[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 580 : Mục Đích Của Cự Trúc Hầu. (c2896-c2900)
❮ sautiếp ❯Chương 2896: Mục Đích Của Cự Trúc Hầu.
Chờ Tô Vũ đi rồi, Tứ Nguyệt mới lên tiếng: “Cự Trúc Hầu, ngươi bảo đối phương đến Nhân Sơn giết người, có phải là quá nguy hiểm rồi không?”
Dù không hợp tác thì cũng không cần hại chết bọn họ.
Cự Trúc Hầu ăn thịt, hàm hồ nói: “Nguy hiểm thì tự từ bỏ! Muốn tộc ta mạo hiểm mà hắn không mạo hiểm, như vậy sao được? Tay không bắt sói, dựa vào mấy câu nói mà đòi tộc ta đi theo sao?”
Ông vừa ăn vừa nhìn về phía Cửu Nguyệt, răn dạy: “Hạ giới là hạ giới, thượng giới là thượng giới! Ngươi cảm thấy hắn không gì không làm được, nhưng đó chỉ là ở hạ giới, ở thượng giới này có vô số cường giả, hắn có thể tiếp tục hô mưa gọi gió như dưới kia không?”
Cửu Nguyệt không phục: “Long tộc đã bị Vũ Hoàng giết!”
“Ngu xuẩn!
Cự Trúc Hầu hừ lạnh: “Đó là do các ngươi đánh cho Long tộc trở tay không kịp, về sau không thể nhân cơ hội đánh lén như thế nữa.
Vạn tộc không có chuẩn bị thì hắn mới thành công, ngươi hỏi hắn xem, hắn có chắc làm ra chiến quả như vậy lần nữa không?
Long tộc tính cái gì, thực lực Long tộc còn không bằng một nửa tam đại tộc! Cũng chưa đến một phần ba!”
“Đánh được Long tộc thì có thể khai chiến với tam đại tộc sao?”
“Ngươi cho rằng còn nhiều thời gian lắm ư?”
Cự Trúc Hâu nhắc nhở: “Không có thời gian đâu! Cửa xuống hạ giới sắp hoàn toàn mở ra, tới khi đó, cái mà các ngươi gọi là ưu thế sẽ không còn!”
Hiện tại Nhân tộc có ưu thế là bởi vì Tô Vũ nắm giữ thông đạo phụ.
Nhưng chỉ cần thông đạo chính thức mở phong bế thì ưu thế này sẽ mất!
Cửu Nguyệt ngẫm nghĩ, hỏi lâu sau mới ương ngạnh đáp: “Không sao, ta tin tưởng Vũ Hoàng có thể thắng! Lão tổ, ngài ở thượng giới lâu rồi nên không hiểu, cũng chưa từng thấy! Hắn quả thật không gì không làm được! Một năm trước, Nhân tộc hạ giới không có một vị Hợp Đạo nào, vạn tộc lại có mười mấy vị Hợp Đạo cảnh, nghiền áp Nhân tộc hoàn toàn.
Một năm sau, Nhân tộc đại thắng, hiện tại chỉ là chưa muốn kinh động thượng giới, bằng không thì đã thống nhất vạn tộc rồi!”
Cửu Nguyệt tự tin nói: “Ta tin rằng 10 ngày sau Vũ Hoàng sẽ tới, hơn nữa còn mang theo chiến quả kinh người!”
Cự Trúc Hầu không để tâm: “Nếu thật sự có thể thì đầu phục thôi, không sao cả.
Nếu không được thì hắn cũng không còn lời gì để nói! Ngươi gấp cái gì?”
Cửu Nguyệt làu bàu vài tiếng rồi lại nhặt trúc lên ăn, không tiếp tục tranh luận nữa.
Tô Vũ ra khỏi Trúc Sơn.
Sau đó vô thanh vô tức biến mất.
Một lát sau, hắn hội hợp với đám người Lam Thiên, Lam Thiên vừa thấy người liền sốt sắng hỏi: “Con mèo béo giao cho chúng ta nhiệm vụ kìa, Vũ Hoàng, xử lý hắn không?”
Tô Vũ câm nín: “Cút đi!”
Lam Thiên cười ha hả: “Chỉ đùa chút thôi, đúng rồi, bắt được tiểu bảo bối rồi!”
Phía sau, Đại Chu vương dẫn Văn Khởi tướng quân đi tới.
Định Quân Hầu nhanh chóng đi theo, có phần sốt ruột: “Vũ Hoàng, Văn Khởi..”
Tô Vũ giơ tay, không cho gã cơ hội nói chuyện.
Nhìn thoáng qua Văn Khởi, giờ phút này, đại đạo của Văn Khởi bị thương, bị phong ấn, ánh mắt lộ về kinh sợ và nghi hoặc cùng với một ít hiếu kỳ, thấy Tô Vũ, ánh mắt gã láo liên, nhanh chóng nói: “Vũ Hoàng? Ta là Văn Khởi dưới trướng Trấn Nam Hầu, ta không có ác ý, ta cũng đang muốn tìm chư vị đại nhân, chỉ là không có cơ hội…”
Quả thật gã rất muốn tìm nhóm người này.
Tô Vũ không nhiều lời, nhìn thoáng qua, Văn Minh Chí lập tức hiện lên rồi trực tiếp thu đối phương vào trong đó.
Thấy Định Quân Hầu còn muốn nói gì đấy, Tô Vũ liền nhíu mày chặn trước: “Tiểu nhân vật râu ria mà thôi, đừng xen vào! Cự Trúc Hầu cho ta một nan đề, nếu thành công thì bốn vị Thực Thiết tộc… Không, có thể là năm vị Hợp Đạo sẽ đầu phục, trong đó có hai vị cường giả cấp bậc Thiên vương, Tứ Nguyệt và Ngũ Nguyệt một vị Hợp Đạo nhị đẳng, một vị Hợp Đạo tam đẳng!”
Tô Vũ nghiêm nghị: “Không thể từ bỏ cỗ thế lực như vậy! Thậm chí thực lực bọn họ còn cường đại hơn chúng ta!”
Còn Văn Khởi thì mặc kệ gã đi!
So với Thực Thiết tộc thì gã không đáng giá nhắc tới.
Tô Vũ thuật lại lời Cự Trúc Hầu nói, nghe xong, Đại Chu vương và Đại Minh vương liền thấy đau đầu.
Lần thứ ba ra tay!
Lúc này không như trước, vạn tộc đã có chuẩn bị.
Hơn nữa còn không phải diệt sát Hợp Đạo tiểu tộc mà là Hợp Đạo tam đại tộc, hiện tại Hợp Đạo tam đại tộc hoặc là ở trong đạo tràng, hoặc là ở Nhân Sơn, không thì cũng ở đạo nguyên chi địa.
Đều là nơi vô cùng nguy hiểm!
Giết ít nhất ba vị Hợp Đạo tại đó, một khi bị chặn lại thì đám người Tô Vũ đều sẽ xong đời.
Mấy người Đại Chu vương nhìn về phía Tô Vũ, việc này không dễ.
Tô Vũ đang vuốt cằm tự hỏi.
Không thể xúc động, bởi vì chỉ cần sơ ý thì hoàn toàn có khả năng toàn quân bị diệt.
Cự Trúc Hầu… hai điều kiện ông ta đưa ra khiến Tô Vũ cảm thấy thật sự khó khăn.
Đại Chu vương thấy Tô Vũ tự hỏi thì cũng lâm vào trầm tư suy nghĩ, hỏi lâu sau mới mở miệng: “Vũ Hoàng, hiện tại vất vả lắm mới khiến vạn tộc chú ý tới Hỗn Độn Sơn.
Một khi ra tay, trừ khi chúng ta có thể tiếp tục che giấu tung tích, nếu không sẽ khiến Hỗn Độn Sơn có cơ hội giảm xóc”
Nhất là nếu để thân phận bại lộ, vậy thì bố cục bày ra khi đánh Long tộc sẽ không còn..
Vạn tộc sẽ biết thượng giới còn một cỗ thế lực khác.
Y lại nói: “Hơn nữa dù đánh thì vạn tộc cũng sẽ nghĩ, vì sao Hỗn Độn Sơn liên tiếp ra tay, có thể có bẫy hay không?”
“Ngoải ra ta cảm thấy một mạch Hỗn Độn Sơn chắc chắn có tai mắt ở thượng giới!”
Đại Chu vương nói thẳng: “Giả mạo một lần còn được, hai lần ba lần, một khi đối phương tra ra thân phận chúng ta… Vậy sẽ rất phiền toái”
Dù sao cũng không dễ!
Ra tay sẽ dễ bại lộ thân phận, hơn nữa cũng quá mạo hiểm.
Lần này Cự Trúc Hầu đã cho Nhân tộc một nan đề thật lớn.
Đại Minh vương lên tiếng: “Ta cảm thấy hiện tại không nên động thủ, dễ mất đi toàn bộ ưu thế vừa lập nên.
Cự Trúc Hầu đưa ra điều kiện như thế, hơn nữa thời hạn còn là 10 ngày, ta cảm thấy vị này không đơn giản là muốn xem thực lực chúng ta!”
Còn khó hơn dự đoán.
Giết 3 Hợp Đạo, có thể làm không?
CóI Hơn nữa hy vọng còn không nhỏ.
Có thể để Tô Vũ, Lam Thiên và Đại Chu vương, mỗi người đi đánh lén một tên, đánh lén xong liền chạy, như vậy là hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng mục tiêu quá rõ ràng lại khiến chuyện này trở thành sơ hở.
Bởi vì giết 3 Hợp Đạo không có ý nghĩa lớn.
Vạn tộc không ngốc, thấy tình huống như thế, dù ban đầu muốn đánh Hỗn Độn Sơn thì cũng phải suy xét lại xem còn muốn đánh hay không!
Bởi vì cách làm này giống như có kẻ thứ ba gây ra hơn!
Tinh Hồng cũng nói: “Cự Trúc Hầu có ý gì? Vũ Hoàng nên nói rõ với hắn mới đúng, hiện tại không phải là thời điểm thích hợp…”
Tô Vũ lắc đâu: “Sai rồi, hắn là người thông minh! Cự Trúc Hầu, một vị cường giả rất có trí tuệ, giết ba Hợp Đạo có lợi gì cho hắn không? Nếu chỉ đơn thuần xem thực lực, chẳng lẽ chúng ta không giết được ba Hợp Đạo sao? Kỳ thật hắn biết, cũng biết chúng ta vu oan Hỗn Độn Sơn, thậm chí còn chủ động đề cập!”
“Cự Trúc Hầu là muốn xem năng lực ứng đối của chúng ta, chuyện này chỉ cần vô ý một chút thì sẽ hồng bét!”
Tô Vũ thở dài, giết Hợp Đạo không khó, mấu chốt là kế hoạch của hắn đã bị quấy rây.
“Vậy lão mèo béo kia rốt cuộc muốn làm cái gì?”
Lam Thiên khó chịu: “Sao ta cứ có cảm giác như hắn hy vọng chúng ta gây chuyện để cho chi mạch Ngục vương một cơ hội, khiến chi mạch Ngục vương có thời gian ứng đối, lão mèo béo này cấu kết với chi mạch Ngục vương sao?”
“Cấu kết?”
Đại Chu vương khẽ nhíu mày, nhìn về phía Tô Vũ: “Lam Thiên nói chưa chắc đã sai!”
Giờ phút này bảo bọn họ ra tay, thật sự có về không có ý tốt.
Chương 2897: Mỗi Người Một Nhiệm Vụ.
Tô Vũ thở dài: “Cấu kết thì chắc không đến mức đó, chỉ là muốn xem thủ đoạn của chúng ta và chi mạch Ngục vương thôi.
Chúng ta vẫn luôn ở trong tối, Cự Trúc Hầu hy vọng chúng ta xuất hiện ngoài sáng, để xem có thể phân cao thấp với thế lực khắp nơi hay không!”
Tô Vũ lại nói: “Hắn hy vọng thấy được biểu hiện đáng tin hơn, Thực Thiết tộc không yếu, hai vị cường giả cấp bậc Thiên vương, Cự Trúc Hầu có tư bản để soi mói.
Mọi người hãy thông cảm, dù sao nếu lựa chọn sai lầm thì chủng tộc sẽ hủy diệt, đây không phải chuyện đùa”
“Tại hạ giới, mọi người đều biết thủ đoạn của chúng ta.
Nhưng ở thượng giới, nói thật, đánh thắng Long tộc chỉ là nhờ bọn chúng trở tay không kịp, thủ đoạn như vậy không biểu hiện ra được bản lĩnh thật sự của chúng ta!”
Cự Trúc Hầu không thấy được chỗ lợi hại của Tô Vũ, dù Cửu Nguyệt khoác lác nhiều hơn nữa thì cũng chỉ là lời phiến diện của Cửu Nguyệt.
Ông hy vọng đám người Tô Vũ thẳng thắn thể hiện ra bản lĩnh đánh bạo hạ giới.
Bởi vì hiện tại vạn tộc đều đang rất cảnh giác.
Đây cũng là thời điểm khảo nghiệm năng lực ứng đối, các loại thủ đoạn, sự quyết đoán, thực lực.
Đại Chu vương trầm giọng: “Vậy hiện tại có ba lựa chọn! Thứ nhất, Nhân Sơn.
Thứ hai, đạo nguyên chi địa.
Thứ ba, đại bản doanh tam tộc! Đánh nơi nào cũng là một vấn đề.
Nhân Sơn… Kỳ thật rất nguy hiểm, ta hy vọng đánh đại bản doanh của bọn họ hơn..”
Đại Chu vương lại nói tiếp: “Còn nữa, muốn đánh thì cũng phải có mục đích.
Đánh vạn tộc không lý do, vạn tộc đều sẽ đoán mục đích của ngươi là gì? Chỉ là muốn khoe thực lực thôi sao? Ngươi điên à? Thằng ngốc cũng biết là có vấn để! Muốn đánh thì cũng phải có cớ, mục tiêu của chúng ta là gì, mục đích là gì?”
Đại Chu vương phân tích một lượt rồi chậm rãi nói: “Đánh đại bản doanh là để đánh chết cường giả đỉnh cấp, cướp lấy quy tắc chi đạo! Đánh Nhân Sơn là để ngăn cản hội nghị vạn tộc liên minh! Còn đánh đạo nguyên chi địa – nơi nguy hiểm nhất… Cái này ta không kiến nghị đánh, nếu đánh thì có thể lấy cớ giải phóng Bách Chiến vương!”
Phải lập mục tiêu trước!
Trước khi làm chuyện gì, nếu chính mình chưa có mục tiêu thì có vẻ quá mức cố tình, quá mức dối trá.
Mọi người đều nhìn về phía Tô Vũ.
Ý muốn hồi hắn xem nên đánh nơi nào?
Tô Vũ tự hỏi một lát, sau một lúc lâu mới đáp: “Thứ nhất ưu tiên đánh đạo nguyên chỉ địa, thứ hai là Nhân Sơn, thứ ba mới là đại bản doanh của bọn họ!”
Mọi người chấn động.
Đại Chu vương vốn lo lắng sẽ là cục diện này, vì vậy sắc mặt y có chút trầm trọng.
Y biết Tô Vũ gan lớn, đã nói có ba nơi để đánh, vậy khả năng hắn đi đạo nguyên chi địa sẽ lớn hơn.
“Chúng ta hoàn toàn không biết gì về đạo nguyên chi địa! Đại Chu vương nhắc nhở:
“Dù Định Quân Hầu biết thì cũng là chuyện của 6000 năm trước, 6000 năm đủ để thay đổi tất cả! Ta thấy đạo nguyên chi địa là nơi nguy hiểm nhất! Có lẽ ở đó số Thiên vương thậm chí vượt qua hai bàn tay!”
Tô Vũ gật đâu: “Ta biết”
“Biết mà ngài còn..”
Tô Vũ mỉm cười: “Không vội!”
Tô Vũ phân công: “Lam Thiên, mấy ngày tới ngươi phụ trách tra xét tình báo về đạo nguyên chi địa, cả Nhân Sơn và đại bản doanh tam tộc, tất cả đều phải thám thính rõ ràng!”
“RõØP?
Lam Thiên không đùa giỡn như mọi ngày, y lộ vẻ trịnh trọng.
“Đại Minh vương!”
“Có!”
Tô Vũ nhìn Đại Minh vương, suy xét một chút mới mở miệng nói: “Ngài và phân thân của Lam Thiên đến Hỗn Độn Sơn đi!”
“Đến Hỗn Độn Sơn làm ra chút động tĩnh, sẽ có nguy hiểm! Đầu tiên là hấp dẫn lực chú ý của vạn tộc, tốt nhất là hấp dẫn vài cổ thú ra ngoài, dù không ra thì cũng phải gây ra chút rung chuyển! Ngài am hiểu trận pháp, Lam Thiên am hiểu đục nước béo cò, tốt nhất là giết 1-2 cổ thú, dùng để chế tạo đại trận che chắn”
Tô Vũ chẩn chờ một chút rồi nói: “Hai người các ngài chưa chắc đã đủ… Tỉnh Hồng, ngươi đi theo hỗ trợ!”
Tinh Hỏng gật đầu: “Rõ!”
Tô Vũ nhìn qua mấy người còn lại, Cửu Nguyệt không có ở đây, vậy chỉ có Đại Chu vương, Định Quân Hầu, Trọng Minh.
“Định Quân Hầu”
Định Quân Hầu nhìn Tô Vũ, Tô Vũ cũng nhìn gã, hồi lâu sau mới cất tiếng: “Ngươi sợ chết không?”
Định Quân Hầu muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn thành thật đáp: “Sợ, nhưng ta sống đủ rồi, không sợ nữa!”
Tô Vũ mỉm cười: “Cho ngươi một nhiệm vụ, ngươi có thể hoàn thành không?”
“Xin Vũ Hoàng cứ phân phó!”
“Tập kích tiểu tộc! Chỉ có ngươi và Trọng Minh!”
Định Quân Hầu khẽ biến sắc.
Tô Vũ nhẹ giọng nói: “Tập kích tiểu tộc! Không nhất định phải giết Hợp Đạo, giết Vĩnh Hằng, Nhật Nguyệt đều được! Ngươi là người quen ở đây, giết vài người rồi lưu lại cảnh cáo, sẽ diệt sát toàn bộ những kẻ dám tham dự hội nghị vạn tộc!”
Tô Vũ nhắc nhở: “Rất nguy hiểm! Ngươi biết nguy hiểm thế nào đúng không? Chỉ cần vô ý một chút ngươi sẽ bị phát hiện rồi bị giết chết! Hơn nữa, ta cảm thấy trí tuệ ngươi không đủ cao, có lẽ sẽ bị người ám toán..”
Định Quân Hầu bất đắc dĩ: “Vũ Hoàng, ta chạy trốn rất giỏi đấy, không thì sao có khả năng sống đến bây giờ! Chỉ là bên cạnh Vũ Hoàng có quá nhiều người tài ba, không cần ta bày mưu tính kế mà thôi!”
Coi khinh ai thế?
Khinh bỉ trắng trợn mài!
Tô Vũ phì cười: “Ít nói nhảm đi, ngươi đám không? Trừ đại tộc, những chủng tộc như Minh tộc, Phượng tộc cũng không dễ chọc, chủ yếu là nhằm vào chủng tộc không vượt quá ba vị Hợp Đạo, giết cho bọn họ không dám tham gia hội nghị vạn tộc, khiến bọn họ không thể không phòng thủ! Khiến vạn tộc cảm thấy chúng ta không hy vọng bọn họ liên hợp lại!”
Định Quân Hầu ghi nhớ, ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Không đuổi giết Hợp Đạo à?”
“Đương nhiên!
Tô Vũ đả kích: “Ngươi liên thủ cùng Trọng Minh cũng chẳng mạnh lắm, gặp Hợp Đạo nhị đẳng đã khó có thể ngăn cần rồi, nếu bị Hợp Đạo tóm được, vậy các ngươi chết chắc! Phải tránh Hợp Đạo, giết kẻ dưới Hợp Đạo, giết càng nhiều càng tốt!”
“Không giết Hống tộc, Không Gian Cổ Thú tộc, Mệnh tộc, còn lại tùy ý!”
Định Quân Hầu gật đầu, lại hỏi: “Vậy nếu có thể giết Hợp Đạo thì sao?”
“Bồ qua!”
Tô Vũ giải thích: “Bởi vì khả năng cao đó chính là bẫy, ngươi cảm thấy có thể giết, nhưng ta lại không thấy thế.
Nếu mà có cơ hội bày ra trước mắt ngươi thì quá nữa là giăng bẫy chờ ngươi nhảy vào.
Nhớ kỹ, mục tiêu của ngươi không phải giết Hợp Đạo, mà là gây hỗn loạn, khiến tiểu tộc cảm thấy bất an!”
“Ta hiểu rồi!”
Định Quân Hầu minh bạch.
Đây cũng là lần đầu tiên gã nhận nhiệm vụ riêng từ Tô Vũ, Trọng Minh là thuộc hạ của gã, không phải người ngoài.
“Mỗi người mang theo một Lam Thiên!”
Trong nháy mắt, sắc khác mọi người liền trở nên khác thường.
Tô Vũ cười nói: “Thượng giới không dễ đưa tin, ta lo rằng đưa tin sẽ bị chặn lại, dù sao hệ thống truyền tin tại thượng giới không do chúng ta dựng nên, quá dễ bị vạn tộc giữ lại phá giải! Mỗi người mang một Lam Thiên là được, chỉ là mấy cái phân thân mà thôi, Lam Thiên không thiếu mấy cái này, cũng tiện hỗ trợ, liên hệ lẫn nhau, ở trong phạm vi nhất định thì Lam Thiên có thể cảm giác được phân thân của mình”
Định Quân Hầu không muốn lắm, bởi vì Lam Thiên quá biến thái.
Nhưng Tô Vũ đã nói vậy thì gã cũng không có biện pháp.
Lam Thiên tươi cười xán lạn, ngay sau đó hóa thành bé gái bé tí xíu, nhảy lên trên lưng Định Quân Hầu, Định Quân Hầu mặt xám như tro, ta không thích nít ranh, mời cút!
Tô Vũ bật cười: “Đừng náo loạn, hóa thành cái khác đi!”
Bé gái Lam Thiên không vui chu chu miệng, có điều rất nhanh y lại hóa thành một cây linh thảo cắm trên đầu Định Quân Hầu.
Định Quân Hầu bất đắc dĩ.
Thật đáng ghét!
Bên cạnh những người khác cũng có thêm vài thứ, có cục đá, có cỏ cây, Tinh Hồng là thảm hại nhất, trên đỉnh đầu có thêm một con cóc!
Tinh Hồng cảm thấy tên khốn Lam Thiên kia đang cố ý ám chỉ chính mình.
Ta không phải cóc!
Lão tử là quái đầu cá, hiển nhiên, lần trước ăn sâu ở Táng Hồn Sơn đã khiến gia hỏa Lam Thiên này nhớ kỹ, cảm thấy y chính là con cóc.
“Được rồi, hành động đi, nhiệm vụ của Định Quân Hầu là nguy hiểm nhất, mà ngươi cũng không che giấu được khí tức, tự cầu nhiều phúc đi”
Định Quân Hầu có cảm giác hơi thê lương, sao ngươi lại nói như thể ta chắc chắn sẽ chết vậy?
Không bao lâu, mọi người chính thức phân tán.
Chương 2898: Anh Vũ Tướng Quân.
Mọi người rời đi hết, bên cạnh Tô Vũ chỉ còn lại Đại Chu vương.
Đại Chu vương thấp giọng hỏi: “Chúng ta làm gì?”
Tô Vũ mỉm cười: “Đi gặp người”
“Gặp người?”
“Đúng vậy, vài vị cường giả Nhân tộc”
Tô Vũ nói: “Thuyết phục được thì tốt, nếu không được thì bắt bọn họ lại! Không bắt được thì ép bọn họ hiện thân, cho vạn tộc xuất lực đi diệt, nhiễu loạn thượng giới!”
Đại Chu vương hít sâu: “Có phải độc ác quá không?”
Tô Vũ lắc đầu: “Không! Thuyết phục được là tốt nhất! Không được thì phải làm vậy, những người này đã quấy nhiễu kế hoạch của ta, ta không cho Định Quân Hầu đi theo chính là vì không muốn hắn xen vào, mà ta tin tưởng Đại Chu vương là người thông minh!
Tô Vũ thở dài: “Ta không có hứng thú đuổi tận giết tuyệt Nhân tộc thượng giới, thậm chí không có hứng thú đi thu phục, nhưng bọn họ không nghe lời, chỉ một lòng muốn giải cứu Bách Chiến vương… Bọn họ nghĩ là không sao, nhưng lại quấy nhiễu tới ta!
Đặc biệt là sau khi chúng ta đánh Long tộc, những người này cảm thấy có cơ hội, hận không thể lập tức tấn công đạo nguyên chi địa, giải cứu Bách Chiến.
Ta không sợ cái khác, chỉ sợ khi ta đến đạo nguyên chi địa, ta không bại lộ mà là bị bọn họ làm bại lộ!”
Tô Vũ thật lòng e ngại chuyện này.
Đại Chu vương cười khổ: “Bọn họ không biết tình huống của chúng ta, nếu thật sự tấn công đạo nguyên chi địa thì cũng không phải cố ý”
“Ta biết” Tô Vũ nói: “Nhưng tình huống xen vào mà không biết này càng làm ta đau đầu!”
“Cho nên nhất định phải giải quyết! Bằng không vấn đề này sẽ vẫn luôn quấy rầy chúng ta, khiến về sau chúng ta cứ phải mang theo phiền toái và nhược điểm cực lớn!”
“Nhưng thực lực bọn họ không yếu!”
Đại Chu vương nhắc nhở: “Mà chúng ta chỉ có hai người, bọn họ đều ở hiểm địa, vạn tộc khó có thể làm gì bọn họ, chúng ta ra tay chỉ sợ cũng vậy!”
“Không tính Ám Ảnh Hầu thì hiện tại còn Trấn Nam Hầu, Hỏa Vân Hầu, Vân Thủy Hầu, Anh Vũ tướng quân”
Tô Vũ mỉm cười: “Tìm Anh Vũ tướng quân trước, thực lực hẳn là yếu nhất đúng không?
Tốt nhất là giải quyết bọn họ trong 7 ngày rồi mới nghĩ cách đối phó vạn tộc!”
Đại Chu vương nhanh chóng tự ngẫm một phen.
Khả năng cao là Tô Vũ vẫn muốn đi đối phó cường giả đạo nguyên chi địa, nguy hiểm rất lớn, hơn nữa một khi xảy ra chuyện…
Y còn đang nghĩ ngợi, Tô Vũ lại nói: “Yên tâm đi, ngươi đừng quên trên tay ta còn nắm giữ một vị cường giả chỉ mạch Ngục vương, ở thời khắc mấu chốt có thể dùng được! Vu oan hay hãm hại, thậm chí dùng làm vật hi sinh để kích nổ cũng được, đều có tác dụng rất lớn!”
Đại Chu vương chấn động: “Giết ả… vậy thì chỉ mạch Ngục vương sẽ biết người hạ giới tới!”
Tô Vũ không để tâm lắm: “Biết… Thì sao? người đúng là của bọn họ cơ mà, không phải à”
Tô Vũ thưởng thức một khối mặc ngọc trong tay, nhẹ giọng nói: “Biết cũng tốt, không biết khi vật này bị phá thì có đưa tới cường giả tiếp ứng hay không, nếu có thì xem như đây là cơ hội để chúng ta chứng thực tất cả!”
Tô Vũ nghiền ngẫm: “Trong tay ta có một lá vương bài, một cường giả cấp bậc Thiên vương, ả mà chết… Ngươi cảm thấy vạn tộc sẽ cảm thấy đây là trò đùa nữa ư? Ngươi cảm thấy vạn tộc có tra xét rõ ràng lai lịch ả hay không? Khi đó chỉ mạch Ngục vương nói đây là người hạ giới đi lên… Thì sao chứ?”
Đây là Thiên vương!
Không phải tiểu nhân vật, cường giả như vậy chết đi, vạn tộc chắc chắn sẽ tra xét rõ ràng.
Đương nhiên, Tô Vũ còn chưa hoàn thiện kế hoạch cụ thể.
Tô Vũ vừa đi vừa nói: “Lần này chắc chắn phải lợi dụng ả! Thân phận của ả mà không dùng thì quá đáng tiếc!”
Đại Chu vương gật đầu.
Thân phận Tây vương phi rất hữu dụng.
Chi mạch Ngục vương hàng thật giá thật, còn là cường giả cấp bậc Thiên vương!
“Giải phong Bách Chiến vương mà không có ả tham dự sao được!”
Tô Vũ cười nói: “Thuận tiện thăm dò Bách Chiến, tra xét đạo nguyên chi địa, còn có…
Tô Vũ trầm giọng: “Có khả năng có thể trở về hạ giới từ đạo nguyên chi địa”
“Ý ngài là thông qua thông đạo?”
“Không, thời không trường hà!”
Tô Vũ phán đoán: “Ta đoán thời không trường hà có lỗ hổng ở đó, nhưng khoảng cách tới hạ giới nhất định rất xa, hiện tại ta không xác định cụ thể là dài bao nhiêu.
Trong tình huống bình thường, có lẽ Thiên vương không có biện pháp trở lại hạ giới, nếu không thì đã thử rồi”
“Nhưng ta khai Thiên Môn thì có thể cảm ứng một chút, nhìn xem Bút đạo ở đâu, có trở về hạ giới được hay không! Nếu có thể thì xem như chúng ta có thêm một đường chạy trốn, không cần phải sợ!”
“Chỉ tiếc ta thiêu đốt quá nhiều thọ nguyên, nếu không, dù xa hơn nữa thì ta cũng dám thử một chút!”
Tô Vũ cười nói: “Dù không được thì hẳn là vẫn có thể cảm ứng được Bút đạo, gần đây ta cảm ngộ đại đạo có tăng lên, dù không thể rời đi thì tăng chút thực lực cũng không tôi”
“Chúc mừng Vũ Hoàng!”
Đại Chu vương âm thầm cảm khái, lại tăng lên, Tô Vũ thật sự yêu nghiệt.
Tô Vũ xua tay: “Đi thôi, đến Nhất Tuyến Hạp, không biết có thể gặp được vị Anh Vũ tướng quân kia hay không, nghe nói là nữ nhân… Nữ nhân khó chơi, đặc biệt là lão bà mười mấy vạn tuổi”
Đại Chu vương câm nín.
“Ngươi quen không?”
Tô Vũ hồi, Đại Chu vương liền đáp: “Gặp qua vài lần”
“Nàng thích gì, biết không?”
“Thích ư?”
Đại Chu vương lắc đầu, cái này y thật sự không biết.
Tô Vũ lại hỏi: “Lúc trước Anh Vũ tướng quân dưới trướng ai?”
“Xem như thủ hạ của Minh vương”
“Nàng sùng bái Văn vương không?”
“Ta không rõ lắm, có điều nữ tướng thời kỳ đó đa số đều sùng bái Văn vương”
Tô Vũ suy tư, Đại Chu vương bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, lộ vẻ khác thường: “Khụ khu, cái kia… Ngài sẽ không định… làm thế không tốt đâu”
Tô Vũ bật cười: “Định cái gì?”
“Sắc dụ?”
Đại Chu vương thấp giọng nói một câu, dù người ta sùng bái Văn vương thì ngươi cũng đừng làm như vậy.
Không tốt đâu!
Tô Vũ cười nhạo: “Ta thấp kém vậy à?”
“Không lẽ ngài lại muốn nhận sư nương?”
Đại Chu vương vội can: “Thật sự không thích hợp đâu, Nam vương thì thôi, ngài mà làm thế nữa… ngày nào đó Văn vương trở lại, ta cảm thấy có khả năng ngài sẽ bị Văn vương xử lý..”
Văn vương không ở đây thì ngươi cũng không thể chơi như vậy.
Khi không lại tìm một đống đạo lữ cho người ta.
“Không, Anh Vũ tướng quân không đáng để ta làm thế”
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Làm gì cũng phải xem có đáng giá hay không! Thực lực Nam vương mạnh, còn tọa trấn Tử Linh giới vực, bà đáng để ta dùng kế, Anh Vũ tướng quân thì tạm thời không đáng giá!”
Rất phũ, nhưng cũng là sự thật.
Tô Vũ bình thản nói: “Ta rảnh lắm hay sao mà tìm nhiều bà bà đè lên đầu mình?”
“Nam vương không thể tiến vào sinh linh giới vực, ta không ngại cho Nam vương chút tôn vinh, mà Anh Vũ tướng quân lại là dư nghiệt của Bách Chiến, nếu ta tôn vinh nàng, người khác lại thật sự nghĩ rằng đó là đạo lữ của Văn vương, vậy Tô Vũ ta đây phải đối phó nàng, đối phó Bách Chiến, sau này còn phải đối phó với Văn vương nữa ư?”
Đại Chu vương trầm mặc.
Gia hỏa Tô Vũ này tính kế rất rõ ràng.
Tiếng sư nương kia không phải ai cũng được nhận.
Là y lo lắng nhiều rồi.
Hai người nhanh chóng bay đến Nhất Tuyến Hạp, Nhất Tuyến Hạp cũng nằm ở khu vực phía Nam, vài vị cường giả Nhân tộc, chỉ có Vân Thủy Hầu không ở gần đây, còn lại các vị khác đều ở quanh khu vực phía Nam.
Thần Hỏa Sơn, Thiên Quật Lĩnh, Nhất Tuyến Hạp.
Nhất Tuyến Hạp.
Một trong những hiểm địa của Nam bộ.
Dễ thủ khó công, hai ngọn núi cao quây lại thành hiểm địa, ở giữa tạo thành một hêm núi.
Mà hai ngọn núi này đều ở trong biển.
Trong biển có yêu vật.
Thông đạo duy nhất có một thác nước lớn, thác nước này chảy từ trên trời xuống, nghe nói năm xưa Nhân tộc khai phá thượng giới đã đánh vỡ trời cao, không cẩn thận chọc thủng không trung, dẫn tới có hỗn độn chỉ thủy rơi xuống.
Vô số năm qua chưa từng khô cạn, không ngừng đánh xuống dưới, cũng bao phủ một phần núi.
Nơi này chỉ có một thông đạo chính, bên trong bốn phương thông suốt, có rất nhiều đường nhỏ.
Một khi đi nhầm sẽ vô cùng nguy hiểm.
Lại còn rất khó tìm được cửa thông đạo khác từ bên ngoài.
Anh Vũ tướng quân trú đóng nơi đây từ 3000 năm trước, vạn tộc biết nàng ở trong, cũng từng tấn công vài lần nhưng lần nào cũng là kết cục tổn binh hao tướng.
2000 năm trước, một Thiên vương tự mình mang đội tiến vào, kết quả chưa tìm được Anh Vũ tướng quân thì đã bị yêu vật bên trong công kích, lần ấy tổn thất mất mấy vị cường giả Hợp Đạo cảnh.
Từ đó về sau rất ít người tiến vào Nhất Tuyến Hạp nữa, Anh Vũ tướng quân cũng rất hiếm ra ngoài, hoặc nên nói là gần như không ra.
Ai không biết thì chắc còn tưởng rằng nàng đã ngã xuống.
Chương 2899: Hiểm Địa Nhất Tuyết Hạp.
Tô Vũ cùng Đại Chu vương bay không lâu thì đã tới Nhất Tuyến Hạp.
Cách thật xa cũng có thể nhìn thấy thác nước kia đang mạnh mẽ trút xuống, Đại Chu vương nhìn thoáng qua, lộ vẻ khác thường, y nhìn Tô Vũ, Tô Vũ khẽ gật đâu: “Hơi giống thác thời gian tại Tinh Lạc Sơn, nhưng đây không phải thác nước thời gian, mà là lực lượng hỗn độn tạo thành dòng nước”
“Bên trên thông với hỗn độn sao?”
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhìn một hỏi, mở miệng suy đoán: “Vậy nghĩa là bên ngoài thượng giới có khả năng còn có tầng trời khác!”
“Hỗn độn!”
Tô Vũ mỉm cười: “Thú vị, bầu trời hết tầng này đến tầng khác! Tử Linh giới vực, vạn giới, thượng giới, trên thượng giới có khả năng là một mảnh hỗn độn… Nếu nói trời đất này vốn là hỗn độn, năm xưa nếu thời gian đại đạo có chủ nhân, hắn sáng lập vạn giới!
Qua rất nhiều năm, chủ nhân Tử Linh đại đạo sáng lập Tử Linh giới vực, sau đó Nhân tộc sáng lập thượng giới… đến khi Nhân tộc sáng lập xong thượng giới, vậy sẽ tiếp tục Khai Thiên!”
Tô Vũ cảm khái: “Thế giới to lớn, càng xem càng kỳ diệu, trong thiên hạ này thì chúng ta quá mức nhỏ bé!”
Đại Chu vương lắng nghe lời hắn nói, trong lòng có vài ý niệm: “Ý Vũ Hoàng là chúng ta đang sinh tồn trong một mảnh hỗn độn! Trong hỗn độn hắc ám, nhờ có cường giả khai thiên nên mới có chúng ta tồn tại, vậy cường giả này từ đâu đến?”
Tô Vũ cười hỏi ngược lại: “Hỗn độn không có sinh vật ư?”
Hắn vớt một giọt nước lên, nghiền ngẫm nhìn nó: “Trong nước này không có sinh vật sao? Có chứ! Ö trong mắt đám sinh vật đó thì một giọt nước chính là một thế giới! Sinh vật trong nước cường đại thì nó cũng có thể khai thiên! Cứ mở ra rồi lại mở ra, cuối cùng sẽ phá được tầng nước này, nó sẽ phát hiện thế giới bên ngoài thật lớn!”
Tô Vũ phân tích: “Hỗn độn cổ thú từ đâu ra? Còn không phải là sinh vật ra đời từ hỗn độn sao? Nếu đám người Văn vương thật sự có địch nhân, vậy khả năng không nhỏ là sinh vật hỗn độn!”
Tô Vũ nhìn về phía không trung, lộ ra chút cảm xúc.
Càng hiểu biết lại càng thấy bản thân nhỏ bé.
Nhìn trời sẽ nhìn mãi không thấy hết!
Giờ phút này Đại Chu vương cũng có chút xúc động, y nhìn về phía không trung, nhìn về phía đầu nguồn nước chảy, nhìn về phía hỗn độn chỉ thủy như đang tuôn ra từ trên trời, thở dài một tiếng: “Bầu trời của chúng ta quá nhỏ, quá thấp!”
Bầu trời của đám người Văn vương cao hơn nhiều!
Y thấy Tô Vũ nhìn bầu trời, dường như thấy rất nhiều người, thấy Nhân Hoàng, thấy Văn vương.
Năm xưa bọn họ cũng thường xuyên ngẩng đầu quan thiên như thế.
Đứng cao nhìn xa.
Tuy rằng thực lực Tô Vũ còn chưa đạt tới trình độ như đám người Văn vương, nhưng tầm mắt hắn vẫn đang không ngừng được mở rộng.
“Vũ Hoàng, Nhất Tuyết Hạp không dễ tiến vào” Đại Chu vương nhắc nhở Tô Vũ.
Nơi này vạn tộc còn khó vào được, hai người bọn họ tùy tiện xâm nhập thì kiểu gì cũng gặp nguy cơ.
Tô Vũ mở miệng: “Ta biết, cũng không định tự mình vào trong”
Tô Vũ lấy ra một thứ, đó là hòn đá nhỏ cùng với Nhân Chủ ấn, Tô Vũ khẽ cười: “Ta muốn nhìn xem Anh Vũ tướng quân có nguyện ý tới gặp ta hay không”
Đại Chu vương biến sắc: “Không ổn! Nếu vận dụng Nhân Chủ ấn, Anh Vũ tướng quân có thể cảm ứng được Vũ Hoàng tồn tại, nhưng Nhân Chủ… trừ Nhân Chủ đến từ hạ giới, thời đại này ở thượng giới chỉ có Bách Chiến vương! Nếu Anh Vũ tướng quân thông minh một chút thì có thể đoán được người hạ giới đã lên đây, còn là Nhân Chủ hạ giới!”
Một khi đối phương phản bội, hậu quả thật không dám tưởng tượng!
Đại Chu vương cảm thấy Tô Vũ không nên mạo hiểm như thế.
Tô Vũ lại không cho là đúng, hắn nói: “Anh Vũ có thể cảm ứng được ta tồn tại thì ta cũng có thể nhanh chóng cảm ứng được sự tồn tại của đối phương! Khi ấy tìm nàng ta sẽ đơn giản hơn nhiều! Nếu nàng hết lòng vì Nhân tộc, vậy nàng sẽ gặp ta! Như Lam Sơn Hầu một lòng vì Nhân tộc, Nhân Chủ tới, dù thế nào thì cũng sẽ tới gặp, dù không ủng hộ cũng vậy!”
“Kẻ không vì Nhân tộc thì chính là phản đỏ, có lẽ kẻ như vậy cũng sẽ gặp ta, nếu không tới… Đó là quyết tâm không quan tâm đến vị Nhân Chủ này, tới lúc đó chúng ta cưỡng chế xâm nhập, định vị vị trí rồi chém giết nàng ta!”
“Chỉ gặp thôi mà còn không muốn, vậy nàng ta cảm thấy cái gì mới là quan trọng? Kỳ thật giết nàng cũng không tổn thất cái gì, không phải sao?”
Sắc mặt Đại Chu vương ngưng trọng: “Ta lo Anh Vũ không tán thành Nhân Chủ”
Tô Vũ bình tĩnh: “Không tán thành thì chúng ta càng phải giải quyết tai họa ngầm, bình thường ta lười quản, nhưng hiện tại cần phải quản chế bọn họ.
Không tán thành thì phải bắt lấy nàng, hoặc là đánh chết, hoặc là giam giữ, không thể mặc kệ!”
Đại Chu vương thở dài.
Tô Vũ không nói gì nữa, hắn nhìn thác nước kia: “Vào đi thôi, như vậy cũng tốt, động thủ ở bên trong sẽ không gây ra động tĩnh lớn truyền ra ngoại giới!”
Đại Chu vương không nhiều lời nữa, y lẳng lặng đi theo Tô Vũ tra xét khắp nơi.
Nơi đây cũng có một ít nhãn tuyến tồn tại.
Nhưng rất ít người, hơn nữa thực lực không tốt, tác dụng của nhãn tuyến không phải là phòng Hợp Đạo, chỉ để đề phòng kẻ yếu ra vào Nhất Tuyến Hạp, thu thập tình báo và tài nguyên cho Anh Vũ tướng quân.
Tô Vũ và Đại Chu vương nhanh chóng xuyên qua thác nước, tiến vào trong hẻm núi.
Rất nhanh, Tô Vũ liền nhận ra nơi đây hung hiểm ra sao.
Hai người mới vừa tiến vào, một quái thú cá sấu thật lớn đã đột ngột xuất hiện, lao lên cắn về phía bọn họ, Đại Chu vương vung tay lên, cắt quái thú thành hai nửa.
Tô Vũ nhìn kỹ, mỉm cười nhận xét: “Đối phương biết có người vào rồi!”
Trong mắt Đại Chu vương toát ra thần quang, nhìn về phía quái thú mới bị cắt nát, hơi nhíu mày: “Là ta sơ suất, quái thú này hình như được nuôi dưỡng”
Ai biết quái thú bỗng nhiên lao tới lại được người nuôi dưỡng, hiển nhiên đây là nhãn tuyến của Anh Vũ tướng quân.
Tô Vũ không để ý đến y, vừa đi vừa nói: “Tiếp tục thâm nhập, Nhất Tuyết Hạp có không ít quái thú tương tự, đều là được nuôi dưỡng, có một ít lực lượng quy tắc mỏng manh tồn tại, có lẽ bao phủ toàn bộ Nhất Tuyến Hạp! Thủ đoạn của Anh Vũ tướng quân không tôi, đây là phòng tuyến nàng bày ra, ngươi tàn sát mở đường thì nàng ta sẽ biết rõ ngươi đánh tới từ đâu, dùng cách nào để giết…”
“Chỉ cần có sinh khí, đám quái thú liền chủ động công kích ngươi, khó lòng phòng bị!
Ngươi giết, nàng biết ngươi ở đâu, ngươi không giết, kỳ thật nàng cũng biết! Khó trách vạn tộc nhiều lần bao vây tiễu trừ, nàng đều có thể tránh thoát”
Tô Vũ mỉm cười: “Thú vị, đáng tiếc… Ta cảm thấy ta không cần vận dụng Nhân Chủ ấn, đám quái thú này có ưu có khuyết, khuyết điểm lớn nhất ở chỗ có một ít lực lượng đại đạo mỏng manh lôi kéo liên hệ người điều khiển.
Người bình thường không nhìn thấy lực lượng đại đạo, ngươi cảm thấy ta không nhìn được sao?”
Đại Chu vương nghe vậy thì bật cười, Tô Vũ khai Thiên Môn!
Anh Vũ tướng quân dùng một tia lực lượng đại đạo lôi kéo quái thú, nhãn tuyến kiểu này không tồi, nhưng đồng thời sẽ bại lộ nơi nàng ẩn thân.
Đại Chu vương cảm khái: “Có Thiên Môn thì rất nhiều thứ không còn là bí mật nữa, bẫy rập, phong ấn đều có dấu vết lực lượng đại đạo, không có lực lượng đại đạo tồn tại thì nguy cơ không lớn, có lực lượng đại đạo tồn tại thì lại bị phát hiện… Trong thiên hạ này, người ta có thể tấn công trực diện Vũ Hoàng, chỉ sợ không tồn tại kẻ có thể ám sát Vũ Hoàng!”
Muốn giết Tô Vũ chỉ có thể trực tiếp ra tay giết hắn.
Mai phục, tính kế, ám sát, ở trong mắt Tô Vũ, đó đều là trò cười.
Thiên Môn quả nhiên quá lợi hại!
Lúc trước Tô Vũ khai 720 khiếu, tới thời điểm hiểu được đại đạo lại cảm thấy vô dụng, nhưng trên thực tế, Thiên Môn trợ giúp Tô Vũ lớn hơn bất kỳ thứ gì khác, kể cả cảm ngộ đại đạo, có Thiên Môn chính là hành động làm ít công to.
Tô Vũ không nói gì, hắn mở Thiên Môn ra, nhìn đám quái thú đông đúc trước mắt.
Trên người chúng đều có một sợi tơ mờ ảo đến nỗi gần như không thể nhìn thấy.
“Anh Vũ tướng quân vẫn tính là một nhân vật lợi hại”
Tô Vũ từng bước di chuyển về phía sợi tơ hội hợp, vừa đi vừa nói: “Đạo của nàng ta khá đặc biệt, lực khống chế không yếu! Có thể phân tán thành ngàn vạn đạo, ta cảm giác không giống mãng phu, có khả năng không kém gì Định Quân Hầu, thậm chí càng mạnh hơn! Cảm ngộ đại đạo không thấp!”
Tô Vũ kết luận: “Phân tán nhiều như vậy thì chính là một vị cường giả khống chế hệ!”
Đại Chu vương minh bạch: “Dựa theo cách nói của Vũ Hoàng thì quả thật không yếu!”
“Đây là tướng quân phong hào Nhân tộc duy nhất còn sống, rất nhiều tôn Hầu đã ngã xuống mà một tướng quân phong hào như nàng ta lại còn sống, thậm chí tấn cấp Hợp Đạo, điều này nói rõ năng lực của nàng ta rất lợi hại!”
Ánh mắt Tô Vũ lóe lên một tia tinh quái: “Đối phương đã phát hiện chúng ta, hình như đang chuẩn bị rút lui, hù dọa nàng, chơi với nàng một chút nào”
Chương 2900: Trêu Chọc Một Phen.
Cùng lúc đó.
Sâu trong Nhất Tuyến Hạp.
Dưới đáy nước đen như mực, xuyên qua đáy nước, xuyên qua đám đá ngầm, đi xuống rất xa, ở đó có một không gian trống trải.
Giờ phút này, một vị nữ tướng anh khí bừng bừng bỗng nhiên biến đổi sắc mặt.
Có người tới!
Hơn nữa còn đang tiến thẳng đến chỗ mình ẩn thân.
Trùng hợp ư?
May mắn ư?
Hay… Thật sự kẻ nọ biết mình đang ở đâu?
“Tập hợp!”
Anh Vũ tướng quân quát, từ bốn phương tám hướng, rất nhiều tướng sĩ mặc áo giáp nhanh chóng hội hợp.
Nhìn kỹ thì nhân số hơn vạn người, trong đó còn có không ít nữ tướng.
Nhiều hơn quân của Định Quân Hầu.
Sắc mặt Anh Vũ tướng quân trầm trọng, nàng cảm giác được địch nhân đang không ngừng rút ngắn khoảng cách.
Đối phương dễ dàng tránh được hết thảy thủ thuật che mắt, nguy cơ, ngã rẽ mà nàng bày ra.
Không chỉ vậy, trong Nhất Tuyến Hạp còn có mấy vật nguyên sinh cường hãn, nhưng cường địch vẫn có thể thoải mái tránh thoát, đường như đối phương biết rõ nguy hiểm mà nàng bố trí nằm cụ thể ở đâu.
Có mấy hiểm địa Anh Vũ tướng quân đã phải trả cái giá không nhỏ mới biết được vị trí chính xác.
Nàng đặt nơi ẩn thân ở đây cũng là vì kẻ muốn tìm nàng sẽ phải đi qua mấy chỗ nguy hiểm ấy.
Nhưng cường địch hôm nay lại đáng sợ hơn vị Chuẩn vương 2000 năm trước, dọc đường đi đối phương hoàn toàn không hề chiến đấu, cũng không hề dừng lại, cứ thế một đường bay thẳng đến chỗ nàng.
Tựa như đây là lối đi quen thuộc mà hắn đã đi qua đi lại hàng chục lần.
Chắc chắn kẻ địch biết rõ tình huống Nhất Tuyến Hạp.
Sắc mặt Anh Vũ tướng quân thay đổi, nàng bị bán đứng rồi!
Đúng không?
Nếu không phải kẻ dưới trướng phản bội thì sao cường địch có thể trực tiếp lao tới đây được?
Nhưng rõ ràng có vài nơi nguy hiểm nàng chưa từng tiết lộ với bất cứ kẻ nào!
Trong lúc nhất thời, nàng cũng không rõ rốt cuộc tình huống ra sao, nhưng nàng biết nguy cơ diệt vong đã đến.
“Bi vào!
Nàng vung tay lên, một lá cờ lớn che trời mở ra cái miệng khổng lô, bên cạnh, vị phó tướng lo lắng hồi: “Đại nhân, có phải có kẻ địch xâm lấn hay không? Mạt tướng dẫn người đi ngăn cản…
“Đi vào!”
Anh Vũ tướng quân khẽ quát!
Trên trán nàng dần có mỏ hôi toát ra.
Quá nhanh!
Địch nhân đang nhanh chóng tiếp cận nơi nàng ẩn thân, nhanh đến không thể tưởng tượng nổi.
Đáng chết!
Nhất Tuyến Hạp vốn hết sức nguy hiểm, vậy mà không ngăn cản được đối phương sao?
Những người khác thấy thế cũng cảm nhận được tướng quân đang rất sốt ruột, bọn họ nhanh chóng tiến vào lá cờ.
Anh Vũ tướng quân thu hồi cờ xí, nhìn thoáng qua bảo địa ẩn thân nhiều năm, có chút không nðõ, nhưng không còn biện pháp khác, địch nhân đã biết mình ở đâu nên nàng bắt buộc phải lập tức thoát đi!
Nàng cấp tốc chui ra khỏi nơi ẩn thân, vô thanh vô tức, lẻn vào con đường giữa hai sườn núi.
Nhưng nàng đi một lát, sắc mặt bỗng trắng bệch, nàng cảm giác được địch nhân đã sắp đuổi kịp tới chỗ nàng.
“Không có khả năng!”
Anh Vũ tướng quân khiếp sợ.
Vì sao?
Chẳng lẽ… Chẳng lẽ có người mang theo đỏ vật định vị?
Nàng nhìn thoáng qua cờ xí trong tay, trong lòng tức giận đến run rẩy, chẳng lẽ trong đám người của mình có kẻ mang theo vật định vị, vậy nên địch nhân mới tìm được mình nhanh như thế?
“Khốn kiếp…”
Nàng nhìn thoáng qua cờ xí, lộ về giấy giụa, nàng không thể mang những người này đi cùng.
Nếu không, chính nàng cũng trốn không thoát.
“Thử lại!”
Nàng tiếp tục đổi phương hướng trốn chạy, nhưng dù nàng trốn như thế nào thì cũng không có biện pháp thoát khỏi truy tung của kê phía sau.
Thông qua đám quái thú, nàng có thể cảm ứng được đối phương vẫn luôn bám theo mình.
“Tên khốn!”
Anh Vũ tướng quân tức giận mắng!
Ta bị phản bội rồi!
Rõ ràng kẻ địch đã định vị được chính xác vị trí của nàng, bằng không sao nàng không thể cắt đuôi đối phương được?
Phải biết, Nhất Tuyết Hạp chính là địa bàn mà nàng đã dày công khai phá suốt mấy ngàn năm nay.
Lúc bấy giờ, Tô Vũ vừa bám theo, vừa nghịch ngợm cười nói: “Có lẽ nàng ta đang rất hoài nghi nhân sinh!”
Đại Chu vương bất đắc dĩ khuyên ngăn: “Vũ Hoàng, trò đùa này… ác quá, nếu nàng ta nóng nảy, cho rằng mình bị phản bội mà giết sạch những người dưới trướng thì không tốt đâu”
Đừng đùa quá mức!
Tô Vũ gạt đi: “Không, ta muốn thăm đò tâm tính Anh Vũ một chút! Ngươi cảm thấy nàng là loại người như vậy ư? Bỏ tốt giữ xe? Bỏ lại những người dưới trướng nàng? Hoặc là bỏ lại, giấu đi, hoặc là trực tiếp giết toàn bộ để tránh bại lộ tin tức của mình! Nếu bỏ lại rồi giấu đi thì coi như tướng lĩnh anh minh.
Nếu trực tiếp giết toàn bộ, vậy thì đủ tàn nhẫn, bất quá thiếu chút tình người..”
Đại Chu vương nhíu mày: “Vũ Hoàng, nhân tâm không đáng thử, chính ngài cũng từng nói vậy mà”
Sao phải làm thế?
Tô Vũ trấn an: “Không sao, ta có thể cảm ứng được lực lượng đại đạo của Anh Vũ, nếu nàng muốn động thủ thì ta sẽ lập tức chấn động Nhân Chủ ấn, nàng liền biết không phải do thuộc hạ phản bội!”
Xấu tính!
Đại Chu vương phun tào trong lòng.
Đúng lúc này, Tô Vũ bỗng nhiên sửng sốt khựng lại, sau đó phá lên cười lớn: “Ngươi đoán xem Anh Vũ đang định làm gì?”
“Sao vậy?”
“Hình như nàng giấu người đi rồi, nhưng nàng ta không chạy, nàng muốn phản sát ta, hiện giờ đang trốn gần nơi giấu người!”
Đại Chu vương tán thưởng: “Lá gan rất lớn! Hẳn là Anh Vũ cho rằng mình bị định vị, nguyên nhân ở ngay trong đám người dưới trướng, nàng trốn gần đó là định cho chúng ta một đòn trí mạng sao?”
“Có lẽ vậy”
Tô Vũ gật đâu, cười nói: “Lá gan không nhỏ, cũng rất quyết đoán, không sợ kẻ tới là Thiên vương ư?”
“Nếu là Thiên vương thì nàng cũng muốn đánh cược, bằng không sẽ mất toàn bộ quân dưới trướng, một mình nàng chạy thoát thì chưa chắc đã có cơ hội xoay người”
“Cũng đúng”
Hai người nhàn hạ thoải mái trò chuyện phiếm.
Sau đó đến gần một lối đi, ở đây Tô Vũ thấy rõ có một lực lượng đại đạo trốn trong dòng nước hỗn độn phía dưới, nước này có chứa lực lượng ăn mòn.
Lúc bấy giờ, Anh Vũ tướng quân đang ẩn núp trong nước, không vận dụng bất cứ lực lượng gì hộ thân để tránh sinh ra lực lượng dao động.
Nàng yên lặng chờ đợi, giống như mãnh thú săn mỗi.
Chờ đợi địch nhân xuất hiện!
Biết mình bị kẻ địch đuổi theo, mà bản thân lại không thể trốn thoát, vì vậy nàng dứt khoát muốn tìm cơ hội giết ngược đối phương.
Giờ phút này nàng mở to mắt, mặc kệ dòng nước ăn mòn đôi mắt, nàng không nhắm mắt lại, nhìn chằm chằm ra bên ngoài, rất nhanh liền thấy hai bóng người dẫn dân hiện lên.
“Gần chút nữa..”
Anh Vũ tướng quân thầm nghĩ, gần chút nữa đi.
Trong lúc nàng đang cầu nguyện thì hai thân ảnh kia đã dừng bước chân.
Tô Vũ nhìn ngã rẽ, tươi cười hỏi: “Đại Chu vương, ngươi cảm thấy nếu không dùng bất cứ lực lượng nào chống đỡ, chỉ dựa vào thân thể thì bị hỗn độn thủy ăn mòn bao lâu sẽ khóc?
Đại Chu vương bật cười: “Dù sao cũng là Hợp Đạo, không đến mức sẽ khóc chứ?”
Tô Vũ cười tủm tỉm: “Cũng đúng, nhưng ta tin chắc sẽ rất thống khổ!”
Dứt lời, hắn lại lớn tiếng nói: “Hiện tại có lẽ đối phương đang suy nghĩ ‘Chết tiệt, đứng đó lầm nhảm làm gì, sao không tới gần một chút, má nó, không tới gần nữa thì ta sẽ phát điên mất”
Trong nước, Anh Vũ tướng quân kịch chấn.
Nói ai đấy?
Vừa rồi ta đã nghĩ vậy thật!
Tô Vũ trêu chọc: “Bây giờ thì chắc chắn nàng đang nghĩ là “Nói ai đấy? Chẳng lẽ ta bị phát hiện? Không có khả năng!”
“.. Không có khả năng!”
Anh Vũ tướng quân lại giật điếng người, thật sự không có khả năng, đối phương không thể phát hiện ra ta, trừ khi đối phương để đô vật định vị đặt trên người mình!
Tô Vũ lại cười nói: “Nàng nhất định đang nghĩ, chẳng lẽ đối phương để vật định vị trên người ta? Làm sao có thể? Trên người ta không mang cái gì, không thì ném binh khí đi.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









