1. Home
  2. Truyện Ngôn Tình
  3. Chàng Rể Chiến Thần
  4. Tập 25 : 241: Trần Anh Tuấn Chết (c241-c250)

Chàng Rể Chiến Thần

Tập 25 : 241: Trần Anh Tuấn Chết (c241-c250)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 241: 241: Trần Anh Tuấn Chết

Không có người ngoài, Viên Mộc mới nghiêm túc nói: “Vừa rồi nếu anh đến chậm một chút, có lẽ tính mạng của chú sẽ không còn!”

“Ý anh là gì?”

Viên Thiệu lộ vẻ kinh ngạc.

Viên Mộc đột nhiên hỏi: “Chú nghĩ xem, nếu nhà họ Mục ở tỉnh lỵ nằm ở Châu Thành, sẽ là một gia tộc như thế nào?”

Viên Thiệu trả lời không chút do dự: “Nhà họ Mục được nhà họ Hàn hậu thuẫn, được xem là gia tộc đứng đầu sau gia tộc quyền quý nhất ở tỉnh lỵ.

Nếu nằm ở Châu Thành, thì cho dù nhà họ Viên và nhà họ Trần hợp tác lại cũng chưa hẳn đã là đối thủ của nhà họ Mục”.

“Chính xác hơn là cho dù toàn bộ các gia tộc lớn ở Châu Thành hợp lại, cũng chưa hẳn là đối thủ của nhà họ Mục”.

Viên Mộc nói thêm, rồi tiếp tục nói: “Khoảng một tiếng rưỡi trước, tại nhà hàng Bắc Viên Xuân, người mà chú nói là thằng vô dụng ấy đã giẫm gãy một cánh tay của Mục Chấn ngay trước mặt Mục Đông Phong.

Còn Trần Anh Hào cũng phải quỳ dưới chân anh ta để cầu xin tha thứ”.

“Gì chứ?”

Viên Thiệu sửng sốt, kinh ngạc nói: “Anh, anh không đùa em chứ? Sao như thế được?”

Viên Mộc hừ lạnh: “Đó chính là sự thật, trong phòng riêng lúc đó, ngoài Mục Đông Phong, còn có rất nhiều ông chủ các gia tộc lớn ở Châu Thành đã tận mắt chứng kiến chuyện này.”

“Mục Đông Phong gần bốn mươi tuổi, vợ ông ta mới sinh ra Mục Chấn, lớn tuổi rồi mới có con nên ông ta rất mực cưng chiều Mục Chấn.

Thế nhưng Dương Thanh vẫn ngang nhiên giẫm gãy tay Mục Chấn ngay trước mặt tất cả mọi người, bây giờ chú còn nghĩ Dương Thanh chỉ đơn giản là một thằng ở rể thôi không? “

Viên Thiệu thẫn thờ, hắn ta biết Viên Mộc sẽ không nói dối mình.

Nghĩ đến những ân oán với Dương Thanh trước đây, rồi nghĩ lại việc Mục Chấn bị giẫm nát cánh tay ở chốn đông người, hắn ta bỗng thấy vô cùng may mắn, ít ra Dương Thanh vẫn chưa động chạm gì đến hắn.

“Đúng rồi, vừa rồi mấy chú không làm gì anh ta đấy chứ?”

Viên Mộc bỗng lo lắng hỏi.

Viên Thiệu vội lắc đầu: “Anh à, mọi chuyện tối nay đều do Trần Anh Tuấn sắp đặt cả, kể cả việc tìm sát thủ cũng không liên quan gì đến em”.

“Sao cơ? Mấy chú tìm cả sát thủ tới à?”

Viên Mộc vô cùng ngạc nhiên, quát lên.

Viên Thiệu sợ suýt khóc, vội nói: “Trần Anh Tuấn gọi sát thủ tới, em thực sự không nhúng tay vào chuyện này”.

“Khốn kiếp!”

Viên Mộc tức giận nói: “Anh đã cảnh báo chú từ lâu, anh ta có thẻ đen của ngân hàng Thế Giới, đủ để chứng minh anh ta không đơn giản.

Anh cũng đã từng nói rằng ân oán giữa chúng ta với anh ta đều do Trần Anh Tuấn gây ra, việc đối phó với anh ta là việc của Trần Anh Tuấn, vậy mà chú vẫn còn làm bừa với thằng Tuấn! “

“Anh, em thực sự biết sai rồi.

Anh chỉ cho em đi, nếu anh ta thật sự muốn giết em, thì em phải làm sao?”

Viên Thiệu bỗng lo sợ, ngay cả Mục Chấn mà Dương Thanh còn dám đánh, huống chi là hắn.

“Anh ta sẽ không ra tay với chú đâu, nếu không lúc nãy sẽ không tha cho chú rồi”.

Sau một hồi suy nghĩ, Viên Mộc hạ giọng nói, sau đó hỏi: “Chú có chắc là sát thủ kia không liên quan gì đến chú không?”

“Em, em chỉ đưa một triệu!”

Viên Thiệu đã nói sự thật.

“Bốp!”

Viên Mộc trở tay tát một cái, tức giận nói: “Đồ khốn kiếp, lúc nãy sao không nói với anh?”

“Anh, cho dù bây giờ anh có đánh chết em thì chuyện cũng đã rồi, anh thử nghĩ cách xem giờ em phải làm sao!”

Viên Thiệu khóc thật rồi, nhưng không phải vì bị đánh, mà vì sợ Dương Thanh.

Trong ấn tượng của hắn ta, Mục Chấn là kẻ cực kỳ ngang ngược bá đạo.

Hắn đã sợ thằng con giời đó đến tận xương tủy từ lâu rồi.

Nhưng giờ đột nhiên biết được, Mục Chấn khiến mình sợ chết khiếp lại bị Dương Thanh giẫm nát cánh tay ngay trước mặt Mục Đông Phong, nỗi sợ của Viên Thiệu đối với Dương Thanh đã lên đến cực điểm.

“Chuyện này anh không thể quyết được, đợi về nhà xem bố nói thế nào”, Viên Mộc tức giận nói.

Một bên khác, tại Ngũ Hành Sơn.

Ngay khi Viên Mộc và Viên Thiệu rời đi, Trần Anh Tuấn cũng đi luôn.

Dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh ta biết chắc chắn đã có chuyện lớn, nếu không Viên Mộc không thể phủi sạch quan hệ với anh ta ở chốn đông người thế được.

Sau khi rời khỏi Ngũ Hành Sơn, trên đường đi, anh ta đã lái xe với tốc độ nhanh nhất.

Không hiểu sao, anh ta luôn cảm thấy có gì đó không ổn, cảm giác như sắp gặp phải nguy hiểm.

Và cảm giác này mạnh đến mức khiến anh ta sợ hãi.

“Vèo…”

Đúng lúc này, trước đầu xe đột nhiên xuất hiện một bóng dáng màu đen.

Trần Anh Tuấn vô thức phanh gấp, khi xe dừng lại, anh ta phát hiện cái bóng đen vừa ở trước đầu xe đã biến mất.

“Vãi! Không phải là ma chứ?”

Khuôn mặt của Trần Anh Tuấn đầy sợ hãi.

Anh ta bất giác liếc nhìn thời gian, tình cờ vừa đúng nửa đêm.

Lúc này, xung quanh một màu tối om, thậm chí còn không có ánh trăng, chỉ có đèn xe.

Từng thớ thịt trên người Trần Anh Tuấn đều đang run rẩy, vừa rồi chiếc xe đã bị chết máy vì cú phanh gấp.

Lúc anh ta tìm cách khởi động lại chiếc xe, lại chợt phát hiện mình có làm thế nào xe cũng không thể nổ máy.

“Mẹ nó!”

Trần Anh Tuấn đập tay vào vô lăng, vẻ mặt đầy tức giận.

Bây giờ, anh ta phải ra khỏi xe để xem chuyện gì đang xảy ra.

Vừa xuống xe, sau lưng đột nhiên có một luồng gió lạnh lẽo thổi đến, khiến anh ta sởn hết gai ốc.

“Ai đấy?”

Anh ta quay phắt người lại, nhưng không có gì cả.

Nỗi sợ hãi trong lòng mang đến cho anh ta một linh cảm rất xấu.

Rõ ràng vừa rồi anh ta thấy phía trước xe có người nên phanh gấp, nhưng giờ thì một bóng người cũng không có, xe thì đã bị hỏng.

Đối với Trần Anh Tuấn, quả thật là họa vô đơn chí.

“Bụp!”

Anh ta vừa mở mui xe để chuẩn bị kiểm tra thì một bóng đen bất ngờ xuất hiện, đá bay anh ta.

“A…”

Trần Anh Tuấn hét lên một cách điên cuồng, không phải vì đau, mà là nỗi sợ hãi trong lòng.

“Tôi sai rồi, tôi biết tôi sai rồi, lần sau tôi không dám nữa, xin đừng giết tôi…”

Ngay sau khi Trần Anh Tuấn ngã xuống đất, anh ta đã vội quay người, dập đầu xuống đất rất mạnh.

“Mày đã làm gì sai?”

Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên.

“Tôi, tôi…”

Trần Anh Tuấn nói liên tiếp hai từ “tôi”, thì không biết phải nói gì.

“Xem ra mày đã làm quá nhiều điều tồi tệ đến nỗi chính mày cũng không biết phải nói cái nào trước”.

Giọng nói đó đầy sát khí.

Trần Anh Tuấn đột nhiên hoàn hồn, sau đó mới nhận ra, đó không phải ma, mà là người.

Dưới sự ánh đèn xe lờ mờ, anh ta nhìn thấy một bóng người màu đen, trên tay xách theo một con dao găm màu bạc, từng bước đến gần anh ta.

“Mày, mày là ai?”

Trần Anh Tuấn run lên bần bật.

Dù không phải là gặp ma nhưng những gì sắp xảy ra còn khiến anh ta sợ hơn.

Đối phương đá văng anh ta, sau đó tiếp cận anh ta với một con dao găm, rõ ràng là muốn giết chết anh ta.

Thấy người kia ngày càng đến gần mình, Trần Anh Tuấn sợ đến nỗi sắp khóc.

Anh ta bỗng nhiên đứng bật dậy rồi xoay người bỏ chạy.

“Vù!”

Anh ta vừa mới chạy được ba bốn mét, một tia sáng lạnh lẽo vụt tới, trong nháy mắt mũi dao găm ngay cổ họng của anh ta.

Trần Anh Tuấn hai tay ôm lấy cổ, từ từ ngã nhào xuống đất, hai mắt trợn tròn, chết không nhắm mắt.

Người mặc đồ đen quay lưng, chìm trong bóng tối, hệt như một vị thần trong đêm.

Cùng lúc đó, Dương Thanh và Tô San vừa trở về khách sạn.

Điện thoại của Dương Thanh bỗng có tin nhắn đến: “Trần Anh Tuấn đã chết!”

.


Chương 242: 242: Tức Giận Quát Tháo

Rất nhanh sau đó, một tin tức lan truyền khắp Châu Thành khiến vô số người sửng sốt.

Trần Anh Tuấn – người con ưu tú đời thứ ba của nhà họ Trần bị đâm một nhát vào cổ họng, chết phơi thây ngoài đồng hoang.

Gia tộc họ Trần là gia tộc đứng đầu ở Châu Thành, Châu Thành là địa bàn của họ, nhưng lại có người dám giết Trần Anh Tuấn ngay tại đây, việc này như là một cái tát vào mặt nhà họ Trần vậy.

Trong một biệt thự riêng biệt sang trọng của nhà họ Trần.

Thi thể của Trần Anh Tuấn nằm trên mặt đất, người bê bết máu, trên cổ có một vết dao trông rất đáng sợ.

Tuy người đã chết nhưng trên mặt vẫn còn hiện rõ mồn một nỗi khiếp đảm, hai mắt trợn tròn, chết không nhắm mắt.

Có thể tưởng tượng được anh ta đã tuyệt vọng như thế nào trước khi chết.

Con cháu dòng chính của nhà họ Trần đều đã có mặt đông đủ.

Trần Hưng Hải ngồi vị trí chủ tọa, vẻ mặt lão ta vô cùng ảm đạm.

Một người đàn ông trung niên đang ngồi sát bên phía tay trái của lão ta, lúc này khuôn mặt ông ta vô cùng đau khổ.

Ông ta chính là Trần Hạo, bố của Trần Anh Tuấn.

Trần Anh Hào đứng cạnh ông ta, vẻ mặt cực kỳ sợ hãi khi chứng kiến cảnh em trai mình bị một con dao cắm thẳng vào cổ họng.

“Rốt cuộc là kẻ nào dám giết cháu trai của Trần Hưng Hải tao, tao sẽ băm nó thành ngàn mảnh!”

Trần Hưng Hải rống lên, hai mắt lão đỏ hoe.

Tối nay đã xảy ra hai chuyện.

Thứ nhất là việc Trần Anh Hào đắc tội với Mục Đông Phong khiến lão ta đã phải tự mình đến nhà hàng tìm Mục Đông Phong.

Vì cứu Trần Anh Hào mà nhà họ Trần đã phải trả cái giá rất đắt.

Nhưng kết quả là, lão vừa đàm phán xong một hiệp ước bất bình đẳng với Mục Đông Phong thì Trần Anh Hào lại bị một thanh niên nào đó bắt phải quỳ xuống xin lỗi.

Chuyện thứ hai là cái chết của Trần Anh Tuấn.

Trong nhiều năm trở lại đây, nhà họ Trần và nhà họ Viên đã bắt tay nhau thống trị Châu Thành, chưa bao giờ họ lâm vào cảnh điêu đứng như vậy.

Chỉ trong một đêm mà đã gặp không biết bao nhiêu chuyện không hay rồi.

“Bố, nhất định phải điều tra rõ ràng chuyện này! Cho dù là ai, đã dám giết Anh Tuấn thì đó chính là kẻ thù không đội trời chung của nhà họ Trần chúng ta!”

Trần Hạo nghiến răng nghiến lợi, mặt đầy nước mắt.

“Đó là điều đương nhiên!”

Trần Hưng Hải lạnh lùng nói.

Đúng lúc này, bóng một người trung niên vội vã chạy vào biệt thự.

“Ông chủ, cơ bản đã điều tra rõ chuyện này rồi.

Mọi chứng cứ đều chỉ vào chàng trai tên Dương Thanh, nhưng không tìm ra chứng cứ xác thực”.

Người đàn ông trung niên nói.

“Cậu nói có liên quan đến ai?”

Trần Hưng Hải đứng bật dậy, Trần Anh Hào cũng nghe thấy một cái tên quen thuộc, cả người anh ta run lên.

“Một chàng trai tên là Dương Thanh, đến từ Giang Hải, cậu ta ở rể, chính là người mà Tô San của nhà họ Tô ở Giang Hải đưa đi…”

Người đàn ông trung niên đã báo cáo hết tất cả những gì mình điều tra được.

Bao gồm cả việc Trần Anh Tuấn tìm người ám sát Dương Thanh, cũng đã được điều tra rõ ràng.

Tuy nhiên, tất cả những tin tức về Dương Thanh vẫn chỉ là thông tin hời hợt nhất.

“Ầm!”

Sau khi nghe người đàn ông trung niên báo cáo, Trần Hưng Hải đột nhiên đập mạnh tay lên bàn, hai mắt đỏ bừng, quát lớn: “Lại là mày! Chỉ là một thằng ở rể mà dám đối đầu với nhà họ Trần tao, đúng là không biết lượng sức! “

Lúc trước khi gặp Dương Thanh ở nhà hàng Bắc Viên Xuân, vì Mục Đông Phong nhún nhường nên lão không dám tự tiện ra tay, dù sao thì con trai của Mục Đông Phong cũng bị Dương Thanh đánh gãy tay mà.

Mục Đông Phong không nói sẽ ra tay với Dương Thanh nên lão ta cũng không dám.

Nhưng bây giờ, Trần Anh Tuấn đã chết, mà cái chết lại có liên quan đến Dương Thanh, điều này khiến lão ta không thể nhẫn nhịn được.

“Ông chủ Mục!”

Trần Hưng Hải lập tức gọi điện cho Mục Đông Phong, trầm giọng nói: “Ông chủ Mục, chắc cậu đã nghe nói việc cháu trai nhỏ của tôi bị giết rồi phải không?”

Đương nhiên là Mục Đông Phong đã nghe được chuyện này, vội vàng hỏi: “Ông chủ Trần, tôi đang định gọi hỏi ông rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đây”.

“Ông chủ Mục, không biết cậu đã điều tra về kẻ đã đánh gãy tay cậu Chấn ở Bắc Viên Xuân lần trước chưa?”, Trần Hưng Hải hỏi.

Mục Đông Phong sửng sốt, vội nói: “Tôi đã cho người đi điều tra rồi, nhưng vẫn chưa có tin tức gì”.

“Tôi đã điều tra cặn kẽ về nó rồi.

Thực ra, nó không phải là cậu ấm của gia đình quyền thế gì đâu, mà chỉ là một thằng ở rể mà thôi…”

Trần Hưng Hải nói hết những thông tin mà thuộc hạ lão đã điều tra được về Dương Thanh với Mục Đông Phong.

Mục Đông Phong không nói gì, cho đến khi Trần Hưng Hải nói xong ông ta mới hỏi: “Chuyện này liên quan gì đến cái chết của cháu trai nhỏ của ông?”

“Mặc dù chưa có bằng chứng, nhưng theo như những gì điều tra được, thì cái chết của cháu trai tôi có liên quan đến Dương Thanh”.

Trần Hưng Hải nói: “Tôi định xử nó, muốn nói cậu biết trước.”

Mục Đông Phong vội nói: “Chuyện này, tôi cũng muốn góp sức, dám đánh gãy tay con trai tôi, tôi muốn nó phải chết!”

Vốn dĩ, Mục Đông Phong muốn đợi sau khi điều tra rõ ràng về lai lịch của Dương Thanh rồi mới ra tay, nhưng giờ cháu trai của Trần Hưng Hải đã bị giết, chắc chắn tin tức mà lão ta điều tra ra được sẽ không sai được.

Mục Đông Phong lập tức đồng ý ra tay, sau khi bàn bạc về biện pháp đối phó với Dương Thanh qua điện thoại xong, cả hai mới cúp máy.

Bên này, Dương Thanh và Tô San đã về đến khách sạn.

“Dương Thanh, đêm nay, cảm ơn anh nhé!”

Trước cửa khách sạn, Tô San nói với vẻ biết ơn.

Vốn dĩ cô ta định quyến rũ Dương Thanh, nhưng theo hiểu biết hiện giờ của cô ta về Dương Thanh, cô ta biết mình hoàn toàn không thể thành công.

Nếu làm quá, ngược lại sẽ khiến đối phương phản cảm.

Mặt khác, trong lòng Tô San cũng rất mâu thuẫn, một bên là cô bạn thân nhất của mình, một bên lại là chàng trai mà mình khó khăn lắm mới có cảm tình.

Cô ta rất trân trọng tình cảm giữa mình và Tần Thanh Tâm.

Nhưng mỗi lần nghĩ đến Dương Thanh, cô ta lại không khống chế được mà muốn chiếm hữu anh.

Dương Thanh khẽ cười: “Không có gì!”

Nói xong, anh dứt khoát trở về phòng của mình.

Sáng sớm hôm sau, Dương Thanh nhận được điện thoại của Tô San.

“Dương Thanh, Trần Anh Tuấn chết rồi!”

Giọng Tô San mang đầy vẻ kinh hoàng.

Dương Thanh bình thản nói: “Đúng là ác giả ác báo, chết rồi cũng tốt, sau này chuyện hôn sự giữa cô và anh ta sẽ hoàn toàn chấm dứt”.

Nghe ra được sự bình tĩnh trong lời nói của Dương Thanh, nhưng trong lòng Tô San lại trở nên hỗn loạn.

Tuy rằng cô ta vẫn chưa biết Dương Thanh là ai, nhưng có một điều chắc chắn là Dương Thanh không phải là người đơn giản.

Cô ta đột nhiên rất lo lắng, sợ cái chết của Trần Anh Tuấn có liên quan đến Dương Thanh.

Cho dù Dương Thanh có giỏi đến đâu thì nhà họ Trần cũng không phải dạng vừa.

Hơn nữa, cho dù cái chết của Trần Anh Tuấn không liên quan gì đến Dương Thanh thì chắc chắn người nhà họ Trần cũng sẽ quy tội cho Dương Thanh thôi.

.

Truyện Phương Tây

Nếu vì mình mà Dương Thanh gặp nguy hiểm, Tô San sẽ áy náy chết mất.

“Thôi, không nói với cô nữa, Tâm gọi cho tôi rồi, chắc gọi bảo tôi đi dự đám cưới rồi đây”, Dương Thanh nói xong liền cúp điện thoại.

Tô San ở phòng bên cạnh, một lúc lâu sau cũng không thể bình tĩnh được.

Chẳng mấy chốc sau, cô ta nhận được một cuộc gọi từ Tô Thành Vũ.

Vừa được nối máy, Tô Thành Vũ đã tức giận quát: “Tô San, nói cho bố biết, cái chết của Trần Anh Tuấn có liên quan gì đến con không? Còn nữa, người thanh niên đi cùng con tối hôm qua là ai?”

.


Chương 243: 243: Chuyên Ăn Bám

Đến sáng nay, Tô Thành Vũ mới hay tin Trần Anh Tuấn đã chết.

Trước hết ông ta liên lạc với người nhà họ Trần, kết quả vừa nối máy, người nhà họ Trần đã giận dữ mắng ông ta rồi cúp máy luôn.

Sau đó ông ta cử người đi nghe ngóng, mới biết chuyện Trần Anh Tuấn từng có thù hằn với một người thanh niên trước khi bị giết.

Hơn nữa Tô San vẫn luôn đi với người thanh niên kia.

Tuy không có chứng cứ cho thấy cái chết của Trần Anh Tuấn có liên quan tới người thanh niên này, nhưng cậu ta đáng nghi nhất.

“Bố, con lớn rồi, đi với ai là tự do của con!”

Tô San tức giận nói: “Hơn nữa cái chết của Trần Anh Tuấn chẳng liên quan gì tới bọn con hết!”

Cô ta đã đoán trước được Dương Thanh sẽ bị nghi ngờ.

Nhưng không ngờ người đầu tiên nghi ngờ lại là bố cô ta.

“Con bé trời đánh này! Con nói gì thế hả?”

Tô Thành Vũ lập tức nổi giận quát: “Con ở yên đó cho bố, bây giờ bố sẽ tới Châu Thành, rồi con phải đến nhà họ Trần với bố để giải thích rõ ràng đấy!”

Tô Thành Vũ nói rồi cúp máy luôn, không chờ Tô San trả lời.

Tuy nhà họ Tô và nhà họ Trần không ở cùng thành phố nhưng bao năm qua vẫn luôn giúp đỡ lẫn nhau, nếu thiếu nhà họ Trần, nhà họ Tô không thể trở thành gia tộc giàu nhất Giang Hải được.

Đương nhiên nếu không có nhà họ Tô, nhà họ Trần cũng không thể trở thành một trong hai thế lực mạnh mẽ nhất Châu Thành.

Có thể nói nhà họ Trần và nhà họ Tô có liên quan chặt chẽ với nhau, nếu quan hệ này tan vỡ thì cả hai bên đều phải chịu ảnh hưởng cực kỳ lớn.

Chính vì thế nên nhà họ Trần và nhà họ Tô mới định kết thông gia để củng cố mối quan hệ này.

Có người không muốn nhìn thấy kết quả này nên đã lặng lẽ ra tay với Tô San.

Đương nhiên Trần Anh Tuấn cũng từng bị ám sát.

Tiếng máy bận vang lên, mắt Tô San đỏ hoe, vô cùng buồn bã.

Trái lại, ở phòng bên cạnh, Dương Thanh vừa gọi điện cho vợ và con gái xong, đang nở nụ cười hạnh phúc.

“Ừm, không tệ, đẹp trai đấy!”

Dương Thanh mặc bộ đồ Armani, nhìn mình trong gương, rất hài lòng: “Chắc thế này sẽ không khiến Tâm mất mặt đâu nhỉ?”

Nhà họ Châu ở thị trấn Trường Sơn, cũng không giàu có lắm.

Nhưng vì có liên quan tới nhà họ Trịnh nên nhà họ Châu cũng được xem như danh gia vọng tộc ở nơi này.

Đời thứ hai của nhà họ Châu chỉ có ba anh em, anh cả Châu Ngọc Kiệt, chị hai Châu Ngọc Thúy, em út Châu Ngọc Dung.

Về phần đời thứ ba, Châu Ngọc Thúy sinh được hai cô con gái, Châu Ngọc Dung có mỗi Trịnh Mỹ Linh, còn Châu Ngọc Kiệt chỉ có đứa con trai Châu Khải.

Ông cụ Châu vô cùng bảo thủ, Châu Khải chính là tương lai của nhà họ Châu, có thể tưởng tượng được lão ta vui mừng cỡ nào trong hôm nay – ngày cưới của Châu Khải.

Đám cưới của Châu Khải được tổ chức ở một làng du lịch nông thôn trên thị trấn.

Từ sáng sớm, người nhà họ Châu đã ăn mặc chỉnh tề rồi đến làng du lịch, ai cũng cười tươi rói.

Nhưng nổi bật nhất vẫn là Tần Thanh Tâm và Tần Y, có cả Tiêu Tiêu nữa.

Cho dù ở đâu, những cô gái xinh đẹp vẫn là khung cảnh tuyệt vời nhất.

“Thanh Tâm, các cháu cứ ngó nghiêng gì thế?”

Châu Ngọc Dung biết thừa nhưng vẫn hỏi với vẻ mỉa mai.

Tần Thanh Tâm chưa kịp lên tiếng, Tần Y đã mỉa lại: “Cháu thấy dì út cũng đang ngó nghiêng mà? Dì chờ ai thế? Chú út à?”

Tần Y biết rõ Châu Ngọc Dung là người thế nào, bây giờ khách khứa ở khắp nơi, rõ ràng bà ta lại ngứa miệng, định nhắc tới Dương Thanh.

Châu Ngọc Dung cũng không giận, cười ha hả: “Y Y, cháu cũng lớn rồi, sao chưa có bạn trai thế? Hay cháu ngó nghiêng ở đây xem có ưng ai không, để dì út làm mối cho cháu nhé?”

Câu nói này của bà ta lập tức khiến rất nhiều người chú ý.

Tần Y vốn xinh đẹp, chẳng riêng gì ở thị trấn nhỏ bé này, khắp Chiêu Châu có đầy đàn ông muốn cưới cô ta.

Nhưng Châu Ngọc Dung lại cố tình nói Tần Y đã lớn tuổi, còn định làm mối cho cô ta, như thể không ai cần cô ta vậy.

Mấy lão già ế vợ cũng nhìn Tần Y bằng ánh mắt khác.

Tần Y có vẻ tức giận, nhưng xung quanh toàn khách khứa nên cô ta cũng không tiện nổi cáu ngay.

“Dì út, cháu nghe nói dì và chú út ly thân ạ? Không phải là do chú út ngoại tình đấy chứ? Cháu nghe nói nếu hai vợ chồng ly thân thì rất có thể là bởi kẻ thứ ba”.

Những gì mà Tần Y nói vô cùng đáng kinh ngạc, khiến mọi người đều sững sờ.

Hôm qua ở nhà họ Châu, chú út Trịnh Dương chỉ ngồi đó một lát, nghe một cú điện thoại rồi đi luôn.

Khi ấy Tần Y đang ở cạnh Trịnh Dương, nghe thấy giọng phụ nữ, tuy không biết cụ thể họ nói gì nhưng cô ta nghe được đối phương gọi Trịnh Dương là “cưng ơi”.

Thế nên Tần Y đang nói thật chứ không phải bịa chuyện.

Châu Ngọc Dung sững sờ.

Vì đúng là bà ta có biết chuyện Trịnh Dương có người phụ nữ khác.

Hai vợ chồng đã giằng co vì việc ly hôn gần một năm, nhưng Châu Ngọc Dung vẫn kiên quyết không đồng ý.

Đến giờ Trịnh Dương đã trắng trợn hơn hẳn, thường xuyên không về nhà ngủ, thậm chí cho dù có về, ông ta còn gọi điện với người tình ngay trước mặt Châu Ngọc Dung.

“Vớ vẩn!”

Mặt Châu Ngọc Dung đỏ gay, giận dữ nói: “Khó trách đến giờ cô vẫn chưa có bạn trai, làm gì có người đàn ông nào muốn cưới một cô gái coi thường bề trên chứ?”

“Châu Ngọc Thúy, chị dạy con kiểu gì đấy? Xem nó nói gì kìa?”

“Bố, bố phải phân xử giúp con, bố xem cháu gái bố nói chuyện với người lớn kiểu gì kìa?”

Châu Ngọc Dung giận dữ quát.

Khách khứa xung quanh đều có vẻ hóng hớt chứ không xen vào, dù sao đây cũng là chuyện nhà họ Châu, người ngoài không tiện nói gì.

“Im mồm!”

Ông cụ Châu tức giận quát, tâm trạng vui vẻ đã bị Châu Ngọc Dung phá hỏng: “Cô thấy chưa đủ mất mặt à? Nếu còn om sòm nữa thì cút ra ngoài cho tôi!”

Ở nhà họ Châu, ông cụ Châu vẫn rất có uy, tiếng quát của lão ta khiến Châu Ngọc Dung sợ tới mức vội vàng im bặt.

Tần Y lạnh lùng nhìn bà ta, định nói gì đó nhưng lại bị Tần Thanh Tâm giữ lại: “Y Y, đừng ganh với dì út nữa!”

Đúng lúc này, một người thanh niên mặc đồ màu tối chậm rãi bước tới.

“Đây là con nhà ai thế? Đẹp trai thật, đã kết hôn chưa nhỉ?”

“Cậu ta là lính à? Với dáng người rắn rỏi đó, nếu mặc quân phục thì chắc chắn sẽ càng đẹp trai hơn!”

“Hình như cậu ta mặc quần áo của Armani à? Nghe nói một bộ đã mấy chục nghìn rồi đấy”.

Rất nhiều khách khứa đều nhìn về phía người thanh niên mặc đồ Armani kia.

“Đó là anh rể ạ?”

Tần Y dụi mắt, kinh ngạc nhìn người đang chậm rãi bước tới.

Tần Thanh Tâm cũng ngơ ngác nhìn anh.

“Bố!”

Tiêu Tiêu nhận ra Dương Thanh ngay, vui mừng chạy tới rồi nhào vào lòng anh.

Hôm nay chẳng những Dương Thanh mặc đồ Armani mà còn vuốt tóc.

Trông anh như cậu ấm nhà giàu, có khí thế rất uy nghiêm, nếu ai không biết thì còn tưởng anh là ngôi sao từ đâu đến.

“Anh rể, không ngờ là anh thật!”

Sau khi Dương Thanh lại gần, Tần Y sáng mắt lên.

“Anh cũng đẹp trai đấy nhỉ!”

Tần Thanh Tâm cười tươi rói, khoác tay Dương Thanh trước mặt mọi người.

“Mặc đẹp thì ích gì? Chỉ là thằng ở rể vô dụng chuyên ăn bám, cái gì cũng không biết mà thôi!”

Đúng lúc này, một giọng nói kệch cỡm vang lên.

Châu Ngọc Dung vừa xích mích với Tần Y đang cười lạnh.

.


Chương 244: 244: Tần Thanh Tâm Trở Mặt

Châu Ngọc Dung vừa dứt lời, Tần Thanh Tâm sầm mặt ngay.

Nếu là hôm qua, có lẽ cô sẽ không phản ứng gay gắt như thế, nhưng đúng tối qua, hành vi của Trịnh Mỹ Linh đã khiến cô hoàn toàn thất vọng với người nhà này.

Từ lúc họ đến nhà họ Châu hôm qua cho tới đám cưới hôm nay, Châu Ngọc Dung cứ cố tình sỉ nhục họ trước mặt mọi người.

Tất cả chuyện này đã khiến Tần Thanh Tâm không thể nhịn được nữa.

“Dì út, dì không có tư cách phán xét xem chồng tôi là ai, cho dù anh ấy ăn bám thật thì liên quan gì tới dì chứ?”

Tần Thanh Tâm lạnh lùng nói tiếp: “Nếu tôi không nhớ nhầm, hình như bốn năm trước dì còn vay tôi ba trăm nghìn thì phải?”

“Mẹ tôi còn giấu bọn tôi, cho dì vay hai trăm nghìn nữa”.

“Bây giờ đã bốn năm rồi nhưng dì út vẫn chưa trả xu nào, tôi thấy vòng ngọc mà dì đeo cũng phải tới năm mươi nghìn đấy nhỉ? Chắc dì cũng không thiếu tiền, có thể trả năm trăm nghìn kia cho chúng tôi không? Đương nhiên, vì tôi vẫn nhớ tới quan hệ họ hàng nên dì không cần trả lãi”.

Những lời mỉa mai của Châu Ngọc Dung với Tần Y và Dương Thanh đã khiến mọi người chú ý từ lâu.

Lúc này Tần Thanh Tâm lại bắt chước dáng vẻ của Châu Ngọc Dung, cố ý lớn tiếng, trong lúc nhất thời, những người có mặt ở phòng tiệc này đều nghe rõ lời cô nói.

Không ai ngờ Tần Thanh Tâm lại đòi nợ Châu Ngọc Dung vào lúc này.

Thường ngày, trong mắt người nhà họ Châu, Tần Thanh Tâm là cô gái có tính cách hiền hòa, chưa bao giờ chủ động đòi nợ.

Hôm nay là ngày vui của nhà họ Châu, hơn nữa xung quanh toàn khách khứa.

Tần Thanh Tâm đòi nợ vào lúc này, tức là không chừa chút thể diện nào cho Châu Ngọc Dung.

Ngay cả Dương Thanh cũng rất bất ngờ, nhưng anh vô cùng hài lòng với sự thay đổi của Tần Thanh Tâm.

“Cô… cô nói vớ vẩn gì đó?”

Châu Ngọc Dung vô cùng bối rối, tức giận nói: “Tôi vay cô ba trăm nghìn bao giờ? Tôi vay mẹ cô khi nào hả?”

“Thanh Tâm, hôm nay là ngày vui của anh họ cháu, xem như nể mặt bác, đừng gây rối nữa”.

Chẳng biết Châu Ngọc Kiệt đã bước đến bên cạnh Tần Thanh Tâm từ lúc nào, nhỏ giọng nói

Tần Thanh Tâm không nể nang ai, lạnh nhạt nói: “Thưa bác, nếu bác không nói, tôi cũng suýt quên luôn bác đấy.

Hai căn biệt thự của nhà họ Châu đều do mẹ tôi bỏ tiền ra xây, ông bà ngoại ở một căn, xem như nhà tôi biếu ông bà, nhưng lúc xây căn của bác đã tốn hơn triệu, tôi thấy bây giờ bác sống rất sung sướng, toàn lái xe sáu bảy trăm nghìn, chắc cũng không thiếu một triệu này đúng không? Hay bác trả luôn nhé?”

Đúng là không khiến người ta kinh ngạc tới chết thì không thôi!

Tần Thanh Tâm vừa đòi nợ Châu Ngọc Dung, giờ lại đòi nốt Châu Ngọc Kiệt, khiến người nhà họ Châu sợ ngu người.

Đây đúng là Tần Thanh Tâm vẫn luôn ngậm bồ hòn làm ngọt đấy ư?

“Vớ vẩn!”

“Hai căn biệt thự đó đều do tôi bỏ tiền ra xây, liên quan gì tới mẹ cô chứ?”

“Châu Ngọc Thúy, cô không đứng ra giải thích đi à!”

Châu Ngọc Kiệt thẹn quá hóa giận, quát Châu Ngọc Thúy.

Hôm qua khi ở nhà họ Châu, Tần Đại Dũng đã nhắc đến chuyện này, nhưng lúc ấy chỉ có mỗi người nhà họ Châu.

Còn hôm nay, Tần Thanh Tâm lại vạch trần chuyện này ngay trước mặt các anh em bạn bè thân thiết, đúng là khiến nhà họ Châu ê mặt.

“Thanh Tâm, đừng gây rối nữa!”

Châu Ngọc Thúy nói với vẻ chột dạ.

Tần Thanh Tâm nở nụ cười tự giễu: “Sao thế ạ? Mẹ không dám thừa nhận sai lầm của mình trước mặt mọi người à?”

“Xem như mẹ xin con, đợi đám cưới kết thúc rồi cả nhà chúng ta cùng ngồi lại để thương lượng được không?”

Tuy Châu Ngọc Thúy đang nài nỉ nhưng trong mắt lại tràn ngập sự lạnh lùng.

“Mẹ đã lén làm bao nhiêu chuyện ghê tởm sau lưng bọn con mà vẫn còn mặt mũi yêu cầu bọn con à?”, Tần Y tức giận nói.

Châu Ngọc Thúy im lặng, đối với bà ta, trước khi đạt được mục đích thì phải biết nhẫn nhịn.

“Mẹ biết sai rồi, mẹ đồng ý với các con, sau khi đám cưới kết thúc, mẹ sẽ thương lượng với bác và dì út của các con mà”.

Châu Ngọc Thúy hạ giọng cực thấp, mắt đỏ hoe: “Các con xem, khách khứa xung quanh đều đang hóng chuyện, dù sao hôm nay cũng là đám cưới của anh họ các con, các con làm ầm lên thế mà coi được à?”

Mắt Tần Thanh Tâm đỏ hoe, nếu không bị dồn ép đến nước này, sao cô phải gây chuyện chứ?

Cô nhìn quanh, trông thấy vẻ giễu cợt và trêu ngươi trên mặt rất nhiều người.

Cuối cùng cô vẫn mềm lòng: “Được, chờ đám cưới kết thúc, chúng ta bàn sau!”

“Chị…”

Tần Y đang định thuyết phục, Dương Thanh bỗng nói: “Y Y, cứ thế đã”.

Lời của Dương Thanh có tác dụng với Tần Y hơn bất cứ ai, cô ta nuốt những câu mình định nói vào bụng.

Dương Thanh hơi buồn, anh cứ tưởng nếu hôm nay ăn mặc chỉnh tề một chút thì sẽ giúp Tần Thanh Tâm được hãnh diện, nào ngờ người nhà họ Châu vẫn không chịu bỏ qua cơ hội sỉ nhục anh.

“Vâng, em nghe anh rể!”

Tần Y lại mỉa mai: “Cũng không thể giống ai đó được, đúng là già mà mất nết”.

“Con ranh này, mày nói ai già mà mất nết?”

Nghe thấy Tần Y nói thế, Châu Ngọc Dung lập tức nổi giận, đứng phắt dậy rồi quát cô ta.

“Dì chửi ai là con ranh?”

Tần Y không hề sợ hãi, bốp chát ngay: “Tôi nể tình dì là bề trên nên không so đo với dì, dì đừng có mà quá đáng!”

“Trong mắt mày còn có bề trên là tao à?”

Châu Ngọc Dung tức giận nói: “Mày tưởng mày ghê gớm lắm à? Nếu không bán thân, mày có thể trở thành tổng giám đốc chi nhánh của tập đoàn Nhạn Thanh chắc?”

“Châu Ngọc Dung, dì nói xằng nói bậy gì vậy?”

Tần Y không dám tin, cô ta không ngờ dì út của mình lại nói mình như vậy.

“Sao nào? Dám làm mà không dám chịu à? Mày hỏi mọi người ở đây xem, một con ranh vừa tốt nghiệp đại học như mày có tư cách gì để đảm nhiệm chức tổng giám đốc chi nhánh của tập đoàn Nhạn Thanh chứ? Trừ cơ thể ra thì mày có gì?”

Châu Ngọc Dung sỉ nhục Tần Y ngay trước mặt mọi người.

Mọi người đều kinh ngạc, Tần Y đã hiểu được ánh mắt của họ, đương nhiên họ sẽ tin lời Châu Ngọc Dung.

“Còn cả con điếm non này nữa, mày thèm tiền phát điên rồi à? Tao nợ nhà mày năm trăm nghìn? Sao mày không nói là năm triệu ấy?”

Châu Ngọc Dung chửi Tần Y rồi quay sang chửi Tần Thanh Tâm.

Sắc mặt Dương Thanh dần trở nên lạnh lùng, sỉ nhục anh thì được nhưng không được sỉ nhục vợ anh!

Tuy Tần Thanh Tâm tức giận nhưng vẫn im lặng, chờ Châu Ngọc Dung nói hết.

Đến khi bà ta nói xong, cô mới lạnh lùng nói: “Nói đủ chưa? Nếu đủ rồi thì bây giờ chúng ta bàn tới chuyện dì định quỵt nợ nhé!”

Tần Thanh Tâm vừa dứt lời, một người phụ nữ mặc đồ công sở đã bước đến bên cô, nhìn về phía Châu Ngọc Dung: “Chào bà, tôi là Vương Tinh – luật sư của văn phòng luật Thần Hi, tôi đã được cô Tần Thanh Tâm ủy quyền, về việc bà vay tiền không trả, tôi xin gửi bà thư mời của luật sư”.

Tiếp đến, luật sư nói một lượt về những hậu quả mà Châu Ngọc Dung sẽ phải gánh chịu khi quỵt nợ.

Bấy giờ Châu Ngọc Dung mới tin Tần Thanh Tâm định làm căng với bà ta thật.

“Dì út, dì tưởng mình không thừa nhận thì sẽ thoát nợ à? Đừng quên khi cho dì vay tiền, tôi đã viết giấy nợ, ngoài ra, thẻ ngân hàng mà mẹ tôi cho dì cũng là do tôi làm, có đủ lịch sử chuyển khoản đấy”.

Tần Thanh Tâm lạnh lùng nói.

.


Chương 245: 245: Thêm Mắm Dặm Muối

Những người vốn còn hơi nghi ngờ Tần Thanh Tâm, lúc này đều ngậm miệng!

Nếu không phải Châu Ngọc Dung thật sự nợ tiền của Tần Thanh Tâm, sao cô có thể thuê văn phòng luật sư gửi giấy mời luật sư cho bà ta?

Dương Thanh kinh ngạc.

Phong cách ứng xử của Tần Thanh Tâm hôm nay khiến anh bất ngờ.

Trên thực tế, hôm qua Tần Đại Dũng tiết lộ những sự thật đó ở nhà họ Châu, Tần Thanh Tâm đã tiện tay chuẩn bị chứng cứ liên quan, đồng thời lập tức ủy thác cho văn phòng luật Thần Hi gửi giấy mời luật sư cho Châu Ngọc Dung vào lúc cần thiết.

Vừa rồi Tần Thanh Tâm mềm lòng, cũng muốn dàn xếp ổn thỏa.

Nhưng Châu Ngọc Dung không biết tốt xấu, sỉ nhục Tần Y trước mặt mọi người, nên mới chọc giận cô, cũng khiến cô quyết định làm như vậy.

“Châu Ngọc Dung, mọi người ở đây đều nghe được những lời dì mới sỉ nhục tôi.

Dì cứ chờ giấy mời luật sư của tôi đi! Sỉ nhục chửi bới cũng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật đấy!”

Tần Y cũng đứng dậy, lạnh lùng nói.

Cho dù vừa bị sỉ nhục, nhưng trong lòng cô ta thấy vô cùng sảng khoái.

“Thanh Tâm, Y Y, vừa rồi dì chỉ đùa với các cháu một chút thôi, các cháu làm gì mà căng thế?”

Châu Ngọc Dung lập tức đổi sắc mặt, ngượng ngùng nói: “Các cháu yên tâm, thiếu nợ trả tiền là chuyện đương nhiên.

Chờ thằng Khải cưới xong, dì sẽ nghĩ cách xoay tiền, trả cả vốn lẫn lãi cho các cháu”.

Bà ta biết, nếu thật sự lên tòa, bà ta hoàn toàn không có phần thắng.

Đúng như lời Tần Thanh Tâm nói, trước đây lúc vay tiền, bà ta đã từng viết giấy nợ, mà Châu Ngọc Thúy chuyển khoản hai trăm nghìn cho bà ta cũng có lịch sử ghi chép.

Cho dù mất mặt, nhưng bây giờ bà ta không muốn thừa nhận cũng không được.

“Hóa ra, Châu Ngọc Dung thật sự nợ tiền của cô gái kia!”

“Người đàn bà Châu Ngọc Dung khốn kiếp này thật sự chẳng ra gì.

Rõ ràng mượn tiền của người ta còn muốn quỵt nợ, nhất quyết chờ người ta đòi kiện lên tòa thì bà ta mới chịu thừa nhận”.

“Có họ hàng như vậy đúng là bi kịch.

Cô gái có lòng tốt cho bà ta vay tiền, ấy thế mà bà ta còn muốn quỵt nợ, sỉ nhục con gái người ta”.

Nhất thời, Châu Ngọc Dung bị mọi người chỉ trích, ngay cả người ngoài cũng không thể chịu được.

Châu Ngọc Dung tức giận.

Nhưng luật sư của Tần Thanh Tâm đúng là vừa gửi thư luật sư cho bà ta, bà ta cũng không dám giở trò ngang ngược nữa.

Bà ta chẳng còn mặt mũi nào ở lại sảnh tiệc, vội vàng rời đi.

Có một người trẻ tuổi đứng trong đám đông, ánh mắt căm hận nhìn Tần Thanh Tâm.

Dường như Dương Thanh cảm nhận được sự căm hận của đối phương, đột nhiên nhìn về phía bóng người kia.

Đối phương lập tức hoảng loạn, rời mắt đi.

Dương Thanh híp mắt nhìn cô ta, sau đó lẩm bẩm: “Trịnh Mỹ Linh, cô tốt nhất nên đàng hoàng một chút cho tôi, bằng không tôi không ngại làm cho cô biến mất khỏi thế giới này!”

Sau cảnh tượng vừa rồi, Châu Ngọc Kiệt cũng thành thật hơn.

Thấy Tần Thanh Tâm nhìn mình, ông ta khẽ nói với ánh mắt cầu khẩn: “Thanh Tâm, chờ xong đám cưới thằng Khải, bác cháu mình lại ngồi với nhau, bàn kỹ xem trước đây lúc xây dựng biệt thự, mẹ cháu đã bỏ ra bao nhiêu tiền”.

Châu Ngọc Kiệt cố hạ thấp giọng.

Ông ta sợ Tần Thanh Tâm cũng gửi thư mời luật cho cho mình, vậy sẽ mất hết thể diện.

“Được!”

Tần Thanh Tâm chỉ đáp lại một từ với vẻ mặt vô cảm.

Tần Y bật cười khi thấy Châu Ngọc Kiệt xám xịt mặt mày rời đi: “Chị, hôm nay chị ngầu quá!”

Tần Thanh Tâm hơi buồn, thở dài: “Nếu không phải bọn họ quá đáng, chị đâu cần phải làm thế?”

“Chị, chị đừng gây áp lực quá lớn cho mình nữa”.

Tần Y nắm chặt tay cô, tươi cười rạng rỡ: “Trên đời này, không phải cứ họ hàng là thân thiết.

Giữa chúng ta và bọn họ không thân, không có họ hàng như họ thì cũng có sao đâu?”

Nghe vậy, Tần Thanh Tâm chợt nghĩ thông suốt, áy náy trong lòng lập tức tan biến như mây khói.

Đúng lúc này, một chiếc Bentley màu đen đỗ ở bãi đỗ xe của làng du lịch nông thôn.

Sau đó một người đàn ông trung niên bước xuống xe.

“Chồng, anh tới rồi!”

Châu Ngọc Dung vừa ra khỏi phòng tiệc đã nhìn thấy chồng của mình Trịnh Dương xuất hiện, bà ta vô cùng vui mừng.

Trịnh Dương hờ hững nhìn bà ta: “Nếu không phải bố tôi nói nhà họ Châu bà có nhân vật lớn tới, tôi sẽ không tới đâu!”

“Nhân vật lớn?”

Châu Ngọc Dung kinh ngạc nói: “Nhà họ Châu bọn em có thể nhân vật lớn nào chứ?”

“Hừ!”

Trịnh Dương lạnh lùng nói: “Người phụ nữ ngu xuẩn này, bà thì biết thế nào là nhân vật lớn chứ?”

Ông ta nói xong thì không để ý tới Châu Ngọc Dung nữa, bước nhanh về phía sảnh tiệc.

“Bố, mẹ, chúc mừng chúc mừng.

Cuối cùng cháu Khải cũng đã lấy vợ rồi.

Sau này hai đứa nó sẽ sinh một thằng cu bụ bẫm cho bố mẹ, chắt của nhà họ Châu cũng sắp ra đời rồi”.

Trịnh Dương đi tới trước bàn của ông cụ Châu và bà cụ Châu, vừa cười vừa nói.

Tình cảm giữa ông ta và Châu Ngọc Dung đã sớm rạn nứt nhưng trên danh nghĩa vẫn là vợ chồng.

Hơn nữa tối qua Trịnh Đức Hoa vừa về nhà đã cảnh cáo ông ta, bắt ông ta phải tới tham dự đám cưới nhà họ Châu hôm nay, còn nói có nhân vật lớn sẽ tới.

Cho dù ông ta không biết nhân vật lớn mà Trịnh Đức Hoa nói tới là ai, nhưng biết nhân vật lớn có thể tới tham dự đám cưới nhà họ Châu nên ông ta buộc phải giữ thể diện cho nhà họ Châu.

“Trịnh Dương, chú tới rồi à!”

Lúc này Châu Ngọc Kiệt cũng chủ động đi qua đón, tươi cười đắc ý.

“Anh cả, chúc mừng nhé! Mừng cưới bằng tiền thì quá tầm thường nên em không chuẩn bị.

Đây là thỏi vàng đầu tư hai trăm gam, coi như quà mừng của em cho hai đứa cháu”.

Trịnh Dương cười lớn nói, sau đó đưa một thỏi vàng được gói trong hộp quà tinh tế cho Châu Ngọc Kiệt.

Trịnh Dương nhiệt tình như vậy, làm Châu Ngọc Kiệt có phần nửa mừng nửa lo.

Thường ngày, người em rể này chưa từng gọi ông ta là anh.

Nhưng ông ta cũng không so đo.

Ai bảo Trịnh Dương là con trai duy nhất của chủ tịch tập đoàn Trịnh Hòa?

Sau này, tập đoàn Trịnh Hòa là của Trịnh Dương đấy.

“Trịnh Dương à, đều là người trong nhà, chú khách sáo như vậy làm gì chứ? Mau vào ngồi đi!”

Châu Ngọc Kiệt vui mừng nhận lấy vàng thỏi, vội vàng mời Trịnh Dương ngồi vào bàn ông cụ Châu.

“Mỹ Linh, con làm sao vậy?”

Trịnh Dương vừa ngồi vào chỗ đã phát hiện ra sắc mặt Trịnh Mỹ Linh không tốt, nhìn như đang bị bệnh nặng.

Cho dù ông ta và Châu Ngọc Dung đang ầm ĩ muốn ly hôn, nhưng dù sao Trịnh Mỹ Linh cũng là con gái của ông ta, ông ta vẫn vô cùng quan tâm.

“Dạ?”

Trịnh Mỹ Linh đột nhiên hoảng loạn, vội vàng lắc đầu: “Con không sao!”

“Con bé này, sao lại không sao chứ? Chắc cháu vẫn còn nghĩ tới chuyện mẹ cháu vừa bị một con nhóc sỉ nhục ngay trước mặt mọi người chứ gì?”

Người phụ nữ trung niên ngồi cùng bàn là Dã Mai vợ của Châu Ngọc Kiệt tức giận nói.

Trịnh Dương nghe vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Trịnh Dương không vui, lạnh lùng hỏi.

“Chẳng phải vì con gái lớn của Ngọc Thúy mời luật sư tới gửi thư mời luật sư cho Ngọc Dung ngay trước mặt tất cả mọi người, nói Ngọc Dung thiếu nợ không trả đó sao? Ối giời, vừa rồi chú không thấy chứ con nhỏ kia tinh tướng ghê lắm.

Rất nhiều người đều nói nhà họ Trịnh chú nợ tiền không trả, tính ăn quỵt đấy!”

Dã Mai thêm mắm dặm muối.

Đối với bà ta, hành động vừa rồi của Tần Thanh Tâm là cố ý gây rối trong đám cưới của con trai bà ta.

Nhìn Tần Thanh Tâm khí thế như vậy, còn muốn đòi bọn họ phải trả lại biệt thự nhà họ Châu, bà ta đã sớm tức giận nhưng không dám trêu chọc cô.

Bà ta chỉ có thể mượn tay của Trịnh Dương để đối phó với Tần Thanh Tâm.

“Rầm!”

Quả nhiên, Trịnh Dương lập tức nổi giận, đập bàn một cái rồi đứng phắt dậy, tức giận nói: “Châu Ngọc Thúy, con gái của chị đâu? Bảo nó lăn tới đây xin lỗi tôi!”

.


Chương 246: 246: Gia Tộc Chó Má

Trịnh Dương vô cùng tức giận quát lên, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Dã Mai hơi nhếch miệng cười lạnh.

Châu Ngọc Thúy bị xếp cho ngồi ở bàn ăn trong góc nghe được tiếng quát của Trịnh Dương, bất chợt rùng mình.

Tuy nhà họ Trịnh ở Châu Thành không phải là danh gia vọng tộc cho cam, nhưng mấy năm nay tập đoàn Trịnh Hòa phát triển nhanh chóng, nên nhà họ Trịnh ở Châu Thành cũng có chút đỉnh quyền thế.

“Thanh Tâm, con còn không mau xin lỗi chú út của con đi!”

Châu Ngọc Thúy lo sợ thúc giục.

Bà ta chỉ lo xin lỗi chậm sẽ làm Trịnh Dương bất mãn.

Mấy người khách ngồi gần đó nghe Châu Ngọc Thúy nói vậy đều lộ vẻ khinh thường.

Trước đó, lúc Châu Ngọc Dung và Châu Ngọc Kiệt xúm lại bắt nạt Tần Thanh Tâm và Tần Y, Châu Ngọc Thúy làm mẹ trốn ở ngoài xa, không nói giúp một câu nào.

Truyện mới cập nhật

Bây giờ Trịnh Dương bảo Tần Thanh Tâm xin lỗi, Châu Ngọc Thúy lại đẩy con gái mình ra.

Tần Thanh Tâm và Tần Y đã quá mức thất vọng về bà ta từ lâu, nên khi bà ta nói ra những lời này cũng không khiến bọn họ cảm thấy khó chịu.

Dương Thanh hờ hững nhìn Trịnh Dương, ánh mắt có phần sắc bén.

Lúc này Tần Thanh Tâm đứng lên, bình tĩnh nhìn Trịnh Dương: “Tôi không làm gì sai, chú dựa vào đâu mà bắt tôi xin lỗi?”

“Sao lại không sai? Cô là cháu mà dám sỉ nhục vợ tôi ngay trước mặt mọi người.

Chẳng lẽ cô không nên xin lỗi à?”, Trịnh Dương tức giận nói.

Tần Thanh Tâm cười lạnh: “Thiếu nợ trả tiền là chuyện đương nhiên.

Câu này là do chính miệng vợ chú nói ra.

Mọi người có mặt ở đây đều nghe được hết.

Sao bây giờ lại thành tôi sỉ nhục dì chứ?”

“Nói vớ vẩn!”

Trịnh Dương tức giận nói: “Nhà họ Trịnh tôi nắm giữ 100% cổ phần của tập đoàn Trịnh Hòa, sao có thể thiếu nợ mà không trả được?”

“Chú cứ về hỏi dì đi!”

Tần Thanh Tâm bình tĩnh nói: “Tôi cũng rất muốn biết, chú là người thừa kế tập đoàn Trịnh Hòa có giá trị thị trường lên tới hàng chục triệu, sao dì của tôi, vợ của chú có thể nợ năm trăm nghìn tới bốn năm mà không trả đồng nào?”

“Hay là tập đoàn Trịnh Hòa chỉ muốn tạo dựng tên tuổi, thu chẳng bằng chi, cho nên thậm chí không lấy ra được năm trăm nghìn?”

Ầm!

Câu nói này của Tần Thanh Tâm khiến tất cả mọi người kinh ngạc.

Trịnh Dương là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Trịnh Hòa.

Mặc dù Trịnh Đức Hoa vẫn là chủ tịch nhưng Trịnh Dương đã bắt đầu tiếp quản công ty.

Tần Thanh Tâm lại nói tập đoàn Trịnh Hòa thậm chí không lấy ra nổi năm trăm nghìn.

“Láo toét!”

Trịnh Dương giận dữ nói: “Tập Đoàn Trịnh Hòa phát triển rất tốt, sao có thể để cho một người ngoài như cô nói này nói nọ?”

Trong lòng Trịnh Dương mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.

Ông ta liếc nhìn Châu Ngọc Dung, chỉ thấy sự lo lắng trong mắt bà ta.

Rõ ràng Tần Thanh Tâm không nói dối, Châu Ngọc Dung thật sự thiếu nợ không trả tiền.

Đương nhiên Trịnh Dương sẽ không chất vấn Châu Ngọc Dung ngay trước mặt mọi người.

Ông ta chỉ lạnh lùng nhìn Tần Thanh Tâm rồi nói với giọng điệu đe dọa: “Con bé này, cô nói chuyện phải có bằng chứng, nếu không có bằng chứng thì chính là vu cáo hãm hại người khác.

Tôi có thể kiện cô tội phỉ báng, phá hỏng danh tiếng của của tập đoàn Trịnh Hòa đấy!”

“Chú cứ việc kiện.

Nếu tôi không tới tòa, xem như tôi thua!”

Tần Thanh Tâm nói vô cùng khí phách.

Cô không hề sợ sự uy hiếp của Trịnh Dương.

Mãi đến lúc này, Trịnh Dương mới nhận ra cô gái này không hề đơn giản.

Đúng lúc này, bảy, tám chiếc xe hơi sang trọng trị giá hàng triệu đồng chạy đến làng du lịch nông thôn.

“Em rể, khách mà chú mời tới rồi!”

Châu Ngọc Kiệt vui vẻ đi đến sảnh tiệc.

“Sếp Trịnh, thật ngại quá, chúng tôi đến muộn.

Lúc nãy có cuộc họp quan trọng, vừa tan họp là tôi vội đến ngay”.

Một người trung niên vừa cười lớn vừa bước vào sảnh tiệc, bên cạnh còn có một cô gái trẻ đẹp đang khoác lấy cánh tay của ông ta.

“Ha ha, không muộn không muộn, chủ tịch Vương có thể đích thân đến tham dự đám cưới của cháu tôi là vinh dự cho thằng cháu của tôi rồi.

Chủ tịch Vương, xin mời vào trong!”

Trịnh Dương cười lớn nói, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

“Sếp Trịnh, chúc mừng!”

“Sếp Trịnh, chúc mừng, chúc mừng nhé!”

Ngay sau đó, có bảy tám doanh nhân của Châu Thành liên tục bước vào.

Tất cả bọn họ đều không ngoại lệ, chỉ vì Trịnh Dương nên mới đến đây chúc mừng.

Ai không biết còn tưởng người làm đám cưới hôm nay là con trai của Trịnh Dương đấy.

Châu Ngọc Kiệt đã sớm cười không ngậm được mồm.

Đối với ông ta, mấy người vừa tới đều là nhân vật lớn, bọn họ có thể đến tham dự đám cưới của con trai ông ta là điều hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.

“Không hổ danh là em rể, toàn quen biết với những người tai to mặt lớn.

Chắc đến lúc Mỹ Linh cưới, hẳn sẽ có nhiều nhân vật tiếng tăm hơn nữa đến tham dự nhỉ?”

Châu Ngọc Kiệt đi đến bên cạnh Trịnh Dương, cảm kích nói.

“Ha ha, chỉ là chuyện nhỏ thôi.

Nếu không phải mấy người bạn của em đang đi công tác nước ngoài, chắc còn có mấy nhân vật lớn nữa đến đấy”, Trịnh Dương đắc ý nói.

Tuy ông ta nói vậy nhưng trong lòng lại liên tục cười khẩy.

Nếu không phải Trịnh Đức Hoa nói cho ông ta biết hôm nay có nhân vật lớn đến tham dự tiệc cười của nhà họ Châu, bảo ông ta tìm cách chủ động gần gũi với nhà họ Châu, sao ông ta có thể dẫn nhiều bạn làm ăn tới đây chứ?

Những người vừa tới đều là chủ tịch các công ty có giao dịch kinh doanh với tập đoàn Trịnh Hòa, hơn nữa bọn họ đều phải dựa vào nhà họ Trịnh mới có thể hoạt động tiếp được.

Mục đích ông ta gọi những người này tới đây là để lấy lòng nhân vật lớn đến nhà họ Châu kia.

“Chồng à, ông thật lợi hại.

Không ngờ lại có nhiều nhân vật lớn nể mặt ông, chủ động đến tham dự đám cưới như vậy”.

Châu Ngọc Dung đắc ý nói, còn cố ý liếc nhìn về phía Tần Thanh Tâm.

“Em rể quả nhiên lợi hại.

Xong đám cưới của thằng Khải, bọn chị nhất định sẽ mời chú ăn một bữa thịnh soạn”.

Dã Mai cũng cười vô cùng rạng rỡ.

Ban nãy Tần Thanh Tâm đòi nợ Châu Ngọc Dung và Châu Ngọc Kiệt trước mặt nhiều người khiến bà ta rất mất mặt.

Bây giờ Trịnh Dương lại dẫn những người này đến, cuối cùng cũng khiến bọn họ vớt vát được chút mặt mũi.

“Ha ha, đều là người một nhà, chị dâu không cần khách sáo”, Trịnh Dương cười lớn nói.

Ông cụ Châu nhìn thấy cảnh tượng này cũng cực kỳ hài lòng, vui vẻ nói: “Hôm nay nhờ có Trịnh Dương mà nhà họ Châu chúng ta mới nở mày nở mặt!”

Nhìn cảnh tượng tưng bừng náo nhiệt bên bàn của ông cụ Châu, Tần Thanh Tâm đột nhiên cảm thấy hơi mất mát.

Dương Thanh tặng hộp trà trị giá mấy chục triệu nhưng ông cụ Châu cũng chẳng hề để ý đến anh.

Ngược lại Trịnh Dương vờ vịt đạo đức giả lại khiến ông cụ vui như Tết.

Tần Thanh Tâm không cảm thấy mất mát vì bản thân bị xa lánh, cô chỉ cảm thấy bất công cho Dương Thanh.

Nhìn dáng vẻ mất mát của Tần Thanh Tâm, Dương Thanh khẽ nắm tay cô, dịu dàng nói: “Tâm, anh chẳng quam tâm gì cả, chỉ quan tâm đến em và con gái thôi!”

Nghe được những lời gần như tỏ tình của Dương Thanh, trái tim Tần Thanh Tâm đập thình thịch.

Cô cố tình trừng mắt với Dương Thanh.

Tần Y nhìn gia đình ba người hạnh phúc với ánh mắt ước ao.

Cô ta cũng thật sự mừng cho bọn họ.

Lúc này, một người trung niên chợt xuất hiện trong sảnh tiệc.

“Trời đất! Ngọc Kiệt, đó là Lạc Bân tổng giám đốc của tập đoàn Thành Hà.

Sao ông ta lại đến đây?”

Trịnh Dương đột nhiên nhìn thấy Lạc Bân ở cửa, lập tức kinh ngạc hỏi.

Ông ta chợt nhớ ra rằng bố mình đã nói hôm nay sẽ có một nhân vật lớn tới tham dự đám cưới của nhà họ Châu.

Bố bảo ông ta phải tìm cách tạo quan hệ với đối phương.

Lẽ nào nhân vật lớn đó chính là Lạc Bân?

Châu Ngọc Kiệt chỉ nghe nói chứ chưa từng gặp Lạc Bân, nhưng ông ta cũng biết tập đoàn Thành Hà là công ty lớn nhất ở Châu Thành.

“Ôi đệch! Chú đừng nói với anh người đứng ở cửa kia là Lạc Bân đấy nhé?”

Châu Ngọc Kiệt cũng đờ đẫn.

“Anh bớt nói nhảm đi, mau đi với em ra đón tiếp đi chứ!”

Trịnh Dương vội vàng chủ động đi tới đón tiếp Lạc Bân.

“Sếp Lạc, chào ông!”

Trịnh Dương đi tới trước mặt Lạc Bân và khúm núm nói, lưng ông ta cũng sắp cúi xuống chín mươi độ rồi.

“Ông là?”

Lạc Bân nhíu mày hỏi.

“Tôi là Trịnh Dương, tổng giám đốc của tập đoàn Trịnh Hòa!”

“Tôi là Châu Ngọc Kiệt của nhà họ Châu.

Hôm nay là đám cưới của Châu Khải con trai tôi.

Không ngờ sếp Lạc lại đích thân tới tham dự lễ cưới, quả thật là vinh dự của nhà họ Châu tôi.

Sếp Lạc, mời vào trong!”

Trịnh Dương và Châu Ngọc Kiệt lần lượt nói, hai người đều kích động.

Tập đoàn Thành Hà là công ty hàng đầu sánh ngang với nhà họ Trần và nhà họ Viên.

Nghe đồn có một nhân vật lớn đứng phía sau.

Mà nhà họ Dương vốn là chủ tập đoàn Thành Hà lại bị nhân vật lớn phía sau Lạc Bân tiêu diệt.

Có thể tưởng tượng được Trịnh Dương và Châu Ngọc Kiệt kính trọng Lạc Bân tới mức nào.

“Cút!”

Lạc Bân vừa nghe được hai cái tên này thì sắc mặt sa sầm, giận dữ nói: “Gia tộc chó má gì, cũng xứng để tôi tới tham dự đám cưới của con trai ông sao?”

.


Chương 247: 247: Chủ Nhà Họ Trần Đến

Trịnh Dương và Châu Ngọc Kiệt bị quát mắng trước mặt mọi người khiến ai nấy đều ngạc nhiên.

Châu Ngọc Kiệt thì thôi, nhưng Trịnh Dương lại là người thừa kế của tập đoàn Trịnh Hòa.

Mà Trịnh Đức Hoa đã giao công ty cho ông ta nắm quyền rồi, chẳng bao lâu nữa ông ta sẽ là chủ tịch của tập đoàn Trịnh Hòa.

Nhưng lúc này ông ta lại bị quát mắng ngay trước mặt mọi người, không nể mặt chút nào.

Nụ cười trên mặt Trịnh Dương chợt tắt ngúm, đồng thời trong lòng cũng có chút nghi ngờ.

Trong những người có mặt ở đây, chỉ có ông ta là người có địa vị cao nhất, Lạc Bân không đến vì ông ta thì đến vì ai chứ?

Chẳng lẽ Lạc Bân không phải là nhân vật lớn mà Trịnh Đức Hoa đã nói tới sao?

Ông ta cũng đến đây là vì nhân vật lớn kia à?

Trịnh Dương nghĩ tới đây, trong lòng vô cùng chấn động.

Ngay cả Lạc Bân cũng muốn đích thân đến đây đón tiếp nhân vật kia, vậy rốt cuộc người kia phải có thân phận lớn đến mức nào?

“Đó không phải là sếp Lạc sao?”

Tần Y nhìn thấy Lạc Bân, ngạc nhiên nhìn về phía Dương Thanh hỏi.

Dương Thanh nhíu mày, anh không hề thông báo cho Lạc Bân biết.

Trong lúc mọi người đang chấn động, Lạc Bân đi tới trước bàn của Dương Thanh, sau đó giả vờ như không thấy Dương Thanh, mỉm cười nhìn Tần Y nói: “Chào sếp Tần!”

Tần Y hơi ngạc nhiên, vội vàng trả lời: “Chào sếp Lạc!”

Cho đến bây giờ cô ta vẫn hơi bối rối.

Cô ta biết mối quan hệ giữa Lạc Bân và Dương Thanh.

Cô ta vốn tưởng Lạc Bân đến tìm Dương Thanh, nhưng kết quả ông ta chỉ chào mỗi mình và không nói gì nữa.

Từ đầu tới cuối, ông ta không hề nhìn Dương Thanh, như thể hai người không hề quen biết.

Ở đây có rất nhiều người là họ hàng thân thích với nhà họ Châu.

Có lẽ bọn họ biết tập đoàn Thành Hà, nhưng không có mấy người biết Lạc Bân là ai.

Tất nhiên, không phải tất cả những người có mặt ở đây đều là người của nhà họ Châu, còn có mấy chủ doanh nghiệp lớn do Trịnh Hòa mời tới.

Bọn họ đều nhận ra Lạc Bân.

“Sếp Lạc, chào ông, tôi là…”

“Cút!”

Một chủ doanh nghiệp được Trịnh Dương mời đến đã đi tới trước mặt Lạc Bân, người này vừa định chào thì bị Lạc Bân mắng ngay trước mặt mọi người mà không hề thương tiếc.

Nụ cười trên mặt người đó lập tức cứng đờ.

Nhưng thân phận và địa vị của Lạc Bân cực cao, đừng nói là quát bọn họ trước mặt mọi người, cho dù có ra tay đánh bọn họ, bọn họ cũng không dám nói một lời.

Từ sau khi nhà họ Dương bị tiêu diệt, tập đoàn Thành Hà vào tay Lạc Bân đã phát triển mạnh hơn.

Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi mà tập đoàn Thành Hà đã trở thành công ty lớn nhất Châu Thành này.

Mà địa vị của Lạc Bân cũng sánh ngang với chủ nhà họ Trần và chủ nhà họ Viên.

Trong mắt Lạc Bân, tập đoàn Trịnh Hòa cũng chỉ như đống rác, chứ đừng nói tới mấy chủ doanh nghiệp được Trịnh Dương gọi tới.

Bỗng chốc, không có ai dám đến bắt chuyện với Lạc Bân nữa.

Sau khi Lạc Bân bước vào sảnh tiệc, ông ta chỉ chào hỏi Tần Y, còn lại không nói gì nữa, giống như thật sự đang đợi ai đó.

“Sếp Trịnh, Lạc Bân này hoàn toàn bơ chúng ta!”

“Nhìn dáng vẻ ông ta như đang chờ ai đó?”

“Chắc không đâu.

Ngay cả Trần Hưng Hải và Viên Sĩ Vũ cũng không đủ tư cách để Lạc Bân chờ mà?”

“Người có thể khiến Lạc Bân chờ, chắc không phải là nhân vật lớn nào đó ở tỉnh lỵ đấy chứ?”

Mấy ông chủ bên bàn Trịnh Dương thì thào, ai nấy đều thấy kinh hãi.

Trịnh Dương cũng vô cùng sợ hãi.

Trịnh Đức Hoa chỉ bảo ông ta đến dự đám cưới nhà họ Châu, nói là có nhân vật lớn đến nhà họ Châu.

Nhưng đám cưới sắp bắt đầu, trừ Lạc Bân ra, ông ta chưa nhìn thấy nhân vật lớn nào khác.

Nhìn dáng vẻ của Lạc Bân như đang đợi ai đó.

Nếu nhân vật lớn kia thật sự đến, từ thái độ của Lạc Bân với ông ta, nói không chừng Lạc Bân sẽ không để cho ông ta có cơ hội tiếp xúc với nhân vật lớn kia.

“Sao ông tới đây thế?”

Đúng lúc này Dương Thanh đột nhiên hỏi.

Lạc Bân chợt thấy kinh ngạc.

Sở dĩ ông ta giả vờ không quen biết Dương Thanh là vì lo lắng làm lộ mối quan hệ giữa anh và ông ta.

Nhưng bây giờ Dương Thanh lại chủ động hỏi.

Ông ta cũng không để ý nhiều nữa, vội vàng đổi chỗ sang bên cạnh Dương Thanh và khẽ nói: “Chủ tịch, vừa nãy tôi nhận được tin tức Trần Hưng Hải sắp tới đây, nói là cậu giết cháu trai của ông ta”.

“Hừ! Điếc không sợ súng!”, Dương Thanh lạnh lùng nói.

“Chủ tịch, cậu yên tâm, tôi đã chuẩn bị xong rồi.

Nếu bọn họ dám ra tay với cậu thật thì nhà họ Trần cứ chờ bị tiêu diệt đi!”

Lạc Bân nói, vẻ mặt vô cùng tự tin.

Dương Thanh hơi bất ngờ khi nhìn thấy Lạc Bân đến một mình lại tuyên bố sẽ tiêu diệt nhà họ Trần.

Xem ra, ông ta đã sắp xếp mọi thứ ở Châu Thành xong rồi, nói không chừng sẽ thật sự cho mình một bất ngờ lớn.

Tuy nghi hoặc nhưng Dương Thanh vẫn hơi mong chờ, muốn xem chỉ một mình Lạc Bân có thể làm đến mức độ nào.

Lúc Trịnh Dương nhìn thấy Lạc Bân ghé sát tai nói chuyện với Dương Thanh, ánh mắt ngập tràn khiếp sợ: “Sao Lạc Bân quen biết tên oắt con kia?”

Ông ta đã gặp Dương Thanh ở nhà họ Châu hôm qua, cũng biết anh chỉ một thằng tới ở rể.

Ông ta thật sự không hiểu được tại sao Lạc Bân không để ý đến mình mà lại có thể nói chuyện với một thằng ở rể.

Không chỉ Trịnh Dương mà người nhà họ Châu cũng vô cùng chấn động.

Bọn họ vừa biết được thân phận của Lạc Bân, lúc này trong lòng chỉ thấy ngạc nhiên và nghi ngờ, không biết tại sao Lạc Bân lại đến tham dự lễ cưới của nhà họ Châu.

Nhưng bây giờ, Lạc Bân và Dương Thanh nói chuyện rất vui vẻ, thoạt nhìn còn khá quen thân.

“Ngọc Thúy, Dương Thanh quen biết với sếp Lạc à?”

Ở bàn phía trên cùng, ông cụ Châu nghi ngờ nhìn Châu Ngọc Thúy hỏi.

Châu Ngọc Thúy cười lạnh: “Nó chỉ thơm lây nhờ con gái của con thôi.

Chứ nó làm gì có tư cách ngồi chung bàn với sếp Lạc chứ?”

“Chị, ý chị là Y Y rất thân thiết với sếp Lạc sao? Lúc nãy em mới thấy sếp Lạc chủ động chào hỏi Y Y đấy”, Châu Ngọc Dung nghi ngờ hỏi.

Hai ngày nay, Châu Ngọc Thúy ở nhà họ Châu đúng là chịu không ít chèn ép, bây giờ mới được nở mày nở mặt.

Bà ta hừ lạnh, nói: “Bây giờ Y Y là tổng giám đốc chi nhánh Giang Hải của tập đoàn Nhạn Thanh.

Có thể mọi người không biết, cái ghế đó trước đây là của sếp Lạc đấy.

Nói ra Y Y còn là người nối nghiệp được một tay sếp Lạc bồi dưỡng lên”.

Vừa nãy, bà ta nghe nói bây giờ Lạc Bân là tổng giám đốc của tập đoàn Thành Hà, công ty hàng đầu ở Châu Thành, địa vị có thể sánh ngang với chủ gia tộc đứng đầu Châu Thành.

Bây giờ bà ta vừa nói vậy, địa vị của Tần Y cũng lập tức được nâng cao hơn rất nhiều.

“Không ngờ đấy.

Không ngờ Y Y lại được sếp Lạc tiếng tăm lừng lẫy đề bạt lên.

Nói như vậy, nếu có một ngày sếp Lạc muốn rời khỏi tập đoàn Thành Hà, chẳng phải Y Y sẽ lên làm tổng giám đốc à?”

Châu Ngọc Kiệt ngạc nhiên nói.

Ông ta đảo tròng mắt và đột nhiên nói tiếp: “Cứ như vậy, địa vị của Y Y ở Châu Thành cũng ngang bằng với chủ nhà họ Trần và chủ nhà họ Viên rồi!”

“Đã vậy thì mau bảo Y Y nói giúp nhà họ Châu chúng ta mấy câu trước mặt sếp Lạc đi.

Với địa vị của sếp Lạc, chỉ một câu nói của ông ấy đã có thể khiến cho nhà họ Châu chúng ta trở thành gia tộc tuyến hai rồi, đúng không? Nói không chừng còn có thể trở thành gia tộc tuyến một nữa đấy!”

Mắt Châu Ngọc Dung sáng lên, hai tay nắm chặt cánh tay Châu Ngọc Thúy, kích động nói: “Chị à, tương lai của nhà họ Châu đều dựa hết vào chị đấy.

Chị mau đi tìm Y Y, bảo con bé nói chuyện với sếp Lạc thử xem”.

“Đúng đấy, Ngọc Thúy, con mau đi tìm Y Y, cứ nói là bố bảo con bé nói chuyện này với sếp Lạc”.

Ông cụ Châu cũng lập tức có tinh thần, hưng phấn nói.

Trong lúc ông cụ còn sống, nếu nhà họ Châu có thể trở thành gia tộc lớn trong cả Châu Thành, vậy ông cụ có chết cũng không còn gì hối tiếc.

Những người nhà họ Châu khác cũng thi nhau giục Châu Ngọc Thúy đi tìm Tần Y.

“Brừm!”

Đúng lúc này, bỗng nhiên có một tiếng động lớn vang lên.

Một chiếc Jeep màu đen chạy thẳng vào cửa lớn của sảnh tiệc.

Bốn người đàn ông mặc đồ đen vạm vỡ bước ra khỏi xe, đứng hai bên như đang chào đón một nhân vật lớn nào đó.

Sau đó, một ông già tóc bạc phơ chống gậy bước từng bước vào sảnh tiệc.

Còn có mấy người áo đen vạm vỡ đi theo phía sau lão ta.

Vẻ mặt ai nấy đều hung hăng đáng sợ.

“Trần Hưng Hải, chủ nhà họ Trần!”

Có người nhận ra ông già tóc bạc, nhất thời chấn động.

.


Chương 248: 248: Sếp Lạc Mạnh Mẽ

Sự xuất hiện của Trần Hưng Hải quá phách lối, dám lái xe chạy thẳng vào sảnh tiệc.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc tới ngây người.

Đám người nhà họ Châu đều vô cùng kinh sợ.

Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Trần Hưng Hải, cũng vừa nghe những người khách xung quanh nói mới biết Trần Hưng Hải chủ nhà họ Trần đích thân đến đây.

Tối qua Dương Thanh mới gặp Trần Hưng Hải, tất nhiên là anh nhận ra lão ta.

Hơn nữa Lạc Bân vừa nói cho anh biết nhà họ Trần sẽ đến trả thù, cho nên anh không hề thấy bất ngờ.

“Ông… ông chủ Trần, sao ông đến đây vậy?”

Lúc này, Trịnh Dương vội vàng bước lên hỏi, giọng run run nói.

“Cút!”

Một vệ sĩ bên cạnh Trần Hưng Hải tát vào mặt Trịnh Dương.

Miệng Trịnh Dương trào máu, ngã sang một bên.

Đám người xung quanh đều hoảng sợ, nhất là người nhà họ Châu.

Hôm nay là ngày vui của nhà họ Châu Trần Hưng Hải lại đích thân đến đây, xem tình hình này thì chắc là đến gây chuyện rồi.

Ở Châu Thành, nhà họ Châu thậm chí còn không bằng một gia tộc hạng bét, chỉ có thể xem như một gia đình giàu có ở quê mà thôi.

Trong khi đó nhà họ Trần lại là một trong hai gia tộc hàng đầu của Châu Thành.

Có thể nói hai gia tộc khác nhau một trời một vực, hoàn toàn không cùng đẳng cấp.

Không ngờ Trần Hưng Hải lại đích thân đến đây, điều này khiến người ta không thể tin nổi.

Trịnh Dương cũng rất thảm.

Vừa nãy Lạc Bân đến đã bảo ông ta cút ngay trước mặt mọi người.

Bây giờ Trần Hưng Hải xuất hiện cũng nói vậy.

Thậm chí ông ta còn bị vệ sĩ của Trần Hưng Hải tát vào mặt.

Rất nhiều người đều nhìn Trịnh Dương với ánh mắt thông cảm.

“Dương Thanh đâu? Lăn ra đây cho tao!”

Trần Hưng Hải đi đến giữa sảnh tiệc.

Một vệ sĩ kéo chiếc ghế qua cho lão ta.

Mọi người nghe Trần Hưng Hải nói vậy mới biết lão ta đến đây để tìm Dương Thanh.

Trong lòng Trịnh Dương càng thấy uất ức hơn.

Nếu biết trước đối phương đến tìm Dương Thanh, ông ta đã không ra mặt rồi.

“Chồng!”

Tần Thanh Tâm lo lắng, hai tay nắm chặt góc áo của Dương Thanh.

Dương Thanh khẽ mỉm cười: “Em đừng quên hôm qua anh đã nói những gì.

Nếu hôm nay nhà họ Trần thật sự muốn làm lớn chuyện, vậy qua hôm nay Châu Thành sẽ không còn nhà họ Trần nữa!”

Bên trong sảnh tiệc yên ắng, giọng nói vô cùng ngang ngược của Dương Thanh rành rọt truyền vào tai mỗi một người.

Nhất thời, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt nhìn về phía Dương Thanh.

Cuối cùng Trần Hưng Hải cũng nhìn thấy Dương Thanh, sắc mặt cực kỳ u ám.

Lão ta cảm thấy lời nói của Dương Thanh vừa rồi quá kiêu căng.

Dương Thanh vừa nói xong, đột nhiên nhìn về phía Trần Hưng Hải với ánh mắt sắc bén, giễu cợt: “Không phải ông chủ Trần mới xin lỗi tôi tối qua sao? Hôm nay tìm tới tôi lại có chuyện gì nữa à?”

Tối qua, Mục Đông Phong và Trần Hưng Hải cùng nhau vào phòng riêng của nhà hàng, Dương Thanh đã ngang nhiên giẫm gãy tay của Mục Chấn khiến tất cả mọi người chấn động.

Cuối cùng anh vẫn bình yên vô sự dẫn Tần Thanh Tâm rời đi.

Chỉ mới qua một đêm, Trần Hưng Hải bỗng nhiên dẫn người đến đám cưới này tìm anh.

Nếu không phải Lạc Bân vừa nói cho anh biết, Dương Thanh thật sự không ngờ sẽ xảy ra chuyện này.

“Cậu ta nói tối qua Trần Hưng Hải đã xin lỗi cậu ta qua à?”

“Sao có thể? Trần Hưng Hải là chủ nhà họ Trần đấy!”

“Nếu không phải, sao cậu ta dám nói như vậy trước mặt Trần Hưng Hải?”

Mọi người đều khiếp sợ trước tin tức mà Dương Thanh vừa mới tiết lộ.

Nếu không phải Trần Hưng Hải đã điều tra được lai lịch của Dương Thanh, chỉ với dáng vẻ bình tĩnh, ung dung của Dương Thanh bây giờ, lão ta cũng không dám tự tiện đến đây gây sự với anh.

“Thằng oắt con, đừng nói nhảm với tao nữa.

Tao hỏi mày, mày có liên quan tới gì tới cái chết của Trần Anh Tuấn, cháu trai tao không?”

Hai mắt Trần Hưng Hải đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Dương Thanh, như thể muốn tự mình giết chết anh.

“Ông chủ Trần, tôi khuyên ông tốt nhất đừng ăn nói lung tung!”

Lúc này, Lạc Bân đứng dậy, sắc mặt thâm trầm nói.

Lúc nãy, Trần Hưng Hải đã nhìn thấy Lạc Bân.

Tuy lão ta cũng lấy làm lạ khi Lạc Bân xuất hiện ở bên cạnh Dương Thanh, nhưng hôm nay lão ta đến đây là muốn đối phó với Dương Thanh, tất nhiên sẽ không để ý đến Lạc Bân.

Bây giờ, Lạc Bân ra mặt nói chuyện thật sự khiến lão ta bất ngờ.

Trần Hưng Hải tức giận, nghiến răng nói: “Sếp Lạc, cậu muốn nhúng tay vào chuyện của nhà họ Trần chúng tôi sao?”

“Chuyện của cậu Thanh chính là chuyện của Lạc Bân tôi.

Nếu ông thật sự muốn ra tay với cậu ấy, vậy tốt nhất nên cân nhắc cho kỹ!”, Lạc Bân lạnh lùng nói.

“Cậu mới chỉ là tổng giám đốc của tập đoàn Thành Hà đã tưởng mình là chủ tịch à? Cậu đủ tư cách uy hiếp tôi sao?”

Trần Hưng Hải đột nhiên vỗ bàn đứng lên.

“Cho dù tôi là ai đi chăng nữa, chủ tịch đã cho tôi toàn quyền chịu phụ trách tập đoàn Thành Hà, vậy mọi việc ở Châu Thanh đều do tôi quyết định! Chỉ cần ông dám đụng tới cậu Thanh, tôi cũng dám làm kinh tế của nhà họ Trần phải sụp đổ!”

Lạc Bân rất bình tĩnh nói: “Tốt nhất là nhà họ Trần đừng khiêu khích tôi.

Ông nên hiểu, với năng lực của tập đoàn Thành Hà, muốn đánh sập kinh tế của nhà họ Trần là chuyện dễ như trở bàn tay!”

Con ngươi của Trần Hưng Hải đột nhiên co lại.

Lão ta không ngờ Lạc Bân sẽ giúp Dương Thanh, càng không ngờ ông ta dám lấy tập đoàn Thành Hà ra uy hiếp mình.

Mọi người xung quanh đều ngơ ngác.

Đây chính là cuộc chiến của thần tiên trong lời đồn sao?

Một bên là chủ của gia tộc đứng đầu Châu Thành, một bên là người chịu trách nhiệm của công ty hàng đầu Châu Thành.

Xét về tư cách, có lẽ Lạc Bân không bằng Trần Hưng Hải, nhưng xét về tài lực thì nhà họ Trần đương nhiên không thể so sánh được với tập đoàn Thành Hà rồi.

Nếu hai thế lực lớn này thật sự trở mặt, khó tránh cả hai đều bị thiệt.

“Ai có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?”

Ông cụ Châu ngơ ngác hỏi.

Hôm nay vốn là ngày vui của nhà họ Châu, sao hai thế lực hàng đầu này lại đến đây?

Có vẻ như hai thế lực hàng đầu này đấu với nhau chỉ vì Dương Thanh.

Giờ này, lễ cưới sắp bắt đầu, nhưng nhìn bầu không khí lúc này, đâu còn chút tưng bừng nào của đám cưới chứ?

Người nhà họ Châu đều vô cùng khiếp sợ.

Lúc này, Trịnh Mỹ Linh ở bên cạnh rất hoảng loạn, trong mắt có phần do dự.

“Cậu thật sự tưởng nhà họ Trần chúng tôi dễ ức hiếp à?”

Trần Hưng Hải tức giận nói: “Hôm nay tôi cứ muốn dẫn cậu ta đi đấy! Tôi cũng muốn xem thử, chỉ dựa vào một mình Lạc Bân cậu, có thể cản được tôi không?”

Dứt lời, Trần Hưng Hải vung tay nói: “Dẫn thằng oắt con kia đi cho tao!”

“Nếu ông chủ Trần đã không nghe thì đừng trách tôi!”

Lạc Bân thờ ơ nói, sau đó gọi một cuộc điện thoại trước mặt mọi người: “Ra tay!”.

ngôn tình ngược

Ông ta chỉ nói hai từ rồi cúp máy.

Dương Thanh giống như không có chuyện gì xảy ra.

Anh bình tĩnh ngồi tại chỗ, quan sát mọi chuyện đang diễn ra với vẻ mặt thích thú.

Tuy anh không biết hai từ vừa rồi của Lạc Bân có ý gì, nhưng lại hiểu rõ Lạc Bân sẽ không làm anh phải thất vọng.

Lúc này, hai vệ sĩ của nhà họ Trần đã đi đến bên cạnh Dương Thanh.

Nhưng bọn họ còn chưa kịp ra tay, mấy người đàn ông vạm vỡ đột nhiên bước ra, chắn trước mặt Dương Thanh, mắt nhìn chằm chằm vào vệ sĩ của nhà họ Trần.

Trần Hưng Hải hơi híp mắt lại.

Lão ta không ngờ Lạc Bân muốn đấu với mình đến cùng chỉ vì Dương Thanh.

Sảnh tiệc vốn đang náo nhiệt, bây giờ đã trở nên vô cùng nặng nề.

Đúng lúc này, có tiếng chuông điện thoại vang lên lanh lảnh.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Trần Hưng Hải, thấy lão ta cầm điện thoại ra nghe máy.

Mặt lão ta nhanh chóng biến sắc, giận dữ nói: “Cậu nói gì?”

.


Chương 249: 249: Biết Rõ Chân Tướng

Trần Hưng Hải với vẻ không dám tin, tức giận nói: “Hợp tác giữa nhà họ Trần và tập đoàn Cửu Hòa đã được tám năm rồi, sao có thể nói hủy là hủy chứ?”

Khi Dương Thanh nghe về tập đoàn Cửu Hòa, cuối cùng anh cũng hiểu được tại sao Lạc Bân lại tự tin đến vậy.

Khoảng một tháng trước, Lạc Bân đã xin anh một khoản kinh phí, nói rằng ông ta sẽ mua lại một số công ty.

Và tập đoàn Cửu Hòa nằm trong danh sách được mua lại này.

Vốn dĩ Dương Thanh nghĩ rằng Lạc Bân làm như vậy chỉ để phát triển tập đoàn Thành Hà.

Bây giờ xem ra ông ta đã triển khai kết nối mạng lưới kinh doanh ở Châu Thành từ lâu rồi.

Nói không chừng một số công ty hàng đầu ở Châu Thành đều đã được ông ta mua lại.

Dương Thanh rất hài lòng và cũng rất vui mừng, khi vừa trở lại Giang Hải, anh đã không vì một sai lầm nhỏ của Lạc Bân mà đuổi cổ ông ta khỏi tập đoàn Nhạn Thanh.

Dương Thanh biết rất rõ những cống hiến và thành tích của Lạc Bân trong những tháng qua.

Trần Hưng Hải quát vào điện thoại một lúc lâu mới sực vỡ lẽ ra.

Vừa rồi Lạc Bân nói rằng muốn kinh tế nhà họ Trần sụp đổ, ngay sau đó lão ta liền nhận được tin tức tập đoàn Cửu Hòa hủy bỏ hợp tác.

“Là cậu sao?”

Trần Hưng Hải nhìn Lạc Bân với ánh mắt dữ tợn.

Lạc Bân thản nhiên cười: “Ông chủ Trần, đây chỉ mới là món khai vị, cũng để cảnh cáo thôi.

Nếu ông nhất định muốn ra tay với cậu Thanh thì điều chờ đợi ông chính là sự diệt vong của nhà họ Trần!”

Lúc này vẻ mặt Lạc Bân tràn đầy tự tin, chẳng mảy may để ý đến Trần Hưng Hải.

Ngay cả Dương Thanh cũng cảm thấy dường như đây mới là lần đầu tiên mình quen biết Lạc Bân.

“Được, tốt lắm, cậu là người đầu tiên dám uy hiếp Trần Hưng Hải tôi!”

Trần Hưng Hải nghiến răng nghiến lợi nói: “Chỉ với chút mánh khóe này mà đòi tiêu diệt nhà họ Trần của tôi, liệu cậu có quá coi thường nhà họ Trần rồi không?”.

truyện kiếm hiệp hay

“Ông chủ Trần thật là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, nếu đã như vậy, tôi sẽ cho ông thêm vài món chính”.

Lạc Bân cười nhạt, sau đó gọi tiếp một cuộc điện thoại nữa: “Tiếp tục!”

Vẫn chỉ hai từ nhưng lại khiến Trần Hưng Hải cảm thấy vô cùng áp lực.

“Quá sức huênh hoang!”

Trần Hưng Hải giả vờ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại vô cùng bồn chồn.

Lạc Bân cười không nói lời nào, nói với Dương Thanh: “Cậu Thanh, cậu yên tâm, có tôi đây, hôm nay tôi sẽ không để ai đưa cậu đi khỏi đây đâu!”

“Vậy thì thật cảm ơn sếp Lạc!”, Dương Thanh cười nói.

Trần Hưng Hải vô cùng tức giận khi thấy Dương Thanh và Lạc Bân nói nói cười cười với nhau.

Với tư cách là ông chủ nhà họ Trần, lão ta đã đích thân đến đây, vậy mà chẳng được xem trọng.

Đúng lúc này, điện thoại của Trần Hưng Hải lại reo lên.

Tim lão ta đập thình thịch, mọi người cũng ngạc nhiên, tất cả ánh nhìn đều đổ dồn vào Lạc Bân.

Trần Hưng Hải nhìn Lạc Bân hồi lâu rồi nghe máy, sắc mặt bỗng tái nhợt, lần này không mất kiểm soát như trước nữa, nhưng mọi người đều có thể nhận ra, nhà họ Trần lại gặp phải rắc rối lớn rồi.

“Ông chủ Trần, giờ còn muốn đưa cậu Thanh đi nữa không?”

Lạc Bân nhìn Trần Hưng Hải với vẻ khiêu khích.

“Lạc Bân, cậu đừng quá đáng như thế, tôi cảnh cáo cậu, thằng nhãi ranh này không chỉ đắc tội với tôi mà còn đắc tội với cả Mục Đông Phong, chủ nhà họ Mục ở tỉnh lỵ nữa”.

Trần Hưng Hải trầm giọng nói: “Có thể cậu không biết, ngay tối hôm qua, cậu ta đã giẫm gãy cánh tay đứa con trai yêu quý của ông chủ Mục.

Cũng là ông chủ Mục yêu cầu tôi bắt thằng nhãi này đi”.

Lạc Bân cười khẩy: “Đừng nói là ý của Mục Đông Phong, cho dù ông ta đích thân đến đây đi chăng nữa, tôi chỉ có một câu.

Tôi chắc chắn sẽ bảo vệ cậu Thanh!”

“Tôi lại muốn xem, ai dám ngăn cản người mà Mục Đông Phong tôi muốn bắt đi?”

Ngay khi Lạc Bân vừa nói xong, một giọng nói hống hách vang lên từ cửa phòng tiệc, giọng nói của ông ta vang lên trước khi ông ta xuất hiện.

Ngay sau đó, Mục Đông Phong xuất hiện, nhưng không mang theo nhiều người, chỉ có hai vệ sĩ đi theo.

“Gia tộc ở tỉnh lỵ cũng tới rồi!”

“Nhà họ Mục được hậu thuẫn bởi gia tộc họ Hàn giàu có bậc nhất ở tỉnh lỵ, bây giờ xem ra Lạc Bân và cậu thanh niên thảm rồi!”

“Tập đoàn Thành Hà chỉ là doanh nghiệp ở Châu Thành, còn nhà họ Mục là gia tộc ở tỉnh lỵ, không những giàu có mà còn rất có thế lực, một câu thôi cũng đủ để khiến tập đoàn Thành Hà rơi xuống vực sâu”.

“E rằng Lạc Bân thực sự gặp rắc rối lớn rồi!”

Mọi người đều có vẻ ngạc nhiên, đối với những người có mặt ở đó, Trần Hưng Hải đã là một người ngoài tầm với rồi, nay với Mục Đông Phong lại càng xa vời hơn.

Trịnh Dương cũng có vẻ thẫn thờ, lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ người tai to mặt lớn mà ông già mình nói là Mục Đông Phong?”

Ông ta thực sự không thể nghĩ ra, ngoài Mục Đông Phong thì còn có ai có địa vị cao hơn chứ?

Khi Lạc Bân nhìn thấy Mục Đông Phong xuất hiện, vẻ mặt ông ta có chút nghiêm trọng, nhưng lại không hề có vẻ sợ sệt.

Ông ta hiểu rất rõ thân phận của Dương Thanh.

Đừng nói là tỉnh lỵ, ngay cả những nhà giàu có ở Yến Đô, e rằng Dương Thanh cũng không xem ra gì.

Chỉ là, nếu bảo ông ta đối phó với nhà họ Trần thì còn có thể được, nhưng có thêm nhà họ Mục, thì chắc ông ta không đủ sức.

Ánh mắt Trần Hưng Hải vô cùng lạnh lùng, vội vã nhường chỗ cho Mục Đông Phong, hơi cúi đầu nói: “Ông chủ Mục, nếu không phải Lạc Bân, tôi đã mang thằng ranh con đó về nhà họ Trần rồi”.

Mục Đông Phong không nói gì, đột nhiên nhìn Dương Thanh.

Ông ta không hề thấy vẻ sợ hãi trên gương mặt Dương Thanh, thậm chí còn không có chút căng thẳng.

Giống như tối hôm qua, anh rất điềm tĩnh, dường như không hề để mắt đến ông ta.

“Lạc Bân, không phải vừa rồi ông rất mạnh miệng sao? Nói muốn tiêu diệt nhà họ Trần tôi cơ mà?”

“Đúng rồi, ông còn nói cho dù là ông chủ Mục tới, ông cũng sẽ không xem ra gì”.

“Sao giờ không nói gì?”

Mục Đông Phong đến đã giúp cho Trần Hưng Hải bình tĩnh lại, lão ta cười lạnh.

Mặc dù doanh nghiệp của nhà họ Trần đã chịu sự đả kích, nhưng với lão ta, chỉ cần có thể duy trì mối quan hệ với Mục Đông Phong, thì việc trở thành bá chủ của Châu Thành, cũng không phải là không thể.

Nhưng nếu muốn bám gót Mục Đông Phong thì phải giải quyết mọi chuyện hôm nay cho êm đẹp.

“Dương Thanh, thằng khốn, mày không chỉ xúc phạm đến ông chủ Trần mà ngay cả ông chủ Mục mày cũng dám đắc tội, còn không mau cút tới xin lỗi!”

Cuối cùng Trịnh Dương cũng tìm được cơ hội tiếp xúc với ông lớn, vội vàng quát Dương Thanh.

Châu Ngọc Kiệt cũng tỉnh ngộ, đây là ngày vui của nhà họ Châu, mặc dù đã bị hủy, nhưng giờ lại có cơ hội để tiếp cận các gia tộc lớn.

Ông ta cũng vội vàng chạy tới, mắng nhiếc Dương Thanh: “Cái thứ rác rưởi, mày còn mặt mũi ngồi đây sao, cút nhanh!”

“Châu Ngọc Thúy, nhìn con rể tốt của cô đi, dám chọc giận cả nhà họ Trần và nhà họ Mục, đúng là không biết tự lượng sức!”

Ông cụ Châu tức giận nói.

Hôm qua Dương Thanh đã tặng lão ta trà trị giá hàng chục triệu, vốn lão ta đã thừa nhận Dương Thanh rồi.

Nhưng hôm nay là ngày vui của cháu đích tôn nhà họ Châu mà Dương Thanh lại gây ra bao nhiêu chuyện rắc rối, phá hỏng cả đám cưới.

Lão ta cũng muốn nhân cơ hội giao lưu với nhà họ Trần và nhà họ Mục, dù là Trần Hưng Hải hay Mục Đông Phong, chỉ cần một người sẵn sàng giúp đỡ, thì nhà họ Châu đã có thể bước chân ra khỏi thị trấn nhỏ này rồi.

“Dương Thanh, còn không mau quỳ xuống xin lỗi, cầu xin ông chủ Trần và ông chủ Mục tha cho!”

Châu Ngọc Thúy cũng lo lắng, quát Dương Thanh.

Trong chốc lát, cả gia đình họ Châu đều mắng chửi Dương Thanh, yêu cầu anh quỳ xuống cầu xin sự tha thứ.

Trịnh Mỹ Linh đứng trong đám đông liền nở một nụ cười gian ác, cơ hội mà cô ta chờ đợi cuối cùng cũng đến.

“Ông chủ Trần, tôi biết tại sao cháu trai ông lại chết!”

Vào lúc này, Trịnh Mỹ Linh đột nhiên bước lên trước, nói lớn với vẻ mặt điên cuồng.

.


Chương 250: 250: Rèn Luyện Và Thử Thách

Lời nói của Trịnh Mỹ Linh khiến mọi người vô cùng kinh ngạc!

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cô ta.

Mặt Trịnh Dương tái mét, nhanh chóng ngắt lời: “Mỹ Linh, đừng nói bậy!”

Đây là việc liên quan đến mạng người, nếu cô ta biết thật thì không sao, nhưng Trần Hưng Hải nhất định sẽ không tha nếu biết cô ta nói bậy, ngay cả nhà họ Trịnh cũng không tránh khỏi liên lụy.

Trần Hưng Hải chợt nhớ đến một chuyện, tối qua lão đã nhìn thấy cô gái này ở nhà hàng Bắc Viên Xuân.

Nếu không phải Dương Thanh đòi dẫn cô ta đi, thì cô ta đã trở thành đồ chơi của đám vệ sĩ nhà họ Mục rồi.

“Cháu trai tôi bị Dương Thanh giết chết, cô còn gì muốn nói không?”

Hai mắt Trần Hưng Hải đỏ ngầu, lão ta mặc định rằng Trịnh Mỹ Linh sẽ nói giúp cho Dương Thanh.

Lão ta hùng hổ đến đây, vì trả thù cho cháu trai là giả, vì thể diện của nhà họ Trần mới là thật.

Còn về Dương Thanh, lão ta chỉ nghi ngờ mà thôi, chứ không có chứng cứ chứng minh Dương Thanh là hung thủ.

Nhưng nếu không nhanh chóng tìm ra hung thủ thì người khác sẽ nói rằng nhà họ Trần bất tài, ngay cả thủ phạm sát hại con cháu mình mà cũng không tìm ra.

Vì vậy, cần phải có một kẻ thế thân trong vụ này, và người đó chính là Dương Thanh.

Về phần hung thủ thực sự, nhà họ Trần sẽ tiếp tục điều tra.

Nếu bây giờ Trịnh Mỹ Linh chứng minh được cái chết của Trần Anh Tuấn không liên quan gì đến Dương Thanh thì việc lão ta hùng hổ đến đây sẽ biến thành trò cười.

Cho nên Trần Hưng Hải không muốn Trịnh Mỹ Linh nói ra.

“Ông chủ Trần, tôi tận mắt chứng kiến anh Tuấn bị giết”.

Vẻ mặt Trịnh Mỹ Linh hung dữ, đột nhiên nhìn Dương Thanh với ánh mắt ngập tràn thù hận, cô ta chỉ về phía Dương Thanh: “Là anh ta, anh ta chính là người đã giết anh Tuấn!”

Ầm!

Sự xác nhận của Trịnh Mỹ Linh khiến cả sảnh rơi vào im lặng.

Mọi người đều trợn tròn mắt, thậm chí Trần Hưng Hải cũng không ngờ rằng Trịnh Mỹ Linh thực sự đang giúp lão đổ tội cho Dương Thanh.

Mọi người ai cũng sững sờ trước lời nói của Trịnh Mỹ Linh.

“Hóa ra cái chết của cậu chủ nhà họ Trần là do tên ở rể này gây ra!”

“Thật không thể tin được.

Thằng nhóc này gan lớn đến mức dám giết cả con cháu nhà họ Trần”.

“Nếu vậy, nhà họ Trần sẽ không bỏ qua cho thằng nhóc này đâu”.

Mọi người đang bàn tán xôn xao, ánh mắt nhìn Dương Thanh cũng thay đổi dần đi.

“Trịnh Mỹ Linh, cô đang nói bậy bạ cái gì đó?”

Sau khi sững người một hồi, Tần Thanh Tâm vô cùng tức giận.

Ngày hôm qua, Dương Thanh vốn không hề muốn cứu Trịnh Mỹ Linh, nhưng vì cô đã cầu xin nên anh mới bất chấp nguy cơ bị nhà họ Mục và nhà họ Trần giữ lại để cứu cô ta.

Nhưng thật không ngờ, cô em họ năm lần bảy lượt muốn hại mình này vẫn chứng nào tật nấy, lấy oán trả ơn.

Dương Thanh híp mắt nhìn Trịnh Mỹ Linh.

Trịnh Mỹ Linh cực kỳ sợ hãi khi đứng đối diện với Dương Thanh, cảnh tượng Dương Thanh giẫm gãy tay Mục Chấn trong phòng riêng đêm qua vẫn còn in sâu trong tâm trí cô ta.

“Cô tên gì?”

Trần Hưng Hải đột nhiên hỏi.

Trịnh Mỹ Linh vội vàng đáp: “Thưa ông chủ Trần, tôi tên là Trịnh Mỹ Linh, cháu nội Trịnh Đức Hoa, chủ tịch tập đoàn Trịnh Hòa!”

“Được, từ hôm nay trở đi, nhà họ Trịnh sẽ là đối tác của nhà họ Trần! Sau khi giải quyết chuyện hôm nay xong, tôi sẽ cho người qua bàn chuyện ký hợp đồng với tập đoàn Trịnh Hòa”.

Trần Hưng Hải nói, mặc dù lão ta không thể xác định được tính chân thật của những lời Trịnh Mỹ Linh nói, nhưng vào thời điểm này cô ta có thể khẳng định là do Dương Thanh làm trước mặt nhiều người, điều này đã giúp ích rất nhiều cho lão ta rồi.

Trịnh Mỹ Linh vui mừng khôn xiết, vội nói: “Cảm ơn ông chủ Trần!”

Sở dĩ cô ta mạo hiểm làm việc này là vì câu nói này của Trần Hưng Hải.

Cuối cùng cô ta cũng đã thành công!

Ở trong giới thượng lưu Châu Thành bao lâu nay, cô ta hiểu rõ con cháu của gia tộc lớn có địa vị cao như thế nào trong lớp trẻ bọn họ.

Theo những gì Trần Hưng Hải vừa nói thì không bao lâu nữa, nhà họ Trịnh sẽ sớm nằm trong số những gia tộc tuyến hai ở Châu Thành.

Nếu được nhà họ Trần coi trọng, nhà họ Trịnh thậm chí còn có thể trở thành gia tộc tuyến một.

Trịnh Dương cứ ngỡ mình đang nằm mơ.

Nhân vật máu mặt mà mình tốn biết bao công sức nghĩ cách tiếp cận, nay chỉ cần một câu nói của con gái mình, đã giúp nhà họ Trịnh có được cơ hội tốt như vậy.

Những người khác cũng sửng sốt, ai cũng ngầm hiểu rằng trong tương lai, gia tộc họ Trịnh sẽ lớn mạnh.

Mục Đông Phong ngồi bên cạnh, vui vẻ quan sát tất cả những gì đang diễn ra.

Hôm nay ông ta tới đây là để giữ thể diện cho Trần Hưng Hải.

Chỉ cần nhà họ Trần có thể giết chết Dương Thanh thì mối thù giẫm gãy tay của con trai ông ta cũng coi như được báo rồi.

Vẻ mặt của Lạc Bân vô cùng khó coi, ông ta vốn tưởng mình có thể đánh bại nhà họ Trần, không ngờ bây giờ lại có thêm một nhà họ Mục ở tỉnh lỵ nữa.

“Tôi muốn làm cho kinh tế nhà họ Trần sụp đổ hoàn toàn trong vòng một tiếng đồng hồ!”

Giọng nói của Lạc Bân đột nhiên vang lên, và ngay lập tức thu hút sự chú ý của vô số người.

Nhìn ông ta cúp điện thoại, Trần Hưng Hải tức giận nói: “Lạc Bân, bây giờ chứng cứ đã rõ ràng, cái chết của cháu tôi là do thằng nhóc đó gây ra, cậu còn muốn chống lại tôi sao?”

“Tôi đã nói rồi, có tôi ở đây, đừng ai nghĩ đến việc mang cậu Thanh đi!”

Lạc Bân trầm giọng nói: “Hơn nữa, chỉ dựa vào lời nói của một con nhóc ngu ngốc mà xem đó là bằng chứng được à? Hay là để tôi tùy tiện tìm một cô gái khác đến rồi nói cái chết của cháu trai ông là do nhà họ Viên gây ra, ông dám dẫn người đến nhà họ Viên làm loạn không?”

“Nếu ông đã nhất quyết muốn động đến cậu Thanh, vậy thì tôi chỉ có thể dốc hết sức mình làm cho nhà họ Trần sụp đổ thôi”.

Nếu Dương Thanh đã không nói gì, có nghĩa là mọi chuyện sẽ do mình toàn quyền xử lý, nếu mình thật sự không chống đỡ nổi, thì nhất định cậu ấy sẽ ra mặt.

Nghĩ đến điều này, Lạc Bân không còn lo lắng gì nữa.

“Lạc Bân, tôi cho ông một cơ hội, bảo người của ông dừng lại đi!”

Lúc này, cuối cùng Mục Đông Phong cũng lên tiếng, trong mắt hiện lên vẻ uy hiếp: “Ngoan ngoãn giao thằng nhóc kia ra, nếu không, ông sẽ chết!”

Thân là chủ nhà họ Mục, ông ta có đủ tư cách để nói ra điều này và cũng đủ khả năng giết Lạc Bân.

“Ha ha!”

Lạc Bân đột nhiên cười lớn, tỏ vẻ không hề sợ hãi: “Nếu nhà họ Mục cũng muốn nhúng tay vào, thì sau hôm nay, trên đất Châu Thành sẽ không có bất kỳ sản nghiệp nào của nhà họ Mục nữa!”

Lúc này, Lạc Bân vô cùng khí thế và bá đạo.

Chống lại Trần Hưng Hải may ra còn có người chấp nhận được, nhưng bây giờ, ông ta uy hiếp cả Mục Đông Phong trước mặt nhiều người như vậy, điều này khiến ai cũng choáng váng.

Ngay sau đó, Lạc Bân lại gọi một cuộc gọi khác, mọi người chỉ nghe thấy ông ta nói: “Tôi muốn sản nghiệp trên đất Châu Thành của nhà họ Mục ở tỉnh lỵ biến mất hoàn toàn trong hôm nay!”

Cuộc điện thoại của ông ta đã dấy lên một làn sóng hỗn loạn.

Vừa rồi ông ta bảo sẽ làm cho kinh tế của nhà họ Trần sụp đổ, bây giờ ông ta còn muốn làm cho sản nghiệp của nhà họ Mục biến mất khỏi Châu Thành.

“Ông ta bị điên à?”

“Dám uy hiếp người có máu mặt ở tỉnh lỵ, đó chính là chủ gia tộc họ Mục, Mục Đông Phong đấy!”

“Chỉ vì một thằng ở rể mà ông ta làm ra chuyện này, có đáng không chứ?”

“Ông ta chỉ đang phô trương thanh thế mà thôi.

Kinh tế nhà họ Trần dễ dàng sụp đổ như vậy à? Còn nhà họ Mục, sản nghiệp của họ ở Châu Thành đã cắm rễ từ lâu, muốn làm cho sản nghiệp của nhà họ Mục biến mất, ông ta làm nó biến mất bằng miệng chắc?”

Mọi người kinh ngạc, xôn xao hết cả lên.

.

truyện kiếm hiệp hay

Từ đầu đến cuối Dương Thanh luôn bình tĩnh ngồi đó, như thể đang xem chuyện không liên quan đến mình vậy.

Chỉ là, khóe miệng anh thoáng nở một nụ cười nhàn nhạt, trong mắt anh vẫn có một chút gì đó vui vẻ.

Bây giờ chính là thử thách và sự rèn luyện dành cho Lạc Bân.

Dù sao anh cũng đã hứa với Lạc Bân là sau khi mọi chuyện ở Châu Thành ổn định, anh sẽ sắp xếp ông ta vào trụ sở chính của tập đoàn Nhạn Thanh.

Nếu những chuyện nhỏ nhặt ở Châu Thành mà ông ta cũng không xử lý được thì sao ông ta có thể sống sót ở một nơi hỗn tạp như Yến Đô chứ?

.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box