[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 623 : Lưu Luyến Cố Thổ. (c3111-c3115)
❮ sautiếp ❯Chương 3111: Lưu Luyến Cố Thổ.
Tô Vũ không lên tiếng, hắn nhìn về phía mấy ngàn vạn ánh mắt chờ đợi dưới kia.
Hắn đã nhìn ra khát vọng của bọn họ.
Bọn họ rất muốn trở về!
Bên ngoài, hơn ngàn vạn quân sĩ bỗng nhiên cùng nhau quỷ xuống, một vị cường giả Nhật Nguyệt tối đỉnh bay lên không trung, lớn tiếng hô: “Vũ Hoàng bệ hạ, lão thần là Ngô Tịch! Nếu bệ hạ không muốn trở về… Chúng ta sẽ lưu lại Nhân cảnh tiếp tục chinh chiến tứ phương! Nhân tộc ta chinh phục vạn tộc, Bách Chiến trở về phải chăng vẫn sẽ tiếp tục? Hắn có lựa chọn ẩn núp không hay là làm gì khác?”
“Thù hận không quản, vạn tộc không phục, một khi Bách Chiến rời đi… liệu có xuất hiện thảm trạng vạn tộc đồng loạt công kích Nhân tộc?”
“Hơn 400 năm trước, vạn tộc xâm lấn, Nhân tộc ta trả giá bằng máu để đuổi vạn tộc.
Hôm nay, chúng ta không muốn lịch sử tái diễn nữa!”
“Bệ hạ có trở về không?”
“Còn trở lại nữa không?”
Từng tiếng hét to vang vọng đất trời.
Ngươi sẽ trở lại chứ?
Nếu ngươi không về… Chúng ta quyết không đi!
Đây là cố hương của chúng ta, cố thổ của chúng ta.
Tô Vũ nhìn quanh, nhất thời, hắn hơi thất thố.
Liệu ta có còn trở lại không?
Ta vứt bỏ Nhân cảnh chính là vì muốn quảng đi một cục nợ, ta nghĩ rằng mình mang các ngươi đi là đủ rồi, không lo ăn mặc, không sợ thiếu tài nguyên tu luyện, các ngươi đã nguyện đi theo ta thì ta sẽ không để cho các ngươi chịu khổ.
Thế nhưng tất cả mọi người đều đang hỏi hắn, ngươi có còn trở lại không?
Tô Vũ trầm mặc một hỏi mới nói: “Ta không mang mọi người đến thẳng Tử Linh giới vực, mà là vào Thiên Uyên giới vực sau khi đã cải tạo.
Kỳ thật nó không khác Nhân cảnh cho lắm, sẽ không liên hệ gì với Tử Linh như lời đồn”
“Đó cũng không phải cố thổi”
Đại Thương vương quát: “Nếu năm đó chúng ta nguyện ý thì đã có thể mang theo người nhà rút lui đến những giới vực khác! Thế nhưng hơn bốn trăm năm qua, chúng ta đều không làm như vậy, dù cho Nhân cảnh cực kỳ nguy hiểm!”
“Bởi vì đây là nơi chúng ta sinh thành!”
“Chúng ta chỉnh chiến vì mảnh đất này, chúng ta chỉnh chiến vì Nhân tộc nơi đây!”
“Đời đời kiếp kiếp, chúng ta đều sinh hoạt ở đây, nơi này là cố hương của chúng ta, là gốc rễ của chúng ta!”
Đại Thương vương nói: “Từ xưa đến nay, chủng tộc vứt bỏ bản giới đều không có kết cục tốt! Lang bạt kỳ hồ, mất đi căn cơ, mất đi cội nguồn, không có nơi hướng về, không có vinh quang chủng tộc.
Một số năm sau, liệu chúng ta có cải biến chủng tộc? Liệu chúng ta có trở thành Thiên Uyên tộc mới?”
“Đó không phải kết quả mà chúng ta mong muốn!”
“Có lẽ bệ hạ cảm thấy lão thần đang tìm cớ… Không sai, ta chính là đang tìm cớ!”
Ông cắn răng: “Ta chỉ muốn hỏi, bệ hạ, có phải ngài muốn từ bỏ cố thổ hay không?”
Giờ khắc này Tô Vũ không cách nào đáp lời, hắn có thể dùng một bàn tay chụp chết gia hỏa Đại Thương vương kia, chỉ toàn gây chuyện cho mình!
Thế nhưng… hắn không có cách nảo ra tay.
Sắc mặt hắn biến đổi không ngừng, hỏi lâu vẫn không lên tiếng.
Mà đúng lúc này, nơi xa, Hạ Hổ Vưu bay lên không trung, nhìn về phía Tô Vũ, vẻ mặt hết sức phức tạp: “Đại Hạ phủ Hạ Hổ Vưu nguyện lưu thủ Đại Hạ phủ, củng cố giang sơn vì Ngô Hoàng! Bách Chiến mạnh tới mấy thì cũng không phải Ngô Hoàng! Nhân tộc từ sáu ngàn năm trước có thể làm tướng, làm soái, làm tiên phong, làm tôn khách…
nhưng tuyệt đối không thể làm chủ!”
“Chúng ta nguyện lưu thủ Nhân tộc, củng cố giang sơn!”
Bấy giờ, hơn mười vị cường giả nhao nhao bay lên.
Lớn tiếng hét to!
Chúng ta nguyện ý lưu thủ Nhân tộc!
Dù cho nguy hiểm, dù cho có thể bị giết!
Tô Vũ trầm mặc.
Bên cạnh, ánh mắt Chu Thiên Đạo biến ảo chập chờn, Đại Hán vương cũng lộ ra về mặt phức tạp, sau một khắc, gã thấp giọng quát: “Hồ nháo! Đại Thương vương, ngươi muốn làm gì?”
“Không làm gì hết!”
Đại Thương vương lạnh lùng nói: “Chúng ta chỉ muốn một đáp án! Dù cho Vũ Hoàng chỉ lừa gạt chúng ta bằng một câu nguyện ý đánh trở về, dẫu có phải chờ ngàn năm, vạn năm thì chúng ta cũng nguyện ý!”
“Chúng ta chỉ không muốn từ bỏ dễ dàng!”
“Bách Chiến trở về, chẳng lẽ lại giao Nhân tộc mà chúng ta đã liều chết để bảo vệ cho hắn sao?”
Đại Thương vương giận dữ hét: “Hơn 400 năm trước, bọn họ ở đâu?”
“Khi đồng bào ta tử mạng nơi sa trường, bọn họ đang ở nơi nào?”
“Bây giờ hắn trở về, Nhân tộc từ sáu ngàn năm và Nhân tộc bây giờ còn giống nhau sao?”
“Bọn họ không có thân nhân, không có bằng hữu, không có huynh đệ ở đây! Họ chỉ là khách qua đường! Chỉ có một thân một mình!”
“Triều tịch thứ chín và thứ mười hoàn toàn khác biệt!”
Đại Thương vương cất cao giọng: “Chín triều tịch trước truyền thừa không ngừng, huyết mạch không đứt! Chín triều tịch trước có vô số cường giả, kể cả cường giả thời Thượng Cổ hay của chín triều tịch trước thì đều là một thể! Sư đỏ của họ đời đời truyền lại, cha con kéo dài huyết mạch không dứt, ngoại trừ chết mất Nhân Chủ thì họ không có bất kỳ khác biệt nào!”
“Nhưng chúng ta thì sao?”
Ông rống giận: “Không giống! Bệ hạ cân gì phải lừa mình dối người, chúng ta hoàn toàn không giống! Họ với chúng ta khác gì chủng tộc xa lạ? Ở trong mắt Bách Chiến, Nhân tộc là thần dân, tộc khác cũng thế… Ai cũng nói Bách Chiến yêu dân như con, nhưng đó là thần dân sáu ngàn năm trước cùng hắn chinh chiến chư thiên! Có lẽ, trong số những người kia có lão sư, học sinh, huynh đệ, đồng đội, con cái của hắn… Nhưng Nhân tộc bây giờ có cái gì liên quan tới hắn?”
“Không hẻ có!”
Ông rống giận gầm thét.
Tô Vũ trở thành Nhân Chủ, mọi người miễn cưỡng tiếp nhận.
Phụ thân, lão sư, bằng hữu, trưởng bối, bạn học, tri kỷ của Tô Vũ đều ở đây!
Đều là Nhân tộc!
Đều là Nhân tộc triều tịch này!
Tô Vũ và Nhân tộc có liên hệ không thể dứt bỏ.
Hắn có thể từ bỏ Đại Hạ phủ sao?
Không thế!
Hắn có thể vứt bỏ Đại Minh phủ sao?
Cũng không thể!
Hắn có thể trở mắt nhìn Đại Tần phủ bị hủy diệt sao?
Lại càng không!
Hắn có thể trở thành Nhân Chủ, dù mọi người không phục hắn, dù mọi người cảm thấy gia hỏa này không có dáng vẻ của Nhân Chủ, thế nhưng mọi người vẫn có thể tiếp nhận.
Bách Chiến… Những ai nghĩ thông thấu thì sẽ không thể tiếp nhận.
Ai lại đi tiếp nhận một vị không thân bằng, không hảo hữu, không người nhà, không sư trưởng, không chiến hữu, không đồng đội đến thủ hộ Nhân tộc này?
Không thể nào!
Đại chiến ập đến, Nhân tộc chết hay sống thì liên quan gì tới Bách Chiến?
Có lẽ ở trong mắt Bách Chiến, mấy chục tỉ Nhân tộc, chết 9 thành thì còn lại cũng đủ để tiếp tục sinh sôi!
Không chết hết là được!
Từng tôn cường giả đều nhao nhao nhìn về phía Tô Vũ.
Chúng ta còn trở về chứ?
Vô số ánh mắt chờ đợi câu trả lời của hắn, liệu chúng ta có trở về không?
Thế cục bất lợi, chúng ta nguyện ý rút lui, dù sao có ai mà cả đời đều bất bại.
Thế nhưng, chúng ta muốn sẽ có một ngày được trở về!
Chương 3112: Trả Lời Như Thế Nào?
Trên không trung.
Tô Vũ muốn mở miệng, hắn muốn nói ta sẽ không trở lại!
Nơi này tốt lắm sao?
Ném cho Bách Chiến là xong, ta có tính toán như vậy đó, ta vứt bỏ các ngươi thì có thể cảm thấy nhẹ nhõm.
Ta không có gông xiểng nên cực kỳ thoải mái!
Thế nhưng dường như hắn đã quên mất một chuyện, Bách Chiến sẽ thiện đại với Nhân tộc triều tịch này à?
Hắn sẽ xem bọn họ như đồng tộc của mình sao?
Hắn sẽ giống như Đại Tần vương bọn họ, tọa trấn chống cự cường địch tại Đông Liệt cốc ư?
Hắn sẽ ngăn địch ở bên ngoài, không cho vạn tộc bước vào Nhân cảnh một bước chứ?
Bách Chiến có vẻ tín nhiệm Thái Cổ Cự Nhân tộc hơn thì phải!
Triều tịch trước hắn giả bại, nếu lúc đó thượng giới phong bế chậm một chút, Chư Thiên chiến trường phong bế chậm một chút, không có Đại Chu vương, không có Hạ Thần, vậy thì ở triều tịch này, Nhân tộc còn có thể chống lại vạn tộc xâm lấn sao?
Liệu Bách Chiến có lần nữa từ bỏ mọi người hay không?
Những vấn đề ấy, hình như Tô Vũ đã quên không để ý đến.
Triều tịch trước, Bách Chiến còn có thể từ bỏ, vậy triều tịch hiện tại thì sao?
Tô Vũ mờ mịt, ta nên trả lời như thế nào?
Ngay cả Hạ Hổ Vưu mà hắn nghĩ rằng nhất định sẽ đi theo cũng đã đứng dậy, nói với hắn rằng cậu sẽ không đi, cậu muốn ở lại thủ hộ Nhân tộc, cậu muốn tồn vong với Nhân tộc!
Cậu không công nhận Bách Chiến!
Tô Vũ thấy được nhi tử Tần Hạo của Đại Tần vương, sắc mặt gia hỏa kia cực kỳ nghiêm túc, y cũng không đi, y muốn bảo vệ mảnh đất này, che chở cho người ở đây!
Tô Vũ thấy được Chu Quảng Thâm hay tươi cười, hắn cũng nói hắn sẽ không đi.
Hắn muốn ở lại, hắn lo lắng Bách Chiến sẽ không thực tình đối đãi với Nhân tộc.
Ai nấy đều chất vấn Tô Vũ vấn đề này, bởi vì mọi người biết Tô Vũ sẽ không bỏ xuống được.
Vẻ mặt Tô Vũ biến đổi không ngừng.
Hắn bất giác quay đầu nhìn về phía Hạ Hầu gia và Chu Thiên Đạo vẫn luôn một mực ủng hộ mình.
Chu Thiên Đạo giữ nguyên nụ cười trên môi, thấy Tô Vũ nhìn mình bèn tươi cười ướm lời: “Bệ hạ, chúng ta sẽ đánh trở về, không phải sao?”
Được mất nhất thời không tính là gì.
Ném đi trận địa, chúng ta vẫn có thể đoạt lại, dù là hi vọng xa vời nhưng chúng ta vẫn mong có trụ cột tinh thần.
Tô Vũ nhìn quanh một vòng, trong đám người, có lão giả già nua mang theo về mong đợi giống như đang nói, chỉ cần Tô Vũ nguyện ý đánh trở về, khổ đến mấy hay phải tiến vào Tử Linh giới vực thì cũng chẳng sao!
Nếu không, cho dù đi hưởng phúc thì họ cũng không an lòng, không cam tâm!
Nhân loại có lòng yêu mến sâu sắc đối với thổ địa, với quê hương của mình!
Cố thổ khó rời!
“Các ngươi đều muốn trở về sao?” Tô Vũ khẽ hỏi.
“Muốn!”
Giờ khắc này, có người dứt khoát trả lời hắn.
Đó là Hạ Hầu gia.
Sắc mặt Hạ Hầu gia nghiêm túc, lặp lại lần nữa: “Chúng ta muốn trở về! Vũ Hoàng, đây là nhà của chúng ta! Hôm nay có thể nhường lại, nhưng sẽ không thể từ bỏ mãi mãi.
Thế hệ này không được thì chờ đời sau! Đời sau không được vậy thì chờ đời sau nữa!”
“Chúng ta chỉ sợ Vũ Hoàng không có tâm tư đó, như thế thì chúng ta sẽ không còn cơ hội về nhà!”
Ở nơi xa hơn, sắc mặt Liễu Văn Ngạn cũng rất phức tạp: “Chúng ta đều muốn trở về!
Nhưng chúng ta cũng nguyện ý đi theo ngươi! Đi theo ngươi là vì tín nhiệm ngươi, muốn trở về là trụ cột tinh thần của chúng ta! Tha hương cầu thực, đây không phải chỉ là chuyển từ Đại Minh phủ đến Đại Hạ phủ.
Mà là từ Nhân cảnh tới giới vực khác!”
Nếu chỉ đơn thuần là di chuyển trong Nhân cảnh thì coi như xong, thế nhưng hôm nay họ muốn tới giới vực khác!
Nơi đó không còn là cố hương.
Không chung một bầu trời, không cùng một mảnh đất.
Tô Vũ nhắm mắt rơi vào trầm tư.
Ta thì sao?
Ta có muốn trở về không?
Ngay tại lúc hắn lâm vào trầm tư, bỗng nhiên có người đi ra, lấy mũ xuống lộ ra khuôn mặt.
Tô Long đạp không phóng lên cao, nhìn về phía Tô Vũ, nóng giận quát: “Ngươi không muốn trở về thật sao? Ngươi coi Nhân tộc trở thành gánh nặng thật sao? Nếu là vậy thì một mình ngươi đi đi! Đây là nhà của chúng ta! Ngươi quay đầu nhìn xem, kia là Nam Nguyên! Mấy năm trước, ta lựa chọn tòng quân không phải vì muốn chiến cho Hạ gia mà vì nhà của ta, vì con trai của ta!”
“Tô Vũ, Nhân tộc không phải gánh nặng! Ngươi có thể mặc kệ, ngươi đánh không lại thì ngươi có thể trốn, nhưng ngươi không thể mang mọi người đi mà không đưa mọi người trở về!”
“Mấy chục triệu người tín nhiệm ngươi, đi theo ngươi, nguyện ý tiến thối cùng ngươi…
Nhưng bọn họ là con người!”
Tô Long cả giận quát: “Ta hỏi ngươi rốt cuộc ngươi có nghĩ tới chuyện quay lại hay không? Nếu không nghĩ tới thì ngươi cứ đi đi thôi! Ai nguyện ý theo ngươi thì cứ đi!
Chúng ta muốn lưu lại! Chúng ta không muốn mấy chục năm, mấy trăm năm về sau khi có người hỏi ta rằng “Ngươi biết Nhân tộc là cái gì không, ngươi biết Nhân cảnh ở đâu không?”
Tô Vũ im lặng nhìn phụ thân, hắn đã sớm biết phụ thân đang ở đây, vốn hắn vẫn tưởng rằng phụ thân chắc chắn sẽ đi theo.
Nhưng lúc này phụ thân của hắn lại đứng ra nói với hắn rằng, ngươi muốn đi thì cứ đi đi!
Đột nhiên, Tô Vũ cảm thấy vô cùng mờ mịt.
Hóa ra một vài suy nghĩ của ta không giống với mọi người.
Ta nghĩ rằng ta sẽ dẫn các ngươi mở ra thời đại mới, đương nhiên chưa chắc là điều đó đã xảy ra ở Nhân cảnh.
Ta sẽ cho các ngươi tài nguyên tốt nhất, đãi ngộ ưu việt nhất để các ngươi chiến đấu, để các ngươi an tâm dưỡng lão…
Thế nhưng các ngươi vẫn không nguyện ý sao?
Tô Vũ khẽ nói: “Đánh trở về… có lẽ sẽ phải tham chiến, sẽ chết vô số người! Nơi đây có năm ngàn vạn người đi theo ta, nếu ta có một miếng ăn thì sẽ không người nào phải chịu đói, có thể an tâm ngồi nhìn vạn tộc đại chiến.
Sẽ không chết người, tối thiểu sẽ không chết quá nhiều người”
Đại Thương vương phẫn nộ, lớn tiếng quát: “Chúng ta sợ hi sinh chắc? Năm đó người theo ta phản kháng đã chẳng còn mấy ai! Năm đó nếu bọn hắn tham sống sợ chết thì có thể tùy tiện tìm tiểu giới để tránh, không ai phải chết cả!”
“Chúng ta có tư tâm, chúng ta tham quyền, chúng ta ái mộ hư vinh, chúng ta minh tranh ám đấu, nhưng chúng ta chưa từng lùi bước! Ngươi đoạt một tấc giang sơn của ta thì ta nhất định sẽ đoạt lại mười phần!”
Tô Vũ hơi thất thần, hồi lâu sau mới khẽ thở dài: “Thì ra là thế! Chư vị đều muốn trở về, thật sao?”
“Không sai!”
Tô Vũ cười khổ: “Chẳng qua ta cảm thấy Bách Chiến cũng là Nhân tộc, hắn sẽ không khắt khe thái quá với mọi người, ta cũng không phải kẻ mà Nhân tộc bị diệt, ta nhìn cũng không nhìn một chút.
Chỉ là ta cảm thấy…”
Tô Long đột ngột mắng: “Đây chẳng qua là do ngươi cảm thấy! Bách Chiến… Mẹ nó chứ ai biết Bách Chiến là kê nào? Ta không biết! Ta chỉ biết ngươi, ngươi là nhi tử của ta, ngươi là Nhân Chủ mà mọi người cùng tuyển chọn! Dù ngươi không đáng tin cậy thì cha ngươi, các vị lão sư của ngươi đều ở đây! Dù ngươi không có lương tâm thì cũng chẳng tới mức trổ thành kẻ không cần cha! Nhưng tên Bách Chiến gì kia thì khác, ngươi cảm thấy hắn sẽ quan tâm tới bách tính bình thường sao?”
Tô Long quát lớn: “Hôm nay cha ngươi ở trước mặt mọi người hỏi ngươi một câu, ngươi đi rồi liệu có muốn đánh trở về hay không? Không về thì ngươi cứ tự mình xéo đi!”
Tô Vũ cúi đầu cười khổ một tiếng, rất nhanh hắn lại ngẩng đầu lên, tươi cười xán lạn, nói: “Như vậy, kỳ thật mọi người đều cảm thấy ta đáng tin hơn Bách Chiến đúng không?”
Lời này… không dễ đáp lại lắm, bất quá Chu Thiên Đạo vẫn mau chóng đáp: “Đó là điều đương nhiên! Nói thế nào thì ngươi cũng là Nhân tộc, là đồng tộc, là chiến hữu mà chúng ta chứng kiến đi lên từng bước một! Cuộc chiến ở Nam Nguyên ngươi đã hao tâm tổn sức! Trong Tinh Vũ phủ đệ, vì cứu Đại Tần vương mà ngươi không tiếc bại lộ!
Ngươi ở chư thiên giết vạn tộc, không hề thấy ngươi giết Nhân tộc, ngươi đỏ sát Hợp Đạo vạn tộc cũng chẳng hề giết Hợp Đạo nào của Nhân tộc..”
Tô Vũ bật cười: “Mẹ nó, thật là thú vị! Ta còn tưởng rằng ta đi rồi thì mọi người nên nhảy cẵng hoan hô mới đúng! Cuối cùng cũng tiễn được tên ôn thần như ta rời đi, nghênh đón Bách Chiến yêu dân như con trở về! Kết quả… Các ngươi thế mà lại hi vọng ta sẽ quay lại!”
“Đó là chuyện tất nhiên!”
Hạ Hầu gia cất cao giọng: “Đây là giang sơn, địa bàn, thiên hạ của chúng ta, há có thể tặng cho ngoại nhân?”
“Có lẽ Vũ Hoàng cảm thấy mình không làm cái gì cả, thế nhưng người sai rồi! Vũ Hoàng xuất hiện, Nhân tộc mới xưng bá chư thiên, chúng ta có thể báo thù rửa hận những chủng tộc năm đó đã khi nhục chúng ta, kẻ đáng diệt thì diệt, ai quy hàng thì hàng!
Bấy giờ ba đại cường tộc cũng phải ngoan ngoãn như cháu trai! Chúng ta chưa hẳn đã là mạnh nhất nhưng chúng ta nguyện ý hưởng thụ vinh quang này!”
Chương 3113: Sĩ Khí Rung Tâm.
Tô Vũ hít sâu một hơi, lại nhìn chư phương cường giả, hắn cười vang: “Các ngươi thật sự là tiện! Ngày tốt lành không muốn lại nhất định phải nghĩ đến chuyện trở về, nhất định phải đánh cho máu chảy thành sông?”
Dứt lời, không đợi người khác đáp lời, Tô Vũ đột nhiên hét: “Bất quá, lão tử thích các ngươi tiện như thế đấy! Có lẽ là ta nhầm rồi, không sai, trước đó ta nghĩ vứt bỏ Nhân cảnh này thì có gì ghê gớm đâu!”
“Nhưng các ngươi nói rất đúng, nơi này là do lão tử đánh hạt”
“Không, có lẽ là do trước kia các ngươi đánh xuống, nhưng bây giờ là của lão tử!”
Tô Vũ cao giọng quát: “Giang sơn này có một phần của ta cũng có một phần của các ngươi! Các ngươi nói không sai, tại sao phải tặng cho người khác chứ? Nhưng bây giờ lão tử chơi không lại Bách Chiến, lại không muốn làm tôn tử cho hắn nên trước hết phải nhường lại giang sơn này đã!”
“Không sao, chờ lão tử cường đại, chúng ta sẽ trở vẻ!”
“Bách Chiến nhường lại là tốt nhất, không thì chúng sẽ đánh cho hắn ị ra quần!”
Tô Vũ thét vang: “Tất cả Nhân tộc nghe rõ cho ta! Bách Chiến tới, trước hết các ngươi hãy chấp nhận, hắn dám đối xử tệ với các ngươi, khi lão tử đủ thực lực rồi sẽ nện chết hắn”
“Các ngươi hãy nhãn nhịn cho ta, chớ có phản kháng!”
“Nếu hắn đối xử với các ngươi vẫn được, vậy thì đừng để ý tới hắn, nếu hắn đối xử tệ với các ngươi… Ta sẽ tìm một cơ hội giết chết hắn!”
Tô Vũ gầm lên, chấn động thiên địa.
Thậm chí hắn còn cố ý nhằm vào nơi nào đó, quát to: “Ta nhất định sẽ mang mọi người trở về Nhân cảnh! Trước hết nhẫn hắn nhất thời, nhưng sẽ không nhẫn nại cả một đời!
Nếu thực sự không chịu nổi nữa thì cử người báo cho ta biết một tiếng… Ta sẽ về làm chủ cho các ngươi!”
“Cùng lắm thì chúng ta đấu đến mức cá chết lưới rách!”
Giờ khắc này, tiếng rống như núi kêu biển gầm vang vọng khắp Nhân cảnh.
“Đánh trở về!”
“Đánh trở vẻ!”
Tiếng rống chấn động trời xanh!
Tô Vũ bất chợt cảm giác khí vận của Nhân tộc phóng đại, đến hắn cũng cảm thấy ủy khuất thay cho Bách Chiến.
Thật đáng thương, ngươi còn chưa tới thì đã bị mọi người bài xích thành thế này.
Ta cũng không có bôi đen ngươi đâu nhé!
Gần đây vì để thuận lợi cho việc chuyển giao, ta còn cố ý cho người đi tuyên truyền một ít lời dễ nghe về ngươi, tung tin rằng ngươi yêu dân như con… Kết quả, quả nhiên ánh mắt của quần chúng vẫn sáng như tuyết!
Tất cả mọi người đều nhìn ra ngươi không phải người tốt!
Tô Vũ cười lớn, vô cùng vui vẻ!
“Đi! Chúng ta rút lui chiến lược, nơi này… rất nhanh thôi sẽ vẫn là của chúng ta!”
Bấy giờ, sĩ khí ở nơi đây tăng vọt, không còn thảm đạm như lúc nãy nữa.
Đi Đi thôi, ít lâu nữa chúng ta nhất định sẽ trở lại.
Tô Vũ nguyện ý trở về!
Nếu đã như vậy, hắn chính là một vị Nhân Chủ tốt… Ùm, mọi người vốn cảm tính như thế đó.
Ta đâu có quen biết Bách Chiến, ai biết Bách Chiến là người như thế nào.
Lúc này, tinh thần mọi người được nâng cao!
Tô Vũ cũng dâng cao sĩ khí… nhưng sau đó hắn lại hóa thành bất đắc dĩ, truyền âm mắng: “Một đám vương bát đản cố ý đúng không? Bách Chiến mà đối xử tốt với các ngươi thì bảo đảm ai ai cũng sẽ quên sạch lời đã nói trước đó, toàn là một đám hỗn đản, cũng may ta là người đọc sách đáng tin cậy!”
Mọi người nhiệt tình anh dũng, ngay cả đám Hạ Hổ Vưu đều kích động vô cùng.
Tô Vũ tỉ mỉ nghĩ lại… Đậu mát!
Mọi người suy nghĩ cái gì, thực ra Tô Vũ hiểu rất rõ.
Bởi vì hắn muốn rút lui, chung quy vẫn làm lòng người rung động, rời đi hay không đi đều sẽ hơi bất an.
Họ sẽ lo lắng cho tương lai, lo lắng liệu lưu lại thì có bị trả thù hay không, lo lắng đi rồi thì còn có thể trở về được không?
Hôm nay, một hồi bức thoái vị, một hồi đối thoại… hơn phân nửa đều là đang diễn trò.
Tô Vũ liếc qua Đại Thương vương, Đại Thương vương bày ra vẻ mặt lạnh nhạt.
Giống như kê vừa mới kích động trương dương không phải ông vậy.
Thấy Tô Vũ nhìn mình chằm chằm hỏi lâu, Đại Thương vương hơi không quá tự tại, truyền âm nói: “Ta chỉ là cổ vũ mọi người mà thôi, Vũ Hoàng đừng nhìn ta!”
Lời ông ta nói có bảy phần thật, ba phần giả.
Không muốn Bách Chiến làm Nhân Chủ là thật, muốn đánh trở về là thật, nhưng nếu như thật sự không thể trở lại… thôi thì cũng quên đi.
Trước cứ nói đã, nhìn tình huống của Tô Vũ rồi tính tiếp.
Nói câu khó nghe chút, đến chết mà Tô Vũ cũng không thể đánh trở về… Khụ khụ, sẽ chẳng tốn nhiều năm lắm đâu.
Khi đó, nếu mà Bách Chiến thật sự yêu dân như con thì chúng ta đành muối mặt quay lại vậy.
Mà nếu Tô Vũ không chết, đại biểu hắn đã đạt đến cảnh giới chủ nhân quy tắc, khi đó thì hắn đương nhiên có thể đánh trở về, dù cho không trở lại thì một vị chủ nhân quy tắc cũng đủ để tranh bá thiên hạ.
Đúng vậy, mọi người đều tính toán rõ ràng như vậy đấy.
Lời mới vừa nói chủ yếu vẫn là trấn an lòng dân, nếu không lỡ như người ở lại cảm thấy Tô Vũ đã từ bỏ bọn họ thì làm sao bây giờ?
Gần đây Tô Vũ bận việc nên cũng không có thời gian đi trấn an lòng người, mọi người giúp đỡ trấn an nhưng vẫn chưa đủ, hôm nay phải để chính Tô Vũ nói rõ mới được.
Chúng ta rút lui trước, sau này nhất định sẽ trở lại.
Hãy chờ chúng ta!
Đừng có gấp!
Các vị Phủ chủ trấn thủ Nhân cảnh hơn bốn trăm năm dĩ nhiên vẫn phải có nội tình, dẫu Bách Chiến trâu bò tới mấy mà không tốn đến mấy chục hay trên trăm năm thì cũng khó có thể thu phục nhân tâm.
Tô Vũ liếc mắt nhìn qua, cũng lười nói thêm gì.
Vừa mới rồi dõng dạc tự tin, làm mọi người còn thật sự cho rằng Đại Thương vương là nam nhi nhiệt huyết… Ai mà tin được cơ chứt Đại Thương vương chó má vô cùng, không phải kiểu chính trực như Đại Tần vương hay Đại Hạ vương.
Ở bên cạnh, Đại Hán vương bất động thanh sắc.
Tô Vũ không buồn nhiều lời, có một số việc, còn phải xem thời cơ, nếu thật sự có thể đánh trở về thì cũng không quan trọng, hắn cảm thấy mình và Bách Chiến sớm muộn gì cũng sẽ có một trận chiến.
Đánh gục Bách Chiến, chẳng phải Nhân cảnh sẽ là của hắn à?
Cho nên những lời vừa mới nói kia nói ra rồi thì cũng chẳng sao.
Chân chờ, do dự, xoắn xuýt gì đó dĩ nhiên là có một chút, nhưng cũng có yếu tố gặp địp thì chơi ở trong đó.
“Tất cả mọi người nhanh vào đi, ta nhất định sẽ mau chóng mang mọi người trở về Nhân cảnh!”
Tô Vũ quát to một tiếng, đám người như điên cuồng, rốt cuộc không còn về bi thương gì nữa, chúng ta sẽ còn trở lại!
Đám người nhao nhao tiến vào Văn Minh Chí.
Nhưng mà… chờ đợi một hỏi, Tô Vũ khẽ nhíu mày.
Đột nhiên hắn nhìn về phía Hạ Hổ Vưu, Hạ Hổ Vưu vẫn rất bình tĩnh, thấy Tô Vũ nhìn qua thì bay người lên trước, thấp giọng nói: “Ta không đi, không phải chỉ để lừa gạt mọi người, ta thật sự sẽ không đi!”
Tô Vũ ngây ngẩn, vội hỏi: “Có ý gì?”
Trước đó không phải chỉ là diễn kịch thôi sao?
Hạ Hổ Vưu hơi khom người: “Lời ta nói đều là lời chân thật! Ta muốn lưu lại, không phải là vì cùng tồn vong với mọi người, cũng không vì cái gì khác, ta chỉ muốn tận chút trách nhiệm cho Hạ gia! Đại Hạ phủ có hàng vạn con dân tín nhiệm Hạ gia… Hạ gia không thể rút lui toàn bộ được!”
“Phụ thân và Nhị gia gia có thể đi.
Họ quá cường đại nên sẽ thành cái đỉnh trong mắt kê khác, mà ta chỉ là một vị nhược giả vừa bước vào Nhật Nguyệt mà thôi!”
“Ta lưu lại… Bách Chiến sẽ không giết ta, hơn nữa ta còn có thể giúp Đại Hạ phủ không rung chuyển!”
“Nếu Bách Chiến cưỡng ép bắt giữ ta thì sẽ triệt để đánh mất lòng người, hắn muốn có được lòng người thì vẫn cân ta đến trấn an con dân Đại Hạ phủ”
Tô Vũ nhíu mày không thôi.
Hồi lâu sau hắn mới chậm rãi nói: “Ngươi cũng biết một khi lưu lại, thực lực của ngươi trong thời gian ngắn sẽ không có tiến bộ gì! Mà một khi ta thật sự đánh trở về, nếu Bách Chiến bắt ngươi để bức hiếp ta…
Hạ Hổ Vưu nghe thế, bỗng nhiên nụ cười của cậu trở nên vô cùng xán lạn: “Nếu thật sự có chuyện đó thì cứ để hắn giết ta! Ngay cả lá gan đối chiến với ngươi mà cũng chẳng có, chỉ biết dùng kẻ yếu để bức hiếp ngươi… Ngươi còn phải sợ hắn sao? Vậy thì hắn chính là đồ phế vật rồi! Nếu ta chết đi, ngươi hãy tiếp dẫn ta, ta nhất định sẽ khôi phục trong Tử Linh trường hài! Bởi vì… Ta muốn sống!”
“Tô Vũ, ngươi sẽ sợ một Bách Chiến dùng ta để bức hiếp ngươi sao?”
Cậu cười tươi rói: “Nếu Bách Chiến thật sự là hùng chủ, hắn sẽ không ngây thơ như thế! Nếu hắn ngây thơ đến vậy thì hắn chính là đồ ngu thực thụ.
Ngươi sợ cái gì chứ?”
Chương 3114: Trách Nhiệm.
Tô Vũ trầm mặc một hỏi, bỗng nhiên bật cười, nhìn về phía Hạ Hổ Vưu: “Chúng ta… đều đã lớn rồi!”
Bốn năm!
Từ ngày đầu tiến vào Đại Hạ Văn Minh học phủ, đến bây giờ đã bốn năm trôi qua.
Bốn năm trước khi mới gặp Hạ Hổ Vưu, cậu nói cậu chỉ là tên nhóc quét đọn vệ sinh, là tiểu gian thương nho nhỏ, mà Tô Vũ lại là một gia hỏa đầy bụng toàn ý nghĩ xấu xa.
Bốn năm sau, thực lực của mọi người đã khác biệt, kinh lịch cũng không hề giống nhau.
Nhưng mọi người đều đã lớn thật rồi.
Hạ Hổ Vưu biết cái gì gọi là trách nhiệm, cái gì là gánh chịu, cậu muốn lưu lại phụ trách con dân của Đại Hạ phủ.
Nếu là mấy năm trước, Hạ Hổ Vưu sẽ không làm như vậy.
Hạ Hổ Vưu cười nói: “Ai cũng đều có thời niên thiếu, mấy năm nay, trận lớn trận nhỏ đều đã đánh, đùa nghịch qua lại, hãm hại lừa gạt đều từng làm! Kết quả là khi nhìn lại thì trong lòng cũng có tư vị đặc biệt!”
Cậu cười rất xán lạn giống hệt như lúc trước: “Dù sao ta cũng là người Hạ gia, là Phủ chủ của Đại Hạ phủ, Đại Hạ phủ không phụ Hạ gia, sao ta có thể để Hạ gia phụ mọi người? Vũ huynh, chỉ là một lần xa cách mà thôi, ngươi và ta cũng không phải không có ngày gặp lại!”
Tô Vũ mỉm cười: “Cũng phải! Bất quá lần này từ biệt… Ta không có đủ thực lực thì chưa chắc sẽ trở lại!”
“Cần bao lâu?”
“Nhanh thôi!”
Hạ Hổ Vưu gật đầu: “Hiểu rồi! Trong ba năm, ngươi ắt sẽ trở về! Thượng giới vừa mở, nếu ngươi vẫn chưa trở lại vậy thì ngươi không phải là Tô Vũ! Ngươi yên tâm, trong thời gian ba năm, nếu ta không chết thì Nhân cảnh này vẫn sẽ là của họ Tô!”
Tô Vũ cười ha hả: “Đây đều là chuyện không quan trọng! Được rồi, nếu ngươi nguyện ý lưu lại… Ta tin tưởng ngươi co được dãn được, cùng lắm thì gọi Bách Chiến vài tiếng gia gia, ta hiểu ngươi mà!”
Sắc mặt Hạ Hổ Vưu hết sức khó coi, cậu nhìn chằm chằm Tô Vũ, nói gì thế, ta sẽ không làm vậy đâu!
HừI Chỉ biết vu oan người tốt!
Tô Vũ lớn tiếng cười, rất nhanh hắn lại nhìn sang một đám Vĩnh Hằng, bỗng nhiên lên tiếng: “Nói như vậy, Vĩnh Hằng đều muốn đi, mà đa phần dưới Vĩnh Hằng đều ở lại sao?”
Lúc này, từng vị cường giả Vĩnh Hằng đang cáo biệt với các vị Phủ chủ.
Có nơi là phụ thân trò chuyện với nhi tử, có nơi là từ biệt cháu trai, những người này dường như đều chọn rời đi, chuyện này thực sự có phần khá thú vị.
Bên kia, Tần Trấn dang dặn dò lão đệ gì đó, thấy Tô Vũ hỏi như vậy bèn cấp tốc phi thân đến, cảm khái: “Vĩnh Hằng đều thuộc về chiến lực cấp cao, tốt nhất là nên rời đi, miễn cho bị người khác nhìn không vừa mắt! Về phần những người dưới Vĩnh Hằng như đệ đệ của ta thì sẽ không quá chọc mắt người! Ta chỉ lo lắng Tần Hạo lỗ mãng, Vũ Hoàng, hay là hạ một đạo quân lệnh cho y để y nghe lời đi!”
Nơi xa, Tân Hạo xụ mặt khó coi, nói ai thế?
Ngươi thì tốt lắm sao?
Tô Vũ bật cười: “Tần Hạo muốn ở lại à? Hay là thay người khác đi, ta cũng lo lắng y sẽ gây chuyện…”
Tần Trấn thở dài: “Không được đâu, Tần gia chúng ta có ta phải đi, nhi tử Tân Phóng của ta thì Vũ Hoàng cũng biết, thiên phú không tệ lắm, vẫn là mang đi thì hơn, lỡ như để người bắt mất thì biết làm sao bây giờ? Thiên phú của Tần Hạo… thôi cứ để y lưu lại đi, chết cũng không lỗ”
Lời này… thật sự rất không có nhân tính!
Nơi xa, vẻ mặt Tần Hạo u oán gần chết, mẹ nó chứ, nếu không phải y đánh không lại lão đại thì hiện tại y rất muốn xông lên đánh chết tên kia!
Chỉ biết khi dễ y!
Lão nhị Chu gia khi dễ y, lão nhị Hạ gia khi dễ y, lão đại Lưu gia cũng khi dễ y, hiện tại lão đại trong nhà cũng muốn khi dễ y!
Tô Vũ cười khẽ, không nhiều lời thêm nữa.
Hắn nhìn về phía Tô Long cách đó không xa, bỗng nhiên lộ ra ý cười.
Tô Long ho khan một trận, vội liếc mắt đi nơi khác, không nhìn Tô Vũ.
Tô Vũ nhìn lão cha nhà mình, cười hỏi: “Ai gọi cha ta tới vậy?”
Tất cả mọi người đều không lên tiếng.
Tô Vũ nhướng mày: “Thế nảo, lo lắng cha ta không đến thì không ép được ta à?”
Vẫn không có người nào lên tiếng.
Hồi lâu sau, Chu Thiên Đạo mới tằng hắng một cái: “Không có, là do Tô tướng quân tự muốn tới…
“Tự cha ta tới?”
Tô Vũ trêu chọc: “Nếu cha ta tới, chẳng lẽ các ngươi lại không phát hiện? Thôi đi!
Không cần các ngươi diễn trò nữa, khi ta diễn kịch thì… các ngươi chưa hẳn đã diễn tốt bằng ta đâu!”
Mặc dù hắn rất muốn nói khi ta diễn kịch, các ngươi còn chưa ra đời đâu, nhưng ngẫm lại thì thôi vậy, ở đây đều là lão gia hỏa.
Hạ Hổ Vưu nhỏ nhất thì cũng lớn hơn hắn mấy tháng.
Chu Thiên Đạo không tiếp tục đề tài này nữa, mà là cười hỏi: “Vũ Hoàng, chúng ta tới Thiên Uyên giới vực sao?”
Mau mau nói sang chuyện khác đi thôi!
Tô Vũ không chịu chiều theo ý y: “Lão Chu, ngài cứ mày tặc mắt chuột, ta cảm thấy chuyện ngày hôm nay không thoát khỏi quan hệ với ngài!”
Chu Thiên Đạo không nói gì, ngươi nói chuyện kiểu gì thế?
Ai lại mày tặc mắt chuột cơ chứ?
Ngươi quên lúc trước ngươi gọi ta gia gia ngoan ngoãn thế nào à?
HừI Tâm tình Tô Vũ không tệ lắm, cũng không trầm trọng như biểu hiện bên ngoài, nhìn đám người lần lượt tiến vào trang sách, hắn cũng không so đo chuyện mới rồi nữa.
Hắn vừa dò xét bốn phía, vừa nói: “Thứ như lòng người ấy, bớt dùng lại!”
Hắn nhắc nhớ: “Cổ vũ sĩ khí là không sai, bất quá cũng phải cẩn thận hiệu quả ngược!
Có lẽ tuổi tác của ta không lớn bằng chư vị nhưng có một số việc không phải ta không biết, chỉ là ta không muốn làm! Hiện tại các ngươi làm như vậy, ta biết là chuyện tốt.
Nhưng điều kiện tiên quyết là xây dựng ở trên cơ sở ta có thể thắng! Nếu ta thua, ngược lại sẽ tạo ra cho Nhân tộc một chút ngăn cách…”
Tô Vũ thở dài: “Chư vị đều là tiền bối, trưởng bối của ta, hướng về ta là điều rất bình thường, nhưng cũng đừng thật sự coi ta thành chúa cứu thế! Ta đâu phải người không gì không làm được, điểm này mọi người vẫn hiểu rõ, quá mức tín nhiệm ta thì khả năng là sẽ dẫn đến một trận đại bại! Nghe lời ta nói là được, không cần thiết ngay cả tư tưởng đều phải thay đổi, ở sâu trong nội tâm lại cảm thấy ta là kẻ không gì không làm được, đây không phải là chuyện tốt!”
Đại Hán vương cười hỏi: “Vũ Hoàng muốn chúng ta là người lá mặt lá trái sao?”
Tô Vũ lắc đầu: “Cũng không phải ý này, chính Đại Hán vương tự hiểu mà! Được rồi, ta cũng hoài nghi không biết có phải Đại Chu vương đưa tin cho các ngươi hay không? Là y dạy các ngươi làm hả?”
“Đại Chu vương chưa chết sao?” Đại Hán vương kinh ngạc!
Tô Vũ cười ha hả, tỏ vẻ xem thường: “Thôi đi! Ai sẽ coi là thật cơ chứ? Hạ Hầu gia và Chu Phủ chủ ngày ngày đều tươi cười nở hoa, ai sẽ tin tưởng họ thật sự đã chết rồi?
Chỉ là lừa gạt đảm ngoại nhân mà thôi! Ta còn chưa chê các ngươi không giấu nổi biểu cảm kia kìa!”
Chu Thiên Đạo và Hạ Hầu gia đều thấy xấu hổ, thật sao?
Chúng ta không cười mà!
Thật đó, dù chúng ta cười thì cũng là nụ cười nghề nghiệp giả tạo mà thôi.
Lúc này, bầu không khí rất tốt, mọi người đều tương đối nhẹ nhõm, mặc dù mất mặt một chút nhưng cũng không tính quá thảm, ai nên mang đi đều đã mang đi, ai nên rút lui cũng đều đã rút lui.
Lưu lại cái xác rỗng ở Nhân cảnh mà thôi, ngoại trừ nhiều người thì thực sự không có gì.
Về chuyện Tô Vũ thảm bại ở thượng giới, nói thật, mọi người tin một phần, chín phần khác thì chẳng hề tin nửa chữt Chỉ là cảm thấy hắn thực lực không đủ, không muốn ở lại làm bia ngắm cho người ta.
Mà đám Hạ Hổ Vưu lưu lại cũng không có tính nguy hiểm quá lớn.
Chính như Hạ Hổ Vưu nói, khi Bách Chiến dùng bọn hắn để uy hiếp Tô Vũ thì lúc đó Bách Chiến thật sự đã hoàn toàn không đủ để gây sợ được nữa!
Mà nếu lõ như họ chết rồi thì có lẽ còn có thể vớt trở về.
Đến Tử Linh giới tìm thử, chưa hẳn đã không tìm thấy.
Tô Vũ thấy mọi người tiến vào trang sách còn cần một chút thời gian, hắn bèn nói: “Ta tới nơi khác xem thử, các ngươi cứ chờ ở đây!”
Dứt lời, người đã biến mất.
Hắn cũng không tiến vào nhà của Văn vương mà là tới một khu vực kín đáo nào đó.
Chương 3115: Lập Trường Mỗi Người Mỗi Khác.
Dưới Nam Nguyên thành.
Tô Vũ độn xuống lòng đất, một cái bóng mở hiển hiện, rất nhanh bóng mờ đã hóa thành dáng vẻ của Trấn Nam Hầu.
Lúc này, Trấn Nam Hầu cực kỳ khẩn trương.
Tô Vũ lại không quá để ý, thản nhiên nói: “Chuyện Bách Chiến trở về, ngươi biết rồi?”
“Phải”
Tô Vũ nhìn ông một hỏi, khẽ cười: “Ta lười xuống tay với ngươi, ngươi tốt hơn đám Vân Thủy, tự mình tự bạo chứ không quấy rối ta.
Giờ ta chỉ có một yêu câu, nếu Bách Chiến gây bất lợi với Nhân tộc, ngươi phải mở Tử Linh thông đạo, kêu gọi ta trở về, ta sẽ giết chết hắn!”
Trấn Nam Hầu xấu hổ: “Không đâu…”
“Ha ha!”
Tô Vũ cười lạnh: “Bách Chiến thật sự coi bản thân là Nhân tộc à? Không, hoặc là nói, hắn thật sự coi mình là Nhân tộc triều tịch thứ mười sao?”
“Hắn..”
Trấn Nam Hầu muốn giải thích, Tô Vũ thản nhiên ngắt lời: “Được rồi, có khi ta biết còn nhiều hơn ngươi! Bách Chiến có thể là hậu duệ của Nhân Tổ, chẳng lẽ Đấu vương cũng vậy? Thôi, chuyện này không trọng yếu! Tử khí mà ta cho ngươi thì ngươi cứ giữ lại!
Trong lòng Trấn Nam Hầu ngươi, Bách Chiến quan trọng hay Nhân tộc quan trọng, tự mình nghĩ thông suốt đi!”
Trấn Nam Hầu hít sâu một hơi: “Trong lòng ta vẫn luôn là Nhân tộc đứng đầu! Có lẽ như những người khác nói, đám cổ lão chúng ta ở nơi đây không có ràng buộc, chưa hẳn đã xem mình là Nhân tộc.
Loại người như vậy dĩ nhiên là có, hơn nữa còn không ít!
Nhưng ta thì không phải! Ta ủng hộ Bách Chiến vương bởi vì cảm thấy hắn có hi vọng hơn Vũ Hoàng.
Đúng vậy, chỉ là vì càng có hi vọng hơn mà thôi!”
“Có lẽ Vũ Hoàng cảm thấy không xuôi tai, nhưng Bách Chiến vương lúc này đã có chiến lực chủ nhân quy tắc! Mà hắn vẫn còn hi vọng tiến thêm một bước.
Trước mắt khẳng định là Vũ Hoàng không thể cường đại bằng hắn!”
Ông nhìn về phía Tô Vũ: “Chúng ta trung thành với Nhân tộc chứ không phải vì một vị Nhân Chủ nào cả!”
Tô Vũ cười khẽ: “Tùy tiện đi! Ta chưa có cơ hội ném Văn Khởi ra bên ngoài… Vậy ta giao cho ngươi nhé?”
Trấn Nam Hầu gật gật đầu: “Đa tạ Vũ Hoàng”
Tô Vũ tùy ý vung tay một cái, một người được phóng thích ra ngoài.
Chính là tên văn sĩ Văn Khối kia!
Vừa ra ngoài, Văn Khởi thoáng chật vật, thấy Tô Vũ và Trấn Nam Hầu thì vội vàng hô:
“Hầu gia!”
Gã cấp tốc chạy đến bên cạnh Trấn Nam Hầu, nhìn về phía Tô Vũ, trong mắt mang theo cảnh giác cùng nghi hoặc, khí tức của Tô Vũ hình như rất yếu ớt!
Tô Vũ khẽ cười: “Được rồi, đừng nhìn ta như vậy, ta chỉ là Nhật Nguyệt cảnh, còn có thể ăn ngươi được à? Văn Khởi, hai ta không quen nhưng ta biết ngươi là một kê có đầu óc.
Hãy phụ trợ Bách Chiến cho tốt! Hố người khác là được rồi, đừng hố người của ta, muốn hố Bách Chiến cũng được, nhớ kỹ, đừng sống mái với ta, đã nghe chưa?”
Văn Khởi nghiêm túc đáp: “Không dám! Nhân Chủ xin đừng nói đùa!”
Gã và Tô Vũ không thân quen, nhưng gã bị Tô Vũ trấn áp quá nhanh, thật sự là có hơi e dè Tô Vũ.
Đến bây giờ, gã vẫn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Dù Tô Vũ nói hắn chỉ là Nhật Nguyệt thì gã cũng không dám tin, càng không dám vọng động!
Tô Vũ phất tay: “Khỏi nói nhảm nữa.
Trấn Nam, Văn Khởi, hai vị tự giải quyết cho tốt đi!
Đầu vì chủ của mình cả, lần sau gặp ta có lẽ sẽ là địch nhân thực thụ rồi!”
“Mặt khác, giúp ta chuyển cho Bách Chiến một câu!”
Trấn Nam Hầu vội lên tiếng: “Vũ Hoàng mời nói!”
“Ta không có ý đối địch với hắn, trong mắt ta, hắn không tính là người xấu, nhưng hắn cũng không coi là người tốt! Không phải vì thực lực kém hắn mà ta liền nói mấy lời mềm mỏng, không cần phải như vậy!”
Tô Vũ cảm khái: “Ta không muốn đối địch với hắn, nhưng khi ta trở lại Nhân cảnh, tốt nhất hắn vẫn nên giao một Nhân cảnh hoàn chỉnh cho ta, hiện tại cứ giúp ta thủ một thời gian! Điểm này coi như là trả nhân tình thông thường! Hắn nợ ta, không nói những cái khác, đám Nam Khê Hầu là do ta cứu được! Đối với Thái Cổ Cự Nhân tộc, ta cũng không đụng tới, ân tình đó là do ta cho, hắn nhận hay không lại là chuyện của hắn!”
Trấn Nam Hầu gật đầu đáp: “Ta đã nhớ kỹ, nhất định sẽ chuyển lời!”
“Vậy thì tốt!”
Tô Vũ tươi cười, đạp không rời đi, lập tức biến mất.
Thẳng đến khi hắn đi rồi, Trấn Nam Hầu mới thở hắt ra, Văn Khởi truyền âm hồi: “Hầu gia, gần đây đã xảy ra chuyện øì sao? Bách Chiến vương sắp trở về rồi?”
“Ừ”
Trấn Nam Hầu nhìn thoáng qua Văn Khởi, dặn dò gã: “Ngươi cứ nghe ta là được, đừng tự tác chủ trương, bất kỳ sự tình gì đều phải thương lượng với ta để xử lý! Mặt khác, đừng ôm lòng oán giận gì hết, vị này không dễ gây sự đâu! Đừng cảm thấy Bách Chiến vương trở về thì bản thân sẽ có thể làm gì”
Ông dặn dò vài câu rồi không nói thêm gì nữa, tiếp tục độn xuống lòng đất, lựa chọn trầm mặc.
Văn Khởi thấy thế cũng không nói chuyện, yên lặng đi theo.
Gã và Trấn Nam Hầu đã ở chung nhiều năm, gã quá quen thuộc đối với Hầu gia, hiển nhiên Hầu gia tràn đầy kiêng kị cùng kính sợ đối với vị Nhân Chủ kia.
Văn Khởi không biết rõ nhưng ít nhất gã hiểu một đạo lý, người mà Trấn Nam Hầu không thể trêu vào thì gã lại càng không thể trêu vào!
Chuyện rút khỏi Nhân cảnh vẫn còn đang tiếp tục.
Trong một ngày, năm ngàn vạn người lần lượt tiến vào Văn Minh Chí.
Văn Minh Chí của Tô Vũ đã trở về toàn bộ, hóa thành chỉnh thể, nhưng mà có vẻ nặng nề hơn rất nhiều.
Bên cạnh chỉ còn lại một số người.
Tô Vũ nhìn về phía đám Hạ Hổ Vưu, mỉm cười dặn dò: “Chư vị vất vả rồi! Chư vị lưu thủ Nhân cảnh chỉ có một mục đích, đừng để cho Nhân cảnh rối loạn! Cái khác nên như thế nào thì cứ làm thế đó! Không nên cố ý đối nghịch với ai… Làm tốt bổn phận của mọi người là được! Còn lại ta và trưởng bối của các ngươi sẽ giải quyết!”
“Hôm nay người ở lại đều là kẻ có công! Ta sẽ ghi nhớ chư vị!”
“Ta không nói mấy lời ủy mị, nhưng nếu ngày nào đó thật sự chết rồi, có thể hóa thành Tử Linh thì ta sẽ nghĩ biện pháp tiếp dẫn mọi người!”
“Cho nên, tử vong chưa hẳn đã là điểm cuối cùng!”
“Núi cao đường xa, chư vị… mong sớm ngày trùng phùng!”
Lúc này, Thông Thiên Hầu mở cổng ra, đối diện trực tiếp kết nối với bên ngoài Thiên Uyên giới vực!
“Cung tiễn Vũ Hoàng!”
Đám người cùng kêu lên, Tô Vũ bước vào cổng, tiếng cười truyền vang: “Đừng tiễn, ta còn muốn về dọn nhà mà, chư vị tiễn sớm làm gì!”
Đệt!
Cảm xúc vừa mới ấp ủ đã bị ngươi làm hỏng.
Mọi người không nói gì.
Hôm nay không biết là tính trẻ con của Tô Vũ phát tác hay là bản tính hắn vốn dĩ như thế, nói chuyện quả thực quá đâm tâm.
Nhưng mà Tô Vũ như vậy hình như lại nhiều thêm một chút mùi vị con người.
Đến khi nhìn thấy Tô Vũ rời đi, cửa đóng lại, mọi người mới liếc nhìn nhau, Hạ Hổ Vưu cười ha hả: “Chư vị, tiếp theo phải dựa vào chính chúng ta! Nhiều thì không nói, trong ba năm, mọi người phải gìn giữ Nhân cảnh được như trước đây, đừng để xuất hiện bất luận rung chuyển gì!”
“Đương nhiên!”
Đám người nhao nhao gật đầu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







![[Dịch] Bắt Đầu Làm Tông Chủ Quy Tắc Của Ta Có Chút Lạ [Dịch] Bắt Đầu Làm Tông Chủ Quy Tắc Của Ta Có Chút Lạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Bat-Dau-Lam-Tong-Chu-Quy-Tac-Cua-Ta-Co-Chut-La-Audio-Truyen.jpg)