[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 594 : Tranh Chấp Khí Vận. (c2966-c2970)
❮ sautiếp ❯Chương 2966: Tranh Chấp Khí Vận.
Tinh Vũ phủ đệ.
Tầng tám.
Thiên địa rung chuyển.
Tô Vũ đi ra khỏi tầng chín, vô số quy tắc chỉ lực tụ đến, trước đó Tô Vũ từng tới một lần nên biết nơi này nguy hiểm thế nào, rất nhiều quy tắc chỉ lực hội tụ trên không trung.
99 đạo hư ảnh hiện ra và một hư ảnh của cường giả Nhân tộc thì đang trấn áp hết thảy chư thiên.
Mà giờ khắc này, Tô Vũ đi xuống từ tầng chín, bỗng nhiên 99 đạo quang mang nổ bắn về phía hắn.
“Lớn mật!”
Tiếng quát đó không phải là từ miệng Tô Vũ truyền ra mà là từ hư ảnh trấn áp nghị hội.
Đó cũng không phải là chân nhân, nơi này chỉ có quy tắc chỉ lực mà thôi.
Thân ảnh Nhân tộc trấn áp 99 đạo quang mang.
Tô Vũ nhìn lướt qua, một bên là thể hiện ý chí Nhân tộc, một bên là thể hiện ý chí vạn tộc.
Hắn cũng không xem thêm, chỉ tiện tay ném hai đại ấn ra ngoài.
Một là Nhân chủ ấn, hai là Tinh Vũ ấn.
Hai đại ấn dung nhập vào trong hư ảnh ý chí của Nhân tộc.
Ẩm một tiếng, khí tức hư ảnh phóng đại, vốn nó đang bị 99 đạo quang mang liên tục đánh lùi về phía sau thì bỗng nhiên lại mạnh hơn rất nhiều, cấp tốc trấn áp 99 đạo quang mang.
Đây là tranh đấu ý chí, cũng là tranh chấp khí vận.
Nếu đổi thành trước đó, Tô Vũ không có cách nào thay đổi cái gì.
Nhưng đến hôm nay, bản thân hắn đã cường đại hơn một bậc, hắn còn lấy được Tinh Vũ ấn nên khí vận tăng vọt, khí vận vạn tộc lại mơ hỏ bị hắn áp chế xuống.
Âm ảm!
Thanh âm nổ thật to không ngừng vang lên.
Tô Vũ nhìn thoáng qua, không định nhúng tay vào.
Hắn nhìn xuống phía dưới, đó là phòng nghị hội.
Tô Vũ chợt quát: “Thông Thiên ở đâu, mau tới gặp ta!”
Tiếng nói cực kỳ chấn động!
Một lát sau, trong hư không có một cánh cửa xuất hiện, rất nhanh đã hóa thành bóng dáng của một người, Thông Thiên Hầu lộ vẻ ngốc trệ, há to miệng, sau một khắc, ngựa không dừng vó mà chạy tới, hưng phấn kích động gào to: “Vũ Hoàng bệ hạ, ngài đã tới rồi!”
Vẻ kích động này không hề giống ngụy trang.
Làm ta sợ muốn chết!
Ta còn tưởng rằng là ai tới.
Tầng chín một mực rên vang, y thực sự rất sợ, nếu như là Nhân Hoàng trở về thì không có vấn đề gì, sợ là sợ Nhân Hoàng bị người ta giết chết, cường giả vạn tộc giết trở về mà thôi.
Nếu là thật thì đúng là chuyện quá khủng khiếp!
Thông Thiên Hầu cấp tốc chạy tới, nhìn lướt qua đám người, rất nhanh y bèn vui về hô lên: “Định Quân, Ám Ảnh, Hỏa Vân, Vân Thủy, Anh Vũ… Các ngươi đều ở đây cả rồi!”
Nói xong, y lại nhìn về phía Đại Chu vương, nhìn một hồi thì không xác định lắm, thôi được, y không nhìn thêm nữa, rất nhanh lại vui về nói: “Vũ Hoàng bệ hạ, ngài từ thượng giới về rồi à? Xét hết nhà đám lão cổ Nhân tộc rồi sao? Vũ Hoàng bệ hạ đánh thắng hết hả?”
Tô Vũ cảm thấy tên này nói quá nhiều.
Lười nói dóc với y, Tô Vũ nhìn thoáng qua 100 đạo hư ảnh còn đang so tài nơi xa, nhìn một hỏi mới quay sang hỏi Thông Thiên Hầu: “Gần đây Võ Hoàng thế nào?”
“Tên hỗn đản kia ngày nào cũng ức hiếp thuộc hạ!”
Thông Thiên Hầu lập tức cáo trạng: “Lão đã giải phong một bộ phận, tự mình ngưng tụ một đạo phân thân ý chí rất mạnh, mạnh hơn thuộc hạ nhiều! Thuộc hạ cũng chỉ có thể trông coi tầng tám, tên hỗn đản kia còn muốn ta đem lão ra ngoài, nhưng mà thuộc hạ không hề phản bội Vũ Hoàng!”
Thông Thiên Hầu cấp tốc khoe: “Ta đã từ chối thẳng thắn, lão lại còn muốn giết ta, bệ hạ, thực lực của lão quá cường đại, dù chỉ là phân thân thì cũng mạnh hơn thuộc hạ.
Bệ hạ có thể đấu lại lão không? Nếu không thể thì ta liền truyền tống bệ hạ đến tầng một, lột sạch tóc của lão!”
Mấy vị Ám Ảnh Hầu đều kinh ngạc nhìn cái miệng liến thoắng không ngớt của kê đối diện.
Thông Thiên Hầu còn sống ư?
Vẫn cứ nói nhiều kinh khủng, y hệt trước đây!
Chết nhiều người như vậy mà gia hỏa này vẫn chưa chết, quả nhiên, kẻ đáng chết thì bất tử, không đáng chết lại chết một nhóm.
Thông Thiên Hầu đang ồn ào cáo trạng chợt quay sang lườm cả đám: “Có phải các ngươi đang mắng ta không?”
Mấy người không để ý tới y.
“Bệ hạ, bọn họ đang mắng ta!”
Thông Thiên Hầu kích động méc thót: “Trước kia họ thường xuyên nói xấu ta, ghen ghét vì ta được Văn vương đại nhân coi trọng, mỗi lần gặp ta đều lịch sự chào hỏi, vậy mà họ vẫn không thèm để ý tới ta!”
Nghe thế, Anh Vũ tướng quân nhịn không được liền phản bác: “Thông Thiên Hầu, ngươi được Văn vương coi trọng bao giờ?”
“Phong hào của ta chính là do Văn vương đại nhân sắc phong, chư thiên ai mà không biết?”
Thông Thiên Hầu bất mãn hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ chuyện này còn là giả?”
Nhất thời mấy người không phản bác được, y nói không sai, có điều mọi người đều cảm thấy cái tên Thông Thiên Hầu mà Văn vương đặt chính là vì có thâm ý khác.
Tô Vũ lười xen vào cuộc tranh luận vô nghĩa của bọn họ, nhìn lướt qua Thông Thiên Hầu thì hơi có vẻ ngoài ý muốn: “Làm sao lại đến Hợp Đạo tam đẳng rồi? Trước đó ngươi cũng chỉ là tứ đẳng mà thôi, gần đây gặp cơ duyên gì à?”
Thông Thiên Hầu cười hì hì đáp: “Bệ hạ hẳn không biết, trước kia thuộc hạ còn phải phân sức ra áp chế quy tắc chỉ lực ở tầng tám bạo động, gần đây bạo động ít đi rất nhiều, lần trước không ít người Hợp Đạo ở đây nên cũng xua tán đi phần nào quy tắc chỉ lực”
Tô Vũ khen ngợi: “Vậy thì không tệ”
Nói rồi hắn khẽ cười: “Lần này nếu như thuận lợi thì có thể bình định tất cả quy tắc bạo động ở tầng tám, ngươi có thể theo ta rời đi!”
Tô Vũ nói xong, nhìn thấy sắc mặt Thông Thiên Hầu hơi có vẻ cứng ngắc thì không khỏi bật cười: “Vui chứ?”
Thông Thiên Hầu ai oán đáp: “Vui!”
Tô Vũ trêu chọc: “Tốt, ngươi vui là được rồi!”
Hắn biết tâm tư của gia hỏa này, bên ngoài nhiều nguy hiểm biết bao, thủ vệ ở đây sướng biết mấy!
Bất quá Tô Vũ không cho y được nhàn rỗi, thản nhiên nói: “Không đi ra thì một khi Võ Hoàng thoát khốn, lão sẽ giết ngươi tế cờ đầu tiên!”
Sắc mặt Thông Thiên Hầu cứng đờ, vội gật đầu: “Có lý, gần đây lão luôn tìm ta gây phiền phức, đa tạ Vũ Hoàng!”
Lần này y không còn lươn lẹo né tránh nữa.
Bởi vì y cảm thấy quả thực rất nguy hiểm, có thể là gần đây y thường xuyên kiếm Võ Hoàng trò chuyện nên lão càng ngày càng mất kiên nhẫn, thái độ đối với y cũng càng lúc càng kém.
Thông Thiên Hầu cảm thấy đi theo Vũ Hoàng ra ngoài lăn lộn có lẽ cũng không tệ!
Chương 2967: Kích Thích Không?
“Võ Hoàng?”
Cứ nghe Tô Vũ và Thông Thiên Hầu nhắc về cái tên ấy khiến mấy vị Hầu thượng cổ đều tò mò.
Trước đó nói đến Võ Hoàng thì họ không quá để ý, giờ phút này lại cực kỳ kinh ngạc, Võ Hoàng gì cơ?
Lam Thiên bên cạnh giải thích: “Các ngươi không biết à? Thật đáng thương! Từ tầng một đến tầng bảy của Tinh Vũ phủ đệ đều là do thân thể của Võ Hoàng chế tạo, Võ Hoàng còn sống mà các ngươi lại không hay biết gì? Ta chưa kể cho các ngươi nghe sao?”
Cả đám kinh nghi, không ai mở miệng.
Hồi lâu sau, Vân Thủy Hầu là người đầu tiên lên tiếng: “Vũ Hoàng, Võ Hoàng chính là vị bị Võ vương đại nhân trấn áp những năm cuối thái cổ sao?”
Tô Vũ đáp: “Đúng thế”
Mấy người liếc nhìn nhau, sự kinh ngạc trong mắt khó che giấu.
Mà Anh Vũ lại kích động nói: “Vậy đối phương là chủ nhân quy tắc đúng không? Nếu lão còn sống thì đây chẳng phải là.. “
Tô Vũ bình tĩnh ngắt lời: “Không nên nghĩ quá nhiều, Võ Hoàng hận chết đám Võ vương, ta thì còn đỡ, đám dư nghiệt thượng cổ như các ngươi mà để lão thấy được thì chắc chắn sẽ muốn xiên chết các ngươi! Võ vương và Văn vương đem nhục thân của lão rèn đúc thành phủ đệ, mông lấy ra để trồng hoa, vị trí của Cung vương phủ cũng không phải nơi gì tốt.
Đổi thành các ngươi, các ngươi có muốn cho thủ hạ của Văn vương Võ vương sắc mặt tốt không?”
Cả đám ngốc trệ.
Anh Vũ lộ vẻ dị dạng, lắp bắp hỏi: “Ý của Vũ Hoàng là lão… lão bị đảo ngược?”
Tô Vũ nhướng mày: “Kích thích không?”
Không ai phản bác được.
Không có lời nào để nói!
Anh Vũ tướng quân nghĩ nghĩ, đột nhiên mở miệng: “Cách xa lão ra một chút!”
Chuyện này đúng thật là… quá kích thích!
Nếu đối lại mình là Võ Hoàng, đại khái thấy được bọn họ thì có liều mạng cũng phải giết sạch, khó trách Tô Vũ bảo rằng đừng ôm hi vọng.
Ám Ảnh Hầu thở dài một tiếng, tiếc hận nói: “Võ Hoàng là chủ nhân quy tắc duy nhất vào lúc này! So với chủ nhân quy tắc thông thường có khi còn mạnh hơn không ít, nếu lão nguyện ý giúp Nhân tộc, vậy thì.. “
Vậy thì Nhân tộc sẽ chấn song thiên hạt Có một tôn chủ nhân quy tắc thực thụ ở đây, đám Thiên Tôn ở thượng giới thì tính là gì?
Đương nhiên, nếu mấy vị Thiên Tôn liên thủ, chủ nhân quy tắc cũng chưa chắc chắc đã thắng, bởi vì những tên kia đều đạt đến cảnh giới rất cao, bất quá cũng phải xem xem là dạng chủ nhân quy tắc gì, Võ Hoàng mạnh hơn những cường giả đại đạo thông thường không ít.
Tô Vũ thì không mấy tiếc nuối, hắn đã từng cân nhắc nhiều lần về vấn đề này, vậy nên chỉ tùy ý đáp: “Mặc kệ lão, không quấy rối đã là tốt nhất rồi, nếu lão dám quấy rối thì lão cũng chính là địch nhân, còn phải nghĩ biện pháp đối phó mới được!”
Sắc mặt mấy người khẽ biến, còn phải đối phó nữa ư?
Vậy thì… Độ khó thật sự là như lên trời!
Tô Vũ không tiếp tục đề tài này, hắn nhìn xung quanh một vòng rồi nhìn lại nơi còn đang tranh đấu quy tắc chỉ lực, cười nói: “Có cơ hội phù hợp, Đại Minh vương hãy tới Minh vương phủ nhìn xem, đó là địa bàn của tiên tổ nhà ngài, ngài đi thì có lẽ sẽ có một ít thu hoạch ngoài ý muốn!”
Văn vương phủ thì Tô Vũ đã ghé qua, bất quá còn có hai căn phòng chưa mở, một là Mặc đạo, một là Chỉ đạo.
“Lam Thiên, ngươi tới gian phòng Chỉ đạo trong Văn vương phủ nhìn xem có thể mỡ ra được không, nếu không cách nào mở thì quên đi, chờ sau này lấy Liệp Thiên Bảng về rồi lại tới”
Liệp Thiên Bảng còn đang ở chỗ Lưu Hồng, dù sao có thể tìm cơ hội cùng tới thu chỗ tốt từ cả Mặc đạo và Chỉ đạo.
“Về phần Võ vương… “
Tô Vũ nghĩ nghĩ, phủ đệ của Võ vương chưa hẳn đã dễ tiến vào.
Hậu duệ của Võ vương thì Tô Vũ cũng biết đến một vị, chính là Chu Hạo còn đang chinh chiến ở chư thiên.
“Tạm thời không cần để ý tới Võ vương phủ!”
“Ngục vương phủ đại khái cũng không có vật gì tốt!”
“Hỏa Vân Hầu, các ngươi hãy về phủ đệ của mình, đem hết thứ thuộc về chính mình đi, tất cả mọi người lục soát toàn bộ các phủ đệ khác, có thể sử dụng được thì đều mang theo!”
Cuối cùng, Tô Vũ nhìn về phía nghị hội đình.
Cũng không biết trong này có bảo vật gì không?
Nghĩ kĩ thì một nơi để mở hội nghị, xác suất có bảo vật thật sự không lớn.
Ngược lại là những phủ đệ kia ắt sẽ không thiếu đồ tốt.
Thừa dịp quy tắc chỉ lực còn đang dây dưa, Tô Vũ liền bảo: “Đi thôi, đừng chờ ở đây, có đồ tốt nào có thể sử dụng thì đều lấy hết đi! Để lại đây trưng cũng chỉ tổ lãng phí”
“Vâng!”
Mọi người đều hết sức kích động.
Ví dụ như Hỏa Vân Hầu bọn họ, vô số năm rồi họ chưa từng trở lại đây.
Cho dù là khi bọn họ còn ở hạ giới, Tinh Vũ phủ đệ có mở ra thì họ cũng không có ý định tiến nhập.
Bởi vì tầng tám tương đối nguy hiểm, mà trước đó Thông Thiên Hầu cũng kiểm soát rất chặt, không dễ cho người đi lên.
Tô Vũ nhìn lên bầu trời rồi lại nhìn Đại Chu vương vẫn ở bên cạnh không rời đi, hắn bèn nói: “Đại Chu vương, ngươi ở lại đây theo dõi Nhân Chủ ấn và Tỉnh Vũ ấn đi, trấn áp quy tắc chỉ lực tầng tám để mọi người dễ bề lục soát bảo vật, ta đi gặp Võ Hoàng một chuyến”
Đại Chu vương lo lắng: “Vũ Hoàng, hay là để ta đi chung đi… “
Y lo sẽ xảy ra chuyện.
“Không có việc gì, hiện tại lão sẽ không đấu với ta bởi vì lão vẫn chưa hoàn toàn giải phong, sẽ lo sợ cá chết lưới rách”
Đại Chu vương thấy hắn kiên trì thì thôi không khuyên nhủ nữa.
Tô Vũ cũng hiếu kỳ muốn đi xem Võ Hoàng đã giải phong đến bước nào.
Phán đoán một chút xem đại khái lúc nào thì lão có thể hoàn toàn thoát khốn.
Hắn liếc nhìn Thông Thiên Hầu một cái, mà Thông Thiên Hầu cũng hiểu ý ngay trong nháy mắt, y cấp tốc mở đại môn ra để Tô Vũ đi xuống tầng bảy.
Chương 2968: Mỗi Người Một Câu Hỏi (1).
Tầng bảy.
Phân thân ý chí của Võ Hoàng đang du đãng trong không trung.
Bỗng nhiên, cửa mở ra, sau một khắc, một thân ảnh quen thuộc xuất hiện.
Sắc mặt Võ Hoàng khẽ biến một thoáng.
Là Tô VũI Gia hỏa này tiến bộ nhanh thật, chỉ mới không gặp có mấy ngày mà đã mang đến cho lão cảm giác hắn nắm giữ ít nhất cũng phải quá nửa Bút đạo.
“Võ Hoàng, đã lâu không gặp!”
Thật sự lâu lắm rồi sao?
Võ Hoàng trầm mặc, không lâu, kỳ thật vài ngày trước lão mới giao phong với Tô Vũ, chính là lúc mà Lam Thiên mở đạo!
Lân đó lão đã bị thất thế.
Tô Vũ cực kỳ bá đạo, nhìn thấy lão bèn trực tiếp nện xuống một ấn, không cho lão có cơ hội mở miệng.
Võ Hoàng cũng coi như là kê chứng kiến Tô Vũ từng bước trưởng thành.
Ngắn ngủi chỉ trong một năm, Tô Vũ từ lần đầu tiên tiến vào giết Nhật Nguyệt cửu trọng cũng khó, đến bây giờ thì chỉ sợ hắn đã có thực lực Chuẩn Vương.
Lúc trước Tô Vũ từng bảo: Ngươi có giải phong thoát ra thì ta cũng không sợ!
Lão cảm thấy tiểu tử này chỉ là thùng rỗng kêu to.
Nhưng hôm nay gặp lại, sắc mặt Võ Hoàng nặng nề hơn rất nhiều, đợi ta phá phong ra, gia hỏa này thật sự sẽ không có cách nào địch nổi mình ư?
“Tô Vũ!”
Võ Hoàng nhìn chằm chằm Tô Vũ, ánh mắt biến ảo: “Ngươi từ tầng chín xuống đây ư?”
Tô Vũ thản nhiên thừa nhận: “Không sai.”
Nói rồi hắn vung tay lên, một cái bàn và hai cái ghế dựa xuất hiện.
“Ngồi xuống uống chén trà, trò chuyện với ta một lát đi” Tô Vũ đưa tay làm động tác mời. “Võ Hoàng không muốn xé mặt với ta vào lúc này chứ? Đương nhiên, hiện tại ta cũng không có thời gian để ý tới Võ Hoàng”
Sắc mặt Võ Hoàng lạnh lẽo: “Dù ta và ngươi vạch mặt thì lại có thể thế nào? Ngươi còn có thể giết bản Hoàng hay sao?”
Tô Vũ cười khẽ: “Khó mà nói, không giết được ngươi thì ngươi cũng chẳng dễ chịu gì, không phải sao? Được rồi, Võ Hoàng tội gì phải như thế, ngồi xuống nói chuyện phiếm vài câu đi, người của ta đang ở phía trên thu thập một vài thứ, chờ họ làm xong, ta tự nhiên sẽ rời đi, sẽ không dây dưa nhiều với Võ Hoàng”
Võ Hoàng hừ lạnh một tiếng, đạp không lướt qua, ngôi xuống ghế dựa.
Tô Vũ mỉm cười, nhanh chóng ngồi xuống đối diện.
Sau đó hắn liếc nhìn về phía Thông Thiên Hầu, Thông Thiên Hầu hiểu ý bèn hấp tấp chạy tới, thuần thục pha trà.
Lúc này Tô Vũ mới nhìn về phía Võ Hoàng, tươi cười mở miệng: “Võ Hoàng có ngươi ta hồi một ít chuyện không?”
Võ Hoàng thờ ơ nhìn hắn, không buồn đáp trả.
Tô Vũ khẽ cong khóe môi: “Ta hỏi ngươi một số việc, ngươi cũng có thể hỏi ta một số việc”
Võ Hoàng giễu cợt: “Thứ ngươi biết, ta không cần biết!”
Tô Vũ tiện tay gõ gõ lên mặt bàn: “Nói vậy là Nhân Hoàng đi đâu, ngươi cũng không muốn biết à? Võ vương đi đâu, ngươi cũng không muốn biết? Hiện tại tình huống của vạn giới như thế nào, cường giả có những ai ngươi cũng không muốn để tâm sao?”
Tô Vũ cảm lấy tách trà mà Thông Thiên Hầu vừa pha xong, nhấp một ngụm nhỏ, đoạn nói: “Võ Hoàng, ngươi quá lạc hậu! Mười mấy vạn năm trôi qua, ngươi có thể tiếp thu được bao nhiêu tin tức? Luôn có thứ mà ngươi không biết, không phải sao?”
Võ Hoàng trầm mặc hồi lâu, cuối cùng lão vẫn đồng ý: “Ngươi nói đúng, vậy ngươi hồi ta một vấn đề, bản tọa cũng sẽ hỏi ngươi một vấn đề!”
Dứt lời, lão bèn bổ sung: “Phải trả lời thành thật!”
Tô Vũ bật cười: “Không yên lòng về ta đến thế cơ à?”
Võ Hoàng không thèm đáp.
Tô Vũ cũng không để ý, vào thẳng vấn đẻ: “Vậy trước tiên ta hỏi Võ Hoàng một chuyện.
Ở thời kỳ Thái Cổ, cường giả hẳn là cũng không ít, Văn vương bọn họ đều xem như cường giả cuối thời Thái Cổ.
Vậy thì định nghĩa của thời đại Thái Cổ là gì?”
Võ Hoàng nhíu mày: “Ý ngươi nói là khởi nguyên?”
Tô Vũ gật đầu.
Võ Hoàng ngẫm nghĩ, nửa ngày sau mới đáp: “Thái Cổ… Thái Cổ trong miệng ngươi kỳ thật chính là thời đại trước của chúng ta, thời đại đó vạn tộc tranh phong, tương đối hỗn loạn, nếu muốn nói về nguyên nhân hoặc là sự kiện gì làm tiêu chí để đánh dấu giai đoạn Thái Cổ thì hẳn là hẳn là khi Tử Linh giới xuất hiện”
Lão cũng không quá chắc chắn, nhưng vẫn giải thích: “Bởi vì chúng ta cũng không trải qua thời kỳ đó, thời kỳ này có hai thuyết pháp, từ góc độ Nhân tộc mà nói, kỳ thật đó là khi Nhân tổ dẫn đầu Nhân tộc quật khởi, đây coi như là khởi nguyên của Thái Cổ! Dưới góc độ của vạn tộc thì thì là khi Tử Linh giới vực xuất hiện, đây coi như là lúc Thái Cổ bắt đầu”
Ánh mắt Tô Vũ khẽ nhúc nhích: “Ý của ngươi là Nhân tổ bắt nguồn từ Thái Cổ, là cường giả cùng thời với chủ nhân của Tử Linh đại đạo?”
Võ Hoàng gật đầu.
Tô Vũ còn muốn hỏi thêm, Võ vương đã chặn lại: “Ta trả lời rồi, đến lượt ta hồi!”
Tô Vũ hất cằm: “Ngươi hỏi đi”
“Thái Sơn đang ở đâu?”
Tô Vũ phì cười, biết ngay là lão muốn hồi cái này mà, hắn bèn đáp: “Võ vương và cả Văn vương, Thời Gian sư, ba người bọn họ đều đang ở cùng một chỗ, cụ thể ở đâu thì ta không biết”
Võ Hoàng lộ ra sắc mặt băng hàn.
Tô Vũ thản nhiên nói: “Đừng nóng giận, nóng giận hại đến thân thể! Kỳ thật cụ thể ở đâu không trọng yếu, trọng yếu là ba người bọn họ đều đang phải ngày đêm chiến đấu, mà còn phải tao ngộ kê địch cực mạnh, Võ vương có lẽ đã chết rồi! Ít năm trước Thời Gian sư đã không chịu nổi, ngươi biết Thời Gian sư không?”
“Không biết!”
Võ Hoàng trực tiếp phủ định.
Tô Vũ cười nói: “Muội muội của Văn vương, cũng là một tôn cường giả tuyệt thế, trong mắt của ta thì ngươi không xứng để xách giày cho nàng”
Vẻ mặt Võ Hoàng cực lạnh.
Tô Vũ nhướng mày: “Nhìn ta như vậy làm gì? Lời nói thật mà thôi! Trong mắt ta thì chỉ có mỗi Nhân Hoàng là có thể so sánh với Thời Gian sư.
Tứ Cực Nhân vương cũng đều kém hơn một chút, làm sao, ngươi cảm thấy ngươi mạnh hơn Tứ Cực Nhân vương à?”
Võ Hoàng cau mày: “Ngươi nói nghiêm túc sao? Muội muội của Văn vương lợi hại như vậy thì sao bản tọa lại chưa từng nghe đến?”
“Ngươi cô lậu quả văn (1), đương nhiên sẽ không biết” Tô Vũ tặc lưỡi. “Ta chỉ nói rằng ta biết ba vị này đang ở cùng một chỗ, mà có lẽ Thời Gian sư đã phát hiện nguy hiểm gì đó, trên tổng thể vẫn liên quan tới thời không trường hà.
Thời Gian sư du đãng khắp thời không trường hà, kiến thức vô song, có thể là nàng đã phát hiện cái gì nên mới tao ngộ nguy cơ.
Văn vương cùng Võ vương đều đi nghĩ cách cứu viện nàng”
Nói xong, hắn khẽ cười: “Tin tức này thế nào? Ba đại cường giả tuyệt thế đều bị bao vây, thậm chí là đã bị giết, ngươi cảm thấy ngươi đi tìm thì có thể làm được gì?”
Võ Hoàng giật mình.
Ba đại cường giả tuyệt thế trong miệng Tô Vũ thì có lẽ Võ vương là vị kém nhất, hắn nói Thời Gian sư lợi hại hơn cả Văn vương, bây giờ còn nói ba người đều gặp nguy hiểm, thậm chí là đã chết rồi.
Vậy thì dù lão biết bọn họ ở đâu, đi đến nơi đó thì lại có thể thế nào?
Cô lậu quả văn: học vấn hạn hẹp, kiến thức ít ỏi, quê mùa
Chương 2969: Mỗi Người Một Câu Hỏi (2).
Trong lúc Võ Hoàng còn đang miên man suy nghĩ về chuyện của ba người Võ vương, thì Tô Vũ ở đối diện lại hỏi tiếp: “Trước Thái Cổ còn có thời đại nào không?”
“Thời đại Khai Thiên”
Võ Hoàng tỉnh táo lại, trả lời hắn: “Toàn bộ vạn giới nếu dựa theo cách nói của các ngươi thì sẽ có Khai Thiên, Thái Cổ, Thượng Cổ và hiện tại! Thuở Khai Thiên không có vạn giới, tất cả mọi người đều sinh tồn trên Hoang Cổ đại địa! Khi đó, cổ thú vi tôn, vạn tộc giấy giụa! Thời kì Thái Cổ, mọi người quật khởi bình định cổ thú, mở ra vạn tộc! Tới thời Thượng Cổ, Nhân Hoàng nhất thống chư thiên, hoàn thành nhất thống vạn giới!”
Tô Vũ gật đầu, lại hỏi: “Vậy.. “
“Đến ta!” Võ Hoàng không kịp chờ đợi mà ngắt lời: “Nhân Hoàng đang ở đâu?”
Mọe nó, không phải ngươi nói rằng mình không có hứng thú sao?
Tô Vũ âm thầm trào phúng một câu nhưng vẫn nhanh chóng đáp: “Trong thời không trường hà, áng chừng ở vùng thượng du.
Ngươi cũng mỡ Thiên Môn rồi nên hẳn đã biết tình huống, đi ngược dòng nước thì tốc độ thời gian trôi qua sẽ khác biệt với chúng ta, có lẽ bọn họ chỉ cảm giác bản thân mới chiến đấu mấy trăm năm, nhưng đến chúng ta thì đã là mười vạn năm! Đương nhiên cũng có thể trái ngược lại, có khi là họ cảm thấy đã chiến đấu mấy chục vạn năm… Bất quá ta phán đoán có lẽ họ sắp trở về rồi”
“Hửm?”
Võ Hoàng chấn động: “Trở về?”
Tô Vũ thản nhiên nói: “Cuối cùng thì vẫn phải đuổi kịp thời đại này, thời gian đồng nhất.
Thời đại này, vạn tộc vạn giới đều ném ra hết át chủ bài, nội tình hao tổn sạch sẽ, triều tịch thứ mười cũng nên đến thời điểm bọn họ đăng tràng”
Tô Vũ phỏng đoán: “Ta nghĩ tầm ba năm, năm năm, hoặc cùng lắm là mười năm… Ai biết được, nhưng kiểu gì thì cũng sẽ sớm trở về thôi”
Võ Hoàng hít sâu một hơi: “Ngươi không biết thời gian cụ thể sao?”
“Nói nhảm, nếu ta biết chắc chắn thì ta cứ kéo dài tình hình hiện giờ tới lúc Nhân Hoàng quay lại là được, còn liều mạng chiến đấu làm gì?”
Tô Vũ dứt lời liền hỏi tiếp: “Ta hỏi ngươi, trong ấn tượng của ngươi thì có kẻ nào đủ để uy hiếp được các vị cường giả như Văn vương hay không? Còn nữa, có phải Nhân tổ tu luyện Thân thể đạo đúng không? Vị Nhân tổ đó ở đâu? Trước ngươi nói Tử Linh đại đạo không hoàn thành đại đạo, vậy thì chủ của Tử Linh đại đạo đâu rồi?”
Võ Hoàng nhíu mày nhìn hắn: “Đây mà là một vấn đề à?”
Ngươi thật sự tưởng ta khờ sao?
Tô Vũ thúc giục: “Ngươi cứ trả lời trước đi, bởi vì ngươi chưa chắc đã biết được bao nhiêu, chút nữa ngươi cũng có thể hỏi ta nhiều vấn đề”
Võ Hoàng nhíu mày, cuối cùng vẫn mở miệng đáp: “Nhân tổ là người mở ra Thân thể đạo, nhờ ông ấy nên Nhân tộc mới có thể cấp tốc cường đại, cấp tốc xuất hiện một nhóm cường giả đỉnh cấp, mới có thời gian cùng cơ hội để kẻ đến sau tự mình mở đạo! Chủ nhân của Tử Linh đại đạo ở thời đại kia cũng chỉ có truyền thuyết của hắn, không có quá nhiều giới thiệu hay ghi chép, cụ thể như thế nào, là chết hay là mất tích thì ta cũng không biết.
Còn ngươi hỏi có kẻ nào uy hiếp đến Văn vương bọn hắn hay không.. “
Lão cẩn thận suy tư một chút: “Trong ấn tượng của ta thì hẳn là không có, trừ phi mấy vị chủ nhân quy tắc liên thủ, hoặc là các vị Tiên Hoàng, Ma Hoàng liều chết chiến một trận thì mới có thể đối phó được bọn hắn, nhưng nếu chỉ là đơn độc giao thủ thì những tên kia còn chưa qua được Thái Sơn!”
Tô Vũ cau mày, không có sao?
Vậy thì rốt cuộc Văn vương đã gặp phải kẻ địch nào?
Tô Vũ thở hắt ra, Võ Hoàng cũng không đợi hắn thư thả đã vội vàng hỏi: “Ngươi hãy nói một chút về thế cục bây giờ, vạn tộc còn có chủ nhân quy tắc nào tồn tại không?”
Tô Vũ đáp: “Thế cục bây giờ ư? Vạn tộc thì ta không biết, Thiên Tôn thì có một ít, chủ nhân quy tắc lại chưa từng nghe nói”
“Thiên Tôn?”
“Chính là Hợp Đạo đỉnh cấp, có cảnh giới và lĩnh ngộ như chủ nhân quy tắc nhưng lại không thể chính thức nắm giữ đại đạo”
Võ Hoàng như có điều suy nghĩ.
Tô Vũ lại nói: “Bất quá lần này ta đã lên thượng giới chơi một chuyến, phía trên thật sự rất thú vị, ngươi biết Ngục vương không?”
Nói nhảm!
Tô Vũ cười ha hả nói tiếp: “Nhất mạch nhà bọn họ thú vị lắm! Ổ thượng giới tự mỡ ra một tộc, cường giả vô số, ta hoài nghỉ còn có cả chủ nhân quy tắc”
Võ Hoàng thấp giọng phản bác: “Không phải nói là không có cách nào tấn cấp sao?
Trước đó lưu lại à?”
“Không phải”
Tô Vũ lắc đâu: “Ta nói chính là chiến lực có thể so với chủ nhân quy tắc, hiểu ý của ta không?”
“Là kiểu theo Thân thể đạo kia ư?”
Võ Hoàng đương nhiên hiểu, Tô Vũ nói: “Không phải Thân thể đạo mà là Hỗn Độn đạo!
Những người tu luyện chính thống như chúng ta hiện tại không cách nào bước vào cảnh giới chủ nhân quy tắc, đó là bởi vì đại đạo đã bị Nhân Hoàng động tay động chân!
Nhưng mà Nhân Hoàng lại không động tay vào Hỗn Độn nhất đạo được.
Ngục vương chỉ mạch sinh tồn ở trong khu vực Hỗn Độn nên tu đạo giống với cổ thú, chính là Hỗn Độn đạo! Kể từ đó, có thể tránh được những hạn chế do Nhân Hoàng gây ra để bước vào chiến lực chủ nhân quy tắc!”
“Hỗn Độn đạo?”
Võ Hoàng dù sao cũng là thiên tài mở Thiên Môn, kiến thức rất nhiều: “Ngươi nói như vậy cũng không phải là không có khả năng! Nếu chuyên tu Hỗn Độn đạo hơn mười vạn năm, thiên phú cường đại thì sẽ có hi vọng địch nổi Nhân vương Thân thể đạo!”
Không tính chủ nhân quy tắc, mà là giống những vị Nhân vương Thân thể đạo năm xưat Tô Vũ cười hỏi: “Có hứng thú đi lên thượng giới chơi với chúng không?”
Võ Hoàng liếc mắt nhìn hắn, cười lạnh: “Ngươi muốn lấy ta làm đao à?”
Nằm mơ đi!
Tô Vũ phất tay: “Đừng kích động như vậy, một núi không thể chứa hai hổ! Ngục vương nhất mạch muốn thống nhất chư thiên, vậy ta hỏi ngươi, nếu thế giới này chỉ có hai vị chủ nhân quy tắc, một vị ở chỗ chúng, một vị khác chính là ngươi, bọn chúng sẽ không đối phó với ngươi sao?”
“Thế thì cũng phải xem bản lĩnh chúng tới đâu!”
Võ Hoàng cuồng ngạo nói: “Dù là ở trong đám chủ nhân quy tắc thì Bản Hoàng cũng không phải kẻ yếu!”
Tô Vũ cười ha hả: “Vậy ngươi xác định chúng chỉ có một vị thôi ư?”
Võ Hoàng hất cằm: “Nếu là hai ba vị thì các ngươi còn có cơ hội sinh tổn được chắc?
Cho dù có thì căng hết cỡ cũng chỉ là một vị, nếu không chúng đã sớm giết sạch các ngươi! Tô Vũ, chớ coi bản Hoàng là đỏ ngớ ngẩn!”
“Tất có lý”
Tô Vũ đáp: “Nhưng nhất tộc đó có lẽ sẽ có không ít Chuẩn Vương, tỉ như loại thực lực giống ta thì phải có đến mười mấy hai mươi vị, lại thêm trăm vị Hợp Đạo, ngươi cảm thấy, ngươi còn có thể địch nổi à?”
“Làm sao có thể.. “
Tô Vũ ngắt lời: “Có đấy!”
“Vạn tộc phát triển nhiều năm như vậy, đại chiến không ngừng, lần này ta đi lên đã giết 9 vị Chuẩn Vương, hơn nữa số lượng còn sống không ít! Chỉ sợ ta còn chưa giết được một nửa, giả như vạn tộc có 20 vị Chuẩn Vương đi, Ngục vương nhất mạch chắc chắn không thể ít hơn vạn tộc được!”
Võ Hoàng không nói tiếp.
Tô Vũ đang giật dây lão!
Lão tuyệt đối sẽ không mắc lừa!
Muốn lão giúp hắn làm đao giết người ư? Tô Vũ suy nghĩ nhiều quá rồi, tuyệt đối sẽ không có chuyện đó!
Tô Vũ thấy lão không lên tiếng thì cũng chẳng thèm để ý, tự mình nói tiếp: “Vậy được, ta hỏi một vấn đề cuối cùng, Võ Hoàng, ngươi biết cổng Địa Ngục là cái gì không?”
Chương 2970: Hợp Tác Đôi Bên Cùng Có Lợi.
“Cổng Địa Ngục?”
Sắc mặt Võ Hoàng hơi phức tạp, hồi lâu sau mới mở miệng: “Ai nói cho ngươi biết?”
“Nghe nói năm xưa Ngục vương từng tọa trấn nơi này nên ta mới hỏi ngươi một chút thôi”
Võ Hoàng lên tiếng: “Cổng Địa Ngục… Ta từng nghe nói qua chứ chưa từng đến! Cổng Địa Ngục, tên như ý nghĩa, cánh cổng thông đến địa ngục! Hoặc nói đúng hơn đó là ranh giới giữa Hỗn Độn và vạn giới hiện tại!”
Lão chậm rãi giải thích: “Từ sau Khai Thiên, Hỗn Độn cùng vạn giới phân chia, nhưng mà theo thời gian, lực lượng Hỗn Độn vẫn đang không ngừng ăn mòn vạn giới.
Truyền thuyết nói rằng để giải quyết vấn đề này, để không cho lực lượng Hỗn Độn tiếp tục lấn sân, vị cường giả khai thiên bèn tạo ra cổng Địa Ngục để ngăn cản Hỗn Độn ăn mòn.
Đương nhiên, đây là loại thuyết pháp thứ nhất.
Loại thuyết pháp thứ hai là từ khi bắt đầu Thái Cổ, vạn tộc quật khởi, cổ thú hoành hành, một nhóm cường giả Thái Cổ đã xua đuổi cổ thú ra ngoài vạn giới, chế tạo nên cổng Địa Ngục để không cho cổ thú vào được giới vực chúng ta đang ở bấy giờ!”
“Dù là để chống cự lực lượng Hỗn Độn hay là chống cự cổ thú thì đều nguy hiểm như nhau.
Sở dĩ gọi nó là cổng Địa Ngục vì chỉ cần cường giả vạn tộc bước ra khỏi cánh cửa này đều sẽ gặp phải nguy cơ chí mạng!”
Tô Vũ im lặng lắng nghe, nhớ kỹ hai loại thuyết pháp ấy, chính như Võ Hoàng vừa nói, vô luận là loại nào thì đều rất nguy hiểm.
Năm đó Ngục vương tọa trấn nơi này, nghe nói là thân mang vết thương chồng chất, có lẽ là từng chiến đấu với cổ thú bên kia, nói như vậy, phía sau cửa là thế giới của cổ thú hoặc chỉ thuần túy là chốn Hỗn Độn?
Biết những điều này xong, Tô Vũ đã không có gì cần hỏi nữa.
Không cần thiết!
Nhưng Võ Hoàng lại vội vàng hỏi tiếp: “Vậy ta cũng hỏi ngươi một vấn đề cuối cùng, ngươi đã chưởng khống Bút đạo được bao nhiêu rồi?”
Tô Vũ ra vẻ thần bí: “Đây là vấn đề cá nhân!”
Võ Hoàng gần giọng: “Ngươi đã bảo rồi, biết gì nói nấy!”
Tô Vũ cười ha hả: “Võ Hoàng quả là biết tranh thủ cơ hội, cũng được, kỳ thật chẳng có gì phải giấu giếm, đại khái ta đã nắm giữ tám phần!”
Võ Hoàng kinh ngạc: “Ngươi cảm thấy còn bao lâu nữa thì có thể hoàn toàn chưởng khống Bút đạo?”
Tô Vũ cười tủm tỉm đáp: “Vấn đề này không nằm trong phạm vi trả lời của ta, ta đã hỏi ngươi gì đâu”
Võ Hoàng nhíu mày, suy tư một chút bèn nói: “Ngươi trả lời ta, ta sẽ cho ngươi biết một bí mật!”
“Bí mật?”
Tô Vũ cười khẩy: “Không có hứng thú”
Võ Hoàng nhìn hắn, lòng lão đã hơi nổi nóng!
Ngươi hỏi ta, ta đều trả lời.
Ta hỏi ngươi, ngươi liền nói rằng không có hứng thú!
Lão cắn răng: “Ngươi đừng vội cự tuyệt, ta biết một chỗ, chỗ kia cất giấu một kiện Thần Binh”
“ôm Tô Vũ ra vẻ hùa theo: “Quả là nơi tốt, chính Võ Hoàng giữ lại đi, giải phong xong thì Võ Hoàng liền ra ngoài lấy nó để giúp thực lực tăng cường hơn”
Mẹ nó!
Võ Hoàng điên cuồng mắng, Thần Binh đó, ngươi cũng không để ý sao?
Gia hỏa cuồng vọng!
Tô Vũ thấy lão phẫn nộ thì hơi buồn cười, không thể làm gì khác hơn là nói: “Thế này đi, Võ Hoàng giúp ta làm một chuyện, ta sẽ nói cho ngươi biết”
“Không có khả năng!”
Võ Hoàng hừ lạnh, muốn lấy ta làm đao ư?
Người sỉ nói mộng!
Tô Vũ cũng không nóng nảy, chậm rãi nói: “Không phải việc lớn gì, chỉ là một chuyện nhỏ thôi.
Ta muốn dẫn Thông Thiên Hầu rời đi, y mà đi thì lối vào từ tầng bảy đến tầng tám sẽ bị chặt đứt, lần sau ta đến đây cũng không tiện, trừ phi mỗi lần đều đi qua thân thể của Võ Hoàng”
Võ Hoàng lạnh lùng nhìn hắn, có ý gì?
Tô Vũ lại nói: “Ta có một ý tưởng như vậy, ta chuẩn bị mượn đường dùng một chút, Võ Hoàng mở cho ta một thông đạo đặc thù trong thân thể đi, để lực lượng cánh cửa của Thông Thiên Hầu có thể xuyên thấu từ tầng một đến tầng bảy.
Như vậy, ta mang Thông Thiên Hầu đi thì vẫn có thể tùy thời truyền tống vào tầng tám, không cần thông qua tầng một đến tầng bảy nữa”
“Khốn kiếp!” Võ Hoàng phẫn nộ quát: “Ngươi muốn mở đường trong thân thể bản Hoàng?”
Tô Vũ thản nhiên đáp: “Chỉ là chuyện nhỏ thôi, chẳng lẽ Võ Hoàng muốn mỗi lần ta đến đều phải đi từ tầng một đến tầng bảy sao? Nhất định mỗi lần đều phải đối mặt cùng ta mới vui lòng à? Chỉ cần ngươi buông ra hạn chế để Thông Thiên Hầu lan tỏa lực lượng, có thể trực tiếp xuyên đến tầng tám từ bên ngoài, về sau nếu ta lại đến, tự nhiên sẽ trực tiếp tiến vào tầng tám, không đi lòng vòng trong cơ thể ngươi nữa!”
“Là tự mình mở đường hay là muốn mỗi lần ta đều đi xuyên qua cơ thể ngươi, Võ Hoàng tự cân nhắc đi!”
Võ Hoàng biệt khuất muốn chết!
Hai lựa chọn này lão đều không muốn.
Nhưng chính như Tô Vũ nói, nếu lão không đáp ứng thì mỗi lần Tô Vũ truyền tống vào đều phải đi thông qua cơ thể lão.
Hồi lâu sau, Võ Hoàng cắn răng nói: “Được, ta có thể chừa ra một thông đạo, về sau nếu ngươi đến thì không cho phép đi qua khiếu huyệt của ta nữa!”
Tô Vũ cười đáp: “Đương nhiên! Đỡ tốn thời gian công sức, ta phí tâm tư đi vào thân thể của Võ Hoàng làm gì? Đây là hợp tác đôi bên cùng có lợi!”
Tâm tình Tô Vũ rất tốt.
Như vậy, khi lực lượng của Thông Thiên Hầu xuyên qua thì hắn sẽ có hi vọng đả thông liên hệ giữa Tử Linh giới vực, vạn giới và cả thượng giới.
Đương nhiên, Thông Thiên Hầu còn hơi yếu.
Nghĩ đến đây, Tô Vũ bèn quay sang hỏi y: “Nếu ngươi không chịu lực lượng hạn chế từ tâng một tới tầng bảy thì có thể truyền tống từ vạn giới đến tầng tám không?”
Thông Thiên Hầu vỗ ngực đáp: “Có thể”
“Tử Linh giới vực thì sao?”
Thông Thiên Hầu nhe răng: “Khá là khó, bất quá thân thể Võ Hoàng liên thông Tử Linh giới vực, trung chuyển trong cơ thể lão thì cũng có hi vọng”
Tô Vũ gật đầu, lại hỏi: “Còn thượng giới thì thế nào?”
“Không thể!”
Thông Thiên Hầu trực tiếp lắc đâu: “Thân thể Võ Hoàng không xuyên qua thượng giới, trừ phi đào đùi của lão lên để thử xuyên thấu thượng giới xem thế nào, bất quá độ khó hẳn sẽ rất lớn!”
Thông Thiên Hầu không thấy vẻ mặt lạnh lùng của Võ Hoàng nên tiếp tục lẩm bẩm:
“Võ Hoàng đã bị bẻ gây hai chân rồi, kéo nó ra rồi nghĩ biện pháp dựng thẳng lên, đâm thủng hàng rào thượng giới thì sẽ có hi vọng trực tiếp liên thông tam giới! Không phải là không được.. “
Võ Hoàng u lãnh xen vào: “Ngươi muốn chết đúng không?”
Thông Thiên Hầu nhún nhún vai, ta nói lời thật thôi mà.
Thật là…
Những người này vì sao không thích nghe lời thật lòng nhỉ?
Thôi thôi, ta không nói nữa là được chứ gì?
Tô Vũ nói: “Ta đã biết, bất kể như thế nào thì mang ngươi ra ngoài cũng tốt, về sau có lẽ sẽ nhiều thêm một ít thủ đoạn! Ngươi phải cố gắng mạnh mẽ hơn một chút, ngươi là cửa thành linh, nếu ngươi cường đại thì trên thế giới này, hàng rào hay phòng ngự gì đó đều chỉ là trò cười, ngươi đi đến đâu cũng đều có thể mở cửa!”
Cửa thành linh, kỳ thật tiềm lực rất lớn.
Tô Vũ nghĩ đến rất nhiều thứ, cuối cùng hắn cười nói: “Nếu ngươi có thể trở thành chủ nhân quy tắc, bắc một cánh cửa có khi cũng có thể chặn đường thời không trường hà!”
Thông Thiên Hầu ngứa miệng muốn phản bác một câu: Làm sao ngài biết? Ngài đâu phải là ta!
Thôi, nghĩ trong lòng là được rồi.
Vị này không đễ chọc.
Phản bác nhiều khiến đối phương khó chịu, giận lên đánh nát mình thì biết làm sao.
Y lựa chọn ngậm miệng vậy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Đại Thánh Truyện [Dịch] Đại Thánh Truyện](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Dai-Thanh-Truyen-dich.jpg)
