[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 588 : Nhiệm Vụ Quan Trọng. (c2936-c2940)
❮ sautiếp ❯Chương 2936: Nhiệm Vụ Quan Trọng.
Chín ngày đã trôi qua kể từ lần cuối gặp Tô Vũ ở Thực Thiết tộc.
Trúc Sơn.
Bên trong trúc điện to lớn.
Ngũ Nguyệt sốt ruột nhắc nhở Cửu Nguyệt: “Chín ngày rồi!”
Ngươi còn ở đây thoải mái ăn trúc, không lẽ ngươi vẫn vững tin Tô Vũ không có vấn đề gì ư?
Người đâu?
Đi đâu rồi?
Giết ba tên Hợp Đạo tuy độ khó không nhỏ, nhưng cũng chẳng phải không có tia hi vọng nào, bộ Tô Vũ từ bỏ rồi sao?
Cửu Nguyệt thản nhiên đáp: “Mới chín ngày thôi mà!”
Không phải vẫn còn một ngày à?
Gấp làm cái gì!
Ngũ Nguyệt nhìn sắc trời bên ngoài, trời đã tối mịt.
“Sắp sửa sang ngày thứ mười rồi!”
Ngũ Nguyệt rầu rĩ không vui: “Mười ngày, ngoại trừ ban đầu có chút động tĩnh, mấy ngày qua lại chẳng có tí động tĩnh gì!”
Ngay từ đầu, Định Quân Hầu còn xuất hiện mấy lần, giết một nhóm Nhật Nguyệt Vĩnh Hằng.
Kết quả mấy ngày gần đây, Định Quân Hầu cũng đã biến mất.
“Không có động tĩnh đại biểu sắp sửa có động tĩnh lớn hơn”
Cửu Nguyệt rất hiểu Tô Vũ.
Nếu ngay cả Định Quân Hầu đều không thấy, tám chín phần mười là đã bị Tô Vũ gọi đi chuẩn bị làm đại sự.
Tập hợp tất cả mọi người!
Hai người bọn họ nói chuyện, Cự Trúc Hầu chỉ lo ăn uống, mặc kệ không hồi.
Ở bên cạnh, Tứ Nguyệt thấy vị này không nói gì thì không khôi nói: “Cự Trúc Hầu, nếu đến kỳ hạn mười ngày mà họ không làm gì hết… Vậy chúng ta.. “
Cự Trúc Hầu tiếp tục ăn, ăn đến mức chảy mỡ đây miệng, ăn một hồi thì ợ một cái, bấy giờ mới lên tiếng: “Vẫn là đồ ở Trúc Sơn ăn ngon, đỏ ở Đạo Nguyên chi địa không thể nuốt được!”
Mấy vị Thực Thiết Thú đều nhìn ông, ngươi trở về chính là vì thức ăn à?
Cự Trúc Hầu tươi cười, phẩy phẩy miếng thịt heo trong tay: “Gấp làm cái gì, không phải còn một ngày nữa sao? Nếu qua mười ngày mà vẫn không có động tĩnh gì… Không có thì không có thôi!”
Dứt lời, ông lắc đầu nói: “Nếu như không có thì cũng không tính là quá ngu, nếu giết ba vị Hợp Đạo xong lại để bản thân bị người giết chết, đó mới kẻ ngu xuẩn! Có lẽ là không quá nắm chắc, có lẽ là đang chờ đợi thời cơ, chờ xem tình hình rồi nói sau đi! Nếu như không thể làm được thì hắn cũng không lý do để tới yêu cầu Thực Thiết tộc chúng ta đầu nhập dưới trướng.
Tới khi đó, Thực Thiết tộc sẽ hành sự tùy theo hoàn cảnh!”
Tô Vũ không đi giết người thì ông cũng chẳng thấy có gì không ổn.
Không có nắm chắc, cố sức đánh giết rồi để bản thân xảy ra chuyện, đó mới là hành vi của kẻ ngu xuẩn.
Ông yêu cầu Tô Vũ trong mười ngày giết ba vị Hợp Đạo của đại tộc cũng chỉ vì muốn nhìn thử xem thủ đoạn của Nhân Chủ thế hệ này, nếu thủ đoạn không ra sao…. vậy thì hiển nhiên phải suy tính lại mọi chuyện.
Giờ phút này, trời đã tối mịt.
Cự Trúc Hầu ngáp một cái: “Ngày mai, trước khi trời tối mà vẫn không có động tĩnh, vậy thì để Cửu Nguyệt và Lục Nguyệt tiếp tục hợp tác với hắn, những vị khác thì bỏ đi… Thôi được rồi, tạm thời sẽ không hợp tác sâu sắc!”
Nếu Lục Nguyệt và Cửu Nguyệt đã hợp tác thì ông cũng không ngăn cản, càng không khuyên giải bọn họ.
Nhưng các cường giả Thực Thiết tộc khác thì ông không định giao cho Tô Vũ, hành động ấy quá nguy hiểm, lúc nào cũng có khả năng xảy ra chuyện diệt tộc.
Mà Cửu Nguyệt ở bên thì khẽ lầu bầu: “Chờ xem đi!”
Khẳng định là không có vấn đề gì!
Ba Hợp Đạo chẳng khó giết đến vậy, khẳng định là Tô Vũ đang mưu đồ kế hoạch lớn hơn.
Bên ngoài Đạo Nguyên chi địa.
Ngày thứ mười đã tới.
Đại Minh vương và Tinh Hồng đi ra từ trong sơn cốc, khí tức cường đại hơn hơn trước một chút, bất quá Tô Vũ cảm giác căng hết cỡ thì cũng chỉ là Hợp Đạo tứ đẳng.
Tiến bộ này cũng tạm được, nhưng Tô Vũ cảm thấy vẫn còn chưa đủ.
Khi mọi người đến đông đủ, Tô Vũ bèn lắc mình biến hóa, toàn thân phủ áo bào đen, lộ ra khí tức Hỗn Độn rất yếu ớt, dù sao Tây vương phi cũng không am hiểu Hỗn độn nhất đạo, ả chỉ là làm ra về để ngoại nhân nhìn mà thôi.
Khí tức của hắn dần dần trở nên mông lung.
Áo bào đen che mặt!
Tô Vũ nói: “Đều thay đổi thành áo bào đen cả đi!”
Không một ai nhiều lời, tất cả cấp tốc thay quần áo, trên thực tế cũng chỉ biến đổi bộ dáng, là cường giả thì mặc quần áo đều là bảo vật, quân áo thông thường không đủ để chèo chống khi đại chiến.
Chỉ chốc lát sau, trong sơn động đã xuất hiện 11 người đều phủ kín áo bào đen.
“Chúng ta từ đâu mà đến?”
“Hỗn Độn sơn!”
Tô Vũ hỏi, mọi người đồng thanh đáp lời.
“Nhiệm vụ của chúng ta là gì?”
“Giải phong cho Bách Chiến vương!”
“Thủ lĩnh nhiệm vụ của chúng ta là ai?”
“Tử Yên!”
Mấy ngày nay, mọi người không ngừng dùng tâm lý ám chỉ bản thân, bây giờ ai nấy đều trả lời cực kỳ thông thuận.
Văn Minh Chí mở ra một trang trống không, xuất hiện một cánh cửa lớn, Tô Vũ nhìn về phía mọi người, cất lời: “Tiến vào!”
Lam Thiên cùng Đại Chu vương chủ động đi trước.
Mấy người khác khẽ liếc nhau, cũng nhao nhao vào theo.
“Ngay khi bước ra, mục tiêu duy nhất là giết người!”
“RõI”
Đám người đồng loạt đáp.
“Đại Minh vương, nhiệm vụ của ngài nặng hơn những người khác!”
Tô Vũ trịnh trọng nói: “Đại trận có thể phong tỏa khí tức bao lâu sẽ quyết định được chúng ta có thể chiến đấu trong bấy lâu! Phong tỏa một phút đồng hỏ, chúng ta có thể chiến đấu ba phút.
Phong tỏa ba phút, chúng ta liền có năm phút để đánh! Một khi vừa vào mà đại trận bị phá trong nháy mắt thì sau hai phút, chúng ta nhất định phải rời đi, khi đó mà không kịp thời tập hợp thì ta sẽ vứt bỏ các ngươi lại.
Ta có thể mang đi người nào thì sẽ mang người đó, sẽ không vì các ngươi mà thí mạng cả đám!”
Sắc mặt mọi người trở nên ngưng trọng.
Đại Minh vương thở dốc, đột nhiên cảm giác được áp lực của mình quá lớn.
Mấy ngày nay mặc dù ông đã hấp thu rất nhiều quy tắc chỉ lực, tuy nhiên ngộ đạo thì không phải cứ hít một chút quy tắc chỉ lực liền có thể trở nên cường đại hơn.
Ông phong tỏa được bao lâu thì nhóm Tô Vũ liền có thêm chừng ấy thời gian.
Nếu không, trong vòng hai phút đồng hồ họ nhất định phải rút lui.
Đại Minh vương hít sâu, lồng ngực phập phồng, đã lâu rồi ông mới một lần nữa nghênh đón loại cảm giác nguy hiểm và sứ mệnh đè nặng này.
Dù cho ta không mạnh, nhưng ở trận chiến này, sự tồn tại của ta có lẽ sẽ quyết định vận mệnh của tất cả mọi người.
“Vũ Hoàng yên tâm, ta sẽ không khiến ngươi mất mặt!”
Đại Minh vương hạ quyết tâm: “Quyết thủ ba phút, ta sẽ cố gắng phong tỏa đến năm phút đồng hồ!”
Ông không dám nói quá lâu, nói nhiều thì lại thành ra không có trách nhiệm.
Chỉ cần có thể giữ vững ba phút thì Tô Vũ sẽ có năm phút đi giết người!
Về phần có thể giết được bao nhiêu người thì ông không nắm chắc, còn phải xem vào bọn họ.
Tô Vũ khẽ gật đầu, trong Văn Minh Chí bay ra một trang sách, Tô Vũ ném cho Đại Minh vương: “Lực lượng hao hết thì rút ra lực lượng đại đạo giả lập trong đó, đây là Trận pháp nhất đạo, rất phù hợp với ngài!”
Dứt lời, hắn lại lấy ra một số trang sách, ném cho những người khác, mỗi người một tờ, không ai giống ai.
Tô Vũ nhắc nhở: “Đây là binh khí ta dùng để bản thân chứng đạo sau này, hiện tại ta phân cho các ngươi, các ngươi đừng làm mất đấy!”
“Lực lượng không đủ, tiêu hao quá lớn thì cứ việc rút quy tắc chỉ lực từ đó ra mà dùng!”
Mọi người cảm ứng một thoáng, trong những sách kia đều ẩn chứa rất nhiều quy tắc chỉ lực.
Chương 2937: Thành Kiến Của Tô Vũ.
Cuối cùng, Tô Vũ nghiêm túc nhìn về phía mấy người Định Quân Hầu: “Những người khác đi theo ta nam chinh bắc chiến nhiều lần, bọn hắn sẽ nghe lệnh! Các ngươi thì ta không quen, dựa theo thủ đoạn bảo đảm thì ta không muốn để cho các ngươi tham chiến! Tại hạ giới, cường giả ta không quen thì dù đầu nhập dưới trướng của ta, ta cũng sẽ khảo sát rất lâu!”
“Hiện tại, ta không có thời gian khảo sát các ngươi!”
“Cộng thêm tình thế bây giờ gấp rút, ta cần sự trợ giúp của các ngươi, cho nên ta chỉ có thể mang các ngươi đi tham chiến!”
“Đây là hành động rất mạo hiểm, thậm chí còn mạo hiểm hơn cả chuyện giết Thiên Vương, bởi vì ta tồn tại thành kiến đối với các ngươi, đối với những người còn sống sót từ triều tịch thứ chín, đây là chuyện không cách nào tránh khỏi!”
Tô Vũ nghiêm mặt: “Bởi vì các ngươi đem đến cho ta cảm giác quá ngu xuẩn! Đây là do chính các ngươi tạo thành chứ không phải ta áp đặt cho các ngươi, ta không biết các ngươi thật sự ngu xuẩn hay là vì thế cục không cách nào khống chế… Trận chiến này, yêu cầu duy nhất của ta chỉ có một, nghe lệnh làm việc!”
“Hiện tại, các ngươi là tướng lĩnh dưới trướng của ta, ta bảo các ngươi giết ai thì giết kẻ đó, không nên hỏi nhiều, cũng đừng chất vấn, trên chiến trường chỉ có ta mới được quyền ra lệnh!”
“Dù cách lúc giải phong cho Bách Chiến chỉ còn một bước, dù rõ ràng chỉ cần một người đi qua liền có thể giải phong cho hắn… Nhưng nếu các ngươi dám can đảm không tuân theo lệnh của ta mà tự tiện hành động, ta sẽ giết không tha!”
Tô Vũ lần lượt cảnh cáo!
Hắn rất lo lắng!
Lo lắng bọn gia hỏa này không nghe lời, lo lắng ở thời khắc mấu chốt, nếu thấy Bách Chiến sắp giải phong, đám người này sẽ mặc kệ chiến cuộc để chạy tới cứu đối phương, vậy thì sẽ dẫn đến toàn bộ chiến cuộc mất khống chế.
Loại tình huống đó có khả năng xảy ra không?
Rất có khả năng!
Tô Vũ hít sâu một hơi: “Không cần biết các ngươi cảm thấy thế nào, đừng cảm thấy Bách Chiến giải phong xong thì chúng ta liền thắng! Đừng nghĩ cái gì mà thả Bách Chiến ra thì một mình hắn sẽ có thể giết ba, năm Thiên Vương.
Các ngươi không cần suy nghĩ gì hết! Các ngươi cũng đừng bận tâm những thứ này, điều duy nhất phải làm chính là nghe lời!”
Tô Vũ quát: “Có thể làm được không?”
Mấy vị Hầu thượng cổ bị sát khí của hắn xung kích, ai nấy đều bị trấn trụ.
Định Quân Hầu vội vàng nói: “Ta nhất định sẽ nghe lệnh làm việc, trên chiến trường chỉ có quân lệnh, đây cũng là thứ năm đó khi chinh chiến vạn giới mọi người đều biết!”
Anh Vũ tướng quân cũng nghiêm mặt đáp: “Năm xưa bọn ta cũng từng nam chỉnh bắc chiến, chinh phạt hơn vạn giới, trên chiến trường tuyệt đối không kháng lệnh”
Tô Vũ nhìn từng người một, Hỏa Vân Hầu cũng cam đoan: “Tuân lệnh! Ta từng là thống soái một phương, xin Nhân Chủ cứ yên tâm!”
Hắn lại nhìn qua Ám Ảnh Hầu.
Ám Ảnh Hầu thấp giọng nói: “Mạt tướng sẽ nghe lệnh”
Lại nhìn tới Vân Thủy Hầu, nàng vừa định nói chuyện, Tô Vũ bỗng nhiên lên tiếng trước: “Vân Thủy Hầu, tâm tư của ngươi là nặng nhất, người cũng là người thông minh, ta không hi vọng ngươi làm ra chuyện gì ngu xuẩn! Lòng nữ nhân là thứ khó dò.
Ta mặc kệ bất cứ cái gì khác, ta chỉ biết, ngươi phải nghe lệnh! Không chỉ vậy, ta nói thẳng luôn.
Nếu Anh Vũ gặp nguy hiểm, sắp chết trận, không có mệnh lệnh của ta thì không được nghĩ cách cứu viện! Những người khác cũng tương tự, vô luận ai sắp chết, không có lệnh thì không được từ bỏ địch nhân của mình để tới tìm cách hỗ trợ.
Dù có chết thì cũng phải ngăn chặn đối thủ của mình cho ta!”
“Đầu là các vị cổ lão đã sống hơn mười vạn năm, nếu ngay cả đạo lý này cũng không hiểu… vậy thì tự mình xéo đi!”
Lần đầu tiên Vân Thủy Hầu lộ ra vẻ đắng chát, nàng ngập ngừng hỏi: “Nhân Chủ không yên tâm về ta sao?”
Tô Vũ yên lặng nhìn nàng.
Vân Thủy Hầu thở dài: “Ta sẽ tuân lệnh, Nhân Chủ yên tâm đi”
Dứt lời, nàng lại nói: “Nhân Chủ tràn đây thành kiến đối với nữ giới, chuyện này thật sự không thích hợp”
Ở bên cạnh, Anh Vũ tướng quân nhíu mày, có hả?
Không có mài!
Là Vân Thủy Hầu suy nghĩ nhiều rồi đúng không?
Sao ta không có loại cảm giác này nhỉ?
Vân Thủy Hầu không muốn giải thích, ngươi không có cảm giác là bởi vì… người ta vốn không xem ngươi là nữ nhân.
Tô Vũ lười nói thêm, hắn trực tiếp phong bế Văn Minh Chí.
Đương nhiên là hắn có thành kiến, ai bảo ngươi một mực nhu nhu nhược nhược, yêu kiều dịu dàng, khiến cho ta nhìn rất không yên lòng.
Về phần Anh Vũ thì cứ coi nàng ta thành nam nhân là được, rất tốt.
Dưới trướng hắn không phải không có nữ tướng, nhưng mà dáng về nhu nhu nhược nhược như Vân Thủy thì thật sự không có ai.
Lần đầu tiên hắn nhìn thấy Lam Sơn Hầu là khi nàng ta đang giết cho thiên địa biến sắc, Nam vương cũng là chúa tể một phương, lại còn có ngoại hình Tử Linh nên hắn hoàn toàn không có cảm giác gì nhiều.
Vân Tiêu thì không cần phải nói, nàng ta suốt ngày hung hăng đòi giết người, chưa giết được Hàm Hương thì cả ngày chửi mắng.
Duy chỉ có vị Vân Thủy này đem đến cho Tô Vũ cảm giác đây thật sự là nữ nhân, quá đáng sợi Phải nhắc nhở thêm vài câu mới được!
Thu thập hết mọi người vào trong Văn Minh Chí xong, không cần Tô Vũ nhắc nhở thì Đại Chu vương đã phát động thần văn chữ “Tĩnh”, che đậy một bộ phận khí tức, Đại Minh vương cũng trực tiếp bày ra đại trận thu liễm trong trang sách.
Mà Tô Vũ cũng bày thêm một tầng lực lượng phòng ngự và che giấu bên ngoài Văn Minh Chí.
Các cường giả tới gần nhau thì đại đạo sẽ có dao động, rất dễ dàng bị phát hiện.
Bất quá đối với Tô Vũ mà nói, một khi mở Thiên Môn ra, tới gần hay không tới gần đại đạo của đối phương thì hắn đều thấy rõ môn một, tự nhiên là có thể tránh khỏi vấn đề này.
Rất nhanh, Tô Vũ hóa thành một bóng đen, hoàn mỹ dung nhập vào hư không.
Màn sáng bị hắn xuyên thấu, trong nháy mắt Tô Vũ đã chui vào Đạo Nguyên chi địa.
Phong Ấn sơn.
Vì để phong ấn canh giữ Bách Chiến mà các tộc đã bỏ ra tâm sức rất lớn.
Không chỉ như vậy, năm đó vốn chỉ có sáu tôn Thiên Vương ngụy đạo tọa trấn phong tỏa, bất quá từ khi người của Ngục vương nhất mạch tới cứu viện một lần thì vạn tộc lại tăng cường thêm 2 vị cường giả, hiển nhiên 2 vị này còn mạnh hơn sáu người kia nhiều.
Bởi vì sáu vị kia còn phải phong tỏa Bách Chiến.
Lúc trước, nếu một vị Thiên Vương đỉnh cấp còn có hi vọng đột nhập vào thì hiện tại, một vị Thiên Vương tới cũng tương đương với tự tìm cái chết.
Đừng nói một người, dù là hai ba người thì cũng khó mà sống sót được.
Bốn năm vị thì may ra đủ nhìn, nhưng muốn đối phó với cả tám vị thì quả thật là chuyện khó như lên trời.
Tám vị Thiên Vương tọa trấn, một khi xuất hiện biến cố, trong hai phút đồng hồ, bên trong sẽ có cường giả đỉnh cấp đến cứu viện.
Nếu thật sự có thể vượt qua liên thủ của tám vị Thiên Vương, cường giả như thế chỉ sợ cũng chưa chắc sẽ âm thầm đến đây nghĩ cách cứu Bách Chiến.
Trực tiếp đánh tới luôn cho rồi!
Giờ phút này, Phong Ấn sơn hoàn toàn yên tĩnh.
Tám vị Thiên Vương bình thường đều dốc lòng tu luyện, sẽ rất ít khi rời khỏi nơi bản thân tĩnh tu.
Bốn phương tám hướng xung quanh Phong Ấn sơn do sáu vị Thiên Vương lấy vị trí cố định tiến hành phong ấn.
Hai vị còn lại có đôi khi sẽ tuần tra xung quanh một chút.
Hôm nay, lại là ngày tuần tra thông thường của một vị Thiên Vương.
Mấy hôm trước, Bách Chiến bạo động, bọn họ cũng lo lắng Bách Chiến sẽ tiếp tục giãy giụa.
Vị Thiên Vương đi tuần tra này tu chân đạo, không phải cấp độ mà mấy vị Thiên Vương khác có thể so.
So với mấy người tuổi già sức yếu kia thì nhìn y có về trẻ trung hơn rất nhiều, còn có khí tức tràn đầy sức sống, không đến nỗi quá mục nát.
Y đạp không lướt đi, khiến cho từng đợt quy tắc chỉ lực bạo động.
Rất nhanh, y bay đến sườn núi, dừng lại ở một bình đài.
Chương 2938: Cường Giả Ngụy Đạo – Cường Giả Chân Đạo.
Trên bình đài, có một bà lão ngồi xếp bằng, cảm nhận được dao động, bà bèn mở mắt nhìn người mới tới, bắt chuyện: “Đạo Vũ huynh, mấy ngày nay tần suất tuần tra cao hơn à?”
Người tới bảo trì dáng vẻ thanh niên, khẽ gật đầu: “Mấy ngày trước Bách Chiến bạo động, Bách Chiến đã nhiều năm rồi chưa từng kích động như thế, hiện tại hạ giới lại sắp mở, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn”
Bà lão không cho là đúng: “Nơi đây quy tắc chỉ lực nỏng đậm, có tí gió thổi cô lay thì cũng khiến quy tắc chỉ lực bạo động, tuần tra ít một chút cũng không sao.
Đạo Vũ huynh không cần quá mức lo lắng”
Từ khi Phong Ấn sơn bị người xông vào một lần thì vạn tộc đã an bài nhiều thêm.
Tỉ như, quy tắc chỉ lực càng thêm nồng đậm, rất nỏng nặc mà cũng rất dễ xao động.
Một vị Vĩnh Hằng tiến vào chỉ cần lực lượng đại đạo hơi có gợn sóng thì sẽ khiến quy tắc chỉ lực bạo động.
Kể từ đó, cũng trở thành đại trận cảnh báo tốt nhất cho bọn họ.
Hợp Đạo tới thì cũng như vậy.
Trừ phi hoàn toàn thu liễm đại đạo, nếu không sẽ rất dễ dẫn phát toàn bộ Phong Ấn sơn bạo động.
Đạo Vũ khẽ cười nói: “Không sao, nhàn hạ quá lâu, hoạt động một chút cũng tốt!”
Bà lão mỉm cười, cũng không khuyên nhủ nữa.
Tám vị Chuẩn Vương tọa trấn chính là sự bảo đảm lớn nhất.
Bà vẫn rất hâm mộ Đạo Vũ, giờ phút này không khỏi nói: “Cũng đúng, Đạo Vũ huynh còn có thể tiêu sái một chút, chúng ta thì không thể được, nếu không cách nào phá cảnh thì chỉ sợ… Chung quy thì thời gian không còn nhiều!”
Bà thở dài một tiếng!
Đạo Vũ không giống với họ.
Đạo Vũ tu lực lượng đại đạo từ thuở thượng cổ đến nay nên rất vững chắc.
Mấy người bọn họ vì để tiến bộ nhanh hơn nên đều là hậu kỳ bắt giữ đại đạo, sau đó chuyển tu đại đạo.
Vốn chuyện này lúc ban đầu thì không có vấn đề gì.
Nhưng đến bây giờ thì bọn họ đều nhận ra hậu quả.
Người mới bắt giữ đại đạo nơi này so với người trước đó đã nắm giữ lực lượng đại đạo vẫn có sự khác biệt, giòn yếu hơn và cũng càng dễ dàng mục nát hơn.
Đạo Vũ nghe vậy bèn vội trấn an: “Ngự Lôi đạo hữu không cần quá mức bi quan, lần này hạ giới mở ra sẽ có thể diệt sạch Nhân tộc, một khi đoạn tuyệt hết thảy đường lui của chúng thì có lẽ quy tắc đại đạo sẽ triệt để được giải phóng!”
Y cười nói: “Ta nghe Nguyên Thánh Hầu nói, bây giờ vạn tộc không cách nào bước vào cảnh giới chủ nhân quy tắc, khả năng cao là có liên quan tới đám người Nhân Hoàng, trước khi tiền nhân mất tích có lẽ đã thiết hạ đại đạo quy tắc gì đó.
Tóm lại, chỉ cần Nhân tộc bị diệt, không còn Nhân tộc nữa thì hết thảy quy tắc của Nhân tộc đều sẽ tiêu tán!”
Đây là lời Nguyên Thánh Hầu nói với y, y cảm thấy rất hợp lý.
Nghe vậy, tâm tình bà lão khá hơn một chút: “Hi vọng là vậy đi!”
Nói rồi bà nhìn về phía ngọn núi to: “Triều tịch này hẳn sẽ không xuất hiện biến cố gì, phong ấn Bách Chiến đã nhiều năm, Nhân tộc hạ giới có thiên phú tới mấy cũng khó tiến vào Hợp Đạo cảnh! Bách Chiến… thế mà lại là nhân vật mấu chốt!”
Đạo Vũ cảm khái: “Cũng chính vì vậy nên các tộc mới không muốn giết hắn! Bằng không, đây cần chúng ta tới phong tỏa, cường giả các tộc cùng ra tay, dù cho Bách Chiến cường hãn cỡ nào thì cũng phải chết!”
Mạnh cách mấy thì cũng có cực hạn.
Ba năm vị Thiên Vương không giết được ngươi, vậy thì mười vị!
Mười vị đã đủ chưa?
Không đủ thì chỗ ta còn có Chuẩn Vương tiếp cận cảnh giới chủ nhân quy tắc, lại thêm mấy vị ấy nữa, đủ rồi chứ?
Muốn giết thì nhất định có thể giết.
Mấu chốt là vạn tộc dựa vào Bách Chiến mới có thể phong tỏa Nhân tộc 6000 năm, không cho Nhân tộc có cường giả đăng lâm Hợp Đạo cảnh.
Bà lão khẽ cười, thấy Đạo Vũ như có điều suy tính bèn hỏi: “Trước đó hạ giới nói là có biến cố, Đạo Vũ huynh có biết chuyện gì không? Vẫn Tinh và Ma Đãng đạo hữu hình như đều đã vẫn lạc”
Đạo Vũ gật đầu, nói khẽ: “Nhân tộc hạ giới có vị Nhân Chủ mới, căn cứ vào một vài tình báo trước đó thì có lẽ là có quan hệ với Hỏng Mông lão Quy”
“Hồng Mông… “
Bà lão thoáng nhíu mày, rất nhanh liền giãn ra: “Lão sống dai thật, bất quá không phải là lão luôn mặc kệ vạn tộc phân tranh sao? Bây giờ cũng dính vào rồi à?”
“Ai biết được”
Đạo Vũ cười nói: “Có lẽ tất cả mọi người đều cảm thấy triều tịch này đã đến thời khắc cuối cùng rồi! Đọ sức, tranh đoạt, đều là chuyện rất bình thường! Nếu Nhân tộc hạ giới thật sự muốn thu nhận lực lượng thì vẫn xem như chưa tới nỗi quá nát.
Phệ Thần tộc và cả Hồng Mông đều là Hợp Đạo đỉnh cấp! Nếu mấy tộc lại làm thêm chút động tác nhỏ… Thực Thiết tộc Lục Nguyệt đều sẽ thành dư nghiệt!”
Bà lão cười khẽ: “Nếu không phải Tam Nguyệt còn sống, lại có Cự Trúc Hầu chống lưng thì Thực Thiết tộc sớm đã bị diệt!”
Đạo Vũ gật đầu.
Đây là lời nói thật.
Có điều sự tồn tại của Tam Nguyệt vẫn khiến tam đại tộc tương đối kiêng kị.
Trước khi chưa diệt sạch Nhân tộc thì bọn họ cũng không muốn đối phó với Tam Nguyệt, để tránh tổn thất quá mức thảm trọng.
Có một số bí mật đối với những người khác là bí mật, đối với cường giả đỉnh cấp như họ thì lại chẳng tính là bí mật gì, chuyện Tam Nguyệt còn sống thì hiển nhiên tất cả các vị Thiên Vương đều biết.
Lão bà lại nói: “Vài ngày trước Tiên Chiến và Đoạn Huyết tranh đoạt một đạo quy tắc, hình như là Tiên Chiến đã thắng, chẳng lẽ y không biết đại đạo vô chủ này cực kỳ nguy hiểm ư, sao ta nghe nói y còn muốn đổi đạo tu luyện?”
“Nhịn không được dụ hoặc.”
Đạo Vũ cũng là Tiên tộc, thế nên cũng biết một chút tình huống, cười nói: “Cũng không trách y nhịn không được, Tiên Chiến đã sống nhiều năm như vậy, lại chỉ vừa tấn cấp Chuẩn Vương không lâu, nhất là một đạo mà họ mới cướp đoạt kia còn không đơn giản”
“Không đơn giản ư?”
“Đương nhiên, nếu không Đọan Huyết cũng sẽ không tranh tới đổ máu như thế”
Đạo Vũ cảm khái: “Ngay cả ta cũng thấy đỏ mắt, lần này Tiên Chiến cướp đoạt hẳn là Thân thể đạo!”
Bà lão không tránh khỏi kinh ngạc.
Đạo Vũ gật đâu: “Đúng vậy, là Thân thể đạo! Ngươi cũng biết Thân thể đạo của các tộc kỳ thật đều là đại đạo đỉnh cấp! Thân thể đạo lại là đại đạo cơ sở! Nhân tộc, Tiên tộc hay kể cả Ma tộc… Thân thể đạo đều là đỉnh cấp đại đạo của bản tộc!”
“Thượng giới mặc dù xuất hiện nhiều đại đạo quy tắc, nhưng nếu muốn nói đến loại đại đạo đỉnh cấp cơ sở này thì lại cực kỳ hiếm thấy?
Bà lão hâm mộ: “Đúng thế, nếu là Thân thể đạo thì quả thực đáng giá để thay đổi, khó trách Đoạn Huyết không nỡ buông tha mà tranh đoạt nhiều năm với Tiên Chiến”
Đạo Vũ nói: “Nếu ta có thể cướp đoạt một chút cơ sở đạo, tỉ như Ngũ Hành đạo, hay là Sinh mệnh chỉ đạo thì ta cũng muốn đổi! Nhất là Sinh mệnh chỉ đạo, đáng tiếc bấy lâu nó vẫn chưa từng xuất hiện”
“Nếu đạo hữu có thể cướp đoạt Sinh Mệnh chỉ đạo, vậy thì đúng là có hi vọng tiến thêm một bước.. “
Hai người hàn huyên vài câu, Đạo Vũ lúc này mới nói: “Vậy ngươi tu luyện tiếp đi, ta đi nơi khác nhìn xem”
“Đạo Vũ huynh đi thong thả!”
Hai người cáo biệt, Đạo Vũ tiếp tục tuần tra tứ phương.
Chương 2939: Nguy Cơ Tử Vong Ập Tới.
Mà giờ khắc này, ở rìa Phong Ấn sơn.
Tô Vũ yên lặng xem xét tình hình, Thiên Môn mở rộng quan sát cẩn thận, hắn chợt lộ ra ý cười.
Đúng là thủ đoạn tốt!
Quy tắc chỉ lực ở đây buông lỏng thành bộ dạng này nên rất dễ gây nên bạo động.
Bất quá lực lượng quy tắc ở Đạo Nguyên chi địa đều là của ta, các ngươi không biết à?
Hòn đá nhỏ trong tay hắn biến mất, phía trước, một mảnh quy tắc chỉ lực bạo động bị Tô Vũ trấn áp, tức khắc bèn trấn tĩnh chỉ trong giây lát.
Nơi phát ra những quy tắc chỉ lực này đều là Nhân Hoàng đại đạo.
Mà hòn đá nhỏ là sự thể hiện ý chí của Nhân Hoàng.
Còn ép không được các ngươi chắc?
Tô Vũ ngẩng đầu nhìn chung quanh một lượt, hắn thấy có một đầu lực lượng đại đạo không ngừng đi lại khắp bốn phía, còn gây nên một ít bạo động.
Hắn bĩu môi, lão gìa kia chạy khắp nơi làm gì?
Có điều gia hỏa ấy thực sự khó đối phó.
Cường giả chân đạo!
Có lẽ đối với những người khác, ngụy đạo hay chân đạo thì cũng như nhau, nhưng đối với Tô Vũ thì ngụy đạo dễ đối phó hơn nhiều, chân đạo là chiến lực thực sự nên rất khó xử lý.
“Có lẽ trước tiên nên tập kích một tên, xử lý tên đó trước để giảm áp lực cho phe mình”
Tô Vũ lặng yên không một tiếng động, tiếp tục quan sát khung cảnh nơi xa.
Phương hướng này chính là vị trí của bà lão vừa rồi.
Không sai, gia hỏa đang đi tuần kia mới dừng lại một lúc ở bình đài, cho nên tạm thời y sẽ không quay lại đó ngay.
Tô Vũ hóa thành bụi bặm, nối gót hòn đá nhỏ, cấp tốc phiêu động hướng về giữa sườn núi.
Hòn đá nhỏ đang mở đường giúp hắn!
“Giết một tên, nếu để những người khác bỏ chạy thì sẽ không dễ xử lý!”
“Thế nhưng nếu chúng muốn chạy thì cũng là chuyện tốt, chạy đi thì áp lực càng nhỏ hơn, giết hết rồi cấp tốc rút lui.
Nếu để tên nào chạy mất vậy thì cứ để chúng chạy, sáu tên đang phong ấn Bách Chiến không dễ chạy, lực lượng đại đạo còn đang bị phong ấn, muốn chạy thì cũng là hai vị cường giả chân đạo kia!”
Mục tiêu của Tô Vũ chính là sáu vị ngụy đạo.
Về phần hai vị chân đạo, chạy thì cứ chạy, dù sao hy vọng giết hai tên đó không quá lớn.
Hắn nhanh chóng tới gần vị cường giả giữa sườn núi, khoảng cách cũng dần dần rút ngắn.
Ngọn núi này rất lớn!
Từ chân núi đến sườn núi cách chừng mấy vạn mét.
Rất nhanh, khoảng cách đôi bên đang không ngừng rút ngắn.
5000 mét, 3000 mét…
Tô Vũ mở Thiên Môn quan sát động tĩnh đại đạo.
Mở Thiên Môn thì hết thảy đều lộ rõ, liệu đối phương có phát hiện mình mà vẫn giả bộ như chưa phát hiện hay không thì đều có thể nhìn ra từ sự dao động của đại đạo.
Lực lượng đại đạo của đối phương vẫn bình ổn, hiển nhiên là cũng không nhận thấy được 8ì.
Có Thiên Môn quả thực rất đáng sợ.
Ngươi chỉ cần không chú ý, cảm thấy không ai có thể nhìn thấy lực lượng đại đạo của mình, thế rồi một chút ý nghĩ, tâm tư của ngươi đều sẽ bại lộ triệt để.
“Không phát hiện được ta!”
Tô Vũ nhẹ nhàng thổ ra.
Giờ phút này, hắn thậm chí có thể nhìn thấy bà lão giữa sườn núi.
“Thần tộc?”
Tô Vũ hơi ngoài ý muốn, đây vẫn là lần đầu tiên hắn gặp được cường giả đỉnh cấp của Thần tộc, hay lắm, cuối cùng ta cũng có thể giết Thần tộc rồi!
2000 mét!
Tô Vũ càng ngày càng tới gần.
1000 mét!
Đây là một khoảng cách ngắn đến không thể ngắn hơn, đối với Hợp Đạo mà nói, bị người khác tiến lại gần ngàn mét thì cơ hồ chẳng khác nào mặt dán mặt với nhau.
Trên bình đài giữa sườn núi.
Bà lão đột ngột mở mắt, trong lòng bà rung động, vội nhìn xuống phía dưới một chút rồi khẽ nhíu mày.
Không có động tĩnh!
Bà cấp tốc quan sát tứ phương, nơi xa, quy tắc chỉ lực còn đang bạo động, đó là do Đạo Vũ đang đi tuần tra, khoảng cách tới chỗ bà cũng không quá lớn, bởi vì vị này vừa tuần tra qua chỗ bà.
8 vị Thiên Vương giữ khoảng cách không quá xa nhau, vài giây đồng hỏ tất nhiên có thể chạy đến được.
“Ta sao thế này?”
Nghĩ nhiều rồi ư?
Bà lão thầm nghĩ, vừa rồi bà còn khuyên nhủ Đạo Vũ không nên quá lo lắng, giờ thì chính bà lại làm ngược lại, đúng là cổ quái.
“Đạo Vũ huynh!”
Bà ta bỗng nhiên hô một tiếng, hại Tô Vũ giật mình, còn tưởng rằng đã bị phát hiện, hắn vừa định lao lên động thủ, bất quá xem xét lực lượng đại đạo của bà lão này vẫn bình ổn, cũng không hề có lòng phòng ngự nên lại nhẹ nhàng thở ra.
Chờ một chút!
Chờ tên Đạo Vũ kia cút xa ra thì mình hãng động thủ.
“Ngự Lôi đạo hữu có việc gì à?”
Phương xa, Đạo Vũ quay đầu nhìn về bên đây, khẽ nở nụ cười.
Bà lão nghĩ nghĩ rồi mở miệng: “Không có gì, chỉ là nhớ tới mấy ngày trước đây đã nói muốn tổ chức vạn tộc nghị hội, chẳng biết lúc nào thì bắt đầu?”
“Đại khái còn hơn một tháng nữa”
Đạo Vũ cách không cười nói: “Rất nhanh thôi, nhưng chúng ta không cần tham dự, dù sao nhiệm vụ của chúng ta cũng rất trọng yếu”
“Nên thế”
Bà lão khẽ gật đầu, hàn huyên vài câu cùng Đạo Vũ xong, một chút rung động mới nãy đã được dẹp yên.
Tự mình dọa mình!
Phong Ấn sơn cực kỳ sâm nghiêm, Đạo Vũ còn đang ở kế bên, mình lại nghĩ gì thế?
Nơi xa, Đạo Vũ mỉm cười quay đầu nhìn về một phương hướng khác rồi bay đi.
“Cường sát!”
Mà ngay một khắc ấy, trong Văn Minh Chí, Lam Thiên bọn hắn đều nghe được thanh âm của Tô Vũ.
Cường sát!
Tô Vũ không định trấn áp bà lão, bằng không, nếu hù chạy mấy vị cường giả ngụy đạo khác sẽ không tốt.
Một vị Thiên Vương với hơn phân nửa thực lực đều đang phải trấn áp Bách Chiến, có Tô Vũ và Lam Thiên ở đây thì chiến lực còn mạnh hơn khi giết Huyết Long Hầu nhiều, chẳng lẽ còn giết không được bà lão này?
Văn Minh Chí tức khắc mở ra, một nhóm người tính cả Tô Vũ, trọn vẹn 11 vị cường giả xuất hiện trong nháy mắt.
Quy tắc chỉ lực nổ tung!
Lúc bấy giờ, 11 tôn cường giả áo đen đều đốc toàn lực ứng phó, không hề có ý định lưu thủ.
Đám người Định Quân Hầu thậm chí còn bắt đầu thiêu đốt tỉnh huyết.
Lực lượng cường đại như thế tụ tập cùng một chõ, hiển nhiên chiến cuộc bạo phát trong tích tắc!
Giữa sườn núi, bà lão mới trò chuyện với Đạo Vũ xong, vừa an tâm một thoáng, nháy mắt bỗng nhiên trái tim đều sắp nhảy ra ngoài.
Cả người bà ngây ra.
Nguy hiểm!
Vô cùng nguy hiểm!
Nguy cơ tử vong bủa vây!
Nguy cơ như thế này từng xuất hiện khi nào, cụ thể là bao nhiêu năm trước thì bà đã sớm quên mất rồi.
“Nguy…- Bà ta còn chưa kịp hét nên lời, chưa kịp cảnh cáo một tiếng thì đã không còn kịp!
Bà bị người ta áp sát bên cạnh!
Thế mà bà lại không hề mảy may phát hiện!
Mà giờ khắc này, Đại Minh vương cũng ném ra một đại trận, một cái chớp mắt, phong cấm toàn bộ Phong Ấn sơn.
Đại trận không quá mạnh, nhưng đủ để ngăn cản khí tức các cường giả khi đại chiến tiết ra ngoài.
Những nơi khác cấp tốc có phản ứng, tốc độ đều cực nhanh.
Dẫu sao nơi này đều là đỉnh cấp cường giả.
Cơ hồ không có bất cứ ai chẳn chờ mà đều vội vã bay ngay tới phía sườn núi, Đạo Vũ là vị có tốc độ nhanh nhất, khoảng cách gần nhất, y vừa mới chuyển đầu đã cảm ứng được bạo động bèn lập tức trở lại, bay tới ngay bên này.
Hai ba giây, y tuyệt đối có thể đuổi tới!
Nhưng mà bà lão kia có thể chống đỡ nổi hai ba giây sao?
Hiển nhiên là không có khả năng!
Bị Tô Vũ áp sát bên người, nhiều vị cường giả đỉnh cấp đồng loạt ra tay, bà lão lại không hề đề phòng, lực lượng đại đạo còn đang trấn áp Bách Chiến, hiện giờ nhiều nhất thì bà ta cũng chỉ có thể so với Hợp Đạo nhị đẳng, há có thể địch nổi nhiều cường giả như vậy?
Âm!
Một tiếng nổ kinh thiên vang lên, chấn động thiên địa!
Quy tắc chỉ lực chưa kịp nổ tung, bà lão thậm chí còn bảo trì tư thế ngồi xếp bằng thì đã bị nhóm Tô Vũ liên thủ trực tiếp đánh cho thân thể bạo liệt!
Biển ý chí vừa hiện ra liền bị dư ba của cuộc chiến chấn cho nổ bung bét, chia năm xẻ bảy!
Chết Chết nhanh đến mức khó mà tin nổi!
Đạo Vũ đang vọt tới được một nửa liền biến sắc, sau một khắc, y nổi giận gầm lên một tiếng: “Hỗn trướng, giết bọn chúng!”
Chương 2940: Hỗn Độn Nhất Tộc.
Đạo Vũ nổi giận gầm lên: “Hỗn trướng, giết bọn chúng!”
Đáng chết!
Y còn đang tuần tra, vừa mới rời khỏi bên kia chốc lát, thế mà trong chớp mắt Ngự Lôi đã vẫn lạc!
Hai cỗ khí tức Chuẩn Vương, còn lại đều không phải là Chuẩn Vương!
Đạo Vũ mau chóng phán đoán thực lực kẻ địch, có thể địch nổi, có thể giết!
“Huyết Ma, mau tới đây!”
Đạo Vũ quát to, kêu gọi một vị cường giả chân đạo khác đến đây phụ trợ giết địch.
Không ngờ lại để đối phương lén lút áp sát bên người, thật là đáng sợ!
Mà lúc này, Tô Vũ chỉ nhìn về phía Lam Thiên, cấp tốc nói: “Đạo Vũ, ta!”
Lam Thiên hiểu rõ, tên còn lại chính là của y rồi!
Hai người phóng lên tận trời, tốc độ cực nhanh!
Nhiệm vụ của bọn họ là đánh thẳng về phía hai tên cường giả chân đạo nơi xa, ngăn cản bọn chúng chạy tới đây cứu viện.
Những người khác nghe thấy Đại Chu vương quát: “Đi theo ta!”
Một đám người không hề phân tán, mà là lấy tốc độ nhanh nhất lao về phía một vị cường giả ngụy đạo gần nhất!
Tốc độ phải thật nhanh!
Uỳnh!
Chỉ một giây sau, một tiếng vang thật lớn lại truyền đến, Tô Vũ và Đạo Vũ, hai vị cường giả cùng tên trong chớp mắt đã lao vào nhau.
Lam Thiên nhìn thoáng qua bèn đánh tới hướng Huyết Ma đang phóng đến.
“Các ngươi là ai?”
Đạo Vũ giận dữ quát một tiếng.
Thật to gan, hai tôn Chuẩn Vương thế mà dám giết đến Phong Ấn sơn, điên rồi sao?
Ở nơi xa xôi hơn, một lão giả với khí tức mục nát quát lớn: “Cấp tốc giết bọn hắn, Ngự Lôi vừa chết, Bách Chiến sẽ cảm ứng được, phong ấn sẽ bị buông lỏng!”
Lời này vừa nói ra, Đạo Vũ liền biến sắc!
“Thì ra là có ý đồ này!”
Xém chút thì y đã bị phẫn nộ làm lệch hướng, phải, Ngự Lôi mà chết thì chắc chắn Bách Chiến sẽ cảm ứng được.
Khó trách hai tôn Chuẩn Vương cũng dám đến, đây là biết rõ, 6 người đang phong ấn Bách Chiến mà chết một thì sẽ khiến Bách Chiến giãy giụa đúng không?
Khó trách hai vị Chuẩn Vương lại phân biệt tới đối phó với y và Huyết MaI Đối phương nắm giữ tình báo phía bên mình rất rõ ràng, biết người nào đang phong ấn, người nào không tham dự.
Nắm tình báo rõ như lòng bàn tay!
Là tin tức bị tiết lộ ra ngoài, hay là lần trước vị cường giả kia tới đây thăm dò, sau khi trở về bèn ghi chép những tin tức này truyền xuống?
Những người này cùng một bọn với tên kia sao?
Hỗn Độn nhất tộc!
Lúc bấy giờ, chính y cũng cảm ứng được khí tức Hỗn Độn nhàn nhạt từ trên thân Tô Vũ cùng Lam Thiên.
Quanh thân hai vị Chuẩn Vương đều có một ít lực lượng Hỗn Độn.
“Hóa ra là các ngươi, Hỗn Độn nhất tộc!”
Đạo Vũ trong nháy mắt đã nghĩ thông suốt, y gầm lên: “Giết!”
Oanh!
Tô Vũ cấp tốc ra quyền!
Hai người lập tức giao thủ, có điều dù sao Tô Vũ cũng chỉ mới vừa bước vào lĩnh vực Chuẩn Vương, hơn nữa lại không vận dụng Bút đạo nên chỉ thoáng chốc hắn đã bị đối phương áp chế, đánh cho không ngừng rút lui!
“Gia hỏa vừa tấn cấp!”
Đạo Vũ quát lạnh một tiếng, ngươi đúng là đang tìm cái chết!
Phía sau cũng truyền tới một tiếng nổ ầm, tiếp đó là tiếng cười lạnh: “Tên chỗ ta hình như cũng mới tấn cấp không lâu, Đạo Vũ, nhanh lên một chút, thử xem ai giết chết đối phương trước!”
“Được thôi!” Đạo Vũ kích động, đã lâu không được chém giết thẳng tay.
Âm!
Tiếng nổ lớn lại chấn động Phong Ấn sơn!
Bên phía Đại Chu vương, một đám người đã tao ngộ với một tôn cường giả ngụy đạo, chỉ trong giây lát đôi bên đã bạo phát đại chiến, mà 4 vị Thiên Vương ngụy đạo khác cũng đang điên cuồng lao tới hỗ trợ.
Ba vị đuổi về hướng Đại Chu vương bên kia, một vị thì đằng không đi giết Đại Minh vương đang chủ trì đại trận!
Trên không trung, Đại Minh vương hơi biến sắc.
Tô Vũ lại không quản mà chỉ cấp tốc rút lui, hắn vừa đánh vừa phân tâm nhìn lực lượng đại đạo.
Quả nhiên, ngay một khắc này, Phong Ấn sơn đột ngột bạo động!
Một tiếng rống đắc ý truyền vang mà đến!
“Ta cảm nhận được, đã chết một tên súc sinh, ha ha ha… Có người tới cứu ta!”
Bách Chiến vương!
Hắn cảm ứng được, cũng cảm nhận được phong ấn đã bị buông lông bớt, xem ra kẻ phong ấn hắn đã chết mất một tên!
Ẩm!
Ngọn núi chấn động dữ dội, gia hỏa đang muốn đi giết Đại Minh vương tái mặt, cắn răng bộc phát khí tức, gã phải nhanh chóng tăng thêm lực trấn áp.
Mấy vị cường giả ngụy đạo khác cũng hệt như thế!
Họ phải dồn dập bộc phát càng nhiều lực lượng để trấn áp Bách Chiến! Bằng không lỡ như để Bách Chiến thoát được thì bọn họ chết chắc.
Tên đáng chết ấy lại bắt đầu vùng vẫy!
Dù bạo phát nhiều lực lượng hơn thì vị Thiên Vương kia cũng vẫn còn chiến lực Hợp Đạo nhị đẳng, hắn ta hơi thở dốc một thoáng, sau đó không buông tha mà tiếp tục bay về phía Đại Minh vương!
Trước hết phải giết gia hỏa bày trận!
Vị Thiên Vương ngụy đạo này cực kỳ quen thuộc với trận pháp đang được bày ra kia, năm xưa, gia hỏa tới cứu viện cũng từng bày ra đại trận y hệt.
Đương nhiên, vị năm đó mạnh hơn tên ngày hôm nay nhiều!
Trước hết phải phá trận, trận pháp vừa vỡ thì ngoại giới sẽ có thể cảm nhận được động tĩnh đại chiến bên này ngay tức thì!
Ngay khi hắn ta muốn tới gần, lúc này Tô Vũ đang rút lui cũng không khách khí, Văn Minh Chí trực tiếp phóng ra.
Hắn vẫn chưa trấn áp lực lượng đại đạo!
Bởi vì bốn vị Thiên Vương khác còn chưa bị vây kín!
Chỉ khi họ bị vây kín cùng một chỗ thì Tô Vũ mới có thể trấn áp!
Nếu không, bọn gia hỏa kia đều có cơ hội chạy mất.
Ẩm!
Không bao lâu sau, bốn vị Thiên Vương đã hội tụ, dù bị Bách Chiến kiểm chế một chút thì cả bốn vị vẫn chiếm cứ ưu thế, trong chớp mắt, đánh cho đám người Đại Chu vương không ngừng rút lui!
Đại Chu vương có chiến lực cực kỳ cường đại, nhưng Tinh Hồng và Trọng Minh lại quá yếu, bị một tôn Thiên Vương chèn ép điên cuồng mà đánh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










