[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 589 : Kịch Liệt Giao Chiến. (c2941-c2945)
❮ sautiếp ❯Chương 2941: Kịch Liệt Giao Chiến.
Trên không trung nơi xa.
Vị Thiên Vương đang muốn đánh giết Đại Minh vương chợt nhìn thấy Tô Vũ ném ra một tờ kim sách thì khẽ nhíu mày.
Đó là thủ đoạn của Chuẩn Vương nên hiển nhiên gã không dám khinh thường.
Có điều Tô Vũ đang bị Đạo Vũ áp chế, muốn dựa vào binh khí đối phó với mình thì chỉ có thể nói là người si nói mộng!
Gã trực tiếp đánh mạnh một quyền về phía kim sách kia!
Trước hết cứ phá binh khí của đối phương rồi lại nói!
Mà phía dưới, Bách Chiến lại kịch liệt giằng co, gào thét điên cuồng, hắn cảm nhận được có người tới cứu, thậm chí hắn ta còn cảm nhận được một vài khí tức quen thuộc!
“Định Quân, Hỏa Vân, là các ngươi sao?”
“Ha ha ha!”
Tiếng cười điên cuồng của Bách Chiến vang lên, đúng là Nhân tộc, tựa hồ còn là cường giả dưới trướng của hắn!
Những người này đều tới rồi!
Mà ngay một khắc này, trang sách của Văn Minh Chí chợt hiển lộ.
Trấn Nam Hầu vừa được phóng thích liền bay ra, ông đã nghe được thanh âm của Bách Chiến vương, nhất thời kích động tới run rẩy!
Là thật!
Tân nhiệm Nhân Chủ thật sự mang bọn họ giết tới Phong Ấn sơn!
Giờ khắc này, ông rất muốn cuồng loạn hô một tiếng, sau đó giết qua để giúp Bách Chiến vương thoát khỏi phong ấn, thế nhưng ông vẫn nhớ đến lời Tô Vũ căn dặn trước khi đi.
Cắn răng một cái, Trấn Nam Hầu không nói chuyện.
Nhục thân trực tiếp nổ tung!
Vị Thiên Vương đối diện kỳ thật cũng cảm nhận được sự tồn tại của ông, ngay khi ông vừa xuất hiện thì đối phương đã nhận ra danh tính ngay.
Trấn Nam Hầu!
Hợp Đạo đỉnh cấp!
Thực lực tương đương với gã bây giờ, bởi vì gã phải hao phí không ít lực lượng để trấn áp Bách Chiến.
Thậm chí gã còn đang tự hỏi, nếu đối phó với Trấn Nam Hầu thì chỉ sợ không thể đi giết gia hỏa bày trận, cũng không có cách nào tham gia đại chiến ở nơi khác, bởi vì Trấn Nam Hầu không hề yếu.
Song phương dây dưa có thể sẽ đánh rất lâu!
Đây là ý nghĩ của gã.
Đáng tiếc gã còn chưa kịp đưa ra bất kỳ quyết định gì thì bỗng gã trợn trừng hai mắt.
Ẩm!
Một tiếng nổ vang rung trời chấn động nhân tâm, Trấn Nam Hầu… tự bạo thân thể rồi!
Một tôn Hợp Đạo đỉnh cấp vừa xuất hiện, không nói hai lời bèn ra sát chiêu.
Tuy rằng Trấn Nam Hầu có thể cảm nhận được vị Chuẩn Vương đối diện chỉ có thực lực tương đương mình, nếu muốn thì ông hoàn toàn đủ sức đối chiến, thế nhưng Trấn Nam Hầu vẫn lựa chọn tự bạo!
Bởi vì ông đã đáp ứng Tô Vũ!
Mà Tô Vũ cũng đang thực hiện lời hứa với ông, ông đã nghe được tiếng rống nhất thanh nhị sở (1) của Bách Chiến.
Nếu đã như vậy, ông liền nguyện ý giữ chữ tín.
Oanh!
Tiếng nổ lớn vang vọng đất trời, vị Thiên Vương kia trực tiếp bị tạc chia năm xẻ bảy, trong chớp nhoáng ấy, gã hoàn toàn không thể làm gì khác mà chỉ biết ngây người.
Vì sao?
Thực lực của ta đã tụt giảm, giao thủ với ngươi thì cũng chưa hẳn có thể thắng ngươi, hai ta còn có thể đấu một trận mài!
Ngươi… thế mà lại tự bạo rồi?
Vì sao chứ?
Gã không thể nghĩ thông.
Trấn Nam Hầu tu luyện tới cảnh giới này không dễ dàng gì, ngươi nói tự bạo liền tự bạo sao?
Đâu chỉ gã mà tất cả mọi người đều sửng sốt.
Đám người Định Quân Hầu cũng biến sắc!
Bách Chiến đang giãy giụa, thậm chí còn bắn ra hư ảnh, chứng kiến cảnh tượng này khiến hắn giận dữ gầm lên: “Trấn Nam Hầu!”
Chuyện gì vậy?
Vì sao Trấn Nam Hầu lại trực tiếp tự bạo?
Có điều trong khi khi tất cả mọi người đều chấn kinh, duy chỉ có Tô Vũ không kinh ngạc, lại càng không chậm trễ chút nào, khi Trấn Nam Hầu tự bạo, Tô Vũ cấp tốc rút lui, xuyên qua hư không, vỗ xuống một chưởng!
Nhục thân của tôn Thiên Vương kia đã bị tạc chia năm xê bảy, biển ý chí vừa hiện ra thì đã bị Tô Vũ võ nát!
Một cỗ quy tắc chỉ lực nông đậm trong nháy mắt tràn lan!
Mà Văn Minh Chí của Tô Vũ thì lóe lên một cái rồi biến mất, thu nạp hết thảy biển ý chí sắp võ vụn của Trấn Nam Hầu vào!
Chỉ bảo ông ta tự bạo nhục thân, Tô Vũ cũng không nói ông ta nhất định phải chịu chết.
Nhiệm vụ hoàn thành là được!
Trấn Nam Hầu đã hoàn thành nhiệm vụ.
Tôn Thiên Vương thứ hai vẫn lạc!
Đạo Vũ hơi chậm hơn Tô Vũ một bước, cũng cấp tốc đuổi tới, giờ phút này, sắc mặt y lại thay đổi!
“Thật ác độc!”
Nhóm người này quá ác độc!
Trấn Nam Hầu tung hoành tại thượng giới mấy ngàn năm, đến tận bây giờ còn chưa bị vạn tộc giết, kết quả thì hay rồi, giờ đây ông ta lại tự bạo!
Nhân tộc đều là kẻ điên!
Rốt cuộc thì người nào mới có thể tổ chức được dạng thế lực như vậy?
Thế lực có tính chất tự sát công kích!
Tô Vũ lại tràn đầy bình tĩnh, cũng không để ý tới Bách Chiến vương đang vô cùng phẫn nộ, chết mất hai người khiến cho phong ấn càng thêm lỏng lẻo, hắn ta còn không mau mau giãy giụa, giúp ta kiểm chế 4 vị Thiên Vương kia, đứng đó gào thét làm gì?
Tô Vũ thực sự chẳng hề khách khí, trực tiếp quát: “Bách Chiến, giãy giụa!”
Bách Chiến vương khẽ giật mình, gọi thẳng tên ta…
Được rồi, hắn không nên nghĩ nhiều.
Đúng thế, giấy giụa!
Giải phong!
Ẩm!
Tiếng vang kịch liệt chấn động toàn bộ ngọn núi, hắn muốn giải phong, hắn muốn phá phong mà ra, giết sạch đám hỗn đản này!
Âm âm!
Tứ đại Thiên Vương đang giao chiến với nhóm Đại Chu vương đều cảm nhận được áp lực rất to lớn!
“Nhanh, trấn áp hắn!”
“Đạo Vũ, Huyết Ma, mau giết bọn chúng đi!”
Tứ đại Thiên Vương gầm thét, nhanh lên!
Bách Chiến đang kiểm chế bọn họ, thực lực của nhóm Đại Chu vương cũng không yếu, giờ phút này, song phương đang đấu ngang nhau!
Nhưng một khi Bách Chiến phá phong, đó mới là thời điểm nguy hiểm nhất!
Mà Tô Vũ cấp tốc nhìn lại bên kia, hơi hơi nhíu mày.
Nhanh lên!
Nhóm của Đại Chu vương phải hoàn thành việc vây kín!
Rất tốt, hết thảy đều đang nằm trong khống chế của ta!
Vừa đến đã xử lý hai tôn Thiên Vương, thuận lợi vượt quá tưởng tượng của mọi người.
Tứ đại Thiên Vương bị Bách Chiến kiềm chế, giờ phút này, nhóm của Đại Chu vương đã áp chế đối phương.
Đại Chu vương và Hỏa Vân Hầu đơn độc đối phó với hai vị Thiên Vương cũng đủ rồi, mấy người còn lại thì liên thủ đối phó hai cường giả khác, còn đang tiến hành vây kín!
“Ha ha ha!”
Bách Chiến vương điên cuồng cười lớn!
Sáu đầu xiểng xích giam cầm hắn đã đứt mất hai, cho nên hư ảnh của hắn đã có thể xuất hiện càng thêm rõ ràng.
Còn lại bốn đầu đều đang phải ngăn cản Đại Chu vương bọn hắn.
Bách Chiến vương cảm thấy mình sắp có thể tự thoát ra.
Hắn rống to, gầm thét phát tiết: “Giết bọn chúng! Giết thêm một hai tên thì bản vương tự có thể giải phong! Giết sạch đám súc sinh ấy đi!”
Chờ đợi sáu ngàn năm, cuối cùng hắn ta cũng thấy được hi vọng.
Đám người tới cứu hắn đều rất mạnh, trong đó còn có hai tôn Chuẩn Vương cảnh, ngay cả Bách Chiến cũng thấy kinh ngạc…
Hắn cố gắng giãy giụa, âm thanh gầm thét làm chấn động thiên địa!
Ngọn núi lớn cũng điên cuồng rung chuyển, vô số đất đá nổ tung, một cỗ khí tức nhàn nhạt đã tràn lan ra.
Đạo Vũ đang giao chiến cùng Tô Vũ tái mặt.
Chưa qua bao lâu đã bị giết hai tôn Thiên Vương, đây là điều mà y cũng không dự liệu được.
Quá nhanh!
Đám hỗn đản này rốt cuộc là từ đâu đến?
Lại chết thêm một hai vị thì Bách Chiến thật sự sẽ có khả năng phá phong mà ra.
Một khi Bách Chiến ra được… Ai có thể địch nổi?
“Đáng chết!”
Đạo Vũ cả giận mắng to..
Tám vị Chuẩn Vương tọa trấn thế mà lại để cho người ta đánh vào tận nơi, y thật sự không phục, bây giờ Nhân tộc còn có thực lực để nghĩ cách cứu viện Bách Chiến ư?
Trong Hỗn Độn Sơn rốt cuộc còn ẩn giấu bao nhiêu cường giả?
Y và Tô Vũ giao thủ, mặc dù y có thể áp chế hắn, thế nhưng cấp Thiên Vương giao chiến, nào có dễ dàng phân ra thắng bại trong một sớm một chiều.
Thực lực tên trước mắt không mạnh bằng y là thật, nhưng y muốn giết chết hắn thì cũng không đơn giản như vậy.
Bách Chiến càng giãy giụa, bốn vị Thiên Vương càng phải bỏ ra lực lượng lớn hơn để trấn áp.
Vốn đang có thế lực ngang nhau, hiện tại, bốn vị Thiên Vương lại bị Đại Chu vương bọn hắn áp chết Bốn người cũng dân dân tụ lại cùng một chỗ.
Không thể không tụ lại!
Tụ tập lại một chỗ thì còn có hy vọng, phân tán ra, rất có thể sẽ bị đám người này đơn độc vây giết.
Lực lượng đại đạo của họ đều đang chấn động dữ dội.
Phía dưới, Bách Chiến vẫn điên cuồng giãy giụa.
Gia hỏa này đã nghẹn vô số năm, cũng nghẹn sắp điên rồi, nhìn thấy cơ hội bày ra trước mắt thì dĩ nhiên hắn ta không chút lưu tình, không ngừng cố sức phá võ xiểng xích trên người mình, những xiểng xích kia cũng liên tục sinh ra cái mới, tiêu hao vô số sức lực của mấy vị cường giả vạn tộc.
() Nhất thanh nhị sở (—ïã—#): Ý chỉ một việc hoàn toàn rõ ràng, rõ như ban ngày.
Chương 2942: Cường Giả Chí Cường.
Tô Vũ đang giao thủ với Đạo Vũ chợt lộ ra ánh mắt vui mừng.
Vây kín đã hoàn thành!
Bây giờ chỉ cần hắn trấn áp bốn vị Thiên Vương kia thì thực lực của họ sẽ tụt giảm trong nháy mắt, lập tức, cục diện bế tắc sẽ bị đánh vỡ, mấy tên này cũng sẽ bị giết ngay, kế hoạch của Tô Vũ xem như hoàn thành!
Về phần Bách Chiến… Nếu dựa theo thế cục hiện tại thì hắn ta rất có hi vọng phá phong, sau đó thoát đi.
Điều kiện tiên quyết là gia hỏa này chạy trốn ngay lập tức, đừng ngu ngốc nhất định phải ở lại nghênh chiến cường giả các phương, nếu không vẫn sẽ là số mệnh bị đánh chết!
Giết 6 đại Thiên Vương là đủ rồi!
Vận khí tốt thì vây giết luôn Đạo Vũ cùng Huyết Ma, vận khí không tốt thì không giết cũng được.
Lần này Tô Vũ không có ý định theo đuổi việc phải giết bao nhiêu người.
Tô Vũ đang định vận dụng hòn đá nhỏ đi trấn áp bốn người kia.
Bỗng nhiên, Đạo Vũ đối diện trở nên gấp gáp, y đã nóng nảy tới cực hạn.
Bởi vì bốn vị kia đã sắp không chống đỡ nổi nữa rồi.
“Thật sự cho rằng nơi đây là Hỗn Độn sơn, các ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi à?”
Đạo Vũ nổi giận gầm lên, sau một khắc, y chợt quát: “Huyết Ma!”
Phía sau, Huyết Ma đang cùng Lam Thiên đánh oanh oanh liệt liệt với vô số phân thân.
Đúng vậy, Lam Thiên phân thân, gia hỏa Ma tộc kia cũng có rất nhiều phân thân.
Vô số Huyết Ma cùng vô số Lam Thiên chiến đấu dữ dội trong hư không.
Nghe được thanh âm của Đạo Vũ, Huyết Ma cười lạnh một tiếng: “Đã sớm nên như thế, bất quá chỉ sợ ngươi và ta phải gánh trách nhiệm!”
“Bót nói nhảm!”
Đạo Vũ gào thét, lúc bấy giờ nào còn có dư nhiều thời gian nói nhảm.
Ngay từ đầu, y cũng không nghĩ tới việc sẽ bại nhanh như vậy.
Càng không nghĩ tới 6 đại Thiên Vương lại chết mất 2 vị trong phút chốc, lại còn phải để mình tự thân ra tay bắt lấy đám này.
Huyết Ma cười lạnh một tiếng, cũng không nhiều lời.
Sau một khắc, mấy chục Huyết Ma hội tụ đến cùng một chỗ, đột ngột nổ tung!
Tốc độ nhanh đến tột cùng!
Mấy đạo phân thân của Lam Thiên đều bị những Huyết Ma kia tự bạo, tạc bay tứ tán.
Huyết Ma nổ tung khiến huyết khí tràn ngập.
Mà Đạo Vũ đang giao chiến cùng Tô Vũ lại cấp tốc rút lui.
Tô Vũ hơi kinh ngạc.
Tình huống gì đây?
Chỉ thấy trong tay Đạo Vũ đột nhiên hiện ra một viên thần văn, viên thần văn này cực kỳ cường đại, nháy mắt bèn rơi vào trong đám huyết vụ.
Huyết vụ vốn đang phân tán tứ tung lại lập tức định hình!
Dần dần, từng đạo không gian dao động truyền ra.
Nơi xa Đại Chu vương đang giao chiến bỗng nhiên biến sắc, vội quát: “Rút lui! Huyết đạo truyền tống môn, mau chạy đi!”
Dù Tô Vũ không hiểu rõ lắm, nhưng hắn có thể cảm nhận được không gian dao động lợi hại.
Cộng thêm lời Đại Chu vương vừa nói, hắn cơ bản đã đoán được đó là cái gì.
Quả nhiên, Đạo Vũ không định rút lui nữa, mà là mau chóng áp chế lên, lạnh lùng quát:
“Một lũ hỗn đản muốn chết! Vài ngàn năm trước tới một lần đã để các ngươi chạy mất, thế mà còn dám đến nữa!”
“Nơi này không phải là địa bàn của các ngươi!”
Y rất phẫn nộ!
Y và Huyết Ma chính là người dẫn đầu của 8 vị nơi đây, hôm nay, chắc chắn y sẽ bị truy cứu trách nhiệm.
Dù giết sạch đám Hỗn Độn ấy thì y chắc chắn vẫn bị trừng phạt.
Hiện tại, kết quả tốt nhất là bắt lại đám hỗn đản này, một tên cũng không thể chạy.
Nơi xa, huyết vụ hóa thành một cánh cổng.
Mà chiếc cổng đỏ như máu dần dần mở ra.
Giống như đang thông về nơi xa, vì một vị nào đó mà mở ra cánh cổng không gian.
Huyết vụ hóa thành cổng, đối diện truyền đến một âm thanh cổ lão tang thương: “Cần ta xuất thủ sao?”
Huyết Ma lập tức hô lên: “Kính xin đạo huynh khôi phục!”
“Được… Chờ ta một lát”
Một cỗ ma khí ngập trời từ đối diện truyền tới.
Cánh cửa này đang kết nối tới một vị cường giả ma đạo chí cường nào đó.
Trái tim Tô Vũ đập nhanh!
Thiên Môn lập tức khai mở!
Dọc theo cánh cổng này nhìn lại, cái nhìn này phẳng phất như nhìn về nơi rất xa, sau một khắc, sắc mặt Tô Vũ biến hóa, vội vã nhìn xuống dưới mặt đất.
Đệt!
Một tôn cường giả đỉnh cấp ngủ say!
Thế mà lại ngủ ngay dưới nền đất của ngọn núi này!
Trước đó Tô Vũ không phát hiện, bởi vì đối phương đã cắt đứt liên hệ với đại đạo, lâm vào trạng thái triệt để trầm miên.
Bấy giờ Phong Ấn sơn biến động, Huyết Ma cùng Đạo Vũ mới lựa chọn thức tỉnh đối phương.
“10 giây!”
Tô Vũ cả kinh nhưng không hốt hoảng.
Một vị chí cường còn chưa triệt để khôi phục!
Muốn khôi phục thì chí ít cần một khoảng thời gian.
Cho nên đối phương mới nói là chờ một lát.
Từ khi khôi phục đến lúc kết nối đại đạo rồi đi ra, chỉ sợ cần khoảng 10 giây.
Tất cả suy nghĩ hiển hiện trong nháy mắt.
Sau một khắc, một hòn đá trực tiếp bay tới hướng Đại Chu vương bên kia.
Giờ phút này, Đại Chu vương vô cùng khẩn trương, bạo hống liên tục, cảm nhận được ma khí thao thiên khiến y hoảng sợ: “Là khí tức của Ma Thiên Hầu, lão chưa chết!”
Không chỉ y mà những cường giả thời thượng cổ cũng đều nhận ra.
Mấy vị Hỏa Vân Hầu đều tái mặt.
Lão già này đã biến mất rất nhiều năm, bọn họ còn tưởng rằng lão đã chết từ lâu, không nghĩ tới thế mà vẫn còn sống, chỉ là triệt để ngủ say mà thôi.
Hiện tại, cả ngọn núi đều bị ma khí rung chuyển!
Bách Chiến vương đang gầm thét cũng hơi biến sắc, hắn vội vã thúc giục: “Nhanh, giết mấy tên khốn kiếp này để bản vương phá phong ra đi giết tên Ma Thiên kia!”
Hắn rất lo lắng!
Ma Thiên Hầu, hắn không quen thuộc cũng chưa từng giao thủ, nhưng khí tức kia thì hắn cảm nhận được, tuyệt đối là Chuẩn Vương đỉnh cấp.
Bất quá rống là rống vậy, chứ trong lòng Bách Chiến lại tràn ngập bất đắc dĩ và tuyệt vọng.
Xong rồi!
Không còn kịp rồi!
Đám Định Quân Hầu không giết được tứ đại Chuẩn Vương kia, mặc dù có thể áp chế thế nhưng lại không đủ thời gian.
Bách Chiến vương vừa gấp lại vừa phẫn nộ!
Dưới chân mình thế mà còn có một tên vương bát đản ngủ say!
Đã nhiều năm trôi qua, hắn hoàn toàn không hề hay biết chuyện này.
Chương 2943: Cường Giả Vây Tới.
Bên phía Tô Vũ, Đạo Vũ lao đến ngay tức thì, không chỉ như vậy, y còn quát lớn: “Ngăn chặn bọn hắn!”
Hiện tại tình thế đã thay đổi, là bên phía y muốn ngăn chặn nhóm Tô Vũ.
Ma Thiên Hầu sắp sửa xuất hiện.
Lúc trước lựa chọn phong ấn tại đây cũng là bởi vì nơi này có một vị chí cường đang ngủ say, chỉ là vài ngàn năm trước chưa kịp vận dụng nên mới để đám người kia bỏ chạy mà thôi.
Chạy một lần không đủ, thế mà còn dám tới lần thứ hai?
3 giây!
Đúng lúc này, Tô Vũ cấp tốc phán đoán, tính toán thì đã đi qua 3 giây.
“Trấn!”
Hắn quát to một tiếng, đây cũng là tín hiệu giữa bọn họ.
“Giết!”
Đại Chu vương vốn còn đang hô hào, giờ khắc này, y trực tiếp thiêu đốt tinh huyết, gào thét một tiếng, Nhẫn đạo phát huy tới cực hạn, động tác của bốn vị Thiên Vương rõ ràng đều đã trì trệt Hỏa diễm rợp trời cũng dâng lên trong nháy mắt!
Nhóm Anh Vũ tướng quân đồng loạt bộc phát, toàn lực liều mạng ứng phó.
Vốn mọi người rất muốn rút lui, nhưng Tô Vũ còn chưa lên tiếng, lại nhớ tới lời hắn căn đặn lúc trước, toàn bộ chiến trường chỉ hắn mới có thể ra lệnh, thế nên những vị Hầu thượng cổ này cuối cùng vẫn lựa chọn nhịn xuống.
Mà bốn vị Thiên Vương đều đã bị Bách Chiến giãy giụa làm suy yếu rất nhiều, hiện tại Nhẫn đạo bộc phát khiến họ hơi trì trệ.
Trì trệ thì cũng không có gì, nhưng mấu chốt ở chỗ, hòn đá nhỏ đột nhiên truyền đến sức áp chế mạnh bạo, giống như đồng căn đồng nguyên với đại đạo của họ, chỉ chốc lát hòn đá nhỏ đã phóng đại ngàn vạn lần, đè ép chiến lực của cả đám xuống!
Hệt như có ngọn núi to đè lên!
Bốn đại đạo dưới tình huống bình thường sẽ không thể nào bị chặt đứt liên hệ, nhưng mà khi hòn đá kia phóng đại lao tới thì đã trực tiếp cắt đứt chút liên hệ giữa bọn họ với bốn đầu đại đạo!
Bình thường bị cắt đứt thì cũng chẳng sao.
Nhưng bây giờ lại đang đại chiến sinh tử.
Thoáng một cái cũng đủ để xảy ra chuyện!
Bốn vị Thiên Vương đều hoàn toàn thay đổi sắc mặt, khí tức lập tức tụt xuống.
Hiệu quả trấn áp còn đáng sợ hơn những gì Tô Vũ tưởng tượng!
Vốn dĩ bốn vị kia còn có chiến lực Hợp Đạo đỉnh cấp, cơ hỏ là trong tích tắc, khí tức đã tụt xuống tam đẳng, tứ đẳng, thậm chí là ngũ đẳng.
Tốc độ tụt giảm vẫn chưa ngừng, còn đang tiếp tục hạ xuống nữa!
Nếu có thêm thời gian, có lẽ Tô Vũ còn có thể cướp đoạt quyền khống chế đại đạo.
Nhưng giờ phút này hắn làm gì còn thời gian rảnh để quản tới quyền khống chế gì đó!
Âm!
Tất cả mọi người công kích cùng lúc!
Một tiếng nổ đùng kinh thiên, vang vọng đất trời.
Trên mặt bốn vị Thiên Vương đều lộ ra vẻ không dám tin, tuyệt vọng và rúng động.
Một lão Thiên Vương mục nát không còn hình dáng, cả giận gầm lên: “Không, đại đạo bị đứt đoạn, đổi đạo… là âm mưu… “
Uỷnh!
Lời còn chưa đứt thì lão đã bị đánh cho tan xương nát thịt.
Một khắc trước khi chết, lão chợt ý thức được một chuyện.
Không thể đổi đạo!
Đạo này có vấn đề.
Bốn người bọn họ cơ hồ là bị cắt đứt liên hệ với đại đạo trong giây lát, điều này đối với đỉnh cấp cường giả gần như là chuyện không thể nào, trừ phi đại đạo bọn họ tu luyện xảy ra vấn đề.
Đạo Vũ đang giao chiến với Tô Vũ, thân thể cũng không khỏi run lên!
Trong lòng đầy kinh hoảng, không thể nào tưởng tượng nổi!
Tình huống gì đây?
Khí tức của bốn vị Thiên Vương bỗng chốc tụt xuống tới cực hạn, tiếp đó liền bị nhóm Đại Chu vương liên thủ oanh sát tại chỗ!
Vốn là cường giả Thiên Vương đỉnh cấp, thế mà lại bị giết hết sức dễ dàng, cảm giác như chẳng khó giết hơn Vĩnh Hằng là bao!
8 giây!
Tô Vũ vẫn đang căng thẳng tính toán thời gian, ngay lúc này, hắn chợt quát lớn: “Bách Chiến, lập tức giải phong, ngăn cản kê kia!”
Bách Chiến vương cũng chấn động kịch liệt!
Xiểng xích trên người hắn bỗng nhiên đứt gãy hoàn toàn.
Chỉ còn lại một đạo xiểng xích duy nhất, đây không phải là của sáu vị Thiên Vương mà là phong ấn do Ngục vương nhất mạch lưu lại, cũng chính là phong ấn cuối cùng.
Còn 6 đại đạo khóa ở bên ngoài đã võ nát toàn bộ!
Bách Chiến vương kỳ thật cũng chấn động, những xiềng xích giam hãm hắn lúc trước đều đã bị phá võ, hắn cũng không ngờ tới bỗng nhiên sẽ xuất hiện biến cố như vậy.
Lúc này hắn nghe được thanh âm của Tô Vũ, thanh âm của vị Chuẩn Vương kia.
Hắn cũng không nghĩ ngợi nhiều được!
Hình như hắn có thể giải phong rồi!
Hắn điên cuồng cười lớn.
Âm!
Khí tức cường hãn vô biên!
Chỉ trong nháy mắt, một cỗ khí tức ngập trời phóng ra, trực tiếp chọc tan hư không, trong Phong Ấn sơn lan ra tiếng nổ tung!
Đại trận cũng bị hắn xông phá!
Đại Minh vương đang duy trì trận pháp bị chấn tới nỗi phun một ngụm máu tươi, nhìn lại thì ông đã không thể làm gì thêm nữa.
Đại trận của ông đã bị Bách Chiến vô tình phá nát!
Bách Chiến trực tiếp bộc phát chiến lực, Đại Minh vương há có thể ngăn cản?
“Ha ha ha!”
Bách Chiến vương cao ngạo quát: “Hạng giá áo túi cơm mà cũng đám ngủ say ở nơi đây với bản vương?”
Oanh!
Chỉ thấy Bách Chiến vương nện một quyền xuống mặt đất!
Đùng đùng! ! !
Cả ngọn núi lớn đột ngột nổ tung!
Khí huyết xung kích đến tận mây xanh.
Dù còn một đạo phong ấn cuối cùng thì Bách Chiến vẫn cường hãn khủng khiếp, một quyền đánh ra lại khiến đại địa đều bị đánh thành vực sâu.
Dưới vực sâu, một tôn cường giả Ma đạo vừa khôi phục, muốn bước vào truyền tống môn thì bước chân chợt khựng lại.
Lão đang chuẩn bị truyền tống lên, kết quả, Phong Ấn sơn lại bị Bách Chiến đánh nổ rồi!
Ma Thiên Hầu vừa khôi phục lại phải đối mặt với Bách Chiến vương vừa phá phong!
Diện mạo Ma Thiên Hầu vô cùng già nua, khí tức dao động nhìn về phía đối thủ, cười khổ: “Thật đúng là đã giải phong.
Đáng tiếc, phong ấn cuối cùng chưa bị phá vỡ… Bách Chiến… Ta biết ngươi, lại chưa từng giao thủ với ngươi.. “
“Nói nhảm nhiều quá, đi chết đi!”
Âm!
Thân thể của Bách Chiến vương phá không, tung ra một quyền, thiên địa biến sắc!
Dù chưa triệt để phá phong ấn thì hắn vẫn là sự tồn tại đỉnh cấp.
Một quyền này cũng khiến Ma Thiên Hầu triệt để thanh tỉnh, trước đó khi mới khôi phục thì lão còn chút mê mang, giờ đây đã tiêu tán sạch sẽ, chỉ còn lại vẻ mặt ngưng trọng.
Hay cho cái tên Bách Chiến!
Lão nhanh chóng hiển hiện trường thương, một thương quét ra, hư không võ vụn!
Hai người va vào nhau ngay tức thì!
Tốc độ nhanh đến lóa mắt!
Đánh cho đại địa bên dưới sụp đổ, Bách Chiến lao xuống điên cuồng oanh kích, trong chớp mắt đã đánh ra một cái hố sâu vạn mét!
Bách Chiến vương cười ha hả, cười như điên như đại: “Bản vương đã giải phong! Mau giết hai con rệp trên kia đi, đợi ta giết lão già này cho thống khoái!”
Mà lúc này, Đại Chu vương không để ý tới hắn, một đám người đã giết xong mấy vị Thiên Vương, cấp tốc tụ tập về chỗ Tô Vũ.
Hôm nay, Tô Vũ nói mới tính!
Tô Vũ cũng không để ý tới Bách Chiến.
Ngớ ngẩn!
Ngươi cứ tiếp tục chơi đi, ta chẳng có tâm tư đùa với ngươi, giết mấy tên Thiên Vương thì có ích gì?
Giết cho vui chút thôi!
Hắn mở Thiên Môn ra, càn quét tứ phương.
Rất nhanh, hắn đã thấy được bảy tám vị Hợp Đạo đang cấp tốc phóng về bên này, những kê đó không đáng sợ, Tô Vũ chẳng sợ bọn họ.
Hắn quét Thiên Môn một lượt, không khỏi chấn động trong lòng.
Quả nhiên!
Động tĩnh giải phong của Bách Chiến quá lớn, hai đạo lực lượng quá mức cường đại mà lúc trước hắn nhìn thấy cũng đang nhanh chóng dịch chuyển về nơi đây.
Một người là vị cường giả đầu tiên mà hắn nhìn thấy trên ngọn núi.
Một người là cường giả bá đạo mà ngày đó hắn gặp trên sông.
Hai vị này đều đang tiến về Phong Ấn sơn.
Còn Thiên Mệnh Hầu thì chỉ có lực lượng đại đạo dao động, giống như muốn đến nhưng cuối cùng lại vẫn khắc chế, không hề nhúc nhích.
Kể cả Tam Nguyệt cũng chỉ có lực lượng đại đạo khởi động sóng dậy, có vẻ đang chân chừ do dự, cuối cùng thì Tam Nguyệt cũng na di tới bên này.
Hiển nhiên là Tam Nguyệt đã cảm nhận được khí tức giải phong của Bách Chiến, suy nghĩ một chút thì vẫn quyết định chạy đến.
Không chỉ vậy, Tô Vũ nhìn lại, hắn hắn phát hiện có thêm một lực lượng Đại Đạo đột nhiên dâng lên, cũng đang cấp tốc hướng về chỗ bọn hắn..
Đó là vị cường giả chôn ở dưới đất mà ngày đó Tô Vũ không phát hiện ra được.
Năm vị cường giả tuyệt thết Ngoại trừ Thiên Mệnh Hầu không di chuyển, bốn vị còn lại đều đang gấp gáp chạy đến.
Người còn chưa tới thì đã có âm thanh vang lên: “Ma Thiên, cuốn lấy hắn!”
Chương 2944: Liều Lĩnh Giết Người.
Người còn chưa xuất hiện thì đã có âm thanh vang dội truyền đến: “Ma Thiên, cuốn lấy hắn”
Một tôn cường giả lạnh lùng đưa tin đến!
Giữ chân Bách Chiến!
Không thể để gia hỏa ấy thoát đi.
Mà Bách Chiến vẫn đang điên cuồng oanh kích chợt biến sắc, đáng chết!
Bọn gia hỏa này đều ở xung quanh!
Hắn muốn rút lui nhưng Ma Thiên bên dưới lại phóng ma khí ngút trời, trong nháy mắt đã phản công Bách Chiến!
Vị này cũng là chí cường đỉnh cấp.
Bách Chiến vương vẫn chưa triệt để giải thoát, giao thủ với lão cũng chỉ miễn cưỡng có thể áp chế, có thể thấy được Bách Chiến mạnh đáng sợ nhường nào, nhưng mà cũng chỉ là miễn cưỡng trấn áp.
Giờ phút này, hắn bị đối phương phản kích, nhất thời cũng hoàn toàn không cách nào rút tay ra ngoài làm cái khác.
Mà bên phía Tô Vũ, Đạo Vũ cùng Huyết Ma tụ hợp lại cùng một chỗ ngay lập tức.
Sắc mặt hai người trắng bệch.
Một hỏi chấn động, một hỏi kinh hỉ.
Một mặt là chấn kinh vì 6 vị Thiên Vương đều bị giết, chấn kinh vì Bách Chiến thật sự có thể chạy ra ngoài, một mặt khác lại mừng rỡ vì dù sao Phong Ấn sơn cũng là địa bàn của bọn hắn, mấy vị nhiều năm không hỏi thế sự cuối cùng cũng xuất hiện rồi!
Đều đang nhanh chóng chạy đến!
Mà Đại Chu vương cấp tốc tụ tập lại đều lộ ra vẻ khẩn trương.
Không có quá nhiều mừng rỡ!
Mặc dù đã giết chết 6 vị Thiên Vương, nhưng hiện giờ hình như lại có càng nhiều cường giả chạy đến.
Họ rất sốt ruột.
Đám người nhao nhao nhìn về phía Tô Vũ, làm sao bây giờ?
Hiện tại trốn thế nào?
Không trốn thì không còn kịp nữa mất!
Giết mấy người kia cũng đã đủ.
Về phần Bách Chiến… chẳng có cách nào, họ không thể xen vào.
“30 giây!”
Tô Vũ nhìn những đại đạo kia, nhìn tốc độ di chuyển của họ, nhanh nhất là gia hỏa trỗi dậy từ trong đất, chỉ sợ trong vòng 30 giây lão ta sẽ có thể đến bên này.
Đạo Vũ và Huyết Ma đều không dễ giết.
Hắn quay đầu nhìn xuống phía dưới, nhìn về phía Bách Chiến.
Tô Vũ híp mắt lại, sau một khắc, hắn quát lên: “Bách Chiến vương, Nguyệt La đại nhân đang chờ ngươi trở về, nhanh chóng rút lui!”
“Nguyệt La?”
“Gàooo!”
Đột nhiên, Bách Chiến vương phát ra thanh âm như dã thú gào thét, Ma Thiên Hầu vốn đang cầm chân hắn bất chợt bị hắn điên cuồng bộc phát đánh cho ngã xuống, không ngừng thổ huyết!
Giờ phút này, hai mắt Bách Chiến huyết hồng, tựa hồ sắp phát điên!
Nguyệt La!
Những người này là do Nguyệt La phái tới?
Không!
Hắn nhận ra Định Quân Hầu, chẳng lẽ đám Định Quân Hầu cũng đều bị Nguyệt La thu nạp rồi?
“Là Nguyệt La phái các ngươi tới?”
Hắn gào thét một tiếng, lòng đầy phẫn nộ, điên cuồng.
Những người này là do Nguyệt La phái tới ư?
Dĩ nhiên Tô Vũ không quan tâm tới hắn ta.
Ngươi điên lên là tốt nhất!
“Bày trận!”
Tô Vũ hét to, Đại Minh vương mới thổ huyết không nói hai lời, lập tức bắt tay vào bày ra một đại trận mới.
Đại trận này vừa xuất hiện thì Bách Chiến vương có vẻ cũng đã nhận ra, điên cung gào thét: “Các ngươi thật sự là do ả phái tới, Định Quân, các ngươi đám phản bội bản vương!”
Định Quân Hầu thầm mắng một tiếng!
Điên rồi à?
Ai phản bội ngươi?
Lão tử cũng không biết tình huống gì hết, không phải chúng ta đã cố gắng cứu ngươi ra sao?
Ngươi còn truy căn tìm gốc làm gì?
Gã không suy nghĩ quá nhiều, mà Đại Minh vương đã bày ra đại trận, lần này ông phong tỏa khu vực của Tô Vũ.
Đại Minh vương biết tâm tư của hắn, bày trận chỉ sợ là muốn đối phó với hai vị kia!
Mà Đạo Vũ và Huyết Ma đều chấn kinh!
Đạo Vũ lộ vẻ chấn động, cả giận quát: “Các ngươi điên rồi? Không muốn sống nữa?”
Mấy vị cường giả đã sắp chạy tới!
Y không ngăn cản đám Tô Vũ cũng coi như không tệ, thế mà những người này còn muốn đối phó với y!
Điên rồi sao?
Chúng ta dễ dàng đối phó như vậy?
Mấy vị đỉnh cấp sắp sửa chạy đến nơi rồi kia kìa!
Dựa theo ý nghĩ của Đạo Vũ, hiện tại những người này nên cuống cuồng trốn chạy mới đúng.
Tô Vũ chẳng thèm để ý tới y, mà đám người Hỏa Vân Hầu thấy tình hình này thì đều biết được tâm tư của Tô Vũ.
Đại Chu vương cũng phải kinh hồn táng đảm, Tô Vũ còn muốn giết hai tên kia ư?
Vậy thì có còn kịp chạy trốn nữa không?
Dù cho kinh hãi tột độ, nhưng y cũng biết tại chiến trường này, chỉ có nghe lệnh Tô Vũ thì mới có cơ hội sống sót.
Mà ánh mắt Tô Vũ lại lộ ra về tàn nhẫn!
Bỗng nhiên, Văn Minh Chí hiển hiện.
Lần này hắn không giải phong cho Tây vương phi, mà là trực tiếp xé trang bìa của Văn Minh Chí xuống!
Trang bìa này… hắn dứt khoát từ bỏ!
Về sau sẽ chế tạo lại!
Không chỉ là trang sách, mà Thánh Hóa ấn cũng lập tức hiển hiện.
Đây mới là chí bảo chân chính!
Là do Văn vương lưu lại để đối phó Võ Hoàng.
Võ Hoàng là ai?
Lão chính là chủ nhân quy tắc hàng thật giá thật!
Thánh Hóa ấn bị Tô Vũ lấy ra, bắn mạnh về phía hai vị Thiên Vương.
“Giết!”
Tô Vũ quát to một tiếng!
Thánh Hóa ấn bay lên, tức khắc bộc phát ra một cỗ lực lượng thánh đạo, trong hư không tựa hồ vang lên thanh âm hùng vĩ: “Thần phục!”
Đây chính là giọng nói của Văn vương!
Trấn áp hết thảy!
Đạo Vũ và Huyết Ma đều rất cảnh giác, giờ phút này họ cũng chỉ còn có thể liều lĩnh thiêu đốt tỉnh huyết, vốn còn muốn đánh tới hướng Tô Vũ, tốt xấu gì cũng đại chiến một trận, làm gì thì cũng có thể kéo dài tới lúc mấy vị chí cường đuổi tới.
Thế nhưng vừa nghĩ như vậy, bỗng nhiên ánh mắt hai người trở nên mê mang.
Thần phục!
Đúng vậy, thần phục!
Duy nhất chỉ còn lại ý nghĩ này.
Chúng ta phải thần phục!
Mà bên cạnh Tô Vũ, các vị Đại Chu vương đều cấp tốc xuất thủ.
Nhẫn đạo của Đại Chu vương phát huy tới cực hạn, càng làm cho hai vị Thiên Vương đỉnh cấp thêm phần mờ mịt.
Hai vị cường giả chỉ còn lại phản ứng theo bản năng.
Tô Vũ vẫy tay một cái, trong tích tắc hòn đá nhỏ đã trấn áp đè xuống!
Hết thầy đều nhanh đến tột đỉnh.
Thế nhưng đây là vị cường giả Thiên Vương chân đạo, dù có mê mang thì khi ngươi công kích đối phương, đối phương cũng có bản năng phản ứng đánh trả, đánh quá hung ác thì thậm chí hai vị này còn có thể tỉnh táo lại.
Bìa của Văn Minh Chí đã bị Tô Vũ xé xuống.
Mấy chữ to phía trên cũng bị Tô Vũ rút đi.
Chương 2945: Đồng Quy Vu Tận.
Cùng lúc đó, Tây vương phi đã cảm nhận được có điều không thích hợp.
Không gian trấn áp ả ta bỗng trở nên rất rộng rãi.
Mà lực lượng đại đạo bị phong ấn của ả dường như cũng có thể cảm nhận được.
Tây vương phi vừa kinh ngạc lại vừa thấy khó hiểu.
Là tộc nhân của ta tới cứu sao?
Nhanh như vậy ư?
Tộc nhân ta dù có muốn xuống hạ giới thì cũng cần thời gian và cơ hội mới đúng!
Bất quá, rất nhanh Tây vương phi đã biến sắc, lực lượng đại đạo của ả dao động lợi hại, Tô Vũ phong ấn ả quá lâu, có phải đã động tay chân gì trên đại đạo rồi không?
Rất có thể!
Tên kia mở Thiên Môn, rất dễ dàng bắt được lực lượng đại đạo của mình.
Tây vương phi còn đang chân chờ không biết liệu có nên phá phong mà ra hay không, nhưng sau một khắc, một cỗ lực lượng dẫn bạo cường đại truyền đến!
Sắc mặt Tây vương phi kịch biến!
Đáng chết!
Tô Vũ muốn đồng quy vu tận với ta sao?
Hắn muốn giết ta?
“Phát”
Ä cũng không nghĩ ngợi nhiều được nữa, cơ hội khó có được thì bất kể như thế nào ả cũng phải phá phong ra ngoài trước rồi lại tính!
Mà giờ khắc này ở bên ngoài, Tô Vũ ném thẳng trang sách về hướng hai vị Thiên Vương, cùng lúc đó, hắn tỏa ra lực công kích cường hãn, Bút đạo hiển hiện, hóa bút làm đao.
Tô Vũ gầm nhẹ một tiếng, mạnh mẽ dùng đao chém xuống.
Một đao trảm ba người!
Đạo Vũ và Huyết Ma đều cảm nhận được nguy cơ chí mạng, bởi vì đồng thời, đám người Lam Thiên đồng loạt phát ra đòn tấn công mạnh nhất!
Huyết Ma và Đạo Vũ đột nhiên thanh tỉnh!
Lại nhìn về phía trang sách kia, cả hai đều biến sắc.
Trong nháy mắt bọn họ nghĩ đến một màn lúc nãy, Trấn Nam Hầu!
Đúng vậy, bọn họ cũng cảm ứng được, bên trong trang sách này có người, rất mạnh!
Nhất định là như thế, người bên trong kia vừa ra liền muốn tự bạo, cảnh tượng vị Thiên Vương ban nãy bị tạc chết vẫn còn đang quanh quẩn trong đâu của bọn họ!
Đạo Vũ đột nhiên gào thét một tiếng, thoát khỏi ảnh hưởng của Thánh Hóa ấn!
“Giết, đừng cho đối phương tự bạo!”
Đạo Vũ điên cuồng gào lên với Huyết Ma, hành động này vừa rồi bọn hắn đều thấy được, không thể để cho người bên trong có cơ hội tự bạo được.
Tổ chức này cực kỳ đáng sợ!
Trấn Nam Hầu nói tự bạo liền tự bạo, vị này hẳn cũng thế!
Huyết Ma và Đạo Vũ mặc kệ hết thảy, đem hết toàn lực đánh mạnh một kích về phía trang sách!
Trang sách vỡ vụn khiến Tây vương phi vừa xuất hiện liền tái mặt.
Hai tôn cường giả Thiên Vương đang đem hết toàn lực đánh về phía ẩ!
Không cho ả bất cứ cơ hội chống trả nào!
Không có thời gian giải thích, không có thời gian suy nghĩ, không có thời gian thoát đi.
Ä chỉ có một con đường!
Giết!
Phải ngăn cản được đòn công kích ấy.
Tây vương phi quyết tuyệt liều mạng, nhục thân cường đại của ả trước đó đã bị đánh nổ, nhục thân hiện tại vô cùng yếu đuối, nhưng lực lượng đại đạo thì vẫn còn.
Lực lượng đại đạo của ả kịch liệt dao động, một cỗ khí tức ngập trời dâng lên, xen lẫn với lực phong ấn mạnh mẽ vô biên!
Ả muốn phong ấn hai người này!
Oanh!
Lực lượng của ả vừa bốc lên, công kích từ hai người kia đã giáng xuống, tiếng nổ tung chấn động, nhục thân yếu đuối của ả liền nổ bung bét, hóa thành tro bụi!
Đại đạo rung động kịch liệt!
Bất quá một khắc cuối cùng, phong ấn chỉ lực của ả đã kịp phóng tới!
Đạo Vũ và Huyết Ma bị một lực lượng phong ấn rất mạnh phong tỏa, giờ phút này, công kích của nhóm Tô Vũ mới ập đến trọn vẹn!
Tất cả mọi người đều đốc toàn lực ứng phó!
Mà Tô Vũ còn không quên gào thét một tiếng, âm thanh chấn vang cả thiên địa!
“Tử Yên đại nhân!”
Thân thể vỡ vụn, biển ý chí nhiều lần lâm vào sụp đổ của Tử Yên thoáng mờ mịt.
Là ai đang kêu ta?
Ồ, Tô Vũ!
Súc sinh này gọi ta là cái gì?
Đại nhân?
Gia hỏa nực cười!
Chẳng lẽ là muốn đầu hàng?
Còn nữa, ta đang ở đâu?
Hai vị Thiên Vương ta mới tao ngộ là ai?
Có về quen thuộc… Vì sao bọn chúng lại muốn ra tay với ta?
Vô số suy nghĩ hiển hiện, mà bên tai ả vẫn đang truyền đến tiếng rống thê thảm của Tô Vũ: “Tử Yên đại nhân hy sinh thân mình vì Hỗn Độn nhất tộc, giết bọn chúng, báo thù rửa hận cho Tử Yên đại nhân!”
“Vì đại nghiệp của Hỗn Độn nhất tộc, giết!”
Âm ẩm!
Từng đợt công kích cực kỳ cường hãn đánh tới!
Đạo Vũ cùng Huyết Ma đầu tiên là bị Thánh Hóa ấn trấn áp, sau lại bị Tử Yên phong tỏa, vừa rồi lại mới đem hết toàn lực đánh ra một kích nên quy tắc chỉ lực tiêu hao rất lớn, còn chưa kịp khôi phục thì đã bị hòn đá nhỏ trấn áp bốn phía.
Lúc bấy giờ, hai người thấy nhóm Tô Vũ điên cuồng đến cực hạn, muốn báo thù vì nữ nhân kia thì đều lộ ra về tuyệt vọng cùng bất đắc di.
Nữ nhân kia không phải là chính nàng muốn tự bạo sao?
Cũng đâu phải chúng ta buộc các ngươi tự bạo!
Chúng ta không xuất thủ, nàng tự bạo thì không phải hai chúng ta xong đời à?
Hai người liếc nhìn nhau, đều lộ ra một vẻ tuyệt vọng cùng không cam lòng, được rồi, đã không thể tốt hơn, vậy thì… mọi người hãy cùng chết đi!
Bọn họ thấy được biển ý chí của nữ nhân kia còn chưa triệt để vỡ vụn!
Trong lòng hai người hạ quyết tâm!
Tự bạo sao?
Chúng ta sẽ không sao chứ?
Chúng ta cũng không biết!
Hỗn Độn nhất tộc này quá độc ác, đỉnh cấp cường giả lại cứ tùy tiện tự bạo như chơi đùa.
“Trước khi chết cũng phải kéo thêm cái đệm lưng!”
Mang theo tâm tư này, hai người không lo được công kích từ đám Tô Vũ nữa, trước khi chết họ muốn kéo theo Tử Yên chết chung.
Trước đó hình như biển ý chí của Trấn Nam Hầu vẫn chưa võ nát!
Nếu bây giờ buông tha thì chẳng phải là còn có thể để cho ả kia bỏ chạy rồi?
Vậy thì quá không cam lòng!
Oanh!
Sau một khắc, hai tiếng nổ vang cơ hồ là đồng thanh vang lên.
Đại trận nổ bể tan nát!
Biển ý chí của Tử Yên đang ngơ ngơ ngác ngác, bỗng nhiên sụp đổ hoàn toàn!
Bị lực lượng xung kích cường đại nghiền đến vỡ vụn!
Hư ảnh của Tử Yên hiện ra một chút, lộ rõ về mở mịt.
Rốt cuộc là ta đang ở đâu?
Không phải tộc nhân của ta tới cứu ta sao?
Vì sao… Ta cảm thấy hình như ta bị lừa rồi!
Hư ảnh của ả nhìn về phía hai người tự bạo, có vẻ đã nhận ra đối phương.
Huyết Ma cùng Đạo Vũ?
Hai tôn Hầu thượng cổ cường đại!
Bọn hắn không phải đang ở trên thượng giới sao?
Nơi này trông rất giống Đạo Nguyên chi địa.
Chẳng lẽ ta đến thượng giới rồi à?
Cho nên hiện tại ta phải chết ư?
Tử Yên mờ mịt, mà khi Huyết Ma và Đạo Vũ tự bạo cũng bộc phát ra oán niệm cuối cùng!
“Tử Yên, Hỗn Độn nhất tộc… chúng ta không chết không thôi!”
Bọn họ nhận ra đám người Định Quân Hầu, không cần thiết phải nhiều lời nữa.
Những người kia chắc chắn đều mới gia nhập bộ tộc này.
Còn ả Tữ Yên thì hẳn là đại nhân vật của Hỗn Độn nhất tộc!
Tử Yên!
Hỗn Độn nhất tộc!
Cỗ oán niệm cuối cùng ấy cấp tốc truyền vang!
Mà sắc mặt Tô Vũ kịch biến, cấp tốc quát: “Quét dọn chiến trường, tiêu diệt oán niệm…”
Dứt lời, Văn Minh Chí tàn tạ của hắn khẽ quét qua.
Tô Vũ nhìn lại, đám lực lượng đại đạo kia đã cách mình rất gần.
“Trong 10 giây nữa sẽ có người đến!”
Mi mắt Tô Vũ giựt giựt, vội quát: “Rút lui!”
Vừa rồi mới có một số người bị xung kích, ví dụ như Đại Minh vương đang không ngừng ho ra máu, bất quá ông vẫn gấp gáp tụ hội về hướng Tô Vũ!
Tô Vũ thu hết mọi người vào Văn Minh Chí: “Không nên phản kháng!”
Thu hỏi đám người xong hắn bèn nhìn về Bách Chiến vương bên dưới, quát to: “Bách Chiến, trốn mau! Đến Hỗn Độn Sơn tìm chúng ta, Nguyệt La đại nhân đang chờ ngươi, chuyện năm xưa đều là hiểu lâm! Nguyệt La đại nhân là thật tâm yêu ngươi!”
“Gừuuuu!”
Bách Chiến phát ra thanh âm tựa như dã thú thét gào!
“Hiểu lầm?”
Bách Chiến giận không kìm được!
Hiểu lầm?
“Nguyệt La! Â tiện nhân kia, cho dù ngươi đã cứu ta thì bản vương cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Bách Chiến điên cuồng gào thét!
Làm sao có thể là hiểu lầm?
Tại thời khắc đỉnh cao nhất, khi hắn sắp hoàn thành bá nghiệp, hắn lại bị bán đứng, bị phản bội!
Đả kích như vậy khiến suốt sáu ngàn năm qua, hắn vẫn luôn oán hận!
Không phải hiểu lầm!
Nguyệt La, dù ngươi phái người tới cứu ta thì ta cũng phải giết ngươi!
Hỗn Độn Sơn đúng không?
Ta sẽ đi!
Nhất định!
Thì ra ngươi trốn ở Hỗn Độn Sơn!
Mà giờ khắc này, toàn bộ Phong Ấn sơn triệt để nổ tung, hoàn toàn biến mất, một cỗ quy tắc ngập trời lan ra tứ phía.
Đại chiến trước trước sau sau chỉ kéo dài chừng bốn phút!
Bốn phút, chín vị Thiên Vương vẫn lạc!
Đúng vậy, chín vị!
Tất cả mọi người đều cảm nhận được một đạo lại một đạo quy tắc chỉ lực cường đại nổ tung Không phải một hai đạo, mà là tổng cộng chín đạo!
Hệt như chín đóa pháo hoa bay lên trên bầu trời Đạo Nguyên chi địa!
Giờ khắc này, chín đóa pháo hoa to lớn không ngừng khuếch tán, không ngừng phóng đại!
Trong Đạo Nguyên chi địa, tất cả mọi người đều nhìn về hướng Phong Ấn sơn!
Ai nấy đều rung động và sợ hãi!
Chấn động lớn như vậy, người chết… hình như đều là Chuẩn Vương!
Không phải một hai vị mà là một lần chết chín vị!
Hỗn Độn nhất tộc!
Còn nữa, Bách Chiến đã được giải phong!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










