Chàng Rể Chiến Thần
Tập 41 : 401: Ý Đồ Xấu Xa (c401-c410)
❮ sautiếp ❯Chương 401: 401: Ý Đồ Xấu Xa
Ai cũng hiểu sau hôm nay, cả Giang Bình sẽ nghe lệnh Dương Thanh.
Không ngờ một thanh niên hơn hai mươi tuổi lại dễ dàng hoàn thành chuyện mà cả nhà họ Hoàng thuộc tám gia tộc lớn ở Yến Đô lẫn chi hội Giang Bình của Hiệp hội Võ thuật đều không làm được.
Cùng lúc đó, một chiếc Rolls-Royce màu đen đang phóng đến sân bay.
Người ngồi trong xe chính là Hoàng Chung vừa rời khỏi khách sạn Trung Châu.
Lúc này, ông ta đang ngồi ở ghế sau với sắc mặt vô cùng u ám.
“Ông Chung, có cần xin sự trợ giúp từ Yến Đô không ạ?”
Một người trung niên ngồi ở ghế phụ lái thấp thỏm hỏi.
Ông ta là vệ sĩ của Hoàng Chung, đã đi theo Hoàng Chung rất nhiều năm, cũng giúp Hoàng Chung ngăn cản vô số nguy hiểm.
Nhưng vừa nãy, ở đại sảnh tổ chức hội giao lưu, chỉ một chữ “Cút” của Dương Thanh đã khiến ông ta phải lùi bước.
Lúc này ông ta vô cùng sợ hãi, sợ Hoàng Chung sẽ đổ những chuyện xảy ra ngày hôm nay lên đầu mình.
Hoàng Chung lạnh lùng nhìn vệ sĩ: “Nếu ông dám tiết lộ nửa chữ về chuyện xảy ra ngày hôm nay, tôi sẽ xử lý ông đấy!”
Nghe thấy thế, vệ sĩ run rẩy, lập tức im lặng.
Một lúc lâu sau, Hoàng Chung mới nói: “Sau này tôi sẽ bắt thằng nhãi đó chịu gấp bội nỗi nhục ngày hôm nay, nhưng giờ tôi chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt”.
“Nếu nhà họ Hoàng biết chuyện này, vị trí người thừa kế của tôi sẽ bị hủy bỏ ngay.
Đừng quên, có rất nhiều người trong gia tộc đang để mắt đến tôi đấy”.
“Bây giờ Hiệp hội Võ thuật cũng nhúng tay vào, gần như không còn bất kỳ hy vọng gì trong việc nắm giữ Giang Bình nữa, tôi chỉ có thể chuyển mục tiêu sang nơi khác thôi”.
Nghe Hoàng Chung giải thích như thế, vệ sĩ chợt hiểu ra, chẳng những chuyện xảy ra ngày hôm nay khiến Hoàng Chung mất hết thể diện mà còn làm bẽ mặt nhà họ Hoàng.
Một khi chuyện xảy ra tối nay truyền đến Yến Đô, nhà họ Hoàng sẽ trở thành trò cười cho cả Yến Đô.
Đến khi đó, ông ta cũng chỉ còn đường chết, dù sao chức trách của ông ta cũng là bảo vệ Hoàng Chung mà.
Nhưng ông ta lại bị Dương Thanh quát cho lui bước, không dám tiến lên, chỉ có thể trơ mắt nhìn Hoàng Chung chịu nhục.
“Nhưng…
nếu người ở Giang Bình để lộ chuyện này thì sao ạ?”
Vệ sĩ của Hoàng Chung hơi lo lắng.
Nhỡ người ở Giang Bình tiết lộ chuyện này rồi Hoàng Chung tưởng ông ta làm thì sao?
“Ngu xuẩn!”
Hoàng Chung mắng rồi lạnh lùng nói: “Chỉ là gia tộc nhỏ ở Giang Bình, sao dám lan truyền chuyện xảy ra tối nay chứ? Trừ khi họ chán sống!”
“Hiệp hội Võ thuật cũng sẽ không để lộ chuyện này, dù sao tôi cũng là người thừa kế của nhà họ Hoàng.
Một khi nhà họ Hoàng biết tôi đã phải chịu nhục trước mặt mọi người, chắc chắn thù hận giữa nhà họ Hoàng và Hiệp hội Võ thuật sẽ nhiều thêm”.
“Nếu tuyên chiến với nhau, cả nhà họ Hoàng lẫn hiệp hội võ thuật đều sẽ gặp phải phiền phức rất lớn”.
“Nhìn chung, bây giờ, các thế lực lớn ở Yến Đô đang rất ổn định, không ai dám phá vỡ sự cân bằng này”.
Tuy Hoàng Chung rất bất mãn với vệ sĩ nhưng cũng biết rõ sự trung thành của đối phương.
Sau khi giải thích xong, ông ta cũng thoải mái hơn nhiều.
Ông ta muốn nắm giữ Giang Bình để củng cố địa vị của mình, nhưng không nhất thiết cứ phải là Giang Bình.
Nếu nắm giữ nơi khác thì vẫn có thể củng cố vị trí người thừa kế của ông ta.
Hoàng Chung không nán lại Giang Bình.
Ông ta rời khỏi khách sạn Trung Châu rồi đến sân bay luôn, rời xa nơi đã khiến ông ta phải chịu nhục nhã này.
Một bên khác, Thạch Giang của Hiệp hội Võ thuật cũng rời khỏi khách sạn Trung Châu.
Trên đường về, Thạch Giang vô cùng tức giận: “Quá hống hách! Quá hống hách! Tưởng có chút thực lực là có thể chống lại Hiệp hội Võ thuật à!”
“Tao sẽ không bao giờ bỏ qua cho mày! Chắc chắn không!”
“Tức chết mất!”
Thạch Giang tức điên, chỉ hận không thể cử người đi giết Dương Thanh luôn.
Tuy lão ta đang sôi máu, nhưng người được cử tới Giang Bình để làm chi hội trưởng như lão ta cũng không ngu.
Lão ta biết rõ, chỉ riêng thực lực mà Dương Thanh thể hiện ra trước đó đã hơn xa lão ta rồi.
Ở Hiệp hội Võ thuật, kẻ mạnh làm vua.
Ở chi hội tỉnh Giang Bình, lão ta có thực lực mạnh nhất.
Ngay cả lão ta cũng không phải đối thủ của anh, nói gì đến những người khác chứ?
Nếu bây giờ muốn giải quyết Dương Thanh thì chỉ có thể tìm cao thủ mạnh hơn ở trụ sở chính của Hiệp hội Võ thuật mà thôi.
“Chi hội trưởng, tôi có cách này! Không chừng sẽ giết được thằng nhãi kia đấy!”
Đúng lúc này, một người trung niên ngồi ở ghế phụ lái bỗng nói.
Người này tên Lý Nam, là cấp dưới mà Thạch Giang tin tưởng nhất.
Lý Nam đã đi theo Thạch Giang từ trước khi lão ta được cử đến Giang Bình để làm chi hội trưởng.
Bên cạnh Thạch Giang, Lý Nam đóng vai trò quân sư, bày mưu tính kế.
Có thể nói, nếu không có Lý Nam thì cũng không có Thạch Giang bây giờ.
Nghe thấy Lý Nam nói thế, Thạch Giang lập tức vui mừng hỏi: “Mau nói đi, cậu có cách gì thế!”
Trong đôi mắt sâu thẳm của Lý Nam xuất hiện vẻ hung tàn.
Ông ta híp mắt: “Chi hội trưởng, anh vẫn nhớ chuyện của chi hội phó Ngưu Căn Sinh chứ?”
Nghe thấy thế, sắc mặt Thạch Giang chùng xuống ngay.
“Ngưu Căn Sinh đã biến mất hơn nửa tháng, đến giờ vẫn chưa có tin tức gì!”
Thạch Giang nghiêm nghị nói.
Lý Nam lắc đầu: “Chi hội trưởng, anh nghĩ Ngưu Căn Sinh còn sống không?”
“Cậu có ý gì?”, Thạch Giang nhíu mày.
Lý Nam nói: “Ngưu Căn Sinh là chi hội phó của chi hội chúng ta, không thể vô cớ biến mất hơn nửa tháng được.
Tôi gần như có thể khẳng định, ông ta đã chết rồi!”
“Sao cơ? Chết á?”
Sắc mặt Thạch Giang thay đổi ngay.
Lý Nam gật đầu: “Ngưu Căn Sinh ỷ vào thân phận của anh trai, tuy bình thường không tuân thủ quy định lắm, còn lén làm một số chuyện”.
“Nhưng nhìn chung, ông ta vẫn có chừng mực.
Theo tôi biết, ông ta chưa bao giờ biến mất lâu như thế”.
“Dù sao anh trai ông ta cũng là người của trụ sở chính Hiệp hội Võ thuật, nếu ông ta làm quá đà thì sẽ ảnh hưởng tới tiền đồ của anh trai”.
“Bây giờ tự dưng ông ta lại biến mất lâu như thế, chắc chắn đã gặp chuyện rồi!”
Lý Nam đã đoán được chuyện này từ lâu nhưng không nói.
Lúc này ông ta bỗng nhắc tới chuyện này, khiến Thạch Giang cảm thấy áp lực một cách khó hiểu.
Anh trai Ngưu Căn Sinh là cao thủ ở trụ sở chính của Hiệp hội Võ thuật, có thân phận cực kỳ cao quý, Thạch Giang vốn không có tư cách sánh vai với ông ta.
Bây giờ Ngưu Căn Sinh lại chết ở chi hội của lão ta, nếu anh trai Ngưu Căn Sinh biết thì sẽ ảnh hưởng tới lão ta rất nhiều.
“Nếu cậu đã nhắc đến chuyện này thì chắc cũng nghĩ ra cách đối phó rồi nhỉ?”
Thạch Giang im lặng một lúc lâu rồi trầm giọng hỏi.
Lý Nam gật nhẹ đầu: “Chúng ta có thể đổ chuyện này cho Dương Thanh”.
“Vu oan cho thằng nhãi đó á?”
Thạch Giang lập tức giật mình.
Lý Nam mỉm cười: “Chi hội trưởng, anh nói thật cho tôi biết đi, thực lực của thằng nhãi đó so với anh thế nào?”
“Rất có thể nó mạnh hơn tôi!”
Trước mặt Lý Nam, Thạch Giang không giấu giếm bất cứ chuyện gì, nói đúng sự thật.
Lý Nam nói: “Cho dù nó không mạnh hơn anh thì ít nhất cũng ngang với anh, tức là nó có năng lực giết Ngưu Căn Sinh thật”.
“Chúng ta chỉ cần đổ cái chết của Ngưu Căn Sinh lên đầu Dương Thanh, chắc chắn anh trai của Ngưu Căn Sinh sẽ đích thân đến”.
“Tới khi đó, thằng nhãi ấy chỉ còn đường chết mà thôi”.
“Cho dù anh trai Ngưu Căn Sinh trách anh thì cũng không thể làm gì anh vì chuyện này được”.
“Sau khi ông ta giết Dương Thanh, những gia tộc khác chỉ là đám ô hợp.
Đến khi đó, chúng ta lại cử cao thủ đi ám sát chủ của mấy gia tộc đó, chẳng phải Giang Bình sẽ về tay chúng ta ư?”
Trong mắt Lý Nam tràn ngập sự nham hiểm.
Thạch Giang đang lo âu lập tức mừng rỡ, cười lớn: “Hay lắm! Không hổ là anh em tốt của Thạch Giang này, có cậu ở đây rồi, giành lấy Giang Bình đâu còn khó nữa?”
.
Chương 402: 402: Nghìn Người Chỉ Trỏ
Hội giao lưu được tổ chức ba năm một lần nhanh chóng kết thúc.
Mỗi khi hội giao lưu được tổ chức, thứ hạng của các gia tộc lớn ở Giang Bình lại có sự thay đổi.
Bây giờ sáu, bảy mươi gia tộc quyền thế ở Giang Bình rộng lớn đều đã tôn Dương Thanh làm chủ nhân.
Có thể nói sau này Dương Thanh chính là vua của Giang Bình, hội giao lưu cũng không còn ý nghĩa để tồn tại nữa.
Đám người nhanh chóng rời khỏi đại sảnh rộng rãi, chỉ còn Dương Thanh và Hàn Khiếu Thiên.
“Chiến sĩ Hàn Khiếu Thiên thuộc sư đoàn Số Một, quân đoàn Thường Thắng ở biên giới phía Bắc xin được gửi lời chào đến Tướng quân!”
Khi những người khác đã đi hết, Hàn Khiếu Thiên đứng thẳng trước mặt Dương Thanh, cung kính nhìn anh.
“Soạt!”
Ông cụ cúi chào anh bằng tư thế tiêu chuẩn như trong sách giáo khoa, sắc mặt vô cùng nghiêm túc.
Trong mắt ông cụ tràn ngập sự kính trọng đầy chân thành.
Đây là lời chào từ một chiến sĩ già đến Tướng quân mới của biên giới phía Bắc.
Dương Thanh nhìn dáng vẻ cung kính của Hàn Khiếu Thiên, cảm khái vô cùng.
Anh cũng đứng thẳng, chào lại rồi cao giọng nói: “Tướng quân tiền nhiệm ở biên giới phía Bắc nước Chiêu Châu, Dương Thanh!”
Sau khi chào lại một cách nghiêm túc, Dương Thanh mới nói với vẻ cảm khái: “Ông chủ Hàn, từ khi rời khỏi biên giới phía Bắc thì tôi đã không còn là Tướng quân nữa rồi, ông đừng trang trọng quá như thế”.
Hàn Khiếu Thiên nghiêm túc nói: “Sau khi đến biên giới phía Bắc thì sẽ mãi là người của nơi này, tuy cậu đã rời đi nhưng trong lòng tôi, bất cứ vị Tướng quân nào cũng đáng để tôi chào như thế”.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của Hàn Khiếu Thiên, Dương Thanh hiểu rõ, người chiến sĩ già này có tình cảm rất sâu sắc với biên giới phía Bắc.
Nếu chưa trải qua cuộc rèn luyện sống còn trên chiến trường ở biên giới phía Bắc thì sẽ không bao giờ hiểu được tình cảm sâu sắc của những chiến sĩ với nơi đây.
“Được rồi, không nói chuyện này nữa, chúng ta tâm sự việc khác đi”.
Dương Thanh bỗng nói.
Vừa nãy, khi tất cả mọi người rời đi, anh chỉ gọi Hàn Khiếu Thiên lại.
Vì anh có chuyện muốn hỏi ông cụ.
Sau khi biết thân phận của Dương Thanh, ánh mắt của Hàn Khiếu Thiên khi nhìn anh luôn tràn ngập sự cung kính.
“Cậu Thanh, cậu cứ nói đi!”
Hàn Khiếu Thiên kính cẩn nói.
Dương Thanh hơi bất đắc dĩ nhưng cũng không xoắn xuýt về sự cung kính của ông cụ nữa: “Tuy có vẻ Giang Bình đã được thống nhất nhưng vẫn còn mối họa ngầm rất lớn, nhà họ Hoàng và Hiệp hội Võ thuật có thể quay lại bất cứ lúc nào”.
“Chắc chắn họ sẽ cử người có địa vị và thực lực mạnh hơn đến, không biết ông chủ Hàn có cao kiến gì không?”
Dương Thanh hỏi.
Tỉnh lỵ vốn có ba gia tộc lớn, bây giờ nhà họ Mạnh và nhà họ Ninh đã bị xóa sổ hẳn, chỉ còn mỗi nhà họ Hàn.
Tuy nhà họ Quan và nhà họ Trần thân thiết với anh hơn nhà họ Hàn, nhưng sức ảnh hưởng của họ không thể bằng nhà họ Hàn được.
Có thể nói, tất cả những chuyện xảy ra ngày hôm nay đều do trời xui đất khiến.
Dương Thanh vốn không định thống nhất Giang Bình, vì nhà họ Hoàng và Hiệp hội Võ thuật quá hống hách nên anh mới phải ra tay, từ đó cũng khiến mọi người kinh hãi.
Hàn Khiếu Thiên nghiêm túc suy tư một lát rồi nói: “Cậu Thanh, tôi cho rằng nhà họ Hoàng không quá đáng sợ đâu.
Mối phiền phức lớn nhất bây giờ chính là Hiệp hội Võ thuật”.
“Sao lại thế?”, Dương Thanh hỏi.
“Tỉnh Giang Bình không phải lựa chọn duy nhất của nhà họ Hoàng, họ có thể chọn tỉnh khác”.
“Hôm nay, cậu ép Hoàng Chung quỳ xuống xin lỗi trước mặt mọi người, nếu chuyện này đến tai nhà họ Hoàng, chẳng những Hoàng Chung sẽ đánh mất vị trí người thừa kế mà còn có nguy cơ bị đuổi khỏi trung tâm quyền lực của gia tộc”.
“Thế nên, chắc chắn Hoàng Chung sẽ tìm mọi cách để ỉm chuyện này xuống chứ không báo cho nhà họ Hoàng”.
“Nhưng Hiệp hội Võ thuật thì lại là mối phiền phức lớn!”
“Thạch Giang có thể trở thành chi hội trưởng của chi hội Giang Bình, chắc chắn ông ta không ngu.
Ông ta đã chọn rời đi vì không thắng được cậu, nếu Hiệp hội Võ thuật cử thêm người đến, thực lực của họ sẽ ngày càng mạnh mẽ!”
“Thế nên trong thời gian tới, không cần lo về nhà họ Hoàng, nhưng nhất định phải đề phòng Hiệp hội Võ thuật!”
Hàn Khiếu Thiên nghiêm túc nói, Hiệp hội Võ thuật vẫn gây ra áp lực khổng lồ cho ông cụ.
Tuy Hiệp hội Võ thuật ở tỉnh Giang Bình chỉ là chi hội, nhưng chỗ đáng sợ thực sự là vô số cao thủ ở trụ sở chính của Hiệp hội Võ thuật cơ.
Dương Thanh gật nhẹ đầu, không hề sợ hãi, im lặng một lát rồi nói: “Thật ra tôi không sợ Hiệp hội Võ thuật, nhưng e rằng họ sẽ ra tay với các ông”.
“Dù sao hồi nãy, các gia tộc lớn ở tỉnh Giang Bình ngoan ngoãn phục tùng tôi cũng vì có sự dẫn đầu của nhà họ Hàn, nhà họ Quan và nhà họ Trần”.
“Nếu Hiệp hội Võ thuật ra tay với các ông thì sẽ tạo thành phiền phức lớn cho tôi”.
Hàn Khiếu Thiên cười lạnh: “Nếu Hiệp hội Võ thuật thực sự định ra tay với chúng tôi đầu tiên thì chúng tôi đành đỡ vậy.
Tuy nhà họ Hàn không có nhiều cao thủ như Hiệp hội Võ thuật, nhưng nếu họ dám nhắm vào nhà họ Hàn, dù có đánh đổi bằng cả gia tộc thì tôi cũng sẽ khiến họ phải lao đao!”
Dương Thanh lắc đầu với vẻ bất đắc dĩ: “Hy vọng là do chúng ta nghĩ nhiều, nhưng dù thế nào thì ông chủ Hàn cũng phải bình tĩnh, còn người còn của”.
Chuyện với Hiệp hội Võ thuật bắt nguồn từ anh, Dương Thanh không muốn liên lụy tới người khác.
Hàn Khiếu Thiên mỉm cười: “Cậu Thanh cứ yên tâm, tôi sẽ có chừng mực”.
Sau khi trò chuyện với Hàn Khiếu Thiên chốc lát, Dương Thanh rời khỏi khách sạn Trung Châu.
“Anh rể!”
Dương Thanh vừa ra khỏi khách sạn, một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên.
“Y Y, sao em lại ở đây thế?”
Khi thấy Tần Y, Dương Thanh hơi ngờ vực.
Tần Y là tổng giám đốc chi nhánh Giang Hải của tập đoàn Nhạn Thanh nên cũng nhận được thư mời, nhưng là thư mời đến hội giao lưu cấp thấp.
Lúc này mắt cô ta đỏ hoe, nét mặt trông khá u sầu, rõ ràng đã gặp phải phiền phức gì đó.
“Hội giao lưu bên em cũng vừa kết thúc xong!”, Tần Y giải thích.
“Hội giao lưu hôm nay thế nào?”, Dương Thanh hỏi.
Anh cũng không hỏi thẳng Tần Y xem đã xảy ra chuyện gì, nếu cô ta muốn nói thì chắc chắn sẽ không giấu giếm.
Tần Y gật nhẹ đầu: “Cũng tạm được, nhưng hơi khác với những gì mà em mong đợi”.
Dương Thanh mỉm cười: “Em cứ yên tâm, sau tối nay, tập đoàn Nhạn Thanh sẽ trở thành doanh nghiệp lớn nhất tỉnh Giang Bình!”
Anh là chủ tịch tập đoàn Nhạn Thanh, bây giờ tất cả các gia tộc quyền thế ở Giang Bình đều đã phục tùng anh.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sau tối nay, giá trị của tập đoàn Nhạn Thanh trên thị trường sẽ tăng vọt.
Tần Y gượng cười, không nói gì.
“Em vẫn chưa ăn gì nhỉ? Anh dẫn em đi ăn bữa khuya nhé”.
Dương Thanh cười nói: “Nghe nói ở tỉnh lỵ có một con phố ẩm thực dân tộc, có rất nhiều quán ăn dân tộc trong đó, chúng ta đi nếm thử xem sao”.
Trên đường đi, Tần Y không nói gì, tâm trạng cũng rất sa sút, cứ lầm lũi đi theo Dương Thanh.
Chỉ toàn Dương Thanh nói, thỉnh thoảng Tần Y mới đáp lại.
Điều này khiến Dương Thanh càng thêm lo lắng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà tâm trạng của Tần Y lại tệ như vậy?
Cuối cùng hai người cũng đến một quán ăn của người Hồi, trên biển tên bằng gỗ có mấy chữ “Tiệm cơm Hoa Nhi Hồi Dân” màu vàng, sáng lấp lánh.
Nhân viên phục vụ trong tiệm đều mặc trang phục của người Hồi, nói tiếng Hồi.
Buổi tối, phố ẩm thực vô cùng náo nhiệt, phía trước các quán ăn còn có người đang biểu diễn đủ loại múa hát dân tộc.
Nhưng khung cảnh nhộn nhịp này vẫn không thể khiến Tần Y vui lên.
“Chẳng phải đây là tổng giám đốc Tần Y à?”
Đúng lúc này, một cặp nam nữ trẻ tuổi bỗng bước vào tiệm cơm, người đàn ông hơi nhếch môi, nhìn chằm chằm vào Tần Y với vẻ nghiền ngẫm.
Còn người phụ nữ đứng cạnh người đàn ông thì đang khoác tay anh ta, híp mắt nhìn Tần Y: “Tôi còn tưởng ai, hóa ra là cô ả đê tiện vừa bị nghìn người chỉ trỏ ở hội giao lưu à”.
.
Chương 403: 403: Ông Là Ai Hả
Nghe thấy những lời mỉa mai từ hai người đó, Tần Y tức phát run.
Dương Thanh cũng hơi nhíu mày, anh có ấn tượng với người phụ nữ vừa lên tiếng.
Cô ta tên Dương Liễu, là con gái nhà họ Dương ở Châu Thành, chồng cô ta là đàn anh mà Tần Y từng thích hồi đại học, tên Vương Ngạn Quân.
Hồi trước, vì Vương Ngạn Quân tới tập đoàn Nhạn Thanh để quấy rối Tần Y nên Dương Thanh đã gọi người nhà họ Dương ở Châu Thành đến.
Trong cơn nóng giận, nhà họ Dương đã đuổi Vương Ngạn Quân đi.
Vương Ngạn Quân đã trắng tay lại chạy đến tập đoàn Nhạn Thanh, bắt cóc Tần Y lên tầng thượng, ép Tần Y yêu đương với anh ta.
Sau đó Dương Thanh ra tay, Vương Ngạn Quân té lầu rồi chết.
Không ngờ hôm nay họ lại gặp Dương Liễu ở tỉnh lỵ.
“Em họ, đây chính là người anh rể đã dan díu với sếp Tần Y đấy à?”
Người thanh niên bên cạnh Dương Liễu bỗng chỉ vào Dương Thanh, hỏi với vẻ mỉa mai.
Lúc này Dương Liễu mới thấy rõ mặt Dương Thanh, không khỏi hơi bối rối, nhưng khi nghĩ đến việc anh họ mình đang đứng cạnh, sự bối rối của cô ta cũng biến mất tăm.
“Anh họ, đúng là tên này đã dan díu với ả đê tiện đó”.
Dương Liễu nói với vẻ châm chọc.
“Ê thằng nhãi kia, mày giỏi thật đấy! Dụ được cả hai chị em lên giường! Phùng Kế Tông tao bái phục!”
Thì ra thanh niên kia tên Phùng Kế Tông.
Tuy anh ta đang nói bái phục nhưng trên mặt lại tràn ngập vẻ trào phúng.
“Câm miệng!”
Rốt cuộc Tần Y cũng bùng nổ, đứng phắt dậy, giận dữ quát: “Các người không được sỉ nhục anh rể tôi!”
“Sếp Tần Y, tai nào của cô nghe thấy tôi sỉ nhục anh rể cô thế? Rõ ràng tôi đang khen anh rể cô vì đã dụ được cả em vợ là cô lên giường mà, đúng là đáng nể thật, ha ha ha!”
Phùng Kế Tông phá lên cười.
Giờ đang là lúc phố ẩm thực đông đúc nhất, có rất nhiều khách tới quán ăn cơm.
Câu nói này của Phùng Kế Tông nhanh chóng được truyền khắp quán.
Rất nhiều khách hàng nhìn về phía Tần Y.
Thậm chí có người còn bắt đầu chỉ trỏ.
“Đồ đê tiện, cô đúng là trơ trẽn, nếu lúc trước cô không xen vào giữa tôi và chồng, sao chúng tôi lại ly hôn chứ?”
Dương Liễu cố tình nói to: “Đều do ả đàn bà đê tiện như cô!”
“Mọi người lại đây mà xem! Người phụ nữ này là kẻ thứ ba đã cướp chồng tôi, giờ cô ta còn định ve vãn cả anh rể mình này!”
Dương Liễu nói lớn với xung quanh.
Tiếng hô của cô ta khiến nhiều khách khứa xúm lại hơn, ai cũng chỉ trỏ.
“Cô gái này trông trẻ đẹp thế mà lại là kẻ thứ ba à?”
“Đúng thế, làm kẻ thứ ba thì cũng thôi đi, còn dám ve vãn cả anh rể mình nữa”.
“Đúng là loại lẳng lơ, vừa nhìn đã thấy mặt cô ta là mặt hồ ly tinh rồi!”
Xung quanh toàn tiếng chửi rủa Tần Y, Dương Liễu càng thêm đắc ý.
Tần Y tức run người, cắn chặt môi, mắt đỏ hoe.
“Chắc cô thích làm kẻ thứ ba cũng vì tiền nhỉ? Hay thế này nhé, cô ngủ với tôi một đêm, tôi cho cô một trăm nghìn, sao nào?”
Phùng Kế Tông cười híp mắt.
“Anh họ, anh đề cao cô ta quá rồi đấy, giày rách mà cũng xứng với một trăm nghìn ư?”
Dương Liễu cười khẩy: “Theo em thì anh chỉ cần cho cô ta một nghìn là đủ rồi!”
“Ha ha!”
Phùng Kế Tông phá lên cười rồi nói ngay: “Em nói đúng, cho cô ta một nghìn là đủ rồi!”
“Sếp Tần Y, nếu cô ngủ với tôi một đêm thì tôi sẽ cho cô một nghìn nhé, không thể nhiều hơn được, cô thấy thế nào?”
Trong mắt Phùng Kế Tông hừng hực lửa, cô gái xinh đẹp như Tần Y đúng là hiếm thấy.
“Nếu không muốn chết thì cút ra ngoài cho tao!”
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng bỗng vang lên.
Trước ánh mắt của mọi người, Dương Thanh bình tĩnh đứng dậy, trong mắt lóe lên sát khí.
“Mày định bảo vệ em vợ à?”
Phùng Kế Tông cười híp mắt, không hề hay biết ai đang đứng trước mặt mình.
“Một thằng ở rể cũng định làm anh hùng cứu mỹ nhân à?”, Dương Liễu mỉa mai.
Cô ta rất căm hận Dương Thanh và Tần Y.
Theo cô ta thấy, việc nhà họ Dương ép cô ta và Vương Ngạn Quân ly hôn đều do hai người này cả.
Cũng do họ mà Vương Ngạn Quân chết.
Đúng là cô ta rất yêu Vương Ngạn Quân, bằng không đã không kết hôn với anh ta.
Thậm chí khi biết Vương Ngạn Quân muốn ở bên Tần Y, cô ta vẫn sẵn lòng tha thứ.
Nếu gia tộc không chia rẽ họ, có chết cô ta cũng không ly hôn với Vương Ngạn Quân.
“Anh rể, cứ kệ họ, chúng ta đi thôi!”
Tần Y đã nhìn thấy sát khí trong mắt Dương Thanh, bỗng thấy hơi lo lắng, định rời khỏi nơi này.
“Sao thế? Chuyện trơ trẽn bị lộ nên định trốn đi à?”
Dương Liễu tóm lấy cánh tay Tần Y, la lớn: “Mọi người đừng tha cho kẻ thứ ba này, nhất định phải bắt cô ta trả giá đắt!”
“Phải lột sạch cô ta trước mặt mọi người!”
Dương Liễu nói rồi đưa tay ra, định lột đồ Tần Y.
“Lúc trước tôi chừa cho nhà họ Dương một con đường sống, xem ra tôi đã quá nhân từ rồi!”
Dương Thanh tóm lấy tay Dương Liễu, lạnh lùng nói.
“Đau! Thả tôi ra!”
Dương Liễu kêu đau, ra sức giãy dụa.
“Mẹ nó! Dám động vào em họ tao, mày muốn chết à!”
Phùng Kế Tông tức giận quát, đấm vào mặt Dương Thanh.
“Bốp!”
Đúng lúc nắm đấm của Phùng Kế Tông lao tới, Dương Thanh bỗng kéo mạnh cổ tay Dương Liễu.
Nắm đấm của Phùng Kế Tông giáng vào mặt cô ta.
“Á!”
Dương Liễu hét lên, máu mũi nhanh chóng chảy ra: “Anh họ, sao anh lại đánh em?”
“Hả! Xin lỗi em, anh không cố ý!”
Phùng Kế Tông cũng ngây người.
Dương Thanh cười lạnh: “Mày muốn đánh nữa không?”
“Mẹ kiếp! Mày dám bẫy tao, để xem tao có giết mày không!”
Phùng Kế Tông giận dữ quát rồi đá về phía Dương Thanh.
Khi anh ta sắp đá trúng Dương Thanh, Dương Thanh bỗng vươn tay tóm lấy Dương Liễu rồi kéo mạnh.
“Bịch!”
Chân Phùng Kế Tông nặng nề đạp trúng bụng Dương Liễu.
Dương Liễu rú lên rồi ngã lăn ra đất, ôm bụng lăn lộn: “Á! Anh họ, sao anh đạp em? Đau chết mất! Đau chết mất!”
Phùng Kế Tông đờ ra, rõ ràng anh ta định đánh Dương Thanh, sao cứ trúng em họ anh ta vậy?
Trong lúc Phùng Kế Tông sững sờ, Dương Thanh đã gọi điện thoại: “Bảo Phùng Toàn đến tiệm cơm Hoa Nhi Hồi Dân ở phố ẩm thực của tỉnh lỵ trong mười phút cho tôi! Bằng không thì tự chịu hậu quả!”
“Thằng kia, mày vờ vịt gì đấy?”
“Mày biết Phùng Toàn là ai không? Đó là chủ gia tộc họ Phùng của tao, ngay cả tao cũng không có tư cách nói chuyện với ông ấy, mày còn dám bảo ông ấy chạy đến đây trong mười phút, mẹ mày biết mày trâu bò thế không hả?”
“Mày dám bẫy tao, tao sẽ không tha cho mày đâu!”
Phùng Kế Tông không tin Dương Thanh có thể khiến Phùng Toàn chạy tới đây trong mười phút.
Đúng lúc này, điện thoại Dương Thanh bỗng vang lên.
Dương Thanh cầm lên xem, là số lạ.
Sau khi nối máy, một giọng nói sợ hãi vang lên: “Cậu Thanh, thật xin lỗi, tôi không ngờ lại có thằng đốn mạt đến từ nhà họ Phùng dám đắc tội cậu”.
“Cậu yên tâm, tôi sẽ tới đó trong mười phút!”
“Trong khoảng thời gian này, cậu muốn giải quyết thế nào cũng được, có giết cũng không sao!”
“Cậu Thanh, cậu có thể cho tôi nói mấy câu với thằng khốn đó được không?”
Dương Thanh không trả lời mà chuyển máy luôn: “Nói đi!”
“Phùng Kế Tông, giờ cậu lập tức quỳ xuống xin cậu Thanh tha thứ cho tôi, bằng không tôi sẽ không tha cho cậu!”
“Mẹ nó! Ông là ai hả?”
Phùng Kế Tông không nhận ra giọng Phùng Toàn, tức giận mắng.
“Tôi là chủ gia tộc họ Phùng ở thành phố Kim Hà, Phùng Toàn!”
Phùng Toàn sắp tức điên, giận dữ quát.
Tiên Hiệp Hay
“Ha! Cái quái gì chứ? Dám giả mạo chủ gia tộc họ Phùng của tôi à?”
Phùng Kế Tông cười lạnh, mỉa mai: “Nếu ông là Phùng Toàn thì tôi là ông nội Phùng Toàn đấy!”
–
.
Chương 404: 404: Em Gái Anh
Thái độ của Phùng Kế Tông vô cùng hống hách, khiến Phùng Toàn ở đầu dây bên kia sắp tức nổ phổi.
Phùng Kế Tông sỉ nhục ông ta cũng thôi đi, cùng lắm chờ cậu ta về rồi dạy dỗ tử tế.
Nhưng quan trọng là thằng trời đánh này lại dám gây chuyện với Dương Thanh.
Bây giờ cả Giang Bình đều nghe lệnh Dương Thanh, ai dám đắc tội với anh chứ?
“Phùng Kế Tông! Tôi là chủ gia tộc họ Phùng, Phùng Toàn!”
Phùng Toàn giận dữ quát vào điện thoại: “Tôi khuyên cậu quỳ xuống xin cậu Thanh tha thứ ngay, bằng không đến lúc tôi qua đó, cho dù cậu Thanh không thèm lấy mạng cậu thì tôi cũng phải giết cậu!”
“Lão già, dám giả mạo chủ gia tộc họ Phùng trước mặt tôi, ông có giỏi thì tới nhanh lên!”
Phùng Kế Tông hùng hổ nói: “Hôm nay tôi sẽ không đi đâu hết, để chờ tên giả mạo như ông tới lấy mạng tôi!”
Anh ta nói rồi cúp máy luôn.
Phùng Kế Tông vốn đã coi thường Dương Thanh nên càng không bao giờ nghĩ cuộc gọi này là thật.
“Thằng nhãi! Tao thấy trò này của mày nhiều lắm rồi, cỡ mày mà cũng định lừa tao chắc?”
Phùng Kế Tông mỉa mai.
Dương Liễu cạnh anh ta cũng cười duyên, chế giễu: “Tần Y, anh rể cô có năng khiếu diễn đấy nhỉ, hay để tôi giới thiệu anh ta cho một công ty giải trí, để anh ta đóng vai phụ nhé? Không chừng một ngày cũng kiếm được mấy trăm, đủ để hai người sống rồi”.
Người vây xem xung quanh đều chỉ trỏ Dương Thanh và Tần Y.
Tần Y tức run người, nếu Dương Thanh không ngăn cản, cô ta chỉ muốn lao tới xé nát miệng Dương Liễu luôn.
Dương Thanh như đang xem thằng hề biểu diễn, không nói năng gì.
Hội giao lưu vừa kết thúc, chắc chắn Phùng Toàn vẫn chưa đi xa, có lẽ khoảng mấy phút nữa ông ta sẽ đến.
“Anh họ, giờ này hội giao lưu ở khách sạn Trung Châu đã kết thúc rồi nhỉ?”
Dương Liễu bỗng cười nói: “Hội giao lưu lần này vốn do nhà họ Phùng tổ chức, nhưng nhà họ Phùng lại nhường cho nhà họ Mạnh ở tỉnh lỵ, chắc chắn nhà họ Mạnh sẽ không đối xử tệ bạc với nhà họ Phùng đâu ha?”
Nghe thấy thế, Phùng Kế Tông đắc ý nói: “Đương nhiên rồi!”
“Mỗi ba năm hội giao lưu mới được tổ chức một lần, lần nào bên tổ chức cũng kiếm bộn”.
“Lần này nhà họ Phùng lại trao quyền tổ chức cho nhà họ Mạnh, nhà họ Mạnh là một trong ba gia tộc đứng đầu tỉnh lỵ, sao có thể đối xử tệ bạc với nhà họ Phùng bọn anh chứ?”
“Không giấu gì em, nhà họ Mạnh đã hứa sẽ giúp nhà họ Phùng bọn anh mở rộng thị trường ở tỉnh lỵ sau khi hội giao lưu lần này kết thúc, không đến năm năm, nhà họ Phùng cũng sẽ trở thành một trong các gia tộc mạnh nhất tỉnh lỵ!”
Trên mặt Phùng Kế Tông tràn ngập sự kiêu ngạo và tự mãn.
Đám đông đang vây xem đều nhìn Phùng Kế Tông với vẻ hâm mộ, cũng thầm kinh ngạc, không ngờ lại có một gia tộc ở thành phố khác may mắn nhận được sự đề bạt của nhà họ Mạnh.
Vì hội giao lưu ở khách sạn Trung Châu vừa kết thúc không lâu nên chuyện trong đó vẫn chưa được truyền ra ngoài, do đó chẳng mấy ai biết rõ rốt cuộc trong hội giao lưu đã có việc gì xảy ra.
Phùng Kế Tông chỉ là người của dòng phụ nhà họ Phùng, nếu không mang họ Phùng thì anh ta còn đủ tư cách để tham gia hội giao lưu ở khách sạn Lục Châu.
Anh ta càng không biết chủ gia tộc họ Mạnh và họ Ninh trong ba nhà quyền thế ở tỉnh lỵ đã lần lượt bị giết, hai nhà đó cũng đã bị đuổi khỏi Giang Bình vì một câu nói của Dương Thanh rồi.
Nghe thấy Phùng Kế Tông nói thế, mặt Tần Y – người không rõ sự thật xám ngoét như tro.
Tuy cô ta biết Dương Thanh đến từ gia tộc Vũ Văn ở Yến Đô, nhưng cũng hiểu rõ anh đã bị gia tộc Vũ Văn đuổi khỏi Yến Đô từ rất nhiều năm trước rồi.
Theo cô ta thấy, bây giờ Dương Thanh chỉ có mỗi tập đoàn Nhạn Thanh, ngoài ra cũng được nhà họ Quan ở Giang Hải và nhà họ Trần ở Châu Thành sẵn lòng giúp đỡ.
Tuy Dương Thanh được nhà họ Quan và nhà họ Trần giúp đỡ, nhưng nhà họ Phùng lại được nhà họ Mạnh – một trong ba gia tộc lớn ở tỉnh lỵ che chở, sao anh có thể đối phó được?
“Anh rể, hay chúng ta rời khỏi đây trước nhé?”
Tần Y khẽ nói, trên mặt tràn ngập sự lo lắng.
Về phần những gì mà Dương Thanh vừa nói, bảo chủ gia tộc họ Phùng đến đây trong mười phút, điều đó vốn không thể thực hiện được, chỉ là hù dọa Phùng Kế Tông mà thôi.
Cô ta không muốn mình liên lụy tới Dương Thanh.
Dương Thanh mỉm cười ôn hòa: “Những kẻ dám bắt nạt em gái anh còn chưa trả giá đắt, sao anh có thể rời đi được?”
Nghe thấy Dương Thanh nói thế, Tần Y sững sờ, trong mắt tràn ngập sự cảm động.
Tuy cô ta từng chủ động nhận Dương Thanh làm anh trai, nhưng cũng vì không kìm lòng được nên mới nói thế.
Nhưng rõ ràng Dương Thanh đã cho là thật, coi cô ta như em gái luôn.
Có câu nói này của Dương Thanh, sự e ngại trong lòng Tần Y lập tức tan thành mây khói, cô ta cảm thấy vô cùng ấm áp.
“Ơ? Em vợ biến thành em gái rồi à?”
Nghe thấy Dương Thanh nói thế, Dương Liễu chế giễu.
Phùng Kế Tông cười phá lên: “Theo anh thấy thì chắc là em gái mưa nhỉ? Ha ha ha ha!”
Nhìn dáng vẻ cười lớn của hai người đó, Tần Y chỉ cảm thấy buồn nôn.
Thời gian trôi đi từng chút một, năm phút nhanh chóng qua đi nhưng vẫn chưa thấy Phùng Toàn đến.
Sáu phút!
Tám phút!
Mười phút!
Thoáng cái đã hết mười phút, nhưng Phùng Toàn vẫn chưa xuất hiện.
“Thằng nhãi kia, hết mười phút rồi đấy, sao chủ gia tộc họ Phùng mà mày nói vẫn chưa tới vậy?”
Phùng Kế Tông giơ tay lên xem đồng hồ, mỉa mai: “Dám vờ vịt trước mặt tao, mày đang tự khiến mình bẽ mặt đấy à?”
Dương Liễu che miệng cười: “Anh họ, hồi nãy em đã nói với anh rồi, anh ta chỉ là thằng ở rể mà thôi, làm gì có tư cách để khiến chủ gia tộc họ Phùng đích thân đến đây chứ?”
Trong mắt cô ta tràn ngập sự căm hận.
.
Chương 405: 405: Xin Cậu Trách Tội
Thật ra cô ta biết thừa sự mạnh mẽ của Dương Thanh, lúc trước Dương Thanh chỉ dẫn một người đàn ông cường tráng đến nhà họ Dương, vừa giơ tay lên đã giết được cao thủ mạnh nhất nhà họ Dương rồi.
Chỉ một câu nói của anh đã ép nhà họ Dương phải ký vào hiệp ước bất bình đẳng, chuyển nhượng cơ nghiệp mấy chục năm của nhà họ Dương cho anh với giá cực thấp.
Sau đó nhà họ Dương bị vô số gia tộc ở Châu Thành dẫn người đến bao vây, nếu chủ gia tộc họ Dương không nhanh trí thì có lẽ người nhà họ Dương đã chết hết từ hôm đó rồi.
Sau khi rời khỏi Châu Thành, nhà họ Dương đã rơi vào tình trạng nghèo rớt mồng tơi, không còn bất cứ hy vọng nào để khôi phục sự huy hoàng ngày xưa nữa.
Người đàn ông mà cô ta yêu nhất cũng té lầu chết vì Tần Y.
Tất cả đều do tên đàn ông khốn nạn và người phụ nữ trước mặt cô ta ban tặng!
Bây giờ, nhà họ Phùng đã giao quyền tổ chức hội giao lưu cho nhà họ Mạnh, nhà họ Mạnh đã hứa sẽ nâng đỡ nhà họ Phùng lên, theo Dương Liễu thấy, phải mượn tay nhà họ Phùng thì mới có thể báo thù rửa hận.
Lúc này, sao cô ta có thể bỏ qua cơ hội sỉ nhục Dương Thanh và Tần Y chứ?
“Anh họ, em nghĩ anh đừng nói nhảm với họ nhiều thế nữa”.
“Tuy người phụ nữ này là hàng đã qua sử dụng nhưng cũng có chút nhan sắc, anh cứ trực tiếp dẫn cô ta đi để cô ta ngủ với anh là được”.
“Sao phải nói nhảm với họ nhiều thế chứ? Anh tưởng họ có thể gọi được chủ gia tộc họ Phùng đến đây thật ư?”
Dương Liễu cười ha hả.
Không thể không nói, người phụ nữ này đúng là quá tàn nhẫn.
Cô ta biết thừa Dương Thanh rất mạnh nhưng vẫn cố tình xúi giục Phùng Kế Tông trắng trợn cưỡng ép Tần Y.
Cô ta đang hại Phùng Kế Tông chứ không hề giúp anh ta!
Vì Dương Liễu biết rõ, một khi Phùng Kế Tông dám động vào Tần Y, chắc chắn Dương Thanh sẽ giết anh ta.
Sau khi Dương Thanh giết Phùng Kế Tông, sao nhà họ Phùng đang ở độ huy hoàng có thể tha cho anh chứ?
Phùng Kế Tông phá lên cười như điên: “Em nói có lý, đã thế thì tôi không so đo với hai người nữa.
Sếp Tần Y, cô đi với tôi một đêm, tôi sẽ bỏ qua cho anh trai mưa của cô, sao nào?”
Phùng Kế Tông nói rồi giơ tay về phía Tần Y.
Dương Thanh nhắm mắt lại, đang định ra tay, đúng lúc này, một giọng nói giận dữ bỗng vang lên ở cửa tiệm cơm: “Ngừng ngay cho tôi!”
Trong lúc mọi người kinh ngạc, một người trung niên đã chạy vào tiệm cơm dưới sự mở đường của mấy người đàn ông vạm vỡ, mặt mũi đầm đìa mồ hôi.
Tay Phùng Kế Tông lập tức cứng đờ giữa không trung, trước đó giọng nói trong điện thoại không giống lắm nên anh ta không nhận ra đó là giọng Phùng Toàn.
Nhưng bây giờ, anh ta đã nghe rất rõ, đó là giọng của Phùng Toàn – chủ gia tộc họ Phùng.
Khi thấy Phùng Toàn, Dương Liễu cũng đờ đẫn, thì thào với vẻ không dám tin: “Sao…
sao có thể chứ?”
“Chủ…
chủ gia tộc! Sao…
sao ông lại tới đây?”
Phùng Kế Tông vô cùng sợ hãi, giọng nói cũng run rẩy.
Trên mặt Phùng Toàn tràn ngập sát khí, ông ta nghiến răng nghiến lợi: “Chính là cậu à? Hồi nãy cậu đã nói qua điện thoại rằng nếu tôi là Phùng Toàn, cậu sẽ là ông nội tôi đúng không?”
“Bịch!”
Người Phùng Kế Tông mềm nhũn, nặng nề quỳ xuống đất, vô cùng sợ hãi: “Chủ…
chủ gia tộc, tôi…
tôi thực sự không biết đó là ông! Nếu biết là ông, dù cho tôi thêm mười lá gan thì tôi cũng không dám nói thế!”
Lúc này anh ta chỉ muốn khóc.
Những người đang vây xem cũng sững sờ, đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy chủ của một gia tộc quyền thế ở khoảng cách gần đấy.
Nhưng điều khiến mọi người khiếp sợ chính là, chẳng lẽ vừa rồi cậu thanh niên kia đã gọi cho Phùng Toàn thật ư?
Nếu đúng thế thật, chẳng phải thân phận của cậu thanh niên đó càng đáng gờm hơn à?
Bằng không, sao cậu ta có thể bắt chủ gia tộc họ Phùng đích thân đến tiệm cơm này chỉ với một cuộc gọi chứ?
Dưới ánh nhìn của tất cả mọi người, Phùng Toàn rảo bước đến trước mặt Dương Thanh.
“Bịch” một tiếng, chủ gia tộc họ Phùng quỳ xuống trước ánh nhìn của tất cả mọi người.
Rầm!
Cảnh tượng này khiến những người khác rung động sâu sắc!
Khi thấy Phùng Toàn quỳ trước mặt Dương Thanh, Phùng Kế Tông đang quỳ bên cạnh bỗng run bần bật, không sao kiểm soát nổi.
Rốt cuộc người thanh niên có thể khiến chủ gia tộc họ Phùng phải quỳ xuống này là ai đây?
Con ngươi của Dương Liễu co lại, có vẻ không dám tin, lảo đảo lùi về sau ba, bốn bước: “Không! Không thể nào! Sao lại thế được?”
Tần Y đang đứng cạnh Dương Thanh cũng trợn tròn mắt, người đang quỳ đúng là Phùng Toàn – chủ gia tộc họ Phùng ư?
“Cộp! Cộp! Cộp!”
Phùng Toàn không nói gì, quỳ xuống rồi dập đầu ba cái, lần nào cũng đập rất mạnh.
Sau ba cái dập đầu liên tiếp, trán Phùng Toàn đã đầm đìa máu me.
“Vì bị tắc đường nên tôi đến muộn hai phút!”
Phùng Toàn sợ tái mặt, giải thích rồi nói luôn: “Xin cậu Thanh trách tội!”
Tất cả mọi người đều kinh hãi.
Họ không chỉ kinh hãi vì Phùng Toàn quỳ xuống trước mặt Dương Thanh, mà còn khiếp sợ bởi ông ta làm thế do đến muộn hai phút, chứ không phải vì Phùng Kế Tông.
Vì ông ta đến muộn nên phải quỳ xuống đất, xin Dương Thanh trách tội.
Vậy Phùng Toàn sẽ xử lý chuyện Phùng Kế Tông sỉ nhục Dương Thanh thế nào đây?
Phùng Kế Tông đang quỳ cũng nhũn cả người, sự sợ hãi trong lòng khiến mặt anh ta xám ngoét.
Dương Liễu sững sờ ngồi bệt xuống đất, mắt đờ đẫn, có vẻ không dám tin.
.
Chương 406: 406: Tôi Là Con Khốn Đê Tiện
Dương Thanh không thèm để ý đến Phùng Toàn đang quỳ dưới đất van xin, chỉ nhìn Phùng Kế Tông.
“Mày nói muốn em gái tao ngủ với mày một đêm hả?”
Dương Thanh đi tới chỗ anh ta, bỗng nhiên lên tiếng.
“Không, không phải! Sếp Tần Y là em gái của anh, cho tôi mượn mười lá gan tôi cũng không dám bắt cô ấy ngủ với tôi!”
Phùng Kế Tông sắp khóc đến nơi, vội vàng phủ nhận.
Thấy Dương Thanh tới gần, anh ta sợ suýt tè ra quần.
Dương Thanh vẫn tiếp tục đi về phía trước: “Mày còn nói sẽ bắt tao trả giá đắt?”
“Không dám, vừa nãy tôi chỉ nói huyên thuyên thôi! Sao tôi dám bắt anh trả giá đắt chứ?”
Phùng Kế Tông hoảng sợ bật khóc.
Đến cả chủ gia tộc họ Phùng cũng phải quỳ gối cầu xin người trẻ tuổi này.
Có lẽ chủ của ba gia tộc đứng đầu tỉnh lỵ cũng chỉ đến thế mà thôi.
Anh ta làm sao biết được, kể cả chủ nhà họ Mạnh và nhà họ Ninh vẫn còn sống cũng không dám thả rắm trước mặt Dương Thanh.
“Cô nói em gái tôi là người thứ ba chen vào hai vợ chồng cô sao?”
Dương Thanh nhìn sang Dương Liễu.
Vẻ mặt Dương Liễu hoảng hốt, đột nhiên nhớ lại cảnh tượng Dương Thanh đã giết nhiều cao thủ của nhà họ Dương chỉ trong tích tắc.
Cô ta vốn muốn mượn thế lực của nhà họ Phùng để trả thù Dương Thanh.
Nhưng khi chủ nhà họ Phùng quỳ dưới chân anh, cô ta mới bàng hoàng nhận ra, có lẽ cả đời này cũng không có hy vọng trả được thù.
“Không, cô ấy không phải kẻ thứ ba, cô ấy không giật chồng tôi”.
Dương Liễu lắc đầu nguầy nguậy, vội nói: “Tại chồng tôi, anh ta là một tên khốn nạn.
Anh ta đã kết hôn với tôi mà còn muốn dây dưa với em gái anh”.
“Cái chết của anh ta cũng không liên quan đến bất kỳ ai, tại anh ta gieo gió gặt bão”.
“Tôi mới là con khốn đê tiện, dám sỉ nhục em gái của anh.
Tại tôi ngu dốt, có mắt không tròng”.
Dương Thanh chưa cần hỏi tiếp Dương Liễu đã tự giác khai tội trước mặt mọi người.
Có lẽ vì đã trôi qua quá lâu cho nên cô ta mới thoáng quên đi nỗi sợ hãi mà Dương Thanh gây ra.
Phùng Toàn quỳ xuống xin tha mới nhắc nhở cô ta nhớ lại sự khủng bố của Dương Thanh.
Dương Thanh muốn giết cô ta dễ như trở bàn tay.
“Lúc trước tôi đã chừa cho nhà họ Dương một con đường sống.
Bây giờ chỉ vì cô, con đường sống này đã hoàn toàn bị chặt đứt!”
Dương Thanh lạnh lùng nhìn Dương Liễu.
Ầm!
Lời nói của anh như sấm nổ bên tai Dương Liễu.
Sau vài giây đờ đẫn, cô ta hoảng sợ quỳ rạp dưới chân Dương Thanh dập đầu thật mạnh.
“Cộp! Cộp! Cộp!”
Cô ta vừa dập đầu vừa cầu xin: “Anh Thanh, tôi biết sai rồi, xin anh buông tha cho nhà họ Dương.
Tôi biết sai thật rồi…”
Dương Thanh không thèm quan tâm.
Sự sống chết của nhà họ Dương không liên quan gì đến anh.
Trước đây anh chừa đường sống cho nhà họ Dương là vì nhà họ Dương tự tranh thủ cơ hội.
Nhưng điều kiện tiên quyết là bọn họ không được trả thù.
Nhưng bây giờ ả khốn này lại dám mượn tay người khác để trả thù anh.
Chỉ cần như vậy, nhà họ Dương đã không còn đường sống nữa rồi.
“Thì ra cô gái xinh đẹp kia không phải kẻ thứ ba mà là người phụ nữ ngu xuẩn này cố ý bịa đặt!”
“Tôi nói rồi mà.
Một cô gái xinh đẹp như vậy sao có thể làm kẻ thứ ba được chứ?”
“Anh rể của cô ấy lợi hại như vậy, cô ấy cần gì phải giật chồng của người khác?”
Đám người xung quanh vừa nãy còn chỉ trỏ Tần Y giờ đây đã thay đổi thái độ một trăm tám mươi độ, ai nấy đều mắng chửi Dương Liễu.
Phùng Toàn quỳ ở bên cạnh nghe thấy Phùng Kế Tông và Dương Liễu nói chuyện cũng hiểu được chuyện gì đã xảy ra.
Trong mắt Phùng Toàn ngập tràn lửa giận, chỉ muốn lập tức xông lên giết chết hai kẻ khốn nạn này.
Lúc trước, sau khi nhà họ Dương bị diệt, bọn họ đã dẫn đám con cháu dòng chính tới thành phố Kim Hà nương nhờ nhà họ Phùng.
Bởi vì vợ của Dương Hướng Minh – chủ nhà họ Dương là người nhà họ Phùng.
Cho nên Phùng Toàn mới chịu thu nhận mấy người nhà họ Dương này.
Nhưng ông ta không hề nghĩ tới người diệt nhà họ Dương lại là chàng trai trẻ tuổi đang đứng trước mặt.
“Phùng Toàn, tôi không cần biết ông có quan hệ gì với nhà họ Dương.
Sau tối nay nhà họ Dương phải bị xóa sổ hoàn toàn!”
Dương Thanh cũng không làm gì Dương Liễu và Phùng Kế Tông, chỉ nhìn Phùng Toàn lạnh giọng nói: “Sau này, nếu tôi biết ở Giang Bình và cả Châu Thành còn người nhà họ Dương thì nhà họ Phùng cũng không cần tồn tại nữa!”
Nghe vậy, Phùng Toàn vừa kinh ngạc lại vừa giận dữ.
Kinh ngạc vì rõ ràng Dương Thanh đang có ý bỏ qua cho nhà họ Phùng.
Giận vì Dương Liễu dám giật dây Phùng Kế Tông đến tìm Dương Thanh trả thù.
Là chủ của nhà họ Phùng, sao ông ta có thể không nhận ra được trò vặt kia của Dương Liễu?
.
Chương 407: 407: Nhà Họ Dương Tội Đáng Chết
“Cậu Thanh yên tâm, sau tối nay tôi sẽ khiến nhà họ Dương hoàn toàn biến mất khỏi Giang Bình!”
Phùng Toàn vội vàng cam đoan, hai mắt rét lạnh nhìn Phùng Kế Tông và Dương Liễu đang run như cầy sấy: “Xúc phạm người đứng đầu tỉnh Giang Bình là tội chết!”
“Lôi đi!”
Phùng Toàn lạnh lùng quát.
Mấy gã đàn ông vạm vỡ mà ông ta dẫn theo lập tức xông tới lôi hai người Phùng Kế Tông và Dương Liễu đang xụi lơ trên mặt đất ra khỏi tiệm cơm.
Mọi người có mặt đều khiếp sợ, nhất là câu nói kia của Phùng Toàn.
Ai cũng biết Phùng Kế Tông và Dương Liễu sẽ không qua khỏi đêm nay.
“Chúng ta đi thôi!”
Dương Thanh nhìn Tần Y, dịu dàng nói.
Tần Y giống như con rối bước lẽo đẽo theo anh rời đi.
“Tạm biệt cậu Thanh!”
“Tạm biệt cậu Thanh!”
Phùng Toàn dẫn theo người nhà họ Phùng chào tạm biệt Dương Thanh.
Tiếng hô vang dội như sóng biển, càn quét khắp phố ẩm thực.
Đến khi lên xe, Tần Y mới lấy lại tinh thần, ánh mắt phức tạp nhìn người đàn ông ngồi trên ghế lái, trầm giọng nói: “Anh rể, rốt cuộc trong hội giao lưu ở khách sạn Trung Châu hôm nay đã xảy ra chuyện gì?”
Cô ta biết, người nhà họ Phùng cung kính như vậy chắc chắn là vì trong buổi giao lưu đã xảy ra chuyện lớn gì đó.
Dương Thành khẽ cười, dịu dàng nhìn cô gái bên cạnh: “Dù có xảy ra chuyện gì anh cũng vẫn là anh trai của em, không phải sao?”
Tần Y nghe vậy, không khỏi hốt hoảng.
Sau một hồi sững sờ, vẻ uể oải trên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần kia đột nhiên biến mất.
Cô ta nở nụ cười rạng rỡ nói: “Đúng vậy, cho dù thế nào em cũng chỉ cần biết anh là anh trai của em là đủ rồi!”
Khóe miệng Dương Thanh hơi nhếch lên, lái xe đưa Tần Y rời khỏi tỉnh lỵ.
Cùng lúc đó, tại nhà họ Phùng ở thành phố Kim Hà.
Trong một căn biệt thự độc lập của trang viên sang trọng ở ngoại ô phía Đông, một ông già đang ngồi trên chiếc ghế sofa gỗ đặc cao cấp.
Lão ta chính là ông chủ nhà họ Dương đã bị hủy diệt ở Châu Thành, Dương Hướng Minh.
Trước mặt Dương Hướng Minh có một người đang đứng.
“Chắc giờ này hội giao lưu đã kết thúc rồi bố nhỉ?”
Người đàn ông trung niên chờ mong nói.
Dương Hướng Minh nhìn đồng hồ: “Chắc là kết thúc rồi!”
“Lần này nhà họ Phùng đã giao lại quyền tổ chức hội giao lưu cho nhà họ Mạnh, chắc chắn bọn họ sẽ được nhà họ Mạnh hết lòng nâng đỡ”.
“Có lẽ chẳng bao lâu nữa nhà họ Phùng sẽ gia nhập tỉnh lỵ.
Nói không chừng vài năm sau trong số các gia tộc hàng đầu tỉnh lỵ sẽ có thêm một nhà họ Phùng!”
Người đàn ông trung niên phấn khích nói.
Ông ta tên là Dương Chí Quân, con trai cả của Dương Hướng Minh, cũng là bố của Dương Uy và Dương Liễu.
Dương Hướng Minh cũng rất vui mừng, cười nói: “Không sai! Chắc chắn nhà họ Phùng sẽ được gia nhập tỉnh lỵ, đến lúc đó nhà họ Dương chúng ta cũng có cơ hội trở thành nhà họ Phùng tiếp theo ở thành phố Kim Hà”.
“Đúng đấy ạ! Không ngờ nhà họ Dương chúng ta bị diệt ở Châu Thành nhưng vẫn có mùa xuân thứ hai ở thành phố Kim Hà”, Dương Chí Quân cười đáp.
Trong mắt Dương Hướng Minh lóe lên sát khí mãnh liệt.
Lão ta híp mắt nói: “Ngày nhà họ Dương chúng ta khôi phục cũng chính là ngày tàn của thằng ranh con kia!”
Mỗi lần nhớ lại nhà họ Dương bị một gã trai hai mươi mấy tuổi tiêu diệt, Dương Hướng Minh đều không kìm được lửa giận.
Nhà họ Dương do một tay lão ta gây dựng nên mới huy hoàng như vậy.
Thế nhưng tất cả lại bị Dương Thanh phá hủy.
Dương Chí Quân cũng nghiến răng nói: “Từ giờ đến cuối đời Dương Uy đều phải sống trên giường bệnh.
Một ngày nào đó con sẽ để Dương Uy tự tay giết chết thằng nhãi kia!”
“Chắc Dương Liễu cũng đi theo đến tỉnh lỵ rồi chứ?”, Dương Hướng Minh bỗng hỏi.
Dương Chí Quân gật đầu, nhớ tới con gái liền khoái chí nói: “Bây giờ Dương Liễu cũng rất xuất sắc, không ngừng tạo quan hệ với những người trẻ tuổi ở thành phố Kim Hà vì gia tộc”.
“Lần này, con bé đi theo Phùng Kế Tông, một người tài ba trong đám con cháu dòng phụ của nhà họ Phùng đến tỉnh lỵ tham gia một hội giao lưu cấp thấp hơn”.
“Tốt, ngày nhà họ Dương chúng ta khôi phục hưng thịnh, Dương Liễu sẽ là người lập công lớn nhất.
Người khác có gì con bé cũng sẽ có cái đó!”, Dương Hướng Minh cười lớn nói.
“Ầm!”
Trong lúc bọn họ đang tán gẫu về tương lai tươi đẹp, cửa biệt thự đột nhiên bị đạp mở.
Bảy tám người đàn ông vạm vỡ xông thẳng vào.
“Các người là ai?”
Dương Chí Quân và Dương Hướng Minh nổi giận quát.
“Các người biết đây là nhà của ai không? Các người dám xông vào đây làm loạn sao?”
Dương Chí Quân giận dữ nói: “Nếu ông chủ nhà họ Phùng biết chuyện này, các người biết hậu quả là gì không?”
Cao thủ dẫn đầu lạnh lùng nói: “Ông chủ có lệnh, nhà họ Dương xúc phạm người đứng đầu tỉnh Giang Bình, đáng tội chết! Thấy người nhà họ Dương ở Châu Thành đều phải giết chết không tha!”
.
Chương 408: 408: Sai Một Li Đi Một Dặm
Nhà họ Dương đáng tội chết!
Những chữ này cứ như âm thanh ma thuật, văng vẳng trong tâm trí Dương Hướng Minh và Dương Chí Quân.
Hai bố con chết sững người.
Dương Chí Quân sợ hãi loạng choạng lùi lại ba bốn bước.
“Dù có chết cũng phải cho bọn tôi chết rõ ràng minh bạch chứ?”
Dương Hướng Minh cố nén lửa giận trong lòng, run rẩy hỏi: “Rốt cuộc người đứng đầu tỉnh Giang Bình là ai? Ai trong nhà nhà họ Dương đắc tội với người đó?”
Lão ta rất không cam lòng.
Ban đầu ở Châu Thành, vì đánh giá sai thực lực của Dương Thanh nên lão ta không làm gì được anh, ngược lại còn khiến cả nhà họ Dương rơi vào tay anh và bị đuổi khỏi Châu Thành.
Ở nhà họ Phùng, khó khăn lắm lão ta mới nhìn thấy hy vọng phục hưng nhà họ Dương.
Đến khi sắp thành công lại nghe tin nhà họ Dương đắc tội với người đứng đầu Giang Bình, chỉ còn một con đường chết.
Năm chữ “người đứng đầu Giang Bình” đủ để nói lên địa vị cao quý của đối phương.
Sao lão ta có thể cam tâm chịu chết?
Người dẫn đầu vạm vỡ lạnh lùng nói: “Tôi chỉ biết người đứng đầu Giang Bình chưa tới ba mươi tuổi, là người Giang Hải, mọi người hay gọi là cậu Thanh!”
“Chưa đến ba mươi tuổi, người Giang Hải? Tên Thanh?”
Dương Hướng Minh nghệt mặt ra.
Đột nhiên, lão ta nhớ tới một người thanh niên tài giỏi xuất chúng.
Lúc trước ở nhà họ Dương hái lá giết người.
“Cháu gái của ông, Dương Liễu đã xúc phạm cậu Thanh, còn mượn tay của con cháu nhà họ Phùng đối phó cậu ấy”.
“Cậu Thanh đã ra lệnh, sau đêm nay nếu Giang Bình vẫn còn con cháu nhà họ Dương từ Châu Thành đến, nhà họ Phùng cũng sẽ bị tiêu diệt”.
Người dẫn đầu nói tiếp, ánh mắt lạnh như băng.
Vì nhà họ Dương, suýt nữa nhà họ Phùng cũng bị tiêu diệt.
Dương Hướng Minh thừ người ra, òa khóc nói: “Ông trời muốn diệt nhà họ Dương tôi đây mà! Ông trời muốn diệt nhà họ Dương tôi đây mà!”
Dứt lời, ông ta rút ra một con dao, dứt khoát đâm thẳng vào tim mình.
“Phập!”
Máu tươi bắn tung tóe, ngực áo Dương Hướng Minh dần dần bị nhuộm đỏ.
“Bố!”
Dương Chí Quân đau đớn hét lên.
Nhưng Dương Hướng Minh không nói được lời nào, máu tươi trào ra khỏi miệng lão ta.
Chẳng mấy chốc, sức sống của Dương Hướng Minh đã lụi tàn.
Một thế hệ kiêu hùng đã ngã xuống!
Trước lúc chết, Dương Hướng Minh chỉ cảm thấy vô cùng hối hận.
Lúc hợp tác với Dương Thanh, nếu nhà họ Dương thành tâm hơn một chút sẽ không gặp phải kết cục như ngày hôm nay đâu.
Thậm chí còn có thể mượn tay Dương Thanh vươn lên đứng đầu tỉnh Giang Bình.
Đúng là sai một li, đi một dặm!
Thấy bố mình nằm trên vũng máu, Dương Chí Quân cực kỳ đau lòng.
Ông ta đứng bật dậy lao thẳng về phía trước.
“Ầm!”
Tiếng va chạm trầm đục vang lên, Dương Chí Quân đập đầu vào tường, lập tức ngã xuống đất.
Mấy tên to con trong biệt thự thờ ơ, nói: “Giết hết những người họ Dương còn lại, không được bỏ sót bất kỳ ai!”
“Vâng!”
Một đêm kinh hoàng.
Con cháu nhà họ Dương còn chưa biết chuyện gì xảy ra đã bị lần lượt giết chết.
Dương Thanh không hề biết những chuyện này.
Anh chỉ muốn làm cho người nhà họ Dương cút khỏi Giang Bình.
Nhưng trong cơn giận dữ, Phùng Toàn đã giết sạch người nhà họ Dương của Châu Thành.
Sáng sớm ngày hôm sau, một tin tức chấn động cả tỉnh Giang Bình, nhanh chóng chiếm trọn các trang báo lớn.
“Hội giao lưu ba năm một lần của Giang Bình đã đi vào lịch sử, người đứng đầu Giang Bình đã xuất hiện!”
“Chỉ trong một đêm, hai trong ba gia tộc đứng đầu Giang Bình đã bị xóa sổ!”
“Người đứng đầu Giang Bình đã xuất hiện, liệu có ai đứng ra cạnh tranh?”
Hầu như mọi tiêu đề đều liên quan đến “người đứng đầu Giang Bình”.
May mà không ai dám tiết lộ danh tính của Dương Thanh.
Các bài viết chỉ nói người đứng đầu Giang Bình tên Thanh mà thôi.
Về phần Hiệp hội Võ thuật và nhà họ Hoàng, không ai dám nhắc đến họ.
Dương Thanh như một người ngoài cuộc.
Sau khi hội giao lưu kết thúc, mọi thứ đã trở lại bình thường.
“Bố, con muốn ăn kem!”
Ở khu vui chơi Giang Hải, Tiêu Tiêu vừa chơi trò xe đụng, ôm cổ Dương Thanh nũng nịu nói.
“Được rồi, bố sẽ mua cho con!”
.
Chương 409: 409: Nói Về Tần Thanh Tâm
Dương Thanh bế Tiêu Tiêu đi mua kem, quả là một ông bố cưng chiều con gái.
“Dương Thanh!”
Anh vừa đi được vài bước, sau lưng liền truyền đến một giọng nói đầy tức giận.
Dương Thanh khựng lại, thận trọng quay đầu, thấy Tần Thanh Tâm đang chống nạnh, tức giận nhìn mình.
“Em đã nói bao nhiêu lần rồi, không phải Tiêu Tiêu đòi ăn gì là phải cho con bé ăn hết”.
“Con bé còn chưa tròn năm tuổi, đang tuổi ăn tuổi lớn.
Ăn mấy thứ đồ ăn vặt kia không tốt chút nào!”
“Nếu anh còn dám lén mua đồ ăn vặt cho con sau lưng em, tối nay đừng hòng bước vào phòng em!”
Tần Thanh Tâm nghiến răng nghiến lợi nói.
Dương Thanh hoảng sợ vội hứa: “Anh hứa sau này sẽ không mua đồ ăn vặt cho Tiêu Tiêu nữa!”
“Bố!”
Nghe Dương Thanh nói vậy, Tiêu Tiêu bày ra bộ mặt tủi thân, nước mắt rưng rưng.
Dương Thanh lập tức mềm lòng, dè dặt nói: “Vợ, hay là mình cho Tiêu Tiêu ăn một cây kem nữa thôi?”
“Không được!”
Tần Thanh Tâm kiên quyết nói: “Hôm nay con bé đã ăn hai cây kem rồi!”
Dứt lời, cô bước tới bế Tiêu Tiêu từ tay Dương Thanh.
Tiêu Tiêu dám làm nũng với Dương Thanh, nhưng lại không dám với Tần Thanh Tâm.
Đôi mắt to tròn long lanh chớp chớp, đáng thương nhìn Dương Thanh, tựa như đang nói: “Mẹ bắt nạt con mà bố không chịu giúp đỡ”.
Dương Thanh thương con nhưng cũng biết Tần Thanh Tâm làm vậy là vì muốn tốt cho Tiêu Tiêu nên dứt khoát quay đầu, không nhìn cô bé nữa.
Cũng may đây là khu vui chơi, sau khi được chơi vài trò thú vị, cô bé đã vui vẻ trở lại.
Suốt cả một ngày, một nhà ba người chơi đùa ở khu vui chơi Giang Hải, tiếng cười nói vui vẻ tràn ngập nơi đây.
Hôm sau, Dương Thanh đưa con gái tới nhà trẻ và đưa vợ đến công ty xong mới tới tập đoàn Nhạn Thanh.
Từ khi kết thúc hội giao lưu ngày hôm đó, chi nhánh Giang Hải của tập đoàn Nhạn Thanh phát triển cực nhanh.
Chỉ trong vòng một tuần, công ty đã nhận được vô số lời đề nghị hợp tác do các gia tộc lớn ở Giang Bình chủ động gửi đến tận cửa.
Đối với chuyện này, Dương Thanh luôn sẵn lòng chào đón.
Nếu chi nhánh Giang Hải có thể tách khỏi trụ sở chính, không bao lâu nữa chi nhánh Giang Hải sẽ có thể trở thành một tập đoàn Nhạn Thanh độc lập khác.
Còn Tần Y, sau khi trở về Giang Hải thì chỉ biết vùi đầu công việc, tăng ca từ sớm đến tối mịt mới về nhà.
“Y Y, bận quá thì em nên tìm một trợ lý san sẻ bớt công việc”.
Dương Thanh lo lắng nói.
Tần Y bất lực đáp: “Em cũng muốn lắm, nhưng mà không tìm được người phù hợp! Hơn nữa, tập đoàn Nhạn Thanh rất quan trọng với anh, em không yên tâm giao việc cho người khác!”
Nghe Tần Y nói vậy, Dương Thanh rất cảm động.
Đối với anh, tập đoàn Nhạn Thanh là kỷ niệm duy nhất mẹ anh để lại trên cõi đời này.
Anh rất muốn phát triển tập đoàn thành một doanh nghiệp hàng đầu.
“Cảm ơn em!”, Dương Thanh chân thành nói.
Tần Y cười tinh quái, chớp mắt nhắc nhở: “Anh đừng quên lời hứa đi khu vui chơi với em đấy nhé”.
“Đương nhiên sẽ không.
Chỉ cần em rảnh, anh sẽ đi cùng em!”, Dương Thanh cười đáp.
“Được rồi, đợi xong đợt này em sẽ hành anh một trận tơi tả! Em sẽ bắt anh mời em ăn một bữa thật thịnh soạn, ăn đến khi nào anh sạt nghiệp mới thôi!”, Tần Y đắc ý nói.
“Haha! Em cứ ăn tùy thích, ăn cả đời cũng được!”, Dương Thanh cười nói.
Dương Thanh ở lại kiểm tra tình hình dạo gần đây của tập đoàn rồi mới rời đi.
Anh vừa bước xuống lầu thì bị một người đàn ông cao lớn mặc vest đột nhiên chặn đường.
“Bà chủ của chúng tôi có lời mời!”
Người đàn ông mặc vest trầm giọng nói.
Dương Thanh cau mày: “Muốn gặp tôi thì bảo bà ta tự mình tới!”
Dứt lời, Dương Thanh trực tiếp rời đi, không thèm quan tâm đến bà chủ trong lời người đàn ông kia.
Bây giờ ở Giang Bình còn ai dám tự xưng bà chủ với anh?
“Thằng nhóc ngạo mạn! Cậu có biết bà chủ của tôi là ai không? Sao cậu dám bảo bà ấy đến gặp cậu?”
Người đàn ông mặc vest giận dữ hét lên, nhích qua chặn Dương Thanh lại.
Dương Thanh nhíu mày, ngửi thấy mùi đe dọa nồng nặc.
Không phải vì thực lực của đối phương mạnh hơn anh, mà là từ khi rời khỏi biên giới phía Bắc, đây là lần đầu tiên anh gặp được một cao thủ có khí thế mạnh mẽ như vậy.
Ngay cả Tiền Bưu cũng không phải là đối thủ của người đàn ông cao lớn trước mặt này.
Có thể được một vệ sĩ cao cấp như vậy bảo vệ, chắc chắn đối phương không giàu sang thì cũng quyền quý!
Dương Thanh nhìn về chiếc Mercedes bình thường phía sau người đàn ông.
Cửa sổ màu đen nên anh không thể nhìn thấy bên trong xe.
“Bà chủ của anh là ai?”
Dương Thanh lại nhìn sang người đàn ông mặc vest.
“Bà chủ họ Diệp, đến từ Yến Đô!”
Ánh mắt người đàn ông mặc vest tràn đầy kính nể: “Bà ấy tìm anh để nói về chuyện của Tần Thanh Tâm!”
.
Chương 410: 410: Đây Là Đe Dọa
Ban đầu, Dương Thanh chỉ ngạc nhiên, không biết rốt cuộc người phụ nữ như thế nào có thể khiến cao thủ mạnh thế này làm vệ sĩ cho mình.
Nhưng khi người đàn ông này nói người phụ nữ kia muốn nói chuyện với anh về Tần Thanh Tâm, vẻ mặt anh lập tức thay đổi.
Họ Diệp đến từ Yến Đô, lại có một vệ sĩ như này, màn giới thiệu ra trò đấy.
Một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô, nhà họ Diệp!
Hơn nữa anh có thể khẳng định thân phận của người phụ nữ kia trong gia tộc không hề thấp.
Dương Thanh đi theo người đàn ông mặc vest tới trước chiếc Mercedes.
Khi cửa xe mở ra, anh chỉ thấy một người phụ nữ mặc sườn xám duyên dáng đang ngồi trong xe.
“Thưa bà chủ, cậu ta đến rồi!”
Người đàn ông mặc vest khẽ cúi đầu.
“Cậu chính Dương Thanh, chồng của Tần Thanh Tâm?”, bà ta nghiêm nghị hỏi Dương Thanh.
Dương Thanh hơi nhướng mày, thái độ trịch thượng và ánh mắt khinh thường của người phụ nữ này khiến anh rất khó chịu.
Câu hỏi của bà ta cũng rõ ràng, chỉ nhằm vào Tần Thanh Tâm.
“Bà là người nhà họ Diệp, một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô?”
Dương Thanh hỏi ngược lại.
Trong mắt người phụ nữ thoáng xẹt qua một tia lạnh lùng, lãnh đạm nói: “Lên xe!”
Tuy thái độ của đối phương làm cho Dương Thanh rất khó chịu, nhưng chuyện liên quan đến Tần Thanh Tâm, anh cũng không dám lơ là, dứt khoát lên xe.
Trong không gian rộng rãi và xa hoa của chiếc xe chỉ có người phụ nữ và Dương Thanh, ngay cả người vệ sĩ mặc vest kia cũng không được phép lên xe.
“Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?”, Dương Thanh đi thẳng vào vấn đề.
Người phụ nữ không nói gì, chỉ nhìn anh chằm chằm.
Một lúc lâu sau bà ta mới nói: “Không ngờ đứa con rơi bị gia tộc Vũ Văn đuổi đi mười tám năm trước đã lớn như vậy rồi!”
Nghe vậy, Dương Thanh hơi kinh ngạc.
Ánh mắt người phụ nữ khi nhìn anh rất phức tạp, giống như đang nhìn kẻ thù.
“Bà biết mẹ tôi?”, Dương Thanh hỏi.
Trực giác mách bảo anh rằng người phụ nữ này biết mẹ anh.
“Dương Tuyết Nhạn, tài nữ vang danh một thời của Yến Đô, thành lập tập đoàn Nhạn Thanh bằng năng lực của chính mình”.
“Hồi đó, hơn phân nửa cậu chủ nhà giàu ở Yến Đô đều thích cô ta”.
“Đáng tiếc cô ta có thân phận thấp kém, không một gia tộc giàu có nào chịu chấp nhận cô ta”.
“Sau đó, cô ta và Vũ Văn Cao Dương yêu nhau, chửa trước khi cưới đã gây ra một trận sóng gió ở Yến Đô”.
“Từ xưa đến nay, người càng giỏi giang càng khó tránh khỏi thị phi”.
“Có người dựng chuyện nói đứa trẻ trong bụng cô ta không phải của Vũ Văn Cao Dương.
Việc này đã làm chấn động Yến Đô”.
“Cũng vì chuyện này mà gia tộc Vũ Văn vẫn luôn không chịu chấp nhận Dương Tuyết Nhạn.
Nếu không phải vì cô ta đang mang trong bụng giọt máu gia tộc Vũ Văn thì họ đã không để cô ta ở lại Yến Đô lâu như vậy rồi”.
“Cho đến mười tám năm trước, cô ta và con trai bị đuổi khỏi Yến Đô, không được phép bước chân vào Yến Đô nửa bước!”
Người phụ nữ biết rất rõ về chuyện của nhà Vũ Văn khi đó, thẳng thắn nói ra toàn bộ.
Nghe thấy cái tên Vũ Văn Cao Dương, Dương Thanh chỉ cảm thấy ghê tởm.
Vũ Văn Cao Dương, chủ gia tộc Vũ Văn hiện giờ, một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô chính là bố đẻ của Dương Thanh!
Mười tám năm trước, chính ông ta đã ra lệnh đuổi hai mẹ con anh ra khỏi Yến Đô.
Trông thấy đôi mắt đỏ như máu của Dương Thanh, người phụ nữ bất giác run lên, cảm giác như đang đối diện với một con dã thú chứ không phải người!
“Có lẽ, bố cậu có nỗi khổ gì đó”, người phụ nữ đột nhiên thở dài.
“Ông ta không xứng làm bố tôi!”
Dương Thanh lạnh lùng nói: “Từ giây phút ông ta đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà Vũ Văn, tôi đã không còn bố nữa!”
“Cho dù ông ta có nỗi khổ tâm thì sao?”
“Người đàn ông chỉ ham muốn quyền lực không xứng làm chồng, làm bố của người khác!”
Giọng nói của Dương Thanh vô cùng lạnh lùng, không có một chút cảm xúc nào.
Người phụ nữ lắc đầu không nhắc tới chuyện này nữa.
Bà ta nghiêm mặt nhìn anh: “Tôi tên Diệp Mạn.
Hôm nay tôi đến tìm cậu vì chuyện của Tần Thanh Tâm”.
Dương Thanh bình thản nói: “Cô ấy là vợ tôi, bà là người ngoài biết gì về cô ấy mà nói?”
“Con bé là con gái tôi!”
Hai mắt Diệp Mạn đỏ hoe, bà ta cắn răng nói: “Đứa con gái tôi mang nặng đẻ đau suốt mười tháng!”
Nghe vậy, Dương Thanh lập tức ngây người.
Anh biết Tần Đại Dũng và Châu Ngọc Thúy không phải bố mẹ ruột của Tần Thanh Tâm.
Anh cũng từng nghĩ tới việc giúp cô tìm bố mẹ ruột, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ mẹ ruột của cô sẽ tìm đến cửa thế này.
Hơn nữa, đối phương còn là người nhà họ Diệp, một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô!
Một lúc lâu sau, Dương Thanh mới hoàn hồn lại: “Làm sao chứng minh được cô ấy là con gái bà?”
Diệp Mạn mím môi nói: “Tôi đã làm xét nghiệm ADN, con bé chính là con gái tôi!”
Ánh mắt Dương Thanh đột nhiên dừng lại trên khuôn mặt tinh tế của Diệp Mạn.
Diệp Mạn quả thật rất xinh đẹp, đôi mắt hai mí to tròn, mũi cao, ngũ quan rất cân xứng.
Thậm chí, một số ngôi sao tuổi trung niên còn kém xa khí chất và nhan sắc của bà ta.
Dương Thanh quả thật nhìn thấy bóng dáng của Tần Thanh Tâm trên gương mặt bà ta.
Cuối cùng anh cũng xác nhận người phụ nữ họ Diệp trước mặt mình thật sự là mẹ ruột của Tần Thanh Tâm, đồng thời cũng là mẹ vợ của anh.
“Nếu bà là mẹ ruột của cô ấy, bà không nghĩ người bà nên gặp nhất bây giờ là cô ấy sao?”
Dương Thanh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Khí chất của Diệp Mạn rất cao quý.
Bà ta lãnh đạm nói: “Cậu nghĩ tôi không muốn chắc?”
“Đây không phải là chuyện cậu nên lo.
Hôm nay tôi đến tìm cậu chỉ vì một chuyện!”
“Chuyện gì?”, Dương Thanh cau mày hỏi.
“Rời xa con gái tôi!”
Diệp Mạn lạnh giọng đáp, không thèm nhìn Dương Thanh.
Sắc mặt Dương Thanh lạnh hẳn xuống.
Lúc trước, bà mẹ vợ giả Châu Ngọc Thúy luôn muốn chia rẽ Dương Thanh và Tần Thanh Tâm, bây giờ bà mẹ vợ thật này cũng muốn chia rẽ bọn họ.
“Bà có tư cách gì đòi chia rẽ chúng tôi?”, Dương Thanh nói.
Nếu đối phương không phải là mẹ ruột của Tần Thanh Tâm, Dương Thanh đã tống cổ bà ta ra ngoài từ lâu rồi.
“Tôi là mẹ ruột của con bé!”, thái độ của Diệp Mạn rất cứng rắn.
“Bà chưa từng nuôi cô ấy một ngày nào thì có tư cách gì nói câu này?”
Dương Thanh giễu cợt: “Tôi không cần biết bà và cô ấy có quan hệ gì, hay bà có thân phận như thế nào.
Tôi chỉ biết Tần Thanh Tâm là vợ tôi, là mẹ của con gái tôi, không ai có thể chia cắt chúng tôi!”
Diệp Mạn rất cứng rắn, nhưng Dương Thanh còn cứng hơn.
Khó khăn lắm anh và Tần Thanh Tâm mới đến được với nhau, Tần Thanh Tâm cũng đã chấp nhận anh.
Đột nhiên một người phụ nữ không biết từ đâu chui ra, tự xưng là mẹ ruột của Tần Thanh Tâm đòi ngăn cách bọn họ, sao anh có thể để yên?
“Cậu kiêu ngạo quá rồi đấy!”
Diệp Mạn giận quá hóa cười, lạnh lùng đáp: “Tuy trong người cậu đang chảy dòng máu của nhà Vũ Văn, nhưng chẳng qua cậu cũng chỉ là một đứa con rơi bị nhà Vũ Văn ruồng bỏ, thậm chí cả đời này cũng không được phép bước vào Yến Đô nửa bước”.
“Cậu có tư cách gì ở bên con gái tôi?”
“Sau này con bé sẽ trở về nhà họ Diệp ở Yến Đô với tôi.
Nó sẽ là cô công chúa cao quý nhất nhà họ Diệp, dưới một người trên vạn người!”
“Sao đứa con hoang bị gia tộc ruồng bỏ như cậu dám làm lỡ dở tiền đồ của con bé?”
“Cậu nhóc, tôi khuyên cậu tốt nhất nên tự giác rời khỏi con bé! Nếu không…”
Diệp Mạn chưa nói xong Dương Thanh đã hiểu đối phương đang uy hiếp mình.
“Nếu không thì sao?”
Dương Thanh nhếch mép hỏi.
Diệp Mạn sửng sốt.
Bà ta không nói rõ ràng vì muốn giữ chút mặt mũi cho Dương Thanh, nào ngờ anh lại không biết tốt xấu như vậy.
“Nếu không, với địa vị của nhà họ Diệp, cả Chiêu Châu này sẽ không còn chỗ cho cậu nữa đâu!”
Diệp Mạn kiêu ngạo nói như kẻ bề trên.
“Đã vậy, tôi cũng cảnh cáo bà!”
Dương Thanh bật cười, khí thế toàn thân đột nhiên tăng vọt, lạnh lùng nói: “Ai cũng đừng hòng chia cắt chúng tôi.
Dương Thanh tôi có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy!”
“Bất cứ kẻ nào dám quấy rầy cuộc sống của chúng tôi, dù là nhà họ Diệp của bà, tôi cũng không ngại để cho nhà họ Diệp tan thành tro bụi đâu!”
Dương Thanh gằn từng chữ, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Sát Vương [Dịch] Sát Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Sat-Vuong-SE-Audio-Truyen.jpg)


