[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 570 : Nhân Hoàng Thời Đại Mới. (c2846-c2850)
❮ sautiếp ❯Chương 2846: Nhân Hoàng Thời Đại Mới.
Đoạn Huyết Hầu phẫn nộ thì Bạt Đào cũng nổi nóng.
Ngoại tộc còn đang nhìn mà Đoạn Huyết Hầu lại trực tiếp quát chửi mình!
Có điều tuy nổi nóng nhưng Bạt Đào vẫn lên tiếng: “Ta sẽ lập tức đuổi theo, có lẽ đối phương mạnh hơn ta rất nhiều!”
“Im miệng, nhanh lên!” Đoạn Huyết Hầu gầm thét!
Bạt Đào không nói thêm gì, cắn răng cấp tốc xuyên qua hư không tan biến ngay tức thì.
Đuổi cái rắm!
Lúc mình tới thì đối phương đã chạy, giờ biết đến đâu để đuổi theo?
Được rồi, tùy tiện tìm một hướng để truy đuổi là được.
Lúc này, Bạt Đào cũng đang không ngừng suy nghĩ xem kẻ kia là ai?
Người nào đang trợ giúp Định Quân Hầu?
Cường giả Nhân tộc ư?
Những cường giả Nhân tộc còn sống có thực lực mạnh như vậy sao?
Dân Sơn Hầu đã bị giết, hiện tại còn lại vài vị dù mạnh hơn Định Quân Hầu thì cũng chỉ có hạn, trừ phi hợp lại hành động, bằng không nào có thực lực cường đại tới nỗi thuấn sát Ma Thập Cơ lại còn có thể chế tạo ra uy lực nổ tung lớn như này.
“Không phải Nhân tộc… Chẳng lẽ.. “
Từng suy nghĩ hiển hiện, trong mắt ông ta mang theo một vệt khí thế hung ác.
Không phải Nhân tộc, chẳng lẽ là mấy cường tộc như Thực Thiết cổ tộc?
Cũng không đúng, đây rõ ràng là có mùi vị của Văn Minh Sư ở trong đó.
Thực Thiết cổ tộc tuy có không ít cường giả nhưng mà hành vi ẩn nấp thế này khả năng lớn vẫn là do Văn Minh Sư làm.
Tiên tộc ư?
Tiên tộc am hiểu nhất những thứ này.
Mang theo vô số ý nghĩ, ông ta dò xét bốn phía, tìm kiếm nửa ngày mà vẫn vô lực, không thể tìm được!
Dù cho trước đó có chút dấu vết gì thì hiện tại cũng đã mất sạch.
Còn về Minh Nguyệt Hoa Cốc thì thôi bỏ đi, sau trận nổ lớn, đại khái cũng tìm không thấy cái gì.
“Đáng chết.. “
Trong lòng ông ta giận mắng một tiếng, lần này quả nhiên phiền toái không nhỏ.
Chết hai tôn Hợp Đạo, Ma tộc nghị hội có lẽ sẽ làm khó mình.
Xui xẻo!
Có điều ông ta quyết định không đuổi theo nữa, lỡ chính ông ta lại bị người phục sát thì biết làm sao?
Lần này cường giả ra tay có lẽ là Hợp Đạo đỉnh phong, thậm chí là Chuẩn vương.
Ông ta không dễ phán đoán, tóm lại không thể đuổi tiếp nữa.
Cùng lúc ấy.
Ở phụ cận Táng Hồn sơn, Tô Vũ nhìn về một hướng, nơi này cách Minh Nguyệt Hoa Cốc cực xa, bất quá quy tắc gợn sóng vẫn có thể truyền đến, tiếng nổ mạnh vang dội, dáng về đại đạo bị phá toái đều được Tô Vũ thu hết vào trong mắt.
Tô Vũ lộ ra ý cười: “Đây không phải là quá xui xẻo sao? Thế mà lại nổ chết được một vị Hợp Đạo.
Chẳng lẽ đám ngớ ngẩn kia đều không có tâm đề phòng?”
Hắn cũng rất bất ngờ.
Chẳng qua là bố trí một ít bẫy rập để nổ chết một vài tên Vĩnh Hằng mà thôi, thế mà lại có thu hoạch ngoài ý muốn, nổ chết luôn một vị Hợp Đạo!
Tô Vũ bật cười: “Đám gia hỏa thượng giới đúng là ngu xuẩn!”
Đại Chu vương cảm khái: “Ta đoán là chúng không ngờ tới.
Nhân tộc một mực suy thoái, chỉ có mệnh chạy trốn chứ nào dám chủ động bố trí bẫy rập phản kích, huống chi không có chiến lực Thiên vương thì cũng khó tạo ra những thứ này”
Tô Vũ khẽ gật đầu: “Cũng phải, bất quá chúng vẫn rất ngu!”
Tô Vũ hài lòng: “Khởi đầu rất tốt đẹp, giết chết hai vị Hợp Đạo lại còn đều là Ma tộc, Ma tộc mới bị ta giết một tôn Ma Đãng Hầu, vẫn còn khá tiếc nuối đây này, hiện tại thì coi như đủ rồi!”
Đại Chu vương cười nói: “Lần sau hãy giết Thần tộc, Tiên tộc đã chết Binh vương và Vẫn Tinh Hầu, Thần tộc lại chưa chết một ai!”
Tô Vũ gật đầu, đúng thế.
Thần tộc quả nhiên có vận khí không tệ.
Có vị lão Hoàng phi trấn giữ nên không dễ giết Tịch Vô, lần trước đối phương cũng không có ai hạ giới nên càng khó giết hơn.
Mấy người thấp giọng trò chuyện, mà Định Quân Hầu đang bị bắt lại cảm thấy hốt hoảng, lẩm bẩm nói: “Chết… hai vị Hợp Đạo?”
Từ lúc nào thì Hợp Đạo lại dễ giết như vậy?
Thượng giới quá ngu xuẩn?
Chẳng lẽ những người này đến từ hạ giới sao?
Gã không dám tin, khẩn trương hỏi: “Các ngươi… Các ngươi đến từ hạ giới à?”
Đại Chu vương nhìn về phía gã, cười khẽ: “Ngươi còn chưa nhận ra ta?”
“Ngươi.. “
Định Quân Hầu nhìn y một hồi, lâm vào trong hỏi ức, rất lâu sau mới sợ hãi thốt lên:
“Ngươi… Ngươi là Chu Thiên Sinh?”
“Khu khụ, Chu Thiên Tế!”
Đại Chu vương ho nhẹ một tiếng, Định Quân Hầu lại lắc đầu: “Không, ngươi là Chu Thiên sinh, ta nhớ ra rồi”
“Đó là tên trước kia, hiện tại ta là Chu Thiên Tể!” Đại Chu vương nói: “Cũng chỉ là danh hiệu mà thôi!”
Dù sao y thường xuyên đổi tên!
Mà Định Quân Hầu lại cực kỳ chấn động, cũng không quan tâm tới chuyện tên tuổi nữa: “Các ngươi đến từ hạ giới thật ư? Làm sao có thể?”
Gã không dám tin!
Nhân tộc hạ giới đã giết Binh vương, giết Vẫn Tinh Hầu, giết Ma Đãng Hầu?
Rốt cuộc bọn họ đã giết bao nhiêu Hợp Đạo rồi?
Người hạ giới mạnh mẽ như thế sao?
Dù gã biết Chu Thiên Tề không phải người của triều tịch này, nhưng mà từ khi nào thì hạ giới lại xuất hiện cả cường giả Chuẩn vương thế kia?
Còn nữa, thanh niên tóc trắng đây là ai?
Đầu óc Định Quân Hầu đã đặc thành một nồi bột nhão!
Ai có thể nói cho ta biết chuyện gì đang xảy ra được không?
Người đang ngôi trong nhà thì bỗng nhiên bị bắt, bị bắt thì cũng thôi đi, thế mà còn bẫy chết được hai vị Ma tộc Hợp Đạo, tiếp đó kẻ bắt gã lại nói rằng bọn họ đến từ hạ giới, là hạ giới mà mình tưởng rằng đã sắp bị hủy diệt!
Gã muốn điên rồi!
Vì sao hạ giới lại mạnh như thế?
Uổng công ta còn nghĩ hạ giới sắp không giữ được, chờ thượng giới vừa mở ra thì phải lập tức đi cứu vớt bọn họ, đây chẳng phải là chuyện tiếu lâm à?
Tô Vũ lười nhiều lời, cấp tốc nói: “Về trước đi, không chừng tiếp theo vạn tộc sẽ cố ý tìm kiếm quanh đây.
Cường giả nơi này nhiều lắm, mới chết hai Hợp Đạo thôi mà bốn phương tám hướng đã xuất hiện hơn mười vị Hợp Đạo khác rồi”
Tô Vũ cảm khái một tiếng: “Nước ở thượng giới rất sâu, rất khó đối phó, về trước đã rồi bàn bạc kỹ hơn!”
“Vâng!” Mấy người đồng thanh đáp.
Dưới con mắt kinh ngạc của Định Quân Hầu thì ngay cả vị Chuẩn vương có chút biến thái kia hình như đều hết sức nghe lời, họ không nói nhảm nữa, cấp tốc mang theo gã bay về Táng Hồn sơn.
Vũ Hoàng?
Gã nghĩ tới xưng hô mà những người này gọi trước đó, nghĩ đến chiếc bút mà gã đã thấy kia, mang theo một chút không dám xác định, một chút xúc động, ngập ngừng hỏi Đại Chu vương: “Người nọ là Nhân Chủ triều tịch này sao?”
Chỉ có thể như thết Bằng không thì không có cách nào giải thích lí do vì sao mọi người xung quanh chịu nghe lời như thế.
Hạ giới lại sinh ra một tôn Nhân Chủ?
Gã cảm giác thực lực của đối phương không yếu, tối thiểu thì mạnh hơn gã một chút.
Đương nhiên, so với Nhân Chủ trước là Bách Chiến vương thì yếu hơn nhiều.
Ga vừa nghĩ tới đây, âm thanh của Đại Chu vương đã vang lên: “Không phải Nhân Chủ”
Định Quân Hầu giật mình, thật ư?
“Đây là Nhân Hoàng thời đại mới!”
Định Quân Hầu run sợ: “Ngươi… Ngươi nói bậy bạ gì đó, các ngươi.. “
Đại Chu vương nghiêm mặt nói: “Ta là người truyền lửa đời đầu! Con của ngươi còn tính là văn bối của ta, thuộc hạ của ta.
Đừng nghỉ vấn ta, cũng đừng nói quá nhiều, hiểu chưa?”
Chương 2847: Thái Độ Xa Lánh.
Định Quân Hầu giật mình, người truyền lửa! Người truyền lửa đời đâu!
Gã nhìn kỹ lại Đại Chu vương, nhìn nửa ngày mà vẫn còn mờ mịt và nghi hoặc.
Gã đã gặp qua y mấy lần ở triều tịch trước, thế nhưng vị này rất điệu thấp, thực lực chỉ là Vĩnh Hằng.
Nhưng đối phương nói mình là người truyền lửa, vậy rõ ràng y đã che giấu thực lực.
Chẳng lẽ Nhân Chủ thế hệ này là do y nâng đỡ lên?
Nếu là vậy thì mọi chuyện đều có thể lý giải.
Nhân Hoàng?
Khẩu khí thật lớn, chẳng lẽ Chu Thiên Tê muốn đến nâng đỡ vị Vũ Hoàng kia làm Nhân Hoàng, rồi đứng phía sau màn điều khiển hắn?
Trong nháy mắt, gã hiện lên vô số suy nghĩ.
Mà Tô Vũ lại rất bình tĩnh.
Lam Thiên thì giống như biết đối phương đang nghĩ cái gì, cười khà khà một tiếng, sờ sở đầu Định Quân Hầu, trước con mắt phẫn nộ của gã, Lam Thiên cười lạnh: “Nghe lời đi! Ta còn chưa từng giết Nhân tộc Hầu, đừng để mình trở thành Nhân tộc Hầu đầu tiên bị ta giết, rõ chưa?”
Định Quân Hầu lạnh cả tim!
Nghiêm túc sao?
Đây là người mà gã cảm giác mạnh nhất, còn mạnh hơn cả người truyền lửa.
Lam Thiên cười sổn gai ốc, Tô Vũ thấy thế bèn cau mày nhắc nhở: “Đùng hù dọa tiền bối, đều là Nhân tộc, tiền bối đã chinh chiến nhiều năm vì Nhân tộc lại còn là Hầu thượng cổ, ngươi chớ đánh mất lễ nghi!”
Thoắt cái Lam Thiên liền thay đổi thái độ, cười hì hì bảo: “Vũ Hoàng ca ca nói đúng lắm, không hù dọa gã nữa, giao cho Đại Chu vương, y mà không giải quyết được thì chúng ta bèn hù dọa Đại Chu vương, hoặc dứt khoát chém y”
Đại Chu vương lắng lặng giơ ngón giữa.
Thấy Định Quân Hầu cổ quái nhìn mình, y càng thêm bất đắc dĩ, không buồn để ý nữa.
Đừng nhìn ta, ta cũng không phải người có thể nói chuyện ở đây!
Nếu ngươi mà có nhãn lực thì phải sớm nhận ra lão tử chính là đối tượng và mục tiêu chèn ép của họ, tóm lại, có việc thì là “Đại Chu vương”, không có việc gì thì chính là “dư nghiệt của Bách Chiến vương”
Ta biết đi đâu để nói rõ lí lẽ đây?
Người nâng đỡ Bách Chiến cũng không phải ta, ta chỉ cảm thấy Bách Chiến có thực lực mạnh mẽ, có thể ra sức vì Nhân tộc mà thôi.
Hiện tại thì hay rồi, người nâng đỡ Bách Chiến thực sự xuất hiện, ta liền bị quy chụp cùng hội cùng thuyền với gã.
Đại Chu vương lười quản, Định Quân Hầu thức thời một chút thì vấn đề sẽ không lớn.
Tô Vũ cũng sẽ không vô duyên vô cớ sát lục một tôn Hầu thượng cổ của Nhân tộc.
Mà Định Quân Hầu dù sao đã sống rất lâu, lại trốn đông trốn tây vô số năm, cần có nhãn lực thì gã vẫn có, thế nên chỉ quan sát một lúc thì gã đã minh bạch, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Thì ra người truyền lửa đây không phải là kẻ có trọng lượng lắm.
Còn đang miên man nghĩ ngợi thì mọi người đã về đến căn cứ tạm thời.
Rất nhanh, Định Quân Hầu thấy được càng nhiều người hơn, trong đó còn có một số người quen.
Tỉ như Tinh Hồng, gã nhận biết.
Mấy vị trấn thủ này gã đều biết, đã từng gặp qua!
Trấn thủ canh giữ lối đi tới mười vạn năm, đương nhiên gã từng gặp qua rất nhiều lần.
“Vũ Hoàng!”
“Bệ hạt”
Mọi người dồn dập lên tiếng, bộ dạng cung kính có, vui vẻ khi thấy Tô Vũ bình an quay lại cũng có.
Tư thái này khiến Định Quân Hầu càng thêm chấn động, rõ ràng mọi người đều không quản vị Chuẩn vương kia, cũng không để ý tới người truyền lửa, tất cả bọn họ chỉ tập trung vào thanh niên tóc trắng trước mặt.
Đây không phải chuyện mà một tên Nhân Chủ bù nhìn có thể làm được!
Phải biết, thực lực của vị Vũ Hoàng ấy tuyệt đối không bằng hai người đồng hành.
Vì sao lại như thế?
Định Quân Hầu có vô số vấn đề muốn hỏi nhưng lại không hỏi ra được.
Mà Định Quân Hầu còn chưa thấy Liễu Sơn cùng Đỗ Binh bên kia, nhưng bọn họ thì đã sớm thấy gã.
Cả hai vừa kinh ngạc lại vừa hốt hoảng.
Hầu gia bị bắt!
Má nó, mới qua bao lâu chứ, thế mà người đã thật sự bị bắt tới!
Những người này quá kinh khủng rồi!
Lúc bấy giờ, cả hai vị Vĩnh Hằng đều sợ mất mật, Hầu gia ẩn náu trong hiểm địa, cứ thế mà lại bị bắt tới, vậy thì những người dưới trướng Hầu gia đâu? Bằng hữu của mình đâu? Người nhà đâu?
Đã chết hay là bị bắt?
Tô Vũ thấy ánh mắt hoảng sợ của bọn họ bèn tùy ý nói: “Không có việc gì, đừng nhìn ta, bắt được Định Quân Hầu rồi thuận đường giết hai tôn Ma tộc Hợp Đạo, yên tĩnh mấy ngày trước đã, mấy ngày tới có lẽ thượng giới sẽ truy tìm chúng ta khắp nơi!”
Tinh Hồng hào hứng: “Tìm thì tìm, còn sợ bọn chúng sao? Ta chỉ biết lần này Vũ Hoàng ra ngoài khẳng định sẽ có thu hoạch.
Lúc nào thì chúng ta mới làm một vố lớn?”
Tô Vũ bật cười: “Gấp cái gì! Mới lên thôi, tình huống còn chưa hiểu rõ, nói sau đi!”
Dứt lời, hắn nhìn về phía Định Quân Hầu, tiện tay cởi bỏ phong ấn từ Văn Minh Chí, tức khắc có hơn nghìn người hiển hiện trong hang động, nhất thời khiến không gian hơi chật chội.
“Trước hết cứ tạm giam đã, có một số việc ta không muốn nói nhiều.
Đại Chu vương, ngươi và họ có chung chủ đề, tâm sự nhiều một chút, khi nào cảm thấy đả thông đầu óc của Định Quân Hầu rồi thì hãy tới gặp ta!”
“Vâng!”
Đại Chu vương đáp lời, nhìn về phía Định Quân Hầu, lộ ra một nụ cười tủm tỉm.
Mà lúc này Định Quân Hầu cũng dần dần bình tâm trở lại.
Gã rất sốt ruột muốn biết rốt cuộc hạ giới đã xảy ra chuyện gì, cho nên thanh niên tóc trắng kia cho phép gã tùy ý tâm sự với người truyền lửa là chuyện không còn gì tốt hơn.
Về phần những người dưới trướng thì đều đang bị trấn áp, vô pháp động đậy, sắc mặt cả đám tái nhợt, bởi vì bên cạnh mỗi người bọn họ đều có một người khác.
Những người này đang trực tiếp dò xét bọn họ, dọa cho họ không dám thở dốc.
“Thật là nhiều tiểu bảo bối đáng yêu!”
Mấy ngàn Lam Thiên đồng thanh cất tiếng cười nói, nội dung tương tự, chỉ khác biệt ngữ khí và thanh âm, nghe mà khiến lòng người phát lạnh.
“Thật là muốn thương tiếc các tiểu bảo bối một phen!”
Lam Thiên tiếp tục mở miệng, bên cạnh y, mấy vị Đại Minh vương đều dồn dập tránh Ta Xa.
Đứng cùng một chỗ với Lam Thiên thật sự có áp lực rất lớn.
Mà trong lòng Định Quân Hầu cũng rất nặng nề, vội trấn an người của mình: “Mọi người đừng lộn xộn, an tâm chớ vội!”
Gã cảm nhận được Nhân tộc hạ giới không quá tôn trọng bọn họ.
Ngoại trừ Chu Thiên Tề còn có về thiện ý, còn lại những người khác nhìn họ chẳng khác nào nhìn người xa lạ.
Ánh mắt ấy gọi là xa cách!
Đúng vậy, xa cách.
Bởi vì mọi người đều biết Tô Vũ không ưa Nhân tộc thượng giới, cho nên họ cũng thấy phản cảm theo.
Nhìn mà xem, bởi vì chuyện này mà Đại Chu vương đã không ít lần bị Tô Vũ chèn ép, cho nên bọn họ lại càng không dám có dính dáng gì đến đám gia hỏa ở trên đây.
Định Quân Hầu còn thấy được một tôn Hợp Đạo của Thực Thiết tộc đang cực kỳ điệu thấp, cách bọn gã xa xa, giống như sợ dính đến bọn gã thì sẽ rất phiền toái.
Kỳ quái!
Phải biết Thực Thiết tộc thượng giới có quan hệ rất tốt đối với Định Quân Hầu.
Vì sao kê kia lại tỏ thái độ tránh né như vậy?
Định Quân Hầu nảy sinh vô số nghỉ vấn trong lòng.
Mà gã nhìn về phía Cửu Nguyệt lại làm cho Cửu Nguyệt phát hoảng, đột ngột la lên:
“Đừng nhìn ta, ta và ngươi không quen mà.
Vũ Hoàng, tộc ta chỉ quen thân với ngài thôi, ta không biết cái tên kia đâu, gã cố ý nhìn ta đấy!”
Định Quân Hầu mờ mịt.
Ta chỉ nhìn một chút mà thôi, cần phải giãy nảy lên như thế không?
Cách đó không xa, Tô Vũ bật cười: “Cứ mặc cho gã nhìn đi, cũng đâu mất miếng thịt nào:
“.. Vậy được rồi!”
Cửu Nguyệt cảm thấy rất áp lực, nhìn ta làm gì, ta thật sự không quen ngươi!
Thật là!
Y khẽ xê dịch cái mông, dời đến bên cạnh Hạ Long Võ, ngươi nhìn đi, nhìn ta thì ta cũng không để ý tới ngươi đâu!
Chương 2848: Sắp Xếp Của Nhân Hoàng.
Nơi xa, Đại Chu vương mang Định Quân Hầu rời đi.
Tô Vũ không quản y, Lam Thiên thì lại lặng lẽ đi theo, đây không phải chuyện mà Tô Vũ cần suy tính.
Thời khắc này Tô Vũ đang bề bộn chuyện của chính mình.
Quan thiên!
Đúng vậy, hai chữ này quá có hàm nghĩa, còn có ý vị.
Lần trước Tô Vũ tới Văn vương phủ, tại cửa sau đã thấy được hai chữ —— Quan Thiên.
Khi đó Tô Vũ còn chưa hiểu, nhưng hiện tại hắn lại thường xuyên nhìn trời, bầu trời mỗi nơi quả thật đều không giống nhau.
Trời ở Tử Linh giới có một đầu Tử Linh đại đạo.
Trời của hạ giới có một đầu thời không trường hà, cộng thêm vô số nhánh sông.
Mà trời ở thượng giới lại không nhìn thấy thời không trường hà, chỉ có một màu vẩn đục, nơi này tựa như một chốn cực lạc, cũng không ai thiết lập quy tắc ở đây.
“Nếu thời không trường hà cũng là một đại đạo, vậy thì đại biểu có người ở hạ giới khai thiên, sau đó thì lưu lại thời không trường hà, cho nên chủ nhân của đại đạo thời không trường hà chính là người khai thiên!”
“Về sau chủ nhân của Tử Linh đại đạo trộm lấy lực lượng, khai thiên tại Tử Linh giới vực, thế nhưng khai thiên chưa hoàn chỉnh, không đủ cường đại bằng.
Có điều tính ra thì chủ nhân của Tử Linh đại đạo cũng được xem là người khai thiên!”
“Nhân tộc vốn muốn chế tạo thượng giới thành địa bàn của mình, đồng nghĩa với việc Nhân Hoàng cũng muốn khai thiên, trở thành người thứ ba khai thiên.
Đáng tiếc còn chưa thành công liền gặp phải phiền toái, bằng không hẳn là nơi đây cũng có một đầu trường hà đặc thù”
“Ba vị khai thiên thì chủ nhân của thời không trường hà là thành công nhất, chủ nhân của Tử Linh đại đạo mượn lực lượng từ thời không trường hà, còn Nhân Hoàng thì xem như đã thất bại, hoặc là chỉ là vừa bắt đầu, có lẽ Nhân Hoàng cũng muốn trộm lấy lực lượng từ thời không trường hà”
“Nơi này có lực lượng đại đạo rõ ràng, quy tắc chỉ lực vô chủ rất nhiều, có phải là vì chúng tràn ra từ thời không trường hà, hoặc dứt khoát là do Nhân Hoàng đã mở một lỗ hổng giống như Tử Linh đại đạo, thế nhưng về sau do ông không nối tiếp đạo của chính mình nên mới xuất hiện tình trạng lực lượng đại đạo tràn lan?”
Quan thiên là một loại cảm ngộ, một loại ngộ đạo nhìn rõ bản chất thế giới.
Bây giờ Tô Vũ càng thêm cảm thấy năm đó Văn vương viết hai chữ Quan Thiên không đơn thuần chỉ là ý bảo nhìn trời, có lẽ cũng có hàm ý ếch ngôi đáy giếng trong đó.
Thế giới này rốt cuộc có bao nhiêu cường giả?
Nếu thời không trường hà có chủ nhân, vậy chủ nhân của nó ở đâu?
Chủ nhân của Tử Linh đại đạo thật sự đã chết rồi sao?
Văn vương đang chiến đấu cùng ai?
Thấy càng nhiều, biết càng nhiều thì càng cảm giác mình quá mức nhỏ bé.
Cái gọi là chủ nhân quy tắc cũng chỉ là chủ nhân của một nhánh đạo từ thời không trường hà, so với toàn bộ thời không trường hà thì chẳng là gì cả.
Phần cuối thời không trường hà ở đâu?
Rốt cuộc nó dài bao nhiêu, mạnh cỡ nào?
Tử Linh đại đạo thì Tô Vũ đã chứng kiến được một bên phần cuối, một bên khác hắn vẫn chưa đến, thế nhưng Tô Vũ cảm thấy đời này hắn vẫn có hi vọng đi đến cấp độ giống như chủ nhân của Tử Linh đại đạo.
Nhưng chủ nhân của thời không trường hà đại đạo đang ở đâu?
Mặc dù Lam Thiên mở ra một huyết lộ thuộc về y trên chính chủ lưu, nhưng mà huyết lộ đó có thể chiếm cứ bao xa trong thời không trường hà?
Một phần mười?
Một phần trăm?
Hay là một phần vạn?
Mà đầu huyết lộ ấy có thể lan tràn ra toàn bộ thời không trường hà được không?
Huyết lộ của Lam Thiên vẫn còn có thể dài hơn, còn rất xa, chẳng qua là tiềm lực mạnh hơn các đại đạo khác mà thôi, nhưng Lam Thiên muốn trở thành chủ nhân quy tắc thì e là không có hy vọng, đời này y chỉ có thể là người dung đạo!
Trừ khi có một ngày y chiếm lấy toàn bộ thời không trường hà, bằng không, cả đời y chỉ có thể là người dung đạo, mà đại đạo của y thì không có phần cuối.
Giống như cường giả Thân thể đạo của Nhân tộc, mấy người đi tới rất xa, chiến lực có thể so với chủ nhân quy tắc nhưng lại không phải chủ nhân quy tắc, bởi vì con đường này không thuộc về họ.
“Thân thể đạo của Nhân tộc có thể là do Nhân Tổ xây dựng, đó cũng là một đầu đại đạo cực kỳ cường đại, trong những đạo mà ta thấy thì thời không trường hà thứ nhất, Tử Linh đại đạo thứ hai, thứ ba chính là Thân thể đạo”
“Nhân Tổ thuộc thời kì Thái Cổ… Không, phải là sự tồn tại từ thuở Khai Thiên mới đúng”
“Thật ra Văn vương bọn họ đều thuộc về Thái Cổ, nhưng chính bọn họ đã kết thúc thời kỳ đó để mở ra thời đại thượng cổ”
“Nghe nói Nhân Tổ họ Chu, hoặc tên là Chu, nhưng cường giả như Nhân Tổ mà cũng chết sao?”
“Hồng Mông nói lão tồn tại từ thuở Khai Thiên hơn hai mươi vạn năm trước, là thật hay giả nhỉ? Khai Thiên cách nay mới chỉ có hơn hai mươi vạn năm thôi sao?”
“Rất nhiều Hợp Đạo đều có thể sống hơn mười vạn năm, huống chỉ là chủ nhân quy tắc, với cảnh giới của Nhân Tổ, nếu thật sự chỉ mới qua hơn hai mươi vạn năm, không có gì ngoài ý muốn thì phải còn sống mới đúng”
Đến thượng giới, Tô Vũ nhìn trời, cảm ngộ thêm càng nhiều thứ.
Thượng giới có một điểm khá tốt mà Tô Vũ đã cảm ứng được.
Ở nơi này lực lượng đại đạo hỗn tạp, không, nên nói là lực lượng đại đạo vẩn đục!
Nơi này là trạng thái thiên địa sơ khai, không có quá nhiều quy củ.
Vì vậy mới hết sức thú vị, có lẽ khai đạo tương đối dễ dàng.
Thậm chí khai thiên cũng sẽ dễ thực hiện hơn so với hạ giới.
Hắn có thể nối tiếp chuyện mà năm đó Nhân Hoàng muốn làm nhưng chưa thành công, đó là mở đạo ở đây, mở ra một đại đạo Thông Thiên!
“Vì sao không thể trở thành chủ nhân quy tắc nhĩ?”
Đến lúc này, Tô Vũ chỉ còn mỗi một điều nghỉ hoặc chưa được giải đáp.
Vì sao vạn tộc đều không thể trở thành chủ nhân quy tắc?
“Chẳng lẽ thật sự là bởi vì Giám Thiên Hầu, bởi vì y tồn tại cho nên khí vận Hoàng đình thượng cổ vẫn còn, Nhân Hoàng đã khóa lại tất cả khả năng mọi người trở thành chủ nhân quy tắc?”
“Vậy thì ông ta đã làm được bằng cách nào?”
Tô Vũ đang ngẫm nghĩ về Nhân Hoàng.
Nếu hắn là Nhân Hoàng, thay hắn vào vị trí của ông.
Khi đó, hắn nhận thấy mối nguy của Nhân tộc sắp tới, bởi vì mấy vị cường giả như Văn vương, Võ vương đều đã đi, trong khi vạn tộc lại đang rục rịch.
Lúc này, ngoại trừ dẫn đi hết thảy chủ nhân quy tắc của vạn tộc thì hẳn là còn phải làm chút gì đó mới có thể dự phòng vạn tộc lật bàn?
Người truyền lửa là chuyện thứ nhất, thứ hai là phải ngăn cản tất cả mọi người trở thành chủ nhân quy tắc sao?
Nhưng nếu không có chủ nhân quy tắc, vạn tộc Hợp Đạo càng nhiều, thế thì Nhân tộc làm như thế nào để có thể quật khởi được?
“Cho nên để cả Nhân tộc tu Thân thể đạo chính là vì lý do này, đúng không?”
Tô Vũ suy đoán, bởi vì đều không thể trở thành chủ nhân quy tắc, như vậy Thân thể đạo của Nhân tộc sẽ trở thành thiên hạ đệ nhất đạo.
Không, còn có một Tử Linh đại đạo nữa, bất quá Tử Linh đại đạo có Tứ Đại Thiên vương trấn giữ nên không cần bận tâm đến nó.
Vả lại Tử Linh đại đạo còn đang phong ấn một đám cường giả, rất khó xuất hiện cường giả nào mạnh hơn Thân thể đạo.
“Nếu đúng như mình suy đoán thì mọi tính toán của Nhân Hoàng có thể nói là vô tiền khoáng hậu, ông tính toán đến tận khi Nhân tộc xuất hiện cường giả mạnh như Bách Chiến vương! Duy chỉ không có tính tới, gia hỏa kia lại là thằng ngu!”
Tô Vũ thay vào góc độ của Nhân Hoàng để suy nghĩ, đúng là chuyện nên làm thì Nhân Hoàng đều đã sắp xếp chu toàn.
Nhân tộc tất thắng!
Đệt!
Cục diện tất thắng lại biến thành kém chút đã thảm bại, rốt cuộc Bách Chiến vương đã phá hủy bằng cách nào? Chuyện khó như vậy mà hắn ta cũng làm được?
Phục luôn rồi!
“Cho nên chỉ cần không xuất hiện chủ nhân quy tắc thì Nhân tộc sẽ không thua!”
“Nếu Nhân tộc một lần nữa nhất thống chư thiên, Giám Thiên Hầu có thể cùng với Bách Chiến vương song song bước vào cảnh giới chủ nhân quy tắc tiếp theo, một lần nữa đánh võ sự phong tỏa của Nhân Hoàng, để Nhân tộc lại có thêm chủ nhân quy tắc, vạn tộc cũng có thể sẽ xuất hiện, nhưng Nhân tộc lĩnh ngộ trước một bước, trước hết đã có hai vị chủ nhân quy tắc rồi”
“Lại thêm Võ Hoàng, nếu có thể trấn áp thu phục, nói cách khác, Nhân tộc sẽ sản sinh ra ba vị chủ nhân quy tắc trước, tiếp đó cũng có thể hoàn thành nhất thống vạn giới!”
Chương 2849: Vũ – Trụ.
“Nhân Hoàng.. “
Tô Vũ càng nghĩ càng phát giác Nhân Hoàng mới là đệ nhất cường giả của chư thiên, là đại sư tính toán đệ nhất thiên hạ.
Lợi hại!
Bên ngoài gần như không ai nhắc đến Nhân Hoàng, thế nhưng đối với Tô Vũ mà nói, hiểu rõ càng nhiều, biết được càng nhiều thì càng phát giác Nhân Hoàng mới là người lợi hại.
Văn vương vô cùng tùy tính, muốn đi thì đi, muốn ở thì ở.
Võ vương lại rất lỗ mãng, chỉ biết nói nghĩa khí, Văn vương đi, ông ta cảm thấy Văn vương có phiền toái bèn lập tức đuổi theo.
Minh vương hẳn là kẻ sỉ tình, truyền thuyết liên quan tới Minh vương không nhiều, không rõ Minh vương có đang ở cùng một chỗ với Nhân Hoàng hay không nhưng rất có khả năng này!
Ngục vương thì đã phản bội!
Vậy bây giờ Ngục vương ở đâu?
Ở cùng một nơi với Ma Hoàng ư?
Ma Hoàng và Ngục vương có huyết mạch, rõ ràng hai vị này có thông đồng.
Từng suy nghĩ dâng lên, cuối cùng, lần đầu tiên thượng cổ Nhân Hoàng ở trong lòng Tô Vũ đã đè ép được Văn vương, vị này lợi hại hơn Văn vương nhiều, đây là nhận định của Tô Vũ.
Không nói những cái khác, tối thiểu thì Nhân Hoàng trù bị mưu đồ thâm sâu hơn hẳn Văn vương.
“Nói như vậy, vạn giới không có chủ nhân quy tắc thật ra là do Nhân Hoàng làm”
“Mà hạch tâm kỳ thật nằm ở chỗ Giám Thiên Hầu!”
“Diệt Giám Thiên Hầu thì có lẽ liền sinh ra chủ nhân quy tắc, phá đi hết thầy tính toán của người xưa, phải không?”
“Nếu ta giết Giám Thiên Hầu, vậy có phải đại biểu vạn tộc sẽ sản sinh ra chủ nhân quy tắc? Bách Chiến cũng có thể thành, mà cũng có thể là không, bởi vì việc đó đại biểu lực lượng khí vận của hắn đã tiêu tán.
Cũng không đúng, thực lực của bản thân hắn vẫn còn đây, hắn vẫn có hi vọng trở thành chủ nhân quy tắc, chẳng qua là khí vận không cường đại như trước nữa mà thôi”
“Giám Thiên Hầu trọng yếu như vậy sao?” Tô Vũ hồ nghỉ.
Nhân Hoàng hay Văn vương đều đem hạch tâm đặt ở chỗ Giám Thiên Hầu?
“Cũng phải, thật ra thì Giám Thiên Hầu là người khó chết nhất, bởi vì y là đại biểu cho khí vận”
Từng manh mối suy luận, phỏng đoán dần dân hiện ra, Tô Vũ đại khái đã có hiểu biết nhất định đối với chuyện về thượng cổ Nhân Hoàng bọn họ!
Không phải phỏng đoán vô dụng mà là những vấn đề cực kỳ trọng yếu!
Trọng yếu đến mức khi nào đi tìm Giám Thiên Hầu để chiến thì cũng cần cân nhắc cẩn thận.
Phải suy nghĩ kỹ về hậu quả!
Giết Giám Thiên Hầu xong, thời đại thượng cổ kết thúc, phong ấn của Nhân Hoàng sẽ giải trừ, hết thảy đều sẽ bắt đầu lại từ đầu, điều này có nghĩa là vạn tộc cũng có cơ hội sinh ra chủ nhân quy tắc!
Tô Vũ bất giác mỉm cười.
Từ khi nào thì chính mình lại đi suy nghĩ về chuyện lâu dài như vậy, không phải hắn vẫn luôn là người chỉ nghĩ tới chuyện một giây sau sẽ làm gì thôi sao?
Chuyến đi tới thượng giới mới bắt đầu, Tô Vũ liền cảm giác mình có cảm giác thấu hiểu thêm nhiều điều.
Đạo của hắn dường như càng ngày càng sáng suốt.
Mỡ đạo!
Mở một đại đạo thuộc về riêng mình!
Tô Vũ! Đạo của ngươi thì chỉ có thể thuộc về riêng ngươi mà thôi!
Bởi vì trước mặt của ngươi đã có rất nhiều án lệ thất bại, Nhân Tổ, chủ nhân của Tử Linh đại đạo, Nhân Hoàng,… những người này có lẽ đều đã thất bại.
“Bởi vì bọn họ đều không chặt đứt liên hệ với thời không trường hà!”
“Làm vậy không đúng, hẳn là nên tách ra, triệt để phân biệt chứ không phải tương giao!”
Tô Vũ dõi mắt nhìn về phía phần cuối thiên địa, đường như hắn thấy được một cái lỗ hổng, một lỗ hổng xuyên qua thời không trường hà, Nhân Hoàng muốn mở một đại đạo thuộc về ông ấy ở thượng giới sao?
Văn vương từ bỏ Bút đạo, chẳng lẽ cũng vì nghĩ như vậy?
Vậy thì bây giờ Văn vương thế nào?
Định Quân Hầu tưởng là Tô Vũ đang nhìn mình khiến gã thấy hơi sợ hãi, bởi vì gã đã nghe Đại Chu vương kể chút chuyện liên quan tới Tô Vũ, kể cả việc hắn phản cảm người ở thượng giới như nào.
Lúc này thấy Tô Vũ nhìn qua, tưởng là Tô Vũ muốn giết mình thì hơi rét lạnh, gã thấp giọng phân trần: “Đại Chu vương… Bách Chiến vương hay vị Nhân Chủ mới này đều là Nhân tộc, vô luận ai thắng ai thua thì có lợi gì cho Nhân tộc đâu? Không bằng đồng tâm hiệp lực, cùng nhau hạ gục vạn tộc, hà tất lại phải như thế!”
Đại Chu vương thở dài: “Vậy ta hỏi ngươi, ai là chủ? Chung quy cũng cần phân rõ chủ thứ! Dù là thượng cổ thì cũng không ngoại lệ, Văn vương xuất chúng như vậy, thế nhưng đừng quên ở thời đại thượng cổ chỉ có một tôn Hoàng!”
Định Quân Hầu muốn nói lại thôi.
Đại Chu vương hồi thẳng: “Ngươi cảm thấy thế nào?”
Định Quân Hầu im lặng thật lâu, lúc này mới có chút giãy giụa nói: “Dựa theo lời ngươi giải thích thì vị Nhân Chủ mới này rất lợi hại! Nhưng hiện tại thực lực của hắn…. vẫn còn cách xa cái gọi là cường giả đỉnh cấp!”
Định Quân Hầu hít sâu một hơi: “Ta đã nghe ngươi kể, tất cả những thứ mà Nhân tộc có được bây giờ đều là nhờ hắn đem lại.
Nhưng thực lực của Bách Chiến vương là thứ mà chúng ta cần, không bằng hai chủ song hành?”
Đại Chu vương khẽ cười, so với lúc trước thì có vẻ đầu óc Định Quân Hầu đã có chút cải biến.
Nếu là trước đây hoặc là khi vừa chiến bại, đại khái không ai sẽ đề cập đến cái này, hiện tại, Định Quân Hầu lại nói hai chủ song hành.
Thật ra đây là một sự khởi đầu rất tốt, nhưng mà Đại Chu vương cũng biết, đây không phải kết quả mà Tô Vũ muốn nghe.
“Ý của ngươi là chỉ cần Vũ Hoàng mạnh hơn Bách Chiến vương, vậy thì ngươi liền thấy Vũ Hoàng thích hợp hơn?”
Định Quân Hầu yên lặng một hỏi mới đáp: “Ta tiếp xúc với hắn không nhiều, theo lời ngươi kể thì quả thật ta cảm thấy nếu hắn có thực lực của Bách Chiến, thì nhất định có khả năng làm càng tốt hơn nữa”
Đại Chu vương bật cười: “Thật ra ta cảm thấy, rất nhanh thôi Vũ Hoàng sẽ vượt qua Bách Chiến vương!”
Định Quân Hầu chân chờ một chút: “Ta chỉ lo lắng tiền kỳ tiến bộ quá nhanh, hậu kỳ sẽ gặp bình cảnh, khả năng như vậy không phải là không có! Ngươi nói hắn không theo Thân thể đại đạo thông thường mà là muốn tự mỡ đạo… Dĩ nhiên, hắn kế thừa Bút đạo của Văn vương, Bút đạo cũng có đường sẵn phía trước để mà theo, nhưng Bút đạo của Văn vương thật sự dễ nắm giữ hơn Thân thể đạo sao? Nếu không thể thì hắn không thành chủ nhân quy tắc được, như vậy thì hiển nhiên không mạnh bằng Bách Chiến”
Tam tư của Định Quân Hầu rất rõ ràng.
Nếu Tô Vũ mạnh hơn Bách Chiến vương, vậy thì Tô Vũ khẳng định là phù hợp hơn Bách Chiến vương nhiều.
Dù hắn không mạnh bằng Bách Chiến mà chỉ tương đương không sai biệt lắm thì hắn vẫn thích hợp làm Nhân Chủ hơn.
Mấu chốt là, thực lực hai bên hiện tại cách biệt quá lớn.
Gã lại nói: “Ta còn lo lắng một chuyện, một khi Bách Chiến vương giải phong… Ta thấy vị này cũng không phải là kẻ có thể khuất phục.
Mà Bách Chiến, nói thật, tính cách cũng cực kỳ bá đạo, đến lúc đó phải có một phương nhượng bộ mới được, bằng không nội bộ sẽ cực kỳ ầm T”
Định Quân Hầu cười khổ: “Trước đó chúng ta chỉ hi vọng có thể sống sót, ngoài Bách Chiến thì không có lựa chọn thứ hai! Hiện tại lại nhiều thêm một lựa chọn, hy vọng sống sót sẽ càng lớn, nhưng cũng khiến cho ta chẳn chờ.
Ngươi nói xem có phải con người là thứ chẳng thể nào thỏa mãn đúng không?”
Gã khổ sở nói tiếp: “Ta càng hy vọng xuất hiện một màn giống thời đại thượng cổ, Nhân Hoàng làm chủ, tứ vương phụ trợ, Nhân Hoàng bệ hạ có thể khiến tứ vương tin phục, ta chỉ lo lắng.. “
Lo lắng Tô Vũ không thể khiến Bách Chiến vương tin phục.
Khi bọn họ đang nói đến đây, Tô Vũ một mực nhìn qua bên này lại hơi hơi đao động khí tức một chút.
Đại Chu vương cùng Định Quân Hầu vội vã nhìn qua chỗ hắn, ai nấy đều không khỏi kinh ngạc.
Bởi vì trước mặt Tô Vũ đột ngột hiện ra một viên thần văn đang không ngừng gợn sóng.
Sau một khắc, lại có một viên thân văn khác hiển hiện.
“Vũ Trụ”
Đúng vậy, chính là hai thần văn này.
Trên dưới bốn phương là Vũ, cổ vãng kim lai là Trụ.
Chương 2850: Một Viên Thân Văn Duy Nhất.
Trước đó, Tô Vũ đã phác họa ra hai thần văn Vũ – Trụ, thế nhưng lâu rồi đều không có động tĩnh gì.
Có điều hôm nay lại đang ở trên thượng giới – nơi mà quy tắc vẩn đục, vả lại Tô Vũ đã nghĩ ra rất nhiều thứ, thế nên bất chợt hắn lại có minh ngộ.
Trời của vạn giới không thuộc về mình mà là thuộc về thời không trường hà!
Trời của Tử Linh giới vực không thuộc về mình, mà là thuộc về Tử Linh đại đạo.
Nhưng trời của thượng giới vẫn chưa có chủ nhân!
“Cho nên, nếu ta muốn mở đạo thì phải mở tại đây!”
Tô Vũ hiểu rõ!
Kỳ thật thượng giới mới là lựa chọn tốt nhất để hắn mở đạo.
Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là hắn phải chuẩn bị kỹ càng đầy đủ lực lượng và quy tắc chi lực để bổ sung đại đạo.
“Cho nên ta nhất định phải đánh cắp thêm nhiều lực lượng, hơn nữa còn phải bớt phụ thuộc vào thời không trường hà”
“Thế nhưng làm vậy thì ta sẽ thiếu đi một chút nguyên thủy, Tử Linh đại đạo đều là xây dựng từ thời không trường hà.
Nguyên thủy một chút thì phải là… Văn Minh Chí!”
Ngay một khắc ấy, bỗng nhiên hai chữ “Vũ Trụ” dung nhập thẳng vào trong sách.
“Vũ trụ văn minh!”
Tô Vũ sửng sốt, đây là tự động dung nhập, bởi vì sau khi hắn cảm ngộ thì Văn Minh Chí ~ binh khí mà hắn rèn đúc dùng để chứng đạo tựa hồ cũng lĩnh ngộ được tâm tư của hắn.
Vũ trụ văn minh!
Thiên địa này từ xưa đến nay đều nên đặt vào một thể!
“Hẳn là có trời, có khí, có sinh, có tử, có âm dương, có ngũ hành, có hết thầy mọi đạo…:
Từng viên từng viên thần văn đều cấp tốc dung nhập vào Văn Minh Chí.
Thuận theo cảm ngộ của Tô Vũ mà dung nhập vào trong quyển sách nọ.
Đến cuối cùng, Tô Vũ bất giác cảm thấy hoảng hốt một thoáng.
Trong đầu của hắn, vốn dĩ có trên trăm thần văn đột nhiên lại đều biến mất, chỉ còn lại duy nhất một viên thần văn.
x Đúng, chỉ còn lại Bút đạo!
Các thần văn khác hoặc là đã bị phá nát, hoặc là trực tiếp dung nhập vào Văn Minh Chí.
Khí tức của Văn Minh Chí lại lần nữa lớn mạnh hơn hẳn.
“Hắn… Hắn đang làm gì vậy?”
Định Quân Hầu chấn động, kỳ thật gã đã nhìn ra, hình như Tô Vũ đang ngộ đạo.
Nhưng chúng ta ở bên này nói chuyện phiếm, ngươi ở bên kia lại ngộ đạo sao?
Đại Chu vương cũng lộ ra ánh mắt dị dạng, Tô Vũ tới thượng giới lại có thêm cảm ngộ gì rồi à?
Gần đây y phát hiện, Tô Vũ tiến bộ siêu cấp nhanh, không ngừng có cảm ngộ của riêng mình, vừa rồi vị này lại đang suy nghĩ cái gì?
Đại Chu vương mơ hồ có cảm giác quyển sách trong tay Tô Vũ đến cuối cùng sẽ đáng sợ dọa người.
Mà lúc này, Tô Vũ đã thu hồi Văn Minh Chí.
Trong biển ý chí của hắn hiện tại chỉ có một quyển sách và một viên thân văn, đây là hai đại đạo của hắn.
Vạn đạo mà hắn nắm đều đã hòa tan, cuối cùng chỉ để lại hai đạo.
Khi mấy thần văn chữ “Kiếp” hay “Âm” đều bị đặt vào Vũ trụ Văn Minh Chí thì Tô Vũ đã có quyết định, hắn sẽ không mở đạo khác nữa, ngoại trừ nắm giữ Bút đạo ra thì cả đời còn lại hắn sẽ chỉ nỗ lực vì quyển sách này.
Xây dựng đại đạo thuộc về chính hắn!
“Vũ trụ Văn Minh Chí… Được rồi, vẫn nên gọi là Văn Minh Chí đi”
Vũ trụ Văn Minh Chí không dễ nghe, Văn Minh Chí là đủ rồi.
Văn Minh cũng đã bao hàm hết thảy.
Hắn còn đang khẽ cười, nơi xa, một tiểu nữ hài Lam Thiên bỗng nhiên hô lên: “Vũ Hoàng ca ca, lão đầu Định Quân Hầu thật là xấu, gã nói gã muốn lập hai chủ, để ca ca và Bách Chiến cùng làm lão đại đó!”
Tức khắc, ở trong đại trận, tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Tô Vũ và Định Quân Hầu.
Sắc mặt Định Quân Hầu tái nhợt, nhìn thoáng qua tiểu nữ hài bên cạnh, mẹ nó, gã không hề để ý, kém chút thì quên mất sự tồn tại của vị này rồi.
Mà người dưới trướng Định Quân Hầu đều đang khẩn trương muốn chết, nhất thời thậm chí không ai đám thở mạnh.
Họ sẽ chết sao?
Tinh Hồng, Cửu Nguyệt đã tỏ ra cực kỳ ngưng trọng, mơ hồ có ý đồ ra tay, chỉ cần Tô Vũ ra lệnh một tiếng thì bọn hắn sẽ giết hết những người này.
Về mặt Định Quân Hầu cũng càng ngày càng nặng nề!
Bởi vì Tô Vũ chỉ nhìn gã mà không nói chuyện, ánh mắt kia… Gã không biết nên hình dung như thế nào, nhưng dù gã đã sống hơn mười vạn năm, còn từng gặp mặt Nhân Hoàng, nhưng bây giờ gã vẫn thấy kiêng ky thanh niên chỉ mới hơn 20 tuổi ấy.
Mà thật ra Tô Vũ lại rất bình tĩnh, cũng không để ý cho lắm, một lát sau hắn mới chậm rãi cất tiếng: “Trước khi Bách Chiến chưa giải phong, nghe theo lệnh ta!”
“Sau khi Bách Chiến giải phong, ngươi có thể xéo đi, thế nhưng hiện tại ngươi phải làm việc cho ta!”
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Bởi vì ta đã cứu ngươi, ta không giết Ma tộc Hợp Đạo kia thì ngươi đã bị bao vây khi còn ở Hoa Cốc.
Lúc đó, không chỉ ngươi mà toàn bộ người dưới trướng cũng đều phải chết! Ta cứu ngươi một mạng, yêu cầu cũng không nhiều, hiệu lực cho ta đến khi thượng giới mở ra, ngươi có ý kiến gì không?”
“.. Không có!”
Về mặt Định Quân Hầu tái nhợt, cúi đầu suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn lấy dũng khí nói: “Lão thần cũng không phải loại người cậy già lên mặt, lão thần chỉ là không muốn thấy Nhân tộc tranh chấp nội bộ, sinh ra ngăn cách.. “
Tô Vũ thản nhiên ngắt lời: “Những việc này không cần ngươi quản! Ngươi là lão tiền bối của Nhân tộc, ta có thể xem trọng ngươi, thế nhưng đừng khoa tay múa chân trước mặt ta! Tân triều có quy củ của tân triều, nếu ngươi không quen thì cứ việc rời đi ngay khi thượng giới mở ra!”
“Lão thần đã biết!”
Định Quân Hầu thầm thở dài một tiếng, không tiếp tục nói thêm về chuyện này nữa.
Tô Vũ lướt quanh hang động một vòng, cuối cùng chỉ vào lão nhân tóc trắng bên dưới, “Ngươi ra đây, ngươi có khả năng hành động ở bên ngoài, chuẩn bị tấn cấp Hợp Đạo!
Những người khác thì mau tiến vào không gian binh khí đi”
“Ta cũng muốn chiến đấu… “
Trong đám người có một thiếu nữ hô lên, ánh mắt Tô Vũ lạnh lẽo nhìn về phía nữ nhân Nhật Nguyệt kia khiến nàng ta bất giác sợ hãi lùi một bước.
Định Quân Hầu giật mình, vội vàng nói: “Vũ Hoàng, đây là nữ nhi của lão thần, tuổi còn nhỏ, sinh ra tại Minh Nguyệt Hoa Cốc, chưa bao giờ được ra ngoài nên mới không biết trời cao đất rộng là gì”
Vẻ mặt Tô Vũ liền dịu đi, sinh tại Minh Nguyệt Hoa Cốc nên chưa bao giờ được chứng kiến ngoại giới, quả nhiên là thế hệ thảm thương.
Trước đó hắn còn cảm thấy lá gan của nữ nhân này quá lớn, dám lên tiếng quấy nhiễu khi mình đang ra lệnh, hiện tại ngẫm nghĩ kĩ thì hắn không buồn so đo nữa, dù sao bầu trời của nàng ta cũng chỉ to bằng Minh Nguyệt Hoa Cốc mà thôi.
Tô Vũ nhớ tới lúc trước Bạch Phong đã từng nói với hắn, trời đất của ngươi lớn đến đâu thì tầm mắt của ngươi cao đến đó, nó quyết định bởi việc ngươi nhìn thấy cái gì, so sánh cùng người nào.
Nếu ngươi ở lại Nam Nguyên cả một đời, thế thì thứ mà ngươi thấy chính là Đằng Không!
Đúng vậy, ở Nam Nguyên, ngươi chỉ có thể nhìn thấy Đằng Không cảnh!
Lời dạy của Bạch Phong đã ảnh hưởng rất lớn tới Tô Vũ.
Cho nên, hắn vẫn muốn hiểu biết thiên địa càng cao, gặp đối thủ mạnh hơn, đi tham dự chiến đấu nguy nan hơn, như vậy thì tâm mắt của hắn mới không ngừng tăng lên, không ngừng biến hóa.
Mãi đến khi mở ra Thiên Môn, Tô Vũ mới thật sự hiểu rõ bầu trời này rốt cuộc cao bao nhiêu!
Nếu không mở Thiên Môn, có lẽ ánh mắt Tô Vũ đến bây giờ vẫn còn giới hạn ở hạ giới.
Không mở Thiên Môn, đời này thứ mà hắn truy cầu có lẽ cũng chỉ là cảnh giới của đám Thiên Cổ, quét ngang đương thời, vô địch đương thời mà thôi.
Ý niệm trong lòng lóe lên một cái rồi biến mất, Tô Vũ bình tĩnh nói: “Ngươi theo Hồ Hiển Thánh hành động đi, kiến thức một chút trời ở ngoại giới, nhìn xem bầu trời này cao bao nhiêu, mặt đất này dày thế nào! Thượng giới cũng chỉ là một đám cá chậu chim lông! Thượng giới hay Tử Linh giới đều vậy, hiện giờ trời ở hạ giới mới là bầu trời cao nhất!”
Mọi người nghe nhưng thực ra không hiểu.
Kể cả Định Quân Hầu đều nghe không hiểu.
Thế nhưng lão lại giật mình nhớ về chuyện xưa, lão ngập ngừng lên tiếng: “Lời này… Lão thần từng nghe người ta nói qua”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










