[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 595 : Tuyệt Đối Đừng Làm Hòa Với Ta! (c2971-c2975)
❮ sautiếp ❯Chương 2971: Tuyệt Đối Đừng Làm Hòa Với Ta!
Tô Vũ nhìn về phía Võ Hoàng, khẽ cười nói: “Ngươi hỏi lúc nào thì ta có thể nắm giữ Bút đạo, việc này thật sự khó mà trả lời cụ thể, nếu hết thảy thuận lợi thì có lẽ là khi hạ giới mỡ ra, ta đã triệt để nắm giữ! Nếu không thuận lợi thì chẳng có cách nào nói! Trên đại thể hẳn là không chênh lệch nhiều với lúc ngươi giải phong”
Tô Vũ cười ha hả: “Đến lúc đó, Võ Hoàng có thể thoải mái luận bàn với ta, chơi đùa một chút cũng được, nói không chừng Bút đạo chẳng mạnh bằng đạo của Võ Hoàng đâu!”
Võ Hoàng hít sâu một hơi, trong lòng lão điên cuồng mắng một tiếng.
Ta không tin!
Thôi được, thực ra là ta có hơi tin tưởng.
Nhưng lão tử không phục!
Lão cực kỳ không phục!
Lão đã tu luyện vô số năm, lúc này mới thành chủ nhân quy tắc, Tô Vũ dựa vào cái gì lại nhanh như vậy?
Lão cười lạnh: “Hi vọng vậy đi! Như thế thì cũng càng thú vị hơn một chút! Còn nữa, Vạn giới đạo bây giờ đang có vấn đề, không phải ngươi nói không cách nào trở thành chủ nhân quy tắc sao?”
“Ta đương nhiên có biện pháp giải quyết!”
Tô Vũ không quá để ý việc này, hắn đứng dậy, bàn trà tiêu tán, ghế dưới mông Võ Hoàng cũng tức khắc biến mất, hại lão suýt nữa là đã thất thố.
Vẻ mặt Võ Hoàng rất khó coi.
Gia hỏa này trở mặt còn nhanh hơn cả lật sách!
Lão trở mặt còn không nhanh bằng hắn!
“Võ Hoàng mở đường đi, Thông Thiên, ngươi lên trên đón người, bớt ở lại nơi này chút, hơi có mùi hôi thối.. “
Tô Vũ quay người rời khỏi, sắc mặt Võ Hoàng tái xanh, giận dữ gầm lên: “Ngươi đừng suốt ngày giổ trò khiêu khích ta!”
Nơi này là chỗ nào?
Chính là cái mông!
Tô Vũ rõ ràng là đang chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, không, hắn là đang trực tiếp khiêu khích.
Tô Vũ quay đầu, nhếch miệng cười: “Không phải khiêu khích, Võ Hoàng đừng hiểu lầm, ta không cần thiết khiêu khích ngươi, ta chỉ nói lời thật mà thôi! Đương nhiên nghĩ kỹ thì cũng hơi có ý khiêu khích thật đấy.. “
Võ Hoàng lạnh mặt nhìn hắn.
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Ta đang tự hỏi, ta có nên tìm cơ hội giết chết Võ Hoàng trước hay không, nhưng ta lại lo lắng Võ Hoàng sẽ hòa hảo với ta, vậy thì không còn lý do gì giết nữa rồi.
Không giết Võ Hoàng, Vạn đạo của ta khả năng là sẽ có một đạo không hoàn thiện.
Cho nên, chúng ta cứ tiếp tục làm kẻ thù đi! Ngươi tuyệt đối đừng chủ động xuống nước với ta nhé!”
Võ Hoàng suýt nữa đã tức đến thổ huyết.
Lão điên cuồng, phẫn nộ quát: “Ngươi nằm mơ đi! Tô Vũ, nếu ta phá phong, ta sẽ giết ngươi trước tiên!”
Tô Vũ tươi cười: “Ừ, như vậy là tốt nhất! Gần đây ta chỉ sợ cường giả Nhân tộc các ngươi lại hòa hảo với ta, thế thì Vạn đạo của ta không dễ hoàn thiện.
Tiếp tục căm thù ta đi, càng căm thù ta, ta giết ngươi càng an tâm, ta là kẻ dễ mềm lòng lắm!”
Gân xanh trên trán Võ Hoàng nổi lên.
Lời này của Tô Vũ chính là đang trào phúng lão.
Nhưng thực lòng thì Tô Vũ không hề có ý trào phúng.
Hắn đang tự ngẫm xem nên hoàn thiện đạo của mình như thế nào?
Dù sao hắn cũng không tu Nhẫn đạo.
Bách Chiến hay Võ Hoàng đều như nhau, đừng ai hòa hảo với hắn hết, hắn không cần.
Ta đang rất nghiêm túc!
Lời ta nói không hề giả dối, ta thực sự rất dễ mềm lòng.
Nếu hai vị này bỗng nhiên khóc lóc van nài muốn làm tiểu đệ, vậy thì ta cũng không dễ ra tay, mềm lòng dễ gây sai lầm.
Không xử lý các ngươi để hoàn thiện đại đạo, chẳng lẽ lại xử lý Lam Thiên và lão Vạn?
Thế thì qua cầu rút ván quá!
Ngục vương nhất mạch cũng thế, tốt nhất đừng đột nhiên thay đổi, không cần đâu! Cứ để ta xử lý xong mọi việc, ta vẫn đang chờ giết các ngươi để hoàn thiện lực lượng đại đạo đây.
Từng suy nghĩ hiển hiện trong đầu Tô Vũ, hắn khoát khoát tay, trong nháy mắt đã biến mất khỏi tầng bảy.
Mà sắc mặt Võ Hoàng thì càng lúc càng tối sắm!
Tô Vũ hỗn đản thật sự quá càn rỡ, ngươi cho rằng chủ nhân quy tắc như ta chỉ có hư danh thôi sao?
“Chờ xem!”
Võ Hoàng hừ lạnh một tiếng, bản Hoàng mà lại sợ một tên mao đầu tiểu tử như ngươi chắc?
“Vũ Hoàng!”
“Bệ hạ!”
Khi Tô Vũ quay lại tầng tám, một đám người đều đang rất hưng phấn vì thu hoạch không ít.
Tô Vũ quét mắt một vòng, rồi nhìn về phía Minh vương phủ xa xa, đoạn hỏi: “Đại Minh vương chưa ra sao?”
“Vẫn chưa” Đại Chu vương đáp: “Ta đã đi xem, nhưng trong Minh vương phủ có trận pháp giam cầm, ta không thể vào được”
Tô Vũ đạp không phóng lên, bay về phía Minh vương phủ.
Giờ phút này, bên ngoài Minh vương phủ có đại trận hiển hiện.
Tô Vũ hơi nhíu mày, đưa tay thử dò xét, trong hư không, Nhân Chủ ấn rơi xuống, hắn cẩn thận cảm ứng, trong Nhân Chủ ấn, địa vực của Đại Minh phủ có khí vận nồng đậm, cung cấp rất nhiều lực lượng khí vận cho đại ấn của hắn.
Cảm ứng một phen, Tô Vũ cười khẽ: “Hẳn là có cơ duyên, cũng tốt, ai cũng đều có cơ duyên của riêng mình, Minh vương là lão tổ tông của Đại Minh vương, chắc Đại Minh vương không sao đâu!”
Nói rồi Tô Vũ phân phó: “Đi, chúng ta về trước, Võ Hoàng đã mở đường, sau này Thông Thiên tùy thời có thể truyền tống chúng ta tới tầng tám, không cân phải chờ tại đây nữa:
Hắn còn có chuyện phải làm, hơn nữa còn phải mau chóng quay lên thượng giới.
Ai biết ở thượng giới lúc nào thì đánh nhau.
Nếu không đi để nắm trực tiếp tình báo, Tô Vũ sẽ không yên lòng.
Đại Chu vương kinh ngạc hỏi: “Võ Hoàng mở đường? Ý của Vũ Hoàng là.. “
“Chính là mượn đường mà đi, có thể để lực lượng Thông Thiên thẩm thấu tới Tinh Vũ phủ đệ, dù sao đây cũng là thân thể của lão, lão có thể khống chế”
Đại Chu vương hít sâu một hơi, sao ngươi làm được?
Không phải Võ Hoàng cực kỳ oán hận Nhân tộc sao?
Vì sao lão lại nghe ngươi?
Mấy vị Hầu thượng cổ khác cũng cực kỳ bất ngờ.
Chuyện này mà cũng được à?
Tô Vũ không định giải thích nhiều, chỉ nói: “Thông Thiên Hầu có thể truyền tống rời đi không?”
Thông Thiên Hầu cấp tốc cảm ứng một lượt rồi đáp: “Có lẽ được, ta có thể cảm ứng được lực lượng bên ngoài! Bất quá tầng tám không thông ra ngoại giới nên còn phải trung chuyển tới Tử Linh giới vực, về sau ta sẽ nhìn xem liệu có thể trực tiếp truyền tống đến vạn giới hay không”
Hiện tại y có thể cảm nhận được lực lượng của Tử Linh.
Dù sao, tầng bảy cũng có Tử Linh thông đạo.
Tô Vũ nghĩ ngợi chốc lát bèn gật đâu: “Vậy thì tới Tử Linh giới vực trước”
Thông Thiên Hầu cũng không nhiều lời, mau chóng hóa thành cửa, cánh cửa dần dần mổ ra, đối diện mơ hồ có hư ảnh bắn tới, bên đó chính là Tử Linh giới vực.
Chương 2972: Tử Linh Giới Vực (1).
Một lát sau, Tô Vũ và một đám người bước vào trong cửa.
Theo lực lượng dao động, mọi người chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện tại Tử Linh giới.
Mà ngay khi họ xuất hiện, khí tức sinh linh rung chuyển, Tử Linh trường hà cũng bắt đầu rung chuyển theo.
Lam Thiên vung tay lên, tử khí tràn ngập che đậy sinh khí.
Tô Vũ cũng lấy Nhân Chủ ấn ra, dùng nó che lấp khí tức của mọi người.
Hắn cần phải tránh kích thích Tử Linh thiên hà rung chuyển, bên kia gần đây đã ra đời không ít cường giả Tử Linh.
Bọn hắn vừa xuất hiện không lâu đã truyền đến một cỗ khí tức Tử Linh cường hãn, đám người Định Quân Hầu đều khẩn trương muốn chết, đây chính là Tử Linh giới vực, tuy trước đó Tô Vũ đã nói nơi này là địa bàn của hắn, thế nhưng…
Không chờ bọn họ kịp nhưng nhị gì, cách thật xa, thanh âm hưng phấn của Lam Sơn Hầu đã vang lên: “Bệ hạ!”
Tốc độ của Lam Sơn Hầu cực nhanh, lóe lên một cái rồi biến mất, rất nhanh đã hiển hiện, quỳ một chân trên đất, kích động hỏi thăm: “Tham kiến bệ hạt! Bệ hạ trở về lúc nào vậy?”
“Lam Sơn?”
Có người bất ngờ hô nhỏ một tiếng, Lam Sơn Hầu ngẩng đầu nhìn lên, có vẻ như nhận ra đối phương nên cực kỳ mừng rõ: “Anh Vũ? Ngươi còn sống sao?”
Anh Vũ tướng quân cũng vui vẻ tiến lên: “Trước đó ta nghe nói ngươi đang ở Tử Linh giới vực, còn tưởng rằng… “
Khuôn mặt đen thui của Lam Sơn Hầu lộ ra nét vui mừng: “Nhiều năm không gặp, Anh Vũ, ngươi cũng đi theo bệ hạ rồi à?”
Anh Vũ tướng quân không biết nên nói gì, ngươi vừa thấy mặt liền hỏi ta cái này, thật là vô nghĩa.
Lam Sơn Hầu lại không quan tâm những chuyện đó, nàng nói: “Chúc mừng bệ hạ dưới trướng lại tăng thêm chiến tướng! Năm xưa Anh Vũ cũng là một mãnh tướng, chỉ là thời vận không đủ, chậm chạp không cách nào bước vào Hợp Đạo nên mới chưa thể phong Hầu, nếu chết sớm như ta thì đã có thể truy phong rồi!”
Lời này sao nghe không thích hợp chút nào nhỉ?
Hóa ra Anh Vũ còn sống thì không xứng phong Hầu, chết rồi mới có thể truy phong?
Anh Vũ tướng quân hơi hậm hực: “Lam Sơn, những chuyện cũ rích ấy còn nhắc lại làm gì”
Lam Sơn Hầu cười nói: “Không, ta phải nói với bệ hạ một tiếng.
Bệ hạ, năm đó Anh Vũ dũng mãnh thiện chiến nhưng lại khó phong Hầu! Nếu bệ hạ chấp chưởng chư thiên, Anh Vũ lại có công thì kính xin bệ hạ thưởng cho nàng một danh hào để làm tròn giấc mộng phong Hầu của nàng!”
Tô Vũ bật cười: “Mấy ngày không gặp, ngươi vừa gặp ta lại muốn xin phong tước thay kẻ khác rồi?”
Lam Sơn Hầu hưng phấn nói: “Chỉ là do nhìn thấy hảo hữu ngày xưa nên ta hơi kích động! Dù không cùng một doanh thì chuyện Anh Vũ thiện chiến chẳng cần nghi ngờ, năm xưa Anh Vũ vệ và Lam Sơn vệ đều nổi danh như nhau, thuộc hạ thấy nàng thì rất vui vẻ!”
Tô Vũ khoát tay: “Được, nể mặt Lam Sơn, nếu ngày sau Anh Vũ tướng quân có công thì sẽ không thiếu của ngươi một chức Hầu!”
“Đa tạ bệ hạ!”
Lam Sơn Hầu mừng rõ nhìn về phía Anh Vũ tướng quân, mà Anh Vũ tướng quân thì hơi mơ mơ hồ hồ, nửa ngày sau mới vội vàng nói: “Đa tạ Vũ Hoàng!”
Tô Vũ mỉm cười, cũng không nhiều lời.
Mà Lam Sơn Hầu nhìn thoáng qua những người khác, nàng không nói gì nhiều, dù sao chẳng quá thân quen.
Đừng tưởng đều là cường giả thượng cổ thì ắt phải biết nhau hết, dù sao người thời đó rất nhiều, không phải người nào cũng sẽ quen thuộc.
Nàng không mấy ấn tượng với mấy vị ở đây, nhưng mà rất nhanh lại có mấy tôn Tử Linh Hầu đuổi tới.
Đám người Chính Dương Hầu lại khá thân quen với nhóm Hỏa Vân Hầu.
Rất nhanh, những lão nhân nhiều năm chưa gặp này đã vui về túm tụm trò chuyện.
Ở phía trước, Tô Vũ lại đang bàn chuyện chính sự với Lam Sơn Hầu và Hà Đồ.
Hà Đồ không có hứng thú đối với những vị cổ lão kia, lúc này y ngược lại hơi kích động vì chuyện khác, cấp tốc báo cáo: “Bệ hạ, ta đã tìm ra mấy học sinh của Văn vương rồi!
Bất quá họ mới vừa khôi phục nên không mấy tỉnh táo, hơi tương tự với Ngốc Ngốc trước kia, hẳn là gần đây Tử Linh trường hà không ngừng dao động nên mới có thể thức tỉnh!”
Y nói: “Chờ họ vững chắc bản tâm, tu luyện một thời gian thì sẽ khôi phục không ít ký “am ức:
Tô Vũ dặn dò: “Tìm được là tốt! Ngươi nhớ phải bảo hộ bọn họ Kĩ càng”
Tô Vũ rất xem trọng học trò của Văn vương, thế nên tâm tình hắn lúc này không tệ, “Những người này đều có thể tháo gỡ Bút đạo, cảm ngộ đại đạo ắt sẽ không yếu, sẽ có trợ giúp không nhỏ với việc chứng đạo của ta sắp tới! Thời đại bây giờ, kẻ chuyên tâm làm nghiên cứu quá ít!”
Tô Vũ thực sự rất coi trọng mấy vị tiền bối đó, về phần bọn họ có thực lực hay không thì chẳng cần để tâm.
Đầu óc có thể sử dụng là được!
Về sau hắn phải hợp vạn đạo, độ khó hiển nhiên không nhỏ, lần trước hắn cùng với đám người Lam Thiên đã nghiên cứu một chút về Hỗn Độn đạo, trong Hỗn Độn đạo có rất nhiều thành phần chưa được chia tách ra, cũng chưa thể phân giải ra ngoài.
Chuyện này cần thời gian, cần lý giải sâu sắc đối với đại đạo.
Đáng tiếc Tô Vũ làm gì có thời giờ chuyên tâm đi nghiên cứu.
Nếu có thể tìm về hết mấy vị đỏ đệ của Văn vương, hoặc là dứt khoát phục sinh cho họ thì tất nhiên là sẽ có trợ giúp rất lớn cho việc Tô Vũ mở đạo.
Hàn huyên một hồi, Nam vương cũng cảm ứng được Tô Vũ đến, rất nhanh bà đã đuổi tới.
Nam vương cao ngạo hơn Lam Sơn Hầu nhiều, chỉ lướt mắt nhìn qua đám Anh Vũ một lượt rồi chẳng để ý thêm, vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng, nhưng khi nhìn thấy Tô Vũ thì bà lại nở nụ cười ấm áp, tiến lên trò chuyện với hắn, hỏi thăm về chuyến đi lên thượng giới mấy ngày qua.
“Nam Thiên Vương!”
Giờ phút này, mấy vị cường giả thời thượng cổ đang bí mật truyền âm, Anh Vũ không quá thoải mái, lén lút nói xấu: “Bà ta kiêu ngạo quá, nhìn thấy chúng ta mà mặt cũng đen thui”
“Người ta vốn là mặt đen mà!”
Định Quân Hầu bật cười, truyền âm đáp.
Rất nhanh gã lại nói: “Ai bảo người ta mạnh chứ! Vả lại địa vị cũng cao nữa, Tử Linh Tứ Thiên Vương dựa theo cấp bậc thì ngang hàng với Nhân vương! Hầu thượng cổ như chúng ta còn thấp hơn một bậc.
Ngươi thì còn tính là thấp hơn nữa, một kẻ chỉ mới phong hào tướng quân như người thì người ta đề ý làm gì?
Lời này khiến Anh Vũ không phản bác được, nhưng nàng vẫn ngứa miệng đáp lại:
“Không nghe thấy sao? Sắp tới chư thiên nhất thống thì ta sẽ được phong Hầu!”
“Phong Hầu rồi thì ngươi vẫn thấp hơn Nam Thiên Vương một bậc!”
Định Quân Hầu tiếp tục đâm chọt một câu, Anh Vũ khó chịu thế nhưng cũng không có cách nào cả, bởi vì đây là sự thật.
Nàng hơi hậm hực.
Bấy giờ, Ám Ảnh Hầu xen vào: “Không nghĩ tới Nhân Chủ đã thực sự nắm giữ toàn bộ Tử Linh giới vực! Ngoại trừ thời thượng cổ ra thì mấy triều tịch trước cũng không có ai đám qua lại Tử Linh giới vực không kiêng nể gì như này!”
Một đám người sống dạo chơi thoải mái ở Tử Linh giới vực chính là chuyện lần đầu tiên có trong mười vạn năm qua.
Mấy người khác không nói gì, kỳ thật họ cũng đều thấy rõ, trong lòng ai nấy đều chấn kinh.
Cũng may, Tô Vũ trong một lần đã giết 8 tôn Thiên Vương, giúp cho năng lực chịu đựng của bọn họ tăng lên không ít.
Mà Vân Thủy Hầu thì lại liếc mắt trêu chọc nhìn Anh Vũ.
Những người khác cũng thế, đều nhìn về phía Anh Vũ tướng quân như muốn nói: Khi đó không phải ngươi nói tân Nhân Chủ rất thảm sao? Không phải là con rối sao?
Ngươi nhìn kìa, người ta vừa đến Tử Linh giới vực thì cường giả nơi đây đều chen chúc tới bái kiến.
Nam vương hay Lam Sơn Hầu đều hệt như nhau, lúc đi chuyển họ đều không dám vượt qua một bước, Tô Vũ đi phía trước, hai vị kia theo phía sau.
Nam Thiên Vương kiệt ngạo như thế nhưng giờ khắc này ở trước mặt Tô Vũ thì cũng phải cẩn trọng tuân thủ quy củ.
Anh Vũ không nói gì hết.
Nhìn cái gì vậy?
Đừng có nhìn, sao lúc đó ta biết được mọi chuyện là như thế này?
Chương 2973: Tử Linh Giới Vực (2).
“Quy Khư chi địa thế nào rồi?”
Tô Vũ vừa đi vừa hỏi, hắn rất quan tâm đến vấn đề này, Nam vương nghe thế liền trả lời: “Rất loạn! Gần đây chỗ Bắc vương và Quy Khư chi địa hình như nổi lên phân tranh!
Những tên bị phong ấn khống chế một nhóm người đang đại chiến với người dưới trướng Bắc vương!”
“Cường giả khôi phục trong Tử Linh thiên hà đã bị ta đuổi đến đến Quy Khư chi địa, cũng tham dự đại chiến cả rồi”
Nam vương ngưng trọng nói: “Có chuyện này ta nhất định phải nói một chút! Dưới trướng Bắc vương có một vị Long Huyết Hầu rất được coi trọng, mấy lần đại chiến đều là Long Huyết Hầu suất lĩnh cường giả tham chiến, bây giờ chiến lực càng ngày càng mạnh, Quy Khư chi địa đã vẫn lạc năm sáu vị Tử Linh Hầu!”
Nam vương nói tiếp: “Thực lực của Long Huyết Hầu chỉ sợ là không kém gì Lam Sơn, cứ tiếp tục như thế, ta hoài nghi hắn có có thể trở thành vị Thiên Vương tiếp theo!”
Tô Vũ ngạc nhiên: “Thực lực của hắn tiến bộ nhanh như vậy mà Bắc vương không quản sao?”
“Bắc vương không có cách nào quản được!”
Nam vương lắc đầu: “Bởi vì hiện tại Bắc vương cũng không dễ chịu gì, kẻ dưới trướng hắn ta hình như đều có liên hệ với đám bị phong ấn kia, dẫn đến hắn ta chỉ có thể nể trọng Long Huyết Hầu.
Quy Khư chi địa rất hung hiểm, lúc này mới qua chưa được bao lâu mà đã chết năm sáu vị Tử Linh Hầu.
Ta thấy sớm muộn gì cũng sẽ bộc phát đại chiến Thiên Vương!”
Sắc mặt bà hơi nặng nề: “Ta lo bọn chúng sẽ giết tới Tứ vương vực”
Tô Vũ cười xòa: “Không có việc gì, Nam vương ở đây thì chúng sẽ bị áp chế một chút, tạm thời chúng không dám giết trở về đâu”
Nam vương gật gật đầu: “Nhưng vẫn phải chuẩn bị chuyện về sau”
Tô Vũ lại hỏi: “Chết một nhóm Tử Linh Hầu xong thì Nam vương có hi vọng tiến thêm một bước không?”
Nam vương thở dài, lắc đầu: “Khó lắm, thực lực của ta sau khi Đông vương, Tây vương chết đi, kỳ thật đã tiến bộ một chút, so với lúc trước thì đã mạnh hơn rồi, nếu có thể tiến thêm một bước thì đó chính là tiếp cận chủ nhân quy tắc chân chính! Trừ phi lại chết thêm mấy tôn Thiên Vương.. “
Tô Vũ như có điều suy nghĩ, cười nói: “Cũng không phải là không được! Cứ chờ xem đi, chết thêm mấy tên Thiên Vương thì có lẽ Nam vương cũng có thể đạt tới mức độ Thiên Hh “Thiên Tôn?”
“Chính là giống như Bách Chiến”
“ôm Nam vương đã hiểu: “Nếu lại chết thêm ba năm vị Thiên Vương, có lẽ thật sự sẽ có hi vọng.
Nhưng điều kiện tiên quyết là không có người nào tranh đoạt với ta”
“Có hi vọng, dù Thiên Vương không đủ thì chết một đám Tử Linh Hầu cũng giống vậy cả thôi!”
Tô Vũ cười khẽ.
Long Huyết Hầu đã gia tăng thực lực!
Hắn cũng có thể cảm nhận được Tử Linh đại đạo của mình đã được đối phương nuôi béo béo mập mập.
Tốt lắm, tiếp tục cố lên! Hãy nuốt sạch toàn bộ người của Bắc vương và những tên dưới trướng đám đang bị phong ấn, cũng như các cường giả trong Tử Linh thiên hà, khi đó ngươi sẽ sớm bước vào lĩnh vực Thiên Vương!
Đến lúc đó lại giết chết Bắc vương, sau đó giết chết đám bị phong ấn thì ta sẽ xem trọng ngươi.
Ngươi nhất định có thể trở thành cường giả Thiên Tôn, cuối cùng ta mới tới rút đi đại đạo của ngươi!
Khi ấy, có lẽ trang Tử Linh của ta sẽ không thua kém gì trang của Ma tộc, thậm chí có khả năng còn mạnh hơn nhiều!
Trang sách Ma tộc dù sao chỉ là nuốt một vị chủ nhân quy tắc đã chết mười vạn năm, mà Long Huyết Hầu lại nuốt nhiều Thiên Vương đương còn sống nên có khi hiệu quả lại càng tốt hơn!
“Đừng đụng tới Long Huyết Hầu!”
Tô Vũ lại đặn dò một câu, Nam vương như có điều suy nghĩ mà nhìn hắn, Lam Sơn Hầu ngơ ngác hỏi: “Bệ hạ, chẳng lẽ Long Huyết Hầu là người của chúng ta?”
“Không phải”
“Vậy…”
“Không nên biết thì không nên hồi”
“Ta biết rồi!”
Lam Sơn Hầu gật gật đầu, Tô Vũ cười bảo: “Ngươi sắp bước vào lĩnh vực Thiên Vương, ngươi cũng đã ăn rất nhiều Tử Linh cường giả, sao vẫn chưa thành công thế?”
Lam Sơn Hầu hơi xấu hổ, nàng cảm thấy mình đang bị Tô Vũ ghét bỏ!
“Bệ hạ cũng biết, ta không thông minh như Hà Đồ, cảm ngộ đại đạo lại không nhanh bằng y, Tử Linh đạo cũng không phải thứ ta am hiểu.. “
Tô Vũ xua tay: “Được rồi, cứ chậm rãi luyện rèn đi!”
Hắn lại nhìn về phía Lam Thiên: “Lưu Hồng thế nào rồi?”
Lam Thiên cảm ứng một lúc, cười đáp: “Còn đang ở chỗ kia, yên tâm đi, Liệp Thiên Bảng vẫn còn thì gã vẫn chưa chết”
“Còn chưa đi ra sao?”
Tô Vũ hơi ngoài ý muốn, không khỏi cảm khái: “Cũng không tệ!”
Nói rồi hắn đột nhiên mở Thiên Môn ra, nhìn lên trên không.
Dò xét vị trí của Mặc đạo!
Hắn muốn xem xem Lưu Hồng tiến bộ thế nào, tại vạn giới, thời không trường hà có quá nhiều nhánh nên không dễ nhìn.
Nhưng mà ở đây, toàn bộ Tử Linh đại đạo chỉ có mỗi một dòng chính nên dễ dàng quan sát được vị trí của Mặc đạo.
Rất nhanh, ánh mắt Tô Vũ sáng lên, hắn đã thấy được, giờ phút này trên Mặc đạo quấn quanh bởi một đầu tiểu đạo, hơi có khuynh hướng vờn quanh đại đạo, nói cách khác, Lưu Hồng sắp sửa bước vào Hợp Đạo cảnh!
Tô Vũ nhắc nhở: “Chờ Lưu Hồng đi ra thì Nam vương hãy đi tìm gã, bảo gã quấy động Tử Linh trường hà, bức bách cường giả ẩn tàng trong Tử Linh thiên hà xuất hiện, đuổi hết tới Quy Khư chi địa đi!”
Nam vương khẽ gật đầu, xem như đã nhớ kỹ.
Tô Vũ vừa đi vừa an bài mọi chuyện, trước mắt thì Tử Linh giới vực đều ổn thỏa, ngoại trừ Quy Khư chi địa thường xuyên bạo động thì Tứ vương vực cùng Trấn Linh vực đều rất yên tĩnh.
Cường giả thức tỉnh trong trường hà phần lớn đều bị đuổi hết đi, gia nhập vào trong chiến đấu ở Quy Khư chi địa!
Hàn huyên một hồi thì cũng đã đi đến bên dưới Hồng Mông cổ thành.
Một nháy mắt, Hồng Mông lão Quy hiển hiện, trên mặt đầy ý cười: “Vũ Hoàng trở về, lão thân không kịp tiếp đón từ xa”
“Khách khí!”
Lão Quy nhìn thấy mấy vị Hầu thượng cổ thì cũng tươi cười tiến lên chào hỏi, mà Tô Vũ nhìn thoáng qua lão Quy thì ý cười liền hiện lên trong mắt: “Cảm giác ngài sắp tiến nhập Thiên Vương rồi, gần đây tiền bối có lĩnh ngộ gì sao?”
“Đã có một ít cảm ngộ, giờ chỉ còn thiếu chút xíu, sẽ sớm thôi”
Lão Quy vốn đã là Hợp Đạo đỉnh cấp, là sự tồn tại có thể giao chiến cùng Thiên Vương.
Hiện tại lão lại đem đến cho Tô Vũ cảm giác hẳn là tùy thời có thể bước vào một bước kia.
Tâm tình Tô Vũ càng thêm vui vẻ, lão Quy, Nam vương, Lam Thiên, Phì Cầu, Vạn Thiên Thánh, Đại Chu vương, Lam Sơn Hầu hoặc là đã đạt tới tình trạng đỉnh phong, hoặc là đã tấn cấp, nói chung đều có chiến lực đấu một trận với Thiên Vương chân chính.
Kể từ đó, chiến lực dưới trướng hắn cũng càng thêm cường đại.
Điều này cũng khiến Tô Vũ càng thêm an tâm, lần này lên thượng giới tao ngộ không ít cường giả khiến lòng Tô Vũ hơi bất an, hiện tại xem ra thực lực phía bên mình cũng tiến bộ rất nhanh.
Trò chuyện xong xuôi, Tô Vũ mới nhanh chóng bước ra khỏi Tử Linh giới vực.
Chương 2974: Hội Nghị Hợp Đạo.
Đi ra khỏi Tử Linh giới vực, tất cả mọi người đều nhẹ nhàng thở ra.
Dù sao ở lâu trong đó vẫn khiến bọn họ bị đè nén.
“Đi, về Nhân cảnh!”
Tô Vũ nói một tiếng, cấp tốc đạp không bay về hướng Nhân tộc, đám người nhao nhao đuổi theo.
Bay được một nửa, Tô Vũ bỗng nhiên chuyển hướng về phía Mệnh giới.
Có lẽ Vạn Thiên Thánh còn đang ở chỗ Mệnh Hoàng.
Mà lúc này, đám Định Quân Hầu đều hết nhìn đông tới nhìn tây, nhìn một hỏi thì ai ai cũng lộ ra về mặt ngưng trọng.
Toàn bộ Chư Thiên chiến trường đều đang có cuộc chiến lớn cuộc chiến nhỏ, có điều nhìn kỹ lại thì phần lớn đều là đại quân của Nhân tộc đang tấn công tiểu giới.
Lại nhìn về hướng Thần Ma tam tộc, bấy giờ ở bên ngoài giới vực đều có một đạo bình chướng vô hình hiển hiện.
Phong giới!
Hạ giới thật sự đã rơi vào tay Tô Vũ!
Càng xem thì họ càng kinh hãi.
Nghe nói thì nghe nói, nhưng tận mắt thấy cảnh này vẫn khiến mọi người rung động.
Dù là vào thời kì đỉnh phong của Bách Chiến thì Nhân tộc cũng không thể làm đến bước này, không thể nào đánh hạ vạn giới.
Một lát sau, họ đã đi đến khu vực Mệnh sơn.
Mệnh Hoàng sớm đã cảm ứng được khí cơ, quả nhiên, Vạn Thiên Thánh cũng đang ở đây, nhìn thấy Tô Vũ thì Mệnh Hoàng không khỏi kinh ngạc, đối phương tiến bộ quá nhanh rồi, thực lực này… là đã đạt tới Chuẩn Vương sao?
Lòng ông ta thất kinh, trong khi những người khác nhìn thấy Mệnh Hoàng tự mình ra nghênh đón thì đều không khỏi bất ngờ.
Hỏa Vân Hầu nhịn không được truyền âm: “Ta nhớ ở triều tịch trước, Bách Chiến muốn thâu tóm Mệnh tộc, Thiên Mệnh Hầu đã tự mình hạ giới nghênh chiến, sao hiện tại Vô Mệnh lại ngoan như vậy rồi?”
Đối đãi quá khác nhau!
Thực lực của Bách Chiến mạnh hơn hẳn Tô Vũ, vả lại khi đó Nhân tộc còn mạnh hơn bây giờ nhiều.
“Cung nghênh Vũ Hoàng!”
Tô Vũ khoát khoát tay: “Chớ khách khí! Lần này ta đến thượng giới đã thấy được Thiên Mệnh Hầu, quả thực rất cường đại, đạt đến lĩnh vực Thiên Tôn! Vô Mệnh, lần này không tiện tiếp xúc với Thiên Mệnh Hầu, lần sau ta sẽ tìm một cơ hội tâm sự với ngài ấy sau”
“Nên thế”
Mệnh Hoàng cười nói: “Ta cũng đang chờ cơ hội để Thiên Mệnh Hầu câu thông với hạ giới, chỉ cần câu thông thuận lợi, ta sẽ thúc đẩy giao lưu lần này..”
Tô Vũ mỉm cười: “Vậy thì làm phiền ngài!”
Tô Vũ nói xong bèn quay sang dặn dò Vạn Thiên Thánh: “Vạn thự trưởng, làm phiền ngài phải đi một chuyến, ta muốn triệu kiến Hợp Đạo các tộc tụ họp tại Nhân cảnh!
Đúng rồi, người ở chỗ thông đạo cũng gọi về hết đi! Ngoại trừ cường giả đóng quân ở tứ đại giới vực thì toàn bộ Hợp Đạo còn lại đều phải trở vẻ!”
“RõI”
Vạn Thiên Thánh đáp lời, rất nhanh ông lại nói: “Vậy còn các Hợp Đạo đang bị trấn áp tại các giới.. “
“Cũng mang đến hết đi!”
Tứ đại Hợp Đạo của Vượn, Phượng, Côn Bằng và Long tộc đều đã bị trấn áp, Long tộc thì bị Tô Vũ giam ở nhà cũ của Văn vương.
Bây giờ Tô Vũ đang suy nghĩ xem có nên giết luôn bọn họ hay không?
Trấn áp thì biết đâu về sau lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Đương nhiên, nếu giết ở bên ngoài thì dễ dàng bộc phát dị tượng, bất quá nhà cũ của Văn vương là chốn không quy tắc, giết ở đó sẽ không có động tĩnh gì, điều duy nhất cân cân nhắc chính là giết bọn chúng thì có thể khiến đồng tộc ở thượng giới cảm ứng được.
Long tộc… Tô Vũ không sợ, dù sao đã giết cả một nhóm.
Mấy tộc như Phượng tộc…
Tô Vũ khẽ cười, không được thì đem lên thượng giới rồi giết, nói không chừng còn có thể dẫn dụ cường giả các tộc tới tìm chết!
Không trò chuyện nhiều ở Mệnh giới, Tô Vũ gặp được Vạn Thiên Thánh ở đây bèn dặn đò vài câu, rất nhanh, hắn đã dẫn người về Đông Liệt cốc.
Lại hàn huyên một hỏi, đối với việc còn chưa tới một tháng mà Tô Vũ đã bình an trở về, tất cả mọi người đều thấy rất hoan hi.
Nhất là khi Tô Vũ còn mang theo mấy vị cường giả thời thượng cổ thì càng làm cho các vị Đại Tân vương phấn chấn.
Thực lực của Nhân tộc lại mạnh hơn.
Tô Vũ giao người cho Đại Tần vương xong liền đi tới nhà cũ của Văn vương, còn chuyện hắn muốn tổ chức hội nghị Hợp Đạo thì cứ để cho bọn họ tự chuẩn bị trước, hắn không cần phải xen vào.
Đông Liệt cốc.
Các vị cường giả lần lượt nối đuôi nhau tới.
Bây giờ Nhân tộc có không ít Hợp Đạo.
Không Gian Thú Hoàng mang theo Hoàng Cửu, vừa đến Đông Liệt cốc thì trong lòng y liền rung động, y cảm ứng được rất nhiều khí tức của Hợp Đạo.
Trong lúc y còn đang mê mang cảm ứng thì nơi xa, Hống Hoàng của Cổ Hống nhất tộc cũng phá không lao đến, nhìn thấy lão thì ánh mắt lóe sáng, truyền âm hỏi: “Lão gia hỏa, cảm ứng được chứ?”
“Cảm ứng được rồi!”
Không Gian Thú Hoàng kinh ngạc không thôi, truyền âm qua hỏi: “Nơi này rốt cuộc có bao nhiêu Hợp Đạo cảnh nhỉ?”
“Không rõ, người còn chưa tới đủ đâu!”
Nương theo lời của bọn họ, rất nhanh, Vạn Thiên Thánh đã đi ra, tươi cười bắt chuyện:
“Chư vị, tới đại điện trước đi, Vũ Hoàng ra ngoài còn chưa trở về, chờ một lát nữa đã, cũng coi như có cơ hội làm quen với nhau, hàn huyên một chút, miễn cho người trong nhà mà lại không biết lẫn nhau!”
Hai vị Thú Hoàng nghe vậy thì không nhiều lời, hóa thành hình người, hơi hơi chắp tay với Vạn Thiên Thánh rồi đi về phía Vũ Hoàng đại điện cách đó không xa.
Trong đại điện, nhân tài đông đúc tụ hội.
Bên phía các vị trấn thủ, tính cả lão Quy thì trọn vẹn có 10 vị Hợp Đạo cảnh, hôm nay đến 6 vị, 4 vị còn lại đang trấn thủ 4 giới.
Thực Thiết, Không Gian, Cổ Hống, Mệnh tộc, tổng cộng 5 vị Hợp Đạo, nhưng chỉ tới 4 Vị.
Bên phía Nhân tộc, Đại Tần, Đại Hạ, Đại Chu, Đại Minh, Thiên Nhạc, Lam Thiên, Vạn Thiên Thánh, lại thêm mấy vị thượng giới và cả Trọng Minh mới Hợp Đạo không lâu, cả thảy có 13 người.
Đại Minh vương cũng đã được Thông Thiên Hầu đón về.
Mà bấy giờ, Thông Thiên Hầu và Đa Bảo đang trốn ở một nơi hẻo lánh, lén lén lút lút trò chuyện với nhau.
Bên nhà cũ của Văn vương, Thư Linh và Trà Thụ cũng đều xuất hiện.
Bao gồm cả Phệ Thần tộc, hai vị Cục lông lớn bây giờ đang hết nhìn đông tới nhìn tây, hiếu kì không rõ lần này Tô Vũ tìm bọn họ làm gì, lại cũng tò mò sao lại có nhiều Hợp Đạo như vậy.
Giờ phút này, ngoại trừ bốn vị trấn thủ không tới và Cửu Nguyệt không đến thì còn có Phì Cầu và Đại Thụ trong nhà Văn vương là chưa có mặt.
Trong đại điện, Đại Tân vương rất kích động, truyền âm cho Đại Hạ vương: “Không thể tưởng tượng nổi Nhân tộc ta vốn chẳng có lấy một tôn Hợp Đạo, bây giờ nơi đây lại hội tụ đông đảo Hợp Đạo cảnh!”
Hơn ba mươi vị!
So với triều tịch trước dĩ nhiên là ít đi không ít, nhưng ở triều tịch này, chỉ một năm trước thôi Nhân tộc còn chẳng có một ai.
Hiện tại trong đại điện, số lượng Hợp Đạo đều sắp vượt quá số lượng Vĩnh Hằng trước đó.
Đây là còn chưa tính đến Tử Linh giới, tính cả vào thì dĩ nhiên vượt qua số lượng Vĩnh Hằng trước kia của Nhân tộc.
Cường giả Nhân tộc cực kỳ hưng phấn, cực kỳ kích động.
Cường giả các tộc khác cũng chấn động không thôi.
Thật đúng là không thấy thì không biết, chỉ riêng sinh linh Hợp Đạo thì đã có tới hơn ba mươi vị, trong khoảng thời gian ngắn, Tô Vũ đã hội tụ cường giả các phương, chỉ chớp mắt, Nhân tộc lại lần nữa trở thành đỉnh cấp bá chủ.
Hạ giới, tam đại tộc đều đã phong bế, còn may là bọn họ đã làm thế, bằng không nhìn thấy nhiều Hợp Đạo thế này thì kiểu gì cũng phải sụp đổ.
Khi mọi người ở đây đang khe khẽ bàn luận, bỗng nhiên cả đám cảm nhận được hai cỗ khí tức mạnh mẽ.
Trong nháy mắt, Tô Vũ đạp trên thời không trường hà đi tới.
Đi cùng hắn không phải ai khác mà chính là Phì Cầu.
Phì Cầu tò mò nhìn quanh, thấy nhiều người như vậy thì nó còn hơi kinh ngạc, quay đầu liếc qua Tô Vũ.
Tô Vũ cười nói: “Đừng nhìn, đừng có gấp, Tinh Vũ ấn và Nhân Chủ ấn của ta đều đặt ở bên kia, muốn trấn áp ba đến năm năm cũng thoải mái!”
“Nhưng mà hoa của ta… “
“Đại Thụ sẽ tưới hoat”
“Vậy… được rồi”
Phì Cầu đành phải nhận mệnh.
Thôi thôi, Tô Vũ đã trả hòn đá nhỏ lại, Nhân Chủ ấn của hắn cũng đang hỗ trợ trấn áp, Tiểu Bạch Cẩu không ở đó thì Đại Thụ cũng có thể lo liệu được.
Dù sao Đại Thụ đã khai trí, ít nhiều gì vẫn có thể đảm đương nhiệm vụ tưới hoa.
Tính ra thì đù nó có rời đi mười ngày nửa tháng thì cũng không có chuyện gì.
Tô Vũ hạ xuống đất, Tiểu Bạch Cẩu tò mò nhìn quanh, một lát sau nó bèn bay về phía Bánh Nhân Đậu.
Đôi mắt to của Bánh Nhân Đậu lộ ra vẻ nghỉ hoặc: “Tiểu hỏa tử nhà ta không đến à?”
Lại ném tiểu hỏa tử của ta đi rồi?
Phì Cầu lúc lắc đầu, trong lỗ tai rớt ra một Cục lông nhỏ, nó u oán nhìn lướt qua Tô Vũ bên trên, sau đó tức giận bay đến trên đầu Cục lông lớn.
Hương Hương không còn thương ta nữa, thế mà lại không cho ta trốn vào trong biển ý chí.
Tô Vũ đương nhiên không thể chiều theo ý nó, hiện tại biển ý chí của hắn có quá nhiều vật dụng cường đại, Cục lông nhỏ tiến vào trong, lỡ mà động đến cái gì thì đễ dàng xảy ra chuyện, tới lúc đó, có khi cả nó và hắn đều gặp nguy hiểm.
Chương 2975: Luận Công Ban Thưởng (1).
Nhìn thấy Phì Cầu ngồi xuống bên cạnh Bánh Nhân Đậu, Tô Vũ liền an tâm đi lên ghế chủ vị, hắn nhìn quanh một vòng rồi tươi cười cất tiếng: “Còn mấy vị Hợp Đạo không tới, ở bên Tử Linh giới vực ta cũng không triệu kiến!”
“Nhìn thấy chư vị, tâm tình ta liền tốt hơn hẳn”
Tô Vũ cảm khái: “Lần này lên thượng giới, ta nhìn thấy các tộc có đông đảo Hợp Đạo, Thiên Vương cũng không ít, vốn dĩ ta cảm thấy rất áp lực, hiện tại xem ra Vũ Hoàng Phủ cũng không yếu!”
Phía dưới, Lam Thiên vui về xen vào: “Vũ Hoàng không cần khiêm tốn, chuyến đi mới rồi Vũ Hoàng đã trảm 10 tôn Thiên Vương, 8 vị Hợp Đạo, giương cao uy danh của Vũ Hoàng Phủ chúng ta… “
Lúc bấy giờ Lam Thiên đang hóa thành lão nhân, trông có về rất lão luyện thành thục.
Thế nhưng y vừa mở miệng thì đã khiến tất cả mọi người giật nảy mình.
Nói đùa cái gì thế?
Giết bao nhiêu người cơ?
Mới đi lên được mấy ngày đâu!
Tô Vũ xua tay, cười nói: “Được rồi, không cần thổi phỏng! Thực lực của ta khi còn nhỏ yếu thì cần chiến tích để tuyên dương sự cường đại của bản thân, bây giờ thì chẳng cần nữa! Dù sao ta cũng không phải vô địch vạn giới, nhưng đến mức độ này của ta cũng không sợ những lão gia hôa trên thượng giới kia!”
Tô Vũ nhìn về phía đám người: “Thượng giới đông đảo cường giả, dựa theo phân chia của ta thì mọi người đều biết, trên Hợp Đạo đỉnh cấp còn có Thiên Vương.
Bây giờ, ta mới biết được, trên Thiên Vương còn có Thiên Tôn, cũng chính là cấp độ của Bách Chiến khi xưa, mấu chốt là số lượng còn không ít!”
“Vũ Hoàng Phủ vẫn chênh lệch với họ, vả lại còn là chênh lệch không nhỏ!”
“Bên phía chúng ta đếm đi đếm lại cũng chỉ có Phì Cầu, Hồng Mông, Lam Thiên và ta đã bước vào cấp độ này.
Đại Chu vương, Vạn thự trưởng, Bánh Nhân Đậu, Hỏa Vân Hầu, Mệnh Hoàng đều chỉ là Hợp Đạo nhị đẳng!”
Đám người đồng loạt nhìn về phía Mệnh Hoàng, Mệnh Hoàng vẫn giữ nguyên về mặt lạnh nhạt, thấy mọi người nhìn mình thì chỉ gật đầu mỉm cười chứ không lên tiếng.
Tô Vũ lại nói: “Thực lực Mệnh Hoàng không yếu, mọi người cũng đừng nhìn.
Những người khác như Vân Thủy Hầu, Ám Ảnh Hầu, Đại Tân vương, Đại Hạ vương đều cách nhị đẳng một chút!”
“Thực lực như vậy hiển nhiên không yếu” Tô Vũ nói: “Nhưng vẫn chưa đủ, còn thiếu rất nhiều!”
Phía dưới, một đám người đều trở nên ngưng trọng, đương nhiên cũng có người lại ôm tâm tư khác.
Thiên Diệt xụ mặt, ngay cả tên của ta cũng không xứng được đề cập sao?
Thật bi ai!
Cường giả nhiều, Hợp Đạo như ta trở thành mớ rau không đáng giá rồi à?
Thương tâm quá đấy!
Tô Vũ không quản hắn ta nghĩ như thế nào, lại phát biểu tiếp: “Tình hình thượng giới ra sao thì ta nghĩ nãy giờ Ám Ảnh Hầu hẳn cũng đã kể sơ lược cho mọi người rồi! Bao gồm cả đám phản đỏ Ngục vương nhất mạch kia đều có thực lực vượt quá tưởng tượng!”
“Hiện tại nếu tam phương khai chiến thì Vũ Hoàng Phủ chúng ta là yếu nhất!”
Đại Chu vương lên tiếng: “Bệ hạ, vậy cũng chưa chắc! Vũ Hoàng Phủ chúng ta còn có minh hữu, Thực Thiết nhất tộc đã đáp ứng liên minh! Tam Nguyệt có thực lực Thiên Tôn, Cự Trúc Hầu cũng có chiến lực Thiên Vương! Nếu Mệnh tộc cũng nguyện ý liên minh thì Thiên Mệnh Hầu còn có thực lực Thiên Tôn đỉnh cấp, tới lúc đó, bên ta chưa hẳn đã là phe yếu nhất!”
Tô Vũ khẽ phất tay: “Đây đều là chuyện không biết trước được, trước khoan đề cập tới!
Dựa vào người không bằng dựa vào mình! Những thứ không biết thì đừng ôm hi vọng, có khi lại khiến chúng ta thất vọng!”
“Trước lúc này, số lượng Hợp Đạo của Vũ Hoàng Phủ vẫn đang không ngừng gia tăng, nhưng Hợp Đạo muốn tăng lên lại rất khó, cảm ngộ đại đạo không đủ, quy tắc chỉ lực cũng không đủ!”
“Lần này, ta ở thượng giới đã thu hoạch rất nhiều quy tắc vô chủ!”
“Mặt khác, ta còn đạt được Đại Đạo Đỏ của Nhân Hoàng thượng cổ!”
Tô Vũ nhìn về phía đám người, cười nói: “Ta không phải là hạng người của mình mình quý! Đỏ tốt, ta nguyện ý chia sẻ với mọi người! Để mọi người gia tăng thực lực, làm bản thân mạnh lên, có khả năng nghênh chiến đối thủ mạnh hơn chứ không cần trả giá bằng máu!”
“Từ khi ta trở thành Nhân Chủ, mỗi lần đại chiến chúng ta đều là tập kích, tiến công chớp nhoáng, nếu nói là khai chiến chính diện quy mô lớn thì gần như chưa từng có!”
“Không nhất định phải khai chiến chính diện, thế nhưng thực lực của chúng ta không có khả năng ẩn tàng cả một đời!”
Tô Vũ cất cao giọng nói: “Sớm muộn gì vạn tộc cũng sẽ biết thực lực của chúng ta! Khi đó không thể tránh một hỏi chém giết trực diện phân tranh.
Giữa chừng có lẽ cũng có người vẫn lạc, điểm này, ta không thể cho chư vị bất luận lời cam đoan nào!”
“Ta chỉ có thể gắng hết sức để tất cả mọi người mạnh lên! Có đây đủ lực lượng đi chiến một trận với địch nhân!”
“Không nói nhiều nữa, ta sẽ dựa theo cống hiến trước đó để ban cho chư vị lực lượng quy tắc đối ứng! Ai cũng có cơ hội cảm ngộ Đại Đạo Đỏ, nhưng công lao lớn thì ta sẽ tự mình dẫn chư vị tới thời không trường hà quan sát vị trí đại đạo của bản thân để xem xét tình huống cụ thể ra sao, thậm chí có thể mở ra Thiên Môn lâm thời cho các ngươi để cảm ngộ đại đạo!”
“Lần này, ta hi vọng trong số chúng ta có thể thêm ra mấy vị Thiên Vương! Đại Chu vương và Bánh Nhân Đậu, ta hi vọng các vị đều mau chóng tiến thêm một bước nữa”
“Mà những người khác, cũng hi vọng tất cả mọi người sẽ có tiến bộ!”
Nói đến đây, Tô Vũ khẽ cười: “Nếu có thể thêm ra mấy vị Thiên Vương, ta sẽ nhanh chóng lên thượng giới lần nữa, mang theo thực lực mạnh hơn trước đó đi tham dự đại chiến ở Hỗn Độn Sơn!”
“Đại Tần vương và Đại Hạ vương… “
Tô Vũ thẳng thắn: “Nếu hai vị vẫn không cách nào bước vào nhị đẳng, vậy thì sẽ uổng phí thi thể Hoang Thiên Thú của ta! Nếu hai vị bước vào Hợp Đạo nhị đẳng thì ta sẽ dẫn các ngài lên thượng giới, để các ngài tới Hỗn Độn Sơn quan sát xem chốn Hỗn Độn mà Hoang Thiên Thú sinh sống rốt cuộc là nơi như thế nào! Ở đó có lẽ còn có cơ duyên của hai vị!”
“Nhưng nếu hai vị không cách nào bước vào nhị đẳng, vậy thì cứ tiếp tục lưu lại Nhân cảnh đi!”
Đại Hạ vương cùng Đại Tần vương đều thấy rất nặng nề.
Quá mất mặt!
Rõ ràng là bọn họ mới bị điểm tên phê bình.
Bởi vì hai người bọn họ nuốt Hoang Thiên Thú, đó là chủ nhân quy tắc thực thụ, nhưng đến bây giờ mà họ vẫn còn là Hợp Đạo tam đẳng đỉnh phong, Tô Vũ nói như thế này, hai người quả thực là không còn mặt mũi.
Mà Tô Vũ lại nhìn sang mấy vị Hầu thượng cổ, nhất là Hỏa Vân Hầu rồi nói: “Hỏa Vân, ngươi là nhị đẳng đỉnh cấp, tiếp cận Thiên Vương cảnh.
Nhưng đối với ta thì công lao của ngươi không đủ để ta mang ngươi đến thời không trường hà, cảm ngộ đại đạo.
Còn chuyện ngươi giấy giụa mấy ngàn năm ở thượng giới không có quan hệ gì với ta, ta sẽ không tính công!”
Hỏa Vân Hầu trịnh trọng đáp: “Vô công bất thụ lộc, không dám làm phiền Vũ Hoàng bệ hạt”
Tô Vũ khẽ gật đâu: “Bất quá, hiện tại ta đang cần dùng người, nếu ngươi có thể bước vào Thiên Vương cảnh, đối với ta cũng là chuyện tốt! Ta có thể cho ngươi cơ hội, dự chi một lần ban thưởng đại công, nhưng tiếp đó ngươi cần giết một tôn Thiên Vương!
Trước khi chưa giết được Thiên Vương, vô luận ngươi lập công bao nhiêu thì cũng sẽ không được công nhận!”
Hỏa Vân Hầu hít sâu một hơi, đứng dậy ra khỏi hàng: “Hỏa Vân đa tạ Vũ Hoàng trọng thưởng, ta nhất định sẽ chém giết một tôn Thiên Vương, lấy đó báo đáp công trạng!”
Tô Vũ khẽ gật đầu, không nói thêm gì về vị này nữa.
Về phần Mệnh Hoàng, hắn không nhắc tới, lúc nào gặp mặt Thiên Mệnh Hầu thì hắn sẽ nói những thứ đó sau.
Mà Mệnh Hoàng cũng tự hiểu lấy nên ông ta căn bản không mở miệng.
Ông ta không lập công nhiều, đầu nhập vào trướng Tô Vũ cũng trễ, khẳng định sẽ không đáng giá bồi dưỡng bằng mấy tộc như Thực Thiết tộc.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










