[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 569 : Minh Nguyệt Hoa Cốc. (c2841-c2845)
❮ sautiếp ❯Chương 2841: Minh Nguyệt Hoa Cốc.
Minh Nguyệt Hoa Cốc, một trong những hiểm địa ở thượng giới.
Nơi này ý nghĩa cũng như tên, là một nơi có rất nhiều hoa.
Biển hoa!
Sở dĩ gọi là Minh Nguyệt Hoa Cốc, bởi vì ban đêm ở đây sẽ hiển hiện một vài loại hoa tựa như trăng sáng, những đóa hoa ấy phát ra hào quang chiếu rọi, phàm là ai bị rọi đến đều sẽ có dấu hiệu trúng độc.
Độc tính rất nặng, ngay cả Hợp Đạo cũng dễ dàng trúng chiêu.
Có thể nói thượng giới là một vùng đất man hoang chưa được khai phá triệt để, vẫn còn cực kỳ nhiều hiểm địa.
Dù đã qua rất nhiều năm nhưng vẫn chưa thể dẹp yên hết toàn bộ mọi ngóc ngách, bởi vì khuyết thiếu chủ nhân quy tắc nên có nhiều hiểm địa thậm chí tồn tại một số nhân vật cường hãn, ngay cả Thiên vương cũng dễ dàng thất bại ở đây!
Dần dà, những hiểm địa đó đã trở thành nơi để mọi người trốn tránh, không phải vạn bất đắc dĩ, người bình thường sẽ không tới.
Nhân tộc chiếm cứ hiểm địa bởi vì họ đã không còn đường nào để đi.
Càng nguy hiểm thì càng có thể tránh khỏi truy sát của cường giả vạn tộc.
Các đại tộc vây quét Nhân tộc nhiều năm, kỳ thật cũng không giết được bao nhiêu, đại bộ phận Nhân tộc đều trốn vào hiểm địa, kinh động đến một số sự tồn tại kinh khủng, dẫn đến các tộc tổn thất nặng nề, không thể không tránh lui.
Đương nhiên, mặc dù như thế thì Nhân tộc cũng không dễ chịu gì, mỗi một lần vây quét đại quy mô thì Nhân tộc đều sẽ tổn binh hao tướng, nhiều năm trôi qua, không gian để Nhân tộc sinh tồn càng ngày càng bị thu hẹp.
Lúc bấy giờ, trong Minh Nguyệt Hoa Cốc.
Vô số đóa hoa to lớn toát ra hào quang nhàn nhạt, giờ đã là ban đêm.
Những đóa hoa này lớn đến đáng sợ, có một vài đóa thậm chí to bằng cả một ngọn núi nhỏ.
Có đóa nở bung ra, có đóa thì khép kín.
Vô số đóa hoa tràn lan hào quang, trong hư không giống như nhiều thêm một vâng trăng sáng.
Mà trong vô số đóa hoa này có một đóa hoa to lớn khép kín là nơi sinh hoạt của Nhân tộc, đây chính là vị trí mà Định Quân Hầu ẩn náu, vạn tộc tấn công tới thì đầu tiên cần phải tìm ra sự tồn tại của gã lẫn trong đó.
Tìm được thì còn phải cẩn thận những đóa hoa phụ cận sẽ tập kích bọn họ.
Một khi bùng nổ đại chiến lại phải cẩn thận đại chiến sẽ dẫn xuất càng nhiều hoa hoa mạnh mẽ to lớn hơn thôn phệ hết thảy cường giả.
Đương nhiên, địa phương quỷ quái này cũng rất nguy hiểm, vì để thăm dò nơi đây mà Định Quân Hầu đã hao phí vô số thời gian, chết không ít người, chính mình cũng bị thương mấy lần, cuối cùng mới tìm được một đóa hoa thích hợp để ở lại.
Đóa hoa này có thể khép kín.
Đến ban đêm, Định Quân Hầu sẽ điều khiển đóa hoa khép kín lại, không cho vẳng sáng bên ngoài chiếu vào, cũng có thể tránh cho tướng sĩ dưới trướng bị độc chết.
Trong nhụy đóa hoa cũng đủ chỗ cho hơn nghìn người sinh tôn.
Định Quân Hầu đóng quân ở đây đã vượt qua 80 năm, trên nhụy hoa thậm chí còn dựng lên một cái trấn nhỏ.
Dựa theo lệ cũ, nhiều nhất trăm năm thì họ nhất định phải đổi chỗ sinh tôn!
Bằng không trăm năm đã đủ cho vạn tộc thăm dò tình huống của họ rõ ràng, dưới tình huống bình thường, tốt nhất là 50 năm phải đổi chỗ ở một lần, có điều việc này thực sự là chẳng còn cách nào khác, mỗi lần đổi chỗ đều là một lần tổn thất thật lớn.
Có thể kéo đến trăm năm thì đó là tốt nhất.
Lúc bấy giờ, trong tiểu trấn còn có một số người qua lại.
Trẻ có già có.
Định cư nơi đây 80 năm nên đã sinh ra một ít Nhân tộc thế hệ mới, điều này khiến Định Quân Hầu cực kỳ vui vẻ, thậm chí còn sung sướng hơn cả khi dưới trướng xuất hiện Vĩnh Hằng.
Dưới trướng gã khi triều tịch thứ chín kết thúc còn có mấy chục vạn Nhân tộc.
Nhưng mà mấy ngàn năm qua đi thì chỉ còn lại hơn ngàn người!
Hiện tại, chuyện nóng lòng nhất không phải là không có cường giả xuất hiện, mà là đời tân sinh càng ngày càng ít, ít đến nỗi trong 80 năm gần đây chỉ sinh ra chưa tới 100 tiểu sinh mệnh, đây mới là điều khiến Định Quân Hầu cực kỳ lo lắng.
Tiếp tục như thế thì không cần vạn tộc vây quét, chỉ cần đổi chỗ ở thêm mấy lần thì dưới trướng gã có lẽ sẽ chẳng còn ai.
Gần đây Minh Nguyệt Hoa Cốc lại có dấu hiệu hành động của vạn tộc, điều này càng làm cho gã thêm sốt ruột, nếu tiếp tục như thế thì gã sẽ phải nghĩ biện pháp đổi chỗ, phái người xuống hạ giới cũng chỉ là hành động khi đã quá bất lực.
Hi vọng hạ giới có động tĩnh để hấp dẫn đi sự chú ý của vạn tộc, tình huống cụ thể như thế nào thì Định Quân Hầu cũng không quá rõ ràng.
Thế nhưng gã biết vạn tộc ở Minh Nguyệt Hoa Cốc đã rút lui bớt.
Gã chỉ có một nguồn tin tức đơn giản, có thể là vạn tộc đã xảy ra chuyện, nghe nói dưới hạ giới đã chết không ít cường giả, dẫn đến vạn tộc chấn nộ, gần đây đều đang phải thương nghị chuyện đối phó với Nhân tộc hạ giới.
Bên ngoài đang là ban đêm.
Bất quá trong đóa hoa thì vẫn còn sáng ngời.
Định Quân Hầu mặc nhung giáp đi trên đường phố tiểu trấn, hai bên có vài căn nhà nhỏ, cũng không xa hoa mà đều là dáng vẻ đơn giản có thể ở lại là được, xem như chỉ là vì có một nơi để có thể bế quan tĩnh tọa.
Phía sau Định Quân Hầu có vài người cùng đi tuần tra với gã.
Tuần tra là chuyện mỗi ngày đều phải thực hiện.
Thứ nhất là để trấn an quân tâm.
Thứ hai, kiểm kê nhân số.
Thứ ba, chứng minh Định Quân Hầu vẫn còn ở đó.
Kiểm kê nhân số là một chuyện cực kỳ trọng yếu, ở đây họ phải cẩn thận một chuyện đó là có Nhân tộc nào đó không thể chịu đựng được mà lựa chọn phản bội.
Loại sự tình này không phải lần đầu tiên phát sinh.
Nhân tộc bị áp chế quá lâu, dẫn đến một số Nhân tộc chịu đựng không nổi dụ hoặc, lựa chọn thoát đi, đơn thuần thoát đi còn đỡ, sợ là sợ họ sẽ đi đầu nhập vạn tộc rồi dẫn vạn tộc đến vây quét.
Khi triều tịch thứ chín vừa kết thúc, cũng bởi vì cường giả bên trên không quá coi trọng nên mới dẫn đến mấy kẻ bên dưới phản bội chạy trốn, đem vạn tộc đến vây quét, hại chết không ít người phe mình.
Vết xe đổ này Định Quân Hầu tuyệt đối không dám quên.
Từ đầu đường đến cuối phố, người chỉ có chừng đó mà thôi, một chuyến đi qua, người đều đủ cả, chuyện này coi như không tệ.
Định Quân Hầu thở hắt ra, nói khẽ: “Cũng không biết dưới hạ giới thế nào rồi?”
Sau lưng, vài vị cổ lão cũng đều tỏ về lo lắng, nghe thấy lời ấy, một vị lão nhân tóc trắng xoá liền đáp: “Hầu gia không cần lo lắng, nếu vạn tộc thương thảo chuyện đối phó với hạ giới thì rõ ràng hạ giới còn chưa triệt để luân hãm!”
Định Quân Hầu âu sầu gật đầu, đi về hướng căn nhà của mình, phía trước, một tòa nhà đơn sơ chính là Hầu phủ của gã.
Vừa đi, Định Quân Hầu vừa nói: “Dân Sơn ngã xuống là chuyện ta không ngờ tới, haiz, ta lo lắng nhất chính là sau khi Dân Sơn ngã xuống, chút tình báo của chúng ta liệu có bị bại lộ hay không?”
“Dân Sơn là hạch tâm liên lạc của chúng ta, nơi chúng ta ẩn náu ông ấy cũng biết, Dân Sơn đĩ nhiên sẽ không làm chúng ta bại lộ, sợ là sợ… ông ấy nói cho người dưới trướng rồi có kẻ phản bội, dẫn đến tất cả chúng ta đều bị phát hiện”
“Vài ngày trước, Minh Nguyệt Hoa Cốc bỗng nhiên có một nhóm vạn tộc đến… Đây mới là chuyện ta thấy lo lắng nhất!”
“Không được thì chúng ta chỉ có thể rút lui!”
Định Quân Hầu hết sức bất đắc dĩ, lão nhân tóc trắng cũng nói: “Hầu gia, bây giờ chúng ta rút lui, đổi chỗ khác thì cũng chỉ có thể tìm một hiểm địa, mỗi một lần di chuyển đều là một lần tổn thất thật lớn, hơn ngàn người hiện tại chờ đến khi chuyển tới nơi tiếp theo liệu còn có thể sống được bao nhiêu?”
Đổi hiểm địa nào có đơn giản như vậy.
Bằng không thì họ đã sớm đổi chỗ liên tục.
Dân Sơn Hầu vừa ngã xuống, đáng lẽ bọn họ nên dọn đi luôn mới phải.
Không đời đi là vì lo lắng nếu lại di chuyển một lần thì những người dưới trướng còn có thể sống được bao nhiêu.
Định Quân Hầu tỏ vẻ đắng chát: “Năm xưa, Nhân tộc ta vô cùng rực rỡ phong quang!
Vạn tộc thân phục, chư thiên triều bái, trên trời dưới đất, sinh linh hay tử linh đều lấy Nhân tộc vi tôn!”
Chương 2842: Bọ Ngựa Bắt Ve Sâu, Chim Sẻ Rình Sau Lưng.
“Phụ thân, giờ ngài còn nói những thứ này làm gì!”
Trong phòng lớn, một thiếu nữ đi ra: “Chúng ta đâu có trải qua những năm tháng đó, phụ thân, lần sau ngài đừng nói những thứ ấy nữa! Mỗi lần đều nói cho lỗ tai ta nghe ra vết chai rồi, bây giờ chúng ta bị vây giết khắp nơi, ta còn chưa từng rời khỏi Minh Nguyệt Hoa Cốc đây”
Ánh mắt Định Quân Hầu lộ ra vẻ u sầu.
Đây là nữ nhi của gã, nàng đã xuất sinh 30 năm.
Vì để kéo dài hậu đại, truyền thừa Nhân tộc, sau khi con của gã chết trận, trong những năm định cư ở Minh Nguyệt Hoa Cốc gã đã sinh thêm một đứa con gái.
Bởi vì là nữ nhi của gã nên tư chất rất khá, mới 30 tuổi mà bây giờ đã đạt đến Nhật Nguyệt đỉnh phong.
Nhưng mà nàng chưa từng ra khỏi Minh Nguyệt Hoa Cốc.
Bầu trời của nàng cũng chỉ lớn bằng Minh Nguyệt Hoa Cốc mà thôi!
Nàng chỉ nghe về thượng cổ rực rõ chứ chưa từng trải qua, chưa từng nhìn thấy, nàng không biết năm đó rốt cuộc Nhân tộc mạnh cỡ nào!
Vạn tộc quỳ bái!
Triều thánh chi địa!
Định Quân Hầu là Hầu thượng cổ, là cường giả Nhân tộc thượng cổ, dù cho Hoàng của vạn tộc thấy gã thì cũng phải lấy lễ để tiếp đón.
“Nhất định sẽ ra ngoài!”
Định Quân Hầu thảm nghĩ, trên mặt nở nụ cười, trấn an nữ nhi: “Chắc chắn! Nhân tộc sẽ quật khởi! Chúng ta kéo dài mười vạn năm đều chưa từng bị diệt sạch! Nhân Hoàng bệ hạ, Văn vương đại nhân, bọn họ đều sẽ trở lại!”
Nói là nói như vậy, nhưng chính gã còn không tin nổi những lời này.
Mười vạn năm!
Nếu có thể trở về thì Nhân Hoàng sớm đã quay về.
Gã vốn không tin những sự tồn tại vô cùng cường đại kia đã ngã xuống, có điều… hiện tại cũng không thể không tin.
Không chết thì mười vạn năm qua đi cũng nên quay lại rồi mới đúng.
Thiếu nữ không để bụng, vô số năm qua, phụ thân của nàng vẫn luôn nói như vậy, nàng cũng đã nghe không ít lão nhân nói.
Lúc này, nàng không đánh vỡ huyễn tưởng của phụ thân, chỉ lộ ra nụ cười nói: “Phụ thân, đừng nói những thứ này nữa.
Đêm nay người cụ hiện Tinh Thần Hải cho ta nhìn một chút đi! Lần trước nhìn thoáng qua, quả thực quá đẹp, biển cả là như thế sao?
Thật là mỹ lệ!”
Những năm qua, khi rảnh rỗi Định Quân Hầu thường cụ hiện một vài khung cảnh thời thượng cổ cho nữ nhỉ nhìn xem thế giới bên ngoài rốt cuộc là như thế nào.
Tinh Thần Hải…
Định Quân Hầu mỉm cười gật đầu: “Được! Tinh Thần Hải… Đây chính là một nơi rất đẹp! Nơi đó có vô số chủng tộc, có vô số cửa vào giới vực, còn có vô số truyền thuyết, vô số thần thoại.
Dĩ nhiên, không thể thiếu tình sử của Minh vương đại nhân”
Bên cạnh, lão nhân tóc trắng bật cười: “Hầu gia, chuyện của Minh vương đại nhân ngài đã kể vô số lần rồi”
Định Quân Hầu cười xòa: “Đã đề cập tới Tinh Thần Hải thì nhất định phải kể đến Minh vương đại nhân! Tinh Thần Hải là một loại lực lượng vô cùng cường đại, trôi nổi lơ lững, ngàn vạn năm không hề rơi xuống.
Minh vương quả thực là chỉ vì nụ cười của hồng nhan, thế mà lại tiện nghi cho người ngoài!”
Thiếu nữ không cắt ngang, nàng rất thích nghe cha mình kể chuyện xưa.
Chém chém giết giết chỉ khiến nàng chán ghét, 30 năm qua, không phải là không có chiến đấu, mỗi một lần đều có người ra ngoài nhưng lại không về được!
Trước đó có một nhóm người rời đi, đó đều là các vị thúc bá nhìn nàng lớn lên, có lẽ…
họ đều đã ngã xuống.
Cuộc sống như vậy quá mức mỏi mệt.
Nghe phụ thân kể chuyện về cường giả thời thượng cổ là quãng thời gian mà nàng cảm thấy hạnh phúc nhất.
Còn vinh quang, rực rỡ gì đó đều không trọng yếu.
Dù huy hoàng thế nào thì cũng đều đã trôi qua.
Mười vạn năm đủ để vùi lấp hết thảy.
Mà ngay khi Định Quân Hầu đang kể về Tinh Thần Hải cho nữ nhi nghe.
Bên ngoài Minh Nguyệt Hoa Cốc, không gian hơi hơi dao động một chút.
Tô Vũ định thần nhìn lại, vô số đóa hoa giăng đầy toàn bộ thiên địa, trong hạp cốc rộng lớn đều là hoa, trên hẻm núi còn có một vầng trăng sáng hiện ra, cực kỳ mỹ lệ.
Thế nhưng cũng hết sức nguy hiểm!
Tô Vũ mở Thiên Môn để quan sát, nhìn về hướng hẻm núi, sau một khắc hắn khẽ nhíu mày: “Quả là nơi nguy hiểm hơn cả Táng Hồn sơn! Những đóa hoa này thế mà đều đang tu luyện, cùng đi một đạo”
Tô Vũ nói xong, bỗng nhiên nhíu mày nhìn về một phía: “Định Quân Hầu bị kẻ địch để mắt tới rồi!”
Dứt lời, ba đạo tiểu môn lạc ấn lên trên trán ba người Lam Thiên.
Trong nháy mắt, bọn họ liền nhìn thấy bốn phía có một số sợi dây nho nhô mơ hồ.
Lam Thiên cười tà mị: “Quả thực có mấy con trùng nhỏ! Bất quá chỉ có một tôn Hợp Đạo, ba tên Vĩnh Hằng, xem ra còn chưa chuẩn bị động thủ”
Thật sự động thủ thì hiển nhiên một tôn Hợp Đạo là không đủ.
Thế nhưng, nếu Hợp Đạo đều đã tới thì đại khái đã xác định được vị trí của Định Quân Hầu, rất có thể sẽ tùy thời phát động công kích.
Những người này thủ bên ngoài cốc, hẳn là vì không muốn cho Định Quân Hầu cơ hội rút lui.
Đại Minh vương lên tiếng: “Nói như vậy, chúng ta mà không đến thì Định Quân Hầu chắc chắn sẽ bị giết! Chúng ta tới thành ra lại cứu được gã”
“Có thể xem là vậy!”
Tô Vũ mỉm cười: “Trước cứ bắt lấy bọn chúng đi.
Mấy tên này không trốn trong hoa cốc nên sẽ dễ đối phó hơn một chút, tên Hợp Đạo kia chỉ là ngũ đẳng mà thôi!”
Không mạnh!
Ở đây, đại khái chỉ có mỗi Đại Minh vương là có thực lực tương đồng với đối phương.
Những người khác đều cường đại hơn đối phương rất nhiều.
“Đại Minh vương, ngài đi thu thập tam đại Vĩnh Hằng, ba người chúng ta sẽ bắt tên Hợp Đạo kia nhanh nhất có thể, cố gắng đừng tạo ra động tĩnh, tránh kinh động đến Định Quân Hầu.
Đại Chu vương, lại phải xem bản lĩnh của ngươi rồi!”
Đại Chu vương sờ sờ mũi: “Có Vũ Hoàng hợp lại một chỗ thì an tâm là sẽ không có sơ hở nào!”
Tô Vũ cũng có lực lượng đại đạo với khả năng mê hoặc.
Hai người hợp lại để đối phó một vị Hợp Đạo ngũ đẳng thì gần như không có vấn đề gì.
Lam Thiên xen vào: “Các ngươi vứt ta đi đâu rồi? Đi thôi, nói nhảm nữa thì vô số huynh đệ tỷ muội của ta sẽ không nhẫn nại được mất!”
Im lặng.
Tuy đối thủ yếu hơn nhưng bọn họ cũng không hề chủ quan.
Hết thảy khí tức đều được thu lại!
Mới đến thì họ vẫn cần phải cẩn thận một chút.
Bên ngoài Hoa cốc.
Một tôn cường giả Ma tộc nhìn về nơi xa, hơi hơi nhíu mày, sau lưng, ba vị cường giả Vĩnh Hằng liền thấp giọng hỏi: “Đại nhân, có dị động gì sao?”
“Không có việc gì”
Bất quá Ma Thập Cơ vẫn nhíu mày như cũ: “Chỉ là vừa rồi ta mơ hồ cảm nhận được có không gian dao động, không biết có phải là vì một ít quy tắc gợn sóng dẫn đến hay không”
Nghe vậy, cả đám đều thử dò xét một thoáng nhưng không phát giác được điểm gì dị thường.
Kể cả cảm giác nguy hiểm cũng chẳng có.
Hợp Đạo cảnh Ma Thập Cơ còn cảm thấy được một chút cảm giác nguy hiểm, thế nhưng tra xét rõ ràng thì y lại không biết từ đâu tới.
Chẳng lẽ bị Định Quân Hầu phát hiện sao?
Phát hiện thì gã cũng không đám động thủ, ngược lại khả năng chạy trốn còn cao hơn.
Ma Thập Cơ hít sâu một hơi: “Một khi Định Quân Hầu chạy trốn thì lập tức đưa tin, vây quét đối phương! Nhiệm vụ của chúng ta không phải giao chiến mà là theo dõi, không cho bọn chúng có cơ hội vô thanh vô tức trốn đi là được!”
Một vị Hợp Đạo làm cơ sở ngầm, rõ ràng vạn tộc vẫn cực kỳ coi trọng đối với đám Nhân tộc còn sót lại này.
“Hiểu rõ!”
Ba người gật đầu, bọn họ cũng không muốn liều mạng giao chiến, chỉ cần Định Quân Hầu dám ra đây thì họ sẽ lập tức đưa tin ra ngoài, chờ hàng loạt cường giả tới vây giết!
Vừa nói xong, bên tai bốn người bỗng truyền đến một tiếng cười nhẹ: “Các vị, suyt!
Nhẫn nhịn một hỏi, đừng nói chuyện, chúng ta tâm sự nào”
Tam đại Vĩnh Hằng lập tức đã bị mắc lừa.
Mà về mặt tên Ma Thập Cơ lại điên cuồng biến hóa!
Người nào thế?
Y hốt hoảng, bên tai lại truyền tới tiếng cười đùa: “Đừng nói chuyện, bé ngoan, ta thương ngươi nha!”
“An tĩnh một chút, giữ yên lặng thì mới có thể sống sót!”
Ba đại cường giả đồng thời vận chuyển lực lượng đại đạo để quấy nhiễu vị Hợp Đạo ngũ đẳng này.
Bên ngoài, trận pháp của Đại Minh vương buông xuống, che giấu động tĩnh bốn phương.
Ba tên Vĩnh Hằng cảnh sớm đã lâm vào mê thất.
Chênh lệch quá xa!
Ánh mắt tên Ma Thập Cơ kịch liệt giãy giụa, vừa giãy giụa một hỏi, bỗng nhiên bên người toát ra vô số Lam Thiên, nam nam nữ nữ đều có, hóa thành một cái lưới lớn, cười hì hì nói: “Bé ngoan, thương sinh yêu ngươi, ngươi yêu thương sinh, chớ lộn xộn nào!”
Đại Chu vương nở nụ cười đây vẻ nhu hòa: “Nhịn xuống, đừng nói chuyện, đừng chống cự, chúng ta tới để cứu vớt ngươi!”
Ma Thập Cơ giãy giụa trong lòng, không, không phải!
Đây là kẻ địch!
Nhưng rất nhanh lại có thêm một kẻ tới.
Trong tay Tô Vũ hiển hiện một cây bút, hắn điểm ra một bút, vô số chữ viết hiển hiện.
Phong, khóa, cầm, trấn…
Rất nhiều chữ viết hiện lên, ngòi bút điểm xuống, trong nháy mắt thân thể tên Hợp Đạo này liền sụp đổ, tiếp đó Văn Minh Chí chỉ còn vài tờ, một tờ phía trên phong ấn Tây vương phi, một tờ phía dưới bao phủ hoàn toàn bốn tên Ma tộc.
Tức khắc thôn phệ đối phương!
Hắn không giết người để tránh động tĩnh quá lớn.
Thánh Hóa ấn hạ xuống, lập tức kịp thời trấn áp!
Hết thảy động tĩnh tiêu tán!
Bốn người liếc nhìn nhau, ai nấy đều lộ ra nụ cười, một vị Thiên vương, hai vị Hợp Đạo đỉnh cấp cộng với Đại Minh vương bày trận, đối phó với một vị Hợp Đạo ngũ đẳng quả thực quá đơn giản.
Tô Vũ thúc giục: “Nhanh lên, bắt Định Quân Hầu lại, miễn cho những người này biến mất lại khiến vạn tộc chú ý!”
Cả đám gật đầu, trong nháy mắt biến mất tại chỗ.
Nếu đã động thủ thì cần phải tốc chiến tốc thắng!
Chương 2843: Vây Bắt Định Quân Hầu.
Trong một đóa hoa to lớn.
Tim Định Quân Hầu bỗng nhiên đập rất nhanh, gã nhìn lên không trung xa xa, lời đang định nói cũng ngừng lại, ánh mắt trở nên ngưng trọng.
Có phải vừa mới xảy ra chuyện gì rồi không?
“Hầu gia?”
“Phụ thân?”
Lúc này, lão nhân tóc trắng và nữ nhi của Định Quân Hầu đều thấy nghỉ hoặc, làm sao vậy?
Định Quân Hầu cấp tốc đứng dậy, ánh mắt có phần ngưng trọng.
Vô số lần trải qua nguy cơ sinh tử khiến gã cảm thấy khả năng cao là đã xảy ra chuyện.
Không nên xem thường bất kỳ lần cảnh báo mối nguy nào!
Nhân tộc tại thượng giới và vạn tộc rất khác biệt, vạn tộc có thể chủ quan nhưng Nhân tộc thì không thể.
Một lần chủ quan sẽ là kết cục ngã xuống!
“Đề phòng”
Định Quân Hầu quát lớn, thanh âm truyền vang khắp nơi, tức khắc mọi người đều lấy lại tinh thần.
Hơn nghìn người cấp tốc kết đội.
Dựa theo tổ hợp ngày thường, lão nhân ở bên ngoài, thanh niên tráng niên ở giữa, còn hài tử nhỏ yếu thì đều được thu vào không gian trong binh khí.
Có điều, một khi cường giả mang theo binh khí ngã xuống thì đồng nghĩa với việc những người bên trong cũng sẽ chết theo, không còn bất kỳ cơ hội nào nữa.
Binh khí chứa không gian cụ thể giấu ở trên thân người nào thì mọi người không hỏi, cũng không ai nói.
Ngược lại sẽ không nằm ở chỗ Hầu gia!
Bởi vì Định Quân Hầu cần chiến đấu, một khi không gian dao động lợi hại, rất dễ dàng ép chết người bên trong, vả lại Hầu gia cũng là mục tiêu hàng đầu mà vạn tộc nhằm vào!
Mọi người yên lặng cảnh giác, cũng có một số người mờ mịt cùng đờ đẫn.
Chạy trốn quá nhiều năm!
Thượng giới chính là như thế, hoàn toàn không hề tốt đẹp.
Nghe thì rất cao quý nhưng trên thực tế tháng ngày trôi qua lại hết sức gian khổ, nhất là 6000 năm gần đây.
Trước kia thì còn tốt, dù không thể chiếm lấy thượng giới thì cũng có thể có địa vị ngang ngửa với vạn tộc.
Nhưng cường giả tân sinh đều không cảm nhận được loại mỹ hảo kia, chỉ có một lần lại một lần lâm vào tuyệt vọng cùng bi thương.
“Lại tới nữa!”
Trong đám người, có người nói thầm một tiếng, mang theo một chút thoải mái và giải thoát.
Tình trạng đề phòng thế này đã diễn ra rất nhiều lần.
Đương nhiên, đa số thời điểm kẻ địch cũng không đến.
Thế nhưng Hầu gia không yên lòng thì họ vẫn phải bố trí trận địa, cho nên có vài người cũng không quá coi ra gì, thật sự tới… cùng lắm thì tử chiến, chết rồi thì cũng là một loại giải thoát, lúc trước mấy chục vạn người mà bây giờ chỉ còn lại bọn họ.
Bên cạnh Định Quân Hầu, vài vị Vĩnh Hằng đỉnh cấp mau chóng tụ đến.
Lão nhân tóc trắng cũng là cường giả Vĩnh Hằng đỉnh phong.
Thậm chí đã tiếp cận cấp độ Hợp Đạo, sở dĩ không Hợp Đạo không phải là không thể mà là không có cơ hội, một khi Hợp Đạo sẽ gây ra động tĩnh cực lớn, dễ dàng bại lộ vị trí ẩn nấp.
Đương nhiên, nếu đại chiến bùng nổ, đã bại lộ thì Hợp Đạo cũng không thành vấn đề.
Lúc này lão nhân tóc trắng cũng hết sức chăm chú, cực kỳ cảnh giác.
Hầu gia cảm nhận được mối nguy sao?
Định Quân Hầu cầm trường thương trong tay, nghiêng đâu nhìn về phía nữ nhị, ra lệnh: “Qua bên kia!”
Nàng không được thu vào binh khí, điều này không cần.
Nữ nhi của Định Quân Hầu mặc dù chỉ là Nhật Nguyệt, nhưng nếu chết thì cũng phải chết trận, không thể chết trong không gian binh khí.
Nữ nhân không nói gì, nghe lời bay về hướng đội ngũ ngàn người.
Một đám người cảnh giác, lo lắng, dồn dập nhìn về phía vùng trời xa xa.
Lần này cường địch tới là ai đây?
Cùng lúc đó.
Tô Vũ ngoài ý muốn.
“Hình như bị phát hiện rồi!”
Tô Vũ hơi bất ngờ, hắn không cần đi tìm từng cái bởi vì hắn thấy được đóa hoa chỗ Định Quân Hầu mơ hồ có một số đại đạo khác biệt hiện ra.
Người bình thường sẽ không nhìn thấy nhưng lại ngăn không được Thiên Môn của Tô Vũ.
Lúc này, mấy người hành tẩu trong hư không, ánh trăng chiếu xạ tới, kết quả còn chưa tới gần Tô Vũ liền bị Lam Thiên hưởng thụ nuốt sạch.
Ánh trăng kia đối với người khác là kịch độc, đối với Lam Thiên mà nói đó là chất môi giới để cảm ngộ lực lượng đại đạo, y chỉ hận không thể hấp thu toàn bộ.
“Nơi tốt, ta muốn luyện đóa hoa!”
Y vui vẻ nói, y muốn làm một đóa hoa!
Nếu luyện ra phân thân thì đương nhiên phải luyện cả đại đạo của đám hoa ấy, Thương Sinh đạo có tính bao dung rất mạnh.
Đại Chu vương mặc kệ y, quay sang nói với Tô Vũ: “Dù sao cũng là lão tướng, bị người đuổi giết nhiều năm nên khả năng cảm giác nguy hiểm sẽ rất nhạy cảm! Chưa chắc gã đã phát hiện ra chúng ta, thế nhưng hẳn là đã nhận ra có nguy cơ tới gần”
Tô Vũ gật đầu.
Đại Chu vương bèn hỏi: “Vậy làm sao bây giờ, cường công sao?”
Cưởng công thì sẽ tạo ra động tĩnh quá lớn.
Mà đây lại là Minh Nguyệt Hoa Cốc, rất dễ kinh động đến những đóa hoa khác, mặc dù bọn họ không sợ nhưng sẽ không thể thiếu được một trận đại chiến.
Bởi vì đại đạo của những đóa hoa này đều có tính công kích rất mạnh.
Thậm chí có cảm giác dường như chúng nối liền thành một thể, có lẽ cũng có thể bùng nổ chiến lực Hợp Đạo, hiểm địa nguy hiểm chính là nhờ vào những vật này.
Tô Vũ nhìn sắc trời một thoáng, bởi vì đã bắt một vị Hợp Đạo nên thời gian càng kéo dài, hắn sợ rằng sẽ càng dễ xảy ra vấn đề, trầm tư một lát liền nói: “Không được thì cường công! Dù sao cũng chỉ có một vị Hợp Đạo cảnh! Dĩ nhiên có thể thuyết phục đối phương là tốt nhất, không thể thì trực tiếp bắt lấy gã!”
“Được!”
Bắt giữ Định Quân Hầu là việc nhỏ, then chốt ở chỗ không thể tạo ra động tĩnh quá lớn.
“Lên!”
Ra lệnh một tiếng, trong nháy mắt, một đại trận hiển hiện.
Chủ trận của Đại Minh vương!
Ấn Nặc đại trận!
Đây là do ông học từ Tây vương phi, Tây vương phi đã cung cấp cho Đại Minh vương mạch suy nghĩ rất tốt nên ông mới mau chóng tiến bộ trong lĩnh vực trận pháp, bằng không thì ông cũng không có cách nào tiến vào Hợp Đạo.
Đại trận bao trùm hết thảy đóa hoa khép kín trong giây lát.
Vào lúc này, một cây trường thương đâm thủng chân trời, giết ra từ trong đóa hoa, mang theo khí thế một đi không trở lại, mang theo ý quyết tuyệt!
Định Quân Hầu giận dữ hét: “Phân tán chạy trốn!”
Xong rồi!
Ngay khi đại trận bao trùm, gã liền biết xong đời rồi.
Đại trận của Hợp Đạo!
Chủ trận đã có một vị Hợp Đạo, huống chỉ là những kẻ khác?
“Trốn cái gì mà trốn!”
Một tiếng cười khẽ truyền ra, tiếp theo đó khắp bốn phương tám hướng có vô số bóng người hiển hiện.
Lam Thiên cười ha hả, một thân ảnh Lam Thiên phóng tới: “Tiểu Định Quân, chơi với ta đi mà!”
Định Quân Hầu hoảng sợ hét lên: “Chuẩn vương?”
“Không đâu, chắc nên tính là Thiên vương nhĩ?”
Lam Thiên cười hì hì, một chưởng vỗ thẳng về phía gã, cùng lúc đó, Đại Chu vương liên tục lẩm bẩm, thanh âm như ma chướng vang lên bên tai: “Định Quân Hầu, người một nhà cả, đừng động thủ, tất cả mọi người an tâm, đều là người một nhà, nhẫn nại một hồi, nghe ta!”
Ánh mắt Định Quân Hầu hơi hơi hốt hoảng một thoáng, nhưng cũng trong nháy mắt đã thoát khỏi ảnh hưởng từ đại đạo!
Trong lòng gã thầm run sợ!
Người nào?
Lại một tôn Hợp Đạo đỉnh cấp ư?
Đáng chết, vì giết mình, rốt cuộc là có bao nhiêu vị cường giả đỉnh cấp đến đây?
Vì sao ta chưa từng thấy những người này?
Không, âm thanh người thứ hai nói chuyện có chút quen tai nhưng nhất thời gã lại không nhớ nổi đối phương là ai.
Gã thì không có việc gì, nhưng đội ngũ hơn ngàn người bên dưới lại trở nên mở mịt hoàn toàn, đứng thẳng bất động, mang theo một chút thống khổ cùng giãy giụa.
Gã biết rõ đã xảy ra chuyện gì nên muốn chạy nhưng bên tai lại liên tục truyền đến thanh âm của Đại Chu vương.
“Đừng động!”
“Nghe ta nói!”
Những người dưới Vĩnh Hằng đều không có lực phản kháng, dù là Vĩnh Hằng cũng chỉ có thể giãy giụa đi mấy bước, mấu chốt là bọn họ đã buông vũ khí xuống, không có tâm tư muốn tác chiến.
Không!
Bọn họ lâm vào tuyệt vọng, bọn họ biết mình đã gặp cường giả tuyệt thế đột kích.
Còn không chỉ có một vị!
Chương 2844: Tính Kế Kẻ Đến Sau.
“Giết!”
Định Quân Hầu gầm thét, không được, dù cho biết không địch lại thì cũng không thể từ bồ.
Giết!
Giết ra ngoài, dù không thể giết ra thì cũng phải đánh chết một tôn Hợp Đạo, thậm chí mượn dùng lực lượng Hoa Cốc để đánh võ trận pháp, kinh động toàn bộ đóa hoa bên ngoài.
Hầu hết đóa hoa trong Minh Nguyệt Hoa Cốc đều là cường giả mạnh mẽ.
Ngay khi gã đâm ra một thương chặn đánh Lam Thiên, bỗng nhiên một thân ảnh màu trắng hiện lên.
“Càn rỡ!”
Tiếng quát khẽ chấn động đại đạo, trước mắt Định Quân Hầu chợt hốt hoảng, chỉ thấy một hòn đá to đập về hướng chính mình.
“Trấn”
Tô Vũ gần giọng quát, ném hòn đá xuống.
Nhân Chủ ấn của hắn chưa hẳn có thể trấn áp Định Quân Hầu, nhưng nếu hòn đá nhỏ là đỏ mà thượng cổ Nhân Hoàng từng dùng thì khẳng định sẽ trấn áp được bọn gia hỏa này.
Quả nhiên… ầm ầm!
Một tiếng vang thật lớn truyền ra, đại đạo của Định Quân Hầu chấn động, cả người gã đều choáng váng, trong nháy mắt, gã đã bị Lam Thiên nắm ở trong tay, két một tiếng, bóp cho áo giáp của gã võ vụn.
Phốc!
Phun ra một ngụm máu tươi, Định Quân Hầu cầm thương muốn công kích, nhưng mà gã tự biết mình đã thảm bại.
Trường thương mới vừa vung lên, bỗng nhiên gã thấy hoa mắt, rất nhanh binh khí đã bị nam tử tóc trắng đoạt lấy.
“Lớn mật, gặp ta không quỳ bái mà còn dám phản kháng?”
Tiếng quát lại lần nữa chấn động đại đạo của Định Quân Hầu, trong nháy mắt, vô số Lam Thiên hóa thành tấm lưới lớn bao vây gã ở trong đó, Lam Thiên lớn tiếng phụ họa:
“Một tôn Hầu bé xíu mà lá gan không nhỏ, thấy Vũ Hoàng còn không mau quỳ bái, còn đám phản kháng sao?”
“Vũ Hoàng?”
Định Quân Hầu chấn động, cái gì cơ?
Những người này… hình như đều là Nhân tộc!
Nhưng Nhân tộc lấy đâu ra nhiều cường giả như vậy?
Gã còn chưa kịp nghĩ thêm bỗng nhiên trong lòng thoáng hoảng hốt, sóng cả dâng lên, nhịn không được nói: “Văn vương đại nhân?”
Đúng vào lúc này, một cây bút hiển hiện.
Tô Vũ cẩm bút trong tay, nháy mắt phác họa ra vô số thần văn, phong tỏa trọn vẹn đối phương.
Mà Định Quân Hầu lại vô thức thu hồi lực lượng giãy giụa.
Mang theo về mở mịt, mang theo sự rung động, mang theo lòng không dám tin.
Các ngươi là ai?
“Các ngươi là ai?”
Gã gầm lên, rốt cuộc các ngươi là aï?
Ba đại cường giả đều lợi hại hơn hẳn gã.
Bên ngoài còn có một vị Hợp Đạo thủ đại trận, bốn đại cường giả này từ đâu ra?
Gã không nhận ra bọn họ.
Tô Vũ lười nói nhiều, trước tiên cứ bắt người đã lại nói.
Từng đạo lực lượng phong ấn truyền ra từ trong Bút đạo, chỉ chớp mắt, Tô Vũ đã phong tỏa đại đạo của Định Quân Hầu trong tình cảnh gã đang bị Lam Thiên giữ chặt, mà kế bên, Đại Chu vương vẫn không ngừng lẩm bẩm cái gì đó.
Những người khác đều bị y khốn trụ, động một cái cũng không thể động.
Trong Bút đạo của Tô Vũ, từng đạo thần văn phong ấn xuất hiện, cấp tốc rơi vào cơ thể những người kia, từng vị cường giả đều bị khóa chặt.
Rất nhanh, Tô Vũ giương tay vô một cái, bắt hết cả ngàn người bỏ vào cử chưởng của chính mình!
Ý thức của bọn họ đều thanh tỉnh, nhưng lại không có cách nào phản kháng, cả đám đều lộ ra vẻ không cam lòng, phẫn nộ và sợ hãi.
Bạch phát ma vương kia rốt cuộc là ai?
Ánh mắt của họ không tốt như Định Quân Hầu, họ chỉ biết là vài vị cường giả đột kích đều mạnh mẽ đáng sợ.
Định Quân Hầu lợi hại như thế mà vẫn bị đối phương bắt lại trong giây lát, không thể địch lại bất cứ ai!
Điều đó không có khả năng!
Ổ trong số Hợp Đạo thì Định Quân Hầu cũng không phải kê yếu, dựa theo Tô Vũ phân chia thì gã phải đạt tới cấp bậc tam đẳng.
Nhất đẳng là Thiên vương, nhị đẳng Hợp Đạo đỉnh phong, tam đẳng cũng là Hợp Đạo với chiến lực mạnh đỉnh cấp!
Nhưng dù là Lam Thiên hay Tô Vũ thì đều có thể trấn áp Định Quân Hầu.
Lúc này, tất cả mọi người đều vô cùng tuyệt vọng.
Mà Tô Vũ lại khẽ nhíu mày nhìn về phía nơi xa, ngưng trọng nói: “Không tốt, động tĩnh hơi lớn, phiền toái rồi!”
Nói xong, hắn liếc qua Định Quân Hầu còn đang đờ đẫn, vội thúc giục: “Lam Thiên, bắt gã đi! Định Quân Hầu, yên tĩnh lại cho ta!”
Dứt lời, hắn liền vung tay lên, mấy đạo thân ảnh xuất hiện.
Định Quân Hầu nhìn qua bèn choáng váng, đây là…
“Ma Thập Cơ?”
Gã nhận ra gia hỏa này, là Hợp Đạo của Ma tộc triều tịch trước.
Ngay khi gã còn đang kinh ngạc, Tô Vũ đã đánh ra một chưởng.
Oành!
Một tiếng vang thật lớn, cường giả Ma tộc vừa hiện thân đã bị hắn vỗ cho chia năm xẻ bảy, khiến cho ba tôn Vĩnh Hằng đi theo cũng trực tiếp bị đánh thành thịt nát.
Văn Minh Chí xuất hiện, trang về Ma tộc vẫn còn, lúc này nó trực tiếp thôn phệ toàn bộ cả bốn người!
Ẩm!
Vùng trời đột nhiên hiện ra một đóa mây đen, cũng không phải là dị tượng quy tắc mà là bạo động khi đỉnh cấp cường giả ngã xuống, đại đạo đứt gãy.
Tô Vũ trực tiếp giết chết đối phương!
Giết một tôn Hợp Đạo và ba vị Vĩnh Hàng, thôn phệ hết thảy của đối phương, Tô Vũ cũng sợ phiền toái, sợ bọn gia hỏa này mang theo đồ vật gì hoặc là huyết mạch chỉ lực bị người ta truy tung ra.
Mới vừa lên thượng giới thì phải khiêm tốn một chút.
Chủ yếu bắt sống, giết thế là được rồi.
Giết người là vì điệu thấp, đúng vậy, chính là như thế.
Diệt sát mấy người xong, Tô Vũ liền nắm chặt hơn nghìn người, trong nháy mắt thu nhập vào bên trong Văn Minh Chí của mình, chen chúc một chút thì vẫn có thể đủ chỗ.
“Đốt!”
Hỏa diễm rợp trời bốc lên, phần thiên diệt địa!
Toàn bộ Hoa Cốc toát ra vô số hỏa diễm, khiến cho các đóa hoa trong nháy mắt đều bị thiêu rụi.
Đại Chu vương, Lam Thiên cũng dồn dập ra tay, đánh nát toàn bộ các đóa hoa lân cận, không lưu lại dấu vết gì, hỏa diễm đốt cháy sạch sẽ, khí tức phai mờ.
Đại Minh vương thu đại trận lại, gấp gáp nói: “Nhanh lên, hình như có người cảm ứng được động tĩnh rồi!”
“Không vội, xóa hết mọi dấu vết trước, không được lưu lại bất luận khí tức nào!”
Tô Vũ không vội, miễn cho gấp gáp quá lại phạm sai lầm.
Rất nhanh, mọi người liền chia nhau dọn dẹp hết thảy dấu vết, đốt cháy toàn bộ đóa hoa chung quanh, toàn bộ Minh Nguyệt Hoa Cốc thoáng cái đã trở thành vùng đất chết.
Làm xong xuôi, Đại Chu vương bỗng khẽ cười, giọng đầy âm hiểm: “Lão Chu, để đại trận lại đi, chúng ta chừa cho đám gia hỏa đến sau chút đồ tốt để chơi”
Đại Minh vương nhe răng: “Đại trận phải bỏ tiền đó… “
“Bớt nói nhảm!”
“Được rồi!”
Đại Minh vương bất đắc dĩ, đành phải hiển hiện đại trận ra.
Tô Vũ vừa nghe liền hiểu ý, không định ngăn cản, thậm chí hắn còn giúp đỡ áp súc lực lượng trong đại trận, vô số nguyên khí bị hắn áp súc, hàng loạt quy tắc chỉ lực bị hắn nén chặt lại.
Bên kia, Lam Thiên cười hì hì nói: “Ta lưu lại vài phân thân chơi, tìm cơ hội tốt nhất nổ chết bọn chúng”
Dứt lời, y nhanh chóng hóa thành một đóa hoa cháy đen tàn khuyết không đầy đủ, cười sung sướng nói: “Khẳng định bọn chúng sẽ tới tìm tòi, xem xét chỉ còn lại mỗi một đóa hoa tàn bại này thì sẽ đến gần tìm hiểu.
Ha ha, chôn đại trận bên trong phân thân của ta đi!”
Đại Minh vương nghe vậy liền cấp tốc động thủ.
Trong chớp mắt, đại trận hóa thành một viên câu, bị phân thân đóa hoa tàn bại của Lam Thiên nuốt vào, phân thân của y chôn giấu vào lòng đất, âm thanh vọng lên: “Ta ẩn giấu thế nào? Chế tạo chút độ khó để bọn hắn tìm hồi lâu mới có thể tìm được ta, bằng không thì sẽ không chân thực”
Tô Vũ cười một tiếng, gật đầu, Lam Thiên quả nhiên rất biết cách chơi.
Tuỳ tiện tìm được lại không dễ dàng khiến cho người ta tin tưởng, chế tạo chút ít độ khó như thế ngược lại càng thêm chân thực.
Tô Vũ bắt lấy Định Quân Hầu, nhắc nhở gã: “Đừng giãy giụa, chớ có lộn xộn, bằng không thì ngươi sẽ bị ta coi thành phản đồ mà xử quyết!”
Lúc bấy giờ, Định Quân Hầu đã bị phong tỏa, thế nhưng gã còn có thể nhìn và cảm nhận được.
Gã vừa kinh hãi lại vừa khó hiểu nhìn mấy người kia hành động.
Bốn đại cường giải Vừa hiện ra liền tập kích gã, sau đó thanh niên tóc trắng giết chết một vị Hợp Đạo Ma tộc, hiện tại hình như còn đang muốn tính kế những người khác.
Đều là Nhân tộc!
Vũ Hoàng… Văn vương… Lam Thiên…
Định Quân Hầu thật sự không biết bây giờ mình nên suy nghĩ cái gì, gã hết sức kích động, xen lẫn cả nghi hoặc và sợ hãi.
Ai có thể nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì được không?
Là Nhân tộc sao?
Là Nhân tộc thì vì sao lại muốn tập kích ta?
Nếu không phải Nhân tộc… Nhưng rõ ràng mấy vị này đều là người, ngoại trừ gia hỏa cấp Thiên vương kia, gã không nhìn thấu được vị này.
Mờ mịt, lo lắng rồi lại xen lẫn từng tia hi vọng.
Gã không đám hỏi cũng không dám nói, chỉ có thể yên lặng chờ đợi.
Tối thiểu trước mắt thì mấy vị này không có ý định giết mình.
“bi thôi!”
Tô Vũ hô một tiếng, rất nhanh, mọi người tụ hợp lại.
Đại Chu vương dùng thần văn gợn sóng, không gian bị xé rách, Tô Vũ hiển hiện hòn đá nhỏ để trấn áp không gian dao động.
Bốn người thuấn gian truyền tống rời đi.
Chỉ trong tích tắc họ đã xuất hiện cách đó ngàn vạn dặm, mà hòn đá trong tay Tô Vũ phát ra từng đợt gợn sóng, trấn áp sạch sẽ dao động không gian khi vừa mới truyền tống.
Không gian rất nhanh đã khép lại!
Kể từ đó, dẫu có muốn truy tung cũng không có cách nào truy tung được.
Nơi này tập hợp một nhóm Nhân tộc tinh nhuệ nhất, làm sao có thể bị người đuổi kịp đơn giản như vậy.
Chương 2845: Tổn Thất Hợp Đạo.
Đám người Tô Vũ vừa biến mất không lâu thì đã có từng đạo khí tức hiển hiện, rất nhanh, bảy tám thân ảnh xuất hiện bên trong Hoa Cốc.
Lúc này, Hoa Cốc đã cháy đen một mảnh.
Trong đám người vừa đến, một vị có khí tức cường đại nhìn lướt qua, nhíu mày cả giận nói: “Khốn kiếp, Ma Thập Cơ đã chết! Bản tọa bảo y không được đánh rắn động cỏ, chỉ cần ở lại canh chừng là được!”
Ông ta cảm thấy nhất định là Ma Thập Cơ đả thảo kinh xà rồi bị Định Quân Hầu phát hiện!
Chết tiệt!
Đồ hỗn trướng, bây giờ những tên kia đã chạy mất, nếu muốn truy đuổi sẽ rất khó khăn.
“Đuổi theo!”
“Gã mang theo không ít người, dù giết Ma Thập Cơ thì cũng không dễ dàng trốn đi như vậy, có lẽ cũng thụ thương rồi!”
Cường giả dẫn đầu vô cùng phẫn nộ.
Ông ta dò xét bốn phía nhưng lại không cảm ứng gợn sóng nào, chẳng lẽ người đã chạy hết rồi?
Không phải là tránh ở gần đây chứ?
Ông ta cấp tốc dò xét bốn phương, khẽ nhíu mày, rất nhanh, đột nhiên ánh mắt biến đổi, phía dưới dường như còn có vật sống.
Ông ta tung một chưởng vỗ võ đại địa, tức khắc một đóa tàn bại cháy đen hiện ra trước mắt mọi người.
Ánh mắt vị cường giả đỉnh cấp này khẽ động.
Còn có một đóa hoa!
Có thể hồi tưởng lại thời gian, nhìn thử xem tên kia đã trốn đi nơi nào.
Ông ta nhanh chóng hạ xuống đất, những người khác cũng vội vàng bắt kịp.
Không biết Định Quân Hầu đã chạy đi đâu thì làm sao biết nên đuổi theo hướng nào?
Cho nên trước tiên cứ tra xét tình huống cái đã.
“Đại nhân, Minh Nguyệt Hoa còn sống, có thể xem được Định Quân Hầu đã tẩu thoát đi đâu rồi.. “
“Nói nhảm!”
Người dẫn đầu phẫn nộ, cần ngươi phải dạy à?
Ông ta một phát bắt được đóa hoa kia, trên đóa hoa dân dần bày hiện ra một đôi mắt, mang theo một chút về mờ mịt, hoảng sợ.
Người dẫn đầu lười đi hỏi, chỉ tổ chậm trễ thời gian.
Sống sót là được!
Quy tắc chỉ lực của lão thoáng gợn sóng, quay ngược thời gian!
Có vật sống ở đây thì dù đối phương xóa sạch hết thảy nơi này cũng vô dụng, có lẽ Định Quân Hầu vội vàng đào tẩu, không kịp quét sạch chiến trường nên không tìm ra đóa hoa may mắn sống sót ấy.
Thời gian bắt đầu quay lại.
Mà ngay một khắc này, người dẫn đầu bỗng nhiên cảm thấy trong lòng dâng lên mối nguy tột độ, ánh mắt ông ta biến đổi, trong chốc lát khẽ quát một tiếng, phá vỡ hư không thoát đi.
Uỳnh!
Một tiếng nổ ầm ầm vang vọng đất trời, toàn bộ Minh Nguyệt Hoa Cốc trực tiếp hóa thành hắc động.
Âm âm!
Đoàn người này ngoại trừ Hợp Đạo cảnh dẫn đầu thì ngoài ra còn có 7 người, 2 vị Hợp Đạo và 5 vị Vĩnh Hằng.
Tổng cộng là 3 vị Hợp Đạo cảnh và 5 vị Vĩnh Hằng.
Nương theo tiếng nổ vang rung trời, 5 vị Vĩnh Hằng trực tiếp bị tạc chia năm xẻ bảy, đại đạo phá toái!
Mà 2 vị Hợp Đạo cảnh thì trong đó có một vị thân thể lập tức phai mờ, gã rống giận gào thét một tiếng, bỗng nhiên lại hiển hiện một thân thể khác, tam thân pháp!
Vị này hiển nhiên là Hợp Đạo sau thượng cổ, tu theo tam thân pháp.
Thế nên mới cứu được gã một mạng!
Uy lực nổ tung rất lớn, thế nhưng chỉ kéo dài một hồi, chờ đến khi thân thứ hai của gã bị tạc bay, thân thứ ba hiển hiện thì uy lực nổ tung cũng vừa kết thúc.
Cưởng giả bị tạc chỉ còn lại một thân này lộ ra vẻ mặt khiếp sợ.
Thiếu chút nữa gã đã chết đi!
Mà vị Hợp Đạo đi cùng gã thì xui xẻo hết sức, thực lực của đối phương còn mạnh hơn gã nhưng lại không tu tam thân pháp mà là dung binh pháp, thế nên vừa nãy đã trực tiếp bị tạc chết!
Quả nhiên, có đôi khi còn phải xem vận khí chứ không phải thực lực.
Trong tình huống tương tự, tam thân pháp lại có năng lực bảo mệnh tốt hơn so với dung binh pháp nhiều.
Hư không khẽ nứt ra, sắc mặt vị đỉnh cấp cường giả vừa mới chạy trốn rất khó coi, ông ta rống giận gào thét: “Kẻ nào?”
Không phải Định Quân Hầu!
Chắc chắn không phải gã!
Gã không thể chế tạo được uy lực nổ tung cường đại như vậy, loại uy lực mạnh mẽ như thế mà còn có thể giấu giếm được cảm giác nguy hiểm của mình thì nhất định là do cường giả đỉnh cấp thiết kết Thậm chí… vị này phải mạnh hơn chính mình không ít.
Đừng nhìn chẳng qua chỉ là một lần nổ tung, đỏ dính dáng đến lại nhiều lắm, che giấu khí tức, áp súc quy tắc chỉ lực, che giấu cảm ứng nguy hiểm, còn nữa, bản thân đóa hoa kia đã tồn tại một vài vấn đề.
Đây không phải thứ mà mãng phu như Định Quân Hầu có thể nghĩ ra, mấu chốt là gã cũng không có thực lực để làm.
Nghĩ đến đây, tôn cường giả Ma tộc vừa sợ vừa giận!
Ông ta mang đến 2 vị Hợp Đạo, 5 vị Vĩnh Hằng, nếu tính cả Ma Thập Cơ trước đó thì chỉ chốc lát ông ta đã chết mất 2 tôn Hợp Đạo và 8 vị Vĩnh Hằng cảnh!
Tổn thất như vậy… quá mức thảm trọng!
Còn có một tôn Hợp Đạo mà tam thân trực tiếp bị tạc mất hai thân.
Ông ta giận không kìm được, nhưng xen lẫn trong đó còn cảm thấy cực kỳ run sợ.
Không thể truy đuổi!
Đối phương hẳn là mạnh mẽ hơn mình.
Mặc dù ông ta sắp sửa tiếp cận Hợp Đạo nhị đẳng, nhưng mà ông ta tự biết đối phương mạnh mẽ hơn ông nhiều, bằng không thì không có khả năng giấu giếm được cảm ứng của ông.
Không phải Định Quân Hầu, tuyệt đối không phải!
Ông ta không truy đuổi mà là cấp tốc vung tay lên, sau một khắc, một đóa pháo hoa to lớn nở rộ trên không trung, rất nhanh, từng đạo ý chí lực cường hãn cấp tốc lan tràn về hướng bên này.
Hai tôn Hợp Đạo ngã xuống, cộng thêm tiếng nổ mạnh kia kỳ thật đã kinh động đến cường giả lân cận.
“Bạt Đào, xảy ra chuyện gì thế?”
Có cường giả hiện ra khuôn mặt nhìn xuống bên dưới, trong lòng hơi ngạc nhiên, đây là… Minh Nguyệt Hoa Cốc sao? Nghe nói Định Quân Hầu có khả năng ẩn náu trong đó, Bạt Đào đang chuẩn bị dẫn người vây quét, thế này là xảy ra sơ suất rồi?
Người tới không phải là Ma tộc, mà Bạt Đào là cường giả Ma tộc.
Đối với chuyện Ma tộc chết hai tôn Hợp Đạo thì hiển nhiên kê vừa tới hoàn toàn không hề thấy đau lòng, vốn là có quan hệ cạnh tranh, chết thì cũng đã chết, bọn họ chỉ quan tâm là có chuyện gì xảy ra mà thôi.
Dù sao Bạt Đào cũng là Hầu thượng cổ!
Ông ta có chiến lực cực mạnh, mang theo vài vị Hợp Đạo tới vây quét mà còn bị Định Quân Hầu tính kế rồi chạy thoát ư?
Không thể nào!
Không bao lâu sau, càng lúc càng nhiều khuôn mặt lớn hội tụ trên không, Bạt Đào lạnh lùng nhìn bọn họ, cắn răng nói: “Xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không phải Định Quân Hầu mà là có cường giả âm thầm tương trợ gã! Ma Thập Cơ sớm bị đánh giết, đối phương lưu lại vô số quy tắc chỉ lực bị đè nén ở đây, sau đó đợi người tới truy xét thì nó liền nổ tung!”
Mọi người hiểu rõ, nói cách khác, ngươi bị người ta mưu hại!
Cái tên này… thật là xui xẻo!
Chớp mắt đã chết mất hai tôn Hợp Đạo, đối với bất luận chủng tộc nào mà nói, đó đều là tổn thất cực lớn.
Chốc lát sau, lại có một khuôn mặt to lớn hiển hiện, người vừa tới phẫn nộ quát: “Bạt Đào, đồ hỗn trướng nhà ngươi, đám người Định Quân Hầu đâu?”
Bạt Đào rất tức giận nhưng vẫn cố đè lại hỏa khí, chỉ đáp: “Đoạn Huyết Hầu, khi ta tới thì người đã đi rồi”
“Phế vật!”
Đoạn Huyết Hầu!
Thấy lão vừa tới, những khuôn mặt khác đều biến sắc, cấp tốc tránh xa đối phương.
Đây là sự tồn tại ngang hàng với Tiên Chiến Hầu, trước đó vì một quy tắc đại đạo mà chinh chiến với Tiên Chiến Hầu nhiều năm, vài ngày trước, hình như Tiên Chiến Hầu đã đánh thắng lão, cho nên chắc chắn vị này còn đang mang cơn giận đây.
Hôm nay Ma tộc lại tổn thất hai vị Hợp Đạo, thế nên tốt nhất cứ tránh xa Đoạn Huyết Hầu ra, tránh lại bị lão giận chó đánh mèo.
“Ngươi còn không mau đuổi theo!”
Đoạn Huyết Hầu cả giận quát: “Chờ chân thân của ta đến để truy tổ tông nhà ngươi sao?”
Lão cực kỳ giận dữ!
Dù Bạt Đào cũng là Hầu thượng cổ như lão nhưng Đoạn Huyết Hầu lại chẳng coi đối phương ra gì, chân thân của lão ở cách nơi này quá xa, bằng không thì đã sớm tự đuổi giết rồi!
Thế mà Bạt Đào còn đang quanh quẩn ở đây, chờ con mẹ ngươi ấy!
Lão rất tức giận!
Ngươi là một tôn Hầu thượng cổ, nào dễ dàng bị giết như vậy, hiện tại động tĩnh quá lớn, rất nhanh sẽ có hàng loạt cường giả chạy đến, ngươi mau chạy đi truy đuổi đi chứ, bằng không chút nữa còn có thể đuổi kịp mới là lạ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









