[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 579 : Nịnh Hót Em Tai. (c2891-c2895)
❮ sautiếp ❯Chương 2891: Nịnh Hót Em Tai.
Tô Vũ đề xuất: “Như vậy đi, bảo đảm của ngươi chúng ta không dám tin hoàn toàn, không thì ngươi bảo Văn An Hầu tự mình tới Thực Thiết tộc ta một chuyến, để đàm phán một phen!”
Văn Khởi tướng quân vội vàng từ chối: “Hiện tại Văn An Hầu đang bị vạn tộc nhìn chằm chằm, không thể hành động thiếu suy nghĩ, một khi tới Thực Thiết tộc có lẽ sẽ mang đến tai họa lớn cho chư vị!”
“Điều này cũng đúng!”
Giờ phút này, Tô Vũ như trở thành người phát ngôn của Thực Thiết tộc.
Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi nói: “Như vậy thì không tới cũng không sao.
Nhưng ngươi, Trấn Nam Hầu, Hỏa Vân Hầu, Vân Thủy Hầu, Ám Ảnh Hầu, Anh Vũ tướng quân, có ít nhất ba người trở lên thì chúng ta mới dám hành động, bằng không nếu là ý của một mình Trấn Nam Hầu thì chẳng phải là muốn hại tộc ta sao?”
Sắc mặt Văn Khởi tướng quân biến ảo một trận, cuối cùng cắn răng đáp: “Được! Ta sẽ cố gắng liên hệ các vị đại nhân khác, nhất định sẽ làm Thực Thiết tộc vừa lòng!”
Tô Vũ mỉm cười: “Tốt lắm, khi nào bọn họ tới rồi bàn lại sau!”
Văn Khởi nhìn Tứ Nguyệt, Tứ Nguyệt liền bảo: “Cứ làm theo lời Đại Trúc nói đi! Tộc ta không phải là không muốn giúp Nhân tộc, chỉ là nếu trợ giúp Nhân tộc thì đồng thời cũng phải bảo đảm sự an toàn cho cường giả tộc ta, bảo đảm sự tồn vong của chủng tộc! Chuyện giải phong Bách Chiến không đơn giản, nếu chỉ dựa vào Văn Khởi tướng quân làm thuyết khách… Tộc ta cũng không dám tin hoàn toàn”
Văn Khởi hết sức bất đắc dĩ, lúc trước rõ ràng đang trò chuyện rất thuận lợi.
Kết quả hậu duệ Cự Trúc Hầu vừa tới liền mất hết hi vọng.
Thôi thôi!
Gã đành phải nói: “Ta đây cáo từ trước, lần sau ta tới bái phỏng, nhất định sẽ mang đủ thành ý hơn lần này!”
Tô Vũ mỉm cười, không nói chuyện.
Văn Khởi tướng quân đứng dậy cáo từ, đi được một hồi, lúc này Tô Vũ mới nói với cây trúc nắm trong móng vuốt mình: “Đi bắt hắn đi, kín kẽ một chút, đừng làm ra động tĩnh gì, tránh để đám người kia làm hỏng chuyện tốt của ta!”
Lúc trước hắn vốn định mặc kệ mấy vị Hầu Nhân tộc còn lại.
Không ngờ bọn họ dám tới đoạt minh hữu của hắn, nếu thật sự chạy tới giải phong Bách Chiến vương… Má nó, tới lúc ấy có khi trận chiến ở Hỗn Độn Sơn sẽ không thể diễn ra.
Cút mọe nhà ngươi đi!
Chỉ biết thêm phiền, đánh nhau thì không được.
Giải phong Bách Chiến chắc chắn sẽ khiến vạn tộc tạm thời bỏ qua Hỗn Độn Sơn.
Vạn tộc sẽ không để Bách Chiến thoát thân, đến lúc đó, có lẽ sẽ phải điều động Thiên vương trở về tọa trấn đạo nguyên chi địa, như vậy làm sao vạn tộc có đủ lực lượng để đối phó với chi mạch Ngục vương?
Đây không phải điều Tô Vũ muốn thấy.
Cây trúc trong tay hắn chính là phân thân của Lam Thiên.
Tô Vũ lười quan tâm Văn Khởi tốt hay xấu, có lẽ không tính là người xấu, giải phong Bách Chiến là sách lược Nhân tộc thượng giới đã định ra từ lâu, còn chuyện hãm hại Thực Thiết tộc… đã tới đường cùng rồi, cũng không phải lần đâu tiên bọn họ hãm hại minh hữu.
Nhưng Tô Vũ lại cảm thấy, ngươi làm chuyện của ngươi, đừng phá hồng chuyện của ta.
Phá hỏng chuyện của ta thì ta sẽ thu thập chỉnh đốn ngươi!
Tứ Nguyệt, Ngũ Nguyệt và cả Viên Nguyệt đều hiếu kỳ nhìn sang Tô Vũ, Đại Trúc đang nói chuyện với ai vậy?
Hắn muốn bắt ai?
Ngoài chuyện đó, Tứ Nguyệt còn quan tâm tới một vấn đề khác hơn: “Tiểu đạo hữu này, vì sao ngươi lại có Thực Thiết lệnh?”
Cửu Nguyệt đang nói chuyện phiếm cùng Viên Nguyệt, nghe vậy liền tươi cười giới thiệu: “Tứ Nguyệt lão tổ, ta là Thực Thiết Thú Hoàng đương nhiệm, đương nhiên là nắm giữ Thực Thiết lệnh”
Tứ Nguyệt ngẩn ra.
Cửu Nguyệt ưỡn ngực: “Lục Nguyệt lão tổ trao vị trí Thú Hoàng cho ta, ta là Cửu Nguyệt, hiện tại ta chính là Thú Hoàng”
Y cười ngây ngô: “Thú Hoàng hạ giới vẫn hữu dụng ở thượng giới đúng không?”
Ngũ Nguyệt há hốc miệng: “Ngươi… Ngươi không phải hậu duệ của Cự Trúc Hầu sao?”
Viên Nguyệt cũng kinh ngạc nhìn y.
Cửu Nguyệt cười đáp: “Không phải, ta cũng đâu nói vậy, là Ngũ Nguyệt lão tổ tự đoán, ta là hậu duệ của Lục Nguyệt lão tổ!”
“Ngươi đến từ hạ giới?”
“Đúng thết”
Cửu Nguyệt đứng dậy, hành lễ với hai vị lão tổ, hàm hậu nói: “Ta đến từ hạ giới, lần này tới thượng giới cũng đã được một thời gian, sự tình Long tộc là do chúng ta làm!”
Tứ Nguyệt và Ngũ Nguyệt đều chấn động!
“Vậy Văn Khởi.”
“Gã là kẻ lừa đảo!”
Cửu Nguyệt nói thẳng: “Chuyện Minh Nguyệt Hoa Cốc và Long tộc đều do chúng ta làm, ta còn ăn 8 tòa Long thành, gần trăm vạn Long tộc đây..”
Y há miệng, nấc 1 cái, một tiểu Long xuất hiện, vừa bay ra liền bị y cắn đứt, y lại nấc 1 cái nữa, không ít bảo vật rơi xuống.
Cửu Nguyệt nói: “Còn rất nhiều mà chưa tiêu hóa được, từ từ ăn vậy, Tứ Nguyệt và Ngũ Nguyệt lão tổ muốn ăn không? Có thể ăn lâu lắm!
Mấy vị Hợp Đạo Thực Thiết tộc đều sợ ngây người.
Long tộc bị Cửu Nguyệt ăn rồi!
Còn ăn hơn trăm vạn!
Chúng ta thì sao?
Ánh mắt Tứ Nguyệt khẽ động, nhìn về phía Tô Vũ, lại nhìn Cửu Nguyệt, nghiêm mặt hồi: “Các ngươi đi lên thế nào? Còn có, ai đi cùng ngươi?”
“Ta đi thông đạo khác, cùng Nhân Hoàng hạ giới lên đây”
Cửu Nguyệt không đợi bọn họ mở miệng đã chủ động kể: “Tại hạ giới, tộc ta đã liên minh cùng Nhân tộc.
Không chỉ tộc ta mà còn có Không Gian Cổ Thú, Hống tộc, Mệnh tộc đều đã kết minh cùng Nhân tộc, diệt sát Hợp Đạo các tộc hạ giới, ép Thần Ma Tiên tự phong giới vực!”
Cửu Nguyệt nói tiếp: “Ta thăng cấp Hợp Đạo cũng là nhờ Vũ Hoàng trợ giúp! Kế thừa cắn nuốt đại đạo của Nhị Nguyệt lão tổ!”
“Từ khi lên đây, chúng ta đã giết 2 vị Hợp Đạo Ma tộc, 6 vị Hợp Đạo Long tộc, chỉ là để thăm dò tình hình thượng giới!”
Tuy rằng trông Cửu Nguyệt khù khờ ngốc ngốc, nhưng y lại ăn nói rất điểm đạm, rất lớp lang: “Trước khi ta đi lên, Lục Nguyệt lão tổ đã dặn ta rằng, tới thượng giới thì phải sợ lễ vật bình thường sẽ khiến các vị lão tổ chướng mắt, cho nên ta nuốt trăm vạn Long tộc để hiến cho các lão tổ cùng ăn, hương vị ngon lắm!”
Tứ Nguyệt, Ngũ Nguyệt, Viên Nguyệt, 3 Thực Thiết Thú trừng mắt nhìn y.
Kịch biến kinh thiên diệt sát Long tộc vậy mà không phải do Nhân tộc che giấu gây ra, mà lại là người hạ giới làm!
Cửu Nguyệt đồng tộc của mình còn tham dự trong đó!
“Ngươi…
Tứ Nguyệt chấn động: “Hạ giới lấy đâu ra Chuẩn vương?”
Cửu Nguyệt đáp: “Ra đời trong triều tịch này, là chiến tướng dưới trướng Vũ Hoàng!
Lần này chỉ có một tôn Chuẩn vương tới mà thôi, hạ giới vẫn còn nữa! Vũ Hoàng đã chiếm được hai giới sinh tử, đánh chết Đông Thiên vương, Tây Thiên vương, thu phục Nam Thiên vương, đuổi Bắc Thiên vương đi.
Vì không muốn kinh động thượng giới nên mới không diệt sát tam đại cường tộc, bằng không thì vạn giới đã nhất thống rồi!”
Tứ Nguyệt như đang nghe thiên thư, có chút hoảng hốt!
Mà Ngũ Nguyệt bỗng nhiên quát: “Ngươi nói Văn Khởi là kẻ lừa đảo, ngươi… Ngươi nói vậy, có phải cũng đang lừa gạt chúng ta hay không?”
Nhân tộc đều giảo hoạt đa đoan.
Tuy rằng gia hỏa này là đồng tộc, nhưng Ngũ Nguyệt rất bực bội, rõ ràng ban nãy gia hỏa này đã lừa mình!
Cửu Nguyệt toe tóe cười: “Không lừa gạt gì đâu, ta đang nói sự thật mà! Hiện tại ta là Thực Thiết tộc Thú Hoàng hạ giới, sao phải lừa các vị lão tổ?”
Cửu Nguyệt hàm hậu nói tiếp: “Nếu không tin, ta có thể gọi mọi người tới đây, lần này chúng ta đến thượng giới chính là muốn làm một phen đại sự, vạn giới chỉ còn thượng giới chưa nằm trong khống chế thôi!”
Trong đại điện vô cùng an tĩnh.
Sắc mặt Tứ Nguyệt biến ảo không ngừng, trầm giọng hỏi: “Hạ giới các ngươi tham chiến?”
“Đúng!
“Vết xe đổ ở ngay trước mắt, Minh tộc trợ giúp Bách Chiến vương triều tịch trước đã bị diệt..”
Cửu Nguyệt lắc đâu: “Không giống nhau, Vũ Hoàng triều tịch này vô cùng thánh minh!
Từ khi tham chiến tới nay, tộc ta gần như không hề tổn thất, ta lại còn thăng cấp Hợp Đạo, các tộc đều muốn đầu nhập vào, kể cả đám người Hỏng Mông trấn thủ cũng đi theo Vũ Hoàng! Hống tộc và các tộc khác cũng tranh nhau đến cậy nhờ, khi Vũ Hoàng mới Đằng Không, 36 trấn thủ đã hộ đạo cho hắn.
Diệt Hợp Đạo vạn tộc, áp chế thế lực Bách Chiến, Nhân tộc nhất thống, trọng định giang sơn, không có lão nhân bảo vệ hắn như triều tịch trước…”
Cửu Nguyệt lại nói: “Vũ Hoàng không giống Bách Chiến, vạn tộc đi theo Vũ Hoàng đều được hưởng lợi, không có bất cứ chỗ hỏng nào! Thống nhất hai giới sinh tử, minh quân Hợp Đạo, không kẻ nào ngã xuống! Còn đánh chết mấy chục cường địch Hợp Đạo..”
Tô Vũ yên lặng lắng nghe.
Ta cứ cảm thấy gia hỏa này đang cố ý nịnh hót ta, đáng tiếc ta không có chứng cứ.
Mà thôi, nghe chút cũng được.
Dù sao cũng rất xuôi tai.
Chương 2892: Chỉ Lợi Không Hại.
Cửu Nguyệt vẫn hưng phấn tiếp tục kể: “Tuy thực lực hiện tại của chúng ta chưa đủ để địch lại các tộc thượng giới, nhưng lần này đến thượng giới chỉ mang 1/3 lực lượng hạ giới, nếu tất cả đều đến đây thì cũng có thể tranh cao thấp với các đại cường tộc một phen”
“Còn Bách Chiến… ý tứ của Vũ Hoàng là mặc kệ hắn, hắn dám trở lại thì cứ giết đi là xong!”
Cửu Nguyệt nói: “Các lão tổ, đây là thời đại mới rồi, hạ giới đã là Tân Vũ nguyên niên, không còn là thượng cổ, triều đại đã thay đổi triệt để!”
Tứ Nguyệt mờ mịt tiêu hóa số tin tức vừa nghe, hạ giới biến thành như vậy rồi sao?
Ngũ Nguyệt cũng chấn động, vội vàng hỏi: “Vậy thực lực Vũ Hoàng thế nào?”
Cửu Nguyệt cười cười: “Hợp Đạo đỉnh cấp!”
“Mới Hợp Đạo đỉnh cấp?”
Ngũ Nguyệt sửng sốt, sau đó không nhịn được mắng: “Vớ vẩn, là Chuẩn vương đúng không?
Cửu Nguyệt lắc đâu: “Không phải, là do Vũ Hoàng còn trẻ.
Dựa theo cách tính của Nhân tộc thì mới 22 tuổi, nhưng dưới trướng hắn đã có mấy vị chiến lực Chuẩn vương rồi!”
Nghe vậy, Ngũ Nguyệt càng thêm kinh ngạc: “22 tuổi?”
Y hồ nghị: “Ý ngươi là 22 triều tịch?”
“Không phải, là 22 tuổi của Nhân tộc!”
Cửu Nguyệt hình dung cho y: “Bằng thời gian chúng ta ngủ một giấc, đúng, chỉ vậy thôi!”
Cửu Nguyệt ca ngợi: “Vũ Hoàng thiên phú dị bẩm, đối xử tử tế với các tộc, 19 tuổi Đằng Không, 21 tuổi Dung Đạo, 22 tuổi bước vào Hợp Đạo đỉnh cấp, ta nghĩ chắc chắn hắn sẽ sớm trở thành Chuẩn vương… Có khi mấy ngày tới là tấn cấp không chừng!”
Ba vị cường giả Thực Thiết tộc nhìn nhau, quá buồn cười!
Cửu Nguyệt đang gạt chúng ta đúng không?
Nhưng sau đó tất cả đều bình tĩnh lại, Tứ Nguyệt nhìn Tô Vũ, đoạn hỏi: “Hắn là cường giả tộc chúng ta sao?”
Cảm giác là đúng, mà cũng không phải.
Cửu Nguyệt cười đáp: “Xem như vậy đi… Tạm thời không nói đến Đại Trúc.
Lần này ta tới đây là để trưng cầu ý kiến các vị lão tổ”
“Liên thủ cùng các ngươi?” Tứ Nguyệt trầm giọng: “Đúng không?”
“Không phải”
Cửu Nguyệt nói: “Là muốn hỏi xem các vị lão tổ có muốn mang Thực Thiết tộc di chuyển xuống hạ giới hay không, hiện tại thượng giới nguy hiểm, đại chiến sẽ mau chóng bùng nổ, ý chúng ta là di chuyển Thực Thiết tộc xuống hạ giới để chống lại thượng giới, lấy vách tường giới làm hạn định!”
Di chuyển tộc đàn hạ giới!
Tứ Nguyệt sửng sốt, không phải là yêu cầu giúp bọn họ giết người, Tứ Nguyệt nghiêm mặt: “Việc này rất trọng đại, ta không thể quyết định được.
Hơn nữa ta cũng không biết lời ngươi nói là thật hay giả! Tuy rằng ngươi có Thực Thiết lệnh, nhưng… Ta sẽ mau chóng thông tri Cự Trúc Hầu trở vẻ!”
“Được!”
Cửu Nguyệt cười nói: “Cứ vậy đi, chúng ta tạm thời sẽ không rời đi, lão tổ nhanh gọi Cự Trúc Hầu trở về đi, còn Văn Khởi và Trấn Nam Hầu thì cứ kệ bọn họ! Thủ hạ của Bách Chiến toàn mãng phu, đừng để ý tới mấy người đó!”
Nghe thế, Tứ Nguyệt dở khóc dở cười.
“Vũ Hoàng cũng là thái độ này ư?”
“Đương nhiên!”
Cửu Nguyệt nói: “Bách Chiến chính là cái hố to, ý Vũ Hoàng là dù hắn ta ra ngoài thì cũng chỉ kéo thù hận của vạn tộc, đừng để ý đến hắn ta, hiện giờ là tân triều rồi!”
Ánh mắt Tứ Nguyệt không ngừng biến hóa, sau đó nói: “Ta sẽ mau chóng thông tri Cự Trúc Hầu trở vẻ!”
So với thái độ ứng đối Văn Khởi tướng quân ban nãy thì có vẻ coi trọng hơn nhiều!
Trong đại điện, Tứ Nguyệt Ngũ Nguyệt Viên Nguyệt đều lộ vẻ ngưng trọng.
Gia hỏa hạ giới lên đây.
Thú Hoàng Thực Thiết tộc đương nhiệm tự mình tới thượng giới khuyên bảo, hơn nữa đã tham dự trận chiến tại hạ giới, tin tức còn chưa truyền rộng, một khi truyền ra chỉ Sợ sẽ có cường giả vạn tộc tới cửa gây sự.
Cửu Nguyệt cũng tham dự trận chiến diệt Long tộc.
Giờ phút này, mấy đầu Thực Thiết Thú đều đang tự ngẫm dự tính tương lai, không biết bước tiếp theo nên đi như thế nào.
Chỉ cần vô ý một chút thôi là sẽ có nguy cơ tộc đàn bị hủy diệt.
Bỗng dưng, cây trúc trong tay Tô Vũ rung động một chút, một đạo ý chí lực nhàn nhạt tràn ra.
“Bắt được rồi!”
Văn Khởi tướng quân đã bị bắt.
Động tĩnh không lớn, Tô Vũ cũng không cảm nhận được.
Cũng đúng, một tên mới vừa thăng cấp Hợp Đạo ngũ lục đẳng có thể tránh được Lam Thiên ra tay sao?
Tứ Nguyệt cảm nhận được cỗ dao động kia, lại nhìn về phía Tô Vũ lần nữa, ánh mắt lộ tinh quang, mở miệng hỏi: “Tiểu đạo hữu hình như tuổi không lớn? Là cường giả tân sinh của tộc ta ư?”
Tô Vũ mỉm cười hôi: “Tứ Nguyệt tiền bối, khi nào Cự Trúc Hầu mới trở về?”
Hắn không trả lời câu hỏi của đối phương.
Tứ Nguyệt lộ về ngưng trọng nhìn Tô Vũ: “Đạo nguyên chi địa cách nơi đây khá xa, khi nhận được tin tức, nếu Cự Trúc Hầu không bận chuyện gì thì sẽ chạy về trong một ngày”
Một cường giả cấp bậc Thiên vương mà phải mất một ngày để di chuyển, hiển nhiên khoảng cách rất xa.
Tô Vũ khẽ gật đầu, cười nói: “Vậy chờ Cự Trúc Hầu tiền bối trở về rồi bàn chuyện sau”
Tứ Nguyệt đã mơ hồ đoán được nên không hỏi lại, ông ngẫm nghĩ rồi nói: “Văn Khởi bị bắt rồi phải không?”
“Đúng”
“Dù sao gã cũng là đại tướng dưới trướng Trấn Nam Hầu, Thực Thiết tộc và Nhân tộc là minh hữu từ thượng cổ đến nay, bắt gã, Trấn Nam Hầu mà biết chỉ sợ sẽ không vui”
Tô Vũ cười nói: “Một cá nhân không đại biểu được cả Nhân tộc! Nhân tộc là một chủng tộc chứ không phải một người! Trong thời đại này, khi Nhân Hoàng chưa trở về thì người đại biểu cho Nhân tộc vốn không phải Trấn Nam Hầu!”
Tô Vũ lại nói: “Thiên hạ này do thực lực định đoạt! Trấn Nam Hầu không đủ mạnh, cho nên lời hắn nói không tính!
Lời Trấn Nam Hầu nói không là gì cả!
Kỳ thật Tứ Nguyệt đã cơ bản đoán được Tô Vũ là ai, hoặc là người của Vũ Hoàng, hoặc là bản thân Vũ Hoàng.
Nhắc tới Trấn Nam Hầu mà đạm nhiên như thế, dù không phải bản nhân Vũ Hoàng thì cũng là chiến tướng đắc lực dưới trướng hẳn.
Tứ Nguyệt trầm mặc một hỏi, cuối cùng vẫn nói: “Kỳ thật tộc ta vẫn luôn âm thẩm trợ giúp Nhân tộc, nhưng trợ giúp cũng hữu hạn! Không có khả năng mặc kệ tất cả mà giúp đỡ, lần này Văn Khởi đến đây, chúng ta cũng chưa chắc đã tin lời gã nói là thật!”
“Giải cứu Bách Chiến đâu đơn giản như vậy! Đạo nguyên chi địa phức tạp vô cùng, có vô số cường giả, dù Thực Thiết tộc dốc hết sức lực thì cũng khó giải cứu được Bách Chiến, còn có khả năng sẽ diệt tộc!”
“Minh ước, trợ giúp, hợp tác, đều là có điều kiện”
Tứ Nguyệt nói thẳng: “Sở dĩ đến bây giờ tộc ta còn trợ giúp Nhân tộc không đơn thuần bởi vì cái gọi là minh ước thượng cổ, mà là do có rất nhiều nguyên nhân.
Thứ nhất, Cự Trúc Hầu và Nhân tộc có giao tình.
Thứ hai, tộc ta tin rằng các cường giả sẽ trở về, kể cả đám người Văn vương.
Thứ ba, mấy tộc Thần Ma Tiên muốn xưng bá chư thiên, chúng ta lại không muốn, bọn ta vốn có thù oán”
Vị Tứ Nguyệt – Thực Thiết Hoàng sau thượng cổ – ổn trọng hơn Cửu Nguyệt nhiều.
Ông chậm rãi nói: “Chúng ta có thể âm thầm hỗ trợ Nhân tộc, nhưng toàn diện duy trì thì có thể mang đến cho tộc ta cái gì? Là hủy diệt hay là cái khác? Lời Văn Khởi nói tràn ngập yếu tố không xác định, một khi không giải phóng được Bách Chiến, vậy tộc ta sẽ phải thừa nhận áp lực cực lớn ư? Thậm chí là hủy diệt?”
Tô Vũ gật đầu: “Văn Khởi là kẻ lừa đảo, không có bản lĩnh thật! Gã chỉ muốn đánh cuộc!
Đương nhiên gã cũng không có con át chủ bài nào đủ để thuyết phục mọi người, chính vì không có biện pháp nên muốn đánh bạc ở đường cùng mà thôi”
Văn Khởi có thể lấy ra cái gì?
Mấy vị Hợp Đạo?
Trừ điều đó ra thì hình như chẳng còn gì cả.
Kê như vậy không lừa gạt thì có thể làm gì?
Lừa gạt thành công là tốt nhất, ít nhất là có chút hy vọng.
Thậm chí dù lừa gạt thất bại thì có lẽ Thực Thiết tộc cũng sẽ không làm gì gã.
Tổng thể mà nói thì không thiệt thòi gì, nguowic lại nếu thành công thì sẽ giải phóng được Bách Chiến, đó là kiếm lời lớn!
Việc chỉ lời không lỗ như vậy thì tội gì mà không làm.
Chương 2893: Ngoại Tộc Chỉ Là Ngoại Tộc.
“Vậy Nhân tộc hạ giới có thể mang đến cái gì cho Thực Thiết tộc?” Tứ Nguyệt nghiêm nghị hỏi.
Ngươi nói Văn Khởi là kê lừa đảo, vậy ngươi thì sao?
Ngươi có thể cho chúng ta cái gì?
Tô Vũ ngẫm nghĩ, cười nói: “Hình như cũng chẳng có gì, dù có lợi thì cũng là chúng ta được lợi, không phải Thực Thiết tộc! Chỉ có thể nói, Thực Thiết tộc sẽ có cơ hội lớn hơn để phản kháng vận mệnh diệt tộc sắp đến”
“Diệt tộc?
Tứ Nguyệt nghi ngại nhìn hắn.
Tô Vũ gật đâu: “Thượng giới mở ra, Nhân tộc tan tác, Tứ Nguyệt tiền bối cảm thấy hiện tại vạn tộc không đối phó với Thực Thiết tộc là bởi vì Thực Thiết tộc cực kỳ cường đại ư? Chỉ là hiện tại vạn tộc không muốn xuống tay với Thực Thiết tộc để tránh tiêu hao thực lực mà thôi! Chờ đến khi Nhân tộc bị diệt sạch, Thực Thiết tộc chắc chắn là cường tộc thứ hai bị nhằm vào… 100%!”
Ngũ Nguyệt ngồi bên nghe vậy liền tức giận quát: “Vậy cũng là do Nhân tộc dẫn tới!”
Y có chút khó chịu!
Tô Vũ nói không sai, nhưng nguyên nhân rõ ràng là vì Nhân tộc.
Ngũ Nguyệt rằm rì khó chịu: “Nói cách khác, bởi vì chúng ta giúp Nhân tộc, Nhân tộc diệt, chúng ta liền xui xẻo! Vậy mà ngươi lại lấy cái này làm lợi ích để thuyết phục chúng ta? Ngươi nói xem ngươi có khác gì Văn Khởi không?”
Tô Vũ giơ hai tay: “Ta chỉ là không vẽ ra cái bánh nướng lớn, nói miệng không cũng vô nghĩa.
Nếu là một năm trước, ta còn giỏi ăn nói hơn Văn Khởi gấp trăm lần, muốn cái gì có cái đó, chủ nhân quy tắc cũng có thể hứa hẹn cho ngươi cả chục người..”
Tô Vũ mỉm cười tự tin: “Hiện tại, không cần nữa!
Đúng vậy, hiện tại không cần!
Ta không cần vẽ cái bánh ra để dụ dỗ các ngươi!
Đây là tự tin!
Thực lực Thực Thiết tộc rất mạnh, nhưng số lượng không nhiều, kỳ thật không nhất định phải kéo về phe mình.
Cửu Nguyệt bên cạnh hát đệm: “Không sai, Đại Trúc nói có lý! Hiện tại chúng ta không cần tương lai mơ hỏ, mà là một vài vấn đề đang tồn tại!”
Cửu Nguyệt phát biểu: “Thực Thiết tộc hạ giới đã trở thành minh hữu của Nhân tộc, các vị lão tổ cảm thấy bị hãm hại hay là xui xẻo thì cũng vậy thôi, ở cục diện kia mà không lựa chọn thì có lẽ hạ giới bây giờ đã không còn Thực Thiết tộc nữa!”
“Tại hạ giới, chúng ta cũng vì truyền thừa chủng tộc!”
“Lần này đến thượng giới cũng là như thế!”
“Đã có lựa chọn, hiện giờ các lão tổ muốn tách khỏi hạ giới thì rất khó”
Cửu Nguyệt nghiêm túc nói: “Trước khi ta đi, Lục Nguyệt lão tổ đã nói rằng, kỳ thật Thực Thiết tộc thượng giới không còn đường nào để chọn.
Trừ khi… bắt Vũ Hoàng hiến cho vạn tộc, rồi đại nghĩa diệt thân, bắt Lục Nguyệt lão tổ và ta hiến cho vạn tộc, ép dạ cầu toàn, như vậy thì có lẽ vạn tộc mới có khả năng quên đi ý niệm diệt tộc đàn ta!”
Hôm nay Cửu Nguyệt nói rất hay.
Trên thực tế, Cửu Nguyệt và Lục Nguyệt không hề ngốc.
Hiện giờ thế lực Tô Vũ không bằng thượng giới, nhưng thượng giới… Lại không phải chỉ có một nhà, tam tộc không thể thống trị toàn bộ vạn tộc.
1 đấu 1, hạ giới không sợ bất cứ chủng tộc nào.
Tứ Nguyệt trầm mặc, hỏi lâu sau mới nói: “Ta hiểu, ta sẽ chuyển cáo những lời này cho Cự Trúc Hầu, hai vị nghỉ ngơi một lát đi.
Ngũ Nguyệt, Viên Nguyệt, các ngươi đi theo ta, chúng ta ra ngoài thương lượng”
“Các vị lão tổ đi thong thả!”
Cửu Nguyệt tươi cười nhìn vài vị Thực Thiết Thú rời đi.
Chờ bọn họ đi rồi, y mới vội vàng xun xoe với Tô Vũ: “Đại nhân, hôm nay ta biểu hiện không tôi đúng không?”
Tô Vũ bật cười: “Tạm được! Không ngờ ngươi cũng giỏi ăn nói phết đấy”
Cửu Nguyệt gãi gãi đầu: “Kỳ thật các lão tổ không còn đường nào khác, biện pháp bắt Vũ Hoàng hiến cho vạn tộc cũng là tuyệt lộ, nhưng ngài yên tâm đi, nếu thật sự dám bắt thì đám người Lam đại nhân sẽ không bỏ qua”
Tô Vũ chỉ cười chứ không nói gì.
Đó cũng coi như một con đường.
Phải xem Thực Thiết tộc lựa chọn như thế nào.
Giờ phút này, Tô Vũ đang đợi Cự Trúc Hầu trở về, trong lòng suy nghĩ nhiều chuyện.
Lúc trước hắn không định quản Nhân tộc thượng giới.
Nhưng hiện tại Tô Vũ lại thay đổi suy nghĩ, nếu mặc kệ thì chỉ e rằng bọn họ sẽ quấy rối kế hoạch của hắn.
Chưa chắc là cố ý, chỉ cảm thấy đây là cơ hội của bọn họ.
“Nếu Hỗn Độn Sơn đại chiến vạn tộc, vậy có lẽ lúc này đám người Hỏa Vân Hầu sẽ thật sự cảm thấy đây là cơ hội để thâm nhập đạo nguyên chi địa, đi cứu Bách Chiến vương”
Khả năng này không nhỏ.
Đương nhiên, có lẽ vạn tộc cũng đã suy xét khả năng này, thậm chí đã mai phục để chờ một lưới bắt hết bọn họ, không cần lo lắng gì cả, còn có thể dụ bọn họ rời khôi hiểm địa.
Rất có thể đây là một cái bẫy.
Khi các vị Hầu Nhân tộc ra ngoài, thật sự đến đạo nguyên chi địa thì sẽ bị xử lý.
Đám người Trấn Nam Hầu không biết sao?
Biết chứ!
Nhưng hiện tại bọn họ đã quá tuyệt vọng rồi.
Bách Chiến là hy vọng duy nhất, một khi đã như thế, liều một lần cũng là bình thường, thậm chí sẽ kéo theo minh hữu cùng nhau liều một lần vì bọn họ.
“Ở thời khắc tuyệt vọng kéo minh hữu đi hiến mạng cũng không lạ, lựa chọn này rất bình thường, vấn đề duy nhất ở chỗ… Đây là liều mạng, cược tính mạng!”
Tô Vũ lắc đầu.
Tô Vũ cảm thấy Văn Khởi lừa dối cũng không là vấn đề, nhưng nếu muốn liều mạng thì phải làm thế nào để giấu giếm tình huống Định Quân Hầu.
Báo cho Thực Thiết tộc, phân tích lợi và hại, dù không quen thuộc thì cũng có thể nghĩ cách liên hệ.
Biến đám người Tô Vũ thành lực lượng của chính mình, trở thành sự giúp đỡ.
Nhưng trực tiếp lừa dối thì lại khiến Tô Vũ khó chịu.
Bởi vì cách bọn họ đang hành động sẽ làm xấu thanh danh Nhân tộc mà hắn vất vả gầy dựng nên!
Dù trực tiếp nói với Thực Thiết tộc rằng hiện tại đây là cơ hội, chúng ta đi liều một lần, cực kỳ nguy hiểm, có khả năng sẽ chết, nhưng nếu thắng thì Bách Chiến vương sẽ tự đo, vậy thì Tô Vũ có thể lý giải.
Hắn là Thực Thiết tộc cũng có thể lý giải, có đi hay không thì tùy Thực Thiết tộc.
Nhưng trực tiếp lừa gạt thì chứng tỏ có ý nghĩ biến Thực Thiết tộc trở thành bia ngắm, thậm chí hy sinh Thực Thiết tộc để đổi lấy Bách Chiến vương thoát thân.
“Đúng là Nhân tộc!”
Tô Vũ thầm cảm khái, kỳ thật đám Nhân tộc thượng cổ có vài suy nghĩ đã ăn sâu bén rê.
Ngoại tộc là ngoại tộc, Nhân tộc là Nhân tộc.
Bách Chiến có tệ hơn nữa thì cũng là người một nhà.
Thực Thiết tộc dù trợ giúp nhiều thế nào thì cũng chỉ là người ngoài.
Hy sinh Thực Thiết tộc đổi lấy Bách Chiến tự do, đó là đáng giá!
“Khó trách bọn họ quyết tâm duy trì Bách Chiến, bởi vì bọn họ cảm thấy khuyết điểm duy nhất của Bách Chiến là trận chiến bại cuối cùng kia, còn rất nhiều vạn tộc minh hữu hy sinh trước đó không tính là sai lầm!”
Lúc này Tô Vũ đã hiểu toàn bộ tâm lý bọn họ.
Bách Chiến không sai vì khiến minh hữu huỷ diệt, chỉ sai ở trận chiến thất bại cuối cùng.
“Lý niệm có vẻ khác với Nhân tộc thượng cổ, Nhân tộc thượng cổ cũng bá đạo, nhưng Nhân tộc thượng cổ có thể kéo được nhiều minh tộc duy trì mấy vạn năm không thay đổi như vậy, thậm chí ở triều tịch thứ chín vẫn có vô số vạn tộc xuất chiến vì Nhân tộc, chứng tỏ Nhân tộc thượng cổ rất có thủ đoạn mượn sức nhân tâm”
“Người thông minh hoặc là biến mất hoặc là đã chết, để lại một đám ngoan cố, ngu xuẩn nằm quyền, không diệt mới là lạ!”
Tô Vũ không cảm thấy vấn đề không nằm ở Nhân tộc thượng cổ.
Nếu Nhân Hoàng giống Bách Chiến, các chủng tộc như Thực Thiết sẽ nguyện ý chờ Nhân tộc 10 vạn năm ư?
Đừng đùa!
Nhân tộc thượng cổ bá đạo, đối địch tàn nhẫn, nhưng tuyệt đối sẽ không đối xử tệ với minh hữu, nếu không tại sao đám người Nhân Hoàng đã biến mất mà các tộc liên minh vẫn ủng hộ Nhân tộc suốt 10 vạn năm qua?
“Đám trí giả Văn vương đều mất tích, còn lại đám mãng phu hoặc là não phẳng, không thì cũng là kẻ chủ nghĩa chủng tộc tuyệt đối..”
Nhân tộc như thế có thể không bại được sao?
Lần trước mà không bại, dù Bách Chiến thắng vạn tộc, thì sau đó vạn tộc cũng sẽ tiếp tục phản kháng, trừ khi giết sạch cường giả vạn tộc.
Bằng không Bách Chiến cứ giữ tư tưởng Nhân tộc chí cao vô thượng, vạn tộc là nô bộc thì cuối cùng vẫn dẫn đến khai chiến.
Cộng trị vạn giới chỉ là trò cười.
Lúc bấy giờ, Tô Vũ đang tự ngẫm về những vấn đề này.
Chương 2894: Cự Trúc Hầu Trở Về.
Cùng lúc đó.
Đám Tứ Nguyệt đang ở trên một ngọn núi cao quan sát tứ phương.
Tứ Nguyệt xem xét hỏi lâu, hít sâu một hơi nói: “Bên ngoài có cường giả, cụ thể là bao nhiêu thì ta không rõ! Có thể là đám cường giả diệt Long tộc, Văn Khởi biến mất vô thanh vô tức… Xem ra những người này rất mạnh!”
Ngũ Nguyệt không vui lắm, khó chịu hồi: “Uy hiếp chúng ta à?”
“Có về không phải”
Tứ Nguyệt nhìn đại điện nơi xa: “Hẳn không phải là uy hiếp, người đi cùng Cửu Nguyệt có lẽ không phải Thực Thiết tộc, hơn nữa địa vị còn rất quan trọng, nếu muốn uy hiếp thì gia hỏa này sẽ không tự mình tới cửa”
“Không phải tộc ta?”
Ngũ Nguyệt nghi hoặc: “Ta thật sự cảm nhận được khí tức 72 đúc”
“Không sai”
Tứ Nguyệt cũng cảm nhận được: “Ta đoán hắn đã học được 72 đúc của tộc ta, cũng bình thường thôi, nếu thiên phú tuyệt hảo thì ngoại tộc không phải là không thể học”
Viên Nguyệt hiếu kỳ: “Cửu Nguyệt nói là y đã dung hợp thôn phệ đại đạo.
Tứ Tổ, thôn phệ đại đạo của tộc ta còn có thể tu luyện sao?”
“Hắn nói đó là truyền thừa của Nhị Nguyệt… Cái này ta chưa hỏi kĩ, có lẽ Cự Trúc Hầu biết, chờ hắn trở về rồi tính”
Tứ Nguyệt dặn dò: “Những người này xuống tay tàn nhẫn! Nếu Cửu Nguyệt nói thật thì hiện tại có lẽ thế cục hạ giới đã thay đổi! Cụ thể thế nào thì chờ Cự Trúc Hầu trở về thì hỏi kĩ một chút! Nếu tính cả tộc ta thì có hy vọng đối kháng Thần Ma Tiên hay không…
Nếu không, vậy phải thương thảo thêm!”
“Phụ thân, ý ngài là vẫn duy trì liên minh ư?”
Ngũ Nguyệt khó chịu: “Nhân tộc gian trá, ta không muốn liên minh cùng Nhân tộc!”
Tứ Nguyệt lắc đâu: “Phải xem là Nhân tộc nào, gian trá với ai, đám người Văn Khởi kia chơi âm mưu với tộc ta, ta đương nhiên sẽ không vui! Nếu gian trá với địch nhân thì đó là chuyện tốt, ngươi muốn hợp tác cùng tên ngu xuẩn đối phó Thần Ma sao?”
Ngũ Nguyệt ngẫm nghĩ, gật gật đầu, nhưng vẫn có chút buồn bực: “Nhân tộc thời đại thượng cổ không phải như này! Về sau đám khốn kiếp kia chỉ biết hãm hại chúng ta…
Làm ta thực thất vọng!”
Nhớ năm xưa, Nhân tộc thượng cổ rất lợi hại.
Thực Thiết tộc cũng từng đi theo Nhân tộc thượng cổ chinh chiến vạn giới, đánh đâu thắng đó, thắng được lợi, thua cũng không tổn thất quá lớn, dù tổn thất thì cũng là Nhân tộc và minh hữu đều tổn thất như nhau.
Ít nhất là công bằng.
Sau khi thượng cổ hủy diệt, minh hữu bị hãm hại hết lần này đến lần khác.
Đến triều tịch thứ chín thì hại chết hết rồi.
Tứ Nguyệt không nói gì.
Ngũ Nguyệt nói không sai, nếu giống như Bách Chiến thì ông không muốn liên minh cùng Nhân tộc, dù nguy hiểm, dù biết khi Nhân tộc hủy diệt, Thực Thiết tộc cũng khó thoát diệt vong, nhưng ông cũng không muốn làm tiên phong cho Bách Chiến.
Giờ phải xem vị Vũ Hoàng được Cửu Nguyệt tâng bốc tận trời kia có thể mang đến cho bọn họ kết quả gì.
Ngày hôm sau, cách thật xa mà một cỗ khí tức cường hãn đã truyền đến!
Nơi xa.
Một Thực Thiết Thú lớn khiêng một cây trúc thật lớn bay nhanh, phi về phía Trúc Sơn.
Không gian cũng bị đánh võ!
Quanh Trúc Sơn cũng có một vài đạo tràng tộc đàn khác, trong đó một ít đạo chủ Hợp Đạo, bọn họ lộ về ngưng trọng, Cự Trúc Hầu trở về rồi!
Không phải vị này đang ở đạo nguyên chi địa sao?
Chẳng lẽ cũng cảm nhận được uy hiếp nên mới trở về thủ vệ Trúc Sơn?
Nơi xa, một cường giả Ma tộc khuếch tán ý chí lực, hô lên: “Cự Trúc Hầu, sao ngươi trở về? Vừa lúc hội nghị vạn tộc sắp bắt đầu, Cự Trúc Hầu muốn tham gia không?”
Cự Trúc Hầu nhìn về phía bên kia, ngơ ngác hỏi: “Hội nghị vạn tộc gì?”
Hỏi vậy thì trả lời sao? Hội nghị vạn tộc gì, chẳng lẽ ngươi không biết?
Dù thế Hợp Đạo Ma tộc vẫn nhanh chóng đáp: “Về vụ việc Long tộc, vạn tộc yêu cầu hiệp thương cách giải quyết đám người thần bí kia”
sÔP Cự Trúc Hầu trả lời qua loa: “Tính sau”
“Cự Trúc Hầu, dù Thực Thiết tộc không tham dự thì tốt nhất cũng đừng quấy rối, đứng về phe Nhân tộc không có bất cứ lợi ích gì cho Thực Thiết tộc đâu”
Đối phương cảnh cho một câu.
Kỳ thật vạn tộc cũng lo lắng cường tộc như Thực Thiết tộc giúp đố Nhân tộc.
Thực Thiết tộc không nhiều Hợp Đạo, nhưng thực lực tuyệt đối không yếu.
Cự Trúc Hầu còn là cường giả Chuẩn vương cảnh.
Tam Nguyệt… có khả năng vẫn còn sống, vẫn luôn trốn trong đạo nguyên chi địa.
“Ò!” Cự Trúc Hầu gật đâu: “Đã biết!”
“Còn có…”
Cự Trúc Hầu cảnh cáo: “Ta phải về nhà, đừng gọi ta, gọi nữa thì ta liền ăn ngươi, ngoan ngoãn nghe lời đi, biết chưa?”
Nơi xa, Hợp Đạo Ma tộc không dám nói gì thêm, nhanh chóng rời đi.
Cự Trúc Hầu tương đối dễ nói chuyện.
Nhưng ông đã nói vậy rồi, nếu không cút đi thì ông sẽ thật sự cầm cây trúc gõ chết ngươi, sau đó ăn ngươi.
Cự Trúc Hầu cười lạnh, nhìn thoáng qua phương hướng đối phương rời đi, sau đó vẻ mặt hàm hậu bay tiếp, lắm lời thật, nếu không sợ phiền toái thì ta đã cầm gậy trúc gõ chết ngươi rồi!
Ông tiếp tục phi hành.
Bay một lát, ánh mắt Cự Trúc Hầu bỗng nhiên dao động, nhìn thoáng qua một ngọn núi nhỏ bên ngoài Trúc Sơn, có phần nghi hoặc và ngưng trọng, sau đó lại khôi phục bình thường, bay về phía Trúc Sơn.
Trúc Sơn chưa xảy ra chuyện gì.
Giờ phút này, Cự Trúc Hầu còn đang suy nghĩ, tồn tại trong sơn cốc bên ngoài kia là cường giả hạ giới mà Tứ Nguyệt nói ư?
Thật lợi hại!
Suýt nữa đã giấu diếm được mình, nhưng dù sao nơi đây cũng là Trúc Sơn, ông đã ở đây quá nhiều năm.
“Từ khi nào hạ giới có nhiều cường giả như vậy, khí tức không quen thuộc, mới à?”
Một lát sau, 3 vị Hợp Đạo bay tới nghênh đón.
“Cự Trúc Hầu!
Đám người Tứ Nguyệt sôi nổi thăm hỏi, bốn đầu Thực Thiết Thú hội tụ trên không trung.
Cự Trúc Hầu cười ha hả, nhìn thoáng qua trúc điện nơi xa, cảm nhận được khí tức trong đó bèn hỏi: “Bọn họ vẫn ở đây?”
“Đúng vậy”
“Kể lại đơn giản tình hình đi”
Tứ Nguyệt nhanh chóng kể lại chuyện ngày hôm qua cho ông, kể cả chuyện Văn Khởi tướng quân đã đến.
Cự Trúc Hầu hạ xuống đất, đi tới đại điện, vừa đi ông vừa nói: “Văn Khởi… Trấn Nam Hầu… Bọn họ vẫn chưa từ bỏ ý định, vậy mà còn muốn đem chúng ta làm bia ngắm, đừng để ý tới bọn họ!”
Tứ Nguyệt gật đầu.
Cự Trúc Hầu lại hỏi: “Xác định được thân phận kẻ đi cùng Cửu Nguyệt chưa?”
“Chưa”
sÔP Cự Trúc Hầu khẽ gật đâu, thấy bọn họ đều đang nhìn mình nên ông bước chậm lại một chút, đoạn hỏi: “Mấy gia hỏa Long tộc bị đánh chết, đại khái mất bao lâu, bên này tổn thất bao nhiêu?”
“Hình như không có ai chết, trước sau… chưa đủ thời gian ăn bữa cơm, loáng cái thì đám Huyết Long Hầu đã bị giết!”
“Rất nhanh, Huyết Long Hầu thực lực không yếu, vậy mà đã bị đánh chết nhanh như „ vậy:
Cự Trúc Hầu hơi kinh ngạc: “Nói như vậy thì hai lần tấn công đã có tổng cộng 8 vị Hợp Đạo vạn tộc bị giết, mà bên bọn họ còn không có ai ngã xuống sao?”
“Hẳn là vậy!”
Cự Trúc Hầu cầm cây trúc gõ gõ mặt đất, gật đầu bảo: “Đi vào rồi nói!”
Chương 2895: Hai Nhiệm Vụ Khó Nhãn.
“Bái kiến Cự Trúc Hầu!
Khi Cự Trúc Hầu vào cửa, Tô Vũ liền cảm nhận được vị này rất mạnh!
Cường giả cấp bậc Thiên vương!
Cự Trúc Hầu bỗng hóa thành một vị nam tử trung niên, không giữ nguyên hình, ông cười ha hả nói: “Khách nhân cứ thoải mái đi”
Tô Vũ mỉm cười không nói gì, có điều cũng nhanh chóng bỏ đi bộ dáng Thực Thiết Thú, khôi phục bộ dạng vốn có.
Đám người Ngũ Nguyệt cả kinh, Cự Trúc Hầu lại không thèm để ý, chỉ cười hỏi: “Sao thọ nguyên tiêu hao nhiều như vậy?”
“Trăm năm đủ rồi!”
“Cũng đúng”
Cự Trúc Hầu đi tới vị trí của mình ngồi xuống, duỗi tay ý bảo mời Tô Vũ ngồi: “Đạo hữu xưng hô thế nào?”
“Tô Vũ”
“Vũ Hoàng trong miệng Cửu Nguyệt ư?”
“Xem như vậy”
“Thất lễ rồi!”
Cự Trúc Hầu nói: “Nếu là ở thượng cổ thì ta phải hành lễ với ngươi, hiện tại thì không khách khí, cũng chưa đáp ứng hợp tác”
Tô Vũ thoải mái đáp: “Nên vậy, là tiền bối khách khí thôi”
Giờ phút này, đảm người Tứ Nguyệt đều không xen vào được, Cửu Nguyệt cũng bị kinh sợ, không dám mở miệng.
Cự Trúc Hầu nhìn thoáng qua Viên Nguyệt, cất tiếng: “Tiểu Viên Nguyệt, đi lấy đồ ăn đồ uống tới đây, đừng mang trúc tới, kiếm chút thịt đi, có rượu thì lấy rượu để chiêu đãi khách nhân, quá chậm trễ khách quý Nhân tộc rồi!”
Tô Vũ bắt chuyện: “Hình như tiền bối thường xuyên giao tiếp cùng Nhân tộc?”
“Đúng vậy”
Cự Trúc Hầu giải thích: “Thời kỳ thượng cổ, mấy vị Nhân vương cùng vài vị Nhân Hầu thường xuyên đến tộc ta chơi, khi đó tâm tình đại đạo, mọi chuyện thoáng như hôm qua, mà nay đã là cảnh còn người mất, những lão hữu băm đó không phải đã chết thì chính là biến mất”
Ông bỗng hỏi: “Ngươi biết đám người Văn vương ở đâu không?”
Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi đáp: “Văn vương và Nhân Hoàng có khả năng không ở cùng nhau.
Văn vương, Võ vương và Thời Gian sư thì có lẽ đang ở bên nhau, gặp phải cường địch!
Nếu ta không lầm thì Nhân Hoàng đang ở cùng một vài nghị viên vạn tộc, ở thượng du thời không trường hà, hẳn là mấy năm nữa sẽ trở lại”
Cự Trúc Hâu cảm khái: “Ngươi biết cũng không ít”
Tô Vũ khẽ cười: “Nếu không biết chút gì vậy chẳng phải là quá ngu xuẩn sao?”
“Vậy ngươi biết bây giờ Nhân tộc còn bao nhiêu cường giả không?”
Tô Vũ nhìn ông: “Tính cả chi mạch Ngục vương ư?”
“Hả?”
Thấy Cự Trúc Hầu ngạc nhiên, Tô Vũ liền bảo: “Nếu tính cả một mạch này, vậy thì khó nói, nhưng quá nửa thì Nhân tộc vẫn là cường tộc đệ nhất chư thiên!”
Cự Trúc Hầu hít sâu: “Một mạch này có nhiều cường giả như vậy sao? Ta từng đoán bọn họ có không ít cường giả, nhưng ý ngươi là bọn họ còn mạnh hơn những gì ta nghĩ?”
Tô Vũ gật đầu: “Chuẩn vương không ít hơn năm vị! Đây là phán đoán của ta”
“Vậy thì đúng là rất lợi hại!” Cự Trúc Hầu hơi thất thần: “Trước đó ta chỉ đoán có ba vị”
“Tiền bối từng gặp bọn họ chưa?” Tô Vũ hỏi.
Cự Trúc Hầu đáp: “Chưa, nhưng có mấy lần Nhân tộc gặp phiền toái, có cường giả báo cho tộc ta đi giải cứu… Ban đầu ta tưởng rằng là Ám Ảnh Hầu, sau đó cảm giác không phải! Lại liên tưởng đến vài việc, về cơ bản đã đoán được một ít, nhưng cụ thể thì không rõ ràng lắm”
“Báo tiền bối đi cứu người?”
Cự Trúc Hầu gật đâu: “Đúng, ngươi cảm thấy là vì sao?”
“Không hy vọng cường giả Nhân tộc chết sạch, vạn tộc hoàn thành thống nhất”
“Vậy là không có ý tốt ư?”
“Đúng thế”
Cự Trúc Hầu lại hỏi: “Ngươi có thể địch nổi bọn họ không?”
“Chắc là không thể” Tô Vũ ăn ngay nói thật.
Cự Trúc Hầu phân tích: “Dựa theo cái nhìn của ta thì bọn họ chỉ bài xích các ngươi, chưa chắc sẽ bài xích chúng ta.
Thực Thiết tộc ta vẫn còn đường khác, ví dụ như đi theo bọn họ, ngươi cảm thấy thế nào?”
Tô Vũ thoải mái đáp: “Không sai, đúng là có thể làm vậy!”
Có khả năng này, chỉ mạch Ngục vương căm thù đám người truyền thừa Văn vương nhưng chưa chắc sẽ nhằm vào minh hữu như Thực Thiết tộc.
“Vì sao ta không nên đi theo bọn họ mà phải đứng về phía các ngươi?” Cự Trúc Hầu hỏi thẳng.
Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi nói: “Đưa than ngày tuyết khác dệt hoa trên gấm”
“Ta đây tình nguyện dệt hoa trên gấm”
Tô Vũ cười khổ, vị này không dễ chọc, lần đầu tiên hắn bị cường giả Thực Thiết tộc nói cho không thể phản bác.
Tô Vũ tự ngẫm một phen rồi lại nói: “Bọn họ chưa chắc đồng ý tiếp nhận ngoại tộc, nếu muốn thì mấy vạn năm trước đã liên hệ Thực Thiết tộc rồi”
“Cũng đúng”
Cự Trúc Hầu gật gù, tiếp tục hỏi: “Các ngươi giết chóc ở Long tộc là muốn vu oan cho bọn họ?”
“Sao tiền bối biết được?”
Cự Trúc Hầu bật cười: “Ta không ngốc, hội nghị vạn tộc sắp diễn ra, địch nhân lại không thấy bóng dáng, triệu hội nghị làm cái gì? Đương nhiên là có mục tiêu thì mới có thể mở họp, hơn nữa thực lực đối phương cực mạnh, cần các nhà hợp tác thì mới được.
Lần khai hội nghị gần nhất là 6000 – 7000 năm trước, khi đó vạn tộc muốn bàn chuyện đối phó Bách Chiến”
Tô Vũ hiểu rõ: “Vậy là vạn tộc có ý định lôi đám gia hỏa kia ra”
“Khó Cự Trúc Hầu lắc đâu, cẩn thận hai hổ tranh chấp cuối cùng lại quay đầu xử lý các ngươi trước!
“Tới cảnh giới này thì sẽ không ai đễ dàng kích động, có lẽ sẽ nói chuyện trước, không phải chưa hé răng đã ra tay đánh nhau, một khi đôi bên giáp mặt trao đổi thì ắt liền biết có kẻ thứ ba tồn tại!”
Cự Trúc Hầu nghiền ngẫm nhìn hắn: “Đến lúc đó, ngươi sẽ làm gì?”
“Trước tiên rút lui!” Tô Vũ không chút do dự: “Thượng giới không dễ đánh.
Nếu ta bại lộ thì mang người quay về hạ giới trước, xuống đó nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ ngày tái chiến!”
“Ngươi có chắc chắn có thể địch nổi thế lực hai bên trong mấy năm không?”
“Không” Tô Vũ lắc đầu: “Nhưng có thể thử xem!”
“Cũng đúng, ngươi quật khởi quá nhanh, tràn ngập tin tưởng với chính mình, đây là chuyện tốt, nhưng tự tin quá thì chưa chắc đã là ưu điểm”
Đúng lúc này, Viên Nguyệt đã bưng thức ăn tới, Cự Trúc Hầu cầm lấy một khối thịt heo trực tiếp đưa lên miệng, vừa ăn vừa nói: “Ngươi cũng ăn đi!
Tô Vũ không khách khí, cũng cầm thịt lên ăn, hương vị rất được!
Cự Trúc Hầu đề xuất: “Muốn hợp tác thì được thôi! Nhưng phải để ta nhìn thấy thực lực, sự tự tin và quyết sách của ngươi! Ta có hai yêu cầu.
Đầu tiên, giải quyết mấy lão gia hỏa Nhân tộc còn sống, giết hay nhốt đều được, hoặc là thu phục cũng được.
Thứ hai, trong vòng 10 ngày, ta muốn thấy chiến quả lần thứ ba của các ngươi! Long tộc…
Long tộc không tính là cái gì, ta muốn thấy các ngươi đối phó tam đại tộc!”
Cự Trúc Hâu cắn khối thịt heo: “Không dám nhằm vào tam đại tộc thì chỉ có thể khai đao với tộc khác, điều này không được! Một khi gặp phải tam đại tộc, các ngươi liền vô dụng! Tam đại cường tộc mạnh hơn các chủng tộc khác nhiều, thực lực mạnh, nội tình cũng mạnh!”
“Đánh tiểu tộc xuôi gió xuôi nước, một khi gặp đại tộc liền không thể đánh, vậy thì ta phải tín nhiệm ngươi như thế nào? Sao ta có thể giao tương lai Thực Thiết tộc cho ngươi?”
Cự Trúc Hầu cắn đứt một khúc xương, ông nhe răng, hàm răng trắng hếu: “Không dám tính toán tam đại tộc thì chỉ có thể bắt nạt kẻ yếu, ta đây chắc chắn không thể đáp ứng!”
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Tiền bối muốn xem chiến quả thế nào?”
“Ít nhất ba vị Hợp Đạo, ta không làm khó các ngươi!”
Cự Trúc Hầu nhe răng cười nói: “Cho ngươi thêm manh mối, mỗi lần hội nghị vạn tộc triệu khai đều diễn ra ở Nhân Sơn! Nhân Sơn nằm ở trung tâm thượng giới, là một nơi vô chủ, năm đó Nhân tộc định dùng để xây cung Nhân Hoàng, đáng tiếc về sau Nhân tộc biến mất nên kế hoạch bị gác lại”
“Trên Nhân Sơn có một cung điện nhỏ, đó chính là nơi vạn tộc mở hội nghị, hiện tại hội nghị còn chưa chính thức bắt đầu, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đã có cường giả tam đại tộc đến đó trước để chủ trì, làm công tác chuẩn bị, hẳn là ở đó có cường. ?
giả “Không gần bất cứ lãnh địa tam đại tộc nào, ở khu vực trung gian, dù sao khi mở họp thì mọi người cũng không muốn đến địa bàn người khác!”
“Đến đó có thể giết vài người, nhưng chạy trốn thì rất khó khăn!”
Cự Trúc Hầu nói: “Chỉ cần các ngươi giết cường giả tam đại tộc, hơn nữa phe mình không chết, vậy tộc ta sẽ ủng hộ ngươi, toàn lực duy trì ngươi, ngươi muốn làm gì, tộc ta đều không có ý kiến!”
Đám người Tứ Nguyệt Ngũ Nguyệt đều nhìn về phía Cự Trúc Hầu.
Vẫn là Cự Trúc Hầu thông minh!
Vừa về liền ra oai phủ đầu với vị Vũ Hoàng này.
Muốn tộc ta đi theo ngươi ư, được, ngươi đi giết người đi!
Giết cường giả tam đại tộc, hơn nữa ở ngay khu vực trung tâm.
Tứ Nguyệt xen vào một câu: “Tuy rằng Nhân Sơn là nơi vô chủ, nhưng quanh đó là lãnh địa tam đại tộc!”
Ông nhấn mạnh: “Nhân Sơn nằm ở khu vực trung tâm! Một khi bại lộ hành tung thì sẽ nhanh chóng bị tam phương chặn lại, chắc chắn phải chết!”
Cửu Nguyệt hơi biến sắc, Tô Vũ lại không vội, chỉ cười hỏi: “Nếu giết 3 vị Hợp Đạo thì tiền bối sẽ nguyện ý liên minh cùng ta chứ?”
“Đương nhiên!
Cự Trúc Hầu nhắc nhớ: “Tiền đề là ngươi còn sống! Nếu ngươi chết thì coi như ta chưa nói mấy lời này!”
Tô Vũ gật đầu, lại hỏi: “Nhất định phải giải quyết mấy vị cường giả Nhân tộc thượng cổ kia ư? Ta còn lười để ý đến bọn họ..”
“Vậy thì bắt nhốt hết đi!”
Cự Trúc Hầu nói thẳng: “Không bắt được, mấy gia hỏa này thường xuyên gây thêm phiền, ngược lại sẽ thành chuyện xấu!
Tô Vũ bất đắc dĩ: “Tiền bối giao cho ta hai nhiệm vụ vô cùng gian nan đấy”
“Không phải ngươi muốn một chủng tộc bán mạng cho ngươi sao?” Cự Trúc Hầu thản nhiên đáp: “Nếu ngươi không muốn đến Nhân Sơn thì có thể trực tiếp cường công lãnh địa, giết ba Hợp Đạo liền chạy, hoặc là đứt khoát chờ bên ngoài, Hợp Đạo tam tộc trước sau øì cũng sẽ ra ngoài.
Mà ta chỉ cho ngươi 10 ngày! Chưa chắc ngươi đã chờ được cơ hội!”
Cửu Nguyệt không nhịn được: “Lão tổ, có phải thời gian như vậy quá ngắn hay không?
10 ngày… 10 ngày còn chưa chắc đã thăm đò rõ ràng địa hình”
Cự Trúc Hầu gạt đi: “Vậy Thực Thiết tộc đi theo Nhân tộc có phải quá mức lỗ mãng hay không? Đây chính là vận mệnh cả tộc! Có nguy cơ diệt tộc, ngươi không lo lắng cho tộc mình sao?”
Cửu Nguyệt không còn lời gì để nói.
“Nhưng…”
“Không nhưng gì cả!”
Cự Trúc Hầu trực tiếp ngắt lời: “Hạ giới là hạ giới, thượng giới là thượng giới, hạ giới tham chiến cũng chỉ là hai vị Hợp Đạo, vạn tộc sẽ không dễ dàng đụng đến bọn ta, tộc ta cũng không phải kê yếu!”
Ông nhìn về phía Tô Vũ: “Nếu Vũ Hoàng làm được, ta sẽ không nuốt lời, tộc ta nghe ngươi! Không làm được, vậy đừng tới đâu nữa!”
Cự Trúc Hầu nghiêm nghị: “Hiện tại các tộc đều đang nhìn chằm chằm chúng ta, nhìn chằm chằm các ngươi, các ngươi mà tới nhiều lần thì có lẽ tộc ta sẽ xảy ra chuyện, ngươi cảm thấy thế nào?”
Tô Vũ gật đâu: “Là ta sơ sót”
“Ngươi không sơ sót!”
Cự Trúc Hầu tiếp tục ăn đùi heo: “Ngươi là tự tin! Thôi, tự tin cũng tốt, đừng kiêu ngạo là được! Chỉ có hai điều kiện ấy thôi!”
Tô Vũ mỉm cười, đứng dậy nói: “Vậy ta cáo từ trước!”
Dứt lời hắn liền bảo: “Cửu Nguyệt, ngươi ở lại đây đi”
“Đại nhân..” Cửu Nguyệt vội nói: “Ta đi với ngài”
“Không cân!” Tô Vũ phất tay: “Chờ ta ở đây, tiện thể học hỏi kinh nghiệm từ các tiền bối đi!”
Cự Trúc Hầu hơi bất ngờ: “Dù sao Cửu Nguyệt cũng là Hợp Đạo, có thêm một vị Hợp Đạo thì khả năng thành công sẽ lớn hơn, ngươi không mang y theo sao?”
“Không cần”
Tô Vũ khẽ cười:,”Giết 3 vị Hợp Đạo mà thôi, không phải giết ba vị Chuẩn vương, thêm hay bớt một người không khác gì nhau!”
“Cửu Nguyệt kế thừa thôn phệ đại đạo của Nhị Nguyệt tiền bối, các tiền bối hãy chỉ điểm cho y nhiều hơn, thực lực y vẫn hơi yếu”
Tô Vũ nhìn về phía Cửu Nguyệt, dặn dò: “Ngươi ở đây đi, lần sau tới đây, ta muốn thấy thực lực ngươi tiến bộ hơn.
Thực lực Hợp Đạo ngũ đẳng quá yếu!”
Cửu Nguyệt ngưng trọng nhắc nhớ: “Vậy… Đại nhân hãy cẩn thận!”
“Yên tâm”
Tô Vũ mỉm cười tiêu sái, chắp tay với các cường giả: “10 ngày sau ta lại đến!”
Dứt lời, hắn nhanh chóng hóa thành Thực Thiết Thú đi ra khỏi đại điện.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







