Chàng Rể Chiến Thần
Tập 60 : 591: Đồng Cảm Sâu Sắc (c591-c600)
❮ sautiếp ❯Chương 591: 591: Đồng Cảm Sâu Sắc
Không ai ngờ Tôn Húc sẽ quỳ xuống xin lỗi thật.
Ông ta chỉ cảm thấy nắm đấm của Mã Siêu mang theo sát khí mãnh liệt đánh về phía mình, thậm chí còn cảm giác được nắm đấm vừa tiếp xúc với đầu mình.
Nhưng ngay vào giây phút ông ta quỳ xuống xin lỗi, nắm đấm của Mã Siêu đã lập tức dừng lại.
Tôn Húc thở hổn hển, cảm thấy may mắn khi còn sống sót.
Lúc này, trong trang viên lớn của nhà họ Diệp lại im phăng phắc.
Ai nấy đều ngơ ngác nhìn Tôn Húc đang quỳ dưới đất.
“Không ngờ chủ gia tộc họ Tôn quỳ xuống thật!”
“Sao có thể như vậy chứ?”
“Nhà họ Tôn chính là một trong tám gia độc lớn đứng hàng đầu ở Yến Đô.
Sao chủ nhà họ Tôn có thể quỳ trước một người thanh niên được?”
Sau vài giây phút yên tĩnh ngắn ngủi, liên tục có tiếng kêu kinh ngạc vang lên.
Tôn Húc quỳ dưới đất chỉ cảm thấy mặt mình nóng rát như bị tát mấy phát trước mặt mọi người.
Lúc này, ông ta chỉ hận không thể tìm được một cái lỗ chui vào.
Mình đường đường là chủ nhà họ Tôn, đây là thân phận cao quý tới mức nào chứ?
Mình đã sống hơn năm mươi năm, đã bao giờ có người dám ép mình quỳ xuống?
Hôm nay, mình lại bị một người thanh niên chỉ hơn hai mươi tuổi ép phải quỳ xuống xin lỗi.
Đây quả thực là sỉ nhục lớn nhất đối với ông ta.
Chỉ khi ông ta tự tay giết đối phương mới có thể rửa sạch được nỗi nhục này!
Lúc này, hai bố con Lâm Báo và Lâm Thiên Trạch cũng hoảng hồn khiếp vía.
Nghĩ đến mình chỉ bị cướp đi một vài cao thủ, bọn họ đột nhiên cảm thấy may mắn.
“Anh Thanh không tỏ thái độ chính là còn chưa tha thứ cho ông!”
Giọng nói của Mã Siêu vang lên, mới phá tan sự yên tĩnh này.
Tôn Húc cảm thấy nhục nhã và phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu Thanh, lúc trước là do tôi sai, tôi không nên chửi cậu.
Vẫn mong cậu có thể bỏ qua cho tôi, xin lỗi!”
Vũ Văn Cao Dương bối rối.
Người thanh niên bảo chủ nhà họ Tôn có danh tiếng ngang với gia tộc Vũ Văn phải quỳ xuống xin lỗi này chính là con ruột của ông ta.
Bây giờ, Dương Thanh lại không có cách nào tha thứ cho gia tộc Vũ Văn.
Nếu thời gian có thể quay trở lại, cho dù ông ta có chết, cũng tuyệt đối không đuổi Dương Thanh và mẹ anh ra khỏi gia tộc Vũ Văn.
Nếu trước đây mình có thể đối xử tốt với Dương Thanh một chút, chuyện sẽ không ra nông nỗi như hôm nay.
Với quyền thế trong tay Dương Thanh, bọn họ hoàn toàn có thể trở thành một gia tộc giàu có siêu cấp vượt qua cả tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.
Ông ta biết, từ hôm nay trở đi, nhà họ Diệp sẽ không ngừng rút ngắn khoảng cách với bảy gia tộc khác.
Chẳng bao lâu nữa, sợ rằng ngay cả ông ta cũng chỉ có thể ngước mắt nhìn lên nhà họ Diệp.
“Cút đi!”
Dương Thanh lạnh lùng quát.
Tôn Húc nghe vậy thì chẳng khác nào được đặc xá, vội vàng đứng lên, xoay người rời đi như chạy trốn.
“Bà chủ Diệp, nhà họ Lâm xin đi trước!”
Lâm Thiên Trạch miễn cưỡng nói, sau đó cũng xoay người nhanh chóng rời đi.
Sau khi nhà họ Lâm đi rồi, trong trang viên của nhà họ Diệp chỉ còn lại người nhà họ Diệp và người gia tộc Vũ Văn.
Bầu không khí có hơi kỳ lạ.
Diệp Mạn biết mối quan hệ giữa Dương Thanh và Vũ Văn Cao Dương, chỉ là quan hệ giữa hai người không mấy tốt đẹp.
Hai mắt Vũ Văn Cao Dương đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào Dương Thanh.
Từ khi ông ta bắt đầu bước vào nhà họ Diệp, Dương Thanh chưa từng nhìn ông ta lấy một lần, giống như ông ta chỉ là một người xa lạ nhỏ bé không đáng kể tới.
“Cậu Thanh, cảm ơn cậu!”
Diệp Mạn đột nhiên đi tới trước mặt Dương Thanh và cảm kích nói.
Bà ta đã gọi anh là “cậu Thanh” một cách cực kỳ cung kính.
Bà ta hiểu rõ, vì Tần Thanh Tâm nên Dương Thanh rất bất mãn về bà ta.
Hơn nữa Tần Thanh Tâm cũng không chịu nhận người mẹ này.
Nếu đã vậy, cách gọi “cậu Thanh” là thích hợp nhất.
Dương Thanh khẽ gật đầu và dặn dò: “Dù sao tôi cũng không phải là người của Yến Đô, không thể bảo vệ nhà họ Diệp cả đời được.
Sợ rằng nhà họ Tôn và nhà họ Lâm sẽ không chịu bỏ qua chuyện hôm nay đâu.
Nhà họ Diệp vẫn nên mau chóng tìm kiếm một vài bạn liên minh”.
Diệp Mạn nghe vậy thì vội vàng gật đầu nói: “Cậu đã giúp nhà họ Diệp rất nhiều rồi, tôi không dám có hy vọng xa vời nào khác.
Tôi sẽ chú ý tới lời nhắc nhở của cậu”.
“Bà chủ Diệp, gia tộc Vũ Văn bằng lòng liên minh với nhà họ Diệp!”
Vũ Văn Cao Dương vội nói ngay.
Diệp Mạn không đồng ý ngay mà hơi khó xử, lén nhìn Dương Thanh.
Bà ta không biết, nếu nhà họ Diệp và gia tộc Vũ Văn liên minh, anh có ý kiến gì không.
Vũ Văn Cao Dương cay đắng khi nhận ra động tác nhỏ này của Diệp Mạn.
Mình đưa ra yêu cầu liên minh với người khác, kết quả đối phương còn phải hỏi thăm ý kiến của con trai mình.
Thật là châm chọc!
Dương Thanh không định nhúng tay vào, cũng không hề đáp lại, chỉ nói với Tần Thanh Tâm: “Chúng ta đi thôi!”
Anh dẫn cô tới phúng viếng Diệp Kế Tông đã nể mặt nhà họ Diệp lắm rồi.
Bây giờ anh còn giúp nhà bọn họ giải quyết rắc rối rất lớn, đã tới lúc nên rời đi.
Tần Thanh Tâm liếc nhìn Diệp Mạn, thấy bà ta đang nhìn mình thì mũi chợt cay cay, vội vàng thu lại tầm mắt: “Chúng ta đi thôi!”
Người nhà họ Diệp nhìn theo Dương Thanh và Tần Thanh Tâm rời đi.
Mã Siêu giống như một người hầu, đi theo sau lưng hai người.
Đến khi ba người này rời đi, Vũ Văn Cao Dương mới cười cay đắng, không khỏi tự giễu: “Có lẽ cả đời nó cũng sẽ không tha cho người bố là tôi!”
Diệp Mạn đồng cảm sâu sắc.
Mặc dù Dương Thanh giúp nhà họ Diệp lần này, nhưng sợ là Tần Thanh Tâm còn lâu mới nhận người mẹ này.
.
Chương 592: 592: Điều Tra Dương Thanh
“Chuyện hôm nay, chắc chắn nhà họ Tôn và nhà họ Lâm sẽ không chịu để yên đâu.
Nếu bà chủ Diệp bằng lòng, gia tộc Vũ Văn chấp nhận liên minh với nhà họ Diệp”.
Vũ Văn Cao Dương đột nhiên vô cùng nghiêm túc.
Vẻ mặt Diệp Mạn cũng rất nghiêm trọng.
Bà ta im lặng một lát mới gật đầu nói: “Ông nói không sai.
Hôm nay nhà họ Tôn và nhà họ Lâm chịu thiệt lớn như vậy ở nhà họ Diệp, chắc chắn đã hận hai gia tộc chúng ta.
Chúng ta chỉ có liên minh mới có thể chống đỡ được sự trả thù của hai nhà bọn họ”.
Cùng lúc đó, người nhà họ Tôn và nhà họ Lâm đã trở lại gia tộc của mình.
Vừa về tới gia tộc, Tôn Húc tức giận đến mức đập hết mọi thứ có thể đập được trong nhà.
Người nhà họ Tôn đều thấp thỏm lo âu.
Chờ đến khi Tôn Húc hả giận, một người thanh niên mới vội bước tới hỏi: “Bố, đã xảy ra chuyện gì khiến bố tức giận như vậy?”
Chắc chắn ông ta không thể kể cho bất kỳ ai về chuyện mình bị ép phải quỳ xuống xin lỗi trước mặt mọi người.
Tôn Húc chỉ lạnh lùng nói: “Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi linh tinh!”
Người thanh niên nghe vậy thì không nói gì nữa nhưng vẫn rất lo lắng.
“Con đi điều tra một người cho bố!”
Đột nhiên, Tôn Húc căn dặn người thanh niên.
“Ai vậy?”
Anh ta hỏi.
“Một người thanh niên tên là Dương Thanh có quan hệ thân thiết với nhà họ Diệp, còn có một cao thủ tên là Mã Siêu luôn đi theo bên cạnh”, Tôn Húc nói.
“Vâng!”
Người thanh niên nói xong thì lặng lẽ rời đi.
“Nếu cậu thật sự là cậu chủ của gia tộc quyền quý có địa vị vững chắc nào đó thì thôi, hôm nay coi như tôi chịu thiệt.
Nhưng nếu không phải, cậu sẽ chết!”
Trong mắt Tôn Húc ngập tràn ý muốn giết người.
Một bên khác, ở nhà họ Lâm.
Sau khi Lâm Báo và Lâm Thiên Trạch về đến gia tộc lại không nổi điên đập hết đồ đạc như Tôn Húc.
“Bố, chuyện ngày hôm nay tuyệt đối không thể bỏ qua như vậy được!”
Lâm Thiên Trạch nghiến răng nghiến lợi nói.
Ông ta cảm giác trong lòng nghẹn đắng, nếu không trút ra được sẽ rất khó chịu.
Lâm Báo cũng muốn giết người nhưng không kích động như Lâm Thiên Trạch.
Lão ta trầm giọng nói: “Lai lịch của cậu thanh niên tên Dương Thanh kia không đơn giản.
Cho dù chúng ta có muốn trả thù thì cũng phải chờ tìm hiểu rõ lai lịch của cậu ta rồi tính sau”.
“Ngay cả một người đi theo bên cạnh cậu ta cũng mạnh như vậy, quả thật rất không đơn giản.
Nếu cậu ta không có địa vị gì cao thì chuyện dễ rồi”.
“Con thừa nhận người đi theo bên cạnh cậu ta rất mạnh, nhưng bọn họ chưa phải là vô địch trên thế giới này, vẫn còn có rất nhiều người mạnh hơn”.
“Chỉ cần có tiền, chúng ta muốn tìm cao thủ thế nào mà chẳng được?”
Lâm Thiên Trạch mở miệng nói.
Lâm Báo khẽ gật đầu: “Lúc này, người muốn giết Dương Thanh nhất hẳn là nhà họ Tôn!”
Mắt Lâm Thiên Trạch chợt sáng lên, hỏi: “Ý của bố là chúng ta có thể mượn tay nhà họ Tôn đối phó với thằng nhóc kia?”
Lâm Báo lắc đầu: “Lần này, chúng ta không thể che giấu nữa, phải nghĩ mọi cách báo thù rửa hận.
Bây giờ chúng ta hợp tác với nhà họ Tôn, chắc cậu ta rất vui mừng”.
Lâm Thiên Trạch nghe vậy lại tức giận, nghiến răng nói: “Tên Tôn Húc khốn kiếp này rõ ràng đã nói sẽ liên thủ cùng chúng ta đối phó với nhà họ Diệp, không ngờ còn dám che giấu.
Hợp tác với ông ta, con không tin được!”
“Con không tin cũng phải tin!”
“Thằng nhóc tên Dương Thanh kia không hề đơn giản.
Nếu cậu ta chỉ có thực lực mạnh thì cũng thôi.
Bây giờ bố chỉ sợ cậu ta có địa vị vững chắc”.
“Chúng ta phải hoàn toàn nắm chắc mới có thể lựa chọn ra tay với cậu ta.
Người như thế, phải đánh một đòn hạ gục luôn.
Một khi để cho cậu ta may mắn sống sót, vậy sẽ là ngày tàn của nhà họ Lâm đấy!”
Lâm Báo dặn dò với vẻ nghiêm trọng.
Hôm nay, Dương Thanh mang đến áp lực rất lớn cho lão ta.
Anh chỉ thu xếp cho một người đi theo ra mặt, đã khiến liên minh giữa hai gia tộc lớn Lâm – Tôn phải sụp đổ.
“Bố, con biết rồi!”
Cho dù Lâm Thiên Trạch còn buồn bực vì Tôn Húc lâm trận bỏ chạy, nhưng cũng hiểu rõ những lời Lâm Báo nói là thật.
Chẳng qua bên này còn chưa chủ động tìm Tôn Húc, ông ta đã liên hệ trước.
“Anh Lâm, không biết bây giờ anh có rảnh không, tôi muốn gặp anh một lát”.
Tôn Húc vừa cười vừa nói.
Nghe giọng ông ta không có gì phẫn nộ, chẳng khác nào chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lâm Thiên Trạch lạnh lùng nói: “Tôi nghĩ thôi khỏi gọi anh em gì đi.
Tôi không dám làm anh em với chủ gia tộc họ Tôn ông đâu”.
Tôn Húc nghe vậy thì cười gượng: “Anh Lâm vẫn còn giận à?”
“Có chuyện thì nói đi!”
Lâm Thiên Trạch lạnh lùng nói.
Cho dù phải hợp tác với nhà họ Tôn, ông ta cũng muốn nắm quyền chủ động.
Tôn Húc nói: “Tôi vừa điều tra được thân phận của Dương Thanh.
Hóa ra cậu ta chỉ là đứa con rơi của gia tộc Vũ Văn, bây giờ đang sống ở thành phố Giang Hải tỉnh Giang Bình”.
“Ngoài ra, không có thân phận nào khác”.
“Còn Mã Siêu đi theo cậu ta cũng chỉ là một đứa trẻ mồ côi lớn lên trong cô nhi viện, lai lịch càng đơn giản hơn”.
Lâm Thiên Trạch nghe vậy thì cười lạnh: “Nếu anh thật sự cho rằng cậu ta chỉ là một đứa con rơi của gia tộc Vũ Văn, vậy chẳng có gì đáng nói nữa.
Bởi vì tôi đã biết hết những thứ anh vừa nói rồi”.
Lâm Thiên Trạch nói xong thì cúp máy.
Bên kia điện thoại, Tôn Húc ngơ ngác: “Chẳng lẽ thằng nhóc kia còn có thân phận khác ngoài thân phận này sao?”
Sau khi Lâm Thiên Trạch cúp máy mới cười lạnh: “Đúng là một kẻ ngu ngốc.
Nếu cậu ta thật sự chỉ đơn giản là đứa con rơi của gia tộc Vũ Văn, còn cần phải rắc rối như vậy sao?”
.
Chương 593: 593: Điều Bất Thường
Thấy Lâm Thiên Trạch cúp điện thoại, Lâm Báo nhíu mày hỏi: “Con vẫn không rõ lời bố nói à?”
Lâm Báo bắt đầu tức giận.
Lão ta đã nói rất rõ ràng với Lâm Thiên Trạch, không được giấu giếm chút gì về việc điều tra Dương Thanh nữa, vậy mà Lâm Thiên Trạch còn ngắt điện thoại của Tôn Húc.
Lâm Thiên Trạch vội giải thích: “Xin bố đừng nóng vội, con rất hiểu tên khốn Tôn Húc này.
Ông ta là một con cáo già giảo hoạt, nếu con kiên nhẫn nghe ông ta lảm nhảm những chuyện không đâu, ông ta sẽ tưởng chúng ta đang cần ông ta giúp đỡ”.
“Hôm nay ông ta lâm trận chạy trốn, còn bị tay sai của Dương Thanh buộc quỳ xuống xin tha ngay trước mặt mọi ngươi.
Giờ đến lượt ông ta cầu xin chúng ta giúp đỡ mới đúng”.
“Con có cách đối phó với Tôn Húc rồi, bố cứ yên tâm, con sẽ điều tra cặn kẽ về gã Dương Thanh này”.
Nghe Lâm Thiên Trạch giải thích, Lâm Báo mới hết giận, gật đầu nói: “Được, vậy chuyện này giao cho con xử lí, con phải nhớ kĩ lời bố, chưa điều tra rõ ràng thân phận của Dương Thanh thì nhất định không được phép ra tay”.
“Vâng thưa bố”, Lâm Thiên Trạch đáp.
Dương Thanh không hề hay biết nhà họ Lâm với nhà họ Tôn đang nghĩ đủ cách điều tra mình.
Lúc này anh đang lên máy bay về Giang Hải với Tần Thanh Tâm.
“Chồng à, hôm nay anh đối xử với nhà họ Lâm và nhà họ Tôn như vậy, chắc chắn bọn họ sẽ không bỏ qua đâu”.
Trên máy bay, Tần Thanh Tâm lo âu nói.
Dương Thanh vờ bình tĩnh cười nói: “Em cứ yên tâm, anh nói không sao thì nhất định sẽ không có vấn đề gì.
Anh đã bao giờ lừa em chưa?”
Dương Thanh biết gây chuyện với hai trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô là chuyện nguy hiểm cỡ nào.
Nhưng đó là với người thường.
Còn với anh, tám gia tộc hàng đầu Yến Đô chỉ là những gia tộc có chút tiền tài và quyền lực, anh dẫm một chân là có thể san bằng cả tám gia tộc này.
Chỉ có điều, tám gia tộc đứng đầu Yến Đô có gốc rễ rất sâu, nguồn tài lực trong tay cũng cực kì lớn.
Nếu tiêu diệt một trong số các gia tộc này mà không có tính toán trước thì toàn bộ nền kinh tế của Chiêu Châu sẽ bị ảnh hưởng lớn.
Đến khi đó, người chịu khổ vẫn là dân thường mà thôi.
Dương Thanh thân là Tướng quân Chiêu Châu, anh không chỉ phải bảo vệ quốc gia mà còn cần bảo vệ người dân của quốc gia này nữa.
Ba tiếng sau, máy bay chậm rãi đáp xuống sân bay quốc tế Giang Hải.
Vừa xuống máy bay, tiếng chuông báo của điện thoại Tần Thanh Tâm đã reo liên tục.
Tần Thanh Tâm bỗng có một dự cảm chẳng lành, đang định gọi lại thì có cuộc gọi đến.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Tần Thanh Tâm trầm giọng hỏi.
Không biết đầu bên kia nói gì, sắc mặt Tần Thanh Tâm càng lúc càng khó coi.
Cuối cùng cô nói: “Được, tôi lập tức về công ty!”
“Có chuyện gì à?”
Đợi Tần Thanh Tâm cúp máy, Dương Thanh mới hỏi.
“Bên công ty có chút việc, giờ em phải đi xử lí.
Anh không cần lo cho em, cứ về nhà trước đi!”, Tần Thanh Tâm vừa nói vừa nhanh chóng bước đi.
Tần Thanh Tâm vội vã như vậy, rõ ràng không phải việc nhỏ.
Nhưng Tần Thanh Tâm rất tự lập, nhất là trong công việc, trừ khi vấp phải khó khăn không thể tự giải quyết, cô mới nhờ đến Dương Thanh.
Tần Thanh Tâm đến thẳng tập đoàn Tam Hòa, Dương Thanh thì quay về dinh thự Vân Phong.
“Bố ơi!”
Vừa về tới nơi, Tiêu Tiêu đã chạy ra đón: “Bố, hôm nay ông ngoại với dì út đưa con đến sở thú xem rất nhiều động vật, sau đó còn đến công viên Hải Dương xem cá mập to hơn cả bố nữa”.
Dương Thanh cúi xuống bế Tiêu Tiêu lên, lòng thầm may mắn.
Anh vốn tưởng mình nuốt lời về trễ, Tiêu Tiêu sẽ giận.
Có vẻ cô bé này được chơi ở sở thú và công viên Hải Dương suốt cả sáng, giờ vẫn rất hưng phấn, thậm chí còn tỏ vẻ chưa đã thèm.
Tần Đại Dũng thấy Tiêu Tiêu phấn khích như thế cũng nở nụ cười vui vẻ.
“Bố, Y Y đâu ạ?”
Dương Thanh đột nhiên hỏi.
Hôm nay Tần Y cũng được nghỉ.
Thường ngày khi Tần Thanh Tâm bận việc, Tần Y nhất định sẽ làm bạn với Tiêu Tiêu.
Tần Đại Dũng nói: “Tầm nửa tiếng trước khi con về, con bé đã đến công ty, nói là bên công ty gặp chút phiền toái”.
“À phải rồi, Thanh Tâm đâu?”
Tần Đại Dũng hỏi.
Dương Thanh bỗng có một dự cảm rất xấu, tập đoàn Tam Hòa gặp chuyện, cùng lúc đó, chi nhánh Giang Hải của tập đoàn Nhạn Thanh cũng gặp phiền toái?
Dường như quá trùng hợp.
“Tâm cũng đến công ty rồi ạ”, Dương Thanh không giải thích gì thêm.
Đúng lúc này, di động của Tần Đại Dũng chợt vang lên.
Ông ấy vừa nghe máy, sắc mặt đã thay đổi hẳn, đứng phắt dậy: “Được, tôi tới công ty ngay đây”.
Sau khi cúp máy, Tần Đại Dũng vừa mặc áo khoác vừa lấy chìa khóa xe trên bàn rồi nói với Dương Thanh: “Con trông Tiêu Tiêu nhé, bố đến công ty có việc”.
Dứt lời, Tần Đại Dũng liền ra ngoài.
.
Chương 594: 594: Đã Lâu Không Gặp
Bấy giờ trong nhà chỉ còn lại hai bố con Dương Thanh và Tiêu Tiêu.
Dương Thanh nhíu mày suy nghĩ, nửa tiếng ngắn ngủi mà cả tập đoàn Tam Hòa, tập đoàn Nhạn Thanh và công ty vật liệu xây dựng Long Hà đều gặp vấn đề, chuyện này quá trùng hợp.
Hơn nữa, những sản nghiệp này đều đang nằm dưới danh nghĩa của mình.
“Bố, Tiêu Tiêu đang nói với bố mà, sao bố không để ý tới con? Có phải bố không thích Tiêu Tiêu nữa không?”
Giọng Tiêu Tiêu bỗng vang lên, kéo Dương Thanh trở về hiện thực.
Anh quay sang thấy Tiêu Tiêu đang bĩu môi, vẻ không vui.
Dương Thanh vội vàng nói: “Sao bố lại không thích Tiêu Tiêu được? Con nói bố nghe nào, hôm nay con đã được thấy những con vật gì?”
Thấy Dương Thanh nhắc đến động vật, Tiêu Tiêu lập tức trở nên hưng phấn, hào hứng kể: “Con được xem tinh tinh bự nè, xem cả gấu trúc nữa, chúng nó đáng yêu lắm! Con còn xem cả..”
Tiêu Tiêu ríu rít không ngừng, Dương Thanh lại thấp thỏm bất an, luôn cảm thấy không yên lòng.
Nhưng Tần Thanh Tâm và Tần Y đều không hề gọi anh nhờ giúp đỡ, tức là rắc rối vẫn còn nằm trong phạm vi giải quyết của hai người, không cần quá lo lắng.
“Bố ơi, hôm nay Tiêu Tiêu còn thấy bà ngoại nữa đó”.
Tiêu Tiêu bỗng nhiên nói thêm.
“Thấy bà ngoại? Con thấy bà ngoại ở đâu?”
Dương Thanh lập tức cả kinh, vội vàng hỏi lại.
“Ở sở thú ạ, bà ngoại tìm ông ngoại, nói là muốn về nhà, nhưng bị ông ngoại từ chối rồi”.
Tiêu Tiêu nói, viền mắt chợt đỏ lên.
Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn Dương Thanh: “Bố cho bà ngoại về nhà được không ạ?”
Tâm tình của Dương Thanh chợt nặng nề, bà ngoại mà Tiêu Tiêu nói đến chỉ có thể là Châu Ngọc Thúy.
Theo lẽ thường, lúc này bà ta phải ở trong tù mới đúng, vì sao lại được thả ra nhanh như vậy?
Trong chuyện này nhất định có điều khuất tất.
“Tiêu Tiêu, không phải bố không cho bà ngoại về nhà mà vì bà ngoại đã làm sai một số chuyện, tạm thời chưa thể về được”.
Dương Thanh ôm con, dịu dàng nói.
Mặc dù Châu Ngọc Thúy chẳng mấy khi quan tâm đến Tiêu Tiêu nhưng dù sao cũng đã ở bên cạnh cô bé bốn năm.
Trong trí nhớ của Tiêu Tiêu, Châu Ngọc Thúy chính là bà ngoại.
Châu Ngọc Thúy đột nhiên biến mất một thời gian dài, rồi hôm nay bất chợt gặp lại, Tiêu Tiêu cũng nhớ bà ta.
“Nhưng bà ngoại bảo chỉ cần bố đồng ý là bà có thể về nhà được rồi”, Tiêu Tiêu khờ dại nói.
Dương Thanh nghiêm nghị nói với con gái: “Tiêu Tiêu, con có nhớ bố từng nói với con thế nào không? Đã làm sai thì phải trả giá cho sai lầm của mình, bà ngoại làm sai nên mới bị chú cảnh sát bắt đi”.
“Cho nên, bây giờ bà ngoại chưa thể trở về được, đợi khi nào bà sửa chữa sai lầm thì mới được về nhà”.
Dương Thanh không biết nên giải thích thế nào với con trẻ, đành phải nói như vậy.
Tiêu Tiêu phụng phịu bĩu môi, nước mắt ngân ngấn, trên mặt còn lộ vẻ tủi thân.
Đây là lần đầu tiên Dương Thanh nói với cô bé về việc Châu Ngọc Thúy bị cảnh sát bắt.
{ TrumTru yen.
COM }
Trong thế giới của Tiêu Tiêu, chỉ có người xấu mới bị chú cảnh sát bắt đi.
“Bố ơi, bà ngoại là người xấu ạ?”, Tiêu Tiêu cố kìm nước mắt hỏi.
Dương Thanh bỗng không biết nên giải thích với cô bé thế nào, nhưng nếu không nói Châu Ngọc Thúy là người xấu thì chắc chắn Tiêu Tiêu sẽ đòi bà ngoại nữa.
Với những hành vi đáng ghê tởm trước đây của Châu Ngọc Thúy, đương nhiên bà ta xứng đáng với cái danh “người xấu”.
Dương Thanh do dự chốc lát rồi gật đầu: “Bà ngoại là người xấu!”
“Oa!”
Tiêu Tiêu không nhịn được nữa, khóc òa lên: “Con không muốn bà ngoại là người xấu đâu!”
Nhìn con gái nhỏ khóc nức nở, lòng Dương Thanh cũng rất khó chịu.
Cho Châu Ngọc Thúy trở về quả thật chỉ là chuyện rất đơn giản đối với anh, nhưng nghĩ tới những chuyện xấu xa người đàn bà này từng làm, anh thật sự không thể tha thứ.
Chỉ có điều, hiện tại anh đang rất khó hiểu, vì sao Tiêu Tiêu lại nhìn thấy Châu Ngọc Thúy ở sở thú?
Tiêu Tiêu khóc mệt rồi, ngủ thiếp đi trong lòng Dương Thanh.
Dương Thanh đang muốn gọi điện hỏi chuyện Châu Ngọc Thúy thì chuông di động của anh chợt reo lên.
“Bố à!”
Dương Thanh nhận cuộc gọi, chào một tiếng, nhưng đầu bên kia không ai đáp lời.
“Bố, sao bố không nói gì ạ?”, Dương Thanh hỏi một lần nữa.
Ngay lúc này, một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên: “Dương Thanh, lâu rồi không gặp mày!”
.
Chương 596: 596: Tuyệt Đối Không Tha
Tiền Bưu lập tức lao vọt tới chỗ nữ sát thủ.
Lúc này nữ sát thủ chỉ thấy lạnh cả người.
Cô ta theo dõi Tần Thanh Tâm đã lâu, thậm chí còn hiểu rõ như lòng bàn tay những người Tần Thanh Tâm từng tiếp xúc.
Dù vậy cô ta vẫn không ngờ lại có một cao thủ mạnh như vậy âm thầm bảo vệ Tần Thanh Tâm.
Trong lòng nữ sát thủ hiểu rõ, muốn dẫn Tần Thanh Tâm đi là không thể.
Cô ta chỉ đành bỏ kế hoạch bắt Tần Thanh Tâm, sau đó xoay cổ tay cầm dao đâm về phía Tiền Bưu.
“Keng!”
Tiếng kim loại va chạm vang lên lanh lảnh, sau đó dao găm trên tay nữ sát thủ bị hất bay.
“Ầm!”
Tần Thanh Tâm chưa kịp phản ứng lại, Tiền Bưu đã đá mạnh vào ngực nữ sát thủ.
Khi bị Tiền Bưu đánh bay dao găm, nữ sát thủ hiểu nếu ở lại chỉ có nước chết.
Thế là cô ta không hề do dự, thừa lúc bị đá liền thuận thế lộn một vòng sau đó co giò bỏ chạy.
“Sếp Tần, cô không sao chứ?”
Tiền Bưu cũng không đuổi theo mà chỉ lo lắng nhìn Tần Thanh Tâm hỏi.
Bây giờ đuổi theo lỡ trúng kế điệu hổ ly sơn sẽ khiến Tần Thanh Tâm gặp nguy hiểm, ông ta có chết cũng không gánh nổi.
Lúc này Tần Thanh Tâm mới hoàn hồn, tim đập như trống bỏi, im lặng một hồi mới lắc đầu: “Tôi không sao!”
“Cô đừng sợ, cậu Thanh đang trên đường đến đây, chắc cũng sắp tới rồi”.
Tiền Bưu nhìn đồng hồ nói.
Ông ta vừa dứt lời một bóng người lập tức xuất hiện ngay cửa, là Dương Thanh.
“Tâm, em có sao không?”
Dương Thanh vừa vọt vào cửa đã đi tới bên cạnh Tần Thanh Tâm, vẻ mặt lo lắng kiểm tra xem cô có bị thương không.
Tần Thanh Tâm khẽ lắc đầu: “Em không sao, ông Tiền đã cứu em”.
Sau khi thấy Tần Thanh Tâm không sao, Dương Thanh mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn cảnh tượng lộn xộn trong phòng làm việc liền biết vừa có đánh nhau.
“Dương Thanh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao có người muốn giết em?”
Trong lòng Tần Thanh Tâm vẫn còn sợ hãi, sắc mặt lo lắng hỏi.
Dương Thanh cũng không muốn để Tần Thanh Tâm tham dự vào chuyện của mình nhưng đã đến nước này sợ là không giấu được nữa.
Anh ôm vai Tần Thanh Tâm, nghiêm túc nói: “Bây giờ Tiền Bưu sẽ đưa em đến nhà họ Quan, anh phải xử lý một số việc, khi nào xong sẽ qua đó tìm em!”
Dường như nhận ra được vẻ nghiêm nghị trong mắt Dương Thanh, Tần Thanh Tâm cũng không dám hỏi nhiều, chỉ lo lắng dặn dò: “Dù xảy ra chuyện gì anh cũng phải bảo vệ bản thân thật tốt!”
“Được!”
Dương Thanh khẽ hôn lên trán Tần Than Tâm, sau đó trịnh trọng nói với Tiền Bưu: “Sự an toàn của vợ tôi nhờ cả vào ông!”
Cơ thể Tiền Bưu hơi run lên, vô thức đứng thẳng người dõng dạc nói: “Cậu Thanh yên tâm, có tôi ở đây, sếp Tần tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện!”
“Tốt!”
Dương Thanh gật đầu.
Hiện giờ Tần Đại Dũng đã rơi vào tay Vũ Văn Bân, Tần Y cũng bị Châu Ngọc Thúy dẫn đi.
Dương Thanh phải nghĩ cách cứu hai người này ra trước.
Sau khi rời khỏi tập đoàn Tam Hòa, anh gọi điện thoại: “Vũ Văn Cao Dương, tôi không cần biết ông dùng cách gì nhưng nhất định phải ngăn cản Vũ Văn Bân.
Nếu bố vợ và em vợ tôi xảy ra chuyện gì, tôi sẽ khiến gia tộc Vũ Văn chôn cùng bọn họ!”
Giọng nói của Dương Thanh như đến từ địa ngục khiến Vũ Văn Cao Dương sợ run người, vội vàng hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Anh ta đã bắt cóc bố vợ tôi, cho người dẫn em vợ tôi đi.
Vừa rồi, anh ta còn sai người đến ám sát vợ tôi.
Nếu tôi không bố trí người âm thầm bảo vệ thì cô ấy đã bị giết rồi!”
Dương Thanh nghiến răng nghiến lợi nói, trong giọng nói ngập tràn sát khí.
Vũ Văn Cao Dương nghe vậy, sắc mặt thay đổi, khó nén cơn giận đang trỗi dậy trong lòng.
Ông ta cũng nghiến răng nói: “Thằng khốn kiếp này dám làm chuyện tày trời như vậy.
Con yên tâm, bố nhất định sẽ ngăn nó lại!”
“Chỉ là nếu con tìm được nó, bố mong con có thể tha cho nó một con đường sống”.
Việc khiến Dương Thanh tức giận chính là Vũ Văn Bân đã chạy tới Giang Hải ám sát vợ anh mà Vũ Văn Cao Dương còn dám cầu xin anh.
“Ông có tư cách dạy tôi nên làm thế nào sao?”
Dương Thanh tức giận nói: “Bảo tôi tha cho anh ta cũng được, trong vòng mười phút anh ta phải quỳ xuống xin lỗi tôi.
Nếu không tôi sẽ khiến anh ta sống không bằng chết!”
Bao nhiêu năm qua Dương Thanh chưa từng mất kiểm soát như vậy.
Anh chỉ cảm thấy sát khí trong lòng đang sôi trào mãnh liệt.
Vũ Văn Bân muốn đối phó anh thế nào cũng được, nhưng anh ta không nên dùng tính mạng người thân của anh để uy hiếp anh.
Vũ Văn Cao Dương ở đầu dây bên kia cũng nhận thấy sự tức giận của Dương Thanh, trong lòng vừa bất đắc dĩ lại vừa buồn bã.
Vũ Văn Bân là con trai của ông ta, Dương Thanh cũng vậy.
Dù bên nào bị thương ông ta cũng không muốn.
“Con yên tâm, trong vòng mười phút, bố nhất định sẽ bảo nó thả bố vợ và em vợ con ra”.
Vũ Văn Cao Dương không nói thêm gì nữa, lập tức cúp điện thoại.
Truyện Tiên Hiệp
Lúc này hai mắt Dương Thanh đỏ ngầu, tay nắm chặt vô lăng, liên tục đạp chân ga.
Chiếc Phaeton màu đen như tia chớp lao nhanh trên đường cao tốc của Giang Hải.
“Anh Thanh, tìm được Vũ Văn Bân rồi, em lập tức gửi định vị cho anh”.
Lúc này điện thoại trong tay Dương Thanh vang lên, là Mã Siêu gọi tới.
“Được!”
Dương Thanh nhanh chóng nhận được định vị của Mã Siêu gửi tới.
“Dù anh là ai, hôm nay anh nhất định phải chết!”
Dương Thanh nhìn định vị trên bản đồ, trong mắt lóe lên sát khí.
Chỗ đó chỉ cách vị trí hiện tại của anh năm phút lái xe.
Bây giờ đã hết mười phút mà anh vẫn chưa nhận được tin tức Vũ Văn Bân thả Tần Đại Dũng và Tần Y.
Rõ ràng Vũ Văn Cao Dương đã thất bại, vậy thì đừng trách anh ra tay độc ác.
Dương Thanh lái xe đến một tòa nhà bỏ hoang ở ngoại thành.
Định vị Mã Siêu gửi cho anh chính là chỗ này.
Dương Thanh vừa xuống xe đã cảm thấy mấy luồng khí thế mạnh mẽ khó lường.
Đúng lúc này Vũ Văn Cao Dương lại gọi điện thoại tới.
Ông ta nói: “Dương Thanh, coi như bố xin con, con đừng ra tay với Vũ Văn Bân được không?”
“Vũ Văn Cao Dương, ông nghe cho rõ đây.
Tôi không ra tay với gia tộc Vũ Văn là vì khi mẹ còn sống đã bắt tôi thề độc, không cho tôi đụng đến các người”.
“Nhưng lần này là Vũ Văn Bân khiêu khích tôi trước, hôm nay anh ta phải chết!”
“Đương nhiên nếu ông muốn trả thù cho anh ta thì cứ việc ra tay.
Nhưng ông cũng phải chuẩn bị tinh thần bị diệt tộc đi!”
Giọng của Dương Thanh vô cùng lạnh lẽo.
“Dương Thanh, con không được giết nó, vì nó là…”
Vũ Văn Cao Dương còn chưa nói xong thì Dương Thanh đã cúp điện thoại.
Bảo anh tha cho Vũ Văn Bân à, đừng có mơ!
“Dương Thanh, rốt cuộc mày cũng đến rồi!”
Dương Thanh vừa bước vào tòa nhà bỏ hoang, một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên.
Chỉ thấy Vũ Văn Bân đang ngồi trên ghế mây, xung quanh có vài cao thủ súng ống đầy đủ đứng sừng sững.
Mà trên xà nhà sau lưng Vũ Văn Bân chính là Tần Đại Dũng máu me đầy người đang bị treo lơ lửng.
“Bố!”
Thấy Tần Đại Dũng như vậy, mắt Dương Thanh như muốn nứt ra, gào lớn lên.
.
Chương 597: 597: Chơi Trò Chơi
Từ khi rời khỏi biên giới phía Bắc, lần đầu tiên Dương Thanh phải chịu nhục thế này.
Người thân của anh bị anh liên lụy, bị đối xử một cách tàn tệ.
Nghe thấy giọng Dương Thanh, Tần Đại Dũng đang bị treo gắng gượng mở mắt.
Nhưng mắt ông ấy đã sưng húp, lúc này chỉ có thể hơi hé mắt ra.
“Dương…
Dương Thanh, mặc kệ bố, đi đi, con đi đi!”
Tần Đại Dũng tốn rất nhiều sức mới nhìn rõ Dương Thanh, giãy giụa, cố gắng nói.
Nhưng ông ấy bị thương quá nặng, cho dù đang giãy giụa thì cũng chỉ là sự giãy giụa hết sức yếu ớt mà thôi.
Lúc này, còn có mấy tay súng đang chĩa họng súng đen ngòm vào đầu ông ấy nữa.
Dương Thanh không hề nghi ngờ về việc chỉ cần Vũ Văn Bân ra lệnh một tiếng, Tần Đại Dũng sẽ chết ngay.
Anh có thể giết Vũ Văn Bân trong nháy mắt, nhưng Tần Đại Dũng đang bị nhiều súng chĩa vào đầu như vậy, anh không dám mạo hiểm bằng tính mạng ông ấy.
Chẳng riêng gì Tần Đại Dũng, bây giờ Tần Y không có ở đây.
Cho dù anh cứu được Tần Đại Dũng, chắc gì đã có thể bảo vệ Tần Y an toàn?
Trước khi chắc chắn rằng Tần Y và Tần Đại Dũng đã an toàn, Dương Thanh sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.
“Ha ha, đúng là tình cha con sâu đậm nhỉ!”
Vũ Văn Bân phá lên cười, nghe rất ngông cuồng.
Khí lạnh tản ra từ người Dương Thanh, anh nhìn chằm chằm vào Vũ Văn Bân, nghiến răng nghiến lợi: “Rốt cuộc mày muốn thế nào?”
Vũ Văn Bân ngồi trên ghế mây, bắt chéo chân, nhìn Dương Thanh với vẻ hài hước: “Hôm nay tao muốn chơi một trò chơi với mày”.
Dương Thanh không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Vũ Văn Bân.
Vũ Văn Bân lấy điện thoại ra bấm số, sau đó một giọng nói quen thuộc đầy nịnh nọt vang lên: “Cậu Bân, đứa con gái đê tiện Tần Y đã ở trong tay tôi rồi, cậu muốn tôi làm gì thì cứ dặn dò ạ”.
“Nào, chào hỏi người quen cũ của mày đi”.
Vũ Văn Bân cười ha hả, quay màn hình điện thoại về phía Dương Thanh.
Một khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trên màn hình, chính là Châu Ngọc Thúy.
Khi thấy Dương Thanh, Châu Ngọc Thúy nghiến răng ken két, nói với vẻ căm hận: “Dương Thanh, đều do thằng súc sinh là mày nên tao mới phải ở nơi quỷ quái kia lâu như thế!”
Dương Thanh hít sâu một hơi, ra sức kiểm soát cơn giận của mình.
Lúc này, anh bỗng thấy hơi hối hận vì đã mềm lòng rồi nương tay.
Lẽ ra lúc trước phải giết người phụ nữ ác độc này mới đúng.
“Tần Y là con gái ruột của bà, sao bà có thể làm vậy?”, Dương Thanh chất vấn.
“Con gái ruột thì sao?”
“Đứa con gái đê tiện này đã từ mặt mẹ ruột vì thằng súc sinh như mày, đã vậy, sao tao phải nhận nó chứ?”
“Dương Thanh, mày quỳ xuống cho tao! Bằng không tao sẽ rạch mặt con ranh này!”
Nét mặt Châu Ngọc Thúy rất điên cuồng, bà ta đang cầm một con dao gọt trái cây.
Chân tay Tần Y bị trói nghiến lại, còn bị nhét giẻ vào mồm.
Lúc này trong mắt cô ta tràn ngập vẻ không dám tin và sợ hãi.
Rõ ràng, cô ta cũng không ngờ mẹ ruột mình lại làm những chuyện không bằng cầm thú thế này.
“Tao bảo mày quỳ xuống! Quỳ xuống cho tao!”
Châu Ngọc Thúy tức giận quát, kề dao lên mặt Tần Y.
Vì bà ta đang kích động nên lưỡi dao đã tạo thành một vết thương nhỏ trên mặt Tần Y, máu lập tức chảy xuống.
“Rầm!”
Dương Thanh không hề do dự, nặng nề quỳ xuống đất, mắt đỏ ngầu, thầm thề sẽ không bao giờ bỏ qua cho người phụ nữ này.
“Ha ha ha…”
Thấy Dương Thanh quỳ xuống, Châu Ngọc Thúy ở đầu dây bên kia điên cuồng phá lên cười.
Tần Y cũng mở to mắt nhìn với vẻ không dám tin.
Tuy cô ta không biết thân phận và gia thế thực sự của Dương Thanh, nhưng cũng biết chắc anh không phải người bình thường.
Tính ra, cô ta còn không có quan hệ máu mủ gì với Tần Thanh Tâm, nhưng Dương Thanh lại sẵn lòng quỳ xuống vì cô ta.
Mặt cô ta đầm đìa nước mắt, kêu “ưm ưm” mấy tiếng, điên cuồng giãy giụa, liên tục lắc đầu.
Cô ta muốn bảo Dương Thanh đứng lên, đừng quan tâm tới cô ta nữa.
“Dương Thanh, mày không ngờ đúng không? Mày cũng có hôm nay cơ à? Ha ha ha…”
Châu Ngọc Thúy cảm thấy vô cùng sung sướng.
Sau khi bị nhốt vào tù, bà ta gần như sắp phát điên, nếu Vũ Văn Bân không xuất hiện rồi cứu bà ta ra, có lẽ bà ta đã điên thật rồi.
Trong khoảng thời gian ở tù, tâm lý bà ta đã sớm trở nên méo mó.
Bà ta muốn trả thù Dương Thanh, trả thù Tần Thanh Tâm, trả thù Tần Đại Dũng, thậm chí trả thù cả Tần Y – con gái ruột của mình.
Bà ta cho rằng việc mình bị nhốt có liên quan tới những người kia, nếu họ nói đỡ cho bà ta trước mặt Dương Thanh, bà ta đã không bị tra tấn nhiều như thế.
Đương nhiên bà ta vẫn muốn báo thù Dương Thanh nhất, vì anh mới là đầu sỏ.
“Châu Ngọc Thúy, chính tôi đã bảo người ta nhốt bà lại, có gì thì bà cứ nhắm vào tôi”.
“Bây giờ tôi đang ở chỗ Vũ Văn Bân, nếu bà muốn báo thù thì tự đến giết tôi đi này!”
“Dùng con gái ruột để uy hiếp tôi, bà không thấy nực cười à?”
Dương Thanh lạnh lùng nói.
Nếu Tần Y không nằm trong tay Châu Ngọc Thúy, bây giờ anh hoàn toàn có hy vọng cứu Tần Đại Dũng ra bằng sức của mình.
Nếu bảo đảm được an toàn cho Tần Y, đám người này đều phải chết!
Quả nhiên, lời Dương Thanh nói đã khiến Châu Ngọc Thúy động lòng.
“Dương Thanh, đừng tưởng tao không biết mày nghĩ gì, mày định hy sinh bố vợ mày để cứu đứa con gái kia à, không có cửa đâu!”
Lúc này, Vũ Văn Bân chợt nói.
Rõ ràng anh ta đã hiểu sai, tưởng Dương Thanh định vứt bỏ Tần Đại Dũng.
Cũng đúng thôi, sao loại người bạc bẽo như anh ta có thể hiểu tình nghĩa giữa Dương Thanh và Tần Đại Dũng được?
Dương Thanh thà chết chứ cũng không bỏ rơi ông ấy.
“Dương Thanh, mày cứ ngoan ngoãn chờ cậu Bân xử lý mày đi! Tao sẽ trông chừng Tần Y, nếu mày dám phản kháng, tao sẽ giết nó ngay đấy”.
Châu Ngọc Thúy nói với vẻ mặt độc ác, còn khua dao gọt trái cây trên mặt Tần Y mấy lần: “Mày biết đấy, có chuyện gì mà tao không làm được đâu”.
Ánh mắt Dương Thanh lạnh tanh, nhìn Châu Ngọc Thúy như đang nhìn người chết.
Lúc này, Vũ Văn Bân tắt cuộc gọi video rồi cười híp mắt nhìn Dương Thanh: “Dương Thanh, bây giờ đến lượt trò chơi giữa chúng ta nhé”.
Dương Thanh không quan tâm, đứng dậy rồi hờ hững hỏi: “Mày muốn chơi gì, hôm nay tao sẽ chơi với mày tới cùng!”
“Vậy chơi cò quay Nga nhé?”
Vũ Văn Bân mỉm cười quái dị rồi lấy một khẩu súng lục ra, đặt lên bàn: “Quy tắc trò chơi cũng đơn giản thôi, trong này có sáu ổ đạn nhưng chỉ lắp một viên đạn, sau đó đóng ổ đạn lại.
Mày và bố vợ mày lần lượt bắn vào người mình, mãi tới khi một người chết thì thôi, trò chơi kết thúc”.
“Vì bố vợ mày đang không tiện nên mày sẽ nổ súng thay ông ta luôn.
Hay nói cách khác, mày phải dùng khẩu súng lục chỉ chứa một viên đạn này để giết chính mày hoặc bố vợ mày”.
Sắc mặt Dương Thanh lập tức cứng đờ, rõ ràng trò chơi này được bày ra để giết anh.
.
Chương 598: 598: May Mắn
Vũ Văn Bân nở nụ cười ác độc như quỷ dữ.
Đối với anh ta, nếu vừa đùa bỡn được Dương Thanh, vừa có thể giết Dương Thanh, cớ sao lại không làm chứ?
Trong mắt Dương Thanh tràn ngập sự hung tợn, những người dám uy hiếp anh như thế đã chết cả rồi.
“Đương nhiên, mày có thể từ chối chơi trò chơi này, dù sao bố vợ và em vợ mày cũng đều ở trong tay tao, tao có thể giết một người trước, để mày cảm nhận tuyệt vọng là thế nào, không chừng mày sẽ chủ động xin tao cho mày chơi đấy”.
Vũ Văn Bân cười ha hả.
Không thể không thừa nhận, lúc trước tên khốn này có thể trở thành người thừa kế của gia tộc Vũ Văn, đúng là có chút bản lĩnh.
Anh ta biết Dương Thanh rất mạnh, nên kế hoạch để đối phó với anh lần này cũng vô cùng chặt chẽ.
Anh ta ra tay với cả Tần Thanh Tâm, Tần Y và Tần Đại Dũng luôn.
Nếu Tiền Bưu không lặng lẽ bảo vệ Tần Thanh Tâm, cô cũng đã rơi vào tay anh ta rồi.
Đến khi đó, hy vọng cứu hết mọi người của Dương Thanh sẽ càng xa xôi.
Vũ Văn Bân cũng rất hiểu lòng người, biết Châu Ngọc Thúy vô cùng căm hận Dương Thanh, phải giết anh thì mới hả dạ, nên đã sắp xếp người giúp Châu Ngọc Thúy đưa Tần Y tới nơi khác.
Cứ như thế, cho dù Dương Thanh có thể cứu Tần Đại Dũng từ tay vô số thuộc hạ của anh ta thì anh cũng không dám làm như vậy.
Bạn có biết trang truyện ~ T R U M T R U Y E N .c om ~
Anh cứu được Tần Đại Dũng nhưng không cứu được Tần Y.
“Được, tao chơi!”
Dương Thanh cắn răng.
Giờ anh đã không còn bất cứ lựa chọn nào khác, chỉ có thể chơi với Vũ Văn Bân.
“Cạch!”
Dương Thanh cầm súng, xoay ổ quay, đến khi ổ quay ngừng, anh thẳng thừng bắn một phát vào huyệt thái dương của mình.
“Không hổ là con cháu của gia tộc Vũ Văn, dũng cảm đấy”.
“Súng có sáu ổ đạn, một viên đạn, xác suất tử vong khi nổ súng là một phần sáu”.
“Tính như thế, sau khi bắn sáu phát, có lẽ trò chơi này cũng kết thúc rồi”.
Vũ Văn Bân nói với vẻ nghiền ngẫm: “Được rồi, trò chơi tiếp tục, bắn bố vợ của mày đi!”
“Dương Thanh, thật ra tao không muốn mày chết, vì nếu mày chết thì trò chơi cũng hết thú vị, nên mày hãy bắn chết bố vợ của mày đi!”
“Tao rất muốn xem xem sau khi bắn chết bố vợ mình, mày sẽ có nét mặt gì.
Đến khi đó, liệu vợ yêu và cô em vợ của mày có tha thứ cho mày không nhỉ?”
“Được rồi, không nói nhảm nữa, tiếp tục đi!”
Trong mắt Dương Thanh, nụ cười ấm áp của Vũ Văn Bân vô cùng ghê tởm.
“Cạch!”
Dương Thanh không hề do dự, ổ quay vừa ngừng lại đã bóp cò, lại là ổ đạn rỗng.
“Xem ra hai người cũng khá may mắn”.
Vũ Văn Bân mỉm cười: “Nhưng không sao, đây mới chỉ là bắt đầu.
Theo lý thuyết về xác suất, kiểu gì cũng có người chết sau sáu phát súng.
Chúng ta cứ chậm rãi chơi”.
“Vũ Văn Bân, mày sợ tao thế cơ à?”
Dương Thanh không chơi nữa, chợt hỏi với vẻ mỉa mai.
Nét mặt Vũ Văn Bân lập tức cứng đờ: “Sợ mày ư? Bây giờ sống chết của mày đang nằm trong tay tao, sao tao phải sợ mày chứ?”
“Nếu không sợ tao, sao mày phải bắt những người bên cạnh tao lại rồi dùng cái chết của họ để đe dọa tao chứ?”
“Nếu không sợ, mày nên đánh một trận trực diện với tao, cho dù là so đấu về thực lực hay kinh doanh cũng được”.
“Nhưng mày sợ tao nên không dám làm thế, chỉ có thể đối phó với tao bằng mấy trò hèn hạ này thôi”.
“Cho dù tao chết, tao cũng khinh mày.
Gia tộc Vũ Văn đúng là gia tộc rác rưởi, chỉ có một đám vô dụng nhát như chuột nhắt!”
Dương Thanh liên tục cười lạnh.
Sắc mặt Vũ Văn Bân ngày càng âm u, ánh mắt anh ta đằng đằng sát khí: “Dương Thanh, mày chỉ được mỗi cái miệng thôi.
Cho dù mày nói thế nào, mày cũng phải hiểu, bây giờ sống chết của mày đã nằm trong tay tao rồi”.
“Mày dùng thủ đoạn hèn hạ nên mới được thế, bởi vì mày biết, nếu đánh trực diện với tao, mày chỉ có nước thua mà thôi!”
Dương Thanh cười khẩy.
“Tự mày ngu, còn trách được người khác chắc?”
Lý trí Vũ Văn Bân rất vững, anh ta bình tĩnh nói: “Từ khi mày bày kế để tước mất vị trí người thừa kế của tao, mày nên hiểu trận chiến giữa chúng ta cũng bắt đầu rồi”.
“Nếu vậy, tại sao mày không chuẩn bị sẵn sàng? Mà còn để tao tìm được cơ hội đối phó với mày chứ?”
“Thế nên mới nói, tất cả những gì xảy ra ngày hôm nay đều do mày cả, mày ngông cuồng tự mãn, cho rằng đã thắng được tao.
Trong mắt tao, mày chỉ là thằng đầu óc ngu si tứ chi phát triển, đấu với tao á? Mày thắng nổi à?”
Lời Vũ Văn Bân nói cũng có lý.
Dương Thanh hiểu rõ, đúng là anh đã chủ quan, để Mã Siêu ở Yến Đô, chỉ giữ Tiền Bưu và Hàn Sương bên cạnh.
Nhưng ở Giang Hải, không chỉ có một người bên cạnh anh cần được bảo vệ.
“Thế nên hôm nay, cho dù bố vợ hay em vợ mày chết thì cũng do mày hại”, Vũ Văn Bân nói tiếp.
“Đúng là tao đã chủ quan, nhưng tốt nhất mày hãy nghĩ cho kỹ, trừ khi tao chết, bằng không, chắc chắn mày sẽ phải trả giá bằng mạng sống của mình!”, Dương Thanh nói.
“Mày nghĩ với tình hình hôm nay, mày còn có thể sống sót rời đi chắc?”
Vũ Văn Bân nhìn Dương Thanh với vẻ mặt kỳ lạ: “Mày nên hiểu rõ, mày sống được đến giờ vì tao không muốn mày chết một cách dễ dàng.
Tao muốn đùa bỡn mày, khiến mày sống không bằng chết”.
“Đến khi tao chán thì giờ chết của mày cũng đến”.
“Mày nói mấy câu nhảm nhí này với tao để kéo dài thời gian à?”
“Cũng không sao, tao có nhiều thời gian lắm, hôm nay tao sẽ chơi với mày, đến khi giết chết mày thì thôi”.
“Được rồi, tiếp tục!”
Vũ Văn Bân không hề lo lắng về việc Dương Thanh đang kéo dài thời gian.
Anh ta cười ha hả, nói.
Dương Thanh không nói gì nữa, giơ súng lục lên, bắt đầu chơi cò quay.
“Cạch!”
…
Dương Thanh nhanh chóng bắn hết sáu phát, nhưng tiếng súng không hề vang lên.
“Xem ra tao may mắn đấy nhỉ, nếu dựa theo lý thuyết về xác suất thật, cho dù tao chết vì phát súng sau thì cũng quá hời rồi”.
Dương Thanh cười híp mắt.
Vũ Văn Bân dang tay ra, cười nói: “Đúng là mày rất may mắn, nhưng không sao, thời gian còn nhiều, tao cũng không tin mày sẽ mãi may mắn như thế”.
Dương Thanh cười nhạt, nét mặt vẫn rất thản nhiên, tiếp tục nổ súng.
Từng giây từng phút trôi qua, chỉ trong thoáng chốc, Dương Thanh đã bắn hai mươi lần nhưng vẫn không có tiếng súng vang lên.
Rốt cuộc Vũ Văn Bân cũng cảm thấy sai sai, xác suất tử vong là một phần sáu, Dương Thanh kiên trì được tới tận bây giờ, có phải quá may mắn rồi không?
“Súng có vấn đề!”
Anh ta bỗng nghĩ đến khả năng này.
“Khoan đã!”
Đúng lúc Dương Thanh định nổ súng tiếp, Vũ Văn Bân bỗng quát lên rồi cho thêm một viên đạn vào khẩu súng.
Trong sáu ổ đạn có hai viên đạn, xác suất tử vong đã lên đến một phần ba.
“Tao muốn xem xem vận may của mày sẽ duy trì được bao lâu nữa?”
Vũ Văn Bân nói với vẻ dí dỏm.
.
Chương 599: 599: Xoay Chuyển Tình Hình
Thấy Vũ Văn Bân cho thêm một viên đạn vào súng, Dương Thanh chỉ cười lạnh, như thể đang chế giễu hành động của anh ta.
“Xong chưa? Xong rồi thì tao tiếp tục nhé!”, Dương Thanh cười hỏi.
Trong mắt anh, Vũ Văn Bân đã là người chết.
Bây giờ chỉ cần Tần Y được cứu, anh sẽ ra tay luôn.
Không biết Tần Đại Dũng đã bị treo bao lâu.
Ông ấy vốn bị thương nặng, giờ đã ngất đi rồi.
“Tiếp tục đi!”
Vũ Văn Bân cắn răng.
Theo kế hoạch của anh ta, Dương Thanh đã bị anh ta chơi chết rồi, không ngờ Dương Thanh lại may mắn đến thế, bắn hơn hai mươi phát vẫn không sao.
“Cạch!”
Dương Thanh nhanh chóng xoay ổ quay rồi nổ súng, động tác hết sức liền mạch.
Chỉ trong thoáng chốc, anh lại bắn thêm mười mấy phát nhưng vẫn không nghe thấy tiếng súng vang lên.
Rốt cuộc Vũ Văn Bân cũng nhận ra có gì đó không ổn, xác suất tử vong là một phần ba, trượt liên tục mười mấy phát, chắc chắn có vấn đề.
“Ngừng tay!”
Anh ta bỗng quát lớn, cử người lấy lại súng lục để kiểm tra xem sao.
“Cậu Bân, khẩu súng này không có vấn đề gì ạ”.
Sau khi kiểm tra xong, tên đàn em trầm giọng nói.
Sắc mặt Vũ Văn Bân trở nên vô cùng khó coi, anh ta cứ tưởng súng có vấn đề, nhưng trên thực tế lại không sao hết.
Chẳng lẽ là do Dương Thanh may mắn thật ư?
“Mày đã làm thế nào?”
Vũ Văn Bân nhìn chằm chằm vào Dương Thanh một lúc lâu, chợt hỏi.
Vũ Văn Bân từng là người thừa kế của gia tộc Vũ Văn nên không ngu chút nào.
Kiến thức của anh ta rất rộng, cũng biết thế giới rất lớn, có những người hết sức đặc biệt.
Tuy anh ta không muốn tin Dương Thanh là người như thế, nhưng bây giờ Dương Thanh vẫn sống sót đứng đây, chuyện này buộc anh ta phải nghi ngờ.
Nghe đồn trong trò cò quay Nga, những kẻ đã quen nghịch súng có thể tránh được đạn khi nổ súng bằng cách điều chỉnh cường độ xoay ổ quay.
Anh ta nghi ngờ, có lẽ Dương Thanh chính là loại người đó.
Dương Thanh cười nhạt: “Mày đang nghi ngờ tao giở trò đấy à?”
“Súng là của mày, đạn cũng do mày lắp, nếu có vấn đề thật thì cũng do bọn mày giở trò”.
“Đương nhiên, nếu mày không chơi nổi thì có thể bắn chết tao luôn, không cần phiền phức như thế”.
Dương Thanh bình tĩnh nói, không hề giống người bị ép chơi cò quay Nga.
Vũ Văn Bân không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Dương Thanh, muốn tìm ra chút gì đó từ ánh mắt anh.
Nhưng điều khiến anh ta thất vọng chính là trông Dương Thanh rất bình tĩnh, thậm chí không còn tức giận như vừa rồi.
Anh ta bỗng có linh cảm không lành, đúng lúc này, chuông điện thoại của Dương Thanh chợt vang lên.
Tiếng động này vừa vang lên, tất cả mọi người đều nhìn về phía Dương Thanh.
Mấy tay súng lập tức đổi hướng, nhắm vào đầu anh.
Nhưng tiếng chuông điện thoại chỉ kéo dài mấy giây rồi ngừng.
Dương Thanh hơi nhếch môi, nở nụ cười hài hước.
Hơi thở mạnh mẽ tản ra từ người anh.
Vào giờ phút này, Vũ Văn Bân chỉ thấy lạnh thấu xương, như thể đang bị dã thú để mắt đến, sởn cả da gà.
“Tiếp tục chơi cho tao!”
Vũ Văn Bân giả vờ bình tĩnh.
“Cạch!”
Dương Thanh lại xoay ổ quay rồi đổi hướng, nhắm thẳng vào tên đàn ông vạm vỡ vẫn đang chĩa súng vào đầu Tần Đại Dũng.
“Đoàng!”
Tiếng súng vang lên, tên kia lập tức ngã xuống đất.
Chuyện này diễn ra quá đột ngột, không ai ngờ Dương Thanh dám nổ súng với người của họ, quan trọng nhất là trước đó, tiếng súng không hề vang lên, bây giờ vừa nhắm vào tay sai của Vũ Văn Bân, tiếng súng đã vang lên rồi.
Ngay sau đó, chuyện khiến Vũ Văn Bân khiếp sợ đã xảy ra.
Gần như ngay khi tiếng súng vang lên, Dương Thanh cũng lao vút đi.
“Rầm rầm rầm!”
Vũ Văn Bân chỉ thấy trước mắt nhoáng lên, những tay súng mà anh ta trả giá cao để mời đến đều bị đánh bay ra ngoài hết.
Bảy, tám tay súng còn không có cơ hội nổ súng, thậm chí chưa kịp phản ứng xem chuyện gì đã xảy ra.
Chỉ trong chớp nhoáng, trừ Vũ Văn Bân ra, mấy tay súng của anh ta đã ngã xuống đất.
Vũ Văn Bân kinh ngạc tới mức ngây người, anh ta là người thừa kế cũ của gia tộc Vũ Văn, có loại cao thủ nào mà anh ta chưa từng gặp chứ?
Nhất là những người mà anh ta dẫn tới đây, đều là tay thiện xạ trăm phát trăm trúng, hơn nữa năng lực chiến đấu cũng thuộc hàng đỉnh cao.
Nhưng bây giờ, những cao thủ đỉnh cao mà anh ta luôn lấy làm kiêu ngạo còn chưa kịp phản ứng thì đã vĩnh viễn nằm trên nền đất lạnh băng của tòa nhà bỏ hoang này rồi.
.
Chương 600: 600: Đến Lượt Mày
Sau khi giải quyết các tay súng, Dương Thanh mới bước tới bên Tần Đại Dũng, thận trọng đưa ông ấy xuống.
Anh kiểm tra qua, ông ấy vẫn còn sống, nhưng vì bị thương quá nặng nên đã hôn mê rồi.
“Giờ đến lượt mày!”
Sau khi chắc chắn rằng Tần Đại Dũng không quá đáng lo, Dương Thanh mới thở phào nhẹ nhõm, trong mắt lóe lên sát khí.
“Dương Thanh, đừng quên em vợ mày vẫn đang nằm trong tay người của tao, nếu mày dám làm gì tao, cô ta chỉ có một con đường chết”.
Sau giây phút sững sờ ngắn ngủi, Vũ Văn Bân đã hoàn hồn, tuy anh ta cũng kinh hãi nhưng chưa đến mức không chấp nhận nổi mọi chuyện.
Trước khi Dương Thanh tới đây, Vũ Văn Cao Dương đã gọi cho anh ta, cố ý cảnh cáo anh ta rằng đừng nên động vào Dương Thanh, Dương Thanh không đơn giản như thế.
Vũ Văn Bân vốn xem thường, cứ tưởng Vũ Văn Cao Dương muốn bảo vệ Dương Thanh nên mới nói vậy.
Bây giờ anh ta mới hiểu, có lẽ Vũ Văn Cao Dương đã biết chuyện Dương Thanh không hề đơn giản từ lâu.
Nhưng anh ta cũng không nghe lời Vũ Văn Cao Dương, chỉ cần Dương Thanh chết, anh ta chính là đứa con duy nhất của Vũ Văn Cao Dương, vẫn có cơ hội giành lại vị trí người thừa kế gia tộc.
“Vũ Văn Bân, sao mày không nghĩ xem, rõ ràng tao có thực lực giải quyết hết đám người này, tại sao tao mãi không ra tay mà phải chờ tới hồi nãy chứ?”
Dương Thanh cười lạnh.
Vũ Văn Bân lập tức sững sờ, chợt nhớ ra, vừa nãy sau khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang vài lần rồi biến mất, Dương Thanh mới hành động.
Chẳng lẽ đó chính là tín hiệu à?
“Mày có ý gì?”
Vũ Văn Bân giận tái mặt.
“Mày thông minh thế mà cũng không nghĩ ra chắc?”, Dương Thanh nói với vẻ hài hước.
Vũ Văn Bân luống cuống, vội lấy điện thoại ra gọi nhưng đối phương mãi vẫn không nghe, rốt cuộc anh ta cũng hiểu, có lẽ người của anh ta đã bị tiêu diệt rồi.
“Mày biết tao là ai không? Tao là người của cậu Bân trong gia tộc Vũ Văn thuộc tám nhà quyền thế ở Yến Đô, mày không mau thả tao đi à?”
“Bằng không, cậu Bân sẽ không tha cho mày đâu”.
Đúng lúc này, dưới tầng nhốn nháo hẳn lên.
Ngay sau đó, một người trung niên kéo một người phụ nữ tới.
Đó chính là Tiền Bưu đang áp giải Châu Ngọc Thúy.
“Cậu Thanh!”
Tiền Bưu cung kính đứng sau lưng Dương Thanh.
Châu Ngọc Thúy vừa lên tầng đã nhìn thấy Dương Thanh, trên mặt lập tức tràn ngập vẻ căm hận.
Bà ta nghiến răng nghiến lợi: “Dương Thanh, chắc mày không ngờ mày cũng có ngày hôm nay nhỉ?”
Bà ta chưa nhận ra tình cảnh bây giờ của mình, vẫn nghiến răng ken két: “Mày yên tâm, sau khi mày chết, cậu Bân sẽ giúp tao có được tất cả!”
“Về phần Tần Thanh Tâm và Tần Y, hai con ranh đó cũng sẽ trở thành đồ chơi cho cậu Bân”.
“Còn tao sẽ có được biệt thự, xe xịn và cả tập đoàn Nhạn Thanh của mày, ha ha ha…”
Châu Ngọc Thúy điên cuồng cười với vẻ đắc ý.
Nhìn dáng vẻ đó của Châu Ngọc Thúy, Dương Thanh bỗng thấy hơi bi thương cho Tần Thanh Tâm và Tần Y.
Nhất là Tần Y, cô ta là con gái ruột của Châu Ngọc Thúy, nhưng Châu Ngọc Thúy vẫn có thể nói mấy câu trơ trẽn như vậy, thậm chí còn bắt tay với người ngoài để bắt cóc Tần Y.
Dùng mạng sống của con gái mình để đe dọa người khác, đúng là nực cười.
“Bốp!”
Vũ Văn Bân bỗng tát Châu Ngọc Thúy, hung tợn nói: “Người phụ nữ ngu ngốc này, bà câm miệng cho tôi!”
Lúc này, người của anh ta đã bị giải quyết hết, hơn nữa anh ta còn tận mắt chứng kiến sự đáng sợ của Dương Thanh, vốn đã cuống hết cả lên rồi, nhưng người phụ nữ ngu ngốc Châu Ngọc Thúy vẫn chưa nhận ra tình cảnh của mình.
Châu Ngọc Thúy bị đánh cho choáng váng, ngờ vực hỏi: “Cậu Bân, sao cậu lại đánh tôi thế? Dương Thanh đã rơi vào tay cậu, chẳng phải sống chết của nó chỉ phụ thuộc vào một câu nói của cậu thôi ư?”
Vũ Văn Bân không nhìn người phụ nữ ngu xuẩn này nữa mà căm hận nhìn Dương Thanh: “Dương Thanh, cho dù mày giết sạch người của tao thì sao nào? Tao là anh trai mày, mày có thể giết người khác chứ không được giết tao!”
Dương Thanh cười khẩy: “Mày có thể giết tao, tại sao tao không được giết mày? Logic của mày thú vị thật đấy”.
Cho đến giờ phút này, Châu Ngọc Thúy mới nhận ra điều gì đó.
Sau khi nhìn bảy, tám cái xác bên chân Vũ Văn Bân, kết hợp với cuộc trò chuyện giữa anh ta và Dương Thanh, bà ta chỉ thấy người mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










