Chàng Rể Chiến Thần
Tập 42 : 411: Tôi Kém Xa Cậu Ta (c411-c420)
❮ sautiếp ❯Chương 411: 411: Tôi Kém Xa Cậu Ta
Hiện giờ, Diệp Mạn như rơi vào hầm băng, lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Nhất là khi chạm phải ánh mắt khủng bố của Dương Thanh, bà ta càng run như cầy sấy.
Nhưng nỗi sợ này chỉ kéo dài trong vài giây ngắn ngủi.
Sau khi lấy lại tinh thần, Diệp Mạn thẹn quá hóa giận.
Lần này tới Giang Hải, bà ta có hai chuyện quan trọng phải làm, một trong số đó là nghĩ cách chia rẽ Dương Thanh và Tần Thanh Tâm.
Nào ngờ bà ta đường đường là đời sau của danh gia vọng tộc ở Yến Đô lại bị một thằng con rơi đáng khinh uy hiếp.
Quan trọng là bà ta còn bị anh hù dọa, đây là một sự sỉ nhục.
“Thằng nhóc ngông cuồng! Đừng nói là cậu, bố cậu là Vũ Văn Cao Dương cũng không dám dọa dẫm tiêu diệt nhà họ Diệp tôi đâu!”
Diệp Mạn tức giận quát lớn: “Hôm nay tôi tìm cậu chỉ để nói cho cậu biết, con gái tôi là cô chủ nhà họ Diệp cao quý, thằng con rơi như cậu không xứng đâu!”
“Tôi đã điều tra toàn bộ về cậu.
Mặc dù gia tộc Vũ Văn đã tặng lại tập đoàn Nhạn Thanh cho cậu nhưng chỉ vậy đã muốn ở bên con gái tôi, cậu vẫn chưa đủ tư cách đâu!”
“Nếu không phải lúc trước có người muốn tìm kẻ hèn mọn nhất để sỉ nhục Thanh Tâm, sao cậu có thể được ở rể nhà họ Tần?”
“Vừa mới kết hôn cậu đã bỏ đi biệt tích, năm năm sau mới trở về.
Từ lúc cậu quay về Giang Hải đến giờ mới được nửa năm”.
“Cậu nói thử xem, trong nửa năm này tình cảm giữa hai đứa có thể sâu đậm đến mức nào?”
Diệp Mạn hùng hổ chất vấn, ngôn ngữ sắc bén, giọng điệu giận dữ.
Dương Thanh lạnh nhạt nói: “Đúng là tôi biến mất năm năm, nhưng bà có biết tại sao tôi phải bỏ đi không? Bà có biết trong năm năm này tôi đã trải qua những gì không?”
“Còn bà chỉ có ơn sinh thành với Thanh Tâm chứ không hề có ơn dưỡng dục.
Bà có biết hơn hai mươi năm qua, cô ấy làm con nuôi phải chịu bao nhiêu khổ cực không?”
“Bà không hỏi cô ấy có muốn rời xa tôi không mà trực tiếp tìm tôi, bắt tôi rời bỏ cô ấy.
Bà làm vậy có tôn trọng Thanh Tâm không?”
“Bà nói thử xem, bà có tư cách làm mẹ cô ấy không, có tư cách nhúng tay vào chuyện của chúng tôi không?”
Dương Thanh liên tục chất vấn, mỗi câu hỏi đều như nhát búa đập thẳng vào tim Diệp Mạn.
Diệp Mạn ăn nói rất sắc bén, nhưng Dương Thanh còn sắc bén hơn, không hề nể tình thân phận của bà ta.
Nếu không phải vì Tần Thanh Tâm, chỉ với câu nói vừa rồi đã đủ để Dương Thanh cho bà ta chôn xác ở Giang Hải.
“Cậu…
cậu…”
Diệp Mạn chỉ vào Dương Thanh, lắp bắp nói không nên lời.
“Bà mau thu lại sự kiêu ngạo tới từ tám gia tộc đứng đầu Yến Đô đi.
Trước mặt tôi sự kiêu ngạo của bà chẳng đáng một đồng!”
Dứt lời, Dương Thanh dứt khoát mở cửa xe đi xuống.
Diệp Mạn giận tím mặt, toàn thân run rẩy nhưng không nói nổi lời nào.
“Đứng lại!”
Dương Thanh định rời khỏi, vệ sĩ canh giữ ở cửa xe bỗng nhiên quát lớn một tiếng, cơ thể lóe lên chặn lại trước mặt anh.
“Bà chủ!”
Vệ sĩ nhà họ Diệp nhìn Diệp Mạn đang nổi giận đùng đùng.
Ánh mắt Dương Thanh lạnh dần xuống, quát lớn: “Tránh ra!”
Dứt lời, anh chợt cất bước đi lên.
“Hỗn láo!”
Vệ sĩ nhà họ Diệp rống lên, không đợi Diệp Mạn ra lệnh, ông ta đã tung nắm đấm về phía Dương Thanh.
“Cút!”
Dương Thanh gầm lên một chữ, đồng thời giơ tay ra đỡ.
“Uỳnh!”
Hai nắm đấm va vào nhau, sức mạnh khổng lồ lập tức tỏa ra.
Tiếng va đập trầm đục vang lên.
“Thịch! Thịch! Thịch!”
Vệ sĩ nhà họ Diệp liên tiếp lùi lại bảy tám bước.
Trông thấy Dương Thanh vẫn đứng sừng sững tại chỗ, mặt ông ta biến sắc, gương mặt méo mó vì đau đớn.
“Nếu còn tái phạm, giết không tha!”
Dương Thanh nhìn ông ta như đang nhìn một người chết, cảnh cáo một câu rồi cất bước rời đi.
Diệp Mạn ngồi trong xe cũng sợ ngây người.
Bà ta biết rõ thực lực của vệ sĩ bên cạnh mình vô cùng mạnh mẽ.
Vậy mà hôm nay lại bị Dương Thanh đẩy lùi bảy tám bước chỉ với một đòn.
Còn Dương Thanh như không có việc gì, ung dung bỏ đi.
“Bà chủ!”
Một lúc sau, vệ sĩ mới quay lại nghiêm giọng nói: “Thực lực của cậu ta cực mạnh, tôi kém xa cậu ta!”
.
Chương 412: 412: Có Khi Nào Chính Là Cậu Ta
Uỳnh!
Câu nói này như tiếng sấm rền vang bên tai Diệp Mạn, bà ta kinh hãi mặt mày xám xịt.
“Sao…
sao lại như vậy?”
“Năm năm cậu ta biến mất không tra ra được tin tức gì.
Rốt cuộc khi đó đã xảy ra chuyện gì?”
“Năm năm trước vẫn là một con chó thấp hèn, tại sao bây giờ lại có thực lực kinh người như vậy?”
Diệp Mạn nhủ thầm.
Vệ sĩ nhà họ Diệp không lên tiếng, vẫn đang chìm trong kinh hãi.
Có rất nhiều người mạnh hơn ông ta, chỉ tính trong nhà họ Diệp cũng không thiếu người có thể đánh bại ông ta.
Nhưng ông ta vẫn không tin nổi mình bị một thằng nhóc chưa đến ba mươi tuổi một đòn đánh bại ở thành phố Giang Hải bé nhỏ này.
Ông ta còn có cảm giác, Dương Thanh vẫn chưa dùng hết sức, nếu không thì ông ta đã ngỏm củ tỏi rồi.
“Chẳng lẽ mình sai thật rồi sao?”
Diệp Mạn bỗng có cảm giác đánh mất thứ gì đó rất quan trọng, trong lòng chợt thấy hối hận.
Một đấm đánh lui vệ sĩ của bà ta chắc chắn không phải người tầm thường, huống chi Dương Thanh còn trẻ như vậy.
“Lương Liên, chuyện này tạm bỏ qua, đợi chúng ta làm xong việc chính rồi nói tiếp!”
Thoáng chốc, Diệp Mạn khôi phục vẻ mặt lãnh đạm, dặn dò Lương Liên.
Lương Liên gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị: “Bà chủ, có lẽ chuyện này hơi khó khăn”.
Diệp Mạn cũng lo âu nói: “Đúng là rất khó.
Nghe nói ngày đó cả nhà họ Hoàng và Hiệp hội Võ thuật đều nhúng tay mà vẫn thất bại!”
Lương Liên đáp: “Đúng vậy! Nghe nói nhà họ Hoàng muốn chiếm đoạt tỉnh Giang Bình mới liên hợp các gia tộc lớn tổ chức hội giao lưu sớm hơn dự kiến nhưng vẫn thất bại!”
“Cả chi hội trưởng chi hội Giang Bình của Hiệp hội Võ thuật, Thạch Giang cũng đích thân ra mặt định kiếm một chén canh, kết quả tay trắng trở về”.
“Cuối cùng có một người trẻ tuổi tên Thanh khí thế bá đạo đứng ra làm chủ, nghe nói Hoàng Chung còn bị ép quỳ xuống xin tha”.
Trên mặt Diệp Mạn tràn đầy lo lắng.
Lần này gia tộc phái bà ta tới Giang Hải để gặp gỡ người đứng đầu tỉnh Giang Bình đang cực kỳ nổi tiếng.
Dù không thể lôi kéo đối phương về nhà họ Diệp cũng phải nghĩ cách tạo quan hệ tốt.
||||| Truyện đề cử: Hẹn Kiếp Sau Gặp Lại Chàng |||||
Một người trẻ tuổi được hơn sáu, bảy mươi gia tộc của Giang Bình tôn lên làm người đứng đầu đáng để tám gia tộc đứng đầu Yến Đô làm quen.
“Bà chủ, chúng ta phải làm gì với cô chủ bây giờ?”, Lương Liên hỏi.
Ánh mắt Diệp Mạn vô cùng phức tạp.
Im lặng hồi lâu, bà ta dần kiên định, trầm giọng nói: “Dù sao trong người con bé vẫn chảy cùng dòng máu với tôi.
Con bé nhất định phải nhận người mẹ này!”
“Vừa rồi thằng nhóc Dương Thanh kia khiến tôi rất ngạc nhiên nhưng vẫn kém xa người đứng đầu tỉnh Giang Bình!”
“Nếu Tần Thanh Tâm có thể thành đôi với người đứng đầu tỉnh Giang Bình, không chỉ có được cuộc sống hạnh phúc mà còn trợ giúp nhà họ Diệp chúng ta nắm quyền khống chế Giang Bình”.
Nghe vậy, Lương Liên thầm kinh hãi.
Ông ta rất rõ lần này nhà họ Diệp phái Diệp Mạn đến Giang Hải để gán ghép cô gái xinh đẹp nhất trong gia tộc với người đứng đầu tỉnh Giang Bình.
Nào ngờ bà ta lại muốn lợi dụng cơ hội này để gán ghép con gái mình với người đứng đầu Giang Bình.
Lương Liên theo nhà họ Diệp nhiều năm rồi nhưng chưa từng thấy bọn họ quan tâm tới người trẻ tuổi nào như vậy.
“Bà chủ, phía gia tộc…”
Lương Liên sợ Diệp Mạn làm hỏng chuyện, có lòng nhắc nhở một câu.
Nhưng ông ta còn chưa nói hết câu đã bị Diệp Mạn chặn họng: “Ông nghĩ con gái của tôi thua kém Diệp Tiêu Điệp sao?”
Diệp Tiêu Điệp là người nhà họ Diệp chọn để dâng cho người đứng đầu tỉnh Giang Bình.
Cô ta mới hai mươi bốn tuổi, dáng người hoàn mỹ, gương mặt xinh đẹp như hoa, nói là chim sa cá lặn cũng không quá lời.
Vô số cậu chủ của các gia tộc hàng đầu Yến Đô đều yêu thích cô ta.
Nhưng trước giờ Diệp Tiêu Điệp chưa từng ngó ngàng tới bọn họ.
Trước kia, cô ta ỷ mình xinh đẹp, có tác dụng lớn với gia tộc nên vẫn luôn không chịu kết hôn vì lợi ích.
Thế nhưng lần này, nhà họ Diệp không cho cô ta cơ hội từ chối.
Có thể thấy nhà họ Diệp cực kỳ coi trọng người đứng đầu tỉnh Giang Bình.
Vậy mà Diệp Mạn lại có ý đồ lợi dụng Tần Thanh Tâm.
Nếu cô được người đứng đầu tỉnh Giang Bình coi trọng, địa vị của Diệp Mạn trong gia tộc sẽ lên như diều gặp gió.
Lương Liên thấy bà ta tức giận, không dám nói gì thêm: “Tất cả đều nghe theo bà chủ!”
Nghe vậy sắc mặt Diệp Mạn mới tốt hơn một chút, chợt hỏi: “Nhưng người đứng đầu Giang Bình rốt cuộc là thần thánh phương nào?”
Đến tận bây giờ bà ta vẫn chưa biết thân phận thực sự của đối phương.
Chỉ biết người đứng đầu tỉnh Giang Bình được chủ các gia tộc ở tỉnh Giang Bình gọi là cậu Thanh, tuổi chưa tới ba mươi, người Giang Hải.
“Tên Thanh, chưa tới ba mươi tuổi, người Giang Hải, có khi nào chính là Dương Thanh không?”
Lương Liên đột nhiên dè dặt hỏi.
Cho tới lúc này, ông ta vẫn không quên được mình bị một đấm của Dương Thanh đẩy lui bảy tám bước.
Mặc dù vừa rồi ông ta đã khinh địch nhưng sức mạnh khổng lồ của Dương Thanh vẫn khiến ông ta sợ hãi.
.
Chương 413: 413: Hung Thủ Là Dương Thanh
Diệp Mạn ngây người một lúc, liên tục lắc đầu: “Không thể nào! Chắc chắn không thể!”
Liên tiếp phủ định hai lần chứng tỏ bà ta đang chột dạ.
Bà ta không thể chấp nhận người trẻ tuổi vừa bị mình chửi bới khinh thường là người đứng đầu tỉnh Giang Bình được nhà họ Diệp coi trọng.
Lương Liên thầm thở dài, không nói gì thêm.
“Tới nhà họ Hàn ở tỉnh lỵ.
Tôi không tin gia tộc lớn nhất Giang Bình cũng không biết người đứng đầu tỉnh Giang Bình là ai!”
Diệp Mạn bực bội nói.
Sáng sớm hôm nay vừa mới tới Giang Hải, bà ta đã đi gặp mấy gia tộc nhưng không ai dám tiết lộ người đứng đầu tỉnh Giang Bình là ai.
Tất cả mọi người đều khôn khéo tỏ ra cung kính nhưng khi bà ta hỏi tới người đứng đầu tỉnh Giang Bình, ai cũng nói lảng sang chuyện khác.
Ngoại trừ tin tức đã được công khai, bà ta không thu được bất cứ tin tức giá trị nào.
Không phải các gia tộc này không biết tốt xấu, mà là ngày đó Dương Thanh đã để lại bóng ma quá lớn trong lòng bọn họ.
Người thừa kế nhà họ Hoàng bị ép quỳ xuống, bả vai cũng bị bóp nát.
Huống chi chỉ là một người phụ nữ tới từ nhà họ Diệp?
Hiện giờ, Dương Thanh đã tới trước cổng tập đoàn Tam Hòa đón Tần Thanh Tâm tan làm.
Chợt chuông điện thoại của anh reo lên.
“Cậu Thanh, tôi có chuyện cần báo!”
Quan Chính Sơn cung kính nói: “Người nhà họ Diệp trong tám gia tộc hàng đầu Yến Đô đã tới nhà họ Quan hỏi thăm tin tức của cậu”.
Nghe vậy, Dương Thanh cảm thấy buồn cười hỏi thăm: “Người ông nói là một người đàn bà tên Diệp Mạn phải không?”
“Đúng, chính là cô ta.
Cô ta nói muốn gặp mặt cậu!”
Quan Chính Sơn đáp: “Có vẻ cô ta muốn lôi kéo quan hệ với cậu”.
“Nhưng cậu yên tâm, tôi sẽ không để lộ bất kỳ tin tức gì về cậu đâu”.
“Tôi đã dặn dò các gia tộc khác, chắc sẽ không có người dám tiết lộ thân phận của cậu”.
Quan Chính Sơn nói thêm.
“Được, tôi biết rồi!”, Dương Thanh nói.
Sau khi cúp máy, Dương Thanh cong môi nở nụ cười lạnh lẽo.
“Diệp Mạn ơi Diệp Mạn, nếu bà biết tôi chính là người đứng đầu Giang Bình bà vẫn đang tìm kiếm, không biết bà sẽ thấy thế nào?”
Dương Thanh nhủ thầm.
Vừa rồi anh đã bị Diệp Mạn chọc tức.
Bỗng nhiên biết bà ta đang tìm mình, Dương Thanh chỉ cảm thấy cực kỳ hả giận.
Nhưng nghĩ tới quan hệ của Diệp Mạn và Tần Thanh Tâm, sắc mặt của anh dần ảm đạm.
“Mình có nên nói cho Tâm biết không?”, Dương Thanh cảm thấy khó xử.
Anh chợt đau lòng thay cho Thần Thanh Tâm, Châu Ngọc Thúy đã tổn thương cô quá nhiều.
Mẹ ruột mãi mới chịu xuất hiện, vậy mà lại là bản mặt xấu xa kia.
Khoảng thời gian này, tình cảm giữa anh và Tần Thanh Tâm đã cực kỳ sâu đậm.
Nếu Diệp Mạn tìm Tần Thanh Tâm trước, Dương Thanh tin cô cũng không đồng ý rời xa mình.
Với tính cách của cô, rất có thể còn không thèm nhận Diệp Mạn là mẹ.
Bản thân cô sẽ phải chịu đựng toàn bộ đau khổ.
“Hy vọng nhà họ Diệp không làm gì quá đáng!”
Dương Thanh híp mắt nói, quyết định tạm thời giấu sự thật.
Bây giờ, Tần Thanh Tâm biết được chuyện này sẽ vô cùng đau lòng.
Nhà họ Hàn của Giang Bình.
Trong một tòa biệt thự độc lập.
“Ông chủ Hàn, hôm nay tôi tới tìm ông để nhờ ông giúp đỡ!”
Diệp Mạn đi thẳng vào vấn đề.
Hàn Khiếu Thiên cười nói: “Đến cả nhà họ Diệp cũng không làm được, tôi đây có tài đức gì có thể giúp được cô?”
Sắc mặt Diệp Mạn trở nên khó coi, nhưng đây là Giang Bình, bà ta không dám làm gì quá đáng.
“Ông chủ Hàn cứ nói đùa.
Sau khi nhà họ Mạnh và nhà họ Ninh bị xóa sổ, nhà họ Hàn đã trở thành gia tộc lớn nhất tại tỉnh Giang Bình.
Có chuyện gì ông không làm được chứ?”
Diệp Mạn mỉm cười, ánh mắt tràn đầy lạnh lẽo.
Hàn Khiếu Thiên chỉ cười không đáp, ung dung nhấp một ngụm trà.
Ông cụ đã được Quan Chính Sơn nhắc nhở Diệp Mạn sẽ tới tìm, đương nhiên biết rõ ý đồ của bà ta.
Thấy Hàn Khiếu Thiên không nói gì, Diệp Mạn cũng im lặng nhìn chằm chằm ông cụ đang cúi đầu uống trà.
Lương Liên đứng sau Diệp Mạn cũng lạnh lùng nhìn ông cụ.
Bầu không khí hơi ngột ngạt nhưng dường như Hàn Khiếu Thiên không hề cảm giác được, vẫn thản nhiên ngồi trước bàn trà.
Thời gian cứ thế trôi đi, hai phút sau vẫn không ai chịu lên tiếng.
Cuối cùng Diệp Mạn không giữ được bình tĩnh, lạnh nhạt nói: “Tôi chỉ muốn biết người đứng đầu tỉnh Giang Bình là ai?”
Hàn Khiếu Thiên cười lạnh một tiếng: “Người đứng đầu tỉnh Giang Bình chính là người đứng đầu tỉnh Giang Bình.
Không biết tại sao cô lại hỏi vậy?”
“Hàn Khiếu Thiên, ông đừng có vòng vo Tam quốc với tôi.
Nói đi, rốt cuộc người đứng đầu tỉnh Giang Bình là ai?”
Diệp Mạn lạnh lùng uy hiếp: “Nếu làm chậm trễ chuyện lớn của nhà họ Diệp, nhà họ Hàn các ông không gánh nổi tội đâu!”
“Nhờ người phải biết khiêm nhường, cô hống hách như vậy sẽ không ai chịu giúp đâu!”
Hàn Khiếu Thiên ngừng cười, chậm rãi đặt chén trà xuống, lạnh giọng nói.
“Nhờ người?”
Diệp Mạn cười châm chọc, tức giận nói: “Một nhà họ Hàn bé nhỏ chưa đủ tư cách để tôi phải nhờ vả!”
“Nếu vậy thì mời cô về cho!”
Hàn Khiếu Thiên thẳng thắn đuổi khách, không thèm coi Diệp Mạn ra gì.
“Hỗn xược!”
Lương Liên đứng sau Diệp Mạn gầm thét, tiến lên một bước nhìn chằm chằm Hàn Khiếu Thiên: “Ông dám làm vậy với bà Diệp, có biết hậu quả là gì không?”
“Đây là tỉnh Giang Bình! Đây là nhà họ Hàn!”
Hàn Khiếu Thiên đứng chắp tay, vẻ mặt bình tĩnh.
Nhưng lời nói của ông cụ như gáo nước lạnh tạt vào Diệp Mạn và Lương Liên.
Diệp Mạn chỉ dẫn theo một mình Lương Liên, nhưng đây là gia tộc lớn nhất tỉnh Giang Bình.
Dù không ai cản được Lương Liên nhưng nhà họ Hàn muốn giết Diệp Mạn lại dễ như trở bàn tay.
Huống chi lần này Diệp Mạn được phái tới Giang Bình để lôi kéo người đứng đầu tỉnh Giang Bình, thậm chí là liên hôn.
Nhà họ Hàn vẫn đứng sừng sững sau trận chiến lần trước, chứng tỏ có quan hệ không tồi với người đứng đầu tỉnh Giang Bình.
Nếu Diệp Mạn dám động tới Hàn Khiếu Thiên, chưa biết có khống chế được nhà họ Hàn hay không nhưng chắc chắn người đứng đầu tỉnh Giang Bình sẽ không tha cho bà ta.
“Được, được lắm!”
Diệp Mạn tức giận nghiến răng nghiến lợi: “Ông là người đầu tiên dám coi thường nhà họ Diệp chúng tôi!”
Dứt lời, trong đầu bà ta chợt hiện lên bóng người trẻ tuổi lạnh lùng bá đạo kia.
Cậu ta cũng không hề coi trọng nhà họ Diệp.
Tâm trạng của Diệp Mạn cực sa sút, trước đó tìm bao nhiêu gia tộc ở Giang Hải cũng tốn công vô ích.
Gặp Dương Thanh cũng bị coi thường.
Bây giờ ở nhà họ Hàn lại như vậy.
Bà ta bỗng hoài nghi, chẳng lẽ sức ảnh hưởng của tám gia tộc đứng đầu Yến Đô ở Giang Bình yếu đến vậy sao?
“Không tiễn!”
Hàn Khiếu Thiên thản nhiên nói.
Diệp Mạn giận dữ không làm được gì, căm tức lườm ông cụ rồi quay lưng bỏ đi.
Nếu người nhà họ Diệp biết hôm nay bà ta đã gặp phải những chuyện gì, chắc chắn sẽ cười vỡ bụng.
Nhưng bà ta cũng biết, dù nhà họ Diệp phái người khác tới cũng không thay đổi được gì.
Chủ gia tộc họ Diệp rất coi trọng người đứng đầu tỉnh Giang Bình, ra lệnh dù không thể liên hôn cũng phải xây dựng quan hệ tốt đẹp với đối phương.
Vậy nên bà ta mới bị vướng tay vướng chân, chỉ có thể nhẫn nhịn.
Diệp Mạn vừa rời đi, Hàn Khiếu Thiên lập tức gọi điện thoại báo cho Dương Thanh.
Anh chỉ đáp lại một câu: “Làm tốt lắm!”
Bà ta đã coi thường anh còn muốn tìm gặp anh, vậy thì phải cho bà ta nếm mùi đau khổ trước đã.
Cùng lúc đó ở chi hội Giang Bình của Hiệp hội Võ thuật.
Một người đàn ông trung niên khí thế ngút trời tìm đến.
“Thạch Giang của chi hội Giang Bình nghênh đón ông Chín!”
“Lý Nam của chi hội Giang Bình nghênh đón ông Chín!”
…
Dưới sự dẫn đầu của Thạch Giang và Lý Nam, mấy chục cao thủ thuộc chi hội Giang Bình lần lượt cúi người chào hỏi.
Có thể thấy thân phận của người đến cao quý như thế nào.
“Em trai của tôi Ngưu Căn Sinh bị kẻ nào giết hại?”
Ông Chín lạnh lùng chất vấn Thạch Giang.
Thạch Giang vội vàng đi lên, sợ sệt đáp: “Hung thủ tên là Dương Thanh, được gọi là người đứng đầu tỉnh Giang Bình!”
.
Chương 414: 414: Rửa Sạch Mối Nhục
Ông Chín tên là Ngưu Căn Huy, anh ruột của Ngưu Căn Sinh, cũng là cao thủ xếp thứ 9 của Hiệp hội Võ thuật nên được gọi là ông Chín.
Trong Hiệp hội Võ thuật có vô vàn cao thủ, vốn lấy võ thuật làm chủ.
Ngưu Căn Huy được xếp thứ 9 trong hiệp hội chứng tỏ năng lực của ông ta rất mạnh.
Cao thủ ở cấp bậc như ông ta sẽ được đối đãi như khách quý ở bất kỳ gia tộc nào.
“Ông Chín, mặc dù chưa có chứng cứ chứng minh Dương Thanh giết chi hội phó Ngưu Căn Sinh nhưng tôi vẫn có thể xác định hung thủ chính là cậu ta”.
Thạch Giang nói rất khôn khéo.
Lão ta biết nếu mình kiên quyết nói Dương Thanh giết Ngưu Căn Sinh, chắc chắn Ngưu Căn Huy sẽ đòi chứng cứ.
Nhưng chuyện này vốn do lão ta đổ oan cho Dương Thanh, lấy đâu ra chứng cứ?
Ngưu Căn Huy cau mày hỏi: “Ông không có chứng cứ sao?”
“Ông Chín nghe tôi phân tích trước đã”.
Thạch Giang vội vàng giải thích: “Ở Giang Bình, thực lực của chi hội phó Ngưu Căn Sinh tương đương với tôi.
Có thể nói ở đây không có ai đánh bại được ông ấy chứ đừng nói là giết”.
“Tôi vẫn luôn điều tra hung thủ giết chi hội phó, nhưng tuần trước, tôi đã gặp được một người trẻ tuổi có thực lực kinh người”.
“Cậu ta tên là Dương Thanh, mới hai mươi bảy tuổi nhưng võ thuật cao cường, đến cả Hoàng Chung người thừa kế nhà họ Hoàng của Yến Đô cũng bị cậu ta ép quỳ xuống xin tha trước mặt mọi người”.
“Vệ sĩ của Hoàng Chung bị Dương Thanh quát một tiếng liền sợ không dám nhúc nhích, trơ mắt đứng nhìn chủ nhân bị sỉ nhục”.
“Không chỉ vậy, đến cả tôi cũng bị cậu ta khinh thường, chẳng coi Hiệp hội Võ thuật ra gì”.
“Cậu ta còn tuyên bố, Hiệp hội Võ thuật là một đám vô dụng, cậu ta có thể giết như giết chó!”
“Ngoài ra, trước đó có một con khốn phản bội hiệp hội cũng nương nhờ cậu ta.
Tôi phái ba cao thủ truy giết con khốn đó đều bị Dương Thanh giết chết!”
Thạch Giang căm giận nói.
Lời nói của lão ta thật giả lẫn lộn, độ tin cậy rất cao.
Ngưu Căn Huy nghe vậy, sắc mặt lạnh xuống, dữ tợn nói: “Dám khinh thường Hiệp hội Võ thuật, đúng là ngông cuồng!”
“Ông Chín, tôi thực sự không thể đấu lại cậu ta nên mới xin tổng hội tăng cường cao thủ, không ngờ lại là ông Chín!”
Thạch Giang cung kính nịnh nọt: “Ông Chín ra tay, thằng nhãi kia có giỏi đến đâu cũng chỉ còn một con đường chết!”
Ngưu Căn Sinh lạnh lùng nhìn lão ta: “Đừng giở trò gì trước mặt tôi.
Nếu em trai tôi thực sự bị thằng nhóc kia hại chết như ông nói, chắc chắn tôi sẽ tự tay báo thù rửa hận”.
“Nhưng nếu để tôi biết ông đang lừa tôi, ông có mười cái mạng cũng không đền nổi đâu!”
Ngưu Căn Huy tỏa ra sát khí mãnh liệt.
Thạch Giang vô cùng sợ hãi, nhưng giây phút xin tiếp viện từ tổng hội, lão ta đã đoán trước được điều này.
“Ông Chín, tất cả đều là sự thật, tôi không có gan giấu giếm!”, Thạch Giang chân thành cam đoan.
Trong cái rủi có cái may!
Sự tồn tại của Dương Thanh là chướng ngại lớn nhất cản trở lão ta chiếm đoạt Giang Bình.
Chỉ cần Ngưu Căn Huy có thể kết liễu Dương Thanh, chiếm lấy Giang Bình sẽ dễ như trở bàn tay.
Địa vị của lão ta trong Hiệp hội Võ thuật cũng sẽ lên như diều gặp gió.
“Nơi cuối cùng em trai tôi tới là đâu?”
Ngưu Căn Huy đột nhiên hỏi.
Ở Hiệp hội Võ thuật, mỗi lần ra ngoài làm việc đều được ghi ghép lại.
Thạch Giang vội vàng đáp: “Nhà họ Ngụy ở Giang Hải!”
“Nhà họ Ngụy!”
Ngưu Căn Huy híp mắt, trong mắt bắn ra tia sáng lạnh lẽo, lập tức nói: “Chuẩn bị xe đưa tôi đến nhà họ Ngụy!”
“Vâng!”
Thạch Giang mừng thầm.
Nhìn theo chiếc Rolls-Royce chậm rãi rời khỏi chi hội, Thạch Giang mới thở phào nhẹ nhõm.
Đến khi lấy lại tinh thần, lão ta phát hiện sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.
“Chi hội trưởng yên tâm, chắc chắn Ngưu Căn Huy sẽ không tha cho thằng nhóc kia đâu!”
Lý Nam cười híp mắt nói: “Mặc dù chúng ta không có chứng cứ nhưng ở Giang Bình, Dương Thanh là người duy nhất có khả năng lấy mạng Ngưu Căn Sinh”.
“Mong là vậy!”, Thạch Giang thở dài nói.
Lão ta vẫn rất lo lắng.
Nếu chuyện vu oan giá họa lần này thành công, lão ta có thể dễ dàng chiếm được Giang Bình, nâng cao địa vị trong Hiệp hội Võ thuật.
Nhưng nếu như thất bại, đừng nói là hiệp hội, Ngưu Căn Huy cũng sẽ không bỏ qua cho lão ta.
Hiện giờ nhà họ Ngụy ở Giang Hải đèn đuốc sáng trưng.
Chủ nhà họ Ngụy, Ngụy Thành Châu ngồi trong phòng làm việc của một khu biệt thự cao cấp.
Một tờ giấy Tuyên Thành cao cấp được trải trên mặt bàn.
Ngoại trừ Ngụy Thành Châu, trong phòng còn có một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp.
Lúc này Ngụy Thành Châu đang cầm một cây bút lông sói viết ra từng nét bút cứng cáp trên mặt giấy.
Bốn chữ lớn “Thượng thiện nhược thủy” nhanh chóng hiện ra.
“Ông nội, thư pháp của ông ngày càng đẹp, mấy nghệ nhân thư pháp nổi tiếng cũng không sánh bằng!”
Cô gái xinh đẹp bên cạnh vừa cặm cụi mài mực vừa sùng bái nhìn Ngụy Thành Châu.
Ngụy Thành Châu cười nói: “Minh Nguyệt, cháu không thể dối gạt lương tâm khen ông vậy được.
Ông tự biết trình độ của mình đến đâu mà”.
Cô gái này chính là Ngụy Minh Nguyệt.
Bố cô ta Ngụy Hổ là con trai cả của Ngụy Thành Châu.
Từ khi Ngụy Sâm và Ngụy Tường chết, Ngụy Thành Châu chỉ còn lại một đứa con trai là Ngụy Hổ, cũng vô cùng yêu thương Ngụy Minh Nguyệt.
Ngụy Minh Nguyệt cười đáp: “Trong mắt cháu, thư pháp của ông nội lợi hại hơn đám người tự xưng là nghệ nhân thư pháp kia nhiều!”
Ngụy Thành Châu cười to vài tiếng, cưng chiều nhìn cô ta.
Lão ta chợt nghĩ tới một chàng trai trẻ cực kỳ xuất chúng.
Lại nhìn sang Ngụy Minh Nguyệt, thấy tuổi tác hai người chênh lệch không lớn, lão ta thầm nghĩ nếu có một đứa cháu rể như cậu ta thì tốt biết mấy.
Lão ta cũng không cần lo lắng đời sau không có người thừa kế.
“Ông nội đang nghĩ gì vậy?”, Ngụy Minh Nguyệt mỉm cười hỏi.
Ngụy Thành Châu bỗng nhiên lên tiếng: “Cháu cũng chứng kiến chuyện trong hội giao lưu ở khách sạn Trung Châu, cháu thấy Dương Thanh thế nào?”
Nghe vậy, sắc mặt Ngụy Minh Nguyệt trở nên cứng đờ, cảm xúc phức tạp.
Cô ta nhớ lại những lần chạm mặt Dương Thanh.
Lần đầu tiên, cô ta muốn thoát khỏi hôn nhân với nhà họ Trang, không thèm hỏi ý kiến Dương Thanh đã nhào vào ngực anh, bắt anh giả làm bạn trai mình.
Nào ngờ Dương Thanh không thèm nể mặt, lạnh lùng đẩy cô ta ra trước mặt mọi người, khiến cô ta sinh lòng căm hận.
Lần thứ hai cô ta đi ăn cơm với một tên trai bao là sinh viên đại học thể thao, vì ghen ghét Hạ Hà xinh đẹp nên cố ý gây phiền phức cho Hạ Hà.
Dương Thanh mạnh mẽ dọa tên trai bao chạy mất dép, ép cô ta tự vả trước mặt mọi người.
Khiến nỗi thù hận của cô ta càng thêm sâu đậm.
Lần thứ ba, Dương Thanh xuất hiện tại nhà họ Ngụy, ra tay đánh người nhà họ Ngụy, Dương Thanh còn dễ dàng đối phó được với Ngưu Căn Sinh của Hiệp hội Võ thuật nữa.
Mặc dù không biết kết quả thắng thua giữa hai người họ nhưng cô ta vẫn cảm thấy quá kỳ quái.
Rõ ràng hai người đánh nhau trong biệt thự của Ngụy Thành Châu, nhưng sau đó chỉ một mình Dương Thanh đi ra, không thấy Ngưu Căn Sinh đâu cả.
Ngụy Thành Châu nói với người trong gia tộc là Ngưu Căn Sinh bỏ đi rồi.
Tuy cô ta không biết kết quả nhưng có thể đoán được, có lẽ Ngưu Căn Sinh đã chết dưới tay Dương Thanh.
Cô ta vẫn rất hận Dương Thanh, nhưng cũng hiểu cả đời này không có cơ hội rửa sạch mối nhục.
Lần thứ tư là ở hội giao lưu.
Khi thấy Dương Thanh bị người nhà họ Hoàng nhằm vào, cô ta vô cùng kích động.
Dù không thể tự tay trả thù nhưng được tận mắt chứng kiến Dương Thanh bị lấy mạng cũng rất sảng khoái.
Nào ngờ Dương Thanh quá mạnh mẽ, dám ép người thừa kế của nhà họ Hoàng quỳ xuống trước mặt mọi người.
Lúc ấy, cô ta mới ý thức được Dương Thanh khủng bố cỡ nào, chỉ sợ đời này không còn cơ hội trả thù nữa.
Bây giờ Ngụy Thành Châu lại hỏi cô ta thấy Dương Thanh thế nào, sao cô ta không nghe ra được ý tứ của lão ta?
“Ông nội, anh ta rất lợi hại.
Trẻ như vậy đã trở thành người đứng đầu tỉnh Giang Bình, có lẽ Yến Đô cũng không có ai được như vậy!”
Ngụy Minh Nguyệt đánh giá rất đúng trọng tâm.
Ngụy Thành Châu mỉm cười, đột nhiên nghiêm túc nhìn cô ta: “Nếu cháu có cơ hội trở thành người phụ nữ của cậu ta, cháu có đồng ý không?”
Nghe vậy, Ngụy Minh Nguyệt kinh ngạc tột độ.
“Ông nội, cháu…”
Cô ta chưa kịp nói hết câu, gió lớn chợt nổi lên.
“Rầm!”.
Ngôn Tình Hài
Sau tiếng động thật lớn, cửa biệt thự bị đá bay.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Mặt Ngụy Thành Châu biến sắc, vội đặt bút lông xuống chạy ra khỏi phòng sách.
Khi đến phòng khách, lão ta trông thấy một người đàn ông trung niên khí thế ngút trời đang đứng giữa phòng.
Mấy chục cao thủ nhà họ Ngụy đều bao vây ông ta.
Trên người ông ta tỏa ra sát khí mãnh liệt, không một ai dám xông lên tấn công.
Cảm giác như đang đối mặt với ác ma đến từ địa ngục khiến bọn họ sợ chết khiếp.
“Cậu là ai? Sao dám xông vào nhà họ Ngụy lúc nửa đêm?”
Mặc dù hoảng sợ nhưng Ngụy Thành Châu vẫn tức giận hét lớn.
“Ông là chủ nhà họ Ngụy, Ngụy Thành Châu à?”
Giọng nói của người đàn ông trung niên như tiếng sấm rền vang bên tai Ngụy Thành Châu.
“Rốt cuộc cậu là ai?”
Ngụy Thành Châm nghiêm mặt hỏi.
Cao thủ như ông ta khiến Ngụy Thành Châu thấy rợn tóc gáy.
“Ngưu Căn Huy của Hiệp hội Võ thuật!”
Người đàn ông trung niên lên tiếng đáp.
Ánh mắt ông ta lóe lên sát khí mãnh liệt, híp mắt nói: “Ngưu Căn Sinh là em trai tôi!”
“Nơi cuối cùng nó xuất hiện là ở nhà họ Ngụy.
Nói cho tôi biết ai đã giết nó!”
Ngưu Căn Huy tức giận quát lớn, mấy chục cao thủ nhà họ Ngụy đang bao vây đều hoảng sợ lùi lại.
Ai cũng trợn trừng hai mắt.
Một tiếng quát lui nhiều cao thủ như vậy, ông ta là người sao?
Nghe thấy đối phương xưng là Ngưu Căn Huy, Ngụy Thành Châu đã sợ hết hồn.
Lão ta chợt nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra ở nhà họ Ngụy.
Bây giờ chỉ cảm thấy hối hận không dứt.
Mặc dù Ngưu Căn Sinh bị Dương Thanh giết nhưng người xử lý thi thể là nhà họ Ngụy.
Nếu chuyện này bại lộ, nhà họ Ngụy cũng khó thoát khỏi trách nhiệm.
“Đúng là chi hội phó Căn Sinh từng tới nhà họ Ngụy nhưng đã rời đi ngay lập tức.
Tôi không biết chuyện xảy ra sau đó nữa!”
Ngụy Thành Châu đáp.
Nhưng Ngụy Minh Nguyệt đứng sau lưng lão ta lại sáng bừng hai mắt.
Đây là hi vọng duy nhất để cô ta rửa sạch mối nhục!
.
Chương 415: 415: Giết Hay Là Mời Chào
Ngưu Căn Huy cau mày, sát khí nổi lên.
“Nó tới nhà họ Ngụy để làm gì?”, Ngưu Căn Huy chất vấn.
“Nhà họ Ngụy vẫn luôn nhờ cậy Hiệp hội Võ thuật.
Lần này chúng tôi gặp phải phiền phức lớn, không xử lý được nên mới xin Hiệp hội Võ thuật giúp đỡ.
Chi hội phó Căn Sinh được phái tới”.
“Chi hội phó Căn Sinh vẫn không phải đối thủ của đối phương, sau khi bị thương tự biết không đấu lại được, tức giận bỏ đi rồi”.
“Sau đó chi hội phó đi đâu, xảy ra chuyện gì, nhà họ Ngụy hoàn toàn không biết!”
Ngụy Thành Châu bình tĩnh nói.
Lão ta sớm biết sẽ có một ngày Hiệp hội Võ thuật sẽ tới điều tra chân tướng.
Chỉ không ngờ đối phương lại là anh trai của Ngưu Căn Sinh.
Trông khí thế của ông ta có lẽ không phải là người của chi hội Giang Bình.
Vậy thì ông ta chỉ có thể đến từ tổng hội của Hiệp hội Võ thuật.
Một cao thủ của tổng hội Hiệp hội Võ thuật có thể hủy diệt toàn bộ nhà họ Ngụy.
Ngụy Thành Châu tỏ ra trấn tĩnh nhưng trong lòng lại thấp thỏm lo âu, sợ không qua mắt được đối phương sẽ hại cả nhà họ Ngụy.
“Không thể nào!”
Ngưu Căn Huy nói: “Tôi biết rõ thực lực của Ngưu Căn Sinh đến đâu, toàn bộ Giang Bình này, ngoài Thạch Giang còn ai đánh lại được nó?”
“Không chỉ đánh bại còn đánh nó bị thương, sao có thể như vậy được?”
Ngưu Căn Huy tức giận chất vấn: “Ngụy Thành Châu, tốt nhất ông đừng lừa gạt tôi, nếu không hôm nay sẽ là ngày nhà họ Ngụy bị xóa sổ!”
“Tôi nói đều là sự thật.
Cậu không tin tôi cũng hết cách!”
Ngụy Thành Châu thản nhiên đáp, không hề bị Ngưu Căn Huy dọa sợ.
Lão ta hiểu rõ nếu lúc này tỏ ra e sợ sẽ cho đối phương lý do hủy diệt nhà họ Ngụy.
Ngưu Căn Huy không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Ngụy Thành Châu như đang đánh giá lão ta có đang nói thật hay không.
“Ai đã đánh bại và khiến thằng Sinh bị thương?”, Ngưu Căn Huy vẫn tin lời Ngụy Thành Châu.
Ông ta cực kỳ chấn động, không ngờ ở tỉnh Giang Bình cũng có cao thủ đánh bại được Ngưu Căn Sinh.
“Cậu ta tên là Dương Thanh!”
Ngụy Thành Châu lên tiếng nói.
“Dương Thanh?”
Ngưu Căn Huy kinh ngạc hỏi: “Chính là thằng nhóc hơn hai mươi tuổi mới được xưng là người đứng đầu tỉnh Giang Bình sao?”
Ngụy Thành Châu vô cùng kinh hãi, không ai dám tiết lộ tin tức về người đứng đầu tỉnh Giang Bình.
Nhưng Ngưu Căn Huy lại biết đó chính là Dương Thanh.
Dù vậy, lão ta đã không còn lý do phản bác, chỉ có thể gật đầu nói: “Đúng, chính là người đứng đầu tỉnh Giang Bình, Dương Thanh!”
Lần này, Ngưu Căn Huy không còn nghi ngờ gì nữa.
Trước đó Thạch Giang đã nói người giết được Ngưu Căn Sinh chỉ có thể là một người hơn hai mươi tuổi tên Dương Thanh.
Bây giờ Ngụy Thành Châu lại nói Dương Thanh không chỉ đánh bại mà còn khiến Ngưu Căn Sinh bị thương, đương nhiên ông ta sẽ không hoài nghi.
Nhưng ông ta rất kinh ngạc, một người mới hơn hai mươi tuổi đánh bại một chi hội phó của Hiệp hội Võ thuật, thực lực này đủ tư cách xếp hạng cao tại tổng hội.
Còn trẻ như vậy đã có thực lực kinh người, chắc chắn không phải người thường.
Cái chết của Ngưu Căn Sinh thực sự có liên quan tới cậu ta sao?
Ngưu Căn Huy thấy hơi mâu thuẫn.
Với cao thủ có tiềm lực khổng lồ như vậy, ông ta nên lôi kéo về phe mình mới là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng nếu đối phương là hung thủ giết Ngưu Căn Sinh, ông ta sẽ phải làm gì?
Giết?
Hay là mời chào?
Cả phòng khách đều chìm vào yên tĩnh!
Khí thế trên người Ngưu Căn Huy quá khủng bố, mấy chục cao thủ nhà họ Ngụy đều không dám thở mạnh.
Ngụy Thành Châu nơm nớp lo sợ.
Chỉ cần chống đỡ được lần này, nhà họ Ngụy sẽ thoát khỏi liên quan tới cái chết của Ngưu Căn Sinh.
“Cậu ta đang ở đâu?”
Im lặng một lúc, Ngưu Căn Huy chợt lên tiếng hỏi.
Ngụy Thành Châu thở phào nhẹ nhõm, thành thật nói: “Dinh thự Vân Phong, biệt thự cao nhất trên núi Cửu Thành!”
Nghe vậy, Ngưu Căn Huy quay người rời đi.
Chỉ thấy gạch đá cẩm thạch dưới mỗi bước chân của ông ta đều nổ tung.
Sau hơn chục bước chân, mặt đất bị phá tơi bời.
Tất cả mọi người đều trợn trừng mắt, trên đời này thực sự có cao thủ mạnh tới mức bước một bước có thể đạp nát gạch đá cẩm thạch cứng rắn sao?
“Xin ông Căn Huy dừng bước!”
.
Chương 416: 416: Nói Ra Chân Tướng
Thấy Ngưu Căn Huy sắp rời khỏi, Ngụy Minh Nguyệt vốn đang do dự sau lưng Ngụy Thành Châu bỗng nhiên hét lên.
“Minh Nguyệt!”
Ngụy Thành Châu lập tức hoảng sợ.
Vừa nãy khi hỏi cô ta thấy Dương Thanh thế nào, lão ta đã cảm giác được cô ta hận Dương Thanh.
Lão ta cũng hiểu được tại sao Ngụy Minh Nguyệt lại hận Dương Thanh.
Nhưng lão ta không ngờ đứa cháu gái này điên cuồng muốn trả thù tới vậy.
Chẳng lẽ nó không biết một khi chân tướng bại lộ sẽ gây ra hậu quả khủng khiếp cỡ nào sao?
Ngưu Căn Huy lập tức dừng bước, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Ngụy Minh Nguyệt.
“Chuyện gì?”
Giọng nói của ông ta như tiếng chuông đồng chói tai.
“Ngày đó sau khi chi hội phó Căn Sinh rời đi, Dương Thanh đã đuổi theo truy giết.
Tuy tôi không tận mắt chứng kiến nhưng thực lực của anh ta rất mạnh, có khả năng lấy mạng chi hội phó Căn Sinh nhất!”
Ngụy Minh Nguyệt cắn răng nói, trong mắt tràn ngập điên cuồng.
Cô ta không nói ra suy đoán của mình, tự bịa ra lí do khác.
Nghe vậy, Ngụy Thành Châu mới thở phào một hơi, nhưng trong lòng vẫn chưa hết sợ hãi.
Hiện giờ Ngụy Minh Nguyệt đang đi trên dây, chỉ cần sơ ý sẽ đẩy cả nhà họ Ngụy xuống vực sâu.
Bản thân cô ta cũng sẽ chịu kết cục thịt nát xương tan.
Đúng lúc này, Ngưu Căn Huy đang đứng ở cửa phòng khách thoáng chốc xuất hiện trước mặt Ngụy Minh Nguyệt.
“Bốp!”
Ông ta bóp chặt cổ Ngụy Minh Nguyệt.
Ông ta dùng sức giơ cả người cô ta lên cao.
Cảnh tượng này khiến tất cả sợ ngây người.
Mặt mũi Ngụy Minh Nguyệt trắng bệch, ánh mắt hoảng loạn.
Cô ta không ngừng giãy dụa nhưng đối phương là cao thủ xếp thứ 9 của tổng hội Hiệp hội Võ thuật, sao có thể để cô ta trốn thoát?
Ngụy Thành Châu chết sững người, vội vàng cầu xin: “Xin cậu Căn Huy nương tay! Con bé còn nhỏ, không hiểu chuyện, nếu có nói sai điều gì xin cậu tha thứ!”
Ngưu Căn Huy không thèm nhìn lão ta, ngẩng đầu nhìn lên Ngụy Minh Nguyệt, sát khí dâng trào trong đáy mắt: “Có biết hậu quả của việc lợi dụng tôi không?”
Ông ta là người cầm quyền xếp thứ 9 trong Hiệp hội Võ thuật, sao có thể là một kẻ ngu ngốc?
Mặc dù không nhận ra Ngụy Thành Châu cũng đang lừa gạt mình nhưng ông ta vẫn nhìn ra được sự dối trá từ ánh mắt của Ngụy Minh Nguyệt.
Trong mắt cô ta chỉ có thù hận điên cuồng.
Rõ ràng cô ta có ân oán với Dương Thanh, muốn đổ oan cho anh để mượn tay Ngưu Căn Huy trả thù cho mình.
Ông ta đã nhìn thấy hết thảy trong mắt cô ta.
Ngưu Căn Huy là người nắm quyền trong Hiệp hội Võ thuật, sao có thể mắc lừa một đứa con gái?
Ánh mắt của Ngụy Minh Nguyệt tràn đầy sợ hãi và cầu xin.
Hiện giờ, cô ta không thể thở nổi.
Cảm giác ngạt thở và đau đớn trên cổ khiến cô ta sống không bằng chết.
Lần đầu tiên cô ta cảm thấy cái chết ở gần mình đến vậy.
Thế nhưng thù hận đối với Dương Thanh chẳng hề yếu đi, ngược lại càng thêm mạnh mẽ.
Nếu không tại Dương Thanh, sao cô lại lại bị Ngưu Căn Huy bóp cổ?
Thấy Ngụy Minh Nguyệt sắp toi mạng, Ngưu Căn Huy mới chịu buông tay.
“Uỳnh!”
Ngụy Minh Nguyệt ngã nhào trên mặt đất, không ngừng thở dốc.
Cô ta không muốn chịu đựng cảm giác đứng bên bờ vực chết chóc thêm một lần nào nữa.
“Cô biết Ngưu Căn Sinh chết như thế nào, phải không?”
Ngưu Căn Huy hờ hững nhìn Ngụy Minh Nguyệt, hung dữ uy hiếp: “Nếu cô dám gạt tôi một chữ, tôi sẽ cho cô sống không bằng chết!”
“Bộp!”
Dứt lời, Ngưu Căn Huy giẫm thật mạnh xuống đất.
Mặt đất rung chuyển, nơi ông ta giẫm xuống bị sụt xuống.
Mọi người thấy vậy đều sợ chết khiếp.
Nếu bị giẫm phải, còn ai sống sót nổi?.
Ủng hộ chính chủ vào ngay == T r u m T r u y e n.
COM ==
Ngụy Thành Châu mặt mày xám xịt.
Chỉ cần Ngụy Minh Nguyệt nói ra chân tướng, đêm nay sẽ là ngày tận thế của nhà họ Ngụy!
Còn Ngụy Minh Nguyệt cũng hết đường sống!
“Minh Nguyệt, cháu đừng nói lung tung.
Lỡ chọc giận cậu Căn Sinh, cháu không gánh nổi hậu quả đâu!”
Ngụy Thành Châu cố ý nhắc nhở.
“Câm miệng!”
Ngưu Căn Huy rống lên, nháy mắt xông tới trước mặt lão ta.
“Bốp!”
Một bàn tay vung ra, Ngụy Thành Châu bị tát bay ra xa mấy mét, nặng nề rơi xuống đất.
“Bây giờ cô có thể nói ra toàn bộ chân tướng được rồi!”
Ngưu Căn Huy nhìn chằm chằm Ngụy Minh Nguyệt, giọng nói lạnh lẽo thấu xương.
–
.
Chương 417: 417: Chìm Trong Mưa Máu
Nhìn sang Ngụy Thành Châu nằm lăn lóc không rõ sống chết, Ngụy Minh Nguyệt hoảng sợ tột độ.
Không phải cô ta không biết nếu chân tướng cái chết của Ngưu Căn Sinh bại lộ, nhà họ Ngụy sẽ gặp phải tai họa khủng khiếp như thế nào.
Thế nhưng cô ta đã hận Dương Thanh đến tận xương tủy.
Cho dù cô ta biết hiện giờ địa vị của anh đã vượt xa tưởng tượng của mình, hoặc có lẽ anh đã quên mất sự tồn tại của cô ta.
Nhưng mỗi lần nhớ lại Dương Thanh khiến cô ta nhục nhã, nhất là khi bắt cô ta tự vả trong nhà hàng trước mặt tất cả mọi người, thù hận của cô ta càng dâng lên cuồn cuộn.
“Tôi… tôi…”
Ngụy Minh Nguyệt nhìn Ngưu Căn Huy, lắp bắp không nói nên lời.
Cơ thể cô ta cũng run lẩy bẩy.
Trước mặt Ngưu Căn Huy, cô ta cảm thấy rất tuyệt vọng.
Đối phương muốn giết cô dễ như giẫm chết một con kiến.
“Nói!”
Ngưu Căn Huy quát lớn, tiếng quát sắc bén đâm thẳng vào linh hồn Ngụy Minh Nguyệt.
“Hôm đó Dương Thanh và chi hội phó Căn Sinh đã đánh nhau trong tòa biệt thự này.
Ông nội tôi cũng có mặt”.
“Tôi không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì”.
“Năm phút sau khi bọn họ đi vào, chỉ có ông nội tôi và Dương Thanh đi ra, chi hội phó Căn Sinh không hề xuất hiện”.
“Ông nội tôi dặn mọi người, bất kỳ ai hỏi tới đều phải nói là chi hội phó Căn Sinh không đánh lại Dương Thanh nên bỏ đi!”
“Tôi nghi ngờ chi hội phó Căn Sinh đã chết dưới tay Dương Thanh ngay trong ngày hôm đó rồi”.
Ngụy Minh Nguyệt không dám giấu giếm, nói ra toàn bộ suy đoán của mình.
“Ào!”
Cô ta vừa dứt lời, Ngưu Căn Huy lập tức tỏa ra sát khí mãnh liệt.
Luồng sát khí đó càn quét bốn phía như ném tảng đá khổng lồ xuống biển gây ra thủy triều dữ dội.
Cao thủ nhà họ Ngụy ở trong biệt thự như một con thuyền lá yếu ớt trôi nổi trên đại dương bao la.
Ai cũng có cảm giác bị thú dữ rình rập, tim đập thình thịch.
“Dương Thanh, tao nhất định sẽ không tha cho mày!”
Hai mắt Ngưu Căn Huy đỏ bừng, nổi giận gầm lên một tiếng rồi biến mất.
“Rầm!”
Khi mọi người kịp phản ứng lại, ông ta đã đạp xuống ngay tim Ngụy Thành Châu.
Lão ta đang hôn mê lập tức tắt thở.
Người nhà họ Ngụy đều kinh hãi, chủ nhà họ Ngụy trong bốn gia tộc đứng đầu Giang Hải lại bị người ta giẫm chết.
Từ xưa đến nay có mấy ai phải chết nhục nhã như vậy?
“Sau đêm nay, nhà họ Ngụy không còn tồn tại!”
Ngưu Căn Huy gằn giọng quát rồi lại biến mất.
Mỗi lần xuất hiện trước mặt một người nhà họ Ngụy, ông ta sẽ tung nắm đấm hoặc đá một cái.
Từng mạng người nhà họ Ngụy đều bị lấy đi.
Ngụy Minh Nguyệt trơ mắt chứng kiến hết thảy, bất lực ngồi sụp xuống, toàn thân không ngừng run rẩy.
Trừ cô ta ra, đám người nhà họ Ngụy vừa mới sống sờ sờ đã bỏ mạng chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Đây là chuyện con người có thể làm được sao?
Đúng là ác ma đến từ địa ngục!
Nhưng tất cả đều tại cô ta!
Nếu cô ta không âm mưu mượn tay Ngưu Căn Huy trả thù Dương Thanh, sao có thể xảy ra chuyện này?
Ông nội yêu thương cô ta nhất đã chết, bố cô ta cũng không còn, từng gương mặt quen thuộc đều lần lượt ngã xuống.
Chính sự ích kỷ của cô ta đã gây ra mọi chuyện
“Ông… ông ơi, xin ông nể tình tôi thành thật khai báo, hãy tha chết cho tôi!”
Trông thấy đôi mắt đỏ sậm của Ngưu Căn Huy nhìn mình, Ngụy Minh Nguyệt vội vàng dập đầu xuống, sợ hãi cầu xin.
“Phập!”
Ngưu Căn Huy tiện tay ném một cục đá nhỏ bằng ngón út.
Ngụy Minh Nguyệt lập tức im bặt, máu phun ra giữa trán như đóa hoa nở rộ.
Cô ta chậm rãi ngã xuống, chết không nhắm mắt.
“Một ả bị hận thù làm mờ mắt.
Tôi đã diệt cả nhà cô, sao có thể để cô sống sót?”
Ngưu Căn Huy lạnh lùng nói rồi cất bước rời đi.
Đến khi những người còn lại trong gia tộc họ Ngụy chạy tới, chỉ thấy bên trong biệt thự la liệt xác chết, máu chảy thành sông.
Cả nhà họ Ngụy đều chìm trong mưa máu.
–
.
Chương 418: 418: Khiêu Khích Trắng Trợn
Ngụy Thành Châu có ba đứa con trai, hai đứa chết từ trước, đứa còn lại cũng vừa mới bị Ngưu Căn Huy lấy mạng.
Giờ đây nhà họ Ngụy chỉ còn mấy người con cháu vô dụng.
Giậu đổ bìm leo, những người vừa tới sau vốn dĩ là đến để chi viện cho nhà họ Ngụy.
Khi biết Ngụy Thành Châu đã chết, tất cả rơi vào tình trạng hỗn chiến, tài sản nhà họ Ngụy bị cướp đoạt sạch sẽ.
Không ai ngờ tới nhà họ Ngụy từng oanh liệt một thời lại bị hủy diệt chỉ trong một đêm!
Sáng hôm sau, tin tức nhà họ Ngụy diệt vong nhanh chóng truyền ra khắp Giang Bình.
Các gia tộc khác đều bàng hoàng kinh hãi.
Nhà họ Ngụy bị xóa sổ một cách bí ẩn, mấy gia tộc lớn còn lại trong Giang Bình còn mấy nhà có thể đứng vững?
Điều ngạc nhiên hơn cả chính là, hiện giờ người đứng đầu tỉnh Giang Bình đã xuất hiện mà vẫn có người chạy tới diệt sạch nhà họ Ngụy, rõ ràng đang đối đầu với người đứng đầu tỉnh Giang Bình.
Trong phòng chủ tịch của chi nhánh tập đoàn Nhạn Thanh tại Giang Hải.
Dương Thanh đang ngồi xem video trên màn hình máy tính để bàn.
Trên sofa còn một gương mặt già nua.
Ông cụ chính là chủ nhà họ Hàn ở tỉnh lỵ, Hàn Khiếu Thiên!
Đợi Dương Thanh xem xong, ông cụ mới lên tiếng: “Cậu Thanh cũng thấy rồi đó, kẻ hủy diệt nhà họ Ngụy là một cao thủ cực mạnh”.
Ánh mắt của Dương Thanh cũng trở nên nghiêm trọng.
Video vừa rồi ghi lại toàn bộ mọi chuyện xảy ra trong biệt thự của Ngụy Thành Châu vào đêm qua.
Do Hàn Khiếu Thiên tìm được.
Đáng tiếc là độ phân giải của video quá thấp, hình ảnh rất mơ hồ, cũng không có âm thanh.
Nhưng như vậy cũng đủ chứng minh thực lực của người đàn ông trung niên mặc sườn xám nam kia vô cùng mạnh mẽ.
“Ông thấy thế nào?”
Dương Thanh đột nhiên hỏi.
Hàn Khiếu Thiên đáp: “Trừ các vệ sĩ hàng đầu trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô, chỉ còn Hiệp hội Võ thuật mới có cao thủ như vậy, hơn nữa còn là người có địa vị cực cao”.
“Tôi cho rằng, người trong video đến từ Hiệp hội Võ thuật!”
“Chi hội Giang Bình của Hiệp hội Võ thuật thường xuyên qua lại với nhà họ Ngụy.
Lần này chắc chắn bọn họ đã làm gì chọc giận tới Hiệp hội Võ thuật nên mới gặp phải tai họa”.
“Nhưng tôi nghĩ rất có thể đối phương tới vì cậu”.
Nói xong, Hàn Khiếu Thiên lo lắng nhìn Dương Thanh.
Dương Thanh vốn cũng đang nghi ngờ, rốt cuộc là ai muốn hủy diệt nhà họ Ngụy.
Sau khi nghe Hàn Khiếu Thiên phân tích, anh đã nhớ lại một số chuyện.
Lúc trước anh đã giết một chi hội phó của Hiệp hội Võ thuật ở nhà họ Ngụy, nhà họ Ngụy còn giúp anh xử lý thi thể.
Xem ra chuyện này đã bị bại lộ.
Nếu không anh thực sự không nghĩ ra chuyện nào khác có thể khiến cao thủ mạnh như vậy tự mình tới xóa sổ nhà họ Ngụy.
“Không cần đoán nữa.
Chắc chắn là do Hiệp hội Võ thuật làm, đối phương cũng đang nhằm vào tôi”.
Dương Thanh bình tĩnh nói.
“Vậy thì phải làm sao?”
Hàn Khiếu Thiên lo sợ nói: “Với thực lực này, có lẽ người kia có địa vị rất cao trong Hiệp hội Võ thuật, có lẽ chi hội trưởng chi hội Giang Bình cũng không sánh bằng”.
“Bị Hiệp hội Võ thuật để mắt tới là một phiền phức rất lớn!”
Mặc dù Hàn Khiếu Thiên biết thân phận của Dương Thanh nhưng sau khi xem đoạn video vừa rồi, ông cụ cũng không dám chắc chắn.
Thực lực của đối phương quá khủng khiếp, hoàn toàn vượt xa tưởng tượng của ông cụ.
Dương Thanh lạnh lùng nói: “Nếu đối phương đã nhằm vào tôi nhưng lại không lập tức tìm tới sau khi diệt nhà họ Ngụy, chứng tỏ cũng đang e ngại gì đó”.
“Bây giờ chúng ta cứ chờ đợi.
Bất kể kẻ nào có can đảm tới tìm tôi, tôi sẽ khiến cho kẻ đó một đi không trở lại!”
Dương Thanh bá đạo nói, vẻ mặt tràn đầy tự tin và ngạo nghễ.
Anh là Tướng quân của biên giới phía Bắc, sao có thể bị một thế lực võ thuật muốn giết liền giết được?
Nếu thực sự dễ chết như vậy, Dương Thanh cũng không có tư cách tự xưng là Chiến Thần Bất Bại!
Hàn Khiếu Thiên vốn không yên tâm, nghe Dương Thanh nói vậy liền biết anh có năng lực đối phó, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng trong lòng ông cụ vẫn chưa hết lo lắng.
“Chủ tịch, có người gửi thư mời, nói có chuyện vô cùng quan trọng cần bàn bạc, muốn anh phải tự mình tới!”
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa chợt vang lên.
Nữ thư ký xinh đẹp cầm theo tấm thiệp mời thiếp vàng, cung kính đưa cho Dương Thanh rồi lập tức ra ngoài.
“Hiệp hội Võ thuật!”
Ngoài bìa thiệp mời là bốn chữ lớn được viết theo phong cách cổ xưa.
“Cậu Dương Thanh!”
“Mười giờ sáng ngày 15 tháng 8 tổ chức Hội võ Giang Bình tại nhà thi đấu tỉnh lỵ để chọn ra người đứng đầu tỉnh Giang Bình!”
“Trân trọng mời cậu tới tham dự!”
“Chi hội Giang Bình của Hiệp hội Võ thuật!”
Thiệp mời viết rõ ràng rành mạch lại khiến Dương Thanh cảm thấy khí thế ngạo nghễ đập vào mặt.
Trong hội giao lưu lần trước, anh đã được tôn làm người đứng đầu tỉnh Giang Bình.
Vậy mà giờ đây chi hội Giang Bình của Hiệp hội Võ thuật lại muốn dùng võ để chọn ra người đứng đầu tỉnh Giang Bình.
Rõ ràng là đang trắng trợn khiêu khích Dương Thanh!
–
.
Chương 419: 419: Như Đã Từng Quen Biết
Hàn Khiếu Thiên đọc xong thiệp mời, lập tức giận dữ mắng chửi: “Khốn kiếp! Từ bao giờ đến lượt Hiệp hội Võ thuật làm chủ ở Giang Bình?”
Dương Thanh vẫn bình tĩnh như không hề ngạc nhiên, híp mắt nói: “Các người đã muốn chết, tôi sẽ cho các người toại nguyện!”
Nghe vậy, Hàn Khiếu Thiên giật mình vội vàng khuyên nhủ: “Cậu Thanh, với địa vị của cậu đâu cần phải tự ra mặt đấu với Hiệp hội Võ thuật?”
Trong các gia tộc ở Giang Bình chỉ có Hàn Khiếu Thiên biết được thân phận thật sự của anh.
Xem xong video nhà họ Ngụy bị hủy diệt, ông cụ đột nhiên thấy lo cho Dương Thanh.
Thế nhưng ông cụ biết rõ, đừng nói là một cao thủ của Hiệp hội Võ thuật, dù là hội trưởng cũng không phải đối thủ của anh.
Trong lòng mọi chiến sĩ ở biên giới phía Bắc, Tướng quân chính là thần!
Một cao thủ tới từ Hiệp hội Võ thuật làm gì có tư cách đọ sức với anh?
Dương Thanh lắc đầu đáp: “Sắp đến lúc tôi phải tới Yến Đô một chuyến rồi.
Biết đâu trận này lại là chuyện tốt?”
Hàn Khiếu Thiên thầm kinh hãi.
Cậu Thanh muốn tới Yến Đô để trả lại mối thù bị gia tộc Vũ Văn đuổi đi năm xưa sao?
Đúng lúc này, Hàn Khiếu Thiên nhận được tin tức Hiệp hội Võ thuật cũng gửi một tấm thiệp mời y hệt cho nhà họ Hàn.
Ngày 15 tháng 8 ở nhà thi đấu tỉnh lỵ đấu võ để chọn ra người đứng đầu tỉnh Giang Bình.
Không chỉ có Dương Thanh và Hàn Khiếu Thiên, cả nhà họ Trần, nhà họ Quan và các gia tộc lớn khác cũng nhận được thư mời.
Tin tức tối qua nhà họ Ngụy bị xóa sổ đã lan truyền khắp Giang Bình, khiến lòng người hỗn loạn.
Ngay sau đó họ lại nhận được thiệp mời của Hiệp hội Võ thuật.
Nhiều gia tộc nhanh chóng tổ chức cuộc họp khẩn cấp.
Đối với bọn họ, lần trước ở hội giao lưu tại khách sạn Trung Châu chính là một lần chọn phe.
Lần này lại phải tiếp tục lựa chọn.
Mặc dù trong thiệp mời bọn họ tham gia Hội võ để chọn người đứng đầu tỉnh Giang Bình.
Nhưng bọn họ đều tự hiểu được, bây giờ ở Giang Bình trừ Dương Thanh ra còn ai dám đối đầu với Hiệp hội Võ thuật nữa?
“Chắn chắn Hiệp hội Võ thuật là hung thủ hủy diệt nhà họ Ngụy!”
“Rõ ràng Hiệp hội Võ thuật tổ chức hội võ để nhằm vào cậu Thanh!”
“Kết cục của nhà họ Ngụy chính là đòn ra oai của Hiệp hội Võ thuật đối với cậu Thanh!”
…
Mọi người trong tỉnh Giang Bình đều bàn tán xôn xao.
Tại một căn biệt thự sát biển ở Giang Hải.
Người phụ nữ trung niên thanh lịch đang ngồi ngoài ban công ngắm nhìn biển cả xa xăm.
Sau lưng bà ta có một người vệ sĩ trung niên.
“Bà chủ, vừa nãy chi hội Giang Bình của Hiệp hội Võ thuật đã gửi thiệp, mời đến các gia tộc lớn của tỉnh Giang Bình tham gia Hội võ vào mười giờ sáng ngày 15 tháng 8 tại nhà thi đấu tỉnh lỵ để chọn ra người đứng đầu tỉnh Giang Bình!”
Vệ sĩ trung niên cung kính nói.
Người phụ nữ này chính là Diệp Mạn đến từ Yến Đô, cũng chính là mẹ ruột của Tần Thanh Tâm.
Vệ sĩ trung niên là cao thủ bảo vệ Diệp Mạn, Lương Liên.
“Ồ? Hiệp hội Võ thuật định nhúng tay vào chuyện ở Giang Bình sao?”
Diệp Mạn cau mày, kinh ngạc hỏi.
Lương Liên gật đầu đáp: “Nghe nói ông Chín của Hiệp hội Võ thuật đã tới Giang Bình.
Có lẽ lần này ông ta sẽ ra mặt”.
“Người xếp thứ 9 trong Hiệp hội Võ thuật? Ngưu Căn Huy kia á?”
Diệp Mạn cả kinh thốt lên.
Lương Liên nói: “Chính là Ngưu Căn Huy! Đêm qua một mình ông ta đã tiêu diệt cả một gia tộc bản địa của Giang Hải, nghe nói là vì cái chết của em trai ông ta liên quan đến nhà họ Ngụy”.
“Giang Bình sắp vật đổi sao dời rồi!”
Diệp Mạn thì thào, hai mắt sáng rực.
Lần này tới Giang Hải, bà ta có nhiệm vụ phải hoàn thành.
Thế nhưng bà ta chưa kịp tìm ra được người đứng đầu tỉnh Giang Bình, Hiệp hội Võ thuật đã nhanh chân hơn muốn tổ chức Hội võ Giang Bình.
Kỳ thực mục đích của nhà họ Diệp và Hiệp hội Võ thuật đều là kiểm soát Giang Bình.
Điều khác biệt duy nhất chính là, nhà họ Diệp muốn lôi kéo người đứng đầu tỉnh Giang Bình, còn Hiệp hội Võ thuật lại muốn tranh đoạt quyền khống chế với người đứng đầu tỉnh Giang Bình.
“Bà chủ, chuyện này đã vượt quá khả năng xử lý của chúng ta.
Tôi nghĩ phải báo cho gia tộc biết!”
Lương Liên đột nhiên lên tiếng.
Mặc dù ông ta là cao thủ bên cạnh Diệp Mạn nhưng không phải cao thủ hàng đầu của nhà họ Diệp.
Còn Ngưu Căn Huy là cao thủ xếp thứ 9 trong Hiệp hội Võ thuật.
Nếu phải đối đầu với Ngưu Căn Huy, ông ta không có cơ hội thắng.
Nếu người đứng đầu tỉnh Giang Bình thắng thì vẫn tốt, dù không thể liên hôn nhưng bọn họ vẫn có thể nghĩ cách lôi kéo quan hệ với đối phương.
Nhưng nếu Hiệp hội Võ thuật thắng, toàn bộ Giang Bình đều sẽ thuộc về Hiệp hội Võ thuật, nhà họ Diệp chỉ còn cách rút lui khỏi cuộc chiến này.
Diệp Mạn cau mày, không vui nói: “Lương Liên, dạo này ông nói hơi nhiều!”
Trước đó khi bà ta định bỏ qua mệnh lệnh của gia tộc, dùng con gái ruột liên hôn với người đứng đầu tỉnh Giang Bình, Lương Liên từng phản đối.
Hôm nay, ông ta lại tiếp tục đưa ra ý kiến.
Hai lần như vậy đã khiến Diệp Mạn cực kỳ khó chịu.
“Bà chủ, tôi chỉ lo nhiệm vụ lần này sẽ thất bại nên mới…”
“Câm miệng!”
Lương Liên chưa kịp giải thích xong đã bị Diệp Mạn chặn họng, cả giận quát: “Đừng quên lần này tôi là người thực hiện nhiệm vụ.
Mọi chuyện ở Giang Bình đều do tôi quyết định!”
“Vâng thưa bà chủ!”
Lương Liên thầm thở dài, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo.
Đương nhiên Diệp Mạn không muốn báo cho gia tộc biết chuyện Hiệp hội Võ thuật nhúng tay vào, bởi vì gia tộc nhất định sẽ phái người khác tới tiếp quản nhiệm vụ lần này.
Khi đó toàn bộ kế hoạch của bà ta đều đổ vỡ.
“Chúng ta cứ quan sát trước đã.
Chưa chắc Hiệp hội Võ thuật có thể thắng được người đứng đầu tỉnh Giang Bình!”
Diệp Mạn im lặng hồi lâu rồi bình tĩnh nói: “Nếu không Hiệp hội Võ thuật đã không mời các gia tộc lớn của Giang Bình tới nhà thi đấu tỉnh lỵ để tổ chức hội võ”.
Lương Liên không dám nhiều lời, chỉ lặng lẽ gật đầu.
“Tuyệt đối không được để gia tộc biết chuyện ở Giang Bình!”
Diệp Mạn bỗng nghiêm giọng nói.
Lúc này Lương Liên mới lên tiếng đáp: “Bà chủ yên tâm, nhiệm vụ của tôi chỉ là bảo vệ bà an toàn!”
“Đi đi, có tin tức gì mới phải lập tức báo cho tôi biết!”
Diệp Mạn phất tay nói.
Sau khi Lương Liên đi khỏi, trong biệt thự chỉ còn lại một mình Diệp Mạn, khí thế mạnh mẽ vừa rồi lập tức tan biến như thủy triều rút xuống.
Không phải bà ta không sợ nhiệm vụ thất bại, mà vì chuyến đi tới Giang Bình lần này chính là cơ hội duy nhất của bà ta.
Một khi có thể ghép đôi Tần Thanh Tâm với người đứng đầu tỉnh Giang Bình, bà ta không chỉ thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ gia tộc giao cho mà còn có thể nhận lại con gái.
Quan trọng nhất là “cậu Thanh” đang nắm giữ quyền kiểm soát Giang Bình sẽ trở thành con rể bà ta.
Sau này địa vị của bà ta trong nhà họ Diệp sẽ lên như diều gặp gió.
“Dương Thanh, cậu nhất định phải tránh xa con gái tôi ra!”
Nghĩ tới lợi ích khổng lồ khi người đứng đầu tỉnh Giang Bình và Tần Thanh Tâm đến với nhau, ánh mắt bà ta tràn đầy kiên định.
Từ xưa đến nay, người đáng thương tất có chỗ đáng hận, giống như Diệp Mạn.
Nếu bà ta biết người bị bà ta coi thường, ép rời xa Tần Thanh Tâm chính là người đứng đầu tỉnh Giang Bình được nhà họ Diệp coi trọng, người mà bà ta vẫn luôn tìm kiếm, không biết bà ta sẽ nghĩ gì?
Tại tập đoàn Tam Hòa ở Giang Hải.
Một chiếc xe Mercedes màu đen đỗ lại trước cổng.
Đến giờ tan tầm, một cô gái xinh đẹp tuyệt sắc chậm rãi đi ra.
Diệp Mạn ngồi trong xe nhìn thấy Tần Thanh Tâm xuất hiện, lập tức kích động hai mắt đỏ hoe, chăm chú nhìn gương mặt hoàn mỹ có vẻ mệt mỏi kia.
Tần Thanh Tâm đang định rời đi thì linh tính cứ mách cô phải nhìn về phía chiếc Mercedes màu đen cách đó không xa.
Nhưng cửa kính đen sì, hoàn toàn không nhìn thấy gì bên trong.
Cô cũng chỉ nhìn một cái rồi quay người đi thẳng.
Đúng lúc này, cửa xe đột nhiên mở ra, một người phụ nữ trung niên mặc sườn xám đi tới trước mặt cô.
“Bà là ai?”
Thấy đối phương đến gần, Tần Thanh Tâm nhíu mày hỏi.
Không biết tại sao khi nhìn thấy Diệp Mạn, cô chợt cảm thấy bối rối lạ thường.
Người phụ nữ này khiến cô có cảm giác như đã từng quen biết.
–
.
Chương 420: 420: Tập Đoàn Rác Rưởi
Lúc nhìn thấy Tần Thanh Tâm, Diệp Mạn cũng vô cùng kích động.
“Xin hỏi cháu có phải là chủ tịch tập đoàn Tam Hòa, Tần Thanh Tâm không?”
Diệp Mạn cố giả bộ bình tĩnh, nở nụ cười thân thiện.
Mặc dù bà ta giả vờ rất tốt nhưng Tần Thanh Tâm vẫn nhìn ra sự kích động trong mắt bà ta.
Cô hơi nghi hoặc nhưng vẫn gật đầu đáp: “Đúng vậy!”
“Chào cháu, cô là chủ tịch tập đoàn Mamba Đỏ, cô tên Diệp Mạn!”
Diệp Mạn cười nói, giơ tay về phía Tần Thanh Tâm.
Tập đoàn Mamba Đỏ rất nổi tiếng ở Yến Đô, không hề thua kém tập đoàn Nhạn Thanh.
Tần Thanh Tâm là chủ tịch tập đoàn Tam Hòa, đương nhiên biết rõ.
Nhưng cô nghi ngờ tại sao người có thân phận cao quý như vậy lại chủ động tới tìm mình?
“Chào chủ tịch Diệp!”
Tần Thanh Tâm lễ phép bắt tay bà ta.
Lần đầu tiên được tiếp xúc với Tần Thanh Tâm gần như vậy sau hơn hai mươi năm qua, Diệp Mạn cực kỳ phấn khích.
Bà ta nắm chặt tay cô không chịu buông.
Ánh mắt nóng bỏng của bà ta nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp của cô, càng nhìn càng yêu thích.
Đây chính là con gái của bà ta, xinh đẹp không ai sánh bằng.
Trên đời này làm gì có người đàn ông nào từ chối nổi sắc đẹp chim sa cá lặng này?
Bản thân Diệp Mạn không hề hay biết, gặp lại con gái sau hơn hai mươi năm xa cách, suy nghĩ đầu tiên của bà ta không phải nghĩ cách đền bù thiệt thòi cho con gái mà là nghĩ cách lợi dụng cô.
“Chủ tịch Diệp!”
Tần Thanh Tâm khẽ cau mày, dứt khoát rụt tay lại.
“Xin lỗi cháu! Gặp được cháu khiến cô hơi kích động!”
Diệp Mạn cũng không xấu hổ, cười nói.
“Chủ tịch Diệp tìm tôi có chuyện gì?”
Tần Thanh Tâm không quen ở gần người lạ, lạnh lùng hỏi.
“Cô định thành lập chi nhánh của Mamba Đỏ ở Giang Hải, muốn mời cháu đến làm tổng giám đốc”.
Diệp Mạn nói rõ ý đồ: “Cô đã biết rõ tình hình của tập đoàn Tam Hòa rồi”.
“Tam Hòa là tập đoàn đứng đầu Giang Hải, có địa vị rất lớn tại Giang Hải nhưng so với các tập đoàn ở Yến Đô thì chỉ là rác rưởi!”
“Tập đoàn rác rưởi như vậy sao có thể xứng với năng lực của cháu được?”
“Cô định đầu tư năm trăm triệu để thành lập chi nhánh, cũng định chia cho cháu 10% cổ phần của chi nhánh này!”
“Cô đã chuẩn bị sẵn hợp đồng, chỉ cần cháu đồng ý là có thể ký kết”.
Diệp Mạn ra lệnh cho Lương Liên: “Mau lấy hợp đồng ra!”
Bà ta tự biên tự diễn hết thảy, không hề nhận ra sắc mặt Tần Thanh Tâm đã tối sầm lại.
Dùng năm trăm triệu thành lập chi nhánh, 10% cổ phần chính là năm mươi triệu.
Ai cũng nhìn ra được thành ý của Diệp Mạn.
Thế nhưng Tần Thanh Tâm lại khác.
Tập đoàn Tam Hòa do một tay cô tạo nên, có ý nghĩa rất quan trọng với cô.
Chỉ cần cô muốn, trở thành tổng giám đốc tập đoàn Nhạn Thanh cũng chẳng có gì khó.
Vậy mà Diệp Mạn lại chẳng xem ra gì, nói tập đoàn Tam Hòa là rác rưởi.
Tần Thanh Tâm là người lập nên Tam Hòa sao có thể nhẫn nhịn được?
“Chủ tịch Diệp nói tập đoàn Tam Hòa là rác rưởi sao?”, Tần Thanh Tâm hỏi.
“Đúng vậy! Cô đã điều tra doanh thu hàng năm của tập đoàn Tam Hòa, lợi nhuận chỉ có hơn năm mươi triệu”.
“So với chi nhánh tập đoàn Mamba Đỏ cô định thành lập ở Giang Hải, chỉ mới đăng ký vốn ban đầu đã là năm trăm triệu!”
“Với thực lực của nhà họ Diệp ở Yến Đô, có thể tưởng tượng ra được nếu thành lập chi nhánh Mamba Đỏ ở đây sẽ thu hút rất nhiều nhà đầu tư!”
“Cô có thể cam đoan với cháu, năm nay chỉ còn chưa đầy bốn tháng nhưng lợi nhuận của chi nhánh sẽ vượt qua được tập đoàn Tam Hòa!”
“Cháu nói xem, tập đoàn Tam Hòa không phải rác rưởi thì là gì?”
Diệp Mạn kiêu ngạo khoe khoang thân phận người nhà họ Diệp.
Với bà ta, quả thực tập đoàn Tam Hòa chẳng là cái thá gì.
“Vậy tôi hỏi bà, tại sao bà lại bỏ nhiều tiền như vậy để mời tôi về làm tổng giám đốc của công ty bà?”, Tần Thanh Tâm lại hỏi.
Diệp Mạn sửng sốt một chút, lập tức đáp: “Vì năng lực của cháu rất xuất sắc!”
“Làm sao bà nhìn ra được tôi xuất sắc?”, Tần Thanh Tâm bình thản hỏi tiếp.
Rốt cuộc lần này Diệp Mạn cũng cảm thấy có gì đó sai sai.
Tần Thanh Tâm bình tĩnh khiến bà ta chợt cảm thấy áp lực nặng nề.
“Cháu có thể khiến một tập đoàn rác rưởi đạt được lợi nhuận năm mươi triệu một năm, như vậy chưa đủ xuất sắc sao?”, Diệp Mạn hỏi ngược lại.
“Thế bà có biết người sáng lập tập đoàn Tam Hòa là ai không?”, Tần Thanh Tâm cố nén giận hỏi tiếp.
“Thứ ngu ngốc mới sáng lập ra loại tập đoàn rác rưởi như vậy”.
“Nếu cô biết người sáng lập là ai, cô sẽ mắng té tát người đó!”
“Không phải đồ óc lợn nào cũng có tư cách thành lập tập đoàn”.
“Đối với cô, tập đoàn nào không đạt được một trăm triệu lợi nhuận một năm đều là rác rưởi, chẳng bằng đừng lập ra”.
Diệp Mạn châm chọc mắng chửi tập đoàn Tam Hòa chẳng ra cái gì, chỉ muốn lập tức gọi người tẩn cho người sáng lập tập đoàn Tam Hòa một trận.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










