[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 601 : Thần Hồn Lệnh. (c3001-c3005)
❮ sautiếp ❯Chương 3001: Thần Hồn Lệnh.
Mọi người còn đang suy nghĩ, Hoang Thiên Tôn đã nói tiếp: “Chư vị cảm thấy thế nào?
Làm vậy thì mọi người đều sẽ được bảo hộ, không lo bị Hỗn Độn Sơn hoặc là nhất mạch của người truyền lửa tập kích.
Tuy rằng Đạo Nguyên chi địa nhiều lợi ích nhưng hiện tại đã không còn an toàn.
Nếu các tộc có người bế quan trong Đạo Nguyên chi địa tu luyện thì hãy triệu hỏi về Vạn Tộc Sơn đi.
Trong lần càn quét này, Đạo Nguyên chi địa cũng sẽ bị tra xét”
“Nhiều năm qua, bởi vì Đạo Nguyên chi địa có nhiều cường giả, các tộc muốn làm theo ý mình nên không tiện quấy nhiễu địa bàn của nhau.
Ai biết được rốt cuộc trong đó ẩn giấu bao nhiêu cường giả? Có lẽ có cả Nhân tộc cổ xưa trốn trong đó cũng nên”
Hoang Thiên Tôn lạnh nhạt nói tiếp: “Ngoài ra, để đề phòng cường giả Nhân tộc đột nhập, Vĩnh Hằng và Hợp Đạo các tộc hãy lưu lại một sợi ý chí lực chế tác thành Thần Hồn lệnh.
Ra vào Nhân Sơn đều phải dùng Thần Hồn lệnh, đây cũng là vì sự an toàn của mọi người.
Kẻ không có lệnh bài thì không được ra vào”
Nghe vậy, không ít người biến sắc.
Tam Nguyệt muốn mở miệng nhưng lại nghẹn lại, bởi vì lão cảm thấy Lôi Bạo cũng muốn nói gì đó.
Quả nhiên, Lôi Bạo đã lên tiếng: “Thần Hồn lệnh? Kẻ không có lệnh bài không được ra vào, vậy thì khác gì cảm tù?”
“Đây là thời kỳ đặc thù”
Hoang Thiên Tôn đáp: “Giải quyết Hỗn Độn Sơn xong, tự nhiên tất cả sẽ trở về bình thường.
Lôi Bạo, Thái Cổ Cự Nhân tộc của ngươi tổn thất không lớn hoặc nên nói là không tổn thất, đương nhiên ngươi sẽ không để bụng, các tộc đều có tổn thất, vì sao Thái Cổ Cự Nhân tộc lại không? Ngươi hỏi vạn tộc xem an toàn bảo mệnh quan trọng hơn hay tự do quan trọng hơn? Huống chỉ Vạn Tộc Sơn rất lớn, còn là thánh địa tu luyện, chỉ cần áp chế lực ảnh hưởng đại đạo Nhân tộc lưu lại năm xưa thì sẽ không ảnh hưởng đến bất cứ điều gì”
Tô Vũ âm thầm cầu nguyện, đừng như vậy, Lôi Bạo tức giận nữa đi.
Giờ phút này, sắc mặt Lôi Bạo biến ảo không ngừng.
Bốn phía, các vị Thiên Tôn khí tức nội liễm, có cảm giác như sự bình yên trước cơn bão.
Lôi Bạo kiểm nén lửa giận, sau một lúc lâu mới nói: “Được, ta có thể đáp ứng, nhưng Thái Cổ Cự Nhân tộc muốn gia nhập tầng quyết sách của hội nghị vạn tộc”
Lúc trước gã không muốn làm, nhưng hiện tại lại cần phải tranh quyền.
Nếu không, ai biết sẽ bị tam đại tộc tính kế như thế nào.
Ma Thiên Tôn mỉm cười: “Không thành vấn đề, không chỉ mình tộc ngươi..”
Ông ta nhìn quét một vòng, khẽ cười nói: “Nếu chủng tộc nào có Thiên Tôn nguyện ý chủ động rời núi tương trợ thì đều có thể gia nhập tầng quyết sách hội nghị”
Bọn họ muốn lôi ra toàn bộ cường giả che giấu của các tộc khác.
Không ra cũng được thôi.
Vậy thì chúng ta sẽ quyết định, các chủng tộc khác tự cầu may mắn đi.
Mấy người Ma Thiên Tôn nhìn về phía một vài đại tộc.
Long tộc còn Thiên Tôn không?
Phượng tộc thì sao?
Linh tộc lại thế nào?
Côn Bằng, Kim Sí Đại Bằng, Tam Đầu Ma Lang, Địa Ngục Thần Khuyển, Kim Ô…
Đám cổ tộc các ngươi chẳng lẽ không có thủ đoạn ẩn giấu?
Muốn chờ tam đại tộc tổn thất thảm trọng mới lộ ra ư?
Dù sao vạn tộc cũng không phải một tộc, mâu thuẫn rất gay gắt, tính kế không ngừng.
Tam đại tộc muốn biết át chủ bài của các tộc thì hiện giờ chính là một thời cơ thích hợp.
Thực lực chi mạch Hỗn Độn còn chưa rõ ràng nhưng bọn họ đã bắt đầu muốn lôi tất cả lực lượng thượng giới ra ánh sáng, đây không phải phản ứng bình thường mà là có dự mưu từ trước, chỉ là vẫn luôn chờ đợi cơ hội mà thôi.
Cường giả các đại chủng tộc nhìn nhau, các Hợp Đạo đều đang truyền âm hoặc tự hỏi.
Mấy người Nguyệt Thiên Tôn đều thản nhiên chờ đợi.
Sắc mặt Minh Thiên Tôn rất khó coi, hiển nhiên lão cũng biết ý đồ của bọn họ, đó là nhân cơ hội tập quyền, tập trung lực lượng vạn tộc trước đã rồi tính.
Quyền lên tiếng yếu thì sẽ bị quăng ra làm pháo hôi.
Minh Thiên Tôn im lặng, lão không xen vào, lão đang yên lặng tụ tập lực lượng Minh tộc, lần này Minh tộc tổn thất thảm trọng, lão rất đau lòng, hai vị Chuẩn Vương trong tộc đã bị giết khiến lão tức hộc máu.
Hồi lâu sau, lão chợt mở miệng: “Hẳn là Hỗn Độn nhất tộc có khả năng tra xét thiên cơ.
Lần trước có vài người đã cảm ứng được, lần này cũng tương tự.
Đám người Minh Nhạc không ở bổn tộc, bọn họ trốn ở U Ảnh nhất tộc nhưng vẫn bị phát hiện, thậm chí còn bị giết đầu tiên.
Hiển nhiên đối phương có thể xem xét rõ ràng vị trí của các cường giả.
Ngoài ra, bọn họ còn am hiểu trận pháp, có thể là khinh thiên chỉ trận của Ngục vương năm xưa”
“Hai đám người gây chuyện bữa giờ có phải cùng một phe không?”
Lôi Bạo không nhịn được hỏi một câu, hình như hai đám người đó đều có những kỹ năng tương tự nhau.
Quan sát thiên cơ, khinh thiên đại trận.
Sao càng nghĩ càng cảm thấy đến cùng là chỉ có một phe?
“Có lẽ là Hỗn Độn nhất tộc muốn làm rối loạn phán đoán khiến chúng ta phải đề phòng, tất cả đều có khả năng, cứ chuẩn bị kĩ là được”
Nguyệt Thiên Tôn cười lạnh.
Mặc kệ có phải một phe hay không, tạm thời cứ coi như có hai phe đi.
Lúc này bỗng nhiên có một cường giả Hợp Đạo mở miệng: “Bẩm báo chư vị Thiên Tôn, nói đến Hỗn Độn nhất tộc, ta nhớ tới một chuyện.
Theo tình báo của tộc ta thì gần đây có một vài cường giả gặp những kẻ có thể là dư nghiệt Nhân tộc xung quanh địa bàn bổn tộc.
Thực lực bọn họ không mạnh, có người từng gặp Nhật Nguyệt, có người gặp được Vĩnh Hằng.
Không biết chuyện này có quan hệ với Hỗn Độn nhất tộc hay không?”
“Tộc ngươi cũng có à? Hình như ở tộc ta cũng có người từng nhắc đến..”
Nghe vậy liền có người góp lời.
Mấy người Ma Thiên Tôn khẽ biến sắc, ông ta tức giận chất vấn: “Vì sao không sớm hội báo?”
Các vị Hợp Đạo hơi bực.
Việc nhỏ thôi mà.
Vài tên Nhật Nguyệt Vĩnh Hằng mà thôi, chúng ta biết là được, còn phải báo cho các ngươi sao?
Chúng ta cũng đâu phải cấp dưới của các ngươi.
Sắc mặt Ma Thiên Tôn u lãnh: “Việc vạn tộc tụ hợp tại Vạn Tộc Sơn phải lập tức tiến hành.
Hồn Thiên Tôn, Đạo Thiên Tôn, Minh Thiên Tôn, ba vị canh phòng bên ngoài Hỗn Độn Sơn, chúng ta dịch chuyển Vạn Tộc Sơn đến đó, dịch chuyển xong, mấy người chúng ta cộng thêm 10 vị Chuẩn Vương sẽ quét sạch các hiểm địa thượng giới.
6000 năm trước, ta từng đề nghị dọn dẹp hiểm địa, mọi người đều không tán đồng nên Nhân tộc mới có cơ hội phản kháng, mãi không thể tiêu diệt đám người Định Quân Hầu, mà nay nhiều cường giả đã chết như vậy, chắc chư vị cũng đã thanh tỉnh rồi”
Khi đó cảm thấy Nhân tộc không đủ sức uy hiếp, nguy hiểm lớn nhất là bản thân vạn tộc.
Hiện tại thì sao?
Còn ai nghĩ chúng không đủ sức uy hiếp nữa không?
Chương 3002: Nguy Cơ Cũng Là Cơ Hội.
Tam Nguyệt nóng nảy truyền âm cho Tô Vũ: “Chúng ta làm sao đây? Dịch chuyển Nhân Sơn, 3 vị Thiên Tôn phong tỏa Hỗn Độn Sơn, những người khác bắt đầu càn quét từ Đạo Nguyên chi địa, vậy thì sẽ rất phiền toái”
Đây là chiêu rút củi dưới đáy nôi.
Nhiều năm qua vạn tộc chưa từng hoàn toàn nhất thống, lần này lại thành điều kiện xúc tiến bọn họ quy tụ.
Tam Nguyệt câm nín.
Tô Vũ cũng cảm thấy vấn đẻ rất nghiêm trọng, có lẽ mấy tiểu tộc đang nói đến đám người Hạ Long Võ và trấn thủ.
Mà nếu phải di dời chủng tộc, vậy thì giải quyết vấn đề ở Thực Thiết nhất tộc như thế nào?
Đám Tứ Nguyệt và đám người Vạn Thiên Thánh rất khó trốn được dưới sự càn quét của nhiều vị Thiên Tôn.
Càn quét từ Đông đến Tây sẽ phải hao phí không ít thời gian, nhưng cũng không phải không thể tìm ra.
Nếu rời đi từ Tâng Hồn Sơn mà Táng Hôn Sơn cũng bị càn quét, vậy thông đạo có thể bị phát hiện hay không?
Nếu phát hiện, một khi những người này di chuyển xuống hạ giới thì đó sẽ là nguy cơ lớn.
Giờ phút này, Tô Vũ đã mắng Hỗn Độn Sơn khốn kiếp mấy vạn lần.
Má nhà ngươi!
Kế hoạch của ta còn chưa bắt đầu sao đã có cảm giác nguy cơ trùng trùng rồi, Hỗn Độn Sơn khốn kiếp lại thành kẻ điểm nhiên ngồi xem diễn.
Vạn tộc đã hạ quyết tâm, phải làm sao bây giờ?
Phản đối là chuyện không có khả năng!
Một khi phản đối, có lẽ bọn họ sẽ ra tay với Thực Thiết tộc trước tiên.
Tô Vũ nghĩ ra một đống kế hoạch sau đó lại nhanh chóng từ bỏ, không thể thực hiện được.
Bên cạnh, Thiên Mệnh Hầu chợt thở dài một tiếng, nhẹ giọng nói: “Chúng ta dừng chân ở thượng giới nhiều năm, đạo tràng cũng thiết lập nhiều năm, giờ phải từ bỏ tất cả, tới Vạn Tộc Sơn định cư một lần nữa sao? Nếu thế… có một số việc chúng ta phải tự mình an bài mới được.
Chúng ta không thể so với Thần Ma Tiên, các ngươi cường giả đông đảo, còn chúng ta cần trở về sắp xếp thì mới có thể kéo cả tộc đàn cùng di chuyển, dù từ bỏ đạo tràng thì cũng phải phong ấn lại, tránh cho tâm huyết nhiều năm hủy trong một ngày”
Ma Thiên Tôn khẽ cười: “Để ta phái người giúp ngươi về dọn dẹp nhé? Nguyên Thánh Hầu đủ sức đảm nhiệm, Đoạn Huyết cũng có thể.
Nếu Thiên Mệnh đạo huynh không tín nhiệm bọn họ thì…”
Thiên Mệnh Hầu nhíu mày: “Ma đạo hữu muốn gì?”
Ma Thiên Tôn lạnh nhạt nói: “Không muốn gì cả, chỉ là hiện giờ để chư vị phân tán thì ta lo rằng sẽ có nguy hiểm.
Tam Nguyệt, Lôi Bạo, hay các vị đạo huynh cũng vậy đi, ta nghĩ mấy người chúng ta sẽ bắt đầu càn quét từ Đạo Nguyên chi địa.
Không phải có đám Tứ Nguyệt đó sao? Phái một người trở về an bài việc phong ấn là xong, gấp cái gì?
Chẳng lẽ sợ các tộc xâm chiếm đạo tràng của các ngươi?”
Tam Nguyệt nhìn ông ta: “Đạo hữu sợ chúng ta chạy trốn? Sao làm vậy được, thượng giới chỉ lớn có nhiêu đó, thông đạo hạ giới còn chưa mở ra, chúng ta có thể đi đâu?”
Ma Thiên Tôn cười đáp: “Đạo hữu hiểu lầm, chỉ là lúc này nguy cơ cấp bách, ta cùng đi với Tam Nguyệt đạo hữu, Đạo Thiên Tôn cùng đi với Thiên Mệnh đạo hữu, Nguyệt Thiên Tôn đi với Lôi Bạo đạo hữu, hai người một đội, như vậy cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau”
Sáu vị Thiên Tôn, ba người phong tỏa nơi đây.
Ba người khác dịch chuyển Nhân Sơn, sau đó 2 người một đội dọn dẹp thượng giới.
Hai vị Thiên Tôn liên thủ, dù Bách Chiến giải phong muốn giết bọn họ thì cũng phải ác chiến một hồi, những người khác đương nhiên có thể kịp thời chạy tới cứu viện.
Hơn nữa còn có thể để phòng ba kẻ kia làm chuyện xấu gì đó.
Chờ tộc nhân tới Nhân Sơn xong, Nhân Sơn sẽ lập tức phong tỏa, khi đó trừ khi bọn họ từ bỏ tộc nhân, muốn đơn độc phản bội thoát ly, nếu không thì tất cả đều nằm trong TỌ.
Mấy người Tam Nguyệt đều bất đắc dĩ nhìn nhau.
Thiên Mệnh Hầu cười khổ: “Sao lại đến nông nỗi này?”
“Để ngừa vạn nhất thôi”
Thiên Mệnh hết sức bất đắc dĩ, đành phải nói: “Thôi thôi, vậy cứ thế đi.
Nhân tâm vạn tộc không đồng lòng thì sao có thể thành công”
“Lần này tụ hợp tại Vạn Tộc Sơn, nhân tâm tự nhiên sẽ tề tụ”
Ma Thiên Tôn cười nói: “Năm xưa Nhân tộc thượng cổ bá đạo, ở thời kỳ đó, không phải vạn tộc cũng đông lòng nhất trí sao? Hội nghị vạn tộc trì hoàn bước chân thống nhất chư thiên của Nhân tộc, nếu không có hội nghị thì làm gì có chúng ta hôm nay.
Tuy rằng hội nghị đã biến mất, mà Nhân tộc thượng cổ bá quyền cũng theo đó xuống dốc.
Người người đều nói Nhân tộc nội tình thâm hậu, vạn tộc không phải cũng vậy à? Tiền bối của chúng ta cũng giúp chúng ta san bằng chướng ngại, ít nhất chúng ta không cần đối mặt đám bá chủ như Nhân Hoàng hay Văn vương”
Từ góc độ vạn tộc mà nói, thượng cổ biến mất, Nhân tộc để lại rất nhiều thứ, nhưng không phải vạn tộc cũng vậy sao?
Nếu không phải các tiền bối mang đám người Nhân Hoàng đi, hiện tại địch nhân của bọn họ chính là bầy yêu nghiệt đó.
Vậy thì sao có thể địch nổi?
Hiện tại dù Nhân tộc yêu nghiệt thế nào thì cũng không bằng thời kỳ kia, không đến mức hoàn toàn không thể chống lại.
Tam Nguyệt lười nói chuyện, trong lòng thầm mắng một trận, sau đó nhìn về phía Tô Vũ và Lam Thiên, nghiêm mặt dặn dò: “Tứ Nguyệt, ngươi và Viên Nguyệt về trước đi, hãy di dời tộc đàn, phong ấn Trúc Sơn, ít nhất không cho cường giả lưu lạc tiến vào để tránh phá hỏng đạo tràng nhà chúng ta..”
Bên kia, Ma Thiên Tôn cất cao giọng hô: “Đều là cường giả, các tộc hãy hội tụ tới Vạn Tộc Sơn trong vòng 10 ngày”
“Trong vòng 10 ngày?”
Có người không nhịn được: “Có phải quá gấp gáp rồi hay không? Dù sao các tộc đều có không ít kê yếu..”
Ma Thiên Tôn lạnh lùng nói: “Dù yếu thì cũng có thể bay được.
Không được thì thu vào binh khí không gian trước, dù các tộc nghèo thế nào thì cũng không đến mức không có Thiên binh chứ, nếu Thiên binh mà cũng không có thì xứng đáng bị diệt tộc.
Những thứ khác không quan trọng thì bỏ qua, chẳng lẽ ngay cả sàn nhà mà các ngươi cũng muốn đào đi?”
“Từ cực Đông, một vị Nhật Nguyệt đi cũng không đến 5 ngày.
Cho các ngươi 10 ngày là đủ rồi.
Hay chư vị cảm thấy chỉ mạch Hỗn Độn Sơn sẽ không ra tay nữa?”
Bọn họ có ra tay không?
Có thể có, có thể không!
Hỗn Độn Sơn không ra tay, tam đại tộc không biết giả mạo bọn họ chắc?
Cho ngươi 10 ngày, ngươi phải tới trong 10 ngày Mọi người nhìn nhau tràn đầy bất đắc di.
Ma Thiên Tôn lại nói: “Các tộc lưu lại ít nhất một vị Hợp Đạo tại đây, nếu chỉ có một vị Hợp Đạo thì Hợp Đạo đừng rời khỏi, hãy phái Vĩnh Hằng đi làm”
Thực Thiết tộc thì chỉ cần Tam Nguyệt lưu lại là được.
Các đại cường giả đều đang nghị luận.
Rõ ràng là thương lượng chuyện đối phó Hỗn Độn Sơn, vậy mà hiện giờ lại thành việc đời nhà đi chuyển.
Tam đại tộc mượn cơ hội này nhẹ nhàng hoàn thành một bước nhất thống quan trọng.
Tộc đàn hội tụ, người người hội tụ, đây là cơ sở nhất thống.
Giờ phút này, chỉ cần tam đại tộc có thể đạt thành nhất trí, không sinh ra xung đột, vậy thì trong khoảng thời gian ngắn sẽ không có ai có thể lật đổ.
Tam Nguyệt cần phải đi cùng Ma Thiên Tôn, giờ phút này, Tam Nguyệt gọi Tô Vũ và Lam Thiên đến, truyền âm bảo: “Ta vốn nghĩ cùng lắm là phải làm tiên phong, ai biết tam đại tộc sẽ thừa dịp Minh tộc xảy ra chuyện để thu nạp các tộc”
Chuyện này còn tệ hơn dự đoán.
Tam Nguyệt rất buồn bực, nhanh chóng nói: “Hai vị trở về hãy cẩn thận.
Còn những chuyện khác… Ta sẽ không nói gì, đám người Ngũ Nguyệt sẽ nghe các ngươi hiệu lệnh”
Lão sẽ không đưa ra an bài, nhưng nếu xui xẻo, người Tô Vũ mang đến lần này đều sẽ bại lộ.
“Dù tộc nhân đã rời hết khỏi Trúc Sơn đạo tràng thì ta lo rằng vẫn sẽ có người tới càn quét hoặc là âm thầm tra xét, cho nên đừng để người lại đó”
Tam Nguyệt thở dài.
Lão không nhịn được mắng: “Chi mạch Ngục vương hố người quá nặng”
Khốn kiếp!
Đang yên đang lành tập kích Minh tộc làm gì?
Tô Vũ hít sâu một hơi, truyền âm đáp: “Cũng là chuyện tốt, ít nhất lực lượng vạn tộc che giấu đều sẽ bại lộ.
Kể cả cường giả ở Đạo Nguyên chi địa cũng sẽ hiện thân.
Biết người biết ta trăm trận trăm thắng.
Lúc trước, cường giả vạn tộc xuất hiện ùn ùn không dứt, không ai biết rốt cuộc còn bao nhiêu cường giả.
Lần này là nguy cơ cũng là cơ hội”
Để thăm đò rõ ràng số lượng cường giả thượng giới.
Ngay cả Đạo Nguyên chi địa cũng dọn dẹp, vậy mấy lão gia hỏa đang ẩn núp cũng hết cách, không muốn ra cũng phải ra.
Kể cả một vài gia hỏa hoàn toàn trầm miên cũng sẽ bị quét ra.
Tam Nguyệt ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, nhưng vẫn lo lắng nói: “Ta lo rằng trong Đạo Nguyên chi địa có cường giả Nhân tộc tiềm tàng, một khi bị phát hiện sợ là sẽ trốn không thoát”
Chạy đi đâu?
Không thể chạy được!
6 Thiên Tôn càn quét, 3 vị Thiên Tôn phong tỏa phương Tây, càn quét từng chút một thì sớm hay muộn cũng có thể lôi người ra.
Tô Vũ im lặng, quả thật rất nguy hiểm, tự cầu nhiều phúc đi.
Tam Nguyệt lại nói: “Ngoài ra, tộc nhân di chuyển đến đây thì chúng ta sẽ bị kìm chế, trừ khi hoàn toàn từ bỏ chủng tộc”
Nhưng cường giả đều không phải tồn tại đơn độc.
Ai có thể từ bỏ tộc đàn chứ?
Dù cường giả mạnh thế nào đi nữa thì cũng sinh ra và lớn lên trong tộc đàn.
Tuy hiện tại có nhiều tộc nhân rất yếu, nhưng đám người Tam Nguyệt cũng phát triển lên từ trong tộc, không có thế hệ mới thì sớm hay muộn cũng sẽ huỷ diệt, chủng tộc có mạnh mẽ thế nào thì cũng vậy.
Đám người Nhân Hoàng mang các cường giả vạn tộc đi không phải cũng là vì chủng tộc của mình sao?
Tô Vũ gật đầu: “Ta sẽ nghĩ cách, nếu không được thì mang người trong không gian binh khí, số lượng Thực Thiết tộc không nhiều lắm cũng dễ mang theo”
Chỉ có thể tạm thời suy xét như thế!
Chương 3003: Thiên Mệnh Hầu Xem Xét Khí Vận.
Tô Vũ và Lam Thiên rời đi trước.
Bọn họ đang bay, phía sau, một vị cường giả nhanh chóng đuổi theo hô: “Tứ Nguyệt đạo hữu”
Tô Vũ quay đầu nhìn, hắn biết tên đối phương: “Thiên Sách đạo hữu”
Đây là cường giả Mệnh tộc đi cùng với Thiên Mệnh Hầu, thực lực cũng rất mạnh, lúc trước Tô Vũ từng cảm ứng thấy có lẽ người này có chiến lực Thiên Vương, nhưng khí tức đối phương mông lung, hắn không khai Thiên Môn thì cảm thụ không rõ ràng lắm.
Tô Vũ hồ nghi, gọi ta làm gì?
Thiên Sách nhanh chóng bay tới, cười nói: “Tứ Nguyệt đạo hữu đừng hiểu lầm, Thiên Mệnh đại nhân dặn dò, lần này liên minh, hai tộc chúng ta nên chiếu ứng lẫn nhau.
Ban nãy Thiên Mệnh đại nhân nhờ ta chuyển mấy lời đến Tứ Nguyệt đạo hữu”
“Mời nói”
Tô Vũ bình tĩnh, muốn nghe xem đối phương định nói cái gì?
Thiên Sách thấp giọng bảo: “Nhiều ngày qua, Thiên Mệnh đại nhân xem thiên tượng, cảm thấy Thực Thiết nhất tộc khí vận hưng thịnh vượt xa khi xưa.
Không chỉ như vậy, ngay cả khí vận của bản thân tộc ta cũng dâng lên, cả Không Gian Cổ Thú và thậm chí là Hống tộc đều có khí vận tăng mạnh.
Đại nhân cảm thấy có điểm dị thường, những tộc này vốn không có liên hệ gì, vì sao lại có dị tượng như thế? Chỉ có mình Thực Thiết nhất tộc là khí vận tăng mạnh nhất.
Không biết Tứ Nguyệt đạo hữu có thể giải thích nghi hoặc được không?”
Trong lòng Tô Vũ khẽ động.
Thiên Mệnh có thể xem rõ ràng như vậy ư?
Khí vận tăng lên… Cũng đúng, có lẽ thật sự có thể cảm ứng được một chút, dù sao Vô Mệnh còn xem được một ít, huống chỉ là Thiên Mệnh Hầu cường đại hơn hẳn một bậc.
Có lẽ đối phương thật sự nhìn ra điểm gì đó từ khí vận.
Tô Vũ tỏ vẻ ngơ ngác: “Vì sao lại hỏi ta, không bằng hỏi phụ thân ta đi, ta đâu biết gì”
Thiên Sách mỉm cười: “Thiên Mệnh đại nhân nói, ngài thấy khí vận của Tứ Nguyệt đạo hữu thay đổi rất nhiều, đoán rằng có liên quan đến chuyện này cho nên muốn hỏi ý kiến Tứ Nguyệt đạo hữu”
Xem khí vận của ta?
Nhưng ta không cảm ứng được gì hết!
Rốt cuộc Thiên Mệnh Hầu đã nhìn ra điểm gì nhỉ? Nghĩ vậy, Tô Vũ bèn đáp: “Ta không biết thật mà.
Ngươi cũng biết tộc ta và Nhân tộc liên minh nhiều năm, khí vận dâng lên chẳng lẽ liên quan đến chuyện Bách Chiến giải phong?”
Tô Vũ thở dài: “Đáng tiếc, Bách Chiến giải phong xong lại khiến các tộc cảnh giác với tộc ta”
Thiên Sách suy tư một lúc, đoạn nói: “Ý đạo hữu là chuyện này có quan hệ với Nhân tộc?”
Tô Vũ đáp nước đôi: “Không chắc”
“Ta hiểu rồi”
Thiên Sách thở dài gật đầu: “Ta biết nên bẩm báo thế nào với Thiên Mệnh đại nhân rồi”
Nói đến đây, thấy Tô Vũ muốn rời đi, y chân chờ một chút rồi vẫn nói: “Đại nhân còn có một câu nhờ ta chuyển lời”
“Đạo hữu mời nói”
Thiên Sách truyền âm: “Chuyện Đạo Nguyên chi địa lúc trước khiến các tộc đều đang mạch Hỗn Độn Sơn cũng tuôn ra vài lời đồn đãi, nói là người truyền lửa nắm giữ một thông đạo riêng, có khi là do người hạ giới lên đây.
Lần này tam đại tộc làm như thế chỉ sợ sẽ khiến người đi lên khó có thể che giấu.
Khi đó chỉ có Hỗn Độn Sơn là nơi an ổn để náu thân, bên ngoài Hỗn Độn Sơn không lớn, bên trong ngược lại rộng rãi kinh người.
Chỉ có trốn vào đó thì may ra mới có thể tránh đi tra xét”
Tô Vũ yên lặng lắng nghe, rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?
3 vị Thiên Tôn phong tỏa, chạy trốn vào bên trong bằng cách nào?
Tô Vũ đã nghĩ kỹ rồi, nếu không được thì cho bọn họ hạ giới trước.
Nếu không thể dùng thông đạo Táng Hồn Sơn thì ta sẽ trực tiếp cho người rút lui qua Đạo Nguyên chi địa.
Muốn vây giết chúng ta đơn giản như vậy ư? 3 vị Thiên Tôn không đủ đâu, thêm mấy người nữa cũng không được.
Nếu không được nữa thì tách đại đạo rồi trốn vào Văn Minh Chí thì cũng có thể che giấu, nhưng như vậy thì hắn phải mang theo quá nhiều cường giả, chỉ sợ có thuật pháp đặc thù nào đó dò xét được.
Thiên Sách tiếp tục truyền âm: “Thiên Mệnh đại nhân bảo, nếu không còn đường để đi thì có thể thử tới lãnh địa Không Gian Cổ Thú tộc một chuyến, lão quỷ Không Gian Cổ Thú nhất tộc đã tự tìm đường lui cho chính mình từ lâu rồi, Không Gian Cổ Thú cũng là một chỉ cổ thú năm xưa.
Chủng tộc này nắm giữ đạo tràng nhiều năm, chỉ sợ trong tộc có rất nhiều thông đạo truyền tống thông đến các đại hiểm địa khắp thượng giới, thậm chí là nội bộ Hỗn Độn Sơn, dù sao cũng đều là cổ thú nhất tộc, nếu bọn họ chặt đứt đại đạo thì Hỗn Độn Sơn sẽ không bài xích bọn họ”
Trong lòng Tô Vũ khẽ động.
Thật sự có khả năng này.
Không Gian Cổ Thú.
Chủng tộc am hiểu không gian pháp ấy không thể nào không để lại đường lui, không phải là không có khả năng chế tạo thông đạo truyền tống đến các nơi tại thượng giới.
Hỗn Độn Sơn được xưng là đệ nhất hiểm địa, càng nguy hiểm lại càng an toàn.
Cho nên có lẽ thực sự có không gian truyền tống trận liên thông Hỗn Độn Sơn.
Gia hỏa Thiên Mệnh Hầu biết nhiều thật.
Không đến tình cảnh vạn bất đắc dĩ, Tô Vũ không muốn đi xuống.
Bấy giờ, hắn bắt đầu cân nhắc.
Có lẽ đây là bẫy.
Dù sao thì cũng phải cẩn thận một chút.
Không thể tin tưởng dễ dàng, cũng không tới nỗi hoàn toàn không tin lời Thiên Mệnh Hầu chỉ điểm.
Lão già này đã nhận ra nguy cơ khi xem khí vận, cho nên hiện tại mới đang đầu tư cơ hội khắp nơi.
“Ta xin thụ giáo”
Tô Vũ không nói nhiều, chắp tay với Thiên Sách rồi nhanh chóng cùng Lam Thiên rời đi.
Thiên Sách cũng vội vã bay về phía đạo tràng Mệnh tộc.
Lần này y cũng không rõ là phúc hay họa.
Y có thể xem thiên cơ nhưng không thấy rõ như Thiên Mệnh Hầu, mà dù là Thiên Mệnh Hầu thì cũng không thể thấy rõ tương lai.
“Hẳn là người hạ giới đã lên đây”
“Lực lượng đại đạo của Vô Mệnh cũng đã hiện lên” Y lẩm bẩm trong lòng.
Tô Vũ không biết, lần trước khi hắn mang theo Trường Hà lên thượng giới, tuy rằng Trường Hà không đến Mệnh tộc hội báo nhưng tín vật Mệnh tộc mà y mang theo lại ẩn chứa một sợi lực lượng đại đạo của Mệnh Hoàng.
Thiên Mệnh Hầu rất cường đại, có khi đã cảm ứng được một ít dấu vết để lại.
Chắc chắn người hạ giới đã tới.
Những người khác không xác định, Thiên Mệnh Hầu lại kết luận nhất mạch của người truyền lửa này thật sự tồn tại, hơn nữa chính là từ hạ giới đi lên.
Chuyện Ma tộc, diệt Long tộc rồi đến Đạo Nguyên chi địa đều do người hạ giới làm.
Chỉ có lần này do chỉ mạch Hỗn Độn tộc ra tay.
Hai bên hãm hại đổ tội cho nhau, cuối cùng bại lộ lẫn nhau.
Nói đến cùng vẫn là Nhân tộc nội chiến.
Nếu không thì hai bên vốn che giấu rất kín kẽ.
Vạn tộc vốn đang chiếm hết ưu thế, kết quả là sau khi tất cả bại lộ, vạn tộc chưa chắc đã có thể địch lại Nhân tộc tổn thất thảm trọng 6000 năm.
Thiên Mệnh Hầu không thể không suy xét vì tương lai chủng tộc, nhưng y còn chưa hạ được quyết tâm, ít nhất y phải quan sát hai mạch này kỹ kàng hơn đã rồi mới đưa ra quyết định được.
Chương 3004: Thật Bi Ai!.
Trúc Sơn.
Tô Vũ vừa về tới nơi, đám người Đại Chu vương đã nhanh chóng hội tụ, phân thân của Lam Thiên ở đây đã nói hết tin tức cho bọn họ.
Sắc mặt mấy người Đại Chu vương đều rất ngưng trọng.
Đi Nhân Sơn một chuyến, kết quả thân phận bại lộ.
Sắp tới các tộc còn phải di chuyển cả nhà đến Nhân Sơn hội hợp.
Vân Hỏa Hầu nóng nảy nói: “Không bằng nhân cơ hội giết thống khoái rồi xuống trú đóng hạ giới đi.
Tam Nguyệt Thiên Tôn thực lực cường hãn, thoát khỏi Ma Thiên Tôn chắc chắn không có vấn đề gì, chúng ta mang theo Thực Thiết tộc thoát khỏi thượng giới”
Đây cũng là một biện pháp.
Nhưng mấy người Vạn Thiên Thánh biết rằng e là Tô Vũ không muốn từ bỏ cuộc chơi đễ dàng như vậy.
Đại Chu vương đề xuất: “Ta có thể đến thông đạo Táng Hồn Sơn một chuyến để che giấu nó, ít nhất trong khoảng thời gian ngắn sẽ không bại lộ”
Tô Vũ nhìn y.
Đại Chu vương xấu hổ: “Ta chỉ giấu đi mà thôi chứ không giấu giếm thứ gì, dù sao năm xưa thông đạo này vốn do cường giả Nhân tộc sáng lập”
Tô Vũ lạnh lùng nhìn y, hồi lâu sau mới nói: “Có thể che giấu là tốt nhất, không thể bại lộ thông đạo này”
“Rõ* Đại Chu vương bất đắc dĩ, ngươi lãnh đạm như vậy làm gì, ta có giấu giếm cái gì đâu, vốn dĩ có thể che giấu nó mà, do ngươi không hỏi nên ta mới không nói, việc nhỏ như thế mà ta cũng phải báo cáo hết cho ngươi sao?
Thật là….
Một bên, Phì Cầu ïu xìu uể oải ngáp một cái, biếng nhác cất lời: “Chuyện Thiên Mệnh đề nghị đến Không Gian Cổ Thú tộc có thể tiến hành.
Ta từng ăn cổ thú trong Hỗn Độn Sơn rồi.
Để ta và vợ chồng Bánh Nhân Đậu ngửi hương vị thì có thể phán đoán ra thông đạo có thật sự dẫn đến nội bộ Hỗn Độn Sơn hay không”
Bánh Nhân Đậu gật gật thân mình: “Chúng ta có thể trốn đến đó.
Còn vấn đề truyền tống dao động thì có lẽ Tinh Vũ ấn có thể trấn áp, như vậy khi truyền tống tới đó sẽ không ai biết được”
Vạn Thiên Thánh cũng nói: “Nếu không muốn đi xuống thì ẩn thân ở đó có lẽ là cơ hội tốt nhất, cũng là thời cơ thích hợp nhất”
Đại Minh vương xen vào: “Ta có thể bố trí trận pháp như ở Đạo Thủy Sơn để che giấu đại đạo dao động, nhưng hiện tại thiếu tài liệu để chế tạo trận phù che giấu thích hợp cá nhân mang theo.
Ta cần thi thể cổ thú”
Tô Vũ nhíu mày, không dễ lấy được thi thể cổ thú.
Hắn vừa định nói vậy thì Đại Tần vương vốn không buôn hé răng đột nhiên bẻ gãy cánh tay ném sang cho Đại Minh vương.
Một đám người ngây ngẩn nhìn ông.
Đại Tần vương hất cằm: “Nhìn cái gì, chế tạo trận phù thử xem, hiện tại chúng ta đều xem như Hoang Thiên Thú, cũng tính là cổ thú.
Lão Hạ, bẻ một cánh tay cho lão Chu nghiên cứu đi”
Mọi người há hốc nhìn, Đại Hạ vương vẻ mặt bất đắc dĩ bẻ xuống một cánh tay.
“Lão Chu, không đủ thì cứ việc nói”
Đại Tần vương cực kì hào phóng.
Có đủ hay không? Không đủ thì chúng ta lại bẻ gãy mấy cánh tay mấy cái chân cho ngươi.
Tô Vũ câm nín.
Cái này… hình như thật sự có khả năng.
Hoang Thiên Thú đúng là cổ thú, bây giờ hai người bọn họ vốn chính là Hoang Thiên Thú Hợp Đạo cảnh.
Đại Minh vương tra xét nghiên cứu một hỏi thì kinh hỉ hô lên: “Không thành vấn đề.
Hai ngươi có 4 tay 4 chân thì có thể chế tạo 8 cái trận phù, nhưng phải bố trí một cái đại trận che giấu chỉnh thể là còn lại 7 cái, chế tạo được 7 cái trận phù cho 7 người.
Còn cánh tay cái chân sau này mọc lại thì khí tức hoang cổ quá yếu, chưa chắc đã làm được, trừ khi tu luyện trong thời gian đủ dài..”
Dứt lời, ông vội đề xuất: “Không thì hai ngươi thử bẻ cả xương sườn với đốt cột sống ra cho ta xem, có lẽ có thể chế tạo thêm một ít..”
Khóe miệng Đại Tần vương run rẩy.
Má nhà ngươi.
Ta khách sao tí thôi, vậy mà ngươi định bòn rút thật đấy à? Hay chúng ta dứt khoát hiến cả thân xác cho ngươi luôn nhé?
Ngươi có còn là người không đấy?
Đại Hạ vương cũng không nhịn được tức giận nói: “Chúng ta hiến luôn thân thể cho ngươi này, yên tâm, còn lại một đống thịt nát thì vẫn có thể đánh nhau với đối thủ mà”
Nghĩ gì vậy?
Tô Vũ xoa trán nhìn Đại Minh vương, vừa rồi hắn thật sự đã nghĩ hay là tận dụng toàn thân hai người này luôn đi, nhưng giờ nghĩ lại thì mới thấy chính mình vô nhân đạo quá.
Tô Vũ ho nhẹ một tiếng, xấu hổ nói: “Bảy cái tạm thời đủ rồi.
Mỗi Thiên Vương cầm một cái.
Vân Hỏa, Cự Trúc, Vạn thự trưởng, Lam Thiên, ta, Phì Cầu, Đại Chu vương, mỗi người giữ một.
Những người khác chờ đại chiến bùng nổ, có cổ thú thương vong rồi tính sau”
“Vậy thì được”
Đại Minh vương có chút tiếc nuối, lẳng lặng đánh giá hai người Đại Tần vương từ trên xuống dưới một phen, ông thật sự muốn giải phẫu hai người này để xem có thể chế tạo thêm nữa hay không.
Đại Tần vương đau đầu.
Thực lực không đủ nên chỉ có thể cống hiến xương cốt, thật bi ai!
Đại Minh vương nói muốn làm 8 bộ trận cơ, trên thực tế, chính là muốn Đại Tần vương và Đại Hạ vương sinh trưởng chỉ mới.
Tay chân mới hình thành chắc chắn không cường đại như hiện tại, nhưng lúc này lại không có biện pháp khác.
Muốn trốn vào Hỗn Độn Sơn thì cần phải che giấu khí tức vạn đạo, để tránh xung đột với hỗn độn đạo rồi dẫn tới cổ thú vây giết.
Các vị Thiên Vương chắc chắn đều cần phải có năng lực hành động độc lập.
Nếu không, một khi đại trận chỉnh thể bị phá thì sẽ rất phiền toái.
Tô Vũ không nói nhiều, ở thời điểm này, mọi người chỉ có thể làm như vậy.
Hắn nhìn về phía những người khác: “Văn Minh Chí của ta có lẽ che giấu được một vài người nhưng không thể quá nhiều, không thì khí tức quá mạnh, vượt giới hạn áp chế của Văn Minh Chí thì sẽ bị phát hiện dị thường, các ngươi có muốn trốn vào Văn Minh Chí hay không?”
Giấu vài người thì vấn đề không lớn.
Mấu chốt là lần này có quá nhiều người.
Vạn Thiên Thánh đề nghị: “Chúng ta thì thôi, để Bánh Nhân Đậu cùng Bánh Hấp tiền bối vào trong đó đi.
Bọn họ là đạo tắc hóa thân, ẩn thân trong đó dù bị phát hiện thì cũng chỉ cảm thấy ngươi hiểu nhiều quy tắc đại đạo mà thôi, sẽ không nghĩ quá nhiều”
Phệ Thần nhất tộc đều là đạo tắc hóa thân, tương đương với có thêm hai thần văn.
Bánh Nhân Đậu cũng có chiến lực Hợp Đạo nhị đẳng đỉnh cấp, cách Thiên Vương chỉ xa một bước, thực lực không tệ.
Bánh Nhân Đậu tùy ý, mơ mơ màng màng nói: “Ngủ ở đâu cũng như nhau”
Dù sao y không quan tâm, ngủ ở đâu cũng là ngủ.
Tô Vũ bật cười: “Từ từ rồi tính, an bài vài việc trước đã, Tứ Nguyệt và Cự Trúc Hầu phải lưu lại, nếu không thiếu một vị Thiên Vương thì vạn tộc chắc chắn sẽ hoài nghi”
Hắn nhìn Ngũ Nguyệt và Viên Nguyệt, ngẫm nghĩ rồi nói: “Trừ ta và Lam Thiên, những người khác ngụy trang sẽ dễ bị phát hiện, cho nên ba người các ngươi cũng nên có một vị lưu lại”
Ngũ Nguyệt xung phong: “Để ta đi”
Tứ Nguyệt xen vào: “Nhân Chủ, hay là để ta lưu lại.
Ngươi giả mạo Ngũ Nguyệt, Lam Thiên đạo hữu tiếp tục giả mạo Viên Nguyệt, thực lực ta mạnh hơn Ngũ Nguyệt, lưu lại cũng có thể trợ giúp nhiều hơn”
Tô Vũ chẩn chờ: “Nhưng dựa theo quyết định lúc trước thì Tứ Nguyệt đạo hữu sẽ trở thành người phát ngôn trong tầng quyết sách…”
Tứ Nguyệt không để tâm lắm: “Không sao, Ngũ Nguyệt là con trai ta, ta không muốn làm thì bảo con trai làm cũng vậy thôi”
Quy củ lâu năm của Thực Thiết tộc.
Cha không muốn làm thì con làm thay, ông cười nói: “Khi ta đến đó, lúc mở hội nghị thì sẽ nói là đau đầu, cho ngươi đi thay thì những người khác chắc chắn sẽ không hoài nghỉ”
Ông hy vọng Ngũ Nguyệt có thể rút lui, trà trộn trong vạn tộc rất nguy hiểm.
Tô Vũ không từ chối, Tứ Nguyệt đã quyết thế thì cứ làm vậy đi.
Hắn nói: “Hiện tại ta mang mọi người đến Không Gian Cổ Thú nhất tộc.
Nếu không có truyền tống môn thì tạm thời chỉ có thể rút lui”
Các vị Thiên Tôn càn quét, 1 – 2 người trốn tránh thì còn có hy vọng.
Mười mấy hai mươi vị cường giả đỉnh cấp mà muốn ẩn náu, chẳng lẽ ngươi nghĩ những kẻ đó mù chắc?
Lúc trước Thiên Tôn không thể phóng thích ý chí lực càn quét tứ phương không kiêng nể gì, nhưng sau khi các tộc di chuyển, đám cường giả này sẽ không cần phải cố ky nữa.
Anh Vũ tướng quân vừa trở về không lâu khẽ thở dài: “May mà ta đã đến Nhất Tuyến Hạp mang hết tướng sĩ dưới trướng theo trên người, nếu không e rằng khó thoát khỏi lần càn quét này.
Cũng may là được đi theo Vũ Hoàng, nếu không chỉ sợ chúng ta đều gặp tai ương”
Nhiều năm qua vạn tộc chưa từng càn quét hiểm địa, hiện tại lại muốn quét sạch, nếu tiến hành từ vài năm trước, 6 Hợp Đạo bọn họ chỉ sợ sẽ không còn ai có thể sống sót.
Tô Vũ cười nói: “Giao nhân nào gặt quả đó, nếu chúng ta không quấy rối thì vạn tộc sẽ không có ý định liên hợp như hiện tại, tam đại tộc mượn cơ hội sinh sự mà thôi.
Hơn nữa chi mạch Ngục vương cũng phá rối, bọn họ xử lý Minh tộc, trước đó chúng ta còn diệt Long tộc, hai đại cường tộc bị giết, các chủng tộc khác gần như không có đường phản kháng”
Không có hắn hay chi mạch Ngục vương thì vạn tộc sẽ không thể hợp tác đơn giản như Vậy.
Chỉ có thể nói rằng có một số việc do chính bọn họ gây ra, đây đúng là kết quả tất yếu.
Chương 3005: Cá Lớn Nuốt Cá Bé.
Anh Vũ tướng quân ngưng trọng nói: “Ta lo rằng trong Đạo Nguyên chi địa có một vài lão hữu còn sống.
Vậy lần này..”
“Tùy duyên số thôi”
Tô Vũ chỉ có thể nói như vậy, việc cấp bách bây giờ là bảo toàn lực lượng thủ hạ, còn vấn đề Đạo Nguyên chi địa thì khi có thời gian sẽ đến xem tình huống sau.
“Tứ Nguyệt tiền bối, ngươi tổ chức việc di chuyển của Thực Thiết tộc, tốc độ không cần quá nhanh, trong vòng 10 ngày là được”
“Rõ* Tứ Nguyệt gật đầu.
Tô Vũ nói với Cự Trúc Hầu: “Cự Trúc Hầu tiền bối, phiền ngươi đi một chuyến mang người của ta về đây”
Hiện tại vạn tộc muốn càn quét tứ phương, Tô Vũ không tiện ra mặt nên chỉ có thể nhờ ông ấy: “Dù Cự Trúc tiền bối bị phát hiện thì cũng đừng để ý, cứ tỏ vẻ bình tĩnh mang người về là được”
Đám người Hạ Long Võ có đến Hỗn Độn Sơn hay không cũng không thành vấn đề, thực lực bọn họ không mạnh, ẩn thân trong Văn Minh Chí sẽ không lo bị vạn tộc cảm ứng.
Không phải Hợp Đạo nên ẩn thân chỗ nào cũng được.
Cự Trúc Hầu gật đầu, Tô Vũ nhìn về phía Lam Thiên, Lam Thiên nhanh chóng phân ra một đạo phân thân, cười nói: “Đi theo phân thân của ta đi, hiện tại mấy người Hạ Long Võ đã biết tình huống, đều đang chuẩn bị rút lui”
“Tốt, ta đi đây”
Cự Trúc Hầu không trì hoãn, thừa dịp các vị Thiên Tôn còn chưa dọn xong Nhân Sơn, giải quyết việc của mình trước rồi tính.
Tô Vũ mang người nhanh chóng chạy đến lãnh địa Không Gian Cổ Thú nhất tộc.
Giờ phút này, trong thượng giới, có nơi than thở không vui, có nơi hoan hô nhảy nhót.
Không phải tất cả chủng tộc đều không muốn di chuyển.
Có tiểu tộc thực lực không mạnh bị dọa sợ võ mật, bấy giờ có thể di chuyển đến nơi được đại tộc che chở thì dĩ nhiên là chuyện tốt.
Phe không quá vừa lòng chỉ sợ là những chủng tộc khá cường đại như Phượng tộc, Vượn tộc, bởi vì chuyển đến cùng nhau rất dễ mất đi quyền lên tiếng của chủng tộc, sẽ bị tam đại tộc hoàn toàn khống chế.
Lúc này đây, đám chủng tộc trung đẳng đã nhìn thấy viễn cảnh bị tước quyền.
Các đội ngũ thu thập hành lý gia sản, bắt đầu chuyển đến gần Hỗn Độn Sơn ở cực Tây.
Toàn bộ thượng giới đều đang di dời.
Nhân Sơn.
Sáu cường giả Thiên Tôn đã tới.
Hoang Thiên Tôn hét to một tiếng, lực lượng bùng nổ, toàn bộ thiên địa đều chấn động mà Nhân Sơn khổng lô lại không chút sứt mẻ, hiển nhiên ngọn núi này không phải người bình thường có thể dịch chuyển.
Năm xưa phải do các vị chủ nhân quy tắc mạnh mẽ hợp sức chuyển Nhân Sơn từ Hỗn Độn Sơn về.
Nhưng dù sao nó cũng từng bị đào đi.
Sáu vị cường giả Thiên Tôn đồng loạt hét to, sau đó thần sơn khổng lỗ chấn động một chút, tiếp theo đột ngột bay lên từ mặt đất.
Hiển nhiên năm xưa Nhân Sơn vẫn chưa bố trí hoàn thiện nên vẫn chưa có đại trận, không thì các vị Thiên Tôn cũng không có biện pháp dịch chuyển.
“Nhân Sơn…”
Ma Thiên Tôn cảm khái: “Chỉ một ngọn núi mà sáu người chúng ta phải cố hết sức mới có thể dịch chuyển, năm đó Nhân tộc quả thật cường đại đến mức đáng sợ”
Bấy giờ, sáu đại cường giả chia ra sáu hướng dốc toàn lực nâng ngọn núi lên.
Nghe Ma Thiên Tôn cảm khái, Hoang Thiên Tôn thở đốc nói: “Đúng là rất cường đại, nếu không sao có thể nhất thống chư thiên? Các tộc có nhiều chủ nhân quy tắc như vậy mà cũng phải thần phục, nói là vạn tộc cộng trị nhưng kết quả còn không phải Nhân tộc một nhà độc đại ư?”
“Cũng vì thế mọi người thời đại ấy đều biết chúng ta bị cầm tù giống như tù nhân ở Tinh Vũ phủ đệ mấy vạn năm, hết thế hệ này đến thế hệ khác, Nhân tộc muốn dung hợp chúng ta… Nhiều năm sau, có lẽ không còn vạn tộc, chỉ có Nhân tộc”
“Các tiền bối phản kháng là để chủng tộc có thể tiếp tục truyền thừa.
Chúng ta chỉ là đang cầu sinh.
Nhân tộc muốn dung hợp vạn tộc, chúng ta sao có thể bó tay chịu trói?”
Thiên Mệnh Hầu và Tam Nguyệt đều không thể phản bác lời này.
Vạn tộc phản kháng đâu thể phân rõ đúng sai.
Nhân tộc muốn thống nhất, vạn tộc không muốn, không có bất cứ chủng tộc nào nguyện ý bị kẻ khác thực dân, điều này thực bình thường.
Nhưng Nhân tộc cường đại, đứng về phía Nhân tộc cũng là muốn câu sinh.
Vạn tộc cường đại, sớm hay muộn cũng sẽ có người sinh ra dã tâm.
Mấy năm qua tam đại cường tộc thâu tóm bao nhiêu tiểu tộc, chính bọn họ cũng biết rõ.
“Cá lớn nuốt cá bé mà thôi”
Nơi xa, Lôi Bạo lạnh lùng nói toạc ra bản chất tất cả.
Các vị Thiên Tôn đều bật cười.
Không sai, đây là bản chất.
Dù là thời đại nào thì cũng thế.
Mấy người Hoang Thiên Tôn vừa dịch chuyển ngọn núi về phía Tây vừa trò chuyện, cơ hội như vậy rất hiếm có, trước đây đều là mọi người tự mình tu luyện.
Giờ phút này, Hoang Thiên Tôn cười nói: “Chư vị thấy quy tắc đại đạo ở Đạo Nguyên chi địa thế nào?”
Ma Thiên Tôn bình tĩnh đáp: “Quy tắc không hoàn chỉnh, không đầy đủ, có điểm khuyết thiếu.
Kể cả thời gian trường hà ở thượng giới cũng không hoàn chỉnh.
Nếu ta đoán không sai thì thời gian trường hà của thượng giới tương tự Tử Linh đại đạo, mà quy tắc ra đời trong đó tương tự với Thiên Vương đạo trong Tử Linh giới vực.
Có giới hạn, cũng có một vài khuyết điểm”
Hoang Thiên Tôn khẽ gật đầu: “Không sai, ta cũng cảm thấy như vậy.
Lần trước những người bị áp chế và đánh chết chính là vấn đề lớn.
Ta lo rằng Hỗn Độn nhất tộc cũng có thủ đoạn tương tự, bên phía chúng ta có không ít Chuẩn Vương và Hợp Đạo, tính ra sẽ rất phiền toái”
Mấy năm nay, người mượn đại đạo để Hợp Đạo không ít, cũng có không ít người trở thành Chuẩn Vương.
Một khi mất đi tác dụng thì đúng là đại nạn.
Bọn họ nhìn về phía Thiên Mệnh Hầu, Ma Thiên Tôn cười hỏi: “Thiên Mệnh đạo hữu có biện pháp nào không?”
Thiên Mệnh Hầu nhẹ giọng đáp: “Áp chế đạo hữu đổi đạo, nhưng e rằng không phải thủ đoạn nào cũng có thể thành công.
Nhóm người tập kích Phong Ấn Sơn lúc trước hẳn là có điểm đặc thù nào đó, có lẽ trong đó có một người mở ra Thiên Môn.
Có lẽ người nọ dùng ảnh hưởng của Thiên Môn để áp chế lực lượng đại đạo.
Tu giả tầm thường không thể nhìn thấy đại đạo thì áp chế như thế nào?”
Nghe vậy, mấy người không khỏi suy tư, Ma Thiên Tôn chợt nói: “Trước khi Phong Ấn Sơn bị tập kích, quả thật ta đã cảm nhận được có người nhìn trộm ta, kẻ có thể nhìn trộm ta e là thật sự có Thiên Môn”
“Kẻ khai Thiên Môn đều là tuyệt thế yêu nghiệt”
Một đám người cảm khái: “Tên kia chết thật chưa?”
Có người nhìn về phía Ma Thiên Tôn và Nguyệt Thiên Tôn, Nguyệt Thiên Tôn nhẹ giọng đáp: “Khó nói lắm, yêu nghiệt như vậy chưa chắc đã chết dễ dàng như thế.
Rốt cuộc người này đến từ Hỗn Độn nhất tộc hay là nhất mạch của người truyền lửa cũng chưa xác định được.
Tóm lại, mọi người đều phải cẩn thận, ngoài ra lần này Hỗn Độn nhất tộc rời núi tập kích Minh tộc, hoàn toàn bại lộ sự tồn tại của chính mình khiến ta cảm thấy nhất mạch của người truyền lửa thật sự tồn tại.
Nhóm người tập kích lần trước có lẽ thật sự tới từ hạ giới”
Y lại nói: “Hẳn là hai phe này bất hòa.
Hai bên xung đột kỳ thật cũng là chuyện tốt, hai bên bại lộ lẫn nhau, nếu không có khả năng chúng ta vẫn sẽ chẳng hay biết gì”
Y cười khổ: “Nội tình Nhân tộc vô cùng vô tận, giết một đám lại xuất hiện thêm một đám, giết mãi không hết.
Nói thật, giết nhiều năm như vậy làm ta cũng mệt mỏi rồi, nhưng lúc này không còn đường lui nữa.
Lần này chi mạch Hỗn Độn dám ra tay, ta đoán rằng thực lực bọn họ không yếu, biết rõ chúng ta muốn động thủ với Hỗn Độn Sơn mà còn có gan làm thế chứng tỏ thực lực bọn họ thật sự rất cường hãn.
Thực lực tích lũy 10 vạn năm rất mạnh, chúng ta khó có thể đoán trước được”
Các vị Thiên Tôn đều có chút thổn thức.
“Hy vọng Đạo Nguyên chi địa vẫn còn đạo hữu sống sót”
Hoang Thiên Tôn cảm khái: “Hẳn là có, tới cực hạn thì chỉ có thể phong ấn chính mình để tránh bị căng bạo.
Nhưng sắp tới đại chiến nhiều, không cần sợ lực lượng quy tắc quá nhiều mà căng chết nữa, nên xuất hiện thôi, nếu không xuất hiện thì có lẽ sẽ chết không minh bạch”
Chắc chắn trong Đạo Nguyên chi địa còn vài gia hỏa trầm miên.
Ma Thiên Tôn đề nghị: “Dịch chuyển Nhân Sơn đã, sau đó chúng ta đến cuối Đạo Nguyên chi địa bắt đầu càn quét.
Đạo Nguyên chi địa là bảo địa, nhưng nếu Thiên Môn có thể áp chế đại đạo trong Đạo Nguyên chi địa thì tầm quan trọng của bảo địa này sẽ giảm xuống rất nhiều.
Huỷ hoại cũng không tiếc”
“Nếu có thể quét ra vài lão gia hỏa Nhân tộc thì cũng là chuyện tốt”
Mấy người cười cười, tiếp tục tập trung dịch chuyển Nhân Sơn.
Bấy giờ, toàn bộ thượng giới đều nhìn thấy mấy vị tồn tại đỉnh cấp đang di chuyển một ngọn núi vô cùng cao lớn bay về phía cực Tây.
Ngọn núi kia được sáu vị Thiên Tôn dịch chuyển mà tốc độ lại không quá nhanh.
Thiên Tôn chỉ mất 1 – 2 phút để vượt qua ngàn vạn dặm bay đến cực Tây.
Nhưng dựa theo tốc độ hiện tại của bọn họ, không đến 5 – 6 ngày thì chưa chắc đã đến nơi, Nhân Sơn vô cùng nặng, các vị Thiên Tôn dịch chuyển một lát liền cảm thấy rất mệt, không thể không thay phiên nghỉ ngơi một lúc rồi mới tiếp tục dịch chuyển.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










