- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 581 : Sự Khác Biệt Giữa Nam Nhân Và Nữ Nhân. (c2901-c2905)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 581 : Sự Khác Biệt Giữa Nam Nhân Và Nữ Nhân. (c2901-c2905)
❮ sautiếp ❯Chương 2901: Sự Khác Biệt Giữa Nam Nhân Và Nữ Nhân.
“Khốn kiếp!”
Giờ khắc này, Anh Vũ tướng quân thật sự không nhịn được nữa!
Nàng bị phát hiện, hơn nữa đối phương còn đang cố ý đùa giỡn nàng!
Không thể nhẫn nữa, ta muốn giết ngươi!
Nàng chấn động không thôi, vì sao đối phương lại phát hiện ra nàng?
Rốt cuộc sai lầm ở đâu?
Mang theo tâm tư ấy, nàng trực tiếp ra tay, đó là một thanh kiếm, nhưng vừa xuất thủ thì một kiếm bỗng chốc hóa thành vạn kiếm, ngàn vạn đạo lực lượng đại đạo khống chế trường kiếm tấn công Tô Vũ.
Tô Vũ nhanh chóng phán đoán, cảnh giới Hợp Đạo tam đẳng!
Thật sự không yếu! Vị này là tướng quân phong hào, chứng tỏ thượng cổ chưa phải Hợp Đạo, vậy mà đã tiến vào Hợp Đạo tam đẳng, không kém gì Định Quân Hầu, xem ra thiên phú không tồi.
“Làm càn!”
Đại Chu vương quát: “Dừng tay!”
Anh Vũ tướng quân hơi hoảng hốt, dừng tay ư?
Vì sao ta phải dừng tay?
Ngay sau đó, trước mặt Tô Vũ chợt hiện ra một đại ấn, đại ấn tràn ra quang huy nhàn nhạt, giờ khắc này, ánh mắt Anh Vũ tướng quân khẽ biến, có chút cảm giác thân cận, có chút cảm giác áp bách, nàng chấn động nhìn chằm chằm nó, không tự chủ được có cảm giác muốn quỷ sụp xuống bái lạy!
Đây là… Nhân Chủ ấn?
Nhân Chủ?
Nàng hoảng hốt nhìn Tô Vũ, lập tức thu hồi trường kiếm, lùi lại một bước, lộ vẻ mở mịt và kinh ngạc.
Nhân Chủ?
Nhân Chủ từ đâu ra?
Nhân Chủ ấn, trừ chính Nhân Chủ hoặc là ban cho người khác sử dụng thì những người khác không thể vận dụng Nhân Chủ ấn được?
Đây… Đây là Nhân Chủ ư?
Nhân Chủ thời đại nào?
Giờ khắc này, Anh Vũ tướng quân hoàn toàn mê mang, chấn động, nhíu mày hồ nghi…
Vô số cảm xúc bùng nổ.
Thì ra tên khốn kiếp cố ý đùa giỡn mình nãy giờ lại là Nhân Chủ sao?
Sao nàng chưa từng gặp đối phương?
Nàng nhanh chóng lùi lại, vô cùng cảnh giác nhìn về phía Tô Vũ, lại nhìn Đại Chu vương bên cạnh, ánh mắt nghi hoặc, sau đó ánh mắt khẽ biến, nàng chân chờ cất tiếng:
“Chu Thiên Sinh?”
Đại Chu vương ngoài ý muốn: “Ngươi biết ta à?”
“Ngươi hóa thành tro ta cũng nhận ra!”
Anh Vũ tướng quân lạnh lùng quát: “Triều tịch trước, lần đầu tiên gặp ngươi ta đã cảm thấy có vấn đề, bảo Bách Chiến vương tra xét ngươi, đáng tiếc Bách Chiến vương không để ý tới, quả nhiên ngươi có vấn đẻ!”
Đại Chu vương hít sâu một hơi, kỳ quái!
Nữ nhân thật đáng sợ!
Khó trách Tô Vũ không thích nữ nhân, Lam Sơn Hầu đã chết từ lâu, vậy mà lần đầu tiên gặp mình cũng nói là biết mình, má nó, rõ ràng khí tức và bộ dạng ta đều thay đổi, thế mà nàng ta nhìn một cái liền nhận ra, thậm chí đã chết rồi mà vẫn còn nhớ rõ?
Hiện tại Anh Vũ tướng quân cũng biết mình.
Vậy mà tên ngu ngốc Định Quân Hầu kia ở cùng y lâu như vậy, sau khi y giới thiệu bản thân xong thì tên kia mới nhớ đến mình.
Đây là sự khác biệt giữa nam nhân và nữ nhân sao?
Trong lúc nhất thời, tâm tình Đại Chu vương cực kỳ phức tạp, Tô Vũ không thích kéo nữ nhân vào đội ngũ quá có đạo lý!
Anh Vũ tướng quân cũng đang nhanh chóng tự hỏi.
Chu Thiên Sinh… Triều tịch trước đã từng gặp.
Vậy vị bên cạnh y là ai?
Nhân Chủ ư?
Triều tịch nào?
Không đúng, hình như Chu Thiên Sinh ở hạ giới, vì sao lại xuất hiện ở đây?
Ánh mắt nàng biến ảo không ngừng, hạ giới!
Lễ nào hai người này đến từ hạ giới?
Tô Vũ nhìn thoáng qua Đại Chu vương, bất giác thở dài, vì sao người nhận ra ngươi đều là nữ nhân, ngươi đắc tội bao nhiêu nữ nhân rồi?
Thật đáng thương!
Giờ phút này, trong lòng Anh Vũ tướng quân có vô số ý niệm.
Cũng rất cảnh giác.
Nàng nhìn Tô Vũ, cẩn thận nói: “Ngươi là ai?”
“Tô Vũ.”
Tô Vũ cười cười: “Hoặc có thể xưng là Nhân Chủ”
“Nhân Chủ..”
Anh Vũ tướng quân cảm ứng được, nhưng vẫn nghiêm mặt hỏi: “Từ hạ giới tới ư?”
“Đúng vậy”
Tô Vũ yên lặng nhìn nàng, Anh Vũ tướng quân không tự tại cho lắm, nàng lui về phía sau một bước: “Các ngươi tìm ta có chuyện gì? Còn nữa, vì sao lại tìm được vị trí của ta?
Tô Vũ cứ thế quan sát nàng hồi lâu, cuối cùng mới nhẹ giọng nói: “Vì sao ta tìm được ngươi thì còn cân ta giải thích sao?”
“Nếu ngươi chỉ muốn làm độc hành hiệp thì ta liền mặc kệ ngươi”
Anh Vũ tướng quân nhíu mày: “Ngươi muốn ta đi theo ngươi? Hay là giúp ngươi?”
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Không cần phải giúp ta, đừng quấy rối là được, hiện tại đám các ngươi đều có khả năng gây phiền toái cho ta!”
Anh Vũ tướng quân khó hiểu: “Vậy các ngươi tới tìm ta làm gì?”
Tô Vũ nói thẳng: “Ngươi hẳn là người thông minh, ít nhất ta thấy ngươi thông minh hơn Định Quân Hầu.
Cho ngươi hai con đường, đi theo ta, cống hiến cho ta mấy năm! Hoặc là trong vòng 3 năm không được ra khỏi Nhất Tuyến Hạp, ở yên tại chỗ, ta sẽ bố trí trận pháp trong hang ổ của ngươi, một khi ngươi dám tùy tiện đi ra ngoài thì ta sẽ coi như ngươi phản loạn Nhân tộc”
“Dựa vào cái gì?”
Anh Vũ tướng quân lạnh mặt, Tô Vũ bình tĩnh nói: “Dựa vào việc ta là Nhân Chủ của Nhân tộc thời đại này! Ta có năng lực giết ngươi, cũng có lý do để giết ngươi bất cứ lúc nào, nhưng bây giờ ta chưa muốn động thủ.
Đừng ép ta nói ra con đường thứ ba, ngươi sẽ hối hận đấy”
Anh Vũ tướng quân nhìn hắn, trong lòng thầm mắng.
Gia hỏa này thật cuồng vọng!
Cái gọi là con đường thứ ba kia chẳng có gì ngoài cái chết.
Đại Chu vương bên cạnh im lặng lắng nghe, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng.
Tô Vũ có thành kiến với Nhân tộc thượng cổ.
Tô Vũ từng nói vài lần, ta có thể cầu ngoại tộc cứu viện Nhân tộc, nhưng tuyệt đối không cầu Nhân tộc tới cứu, Nhân tộc vốn không phải là Nhân tộc của một mình hắn, mà là của mọi người.
Đám cường giả kia không muốn xuất lực, vậy thì đừng quấy nhiễu là được.
Tô Vũ không ép những người này phải xuất lực, lúc trước thậm chí còn lười để ý tới, chỉ là lần này đối phương quấy nhiễu kế hoạch của mình, hơn nữa còn là nhiệm vụ do Cự Trúc Hầu đưa ra nên Tô Vũ mới quyết định ra tay với vài vị cường giả thượng cổ.
Đại Chu vương ngẫm nghĩ, quyết định mở miệng: “Anh Vũ tướng quân, Định Quân Hầu đã đầu nhập dưới trướng Vũ Hoàng! Lần này Vũ Hoàng đến thượng giới là có chuyện quan trọng muốn làm, sự tình Long tộc không biết ngươi đã biết chưa, nhưng đó là do chúng ta làm”
Đại Chu vương nhìn về phía nàng: “Chúng ta không có ác ý, chỉ hy vọng khi thu nạp thế lực Nhân tộc thì không sinh ra quá nhiều phiền toái và phân tranh!”
Anh Vũ tướng quân nghi ngờ: “Chuyện Long tộc thật sự do các ngươi làm?”
“Không sai”
Trong lòng Anh Vũ tướng quân hơi kinh ngạc, nàng đã nghe nói, tuy tin tức không quá linh thông nhưng chuyện lớn như vậy, cả thượng giới đều đang thảo luận, nàng đương nhiên cũng thu được một ít tiếng gió.
Vậy mà lại do nhóm người này làm!
Nàng nhìn về phía vị Nhân Chủ đầu bạc trước mắt, hồi lâu sau nàng mới hỏi: “Bách Chiến vương còn chưa chết, nếu hắn trở lại thì ngươi sẽ làm gì?”
Tô Vũ khẽ nhíu mày.
Đại Chu vương nhẹ giọng nói: “Không liên quan đến chúng ta”
Đại Chu vương bất đắc dĩ, lại là Bách Chiến vương… Quả nhiên Anh Vũ đã chạm vào điểm mấu chốt khiến Tô Vũ ngứa mắt.
Nhưng không ngờ Anh Vũ tướng quân lại phẫn nộ nói: “Không liên quan cái gì? Sao lại không liên quan? Nếu tên khốn ngu ngốc ấy thoát ra rồi lại đoạt quyền, bảo chúng ta đi chịu chết thì chẳng lẽ cũng nghe theo hắn ư?”
Nàng giận dữ mắng: “Tên khốn đó cực kỳ bảo thủ, ngang ngược lỗ mãng, các ngươi không có thủ đoạn đối phó hắn đoạt quyền, một khi hắn khống chế quyền lực Nhân tộc lần nữa, chẳng phải là tất cả chúng ta phải đi chịu chết? Nếu không có phương pháp đối phó Bách Chiến, không áp được Bách Chiến, ta tuyệt đối không đi theo các ngươi!”
Chương 2902: Trí Tưởng Tượng… Kỳ Lạ!
Tô Vũ sửng sốt.
Đại Chu vương cũng ngây dại.
Này… Là sao?
Tô Vũ có chút hoảng hốt, kinh ngạc nhìn nàng: “Ngươi… Ngươi không thích Bách Chiến ư?”
Anh Vũ tướng quân cả giận: “Hắn là thằng ngu! Bảo thủ, tự cao tự đại, tự nhận thiên hạ đệ nhất, đánh trận nào thắng trận đó, trên thực tế chỉ là tên ngu xuẩn! Ta nói Chu Thiên Sinh có vấn đề, hắn không tin! Ta nói nữ nhân kia có vấn đề, hắn cũng không tin!
Ta nói không thể dễ dàng hy sinh minh hữu, hắn vẫn không nghe! Ta nói quét sạch tiểu tộc trước, hắn cũng làm lơ.
Ta nói nên bắt lấy cường giả tam tộc, hắn toàn bỏ ngoài tai!”
“Kẻ bảo thủ như thế, trừ thực lực mạnh chút thì chả được cái cóc khô gì! Một khi hắn giải phong mà các ngươi không địch lại, sau đó bị hắn đoạt quyền, ngươi bảo ta phải tiếp tục ra sức vì tên ngu xuẩn ấy sao?”
Tô Vũ há hốc miệng, hắn thật sự ngơ ngác, nhất thời không kịp phần ứng!
Đây là cường giả Nhân tộc thượng cổ đầu tiên mắng Bách Chiến vương.
Anh Vũ tướng quân mắng một trận xong mới cảnh giác hỏi bọn họ: “Các ngươi tìm ta, hoặc nên nói là đến thượng giới là để giải phong Bách Chiến ư? Ta không làm! Các ngươi tự lo đi! Ta không muốn mang theo người dưới trướng ta đi chịu chết! Trừ khi ngươi giết ta… Bằng không cứ mặc xác tên đó, hắn tự giải phong được thì giải phong, không được ta cũng không quản!”
Nàng lui về phía sau vài bước, lộ vẻ phẫn nộ và tuyệt vọng.
Dù sao nàng cũng không muốn làm việc này.
Dân Sơn Hầu, Trấn Nam Hầu đều từng tìm nàng, bảo nàng xuất lực cùng đi cứu Bách Chiến vương… Lần nào nàng cũng cự tuyệt, dù không trực tiếp cự tuyệt thì cũng trì hoãn không trả lời.
Cứu Bách Chiến?
Cút đi!
Không chỉ hiến mạng chính mình, mà đợi Bách Chiến giải phong xong, thu nạp thế lực Nhân tộc còn sót lại, chắc chắn sẽ bại hết trong chớp mắt!
Còn không bằng hiện tại, mọi người phân tán, có lẽ còn người có thể sống sót.
Tô Vũ ngây dại nhìn nàng, sau một lúc lâu, hắn mới bật cười: “Ngươi là người đầu tiên ta gặp mà không tán thành cứu Bách Chiến!”
Anh Vũ tướng quân lạnh lùng nói: “Hắn không chết được, vạn tộc có thể giết hắn thì đã sớm giết rồi! Không giết thì đương nhiên là đang chờ hắn giải phong rồi mới giết, hoặc là có ý tưởng khác! Đã không chết thì sớm hay muộn cũng có thể tự giải phong, vì sao phải đi cứu? Dùng mạng chúng ta đổi lấy mạng hắn? Đáng giá sao? Cứu ra rồi thì thế nào? Năm đó nội tình Nhân tộc hùng hậu như vậy mà hắn còn không thắng được, huống chỉ là hiện tại!”
Dù sao, nàng không cảm thấy Bách Chiến là chúa cứu thế.
“Hiện giờ ta ẩn thân Nhất Tuyến Hạp cũng rất tốt, không cần Bách Chiến tới cứu ta!”
Anh Vũ tướng quân nhìn hai người, lại nhìn Tô Vũ, lạnh lùng nói: “Ngươi cứu hắn, hắn cũng sẽ không nghe ngươi, ngươi đừng nghĩ quá nhiều! Bách Chiến là người bảo thủ, tự cao tự đại, tôn thờ vũ lực, chỉ coi trọng huyết thống và thân phận.
Ta là tướng quân phong hào chứ không phải Hầu thượng cổ, ở dưới trướng hắn, ta cũng không có địa vị gì đáng nói! Ngươi cũng vậy, Nhân Chủ như ngươi ở trong mắt hắn thì cũng chỉ là con nít chơi đồ hàng mà thôi, ngươi cho rằng cứu hắn ra ngoài thì hắn sẽ cho ngươi cái gì?”
“Trừ khi ngươi có huyết mạch Nhân Hoàng, huyết mạch tứ vương, hoặc là đích truyền của Nhân vương, nếu không… Ngươi không đến Chuẩn vương cảnh, hắn sẽ cảm thấy ngươi không là gì cả, còn không tôn quý bằng Hầu thượng cổ!”
Tô Vũ nhìn Đại Chu vương, thật vậy ư?
Vì sao trước đây chưa từng nghe nói?
Đại Chu vương thấy Tô Vũ nhìn mình thì ho nhẹ một tiếng: “Quả thật Bách Chiến vương trọng huyết thống, trọng môn đệ, trọng vũ lực”
Tô Vũ tò mò: “Huyết thống của hắn là gì?”
“Là huyết mạch Đấu vương”
Tô Vũ cười khẽ: “Không phải hắn có quan hệ với Thái Cổ Cự Nhân tộc sao?”
Đại Chu vương hơi đau đầu: “Thái Cổ Cự Nhân tộc xem như một chủng tộc bá chủ thời thái cổ, thậm chí nghe đồn là một chi của Nhân tộc.
Ở trong mắt Bách Chiến thì huyết thống chủng tộc này không thấp”
Tô Vũ gật đầu, thì ra là thế.
Là một kẻ mang tư tưởng cổ xưa, lúc này hắn mới phát hiện mình biết quá ít về Bách Chiến vương.
Ngoan cố phái!
Khó trách nhiều tên đồ cổ thích người này, quả nhiên cả tư tưởng và hành động đều rất phù hợp với ích lợi cũng như tâm ý bọn họ.
Đối diện, Anh Vũ tướng quân nhíu mày nhìn hai kẻ đối diện.
Hai người đề cập tới Bách Chiến, Đại Chu vương thì bình thường, Tô Vũ cũng không nói gì khác lạ, nhưng nàng lại cảm thấy được ngữ khí của đối phương có vẻ mang theo một chút khinh miệt.
Anh Vũ tướng quân hỏi thẳng Tô Vũ: “Hình như thực lực ngươi không quá mạnh, nhưng các ngươi lại đối phó được Long tộc, sau lưng ngươi có Chuẩn vương sao?”
Tô Vũ ngẫm nghĩ, cười đáp: “Có”
“Hiện giờ Nhân tộc cũng tổ chức theo hình thức hội nghị ư?” Anh Vũ tướng quân lo lắng hồi: “Trong hội nghị, ngươi có quyền lên tiếng không?”
Tô Vũ câm nín không trả lời được, ta có quyền không ư?
Hội nghị nào?
Anh Vũ tướng quân thấy hắn không đáp thì sắc mặt khẽ biến: “Quả nhiên! Ngươi không có quyền lên tiếng, vậy mà lại tới thu phục ta, chắc chắn sẽ có một hỏi tranh đấu lung tung rối loạn, ta chán ghét loại tranh đấu này! Đám gia hỏa kia luôn nói những lời ảo tưởng không thực tế! Thượng cổ đã diệt, nay đã không thể khôi phục vinh quang thượng cổ… Sớm hay muộn các ngươi cũng sẽ chôn vùi Nhân tộc!”
Con rối!
Giờ phút này, nàng đã minh bạch.
Xem ra vị Nhân Chủ trước mắt còn không bằng Bách Chiến, dù sao Bách Chiến cũng có thực lực áp chế kẻ khác, mà vị này chỉ là một con rỐI.
Sau lưng bị người ta khống chế, hoàn toàn không thể tự mình làm chủ!
Tô Vũ lộ vẻ quỹ dị, sau một lúc lâu mới nói: “Chuẩn vương dưới trướng rất nghe lời ta”
Anh Vũ tướng quân khit mũi coi thường: “Ngươi có thể áp chế được những người đó sao? Ta thấy tuổi tác ngươi không lớn, thiên phú hẳn không rồi, thực lực cũng tạm, nhưng e là ngươi chỉ có thể nắm giữ số ít người.
Không nói đâu xa, ngươi có thể khống chế được Chu Thiên Sinh không? Có lẽ… Hắn chỉ đang giám thị ngươi thôi!”
Anh Vũ tướng quân cười lạnh: “Gia hỏa họ Chu kia cũng là đồ cổ, thoạt nhìn dễ bảo, trên thực tế chỉ là đang lừa ngươi thôi.
Y âm hiểm như thế, khi đại chiến thất bại còn chưa từng bại lộ thực lực, hiện tại đi theo phía sau ngươi, không phải để giám thị ngươi thì có thể là cái gì?”
Thật đáng buồn!
Nàng phân tích: “Ngươi cho rằng Định Quân đầu phục ngươi? Không đâu, bọn họ muốn hoàn toàn chiếm đoạt quyền lực của ngươi, nghênh đón Bách Chiến trở về, Bách Chiến mà xuất hiện thì ngươi sẽ chẳng là gì cả, dù không bị giết thì cũng chỉ là vật hi sinh đáng thương! Nếu ta đoán không sai thì có lẽ sắp tới các ngươi muốn đến đạo nguyên chi địa!”
Ánh mắt Tô Vũ cổ quái, gật đầu: “Đúng vậy”
“Quả nhiên!”
Anh Vũ tướng quân tỏ vẻ thương hại: “Ngươi quá ngu xuẩn, thật đáng thương! Ngươi đến đạo nguyên chi địa là để cứu Bách Chiến, nhưng chính ngươi cũng không biết khi cứu Bách Chiến ra, ngươi sẽ có kết cục gì, vậy mà còn tới thu phục ta ư?”
Không còn lời gì để nói!
Tô Vũ nhịn không được nhìn sang chỗ Đại Chu vương, cười tủm tỉm nói: “Nàng ohana tích rất có đạo lý, ngươi cảm thấy thế nào?”
Đại Chu vương cười khổ: “Cái này… Ta cũng là lần đầu tiên gặp được”
Anh Vũ tướng quân tự mình tưởng tượng ra một câu chuyện hết sức cẩu huyết!
Nhưng nghe lại rất hợp tình hợp lý!
Không hoàn toàn là bịa đặt, mà là căn cứ theo tuổi tác và thực lực của Tô Vũ để phán đoán.
Đại Chu vương đi theo có về như giám thị, còn Tô Vũ lại hoàn toàn phù hợp với bộ dáng một con rối.
Chương 2903: Mua Một Tặng Một.
Anh Vũ tướng quân thấy bọn họ trao đổi, lại thương tiếc nói: “Tô Vũ, ngươi còn trẻ, hẳn là thiên phú không tôi, đừng quá mức ngu xuẩn tin tưởng tất cả, tin rằng Bách Chiến trở về thì ngươi có thể thu phục hắn, hoặc là mong hắn làm tay đấm của ngươi… Không có chuyện đó đâu.
Người trẻ tuổi luôn cảm thấy mình thiên hạ đệ nhất, không gì không làm được, chỉ là trò cười mà thôi!”
“Nếu ta là ngươi, dù thế nào thì cũng sẽ kiên trì đến cuối, sẽ không chủ động đi cứu Bách Chiến!”
Tô Vũ gật đâu: “Có đạo lý!”
Anh Vũ tướng quân thấy hắn đồng ý với lời mình nhắc nhở thì nhẹ nhàng thở ra, nhưng lại cảnh giác nhìn Đại Chu vương: “Người này không phải người tốt!”
Tô Vũ tiếp tục hùa theo: “Không sai, quả thật không tính là người tốt!”
Đại Chu vương cười khổ: “Ta trung thành như vậy, sao lại không phải người tốt?”
Hành trình thu phục đang êm đẹp, sao lại thành buổi họp phê phán chính mình và Bách Chiến rồi?
Tô Vũ ngẫm nghĩ, tươi cười nói: “Có lẽ ngươi đúng, cho nên hiện tại ta cần trợ lực, nếu không ta không thể cãi lời những người đó, không phải sao? Không bằng Anh Vũ tướng quân rời núi trợ giúp ta một lần, cũng tránh cho Nhân tộc rơi vào tay Bách Chiến lần nữa”
Với những người khác nhau phải dùng sách lược khác nhau.
Anh Vũ tướng quân nhìn vào ánh mắt trong veo sáng sủa hắn, lại nhìn Đại Chu vương đang xụ mặt đứng bên cạnh, nghiêm nghị nói: “Người này ở bên cạnh ngươi, lòng mang ý xấu, ngươi sẽ không có khả năng phát triển được thế lực của chính mình!
Tô Vũ mỉm cười: “Cho nên càng cần Anh Vũ tướng quân tới tương trợ ta! Đương nhiên, tuy rằng Đại Chu vương lòng mang ý xấu, nhưng hiện giờ đã bị ta thu mua, y sẽ mắt nhắm mắt mở, có một số việc sẽ không quản”
“Hơn nữa không phải Bách Chiến còn chưa được giải phong sao?”
Anh Vũ tướng quân nhíu mày: “Vậy hiện tại đưới trướng ngươi có bao nhiêu cường giả?
Mấy vị Chuẩn vương?”
“Chuẩn vương..”
Tô Vũ tính toán, Phì Cầu, Nam vương, Lam Thiên, ba vị.
Vạn Thiên Thánh, lão Quy, Đại Chu vương thì còn thiếu một chút, nhưng lão Quy cũng sắp rồi.
Tô Vũ cười nói: “Tạm thời chỉ có ba vị”
“Có ai ủng hộ ngươi không?” Anh Vũ tướng quân hỏi. “Ba vị không ít, còn nhiều hơn ta tưởng tượng! Bao gồm những ai, ta có quen không?”
Ba vị Chuẩn vương không có khả năng vô duyên vô cớ xuất hiện.
Có lẽ nàng có quen biết!
Để xem có đáng tin hơn Bách Chiến hay không!
“Đương nhiên có người ủng hộ ta”
Tô Vũ cười tủm tỉm: “Nếu không ta cũng không đảm đương nổi chức vị Nhân Chủ.
Có hai vị có lẽ ngươi không quen, nhưng có một vị hẳn là ngươi biết, Nam Thiên vương Tử Linh giới vực, ngươi biết không?”
“Nam Thiên vương?”
Anh Vũ tướng quân giật mình, có Tử Linh Thiên vương ư?
Nàng cổ quái hỏi: “Người ủng hộ ngươi là vị Nam Thiên vương này? Nếu là bà ấy thì có thể lý giải, dù sao bà ta sinh tồn ở Tử Linh giới vực, không quan hệ gì nhiều với sinh linh giới, nhưng sự ủng hộ của Nam vương chỉ hữu hạn, bà ấy vốn không thể ra khỏi địa bàn Tử Linh”
Tô Vũ mỉm cười: “Nhưng dù sao cũng là Chuẩn vương”
Điều này cũng đúng.
Tô Vũ lại cười nói: “Trừ ngươi ra, còn ai không ủng hộ Bách Chiến tiếp tục thống nhất Nhân tộc không? Chỉ khi các ngươi trợ giúp ta thì ta mới có hy vọng… Dù sao ta cũng không muốn làm con rối.
Anh Vũ tướng quân, hiện tại ta chính là lãnh tụ chính thông của mấy tỷ sinh linh Nhân tộc, chiếm cứ đại nghĩa, vẫn còn cơ hội.
Nếu không tranh thủ một chút vậy thì sẽ chẳng có chút cơ hội nào, đợi tới khi Bách Chiến thoát ra rồi nhất thống Nhân tộc lần nữa, tới lúc đó ta sẽ rất phiền toái”
Anh Vũ tướng quân đáp: “Chuyện này phải xem thực lực bản thân ngươi, thực lực ngươi không đủ thì ráng tranh thủ mau chóng phát triển, bằng không giấy giụa thế nào cũng đều vô dụng!”
Tô Vũ nói: “Ta cũng sắp bước vào cảnh giới Chuẩn vương, có lẽ không đến mấy tháng nữa, đợi đến khi Bách Chiến giải phong thì ta cho rằng mình vẫn có thể tranh một trận!”
Anh Vũ tướng quân hơi do dự, rối rắm.
Tô Vũ lại nói: “Không thì ta chỉ có thể chắp tay nhường lại, giao mấy tỷ Nhân tộc cho Bách Chiến…”
“Không thể!”
Anh Vũ tướng quân vội quát: “Bách Chiến chỉ làm được tướng, tuyệt đối không thể làm soái! Giao Nhân tộc cho hắn thì chắc chắn lại là một lần thảm bại nữa!”
Nàng do dự một hồi, rồi cắn răng nói: “Ta có thể trợ giúp ngươi, nhưng ta không thể mang người của mình đi, để cho bọn họ tiếp tục sinh tồn ở Nhất Tuyến Hạp vậy! Ngoài ra, Trấn Nam Hầu, Định Quân Hầu, Ám Ảnh Hầu, Hỏa Vân Hầu, đám nam nhân ngu xuẩn đó đều như Bách Chiến, chỉ biết dùng nắm tay nói chuyện! Chỉ có Vân Thủy Hầu thì ta có thể thử thuyết phục, Vân Thủy Hầu cũng chướng mắt Bách Chiến.
Nàng là người ngưỡng mộ Văn vương!”
Ánh mắt Tô Vũ quỷ dị nhìn về phía Đại Chu vương.
Đám nam nhân ngu xuẩn các ngươi chỉ biết duy trì Bách Chiến.
Nhìn xem, Anh Vũ tướng quân người ta nói, nữ nhân các nàng không ủng hộ kia kìa.
Hình như gần đây ta thu phục hơi nhiều nữ tướng.
Nam vương, Lam Sơn Hầu đều là những người ngưỡng mộ Văn vương.
Xem ra Văn vương được không ít cô nương yêu mến.
Quan trọng hơn là hình như người mê luyến Văn vương đều chướng mắt Bách Chiến, kỳ thật Bách Chiến không tệ lắm, giờ phút này, Tô Vũ còn thấy hơi tội nghiệp hắn ta, gia hỏa đáng thương, vì sao nữ nhân chán ghét ngươi như vậy?
Mãng phu thì không xứng có người nguyện trung thành sao?
Anh Vũ tướng quân vốn không muốn rời núi, nhưng nghe nói cần ngăn cản Bách Chiến, nhìn xem, nàng động tâm rồi, còn tích cực nguyện ý giúp mình đi thuyết phục Vân Thủy Hầu rời núi tương trợ…
Đây xem như mua một tặng một đúng không?
Nguyên nhân chính là bởi vì Bách Chiến muốn giải phong, các nàng không muốn Nhân tộc bị Bách Chiến khống chế lần nữa.
Đại Chu vương cũng thấy đau đầu.
Y truyền âm cho Tô Vũ: “Vũ Hoàng… Nữ nhân không thể nói lý, điểm này Vũ Hoàng nhận xét đúng lắm”
Tô Vũ phì cười, truyền âm đáp: “Không đâu, hiện tại ta cảm thấy nữ nhân không tồi, ở thời khắc mấu chốt thì bọn họ đáng tin cậy hơn các ngươi nhiều”
Cút mợ ngươi đi!
Đại Chu vương phun tào trong lòng, chẳng qua những người này nguyện ý nghe ngươi thôi, ngươi nhìn xem, nếu đám nữ nhân cũng não phẳng, kiên quyết duy trì Bách Chiến thì chắc chắn ngươi sẽ mắng tám đời tổ tông nhà họ!
Anh Vũ tướng quân thấy hai người truyền âm liền cảnh giác: “Các ngươi.”
Tô Vũ than thở: “Hắn đang khuyên ta đừng phân biệt Nhân tộc, Bách Chiến không phải địch nhân, bảo ta đừng quá mức tín nhiệm Anh Vũ tướng quân..”
Anh Vũ tướng quân cả giận lườm Đại Chu vương: “Quả nhiên hắn sẽ quấy nhiễu ngươi!
Chính vì thế càng không thể để Bách Chiến đắc thế lần nữa! Tô Vũ, ta có thể rời núi trợ giúp ngươi, nhưng ta có điều kiện!”
“Mời nói!”
“Một khi Bách Chiến trở về, ngươi mà đấu không lại hắn, không thể khống chế Nhân tộc thì khi đó, ta sẽ rời đi!”
Nàng lạnh lùng nói: “Ta không muốn chịu chết vô ích! Bách Chiến vĩnh viễn chỉ biết một chiêu, dùng nắm tay đánh chết địch nhân… Đối phương không chết thì chính là hắn chết, nhưng thời đại thay đổi rồi, vạn tộc có vô số Hợp Đạo.
Hắn có thể đánh chết bao nhiêu người? Để hắn nắm giữ Nhân tộc, sớm hay muộn Nhân tộc cũng sẽ bại!”
Tô Vũ đáp ứng: “Được, một khi Bách Chiến thoát ra, ta mà đấu không lại hắn, bị hắn đoạt quyền thì ngươi có thể đi bất cứ lúc nào”
Anh Vũ tướng quân nhẹ nhàng thở phào: “Ngươi vẫn rất sáng suốt!”
Nàng lại nói: “Ít nhất bây giờ người còn danh nghĩa Nhân Chủ, vẫn có cơ hội, thừa dịp Bách Chiến chưa giải phong thì hãy ráng bồi dưỡng thế lực cho mình, áp chế những kẻ phản đối, như vậy ngươi mới có hy vọng giành thắng lợi!”
Tô Vũ mỉm cười: “Không sai, ta rất tán đồng điểm này!”
Anh Vũ tướng quân cực kỳ hài lòng, nàng cảm thấy vị tân nhân chủ này khá hơn Bách Chiến nhiều, ít nhất rất chịu khó tiếp thu ý kiến của người khác.
Bách Chiến chỉ là một kẻ mọi rợ bảo thủ, là mãng phu, vũ phu!
Nói gì cũng không nghe, mà hắn chỉ không nghe lời mình nói, còn đám lão nam nhân kia bảo gì thì Bách Chiến đều tin, Bách Chiến đúng là ngu ngốc!
Trong lòng nàng lại mắng lần nữa.
Nhân Chủ…
Nàng nhìn Tô Vũ, hy vọng Nhân Chủ thế hệ này không phải bao cỏ là được.
Chắc chắn nàng sẽ phải rời núi.
Không có khả năng ở mãi trong Nhất Tuyến Hạp!
Kỳ thật đối phương là Nhân Chủ, hơn nữa còn tới tận nơi yêu câu nàng đi theo nên kiểu gì nàng cũng phải rời núi, chẳng qua nàng hy vọng có thể tranh thủ chút điều kiện có lợi cho mình, hiện tại xem ra hiệu quả không tệ!
Nếu có thể tiếp thu… Vậy là tốt rồi.
“Ta phải dàn xếp tướng sĩ đưới trướng, các ngươi ra ngoài chờ ta, một canh giờ sau ta sẽ tới tìm các ngươi!”
Anh Vũ tướng quân nói: “Sau khi rời khỏi đây, ta sẽ mang các ngươi đi tìm Vân Thủy Hầu.
Còn vài vị khác thì ta kiến nghị không cần đi tìm, đều là đám phiền toái, tìm được xong thì chắc chắn đám gia hỏa ấy sẽ lôi kéo các ngươi đi cứu Bách Chiến, đó là chịu chết!”
Tô Vũ thoải mái: “Hành sự tùy theo hoàn cảnh đi, hiện tại nhiều người nhiều sức, có lẽ có thể dùng tạm trước, có Anh Vũ tướng quân ở đây cũng có thể khắc chế một chút, tránh cho bọn họ gây chuyện, không phải sao?”
“Có lẽ!”
Anh Vũ tướng quân không tỏ ý kiến, ai biết được.
Có lẽ có thể dùng tạm.
Tô Vũ cười cười: “Ta ra ngoài đây”
Hắn không ở lâu.
Anh Vũ không định mang theo tướng sĩ dưới trướng cũng là chuyện tốt, dù sao Nhất Tuyến Hạp khá an toàn, người bình thường không dám tự tiện xông vao.
Chương 2904: Vân Thủy Hầu.
Tô Vũ cùng Đại Chu vương ra khỏi Nhất Tuyến Hạp.
Đại Chu vương vừa ra ngoài liền đở khóc dở cười oán thán: “Chuyện này là sao?”
Tô Vũ bật cười: “Sao cái gì, không thể có người phản đối Bách Chiến à? Ta cảm thấy bình thường, lúc trước ta còn nghĩ, Bách Chiến thua thảm như thế mà không có ai cảm thấy hắn không ổn sao? Hiện tại xem ra vẫn có, chỉ là người phản đối có khả năng đều đã chết”
Đại Chu vương gật đầu, có chút cảm khái: “Chờ Anh Vũ tướng quân biết chúng ta đều ủng hộ Vũ Hoàng, có lẽ nàng sẽ không băn khoăn nữa! Thời gian dài rồi nàng sẽ hiểu thôi”
Giải thích cũng không thông.
Càng giải thích, người ta càng cảm thấy Tô Vũ ngu ngốc, không nhận ra mọi người muốn khống chế ngươi, chờ đợi Bách Chiến trở về.
Vậy dứt khoát không cần giải thích!
Tô Vũ tủm tỉm cười: “Thời gian dài rồi nàng sẽ hiểu! Chuyện tốt mà!”
Tâm tình hắn không tệ lắm.
Ta tưởng rằng sẽ gặp phải một người ủng hộ Bách Chiến, cuối cùng kết quả lại ngược lại, tâm tình đương nhiên không tôi.
Đúng một tiếng sau, Anh Vũ tướng quân xuất hiện.
Nàng liếc Đại Chu vương, lười để ý, sau đó nàng quay sang nói với Tô Vũ: “Ta mang ngươi đi tìm Vân Thủy Hầu, nhưng các ngươi không cần đi vào, để ta vào nói với nàng!
Đặc biệt là Chu Thiên Sinh, tốt nhất ngươi đừng lộ diện!”
“Ta và Vân Thủy Hầu nhận thức nhiều năm, thuyết phục nàng rời núi chắc là không thành vấn đề… Có điều…”
Nàng nhìn thoáng qua Tô Vũ, cảnh cáo: “Ngươi không thể biểu hiện quá mềm yếu, vâng vâng dạ dạ, Vân Thủy Hầu sẽ chướng mắt! Ngươi phải tự cố gắng, phải tranh thủ thì chúng ta mới có thể giúp ngươi, nếu không chỉ trông cậy vào ta và Vân Thủy Hầu chống lại Bách Chiến là chuyện không thể nào!”
Tô Vũ cười cười, vung tay lên đổi áo bào, khí chất đột nhiên thay đổi, nhu hòa nháy mắt hóa thành bá đạo!
Anh Vũ tướng quân hơi hoảng hốt, khí chất biến hóa thật nhanh.
Khí chất là thứ người thường phải rèn luyện thật lâu mới có chút biến hóa.
Ban nãy Tô Vũ thoạt nhìn nhu nhược, trong chớp mắt đã trở nên vô cùng bá đạo, chuyện này…
Anh Vũ tướng quân hơi ngơ ngác, theo bản năng giơ ngón cái: “Đúng vậy, cứ như vậy!
Là Nhân Chủ, là vương giả của Nhân tộc, sao có thể không chút khí phách nào được.
Ngươi không thể quá mềm yếu!”
Nàng cảm thấy như bây giờ rất ổn!
Xem ra vị tân nhân chủ này không yếu kém như tưởng tượng, rất tốt, chỉ sợ ngươi quá yếu thì sẽ không làm được gì.
Tô Vũ cười cười, không trả lời nàng ta.
Có thể nhẹ nhàng thu phục Anh Vũ và Vân Thủy là chuyện tốt, còn lại ba người Trấn Nam Hầu, Hỏa Vân Hầu và Ám Ảnh Hầu.
Tô Vũ cảm thấy nếu Ám Ảnh Hầu là người thông minh, vậy hắn ta nên biết phải lựa chọn thế nào, hắn ta còn biết rõ tình huống hơn nhiều so với Anh Vũ tướng quân bế tắc thông tin.
Như vậy chỉ còn lạïTrấn Nam Hầu và Hỏa Vân Hầu.
Hỏa Vân Hầu vốn nợ mình một mạng!
Đúng vậy, bởi vì Tô Vũ đã giải vây Thần Hỏa Sơn cho đối phương.
Còn Trấn Nam Hầu thì xem tình thế rồi tính.
Vân Thủy Hầu ở Phù Trầm Hà, cũng là một hiểm địa tương tự Nhất Tuyết Hạp.
Phạm vi Phù Trầm Hà cực lớn, bốn phương thông suốt, muốn bao vây tiễu trừ Phù Trầm Hà rất khó, không dễ hành động.
Hơn nữa Vân Thủy Hầu không ở mặt sông mà là ở nơi nào đó trong đáy sông.
Vì vậy mỗi lần vạn tộc bao vây tiễu trừ thì đều không tìm thấy người, khi tìm ra manh mối thì Vân Thủy Hầu đã sớm không thấy tăm hơi.
Giờ phút này, trên mặt nước, sóng nước nhộn nhạo.
Anh Vũ tướng quân nhắc nhở: “Đừng cảm thấy nơi đây gió êm sóng lặng, kỳ thật Phù Trầm Hà không an toàn hơn Nhất Tuyến Hạp, mà có lẽ còn nguy hiểm hơn! Nguy hiểm lớn nhất chính là trầm kha thủy này, ý chí lực không thể xuyên thấu! Trừ khi quen thuộc thủy hành chi đạo, nếu không giao chiến với Vân Thủy Hầu tại đây, dù là Chuẩn vương thì cũng sẽ bị áp chế!
“Vân Thủy Hầu am hiểu thủy hành chỉ đạo, Hỏa Vân Hầu am hiểu hỏa hành chỉ đạo, năm đó còn có mấy tôn Hầu am hiểu ngũ hành đạo khác, đáng tiếc những người kia đều đã ngã xuống”
Anh Vũ tướng quân thở dài, sau đó lại nói: “Các ngươi chờ ta tại đây, đừng chạy loạn, ta đi tìm Vân Thủy Hầu!”
“Ngươi có thể tìm được ư?”
Tô Vũ tò mò hỏi, Anh Vũ tướng quân gật đầu, đương nhiên!
Người thượng giới sống sót không nhiều lắm, vẫn luôn giữ quan hệ với nhau.
Là hai vị nữ Hợp Đạo hiếm hoi còn sống, kỳ thật bọn họ vẫn thường ngầm liên hệ.
Tô Vũ vẫy tay: “Được, đi đi, ta ở đây chờ các ngươi!”
Anh Vũ tướng quân không nói nhiều, nhanh chóng chui vào trong nước.
Đại Chu vương cảnh giác, truyền âm cho hắn: “Cẩn thận, ở đây thì chiến lực đối phương sẽ được tăng thêm, một khi Vân Thủy Hầu lòng mang ý xấu, liên thủ cùng Anh Vũ tướng quân…”
Tô Vũ mỉm cười: “Ta không am hiểu thủy hành chi đạo sao?”
Đại Chu vương ngẩn ra, cũng đúng.
Tô Vũ lại nói: “Huống chi, trên đời này có thứ gì có thể giấu được ta?”
Trong mắt hắn hiện ra một đạo Thiên Môn nho nhỏ, hắn vẫn luôn nhìn mặt nước, mặt nước lăn tăn, không nhìn ra cái gì, nhưng vừa mở Thiên Môn thì Tô Vũ liền thấy dưới nước có không ít thủy quái, có khả năng cũng là một loại cổ thú.
Giờ phút này, hắn đang quan sát lực lượng đại đạo của Anh Vũ tướng quân, trong nước, Anh Vũ tướng quân liên tục rẽ trái rồi lại rẽ phải, đường như đang tránh né nguy cơ.
Tô Vũ nhìn theo con đường của nàng.
Nhìn một hỏi, hắn bật cười, ngón tay chỉ vào một hướng: “Ở kia!”
“Hả?”
Đại Chu vương sửng sốt: “Đó là đất liền mà!”
Bên kia đã nằm ngoài phạm vi Phù Trầm Hà.
Tô Vũ cảm khái: “Thật mà giả, giả mà thật! Mọi người đều cho rằng Vân Thủy Hầu trốn trong nước, vì sao nàng ta không thể trốn trên mặt đất chứ?”
Đại Chu vương lắc đầu: “Đám nữ nhân này nói dối không nháy mắt.
Ám Ảnh Hầu và Định Quân Hầu đều biết Vân Thủy Hầu ở Phù Trầm Hà, nhưng xem ra Phù Trầm Hà chỉ là ngụy trang!”
Tô Vũ đồng ý: “Là ngụy trang, nhưng nếu gặp nguy cơ thì đối phương tiến vào Phù Trầm Hà cũng rất đơn giản, tác chiến trong nước hẳn là chiến lực sẽ mạnh hơn, chỉ là bình thưởng nàng ta thích tránh trên lục địa thôi”
Phương hướng Tô Vũ chỉ là một mảnh đất trũng bên bờ Phù Trầm Hà, cũng không tính toàn bộ đều là lục địa, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì Vân Thủy Hầu trốn dưới vùng đất trũng kia.
Có khả năng Anh Vũ tướng quân biết, cũng có khả năng không biết.
Bởi vì Tô Vũ thấy Anh Vũ tướng quân ẩn núp trong nước hỏi lâu, dường như được người tiếp dẫn, từ trong nước đi ra hội hợp cùng Vân Thủy Hầu, Tô Vũ nhìn kỹ, suy đoán: “Hẳn là dưới nước có thông đạo nối thẳng đến chỗ Vân Thủy Hậu!”
Đại Chu vương cảm khái: “Quả nhiên người có thể sống sót đều có bản lĩnh! Mà Định Quân Hầu có thể sống sót đúng là không dễ dàng!”
Tô Vũ cười nói: “Định Quân Hầu sống sót, vậy chứng tỏ vận khí không tồi, lúc trước đám người Dân Sơn Hầu còn sống, giết Định Quân dễ rút dây động rừng.
Ngươi xem, Dân Sơn Hầu vừa chết, không phải Định Quân Hầu đã bị người theo dõi sao? Hắn có thể bị bao vây tiễu trừ bất cứ lúc nào, chúng ta mà không tới thì chắc chắn hắn chính là kẻ tiếp theo ngã xuống!”
“Điều này cũng đúng!”
Hai người chậm rãi trò chuyện.
Hàn huyên vài câu, Tô Vũ chợt hỏi: “Ngươi có thể tấn cấp Thiên vương cảnh không?”
Đại Chu vương vẫn luôn ở mức Hợp Đạo đỉnh phong.
Tô Vũ đang tự hỏi, rốt cuộc y có thể đạt tới Thiên vương cảnh hay không.
Vẻ mặt Đại Chu vương trịnh trọng: “Khó! Thiên vương cảnh… bởi vì mỗi đại đạo mạnh yếu bất đồng, kỳ thật mọi người đều ở trạng thái dung đạo, Thiên vương chỉ là dung hợp đại đạo cường đại hơn nên mới có khái niệm Chuẩn vương mà thôi”
“Nhẫn đạo vốn không quá mạnh, ta đã xem như đạt tới mức đỉnh cấp, nhưng đỉnh cấp của ta lại không phải Thiên vương của người khác!”
Không phải y thông hiểu không sâu, cũng không phải y dung đạo không đủ, mà là Nhẫn đạo vốn chỉ mạnh tới vậy.
Dù đã tới đỉnh phong nhưng chỉ cần chưa khống chế đại đạo thì y vẫn không đạt được cái gọi là Thiên vương cảnh.
Tô Vũ hỏi: “Ngươi có biện pháp gì không?”
Đại Chu vương ngẫm nghĩ rồi đáp: “Có!”
Y hít sâu một hơi: “Việc này nếu Vũ Hoàng không hỏi thì ta cũng không dám nói, nếu Vũ Hoàng đã hỏi… Ta muốn nhờ Vũ Hoàng tham mưu giúp ta một chút”
“Ngươi nói đi”
Chương 2905: Hợp Nhất Hai Đạo.
Đại Chu vương trình bày: “Hiện giờ nắm giữ quy tắc đại đạo chỉ sợ là rất khó! Nhẫn đạo của ta đã đi đến cuối! Nếu muốn tiến thêm một bước thì chỉ là hy vọng xa vời! Nhưng mấy năm nay, không phải là ta không thu hoạch được gì! Nhẫn đạo không chỉ có một loại mà là rất nhiều loại!
Y nhìn về phía Tô Vũ: “Ta bắt người khác chịu đựng là một loại nhẫn! Tự mình ẩn nhẫn cũng là một loại nhẫn! Học theo Hồng Mông, bất động như núi cũng là một loại nhẫn!”
Tô Vũ minh bạch.
Đại Chu vương tiếp tục nói: “Năm xưa ta đảm nhiệm chức vụ văn thư ở dưới trướng Nhân Hoàng, kiến thức nhiều, nghe cũng nhiều…”
“Không che giấu nữa à?”
Tô Vũ nghiền ngẫm nhìn y, Đại Chu vương cười khổ: “Không phải giấu giếm, chỉ là… Có một số việc không cần thiết phải đề cập”
Đại Chu vương hắng giọng, tiếp tục kể: “Năm đó có một lần Văn vương và Nhân Hoàng nói chuyện với nhau, ta ở ngay bên cạnh, bọn họ nói đến đại đạo, từng nói rằng loại hình tương đồng kỳ thật có thể tương hợp!
“Chẳng hạn như đao đạo, trường đao đạo, đoản đao đạo, đại đao đạo, lưỡi lê đạo…
Những cái này cuối cùng đều có thể sáp nhập! Bản chất là giống nhau, hơn nữa khoảng cách giữa các đại đạo không xa, ở ngay trong một khu vực, bởi vì khu vực này thích hợp sáng lập đao đạo nhất!”
Tô Vũ khẽ gật đầu.
Đại Chu vương lại nói: “Nhẫn đạo cũng vậy, kỳ thật ta cũng đang cảm ngộ nhẫn đạo khác, cũng có chút thu hoạch! Cho nên ta muốn thử xem có thể hiểu thêm một loại nhãn đạo, tương hợp hai đạo hay không, như vậy ta sẽ mau chóng dùng một nhẫn đạo khác bước vào Hợp Đạo, nếu có thể liên thông hai đạo thì coi như tương đương với đại đạo cường đại, ta sẽ có thể bước vào cái gọi là lĩnh vực Chuẩn vương!”
“Sáng lập đại đạo ở thời không trường hà thì ta không đủ sức.
Nhưng nếu đào ra một rãnh nước nối liền giữa hai loại nhẫn đạo thì ta tin mình sẽ làm được!”
Y trông mong nhìn Tô Vũ: “Vũ Hoàng, ngài… chưa từng dẫn ta đến thời không trường hà để ta kiến thức đại đạo mỹ lệ, nếu có thể thì mong ngài hãy dẫn ta đi một chuyến, ta cảm thấy… Ta có hy vọng tấn cấp!”
Tô Vũ cười như không cười: “Ai bảo ngươi không thành thật, ta cảm thấy ngươi không đáng tin cậy cho nên mới không muốn mang ngươi đi”
Đại Chu vương ai oán: “Ta thật sự không phải người xấu, ta chỉ lo liệu lý niệm người truyền lửa, đây cũng là lý niệm của Nhân Hoàng, mục đích của ta là truyền lửa, không phải là nguyện trung thành với vị Nhân Chủ nào”
“Hiện tại thì sao?”
Tô Vũ nhìn thẳng vào mắt y, Đại Chu vương không dám tránh né, chỉ khẽ thở dài: “Hiện tại… Ta đã dao động.
Có lẽ triều tịch này là cơ hội cuối cùng, cho nên ta hy vọng mình có thể cường đại hơn một chút để cống hiến nhiều hơn vì Vũ Hoàng”
Tô Vũ bật cười: “Nói thật hay nói dối đấy?”
“Nói thật”
Tô Vũ cười ha hả: “Thôi, mặc kệ thật giả, ngươi cũng giúp ta không ít, đợi đến khi tìm được thời không trường hà ở đây, hoặc là về hạ giới thì ta sẽ dẫn ngươi đi xem đại đạo.
Hai đạo hợp nhất, sáng lập liên kết giữa hai đại đạo, đây cũng là lần đầu tiên ta nghe nói vậy, có lẽ sẽ mang đến cho ta một chút cảm ngộ”
Đạo có bản chất tương đồng có thể hợp nhất, đây là lần đầu tiên Tô Vũ biết điều đó.
Nhẫn đạo của Đại Chu vương rất đặc thù, nhưng hiển nhiên chủ nhân sáng lập nhẫn đạo năm xưa không đủ cường đại, đạo mà đối phương sáng lập ra rất nhỏ yếu.
Như vậy dù tu luyện tới cuối đường cũng chỉ có thể là Hợp Đạo đỉnh phong, khó àm tấn cấp Thiên vương cảnh.
Trừ khi Đại Chu vương trực tiếp khống chế đại đạo, trở thành chủ nhân quy tắc!
“Đa tạ Vũ Hoàng!”
Đại Chu vương cảm tạ, cũng nhẹ nhàng thổ ra.
Ở thời đại này, y cảm thấy mình chỉ là Hợp Đạo đỉnh phong thì không đủ dùng, nếu không bước vào lĩnh vực Thiên vương thì kiểu gì y cũng sẽ dần dần bị đào thải, tiềm lực nhẫn đạo hơi kém, hiện tại xem ra nếu y không thử thì có khi cả đời chỉ là Hợp Đạo đỉnh phong.
Hai người đang trò chuyện, mặt nước phía trước chợt đao động một thoáng.
Rất nhanh đã có hai nữ tử xuất hiện.
Anh Vũ tướng quân anh khí bức người, người bên cạnh nàng lại nhu hòa hơn rất nhiều, mềm nhẹ như mặt nước, mà giờ phút này, Anh Vũ tướng quân nhanh chóng giới thiệu với nữ tử bên cạnh: “Vân Thủy, đây là Nhân Chủ Tô Vũ! Hắn rất đáng thương, bị người ta coi là con rối! Nhưng hắn còn trẻ, có lòng muốn trọng chấn cục diện Nhân tộc, chỉ là hiện tại người giúp hắn quá ít, chúng ta rời núi tương trợ, chưa chắc có thể áp đảo thế lực Bách Chiến, nhưng ít nhất có thể giúp quyền hạn của hắn lớn hơn, có nhiều hy vọng trở thành Nhân Chủ chân chính hơn!”
Anh Vũ tướng quân giới thiệu cho Vân Thủy Hầu xong lại quay sang nói với Tô Vũ:
“Nhân Chủ, đây là Vân Thủy Hầu! Có ta và Vân Thủy Hầu tương trợ thì ngươi sẽ có thêm một chút hy vọng!”
Anh Vũ tướng quân cảm khái: “Nhưng mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên! Nhân Chủ có thể thoát khỏi thân phận con rối hay không thì phải xem chính ngươi!”
Nàng có hơi thổn thức.
Chỉ có nàng và Vân Thủy Hầu, e rằng sẽ rất khó khăn.
Chỉ có thể nói rằng, tẫn nhân sự nghe thiên mệnh!
Vân Thủy Hầu lẳng lặng quan sát Tô Vũ, lại nhìn Đại Chu vương, ánh mắt lộ về nghi ngờ nhàn nhạt.
Anh Vũ nói với nàng ta vị Nhân Chủ Tô Vũ này rất thảm.
Tuổi tác còn trẻ nên bị đám người Chu Thiên Sinh ức hiếp, chỉ là con rối trong tay đám cổ lão.
Nhưng trong nháy mắt vừa rồi khi các nàng xuất hiện, nàng ta rõ ràng nhìn thấy Chu Thiên Sinh thi lễ với Tô Vũ, cảm giác kính sợ có thừa.
Thầm nghĩ vậy, Vân Thủy Hầu hơi khom người chào hỏi: “Vân Thủy bái kiến Nhân Chủ!
Tô Vũ mỉm cười: “Khách khí! Vân Thủy Hầu nguyện ý rời núi tương trợ, ta cũng có thêm hy vọng!”
Vân Thủy Hầu nhỏ nhẹ đáp: “Nhân Chủ quá khen.
Nhân tộc suy thoái, vốn nên một lòng đối ngoại.
Ta cùng Anh Vũ không phải là muốn phản đối Bách Chiến, Bách Chiến cũng là một viên mãnh tướng, nếu hắn nguyện ý chinh chiến vì Nhân tộc thì đó chính là phúc của tộc ta.
Chỉ là Bách Chiến tuy thực lực cường đại, bất quá không giỏi bày mưu tính kế, cũng không thích nghe ý kiến của chúng ta..”
Nàng ta than nhẹ: “6000 năm trước đại bại, Nhân tộc mười người không còn một, chúng ta chỉ không hy vọng Nhân tộc cứ như vậy mà hủy diệt! Nếu Bách Chiến giải phong, chúng ta vẫn sẽ nguyện ý chống cự vạn tộc, chỉ là không hy vọng bị Bách Chiến điều khiển như trước”
Tô Vũ nói: “Đương nhiên!”
Việc nhồi!
Hai người này cảm thấy mình bất lực, kệ đi, các ngươi thích nghĩ thế nào thì nghĩ.
Sau một thời gian thì các ngươi tự nhiên sẽ biết Nhân tộc nghe ai.
Hiện tại nói nhiều cũng vô dụng.
Đúng là nữ nhân, chỉ nguyện ý tin tưởng điều mình muốn tin tưởng, bây giờ mà giải thích thì nói không chừng bọn họ sẽ tưởng hắn đang giả vờ gồng lên vì sĩ diện!
Đại Chu vương đứng bên cạnh, trong lòng cảm khái vô hạn.
Nhân duyên của Bách Chiến với nữ nhân không tốt chút nào!
Hai vị nữ tướng sống sót đều phần đối ngươi, thật đáng thương!
Tô Vũ cười nói: “Vậy không nhiều lời nữa, chúng ta đi tìm Hỏa Vân Hầu cùng Trấn Nam Hầu thôi, giải quyết hai vị đấy xong thì xem như không còn phiền toái gì khác!”
Tô Vũ vừa lòng, nhanh chóng dẫn người rời đi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Thần Khống Thiên Hạ [Dịch] Thần Khống Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Than-Khong-Thien-Ha.webp)


