1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 619 : Tiêu Chí Của Thời Đại (1). (c3091-c3095)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 619 : Tiêu Chí Của Thời Đại (1). (c3091-c3095)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 3091: Tiêu Chí Của Thời Đại (1).

Cùng lúc ấy.

Tô Vũ mang theo Thông Thiên Hầu cấp tốc đi về chỗ sâu trong thời không trường hà.

Thông Thiên Hầu nói liên miên lải nhải, y không quá tình nguyện, đĩ nhiên, Tô Vũ không thèm để ý tới y.

Đi rất lâu rất xa, thẳng đến khi tới tận chỗ Bút đạo, Tô Vũ nhìn thoáng qua Bút đạo, phần trước đó mà hắn đã dung hợp đều nổ tung, Bút đạo có 80% khu vực rất hỗn loạn.

Kỳ thật Tô Vũ có thể dung đạo lần nữa, điều kiện tiên quyết là uẩn dưỡng, chải vuốt cho đám quy tắc chỉ lực rối bời kia!

Cần hao phí một chút thời gian, nhưng có Tinh Vũ ấn ở đây thì trước cứ trấn áp đại đạo sau lại đi chải vuốt, cũng không tính là quá khó khăn.

Dù sao vốn đã dung hợp qua một lần, cảm ngộ đại đạo đều đã ở đây.

“Có lẽ chỉ cần nửa tháng, ta lại có thể trở thành một vị cường giả có chiến lực Chuẩn vương!”

Dung đạo 80% kỳ thật chỉ là Vĩnh Hằng, nhưng Bút đạo rất mạnh, Tô Vũ cũng không phải Chuẩn vương chân chính.

Dưới tình huống thông thường, Chuẩn vương đều là dung đạo từ 95% trở lên, thậm chí dung đạo 99% mới được.

Hắn dung đạo 80% liền có chiến lực Chuẩn vương, có thể thấy được Bút đạo cường đại tới mức nào.

Đến 90%, nhất định hắn sẽ có chiến lực Thiên Tôn.

95% trở lên có lẽ sẽ có chiến lực ngang ngửa Bách Chiến, có thể so với những vị xấp xỉ chủ nhân quy tắc kia.

Tô Vũ có rất nhiều đạo, chỉ là hắn không quá nguyện ý tu mà thôi.

“Bút đạo… “

Tô Vũ cười khẽ, đạo này hắn vẫn có thể chưởng khống, trong Văn Minh Chí cũng đâu có thiếu.

Không nhìn nhiều nữa, Tô Vũ tiếp tục đi về phía trước.

Đi một hỏi, cuối cùng hắn thấy được đạo của lão Vạn.

Hắn mỡ Thiên Môn ra, xem xét đại đạo của ông ấy.

So với người khác, nhánh đạo của lão Vạn hơi giống một cái hồ lô treo ở trên cây mây.

Tô Vũ cấp tốc đến gần quan sát nhánh đại đạo nọ, nhìn một hồi, sắc mặt hắn chợt lộ ra tiếu dung, quay đầu nhìn về phía Thông Thiên Hầu đang thở dốc không ngừng bên cạnh, Tô Vũ nói: “Ngươi có thể bày ra tác dụng rồi, lão Thông Thiên, đến đây kê chân cho ta, ngươi nằm xuống đi, ta giẫãm lên ngươi để quan sát đại đạo của Vạn phủ trưởng…* Đúng vậy, làm cầu nối!

Đại đạo của lão Vạn dù sao cũng không phải là của mình, Tô Vũ cũng không hiểu rõ đạo của người khác, hắn chưa hẳn có thể nhảy tới được.

Có Thông Thiên Hầu ở đây thì có thể làm bàn đạp.

Sắc mặt Thông Thiên Hầu rất khó coi: “Vũ Hoàng muốn giẫm mặt ta sao?”

Quá đáng lắm rồi!

Tô Vũ ho nhẹ một tiếng: “Ngươi có thể để mông hướng lên trên.. “

“Vậy ta có khác gì Võ Hoàng đâu?” Thông Thiên Hâu phẫn nộ từ chối: “Không thể, đây là nhục nhã ta!”

Tô Vũ im lặng, tính là như thế sao?

Khó chịu như vậy sao?

Không thèm để ý tới y nữa, Tô Vũ lấy Văn Minh Chí ra ngoài, hắn định dùng Văn Minh Chí bắc cầu đi sang, nào ngờ vừa mới chuẩn bị hành động thì Thông Thiên Hầu bỗng phẫn nộ quát: “Tại sao Vũ Hoàng không nói chuyện?”

“Ngài không thể ra cái giá sao?”

Tô Vũ sửng sốt.

Quay đầu nhìn lại, Thông Thiên Hầu còn đang sững sờ hơn cả hắn: “Vì sao Vũ Hoàng không định giá?”

Định giá gì cơ?

Thông Thiên Hầu thấy lòng quá mệt mỏi: “Vũ Hoàng, ta cẩn trọng mở cửa vì ngài, không có có công lao cũng cũng có khổ lao! Bây giờ ngài lại muốn giẫm ta để qua sông, nếu ngài phong vương vị… ta có thể cân nhắc!”

Không hiểu sao?

Hiện tại ta đang là Hầu, ngươi mà hứa hẹn phong Vương cho ta thì ta liền đáp ứng cho ngươi giãm lên!

Kết quả ngươi chỉ nói một câu, sau đó lại định tự mình làm, không hề cò kè mặc cả, ta cảm thấy mình rất thua thiệt!

Thông Thiên Hầu tận tình khuyên bảo: “Về sau Vũ Hoàng Phủ khẳng định vẫn thiếu mặt tiền đại diện, cho nên ta nghĩ chi bằng Vũ Hoàng hứa cho ta danh hào Thông Thiên vương, thế là ta làm cái gì cũng sẽ có động lực!”

Tô Vũ bật cười: “Ngươi muốn vương vị làm gì? Tộc của ngươi chỉ có mỗi mình ngươi, ngươi là Hầu hay Vương thì có gì khác nhau sao?”

“Đương nhiên!”

Thông Thiên Hầu cười giải thích: “Vũ Hoàng, ngài nhìn ta bây giờ xem, ta là Hầu, còn là Hầu do Văn vương sắc phong, cho nên địa vị của ta rất cao.

Ngài nhìn ta đi, thấy đám Định Quân Hầu thì ta có cho bọn hắn mặt mũi không? Địa vị của họ không cao hơn ta!

Một số năm sau nếu Vũ Hoàng Phủ cũng diệt, ta làm cửa bất tử bất diệt, có lẽ, sau cận cổ còn có một thời đại… Khi đó, ta chính là Thông Thiên vương! Kẻ đến sau nhìn thấy ta thì ta cũng không cần cho chúng mặt mũi, ta là vương của thời đại Tân Vũ…

Miệng quạ đen!

“Khi đó, ta sẽ nói ta là người ở thời đại Tân Vũ, là vương do Hoàng của vạn tộc sắc phong, các ngươi đều là sự tồn tại cấp thấp… Vũ Hoàng cảm thấy như thế có phải càng có thể diện hay không?” Cái miệng của Thông Thiên vẫn không ngừng liến thoắng, y vui về nói: “Giống như bây giờ, nếu ta nói ta là vương do Nhân Hoàng sắc phong, có phải càng có mặt mũi hơn không?”

Tô Vũ nghĩ nghĩ rồi gật đầu, rất có lý!

Nếu ngươi là vương, nói ra thì địa vị xác thực là rất cao.

Mấu chốt là… Mọe nó, ngươi cân nhắc đến chuyện thời đại Tân Vũ diệt vong, có phải ngươi suy nghĩ nhiều quá rồi không?

Ngay khi Tô Vũ ngẫm nghĩ những thứ này, Thông Thiên Hầu bỗng nhiên thở dài một tiếng: “Kỳ thật ta muốn giống như Thiên Môn hay Địa Ngục Môn hơn, tự mình phong ấn một thời đại, trở thành tiêu chí của thời đại kia!”

Tô Vũ sửng sốt nhìn sang, bỗng nhiên, đầu hắn có cảm giác muốn nổ tung!

Tóc gáy đều dựng lên!

Thứ đồ gì thế này?

Hắn bất chợt nắm lấy bả vai Thông Thiên Hầu, mà Thông Thiên Hầu cũng biến sắc, rất nhanh liền hóa thành cánh cửa màu đen nằm dài trên nhánh sông, vội vàng thúc giục:

“Vũ Hoàng, mau đi thôi!”

Tô Vũ tái mặt nhìn về phía y: “Ngươi mới vừa nói gì, mau lặp lại một lần nữa!”

“Không có…

“Thông Thiên!” Tô Vũ lạnh lùng quát: “Ta đã nghe được rồi!”

“Không có, Vũ Hoàng nghe lầm thôi!”

Y thật sự muốn khóc thét: “Là ngài nghe lầm đó!”


Chương 3092: Tiêu Chí Của Thời Đại (2).

Tô Vũ tê dại cả da đầu, nhìn Thông Thiên Hầu chằm chằm, vô số suy nghĩ dâng lên, “Thiên Môn… Địa Ngục Môn… Địa Ngục Môn thật sự tồn tại, Thiên Môn là do con người tu luyện ra được, ngươi lại nói, Thiên Môn phong ấn một thời đại, rốt cuộc ngươi có ý gì?

“Không có ý gì cả” Thông Thiên Hầu cơ hồ là ai oán gào thét: “Thật sự không có ý gì cả mà!”

Tô Vũ biến sắc, cắn răng quát: “Nếu Địa Ngục Môn và Thiên Môn đều thật sự tồn tại, trong khi Địa Ngục Môn lại phong ấn thời đại Hỗn Độn.

Ta hỏi ngươi, rốt cuộc Thiên Môn phong ấn thời đại nào?”

Tô Vũ hít sâu một hơi: “Nếu như sau Địa Ngục Môn là hình ảnh của thời đại Hỗn Độn thu nhỏ, về sau có thời đại Khai Thiên, có thời kỳ Thái Cổ, Thượng Cổ… Thượng cổ vẫn chưa kết thúc! Thái Cổ không bị phong ấn mà vẫn tỏn tại một chút vết tích, tỉ như Thái Cổ Cự Nhân tộc, tỉ như Võ Hoàng đều thuộc về thời Thái Cổ, duy chỉ có thời đại Khai Thiên cơ hồ không còn lại chút cảm giác tồn tại gì”

“Chủ nhân của Thời gian đại đạo phong ấn thời đại Hỗn Độn, vậy ai đã kết thúc thời kỳ Khai Thiên? Chủ nhân của thời không trường hà ở đâu? Chủ nhân của Tử Linh đại đạo đâu rồi?”

Tô Vũ hít khí không ngừng: “Truyền thuyết kể rằng, Nhân Tổ kết thúc thời đại Khai Thiên, vậy vị Nhân Tổ kia đâu? Thuở Khai Thiên vì sao không có chút truyền thuyết nào mà chỉ có một chút xíu vết tích lưu lại? Thiên Môn xuất hiện từ bao giờ?”

Một câu của Thông Thiên Hầu khiến cho Tô Vũ lập tức liên tưởng đến vô số thứ!

Mà lúc này Thông Thiên Hầu có xung động muốn tự tử luôn cho rồi, y ai oán nói:

“Không có, thật sự không có, hiểu lầm, Vũ Hoàng nghe lầm thôi!”

“Ngươi nói ngươi muốn trở thành đại môn phong ấn thời đại thứ ba, trở thành tiêu chí và hình ảnh thu nhỏ của một thời đại!”

Tô Vũ lạnh lùng nói: “Ta nghe được! Ta nghĩ một số năm sau, phải chăng sẽ có người có thể khai thông Thiên Môn giống như ta mở Thiên Môn? Hỗn Độn nhất tộc đang mở Địa Ngục Môn! Cửa mà chúng ta mổ ra rốt cuộc là cái gì? Chỉ đơn thuần là một cánh cửa thôi ư?

Thông Thiên Hầu thật sự muốn phát điên, y vội vàng nói: “Vũ Hoàng không thể nói nữa!”

“Hừ!”

Tô Vũ hừ lạnh một tiếng: “Truyền thuyết nói rằng Thiên Môn xuất hiện, thánh nhân xuất thế, vĩ nhân tồn tại! Thiên Môn này rốt cuộc là Thiên Môn chúng ta phác họa hay là cái gì? Địa Ngục Môn tiếp dẫn Hỗn Độn, vậy thì Thiên Môn ở đâu? Kết nối với thứ gì?”

Ánh mắt Tô Vũ lấp lóe: “Không đúng, rốt cuộc Văn vương ở đâu?”

Tô Vũ bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện.

Hắn không khỏi chấn động: “Nhân Hoàng ở trong thời không trường hà, cái này thì ta biết.

Sau Địa Ngục Môn là Hỗn Độn cổ thú, cái này ta đã có suy đoán, trước đó ta nghĩ phải chăng Văn vương bọn họ đang ở sau cánh cổng kia?”

“Dù sao chư thiên vạn giới cũng chỉ lớn chừng đó!”

“Thế nhưng ngươi nói tới Thiên Môn… Văn vương, Võ vương, Thời Gian sư nhất định đều đã mở ra Thiên Môn.

Rốt cuộc họ đuổi theo cái gì, đi tìm cái gì, gặp địch nhân nào?

Thiên Môn… Chẳng lẽ bọn hắn đuổi theo thời đại Khai Thiên sau Thiên Môn sao?”

Thông Thiên Hầu cơ hỏ là hỏng mất, y chỉ buột miệng nói một câu mà thôi.

Ta chỉ biểu lộ cảm xúc thôi mà!

Kết quả… Kết quả Nhân Chủ thế hệ này lại điên rồi, nháy mắt hắn đã liên tưởng đến vô số sự việc, hắn là tên điên sao?

Đầu hắn làm sao mà lớn lên vậy?

Thông Thiên Hầu cầu xin: “Đừng suy đoán nữa, ngài mà đoán tiếp thì ta sẽ rất xui xẻo!”

Tô Vũ lạnh lùng chất vấn: “Vì sao?”

Tại sao lại xui xẻo?

Thông Thiên Hầu sụp đổ: “Vũ Hoàng, chúng ta có chủng tộc! Môn tộc đó! Địa vị của ta trong Môn tộc không cao, phía trên còn có đại lão! Ta nói mò thì ta sẽ xong đời!”

“Trừ phi ta cũng có thể phong ấn một thời đại cường đại, khiến thời đại này hóa thành cổng Thông Thiên thì ta mới có tư cách cùng ngang hàng với các vị đại lão.

Vũ Hoàng, ngài đừng lừa ta, ta không thể nói nữa!”

Thông Thiên Hầu vô cùng uất ức: “Thật sự không thể nói được đâu!”

Tô Vũ hấp khí, hồi lâu sau hắn khẽ cười: “Thú vị! Nếu ta đoán không sai, Thiên Môn thật sự tồn tại, mà nó quả thực đã phong ấn một thời đại, chính là thuở Khai Thiên!

Địa Ngục Môn phong ấn thời đại Hỗn Độn! Vậy thời đại Thái Cổ và Thượng Cổ bao gồm cả hiện tại thực ra đều là một chỉnh thể, còn chưa đoạn tuyệt truyền thừa, tối thiểu từ Thái Cổ đến bây giờ vẫn còn một số chủng tộc tồn tại… Chính là nói, Thông Thiên Hầu ngươi tồn tại thật ra là vì phong ấn thời đại này, kết thúc thời đại này, đúng không?

Thông Thiên Hầu rất muốn khóc thét một phen, y tội nghiệp nói: “Ta muốn làm thêm cái chốt cửa!”

Miệng y vốn không hề có chốt khóa!

Nhưng hết lần này tới lần khác y lại gặp yêu nghiệt như Tô Vũ, y chỉ biểu lộ cảm xúc bằng một câu mà thôi, rất nhiều người sẽ dễ dàng xem nhẹ, thế mà Tô Vũ lại lập tức suy luận ra vô số việc!

Mọe nó, ta phục rồi!

Là ta sail Ta sẽ không dám nói linh tinh gì nữa đâu!

Tô Vũ cười lạnh: “Bớt nói nhảm! Ta chỉ hồi ngươi một câu, ngươi trả lời là có hay không là được! Ta hỏi ngươi, có phải Văn vương bọn họ đã tiến vào trong Thiên Môn chân chính, đúng không?”

Thông Thiên Hầu lắc đầu nguầy nguậy, y không lên tiếng.

“Được rồi, không trả lời chính là ngầm thừa nhận, ta biết rồi!”

Tô Vũ hài lòng, lại nói: “Vậy có phải Ngục vương đã tiến vào Địa Ngục Môn?”

Y vẫn không nói lời nào.

Tô Vũ lẩm bẩm: “Cái này không dễ phán đoán, có lẽ là đang ở cùng chỗ với Nhân Hoàng cũng nên”

Thông Thiên Hầu phát điên, má nó, ta đều không nói lời nào, vì sao ngươi lại cho ra hai loại kết luận?

Logic để ngươi đoán là cái gì?

“Của…”

Lúc bấy giờ, Tô Vũ nở nụ cười xắn lạn, không còn vẻ khẩn trương như trước mà là ý vị thâm trường: “Trong lúc vô tình, thế mà ta lại biết Văn vương ở đâu!”

Ta không nói gì mà!

Lòng Thông Thiên Hầu như tro tàn, ta thật sự không nói gì cả.

Ta chỉ nói một câu nói, nửa chữ đều không nhắc đến Văn vương!

Mà Tô Vũ lại nhìn xuống y, cười khẽ: “Ngươi không nói là lo lắng Thiên Môn làm phiền ngươi? Hay là Văn vương đặn dò ngươi không được nói? Cổ quái… rốt cuộc ngươi là do Văn vương an bài hay là Thiên Môn an bài nhỉ? Hay là đồng bọn của Địa Ngục Môn?”

Thông Thiên Hầu cực kỳ bi ai, lần này không phải cái mông hướng lên trên mà là mặt mũi hiện ra trên cảnh cửa đang nằm vật ở dưới đất, khổ sở nói: “Năm đó Văn vương tìm ta, nói sẽ để ta trở thành tiêu chí của một thời đại, y bảo một thời đại kết thúc đều có một cánh cửa, bên trong cánh cửa kia là vô số cố sự, vô số truyền thuyết!”

“Y nói y cùng các đồng bạn sẽ mở ra một thời đại mới, nếu thời đại này kết thúc thì có thể để ta phong ấn lại, đem thời đại này hóa thành truyền thuyết!”

Thông Thiên Hầu bày ra về mặt bi ai: “Thế nhưng đến bây giờ vẫn chưa kết thúc, ta rất mệt mồi, xem ra, ta không trở thành tiêu chí của thời đại này được rồi, ta nghĩ Vũ Hoàng có thể phong ấn thời đại này, kết thúc thời đại này để mở ra thời đại mới.

Vậy thì ta sẽ có cơ hội trở thành một cánh cửa thời đại!”

Tô Vũ bật cười: “Sao bây giờ ngươi lại nguyện ý nói ra rồi?”

Thông Thiên Hầu khổ não: “Ta sợ ngài đánh nát ta!”

“Ngươi cũng biết tự mình hiểu lấy đấy nhỉ?” Tô Vũ châm chọc.

“Thời đại kết thúc, chẳng lẽ là người người đều chết sạch à?”

“Cũng không nhất định!”

Thông Thiên Hầu ỉu xìu nói: “Cụ thể thế nào mới tính là thời đại kết thúc, kỳ thật ta cũng không biết, khả năng là có đại sự gì đó phát sinh.

Ta chỉ biết từ Thái Cổ đến bây giờ đều chưa kết thúc!”

Tô Vũ cười xán lạn: “Càng ngày càng thú vị! Thế giới này thật là thần bí! Thiên Môn lại có thể thật sự tồn tại, thật sự có một cánh cửa! Có lẽ ta nên khai quật một vài tác dụng khác của Thiên Môn, bây giờ hình như nó chỉ có tác dụng quan sát đại đạo, cảm giác còn chẳng mạnh bằng Địa Ngục Môn, nhìn người ta kia kìa, còn có thể phong ấn giày của Văn vương cơ đấy”

Thông Thiên Hầu ủ rũ ïu xìu, không có cách nào sống nổi dưới đầu óc quan sát của Tô Vũ.

Ta chưa nói gì hết mà!

Đều là do Tô Vũ tự liên tưởng ra, không có quan hệ gì với ta hết.

Lão thiên gia, đánh chết cái tên quái vật não bổ ấy đi!


Chương 3093: Lão Gia Hỏa Độc Ác.

Tô Vũ không để ý đến Thông Thiên Hầu nữa, một cước giẫm lên trên cái mặt già của y, trên thực tế thì gương mặt cũng chỉ là hư ảnh, Thông Thiên vốn là một cánh cửa, mà đã là cửa thì làm gì có mặt mũi chân thật!

Nhưng lúc này Thông Thiên Hầu vẫn lộ ra về mặt vặn vẹo, giống như đang nói cho Tô Vũ, ngươi nhìn đi, ngươi giãm mặt ta, ta đều không nói gì, tùy tiện cho ngươi giẫãm, ngươi đừng tìm ta gây phiền toái nhé!

Tô Vũ cười ha hả: “Chúng ta cứ từ từ, yên tâm, về sau nếu thật sự muốn kết thúc thời Thượng Cổ, ta sẽ cho ngươi tiêu chí của thời đại, trở thành Thông Thiên Môn! Đến thời đại tiếp theo, mọi người không mở Thiên Môn, không mở Địa Ngục Môn mà đều sẽ mở Thông Thiên Môn!”

Thông Thiên Hầu bỗng nhiên nảy sinh ý nghĩ kỳ quái, quả nhiên, Tô Vũ híp mắt cười hỏi: “Không mở ở trên trán mà mở trên mông, ngươi thấy thế nào?”

Thông Thiên Hầu câm nín, chuyện này… rất không thích hợp!

Tô Vũ hừ khẽ một tiếng, không tiếp tục để ý tới y nữa, Tinh Vũ ấn hiển hiện trấn áp quy tắc chỉ lực đang xô về phía hắn.

Bước vào Nhân đạo, lập tức Tô Vũ thấy được rất nhiều thứ.

Đạo này là do Vạn Thiên Thánh mở.

Mới mở không lâu, hơn nữa còn đang vận dụng.

Bấy giờ, Tô Vũ thấy được rất nhiều thứ, thấy được Vạn Thiên Thánh chăm chú đọc sách, thấy được Vạn Thiên Thánh đang dạy học, đang làm thí nghiệm…

Đâu mới là tàn niệm mà Vạn Thiên Thánh lưu lại?

Tô Vũ nhìn quanh bốn phía, hắn vừa định gọi thử xem sao, bỗng nhiên hắn chợt sững sờ, hắn thấy được lão Vạn phẫn nộ, lão Vạn bi thương, lão Vạn khóc thút thít, còn có cả lão Vạn đang làm chuyện xấu với muội tử!

Tô Vũ trừng lớn hai mắt!

Đậu mè!

Cái quỷ gì đây?

Lão Vạn thế mà không phải xử nam!

Đệt, lão Vạn lại mờ ám cùng nữ nhân, gia hỏa này không cứu nổi nữa rồi, khó trách, khó trách!

“Cay mắt quá!”

Tô Vũ xì một tiếng khinh miệt, rất nhanh hắn lại lầu bầu: “Má nó, nữ nhân kia không phải là do Lam Thiên biến thành đấy chứ? Thật là đáng sợ! Tự dưng ta thấy không rét mà run!”

Rùng mình một cái, Tô Vũ vội vàng quay đầu nhìn các Vạn Thiên Thánh khác.

Rất nhanh, hắn lại nhìn thấy Vạn Thiên Thánh ma khí ngập trời, thấy được Vạn Thiên Thánh mặt mũi hiền lành.

Gặp quỷ rồi!

Nhân đạo của lão Vạn lại là bộ dáng đáng sợ này!

“Mỗi người một vẻ?”

Trong đầu Tô Vũ bất chợt hiển hiện cụm từ đó!

Lam Thiên là Thương Sinh đạo, lão Vạn là mỗi người một vẻ, vậy ta… hình như ta cũng không khác nhiều.

Nếu đem Văn Minh Chí coi thành phân thân của hắn, kỳ thật cũng là mỗi người một vẻ, chúng sinh đạo, vạn đạo đầy đủ.

Có ma có thánh!

“Quả nhiên, đại đạo đồng quy đều là một dạng!”

Hắn nhìn thoáng qua Nhân đạo, càng nhìn lại càng hiểu rõ nhiều hơn về đại đạo.

Người có trăm mặt, có mặt ác, có mặt thiện, có người tốt, có người xấu…

Nhân sinh vốn dĩ là như thế, chỉ là phải xem ác nhiều hay là thiện nhiều hơn thôi.

Con người không có khả năng trời sinh đã là thánh nhân.

Dù là lão Vạn thì trong lòng cũng có phần ác.

Không nói đâu xa, ngay bây giờ, Tô Vũ đang thấy được cảnh tượng Vạn Thiên Thánh hung thần ác sát giết người, khi dễ kẻ nhỏ yếu!

Rất nhanh, hắn lại nhìn thấy Vạn Thiên Thánh tốt bụng đang cứu vớt chúng sinh.

Tiếp đó hắn lại thấy được Vạn Thiên Thánh vũ phu điên cuồng giết chóc…

Cái quỷ gì thế?

Tô Vũ càng xem càng câm nín, cái này là tưởng tượng ra hay là thực sự đã từng phát sinh?

Lão Vạn nói đạo của ông là do ông cảm ngộ, là lịch duyệt, là nhân sinh của ông.

Nói như vậy, khả năng cao là lão Vạn đã từng làm qua những việc này!

Thật đáng sợ!

Quả nhiên biết người biết mặt không biết lòng!

Rất nhanh, Tô Vũ lại thấy được một Vạn Thiên Thánh âm u đầy tử khí, đây tựa như một loại diễn hóa của Tử Linh đạo, Sinh Tử đạo, thật ra trước đây Vạn Thiên Thánh chưa từng chân chính cảm ngộ về tử vong.

Nhưng lần này ông đã có thể tính là trải qua tử vong thật sự!

Tô Vũ nhìn về phía Tử Linh Vạn Thiên Thánh kia, bỗng nhiên hắn đã hiểu được, đây có lẽ là bản ngã mà Vạn Thiên Thánh lưu lại!

Ông đã chết!

Nhưng ông lưu lại thân Tử Linh của mình, hướng tử cầu sinh!

Tô Vũ sờ sờ cằm, nhìn thân Tử Linh còn đang ngơ ngác kia, bỗng nhiên hắn quát to một tiếng như chuông đồng: “Tỉnh lại!”

Tiếng quát to này xen lẫn khí vận đại đạo!

Dù Tô Vũ đoạn mất đại đạo thì tiếng quát của hắn vẫn có đạo uẩn mười phần.

Đạo của hắn chưa từng đứt đoạn, có đứt thì cũng chỉ là ngoại đạo, đạo của hắn ở trong Văn Minh Chí!

Giờ khắc này trong Nhân đạo, một Vạn Thiên Thánh phẫn nộ đột nhiên đánh về hướng Tô Vũ!

Một Vạn Thiên Thánh bi thương cũng ai oán mà nhìn hắn, một Vạn Thiên Thánh vui vẻ thì đang vỗ tay, một Vạn Thiên Thánh tham lam thì nhìn chằm chằm Tô Vũ, hệt như muốn nuốt chững hắn!

Mà sau một khắc, Tử Linh Vạn Thiên Thánh nọ đột ngột mở choàng hai mắt, lập tức tất cả Vạn Thiên Thánh đồng loạt hợp nhất, dung nhập vào với nó!

Sinh khí bắt đầu bừng bừng phấn chấn!

Dần dần sinh khí thay thế tử khí.

Mà cả Nhân đạo đều đang rung động, giống như lại lan tràn thêm một khoảng về phía trước, hồi lâu sau, trong thông đạo chỉ còn lại một mình Vạn Thiên Thánh đứng đó, không khác lắm so với Vạn Thiên Thánh ngày thường.

Lúc này, trong mắt Vạn Thiên Thánh còn rất mờ mịt, nhưng rất nhanh ông đã thanh tỉnh, hóa thành vẻ tĩnh lặng, lại nhìn Tô Vũ, đạm mạc nói: “Ra ngoài đi!”

Tô Vũ liếc mắt nhìn ông, cảm giác cực kỳ lạ lẫm, bất chợt hắn cười xùy một tiếng, trêu chọc: “Giả vờ giả vịt, ngài cứ tiếp tục giả vờ đi! Ta thấy được cả rồi! Còn là mỗi người một vẻ, cũng coi như đủ màu sắc! Phủ trưởng, hình tượng của ngài không cứu vãn nổi nữa rồi!”

Trên về mặt lạnh lùng của Vạn Thiên Thánh đột nhiên lộ ra biểu tình nổi nóng, nghiến răng nghiến lợi: “Không nói lời nào cũng không ai coi ngươi là tên câm đâu! Ngậm miệng lại đi! Ngươi nói ra liệu có người tin sao?”

Vạn Thiên Thánh rốt cuộc không kiểm chế được, má nó, Tô Vũ thế mà lại chui vào đại đạo của mình để nhìn trộm, rốt cuộc thì hỗn đản này đã nhìn thấy cái gì?

Vạn Thiên Thánh phẫn nộ nói: “Ngươi cho rằng ai cũng giống như ngươi, gặp nữ nhân liền cho rằng đó là Lam Thiên? Thế gian này tạo ra nam nữ chính là vì để nam nữ tương hợp.

Đương nhiên, ngươi chỉ là đang ghen tức mà thôi!”

Vạn Thiên Thánh hùng hùng hổ hổ nói: “Ngươi ghen ghét vì ngươi bị Lam Thiên tra tấn sinh ra bóng ma tâm lý, ta thì khác, ta không sợ! Khi lão tử tìm nữ nhân thì Lam Thiên còn chưa ra đời, ta lớn hơn y 30 tuổi, thật có lỗi, từ sau khi 30 tuổi thì lão tử chuyên tâm tu đạo, không chơi nữa!”

“Gia hỏa đáng thương, ta nguyền rủa mỗi một nữ nhân ngươi gặp phải đều là Lam Thiên biến thành!”

“Ổ thời đại của lão tử còn chưa có Lam Thiên đâu, ha ha ha!”

Sắc mặt Tô Vũ triệt để tái nhợt!

Đúng là lão gia hỏa độc ác!

Vạn Thiên Thánh là thẹn quá hóa giận, hừ, tiểu gia hỏa còn dám đấu với ta?

Ngày bình thường ta không thèm để ý tới ngươi mà thôi!

Thế mà còn dám kích thích ta?

Đến đi, ai kích thích ai chứ?

Ai sợ ai?

Ngươi chú định vĩnh viễn là cẩu độc thân chắc rồi!


Chương 3094: Dung Rồi Lại Đoạn, Đoạn Rồi Lại Dung.

Vạn Thiên Thánh tiêu sái hất áo bào sang một bên, hất hàm nói: “Được rồi, đi thôi! Nơi này ở lại lâu cũng không tốt, sau khi chúng ta rời khỏi đây, ngươi không nói ta, ta cũng không nói ngươi, đều là chuyện nhỏ cả.

Chuyện mới rồi đều quên hết đi!”

Tô Vũ phiền muộn, tâm tình cực kỳ không tốt, đột nhiên hắn cảm thấy hóng chuyện bát quái cũng chẳng vui lắm.

“Phủ trưởng, rốt cuộc ngài có tính là chết rồi không?”

Vạn Thiên Thánh thấy hắn không đề cập tới chuyện kia nữa thì nhẹ nhàng thở ra, “Cũng tính là một loại cảm ngộ Tử đạo, hướng tử cầu sinh! Lần trước xem Lam Thiên mở đạo thì ta đã phát hiện mình thiếu mất Tử đạo!”

“Ngươi nói là mỗi người một vẻ, ta nói là vạn đạo hỗ trợ, sinh tử là tình, sướng vui giận buôn đều là tình… Thiếu đi cái chết thì đại đạo không còn viên mãn nữa!”

Ông nhìn về phía Tô Vũ: “Chủ nhân của Tử Linh đại đạo rút Tử đạo đi, kỳ thật vạn đạo bây giờ bị chia tách, bất quá ta nghĩ trong thời không trường hà vẫn ẩn chứa Tử đạo!”

Tô Vũ khẽ gật đầu.

Được rồi, không bát quái về chuyện của lão Vạn nữa, hắn nói thẳng vào chính sự: “Vậy trạng thái của phủ trưởng bây giờ xem như là biển ý chí sao?”

“Không phải”

Vạn Thiên Thánh lắc đầu, giải thích: “Hiện tại ta xem như trạng thái của Phệ Thần tộc, ta hóa đại đạo, đại đạo là ta! Thoát ly nhục thân, từ tử vong mà tân sinh, trước đó ta đã chuẩn bị sẵn rỏi, chỉ là kế hoạch của ngươi giúp cho ta sớm cảm ngộ về tử vong hơn thôi.

Tử vong là biện pháp tốt để thoát khỏi thân thể gông cùm xiềng xích, đương nhiên, nhục thân có chỗ tốt của nhục thân, trạng thái bây giờ của ta hơi đặc thủ!”

Tô Vũ lo lắng: “Rốt cuộc là tốt hay xấu?”

“Không dễ phán đoán!”

Vạn Thiên Thánh cười nói: “Có nhục thân, ta cảm thấy vẫn sẽ có nhiều lợi ích hơn một chút, loại trạng thái này của ta thì thực lực không yếu, nhưng một khi tao ngộ địa phương có tính chất nhắm vào đại đạo thì ta liền phiền toái! Tỉ như ở một nơi phong ấn đại đạo, ngươi có nhục thân thì ngươi vẫn là đỉnh cấp cường giả, mà ta bị phong cấm đại đạo thì đại biểu bản nhân của ta cũng bị phong ấn, triệt để không có chiến lực.

Cho nên vẫn nên tìm cơ hội khôi phục nhục thân thì hơn!”

Tô Vũ gật đâu: “Ta thấy cảm ngộ Tử đạo đã giúp Nhân đạo tiến thêm một bước, chẳng lẽ phủ trưởng đạt tới Thiên Tôn cảnh rồi sao?”

“Vậy thì không!”

Vạn Thiên Thánh nói: “Trước đó chỉ có thể coi là mới vào Chuẩn vương cảnh, xấp xỉ Thiên Vương mà thôi, hiện tại cảm ngộ nhiều hơn một chút, mạnh hơn một chút nhưng vẫn không bằng Thiên Tôn! Hiện tại ta có khả năng không thua kém đám Thiên Vương lâu năm, nhưng nếu muốn nói là Thiên Tôn thì nào có đơn giản như vậy!”

Tô Vũ đáp: “Cũng không tệ, xem ra tử vong cũng là một loại tân sinh.

Việc này cũng đã cung cấp thêm ý tưởng cho việc khôi phục Tử Linh của ta sắp tới!”

Vạn Thiên Thánh nhận xét: “Trong đám Tử Linh, ta cảm thấy Hà Đồ dễ khôi phục nhất!

Y có nhục thân tồn tại, có thể lấy y làm chuột bạch, ta cảm thấy muốn Hà Đồ khôi phục sẽ chẳng có vấn đề gì!”

Khi Hà Đồ hóa thành Tử Linh thì lão Quy đã mở cửa sau, giết y xong bèn trực tiếp tìm thân Tử Linh của y!

Hà Đồ không cần đi qua Tử Linh Thiên Hà thì đã trực tiếp vào Tử Linh giới!

Vạn Thiên Thánh cười nói: “Trong mắt của ta, trạng thái của Hà Đồ càng giống với bán tử nhân! Nếu Hà Đồ phục sinh thành công thì ngươi có thể tích lũy kinh nghiệm càng nhiều! Ta, Lam Thiên và ngươi đều theo loại đạo sinh tử sát nhập này.

Bất quá ta đề nghị ngươi nên mở đạo trước rồi mới phục sinh! Ngươi không mở đạo, ngươi cảm ngộ sẽ kém hơn một bậc, dưới trạng thái đó mà phục sinh thì sẽ rất khó!”

Tô Vũ như có điều suy nghĩ, gật gật đầu: “Không sai, có lẽ ta nên mở đạo! Trước đó ta đem đại đạo giả lập ném vào trong từng đại đạo để uẩn dưỡng, nếu Bách Chiến trở về mà để hắn thấy được cũng không tốt… Có lẽ ta nên thu hỏi lại, chuẩn bị cho việc mở đạo sắp tới!”

Tô Vũ nói đến đây bỗng nhiên bật cười: “Ta nghĩ đến một ý tưởng, đánh cắp thêm nhiều lực lượng đại đạo! Phủ trưởng, ta đi chữa trị Bút đạo trước, hao phí một chút thời gian, sau đó lại dung hợp Bút đạo, tiếp đấy ta lại chưởng khống lực lượng Bút đạo rồi rút hết toàn bộ, nhét vào Văn Minh Chí.

Như vậy thì trang Bút đạo của ta sẽ cực kỳ cường đại.

Đúng, cứ làm như vậy đi!”

Vạn Thiên Thánh nhắc nhớ: “Ý kiến hay, có điều ta lo lắng Bút đạo sẽ bị ngươi rút sập mất!”

“Chẳng sao, dù gì Văn vương đã từ bỏ, ta bào mòn này một thoáng thì cũng không ai quản đâu.

Để ta đi thử một chút”

Tô Vũ và Vạn Thiên Thánh bước ra khỏi Nhân đạo, giẫm lên trên người Thông Thiên Hầu.

Thông Thiên Hầu mờ mịt nhìn về phía Vạn Thiên Thánh rồi lại nhìn sang Tô Vũ.

Đậu mát!

Chuyện gì thế này?

Không phải nói là đã chết rồi sao?

Một người sống sờ sở thế kia mà có thể giấu ở trong đại đạo à?

Gặp quỷ đúng không?

Hôm nay Thông Thiên Hầu đã bị hủy tam quan.

Chỉ cần sống đủ lâu thì chuyện quái gì cũng có thể thấy được.

Tô Vũ không bình thường thì thôi đi, không ngờ Vạn Thiên Thánh cũng là tên biến thái!

Nhân tộc này không có ai là người bình thường sao?

Sau một khắc, hai người đạp không rời đi, Thông Thiên Hầu vội vàng đuổi kịp, hô to:

“Mang ta theo với, hai vị chớ đi nhanh như vậy”

Tô Vũ không để ý tới y, hắn đang muốn thử xem có thể bình định chập trùng từ Bút đạo hay không, sau đó thử dung hợp một chút, rồi kế tiếp sẽ rút đi lực lượng Bút đạo để dung nhập vào Văn Minh Chí.

Phải, cứ làm như vậy đi!

Một lát sau, bọn họ đã đi đến khu vực Bút đạo.

Sau đó, Tô Vũ dùng Tỉnh Vũ ấn trấn áp, chải vuốt lực lượng của nó, tiếp theo hắn bắt đầu dung đạo!

Giờ khắc này.

Ở nơi bóng đêm vô tận, nam tử áo trắng đang chạy trốn chợt sửng sốt khựng lại, “Hữm?”

Lại bao nhiêu năm đã trôi qua vậy?

Rõ ràng truyền nhân của ta đoạn mất Bút đạo mới chỉ lúc nãy thôi mà.

Kết quả… lại có người dung đạo rồi?

Vẫn là người kia hay là thời đại mới đã mở ra nên có người khác đến?

Quái lạ!

Y không hiểu được, sau một khắc, y chợt biến sắc: “Hả?”

Lại đoạn đạo?

Cái quỷ gì vậy?

Mà Tô Vũ vừa dung đạo một chút xíu, nắm trong tay ít quy tắc chỉ lực thì liền điên cuồng rút ra lực lượng trong Bút đạo, phong ấn vào Văn Minh Chí.

Rất nhanh, trên một trang sách hiện ra hình mũi tên sắc nét!

Tô Vũ hết sức mừng rỡ!

Thật đúng là có thể làm được!

Nói như vậy ta hoàn toàn có thể rút ra hết thảy lực lượng từ Bút đạo!

Về phần rút sập rồi thì… Kệ nó! Có liên quan gì tới ta đâu!

Nơi bóng đêm vô tận.

Nam tử áo trắng lần nữa sững người, rốt cuộc đã qua bao nhiêu năm trôi qua?

Lại có người tới dung đạo!

Từ từ, má nó!

Y còn chưa kịp thở phào thì bỗng thấy Bút đạo của mình đã bị đoạn mất.

Cái quỷ gì thế? Truyền nhân của ta lại chết à?

Lại chết!

“Aaa!”

Nam tử áo trắng bỗng nhiên gào thét điên cuồng, đệt, chuyện gì đang xảy ra?

Ta cảm ứng sai sao?

Không có khả năng!

Một hồi dung đạo, một hỏi đoạn đạo, đệch tổ tông nhà ngươi, tình huống gì vậy?

Chẳng lẽ chỉ trong nháy mắt mà bên ngoài đã là ngàn vạn năm trôi qua ư?

“Lòng ta sụp đổ mất, ta đã mất đi bao nhiêu truyền nhân vậy?”

Y rống to một tiếng, thật sự có hơi điên cuồng, rốt cuộc là tình huống như thế nào?

Tốc độ thời gian trôi qua chênh lệch bao nhiêu?

Bên ngoài có phải đã đi qua mấy ngàn vạn năm rồi không?


Chương 3095: Suy Nghĩ Sai Lâm.

Dung đạo rồi rút ra lực lượng Bút đạo.

Tiếp tục dung đạo, sau đó lại rút ra, kế đó thì đoạn đạo, đoạn mất rồi liền rút thật nhiều.

Tô Vũ chơi đến nghiện luôn rồi!

Cũng chỉ hắn mới có thể chơi như vậy, những người khác thì chỉ việc dung hợp Bút đạo đã làm không được.

Vả lại người bình thường cũng không chơi như thế, chơi kiểu này lỡ đâu làm sập đại đạo của bản thân, ai chịu nổi?

Một bên, Vạn Thiên Thánh cùng Thông Thiên Hầu nhìn ra ngoài một hồi, rất nhanh, Thông Thiên Hầu nhịn không được liền lên tiếng: “Vũ Hoàng, chúng ta trổ về đi, ta không chịu nổi lực áp chế ở đây nữa!”

Lúc này Tô Vũ mới rời khỏi Bút đạo, mang theo nụ cười thỏa mãn rạng rỡ.

Trong Văn Minh Chí lại nhiều thêm một trang sách cực kỳ cường đại.

Mũi tên đạo!

Hắn liếc qua Thông Thiên Hầu, híp mắt cười nói: “Thực lực bình thường, bất quá chất liệu rất tốt, đến giờ mà vẫn chưa ai đập chết ngươi! Ta hơi hiếu kỳ, ngươi là do tài liệu gì rèn đúc thành, là ai rèn đúc? Là cửa thiên sinh hay là hậu thiên có người chế tạo?”

Trước đó hắn không quá để ý những thứ này.

Hôm nay hắn lại thấy tò mò.

Một cánh cửa có thể phong ấn một thời đại.

Thật đáng sợ!

Đương nhiên, bây giờ Thông Thiên Hầu rất nhỏ yếu, nhưng trên bản chất hẳn là cấp bậc khá cao, nếu không, Văn vương cũng không cần thiết dặn dò y, bảo y đi phong ấn một thời đại.

Còn nữa, phong ấn thời đại rồi thì người của thời đại ấy sẽ chết hay là như thế nào?

Có một số việc, hiện tại Tô Vũ còn chưa nắm rõ tình huống…

Thông Thiên Hầu thấy Tô Vũ lại nhắc tới những chuyện đó thì bi ai nói: “Ta chính là cửa thiên sinh, không phải do ai chế tạo hết, hậu thiên rèn đúc thì sao có thể so sánh được với thiên sinh”

‘Thật sao?

Chưa hẳn!

Tô Vũ cảm thấy trong thiên địa này sẽ không vô duyên vô cớ lại tự đản sinh ra nhiều cánh cửa như vậy, gia hỏa này rất có thể là do con người rèn nên, chỉ là y không rõ ràng hoặc là không muốn nói ra mà thôi.

Bất quá, những chuyện đó cách bây giờ còn xa, trên đại thể chỉ cần biết một chút là được, không nhất thiết phải truy đến cùng.

Thiên Môn hay Địa Ngục Môn cũng tốt, trong thời gian ngắn, Tô Vũ khẳng định sẽ không cách nào tiếp xúc dược với chúng.

“Đi về trước đã!”

Trở về rồi hãy nói, họ đã ở trong thời không trường hà cũng khá lâu rồi.

Qua một hồi, đám người Tô Vũ trở về.

Mọi người thấy Vạn Thiên Thánh thì đều xôn xao tiến lên.

Bánh Nhân Đậu phiên bản quang cầu lập tức bay tới, trong mắt hư ảnh hơi hơi mờ mịt, tình huống gì thế này?

Vạn Thiên Thánh cũng nhìn về phía Bánh Nhân Đậu, thấy Bánh Nhân Đậu nhìn mình chằm chằm thì bật cười: “Bánh Nhân Đậu đạo hữu, sao lại nhìn ta như vậy? Còn nữa, đạo hữu không khôi phục bản tôn đi, bảo trì trạng thái này làm gì?”

Bánh Nhân Đậu mờ mịt, mở miệng giải thích: “Thân thể ta phát nổ rồi mà”

“Đạo hữu đừng nói giốn!”

Vạn Thiên Thánh chỉ điểm: “Đạo hữu vốn là đại đạo quy tắc biến thành thì lấy đâu ra nhục thân? Nhục thân chỉ là ấn tượng cố hữu, một loại ảo giác trong ý chí làm cho đạo hữu cảm thấy mình tồn tại nhục thân.

Trên thực tế, nhục thân đó cũng chỉ là do quy tắc chỉ lực biến thành, đạo hữu chỉ là mất đi kha khá quy tắc chỉ lực nên hơi suy yếu mà thôi”

Ông còn đang cảm thấy kỳ quái đây.

Người không có nhục thân thì thôi đi, sao Bánh Nhân Đậu và Bánh Hấp lại học theo xem náo nhiệt?

Cũng hóa thành quang câu để làm gì?

Hai ngươi đào đâu ra nhục thân?

Các ngươi rõ ràng là quy tắc đại đạo mà.

Có quy tắc đại đạo nào lại có nhục thân không?

Bánh Nhân Đậu sửng sốt một chút rồi chẫm rãi suy tư, y sống lâu lắm rồi nên cũng biết mình là quy tắc đại đạo, nhưng quy tắc đại đạo không có nhục thân à?

Vậy tại sao ta lại có một thân thể lông xù?

Bánh Nhân Đậu mờ mịt nói: “Thế nhưng… Thế nhưng ta cảm thấy ta tồn tại nhục thân, mà thân thể tộc ta đều là như thế mà”

Đều là cục lông á!

Vạn Thiên Thánh giải thích: “Bánh Nhân Đậu đạo hữu, đây là Duy tâm đạo! Nói cách khác, ngươi cảm thấy, hoặc là năm đó Văn vương cảm thấy ngươi nên có dáng về cục lông xù nên mới tiêm vào đầu ngươi lý niệm này, ngươi là quy tắc đại đạo, tùy tâm sở dục, cho nên mới có thể hóa thành cục lông!”

Ta cho rằng ngươi là cái đạng gì thì ngươi liền hóa thành hình dạng đó, về sau, ngươi bèn sinh ra ấn tượng cố hữu như thế.

Tộc của Bánh Nhân Đậu là ba vị cục lông, nhưng thật ra họ là đại đạo khác biệt, sao có thể giống nhau cho được?

Bản chất của bọn chúng là đại đạo nhưng cũng không phải cùng là một đại đạo!

Bánh Nhân Đậu sợ run: “Nói cách khác, nhục thể của ta… Không, kỳ thật ta không tồn tại thân thể, ta chỉ là thụ thương, quy tắc chỉ lực tiêu tán đi nhiều cho nên ta mới thấy suy yếu?”

“Đúng thết”

Vạn Thiên Thánh cũng đang ở trong trạng thái đó nên tự nhiên là ông biết rõ tình hình của Bánh Nhân Đậu.

Bánh Nhân Đậu giật mình, một lát sau, y giống như đã nghĩ thông suốt.

Dần dần, quang cầu biến thành Cục lông lớn.

Không khác biệt lắm so với dáng vẻ trước đó, cũng không cảm nhận được dấu hiệu nhục thân vỡ vụn gì cả, chỉ là khí tức đã yếu đi không ít.

Nhưng y đột nhiên xuất hiện khiến cho người ta cảm nhận được nhục thân của y hệt như mới khôi phục, kỳ thật đây cũng không phải là nhục thân!

Khôi phục về bộ dáng ban đầu, Bánh Nhân Đậu nhìn thoáng qua Vạn Thiên Thánh, ánh mắt đây hiếu kỳ, rất nhanh y lại nhìn về phía Bánh Hấp, hô to: “Tức phụ, ngươi cũng có thể khôi phục đó!”

“Làm sao để khôi phục?”

“Ngươi cứ nghĩ, ta có nhục thân, ta có nhục thân… Suy nghĩ nhiều một hỏi thì ngươi liền có thôi!”

“Đương gia, dễ dàng như vậy hả?”

“Ừ”

Hai phu thê trò chuyện một hỏi, lát sau, ma ma của Cục lông nhỏ cũng khôi phục giống như Bánh Nhân Đậu, chỉ là nàng còn hơi suy yếu nhưng nhục thân thì đã xù bông hệt như xưa.

Các quang cầu khác đều rất bất ngờ, nhất thời mọi người đều chìm vào suy ngẫm!

Quy tắc đại đạo!

Hai vị kia khác hẳn mọi người.

Phệ Thần tộc rất đặc thù, quy tắc đại đạo thành linh là việc rất hiếm thấy, cho nên Phệ Thần tộc chỉ có mỗi ba vị.

Bây giờ, Vạn Thiên Thánh chưa khôi phục nhục thân nên có thể miễn cưỡng nói ông cũng là quy tắc đại đạo thành linh, chỉ là ông vẫn giữ một chút ký ức, đây chính là điểm khác với Bánh Nhân Đậu bọn họ.

Có lẽ trước kia Bánh Nhân Đậu cũng là cường giả, dung nhập đại đạo mới hóa thành đại đạo chỉ linh.

Lúc này Tô Vũ chỉ đứng ngoài quan sát, Bánh Nhân Đậu và Bánh Hấp khôi phục là chuyện rất tốt.

Yếu hơn trước đó một chút cũng chẳng sao, về sau từ từ khôi phục là được, thương thế của hai vị này không có biểu hiện quá nặng.

Có điều Tô Vũ lại nghĩ tới một chuyện khác, hắn thấy hơi cổ quái, nhìn về phía Bánh Nhân Đậu, nửa ngày sau mới mở miệng: “Bánh Nhân Đậu tiền bối, rốt cuộc ngài có phải Thôn Phệ chỉ đạo không?”

“Hả?”

Tô Vũ nhíu mày: “Không phải là ngài cảm giác sai rồi chứ? Nếu ngài là Thôn Phệ chi đạo thì tại sao ta cảm thấy không quá giống với Cửu Nguyệt?”

Bánh Nhân Đậu mờ mịt đáp: “Ta không phải Thôn Phệ chi đạo mà, ngươi không biết sao?”

Tô Vũ sửng sốt, không phải ư?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box