xuống dưới.
Một tiếng rống giận không cam lòng vang vọng khắp vùng ngoại ô vắng vẻ: “Dương Thanh, tao có làm quỷ cũng không tha cho mày!”
Dương Thanh vẫn rất bình tĩnh, chỉ cảm thấy hơi khó chịu.
Mặc dù anh ta không do anh giết, nhưng cuối cùng vẫn vì anh mà chết.
Châu Ngọc Thúy đứng cạnh chứng kiến hết thảy, nếu không phải bị dọa toàn thân xụi lơ, bà ta đã bỏ chạy từ lâu.
.
ngôn tình sủng
Đến cả người thừa kế của gia tộc Vũ Văn nằm trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng bị Dương Thanh bức chết, sao anh có thể bỏ qua cho bà ta?
“Ồ?”
Nhưng đúng lúc này, một khí thế khủng bố chợt truyền tới, con ngươi Dương Thanh co rút, vội vàng bước tới phía trước.
Tiền Bưu cũng cảm thấy luồng khí thế mạnh mẽ ấy, ánh mắt tràn đầy kinh hãi.
Dương Thanh vừa bước tới sát mép tầng sáu đã thấy một lão già mặc sườn sám nam đứng dưới đất.
Vũ Văn Bân vừa rơi xuống đang hoảng loạn đứng cạnh lão ta, giống như vừa nhìn thấy một chuyện cực kỳ kinh khủng.
Khi Dương Thanh cúi đầu nhìn lão già mặc sườn xám nam kia, lão ta cũng ngẩng đầu nhìn chằm chằm anh, cặp mắt chim ưng lóe sáng.
Lão ta chỉ nhìn anh một lúc rồi kéo Vũ Văn Bân định bỏ đi: “Đi!”
Vũ Văn Bân vẫn chưa lấy lại được tinh thần đã giật mình phát hiện có một sức mạnh khủng khiếp kéo tay anh ta lao vút đi.
“Người tôi muốn giết, ai có thể cứu?”
Dương Thanh gầm thét một tiếng, nhảy thẳng từ trên tầng sáu xuống.
Châu Ngọc Thúy trợn tròn mắt.
Sau khi biết được thực lực của Dương Thanh, đương nhiên bà ta sẽ không cho rằng anh đang tự sát.
Dương Thanh nhảy từ tầng sáu xuống, còn là người sao?
Bà ta nghĩ lại những chuyện mình đã làm, toàn thân run rẩy, bị dọa tè ra quần.
Bà ta đột nhiên cảm thấy mình còn sống được đến bây giờ chính là kỳ tích.
Tiền Bưu thấy Dương Thanh đuổi theo, ánh mắt nghiêm trọng hẳn lên.
Khí thế lão già mặc sườn xám nam vừa bày ra thực sự quá kinh người.
Ông ta có cảm giác thực lực của lão già này cực kỳ khủng bố, dù là Dương Thanh cũng chưa chắc đấu lại được.
Tại sao trên đời này lại có cao thủ mạnh tới vậy?
Ông ta không hề đuổi theo.
Với cao thủ ở cấp bậc đó, chỉ sợ một chiêu là có thể dồn ông ta vào chỗ chết.
Cùng lúc đó, Dương Thanh đang đuổi theo lão già mặc sườn xám nam, trong lòng vô cùng chấn động.
Từ sau khi rời khỏi biên giới phía Bắc, anh chưa từng gặp phải cao thủ ở cấp bậc này, tốc độ hiện giờ của đối phương quá kinh khủng.
Dương Thanh miễn cưỡng lắm mới đuổi kịp, quan trọng là lão già kia còn dắt theo Vũ Văn Bân.
Chẳng phải nghĩa là, nếu lão ta không bị Vũ Văn Bân kéo chân đã sớm bỏ xa Dương Thanh rồi sao?
Hiện giờ, Dương Thanh chợt dấy lên một sự nghi ngờ, rốt cuộc lão già này là ai?
Chẳng lẽ là người của Vương tộc Chiêu Châu?
Không phải chứ!
Vương tộc Chiêu Châu chỉ có một vài cao thủ có thực lực mạnh mẽ, cùng lắm chỉ bằng với Mã Siêu mà thôi.
Nhưng lão gia này rõ ràng không hề thua kém Mã Siêu.
Dương Thanh dùng hết sức đuổi theo, khoảng cách giữa hai người cũng dần rút ngắn lại.
Không biết chạy được bao xa, cuối cùng Dương Thanh cũng đuổi kịp lão già mặc sườn xám nam.
Lão ta chỉ có thể dừng bước, híp mắt nhìn chằm chằm Dương Thanh: “Chàng trai trẻ, làm người phải biết khoan dung độ lượng.
Thả cậu ta đi đi, tôi cam đoan sau này cậu ta sẽ không bao giờ xuất hiện trong tầm mắt của cậu nữa”.
“Ông là ai? Tôi chưa bao giờ thấy cao thủ nào mạnh như ông ở Chiêu Châu này”.
Dương Thanh không đáp mà hỏi ngược lại.
Lão ta lạnh lùng nói: “Thế gian rộng lớn, có rất nhiều người cậu chưa từng thấy.
Chưa từng thấy tôi cũng là chuyện rất bình thường”.
“Anh ta phải chết!”
–
.
Chương 606: 606: Chạy Thoát Được Sao
Dương Thanh bỏ ngoài tai lời lão ta nói, thái độ vô cùng ngang ngược.
Lần này Vũ Văn Bân bắt cả Tần Đại Dũng và Tần Y.
Nếu không có Tiền Bưu âm thầm bảo vệ, chỉ e Tần Thanh Tâm cũng rơi vào tay anh ta.
Dương Thanh và Tiền Bưu cùng hợp sức khó khăn lắm mới giải quyết được chuyện hôm nay.
Nếu Tần Thanh Tâm thực sự bị Vũ Văn Bân bắt được, dù anh có ba đầu sáu tay cũng không thể cứu được tất cả mọi người.
Anh không muốn chuyện tương tự lại xảy ra một lần nữa.
Vũ Văn Bân hận anh thấu xương, muốn báo thù cũng vô vọng, trừ phi dùng người bên cạnh anh để uy hiếp.
Vậy nên Dương Thanh càng không thể bỏ qua cho anh ta.
“Hừ!”
Lão già mặc sườn xám nam nghe vậy, lạnh giọng nói: “Cậu nghĩ mình có thể cướp được người khỏi tay tôi sao?”
“Xem ra tiền bối muốn bảo vệ Vũ Văn Bân?”
Dương Thanh híp mắt lại, trong mắt lóe lên sát khí nồng đậm.
Hôm nay Vũ Văn Bân bắt buộc phải chết, ai dám ngăn cản đều sẽ là kẻ địch.
Lão già mặc sườn xám nam có khí thế rất mạnh mẽ, tốc độ cũng siêu nhanh, nhưng Dương Thanh không phải kẻ ăn chay.
Nếu hai người thực sự giao đấu, chưa biết mèo nào cắn mỉu nào.
Vũ Văn Bân bị dọa choáng váng, ngơ ngác nhìn hai người.
“Cậu đi trước đi!”
Lão già mặc sườn xám nam bỗng nhiên quát một tiếng rồi xông tới chặn đường Dương Thanh truy sát Vũ Văn bân.
Vũ Văn Bân sửng sốt một lúc mới phản ứng lại, mừng rỡ quay người chạy trối chết.
Anh ta không biết lão già này là ai, nhưng lại biết đối phương rất mạnh, là hy vọng sống duy nhất của anh ta.
“Đã vậy, tôi đành phải đắc tội!”
Dương Thanh nheo mắt lại, một luồng khí thế khổng lồ đột nhiên tràn ra khỏi người anh.
Gió rét lạnh thấu xương, suối nước bên cạnh nổi lên vô số gợn sóng.
Vẻ mặt lão già mặc sườn xám nam trở nên nghiêm túc, không dám khinh địch, cũng vội vàng tỏa ra khí thế của mình.
Hai luồng khí thế mạnh mẽ đụng vào nhau, chim chóc xung quanh nháo nhác bay đi.
“Uỳnh!”
Dương Thanh chợt động đậy, tảng đá dưới chân lập tức vỡ nát.
Thân thể của anh hóa thành tàn ảnh nhào về phía lão già mặc sườn xám nam.
Khi còn cách tầm ba, bốn mét, Dương Thanh chợt nhảy lên giơ chân đạp xuống người lão ta.
“Ầm!”
Lão già mặc sườn xám nam bỗng giơ tay nắm chặt cổ chân Dương Thanh, dùng sức hất lên.
Dương Thanh lập tức bị ném bay ra ngoài.
Chỉ là lão ta không hề chú ý tới, giây phút lão ta quẳng Dương Thanh đi, khóe miệng của anh bỗng nhếch lên nở nụ cười châm chọc.
Khi hai chân Dương Thanh chạm đất, chỉ nghe thấy “Rầm” một tiếng, anh đã biến mất ngay tại chỗ, chạy như điên về phía Vũ Văn Bân chạy trốn.
Đến tận lúc này, lão già mặc sườn xám nam mới nhận ra, vừa rồi Dương Thanh cố tình để lão ta đánh.
Anh muốn mượn lực của lão ta để đuổi theo Vũ Văn Bân.
“Nhóc con đừng hòng chạy!”
Lão ta điên cuồng gào lên, cả người như biến thành ngọn gió cấp tốc đuổi theo Dương Thanh.
Mà lúc này, Dương Thanh đã bỏ xa lão ta hơn hai mươi mét.
Mặc dù lão già mặc sườn xám nam có tốc độ cực nhanh, không ngừng thu hẹp khoảng cách giữa hai người, nhưng Dương Thanh cũng đang dần rút ngắn khoảng cách với Vũ Văn Bân.
Vũ Văn Bân đã chạy được hơn trăm mét, vừa hoảng sợ tột độ lại vừa điên cuồng bỏ chạy đã dần kiệt sức, tốc độ đang chậm lại thấy rõ.
Anh ta vừa quay lại nhìn thử đã thấy Dương Thanh sắp đuổi kịp, suýt nữa bị dọa hết hồn, gắng sức chạy thật nhanh.
“Tao rơi từ tầng sáu xuống mà vẫn sống, bây giờ còn có cao thủ trợ giúp, để xem mày định giết tao kiểu gì?”
Mặt mũi Vũ Văn Bân giận dữ, chỉ có thể tự khích lệ mình.
Bản thân anh ta đang cực kỳ sợ hãi.
Nếu bị Dương Thanh đuổi kịp, anh ta chỉ còn một con đường chết.
“Mày có thể chạy thoát được sao?”
Ngay khi Vũ Văn Bân vừa dứt lời, một giọng nói lạnh như băng bỗng nhiên truyền đến.
Rõ ràng vừa rồi Dương Thanh còn cách anh ta vài chục mét, giờ đây đã xuất hiện ngay bên cạnh.
Giờ phút này, Vũ Văn Bân chỉ cảm thấy lông tơ toàn thân đều dựng đứng.
–
.
Chương 607: 607: Để Tôi Xử Lý
Dương Thanh không hề do dự, bỗng đạp mạnh một cái, hóa thành tàn ảnh ngăn cản trước mặt Vũ Văn Bân.
Vũ Văn Bân cảm thấy lông tơ toàn thân dựng đứng, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.
Dương Thanh đột nhiên tung đấm về phía anh ta, nắm đấm xé gió mà đi.
“Dương Thanh, mày không thể giết tao!”
Vũ Văn Bân hét lên: “Tao biết một bí mật của mẹ mày!”
Dương Thanh đang định lấy mạng Vũ Văn Bân, nghe thấy anh ta nhắc tới bí mật của mẹ mình không khỏi run lên.
Hiện giờ muốn thu hồi nắm đấm cũng đã muộn.
“Bịch!”
Trong lúc cấp bách, Dương Thanh mở rộng bàn tay cưỡng chế đổi hướng chệch khỏi vị trí tim của Vũ Văn Bân.
Bàn tay của anh vỗ vào ngực Vũ Văn Bân, anh ta như con diều đứt dây bắn ra xa mười mấy mét mới dừng lại.
Đây là nhờ Dương Thanh kịp thời giảm bớt sức lực.
Nếu chậm hơn một chút, Vũ Văn Bân đã mất mạng rồi.
Dù là vậy, Vũ Văn Bân vẫn bị thương nặng, phun máu ngất xỉu tại chỗ.
Lúc này, lão già mặc sườn xám nam cũng đã đuổi tới.
Lão ta lập tức ngăn cản trước người Vũ Văn Bân, tức giận nhìn Dương Thanh, ánh mắt lạnh như băng.
“Tránh ra!”
Dương Thanh bước đến, thấp giọng nói.
“Dương Thanh, cậu đừng quá đáng!”
Sắc mặt của lão già mặc sườn xám nam âm trầm đáng sợ, giọng nói ẩn chứa cơn tức giận.
“Tôi bảo ông cút ra!”
Dương Thanh lớn tiếng quát.
Vừa rồi nếu không phải Vũ Văn Bân nói mình biết bí mật của Dương Thanh, hiện giờ anh ta đã biến thành xác chết.
Dù anh ta đã ngất xỉu nhưng Dương Thanh vẫn phải mang anh ta đi.
Anh sẽ không bỏ qua bất cứ chuyện gì liên quan đến mẹ mình.
Trong trí nhớ của anh, mẹ chưa bao giờ nhắc tới người nhà.
Vậy mà Vũ Văn Bân lại nói biết bí mật của bà ấy.
Dương Thanh thực sự rất muốn nghe.
“Nhóc con, cậu thực sự muốn tôi cút sao?”
“Nếu tôi thực sự cút đi, chắc chắn cậu sẽ phải hối hận!”
“Bây giờ cậu ở ngoài sáng, tôi ở trong tối.
Nếu tôi định làm gì bất lợi cho cậu, chắc hẳn cậu sẽ rất khó chịu”.
Lão già mặc sườn xám nam bỗng lên tiếng uy hiếp.
Vẻ mặt Dương Thanh dần trở nên méo mó, cặp mắt đen láy dường như đang lóe lên tia sáng khiếp người.
“Ông đang uy hiếp tôi đấy à?”
Dương Thanh nheo mắt hỏi.
Giờ đây, lão già mặc sườn xám nam cũng cảm nhận được một luồng sát khí khủng bố đang bao trùm xung quanh.
“Cậu nghĩ là uy hiếp cũng được!”
Lão ta nói: “Hôm nay, tôi nhất định phải dẫn Vũ Văn Bân đi!”
Dương Thanh không lên tiếng, đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm lão ta.
Anh đương nhiên hiểu được ý tứ của đối phương.
Anh không biết lão già mặc sườn xám nam này là ai, anh lại đang ở ngoài sáng.
Nếu lão ta thực sự muốn ra tay với người bên cạnh Dương Thanh, dù anh có ba đầu sáu tay cũng không phòng bị nổi.
Đương nhiên, trừ khi Dương Thanh có thể tập hợp tất cả người người quan trọng với anh lại một chỗ, canh chừng bên cạnh họ từng giây từng phút.
Đây là điều không thể.
Với thực lực lão già này vừa thể hiện ra, Dương Thanh thực sự không có cách nào bảo vệ toàn bộ người bên cạnh mình.
“Chuyện hôm nay dừng lại tại đây!”
“Tôi nhất định phải đưa Vũ Văn Bân đi.
Đương nhiên, nếu cậu kiên quyết muốn giữ cậu ta lại cũng được!”
“Nhưng tốt nhất cậu hãy cân nhắc kỹ hậu quả!”
Lão già mặc sườn xám nam lạnh lùng nói, lời nói tràn đầy uy hiếp.
“Ông nhất định sẽ phải hối hận!”
Sát khí trên người Dương Thanh dần biến mất, ánh mắt lạnh lùng không có chút cảm xúc nào.
Một câu nói bình thường lại khiến lão già mặc sườn xám nam cảm thấy sự uy hiếp rất lớn.
“Tôi không biết sau này có hối hận hay không, nhưng tôi có thể chắc chắn, ít nhất là hiện giờ, tôi không hề hối hận!”
Dứt lời, lão ta chộp lấy Vũ Văn Bân đang hôn mê, cơ thể nặng hơn tám mươi cân bị lão ta vác trên vai.
Sau đó, lão ta cứ thế khiêng Vũ Văn Bân rời đi.
Dương Thanh không đuổi theo, chỉ nhìn chằm chằm đối phương.
“Đã vậy, cứ cho mày sống thêm một khoảng thời gian nữa đi!”
Đến khi bóng dáng lão già mặc sườn xám khuất hẳn, Dương Thanh mới lạnh lùng nói rồi quay người rời đi.
Thực lực của lão ta không hề thua kém Dương Thanh.
Anh muốn giết Vũ Văn Bân rất dễ, nhưng muốn mang anh ta đi hầu như không có hi vọng.
Nhưng nếu Dương Thanh không chịu, lão già kia cũng không thể đưa Vũ Văn Bân đi được.
.
||||| Truyện đề cử: Yêu Phải Tổng Tài Cuồng Chiếm Hữu |||||
Nhưng Vũ Văn Bân vừa nói biết bí mật của mẹ Dương Thanh đã ngất xỉu.
Trước khi làm rõ bí mật đó là gì, anh không thể giết anh ta.
Dương Thanh nhanh chóng trở về tòa nhà bị bỏ hoang ban nãy.
Tiền Bưu đang trông chừng Châu Ngọc Thúy, thấy anh quay về liền hỏi: “Cậu Thanh, người đâu rồi?”
“Bị mang đi rồi!”
Dương Thanh chỉ đáp lại một câu.
Tiền Bưu trợn mắt khó tin.
Ông ta biết rõ chàng trai trước mắt mạnh tới mức nào.
Vậy mà Vũ Văn Bân lại bị mang đi.
Rốt cuộc lão già mặc sườn xám nam kia khủng bố cỡ nào?
Dương Thanh không muốn nhiều lời, Tiền Bưu cũng không dám hỏi nhiều.
“Dương… Dương Thanh!”
Châu Ngọc Thúy thấy Dương Thanh xuất hiện, hoảng sợ bò tới trước mặt anh, quỳ rạp xuống khóc nức nở: “Dương Thanh, mẹ biết sai rồi.
Xin con cho mẹ thêm một cơ hội, nhất định mẹ sẽ thay đổi, trở thành một người mẹ tốt, một người mẹ vợ xứng đáng”.
Bà ta đã bị dọa sợ chết khiếp.
Đến cả cậu chủ của gia tộc Vũ Văn, một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng suýt bị Dương Thanh lấy mạng, bà ta chẳng là cái thá gì.
Hiện giờ, bà ta chỉ muốn được sống!
Bà ta vốn thù hận nhà giam, thà chết cũng không muốn tiếp tục sống ở đó nữa.
Thế nhưng giờ đây, bà ta lại cảm thấy nhà giam giống như thiên đường.
Mặc dù ở đó không có tự do nhưng ít nhất vẫn có cái ăn chỗ ngủ, nếu chết đi, cái gì cũng không còn.
Bà ta không muốn chết, thực sự không muốn chết.
“Rầm!”
Tiền Bưu đạp Châu Ngọc Thúy lăn ra xa, cả giận nói: “Đồ ác độc, đến cả con gái ruột cũng muốn hại còn dám cầu xin cậu Thanh tha cho sao?”
“Tôi sai rồi, tôi thực sự biết sai rồi!”
Châu Ngọc Thúy rên rỉ nói.
“Cậu Thanh, bà ta chết không có gì đáng tiếc.
Cậu đã bỏ qua cho bà ta quá nhiều lần, tại bà ta không biết trân trọng.
Nếu còn giữ lại cái mạng của bà ta, lỡ có ngày bà ta tìm thấy cơ hội trả thù, nhất định cậu sẽ rất hối hận!”
Tiền Bưu biết Châu Ngọc Thúy là mẹ vợ của Dương Thanh, sợ anh còn muốn cho bà ta thêm một cơ hội, tiếp tục khuyên nhủ: “Cậu Thanh, loại rác rưởi này không cần bẩn tay cậu, để tôi xử lý là được rồi”.
–
.
Chương 608: 608: Bà Ta Đâu Rồi
Nghe thấy Tiền Bưu nói muốn giết mình, Châu Ngọc Thúy thực sự hoảng hồn.
“Dương Thanh, con không thể để ông ta giết mẹ được.
Dù thế nào mẹ cũng mà mẹ nuôi của Thanh Tâm, mẹ ruột của Tần Y, vợ của Tần Đại Dũng, bà ngoại của Tiêu Tiêu”.
“Thanh Tâm và Tần Y rất lương thiện, con cũng biết mà.
Nếu để hai đứa nó biết mẹ bị người của con giết chết, chắc chắn sẽ không tha thứ cho con”.
“Hơn nữa, dù mẹ không sinh ra Tần Thanh Tâm nhưng cũng là mẹ nuôi của con bé”.
“Dương Thanh, con đừng xúc động! Giết người là phạm pháp, con vẫn nên đưa mẹ về nhà giam đi.
Mẹ nhất định sẽ cải tạo thật tốt, tranh thủ cơ hội được giảm án, sớm ngày trở về đoàn tụ với các con”.
Trong mắt Châu Ngọc Thúy tràn đầy sợ hãi, nói năng lộn xộn.
“Bà câm miệng lại cho tôi!”
Dương Thanh nổi giận gầm lên: “Bà còn muốn tranh thủ cơ hội giảm án? Còn muốn đoàn tụ với chúng tôi? Bà đang nằm mơ sao?”
“Bà vốn đã mang tội lớn, giờ còn dám bắt cóc Tần Y, tội càng chồng chất”.
“Dù tôi không giết bà, bà cũng không thoát khỏi tội chết đâu!” Đọc tiếp tại truyện T am l inh nhé.
“Bà nói không sai, dù sao bà cũng là mẹ ruột của Tần Y, mẹ nuôi của Thanh Tâm.
Nếu tôi giết bà, bọn họ sẽ rất đau lòng.
Cho nên tôi sẽ không giết bà!”
“Nhưng lần này, hình phạt pháp luật dành cho bà chỉ có thể là tội chết!”
Dương Thanh hùng hồn nói.
Cả người Châu Ngọc Thúy đều trở nên ngây dại.
Trước đó bà ta phạm tội giết người không thành, vốn đã bị phán tù chung thân.
Lần này bà ta lại bắt cóc Tần Y, vẫn phạm phải tội lớn.
Tù chung thân cộng thêm một tội lớn, sợ rằng sẽ lập tức bị phán tử hình.
Châu Ngọc Thúy hoảng loạn tột độ.
Vừa rồi Dương Thanh định ra tay giết chết mụ đàn bà ác độc này, thế nhưng anh lại nghĩ đến rất nhiều người.
Nghĩ đến Tần Thanh Tâm, nghĩ đến Tần Y, nghĩ đến Tần Đại Dũng, cũng nghĩ đến Tiêu Tiêu.
Hôm nay trước khi tạm biệt, Tiêu Tiêu còn khóc nói nhớ bà ngoại, sao Dương Thanh có thể nhẫn tâm khiến những con người tốt bụng này đau lòng?
Vậy nên anh từ bỏ ý định lấy mạng Châu Ngọc Thúy.
Bởi vì dù anh không ra tay, pháp luật cũng sẽ trừng trị bà ta, hình phạt tử hình đang chờ sẵn.
Tiền Bưu đứng cạnh cũng giật mình hiểu ra.
Đúng lúc này, tiếng còi xe cảnh sát vang lên trong vùng đất hoang vu này.
Thoáng chốc, mấy anh cảnh sát vác theo súng đạn xông thẳng lên tầng cao nhất.
Khi trông thấy thi thể xếp đầy đất, bọn họ đều vô cùng kinh ngạc.
“Giơ tay lên!”
Ngay sau đó, tất cả họng súng đều chĩa thẳng vào người Dương Thanh và Mã Siêu.
Trong lúc này, nhìn kiểu gì cũng thấy Dương Thanh và Tiền Bưu là người xấu, Châu Ngọc Thúy đang ngã ngồi trên mặt đất mới là người bị hại.
“Mau bỏ súng xuống cho tôi!”
Cảnh sát dẫn đầu trông thấy Dương Thanh, suýt bị dọa tè ra quần, lập tức hô lên.
Những người khác chưa từng gặp anh nhưng hắn ta đã từng tận mắt nhìn thấy sếp của sếp hắn ta phải cúi người trước mặt Dương Thanh.
Có thể đoán được thân phận của anh khủng bố cỡ nào.
Nghe thấy hắn ta ra lệnh, những người còn lại mới bỏ súng xuống.
“Cậu Thanh!”
Cảnh sát dẫn đầu bước tới, đứng thẳng lưng nghiêm trang cúi chào.
Dương Thanh cũng chào đáp lễ rồi mới ra lệnh: “Có lẽ những người chết này đều là sát thủ nổi danh thế giới.
Chắn hẳn các người sẽ dễ dàng tra ra được”.
Nghe vậy, cảnh sát dẫn đầu vô cùng kinh hãi.
Sát thủ nổi danh thế giới đều có thực lực cực mạnh, vậy mà ở đây lại có tám tên ngã xuống.
“Người đàn bà này vốn là phạm nhân tù chung thân vượt ngục chạy ra ngoài, còn tham gia vào vụ bắt cóc”.
Dương Thanh lạnh lùng nhìn Châu Ngọc Thúy.
“Đây là video từ camera giám sát, có lẽ chứng cứ này sẽ giúp ích cho các người”.
Tiền Bưu đưa cho cảnh sát dẫn đầu một chiếc USB.
“Cảm ơn cậu Thanh đã phối hợp.
Cậu cứ yên tâm, chúng tôi nhất quyết không bỏ qua bất kỳ ai liên quan đến vụ án lần này”.
Cảnh sát dẫn đầu lập tức nói.
Dương Thanh khẽ gật đầu rồi quay người đi thẳng.
Châu Ngọc Thúy vừa mới ý thức được mình sắp bị tuyên án tử hình đã sợ ngây người, toàn thân xụi lơ ngồi trên mặt đất, để hai anh cảnh sát tùy ý dẫn đi.
Một tiếng sau, trong phòng bệnh VIP của bệnh viện Nhân Dân Giang Hải.
Tần Đại Dũng giống như một cái xác ướp, toàn thân đều quấn băng gạc màu trắng.
Tần Thanh Tâm và Tần Y thấy bố mình như vậy, ai cũng rưng rưng nước mắt.
“Hai em yên tâm đi, bố đã thoát khỏi nguy hiểm rồi.
Bây giờ chỉ cần nghỉ ngơi dưỡng bệnh thật tốt, chẳng bao lâu nữa sẽ có thể hồi phục hoàn toàn”.
Dương Thanh lên tiếng an ủi.
Lời anh nói là sự thật.
Tuy trông Tần Đại Dũng rất thảm, toàn thân quấn đầy băng gạc nhưng thực chất chỉ bị gãy một chiếc xương sườn, còn lại đều là vết thương ngoài da.
Chỉ là bị thương ngoài da quá nhiều nên mới quấn băng gạc kín người.
Có lẽ chẳng mấy chốc là có thể ra viện.
“Anh rể, bà ta đâu rồi?”
Tần Y đỏ bừng mắt nhìn Dương Thanh, nghiến răng nghiến lợi hỏi.
–
.
Chương 609: 609: Mẹ Của Dương Thanh
Đương nhiên Dương Thanh biết cô ấy đang nói tới Châu Ngọc Thúy.
Tần Thanh Tâm cũng nhìn sang.
Trong ánh mắt của hai người, anh chỉ nhìn thấy sự thù ghét và một chút lo lắng.
Chỉ e nỗi đau Châu Ngọc Thúy gây ra cho bọn họ sẽ trở thành bóng ma tâm lý cả đời khó quên.
“Bị cảnh sát bắt đi rồi”, Dương Thanh đáp.
Nghe vậy, hai cô gái thầm thở phào một hơi, lo lắng trong mắt cũng tan biến.
Dương Thanh thấy may mắn vì mình không giết Châu Ngọc Thúy.
Dù sao hai cô gái lương thiện này vẫn coi bà ta là mẹ.
Nếu Dương Thanh giết bà ta, hai người sẽ rất đau lòng.
“Nhưng mà…”
Dương Thanh do dự một hồi, thấy trên mặt hai cô gái không còn lo lắng mới nói tiếp: “Bà ta vốn đang thụ án chung thân, bây giờ có thêm tội bắt cóc, tội chồng lên tội, có lẽ hình phạt sắp tới sẽ là tử hình!”
Nghe vậy, hai cô gái đều sững sờ.
Nhưng bọn họ nhanh chóng bình tĩnh lại, chỉ là trong mắt vẫn có sự không nỡ.
“Dù bị phán tử hình cũng là do bà ta tự làm tự chịu, không thể trách người khác”.
Một lúc lâu sau, Tần Y mới bình tĩnh nói.
Bề ngoài trông cô ta khá bình tĩnh nhưng hai mắt đã đỏ hoe, khóe mắt rưng rưng.
“Y Y, dù thế nào em vẫn có chị ở bên! Chị sẽ bầu bạn với em cả đời!”
Tần Thanh Tâm cũng rất thương Tần Y, ôm chặt cô ta vào lòng.
“Hu hu…”
Lúc bị Tần Thanh Tâm ôm lấy, Tần Y không thể kìm chế được cảm xúc nữa, bật khóc nức nở.
Tần Thanh Tâm cũng cố nén để mình không khóc thành tiếng, nước mắt giàn giụa.
Dương Thanh khẽ thở dài, trong lòng cũng rất khó chịu.
Nhưng lần này, anh sẽ không mềm lòng nương tay nữa.
Châu Ngọc Thúy bắt buộc phải chịu sự trừng trị của pháp luật, tử hình là kết cục của bà ta.
Một tháng sau, tòa tuyên phạt Châu Ngọc Thúy tội tử hình, lập tức thi hành!
Lần này, Tần Thanh Tâm và Tần Y không khóc nữa.
Bởi vì đây là hình phạt Châu Ngọc Thúy đáng phải chịu.
Dương Thanh tự mình lo liệu tang lễ cho Châu Ngọc Thúy.
Mặc dù không làm quá lớn nhưng đối với bà ta cũng đã rất long trọng rồi.
Vết thương của Tần Đại Dũng dần hồi phục, chỉ còn xương sườn bị đánh gãy vẫn chưa khỏi.
Mọi chuyện đều trở về quỹ đạo bình thường.
Nhưng trong suốt một tháng này, Dương Thanh vẫn luôn canh cánh trong lòng một chuyện.
“Vũ Văn Bân, rốt cuộc mày biết bí mật gì của mẹ tao?”
Dương Thanh khẽ lẩm bẩm.
“Chồng ơi, anh có tâm sự gì à?”
Đêm đến, sau khi dỗ Tiêu Tiêu ngủ say, Tần Thanh Tâm dựa vào vai Dương Thanh, nhỏ giọng hỏi anh.
Mấy ngày gần đây, lúc nào Dương Thanh cũng như người mất hồn, rõ ràng đang có tâm sự gì đó.
“Anh nhớ mẹ rồi”.
Dương Thanh ôm chặt cô gái trong lòng, thấp giọng đáp.
Đây là lần đầu tiên Tần Thanh Tâm trông thấy Dương Thanh để lộ sự yếu đuối trước mặt cô.
“Có thể kể cho em nghe mẹ là người như thế nào không?”
Tần Thanh Tâm nhẹ nhàng đổi tư thế dễ chịu hơn trong ngực Dương Thanh, lên tiếng hỏi.
Mặc dù cô chưa từng nghe Dương Thanh nhắc tới mẹ anh nhưng cô vẫn luôn tò mò.
“Mẹ anh là một người phụ nữ vừa tốt bụng lại vừa tài giỏi”.
Trong đầu Dương Thanh ngổn ngang suy nghĩ, bắt đầu kể.
“Mẹ tên là Dương Tuyết Nhạn, từng là người đẹp nổi danh Yến Đô.
Nhưng không ai biết mẹ đến từ đâu, dường như mọi chuyện liên quan đến mẹ đều không một ai hay biết”.
Đọc tiếp tại truyện T am l inh nhé.
“Sau đó người đó gặp được mẹ anh, vừa gặp đã yêu”.
“Khi đó mẹ anh cũng không biết người đó đã kết hôn, cũng không biết người đó là ai”.
“Người đó kiên trì rất lâu, cuối cùng cũng theo đuổi được mẹ”.
“Nhưng sau khi mẹ anh biết mình mang thai, bảo người đó cưới mình làm vợ, người đó mới thẳng thắn thừa nhận thân phận với mẹ anh, nói cả chuyện ông ta đã có gia đình”.
“Mẹ anh nghe xong liền muốn bỏ đi.
Nhưng chính lúc ấy, gia tộc Vũ Văn cướp mất tập đoàn Nhạn Thanh do một tay mẹ anh sáng lập!”
“Mẹ không còn một xu dính túi, vì đứa bé trong bụng là anh, buộc phải thỏa hiệp, chỉ có thể cam chịu vào sống trong gia tộc Vũ Văn”.
“Mẹ sống trong đó rất nhiều năm, không có danh phận gì cả, mẹ con anh phải chịu biết bao nhục nhã”.
“Mãi đến năm anh chín tuổi, vợ của người đó sợ anh cướp mất vị trí người thừa kế của con trai bà ta, ép người đó đuổi mẹ con anh ra khỏi gia tộc, thậm chí bắt phải rời khỏi Yến Đô…”
Kể một lần kéo dài mấy tiếng đồng hồ.
Khi Dương Thanh nói xong, Tần Thanh Tâm đã bật khóc từ lâu.
“Không ngờ tuổi thơ của anh lại bi thảm như vậy.
Cả mẹ nữa, số mẹ thật khổ!”
Tần Thanh Tâm ôm chặt Dương Thanh, hai mắt đỏ hoe nói.
Cô đau lòng cho người đàn ông này, cũng đau lòng thay người phụ nữ kiên cường vì con trai mà nhẫn nhục chịu đựng nhiều năm như vậy.
“Mẹ bị ức hiếp như vậy, chẳng lẽ không có nhà ngoại làm chỗ dựa sao?”
Một lúc sau, cảm xúc của Tần Thanh Tâm mới ổn định lại.
Cô nghi hoặc hỏi.
Dương Thanh lắc đầu đáp: “Trong trí nhớ của anh, mẹ chưa từng nhắc tới nhà ngoại.
Cho đến lúc chết cũng chỉ có một mình anh, không còn ai khác canh giữ bên quan tài của bà ấy”.
“Với thân phận và địa vị hiện giờ, chẳng lẽ anh không nghĩ tới chuyện tìm kiếm nhà ngoại của mẹ sao?”, Tần Thanh Tâm lại hỏi.
–
.
Chương 610: 610: Mục Đích Tới Yến Đô
Nghe Tần Thanh Tâm hỏi vậy, Dương Thanh lắc đầu cười khổ: “Anh đã điều tra rồi, nhưng không tìm được bất kỳ tin tức có ích.
Có lẽ bản thân mẹ cũng không biết nhà mẹ đẻ của mình là ai cũng nên”.
Với địa vị hiện giờ của Dương Thanh mà vẫn không tra ra được thân phận của Dương Tuyết Nhạn, điều này quả thực rất kỳ lạ.
Tần Thanh Tâm ôm Dương Thanh an ủi: “Mặc dù mẹ không còn nhưng anh vẫn còn có em, có Tiêu Tiêu.
Chúng ta sẽ sống bên nhau cả đời!”
Dương Thanh rất cảm động, cũng ôm chặt vợ mình.
Anh không hề nói cho Tần Thanh Tâm biết Vũ Văn Bân đã bị người khác mang đi, cũng không nói ra chuyện anh ta biết một bí mật liên quan tới mẹ anh.
Từ khi Vũ Văn Bân bị lão già mặc sườn xám nam cứu đi, Dương Thanh vô cùng bất an.
Lão già đó có thực lực không hề thua kém anh, e có nằm trong Vương tộc Chiêu Châu cũng phải là cao thủ thần bí ẩn nấp trong bóng tối.
.
||||| Truyện đề cử: Boss Hung Dữ – Ông Xã Kết Hôn Đi |||||
Anh biết mẹ của Vũ Văn Bân là người của Vương tộc Chiêu Châu, hơn nữa chỉ là kiểu râu ria bên ngoài.
Trừ khi Vũ Văn Bân có giá trị lợi dụng rất lớn, nếu không người của Vương tộc sẽ không phái cao thủ mạnh như lão già mặc sườn xám nam tới cướp người khỏi tay anh.
Nếu không phải là người của Vương tộc, vậy sẽ là ai?
“Tâm à, anh định tới Yến Đô một chuyến”.
Dương Thanh đột nhiên nói.
Tần Thanh Tâm sững sờ hỏi lại: “Đi Yến Đô á?”
Dương Thanh gật đầu đáp: “Tập đoàn Nhạn Thanh là thứ duy nhất mẹ để lại cho anh trên thế gian này.
Anh định tiếp tục mở rộng sức ảnh hưởng của nó đến toàn thế giới”.
“Em đi cùng anh!”
Tần Thanh Tâm lập tức nói.
Dương Thanh chưa kịp từ chối, cô đã nói tiếp: “Vừa hay em cũng có ý định phát triển thị trường của tập đoàn Tam Hòa.
Lần này đi với anh trước, thuận tiện gặp vài đối tác ở Yến Đô”.
Nghe vậy, Dương Thanh chỉ đành đồng ý.
Anh đi Yến Đô quả thực là có dự định mở rộng tập đoàn Nhạn Thanh, nhưng đây chỉ là một trong các mục đích của anh mà thôi.
Quan trọng nhất là anh muốn tới gia tộc Vũ Văn gặp người kia.
Anh không muốn bỏ qua bất cứ chuyện gì liên quan tới mẹ mình.
Ba ngày sau có một đôi nam nữ trẻ tuổi đi ra khỏi sân bay quốc tế Yến Đô, chính là Dương Thanh và Tần Thanh Tâm từ Giang Hải tới.
“Anh Thanh!”
Hai người vừa ra ngoài đã nghe thấy một giọng nói tràn đầy cung kính.
Đối phương chính là Mã Siêu.
Lần này anh ta còn dẫn theo một cô gái xinh đẹp ăn mặc rất phong cách.
Cô ấy đang nắm tay Mã Siêu.
Thấy bộ dạng thân mật của hai người họ, cả Dương Thanh và Tần Thanh Tâm đều rất ngạc nhiên.
“Tâm à, lâu rồi không gặp em!”
Cô gái xinh đẹp kia nheo mắt nhìn chằm chằm Tần Thanh Tâm, nghịch ngợm chớp mắt nói.
“Chào chị Lâm!”
Lúc này Tần Thanh Tâm mới lấy lại tinh thần, chào hỏi rồi cười nói: “Trông hai người thân mật như vậy, chắc là chẳng mấy chốc chúng em sẽ được uống rượu mừng rồi nhỉ?”
Ngải Lâm hào phóng nói: “Bọn chị định cuối năm nay kết hôn”.
Hiện giờ đã là tháng mười, chưa đến hai tháng nữa Ngải Lâm sẽ lên xe hoa.
“Được nha! Sắp kết hôn tới nơi rồi mới chịu báo cho em biết”.
Dương Thanh cố tình tỏ vẻ giận dỗi nói với Mã Siêu: “Cậu đây là có vợ quên anh em.
Nếu chị Lâm không nói, có phải cậu cũng không thèm nói cho tôi biết không hả?”
Mã Siêu ngượng ngùng gãi đầu, vội vàng giải thích: “Em định tạo cho anh một niềm vui bất ngờ mà! Hơn nữa em còn định nhờ anh chứng hôn cho chúng em!”
“Ha ha!”
Dương Thanh bật cười: “Được, không thành vấn đề! Tôi làm chứng hôn cho!”
Đối với tin tức Mã Siêu và Ngải Lâm sắp kết hôn, Dương Thanh chỉ hơi ngạc nhiên chứ anh đã đoán được từ trước.
Nhà họ Ngải vốn muốn lợi dụng hôn nhân của Ngải Lâm để trục lợi, bây giờ thấy Mã Siêu lợi hại như vậy, cũng biết Dương Thanh khủng bố cỡ nào nên muốn hai người sớm ngày kết hôn.
Nếu không phải Ngải Lâm muốn tạm hoãn lại, chỉ e hai người đã kết hôn từ lâu rồi.
Bốn người bọn họ đi ra khỏi sân bay liền lên xe rời đi.
Nửa tiếng sau, chiếc xe đỗ lại trước cổng một căn biệt thự độc lập xa hoa.
“Anh Thanh, em đã mua lại chỗ này cho anh, anh thấy thế nào?”
Sau khi vào trong biệt thự, Mã Siêu cười hỏi.
Căn biệt thự độc lập hai tầng, có lẽ diện tích phải trên một nghìn mét vuông.
Phía sau biệt thự còn có một bể bơi lộ thiên, bốn phía có cả sông cả núi, là một nơi rất tốt.
Bên trong biệt thự cũng được trang hoàng vô cùng sang trọng.
Dương Thanh gật đầu: “Tốt lắm!”
Tần Thanh Tâm cũng kinh ngạc nói: “Nơi này được mô phỏng theo dinh thự Vân Phong của chúng tôi ở Giang Hải sao?”
Mã Siêu cười đáp: “Anh Thanh đã dặn chị dâu rất thích kiến trúc của dinh thự Vân Phong.
Bên thi công nơi này cũng là đội thi công dinh thự Vân Phong nên cơ bản là giống hệt”.
Đọc tiếp tại truyện T am l inh nhé.
Nghe vậy, Tần Thanh Tâm cảm động nhìn Dương Thanh.
Cô chỉ thuận miệng nói rất thích kiến trúc của dinh thự Vân Phong trước mặt anh, không ngờ anh đều nhớ kỹ, thậm chí còn bảo Mã Siêu tìm một căn biệt thự khác giống hệt.
“Em hơi ghen rồi đấy nhé!”
Ngải Lâm giả vờ tức giận thả tay Mã Siêu ra, bĩu môi nói: “Em có cảm giác anh với cậu Thanh mới là vợ chồng”.
Sau đó cô ấy lại nắm tay Tần Thanh Tâm, cười tủm nói: “Em xem quan hệ hai người họ thân thiết như vậy, cứ để hai tên đàn ông thô kệch ở với nhau là được, chúng ta về với nhau”.
Tần Thanh Tâm bật cười khanh khách: “Được thôi! Em cũng đang có ý này”.
Dương Thanh nghe vậy lập tức kéo vợ về, hung dữ trừng mắt nhìn Mã Siêu: “Quản tốt vợ của cậu đi, dám đi dụ dỗ vợ tôi!”
Ngải Lâm cũng trừng mắt nhìn Mã Siêu, tựa như đang nói anh quản em thử xem.
Mã Siêu bất lực nhìn Dương Thanh rồi lại nhìn sang Ngải Lâm.
“Ha ha!”
Thấy anh ta ngố như vậy, Ngải Lâm không nhịn được bật cười thành tiếng.
“Ha ha…”
Mấy người chợt bật cười khanh khách.
“Cậu Thanh, tối nay nhà họ Ngải tổ chức một buổi triển lãm, đây là giấy mời.
Ông già nhà chị bắt chị phải mời cậu tới tham gia bằng được”.
Nói chuyện phiếm một hồi, Ngải Lâm lấy hai bức giấy mời trong túi xách đưa cho Dương Thanh rồi nói: “Chị chỉ làm nhiệm vụ ông ấy giao cho thôi, muốn đi hay không tùy cậu”.
Đọc tiếp tại truyện T am l inh nhé.
Tính tình Ngải Lâm vốn thẳng thắn như vậy.
Cũng vì thế cô ấy mới chơi thân được với Dương Thanh và Mã Siêu.
“Đi chứ! Đương nhiên phải đi rồi!”
Dương Thanh chưa kịp lên tiếng, Tần Thanh Tâm đã vội vàng đồng ý: “Lần này em đến chính là để thăm dò thị trường cho tập đoàn Tam Hòa ở Yến Đô.
Nhà họ Ngải tổ chức buổi triển lãm chắc hẳn sẽ có rất nhiều ông lớn tới tham dự, biết đâu lại quen được vài người có máu mặt”.
Ngải Lâm trợn mắt nói: “Với thân phận và địa vị của chồng em, ai dám tự xưng là người có máu mặt trước mặt cậu ấy?”
Sau bữa cơm trưa, bốn người cùng đi dạo trung tâm mua sắm.
Hai cô gái trò chuyện liến thoắng, mua sắm không ngừng.
Dương Thanh và Mã Siêu đi sau họ, ai cũng xách một đống túi đồ.
“Anh Thanh đột nhiên tới Yến Đô cũng không phải chỉ vì mở rộng quy mô của tập đoàn Nhạn Thanh đấy chứ?”
Mã Siêu đột nhiên hỏi.
–
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










