Chàng Rể Chiến Thần
Tập 26 : 251: Những Ông Lớn Tề Tựu (c251-c260)
❮ sautiếp ❯Chương 251: 251: Những Ông Lớn Tề Tựu
Sức mạnh và sự bá đạo của Lạc Bân khiến mọi người choáng váng.
Ngay cả Trần Hưng Hải cũng có chút kinh ngạc, lão ta biết rất rõ Mục Đông Phong là người thế nào, vậy mà Lạc Bân dám uy hiếp ông ta ở nơi đông người.
“Thật là to mồm, tôi cũng đang muốn xem nội trong hôm nay ông làm cách nào để quét sạch sản nghiệp nhà họ Mục tôi ra khỏi Châu Thành?”
Mục Đông Phong cười với một nụ cười gian ác.
Lạc Bân đã thực sự chọc giận ông ta, ông ta thề nếu hôm nay không giết Lạc Bân thì ông ta không phải là người.
“Chị cả, hình như con rể của chị sợ quá không dám nói gì”.
“Bỗng nhiên có nhiều ông to bà lớn đến như vậy, còn chỗ nào cho cậu ta nói chuyện chứ?”
“Anh thấy có vẻ như cậu ta đang run, không chừng đái ra quần rồi đấy chứ”.
Đám người Châu Ngọc Kiệt, Châu Ngọc Dung cũng mỉa mai.
“Đám cưới lần này của thằng Khải đáng ra không nên mời gia đình cô, giờ thì hay rồi, cái thằng rể rác rưởi của cô đã đắc tội với quá nhiều ông lớn rồi.
Đám cưới của thằng Khải chỉ có thể hoãn lại!”
Ông cụ Châu cũng chỉ vào Châu Ngọc Thúy tức giận nói: “Nếu ngày vui của thằng Khải bị trì hoãn vì chuyện của cậu ta, thì để xem tôi xử lí các người thế nào!”
Trước đó, vì Lạc Bân chủ động chào hỏi Tần Y, đám người nhà họ Châu còn nhờ Châu Ngọc Thúy đi tìm Tần Y, nói tốt cho nhà họ Châu trước mặt Lạc Bân.
Bây giờ bọn họ lại thay nhau chỉ trích Châu Ngọc Thúy.
Trong lòng Châu Ngọc Thúy tức giận, vừa mới đắc ý một chút thì đã bị Dương Thanh phá hoại rồi.
Chắc bây giờ đám người trong mẹ đẻ của bà ta đều rất căm hận cả nhà bà ta.
Lúc nhà họ Châu đang oán trách Dương Thanh, một vài bóng người lại vội vã đến.
Bọn họ đều khoác lên mình một bộ đồ vest, phong thái hơn người, vừa nhìn đã biết là người quyền thế.
“Hoàng Chung, chủ tịch công ty Hải Đức đến thăm hỏi nhà họ Mục!”
“Trương Soái, chủ tịch nhà sản xuất Tần Thị đến thăm hỏi nhà họ Mục!”
“Văn Đức Sinh, chủ nhà họ Văn đến thăm hỏi nhà họ Mục!”
…
Từng giọng nói đầy tôn kính vang lên khắp sảnh tiệc.
Sau khi Hoàng Chung và những người khác lần lượt báo tên họ, cả sảnh tiệc nhốn nháo cả lên.
Bảy tám người liên tiếp đều là những người đứng đầu trong các lĩnh vực lớn của Châu Thành, ai cũng thuộc gia tộc tuyến một của Châu Thành.
Mặc dù những gia tộc này không sánh bằng nhà họ Trần và nhà họ Viên, nhưng ngoài hai gia tộc đứng đầu này, thì thực lực những gia tộc đó cũng rất mạnh.
Giờ tất cả họ đều đích thân đến, chỉ với một mục đích duy nhất là thăm hỏi nhà họ Mục.
Mục Đông Phong nở nụ cười vui mừng, tuy rằng không quen biết ai, nhưng họ đến thăm hỏi ông ta lúc này cũng đủ để làm cho ông ta hãnh diện.
“Vừa rồi ông nói, trong ngày hôm nay ông sẽ làm cho các sản nghiệp của nhà họ Mục bốc hơi khỏi Châu Thành sao?”
Mục Đông Phong nhìn Lạc Bân giễu cợt: “Giờ ông còn dám nói lại những gì vừa nói không?”
“Gì chứ? Lại dám ngông cuồng nói sẽ làm cho các sản nghiệp của nhà họ Mục bốc hơi khỏi Châu Thành sao?”
“Ông chán sống rồi à?”
“Thực sự tưởng tập đoàn Thành Hà là tập đoàn lớn nhất Châu Thành sao?”
“Có chúng tôi ở đây, ai dám động đến sản nghiệp nhà họ Mục?”
Những người có uy quyền vừa đến thăm hỏi Mục Đông Phong, ai nấy đều tức giận hét vào mặt Lạc Bân.
Nếu là trước đây, cho bọn họ mười lá gan cũng không dám nói với Lạc Bân như thế.
Vừa nhận được thông báo từ nhà họ Trần, họ đã biết nhiệm vụ của mình trước khi đến đây là gì rồi.
Đó chính là bắt tay nhau đẩy tập đoàn Thành Hà ra khỏi Châu Thành.
Nếu chỉ có nhà họ Trần, bọn họ sẽ không dám tới, nhưng bây giờ đến Mục Đông Phong cũng có mặt thì tại sao bọn họ lại không dám?
Lạc Bân vẻ mặt bình tĩnh, lạnh lùng lướt qua mấy người: “Nếu các người cũng muốn nhúng tay vào, vậy thì cùng biến mất tại Châu Thành đi!”
“Biến mất” mà ông ta nói đương nhiên là cả gia tộc và sản nghiệp của đám người này.
“Vãi! Tên này không phải điên mà là ngu ngốc!”
“Có rất nhiều ông lớn của nhiều lĩnh vực ở đây, vậy mà ông ta vẫn dám lên tiếng đe dọa, ông ta chán sống rồi sao!”
“Sợ rằng sau ngày hôm nay chính tập đoàn Thành Hà mới là tập đoàn bị bại sản!”
Mọi người xung quanh nhìn Lạc Bân như thể họ đang nhìn một kẻ ngốc vậy.
Đúng lúc này, có thêm hai bóng người vội vàng đi tới.
“Tô Thành Vũ của nhà họ Tô ở Giang Hải, dẫn con gái lớn Tô San đến xin lỗi ông chủ Trần!”
Tô Thành Vũ kéo Tô San vội vàng bước tới, hơi cúi đầu chào Trần Hưng Hải.
Nhà họ Tô và nhà họ Trần thân nhau từ lâu, bố của Tô Thành Vũ và Trần Hưng Hải là người cùng thế hệ, tuy rằng thế lực của hai gia tộc ngang nhau, nhưng tính ra thì Tô Thành Vũ vẫn là thế hệ sau so với Trần Hưng Hải.
“Trời ạ! Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Ngay cả nhà họ Tô giàu nhất Giang Hải cũng tới đây sao?”
“Tô Thành Vũ bảo là dẫn con gái đến xin lỗi, chuyện này là sao?”
“Nhà họ Trần mạnh như vậy sao? Ngay cả ông chủ giàu có ở Giang Hải cũng phải cúi đầu sao?”
…
Sau khi Tô Thành Vũ báo danh xong, hầu như ai cũng cảm thấy lạ, nhốn nháo cả lên!
Đám người nhà họ Châu cũng ngớ người ra.
Trịnh Dương trợn mắt nhìn, bố ông ta nói hôm nay có nhân vật lớn đến, đầu tiên là Trần Hưng Hải, sau đó là Lạc Bân, tiếp đến là Mục Đông Phong, giờ thậm chí cả Tô Thành Vũ cũng tới đây.
Bất kì một ai trong số này cũng đều là nhân vật lớn đối với Trịnh Dương.
“Con bé hư đốn này, con còn không mau xin lỗi ông chủ Trần, giãi bày sự tình đi!”
Thấy Tô San vẫn không tỏ thái độ gì, Tô Thành Vũ lập tức lộ vẻ tức giận.
“Con không làm gì sai, tại sao phải xin lỗi?”
Tô San vẫn không chịu khuất phục, cắn chặt môi, nước mắt lưng tròng.
“Bốp!”
Tô Thành Vũ tát Tô San một cái, tức giận nói: “Hư đốn, con còn dám cho là mình đúng à! Tối hôm qua nếu không phải vì con thì sao Anh Tuấn gây thù với người khác?”
“Bây giờ, con phải nói cho ông chủ Trần biết, người thanh niên đi cùng con tối hôm qua là ai? Cũng là cung cấp một ít manh mối cho ông chủ Trần, để ông ấy có thể mau chóng tìm ra hung thủ!”
Lúc này, mọi sự chú ý đều đổ dồn vào hai cha con nhà này, chẳng ai để ý đến Dương Thanh.
“Anh rể, nhân lúc không ai để ý tới, anh trốn mau đi!”
Mặt Tần Y lộ vẻ lo lắng, khẽ nói.
Mặc dù cô ta biết Dương Thanh rất lợi hại, nhưng hiện tại có quá nhiều ông lớn, hơn nữa họ đến đây để giúp Trần Hưng Hải và Mục Đông Phong.
Nếu thực sự đánh nhau, chắc chắn Dương Thanh sẽ đứng mũi chịu sào.
“Muốn trốn đi đâu?”
Một âm thanh chói tai bỗng vang lên.
Người ta thấy Trịnh Mỹ Linh đứng sang một bên, cười lạnh.
Vừa rồi cô ta đến gần nhìn chằm chằm Dương Thanh, sợ Dương Thanh bất thình lình bỏ chạy.
Mặc dù giọng nói của Tần Y rất nhỏ, nhưng vẫn bị cô ta nghe thấy.
Rõ ràng cô ta cố ý nói lớn cho Trần Hưng Hải nghe.
Nhất thời, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Dương Thanh.
Đến lúc này, họ mới nhận ra rằng mọi chuyện đang xảy ra đều là do người thanh niên này.
“Trịnh Mỹ Linh!”
Tần Y đứng bật dậy, vẻ mặt đầy tức giận, giơ tay tát vào mặt cô ta.
“Bốp!”
Một cái tát giòn giã vang lên khắp sảnh tiệc.
“Con khốn, sao chị dám đánh tôi?”
Trịnh Mỹ Linh thét lên, lao về phía Tần Y.
“Bốp!”
Cô ta vừa đưa tay lên chưa kịp tát xuống, đã ăn một cái tát nữa vào mặt.
“Bụp!”
Trong sự kinh ngạc của mọi người, Trịnh Mỹ Linh văng ra xa vài mét, đập xuống đất.
Cả hội trường đột nhiên im phăng phắc!
Chỉ thấy Dương Thanh đứng trước mặt Tần Y, điềm tĩnh nói: “Lẽ ra con nhóc này nên bị đánh từ lâu rồi!”
–
.
Chương 252: 252: Tuyên Chiến Tập Thể
Rốt cuộc Dương Thanh cũng ra mặt.
Vừa rồi anh không nói gì chỉ vì muốn xem Lạc Bân có thể làm đến đâu.
Hiện giờ, biểu hiện của ông ta khiến anh rất hài lòng.
Hầu như toàn bộ các gia tộc giàu có của Châu Thành đều đã tới.
Cho dù Lạc Bân có giỏi tới đâu cũng không thể đồng thời đối mặt với nhiều gia tộc như vậy.
“Cậu, cậu, cậu Thanh, sao cậu lại ở đây?”
Tô Thành Vũ trông thấy Dương Thanh thì mặt mày trắng bệch, run giọng hỏi.
Ông ta tới đây vì Trần Hưng Hải, chỗ ngồi của Dương Thanh bị Lạc Bân đứng dậy che mất nên đến tận lúc này ông ta mới thấy anh.
Trong số những người ở đây, Tô Thành Vũ là người biết rõ thân phận của Dương Thanh nhất.
Ngày đầu tiên Dương Thanh trở về Giang Hải, chính ông ta và quản gia của gia tộc Vũ Văn – Hàn Thiên Thành tới sân bay đón anh, muốn đón anh về Yến Đô làm chủ gia tộc Vũ Văn.
Cũng có nghĩa là, chỉ cần Dương Thanh muốn, lúc nào anh cũng có thể tùy ý tới Yến Đô nắm quyền quản lý gia tộc Vũ Văn.
Đó là gia tộc đứng trên đỉnh cao danh vọng của Chiêu Châu.
Chủ của tám gia tộc đứng đầu Yến Đô đều là những ông già bảy, tám chục tuổi.
Nhưng gia tộc Vũ Văn lại muốn cho Dương Thanh mới hai mươi bảy tuổi thừa kế vị trí chủ gia tộc.
Có thể thấy thân phận của anh kinh khủng tới mức nào?
“Dương Thanh, mày dám đánh con gái tao, tao phải liều mạng với mày!”
Trịnh Dương thấy khóe miệng Trịnh Mỹ Linh máu me be bét, rụng mất mấy cái răng thì lập tức nổi giận, lao tới chỗ anh.
Đám người nhà họ Châu cũng vô cùng tức giận.
“Châu Ngọc Thúy, con rể của cô giỏi thật đấy! Bị nhiều gia tộc nhằm vào thì không dám ra mặt, lại đánh người của nhà mình!”, ông cụ Châu châm chọc nói.
“Nếu con gái tao xảy ra chuyện gì, tao không tha cho mày đâu!”, Châu Ngọc Dung giận dữ nói.
Trịnh Dương đã xông tới trước mặt Dương Thanh.
“Chết tiệt, dừng lại mau!”
Tô Thành Vũ lập tức chạy tới chỗ Trịnh Dương hét lên.
Nhưng có người còn nhanh hơn ông ta, vệ sĩ của Lạc Bân đã ra tay.
Trịnh Dương chưa kịp chạm vào người Dương Thanh đã bị đá bay.
Lúc này Tô San cũng bối rối, không phải bố đưa cô ta tới xin lỗi Trần Hưng Hải à?
Sao bây giờ lại đi giúp Dương Thanh?
Mà vừa rồi khi bố nhìn thấy Dương Thanh, toàn thân run rẩy, nói lắp bắp không nên lời.
Nói chuyện với anh ấy còn cung kính hơn cả Trần Hưng Hải.
Không chỉ Tô San, đám ông lớn đang có mặt cũng nghi ngờ điều này.
“Cậu Thanh tới Châu Thành khi nào vậy? Nếu biết tôi đã tới chào hỏi rồi!”
Tô Thành Vũ tới trước mặt anh, mồ hôi ướt đẫm trán, dè dặt nói.
Dương Thanh lạnh lùng nhìn ông ta, trào phúng nói: “Ông là chủ của một trong bốn gia tộc đứng đầu Giang Hải, tôi chỉ là một kẻ tầm thường sao dám phiền ông tới chào hỏi?”
“Cậu Thanh đừng chê cười tôi nữa.
Đối với cậu, thân phận này của tôi là cái thá gì?”
Tô Thành Vũ sợ phát khóc, ông ta nghe ra được Dương Thanh đang chế giễu mình.
Dương Thanh cười lạnh một tiếng: “Ông vừa nói muốn Tô San bán tin tức của tôi cho Trần Hưng Hải đấy”.
“Cậu, cậu…”
Tô Thành Vũ quá sợ hãi, lắp bắp hỏi: “Tối qua cậu đi cùng con bé San sao ạ?”
“Bố ơi, tối qua người đi cùng con chính là Dương Thanh!”
Tô San lên tiếng xác nhận.
Nghe vậy, Tô Thành Vũ sững sờ tại chỗ.
Ông ta vừa mới tới, chưa biết rõ tình hình nơi này, cũng không biết tối qua Tô San đi cùng ai.
Trông thấy ánh mắt chán ghét của đám người Trần Hưng Hải nhìn chằm chằm Dương Thanh, ông ta mới hiểu ra người có xích mích với Trần Anh Tuấn vào tối qua chính là Dương Thanh!
Vậy thì đám người Trần Hưng Hải tới đây là để đối phó anh sao?
Ông ta lại còn định giúp đỡ bọn họ.
Nghĩ vậy, Tô Thành Vũ suýt tè ra quần, chân run lẩy vậy.
Người trẻ tuổi trước mặt có thể tùy ý tiếp quản một trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô.
Không chỉ là Châu Thành, cho dù là cả Chiêu Châu cũng không có mấy người có thể uy hiếp được Dương Thanh.
“Tôi khuyên mấy ông một câu, muốn động vào cậu Thanh hãy tự lượng sức mình trước đi!”
Tô Thành Vũ vừa rồi còn khúm núm trước mặt Trần Hưng Hải giờ đây lại như biến thành một người khác, lạnh lùng cảnh cáo đám chủ gia tộc của Châu Thành.
Ông ta và Lạc Bân đứng cạnh Dương Thanh cứ như vệ sĩ của anh.
“Tô Thành Vũ, cậu có ý gì?”
Trần Hưng Hải cau mày hỏi.
“Ông chủ Trần, nể tình hai nhà chúng ta thân thiết nhiều năm, tôi khuyên ông, nếu không có chứng cứ xác thực thì hãy rời khỏi đây đi!”
Tô Thành Vũ bình thản đáp.
Tuy hai nhà Tô – Trần có giao tình với nhau nhưng chỉ là khi bố của Tô Thành Vũ còn sống.
Từ khi ông ta tiếp quản gia tộc, quan hệ hai nhà không còn thân thiết như trước nữa.
Nếu nhà họ Trần có xung đột với Dương Thanh, chắc chắn ông ta sẽ đứng về phía Dương Thanh.
“Cậu đang uy hiếp tôi sao?”
Trần Hưng Hải lập tức nổi giận.
Đối với lão ta, Tô Thành Vũ chỉ là con cháu của một người bạn cũ, không ngờ đối phương dám đối đầu với mình.
Lão ta không ngờ được rằng, không phải Tô Thành Vũ đang uy hiếp mà là tốt bụng nhắc nhở lão ta.
Tô Thành Vũ thở dài, ông ta không được để lộ thân phận thật sự của Dương Thanh.
Ông ta đã nhắc nhở Trần Hưng Hải, nếu nhà họ Trần còn tự lao đầu vào chỗ chết cũng không phải tại ông ta.
“Ông chủ Trần, tôi không hề uy hiếp ông.
Nhưng tôi nói cho ông biết, bất kỳ ai dám động vào cậu Thanh đều là kẻ địch của nhà họ Tô!”
Tô Thành Vũ kiên định nói: “Cho dù hi sinh toàn bộ nhà họ Tô cũng đáng!”
Oành!
Lời nói bá đạo của ông ta khiến tất cả đều khiếp sợ.
Nhà họ Tô muốn trở mặt với nhà họ Trần chỉ vì một thằng ở rể vô dụng sao?
Đến cả Trần Hưng Hải cũng không dám tin nhà họ Tô làm bạn với gia tộc ông ta bao lâu nay lại đứng về phía kẻ địch của mình.
Mục Đông Phong híp mắt quan sát.
Ông ta vẫn luôn cảm thấy Dương Thanh không hề đơn giản nhưng chỉ điều tra ra được anh là đứa con hoang bị gia tộc Vũ Văn trục xuất mà thôi.
Tuy có quan hệ với gia tộc Vũ Văn nhưng không đến mức Tô Thành Vũ phải ủng hộ tới vậy.
“Cậu đang tuyên chiến với nhà họ Trần sao?”
Trần Hưng Hải cắn răng chất vấn.
“Phải xem nhà họ Trần lựa chọn thế nào!”
Tô Thành Vũ tỏ rõ thái độ, khí thế mạnh mẽ.
“Được, nếu đã như vậy tôi tuyên bố, từ hôm nay trở đi nhà họ Trần của Châu Thành chính thức tuyên chiến với nhà họ Tô của Giang Hải!”
Trần Hưng Hải gằn từng chữ.
“Công ty Hải Đức của Châu Thành tuyên chiến với nhà họ Tô của Giang Hải!”
“Nhà sản xuất Tần Thị của Châu Thành tuyên chiến với nhà họ Tô của Giang Hải!”
“Nhà họ Văn của Châu Thành tuyên chiến với nhà họ Tô của Giang Hải!”
…
Trần Hưng Hải vừa dứt lời, mấy gia tộc lớn đang có mặt cũng thi nhau tuyên chiến với nhà họ Tô.
Lời tuyên chiến bá đạo vang vọng khắp cả sảnh.
Khách khứa ngơ ngác chứng kiến hết thảy.
Nhưng Tô Thành Vũ không hề lung lay, ánh mắt vẫn lạnh lùng như cũ.
Dương Thanh nở nụ cười ngây ngô vô hại, chợt quay sang hỏi Mục Đông Phong: “Ông thì sao?”
–
.
Chương 253: 253: Ông Trùm Lớn Nhất
Không ai ngờ được Dương Thanh bị nhiều gia tộc của Châu Thành ghim như vậy còn dám lên tiếng chất vấn Mục Đông Phong.
Ông ta híp mắt cười nói: “Cậu thực sự cho rằng có Tô Thành Vũ và Lạc Bân làm chỗ dựa là có thể khiêu khích nhà họ Mục sao?”
Dương Thanh chậm rãi lắc đầu.
“Nếu biết không thể sao còn dám hỏi ông chủ Mục như vậy?”
“Đúng là phách lối, cậu ta nghĩ nhiều gia tộc của Châu Thành như vậy không đối phó nổi nhà họ Tô và tập đoàn Thành Hà sao?”
“Ông chủ Mục, chỉ cần ông nói một câu, tôi lập tức cho người giải quyết tập đoàn Thành Hà!”
…
Những gia tộc vừa nhao nhao tỏ thái độ xong lại tranh nhau nịnh nọt Mục Đông Phong, chỉ sợ không được chú ý.
Dương Thanh cười lạnh nhìn ông ta: “Ông là cái thá gì mà tôi phải khiêu khích?”
Nghe vậy, tất cả mọi người đều sợ ngây người.
Nụ cười trên mặt Mục Đông Phong lập tức cứng đờ.
Ông ta không ngờ một người trẻ tuổi như anh dám thốt ra lời này.
“Thằng nhóc, cậu chọc giận tôi rồi đấy.
Cậu nên biết dù là ở tỉnh lỵ cũng không có ai dám nói với tôi như vậy đâu!”, ánh mắt Mục Đông Phong lạnh xuống.
“Đừng nói nhảm nhiều như vậy.
Muốn dẫn tôi đi thì mau ra tay!”
Dương Thanh đứng chắp tay khinh thường nói.
Xét về võ công, chưa ai khiến anh phải run sợ!
Xét về tiền tài, chỉ một tập đoàn Nhạn Thanh đã đủ vượt qua tổng tài sản của đám người này!
Toàn bộ Chiêu Châu có mấy người so được với anh?
Hiện giờ Dương Thanh vô cùng kiêu ngạo, không thèm xem đám người trước mặt ra gì.
“Sếp Lạc, nhớ nghĩ mặt mũi của bọn họ cho tôi.
Trong vòng ba ngày, tôi muốn bọn họ mất hết tất cả!”
Dương Thanh bỗng nhiên nói với Lạc Bân.
“Sếp Lạc, tính cả tôi nữa!”
Tô Thành Vũ chủ động lên tiếng.
Lạc Bân nhếch miệng nói: “Nếu có ông chủ Tô trợ giúp, chẳng cần tới ba ngày.
Một ngày hôm nay là đủ để phá hủy mọi thứ của họ rồi!”
“Ha ha, to gan lớn mật!”
Mục Đông Phong giận quá hóa cười, lớn tiếng nói: “Thực sự cho rằng nhà họ Mục dễ bắt nạt sao?”
“Dám nói chuyện với ông chủ Mục như vậy, đúng là không sợ chết!”
Trần Hưng Hải phất tay ra lệnh cho vệ sĩ bên cạnh: “Mang thằng nhóc kia tới đây!”
Lão ta vừa dứt lời, hai tên vệ sĩ lập tức vọt tới chỗ Dương Thanh.
Lạc Bân lạnh giọng quát: “Tôi xem ai dám?”
Ngay sau đó, vệ sĩ của ông ta cũng chạy lên trước mặt Dương Thanh ngăn cản.
“Các cậu cũng lên đi!”
Mục Đông Phong ra lệnh cho vệ sĩ của mình.
Bảy, tám tên vệ sĩ bao vây đám người Dương Thanh ở giữa.
Lạc Bân chỉ dẫn theo bốn vệ sĩ, hoàn toàn không đủ sức bảo vệ bọn họ.
Thấy vậy, mọi người đều kinh hãi.
Trịnh Mỹ Linh vừa bị Dương Thanh tát bay dữ tợn nhìn theo, sự thù hận của cô ta đối với anh đã quá lớn.
Đối với cô ta, chỉ khi thấy anh chết cô ta mới buông bỏ được nỗi hận này.
Không chỉ vậy, đám người nhà họ Châu cũng lạnh lùng chứng kiến.
Nhất là Châu Ngọc Thúy, ánh mắt của bà ta vô cùng hưng phấn.
Bà ta đợi ngày này rất lâu rồi.
Chỉ cần Dương Thanh không còn, bà ta có thể quay trở lại dinh thự Vân Phong, hưởng thụ cuộc sống xa hoa.
“Các người thật to gan, dám đối phó cậu Thanh!”
Tô Thành Vũ cười lạnh nói.
Ông ta chợt cảm thấy chờ mong, nếu đám người này biết được thân phận thật sự của Dương Thanh sẽ có phản ứng gì?
Lạc Bân đưa mắt nhìn ông ta, cũng có chung suy nghĩ.
Bọn họ biết rõ có Dương Thanh ở đây, không ai làm được gì họ.
Chỉ sợ sau hôm nay, Châu Thành sẽ phải thay máu toàn bộ.
“Tô Thành Vũ, cậu đừng quên đây là Châu Thành, không phải nơi cậu có thể giương oai đâu!”
Trần Hưng Hải tức giận quát, hai mắt đỏ bừng nhìn Lạc Bân: “Còn cậu cũng chỉ là tổng giám đốc của tập đoàn Thành Hà mà thôi, thực sự nghĩ mình có quyền có thế, muốn diệt nhà họ Trần thì diệt hay sao?”
“Đánh ba thằng này một trận nhừ tử cho tao!”
Mục Đông Phong lười nhiều lời, dứt khoát ra lệnh đánh người.
“Vèo!”
Đúng lúc này, một bóng người chợt lao tới.
Sau khi một tên vệ sĩ của nhà họ Mục bị đánh bay, bóng người mang theo khí thế kinh người xuất hiện.
“Tiền, Tiền Bưu!”
Trông thấy người đứng chắn trước Dương Thanh, có người sợ hãi hét lớn.
Tối qua Trần Hưng Hải và Mục Đông Phong đã gặp Tiền Bưu ở nhà hàng Bắc Viên Xuân.
Không ngờ hôm nay lại gặp được ông ta ở đây.
Sắc mặt của cả hai lập tức nghiêm trọng.
Tiền Bưu cầm dao, ánh mắt sắc bén như mắt chim ưng, chẳng khác nào Thần Chết.
“Ai dám bước thêm một bước, thì chết!”
Giọng nói lạnh lẽo không chút cảm xúc như tiếng máy móc chậm rãi vang lên.
Nhiệt độ cả sảnh cũng bị hạ xuống, khiến người ta không khỏi rùng mình.
Đối với đám chủ gia tộc Châu Thành, Tiền Bưu chính là hóa thân của ác ma.
Bởi vì không ít chủ gia tộc giàu có đã chết dưới tay ông ta.
Trong mắt Trần Hưng Hải xuất hiện sự e sợ.
Tối hôm qua lão ta không suy nghĩ quá nhiều, nhưng giờ đây thấy Dương Thanh, Lạc Bân và Tiền Bưu đều xuất hiện khiến lão ta có dự cảm không lành.
Đầu tiên là tin đồn nhà họ Dương của Châu Thành bị diệt là do người thần bí sau lưng Tiền Bưu gây nên.
Sau đó Lạc Bân tiếp quản tập đoàn Thành Hà.
Tối hôm qua Tiền Bưu bảo vệ Dương Thanh vô cùng kín kẽ.
Hôm nay cũng như vậy.
Thậm chí đến cả Lạc Bân còn phải kính cẩn với Dương Thanh, cung kính gọi anh là cậu Thanh.
Tô Thành Vũ, chủ của một trong bốn gia tộc đứng đầu Giang Hải cũng cung kính với anh.
Lão ta biết vừa rồi Tô Thành Vũ dẫn Tô San tới là để xin lỗi mình.
Nhưng khi phát hiện Dương Thanh cũng có mặt, ông ta lập tức thay đổi thái độ.
Thậm chí vì bảo vệ Dương Thanh không ngại tuyên chiến với toàn bộ Châu Thành.
“Chẳng lẽ Dương Thanh chính là ông lớn phía sau Tiền Bưu, người hủy diệt nhà họ Dương trong một đêm và cho Lạc Bân tiếp quản toàn bộ sản nghiệp của nhà họ Dương sao?”
Trần Hưng Hải chợt nảy ra suy nghĩ này, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ.
Chỉ như vậy mới giải thích được lý do một người trẻ tuổi có thể khiến nhiều ông lớn ủng hộ như vậy.
“Rốt cuộc mày là ai?”
Trần Hưng Hải quyết định hỏi thẳng.
Dương Thanh mỉm cười hỏi ngược lại: “Ông nghĩ sao?”
Câu trả lời khiến Trần Hưng Hải càng chắc chắn suy đoán của mình.
“Tiền Bưu, chỉ cần cậu chịu đi theo tôi, tôi sẽ cho cậu gấp đôi những gì cậu ta cho cậu!”
Mục Đông Phong nghiến răng nghiến lợi nói.
Ông ta nghĩ chỉ cần không có Tiền Bưu, cho dù Dương Thanh có Tô Thành Vũ và Lạc Bân trợ giúp cũng khó thoát được cái chết.
Tiền Bưu lạnh lùng nhìn ông ta, không hề do dự đáp: “Ông không xứng!”
Ba chữ ngắn ngủi hoàn toàn chọc giận Mục Đông Phong.
“Tôi cho cậu đi theo là phúc của cậu!”
Mục Đông Phong nổi trận lôi đình nói: “Nếu cậu đã muốn chết, tôi cho cậu toại nguyện!”
Dứt lời, một tên vệ sĩ sau lưng ông ta chợt rút một khẩu súng Colt khỏi áo vest nhắm bắn Tiền Bưu.
“Á…”
Thấy vệ sĩ của Mục Đông Phong rút súng, mọi người có mặt sợ hãi gào thét ầm ĩ.
“Cho cậu thêm một cơ hội, theo tôi, hoặc là chết!”
Mục Đông Phong lạnh lùng nhìn chằm chằm Tiền Bưu.
Dường như chỉ cần Tiền Bưu từ chối sẽ lập tức đi đời.
“Mục Đông Phong, cậu đúng là to gan lớn mật!”
Trong giây phút nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc, một giọng nói giận dữ bỗng nhiên vang lên.
Ngoài cửa xuất hiện bốn người.
Ba ông già đầu tóc bạc phơ và một cô gái chừng hai mươi tuổi.
“Con mẹ nó các người là ai mà dám chõ mõm vào chuyện của ông chủ Mục?”
Một chủ gia tộc của Châu Thành giận dữ hét lên với ông già vừa lên tiếng.
“Khốn kiếp, sao ông dám mắng ông chủ Hàn?”
Mục Đông Phong sợ suýt tè ra quần, xông lên đánh chủ gia tộc kia một trận.
“Con mẹ nó ai bảo cậu rút súng ra? Mau cất vào đi!”
Sau đó, ông ta lại mắng chửi tên vệ sĩ đang cầm súng.
–
.
Chương 254: 254: Giới Hạn Cuối Cùng
Sự xuất hiện của Hàn Khiếu Thiên khiến mọi người kinh hãi.
Với thân phận của ông cụ, trừ Mục Đông Phong và Trần Hưng Hải ra, những người còn lại đều không có tư cách được gặp.
“Ông già kia là ai mà Mục Đông Phong sợ tới vậy?”
“Mục Đông Phong là chủ gia tộc ở tỉnh lỵ.
Người khiến ông ta hoảng sợ ít nhất cũng phải là chủ của ba gia tộc đứng đầu tỉnh lỵ”.
“Vừa rồi Mục Đông Phong gọi ông ta là ông chủ Hàn, trong ba gia tộc đứng đầu tỉnh lỵ chỉ có một nhà họ Hàn! Chẳng lẽ ông ta chính là Hàn Khiếu Thiên?”
…
Mặc dù rất ít người có cơ hội gặp Hàn Khiếu Thiên nhưng với thái độ cung kính của Mục Đông Phong, có người đã đoán được thân phận của ông cụ.
Mục Đông Phong vội vàng chạy tới bên người Hàn Khiếu Thiên, tươi cười nịnh nọt: “Sao ông chủ Hàn lại tới đây?”
Hàn Khiếu Thiên hờ hững nhìn ông ta: “Nếu tôi không tới, có phải cậu định giết người ở đây luôn không?”
“Ông chủ Hàn, tôi không dám đâu.
Vừa nãy tôi chỉ hù dọa thằng nhóc vô dụng kia thôi”.
Mục Đông Phong hoảng hốt đáp.
Ông ta biết rất rõ Hàn Khiếu Thiên có thân phận gì.
Có những việc có thể làm nhưng một số việc tuyệt đối không được phép làm, ví dụ như phạm pháp là giới hạn cuối cùng của Hàn Khiếu Thiên.
Vệ sĩ của ông ta vừa rút súng ra trước mặt mọi người, chỉ sợ đã chọc giận Hàn Khiếu Thiên.
“Vô dụng?”
Hàn Khiếu Thiên lập tức nổi giận quát: “Thằng vô dụng mà cậu nói ấy, nếu không ngờ cậu ấy, tôi đã chết rồi! Mục Đông Phong, ai cho cậu lá gan muốn giết ân nhân cứu mạng của tôi?”
Ông cụ trợn trừng mắt nhìn Mục Đông Phong.
Nghe vậy, Mục Đông Phong sợ ngây người.
Hàn Khiếu Thiên là người có ơn phải báo đáp.
Dương Thanh đã cứu mạng ông cụ, chắc chắn ông cụ sẽ không bạc đãi Dương Thanh.
“Từ nay về sau nhà họ Mục không còn quan hệ gì với nhà họ Hàn nữa!”, Hàn Khiếu Thiên tuyên bố.
Câu nói này khiến Mục Đông Phong sững sờ, vẻ mặt ngập tràn sợ hãi.
Bao nhiêu năm qua, nhà họ Mục phụ thuộc nhà họ Hàn, hưởng được vô số lợi ích, cũng đắc tội không ít người.
Nếu kẻ địch biết nhà họ Mục đã bị nhà họ Hàn vứt bỏ, nhà họ Mục sẽ gặp nguy.
“Bịch!”
Mục Đông Phong quỳ xuống cầu xin Hàn Khiếu Thiên: “Ông chủ Hàn, tôi biết sai rồi, không dám nữa đâu.
Xin ông cho tôi thêm một cơ hội!”
“Nếu đã làm sai thì phải chịu phạt.
Coi như cho cậu một bài học, chỉ cần tôi phát hiện cậu lấy danh nghĩa nhà họ Hàn làm xằng làm bậy ở bên ngoài, tôi sẽ khiến cho nhà họ Mục biến mất!”
Hàn Khiếu Thiên lạnh lùng quát: “Cậu biết tôi là người như thế nào rồi đấy!”
Mặt mày Mục Đông Phong xám xịt như tro tàn.
Những chủ gia tộc Châu Thành được Trần Hưng Hải mời tới vô cùng hoảng ợ.
Đến cả nhà họ Mục cũng bị nhà họ Hàn vứt bỏ, bọn họ chỉ là gia tộc nhỏ không biết sẽ bị xử trí thế nào?
Hiện giờ người thấp thỏm nhất chính là Trần Hưng Hải.
Dù là Mục Đông Phong hay những chủ gia tộc Châu Thành kia đều do lão ta gọi tới để đối phó với Lạc Bân và Tô Thành Vũ.
“Anh Thanh còn nhớ lời tôi nói không? Chúng ta sẽ còn gặp lại!”
Cô gái bên cạnh Hàn Khiếu Thiên mỉm cười nhìn Dương Thanh.
Anh lắc đầu cười khổ.
Cô gái này chính là Hàn Phi Phi mới gặp hôm qua.
Lúc ấy Dương Thanh đã nghi ngờ cô gái này biết mình, nhưng lại chắc chắn hai người mới gặp nhau lần đầu.
Bây giờ thấy cô ta đi cùng Hàn Khiếu Thiên, anh mới hiểu ra mọi chuyện.
Hàn Khiếu Thiên chính là ông cụ đột ngột lên cơn đau tim ở ven đường được anh cứu hôm qua.
Không ngờ ông cụ lại là chủ của nhà họ Hàn ở tỉnh lỵ.
Không chỉ mỗi Dương Thanh, Tần Thanh Tâm và Trịnh Mỹ Linh đang trốn bên cạnh Trịnh Dương cũng nhận ra Hàn Phi Phi.
Hôm qua Trịnh Mỹ Linh và Trần Anh Hào đã bị Hàn Phi Phi đuổi khỏi phòng triển lãm ngay trước mặt mọi người.
Bây giờ Hàn Phi Phi xưng hô thân mật với Dương Thanh như vậy, chứng tỏ cô ta có thiện cảm với anh.
“Cuối cùng tôi cũng tìm được ân nhân rồi!”
Hàn Khiếu Thiên đi tới trước mặt Dương Thanh, kích động kêu lên.
“Ông chủ Hàn gọi tôi là Dương Thanh đi, đừng gọi là ân nhân”, Dương Thanh cười nói.
“Ha ha, được rồi!”
Hàn Khiếu Thiên cười lớn, càng nhìn càng thích anh.
Hôm qua ông cụ bị bệnh tim ngã lăn ra đất, bao nhiêu người vây xem nhưng không ai chịu cứu giúp.
Lúc ông cụ tuyệt vọng nhất, Dương Thanh lại xuất hiện.
Dù anh lấy thuốc của ông cụ rồi cho ông cụ uống thôi.
Nhưng hành động nhỏ này đã cứu ông cụ một mạng.
Ông cụ không sợ chết, nhưng không cam lòng chết uất ức như vậy.
Vậy nên ông cụ rất biết ơn Dương Thanh, nhanh chóng sai người điều tra anh.
Kỳ thực hôm qua đã tra ra được nhưng ông cụ uống quá nhiều rượu với chiến hữu nên hôm nay mới tìm tới.
“Năm nay cậu bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi bảy!”
“Trông cậu trẻ như vậy, chắc là chưa kết hôn nhỉ? Cậu thấy đứa cháu gái này của tôi thế nào?”
“Ông nội!!!”
Hàn Khiếu Thiên chỉ gặp Dương Thanh một lần đã cực kỳ yêu thích, còn muốn vun đắp cho anh và Hàn Phi Phi.
Hàn Phi Phi xấu hổ nói: “Ông nội, anh ấy kết hôn rồi, chị gái này là vợ của anh ấy!”
Hôm qua cô ta đã gặp Tần Thanh Tâm ở buổi triển lãm.
“Hả?”
Hàn Khiếu Thiên ngượng ngùng nhìn Tần Thanh Tâm: “Vô cùng xin lỗi cô! Tôi không biết Dương Thanh kết hôn rồi”.
Thấy Dương Thanh và Hàn Khiếu Thiên trò chuyện vui vẻ, sắc mặt của đám người nhà họ Châu rất khó coi.
Nếu trước đó bọn họ đối xử với Dương Thanh tốt hơn một chút thì bây giờ đã có cơ hội xây dựng quan hệ với Hàn Khiếu Thiên rồi.
“Trịnh Dương, đây là bác Hàn của con, mau tới chào hỏi đi!”
Trịnh Đức Hoa nổi giận thầm nghĩ, thằng ngu ngốc Trịnh Dương này không thấy lão đang đi cùng Hàn Khiếu Thiên sao?
Phải đợi lão mở miệng mới biết điều đi tới.
“Cháu chào bác Hàn!”
Trịnh Dương hấp tấp chạy tới, kích động chào hỏi.
“Ông chủ Hàn, nó là con trai tôi, Trịnh Dương.
Bây giờ tôi đã giao tập đoàn Trịnh Hòa cho nó quản lý rồi”.
Trịnh Đức Hoa cười nói.
Thấy Trịnh Đức Hoa chủ động giới thiệu con trai với Hàn Khiếu Thiên, Miêu Chấn Vũ thầm nghĩ không hay.
Lão hiểu rõ tính cách của Hàn Khiếu Thiên.
Lão quen biết ông cụ bao lâu nay nhưng chưa từng chủ động móc nối quan hệ.
Nếu không, chỉ cần Hàn Khiếu Thiên nói một câu, nhà họ Miêu sẽ trở thành gia tộc đứng đầu Châu Thành chứ không phải chỉ là một gia tộc hạng hai như hiện giờ.
Hàn Khiếu Thiên liếc mắt nhìn Trịnh Dương, lạnh nhạt đáp: “Ừ!”
Sau đó ông cụ không thèm để ý đến ông ta.
Hàn Khiếu Thiên và Miêu Chấn Vũ là chiến hữu lâu năm, từng kề vai tác chiến với nhau.
Còn Trịnh Đức Hoa lại không thân thiết được như vậy, con trai lão lại càng không.
“Ông nội!”
Lúc này Trịnh Mỹ Linh cũng đi tới.
“Mỹ Linh, mau chào ông Hàn đi!”
Trịnh Đức Hoa vội nói.
“Chào ông Hàn ạ!”
Trịnh Mỹ Linh khó nhọc mở miệng.
Vừa rồi Hàn Khiếu Thiên còn đáp lại Trịnh Dương một chữ “ừ”, bây giờ đã tức giận tới mức không thèm nhìn Trịnh Mỹ Linh lấy một cái.
“Ông chủ Hàn, đây là cháu gái tôi…”
Trịnh Đức Hoa vẫn chưa nhận ra nét tức giận trên mặt Hàn Khiếu Thiên, tiếp tục giới thiệu Trịnh Mỹ Linh.
Miêu Chấn Vũ vội ngăn lại: “Ông Trịnh đừng nói mấy lời vô bổ này nữa”.
Dứt lời, lão còn nhìn Trịnh Đức Hoa ra hiệu.
Đến tận lức này, Trịnh Đức Hoa mới nhận ra Hàn Khiếu Thiên đang tức giận, lập tức ngậm miệng.
“Mỹ Linh, cháu sao thế?”
Nghe thấy Trịnh Mỹ Linh nói năng không rõ ràng, Trịnh Đức Hoa mới trông thấy mặt mũi cô ta sưng vù lên, giận dữ quát: “Ai ăn gan hùm dám đánh cháu gái của Trịnh Đức Hoa tôi?”
Trịnh Mỹ Linh dữ tợn chỉ vào Dương Thanh, cắn răng đáp: “Ông nội, chính là đồ khốn nạn kia!”
–
.
Chương 255: 255: Nước Mắt Của Tần Thanh Tâm
Sự thù ghét của Trịnh Mỹ Linh đối với Dương Thanh đã đạt tới đỉnh điểm.
Khi biết Dương Thanh là người cứu sống Hàn Khiếu Thiên, cô ta đã định từ bỏ việc báo thù.
Nhưng ông nội cô ta Trịnh Đức Hoa lại quen biết với Hàn Khiếu Thiên, còn bảo cô ta gọi ông Hàn.
Thế là cô ta tưởng đối với Hàn Khiếu Thiên mình quan trọng hơn Dương Thanh.
Đám người nhà họ Châu mang dáng vẻ cười trên nỗi đau của người khác, chờ mong Hàn Khiếu Thiên trách tội Dương Thanh.
“Cái gì?”
Thấy cháu gái chỉ vào Dương Thanh, Trịnh Đức Hoa sợ ngây người.
Lão vẫn ý thức được nếu không nhờ Miêu Chấn Vũ, Hàn Khiếu Thiên sẽ chẳng thèm để ý tới lão.
Dương Thanh lại là ân nhân cứu mạng của Hàn Khiếu Thiên!
“Bố ơi, thằng này chỉ là một thằng ở rể vô dụng, sao có thể cứu được bác Hàn? Con nghĩ chắc là người khác cứu bác Hàn rồi cậu ta mạo danh nhận thôi”.
Trịnh Dương không nhìn thấy sắc mặt khó coi của bố mình, vẫn liến thắng nói: “Cậu ta cực kỳ phách lối, không chỉ đánh Mỹ Linh mà còn cho người đánh con!”
“Ông Hàn, ông đừng để bị anh ta lừa! Bố cháu nói đúng lắm, chắc chắn là người khác cứu ông.
Anh ta biết ông có địa vị cao nên mới cố tình giả mạo thành người cứu ông”.
Trịnh Mỹ Linh vội lên tiếng phụ họa rồi dữ tợn nhìn Dương Thanh: “Không phải vừa nãy anh kiêu ngạo lắm à? Sao giờ chẳng nói năng gì nữa?”
“Lại là con ả ngu xuẩn này, câm miệng lại đi!”
Hàn Phi Phi cũng nhận ra Trịnh Mỹ Linh, chán ghét nói: “Đồ ngu ngốc như cô có tư cách gì thân thiết với ông nội tôi?”
“Cô Hàn, có lẽ trước đây giữa chúng ta có hiểu lầm…”
Trịnh Mỹ Linh định giải thích thì bị Hàn Phi Phi ngắt lời: “Ngậm miệng! Nếu cô dám nói thêm câu nữa thì từ hôm nay, Châu Thành sẽ không còn nhà họ Trịnh nào nữa!”
Hàn Phi Phi chỉ mới hai mươi tuổi nhưng khí thế rất mạnh mẽ, quát lớn một tiếng dọa Trịnh Mỹ Linh run rẩy toàn thân không dám hé miệng nửa lời.
“Ngu ngốc, mau xin lỗi cô Hàn đi!”
Trịnh Đức Hoa nổi giận gầm lên với Trịnh Mỹ Linh.
Khó khăn lắm lão mới kéo được chút quan hệ với Hàn Khiếu Thiên, lại bị cô ta phá hỏng.
“Xin lỗi cô Hàn, tôi chỉ là một con ngốc, xin cô thứ lỗi cho tôi!”
Trịnh Mỹ Linh hoảng sợ vội vàng cầu xin.
Hàn Phi Phi lạnh lùng nhìn cô ta, rồi nhìn sang Trịnh Đức Hoa: “Ông chủ Trịnh, tôi đến Châu Thành chưa tới hai ngày, gặp phải cháu gái ông hai lần, lần nào cũng cô ta cũng hành động rất phản cảm.
Nói thẳng ra nếu đây là tỉnh lỵ, không biết cô ta đã chết bao nhiêu lần”.
Hàn Phi Phi mắng chửi Trịnh Mỹ Linh không thương tiếc.
Trịnh Đức Hoa toát mồ hôi hột: “Vâng, cô Hàn dạy phải.
Về nhà tôi nhất định sẽ dạy dỗ cẩn thận!”
Hàn Khiếu Thiên không hề lên tiếng, rõ ràng đang ngầm cho phép Hàn Phi Phi làm mình làm mẩy.
Trong sảnh tiệc rộng lớn, mấy trăm khách khứa đều câm như hến.
Đám người Trần Hưng Hải hoảng sợ đứng quan sát ở bên cạnh.
“Anh Thanh, đây là con gái anh hả? Xinh như búp bê vậy”.
Hàn Phi Phi vừa mới phách lối bá đạo như biến thành người khác, nhiệt tình véo má Tiêu Tiêu.
Tiêu Tiêu cũng tò mò chớp đôi mắt to tròn trong veo nhìn Hàn Phi Phi: “Chào chị, em là Tiêu Tiêu.
Chị cũng rất xinh đẹp!”
Nghe thấy Tiêu Tiêu gọi mình là chị, Hàn Phi Phi lập tức mỉm cười vui vẻ: “Chào Tiêu Tiêu, em thật đáng yêu!”
“Dương Thanh, hôm nay là đám cưới họ hàng nhà cậu à?”
Hàn Khiếu Thiên nhìn quanh rồi chợt hỏi Dương Thanh.
“Chào ông chủ Hàn, tôi là ông ngoại của Dương Thanh, Châu Lương Sơn.
Hôm nay là ngày cưới của cháu nội tôi”.
Dương Thanh chưa kịp lên tiếng, ông cụ Châu đã mỉm cười bước tới: “Dương Thanh, cháu đừng để ông chủ Hàn đứng mãi thế, mau mời ông ấy ngồi đi!”
Dương Thanh thấy vậy cực kỳ chán ghét, nhưng nói cho cùng thì lão ta vẫn là ông ngoại của Tần Thanh Tâm.
Khi Dương Thanh chuẩn bị dẫn Hàn Khiếu Thiên tới chỗ ngồi, Tần Y chợt châm chọc: “Ông ngoại, trước đây có bao giờ ông nhận anh ấy là cháu rể đâu.
Bây giờ thấy anh ấy quen biết ông chủ Hàn nên thừa nhận rồi à?”
Nụ cười trên mặt ông cụ Châu lập tức cứng đờ.
Ngại Hàn Khiếu Thiên nên lão ta chỉ đành nhịn xuống: “Y Y, cháu đừng gây chuyện! Ngồi xuống!”
“Không phải cháu gây chuyện mà là ông không đúng!”, Tần Y nói thẳng.
Cô ta đã nhịn rất lâu, nhất là vừa rồi Trần Hưng Hải và Mục Đông Phong dẫn người tới, cô ta thấy rõ bộ mặt của đám người nhà họ Châu như thế nào.
Bây giờ lại mặt dày lợi dụng Dương Thanh để làm quen Hàn Khiếu Thiên.
Nếu cô ta không làm gì, có lẽ sẽ phải áy náy cả đời.
“Im ngay!”
Ông cụ Châu lớn tiếng quát.
“Ông ngoại, cháu thấy Y Y nói không sai! Không phải chúng cháu muốn gây chuyện mà là ông không đúng!”
Tần Thanh Tâm cũng đứng dậy, vành mắt đỏ hoe chực khóc, nắm chặt tay Dương Thanh nói: “Anh ấy tặng ông hộp trà trị giá mấy chục triệu, ông không thèm nhìn lấy một cái đã nói là giả.
Khi ấy ông có coi anh ấy là cháu rể không?”
“Vừa rồi anh ấy bị đám ông chủ lớn ở Châu Thành vây lại công kích, ông không giúp mà còn đổ thêm dầu vào lửa, cắt đứt quan hệ với anh ấy.
Lúc đó ông có coi anh ấy là cháu rể không?”
“Bây giờ người có địa vị cao hơn ra mặt vì anh ấy, ông mới nhận anh ấy là cháu rể đúng không?”
“Dựa vào đâu chứ?”
Càng nói, cảm xúc của Tần Thanh Tâm càng mất kiểm soát, giọng nói cũng lớn hơn.
Cuối cùng cô không nhịn nổi nữa bật khóc nức nở.
Ông cụ Châu ngơ ngác nhìn cô, mặt mũi trắng bệch.
Hàn Khiếu Thiên hơi kinh ngạc.
Ông cụ chỉ phái người điều tra Dương Thanh đang ở đâu để tới cảm ơn chứ không biết thân phận của anh.
Dương Thanh cảm động nắm chặt tay Tần Thanh Tâm.
“Thanh Tâm, ông ngoại cháu không có ý đó đâu…”
Châu Ngọc Kiệt đi tới khuyên nhủ.
Tần Thanh Tâm cả giận nói: “Cả bác nữa!”
“Bao nhiêu năm qua nhà cháu giúp bác bao nhiêu lần? Nhưng bác thì sao? Bác đối xử với chúng cháu thế nào? Mẹ cháu trả tiền cho nhà bác xây biệt thự mà bác cũng không chịu thừa nhận!”
Tần Thanh Tâm như đang giải tỏa toàn bộ bức xúc trong lòng.
Cô nhìn sang Châu Ngọc Dung: “Còn dì nữa! Năm ấy khi cháu khó khăn nhất, dì nỡ lòng nào lừa tiền của cháu.
Bây giờ lại chối đây đẩy”.
“Đáng ghê tởm nhất chính là cô! Người em họ tôi từng yêu thương nhất!”
Tần Thanh Tâm tức giận nói với Trịnh Mỹ Linh: “Bao năm qua tôi đối với cô thế nào? Cô đối xử với tôi ra sao? Chỉ vì muốn đeo bám được đám nhà giàu mà sẵn sàng đẩy tôi lên giường người đàn ông khác.
Nếu không có Dương Thanh, đời này của tôi đã bị cô hủy hoại rồi!”
“Các người nói cho tôi biết, các người xứng làm người thân của chúng tôi sao?”
Tần Thanh Tâm điên cuồng gào thét.
Đây là lần đầu tiên cô nổi giận tới mức này.
Đám người nhà họ Châu đều nín thinh, khách khứa xung quanh khinh thường nhìn bọn họ.
“Chồng ơi mình đi thôi!”
Mắng xong, Tần Thanh Tâm lau nước mắt kéo Dương Thanh rời đi, không hề lưu luyến.
–
.
Chương 256: 256: Lính Cũ Ở Biên Giới Phía Bắc
Thấy ba người nhà Dương Thanh rời đi, tất cả đều ngơ ngác.
“Chị, anh rể, đợi em với!”
Ngay sau đó, Tần Y cũng đuổi theo.
“Hừ!”
Hàn Khiếu Thiên lạnh lùng nhìn ông cụ Châu: “Gia tộc các người đúng là một lũ mù mới coi cháu rể tốt như vậy là kẻ vô dụng!”
Ông cụ Châu đỏ bừng mặt, khúm núm nói: “Ông chủ Hàn dạy rất đúng!”
“Cả ông nữa!”
Hàn Khiếu Thiên nhìn sang Trịnh Đức Hoa, bình thản nói: “Không dạy dỗ con là lỗi của bố! Ông dạy ra con trai và cháu gái như vậy khó thoát khỏi trách nhiệm!”
Trịnh Đức Hoa gật đầu lia lịa nói: “Vâng”.
“Ông Miêu, ông cũng nhìn nhầm người rồi đấy, người nào nên cắt đứt thì cắt đứt đi!”
Hàn Khiến Thiên lại nói với Miêu Chấn Vũ, thái độ mềm mỏng hơn rất nhiều.
Miêu Chấn Vũ vội đáp: “Ông chủ Hàn nói chí phải!”
Trịnh Đức Hoa sững sờ.
Một câu nói của Hàn Khiếu Thiên đã chặt đứt tương lai của cả nhà họ Trịnh.
Sau đó, Hàn Khiếu Thiên nhìn đám ông lớn Châu Thành một lượt, lạnh giọng nói: “Vừa nãy ai đắc tội với cậu Thanh, nếu trong ngày hôm nay không được cậu ấy tha thứ, gia tộc các người cũng không cần tồn tại nữa”.
Dứt lời, ông cụ dẫn Hàn Phi Phi nghênh ngang rời đi.
Cả sảnh chìm vào im lặng!
Đám ông lớn Châu Thành ai nấy đều hoảng hốt lo sợ, thầm hối hận trong lòng, nhưng hối hận cũng đã muộn.
“Ngây ra đó làm gì? Mau đi tìm cậu Thanh đi!”
Có người đột nhiên hét lên.
Dưới ánh mắt khiếp sợ của khách khứa, đám ông lớn Châu Thành thường ngày kiêu căng phách lối, bây giờ thấp thỏm kéo nhau chạy đi mất.
Người nhà họ Châu ngây người nhìn theo.
“Trịnh Đức Hoa, ông tự lo cho mình đi!”
Miêu Chấn Vũ lạnh lùng cảnh cáo Trịnh Đức Hoa rồi vung tay bỏ đi.
Dù lúc trẻ, Trịnh Đức Hoa từng cứu mang lão, nhưng mấy năm nay Trịnh Đức Hoa đã nâng đỡ lão rất nhiều.
Còn về ơn cứu mạng, nhà họ Miêu đã trả lại gấp bội.
Bây giờ Trịnh Đức Hoa đắc tội Hàn Khiếu Thiên, chỉ e nhà họ Miêu cũng bị liên lụy theo.
Nếu Miêu Chấn Vũ còn tiếp tục trợ giúp nhà họ Trịnh thì đúng là ngu xuẩn.
“Bốp!”
Trịnh Đức Hoa tát Trịnh Dương, giận dữ gào lên: “Thằng con bất hiếu này.
Tao đã dặn hôm nay mày đừng đắc tội ai, có ông lớn sẽ tới nhà họ Châu rồi.
Mày không thèm coi lời tao nói ra gì phải không?”
“Còn mày nữa, tao đã nhắc nhở mày đừng tùy tiện coi thường người khác.
Bây giờ nhà họ Trịnh đã bị con ngu là mày hủy hoại rồi!”
Mắng xong con trai và cháu gái, lão lại quay sang nhìn ông cụ Châu: “Châu Lương Sơn, từ nay về sau nhà họ Trịnh không còn quan hệ gì với nhà họ Châu nữa.
Ông tự giải quyết đi!”
“Chúng mày theo tao đi xin lỗi cậu Thanh ngay!”
Trịnh Đức Hoa lại quát Trịnh Dương và Trịnh Mỹ Linh.
Hàn Khiếu Thiên đã nói, trong ngày hôm nay bọn họ phải xin Dương Thanh tha thứ bằng được.
Dù là điều không thể nhưng lão vẫn phải thử một lần.
Ngoài bãi đỗ xe của làng du lịch, Dương Thanh đợi mọi người lên xe rồi mới nói: “Mọi người về nhà trước đi, anh còn chuyện phải giải quyết ở Châu Thành”.
“Anh không cần lo cho bọn em đâu.
Muốn làm gì cứ yên tâm làm! Em sẽ luôn ủng hộ anh!”
Tần Thanh Tâm đỏ bừng mắt.
Nếu là trước kia, nhất định cô sẽ lo lắng anh làm chuyện gì đó.
Nhưng từ hôm nay, cô sẽ không ngăn cản nữa.
Trịnh Mỹ Linh đã khiến cô hiểu ra, kẻ đáng thương cũng có chỗ đáng hận.
Vì cô quá tốt bụng nên mới bị nhà họ Tần và nhà họ Châu bắt nạt hết lần này đến lần khác.
Người như vậy không đáng để cô tha thứ.
“Tiền Bưu, tôi giao người nhà tôi cho ông!”
Dương Thanh nghiêm mặt nói với Tiền Bưu.
Tiền Bưu đứng nghiêm theo bản năng, cao giọng đáp: “Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”
Ông ta vừa thấy cảm động lại vừa lo lắng.
Cảm động vì được Dương Thanh tin tưởng, giao người quan trọng nhất cho ông ta bảo vệ.
Lo lắng vì nhiệm vụ lần này cực kỳ trọng yếu.
Ba cô gái trong xe đều là những người thân yêu nhất của Dương Thanh, ông ta sẽ bảo vệ bằng cả mạng sống.
“Tốt, đi đi!”
Dương Thanh phất tay nói.
Anh có thể tin tưởng anh em đến từ biên giới phía Bắc.
“Cậu Thanh, may mà tôi đuổi kịp cậu!”
Tiền Bưu vừa lái xe rời đi, Hàn Khiếu Thiên đã dẫn Hàn Phi Phi thở hồng hộc đuổi tới.
Dương Thanh bình tĩnh nhìn ông cụ: “Tôi cứu ông cũng chỉ là tiện tay mà thôi.
Vừa nãy ông giúp tôi giải vây, tôi rất cảm ơn.
Không cần làm gì thêm nữa đâu”.
Anh hiểu Hàn Khiếu Thiên rất muốn trả ơn cho mình.
Ông cụ vô cùng kinh ngạc.
Khi ở trong sảnh tiệc, thân phận của ông cụ đã bị lộ.
Dương Thanh biết ông cụ là chủ của một trong ba gia tộc đứng đầu tỉnh lỵ lại không hề kính sợ.
“Anh Thanh, anh đã cứu sống ông nội em.
Anh biết như vậy nghĩa là gì không?”
Hàn Phi Phi cũng không thể hiểu nổi.
Nếu cô ta không biết Dương Thanh đã có một cô vợ xinh đẹp như Tần Thanh Tâm, cô ta sẽ tưởng anh đang dùng chiêu lạt mềm buộc chặt với mình.
“Cậu Thanh!”
Đúng lúc này, Tô Thành Vũ và Lạc Bân cũng chạy tới.
Tô Thành Vũ cung kính hỏi: “Cậu Thanh muốn đi đâu? Tôi đưa cậu đi!”
“Ông chủ Tô về đi, cậu Thanh đã có tôi đích thân đưa đón rồi!”, Lạc Bân lạnh giọng nói.
Hàn Khiếu Thiên thấy vậy không khỏi kinh ngạc.
Ông cụ chưa từng gặp Lạc Bân nhưng lại biết Tô Thành Vũ là chủ gia tộc giàu nhất Giang Hải.
Vậy mà giờ đây ông ta lại tranh làm tài xế cho Dương Thanh.
Tô Thành Vũ chưa hề nhìn Hàn Khiếu Thiên lấy một lần nhưng rất cung kính với Dương Thanh.
Có lẽ đến cả chủ của ba gia tộc đứng đầu tỉnh lỵ cũng không được như vậy.
Chẳng lẽ chàng trai trẻ này là cậu chủ của gia tộc danh tiếng ở Yến Đô?
Hàn Khiếu Thiên nhanh chóng đoán ra thân phận của Dương Thanh.
Nhưng ông cụ không biết gia tộc đứng đầu Yến Đô muốn mời anh về làm chủ lại bị anh từ chối.
“Cậu Thanh, sắp đến giờ cơm trưa rồi.
Đi đâu cũng nên ăn cơm trước đã, phải không?”
Hàn Khiếu Thiên cười nói: “Tôi đã đặt bàn ở nhà hàng Quân Đình, muốn mời cậu một bữa cơm coi như trả ơn cứu mạng.
Cậu thấy sao?”
Hiện giờ ông cụ rất tò mò về Dương Thanh.
Anh nghĩ ngợi một lúc rồi đáp: “Ông chủ Hàn đã có lòng, tôi đành nhận lời vậy!”
Dương Thanh đang có ý định mở rộng thị trường ở tỉnh lỵ cho tập đoàn Nhạn Thanh.
Nếu có thể làm thân với Hàn Khiếu Thiên, tốc độ mở rộng thị trường sẽ nhanh hơn.
Đến khi đám chủ gia tộc Châu Thành đuổi tới, Dương Thanh đã được xe của Hàn Khiếu Thiên đón đi.
Hai mươi phút sau ở phòng Chí Tôn của nhà hàng Quân Đình.
Ngoài Hàn Khiếu Thiên và Hàn Phi Phi còn có cả Tô Thành Vũ, Lạc Bân và Dương Thanh.
Hàn Phi Phi tự giác đứng dậy bưng trà rót rượu.
“Nào, cậu Thanh, tôi kính cậu một ly, cảm ơn cậu cứu tôi một mạng!”
Hàn Khiếu Thiên cụng ly với Dương Thanh.
Dương Thanh cũng không làm mình làm mẩy, lập tức nâng ly với ông cụ rồi uống cạn.
“Chậc chậc!”
Hàn Khiếu Thiên uống rượu xong, sảng khoái nói: “Đúng là uống rượu nước mình vẫn sướng hơn! Năm đó khi tôi còn ở biên giới phía Bắc, sau mỗi lần thắng trận anh em đều sẽ uống rượu chúc mừng”.
“Ồ? Ông chủ Hàn từng đi lính sao?”
Dương Thanh nghe vậy rất kinh ngạc.
Không phải vì Hàn Khiếu Thiên từng làm lính, mà bị bốn chữ “biên giới phía Bắc” này kích thích.
–
.
Chương 257: 257: Chuyện Sâu Bên Trong
Nhắc tới biên giới phía Bắc, Hàn Khiếu Thiên hào hứng hẳn.
“Tôi kể cho cậu nghe, năm đó ở biên giới phía Bắc tôi đã đánh vô số trận ác chiến, nhiều lần được ghi danh sử sách”.
Hàn Khiếu Thiên tự hào nói: “Thế hệ trẻ bây giờ như các cậu không có mấy người tình nguyện đi lính, chưa từng nhìn thấy chiến trường thực sự, cũng không hiểu được cuộc sống yên bình đang có đều được đổi bằng máu thịt của những người lính anh hùng”.
Vẻ mặt Hàn Khiếu Thiên ngập tràn hoài niệm.
Dương Thanh chỉ im lặng nghe Hàn Khiếu Thiên kể lại những ngày tháng oai hùng khi xưa.
Khi nói đến đoạn đặc sắc, Hàn Khiếu Thiên rất kích động, mặt mũi đỏ bừng, lời nói dõng dạc.
Nhất là khi nhắc tới đội trưởng của ông cụ đã xả thân ôm thuốc nổ lao vào quân địch để yểm hộ chiến hữu rút lui an toàn, Hàn Khiếu Thiên không kìm được bật khóc.
Dương Thanh không khỏi cảm thấy kính phục những người lính già xuất thân từ biên giới phía Bắc này.
Hàn Khiếu Thiên kể rất nhiều lịch sử mà Dương Thanh không được trải qua.
Hàn Phi Phi ngồi cạnh sùng bái nhìn ông nội.
Đối với cô ta, Hàn Khiếu Thiên là người anh hùng vĩ đại nhất.
Trong khi Hàn Khiếu Thiên đang kể chuyện xưa cho Dương Thanh, đám chủ gia tộc Châu Thành đã kéo tới sảnh lớn dưới tầng một của nhà hàng Quân Đình.
Trần Hưng Hải, chủ nhà họ Trần cũng nơm nớp lo sợ đứng trong đám đông.
“Trời ạ! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà nhiều chủ gia tộc Châu Thành tìm tới như vậy?”
“Chẳng lẽ có ông lớn nào đó tới sao? Đến cả Trần Hưng Hải cũng phải đến”.
“Nhưng sao tôi trông mặt những ông lớn này có vẻ sợ sệt vậy?”
…
Khách đến nhà hàng Quân Đình dùng bữa đều bị cảnh tượng này làm kinh ngạc.
Bình thường muốn gặp một người trong số họ còn khó mà hôm nay tất cả đều tụ tập ở đây.
Cùng lúc đó ở nhà họ Viên của Châu Thành.
Trong một căn biệt thự xa hoa.
Viên Mộc ngồi trên ghế sofa cao cấp nhìn đồng hồ: “Mười một giờ rồi, kịch hay cũng đến hồi kết thúc rồi chứ?”
Viên Thiệu ngồi đối diện híp mắt cười: “Chắc chắn kết thúc rồi đấy anh.
Có khi thằng ranh kia đã bị đánh gãy tay gãy chân trước mặt mọi người rồi, ha ha!”
Viên Mộc lặng im không đáp.
Không biết tại sao hắn ta cứ cảm thấy sắp có chuyện lớn xảy ra.
“Anh sao vậy? Hình như anh không vui?”
Viên Thiệu nghi hoặc hỏi Viên Mộc: “Anh đạo diễn ra một vở kịch hay, lợi dụng nhà họ Trần để đối phó tên kia.
Nếu anh ta thực sự không đơn giản, thế lực sau lưng anh ta sẽ không tha cho nhà họ Trần đâu.
Sau này Châu Thành sẽ hoàn toàn thuộc về nhà họ Viên chúng ta”.
Viên Mộc lắc đầu nói: “Kết quả chưa có, chúng ta không nên vui mừng quá sớm”.
Đúng lúc này, chuông điện thoại của Viên Mộc reo lên.
Hắn ta vội vàng nghe máy: “Cậu Mộc, xảy ra chuyện lớn rồi!”
“Cái gì?”
Viên Mộc đứng bật dậy, hoảng hốt hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nói rõ ràng xem nào!”
“Mọi chuyện vốn rất thuận lợi như ý muốn của cậu.
Nhà họ Trần kéo tới đám cưới đòi dẫn Dương Thanh đi.
Nhưng Lạc Bân của tập đoàn Thành Hà và Tô Thành Vũ giàu nhất Giang Hải đột nhiên xuất hiện bảo vệ Dương Thanh”.
“Khi Lạc Bân và Tô Thành Vũ sắp không trụ nổi thì Hàn Khiếu Thiên của tỉnh lỵ tới, nói Dương Thanh là ân nhân cứu mạng, đồng thời công khai dẫn người đi.
Ông ta còn tuyên bố trong ngày hôm nay ai không được Dương Thanh tha thứ thì gia tộc của họ sẽ bị xóa sổ!”
Đối phương kể lại toàn bộ cho Viên Mộc nghe.
“Được, tôi biết rồi!”
Sau khi cúp máy, sắc mặt Viên Mộc trở nên u ám.
Lúc đầu mọi chuyện vẫn diễn ra theo kế hoạch của hắn ta, nhưng hắn ta không ngờ tới sự xuất hiện của Lạc Bân và Tô Thành Vũ, lại càng không nghĩ Hàn Khiếu Thiên sẽ ra mặt.
“Xảy ra chuyện gì thế anh?”
Viên Thiệu nghi hoặc hỏi.
Viên Mộc kể lại cho Viên Thiệu nghe tin tức vừa nhận được.
“Đây là chuyện tốt mà? Sao trông anh buồn bực vậy?”
Viên Thiệu kích động nói: “Tuy thằng nhãi kia không chết nhưng nhà họ Trần và các gia tộc có quan hệ tốt với họ ở Châu Thành đều đã đắc tội Hàn Khiếu Thiên.
Đây là cơ hội tốt để nhà họ Viên nuốt trọn Châu Thành!”
“Em phải kể chuyện này cho ông nội nghe, chắc chắn ông sẽ rất vui”.
“Đứng lại!”
Viên Mộc cau mày quát lớn: “Chuyện này không đơn giản như vậy đâu.
Chú chỉ thấy được bề ngoài chứ không hiểu được những chuyện nằm sâu bên trong!”
–
.
Chương 258: 258: Tôi Tự Xử Lý Được
“Còn chuyện nằm sâu bên trong gì nữa hả anh?”, Viên Thiệu thực sự không hiểu.
Viên Mộc trầm giọng nói: “Chú đừng quên Trần Anh Tuấn bị sát thủ chúng ta thuê giết chết.
Bây giờ nhà họ Hàn đã nhúng tay vào, rất có thể sẽ tra ra được chúng ta”.
“Chú nghĩ nếu Hàn Khiếu Thiên điều tra ra cái chết của Trần Anh Tuấn liên quan tới chúng ta, nhà họ Viên còn yên ổn nổi không?”
Nghe Viên Mộc phân tích, sắc mặt Viên Thiệu lập tức trở nên khó coi.
“Hàn Khiếu Thiên là ai cơ chứ? Sao có thể điều tra chuyện này giúp Dương Thanh được?”, Viên Thiệu chột dạ nói.
“Vì anh ta, Hàn Khiếu Thiên đã uy hiếp tất cả chủ gia tộc Châu Thành có mặt ở đó, sao lại không thể giúp anh ta?”, Viên Mộc hỏi ngược lại.
“Thế chúng ta phải làm sao? Lỡ bị tra ra thì cả nhà họ Viên đều sẽ xong đời!”, Viên Thiệu sợ phát khóc.
Nhà họ Viên không sánh được với địa vị của nhà họ Hàn ở tỉnh lỵ.
Viên Mộc mắng: “Sợ cái gì? Đã tra đến chúng ta đâu?”
“Nhưng anh nói Hàn Khiếu Thiên sẽ điều tra giúp anh ta còn gì”, Viên Thiệu tuyệt vọng đáp.
“Viên Thiệu, chú nghe rõ đây, chuyện này chỉ có trời biết, đất biết, anh biết, chú biết.
Không được phép để lộ ra ngoài, nếu không sẽ hại cả nhà họ Viên!”
Viên Mộc nghiêm túc nói: “Đến cả ông nội cũng không được biết!”
Viên Thiệu gật đầu như trống bỏi: “Anh yên tâm, em sẽ không nói cho ai hết!”
Ai có thể ngờ được, Trần Anh Tuấn bị hai anh em họ Viên thuê người giết.
Càng không ngờ chuyện hôm nay cũng do bọn họ châm ngòi.
Cùng lúc đó trong phòng Chí Tôn của nhà hàng Quân Đình.
Hàn Khiếu Thiên kết thúc câu chuyện về biên giới phía Bắc, hỏi Dương Thanh: “Thanh à, cậu định xử lý đám người ở ngoài thế nào?”
Dương Thanh chậm rãi đáp: “Tôi tự xử lý được, không cần phiền tới ông chủ Hàn”.
Hàn Khiếu Thiên sững sờ, càng chắc chắn anh không phải kẻ tầm thường, nếu không sẽ không dám một mình đối mặt với đống phiền phức này.
“Anh Thanh, sao anh lại từ chối ông nội em? Anh biết mấy người kia đều là chủ gia tộc lớn của Châu Thành, không có ông em ra mặt, bọn họ sẽ không chịu bỏ qua đâu!”
Hàn Phi Phi cũng rất kinh ngạc.
Cô ta có thiện cảm với chàng trai đã cứu ông nội mình này nên muốn giúp anh.
“Phi Phi!”
Hàn Khiếu Thiên quát cô ta rồi nhìn Dương Thanh nói: “Nếu cậu đã có dự định của riêng mình, tôi không nhúng tay nữa.
Cần tôi giúp gì cứ liên hệ bất cứ lúc nào”.
“Được!”, Dương Thanh gật đầu đáp.
Khi bọn họ xuống tầng một, hơn mười chủ gia tộc Châu Thành đã chờ sẵn.
“Cậu Thanh, tôi là Hoàng Chung, tôi biết sai rồi, xin cậu tha thứ!”
“Cậu Thanh, tôi là Trương Soái, tôi biết sai rồi, xin cậu tha thứ!”
“Cậu Thanh, tôi là Văn Đức Sinh, tôi biết sai rồi, xin cậu tha thứ!”
…
Bọn họ thi nhau cầu xin tha thứ.
Dương Thanh ngó lơ cất bước đi thẳng.
Thấy Hàn Khiếu Thiên lên xe rời đi, anh mới ngồi vào xe của Lạc Bân.
“Ông chủ Trần, cậu Thanh có ý gì vậy?”
“Rốt cuộc là tha thứ hay không? Dù sao cũng phải trả lời rõ ràng chứ?”
“Sao ông chủ Hàn cũng đi rồi?”
Đám người sợ xanh mặt.
Trần Hưng Hải cũng không hiểu gì, bực bội nói: “Sao tôi biết được?”
Dứt lời, lão ta cũng quay lưng rời đi.
Trong một căn biệt thự tư nhân sang trọng ở Châu Thành.
Một chiếc xe Phaeton màu đen chậm lãi đỗ lại trong sân, Dương Thanh và Lạc Bân bước ra khỏi xe.
“Chủ tịch, tên sát thủ tối qua đã bị Tiền Bưu đánh ngất, đang bị nhốt trong này”, Lạc Bân nói.
Hai người vừa bước vào liền thấy một người đàn ông trung niên mặc áo đen đang bị trói ngồi trên ghế ở giữa phòng khách.
–
.
Chương 259: 259: Giết Hay Không
Gã sát thủ thoạt nhìn tầm bốn mươi tuổi, mặc bộ đồ đen sát người, ánh mắt cực kì hung ác.
Cổ tay hắn đã rách tươm, nhầy nhụa máu tươi, hẳn là vì cố gắng giằng thoát khỏi dây thừng.
Thấy Dương Thanh và Lạc Bân đi đến, gã sát thủ trừng mắt nhìn bọn họ, đôi mắt chim ưng chằng chịt tơ máu: “Tao khuyên bọn mày tốt nhất là thả tao ra, nếu không chúng mày nhất định sẽ phải hối hận!”
Dương Thanh bước tới, từ trên cao nhìn xuống gã sát thủ: “Khai ra đi, ai sai mày đi giết Trần Anh Tuấn?”
Tối hôm qua, lúc gặp phải truyền nhân của Bá Đao ở Ngũ Hành Sơn, Dương Thanh cũng đã nổi lòng muốn giết Trần Anh Tuấn, vốn định để Tiền Bưu ra tay, chẳng ngờ lại có người tranh trước một bước, giết Trần Anh Tuấn.
Lúc đó, Dương Thanh đã cảm thấy chuyện này có điểm kì lạ, tính khống chế gã sát thủ này, thuận tiện tra thử xem người muốn giết Trần Anh Tuấn là ai.
Bởi nhà họ Trần và nhà họ Tô sắp thành thông gia, có người không muốn thấy chuyện này xảy ra, cho nên chỉ cần tra được người muốn giết Trần Anh Tuấn là ai thì có thể biết ai muốn giết Tô San.
Cho tới hôm nay, Trần Hưng Hải đích thân dẫn người tới tìm anh để báo thù, anh mới ý thức được, chuyện này không đơn giản như vậy.
“Đừng hòng, tao sẽ không nói gì hết đâu!”
Gã sát thủ lạnh lùng nói, ánh mắt không hề sợ hãi.
Dương Thanh khinh thường cười nhạt: “Mày tưởng mày không nói thì tao không tra ra được à?”
Thực ra, Dương Thanh đã có suy đoán riêng trong lòng, chỉ còn thiếu chứng cứ xác thực mà thôi.
“Đó là Viên Mộc, một thành viên của nhà họ Viên của Châu Thành!”
Dương Thanh đột ngột đưa ra suy đoán.
Trong ánh mắt lạnh lẽo của gã sát thủ thoáng lóe lên một tia kinh ngạc rồi biến mất trong khoảnh khắc.
Nhưng xúc cảm dao động trong một chớp mắt đó đã bị Dương Thanh bắt được, điều này giúp anh xác nhận suy đoán của mình.
“Tao không biết thằng đó là ai!”, gã sát thủ lạnh lùng nói.
“Mày có thừa nhận hay không thì cũng không quan trọng!”
Dứt lời, Dương Thanh quay sang dặn dò Lạc Bân: “Xử lí gã này đi!”
“Vâng!”
Lạc Bân vội vã đáp, trong lòng lại khiếp sợ không thôi.
Dương Thanh chỉ hỏi gã sát thủ một câu, sau đó đưa ra suy đoán của mình, gã sát thủ kia cũng không trả lời Dương Thanh, nhưng hình như Dương Thanh đã biết được sự thật.
Mãi đến khi vệ sĩ bên cạnh Lạc Bân đi về phía mình, gã sát thủ mới ý thức được, Dương Thanh không hề nói chơi mà thực sự muốn lấy mạng hắn.
Lập tức, sắc mặt hắn biến đổi, cả giận nói: “Mày không thể giết tao được, tao là người của Hiệp hội Võ thuật, nếu tao mà chết, hiệp hội sẽ không bỏ qua cho mày đâu, chắc chắn sẽ giết chết mày!”
Nghe đến cái tên “Hiệp hội Võ thuật”, sắc mặt Lạc Bân đột ngột biến đổi.
Nghe đồn cao thủ trong Hiệp hội Võ thuật nhiều như mây, có không ít cao thủ đã đạt đến trình độ thượng thừa.
Điểm quan trọng nhất là, tổ chức này vô cùng thiên vị người mình, nếu người của bọn họ bị giết, họ nhất định sẽ tra rõ việc này, cho đến khi tìm được hung thủ, đánh chết mới thôi.
“Chủ tịch, cậu xem…”
Lạc Bân còn chưa nói hết câu, Dương Thanh đã ngắt lời: “Giết!”
“Vâng!”
Lạc Bân không dám nói thêm một lời, vội vàng đưa mắt ra hiệu cho vệ sĩ.
“Đừng giết tôi, tôi khai! Cậu muốn biết cái gì, tôi sẽ nói hết cho cậu! Đúng là có một cậu thanh niên tên là Viên Mộc muốn tôi giết một người, cậu ta cho tôi năm triệu, tôi mới ra tay”.
Gã sát thủ sợ hãi quá, đỏ mắt rống lên.
Ngay khi vệ sĩ của Lạc Bân đang do dự xem có nên giết hay không, bỗng có một tia sáng màu bạc vút qua.
“Phụt!”
Một con dao găm màu bạc cắm sâu vào trái tim gã sát thủ, hắn trợn trừng đôi mắt, nhìn chằm chằm vào ngực mình, con dao kia chính là hung khí hắn đã dùng để giết vô số người.
Lạc Bân và vệ sĩ đều sợ ngây người, chỉ thấy con dao mà Dương Thanh vừa mới ngắm nghía trong tay đã biến mất tăm.
Thậm chí bọn họ còn không nhìn rõ Dương Thanh đã phóng dao như thế nào, sát thủ của Hiệp hội Võ thuật đã chết ngắc rồi.
“Đừng nói là một sát thủ của Hiệp hội Võ thuật, dù hội trưởng của bọn họ đến đây mà dám làm xằng làm bậy thì tôi cũng giết không tha”.
Dương Thanh chắp tay sau lưng, ngạo nghễ nói.
Lạc Bân và vệ sĩ đột nhiên có cảm giác muốn quỳ bái ngay tại đây, Dương Thanh lúc này vô cùng bá đạo, toàn thân toát ra khí chất chính nghĩa, không coi Hiệp hội Võ thuật ra gì.
Ở Chiêu Châu, Hiệp hội Võ thuật là một tổ chức vừa thần bí vừa cực kì mạnh mẽ, chi hội của bọn họ trải rộng khắp thế giới.
Ở Yến Đô có một câu truyền miệng thế này: Thà đắc tội với tám gia tộc lớn của Yến Đô còn hơn đắc tội với Hiệp hội Võ thuật.
Nghe câu này có thể thấy được địa vị của Hiệp hội Võ thuật ở Chiêu Châu này lớn đến đâu.
“Thật không ngờ lại chính là nhà họ Viên giở trò sau lưng, hay là giờ tôi dẫn người tới nhà họ Viên, yêu cầu ông chủ nhà họ Viên là Viên Sĩ Vũ giải thích?”, Lạc Bân thận trọng dò hỏi.
“Tạm thời không cần động tới nhà họ Trần, bên nhà họ Viên cũng không cần để ý, coi như không có chuyện gì xảy ra”.
Dương Thanh trầm ngâm một lát rồi nói: “Tới nhà họ Trần với tôi một chuyến!”
Dứt lời, anh quay đầu rời đi.
Lạc Bân sửng sốt một chốc mới lấy lại tinh thần, vội vàng đuổi theo.
Cùng lúc đó, ở nhà họ Trần.
Người nhà họ Trần hoàn toàn không rõ ràng lắm về những chuyện đã xảy ra trước đó, chỉ biết Trần Hưng Hải đích thân dẫn người đi tìm Dương Thanh, nói là muốn báo thù cho Trần Anh Tuấn.
Đúng lúc này, Trần Hưng Hải đã dẫn người trở về.
“Bố, hẳn bố đã báo thù cho thằng Tuấn rồi chứ ạ?”
Một người phụ nữ trung niên vội vàng bước đến, đôi mắt đỏ bừng, vẻ mặt mong đợi hỏi.
Trần Anh Tuấn là con trai bà ta, từ tối qua tới nay, bà ta đã khóc cạn nước mắt rồi.
“Còn phải nói à? Cụ nhà mình đích thân ra tay, sao hung thủ có thể nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật được?”
Những người khác cũng nhìn Trần Hưng Hải bằng vẻ mặt chờ mong.
Dù sao nhà họ Trần cũng là gia tộc giàu có hàng đầu của Châu Thành, vậy mà con cháu nhà họ lại bị người ta giết chết ngay tại Châu Thành này, đây quả thực là một điều sỉ nhục đối với nhà bọn họ.
Chỉ khi nào khiến cho hung thủ sát hại Trần Anh Tuấn chịu trừng phạt nghiêm khắc nhất thì mới rửa sạch được nỗi nhục này.
Tâm trạng của Trần Hưng Hải vốn đã rất tệ, lúc này lại bị người trong gia tộc vây lại hỏi han, lập tức nổi giận: “Cút hết cho tôi!”
Nói xong, lão ta tức giận đùng đùng bỏ về phòng riêng.
“Chẳng lẽ, thằng ranh kia còn sống?”
Người nhà họ Trần ý thức được điều gì đó, sắc mặt đều trở nên cực kì khó coi.
“Bố, giờ chúng ta phải làm sao đây? Chẳng lẽ thật sự phải cầu xin thằng ranh kia tha thứ cho mình?”
Trong biệt thự của Trần Hưng Hải, một người trung niên đứng trước mặt lão ta, hỏi với vẻ không cam lòng.
Ông ta là Trần Hạo, bố của Trần Anh Tuấn, bây giờ ông ta đang phừng phừng lửa giận.
Ý muốn giết người nồng đượm trong mắt Trần Hưng Hải, lão ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Hiện giờ thằng ranh đó hoàn toàn không chịu gặp chúng ta, muốn được nó tha thứ gần như không có khả năng!”
“Vậy phải làm sao bây giờ ạ? Chắc chắn Hàn Khiếu Thiên sẽ không bỏ qua cho chúng ta đâu, lẽ nào nhà họ Trần ta thực sự đi tới bước đường cùng rồi sao?”, Trần Hạo ngửa mặt lên trời hét lớn.
“Ầm!”
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên tiếng động cơ gào rú ầm ĩ.
Sắc mặt Trần Hưng Hải và Trần Hạo lập tức xám xịt lại: “Có chuyện gì vậy?”
“Oành!”
Cửa phòng bỗng bật tung ra, một bóng đen bay vèo đến, nặng nề rơi xuống dưới chân Trần Hưng Hải.
Khi nhận ra đó là một cái xác chết, nét mặt Trần Hưng Hải tràn đầy hoảng sợ.
“Ông chủ Trần, món quà lớn này có vừa lòng ông không?”
Giọng Dương Thanh bỗng vang lên, anh thong thả cất bước đi vào, sau lưng còn có Lạc Bân đi cùng.
“Ra là cậu!”
Con ngươi Trần Hưng Hải co rút lại, lão ta không ngờ Dương Thanh lại đích thân đến nhà mình.
Điều chủ yếu là, anh chỉ mang theo mình Lạc Bân, không có lấy một vệ sĩ đi cùng.
Động tĩnh bên này đã thu hút sự chú ý của rất nhiều cao thủ ở nhà họ Trần, trong nháy mắt, bọn họ đã vây kín Dương Thanh và Lạc Bân ở giữa.
“Sao hả? Ông chủ Trần định giết tôi chắc?”
Dương Thanh hài hước hỏi Trần Hưng Hải.
Trái tim Trần Hưng Hải cũng đang điên cuồng nổi trống, ánh mắt tràn ngập giằng co, đắn đo có nên giết Dương Thanh hay không.
Nếu giết Dương Thanh, chắc chắn nhà họ Hàn sẽ không tha cho nhà họ Trần.
Nhưng nếu không giết, chỉ cần có thể nhận được sự tha thứ của Dương Thanh, nhà họ Trần còn có cơ may tồn tại.
So sánh hai bên, dường như chỉ có thể chọn không giết.
“Bố, giết nó là có thể báo thù cho thằng Tuấn nhà mình rồi!”
Trần Hạo nghiến răng nghiến lợi nói.
–
.
Chương 260: 260: Bị Lợi Dụng
Trần Hạo dữ tợn muốn giết người.
Dù sao ông ta cho rằng cái chết của Trần Anh Tuấn là do Dương Thanh gây ra.
Lạc Bân lạnh lùng nhìn Trần Hạo, thản nhiên nói: “Nói thế nào thì Trần Hưng Hải cũng được xem là nhân vật đứng đầu ở Châu Thành, không ngờ lại có một đứa con trai ngu xuẩn như ông, đúng là đáng buồn cho nhà họ Trần!”
“Ông nói cái gì?”
Trần Hạo lập tức nổi giận.
“Câm miệng!”
Trần Hưng Hải tức giận quát.
Lão ta hiểu rõ con trai của mình là người thế nào.
Mặc dù Lạc Bân nói hơi khó nghe nhưng đúng sự thật.
Trần Hạo thấy Trần Hưng Hải tức giận thì vội vàng im miệng lại nhưng ánh mắt vẫn đầy hận thù.
“Không ngờ cậu lại dám đến nhà họ Trần!”
Trần Hưng Hải nhìn Dương Thanh nói.
Lão ta càng lúc càng cảm thấy Dương Thanh không đơn giản.
Người có thể khiến cho nhân vật hàng đầu như Lạc Bân và Tô Thành Vũ dốc hết sức lực hỗ trợ ngay trước mặt Mục Đông Phong thì chắc chắn không phải là người bình thường rồi.
Còn về mối quan hệ giữa Dương Thanh và Hàn Khiếu Thiên, lão ta tự động bỏ qua.
Theo lão ta thấy, Dương Thanh chỉ là tình cờ cứu mạng Hàn Khiếu Thiên, chẳng bao lâu sau ông cụ sẽ chẳng còn nhớ tới cậu ta là ai.
Bây giờ hai người Dương Thanh và Lạc Bân lại đến nhà họ Trần, chắc chắn bọn họ phải có chỗ dựa rồi.
Cuối cùng Trần Hưng Hải quyết định không ra tay.
Lão ta ra lệnh cho những cao thủ nhà họ Trần xung quanh đó: “Tất cả các người lui ra hết đi!”
“Bố…”
Trần Hạo hoảng sợ, mặt biến sắc, vừa định cản thì bị Trần Hưng Hải mắng: “Anh cũng cút khỏi đây cho tôi!”
Trần Hạo trừng mắt nhìn Dương Thanh với vẻ dữ tợn, sau đó chán nản rời đi.
Thoáng chốc, phòng khách rộng lớn chỉ còn lại Dương Thanh, Lạc Bân, Trần Hưng Hải và một xác chết.
“Sếp Lạc và cậu Thanh đột nhiên đến thăm nhà họ Trần, chắc là có việc gì muốn nói?”
Trần Hưng Hải thờ ơ nhìn hai người nói, giọng điệu rất đúng mực.
Mặc dù Dương Thanh chỉ cần nói một câu là có thể khiến cho nhà họ Hàn ra mặt hủy diệt nhà họ Trần nhưng Trần Hưng Hải vẫn không tỏ ra lép vế trước mặt anh.
“Sếp Lạc, ông nói đi!”
Dương Thanh ngồi đối diện với Trần Hưng Hải.
Nhưng Lạc Bân chỉ đứng bên cạnh anh, qua đó có thể thấy được ông ta làm việc theo mệnh lệnh của Dương Thanh.
Chi tiết này khiến Trần Hưng Hải cực kỳ khiếp sợ.
“Vâng!”
Lạc Bân cung kính đáp lại, sau đó mới nhìn Trần Hưng Hải: “Trần Hưng Hải, ông nên cảm thấy may mắn, nếu không có cậu Thanh, e rằng nhà họ Trần của ông đã bị hủy diệt rồi”.
“Hứ!”
Trần Hưng Hải lạnh lùng nói: “Có việc gì cứ nói thẳng, tôi ghét nhất là kiểu nói vòng vo như vậy!”
Lạc Bân dửng dưng nhìn lão ta: “Trần Hưng Hải, nếu cho ông một cơ hội trở thành gia tộc quyền thế duy nhất đứng đầu ở Châu Thành, ông có muốn không?”
Trần Hưng Hải ngây ra một hồi lâu rồi hoàn hồn, cười lạnh nói: “Lạc Bân, cậu tưởng Trần Hưng Hải tôi là kẻ đần sao? Cho dù có cơ hội như vậy, cậu sẽ tốt bụng cho tôi à?”
“Trần Hưng Hải, ông đừng không biết tốt xấu.
Chỉ cần cậu Thanh nói một câu, có thể khiến nhà họ Trần ông lập tức biến mất!”
Lạc Bân hơi bực, lạnh lùng nói: “Bây giờ ông chỉ có hai lựa chọn.
Một là tôi giúp đỡ ông làm nhà họ Viên biến mất, hai là nhà họ Trần bị tiêu diệt!”
“Ông nói vậy là có ý gì?”
Trần Hưng Hải cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ trong lời nói của Lạc Bân.
Lão ta biết rất rõ về tình hình của nhà họ Trần bây giờ, nếu Dương Thanh thật sự muốn tiêu diệt nhà họ Trần thì bọn họ không có khả năng chống lại được.
Nhưng Lạc Bân lại nói sẽ giúp đỡ lão ta tiêu diệt nhà họ Viên.
“Hung thủ thật sự giết cháu trai ông chính là nhà họ Viên.
Mà gã sát thủ này là do nhà họ Viên phái tới”.
Lạc Bân chỉ tay về phía xác chết mặc áo đen, lạnh lùng nói.
Mặt Trần Hưng Hải chợt biến sắc: “Không thể như vậy được!”
“Những gì nên nói tôi đã nói rồi.
Phải lựa chọn thế nào là chuyện của ông.
Cậu Thanh chỉ cho ông nửa ngày để suy nghĩ, hôm nay trước khi trời tối, nếu ông vẫn không trả lời thì cậu Thanh sẽ xem như ông chọn con đường chết!”
Lạc Bân nói xong, đứng lên nhìn Dương Thanh: “Cậu Thanh, chúng ta đi chứ?”
“Tôi cần bổ sung thêm một điều, cho dù ông lựa chọn con đường đầu tiên thì cũng chỉ là thay tôi quản lý chứ không phải để cho nhà họ Trần ông khống chế mọi chuyện ở Châu Thành”.
Dương Thanh chậm rãi đứng lên, đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Trần Hưng Hải: “Ông tuyệt đối đừng âm mưu phản bội tôi.
Trước đây không lâu Châu Thành có một gia tộc đã biến mất chỉ trong một đêm đấy!”
“Ông có biết tại sao không? Bởi vì bọn họ đã lựa chọn phản bội tôi!”
Dương Thanh nói xong, xoay người rời đi.
Lạc Bân cũng nhìn Trần Hưng Hải nói: “Ông là người thông minh, chắc hẳn có thể suy nghĩ cẩn thận một số việc.
Nếu nhà họ Trần và nhà họ Tô thật sự trở thành thông gia thì địa vị của nhà họ Trần sẽ được tăng cao.
Đến lúc đó, người không muốn nhìn thấy cảnh tượng này nhất là ai?”
Lạc Bân nói xong cũng đi theo Dương Thanh.
Trần Hưng Hãi sợ hãi nhìn theo Dương Thanh đang rời đi.
Gần đây chỉ có một gia tộc bị diệt trong một đêm, đó chính là nhà họ Dương ở Châu Thành.
Chuyện này vốn là một vụ án bí ẩn, người của Châu Thành không biết đã có chuyện gì xảy ra.
Bọn họ chỉ biết Tiền Bưu rời khỏi nhà họ Dương, sau đó những kẻ thù mà nhà họ Dương từng đắc tội đều tìm tới.
Nếu không phải Dương Hướng Minh nhanh trí thì sợ rằng nhà họ Dương đã bị diệt tộc rồi.
Đối với các gia tộc quyền quý lớn ở Châu Thành, nhà họ Dương chỉ là gia tộc tuyến một ở Châu Thành lại có khả năng uy hiếp bọn họ lớn hơn so với hai gia tộc đứng đầu Châu Thành là nhà họ Trần và nhà họ Viên.
Bởi vì nhà họ Dương có Tiền Bưu, một dũng tướng có thể dễ dàng lấy đầu của người khác.
Tối qua, Tiền Bưu xuất hiện ở nhà hàng Bắc Viên Xuân, hơn nữa còn vô cùng cung kính với Dương Thanh.
Tất cả những điều này cho thấy Dương Thanh chính là người đã tiêu diệt nhà họ Dương ở Châu Thành.
Còn nữa, mấy lời Lạc Bân vừa nói cũng rất đáng để suy ngẫm.
Sau khi chuyện nhà họ Trần và nhà họ Tô trở thành thông gia bị lộ ra, Trần Anh Tuấn đã nhiều lần bị ám sát.
Bây giờ nghĩ lại, ở Châu Thành này chỉ có nhà họ Viên có địa vị sánh ngang với Trần, không muốn nhìn thấy nhà họ Tô và nhà họ Trần thành thông gia.
Nếu nói thế, quả thật có khả năng là nhà họ Viên sai người ám sát Trần Anh Tuấn.
Cho đến giờ phút này, lão ta mới nhận ra bản thân đã làm chuyện ngu xuẩn cỡ nào.
“Bố, bố có sao không?”
Lúc này, Trần Hạo chạy vào, lo lắng nhìn Trần Hưng Hải.
Trần Hưng Hải nghiêm mặt nói: “Lập tức triệu tập dòng chính của nhà họ Trần, bố có chuyện quan trọng cần bàn bạc!”
“Bố, có phải đã xảy ra chuyện gì lớn không?”
Trần Hạo nghi ngờ hỏi.
“Cút!”
Trần Hưng Hải giận dữ hét lên.
Lão ta càng ngày càng bất mãn với đứa con trai này.
Trần Hạo vội vã chạy đi.
Ở bên này, Lạc Bân đang lái xe bỗng hỏi: “Chủ tịch, Trần Hưng Hải sẽ tin chúng ta chứ?”
“Tin thì sao? Không tin lại thế nào?”
Dương Thanh đang nhắm mắt nghỉ ngơi, hờ hững hỏi ngược lại.
Lạc Bân nhất thời ngây ra, nhưng rất nhanh đã kịp phản ứng.
Đối với Dương Thanh, nhà họ Trần chẳng qua chỉ là một công cụ giúp anh quản lý Châu Thành, có hay không cũng chẳng sao.
Nếu nhà họ Trần thật sự muốn chết, vậy tiêu diệt là được.
Chẳng qua bọn họ lại phải tìm người khác để quản lý Châu Thành.
“Tôi có thể tha thứ cho sự khiêu chiến của người khác, nhưng không thể tha thứ cho việc người khác lợi dụng mình!”
Dương Thanh đột nhiên mở mắt ra, lóe lên một luồng sát khí mãnh liệt: “Nhà họ Viên dám lợi dụng tôi, nhất định phải chết!”
–
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Siêu Cấp Thiên Phú [Dịch] Siêu Cấp Thiên Phú](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Sieu-Cap-Thien-Phu-Audio-Truyen.jpg)




