[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 618 : Nhân Cảnh Rung Chuyển. (c3086-c3090)
❮ sautiếp ❯Chương 3086: Nhân Cảnh Rung Chuyển.
Ngày hôm đó tin tức bắt đầu ở lưu truyền ở Nhân cảnh.
Vũ Hoàng bất khả chiến bại mang theo rất nhiều cường giả đi tới thượng giới, nay lại thất bại ở đó, tổn thất cực kỳ nặng nẻ!
Bây giò, Nhân Chủ Bách Chiến đời thứ chín sắp trở về.
Vũ Hoàng lựa chọn rút lui đến Tử Linh giới vực, muốn chờ thời cơ Đông Sơn tái khởi, hắn cùng Bách Chiến chú định là không cách nào hợp tác, không cách nào cộng sự.
Tô Vũ xem thường Bách Chiến cũng không phải là lần đầu tiên, chuyện này không ít người đều biết đến.
Bây giờ, một bộ phận Hầu Thượng Cổ còn sống lựa chọn ủng hộ Bách Chiến, thực lực của Tô Vũ đại tổn, thọ nguyên không còn nhiều, hắn lựa chọn rời khỏi Nhân cảnh, nhường lại giang sơn, nhất thời việc này đã nhấc lên vạn cơn sóng lớn!
Đại Minh phủ.
Tiếng người trò chuyện huyên náo, người kể chuyện đang truyền bá tin tức, ngữ khí của người kể chuyện kia cực kỳ kích động: “Chư vị, Phủ chủ đã hạ lệnh ai nguyện ý đi theo Vũ Hoàng thì trong vòng mười ngày tề tụ tới Tỉnh Lạc Sơn! Ly biệt quê hương…
Haiz, lần này đi có lẽ là cả một đời đều không thể trở về cố thổ!”
“Nghe nói Bách Chiến vương cũng chiếu cố Nhân tộc, không biết Bách Chiến vương trở về liệu có đối đãi tốt với chúng ta hay không”
“Nghe nói tới Tử Linh giới thì chẳng khác gì đến Địa Phủ, không nhìn thấy mặt trời chứ đừng nói là hưởng thụ, ăn uống đều là cả một vấn đề, ta nghe nói đi bên kia chỉ có thể ăn thi thể thịt thối… “
“Không phải chứ?”
“Thật đó!”
“Con của vương lão đầu sát vách nhà ta phục dịch trong quân đội, nghe nói lần trước hắn từng tiếp xúc với Tử Linh.
Khiếp lắm, ngươi không biết đâu, chúng đều là uống máu ăn thịt thối không đấy”
“Thảm như vậy à?”
“Thật mà!”
“Sao Vũ Hoàng lại thất bại chứ, giờ thì hay rồi, vứt bỏ vạn giới… Chúng ta mới vừa đánh hạ chư thiên vạn giới, ta còn muốn mang vợ đi tới các tiểu giới khác du lịch một chuyến đây, giờ thì tiêu tùng rồi!”
“Các ngươi nói xem Bách Chiến vương kia có lợi hại bằng Vũ Hoàng không? Nghe nói mấy ngàn năm trước hắn cũng đại bại một trận, chết rất nhiều cường giả.. “
Tiếng nghị luận ầm 1 vang lên khắp nơi.
Là đi hay ở, vấn đề này đã trở thành đề tài sốt dẻo trong Nhân cảnh.
Đối với Bách Chiến, mọi người không hề quen thuộc.
Đối với Tô Vũ, mọi người cũng coi như quen biết, tối thiểu thì họ biết vị Nhân Chủ mới này mang bọn hắn đánh tới đỉnh phong của cuộc đời, khiến cho vạn tộc thần phục!
Đương nhiên, hiện tại hắn đã thất bại.
Tử Linh giới vực… Nếu ở Nhân cảnh, mọi người vẫn sẽ nguyện ý ủng hộ Tô Vũ, dù sao cho dù thất bại thì Tô Vũ vẫn sẽ được lòng người, chủ yếu là họ đều xa lạ đối với Bách Chiến.
Thế nhưng nếu đi Tử Linh giới vực, chân chính ngăn cách sinh tử thì lại khiến cho vô số người chùn bước.
Không có cách nào đi theo được!
Dân gian, trong quân, các đại học phủ, các đại gia tộc, lúc này đều đang nghị luận, đang thương lượng, đang lựa chọn.
Chu Thiên Đạo thì đang nhanh chóng thu thập tất cả tài nguyên, ăn uống đều lưu lại, một chút vật tư cơ sở cũng không để ý, nhưng mà bí cảnh hay tài nguyên cao cấp vừa cướp đoạt tới thì không lưu lại cho Bách Chiến một miếng nào.
Bách Chiến cũng không có khả năng không có gì trong tay, nhiều năm như vậy, mặc dù hắn bị phong ấn nhưng dưới tay hắn đâu phải là không có ai.
Cả Nhân cảnh đều đang rung chuyển.
Mà Tô Vũ lại không có thời gian quản những thứ này.
Hắn đã mang người tới Thiên Uyên giới, dĩ nhiên là chỉ có hắn và mấy vị Hồng Mông, Phì Cầu, Mệnh Hoàng, Thông Thiên Hầu.
Mệnh Hoàng bước vào bên trong, khó tránh khỏi thổn thức: “Năm đó, Thiên Uyên nhất mạch làm phản, Nhân tộc bây giờ thì cũng không tính là phản, nhưng một vài lý niệm bất hòa nên mới khiến chúng ta lựa chọn mỗi người đi một ngả!”
Rất giống với Nhân tộc hiện tại.
Tô Vũ thì tương tự với Thiên Uyên tộc năm đó, mang theo một số người lựa chọn trốn vào Tử Linh giới vực.
Tô Vũ cười nói: “Ta không muốn trở thành Thiên Uyên tộc!”
Dứt lời, hắn nhìn quanh bốn phía, cảnh tượng hoang tàn khắp nơi, nơi này chẳng những bị Đại Chu vương đánh tung, khi đó còn có vô số Tử Linh tràn vào, dẫn đến quy tắc trừng phạt bộc phát, toàn bộ Thiên Uyên giới cơ hồ là bị quy tắc trừng phạt quét sạch.
Thật sự là diệt tộc!
Thiên Uyên giới lớn như vậy mà lúc này không tồn tại một ít khí tức nào, khắp nơi đều là khung cảnh đổ nát thê lương.
Xa xôi trong chỗ sâu, mơ hồ còn có một số tử khí thẩm thấu bay tới.
Mệnh Hoàng cũng nhìn về phía nơi xa: “Vũ Hoàng chỉ cần tìm ra hạch tâm giới vực của Thiên Uyên giới, dung nhập nó vào Tử Linh giới vực là được! Tương đương với việc ở Tử Linh giới mở ra một địa bàn nhỏ nhỏ, không khác gì chư thiên vạn tộc!”
Tô Vũ gật đâu, vạn giới cũng đều là như thế, lúc đầu không có tiểu giới, về sau có người mổ ra tiểu giới nên khi đó mới có cái gọi là vạn giới.
“Mở giới không khó!”
Tô Vũ nói: “Kỳ thật chỉ cần có chiến lực Hợp Đạo thì sẽ có thể mở, chỉ là mạnh yếu không giống nhau mà thôi! Thiên Uyên giới cũng coi như cường đại, không cần chúng ta tự mình mở thêm, mấu chốt ở chỗ sau khi dung nhập thì phải làm như thế nào để ngăn cản tử khí xâm nhập”
Đây mới là chỗ khó!
Mệnh Hoàng đề xuất: “Cái này thì cần tới thuật hóa đá! Năm đó thuật hóa đá của Cung vương ngăn cản tử khí rất cao siêu, ngài nhìn các vị trấn thủ liền biết, mười vạn năm đều không hề bị xâm nhập”
Tô Vũ động tâm, thuật hóa đá ư?
Đúng rồi!
Hiện tại hắn cũng đang nắm giữ một vị am hiểu thuật hóa đá, Kỳ Dung!
Thiên Vương ngụy đạo thì cũng là Thiên Vương!
Không cần mười vạn năm, mấy trăm năm là đủ rồi.
Không thì mấy chục năm cũng có thể chứ?
“Tại bên ngoài giới vực hóa đá toàn bộ một tầng.. “
Tô Vũ thì thào một tiếng, Mệnh Hoàng lắc đầu: “Không cần, chỉ cần hóa đá ở một số vị trí yếu ớt là được rồi, Thiên Uyên giới vốn không yếu, giới bích cũng có năng lực chống cự, không phải chỗ nào cũng đều có tử khí chảy vào!”
Tô Vũ đã hiểu, bất quá có thể hóa đá toàn bộ là tốt nhất!
Kỳ Dung!
Đối với thuật hóa đá Tô Vũ không am hiểu nhiều lắm, nghĩ đến đây, Tô Vũ lập tức triệu hồi Kỳ Dung ra.
Khóe miệng Mệnh Hoàng bất giác giật một cái!
Cút mọe ngươi đi!
Không phải ngươi nói người dưới trường ngươi chết hết rồi sao?
Đây là Thiên Vương nhỉ?
Đệt, đồ lừa gạt!
Tô Vũ giải thích: “Trên đường ta nhặt được đó, Kỳ Dung Kỳ vương phi, ngươi biết không?”
“Kỳ vương phi?”
Vô Mệnh ngạc nhiên nhìn về phía Kỳ Dung đang càng ngày càng sung mãn, mơ hồ nhìn ra một vài dấu vết dĩ vãng, ông thật sự thấy ngoài ý muốn: “Kỳ vương phi còn sống ư?”
“Vô Mệnh?”
Kỳ Dung nhìn thấy Vô Mệnh thì cũng kinh ngạc, bà nhìn chung quanh một vòng, cổ quái nói: “Nơi này là.. “
“Thiên Uyên giới!”
Tô Vũ lên tiếng: “Trước đó ta chiến bại ở thượng giới, đang muốn mang theo Thiên Uyên chìm vào Tử Linh giới vực! Nhưng ta lo lắng tử khí sẽ xâm nhập nơi đây.
Kỳ vương phi, ngươi am hiểu thuật hóa đá, có khác lắm với sở trường của Cung vương không?”
Kỳ vương phi có ngàn vạn nghi hoặc, nhưng cũng biết điều không hỏi vào lúc này mà chỉ thành thật trả lời câu hỏi của hắn: “Nói ra thì có chênh lệch giữa thật giả, nếu Cung vương ở đây thì ta liền có thể thôn phệ hắn!”
Khóe mệnh Vô Mệnh co giật lần nữa, lời này nghe không được tự nhiên chút nào!
Mà Kỳ Dung đương nhiên không quản ông ta nghĩ gì, bà nhìn chung quanh một lượt rồi lại nhìn về chỗ sâu, gật đầu nói: “Có thể hóa đá, nhưng dù sao ta cũng không phải chủ nhân quy tắc, chống cự không được quá lâu! Ba trăm năm sau nhất định phải gia cố một lần!”
Tô Vũ thở phào: “Vậy là tốt rồi!”
Nhặt xương cốt của vị Kỳ vương phi này về vẫn rất có tác dụng!
Thuật hóa đá của bà ta có vẻ không tệ.
Chương 3087: Rốt Cuộc Là Ai Chết Thật?
Tô Vũ đương nhiên không có ý định thả cho Kỳ Dung tự do rời đi.
Không cần biết bà có thể tu bổ đại đạo hoặc dung hợp đại đạo hay không, bà là Thiên Vương, nếu bà chạy thoát rồi trở thành địch nhân thì làm sao bây giờ?
Kỳ Dung cũng không hề mong đợi gì nhiều, bà nói: “Nhân Chủ, ta kiến nghị ngươi đừng giết cường giả ngụy đạo là bởi vì có thể tróc ngụy đạo ra, dù là dùng cho chân đạo hay là cường hóa thì đều có tác dụng rất lớn”
“Nguy đạo có thể cắn nuốt chân đạo, vậy chân đạo tự nhiên cũng có thể cắn nuốt ngụy » đạo:
Tô Vũ ngẩn ra, hắn bỗng nhiên nghĩ tới gì đó, gật đầu nói: “Ý ngươi là nếu cắn nuốt cường giả có ngụy đạo tương tự thì cường giả chân đạo cũng sẽ cường đại hơn?”
“Đúng vậy”
Kỳ Dung trầm giọng: “Ta cảm thấy năm đó Nhân Hoàng sáng lập Đạo Nguyên chi địa có lẽ là để cường hóa cường giả chân đạo, còn ngụy đạo thì ta nghĩ chưa chắc Nhân Hoàng đã có hứng thú nắm giữ kẻ yếu như vậy, ngài làm vậy là để giúp cường giả dưới trướng mình dễ dàng cường đại hơn mà thôi”
Đây là một căn cứ cường hóa đại đạo.
Bằng không Nhân Hoàng khống chế kẻ yếu thì có ích lợi gì?
Kỳ Dung tiếp tục nói: “Ta cũng từng nói khi cường giả tu luyện ngụy đạo càng nhiều thì sẽ có hy vọng tiếp dẫn Nhân Hoàng trở về.
Có thể nói rằng đạo trong Đạo Nguyên chi địa chính là biển chỉ dẫn, nhưng hiện tại Nhân Hoàng không tìm thấy nó hoặc là không có biện pháp đi lên.
Nếu đạo này cường đại hơn, có lẽ Nhân Hoàng có thể trực tiếp xuyên qua đó để quay về”
Hiển nhiên Kỳ Dung đã nghiên cứu vấn đề này rất sâu.
Tô Vũ sờ cằm trầm tư.
Hắn biết ngụy đạo có thể cường hóa chân đạo, lúc trước hắn đã cho đám người Đại Minh vương cắn nuốt đám tiểu kim long mình lấy được, nhưng không cho bọn họ cắn nuốt quy tắc chi đạo đã bị khống chế, hắn trực tiếp giết cường giả ngụy đạo và cắt đứt luôn ngụy đạo cho xong việc.
Hiện giờ hắn lại đang tự hỏi một vấn đề, ngụy đạo có thể lấy yếu nuốt mạnh, vậy vì sao chân đạo lại không thể?
“Giả sử hiện tại ta có một vị thuộc hạ Vĩnh Hằng tu luyện hỏa đạo, ta có thể cho hắn cắn nuốt Hợp Đạo tu luyện ngụy hỏa đạo, vậy người nọ có thể trở thành Hợp Đạo cảnh đúng không?”
Kỳ Dung ngẫm nghĩ rồi đáp: “Chênh lệch quá lớn thì hiệu suất cắn nuốt sẽ không cao, dễ xuất hiện tình trạng lực lượng đại đạo trôi đi lãng phí, chênh lệch không lớn thì hiệu quả cắn nuốt mới là tốt nhất.
Một vị Hợp Đạo cắn nuốt một vị Hợp Đạo ngụy đạo thì có lẽ có thể hoàn toàn hấp thu lực lượng đại đạo của đối phương mà không lãng phí.
Hơn nữa làm vậy thì có thể mở rộng đại đạo vốn có, giúp đại đạo có tiềm lực lớn hơn”
Liên hệ với lí thuyết dung hợp đại đạo cùng loại của Đại Chu vương trước đó giúp Tô Vũ dân dân hiểu ra.
“Ngươi nói không sai, quả thật không nên giết cường giả ngụy đạo, nhưng trước đó ta đã giết không ít Thiên Vương ngụy đạo”
Trái tim Tô Vũ bỗng nhiên đau nhói: “Hình như ta tổn thất lớn rồi.
Ta đã giết chết bao nhiêu Thiên Vương ngụy đạo? Nếu những kẻ này đều bị người của ta cắn nuốt thì chẳng phải đều có thể trở thành Thiên Vương ư? Dù không được thì cũng có thể thành Hợp Đạo đỉnh cấp?”
Quá thảm! Hắn nghĩ đám cường giả ngụy đạo của bạn tộc chẳng khác gì Long Huyết Hầu trong Tử Linh giới vực, bọn họ chỉ là công cụ dưỡng đạo hoặc là “gián điệp” mà hắn tùy thời có thể trấn áp.
Kết quả hắn đã lõ tay xử lý một đống mất rồi.
Ánh mắt Tô Vũ lóe sáng: “Ví dụ như Lục Dực, hẳn là gã tu luyện một loại lực lượng đại đạo có liên quan tới tốc độ, kỳ thật thời gian đại đạo của Tiểu Chu vương cũng xem như một loại đại đạo tốc độ, đạo tốc độ cực hạn.
Vậy thì hắn có thể cắn nuốt hay không?
Dù không được thì đưới trướng Tô Vũ cũng có cường giả khác thuộc loại này.
Tô Vũ nhanh chóng tính toán, hắn lại nói: “Kỳ vương phi, ngươi tu luyện đạo gÌ?”
Bề ngoài là bộ xương khô nhưng Kỳ vương phi vẫn lộ rõ vẻ biến sắc, sau một lúc lâu mới nói: “Nhân Chủ..”
Tô Vũ mỉm cười: “Kỳ vương phi đừng hiểu lầm, ta chỉ muốn biết để tiện an bài mà thôi, có lẽ ta còn có thể tìm cường giả chân đạo tới cho vương phi cắn nuốt”
Kỳ vương phi câm nín, bà không biết có nên nói hay không, nhưng có một số việc đúng là không giấu được.
Cuố cùng, Kỳ vương phi đành phải thành thật khai báo: “Ta tu luyện thạch hóa đạo, cùng loại với giam cầm, nhưng phương thức thì bất đồng, ta có thể thạch hóa người khác, trong lúc đại chiến, nếu đối phương không mạnh thì ta có thể thạch hóa phong ấn hắn”
Đây xem như một loại phong ấn hữu ích, có điều Tô Vũ vừa nghe qua lại âm thầm cảm khái đây đúng là một đạo tốt chuyên dùng để xây dựng.
Thạch hóa trong nháy mắt chắc chắn sẽ rất hữu dụng khi muốn xây nhà.
Hình như hắn không có thuộc hạ theo đạo này, kỳ thật không có nhiều người am hiểu đạo phong ấn, nhưng mà chi mạch Ngục vương lại rất am hiểu.
Tô Vũ cười nói: “không tồi, phe ta không có mấy ai am hiểu phong ấn, vậy là có thể bù đắp thiếu sót rồi.
Vương phi sớm khôi phục thực lực đi, hiện giờ bất cứ một vị Thiên Vương nào cũng đều là tồn tại có tầm ảnh hưởng lớn của phe ta”
Kỳ vương phi khẽ gật đầu, bà nhẹ nhàng thở ra.
Bà không phải hạng người thiện tâm, nhưng đứng trước mặt người trẻ tuổi tên Tô Vũ này lại khiến bà có cảm giác mình còn không độc ác bằng hẳn.
Hắn nổ chết đám Thiên Vương như nổ chết đám gà con mà không biến sắc, thậm chí suốt quá trình đó hắn vẫn luôn tươi cười không chút nhíu mày.
Nhân vật tàn nhẫn như vậy khiến Kỳ vương phi cũng cảm thấy không dễ chọc.
Huống chỉ hắn có thể nhẹ nhàng khống chế Nhân tộc, dù hiện tại đám đồ cổ không còn nhiều, nhưng hắn có thuộc hạ là Chuẩn Vương, hai vị Chuẩn Vương đi theo hắn chưa chắc đã yếu hơn hắn, nhưng nhìn bộ dáng lại thấy rõ là cực kỳ ngoan ngoãn nghe lời.
Thấy Kỳ vương phi gật đầu, Tô Vũ liền hài lòng bảo: “Vậy mời vương phi tiến vào trong Văn Minh Chí ở thêm mấy ngày, gần đây thượng giới không yên ổn, ta sợ sẽ có kẻ cảm ứng được vương phi, vương phi sẽ không chê chứ?”
Ta chê!
Kỳ thật Kỳ Dung rất ghét loại không gian kín nhỏ hẹp như này, bà bế quan nhiều năm đã chịu đủ rồi.
Nhưng hắn đã nói thế, bà muốn phản đối cũng không được, đành đáp: “Không chê, Nhân Chủ có thể cho Kỳ Dung một nơi dung thân đã là vinh hạnh của Kỳ Dung”
Tô Vũ cười cười: “Dù sao ngươi cũng là vương phi, là đạo lữ của Nhân Chủ, Nhạc Cương tiền bối cũng là tấm gương của ta… Khụ khu, ta sẽ đối xử tử tế với vương phi”
Còn tấm gương thì thôi quên đi.
Sống kiểu gì mà đạo lữ của chính mình còn không bảo vệ nổi, tấm gương cái rắm!
Kỳ Dung không nói chuyện nữa, Văn Minh Chí của Tô Vũ hiện ra, Kỳ Dung chủ động đi vào, Tô Vũ liền nhét thêm không ít bảo vật vào trong để bà dùng khôi phục.
Sau khi Kỳ Dung đã đi vào, Tô Vũ bỗng nhiên mỉm cười nói: “Ta đang tự hỏi một vấn đề”
Mọi người trong phòng đều nhìn hắn.
“Các ngươi cảm thấy Bách Chiến là ngu thật hay chỉ là giả vờ?”
Mấy người lộ vê nghi ngờ, Lam Thiên bèn hôi: “Ý Vũ Hoàng là gì?”
“Mấy thế hệ Nhân Chủ trước đều rất thảm, bọn họ chỉ là con rối trong tay đám đồ cổ, nhưng Bách Chiến thì không, hơn nữa có không ít người chịu chết nhường đường cho hắn, những kẻ khác cũng đều nghe lời hắn, thậm chí người truyền lửa còn chịu chết vì hắn.
Hắn bị phong ấn nhiều năm như vậy mà mọi người không thôi chờ mong hắn trở về.
Bách Chiến thật sự là kẻ ngu sao?”
Tô Vũ híp mắt cười nói: “Trận chiến cuối cùng kia đã hại chết một nhóm lớn Hầu thượng cổ, kể cả Hợp Đạo của các triều tịch trước, không phải là vì đám lão đầu tử đó quản quá nhiều chứ? Vậy nên Bách Chiến mới thuận tiện tiễn bọn họ lên đường?”
Lam Thiên lắc đầu cười ha hả: “Không thể nào.
Ngươi cũng nói là sau này đám gia hỏa đều nghe lời hắn mà, vậy thì sao phải làm như thế? Ta cảm thấy là do hắn ngốc thôi chứ không liên quan đến chuyện khác đâu.
Thực lực Bách Chiến quá mạnh nên không thê thảm như Nhạc Cương.
Ngươi xem đi, ngay cả Cự Nhân tộc mà hắn còn thông đồng được, vậy thì ai sẽ gây sự với Bách Chiến? Nếu nói hắn cấu kết ngoại tộc thì thử ngẫm xem, nếu Nhạc Cương cưới nữ nhân ngoại tộc thì sẽ ra sao.
Cho nên đỏ cổ cũng chỉ là hạng người sợ mạnh hiếp yếu, kẻ thực lực cường đại thì nói gì cũng đúng”
Tô Vũ gật đầu: “Cũng đúng.
Là ta suy nghĩ nhiều rồi.
Mà sao sau khi Bách Chiến xâm nhập Hỗn Độn Sơn thì không còn tin tức nữa nhỉ? Không phải là hắn chết rồi đấy chứ?”
“Không đến mức ấy đâu, nếu chết thật thì đám người Đại Đường vương, Đại Hắn vương ở hạ giới sẽ đều thăng cấp Hợp Đạo”
Lam Thiên tủm tỉm cười: “Ta thấy có khả năng hắn đánh nhau với Nguyệt La rồi đánh ra tình cảm nên thuận tiện nối lại tình xưa cũng nên”
Lam Thiên cười thâm sâu: “Đáng tiếc, ta không biết Nguyệt La có bộ dáng, khí chất và phong cách thế nào, nếu không ta đã có thể thử xem tư vị Bách Chiến rồi”
Khu khu khụ.
Tô Vũ ho khan, cắn răng quát: “Đi ra ngoài!”
Lam Thiên u oán nhìn hắn.
Tô Vũ tức giận mắng: “Ra ngoài đi, cho ta bình tĩnh lại”
Lam Thiên uất ức hóa thân thành một vị nữ tử vũ mị, quyến rũ, uốn éo cái eo nhỏ không tình nguyện rời đi.
Tô Vũ thở dài, má nó, vì sao ngươi lại có suy nghĩ như vậy?
Thử tư vị Bách Chiến ư? Tư vị gì?
Má nhà ngươi.
Gần đây Lam Thiên hành xử khá bình thường nên Tô Vũ đã quên những việc trước kia, hiện tại bị y gợi lại khiến hắn lập tức có cảm giác bất đắc dĩ sâu sắc, hắn vẫn nên cách tên biến thái này xa một chút thì hơn.
Cự Trúc Hầu và Tứ Nguyệt liếc nhìn nhau, không rét mà run.
Thật biến thái!
Đám thuộc hạ của Vũ Hoàng không có mấy kẻ là người bình thường.
“Chúng ta phải mau nghĩ biện pháp đem nơi đây chìm vào Tử Linh giới vực! Dung nhập vào trong đó, phong tỏa cửa ra, na di ba mươi sáu thành tới, trùng kiến nơi đây.. ” Tô Vũ kiến nghị.
Hắn nói tiếp: “Quên mất, nơi này chìm vào Tử Linh giới vực thì có thể đoạn tuyệt quan hệ với vạn giới hay không, đã không còn đại đạo ảnh hưởng nên cũng sẽ không bị nhận lực áp chế nữa?”
Tô Vũ nói đến đây thì rơi vào trầm tư: “Có lực áp chế vẫn không ổn! Dù sao chưa hẳn chỉ có một tộc tiến vào, Nhân tộc không bị ảnh hưởng nhưng nếu các tộc khác bị áp chế thì không tốt lắm!”
Phán đoán sơ bộ thì hẳn là sẽ đoạn tuyệt ảnh hưởng, lực áp chế trong giới vực có quan hệ với chủ nhân của giới vực, cũng chính là cường giả đã mở ra giới này!
Chìm vào Tử Linh giới vực, quy tắc mà những cường giả mở giới năm đó chế tạo nên hẳn là đều sẽ tiêu tán.
Mệnh Hoàng nói: “Hẳn là sẽ đoạn tuyệt, nếu không ngài nhìn Tử Linh xem, chúng không phân chủng tộc, tại Tử Linh giới vực cũng sẽ không phải chịu bất luận áp chế gì!
Bởi vì toàn bộ Tử Linh giới vực chỉ có một đầu lực lượng đại đạo duy nhất”
Nói đến đây, ông thoáng chẩn chờ: “Vũ Hoàng, vậy làm sao để bảo đảm cho mọi người tu luyện, đây chính vấn đề lớn! Dưới Vĩnh Hằng có thể dùng nguyên khí tu luyện, trên Vĩnh Hằng thì vẫn phải cảm ngộ đại đạo!”
Tô Vũ cũng rất đau đầu, nghĩ một lát, ánh mắt hắn khẽ động: “Mở ra một lỗ hổng đi!
Học theo Nhân Hoàng, tại Thiên Uyên giới vực mở một lỗ hổng nhỏ dẫn một phần Thời gian đại đạo tới.. “
Mọi người hệt như đang nghe thiên thư!
Hồng Mông cũng nhịn không được hỏi: “Có thể làm vậy được à?”
Kỳ Dung cũng kinh hãi, có thể làm được như thế ư?
Tô Vũ tươi tỉnh đáp: “Tìm được điểm vào thì sẽ có thể thao tác! Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là ta có thể đánh phá thời không trường hà, ta cảm thấy độ khó sẽ không nhỏ!”
Cái này tương đương với việc đào một cái động trên thời không trường hà.
Mở đạo là mở một nhánh sông mà thôi.
Mà đào hang thì lại là đào vạn đạo nhánh sông, hai cái không giống nhau.
Tô Vũ sở sờ cằm: “Mà còn phải làm vững chắc cửa hang mới được, không thì toàn bộ sẽ lập tức tuôn ra, không chừng nơi đây sẽ hóa thành hỗn độn, chung quy rất khó mà làm được.
Rồi còn phải uẩn dưỡng từng tí một, tạo ra một thông đạo vững chắc có thể tạm thời dung nạp lực lượng thời không trường hà để mọi người tu luyện.
Đây mới là chuyện khó!”
Mấy người đều hít khí, nhíu mày.
Chỉ sợ đây là chuyện khó nhất để bảo trì tu luyện sau khi dung nhập Tử Linh giới!
Ánh mắt Tô Vũ chợt lóe lên: “Nói đi cũng phải nói lại, đây thật ra là một biện pháp hay để tu luyện cảm ngộ đại đạo, chân chính đi tiếp xúc với lực lượng vạn đạo, đương nhiên, nguy hiểm cũng sẽ có! Nhưng ta có Tinh Vũ ấn, hẳn là có thể khống chế một chút, mà đào lỗ hổng thì không cần đào lớn như Nhân Hoàng, cũng không cần đào to như Tử Linh Chi Chủ!”
Tử Linh Chi Chủ đã đào một cái động to bằng cái mâm trong thời không trường hà, Nhân Hoàng thì hay hơn, đào cái động to bằng cái hồ nước lớn luôn rồi!
Mà Tô Vũ có yêu cầu không cao, ta đào một cái động to bằng cái bát là được!
Tạm thời đủ cho mọi người tu luyện!
Trừ phi sau này cường giả nhiều hơn, thậm chí xuất hiện chủ nhân quy tắc, thật sự đến lúc ấy thì lão tử đều đã mạnh mẽ, còn lo lắng mấy chuyện này à?
“Lực lượng vạn đạo chảy xuôi, chúng ta phải chải vuốt uẩn dưỡng từng cái, chỉnh hợp, vững chắc.
Đây đích xác là cách tốt để cảm ngộ đại đạo!”
Tô Vũ lẩm bẩm: “Cho nên lần này ta phải mang theo một số người đi đào hang với ta!”
Mọi người không nói gì, ngươi thật sự là to gan!
Mệnh Hoàng chân chờ chốc lát mới lên tiếng: “Có thể đào ra được sao? Mọi người đã tiếp xúc với thời không trường hà rồi, dù không thấy rõ bằng Vũ Hoàng nhưng nếu chỉ muốn lặn xuống để tiến vào đáy sông cũng đã là cả một nan đề, người bình thường sẽ làm không được! Mà chúng ta còn muốn cắt đứt dòng sông, lực xung kích kia không phải bất luận kẻ nào đều có thể ngăn cản, Hợp Đạo cũng có thể bị cọ rửa đến chết!”
Tô Vũ cười nói: “Dùng Thời Gian sách và Tinh Vũ ấn làm vững chắc trong thời gian ngắn vẫn được! Cái này ta sẽ nghĩ biện pháp, chuyện các ngươi phải làm kỳ thật rất đơn giản, ta ở bên trên đào lỗ hổng, các ngươi ở phía dưới giúp ta chải vuốt số nước sông kia, không thể hỗn tạp, nếu không nó sẽ trở thành lực lượng hỗn độn!”
Mệnh Hoàng bỗng nhiên thở dài một tiếng: “Đây chẳng phải là muốn cho chúng ta chỗ tốt sao?”
Chỉ là ở bên dưới giúp chải vuốt mà thôi!
Đột nhiên ông cảm giác Tô Vũ có đôi khi thật sự quá đại khí, quá trượng nghĩa!
Hắn đi đào lỗ hổng lại chỉ để mọi người ở phía dưới chải vuốt đại đạo, mức độ nguy hiểm trong đó hoàn toàn không giống nhau.
Tô Vũ cười nói: “Chớ suy nghĩ quá nhiều, độ khó của việc này rất lớn! Chải vuốt vạn đạo không phải chuyện đơn giản, khẳng định cần một vị cường giả đến chấp chưởng, chưởng khống, phải cỡ như Lam Thiên mới được”
Nói rồi Tô Vũ phất tay, một tiểu nữ hài xuất hiện, khí tức yếu ớt u oán nhìn về phía hắn: “Vũ Hoàng ca ca, ta nổ hết rồi, xong đời rồi!”
Mệnh Hoàng nâng trán!
Đệch!
Lam Thiên?
Quả nhiên, ta biết ngay lời Tô Vũ nói chỉ là đánh rắm mài!
Thế này mà bảo là chết hết hả?
Mặc dù yếu ớt đáng thương, phân thân này khả năng chỉ có thực lực Nhật Nguyệt, thế nhưng không phải vẫn còn sống hay sao?
Tô Vũ cười mắng: “Bớt nói nhảm, cho ngươi cơ hội khôi phục đây! Ta muốn đào động trong thời không trường hà, ngươi ở phía dưới đón lấy, có thể nuốt riêng một chút lực lượng vạn đạo để làm cường đại Thương Sinh đạo của ngươi, từ đó, ngươi hẳn là có thể khôi phục nhanh chóng!”
Nói đến đây, Tô Vũ lại bảo: “Ta sẽ nghĩ biện pháp vớt lão Vạn ra, ngài ấy chưởng khống Nhân đạo, thất tình lục dục, nếu vào lúc này có thể uẩn dưỡng Nhân đạo của mình, cảm ngộ một chút vạn đạo thì có lẽ cũng có thể cấp tốc khôi phục”
Mệnh Hoàng giữ vẻ mặt bình tĩnh.
Kỳ thật ông rất muốn hỏi một câu, rốt cuộc là ai đã chết thật vậy?
Ngươi đừng nói là chẳng ai chết cả nhé, ta biết rằng khẳng định là rất nhiều vị còn sống, ta chỉ muốn biết thật sự có bao nhiêu người đã chết mà thôi!
Tô Vũ lại sở sờ cằm nói: “Mà nói chứ, nếu ta đục một lỗ hổng để tất cả mọi người đến chải vuốt vạn đạo, có lẽ đều có thể nhân cơ hội này khôi phục ít nhiều, hơn nữa còn có thể cảm ngộ đại đạo.
Trong tình huống mất đi nhục thân, không cảm ngộ Thân thể đạo mà là cảm ngộ đạo thuộc về mình thực thụ, như vậy ngược lại sẽ là chuyện tốt, có thể vứt bỏ quấy nhiễu của Thân thể đạo đối với mọi người!”
Bởi vì Thân thể đạo gây ra ảnh hưởng quá lớn.
Đại Tần vương, Đại Hạ vương đều thế, những người này nói là tu thương pháp, đao pháp, nhưng cuối cùng đều sẽ trở về Thân thể đạo, hiện tại họ không có nhục thân sẽ không bị ảnh hưởng, có lẽ lại là chuyện tốt!
Đương nhiên, người bình thường không làm được loại chuyện vì để ngộ đạo tốt hơn mà đem nhục thân của mình phát nổ, nhiều ít gì thì nhục thân đã tu luyện vô số năm, nói nổ liền nổ, ai mà bỏ được?
Bệnh tâm thần!
Nếu không có thu hoạch thì chẳng phải là thua lỗ đến thổ huyết à?
Lam Thiên cười hì hì hỏi: “Đào hang hả? Chơi vui thế, ta cũng muốn đi đào!”
“Ngươi đào cái rắm ấy!”
Tô Vũ tức giận mắng: “Với thực lực bây giờ của ngươi, ngươi xuống dưới đó sẽ bị nước dìm chết”
Tô Vũ thì khác, hắn có hai loại chí bảo bên người nên vẫn có hi vọng lặn xuống dưới cắt đứt dòng sông, đào một cái lỗ, những người khác dù cho là Thiên Tôn mà không có hai thứ bảo vật này thì xuống đưới, đáy đại khái cũng sẽ bị dìm chết!
Chương 3088: Lòng Trung Thành.
Tô Vũ mắng Lam Thiên một câu xong, rất nhanh hắn lại cười tủm tỉm: “Nói như vậy, lần này nếu chải vuốt thuận lợi, hẳn là mọi người sẽ tăng mạnh cảm ngộ bản chất đại đạo!
Sau đó lại đi cảm ngộ Đại Đạo Đồ, khả năng đều sẽ có thể gia tăng ở phương diện này!”
“Duy chỉ có một điểm.. “
Tô Vũ nhíu mày: “Nhục thân không dễ khôi phục, không phải là không dễ khôi phục mà là không đễ đạt tới trạng thái khi xưa! Cường giả dù mạnh hơn, dù không tu Thân thể đạo thì nhục thân cũng không thể yếu được, đây chính là vật dẫn! Nhưng nhục thân khôi phục thì cần lực lượng quy tắc của Thân thể đạo bổ sung”
Tô Vũ bỗng nhiên mắng: “Bách Chiến khốn kiếp! Dám chiếm đoạt Thân thể đạo, tại hắn nên chúng ta mới không thể dẫn dắt được nhiều lực lượng, như vậy chữa trị sẽ rất khó khăn! Nếu không thì thân thể đã dễ tu bổ rồi!”
Một bên, Mệnh Hoàng nhịn không được thấp giọng hỏi: “Nghe Vũ Hoàng nói vậy thì phải chăng mọi người chỉ nổ nhục thân, còn biển ý chí thì đều giữ được hết?”
Tô Vũ nhìn về phía ông, híp mắt cười nói: “Ngươi cảm thấy thế nào?”
Ta cảm thấy cái rắm á!
Ta cảm thấy khả năng là chẳng hề chết một ai.
Đệch!
Không phải con người!
Uổng công trước đó ta còn nghĩ thua thảm như vậy, giết nhiều người như vậy, có thể sẽ chết một số người, hóa ra… lại còn sống cả sao?
Vạn tộc và Bách Chiến vương đều bị ngươi đùa nghịch à?
Trong đầu Mệnh Hoàng có vô số suy nghĩ, mà sau một khắc, Tô Vũ vung tay lên, xung quanh có vô số đoàn ánh sáng hiển hiện.
Chính là biển ý chí!
Rất nhanh, từng đạo hư ảnh hiện ra, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều mang một theo chút bất đắc dĩ và bi ai.
Xong đời rồi!
Đều thành biển ý chí cả rồi!
Hiện tại chúng ta đang ở đâu?
Khá lắm, mọi người thấy được hầu hết người quen, xem ra đều còn sống cả.
Mà trong những hư ảnh này, Định Quân Hầu hơi buồn bực, phát ra thanh âm nặng nề:
“Vũ Hoàng, những người khác thế nào rồi?”
Gã không thấy được rất nhiều người!
Không thấy Vạn Thiên Thánh, không thấy được những vị Hầu Thượng Cổ hay cường giả thời Thượng Cổ, gã chỉ thấy được mấy người tỉ như Anh Vũ, Hỏa Vân Hầu, mà Ám Ảnh, Vân Thủy và 4 vị gia nhập sau đều không có mặt.
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Không phải ngươi rất rõ ràng sao?”
Ánh mắt Định Quân Hầu lộ ra vẻ thống khổ, hư ảnh hơi lắc lư: “Ta.. “
Tô Vũ thản nhiên ngắt lời: “Được rồi, đại khái là đều còn sống, bất quá hình như cũng có người chết, có lẽ Ám Ảnh đã chết rôi, cụ thể ra sao thì ta không rõ ràng, Bách Chiến chắc đã cứu người đi!”
Định Quân Hầu trầm mặc không nói.
Lam Thiên bên cạnh kinh ngạc nhìn về phía Tô Vũ: “Gia hỏa này cũng biết sao?”
Y mới vừa biết thôi đó!
Tô Vũ cười khẩy: “Dù không biết, đã nhiều năm như vậy chẳng lẽ gã lại không đoán được? Định Quân Hầu tuy là kê ngay thẳng nhưng không có nghĩa là đỏ ngu, nếu gã thật sự ngu xuẩn, nhiều người đều đã chết thế kia sao gã lại còn sống được?”
Tô Vũ chân chọc: “Gia hỏa Thiên Diệt nhìn thì lỗ mãng nhưng cũng ranh như quỷ, huống chỉ là Định Quân Hầu!”
Bên kia, hư ảnh Thiên Diệt ngơ ngác nhìn chung quanh, nói ta hả?
Ngươi cảm thấy ta có nên tiếp lời của ngươi không?
Mà hư ảnh Định Quân Hầu rung chuyển một chút, hồi lâu sau gã uể oải nói: “Ta cũng chỉ có vài suy đoán, bởi vì Bách Chiến vương thật sự không phải người dễ dàng bị lừa…
Trước trận chiến cuối cùng đó, chúng ta vẫn luôn bách chiến bách thắng!”
Đúng vậy, bách chiến bách thắng, dù không thắng thì kẻ chết cũng là cường giả của các tộc đồng minh.
Kết quả, một lần đại chiến lại tống táng tất cả nội tình của Nhân tộc.
Còn nữa, trước lúc này, những cường giả chịu chết kia đều là dòng chính của Bách Chiến, có một số việc, chung quy vẫn có thể nhìn thấu một hai, nhất là qua sáu ngàn năm, bọn hắn vẫn đoán được không ít, dù cho lúc trước thực sự không hay biết gì.
Tô Vũ thản nhiên hỏi: “Như vậy là ngươi không biết kế hoạch này?”
Định Quân Hầu xấu hổ lắc đầu: “Không biết”
“Ha ha!”
Đây là nụ cười trào phúng, Định Quân Hầu nghe hiểu!
Gã bất đắc dĩ đáp: “Khi đó thực lực của ta còn yếu, mà tính cách của ta ngay thẳng, có lẽ Bách Chiến vương cảm thấy nói cho ta biết thì ta sẽ để lộ bí mật, hoặc là trong lúc vô tình làm bại lộ mất”
Dứt lời, gã lại hơi mong mỏi: “Vũ Hoàng bệ hạ, hôm nay ngài có thể để chúng ta giả chết, vậy những đạo hữu, những đồng liêu ngày xưa đã chết thật hay chỉ là giả chết?”
Tô Vũ có thể ngụy trang cho bọn hắn giả chết, vậy Bách Chiến thì sao?
Chuyện này gã cũng không quá rõ ràng.
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Không rõ lắm, khẳng định là sẽ chết một nhóm! Nếu ta là Bách Chiến, không nghe lời, không phục tùng, ta quản chúng sống chết làm øì, cũng không thể không có bất cứ ai chết thật, việc đó quá bất bình thường!”
Hư ảnh Hỏa Vân Hầu đứng bên cạnh nặng nề xen vào: “Hẳn là đã chết một nhóm, nếu ta nhớ không lâm thì về sau đã chết một nhóm người, chỉ sợ đại bộ phận là chết thật, ngược lại những kẻ trước đó đã chết thì có lẽ đều còn sống! Bởi vì về sau Bách Chiến vương bị phong ấn, hắn cũng không có đủ thời gian đi cứu người… Đương nhiên, cũng có khả năng là đã có kê âm thầm nhặt xác”
Tô Vũ ngạc nhiên: “Ngươi cũng không biết?”
Không đến mức đó chứ?
Hắn cảm thấy Hỏa Vân Hầu sẽ biết rõ kế hoạch.
Hỏa Vân Hầu nghe vậy liền thở dài một tiếng, lắc đầu: “Ta là dòng chính của Nhạc vương, ta hiệu trung Nhạc vương đại nhân, cũng không theo Thân thể đạo, chung quy vẫn tồn tại chút ngăn cách”
“Nói nhảm!”
Tô Vũ bật cười: “Vân Thủy và Ám Ảnh cũng không theo Thân thể đạo, cũng không phải dòng chính của Đấu vương! Chỉ có thể nói, mấy người các ngươi lúc trước cũng không quá trung thành với Bách Chiến! Các ngươi… đúng là không có cách nào nói nổi”
Những người này không biết kế hoạch của Bách Chiến, chỉ có thể nói bọn hắn cũng không hoàn toàn trung thành với hắn ta.
Tô Vũ cảm thấy kẻ trung thành với Bách Chiến thì sẽ đều biết rõ tình huống.
Hỏa Vân Hầu cũng không biện giải.
Có lẽ là vậy đi!
Hoàn toàn trung thành?
Có đôi khi mọi chuyện không đơn giản như vậy, càng ngay thẳng thì càng khó chuyển đi sự trung thành từ ân chủ đời trước rồi nhanh chóng đi hiệu trung vị ân chủ kế tiếp.
Định Quân Hầu cũng thế mà Hỏa Vân Hầu cũng vậy, đều có ân chủ của riêng mình, không dễ dàng hiệu trung người khác.
Tô Vũ nhìn thoáng qua Đại Chu vương vẫn luôn im lặng thì trong lòng lại dấy thêm vài suy nghĩ.
Rất nhanh, hắn đã nói rõ kế hoạch của mình cho mọi người.
“Nhục thân không dễ khôi phục lại như trước, nhưng có thể cảm ngộ đại đạo, một khi củng cố đại đạo, dù cường độ thân thể dù không như trước kia thì vẫn có thể khôi phục một chút, cộng thêm quy tắc đại đạo cường đại thì chiến lực chưa chắc đã thấp hơn xưa!”
“Sau đó lại khôi phục nhục thân, thực lực của các ngươi có lẽ có thể tiến bộ một chút!”
Trong đám người, Anh Vũ tướng quân bỗng hỏi: “Vân Thủy… Nàng lừa ta sao?”
Tô Vũ cười khẽ: “Cái gì gọi là lừa gạt? Người ta ngưỡng mộ Văn vương là thật, xem thường Bách Chiến có lẽ cũng là thật, về sau bị Bách Chiến thu phục mà thôi, sao có thể gọi là lừa gạt? Huống chi… lừa thì lửa, ngươi còn có thể như thế nào?”
Anh Vũ tướng quân vô cùng hậm hực, không buồn lên tiếng nữa.
Đại Minh vương vội vàng hỏi: “Vạn Thiên Thánh đâu?”
Thật sự chết rồi sao?
“Vạn thự trưởng à, đợi một lát, ta còn phải tới thời không trường hà nhìn xem!”
Đối thủ của Vạn Thiên Thánh là Thiên Tôn, biển ý chí không dễ chạy trốn, mà làm giả cũng quá khó khăn, bởi vì khi đó Nguyệt Hạo bọn họ đều đang chú ý, đại chiến lại tới thời khắc cuối cùng.
Cho nên Vạn Thiên Thánh thật sự đã bị đánh sập.
Nhưng lão Vạn đã có chuẩn bị, lưu lại trong đại đạo của mình một vài thứ, hẳn là có thể cứu trở về.
Chương 3089: Đi Đón Vạn Thiên Thánh
Tô Vũ dặn dò đám quang cầu: “Ta đi vớt Vạn thự trưởng về trước, sau đó ta sẽ nghĩ biện pháp mở ra một lỗ hổng, đem Thiên Uyên giới vực dung nhập vào Tử Linh giới, tất cả mọi người hãy cảm ngộ đại đạo, chải vuốt đại đạo, lần này là cơ hội lớn! Không phá thì không xây được, phá rồi lại lập! Ngày bình thường nhục thân của các ngươi luôn gây trở ngại tới việc xem đạo, sau này ta sẽ nghĩ biện pháp để nhục thân khôi phục…
Không được thì giết chết Bách Chiến, đoạt Thân thể đại đạo của hắn!”
Tô Vũ cười cực kỳ xán lạn.
Mà ở bên, Kỳ Dung bỗng nhiên gọi: “Tô Nhân Chủ”
“Ta không phải Nhân Chủ!”
Tô Vũ cười nhạt: “Gọi tên ta đi!”
“Tô… thôi được rồi, bọn họ gọi thế nào thì ta cũng gọi như vậy”
Kỳ Dung điều chỉnh một chút tâm tình rồi lại nói: “Vũ Hoàng, nhục thân khôi phục cũng không nhất định phải là Thân thể đạo của Nhân tộc, vạn đạo không rời bản chất, Thân thể đạo không chỉ có một! Ta thấy hai vị này hình như tu Thân thể đại đạo khác”
Bà chỉ vào Đại Tần vương cùng Đại Hạ vương, ánh mắt của bà rất tinh tường, dù sao hai vị này hiện tại đều không có nhục thân.
“Ta cảm thấy có thể chia cắt đại đạo đó ra, mọi người cùng nhau tu luyện để khôi phục lực lượng thân thể.
Chưa chắc phải dung đạo mà là bóc ra lực lượng trong đó”
Bà đề nghị: “Thiên hạ đại đạo, trước đó ta đã nói đồng tông đồng loại thì cuối cùng đều có thể dung hợp”
Lời này vừa nói ra, Đại Chu vương vẫn luôn im lặng bỗng nhiên nhìn về phía Kỳ Dung, nửa ngày sau mới nói: “Ngươi là Kỳ vương phi?”
Kỳ Dung nhìn về phía y, khẽ nhíu mày.
Đại Chu vương nói: “Kỳ vương phi quả nhiên bác học thiên nhân! Đạo đồng tông đồng loại có thể dung hợp, việc này Vũ Hoàng hẳn là cũng thấy qua, Thân thể đạo không phải của Nhân tộc kỳ thật cũng vẫn là Thân thể đạo, chỉ do năm đó bị người ta cải tạo thích hợp với chủng tộc khác mà thôi! Hoang Thiên Thú đạo mà Đại Tần vương tu luyện cũng là một loại Thân thể đạo, dĩ nhiên có thể chia cắt một phần lực lượng ra.
Nhưng vì thế nên đạo này sẽ suy yếu, lão Tần cùng lão Hạ có lẽ lại phải đổi đạo!”
Tô Vũ sở sờ cằm, cười nói: “Cách này dường như cũng không phải là không được, ta thấy bọn họ tu Thân thể đạo quá chậm, không bằng đổi sang Đao đạo và Thương đạo đi, chưa hẳn đã giống với Hạ Long Võ bọn hắn, hoặc tu cái khác cũng được! Đao Thương đạo đều như nhau cả, bởi vì mục đích cuối cùng là đồng đạo hợp nhất!”
Đương nhiên, đó là chuyện sau này.
Đại Tần vương nghe vậy liền xen vào: “Cũng tốt, ta cảm thấy mình không quá thích hợp với Thân thể đạo, ta và lão Hạ vẫn nên theo Đao Thương đạo thì hơn!”
Rất tốt!
Hoang Thiên Thú đạo trước đó cũng không tính lãng phí, tối thiểu hiện tại có thể chia ra cho mọi người phân nhau dùng!
Cùng nhau khôi phục nhục thân!
Từ đó, mọi người khôi phục thực lực sẽ nhanh hơn, về phần tổn thất… có lẽ chẳng hề tổn thất gì cả, có thể nói chỉ tổn thất một vài kẻ không đủ tín nhiệm mà thôi.
Tô Vũ vẫy tay: “Vậy thì hành động thôi! Nhanh chóng giải quyết hết thảy, an tâm tu luyện, cứ mặc chúng đánh! Cả đám đều muốn giả làm rùa đen, chúng ta cũng giả vờ một thời gian, chờ thực lực tích súc đủ rồi, chúng ta không có ràng buộc thì sợ ai nữa?”
Bản thân Tô Vũ cũng phải cân nhắc chuyện mở đạo!
Bút đạo cũng thết Thực ra Tô Vũ không muốn dung hợp Bút đạo, đương nhiên, nếu cơ hội phù hợp, có thể đánh cắp toàn bộ lực lượng từ Bút đạo thì cũng rất tốt.
À không, không cần đánh cắp, đây vốn chính là của ta!
Ta trực tiếp tạc hết lực lượng Bút đạo ra rồi dung nhập vào Văn Minh Chí thì có sao?
Văn vương còn có thể cắn ta à?
Y cũng đâu có cần, truyền thừa cho ta thì không phải đã là của ta sao?
Thật là!
Nghĩ đến đây, Tô Vũ gãi gãi cằm, có lý, đạo này vẫn nên tùy ta xử trí mới phải!
Từ Bút đạo của Văn vương chính thức trở thành Bút đạo của Tô Vũ!
Giờ Tô Vũ cần đi vớt người, hắn phải vớt lão Vạn về.
Tô Vũ biết đại đạo của lão Vạn ở đâu, chỉ cần hắn vớt ông lên thì sẽ có thể cứu sống.
Như thế thì người dưới trướng liền đầy đủ!
Về phần những kẻ rời đi thì rất tốt, ai mà quan tâm chứ.
Đương nhiên, bây giờ đám người phe hắn đều rất thê thảm, biển ý chí của ai nấy đều đang trôi nổi, đêm hôm khuya khoắt thấy được còn tưởng là ma trơi.
Thôi, ma trơi thì ma trơi đi!
Tô Vũ dặn dò một câu cuối cùng: “Tất cả mọi người đợi ở đây, đừng có chạy lung tung, ta đi một chút sẽ trở lại! Hồng Mông tiền bối, Vô Mệnh, các ngươi ở lại đây trông coi, đừng để xảy ra chuyện, nếu tên Bách Chiến kia chạy về vào lúc này, đột ngột xông vào một mẻ hốt gọn thì sẽ thật sự xong đời!”
Đám người không rét mà run.
Thông Thiên Hầu nhịn không được đề nghị: “Vũ Hoàng, ta đi cùng ngài nhé, xem như giữ lại hỏa chủng!”
Lúc này y mới biết tất cả mọi người đều còn sống.
Khó trách Tô Vũ bị người đánh thành cẩu dạng mà vẫn bình tĩnh như thường, chẳng hề có tí bi thương nào.
Hiện tại Thông Thiên Hầu cảm thấy ở đâu cũng không an toàn, Nhân tộc quá xấu xa rồi, vẫn nên theo chân Tô Vũ thì hơn.
“Ngươi?”
Tô Vũ hơi ngạc nhiên, sao hôm nay gia hỏa này lại chủ động muốn đi theo ta?
Bất quá ngẫm nghĩ chốc lát hắn khẽ cười: “Đi! Vừa hay đại đạo của ta đứt gãy, có thể sẽ xảy ra phiền toái, ngươi đến thì tốt quá!”
Thông Thiên Hầu bỗng nhiên không rét mà run, có phải ta nói gì sai rồi không?
Có phải là ta không nên nói rằng mình muốn đi cùng Tô Vũ?
“Đi thôi!”
Thiên Uyên giới cũng có thể mở thời không trường hà, đều là sự tình đơn giản, bây giờ nơi đây còn chưa chìm vào Tử Linh giới vực, mở ở đây cũng giống nhau cả thôi, đù sao đều phải một đường đi lên phía trước, đi đến chỗ Nhân đạo của lão Vạn.
Chương 3090: Nhạc Cương Là Người Thế Nào?
Thời không trường hà mở ra, Tô Vũ lập tức biến mất.
Chờ hắn đi rồi, một đám ma trơi liền lập lòe trôi nổi ngó nghiêng khắp mọi ngóc ngách.
Mà trong đám này còn có người sống.
Kỳ Dung bỗng lên tiếng: “Hắn đi rồi, nếu giờ ta rời đi, Vô Mệnh, Hồng Mông, các ngươi sẽ cản ta sao?”
Hai người đồng loạt nhìn về phía bà.
Hồng Mông nhíu mày: “Kỳ vương phi muốn rời khỏi đây ư?”
Nói rồi Hồng Mông chân chờ một chút: “Kỳ vương phi, hay là cứ chờ hắn trở về, ngươi nói với hắn một tiếng có lẽ hắn sẽ không ngăn cản đâu”
Kỳ Dung bất đắc dĩ đáp: “Ta nói rồi, hắn bảo ta nợ hắn một cái mạng, trước hết phải dùng mệnh để trả lại đã!”
Thế này thì chịu rồi, bọn ta cũng không có biện pháp gì cả.
Hồng Mông ho nhẹ một tiếng: “Vương phi, vì sao ngươi lại muốn đi? Chỉ sợ bây giờ người khác cũng không dung được vương phi, thân là đạo lữ của Nhân Chủ đời thứ ba, Bách Chiến chưa hẳn đã hoan nghênh ngươi, ngoại trừ chỗ này thì hình như vương phi cũng không có nơi nào để đi nữa”
Kỳ vương phi trầm mặc một hỏi, mở miệng nói: “Ta cũng không nhất định phải đi, nhưng ta muốn đi xem vài thứ năm đó ta lưu lại liệu có còn hay không”
“Thứ gì vậy?” Hồng Mông đề nghị: “Nếu vương phi không ngại, ta có thể làm thay, giúp vương phi thu hỏi về đây Kỳ vương phi nhìn về phía Hồng Mông, nửa ngày sau mới nói: “Lão Quy, năm đó ta tìm ngươi, muốn nhờ ngươi giúp Nhạc Cương, khi đó ngươi đã từ chối, nói rằng ngươi có chức trách của mình, không được tự ý rời vị trí! Bây giờ ngươi lại ngoan ngoãn theo sát Tô Vũ, trong khi hắn là kẻ yếu nhất trong các thế lực, chẳng lẽ Nhạc Cương không bằng hắn sao?”
Hồng Mông rơi vào trầm tư, hồi lâu sau lão mới thành thật đáp: “Quả thật là không bằng, Nhạc Cương… vẫn kém hơn một chút”
“Vì sao lại nói như vậy?”
Hồng Mông cười đáp: “Nhạc Cương có thiên phú không yếu, chín đời Nhân Chủ, không, mười đời Nhân Chủ chẳng có ai là kẻ yếu! Bất quá Nhạc Cương không hung ác như Tô Vũ, không mạnh bằng Bách Chiến, cũng không đủ quả quyết, chung quy vẫn là người được nuôi trong nhà, mà không phải cỏ hoang dại!”
Kỳ Dung nhíu mày.
Lão Quy khẽ thở dài, phân tích cho bà hiểu: “Nếu đổi thành Tô Vũ, tại triều tịch thứ ba ắt sẽ có rất nhiều lựa chọn! Năm đó Kỳ vương phi bị xử quyết, nếu Tô Vũ là Nhạc Cương thì hắn sẽ mang vương phi rời đi, bỏ chạy hoặc là dứt khoát phản bội Nhân tộc!
Nếu đổi thành Bách Chiến, dù để vương phi giả chết giống như Nhạc Cương thì sau đó Bách Chiến cũng sẽ nghĩ biện pháp lừa giết những lão gia hỏa kia, chứ không phải ở một khắc cuối cùng chém giết đồng quy vu tận với vạn tộc”
Lão Quy lắc đầu: “Mỗi lần đến thời khắc mấu chốt thì Nhạc Cương đều không quá quả quyết! Mỗi lần đều bỏ qua thời cơ tốt nhất! Nhạc Cương thích bày mưu rồi hành động, một khi có chút gió thổi cỏ lay lập tức sẽ kết thúc tất cả kế hoạch, khuyết thiếu tỉnh thần mạo hiểm”
Lão Quy đánh giá một lượt về vị Nhân Chủ ở triều đại kia, cuối cùng lão nói: “Cho nên nếu vương phi muốn tìm Nhạc Cương về, hoặc là tìm thân Tử Linh của hắn, nâng đỡ hắn tranh bá chư thiên lần nữa thì từ bỏ đi!”
Lão cảm khái: “Có Bách Chiến và Tô Vũ ở đây, lão phu nói câu khó nghe, mọi người có rất nhiều lựa chọn, vì sao lại phải chọn Nhạc Cương? Trong mười đời Nhân Chủ, dù không chọn hai vị này thì chọn con của Võ vương cũng sẽ mạnh hơn Nhạc Cương!”
“Cho nên dù vương phi thật sự tìm được thân Tử Linh của Nhạc Cương, ta khuyên vương phi nên từ bỏ những suy nghĩ không thiết thực ấy! Hiện tại Vũ Hoàng vẫn còn cần dùng đến vương phi, nếu không dùng được… vương phi lại cứ bồi hỏi như thế thì chỉ sợ chẳng mấy chốc sẽ bị Vũ Hoàng vứt bỏ giống như đám Ám Ảnh Hầu!”
Gương mặt Kỳ vương phi vẫn còn hơi gầy gò, ánh mắt bà lộ ra dị sắc nhìn về phía lão Quy rồi lại nhìn đám người Mệnh Hoàng, cuối cùng thở dài một tiếng: “Hóa ra Nhạc Cương ở trong mắt các ngươi tệ hại như thế sao?”
“Không!”
Lão Quy lắc đầu: “Tất cả các vị Nhân Chủ đều là trang tuấn kiệt một thời! Đều là tỉnh anh của cả một thời đại, bọn hắn có thể bước vào Thiên Vương cảnh trong khoảng thời gian ngắn, thậm chí là Thiên Tôn cảnh, đây không phải điều mà các vị Hầu Thượng Cổ có thể so sánh được! Có thể đứng ra làm Nhân Chủ thì sao có thể yếu nhược? Nhưng mà chính bởi vì đều là thiên kiêu nên mới có sự khác nhau, mới có sự tồn tại càng yêu nghiệt hơn che lấp hết thầy quang huy của bọn họ!”
Các vị Nhân Chủ không có ai là kẻ yếu.
Đều là tỉnh nhuệ trong tinh nhuệ!
Kỳ Dung không nói gì, hỏi lâu sau bà mới ngẩng đầu lên, đoạn nói: “Vẫn cứ để ta ra ngoài một chuyến đi, ta sẽ trở lại, ta thực sự muốn đi lấy một vài thứ”
Hồng Mông nhíu mày.
Lúc Tô Vũ ở đây thì ngươi không nói, bây giờ người vừa đi thì ngươi lại nói mấy lời này, ta biết quyết định thế nào?
Thả ngươi đi lỡ như ngươi mật báo hoặc là mang người đánh tới… Nơi này còn cả đống cường giả chưa khôi phục, nếu mà tận diệt, Tô Vũ chắc chắn sẽ khóc mù mắt, khi đó ta biết tìm đâu ra cường giả đền cho hắn?
“Vương phi muốn đi lấy vật gì?”
Kỳ vương phi mệt mồi đáp: “Một ít ngụy đạo”
“Hữm?”
Hồng Mông không hiểu, có ý gì?
Kỳ vương phi giải thích: “Một vài ngụy đạo năm đó ta tự mình thu thập, ta muốn cầm về, miễn cho bị mất, bây giờ còn hay không thì cũng khó nói.
Lấy được chúng thì có thể chế tạo một nhóm cường giả ngụy đạo, những ngụy đạo này đều đã được ta bồi dưỡng, khá là cường đại”
Đây không phải là thứ mà ngụy đạo của Tô Vũ có thể so sánh, ngụy đạo của Tô Vũ là trạng thái ban đầu, chưa trải qua uẩn dưỡng, kỳ thật đều không hề mạnh, đại đạo thì cũng cần người bồi dưỡng lâu năm.
Thế nhưng Hồng Mông thật sự rất khó đưa ra quyết định.
Tô Vũ không có ở đây, nếu như có Vạn Thiên Thánh thì cũng có thể làm chủ một hai, mấu chốt là hiện tại Vạn Thiên Thánh cũng vắng mặt.
Hồng Mông đảo mắt một hỏi, bỗng nhiên lão nhìn về phía Phì Cầu, Phì Cầu đang tấn công đoàn ánh sáng Bánh Nhân Đậu, chơi đến là vui vẻ.
“Phì Cầu đạo hữu, Kỳ vương phi muốn đi ra ngoài, Phì Cầu đạo hữu cảm thấy thế nào?”
Phì Cầu đè Bánh Nhân Đậu dưới móng vuốt của mình, đang muốn cắn một cái, nghe vậy thì nó bèn ngẩng đầu, trong mắt hiện lên vẻ mờ mịt, nửa ngày sau mới nói: “Cái gì?”
“Kỳ vương phi muốn đi ra ngoài lấy ít đỏ, Phì Cầu đạo hữu cảm thấy có được không?”
Phì Cầu ngây ra, ta không biết đâu.
Vì sao ngươi lại hồi ta?
Được rồi, mặc dù không biết tình huống, Phì Cầu suy tư một chút vẫn nói: “Vậy ta cùng đi với bà ấy!”
Kỳ vương phi nhìn thoáng qua Phì Cầu rồi lại nhìn Hồng Mông, thầm mắng một tiếng!
Một lũ hỗn đản!
Hồng Mông nở nụ cười, truyền âm dặn dò vài câu, rất nhanh, Phì Cầu lắc lắc cái đuôi còn chưa mọc hết đi theo Kỳ vương phi.
Chờ bọn hắn đi rồi, Vô Mệnh mới lên tiếng: “Có phải Kỳ vương phi lưu lại chút chuẩn bị ở sau nên mới nói là lấy ngụy đạo gì đó? Ta cảm thấy có thể là đi tìm đại đạo của chính mình hoặc là tìm đạo của Cung vương thì đúng hơn”
Tô Vũ nói Kỳ vương phi biết thuật hóa đá.
Mà chân đạo của Cung vương chính là thứ này.
Đương nhiên, Quy Nguyên Đao của Cung vương cũng là nhất tuyệt, không biết Kỳ vương phi có an bài chút gì đó hay không.
Hồng Mông cũng không quá để ý, nói lắng sang chuyện khác: “Không biết Vạn phủ trưởng có thể trở về được không.
Nếu không thể vậy thì đã kết thù lớn rồi!”
Về phần kết thù với ai, Bách Chiến hay Hỗn Độn nhất tộc đều là kẻ thù!
Những người khác không lên tiếng, hóa thành vòng sáng du đãng chung quanh.
Bản tôn chưa khôi phục nên những người này cũng lười nói nhiều.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









